Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. Hany Member

    Làm thành viên từ:
    17 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,927
    Đã được thích:
    828
    Điểm thành tích:
    113
    Giới tính:
    Nữ
    Chương V160: Ba tháng sau

    Editor: Ngọc Nhi


    Beta: Tiểu Mộng


    “Thiên Tuyệt, ta ủng hộ chàng!” Vân Khê nhìn Long Thiên Tuyệt ánh mắt ôn nhu và triền miên. Đây mới là nam tử mà nàng thích và thưởng thức, có chí hướng, có dũng khí, nàng như chìm đắm trong sự kiên định và bình tĩnh của hắn.
    “Phụ thân, con và muội muội cũng ủng hộ người!” Vân Tiểu Mặc bắt tay của muội muội, cười ngọt ngào đến nỗi làm người động lòng.
    Long Thiên Tuyệt cười, ánh mắt ôn nhu và ấm áp, nhìn một chút người mình yêu, nhìn một chút con gái của mình, còn có đệ đệ của mình, hắn chưa từng nghĩ đến hắn có thể có hạnh phúc như vậy.
    Đầy đủ mọi thứ, mọi lo lắng đều đã đi qua.
    Một ít quá khứ đen tối về Long gia đã từng tràn đầy trong lòng hắn, giờ hắn không hề nhớ lại nữa, điều hắn quý trọng chính là hiện tại.
    “Tốt, ta quyết định! Bắt đầu từ hôm nay, đại danh huynh muội các con, Tiểu Mặc gọi là Long Mặc, Tiểu Nguyệt Nha gọi là Long Huyên, hai người các con là những đứa con mà phụ thân và mẫu thân yêu quý nhất, sau này vô luận phát sinh chuyện gì, các con đều phải tương thân tương ái, bất ly bất khí.”
    “Long Mặc, Long Huyên” Vân Khê gọi lại tên của hai người, khóe môi khẽ nhếch, chẳng biết tại sao, trong đầu nàng bỗng nhiên thoáng hiện tên một cái tên quen thuộc – Vân Huyên.
    Cái tên kia từng xuất hiện trong địa cung, làm cho ký ức nàng còn mới mẻ.
    Vân Huyên, chủ nhân của cung, cũng là chủ nhân của thập đại thần khí, người sáng tạo bọn họ.

    Nàng còn đồng ý với thập đại thần khí đi tìm chủ nhân lúc trước của bọn chúng, cứu vớt hồn phách của nàng, khiến cho nàng có thể đầu thai chuyển thế.
    Kể từ sau khi nàng đến Long Tường đại lục, quá nhiều việc phiền nhiễu, cơ hồ như muốn quên đi chuyện này. Bây giờ nghe đến Long Thiên Tuyệt đặt tên cho Tiểu Nguyệt Nha gần giống với tên Vân Huyên, lúc này nàng mới nghĩ đến.
    Đây chính là thiên ý sao?
    “Khê Nhi, hai tên này nàng cảm thấy thế nào?” Long Thiên Tuyệt thấy nàng thất thần, không nhịn được hỏi.
    Vân Khê hoàn hồn, mỉm cười nói “Tốt, chàng quyết định là tốt rồi!”
    “Long Mặc, Long Huyên, ha ha, ta cùng muội muội đều có đại danh, tên muội muội cũng rất dễ nghe a, Tiểu Nguyệt Nha, tiểu Huyên Huyên, đều rất êm tai.” Tiểu Mặc vỗ bàn tay nhỏ bé, con ngươi đảo quanh, giọng nói có chút bá đạo “Ừ, cứ quyết định như vậy, sau này những người khác có thể gọi muội là Tiểu Nguyệt Nha, chỉ có mình ta gọi muội muội là tiểu Huyên Huyên.”
    Tiểu Mặc rất đắc ý với quyết định của mình, để sát khuôn mặt tươi cười của mình đến muội muội, đáng yêu nói “Tiểu Huyên Huyên, sau này chỉ có mình đại ca gọi ngươi như vậy nha, những người khác gọi ngươi như vậy, ngươi không đồng ý biết không?”
    “Khanh khách, khanh khách…” Thoạt nhìn Tiểu Nguyệt Nha rất thích vị ca ca này, nhìn ca ca cười với bé, cười đến ngọt ngào như vậy, bé cũng nở một nụ cười đáng yêu động lòng người.
    Tiểu Mặc hớn hở nhìn nụ cười của bé, nhận thấy là bé gọi ca ca, hai huynh muội nhìn nhau cười, tự đắc vui mừng.
    Vân Khê một bên nhìn buồn cười “Tính tình Tiểu Mặc bá đạo đều theo chàng.”
    “Không tốt sao?” Long Thiên Tuyệt không những xem thường, ngược lại còn lấy làm kiêu ngạo, đuôi lông mày nhếch nhẹ nói “Tiểu Nguyệt Nha có một vị ca ca thương yêu bé như vậy, chúng ta hẳn phải cảm thấy vui mừng mới đúng. Chờ đến lúc chúng ta già, ít nhất còn có Tiểu Mặc chăm sóc Tiểu Nguyệt Nha, hai huynh muội bọn họ có thể quan tâm và chăm sóc lẫn nhau, chúng ta có thể hoàn toàn yên tâm.”
    “Vậy cũng được.” Vân Khê cười nhìn đôi con cái, bỗng nhiên cảm giác được bọn chúng là thành tựu lớn nhất của cuộc đời mình.
    Kèm theo lúc Tiểu Nguyệt Nha sinh ra, Long Tường đại lục nghênh đón ba tháng đợt rét lạnh nhất.
    Trong núi ngoài núi, đóng băng mấy ngàn dặm.
    Vạn Hoàng học viện như bị ngăn cách với bên ngoài.
    Sau khi Vân Khê trải qua thời gian ngắn nghỉ ngơi, liền một lần nữa đảm nhiêm chức viện trưởng kế nhiệm, chuyên tâm kiến tạo học viện. Kể từ sau khi Vạn Hoàng chi Hoàng nhận chủ, các trưởng lão của học viện không dám có bất cứ dị nghị phản đối việc nàng nhậm chức viện trưởng, hơn nữa đan dược của học viện ngày càng khởi sắc, không ngừng luyện chế ra các loại có thể tăng sinh lực của học sinh học viện, từ đó những trưởng lão này cũng được lợi, thì càng không lên tiếng phản đối.
    Cả học viện đều bị vây bởi một loại không khí hòa hợp và vui sướng.
    Trong lúc này, Tiểu Nguyệt Nha cũng chầm chậm trưởng thành, rốt cuộc cũng đến lễ trăm ngày mừng nàng chào đời.
    Chồi mới của cành lặng lẽ nảy sinh, nghênh đón mùa xuân đầu tiên của Tiểu Nguyệt Nha sau khi ra đời.
    Đường núi đi thông ra bên ngoài, băng tuyết dần dần tan ra, mùa xuân Vạn Hoàng học viện cũng nghênh đón nhóm khách nhân đầu tiền.
    Vân Khê vừa cho nữ nhi bú sữa, nhìn Tiểu Nguyệt Nha ngủ thỏa mãn, nàng cúi đầu hôn trán bé, đưa nàng cho Thượng Quan Như Nhi chăm sóc.
    Ba tháng này, thừa dịp không có chuyện gì, Dung Thiếu Hoa cùng Băng hộ pháp, Lam Mộ Hiên cùng Mộ Vãn Tình, còn có Phong hộ pháp cùng Thượng Quan Như Nhi, ba cặp này dưới sự chứng kiến của mọi người trên dưới của Vạn Hoàng học viện đã liên tục thành hôn, coi như chính thức ở Vạn Hoàng học viện an cư lập nghiệp. Mặt khác, Long Thiên Thần, Bạch Sở Mục và hai tỷ muội Triệu gia cũng ở lại Vạn Hoàng học viện, cùng Mạc Tử Hành và đám Thanh Hà kết thành bạn bè, cuộc sống cũng rất vui vẻ. (Mạc Tử Hành, Thanh Hà là những học sinh của học viện gặp gỡ Vân Khê đầu tiên khi nàng vừa mới đặt chân đến Long Tường đại lục đó, mọi người còn nhớ không?)
    Tính tình của Thượng Quan Như Nhi ôn hòa thân thiết, rất yêu thích Tiểu Nguyệt Nha, chủ động muốn chăm sóc bé, tạm thời là bảo mẫu của bé. Vân Khê tự nhiên là đồng ý, còn vui mừng chấp nhận, có một người tỉ mỉ chăm sóc Tiểu Nguyệt Nha, nàng có thể phân tâm đi quản lý sự vụ khác của học viện.
    Sau khi đem Tiểu Nguyệt Nha giao cho Thượng Quan Như Nhi, Vân Khê liền rời đi Vọng Khê lâu, đi tiếp đón khách nhân hôm nay mới tới.
    Áo choàng lông hồ thuần trắng khoác ở đầu vai, bao trùm hơn nửa thân thể của nàng, cổ áo lông trắm mà mềm như nhung, nổi bật lên da thịt nàng trắng như tuyết, vô cùng mịn màng, giống như là thần nữ từ trong băng tuyết đi ra. Mặc dù đã là mẫu thân của hai đứa trẻ, dung nhan nàng cứ như lúc mới tới Ngạo Thiên đại lục, càng thêm phong vân.
    Khi nàng cất bước vào đại điện đón khách, dung nhan khuynh thành, tuyệt đại phong tư, mê mẩn ánh mắt mọi người, vốn là đại điện huyên náo, chỉ một thoáng yên tĩnh không còn tiếng động, chỉ còn tiếng bước chân nhỏ vụn của nàng, từ từ đi vào đại điện.
    “Vân sư muội”
    “Muội tử.”
    Hai người Long Hựu Đình và Chiến Thiên Dực đang tiếp khách, bây giờ nhìn thấy nàng tới, song song đứng lên chào. Ba tháng này hai người bọn họ đã thành phụ tá đắc lực của Vân Khê, phàm là chuyện của học viện, bọn họ đều hết sức phụ giúp, để cho gánh nặng trên người Vân Khê giảm đi không ít, cũng giành nhiều thời gian đi làm bạn với nữ nhi của mình.
    Vân Khê cười cười một tiếng, hai mắt nhanh chóng xẹt qua đám tân khách, trong đó có hai người nàng rất có ấn tượng, hai mắt không khỏi nhìn đối phương nhiều hơn một chút.
    “Vị này là Tô tiền bối đến từ Đan minh phải không? Ba tháng trước, ở Thịnh Bảo Trai, Mạc thành, làm phiền Tô tiền bối giúp chúng ta kiểm nghiệm phẩm chất của đan dược, còn chưa kịp cảm tạ.”
    Nàng ưu nhã ngồi lên ghế, trong miệng lời nói khách sáo có trước sau, trường hợp như vầy đối với nàng mà nói, đã là chuyện hạ bút thành văn, không cần tốn sức lực. (hạ bút thành văn: đã quá quen thuộc, có thể tiến hành dễ dàng, không cần suy nghĩ nhiều)
    Người tới chính là Tô Ấp, người mà ngày đó đến Thịnh Bảo trai cùng Vân Trung Thiên, đồng hành còn có đồ đệ của ông, đều là thành viên của Đan minh. Tô Ấp tinh tế đánh giá Vân Khê, cất giọng nói: “Chỉ là chuyện nhỏ, không cần khách sáo. Bất quá quý học viện muốn luyện chế đan dược, đúng là gợi lên hứng thú lớn của tại hạ, lần này đến quý học viện đây, cũng là cùng chuyện này có liên quan.”
    “Nga? Xin được lắng nghe.” Vân Khê nói.
    “Chuyện là như vầy, qua ba tháng nữa, Đan minh chúng ta sắp cử hành Đại hội luyện đan, rất long trọng. Đến lúc đó muốn mời tất cả các luyện đan sư thành danh ở Long Tường đại lục đến tham gia thịnh hội. Lần này danh sách mời tổng cộng có một ngàn luyện đan sư, bọn họ đều là luyện đan sư cấp sáu trở lên, nói cách khác chỉ có luyện đan sư cấp sáu trở lên mới nhận được giấy mời của Đan minh chúng ta. Lần trước sau khi chứng kiến quý học viện luyện chế thành công Phong hành đan, tại hạ trở lại Đan minh, sau khi thương lượng cùng các bậc tông sư luyện đan thương nghị, quyết định tới đưa giấy mời quý học viện, hy vọng quý học viện có thể phái người tham gia đại hội luyện đan lần này.” Tô Ấp nói.
    “Đại hội luyện đan?” Đuôi mi Vân Khê khẽ nhếch nhẹ, tinh tế đánh giá, không có nhanh chóng đưa ra trả lời chắc chắn.
    Tô Ấp tiếp tục nói “Ở Long Tường đại lục có quy định bất thành văn, phàm là có bất kỳ học viện nào muốn thành lập Đan học viện, yêu cầu trong đó phải có ít nhất hai người trở lên được Đan minh chứng thực luyện đan sư cấp sáu trở lên, như thế mới có thể danh chánh ngôn thuận. Quý học viện lần này có thể tham gia đại hội luyện đan, chẳng những có thể đạt được chứng thực tư cách của Đan minh, đồng thời có thể làm cho nhiều giới luyện đan biết đến quý học viện mở Đan học viện, được mọi người biết đến, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện, chính là việc tốt, hy vọng Vân cô nương có thể suy nghĩ thật kỹ.”
    Vân Khê giơ tay lên vén tóc mai nói “Chuyện này để ta suy nghĩ kỹ đã, chư vị đi đường mệt nhọc, không bằng trước đi xuống nghỉ ngơi, chờ ta sau khi suy nghĩ cẩn thận, rồi trả lời các vị.”
    “Vân cô nương, tại hạ có một thỉnh cầu.” Tô Ấp nói.
    “Xin Tô tiền bối cứ nói.” Vân Khê nói.
    “Tại hạ muốn đi thăm Đan học viện của quý vị một chút, không biết có được hay không?”
    Thanh âm Vân Khê cười khẽ, phóng khoáng nói “Dĩ nhiên không thành vấn đề.”
    Nàng quay qua Chiến Thiên Dực kế bên nói “Đại ca, làm phiền huynh mang chư vị trước đi thăm Đan học viện.”
    “Được.” Chiến Thiên Dực hớn hở đồng ý, đẫn đoàn người Tô Ấp rời đi đại điện.
    Vân Khê đưa mắt nhìn bọn họ sau khi rời đi, vuốt vuốt mi tâm, lâm vào trầm tư. Đan minh đột nhiên muốn mời, làm cho nàng có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng phải thận trọng.
    “Vân sư muội, ta xem chuyện này có thể được. Đan học viện muốn chiêu dụ nhiều hơn nữa học sinh có thiên phú luyện đan, sẽ càng làm tăng thêm danh tiếng, mà Đan minh tổ chức đại hội luyện đan, chính là cơ hội tốt nhất. Nếu chúng ta có thể nổi tiếng trong Đại hội luyện đan, như vậy sau này sẽ có rất nhiều học sinh kéo đến đây ghi danh, đối với việc mở rộng Đan học viện là hết sức có lợi. Chúng ta thậm chí có thể trên Đại hội luyện đan, chiêu dụ một chút luyện đan sư có năng lực, cam kết cho bọn họ đến học viện chúng ta đảm nhiệm sư trưởng, truyền thụ tài nghệ luyện đan.” Long Hựu Đình nói ra suy nghĩ của chính mình.
    “Cửu thúc người suy nghĩ thật chu đáo, đây thật là một cơ hội để Đan học viện chúng ta tiến thêm một bước phát triển, chỉ dựa vào hai người Mộ lão và tiểu Hiên tử căn bản là không cách nào duy trì cả Đan học viện, trước mắt quan trọng nhất là chúng ta phải chiêu dụ được các luyện đan sư đã thành danh. Có sự gia nhập của bọn họ, Đan học viện chúng ta thực lực mới có thể nhanh chóng tăng lên.” Vân Khê suy tư gật đầu nói “Tốt, chuyện này ta sẽ cùng thương lượng với Hàn viện trưởng, nếu người không có ý kiến khác, thì cứ quyết định như vậy.”
    Long Hựu Đình gật đầu, cười ôn hòa.
    Rời đi đại điện, Vân Khê trực tiếp đến tiểu Minh Cung, bái kiến viện trưởng.
    Lúc trước nàng bái kiến viện trưởng cũng là nghị sự tại đại sảnh, lần này, viện trưởng gặp nàng ở phòng ngủ.
    Phòng ngủ của viện trưởng bày biện rất đơn giản, vừa xem liền hiểu ngay, cái duy nhất hấp dẫn ánh mắt Vân Khê chính là các bài vị được thờ phụng trên bàn thờ.
    Đốt hương trước bài vị, hương trên đài được lau sạch sẽ.
    Vân Khê tò mò đánh giá mấy lần, nàng gặp không ít người trong nhà có thờ bài vị tổ tiên, tuy nhiên cũng chưa gặp người nào đem bài vị tổ tiên thờ cúng trong phòng ngủ cả.
    “Con nhìn thấy những bài vị này đều là bài vị của viện trưởng các đời, trong đó trên cao nhất chính là tổ sư gia, người sáng lập ra Vạn Hoàng học viện của chúng ta.” Hàn viện trưởng chấp tay đối với bài vị phía trên cao nhất, tỏ ra tôn kính.
    Vân Khê cũng hướng bài vị này vái chào, nếu là tổ tiên, nên tôn trọng.
    “Vân Khê, hôm nay lão phu mời con vào là muốn cho con xem một bài vị khác biệt, mà không phải là những thứ này.” Tay Hàn viện trưởng ấn nhẹ trên giá cắm nến nhẹ nhàng chuyển động, cả bàn bỗng nhiên tách ra chính giữa, một vết nứt tách ra, lộ ra một cảnh tượng khác biệt.
    “Đây là?” Vân Khê kinh ngạc, bỏi vì nàng thấy được phía sau cái bàn, còn thờ phụng một bài vị khác, đó là một bài vị được che bởi một miếng vải đen, thần thánh trang nghiêm như vậy, tràn đầy cảm giác thần bí.
    Một màn này, rất quen thuộc.
    Nàng nhớ ở Ngạo Thiên đại lục, có một lần dịch dung lẻn vào phủ đệ Tư Đồ gia, từng thấy bài vị cũng được che bởi tấm vải đen giống ở đây. Lúc ấy nàng sợ chạm đến cơ quan, đả thảo kinh xà, cho nên không đi kéo tấm vải đen kia xuống, điều tra đến cuối cùng, bất quá sau lại nghe nói không chỉ một mình Tư đồ gia tộc thờ phượng bài vị, mà thập đại gia tộc đều thờ phụng một bài vị như vậy.
    Đằng sau miếng vải đen rốt cuộc là có bí mật gì? Bọn học có quan hệ gì với nhua không?
    Trong lòng Vân Khê tràn đầy nghi ngờ và tò mò.
    Hàn viện trưởng lấy ba nén hương, hướng về bài vị lạy ba lạy, sau đó cung kính cắm hương. Kém theo hương khói lượn lờ bay lên, Hàn viện trưởng chầm chậm nói “Vị này là đại ân nhân của Hàn gia chúng ta, cũng là đại ân nhân của Vạn Hoàng học viện. Vạn năm trước, tổ tiên Hàn gia chúng ta từng là thân truyền đệ tử của vị đại ân nhân này, nếu không phải nhận được trợ giúp từ vị đại ân nhân này, Hàn gia chúng ta sợ rằng đã sớm bị diệt tộc, cũng không thể có thành tựu như ngày hôm nay.”
    Vân Khê khẽ vuốt cằm, không giải thích được vì sao viện trưởng lại nói cho nàng biết những thứ này.
    “Vì sao trên bài vị lại có một tấm vải đen?” Vân Khê giống như không hiểu nói.
    Hàn viện trưởng thở dài nói “Quy củ của lão tổ tông truyền xuống, nếu người bị chết mà hồn phách không cách nào siêu thoát, thì phải trước bài vị bịt kín một miếng vải đen, đại biểu người này chân chính chưa chết đi, chết mà không cách nào siêu thoát, đây là nỗi nhục lớn nhất đối với một người…”
    Hồn phách không cách nào siêu thoát?
    Trong đầu Vân Khê lập tức hiện lên tên một người – Vân Huyên.
    Cũng là hồn phách không cách nào siêu thoát, bài vị này chính là Vân Huyên sao?
    “Viện trưởng, cuối cùng ngài muốn nói với ta cái gì?”
    “Sở dĩ lão phu nói cho con biết những chuyện này, là bởi vì lão phu muốn cầu cạnh ngươi. Bắt đầu từ tổ tiên lão phu, có một di huấn to lớn truyền lại, vị này là đại ân nhân của Hàn gia chúng ta, ở vạn năm trước bởi vì bị hãm hại, hồn phách bị trấn áp. Các vị tổ tiên giao phó cho con cháu Hàn gia, đều phải nghĩ tất cả các biện pháp cứu hồn phách của đại ân nhân này để báo đáp ân huệ của nàng đối với Hàn gia. Thực ra, vị đại ân nhân này nhất định có mối quan hệ sâu xa với con. Hay nói cách khác, các người có quan hệ truyền thừa huyết mạch. Có lẽ con chính là người có khả năng nhất cứu ra hồn phách của vị kia!”
    “Làm sao viện trưởng biết được chuyện này? Làm sao khẳng định ta là người có khả năng nhất cứu lấy hồn phách của nàng?” Vân Khê thử hỏi dò xét, chuyện này không phải chuyện đùa, hồn phách một vạn năm trước đã bị trấn áp, tổ tiên lịch đại Hàn gia không thể cứu ra, tại sao nàng có thể thuận lợi cứu ra?
    “Đầu tiên, xuất hiện Vạn Hoàng chi Hoàng, chính là một dấu hiện. Lão phu không cách nào nói tỉ mỉ ngọn nguồn chuyện này, nhưng lão phu có dự cảm, ngày Vạn Hoàng chi Hoàng xuất hiện, cũng cách ngày đại ân nhân siêu thoát không xa. Điều quan trọng nhất là trên người con có thập đại thần khí, người bình thường có thể nhìn chưa ra, lão phu nhìn một cái liền biết.” Tầm mắt của hắn nhẹ nhàng chiếu tới, Vân Khê theo bản năng sờ sờ bông tai của nàng.
    “Nàng chính là chủ nhân của vài món thần khí trên người ngươi!” Hàn viện trưởng nói một câu trúng đích.
    “Lão phu đã chú ý con đã lâu rồi, sau khi con đến Vạn Hoàng học viện, mấy lần cùng người tỷ võ, kể cả lần ở Tàng Thư Các trợ Chiến Thiên Dực vượt qua cửa ải khó, đều từng sử dụng qua lực lượng thần khí, cho nên lão phu dám khẳng định con cùng vị đại ân nhân quan hệ hết sức mật thiết, bởi chỉ có huyết mạch tinh thuần truyền thừa người, mới có thể thúc dục lực lượng thần khí, trở thành chủ nhân mới của thần khí.” Hàn viện trưởng không hề nói tiếp, cứ như vậy lẳng lặng yên nhìn Vân Khê, đang đợi câu trả lời thuyết phục của nàng.
    Tâm thần của Vân Khê lay động, không nghĩ tới hết thảy động tĩnh của nàng đều nằm trong lòng bàn tay của Hàn viện trưởng, đáy lòng không khỏi có chút sợ hãi, quả nhiên gừng càng già càng cay, vô luận nàng che giấu và dấu diếm như thế nào, đều không thể chạy thoát tuệ nhãn của người.
    Hít một hơi thật sâu, Vân Khê lại cười nói: “Viện trưởng ngài nói không sai, thật sự ta có thần khí, cũng có thể thúc giục lực lượng của chúng, nhưng là ngài cảm thấy lấy thực lực ta bây giờ, ta có thể hoàn thành chuyện này sao? Hàn gia các vị lịch đại tổ tiên nỗ lực lâu như vậy, cũng không thể hoàn thành chuyện này, thực lực của ta chỉ là huyền tôn cảnh, làm sao có thể làm được? Chẳng khác nào là lấy trứng chọi đá sao?”
    Hàn viện trưởng hẳn là gật đầu đồng ý: “Không tệ! Lấy thực lực bây giờ, con thật sự không cách nào làm được, bất quá con cũng không cần nổi giận hoặc là nhụt chí. Lão phu cũng không yêu cầu con làm bây giờ, lão phu chẳng qua là hy vọng là thời điểm con có đầy đủ thực lực, có thể trợ giúp lão phu hoàn thành tâm nguyện này.”
    Vân Khê hơi thở phào nhẹ nhỏm, lấy thực lực nàng bây giờ, thật sự nàng không có gì lòng tin, chẳng qua nếu như là đợi lúc thực lực của nàng đủ mạnh, cho dù hắn không van xin, nàng cũng sẽ đáp ứng thỉnh cầu của bọn Tiểu Tả, đi trước hoàn thành chuyện này. (Tiểu Tả chính là một trong thập đại thần khí đó, chính là thần khí dạng cái khuyên tai ở tai bên trái của Vân Khê)
    “Vậy viện trưởng cho rằng, trước đó, ta nên làm những việc gì?”
    “Lão phu đã nhận thấy được, vài món lực lượng thần khí trên người của con đã từ từ suy yếu, chuyện đầu tiên con cần làm, chính là tìm kiếm được nhiều Long Tinh Thạch, tới tu bổ lực lượng thần khí. Bởi vì muốn cứu ra hồn phách của vị kia đại ân nhân, lực lượng thần khí ắt không thể thiếu.” Hàn viện trưởng nói.
    “Long Tinh Thạch?” Vân Khê nhớ được, Thiên Tuyệt từng đã nói, muốn để cho Ngọa Long Cư biến thành thần khí chân chính, thì cần một lượng lớn Long Tinh Thạch để luyện chế, thần khí cũng thế. Nhưng nếu thật có thể tìm được vô số Long Tinh Thạch, không những có thể chữa trị thần khí, Ngọa Long Cư của bọn họ cũng có thể tiến thêm một bước diễn biến thành thượng phẩm thần khí, nhất cử lưỡng tiện.
    “Viện trưởng có biết, nơi nào có lượng lớn Long Tinh Thạch không?”
    “Theo lão phu biết, ở Long Tường đại lục tổng cộng có ba chỗ có lượng lớn Long Tinh Thạch, bất quá những chỗ này đều hung hiểm vạn phần, không phải là người bình thường có thể dễ dàng xuất nhập. Trước mắt, chỗ mà các con có khả năng tới nhất chỉ có một, chính là Phiêu Miểu Địa phủ.” Hàn viện trưởng nói.
    “Phiêu Miểu Địa phủ? Ngài nói phải chăng là Phiêu Miểu Địa phủ có bản đồ trong tay của đại ca ta?.”
    “Không sai! Phiêu Miểu Địa phủ tuy nói hung hiểm, nhưng so sánh với những khác hai nơi khác, cũng là khá hơn, cho nên lão phu đề nghị các con trước nhận được bản đồ của Phiêu Miểu Địa phủ, sau đó đến Phiêu Miểu Địa phủ tìm kiếm được lượng lớn Long Tinh Thạch, tới chữa trị lực lượng thần khí.”
    “Viện trưởng là biết, chúng ta đã có bản đồ trước rồi?”
    Hàn viện trưởng khẽ nở nụ cười, vuốt cằm nói: “Đúng vậy! Lão phu ở ba tháng trước cũng đã dò xét được tung tích, nhưng lúc ấy, con mới vừa sinh hạ hài tử, không đành lòng chia rẽ hai mẹ con con. Hiện tại đứa bé đã trăm ngày, mà chủ nhân của bản đồ sắp mở đấu giá, lão phu lo lắng, nếu bỏ lỡ cơ hội đấu giá lần này sau này nhất định sẽ khó khăn hơn, cho nên phải vào lúc này nói cho con biết những thứ này.”
    Vân Khê trầm ngâm một lát sau, nói: “Ngài vì sao không trực tiếp nói cho đại ca? Hắn mới là người muốn bản đồ kia nhất.”
    “Đứa nhỏ Thiên Dực này tâm tư quá nặng, hắn đem bản đồ kia so với tánh mạng của hắn còn muốn nặng, lão phu lo lắng hắn bởi vì quá mức khẩn cấp muốn nhận được bản đồ, ngược lại sẽ mất đi lý trí.”Viện trưởng nói.
    Vân Khê suy nghĩ một chút, nói: “Vậy ngài có ý tứ là, chuyện này tạm thời không nói cho đại ca?”
    “Tốt nhất là như thế.”Viện trưởng nói.
    Vân Khê vuốt cằm: “Tốt, ta hiểu được. Vậy thì mời viện trưởng nói cho ta biết thời gian và địa điểm đấu giá bản đổ sao.”
    “Tất cả tin tức, lão phu cũng đã viết trên giấy rồi, con trở về từ từ xem sao. Về phần ngân lượng đấu giá, bởi vì kim tiền học viện có hạn, chỉ có thể cung cấp một phần trong đó, một phần khác, do một mình con nghĩ biện pháp.” Hàn viện trưởng đưa cho nàng một phong thơ.
    “Ách. . . . . .”Vân Khê đột nhiên có chút muốn mắng mẹ, viện trưởng này cũng quá keo kiệt đi? Cầu nàng làm việc, còn không cho đầy đủ bạc.
    ” Nếu các ngươi thật sự chiếm được bản đồ, tới Phiêu Miểu Địa phủ, đến lúc đó có thể nhận được vô số tài bảo, tất cả tổn thất cũng là toàn bộ bổ khuyết trở lại, không thiếu không thiếu!”Hàn viện trưởng sờ sờ cằm, đột nhiên từ ái cười cười, nhưng Vân Khê sao cũng cảm thấy người này chính là là lão hồ ly giấu diếm thâm sâu, ngày thường thật là bị bề ngoài từ ái thần thánh của hắn gạt.
    “Tốt lắm, con còn có chuyện gì sao?”
    Vân Khê hít sâu một hơi, cố nén muốn vọng động muốn đánh người, hồi báo nói: “Là như vậy, người Đan minh muốn mời người Đan học viện chúng ta phái mấy Luyện Đan Sư đi tham gia Đại hội luyện đan do Đan minh tổ chức, ta muốn xin ý kiến viện trưởng, không biết ngài thấy thế nào?”
    “Chuyện này con quyết định là tốt rồi, không cần mọi chuyện đều hỏi ý lão phu, mặt khác, nếu con rời đi Vạn Hoàng học viện, thân nhân và bằng hữu của con, lão phu cũng sẽ chiếu cố tốt, con không cần có bất kỳ lo lắng gì về việc này cả.”
    Người nói như thế là để cho nàng yên lòng rời đi, an tâm đi làm chuyện mình muốn.
    Vân Khê suy nghĩ một chút, nói: “Đa tạ viện trưởng rồi, học sinh cáo lui.”
    Rời đi tiểu Minh Cung, trong tay nắm một phong thơ, tâm tư Vân Khê ngưng trọng. Một khi nàng tiếp nhận nhiệm vụ này, cũng là đại biểu nàng sắp cùng con gái mình tạm biệt một thời gian ngắn, qua cuộc sống ba tháng yên tĩnh, cả người nàng đều có chút lười biếng. Là nên đi ra ngoài xông một lần, tôi luyện một chút, nếu không nàng sớm muộn gì sẽ bị loại cuộc sống an nhàn này chôn vùi .
    Suy tư chốc lát, nàng mở ra giấy viết thư, chỉ thấy phía trên viết: ” Ngày mười bảy tháng ba, tại Thành Hoa Tây, thư mời từ Thịnh Bảo trai.”
    “Ngày mười bảy tháng ba, hiện tại đã là trung tuần tháng hai, chỉ còn một tháng nữa, nên chuẩn bị tốt một chút.” Thu hồi bức thư, Vân Khê đưa mắt trông về phía xa, tâm tư từ từ thâm trầm.
    Hôm nay là tiệc trăm ngày của Tiểu Nguyệt Nha, không có tổ chức lớn, chẳng qua là muốn mời thân bằng hảo hữu lớn nhỏ đoàn tụ, vì tiểu tử ăn mừng chúc phúc.
    Một bàn người vây xem tay nhỏ bé loạn vũ của Tiểu Nguyệt Nha, vừa nói vừa cười.
    Ba tháng này, Tiểu Nguyệt Nha vô cùng lớn mau, hai bàn tay nhỏ bé rất hoan hỉ bắt vài thứ tới múa may, đợi bé chơi chán rồi, thì sẽ ném đi, thường thường lúc này, thỉnh thoảng sẽ có người chúng chiêu, bởi vì bé có thần lực trời sinh, chỉ một hạt đậu trong tay nàng cũng có thể khiến cho trán của người khác sưng lên.
    Giống như hiện tại, Tiểu Nguyệt Nha chơi chán hạt đậu phộng, tiện tay vung, vừa lúc vứt tới chỗ Sở Thiểu Dương, đau đến hắn che trán của mình, cố nén nước mắt, cũng nhanh muốn khóc ra thành tiếng.
    “Tiểu Huyên Huyên, muội quá nghịch ngợm rồi! Nhanh lên một chút cùng Thiểu Dương ca ca nói xin lỗi.”Tiểu Mặc ôm muội muội, đồng tình nhìn về phía Sở Thiểu Dương, giọng nói kia nhìn như trách cứ, kì thực vô cùng sủng nịch, không hề che giấu.
    Tiểu Nguyệt Nha cười khanh khách, một chút cũng không có tự giác làm chuyện xấu, tay nhỏ bé bướng bỉnh đi bắt những đồ vật khác trên bàn.
    “Ta không sao nữa.”Sở Thiểu Dương nhìn nụ cười ngọt của Tiểu Nguyệt Nha, làm sao có thể tức giận bé?
    “Tiểu Huyên Huyên, đừng đi bắt cái kia, bẩn!”Tiểu Mặc bắt được tay nhỏ bé không an phận của bé, từ chiếc nhẫn trữ vật của mình móc ra một viên châu nho nhỏ, nhét vào trong tay nhỏ bé của nàng, “Ca ca cho muội chơi hạt châu nhé, có phải là rất đẹp hay không?”
    “Khanh khách, khanh khách. . . . . .”Tiểu Nguyệt Nha rất khoái trá đón nhận, bày trong bàn tay nhỏ qua lại chơi đùa.
    Nhìn hạt châu rơi vào trong tay Tiểu Nguyệt Nha, Sở Thiểu Dương lập tức bị dọa sợ đến bật dậy, chạy ra chỗ khác. Vừa rồi chỉ một hạt đậu phọng đã lợi hại thế rồi, lần này nếu là đem hạt châu cho vứt tới đây, trán của hắn còn không sưng lớn lên?
    Mọi người thấy ba hài tử chơi với nhau, không khỏi nhìn cười to ầm ầm.
    “Ha ha, ha ha ha. . . . . .”Tiểu Mặc cười đến càng lớn tiếng, cười nửa chừng, bé đột nhiên cảm giác có cái gì không đúng, tiếng cười côi cút mà dừng. Trên tay ngắn núc ních mang theo chút nhiệt độ, đây là cái gì? Hắn cúi đầu, nhìn về phía tay của mình, sau một khắc, hắn quyệt miệng, kêu lên: ” Tiểu Huyên Huyên, sao muội có thể đi bậy trên người ca ca? Ca ca rất tức giận!”
    Một bàn người, lại là một trận cười to ầm ầm.
    Tiểu Mặc ca ca này cũng thực xứng đáng.
    “Tiểu Mặc, đưa Tiểu Nguyệt Nha cho dì.”Thượng Quan Như Nhi mím môi cười, tiến lên đem Tiểu Nguyệt Nha từ trong tay của hắn cho nhận lấy, tạm thời rời tiệc.
    Tiểu Mặc hếch lên cái miệng nhỏ nhắn, cúi đầu xem một chút của mình tay nhỏ bé, lỗ mũi nhíu lại.
    ” Tiểu Mặc, không sao đâu, nước tiểu trẻ con rất bổ.” Vân Khê mím môi cười, cố ý trêu chọc hắn.
    “Mẫu thân, người gạt người! Con không tin đâu!” Nói xong, Tiểu Mặc vội vàng chạy ra, đi rửa tay nhỏ bé của hắn.
    Mấy đứa bé đều rời đi, một bàn người cười to một lúc, sau đó liền bắt đầu đàm luận chánh sự.
    “Mấy ngày nữa, ta cùng Thiên Tuyệt muốn rời học viện một thời gian, chuyện nơi đây, phó thác cho mọi người.” Vân Khê cùng Long Thiên Tuyệt nhìn nhau một cái, hai người bọn họ đã thảo luận, quyết định đi Hoa Tây thành trước, tham gia buổi đấu giá bản đồ Phiêu Miểu Địa phủ.
    “Biểu muội, các người muốn đi làm cái gì?” Dung Thiếu Hoa hỏi.
    Ánh mắt Vân Khê như có như không thổi qua Chiến Thiên Dực, hàm hồ suy đoán nói: “Không có chuyện gì, chẳng qua là viện trưởng giao phó một chút việc, cần chúng ta đi hoàn thành thôi.”
    Chiến Thiên Dực nghe vậy, thần sắc khẽ có biến hóa, nói tiếp nói: “Không biết viện trưởng giao phó chuyện gì? Có cần ta đi cùng hay không?”
    “Ta thấy không cần, nhiều người chưa chắc được việc, đại ca nên ở lại học viện, giúp ta xử lý sự vụ của học viện.” Vân Khê nói.
    “Vậy sao?” Chiến Thiên Dực thần sắc có chút hốt hoảng, không nói gì nữa.
    Vân Khê cùng Long Thiên Tuyệt nhìn nhau một cái, trong lòng mơ hồ có chút bất an, đại ca có thể hay không đoán được cái gì? Bọn họ giấu diếm hắn như thế, đến cuối cùng là đúng hay sai?
    “Long Vương, Long Hậu đi Di tích Cổ chiến trường đã gần chín tháng rồi, sao vẫn chưa về? Không phải là gặp việc khó chứ?”Long Thiên Tuyệt đúng lúc dời đi đề tài.
    “Đúng vậy, chàng không nói, ta thiếu chút nữa quên mất. Long Vương cùng Long Hậu rời đi đã chín tháng rồi, lẽ ra sớm nên trở về đón Tiểu Bạch, sao đến bây giờ vẫn chưa về?” Vân Khê rất kinh ngạc.
    “Bọn họ là hai vị vương giả cường đại nhất ở Long Tường đại lục, không thể nào gặp gỡ nguy hiểm gì, có lẽ bọn họ có việc khác phải xử lý, cho nên trễ nãi. Chúng ta không ngại chờ một chút, cũng làm cho Tiểu Mặc cùng Tiểu Bạch có thể ở chung mấy ngày này.”Long Thiên Tuyệt nói.
    “Cũng chỉ có thể như thế.” Vân Khê phụ họa.
    Cũng không lâu lắm, hai huynh muội Tiểu Mặc trở lại chỗ ngồi, một bàn người vừa lại bắt đầu vây quanh hai huynh muội không ngừng mà nói đùa, một bữa cơ, tiếng nói cười vui vẻ không ngừng.
    Tan tiệc, trong phòng cũng chỉ còn lại có một nhà bốn người.
    Tạm thời phải cùng con gái chia lìa, Vân Khê đáy lòng rất là không muốn, ngắm nhi tử cùng nữ nhi mãi vẫn không thấy chán. Không biết có phải bởi vì tự mình đã trải qua quan hệ mười tháng hoài thai cùng sinh đẻ, Vân Khê cảm giác mẫu tính của mình đã bộc lộ, càng ngày càng trở nên cảm tính.
    Từ trước thời điểm chỉ có một con trai Tiểu Mặc, nàng còn chưa cảm nhận được, bởi vì nàng không có tự mình trải qua quá trình sinh Tiểu Mặc, cho nên cảm xúc không có sâu sắc như vậy. Song lần này, Tiểu Nguyệt Nha mới ra đời, nàng chính thức trải qua quá trình trở thành mẫu thân, làm cho trí nhớ nàng khắc sâu.
    “Tiểu Mặc, phụ thân cùng mẫu thân muốn tạm thời rời đi một thời gian ngắn, lúc chúng ta không có ở đây, con phải chăm sóc tốt muội muội, biết không?”
    Tiểu Mặc biết điều gật gật đầu: “Vậy hai người muốn đi bao lâu?”
    “Nếu như thuận lợi, chừng một tháng, có thể trở lại.”Vân Khê nói.
    Tiểu Mặc lần nữa gật đầu: “Vâng, con sẽ chăm sóc muội muội thật tốt.”
    Vân Khê sờ sờ cái đầu nhỏ của hắn, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, lúng túng thanh âm ho nhẹ nói: ” Mặt khác còn có một sự kiện, mẫu thân cần sự giúp đỡ của con, không biết con có chịu đáp ứng không?”
    “Chuyện gì ạ?”Tiểu Mặc tò mò, bé còn có thể giúp mẫu thân cái gì đây?
    Vân Khê hướng Long Thiên Tuyệt phương hướng liếc một cái, lần nữa ho nhẹ nói: “Là như vậy, mẫu thân gần đây muốn đi tham gia một buổi đấu giá, có chút thiếu, không biết có thể hay không. . . . . .”
    Tầm mắt của nàng từ từ dời xuống, liếc về phía hai chiếc nhẫn trữ vật trên tay nhi tử, nàng biết rõ, nhi tử mới là tài chủ lớn nhất của nhà bọn họ, trong hai chiếc nhẫn trữ vật này giấu không biết bao nhiêu là bảo bối, chân chính là phú khả địch quốc a.
    Tiểu Mặc cảm thấy tầm mắt mẫu thân, liền nhanh chóng giấu bàn tay của mình, lắc đầu lia lịa nói: “Tiểu Mặc cũng rất nghèo, gần đây rất thiếu thốn a.”
    “Tiểu tử thúi! Con lừa ai chứ?” Vân Khê không nhịn được trừng hắn, nàng làm sao nuôi một nhi tử keo kiệt thần giữ của như vậy?
    Long Thiên Tuyệt ở bên hắng giọng phá lên cười, một đôi mẫu tử này, cũng là cực phẩm a. Hắn chưa từng thấy có người làm mẹ ỉ ôi vay tiền nhi tử, cũng chưa từng thấy qua người nhi tử giàu nứt đố đổ vách mà lại keo kiệt như thế với mẫu thân như thế.
    Thú vị, thật là thú vị!
    “Tiểu Mặc thật rất nghèo! Mẫu thân tại sao không mượn tiền phụ thân? Phụ thân mới là người có tiền.” Một ngón tay nhỏ bé của Tiểu Mặc chỉ hướng phụ thân, phụ thân chính là một nam nhân vừa đẹp trai vừa có tiền, nếu như không phải như thế, bé nhất định không để mẫu thân gả cho phụ thân đâu. (NN: ng` 1 nhà nì thế hệ trước keo thế hệ sau còn keo hơn…=)]…)
    Vân Khê dở khóc dở cười, xem ra cái nhà này, người nghèo nhất, chính là nàng. Nàng ở Ngạo Thiên đại lục, thật vất vả để dành tiền, đều đổ hết vào Đan học viện, hiện tại nàng chân chính là người nghèo.
    “Tốt lắm, nàng cũng đừng làm khó hắn. Ta còn để dành một chút, hơn nữa viện trưởng cũng cho một khoản, hẳn là đủ mua bản đồ kia.” Long Thiên Tuyệt thật sự không nhịn được, mở miệng cắt đứt cuộc nói chuyện của hai mẹ con.
    “Tiểu tử thúi, thật là uổng công nuôi con!” Nhéo khuôn mặt nhỏ bé đáng yêu của nhi tử, Vân Khê buồn cười, xem ra muốn lừa đảo từ trên người nhi tử, không phải khó khăn bình thường a.
    “Vốn đang cho rằng mình là người có tiền, không nghĩ tới đến Long Tường đại lục, nhiều tiền hơn nữa, cũng không đủ xài.”Vân Khê nâng quai hàm, không nhịn được thở dài, “Còn có kia viện trưởng cũng thật là keo kiệt bủn xỉn, muốn người ta làm việc, lại không thể cho đủ bạc, này còn có để cho người sống hay không?”
    Long Thiên Tuyệt cười khẽ, ánh mắt xán lạn: “Đừng buồn nữa, chờ chúng ta đến Phiêu Miểu Địa phủ, cướp đoạt chút ít bảo bối trở lại. Nếu nàng lại tiếp tục rầu rĩ như vậy, đây chẳng phải là lộ ra vẻ ta rất vô năng, ngay cả thê nhi của mình đều không thể nuôi sống?”
    “Được rồi, ta không lo nữa. Dù sao chàng mới là đương gia, chuyện kiếm tiền, nên giao cho chàng.”
    Hai vợ chồng nhìn nhau cười, lại cùng nhi tử nữ nhi chung sống chơi đùa một lúc, mới bắt đầu thu thập hành lý, chuẩn bị lên đường hướng tới Hoa Tây thành.
  2. Hany Member

    Làm thành viên từ:
    17 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,927
    Đã được thích:
    828
    Điểm thành tích:
    113
    Giới tính:
    Nữ
    Chương V161: Lại thấy tiểu la lỵ

    Editor: Ngọc Nhi


    Beta: Tiểu Mộng


    Vó ngựa tung bay, bụi đất mù trời.
    Hai người một ngựa, chạy như bay ở trên vùng quê, tiếng cười âm vang trong không trung.
    Tóc đen quấn quít, áo lông hồ ly đen trắng, gần gũi, thắm thiết, thâm tình, quả là một phong cảnh đẹp đẽ trong trời đất bao la.
    Sinh Tiểu Nguyệt Nha xong, đã tĩnh dưỡng ba tháng, Vân Khê rốt cục có thể đi ra ngoài để thông khí, không cần phải kiêng khem gì nữa
    “Thiên Tuyệt, ta bắt đầu thấy nhớ Tiểu Mặc cùng Tiểu Nguyệt Nha rồi, làm sao bây giờ?” Vân Khê nhích gần về phía sau, giấu mặt vào áo lông hồ ly đen, ở trong lồng ngực ấm áp của Long Thiên Tuyệt, hưởng thụ nhắm hai mắt lại, cứ muốn ở trên lưng ngựa mà chạy mãi như vậy.
    Tốc độ giục ngựa không thay đổi, Long Thiên Tuyệt cúi đầu nhìn nàng, lại cười nói: “Ta cũng nhớ các con! Chúng ta đi nhanh về nhanh, mau chóng gặp lại các bảo bối.”

    Vân Khê tiếp tục nhắm hai mắt, thích ứng với sự xóc nảy, nói: “Chàng nói chúng ta lần này có thể thuận lợi đấu giá được bản đồ không? Tại sao trong lòng ta luôn cảm thấy không yên?”
    Long Thiên Tuyệt nói: “Việc thành là do người làm, chỉ cần chúng ta tận lực, sẽ không thẹn với lương tâm.”
    Vân Khê từ từ mở mắt ra, mâu quang chợt ảm: “Nửa bản đồ này chẳng những quan hệ đến đại ca, còn quan hệ đến Vân Huyên trong truyền thuyết kia, chúng ta nhất định phải có nó, nếu không, ta thật không biết nên đối mặt với đại ca, với bọn Tiểu Tả như thế nào.”
    Long Thiên Tuyệt an ủi: “Ta nói rồi, việc là do người làm, bây giờ nàng lo lắng những thứ này cũng không có ích lợi gì. Chờ đến Hoa Tây thành, thăm dò rõ ràng tình huống buổi đầu giá lần này, chúng ta cẩn thận thêm nữa.”
    “Được rồi.” Vân Khê mỉm cười, ngẩng đầu, vừa lúc có thể thấy cái cằm anh tuấn của hắn. Nàng nhất thời nổi hứng chơi đùa, đầu ngón tay gảy nhẹ dưới cằm của hắn, phác thần nói, “Đại gia, cười cho bé một cái”
    Ba đường hắc tuyến từ trán Long Thiên Tuyệt rơi xuống, hắn cúi đầu, hung hăng hôn trên má nàng.
    Bẹp bẹp.
    Nàng đùa giỡn đại gia? Đại gia sẽ đùa giỡn với nàng!
    “Ta đầu hàng! Ta đầu hàng! Tha cho ta đi!” Vân Khê thua hắn.
    Long Thiên Thần, Bạch Sở Mục, Bách Lí Song cùng Triệu gia tỷ muội cũng cùng nhau đi theo mà đến, bị vứt bỏ lại phía xa đằng sau, trừ bọn họ, đồng hành còn có Độc Cô Mưu, tứ đại hộ pháp cùng Côn Luân lão giả thầy trò năm người, những cao thủ Long gia thì bị Long Thiên Tuyệt dẫn đầu phái đi trước Hoa Tây thành dò thăm tình huống.
    Hai người Long Hựu Đình cùng Chiến Thiên Dực thì lưu lại học viện, thay Vân Khê xử lý chuyện vụ học viện, đám người Lam Mộ Hiên, Dung Thiếu Hoa thì bận rộn riêng của mình, bế quan, luyện đan.
    Mười ngày sau, đoàn người rốt cục đi tới Hoa Tây thành.
    Hoa Tây thành nằm ở vùng trung tâm phía bắc của Long Tường đại lục, là một vùng giàu có và đông đúc, Hoa Tây thành tổng cộng có mười lăm tòa thành trì, cách Hoa Đông thành một con sông, địa giới đều thuộc về cổ gia tộc Hoa gia.
    Địa điểm cử hành buổi đấu giá lần này là chi nhánh thứ nhất của Thịnh Bảo trai, nằm tại toà thành lớn nhất trong mười lăm toàn thành ở Hoa Tây thành. Mặc dù chỉ là phân bộ của Thịnh Bảo trai, nhưng lại nằm ngay ở địa phương phồn vinh, giàu có và đông đúc, Thịnh Bảo trai Hoa Tây thành có quy mô vượt xa so với Thịnh Bảo trai ở Mạc thành, vô cùng tráng lệ , đẹp đẽ.
    Đoàn người Vân Khê tìm một cái khách điếm nghỉ ngơi, sau đó, cùng nhau đi tới Thịnh Bảo trai sớm hơn một chút để tìm hiểu rõ tình huống.
    Thời gian bắt đầu buổi đấu giá còn hơn hai mươi ngày, vô cùng dư dả, nhưng buổi đấu giá lần này, đối với đám người Vân Khê mà nói, quá mức quan trọng, chỉ cho phép thành công không cho phép thất bại, cho nên bọn họ phải tới Hoa Tây thành trước tìm hiểu rõ ràng tình huống. Tỷ như đối thủ cạnh tranh của buổi đấu giá lần này, tỷ như chủ nhân của một nửa bản đồ, tỷ như quy tắc của buổi đấu giá cùng với giá đại khái của các vật đấu giá. . . . . . Các loại cạm bẫy, thủ đoạn có thể xuất hiện, bọn họ đều phải khống chế được, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
    Rất nhiều người cũng nghĩ giống bọn họ. Vì vậy buổi đấu giá còn chưa chính thức bắt đầu, nhưng bên trong Hoa Tây thành cũng đã phi thường náo nhiệt, tiếng người ồn ào.
    Không khí trong phòng của Thịnh Bảo trai vô cùng sôi động, buổi bán đấu giá chật ních người.
    Hai người Vân Khê và Long Thiên Tuyệt dưới sự hướng dẫn của tiểu nhị, đi tới một gian ghế khách quý bình thường, đi theo bọn họ còn có Độc Cô Mưu và tứ đại hộ pháp. Đám người Long Thiên Thần cùng thầy trò Côn Luân lão giả không đi theo mà tách riêng đi dạo quanh thành.
    Lại nói, Vân Khê thật đúng là đau lòng, chỉ một chỗ ngồi ở lô ghế khách quý đã phải trả một vạn lượng bạc, nghe nói đến buổi đấu giá bản đồ ngày đó, lô ghế khách quý giá tiền tăng đến mười vạn lượng bạc, thậm chí cao hơn, cho nên rất nhiều người muốn đặt trước lô ghế khách quý ngày hôm đó, hiện tại, giá tiền đặt trước cũng đã lên đến năm vạn lượng bạc. Thật sự là đen đủi a!
    Dựa vào bệ cửa sổ bên cạnh lô ghế, vén lên bức rèm che phía trước, Vân Khê nhìn quanh khắp nơi thăm dò. Bức rèm che này của buổi đấu giá, thiết kế đặc biệt cho tân khách không muốn xuất đầu lộ diện, bởi vì có cái gọi là “thâm tàng bất lộ”, có một ít người muốn có cảm giác thần bí, không muốn bị người khác chú ý, nhìn chằm chằm, trở thành mục tiêu bàn tán của mọi người.
    Vân Khê quét xong một vòng, buổi đấu giá này tổng cộng có ba tầng lầu, lầu một là đại sảnh, lầu hai là ghế bình thường, còn từ lầu ba trở lên là ghế dành cho khách quý siêu cấp. Dĩ nhiên, mỗi lần một tầng lầu giá tiền cũng không giống nhau, đi lên một tầng, giá tiền cũng là gấp mười gấp trăm, không phải là người bình thường có thể chịu được.
    Vị trí của bọn họ cũng chỉ là ghế bình thường của khách, bởi vì không phải ai cũng có thể tùy tiện tiến vào hàng ghế khách quý siêu cấp, chỉ có những người danh giá, có địa vị ở Long Tường đại lục mới có tư cách tiến vào, đám người Vân Khê vẫn còn chưa đủ tư cách này.
    Bất quá không sao cả, Vân Khê cũng không muốn hoang phí tiền của, một gian ghế một vạn lượng bạc, cũng đã đủ làm cho nàng đau lòng, nếu là đổi lại là mười vạn lượng một gian ghế siêu cấp khách quý, nàng còn không đau lòng chết?
    “Thiên Tuyệt, ta xem chúng ta cũng mở hàng bán đấu giá được rồi , kiếm được rất nhiều tiền a.” Vân Khê cười đùa.
    “Nàng muốn mở, vậy chúng ta sẽ mở! Dù sao chúng ta đã gây thù với tổng bộ Thịnh Bảo trai tổng bộ, bây giờ dù có đoạt nghề làm ăn của bọn họ thì có sao đâu chứ?” Long Thiên Tuyệt dũng cảm cười lớn, trong lòng còn nhớ thù ngày đó Thịnh Bảo trai trăm phương ngàn kế, muốn mưu hại vợ hắn.
    Vân Khê nhớ thù ngày đó thật sâu: “Chàng nói xem, Tứ chưởng quỹ kia có thể xuất hiện ở nơi này, nhận ra chúng ta hay không?”
    Long Thiên Tuyệt nói: “Theo mấy người bọn Long Khải Phong điều tra, lần này chủ trì đấu giá của thịnh Bảo trai, là người của Tam chưởng quỹ. Nghe nói Tam chưởng quỹ cùng Tứ chưởng quỹ từ trước đến giờ không hợp, từng bởi vì Tứ chưởng quỹ làm hỏng tổng bộ của Thịnh Bảo trai, hung hăng tố cáo tứ chưởng quỹ với người bên trên của Thịnh bảo trai, mọi người bên trong thịnh Bảo trai đối với Tứ chưởng quỹ rất bất mãn, cho nên hiện tại Tứ chưởng quỹ tạm thời bị mất quyền.”
    “Vậy thì tốt, nếu không buổi đấu giá lần này, chúng ta chưa chắc có thể tiến triển thuận lợi.” Vân Khê vừa nói, vừa tiếp tục ngắm nhìn, tình cờ đang lúc ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy lầu ba đối diện có bóng người đung đưa trên ghế, tựa hồ tân khách đặc biệt.
    Bức rèm che rất nhỏ phiêu đãng, trong lúc mơ hồ, Vân Khê thấy được thân ảnh màu tím, cao lớn vĩ ngạn, giống như đã từng quen biết. Tâm thần nàng chợt lay động, hướng Vân hộ pháp vẫy vẫy tay: “Vân hộ pháp, đi điều tra xuống, lầu ba rốt cuộc là người nào tới.”
    Có thể đi vào hàng ghế khách quý, khách quý kia nhất định có thân phận không giống bình thường, Vân Khê không khỏi lòng hiếu kỳ.
    Vân hộ pháp lĩnh mệnh đi.
    Long Thiên Tuyệt nhận thấy được nàng khác thường, theo tầm mắt của nàng phương hướng nhìn đi qua, bức rèm che chống phong cảnh bên trong, hắn nhìn không rõ lắm: “Khê Nhi, tại sao?”
    “Không có gì, chẳng qua là tò mò thôi.” Vân Khê sợ hắn suy nghĩ nhiều, liền dấu đi suy đoán của mình.
    Cũng không lâu lắm, Vân hộ pháp trở lại bẩm báo: “Phu nhân, thuộc hạ đã hỏi thăm được, siêu cấp khách quý trong trướng ở lầu ba, là người của gia tộc Tông Chính hùng mạnh chiếm cứ trăm toàn thành trì ở phía đông nam.”
    “Gia tộc Tông Chính?” Vân Khê không thể không thừa nhận mình rất cô lậu quả văn (kiến thức thiếu sót, hiểu biết ít).
    “Đúng vậy, gia tộc này không phải là cổ gia tộc, mà là siêu cấp gia tộc quật khởi gần trăm năm nay, thực lực vô cùng hùng hậu. Bọn họ chiếm cứ lấy trăm tòa thành trì ở vùng đông nam, tài nguyên phong phú, nhân tài đông đúc, gia chủ của Tông Chính gia tộc giống như hoàng đế một phương, những người khác không dám tự ý vào địa giới của bọn họ. Bên trong khu vực gia tộc đó, có pháp luật vô cùng nghiêm khắc, mỗi tòa thành trì đều phải tuân thủ một cách nghiêm chỉnh, thưởng phạt phân minh, rất có dã tâm thành lập một nước, ý tứ xưng vương xưng bá. Nhưng vẫn còn e ngại ảnh hưởng của các thế lực khác trên Long Tường đại lục nên bọn họ không dám công khai lập vua, nhưng thế lực và lực ảnh hưởng của Tông Chính gia tộc không thể khinh thường.” Vân hộ pháp nói nhẹ nhàng.
    “Lại còn có một gia tộc siêu cấp như thế, khó trách bọn hắn có tư cách tiến vào hàng ghế siêu cấp khách quý.” Vân Khê than thở, có thể ở trên Long Tường đại lục mạnh bạo như vậy, có thế lực khổng lồ như vậy, có thể thấy được gia tộc này thật đáng sợ và cường đại.
    Quay đầu, nhìn về phía Long Thiên Tuyệt ở bộ dạng trầm ngâm suy ngẫm ở bên trong, nàng không có quấy rầy, tiếp tục nhìn khắp bốn phía.
    Ghế của lầu ba, lại có thêm vài nhóm khách nhân đi tới, cách bức rèm che, thấy không rõ bộ dáng đối phương. Hứng thú của Vân Khê giảm đi, đang muốn tựa đầu thu hồi lại, trong góc lầu ba trong đó một gian ghế bỗng nhiên có người kéo ra bức rèm che, tầm mắt vừa lúc cùng nàng đụng chạm.
    Vân Khê cùng đối phương nhất tề sửng sốt.
    Đây không phải là Cừu Mộ Dã của Côn Bằng học viện sao? Hắn cũng ở nơi đây sao? Hơn nữa còn tiến vào ghế siêu cấp khách quý?
    Cừu Mộ Dã cũng nhìn thấy nàng, mi mắt nháy nháy , nhớ tới lần tỷ võ ở Thiên Long Thành, hắn không khỏi rùng mình. Trừng mắt với Vân Khê, hắn bực tức lôi kéo bức rèm che.
    Lông mày Vân Khê gảy nhẹ, sờ cằm, âm thầm chú ý tới vị công tử lắm tiền nhiều của này.
    Ghế bên cạnh Cừu Mộ Dã lại có người thò đầu ra, cũng là một người quen!
    Vân Khê khẽ nhếch môi, xoay người nhìn về phía những người đi cùng hôm nay, Độc Cô Mưu vẫn im lặng ngồi một chỗ, đáy mắt của nàng xẹt qua vẻ giảo hoạt.
    “Độc Cô, ngươi tới đây giúp ta, tìm hiểu xem hôm nay có bao nhiêu người đến.”
    Độc Cô Mưu hơi sững sờ, không giải thích được dụng ý của nàng. Hắn lạnh lùng ôm kiếm, tiếp tục ngồi tại chỗ, không để ý đến nàng, loại chuyện nhỏ nhặt này, cần làm phiền đến hắn sao?
    Long Thiên Tuyệt nhướng mày, đến gần Vân Khê, dùng ánh mắt hỏi thăm nàng, cảm thấy nàng cười thật giảo hoạt.
    Vân Khê hếch cằm chỉ chỉ, Long Thiên Tuyệt theo phướng hương nàng chỉ, thấy được một mặt cô gái, xinh đẹp, khả ái, ngọt ngào, rõ ràng chính là Hoa gia Tiểu công chúa —— Hoa Sở Sở.
    Hoa Sở Sở từng theo mẹ ruột của nàng lưu vong đến Ngạo Thiên đại lục, được người của Độc Cô lĩnh chăm sóc, hiện tại thật vất vả trở lại Long Tường đại lục, nói vậy nàng cũng đã đi theo mẹ ruột của nàng, trở về Hoa gia.
    Hoa Sở Sở nhìn ngó, ánh mắt tò mò chớp chớp. Tình cờ lại bắt gặp hai người Vân Khê cùng Long Thiên Tuyệt, nàng hơi sững sờ, sau đó mừng rỡ hướng hai người vẫy vẫy tay nhỏ bé, rất nhanh lui đầu, biến mất ở cửa sổ .
    Cũng không lâu lắm, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Vân Khê nghẹn cười, cố ý nháy mắt, không để cho Phong hộ pháp đám người đi mở cửa, mà đối với Độc Cô Mưu nói: “Độc Cô, mở cửa đi!”
    Lại là hắn?
    Độc Cô Mưu hồ nghi ngẩng lên đầu nhìn nàng, cảm thấy hơi là lạ ở, đợi đến ngoài cửa truyền đến tiếng la của Hoa Sở Sở, cả người hắn rõ ràng chấn động.
    “Mưu ca ca, huynh đang ở đây bên trong sao? Là muội đây! Muội là Sở Sở!”
    “Độc Cô, tìm ngươi kìa, còn không mau đi mở cửa?” Vân Khê cười trộm, nhìn về phía Độc Cô Mưu. Mặc dù thấy không rõ thần sắc của hắn, nhưng Vân Khê có thể phỏng đoán khẳng định là vẻ mặt lãnh khốc của hắn giờ phút này đã tan vỡ.
    Độc Cô Mưu vẫn không nhúc nhích, nhưng mũi chân khẽ nhúc nhích lại bán đứng hắn, hắn giờ phút này nhất định vô cùng muốn chạy trốn!
    Ngoài cửa Hoa Sở Sở, thấy chậm chạp không có ai mở ra cửa, tự nhảy lên cửa sổ mà vào liễu.
    “Mưu ca ca, huynh quả nhiên ở chỗ này đây? Sao lại không mở cửa cho muội?” Hoa Sở Sở mặc váy dài tinh xảo màu lam, vui mừng chạy tới cạnh Độc Cô Mưu.
    Độc Cô Mưu thân hình rõ ràng cứng đờ, lộ ra vẻ rất không tự nhiên.
    “Mưu ca ca, muội đã đi theo nương về nhà, phụ thân cùng người trong nhà đều đối với muội rất tốt. Còn huynh? Gần đây huynh có khỏe không?” Hoa Sở Sở không hề để ý đến sự lãnh đạm của Độc Cô Mưu, tự quyết định, trên khuôn mặt nhỏ xinh xắn lộ ra nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
    Độc Cô Mưu khẽ gật đầu một cái, vẫn không được tự nhiên, hơn nữa có mấy người Vân Khê ở bên cạnh nhìn hắn, hắn muốn tự nhiên cũng không được.
    Chẳng qua chỉ là nhẹ nhàng gật đầu, Hoa Sở Sở cũng đã rất thỏa mãn, nụ cười thật tươi, cả người như dính vào vai của hắn, không thèm quan tâm gì đến những người bên cạnh.
    “Mưu ca ca, không bằng huynh tới Hoa gia, ở cùng một chỗ với muội, giống như hồi còn bé chúng ta vẫn chơi đùa cùng nhau ấy. Muội bảo đảm chỉ cần có muội, không người nào dám khi dễ huynh!”
    Độc Cô Mưu khẽ nghiêng đầu, xuyên qua màu đen đấu lạp, nhìn nụ cười thuần khiết không tỳ vết của nàng, hắn do dự.
    Lúc này, ngoài cửa phòng xuất hiện đoàn người, trong đó cầm đầu một gã nam tử ngông nghênh tiến vào.
    “Sở Sở, sao muội lại chạy nơi này tới? Còn không mau lại đây? Như vậy con ra thể thống gì nữa?” Nam tử thần sắc uy nghiêm quét cả ghế lô, khí tràng cường đại, bẩm sinh quý khí, khiến Vân Khê cùng Long Thiên Tuyệt chú ý đến.
    Hoa Sở Sở tựa hồ có chút sợ đối phương, bất đắc dĩ buông lỏng tay ra, chu cái miệng nhỏ nhắn nói: “Đại ca, muội chỉ là tới thăm Mưu ca ca một chút mà thôi.”
    Ánh mắt Hoa Ức Phong trong nháy mắt trở nên sắc bén, hai mắt nhìn chằm chằm Độc Cô Mưu, trầm giọng nói: “Ngươi chính là người bị Độc Cô gia trục xuất khỏi cửa?”
    Hoa Sở Sở nghe vậy, lập tức bất mãn: “Đại ca, làm sao huynh có thể nói như vậy? Mưu ca ca là người tốt, là một người chính trực!”
    “Người chính trực? Người chính trực sẽ trở thành một sát thủ sao?” Hoa Ức Phong hừ lạnh một tiếng, trong giọng nói tràn đầy khinh thường.
    Hai mắt Hoa Sở Sở trừng trừng, vòng qua Hoa Ức Phong, trừng mắt với Độc Cô Kiêu ở phí sau hắn: “Nhất định là ngươi đã nói xấu Mưu ca ca với đại ca của ta, ngươi thật hèn hạ!”
    Độc Cô Kiêu lúc này tập trung chú ý tới Độc Cô Mưu, làm gì có thời gian chú ý tới nàng? Hắn rất kinh ngạc, lại ở chỗ này thấy y, tâm tình của hắn không khỏi phức tạp.
    Độc Cô Mưu nhìn hắn, so với hắn bình tĩnh rất nhiều.
    Hoa Ức Phong trừng mắt, trách mắng: “Chuyện không liên quan đến Kiêu, muội chớ oan uổng hắn. Chuyện của Độc Cô Mưu, tự có những người khác của Độc Cô Lĩnh cho ta biết, tóm lại muội sau này ít tiếp xúc với hắn đi. Muội là tiểu công chúa của Hoa gia, thân phận địa vị không giống bình thường, không nên tùy ý ở cùng chỗ với người đê tiện, tự hạ thân phận của mình.”
    “Đại ca, muội không cho phép huynh nói Mưu ca ca như vậy! Muội chẳng phải Tiểu công chúa gì cả, Mưu ca ca cũng không phải là người đê tiện, dù sao muội vẫn muốn cùng Mưu ca ca ở chung một chỗ.” Hoa Sở Sở đưa tay, quật cường khoác cánh tay Độc Cô Mưu.
    Ánh mắt Hoa Ức Phong nhất thời thâm trầm, tiến lên một bước, đem Hoa Sở Sở ương ngạnh kéo ra, giao cho hai gã thuộc hạ đi theo ở bên cạnh hắn. Hai người một tả một hữu, đem Hoa Sở Sở giữ lại.
    “Đại ca, huynh muốn làm gì? Huynh mau bảo bọn họ buông ra!”
    Hoa Ức Phong không để ý đến nàng gào thét, một đôi mắt ưng vững vàng ngó chừng Độc Cô Mưu, gằn từng chữ: “Ta trịnh trọng cảnh cáo ngươi, sau này cách xa muội muội của ta ra, nếu không ta sẽ không khách khí!”
    “Chúng ta đi!” Hắn phất tay một cái, sẽ phải xoay người rời đi.
    Lúc này, một thanh âm trầm trầm vang lên: “Buông nàng ra!”
    Hoa Ức Phong dưới chân dừng lại, quay đầu nhìn về phía Độc Cô Mưu, nguy hiểm híp mắt lên: “Ngươi nói cái gì?”
    “Ta nói, buông nàng ra!” Thanh âm thô ách nhưng rất lưu loát, khí phách mà kiên quyết.
    Tất cả mọi người tại đó chốc lát giật mình sững sờ.
    Độc Cô Kiêu vô cùng ngạc nhiên, đại ca lại có thể nói chuyện, hơn nữa lại rất lưu loát. Chẳng lẽ thanh quản của đại ca đã toàn bộ hồi phục?
    Hoa Sở Sở kinh ngạc, Mưu ca ca lại vì nàng, dám cùng ca ca tranh phong, nàng thật vui vẻ nga! Mưu ca ca, cố gắng lên!
    Đám người Vân Khê còn lại là vui mừng, thật sự có người có thể làm cho Độc Cô Mưu từ trước đến giờ trầm mặc ít nói phải nổi giận, thậm chí mở miệng nói chuyện, việc này có tính là chuyện vui mừng hay không đây? Bọn họ mỏi mắt mong chờ.
    Bọn thuộc hạ của Hoa Ức Phong thì rất khiếp sợ, cả Hoa Tây thành, người nào không biết sự lợi hại của đại công tử nhà bọn họ? Kẻ dám nói chuyện như thế cùng đại công tử, cũng đã biến mất trên đời này, người này rốt cuộc ăn gan hùm mật báo gì, lại dám hô to gọi nhỏ đại công tử chứ? Thần sắc mọi người xem kịch vui.
    Ánh mắt Hoa Ức Phong nhìn trừng trừng Độc Cô Mưu, hàn khí lan tràn. Uy nghiêm của đại công tử Hoa gia há lại bị khiêu khích cùng chà đạp như vậy?
    “Tiểu tử, ngươi có gan! Muốn ta đem người lưu lại, xem ngươi có bản lãnh hay không?” Hắn chân phải một đập mạnh, tấm ván gỗ thanh tịnh trên mặt đất, nứt ra từng khúc.
    Oanh!
    Hơi thở cuồng bạo, ngay lập tức bộc phát, khiến toàn khu ghế lô như nổi loạn.
    Hắn ngước mắt, ánh mắt màu lam chớp động, bạo khí như phiên giang đảo hải (rời sông lấp biến, vô cùng khí thế, mạnh mẽ) bộc phát.
    Thực lực Huyền tôn ngũ phẩm!
    Thuộc hạ của Hoa gia rối rít vì đại công tử cảm thấy tự hào, lấy thực lực đại công tử, nhất định có thể sánh bằng đệ nhất thiên tài trong truyền thuyết của thập đại học viện, Vân Trung Thiên.
    Hừ, tiểu tử, ngươi chọc tới đại công tử thật sự là quá xui xẻo rồi!
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này