Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. Suzami Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    18 Tháng sáu 2013
    Số bài viết:
    383
    Đã được thích:
    111
    Điểm thành tích:
    53
    Giới tính:
    Nữ
    [IMG]

    Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi

    Series: Mãn Nguyệt Thâu Tâm hệ liệt

    Tác giả: Nguyệt Kỳ Nhi

    Tình Trạng: Hoàn

    Thể loại: xuyên không, ngược, sủng thê

    (nàng nào thấy mâu thuẫn chỗ ngược mà còn sủng thì xem xong sẽ rõ *hắc hắc*)


    VĂN ÁN:


    Ta không may xuyên không vào con nhóc mới có mười bốn tuổi lại là thánh cô của ma giáo.

    Lão cha, mẫu thân và ca ca đều rất cưng chiều ta, tả hữu hộ pháp xem ta như bảo bối mà nâng niu.

    Vì ham chơi mà rớt xuống vách núi, thật ra là bị người ta xô xuống, được hắn và sư phụ cứu giúp.

    Ta cả ngày quấn lấy tiểu suất ca kia, hắn gặp ta không chau mày thì cũng nhăn mặt, thật là lạnh lùng giống Vân Khuynh mỹ nhân.

    Haizz cuối cùng ca ca cũng cho người tới đón ta, ta cũng không thể cho hắn biết ta là thánh cô ma giáo a, dù sao ma giáo cũng không phải danh xưng tốt lành gì.

    Trước khi đi hắn dùng miệng để lại trên vai ta cái ấn kí màu hồng hồng, đáng lưu ý chính là nó qua vài ngày không biến mất mà còn hóa thành màu xanh lam.

    Bốn năm sau ta gặp lại hắn, hắn không nhận ra ta vì con nhóc mủm mỉm ngày nào thành một vị cô nương xinh đẹp khả ái, ta thì đương nhiên nhận ra hắn.

    Muốn lấy giải dược phải làm phu nhân của hắn, phu nhân của cổ vương không phải dễ làm thật phiền phức nhưng vì ca ca ta đành chấp nhận.

    Ta càng ngày càng mê luyến hắn, hắn cũng dần có tình cảm với ta, vì cái gì ông trời khéo trêu người bày ra số phận nghiệt ngã như vậy.

    “Nàng là người ma giáo đúng không.” Hắn giọng nói lạnh băng không có tí tình cảm.

    “Ta không nghĩ lừa chàng.” Ta gian nan giải thích.

    .

    .
    .
    “Độc Cô Thảo, Lãnh Minh Châu, Tử Dương, Mộ Dung Tử Như,…. Các ngươi đem nàng giấu đi đâu.” Hắn Nghiến răng nói.

    “Cổ Vương Hiên Viên Hạo Ngươi có bản lãnh thì tự đi mà tìm.”

    “À hay nên gọi ngươi là Lâu chủ Tuyết Vũ Lâu nhỉ?.”
    CHỦ ĐỀ NGẪU NHIÊN CÙNG CHUYÊN MỤC
    CHIA SẺ Share






    Chia sẻ trang này

  2. Suzami Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    18 Tháng sáu 2013
    Số bài viết:
    383
    Đã được thích:
    111
    Điểm thành tích:
    53
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 1: Mô-típ…cũ rích.:




    ”Là ai đã đạo diễn vở kịch này, trong vai diễn cô đơn ấy

    Luôn tự mình độc thoại, người nghe chỉ thấy quá khứ đau thương

    Không biết đâu là hồi kết

    Bắt đầu là người kết thúc cũng là người

    Khiến ta nhập vai quá hoàn hảo

    Nếu đã định trước là bi kịch, vì sao lại cho ta một bắt đầu đẹp đẽ?

    Diễn xuất tương phùng hòa biệt li

    ……………………………………

    Nếu tất cả chỉ là diễn kịch, mong người hãy xem cho thật kỹ

    Tan nát cõi lòng chỉ có mình ta..

    “Clap! clap!”

    Sau một tràng vỗ tay thật dài, một phụ nữ trung niên mặc váy ngắn tiến về phía tiếng đàn cổ cầm vừa ngừng cất, tiếng nói ôn hòa: “Kỳ Nhi em đàn càng ngày càng hay.”

    Kỳ Nhi ngước mắt lên nhìn cô Lâm giáo viên dạy đàn cổ cầm mỉm cười nói: “Em là học trò của cô mà không giỏi sao được hì hì.” Nói rồi nó nhào tới chụt một cái lên mà phải cô Lâm.

    “Tiểu quỷ mau về nhà đi gần tám giờ rồi đó.” Cô Lâm mỉm cười tiễn nó ra về.

    “Ba, mẹ con mới về.” Kỳ Nhi bước vào nhà thưa một tiếng rồi vụt ngay lên phòng, phải onl gấp nha sắp tới giờ Tử Dương post truyện rồi lên lẹ còn giựt tem a.

    “cốc cốc” Kỳ Nhi đang hăng say chát chít với Hàn Nguyệt thì bị tiếng gõ cửa ngắt ngang, Tử Dương và Zổ tỷ hôm nay không onl làm nó bực lắm rồi còn thêm cái vụ này nữa, để xem người nào xấu số đón trái bom nguyện tử của nó đây.

    “Chị hai có nghe tin gì chưa?” Em gái Kỳ Nhi vừa thấy cửa mở liền ùa vào phòng như gió xoáy, phóng thẳng lên giường ôm lấy con gấu cỡ lớn mà thần bí nói.

    “Nếu không phải tin giật gân xem ngày mai cưng đi bộ đến trường đi.” Kỳ Nhi bước về cái ghế bên chiếc bàn vi tính ngồi chéo chân liếc Thanh Thanh đang vô tư đằng kia.

    Thanh Thanh nghe xong tâm nói: Không biết đứa nào chọc bà chị la sát này rồi ai ăn ốc bắt nó đổ vỏ đây trời ?. ngoài mặt lại cười nịnh bợ nói: “Chị hai yêu dấu à, tin này bảo đảm giật gân nha.”

    “Nói đi tin gì?” Kỳ Nhi giựt con gấu bông lại từ trong tay nó tránh cho đời em gấu thân tàn ma dại.

    “Gần đây xảy ra nhiều vụ mất tích bí ẩn trong giới học sinh, cảnh sát cũng chưa tìm được nguyên nhân luôn a~.” Thanh Thanh cố gắng diễn đạt thần bí nhất, thu hút nhất bằng hết khả năng của nó tránh cho thảm cảnh ngày mai đi bộ năm cây số đến trường.

    “Thì sao, đâu phải chuyện của cưng lo mà học đi.” Kỳ Nhi miệng nói tay kéo nó ra khỏi phòng tránh cho nó xem cái hình dammei mới down về.

    Ai đó dù đang bị lôi cũng cố gắng gào thét tiếng cuối cùng hy vọng còn cứu vãn: “Chẳng phải chị lúc nào cũng nói xuyên không sao, không chừng là…á”, “Rầm” tiếng đóng cửa vang lên, người bên ngoài xoa xoa cái mũi suýt bị đứt ra ủ rũ bỏ về phòng.

    Kỳ Nhi tiếp tục lên mày ngồi thì tú bà CuaChua lên p.m nó: “Kỳ Nhi gần đây gặp Su không.”

    “Muội không thấy.”

    “Đến lượt truyện post của nàng ta rồi mà tỷ không thấy chương nào hết.”

    “Có phải bị bệnh rồi không, có phone chưa.”

    “Không ai nghe máy.”

    “Vậy tỷ liên lạc với những nàng khác xem.”

    “Uhm, pp muội.”

    Kỳ Nhi tiếp tục chỉnh sửa tấm ảnh dammei mới down nhưng tâm cứ bất an rồi nhớ lại cái vụ mất tích nhỏ em nói, kiềm không được trí tò mò liền nhấn google rồi tìm cái vụ mất tích ấy.

    Đang nhàn nhả lướt chuột xem phần tin nói về vụ mất tích, tới khi nhìn thấy cái hình những nạn nhân, ly nước lọc trong tay “xoảng” một cái rơi xuống sàn vỡ tan tành.

    “tút…tút..” Kỳ Nhi móc liền cái điện thoại ra gọi trực tiếp cho Hàn Nguyệt.

    “Alo ai vậy.” Tiếng nói bên đầu dây kia vang lên khiến Kỳ Nhi an tâm phần nào.

    “Tình yêu à nàng xem mấy cái vụ mất tích chưa, là nàng Su đó.”

    “Uhm ta cũng đang xem và định gọi cho nàng đây, nghe nói mất tích từ tuần trước nhưng tìm không được dấu vết gì nên bây giờ mới công bố.”

    “Làm sao bây giờ.”

    “Ba ngày sau tổ chức hợp bang và hợp lâu thông báo cho ai chưa biết tin, và ai nhà gần hai nàng ấy thì thay mặt chúng ta ghé thăm.”

    “Uhm, không biết….”

    “Không biết gì?”

    “Không chừng là xuyên không đó nàng.”

    “Ta không tin, không chừng là bắt cóc thì đúng hơn, gần đây mấy tên mua bán gái nhiều lắm.”

    “Thôi, ta rợn cả da gà chúc nàng ngủ ngon nha tình yêu, và nhớ đến buổi hợp lâu nha, chụt.”

    “Me too.”

    Ba ngày sau nàng lên đường đi tới nơi hợp lâu, bước vào quán KFC trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh, đột nhiên thoại vang lên nàng nhìn qua thì ra là Zổ tỷ nhá máy thử xem nha.

    “Hì hì, chúng tỷ muội hảo a~~~.” Kỳ Nhi trường cái mặt cười tươi lại định cướp cái đùi gà mới ra của Zổ tỷ.

    “Muội đừng hòng, Cua tỷ và Hàn Nguyệt chưa tới nữa nha trễ quá.” Zổ tỷ đánh tay nàng một cái lại quay sang nhìn đồng hồ lẩm bẩm miệng không quên nhai cái đùi gà.

    Chờ thêm gần nửa tiếng thì ta nhìn thấy một nữ nhân phóng một cái ào vào tolet như chạy giặc, thêm nửa tiếng nữa cái nữ nhân kia bước ra ta mới biết thì ra là đại tú bà nhà chúng ta a.

    “Cuachua, nàng đến muộn a?” Zổ tỷ bĩu môi, chân giơ ra tỏ ý muốn đá. Lệ Phong tỷ cười mỉm còn mấy nàng kia cứ toét hết cả miệng ra mà cười.

    Cả nhà đang rôm rả như pháo nổ thì ta thấy Cua tỷ cứ hít ngửi cái gì cũng ngửi theo, nhận ra ta chợt la lên: ” Mùi Gas kìa, nồng quá, chạy mau.” Ta đứng lên hai tay kéo theo hai nàng không biết là ai.

    Chạy ra ngoài ta mới hoảng hốt không thấy tú bà nhà ta liền hỏi: “Cua tỷ đâu chưa ra à.” Thấy mọi người lắc đầu, ta mang theo 50% tỷ lệ thành công nhào vào lại quán KFC thì bên tai nghe thấy BUMMMM!!!!

    Hình ảnh cuối cùng của ta là tú bà đang cầm mấy cái iphone, ý nghĩ là Cua tỷ đánh chết cái nết không chừa a~, ta không cam tâm OaOa còn nhiều truyện ta chưa đọc hết mà..Tiểu Xuân của ta, Vân Khuynh mỹ nhân, Lưu Nguyệt tỷ, Triệt ca ca, Tiểu tứ tử nha, truyện ta sáng tác chưa hoàn mà ông trời bất công a~~~.

    * * *

    Mơ màng mở đôi mắt to ra đập vào đôi mắt là căn phòng cổ trang giống mấy bộ phim hongkong, đầu liền xẹt qua một câu: Mô-típ cũ rích ta xuyên không rồi.

    Ý thức vừa mới gom về thì liền tan nát ra với tiếng thét chói tai sau lưng: “Áaa…Thánh Cô tỉnh rồi mau…mau báo cho giáo chủ, phu nhân và thiếu chủ mau.”

    Sau khi tiếng nói lanh lảnh đó thì chừng mười lăm phút sau một đoàn người tung tăng à không gấp gáp chạy vào.

    “Kỳ Nhi con cảm thấy thế nào có chỗ nào không khỏe không?.” Một vị mỹ nhân tựa như hoa hậu thế giới à lại nhầm, một vị mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành đang mắt ướt nhạt nhòa cầm lấy tay….tay…trời ạ cái tay làm sao gầy nhỏ như thế này nha.

    “Linh Lan đừng kích động, con vừa mới tỉnh lại đừng làm nó kinh sợ.” Kỳ Nhi bỏ qua vần đề trong đầu vì thanh âm từ tính kia hấp dẫn nàng, nhìn qua thấy một mỹ soái ca ôn nhu khuyên vị mỹ nhân kia.

    “Nguyệt Kì Phong ngươi còn dám nói nếu Kỳ Nhi không có gì thì thôi, nếu nó có sứt mẻ chỗ nào ta liều mạng với ngươi.” Vị mỹ nhân tên Linh Lan một giây trước còn ôn nhu như nước vậy mà lúc nhìn qua bên kia đã thành dạ xoa a~

    Chậc, vị trung niên nam tử kia thấy vậy mà là thê nô nha, vị phu nhân vừa lên tiếng liền im ngay.

    “Phụ thân, nương hai người ồn ào quá!” Một thanh âm trầm thấp vào tai liền khiến cho Kỳ Nhi lạnh cả sống lưng , Oa thật hảo lãnh.

    Lại nhìn về phía tiếng nói kia thấy một thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi, mày kiếm mắt sáng, trán cao mũi thẳng, gương mặt góc cạnh rõ ràng, môi dày gợi cảm làn da màu đồng mạnh khỏe cơ thể săn chắc. Đang nhìn nàng cái nhìn thật ấm áp và tin cậy.

    Thiếu niên kia ngồi xuống bên cạnh nàng hỏi thăm “sức khỏe”, hai vị phụ thân và nương kia thì chuồn đi lúc nào cũng không biết vì tâm trí nàng đang tập trung ở vị thiếu niên soái ca này a~.

    Cả hai hàn quyên suốt một đêm, nàng liền theo kịch bản cũ của những người xuyên không nói mình mất trí nhớ rồi nên nhờ “hảo” ca ca kể lại toàn bộ sự việc trong “quá khứ” cho nàng biết.

    Thì ra người nàng xuyên vào đây là Thánh cô ma giáo Nguyệt Kỳ Nhi chậc đúng với tên mình trong Mãn Nguyệt Lâu luôn nha, năm nay tròn mười bốn tuổi cái này có gọi là cưa sừng làm nghé không ta.

    Phụ thân là Nguyệt Kì Phong giáo chủ Ám Nguyệt Thần Giáo, mẫu thân là Trúc Linh Lan giang hồ xưng là Liên Hoa tiên tử, ai biểu mẫu thân đẹp quá làm chi.

    Nàng có một vị đại ca duy nhất tên Nguyệt Tĩnh Dạ thiếu chủ Ám Nguyệt Thần Giáo, mười sáu tuổi tính cách trầm ổn đối với nàng rất ôn nhu.

    Ám Nguyệt Thần Giáo bị người võ lâm xem là ma giáo vì họ hành xử theo ý mình không cần biết người khác nghĩ sao, chỉ cần họ thích thì làm không câu nệ tiểu tiết, nhưng cũng chưa từng phóng hỏa cướp của, thâm chí còn cứu giúp người.

    Ám Nguyệt Thần Giáo ngoài giáo chủ và thiếu chủ là lớn nhất thì kế đến là tả hữu hộ pháp, tả hộ pháp hay Hỏa hộ pháp là Dương Liệt Hỏa giang hồ xưng Hỏa Phụng, Hữu hộ pháp là sư đệ của mẫu thân nàng tên Khúc Minh giang hồ xưng Tiếu Thần Sầu.

    Thánh cô chỉ là danh xưng cho con gái của giáo chủ mà thôi không có nhiều quyền hạn trong giáo.

    Còn về việc vì sao nàng ngất xỉu, mẫu thân đòi sống chết với lão cha thì là do lão cha ép nàng luyện Tẩy Cốt công, môn công phu đó khi luyện thành có thể tăng mười năm công lực, lúc bình thường nếu như nàng không thi triển cho dù có bắt mạnh cũng sẽ không ai biết nàng có nội lực hay võ công, hoàn toàn là một cô gái bình thường.

    Bất quá có lợi thì đi cùng với hại chính là chủ nhân thân thể này yêu ớt quá màu da thì nhợt nhạt, thân thể thì gầy trơ xương ra nên khi luyện công không cẩn thân mà ngất xỉu a~. (dạo này muội hội chứng HN về cái chữ ”a~”)

    Khi Luyện công các đốt xương đều đau nhức nhưng không thể ngừng lại nếu không sẽ bị phản phệ mà chết.
    oOo_Nuocmatcotich_oOo cảm ơn bài này.
  3. Suzami Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    18 Tháng sáu 2013
    Số bài viết:
    383
    Đã được thích:
    111
    Điểm thành tích:
    53
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2.1: Vật Đính Ước:

    [IMG]

    Ba tháng liền đều phải ở trong phòng điều dưỡng và luyện công thật khổ mà, mỗi lần luyện xương cốt đều đau nhức vô cùng cứ như có hàng vạn con kiến cắn xé thân thể vậy.


    Suốt ba tháng này Kỳ Nhi tích cực tẩm bổ và rèn luyện thân thể, ít nhất cũng làm cho cơ thể này không yếu ớt như trước. Tẩy Cốt công luyện trong ba tháng này cũng coi như có thành tựu, đến hôm nay xem như là viên mãn không còn phải chịu đau đớn nữa.

    “Két” cửa bị nhẹ đẩy ra một thân ảnh tiến vào “Tiểu thư đến giờ dùng bữa rồi.” tiếng nói trong trẻo mà êm tai khiến người đang mặc chanh y* luyện công trên giường phải mở mắt ra.

    *Chanh y: y phục màu vàng

    Thu hồi nội lực Kỳ Nhi buông xuống đôi chân cũng không vội xuống giường mà cười nhẹ ngắm nhìn người trước mặt, người đang loay hoay múc canh trước bàn kia, mặc một thân tử y* trang nhã, đầu búi lên hai bên buông xuống bên hông trán hai lọn tóc.

    *Tử y: y phục màu tím.

    Gương mặt thanh tú đang mỉm cười đi tới, nàng ta là nô tỳ mà đại ca phân phó cho nàng tên Phi Yến mười ba tuổi, tính cách cẩn thận chu đáo, sở trường là dùng tú hoa châm*, trung thành và rất biết việc gì nên làm việc gì không nên nói.

    *Tú hoa châm: kim may

    “Tiểu thư nên dùng bữa thôi.” Phi Yến thở dài nhẹ lặp lại, tiểu thư luôn đối nàng nhẹ cười như vậy nhưng mỗi lần đều khiến nàng sởn gai ốc, vì sao một hài đồng chỉ hơn một tuổi lại có nụ cười thâm ý đến vậy.

    Kỳ Nhi thu hồi nụ cười nhảy xuống giường, tiến lại bàn dùng bữa, một loạt quá trình đều thuần thục thoăn thoắt.

    “Phi Yến lát nữa chúng ta ra sau núi chơi được không.” dùng bữa xong Kỳ Nhi đợi Phi Yến dọn dẹp sạch sẽ liền mỉm cười nói với nàng.

    Phi Yến thoáng do dự nhìn người trước mặt, cặp mắt to tròn khả ái, cái mũi bé xinh, đôi môi nhỏ chúm chím hai tay thon dài đang nắm một chùm nho, đôi chân trên ghế quơ qua quơ lại.

    “Tiểu thư giáo chủ và phu nhân không cho người ra khỏi đây.” Tuy rất muốn cùng tiểu thư ra ngoài nhưng giáo chủ và phu nhận đã căn dặn tuy nàng không biết vì sao cũng không thể trái lệnh.

    “Chúng ta lén đi là được.” Kỳ Nhi bỏ một quả nho vô miệng cười tươi nói.

    Phi Yến lắc đầu đi tới bên bàn xếp lại đĩa trái cây bị xới tung lên rồi hướng Kỳ Nhi nói: ” Chiều nay thiếu chủ sẽ độ khí giúp người.” (Pracell nàng có cơ hội trốn đi chơi rồi nhá.)

    Trong ba tháng luyện công cứ cách ba ngày ca ca lại đến giúp nàng độ khí một lần tránh cho tẩu hỏa nhập ma và làm giảm cơn đau nhức kia, nhưng hôm nay đã luyện thành căn bản không cần ca ca tiêu hao nội lực nữa.

    “Không cần lo lắng chúng ta về trước khi ca ca đến là được, đi đi mà Yến nhi.” Kỳ Nhi nãi thanh nãi khi nói hướng cặp mắt sắp khóc về phía người kia.

    Một câu Yến nhi ngọt lịm cộng thêm đôi mắt kia làm cho Phi Yến như sắp tan ra không nói hai lời liền đồng ý chạy ra khỏi phòng đi chuẩn bị, căn bản không thấy tiểu thư nhà nàng đang cười như tiểu hồ ly.

    Hai người bước ra khỏi Nguyệt Quang Lâu lướt qua vô sô giáo chúng đang canh gác chuồn êm ra bên ngoài. Phía sau Nguyệt Quang Lâu có một dãy núi, ở phía nam dãy núi đó có một cái suối nước nóng chung quanh có đá bao lại, xung quanh có rất nhiều hoa nở xanh, đỏ, vàng, tím xinh đẹp vô cùng, giống như đang ở tiên cảnh.

    “Oa, thật là đẹp quá!” Phi Yến kinh hỉ kêu lên, từ nhỏ cho đến giờ chưa bao giờ nhìn đến cảnh đẹp như vậy.

    Suối nước nóng lung linh huyền ảo dưới ánh mặt trời, từng đàn bướm lượn trên những bông hoa đủ màu sắc, những chú chim đậu trên cành cao hót ríu rít. Ánh nắng dịu nhẹ gió thổi mơn man làm cho lòng người bình yên thoải mái.

    “Chưa phải là đẹp nhất đâu, Yến nhi theo ta lại đây đi.” Kỳ Nhi kéo tay nàng tới một mép vực, xung quanh là vách đá đứng thẳng, phía dưới vực sương khói lượn lờ một màu trắng xóa.

    “tiểu thư, không nhìn thấy gì cả chỉ toàn là mây thôi.” Phi Yến khó hiểu quay đầu nhìn Kỳ Nhi, chỉ có mây bay thì có gì đẹp hơn tiên cảnh vừa nãy.

    Kỳ Nhi thở dài ngón tay thon dài chỉ về phía bên trái của mép vực: “Đằng này.”

    Phi Yến nhìn qua thấy có ba đóa Nhược Liên chính giữa có một cái tổ chim kì dị, trong tổ chim có một cái trứng bảy màu bằng trứng ngỗng. Nhìn quả trứng lúc la lúc lắc rồi nứt ra, ở trong chui ra một chú chim con sặc sỡ đang chim chíp kêu.

    “Đây… không phải là thất sắc điểu sao.” Phi Yến mở to mắt mà nhìn chim con vừa mới nở kia.

    “Ngươi biết nó, ân tên gọi rất chuẩn bảy màu, thất sắc.” Kỳ Nhi dù sao cũng là xuyên về đây làm sao biết thất sắc điểu quý hiếm cỡ nào nên cũng không có phản ứng đặc biệt như Phi Yến.

    “Vâng, thất sắc điểu hai trăm năm mới nở trứng một lần, trứng có bảy màu, nơi làm tổ phải là trên đóa Nhược Liên hoa trăm năm một lần nở, bay nhanh hơn cả chim ưng ngày có thể bay trăm dặm, tiếng hót còn hay hơn cả hoàng oanh, nghe nói thịt của nó có thể tăng thêm một giáp công lực* và bách độc bách xâm vô cùng trân quý.” Phi Yến mắt không rời khỏi thất sắc điểu giống như chỉ cần không nhìn một chút nó sẽ biến mất tiêu.

    *Một giáp công lực: là 60 năm nội lực (chậc ăn nó vào thành tuyệt thế cao thủ, giống như dược nhân của Tiểu Xuân hehe.)

    “Còn mấy đóa hoa kia thì sao.” Kỳ Nhi hỏi.

    “Nhược Liên hoa năm mươi năm ra nụ, thêm năm mươi năm ra hoa, hoa của nó dùng làm dược liệu có thể kháng độc, cải tử hồi sinh muội cũng chỉ nghe nói thôi.” Phi Yến nói.

    “Ta xem hình như nó rất đói, vậy mẹ của nó đâu!.” Kỳ Nhi nhìn con chim có bảy màu kia đang kêu chíp chíp mà nhức cả cái đầu chỉ muốn một phát làm thịt nó ngay.

    “Thất sắc điểu sau khi đẻ trứng sẽ bay đi, trứng tự hấp thụ tinh hoa đất trời mà nở, trong phòng của người còn ít bánh vụn để muội chạy về lấy.” Phi Yến nhìn Kỳ Nhi đưa ra kiến nghị.

    “Đi sớm về sớm ta ở đây đợi, ngươi không cần sợ ta lén trốn đi.” Kỳ Nhi nhìn thấu lòng nàng xua tay.

    “Vâng.” đáp lời Phi Yến liền nhún người bay mất, để lại Kỳ Nhi đang còn nhìn chim con và một đôi mắt băng hàn nhìn chằm chằm vào nàng.

    Đang tìm cách nào bắt con thất sắc điểu và hái hoa kia lên, thì cảm giác có người đứng phía sau nàng, cứ tưởng là Phi Yến nên nàng cũng không quay lại, nói: “Phi Yến ngươi khinh công càng ngày càng giỏi mới như thế đã về, phải hay không là sợ ta trốn.”

    Phía sao một mảng yên lặng Kỳ Nhi khó hiểu quay đầu, đập vào mắt nàng là đôi mắt rạo rực câm thù như muốn ăn tươi nuốt sống nàng vậy, vô thức nàng bước lui về sau nhận ra là vách vực liền run sợ nói: ” Hữu hộ pháp ngươi muốn làm gì?”

    “Muốn làm gì đương nhiên là giải quyết ngươi, năm xưa ta không chiếm được mẫu thân ngươi thì ta sẽ làm cho nàng hồi hận vì đã phụ bạc ta, ngươi yên tâm sau khi giết ngươi xong ta sẽ tiễn ca ca ngươi theo cho huynh muội ngươi bầu bạn dưới suối vàng ha ha.” Khúc Minh cười lớn giơ tay lên đánh một chưởng mười thành công lực về phía Kỳ Nhi.

    “A.” Kỳ Nhi cảm thấy thân thể mình nặng trĩu rơi xuống dưới, thức ăn vừa mới ăn lúc nãy như muốn lộn ruột mà ra khó chịu vô cùng, rơi với tốc độ như vậy không chết thì cũng chỉ còn nửa cái mạng, nhưng cũng may phía dưới là hàn đàm Kỳ Nhi rớt xuống chỉ bị bất tỉnh.

    Khúc Minh nhìn xuống chỉ thấy mây trắng phiêu phiêu cho là oa nhi kia rớt xuống chắc chắn bỏ mạng liền không thèm quan tâm cười lạnh quay về. Lúc Phi Yến quay lại không thấy Kỳ Nhi đâu cho là nàng ham chơi liền cuống quýt đi tìm, nhưng tìm gần hai canh giờ mới phát hiện có điều không ổn liền quay về bẩm báo quên luôn thất sắc điểu và Nhược Liên hoa.

    Kỳ Nhi lúc tỉnh lại đã thấy mình ở trong một căn nhà bằng tre, trong nhà chỉ có hai phòng bài trí đơn sơ, gọn gàng ngăn nắp, giữa nhà có một cái bàn hai cái ghế và một ấm trà.

    Kỳ Nhi đang mừng vì còn giữ được mạng nhưng lại cảm thấy thân thể không cử động được liền hốt hoảng: chẳng lẽ bị tàn phế sao, nàng đang ở đâu có phải bị bắt lại không?. Bất ngờ phía sau vang lên tiếng mở cửa nàng cảm thấy có người bước vào tiến về phía giường.

    “Sư phụ nữ hài tử tỉnh rồi.” Tiếng nói lãnh đạm không có một chút biểu tình, Kỳ Nhi nhìn thấy một nam hài chừng mười sáu tuổi mặc bạch y thắng tuyết, mặt tựa tiên nhân đang nhìn nàng.

    “Hài tử có cảm thấy chỗ nào không khỏe hay không?” tiếng nói ấm áp đầy ôn nhu giống như ca ca làm cho nàng thoáng yên tâm không ít, một nam tử trung niên ăn mặc kì dị, tay và cổ đeo vòng bạc, tóc xõa dài mặc y phục bằng vải bố hướng nàng mỉm cười.

    “Chú…à thúc thúc con không cử động được.” Kỳ Nhi nhìn nam tử nghe xong ngồi xuống giường đưa tay bắt mạnh cho mình lại đắp chăn vuốt trán của nàng nói: “Ân, không sao vài ngày sao sẽ đi lại bình thường, chỉ là xương cốt bị tổn thương và bị sốt một chút, cơ thể hài đồng rất dễ hồi phục sẽ không sao đâu, ta ra ngoài sắc thuốc cứ nghĩ ngơi cho khỏe ta không phải người xấu, Hạo nhi ngươi ở lại trò chuyện với cô bé đi.”

    Kỳ Nhi nhìn nam tử kia bước ra ngoài lưu lại nam hài nhìn nàng nhíu mày tựa hồ không hài lòng với quyết định của sư phụ mình. Đánh giá nam hài trước mặt, đôi mắt trong suốt như nước, làn mi như cánh bướm cong vút, mũi cao thẳng tinh xảo, đôi môi đỏ tươi ướt át mím chặt, dáng người cân xứng đúng chuẩn hảo soái ca nha.

    Nam hài thấy Kỳ Nhi đánh giá mình cũng nhìn thẳng đánh giá lại nàng, dáng người nhỏ nhắn, mi dày xòe như quạt, đôi mắt to tròn như bảo ngọc sáng long lanh, cái mũi bé xinh, đôi môi hồng hồng, hai má đỏ ửng vì sốt, gương mặt bầu bỉnh đáng yêu, dù không tính là mỹ nhân cũng được xem là đáng yêu xinh xắn.

    “Hạo ca, ta khát nước nhờ huynh lấy dùm ta chén nước.” Kỳ Nhi đánh giá xong liền hướng người kia xin nước, dù sao không khí trầm mặc này cũng nên phá vỡ nếu không thật khó chịu.

    Hiên Viên Hạo nhìn nhìn tiểu nữ nhân kia một chút liền đứng lên rót một chén nước đem đến bên giường, Kỳ Nhi còn tưởng nam hài lãnh đạm này sẽ để nàng nằm như vậy mà uống, ai ngờ hắn lại nâng nàng vậy cho tựa vào lòng từng chút một uy cho nàng.

    Hắn cũng không biết mình bị cái vì, hắn ghét người trung nguyên nhưng lại không ghét oa nhi này, nhìn nàng đôi mắt to tròn ướt át hướng hắn xin nước liền đi rót nước, nhìn thấy nàng ánh mắt chờ mong nhìn hắn uy nước liền nâng nàng vậy mà uy. (Hạo ca huynh chắc rằng lúc đó ta là ánh mắt chờ mong mà không phải lo lắng ò.ó)

    Uy nước xong Hiên Viên Hạo cũng không nói gì đỡ nàng nằm xuống rồi bước ra khỏi phòng, lát sau sư phụ bưng thuốc vào, nàng hỏi thăm thân thế hai người thì ra ngài là miêu cương dược sư, Hạo ca là do ngài nhặt được lúc năm tuổi và nhận làm đồ đệ.

    Thì ra nàng được hai người cứu lúc đi ngang qua hàn đàm, không biết nàng thân phận thế nào nhưng là oa nhi bị thương nặng không đành lòng nên cứu nàng về, theo nàng hỏi thì nơi này cách ma giáo của nàng đến gần bao mươi dặm* nha.

    *Ba mươi dặm = 48,28032 kilomet

    Liên tiếp vài ngày qua nàng cuối cùng cũng đi lại được liền bám riết không tha nam hài kia, hỏi đông hỏi tây học hỏi cách nuôi cổ, vì sư phụ không nhận nữ đệ tử nên đành chịu.

    Để che giấu thân phận nàng chỉ nói mình gọi Tiểu Kỳ, vì trong lúc khai thác thông tin từ hai người nàng nhận thấy mỗi lần nhắc đến Ám Nguyệt Thần Giáo thì Hạo ca cực kì không vui tựa hồ còn tức giận, mà sư phụ ánh mắt bi thương.

    “Hạo ca ngươi dạy ta cách nuôi cổ đi mà, ta năn nỉ ngươi đó.” Kỳ Nhi áp dụng chiến thuật đĩa đeo bám riết không buông mà suốt ngày làm phiền người kia nuôi cổ, tuy được nhìn nhưng nàng không biết nên nuôi thế nào và làm sao điều khiển chúng.

    Hiên Viên Hạo nhíu mày, nữ oa này có biết phiền là gì không từ khi đi lại được nàng cứ bám theo hắn một tấc không rời phiền chết đi được: “Tự học.” Lãnh đạm buông ra một câu không có ý giúp cũng không có ý từ chối vì nhìn đôi mắt oa nhi hình như chỉ cần hắn từ chối là nàng sẽ khóc ngay.

    “Hạo ca ích kỉ ta đi tìm sư phụ.” Thấy nam hài không có ý định dạy, Kỳ Nhi quay đầu đi tìm sư phụ hy vọng thuyết phục được ngài.

    Lúc nàng tới đang thấy sư phụ lau chùi một cây huyền cầm đã cũ nhưng màu sắc còn rất đẹp, nàng không tự chủ mà đưa tay lên gảy dây đàn khen ngợi: “Oa tiếng thật hay, trong trẻo ngân vang thật là một hảo cầm.”

    “Tiểu Kỳ con biết đàn đúng không, nếu không phải người yêu đàn sẽ không biết giá trị của nó.”

    Kỳ Nhi nhìn thấy sư phụ đôi mắt ưu thương nhìn vào cây huyền cầm, tâm không khỏi cũng sinh buồn liền nói: “Sư phụ để con đàn một khúc cho người nghe được không.”

    Thấy sư phụ gật đầu đưa cầm qua Kỳ Nhi tiếp nhận đặt trên bàn đôi bàn tay nhỏ nhắn bắt đầu dạo đàn* thử âm, cuối cùng quyết định đàn một trong hai bài nàng thích nhất khi học đàn.

    *dạo đàn: lấy tay gảy gảy lên dây để thử âm giống dạo nhạc.

    (bài này là Thiên Niên Duyên)
    “Dòng lệ lạnh như sao băng rơi xuống.

    Đánh tan nỗi nhớ nhung của ai.

    Giữa dòng luôn hồi, viễn cảnh tương lai bị chôn vùi.

    Dung nhan mơ hồ trong giấc mộng.

    Đỉnh Côn Lôn, giang hồ xa xôi, hoa tàn hoa nở hoa đầy trời.

    Than hồng trần, sắc tàn phai, thiên thượng nhân gian.

    Tình như gió, tình như khói.

    Dạo một khúc tỳ bà đã nghìn năm trôi qua.

    Duyên kiếp này, duyên kiếp sau.

    Thương hải tang điền, cùng năm tháng.

    Thanh kiếm khi xưa chém tan bao nỗi hận.

    Tựa lời thề nguyện của ai, trong thoáng chốc thế gian xoay vần.

    Cuộc tình bị chia cách.

    Làm quyến luyến hồi ức bao tháng ngày đã qua.

    Đỉnh Côn Lôn, phù sinh xa vời.

    Trong giấc mộng chỉ nhung nhớ đến người.

    Cười thế gian, họa chu nhan, mây hờ hững trôi.

    Tình khó tránh, tình tùy duyên.

    Chỉ nguyện làm uyên ương không làm tiên.

    Duyên kiếp này, duyên kiếp sau, khó phân cách khó chia lìa…”

    Kỳ Nhi gảy một cái cuối cùng không gian như lắng đọng, tất cả chìm vào yên lặng, không có tiếng chim cũng không có tiếng côn trùng, chỉ còn tiếng gió thổi vào lá cây nghe xào xạc.

    “hay cho câu chỉ làm uyên ương không làm tiên, khó phân cách, khó chia lìa, nhân sinh có ai đạt thành như thế, phù sinh như mộng, sinh tử chỉ trong một cái chớp mắt …”

    Kỳ Nhi thấy người hướng nàng tươi cười rồi bước vào trong phòng tiếng nói lại vang lên lần nữa: “Tiểu Kỳ con đàn rất hay đã có duyên như vậy ta tặng huyền cầm này lại cho con.” tiếng bước chân ngày càng xa thân ảnh dần khuất sau cánh cửa.

    Kỳ Nhi ôm cầm ngồi ngẩn ngơ nhìn lại huyền cầm trong tay nàng, thở nhẹ ra khẽ nói: “Xem ra, đã động đến vết thương lòng của sư phụ rồi!.”. Nàng không thấy có một thân ảnh đứng sau hàng tre lặng lẽ quay đi.

    Hiên Viên Hạo chỉ muốn nhìn xem nàng làm thế nào để thuyết phục sư phụ lại nghe được nàng tấu đàn, giọng ca trong trẻo cũng như tiếng đàn, bài hát đầy thâm ý một nhân nhi mười bốn tuổi đã có thể hát đến cảm xúc chân thật như vậy, nàng đã từng thương người khác sao.

    “chết tiệt.” Hiên Viên Hạo tự mắng mình tại sao lại quan tâm một nữ hài tử xa lại chỉ mới quen biết được mấy ngày, nhưng nhìn thấy nàng mở đôi mắt long lanh hướng hắn cười gọi Hạo ca ca lại như có dòng nước ấm chảy qua tim hắn không tự giác muốn ôn nhu với nàng, bảo hộ nàng.

    Đến khi nghe nàng đàn liền cảm thấy khâm phục, mới mười bốn tuổi cầm nghệ đã như vậy sau này không chừng là thiên âm chi nhân nhân gian khó gặp, nhưng khi nghĩ đến nàng cũng có người trong lòng hắn lại sinh cảm giác ghen ghét, chỉ muốn bóp chết người kia,thật ra hắn bị làm sao vậy.
  4. Suzami Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    18 Tháng sáu 2013
    Số bài viết:
    383
    Đã được thích:
    111
    Điểm thành tích:
    53
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2.2: Vật Đính Ước:

    [IMG]
    Buổi sáng Thái Dương vừa mới thức vậy sau một đêm dài, những chú chim thi nhau hót, tiếng côn trùng rộn rã buổi ban mai, không khí vẫn còn hơi lạnh và sương bắt đầu tan ra.

    Trong một căn nhà tre, trên giường một oa nhi đang say sưa ngủ thỉnh thoảng còn tủm tỉm cười, bên giường một nam hài khuôn mặt anh khí tuấn mỹ đang chăm chú nhìn người đang ngủ.


    Oa nhi kia tựa hồ gặp ác mộng liền đạp văng cái chăn trên người. Nam hài nhíu mày kéo lại tấm chăn cho oa nhi nắm lấy bàn tay oa nhi vỗ nhẹ, xúc cảm ấm áp làm cho oa nhi yên tĩnh lại tiếp tục gặp chu công.

    Thấy oa nhi lại say sưa ngủ nam hài mỉm cười đặt lên trán 0a nhi một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước liền đứng vậy bước ra ngoài, Tiếng cửa đóng lại hai mắt oa nhi liền mở to nhìn đỉnh giường.“Trời ạ! cái cảnh này sao thấy quen quá đi.” Thực ra khi Hạo ca nắm tay thì nàng đã tỉnh, nhưng vẫn giả bộ ngủ ai ngờ….ai ngờ…trời ạ!

    Hiên Viên Hạo trở lại tay bưng theo một chậu nước ấm cùng khăn sạch đặt bên cạnh giường nhìn Tiểu Kỳ hai má hồng hồng ngực phập phồng đang giả bộ nằm ngủ. Khi nàng thức hắn đã biết chính là cố tình muốn hôn lên trán nàng xem phản ứng của nàng.

    Nhìn nàng vì nụ hôn của hắn mà e thẹn (Su: Hạo ca huynh chắc không, KN:*đá* cấm làm phiền diễn viên.) tâm thập phần thõa mãn và kinh hỉ, bên ngoài lại lãnh đạm như trước nhưng trong mắt tràn đầy ý cười: “Muốn học cách nuôi cổ thì mau thức dậy theo ta ra ngoài.” nói rồi đứng dậy bước ra ngoài, hắn biết nàng sẽ lập tức bật dậy cho xem.

    Quả nhiên như thế Hiên Viên Hạo vừa khép cửa Kỳ Nhi trên giường liên bất dậy rửa mặt, thay quần áo sư phụ ra thôn trấn mua mấy ngày trước, chảy lại tóc màng giày liền chạy như bay ra ngoài: “Hạo ca ta thức rồi, ngươi hứa sẽ dạy ta nuôi cổ đúng không?.”

    Nhìn Tiểu Kỳ vì một câu nói của hắn mà gấp gáp chạy tới đây, đầu tóc rối tung, quần áo xộc xệch, cái miệng thở dốc không ngừng hắn cảm thấy rất hài lòng: “Phải.” Lãnh đạm nói một chữ bước tới bên nàng thay nàng chỉnh sửa búi tóc, cũng không để ý cách xưng hô có phần không đúng của nàng.

    Kỳ Nhi nghe hắn đồng ý tâm vui mừng như điên không để ý hành động của hắn có bao nhiêu ám muội: “Đừng chậm trễ nữa đi mau.” Kỳ Nhi nắm tay hắn kéo đến bên phải ngôi nhà, ở đó có một căn phòng nhỏ bên trong có rất nhiều hủ, lọ, có thảo dược, có độc dược nàng chỉ nhận thức hơn chục loại còn lại tất cả đều không biết. (cho nàng Su vào đây chắc mừng còn hơn ta >.<)

    Nhìn bàn tay hai người đan vào nhau Hiên Viên Hạo vô thanh mỉm cười, rồi lại nhìn thấy nàng vì mấy cái lọ trên bàn mà buông tay hắn ra, hắn chỉ muốn đập nát những thứ đó cho hả giận.

    “Hạo ca đừng nhìn nữa mau dạy ta cách nuôi đi.” Kỳ Nhi thấy hắn nhìn mấy cái lọ nhíu mày sợ hắn đổi ý không muốn dạy liền thúc giục.

    “Không phải như vậy, nên làm như thế này.” Hiên Viên Hạo thở dài đi tới bên cạnh nàng, nàng thật biết cách chọc hắn tức chết.

    Trong phòng khung cảnh ấm áp nhu tình, nhưng cách nơi đó về phía nam hơn ba mươi dặm tình cảnh lại trầm mặc đến đáng sợ.

    “Xoảng.” Chèn trà thứ một trăm lẻ tám bị đạp nát sau đó là tiếng rống giận: “Lũ ăn hại chỉ có một cái xác cũng tìm không ra ta nuôi các ngươi làm gì nữa, ngườu đâu đem ra ngoài giết hết cho ta.”

    Đáng giận, hôm đó thấy nha đầu kia rơi xuống vực đáng lẽ hắn phải cho người xuống nhìn xem mới đúng. Kì Phong (cha ta giáo chủ Ám Nguyệt Thần Giáo, đề phòng nàng nào quên) sau khi nghe tin con gái hắn mất tích liền cho người đi tìm dưới vực cũng không thấy xác đâu, bên dưới chỉ có một cái hàn đàm cho người lặn xuống tìm cũng không thấy.

    Đợi vài ngày cũng không thấy cái xác nào nổi lên hắn liền cảm thấy không ổn, cho người xung quanh hai mươi dặm tìm kiếm oa nhi kia cho rằng nàng còn nhỏ lại bị thương sẽ không chạy xa nào ngờ đã hơn mười ngày vẫn không tìm thấy.

    “Hữu hộ pháp giáo chủ cho mời người đến gặp.” Khúc Minh cả kinh không lẽ bọn họ tìm được nha đầu kia rồi sao.

    “Ta sẽ qua ngay.” dù sao cũng là ngươi từng trải sóng gió hơn mười năm hắn nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh đưa tay lấy trường kiếm bước ra ngoài.

    * * *

    Trong đại sảnh một nam nhân, một nha đầu cùng một tiểu nam hài đang ngồi, xung quanh là các hộ pháp cùng đương gia các lộ, xem ra lần này thực nghiêm trọng. (tèn tén ten…cho tràng pháo tay mừng Pracell lên sàn nào [IMG] ).”

    “Hữu hộ pháp đến.” Tiếng nói bên ngoài vang lên, thân ảnh mặc lam y tiến vào cung kính quỳ xuống: “Tham kiến giáo chủ.” Khúc Minh là sư đệ của giáo chủ phu nhân nên đặt quyền không cần hành lễ với thiếu chủ.

    “Khúc Minh bên ngươi có tin tức gì hay không.” Nguyệt Kì Phong thanh âm trầm thấp lộ rõ vẻ mệt mỏi.

    “Bẩm giáo chủ vẫn chưa nhận được tin gì.” Khúc Minh nhìn nhìn tìm kiếm Trúc Linh Lan lại chuyển tầm mắt sang hướng khác trả lời.

    “Phụ thân hài nhi đề nghị mở rộng phạm vi tìm kiếm ra, rất có thể người trong giang hồ biết được thân phận muội muội mà bắt đi, hoặc giả được người cứu ra khỏi phạm vi của chúng ta.” Nguyệt Tĩnh Dạ ánh mắt thâm trầm nhìn khắp phòng một lượt.

    “Dạ nhi tất cả giao cho ngươi quyết định, phụ thân vào trong xem mẫu thân của ngươi.” Nguyệt Kì Phong tâm hiện giờ đều bay đến bên cạnh thê tử làm sao còn tâm trí lo chuyện khác, cũng không thấy đôi mắt của hữu hộ pháp lóe lên một cái rồi biến mất.

    “Vâng phụ thân.” Nguyệt Tĩnh Dạ đỡ phu thân một đoạn, hắn cũng rất lo cho mẫu thân. mẫu thân sau khi nghe tin muội muội mất tích liền ngất xỉu đến giờ vẫn chưa tỉnh.

    Nguyệt Tĩnh Dạ quay lại phòng hợp ánh mắt ôn nhu bị thay thế bằng băng hàn khí thế bức người nói: “Cứ chia ba người một nhóm nhỏ, chia nhau tìm trong vòng năm mươi dặm lấy dãy núi kia làm trung tâm, pháo hoa làm ám hiệu.”

    “Hữu hộ pháp ngươi dẫn theo ba mươi người chia làm mười nhóm đi về phía đông và tây, tả hộ pháp ngươi cũng dẫn theo ba mươi người cùng ta đi về phía nam và bắc, Phi Yến ngươi cũng theo, tất cả về chuẩn bị một canh giờ sau xuất phát.” Nguyệt Tĩnh Dạ phất tay ra hiệu cho đám người còn mình đi vào trong nội đường.

    * * *

    Nguyệt Tĩnh Dạ sau khi phân phó hết đám người, một mình dẫn theo tả hộ pháp Dương Liệt Hỏa và Phi Yến lấy hàn đàm làm điểm xuất phát đi về phía nam.

    Đi được ba ngày đều là cẩn cẩn dực dực* tra hỏi tin tức cũng đã cách hàn đàm kia rất xa nhưng vẫn không có tin tức gì, mà ai đó cứ viện cớ tiểu muội nhà hắn rất có thể bị người thanh lâu bắt đi cứ thế mà xông loạn, náo đến long trời lở đất, kết quả đều do hắn thu xếp.

    *cẩn cẩn dực dực: Cẩn thận

    Đến ngày thứ tư bọn họ đi đến Nam Thiên trấn thành trấn không lớn nhưng là nơi giao nhau của Thùy Thiên quốc và Diễm Minh quốc nên có rất nhiều khách điếm và tửu lâu.

    Bọn họ chọn một tửu lâu sạch sẽ ngồi xuống gọi chút đồ ăn, vừa ăn vừa nghe ngóng tin tức. Phía trước tửu lâu là một hiệu thuốc khá lớn có rất đông người tới bốc thuốc.

    “Thiếu chủ kia là….” Phi Yến vừa kêu lên liền bị hành động đưa tay lên miệng của tả hộ pháp làm cho im lặng.

    “Nam tử kia không phải người trung nguyên là ngoại tộc, Kỳ Nhi cũng không có vẻ là bị ép buộc chắc là ân nhân cứu mạng, cứ quan sát xem sao.” Nguyệt Tĩnh Dạ nhìn một nam tử trung niên dắt theo một nam hài và một nữ hài đi vào trong hiệu thuốc, hắn nhận ra nữ hài ăn mặc thô sơ kia là muội muội của mình.

    Kỳ Nhi mấy ngày đều theo Hiên Viên Hạo học cách nuôi cổ ban đâu còn sợ mấy con cổ trùng kì dị kia nhưng dần dần cũng quen. Sáng nay lại nổi hứng muốn vào bếp làm mấy món ăn, trù nghệ của nàng không tồi mà còn rất ngon chính là hơi hậu đậu.

    Trong lúc vô ý lại làm rơi nước sôi lên tay mình phỏng một mảng lớn, khiến cho cả hai nam nhân kia sốt sắn dẫn nàng lên trấn tìm đại phu, vì trong lúc luống cuống mà làm rơi lọ thuốc mỡ tan tành, thật ra ở hiện đại nàng cũng quen rồi không sao cả, nhưng hai người kia cứ một hai bắt nàng đi cũng đành chịu.

    “Sư phụ người đừng lo lắng con không sao đâu.” Qua mấy ngày ở chung nàng cảm nhận được sư phụ rất yêu thương nàng, chăm sóc nàng như con gái.

    “Nữ hài tử sao có thể nói như vậy, nếu như để lại sẹo thì sao cũng là nên mau chóng mua thuốc bôi vào.” Sư phụ hướng nàng tươi cười ấm áp nhẹ giọng nói giống như là một vị từ phụ*.

    *từ phụ: phu thân hiền từ.

    “Tiểu Kỳ đừng bướng nữa, dù sao cũng tới rồi thì cứ vào mua đi.” Hiên Viên Hạo thật không biết nàng có phải nữ nhân không, nữ nhân ai cũng sợ mình sẽ có một chút sẹo nhưng nàng lại hoàn toàn thờ ơ, là có người trong lòng rồi nên không quan tâm nữa sao. Nghĩ vậy tim của hắn thắt lại đau đớn.

    “Vâng, mọi chuyện tùy hai người.” Kỳ Nhi thật hết cách với hai nam nhân này, hoàng thượng chưa gấp mà thái dám đã gấp rồi. Kỳ Nhi nhìn ra bên ngoài một vòng hiếu kì nhìn khách điếm đối diện liện bắt gặp hai thân ảnh quen thuộc và một người nàng chưa từng gặp bao giờ.

    Đại ca ra hiệu cho nàng hỏi nàng thế nào, nàng liền ra hiệu lại trả lời không có gì ca ca có thể qua đây, bắt quá không thể nói mình là người Ám Nguyệt Thần Giáo. Thấy ca ca gật đầu bước qua nàng quay vào nhìn hai người bên cạnh tâm khẽ thở dài: xem ra không thể ở cùng họ được nữa rồi.

    “Tại hạ họ Tĩnh tên Dạ kiến quá các hạ, đây là lệnh muội nhà ta không may lúc trước gặp nạn cảm ơn các vị ra tay tương trợ, hôm nay ta đến là muốn dẫn muội muội về.” Nguyệt Tĩnh Dạ hiểu ý muội muội nên cũng không khai tên thật, tiếng nói cũng bớt vài phần lạnh thêm vài phần ôn hòa cho thấy giống như một thương nhân.

    “Chuyện này, Tiểu Kỳ đây là ca ca của con sao.” Sư phụ quay sang ôn hòa hỏi nàng.

    “Vâng, đây là ca ca con, sư phụ con phải trở về rồi.” Kỳ Nhi nhìn sư phụ lại nhìn qua Hiên Viên Hạo bắt gặp ánh mắt mất mác của hắn, tâm không khỏi có chút buồn bả.

    “Cũng đúng con xa nhà nhiều ngay rồi cũng nên trở về.” Sư phụ hiền hòa gật đầu.

    “Vậy cáo biệt hai vị ta dẫn tiểu muội trở về.” Nguyệt Tĩnh Dạ ôn hòa nói xoay người định bước đi lại bị một bàn tay kéo lại.

    “Ca ca ta…ta còn để quên một chút đồ tại nhà của họ có thể quay về lấy được hay không.” Kỳ Nhi ánh mắt hy vọng nhìn ca ca. Nguyệt Tĩnh Dạ thấy nàng như vậy cũng bằng lòng quay lại, dù sao cũng đã tìm được mất thêm chút thời gian cũng không sao.

    Sáu người quay về nhà của cổ vương, Kỳ Nhi thu dọn chút quần áo của mình rồi đi tới phòng nuôi cổ, thấy Hiên Viên Hạo đang đứng thất thần nhìn mấy lọ nàng tiến tới khẽ nói: “Hạo ca, ta phải trở về rồi cám ơn huynh dạy ta nuôi cổ còn dạy ta y thuật…ta..”

    “Tiểu Kỳ nàng có người trong lòng rồi đúng không.” Hiên Viên Hạo lưng quay về phía nàng khàn giọng nói.

    “Không có.” Kỳ Nhi lắc đầu buông xuống bao y hành lí đặt lên trên bàn, nàng chỉ xuyên về đây chưa được nửa năm lại ở miết trong phòng luyện công thì làm sao có người trong lòng đây.

    “Vậy đã hứa hôn rồi sao.” Hiên Viên Hạo tiếng nói nặng nề tựa như đấu tranh rất lâu mới có thể mở lời.

    “Cũng không có.” Kỳ Nhi lắc đầu định đứng vậy cáo từ, liền rơi vào một vòng tay ấm áp, người bị ôm chặt vào trong lòng Hiên Viên Hạo.

    “Tiểu Kỳ làm thê tử của ta được không.” Hiên Viên Hạo kề sát tai này thì thầm, làm nàng trấn động không ngờ Hạo ca lại bài tỏ như thế.

    “Hạo ca hôn nhân không phải trò đùa, huynh thật sự muốn ta làm thê tử sao.” Kỳ Nhi nàng thật ra ở hiện đại nhìn không ít những cặp tình nhân mau đến rồi cũng mau đi nên cũng không muốn cái tình cảm sớm nằng chiều mưa này.

    “Cho ta năm năm, năm năm sau ta sẽ đến đón muội Tiểu Kỳ.” Hiên Viên hạo hôn lên môi nàng, nụ hôn bá đạo chiếm đoạt hết thảy.

    Kỳ Nhi cũng muốn thử xem, nên để mặc nụ hôn kia lướt nhẹ trên môi, gặm cắn, mút lấy, rồi chiếc lưỡi của hắn với vào trong miệng nàng khoấy đảo lướt qua từng tấc trong khoan miệng, rồi lại ôn nhu quấn lấy cái lưỡi của nàng chơi đùa.

    “ưm…ưm…” Nụ hôn kéo dài không có dấu hiệu dừng lại như muốn kéo dài vĩnh viễn vậy, hôn đến đầu óc choáng váng, cả người mềm nhũn, thiếu chút nữa hít thở không thông tê liệt ngã xuống.

    “Ngô….a” Hắn dời đôi môi xuống cổ nàng mút mạnh, làm nàng như bị điện giật cơ thể run rẩy theo bản năng đưa tay đầy hắn ra tay lại bị chế trụ, đôi môi tiếp tục đi xuống đến vai nàng cắn mạnh.

    “A.aa…” Nàng hét một tiếng rồi ngất đi, trước khi ngất nàng cảm thấy vai đang chảy máu lưỡi hắn ôn nhu liếm lên vai nàng, bàn tay xoa nhẹ trên đó.

    Nguyệt Tĩnh Dạ nghe tiếng hét của muội muội định chạy qua xem chuyện gì, thì thấy cửa phòng mở ra nam nhân tên Hiên Viên Hạo ôm lấy muội muội của hắn đi ra.

    “Nàng làm sao?” Nguyệt Tĩnh Dạ tiếp lấy muội muội từ tay nam nhân kia cau mày hỏi.

    “Nàng không sao chỉ là ngất xỉu thôi.” Hiên Viên Hạo lưu luyến nhìn nữ tử trong lòng nam nhân tên Dạ Tĩnh xoay người bước đi.

    Nguyệt Tĩnh Dạ định nói gì đó thì Dương Liệt Hỏa chụp vai hắn lắc đầu nói: “Dạ ta kiểm tra rồi nàng không có tổn thương gì cả, cũng không trúng độc chỉ là hôn mê bình thường thôi, đừng nên dây dưa chúng ta đi thôi.”

    “Ân, cũng nên đem muội muội trở về cho mẫu thân và phụ thân yên tâm, đi thôi.” Nguyệt Tĩnh Dạ nhìn thoáng qua nơi này ôm lấy Kỳ Nhi bước đi, Phi Yên và Dương Liệt Hỏa cũng nhìn thoáng qua rồi đi theo thiếu chủ bọn họ.

    “Hạo nhi ngươi bỏ nó vào ngươi nàng.” Sư phụ Hiên Viên Hạo châm một tách trà cho mình.

    “Sư phụ người trách con không, tự làm theo ý mình mà chưa được sự đồng ý của nàng.” Hiên Viên Hạo đi đến trước mặt sư phụ cuối đầu.

    “Đây là chuyện của các con ta không thể xen vào, chỉ là con đừng qua cố chấp, ngày mai chúng ta khởi hành.” nói xong đặt tách trà xuống đi vào trong phòng

    “Vâng! sư phụ.” Hiên Viên Hạo nhìn thoáng qua cửa sổ, qua cái giường nàng vẫn thường nằm nhắm mắt lại xoay người vào phòng.
  5. Suzami Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    18 Tháng sáu 2013
    Số bài viết:
    383
    Đã được thích:
    111
    Điểm thành tích:
    53
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 3.1:Lời hứa…Trưởng thành….Cố Nhân….Thanh lâu:


    [IMG]

    ”Kỳ Nhi, muội thật sự muốn vào Trúc Lâm sao.” Nguyệt Tĩnh Dạ vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn nàng.

    “Ca ca, huynh không cần khuyên muội, ý muội đã quyết rồi muội nhất định sẽ bằng mọi cách chữa trị cho nàng.” ta nắm tay ca ca cười dịu dàng.


    Nguyệt Tĩnh Dạ nhìn muội muội này, từ sao khi tỉnh lại đã khác rất nhiều, tính cách kiên cương hơn hoạt bát hơn, khi nói chuyện cũng mạnh dạn hơn, không còn bộ dáng nhút nhát như xưa “Kỳ Nhi, muội thay đổi rất nhiều.”

    Kỳ Nhi chân thành nhìn ca ca nói: “Muội bây giờ không tốt sao.”

    Nguyệt Tĩnh Dạ nhìn nàng một lát, đứng vậy bước ra cửa quay đầu lại nói một câu rồi bước đi: “Dù cho là bây giờ hay lúc trước, cả hai….đều là muội muội ta thương yêu.”

    Nàng lúc đó không hiểu câu nói đầy ẩn ý đó, cho đến sau này khi hiểu được cũng đã phải trả một cái giá thật đắt.

    Kỳ Nhi nhìn ca ca nở một nụ cười như ban mai, cho đến khi tiếng bước chân xa dần nụ cười cũng tắt lịm, thay vào đó là khuôn mặt lạnh như băng.

    Xoay người đi về phòng ngủ, Kỳ Nhi bước đến gần chiếc giường bằng gỗ trạm khắc tinh xảo, trước giường màn lụa buông xuống, vén lên trướng màn bên trong trải một tấm đệm bằng lông thú thật dày, nằm trên đó là một thiếu nữ mặc lục y sắc mặt tái nhợt, đôi môi không còn huyết sắc, đôi mắt nhắm nghiền như một cái xác chết.

    Vuốt lấy đôi má nõn nà đã lạnh băng kia, từ khuôn mặt lạnh như băng đã chuyển thành bi thương rơi lệ, nàng chậm rãi nhớ đến tình cảnh khi vừa mới tỉnh dậy kia, nếu không có Phi Yến có lẽ nàng đã chết một lần nữa rồi.

    ……
    Vào ngay cái đêm ca ca đưa ta về Ám Nguyệt Thần Giáo, ta mê man sốt cao không giảm, ca ca phải giải quyết sự tình khi vắng mặt trong giáo, phụ thân còn phải chăm sóc mẫu thân nên chỉ thăm một lát rồi đi.

    Trong phòng ánh nến chập chờn chỉ còn lại Phi Yến túc trực bên ta, lâu lâu ta lại nghe thấy tiếng Phi Yến nói: “Tiểu thư người phải cố lên, phu nhân rất lo cho người, giáo chủ và thiếu chủ cũng rất lo cho người…” Không nói hết câu đã nghe tiếng khóc của nàng.

    Ta rất muốn an ủi nàng nhưng lực bất tòng tâm, chỉ đành năm yên cho nàng lau thân thể kể chuyện cho ta nghe, động viên ta, rồi đứng vậy “Tiểu thư, muội đi thay nước rất nhanh sẽ trở lại.”

    Ta nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra rồi đóng lại, cơ thể vẫn nóng như bị thiêu đốt nhất là nơi hắn cắn ta, đang suy nghĩ làm cách nào mới có thể giảm sốt nhanh nhất, ta lại nghe thấy tiếng cửa phong mở ra, có người bước vào phòng cước bộ nhẹ nhàng hẳn là người có nội lực thâm hậu.

    Ta nghe thấy tiếng bước chân dừng trước giường, sau đó là một thanh âm trầm đục kèm theo tiếng cười khẽ: “Nha đầu số ngươi thật lớn, từ trên đó rốt xuống vẫn không chết được, nhưng ngươi yên tâm ta đến đây để giúp ngươi giải thoát.”

    Ta cảm giác áp bách thật lớn trên đỉnh đầu, số ta thật khổ mà nhập vào nha đầu này cứ tai nạn liên miên. Đang thương cảm cho số phận thì cửa phòng lại lần nữa mở ra kèm theo tiếng rống giận của Phi Yến: “Hữu hộ pháp ngươi muốn làm gì.” Sao đó là tiếng tú hoa châm phóng ra về phía Khúc Minh

    Hai người bắt đầu giao thủ, nhưng về cơ bản Phi Yến không thể là đối thủ của Khúc Minh rất nhanh liền rớt xuống thế hạ phong, Khúc Minh tung chưởng đánh về phía ta nhưng bị tú hoa châm của Phi Yến cản lại, dư âm của chưởng lực đánh trúng giường chỉ nghe tiếng ‘ầm ầm’, ta từ trên giường văng thẳng vào tường phun ra một ngụm máu.

    Cũng nhờ vậy mà tay chân ta có thể nhún nhích lại được, đúng là trong họa có phước may mắn nhờ tú hoa châm của Phi Yến cản bợt lực lại nếu không một chưởng kia có thể lấy mạng ta.

    “Xú nha đầu nộp mạng đi.” thanh âm rống lên ta mơ hồ nhìn về phía trước, đến khi nhìn rõ thì thấy Khúc Minh tay đang thủ chưởng phi về phía đầu ta.

    “Tiểu thư…” Phi Yến bắn ra sáu cây tú hoa châm về phía Khúc Minh, dùng khinh công với tốc độ nhanh nhất lao về phía ta.

    Khúc Minh dùng ta kia ngăn châm vẫn huy chưởng về phía ta, ta chỉ mới cử động lại được không thể né chưởng kia. Đột nhiên trước mắt tối lại chỉ cảm thấy có người ôm chặt lấy ta tiếp theo là “Á” một tiếng người trước mắt ta buông lỏng hai tay trượt xuống.

    Ta nhận ra người vừa mới ôm ta là Phi Yến, sắc mặt nàng tái nhợt nhanh chóng cơ thể cũng lạnh dần không còn độ ấm, ta kinh hoảng ôm chặt lấy nàng ngay cả khi Khúc Minh đã giơ trưởng lên ta cũng không biết.

    “Khúc Minh…” Tiếng rống giận tràn đầy nội lức vang lên, ta nhìn ra cửa thì ra là ca ca, có lẽ nghe thấy phòng ta có tiếng đánh nhau nên mới chạy qua xem.

    Đánh được vài chiêu với ca ca ta Khúc Minh liền thừa cơ tẩu thoát, ca ca chạy lại bắt mạch cho Phi Yến đôi mày càng lúc càng nhíu chặt sau đó buông tay ra thở dài nói: “Nàng trúng Toái Tâm chưởng gân mạnh đã đứt đoạn khó mà cứu sống.”

    “Ca ca, muội đây cầu ngươi mau cứu Phi Yên, võ công ngươi lợi hại như vậy ngay cả hắn cũng bỏ chạy ta biết ngươi có thể mà.” Ta ôm lấy phi Yến liều mạng la lên nhưng tiếng nói khàn khàn vụn vặt, nước mắt ta chảy ra như mưa không cách nào ngăn lại.

    “Trên đời này chỉ có hai ngươi mới có thể cứu nàng, 1 người là Y Tiên Diệc Lăng Thần đáng tiếc đã ẩn cư không người nào tìm được tung tích, người còn lại là Xích Luyện Tiên Tử Tiêu Phượng nàng sống ở Trúc Lâm…nhưng tính tình cổ quái muốn nàng ta cứu người phải đáp ứng điều kiện của nàng.” Nguyệt Tĩnh Dạ lắc đầu phân phó ngươi thu xếp phòng, cho đại phu đến bắt mạch nhưng họ cũng lắc đầu nói không còn cách cứu nữa.

    * * *

    “Phi Yến ngươi yên tâm, tiểu thư ta nhất định sẽ cứu được ngươi.” ta đứng vậy thu xếp một ít hành lí của hai người, gọi người chuẩn bị một ít lương khô và xe ngựa.

    Ta đến phía nam của dãy núi tìm thất sắc điểu và Nhược Liên hoa, nhờ ca ca mà ta mới biết đến công dụng của chúng, chuyến đi này không chừng sẽ dùng đến.

    Đường đến Trúc lâm rất thuận lợi, trên đường Phi Yên chỉ uống được nước và nuốt cánh hoa Nhược liên đã giã nhuyễn để duy trì, Trúc Lâm cũng không xa chỉ cách Ám Nguyệt Thần Giáo chừng bốn mươi dặm*.

    *40 dặm = 64,37376
    “Tiểu thư đã đến thôn chấn dưới núi Trúc Lâm.” Xa phu bên ngoài bẩm báo.

    “Tìm một nhà trọ nghĩ lại, ngày mai chúng ta đi thỉnh an Xích Luyện Tiên Tử.” ta đang uy nước cho Phi Yến cũng không quan tâm đến chuyện khác.

    Vào nhà trọ nàng đặt hai gian phòng, ta và Phi Yến một phòng cho thuận tiện chăm sóc, khi đi ta không mang theo ai cả trừ một xa phu và ít ngân lượng.

    Nhìn người trên giường vẫn như một cái xác không động đậy, nếu không phải vẫn còn hơi thở nhè nhẹ không chừng ta sẽ tin Phi Yến đã chết rồi. Giúp Phi Yến an ổn xong ta cũng gục lên bàn ngủ.

    Sáng sớm, ánh nắng nhu hòa chiếu vào trong phòng như muốn đánh thức người đang gục trên bàn, nhưng trên bàn đã không còn ai.

    Kỳ Nhi thức dậy từ sớm thay một thân y phục bình thường ra chợ mua thêm ít lương khô, căn dặn xa phu trước khi nàng về chuẩn bị xe ngựa khi nàng về liền lên đường.

    Trên đường mòn xung quanh toàn là cây trúc, chim hót ríu rít thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy mấy con thỏ rừng chạy tới chạy lui. Chính giữa rừng trúc là một ngôi nhà trúc đơn sơ, xung quanh đều là kì hoa dị thảo, bên ngoài cùng của lớp hoa cỏ đó là Tán Liên hoa trên thân nó toàn gai nhọn, tên thật đẹp nhưng cũng thật độc chỉ cần bị nó đâm trúng liền trúng độc nửa canh giờ là vong mạng.

    “Tiểu nữ Nguyệt Kỳ Nhi thỉnh an Tiêu tiền bối.” Ta dùng nội lực truyền âm vào trong.

    Nhưng một sau cũng không có tiếng trả lời, nhìn sang Phi Yến đang nằm trong tay của xa phu ta hướng về ngôi nhà nói: ” Tiểu nữ Nguyệt Kỳ Nhi thỉnh an tiền bối, tiểu nữ có vị đệ muội trúng phải Toái Tâm chưởng thỉnh người ra tay nối lại gận mạch cho đệ muội, người muốn ta làm gì cũng được.”

    Thấy bên trong vẫn yên lặng ta định la thêm lần nữa thì cửa bị mở ra, một thiếu phụ tuổi chừng năm mươi ăn mặc kiểu thôn phụ bước ra “Hảo nha đầu, còn nhỏ nhưng nội lực cũng không tệ.”

    “Tiêu tiền bối cầu người cứu muội ta một mạng.” Kỳ Nhi hướng nàng làm một cái đại lễ.

    “Tốt, ngươi đến đây chắc cũng biết quy tắc của ta.” Tiêu Phượng nghiêng người dựa vào cửa.

    “Người có bất cứ yêu cầu gì Kỳ Nhi cũng sẽ đáp ứng.” Ta ánh mắt kiên định nhìn nàng.

    “hảo sảng khoái, ngươi tìm cho ta một con thất sắc điểu ta cần dùng máu của nó làm chắc dẫn thuốc, tìm được hãy quay lại.” Ta nhìn thấy Tiêu phượng định đóng cửu vào trong vội la lên: “Tiêu tiền bối, thất sắc điểu đang ở đây.”

    Người đóng cửa khựng lại một chút rồi nhìn về phía ta “Tốt, ngươi nuốt hai viên thuốc này rồi đưa nàng vào đây, bảo tên kia đi về ta không muốn có nam nhân trong nhà, hơn nữa kêu hắn cũng đừng tới đây trong ba năm.”

    Kỳ Nhi nhìn nàng hiểu ý liền viết một lá thư đưa cho xa phu đem về cho phụ thân, mẫu thân và ca ca, trong thư ngụ ý ca ca không cần lo lắng nàng sẽ ở Trúc Lâm ba năm để trị bệnh cho Phi Yến.

    * * *

    Ba năm sau.

    “Tiểu thư, người đâu rồi…ai da!” Một tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi, thân hình mảnh mai đôi mắt to tròn linh động vừa chạy vừa hô to, đột nhiên nàng trượt chân té xuống đôi mắt ngấn lệ khiến người thương tiếc bất quá khi ngẩn đầu lên gương mặt của nàng thật khiến người ghê sợ xa lánh.

    “Yến nhi đã bảo đến đây thì không được chạy mà.” Một bạch y nữ tử từ trên vách đá nhảy xuống thân hình phiêu phiêu dừng ở trước mắt Phi Yến, vươn tay ra đỡ nàng.

    “Tiểu thư đã xong hết rồi chỉ chờ người về nữa thôi.” Phi Yến tươi cười nương theo cánh tay thon thả trắng ngần kia đứng lên.

    “Ân, đi thôi.” Kỳ Nhi nắm tay nàng đi về phía ngôi nhà trúc.

    Phi Yến hai năm trước đã tỉnh dậy nhưng độc trong Toái Tâm Chưởng đã làm nàng bị hủy đi dung nhan, đối với một người con gái mà nói thì gương mặt là rất quý giá, ít nhất đối với người cổ đại là vậy.

    Hai thân ảnh bước vào phòng, trong phòng đã bài biện các thứ xong, Kỳ Nhi bước lên hành lễ lạy ba cái, tiếp nhận nhang trong tay Phi Yến bắt đầu khấn vái : ” Sư phụ đồ nhi theo di mệnh của người ơ trong Trúc Lâm đúng ba năm, hôm nay cũng là ngày giỗ của người, sư phụ tại thiên xin phù hộ cho đệ tử kiếm được người đã sát hại người.”

    Sư phụ của nàng cũng chính là Xích Luyện Tiên Tử Tiêu Phượng, ba năm trước nàng bái Tiêu Phượng làm sư cũng nhờ một khúc đàn, Sư phụ trời sinh thích cổ cầm nên khi nghe nàng đàn liền cao hứng đòi nhận nàng làm đệ tử cho bằng được.

    Còn nhớ lúc đó ngày nào sư phụ cũng tươi cười hướng nàng đòi nghe đàn, ai nói tính tình sư phụ cổ quái chỉ là hơi trẻ con một chút thôi, người rất tốt luôn chăm sóc nàng và Phi Yến rất chu đáo. Nhưng lần đó sư phụ nhận được một bức thư vội vàng rời nhà, một tháng sau trở về thì chính là một cái xác, một cái xác huyết nhục mơ hồ và một bức huyết thư.

    Khi nàng nhìn thấy suýt chút nữa ngất tại chỗ, ai có thể độc ác như vậy đối xử với một lão nhân đã hơn năm mươi mà lại tàn độc như thế. Kỳ Nhi cuối đầu trong mắt hiện lên sát khí ngút trời khiến cho Phi Yến bên cạnh cũng run rẩy.

    Kỳ Nhi đứng vậy phủi phủi một chút rồi cười nói với Phi Yến : “Yến nhi vào thu xếp một ít hành lí chúng ta về nhà thôi.” vẻ mặt sát khí đã hoàn toàn biến mất, nàng không muốn Phi Yến lo lắng cho nàng.

    Bình sinh sư phụ tự hào nhất chính là tiên pháp và độc dược mà người chế luyện thành, Phi Yến cũng nhờ đó mà được cứu sống một mạng, Nàng được chân truyền từ người đương nhiên tiên pháp có thể xưng danh trong giang hồ. Di thư của người để lại kèm theo một tấm bản đồ khi nàng tìm đến chính là thấy được một cái trường tiên màu đỏ thẫm, trong thư người nói nó là Phệ Hồn tiên*.

    Cầm theo hành lí và trường tiên, Kỳ Nhi lưu luyến nhìn vào căn nhà của nàng và sư phụ rồi cắn môi quay đầu bước đi, các nàng đã không còn sợ Tán Liên hoa trước nhà nữa, vì trong lúc học dược nàng dùng Nhược Liên hoa và một số dược liệu khác luyện thành một thứ dược trong vòng trăm ngày có thể bách độc bách xâm bảo toàn kì kinh bát mạch — Kim Ngân Lộ

    “Tiểu thư , Tiểu Vũ nó lại quấy phá.” Đang chuẩn bị lên ngựa Phi Yến giơ lên chiếc lồng nhốt thất sắc điểu hướng Kỳ Nhi cáo trạng.

    “phì,..muội đừng nhốt nó hoài cứ thả nó ra đi.” Kỳ Nhi phì cười, Tiểu Vũ xem như đã nhận nàng làm chủ nhân chỉ tại Phi Yến lo xa nên cứ nhốt nó, thật ra Tiểu Vũ nửa bước cũng không muốn rời nàng.

    Hai người khanh khanh ta ta đùa giỡn một hồi liền thúc ngựa chạy về hướng Ám Nguyệt Thần Giáo, Tiểu Vũ màu lông óng ánh dưới ánh mặt trời giương cánh không chút khó nhọc bay phía sau.

    * * *

    Kỳ Nhi bước vào giơ lên lệnh bài Thánh Cô của mình liền hiên ngang cùng Phi Yến và Tiểu Vũ bước vào trong, chính là một màn bên trong đại sảnh lại khiến nàng phải trố mắt.

    “Ca ca tả hộ pháp hai người đang làm gì!” Trước mắt nàng là Dạ ca ca hiên ngang anh dũng một tay chế trụ thắt lưng thon gọn của tả hộ pháp Dương Liệt Hỏa, một tay kia đỡ lấy đầu nàng ta mãnh liệt hôn.

    Dương Liệt Hỏa nhìn thấy có người trừng mắt đá ca ca một cái xoay người chạy đi, Ca ca thì lại không có chút tự giác của kẻ phạm tội mà còn tươi cười tiến tới hướng nàng nói: “Muội đã về rồi, mẫu thân và phụ thân rất nhớ muội.”

    Kỳ Nhi thấy ca ca cười nhưng ánh mắt lại nói: muội muội ngươi thiệt biết chọn thời gian trở về, phá ngay chuyện tốt của ca ca. Kỳ Nhi khụ một tiếng thấp giọng nói: “Ca ca xem ra muội về không đúng lúc, muội qua thỉnh an mẫu thân và phụ thân đây.” Nói rồi nàng kéo tay Phi Yến còn đang đứng hình trước cái cảnh nồng nhiệt kia chạy biến.

    Kỳ Nhi sau khi thỉnh an hai trưởng bối, một phen nước mắt nước mũi cũng có thể chạy về phòng mình mà nằm nghĩ, hai người cứ sờ sờ rồi lại rờ rờ khiến cho nàng sởn cả gai ốc lên. Nhất là phụ thân thật quá đáng đã tuổi nào rồi mà còn cùng mẫu thân….khiến con gái khuê nữ như nàng đỏ mặt tía tai.

    “Tiểu thư nước tắm đã chuẩn bị xong, người mau tắm rửa đi hôm nay mệt nhọc cả ngày rồi.” Phi Yến đẩy cửa bước vào, phía sau là hai ba thanh niên cường tráng khiên mộc dũng để vào phòng, đổ vào nước nóng bốc khói ngùn ngục.

    “Đúng là rất mệt, muội giúp ta xoa bóp một chút đi.” Cởi y phục ra, một thân thể hoàn mỹ hiện ra trước mắt Phi Yến khiến nàng tấm tắt khen không ngớt.

    “Tiểu thư, nó lại biến mất nữa rồi.” Phi Yến vừa xoa vai vừa nói. Cái mà nàng ta nhắc đến chình là cái bớt màu xanh lam trên vai nàng, nó lúc ẩn lúc hiện cũng không biết đâu mà lần aizz.

    “keng keng” Tiếng binh khí vang lên làm nàng đang ngâm trong nước ấm giật mình, bước ra khỏi bồn tắm nàng mặc vài kiện y phục chuẩn bị sẵn rồi chạy ra ngoài xem.

    * nhà trúc : hình dáng ngôi nhà như thế này a[IMG]

    ** cái phệ hồn tiên đỏ thẫm: chính là cái roi này a.[IMG]
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này