Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. CrazyRabbit Moderator

    Làm thành viên từ:
    30 Tháng tư 2013
    Số bài viết:
    855
    Đã được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Vương phi 13 tuổi


    Chương 691: Thần binh lợi khí


    Edit: Phong


    Beta: Pracell


    ********************






    Bóng đêm mờ mịt, sao trời lấp lánh.



    Ánh trắng trong veo từ trên trời chiếu xuống, soi rõ ràng đường đi trên thảo nguyên.



    Phóng ngựa mà đi, phá vỡ vẻ tĩnh mịch của trời đêm.



    Thảo nguyên cách thành Thịnh kinh không xa.



    Thúc ngựa đi nhanh, chưa đến nửa đêm, Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt dẫn theo đám người Thu Ngân, Ngạn Hổ đã phóng ngựa đi vào vùng thảo nguyên tươi tốt.



    “Nhiếp chính vương.” Bên rìa thảo nguyên đã có sẵn người đang chờ, lúc này vừa thấy Lưu Nguyệt tới liền tiến đến nghênh đón.



    “Quân sư đang ở đâu?” Lưu Nguyệt vẫn không ghìm ngựa lại, tiếp tục chạy nhanh qua nói.



    “Ở phía trước. Nhiếp chính vương, mời theo tiểu nhân.”



    Trong lúc chờ tiểu binh kia dẫn đường, Lưu Nguyệt cũng không chạy chậm lại, cũng không nói thêm, đáp ứng một câu liền phóng ngựa đi tới phía trước.



    Hiên Viên Triệt theo sát phía sau, thấy Lưu Nguyệt vội vàng như vậy không khỏi hơi hơi nhướn mày.



    Chuyện gì khiến cho Lưu Nguyệt vội vàng như vậy?



    Hắn nhất định phải đến nhìn xem sao.



    Lập tức phóng ngựa theo Lưu Nguyệt.



    Phía sau đám người Thu Ngân, Ngạn Hổ phóng ngựa như bay đuổi theo.



    Bóng đêm mịt mùng bao trùm thảo nguyên.



    Nơi Âu Dương Vu Phi đang đứng đợi Lưu Nguyệt ngược lại lại đốt đuốc sáng rực ba phía.



    Mà ngay tại mảnh đất cách rìa thảo nguyên bằng phẳng không xa lại là dãy núi đá dựng đứng trải dài.



    May là cũng không cao, cũng không quá hiểm trở.



    Từ phía xa nhìn lại, thoạt trông rất giống một con rồng lớn đang nằm ngủ.



    “Nhiếp chính vương, quân sư ở ngay đằng trước.” Tiểu binh dẫn đường chỉ vào trong mảnh đất được đèn đuối chiếu rọi, hướng Lưu Nguyệt nói.



    Lưu Nguyệt gật gật đầu, không nói gì, phóng ngựa đi tới.



    Trong bóng đêm, cơn gió cuối hạ đầu thu thổi tới, mang theo không khí mát rượi trong lành.



    Nhưng trong không khí trong lành ấy, Lưu Nguyệt lại chợt ngửi thấy một mùi hương gay mũi hòa lẫn trong gió.



    Mùi hương này người ở thời đại này không biết, nhưng nàng thì lại rất quen thuộc.



    Càng đi đến gần, mùi hương kia lại càng nồng đậm.



    Phi nhanh mà đến, cảnh đập vào mắt Lưu Nguyệt.



    Mảnh đất kia toàn một màu đen. Đen thẫm. Không có một ngọn cỏ nào mọc được trên đó.



    So với mảnh đất nơi Âu Dương Vu Phi gặp nạn lúc trước, nơi này lại càng đen hơn.



    Một tiểu đoàn binh mã đang cầm đèn đuốc đứng quanh mảnh đất đen ấy, chiếu rọi mọi hướng.



    “Mùi gì vậy?” Hiên Viên Triệt theo sát Lưu Nguyệt ngửi thấy mùi lạ, nhìn mảnh đất đen không một ngọn cỏ trước mặt, thấp giọng hỏi.



    Lưu Nguyệt không lên tiếng trả lời, Thu Ngân ở phía sau liền tiến lại gần, nói: “Mảnh đất đen này rất giống với mảnh đất nơi Nhiếp chính vương gặp phải hỏa hoạn.”



    Ngày đó chính bọn họ tìm tới nơi ấy.



    Hiên Viên Triệt vừa nghe, hơi nhíu mày, ngày đó hắn không có ở đấy nên không biết chuyện này.



    Xem ra mảnh đất kì dị này cùng nơi Lưu Nguyệt gặp chuyện lần trước nhất định có liên quan.



    Trong lòng suy nghĩ, nhưng Hiên Viên Triệt cũng không hề mở miệng, đi lên trước đến cạnh Lưu Nguyệt.



    Phi ngựa mà đến, Lưu Nguyệt quét mắt nhìn bốn phía: “Quân sư đâu?”



    “Quân sư ở phía trước. Nhiếp chính vương, mời đi theo ty chức.”



    Lập tức, một tiểu đội trưởng từ trong đám binh đang đóng giữ xung quanh đi lên phía trước, nói.



    “Đi!” Lưu Nguyệt vung tay lên, hướng Hiên Viên Triệt bên cạnh gật đầu, ý bảo Hiên Viên Triệt đi theo, sau quay đầu đi theo tiểu đội trưởng kia.



    Đám người lập tức đi sâu vào trong, tiến tới dãy núi nhấp nhô.



    Đèn đuốc sáng trưng soi rọi hết mọi thứ, cho dù đang lúc nửa đêm, vẫn có thể nhìn rõ như ban ngày.



    Dốc núi thoai thoải uốn lượn.



    Lưu Nguyệt càng đi gần tới đỉnh núi, mùi hương kia càng gay mũi, càng nồng đậm.



    Lưu Nguyệt nhíu chặt lông mày.



    Toàn một màu đen, mảnh đất dưới chân so với màn trời đêm lại càng đen hơn. Không có một ngọn cỏ nào mọc bên dưới.



    Càng đi vào sâu, lại có cảm giác đất dưới chân càng lúc càng ướt, càng có cảm giác dính dính.



    Một hàng mấy người theo nhau mà đi, đến chỗ rẽ, mùi hương gay mũi kia chợt xông thẳng vào mũi khiến người ta ngạt thở.



    Mùi hương này nồng hơn lúc ở ngoài kia mấy chục lần.



    Không còn bị núi che khuất, tầm mắt mọi người đã có thể phóng ra xa.



    Đen! Chung quanh chỉ toàn một màu đen.



    Ở trước mắt bọn họ màu đen kia trải rộng như đại dương.



    Bước chân chậm lại, Lưu Nguyệt nhìn cảnh trước mắt không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.



    Lúc tới đây, trong lòng nàng cũng đã đoán được, nhưng đến khi tận mắt nhìn thấy, nàng vẫn cảm thấy có chút kinh hãi.



    Mỏ dầu! Trước mắt nàng chính là một mỏ dầu cực lớn.



    “Lưu Nguyệt, chính là nơi này. Ta lần theo từ mảnh đất đen kia, tìm ra nơi này chính là nơi bắt đầu.”



    Âu Dương Vu Phi đang đứng trước mỏ dầu mênh mông, thấy Lưu Nguyệt đi tới liền xoay người, mở miệng nói.



    Ngày đó, trước khi Lưu Nguyệt dẫn quân tới thâu tóm Thịnh kinh Hung Nô đã giao cho hắn việc này.



    Hung Nô đã nằm trong tầm tay, hơn nữa hắn cũng có hứng thú đi tìm hiểu bí mật của mảnh đất đen kia.



    Bởi vậy, hắn tình nguyện ở lại.



    Lại trăm vạn lần không nghĩ tới được, lần theo dấu vết đi tới, lại tìm thấy cả một vùng rộng lớn đến vậy.



    Kéo dài liên tục, toàn một màu đen, khiến cho người ta thấy sợ.



    “Lưu Nguyệt, nàng xem……………………”



    “Tắt lửa, mau tắt hết lửa đi cho ta! Nếu ta nhìn thấy một đốm lửa còn sáng, ta lập tức tru di cửu tộc hắn!”



    Âu Dương Vu Phi vừa mới lên tiếng đột nhiên Lưu Nguyệt quát lớn một tiếng.



    Thanh âm lạnh thấu xương, giận dữ lại mang theo chút hoảng sợ.



    Dưới ánh đuốc chiếu rọi, có thể nhìn thấy rõ ràng sắc mặt trắng bệch của Lưu Nguyệt.



    Âu Dương Vu Phi ngẩn người, Lưu Nguyệt………..đang sợ hãi…………?



    Lưu Nguyệt cũng có khi sợ hãi sao?



    Có chút khó hiểu, Âu Dương Vu Phi quay đầu nhìn đám binh lính chung quanh đang giơ cao ngọn đuốc.



    Hắn vẫn chưa tìm hiểu kĩ dòng nước đen này. Mà lúc này, có mấy tiểu binh đang cầm đuốc cúi xuống quan sát dòng nước đen.



    Những người còn lại đứng chung quanh chiếu sáng.



    Có gì đáng sợ?



    Đất đen này dễ cháy, điều này hắn biết, nhưng có cần căng thẳng đến thế không?



    “Lưu Nguyệt, sẽ không đốt lửa, nàng cứ yên tâm……………”



    “Yên tâm cái rắm! Ngươi thì biết cái gì. Mau dập hết lửa cho ta, có nghe thấy không? Cẩn thận, lui hết ra sau! Nếu để lửa chạm xuống mặt đất, tất cả chúng ta đều sẽ đi xuống địa ngục.”



    Tiếng hét lớn chưa từng thấy vang lên, tóc Lưu Nguyệt dựng hết cả lên.



    Thật giống như một con hổ đang nổi giận.



    Binh lính chung quanh thấy Lưu Nguyệt nổi giận, lập tức không dám trái lời, cẩn thận dập tắt ngọn đuốc trong tay, lui xuống phía sau.



    Nực cười, chỉ một ngọn lửa, lại tru di cửa tộc.



    Luật này, từ xưa đến nay chưa từng nghe qua a.



    Âu Dương Vu Phi bị Lưu Nguyệt quát, không khỏi sờ sờ mũi.



    Từ trước đến nay Lưu Nguyệt chưa từng tức giận như thế, chẳng lẽ dòng nước đen này lại có thể gây ra nguy hiểm lớn gì sao?



    Vừa nghĩ thế, Âu Dương Vu Phi vừa nhìn theo lửa nhanh chóng bị dập tắt, hướng Lưu Nguyệt nói: “Nguy hiểm lắm sao?”



    “Hỏi thừa!” Lưu Nguyệt hung hăng trừng mắt nhìn Âu Dương Vu Phi.



    Mỏ dầu lớn thế này, không cần một đốm lửa, chỉ cần nhiệt độ không khí cao lên một chút cũng đã đủ phát hỏa.



    Nếu để lửa chạm xuống, dù có mọc cánh cũng không thoát được hỏa hoạn.



    “Âu Dương Vu Phi, ngươi cũng đã nhìn thấy mảnh đất đen kia cháy như thế nào. Mà nơi đó mới chỉ dính một chút thứ nước đen này.



    Huống chi nơi này, không phải chỉ dính một chút, mà trải cả một vùng rộng lớn. Ngươi nghĩ xem, nếu để lửa chạm xuống, sẽ xảy ra hậu quả gì.



    Dù đầu óc ngươi có bị sói tha mất, cũng đừng quên điều ấy chứ!”



    Trừng mắt nhìn Âu Dương Vu Phi, Lưu Nguyệt nói một hơi, thần sắc nghiêm nghị, đằng đằng sát khí.



    Âu Dương Vu Phi nghe Lưu Nguyệt nói, khóe miệng co rút, giả bộ nhu nhược khiếp sợ không dám mở miệng, đến trốn phía sau Ngạn Hổ, tránh cơn giận của Lưu Nguyệt.



    Hắn không hề quên nơi kia cháy như thế nào, chỉ là hắn không biết thứ nước đen kia lại lợi hại đến thế.



    Để ngọn lửa chạm xuống, hậu quả…………………….



    Hơi rùng mình, Âu Dương Vu Phi ngậm chặt miệng.



    Là lỗi của hắn, hắn quá xem nhẹ thứ kia.



    Hiên Viên Triệt đứng ở phía trước, thấy Lưu Nguyệt thần sắc nghiêm nghị quát mắng Âu Dương Vu Phi, khóe miệng không khỏi nhếch lên thành nụ cười vui sướng khi thấy người gặp họa.



    Cảm giác thật tốt! Lưu Nguyệt quát mắng Âu Dương Vu Phi, cảm giác thật tốt!



    Tuy rằng Âu Dương Vu Phi không đáng làm tình địch của hắn, thậm chí cả một chút uy hiếp cũng không có.



    Nhưng thấy hắn bị mắng như vậy, tâm trạng cũng thật thoải mái.



    Tức giận nhìn Âu Dương Vu Phi đang nấp phía sau Ngạn Hổ, Lưu Nguyệt hừ lạnh một tiếng, hung hăng quay đầu nhìn đám binh lính dang nhanh chóng lui lại phía sau dập tắt cây đuốc.



    Một người tiếp một người, lui xuống rất nhanh, cũng rất cẩn thận.



    Trong đêm đen mtị mùng một đốm lửa cũng không có.



    Lúc này nàng mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.



    Thở ra một hơi, Lưu Nguyệt đột nhiên cảm thấy sau lưng ướt sũng, thì ra là nàng chảy mồ hôi lạnh.



    Khóe miệng cong lên một nụ cười dở khóc dở cười.



    Nhìn thấy mấy cây đuốc kia ở gần mỏ dầu hỏa lại có thể dọa mình sợ đến mức này, đây là lần đầu tiên a.



    “Truyền lệnh, tất cả dập tắt hết lửa, lui lại phía sau!”



    Nhìn thấy không còn một đốm lửa nào ở gần mỏ dầu, Lưu Nguyệt lạnh như băng cùng cương quyết truyền lệnh xuống.



    Đám binh lính vừa dập tắt đuốc, nghe lệnh, lập tức lùi xuống rất xa.



    Đuốc đều bị dập tắt, cả mảnh đất vốn sáng trưng nhất thời trở nên tối đen, không nhìn thấy năm đầu ngón tay.



    Xung quanh mỏ dầu thoáng chốc rơi vào im lặng.



    “Lưu Nguyệt, bây giờ phải làm gì?” Âu Dương Vu Phi vừa bị Lưu Nguyệt quát mắng, vẫn nhịn không được, mở miệng.



    Bí mật của vùng đất đen hắn đã tìm ra rồi.



    Nhưng tiếp theo lên làm gì?



    Mang về nhóm lửa, như dầu ma-dút?



    Cả một mỏ lớn thế này mang hết về để dùng?



    Đây quả thực là biến đậu hũ thành thịt a.



    Thứ này cũng chỉ giúp đốt dễ hơn, cháy mạnh hơn mà thôi.



    Lúc chưa phát hiện bí mật mảnh đất đen trong lòng còn có chút hào hứng, tìm được rồi lại cảm thấy hóa ra chỉ có thế mà thôi.



    “Lưu Nguyệt, thứ này có tác dụng gì?” Cùng lúc, Hiên Viên Triệt truyền âm nhập mật tới bên tai Lưu Nguyệt.



    Lưu Nguyệt là người thực tế.



    Nếu thứ nước đen này chỉ giúp đốt dễ dàng hơn, nàng sẽ không để ý đến như vậy.



    Thứ này, bọn họ không biết, nhưng chắc chắn Lưu Nguyệt hiểu rõ.



    Hiên Viên Triệt là người thông minh, nghe Lưu Nguyệt cùng Âu Dương Vu Phi nói chuyện, cũng hiểu được vài phần.



    Mũi ngửi thấy mùi dầu nồng nặc, hai mắt Lưu Nguyệt rất nhanh quét qua.



    Vốn đoán được là mỏ dầu, nhưng không ngờ lại lớn như vậy.



    Có được thứ này, kế hoạch của nàng đã có thể thực thi rồi.



    Dầu hỏa, không chỉ dùng để đốt.



    Trong con ngươi tối đen hiện lên tia sắc bén cùng hưng phấn vô cùng.



    Rốt cuộc nàng cũng tìm được vũ khí lợi hại đối phó với Minh Đảo.



    Nàng thật sự rất cao hứng.



    Chỉ tiếc, trong bóng đêm mịt mù không nhìn thấy cái gì, không ai có thể nhận ra vẻ hưng phấn tràn đầy trên mặt Lưu Nguyệt.



    “Âu Dương Vu Phi, phái người canh gác ở đây, tuyệt đối không cho bất kì kẻ nào tới gần.



    Về tác dụng của thứ này, sau này ngươi sẽ biết.



    Bây giờ, theo ta quay về Thịnh kinh.”



    Một câu hai nghĩa, Lưu Nguyệt trả lời câu hỏi của Âu Dương Vu Phi cũng là giải đáp thắc mắc của Hiên Viên Triệt.



    Vừa nói, Lưu Nguyệt vừa quay người, rất nhanh đi ra ngoài, một khắc cũng không lưu lại.



    Âu Dương Vu Phi cùng Hiên Viên Triệt nghe Lưu Nguyệt nói cũng không nói hai lời liền xoay người đi theo.



    Ở phương diện này, hiểu biết của Lưu Nguyệt hơn bọn hắn rất nhiều, cho nên dù trong lòng vẫn còn nhiều thắc mắc song cũng không nhiều lời.



    Bầu trời tối đen như mực, bóng đêm mịt mùng, giơ tay không nhìn thấy ngón. Đó là lúc tối nhất trước rạng đông.



    Đến vội vàng, đi cũng vội vàng.



    Bình minh, đám người Lưu Nguyệt đã trở về Thịnh kinh.



    Lưu Nguyệt không đến tham dự đại hội hợp nhất, không bàn giao công việc, mà một đường đi thẳng đến tìm thợ rèn giỏi nhất trong thành Thịnh kinh.



    Âu Dương Vu Phi thấy vậy cũng không nhiều hỏi, liền theo sát phía sau.



    Triều đại Hung Nô thay đổi, các lò rèn đều đóng cửa hết, nhưng chuyện này lại rất hợp ý Lưu Nguyệt.



    “Hoa Mộc sư phó, ta cần tạo một đồ vật.”



    Trực tiếp nhảy tường xông vào, Lưu Nguyệt đối diện với thợ rèn cường tráng tên Hoa Mộc, đang trợn mắt há mồm nhìn nàng.



    “Nếu ngươi làm được, đây là tiền đặt cọc.”



    Không để ý tới vẻ sửng sốt của người thợ rèn kia, Lưu Nguyệt lấy ra một thỏi vàng từ trong tay áo.



    Sắc vàng óng ánh dưới ánh mặt trời buổi sớm chiếu ra hào quang chói mắt, lập tức khiến thợ rèn tên Hoa Mộc hoàn hồn.



    “Được, được, khách nhân tôn quý muốn tạo vật gì?” Trong thời buổi loạn lạc thay đổi triều đại lại có một người đến trả giá lớn đến vậy, quả thực là thần tài gõ cửa.



    Lưu Nguyệt thấy thợ rèn Hoa Mộc hoàn hồn đáp lời, vừa lòng gật gật đầu.



    “Cho ta mượn bút, ta vẽ mô hình cho ngươi.”



    Âu Dương Vu Phi, Hiên Viên Triệt nghe thế lập tức quay đầu nhìn nhau, ngay cả Thu Ngân cùng Ngạn Hổ cũng nhìn lại.



    Lưu Nguyệt muốn tạo đồ vật gì?



    Phải biết rằng, Lưu Nguyệt không ra tay thì thôi, nếu đã ra tay thì chắc chắn sẽ tạo ra thứ cực phẩm trong đám thần binh lợi khí.



    Điểm này bọn họ đều biết.



    Lưu Nguyệt cũng không cần tránh né mấy người này, trực tiếp vung tay vẽ lên giấy.



    Nhìn chăm chú vào mảnh giấy chỉ có vài nét chữ, Âu Dương Vu Phi phập phồng không ngừng, hết sức nhịn cười.



    Hiên Viên Triệt bên cạnh cũng hơi nhướn mày, như cười như không nhìn Lưu Nguyệt.



    Vật gì thế này?



    “Khách nhân, ngươi đùa ta sao? Thứ này ngươi phải tìm thợ mộc, tìm ta làm gì?”



    Thợ rèn Hoa Mộc nhìn bản vẽ mô hình của Lưu Nguyệt, cho dù tham tiền nhưng trên mặt không khỏi biến sắc.



    Thùng gỗ? Muốn làm thùng gỗ thì đi tìm thợ mộc, tìm thợ rèn làm gì?



    Huống hồ, hắn là thợ rèn giỏi nhất Thịnh kinh, đồ vật phức tạp đến đâu cũng có thể làm được, sao lại phải đi làm thứ đồ hạng hai này.



    Nhìn thấy vẻ phẫn nộ của thợ rèn Hoa Mộc, Lưu Nguyệt cũng không nổi giận, ngược lại khẽ cười nói: “Ta muốn làm thùng sắt.”



    “Thùng sắt?” Âu Dương Vu Phi chớp mắt liên tục, vẻ mặt kinh ngạc nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt.



    Cùng với ý cười chưa tan, khiến khuôn mặt hắn trở nên méo mó.



    Thùng sắt? Đây là vật gì?



    “Đúng, thùng sắt, cao nửa trượng, rộng hai thước, có thể đóng lại như vò rượu.”



    (Trượng: đơn vị đo chiều dài, bằng hai mét.



    Thước: khoảng 20 cm.)



    Nhìn thẳng thợ rèn Hoa Mộc, Lưu Nguyệt nhẹ nhàng nói.



    Nhưng lời nói nhẹ nhàng ấy lại khiến người khác không thể nói lời từ chối.



    Thùng sắt? Chưa từng có người nào nghĩ đến thứ này. Thùng, trước nay đều làm bằng gỗ.



    Được rồi, Lưu Nguyệt luôn luôn kì quái như thế, tạm thời không nói tới.



    Nhưng, sắt chỉ dùng để đúc binh khí, cùng với mấy loại dụng cụ đơn giản.



    Đúc thùng lớn như thế, phải cần bao nhiêu sắt a?



    Mọi người đều im lặng, mày nhíu chặt.
  2. CrazyRabbit Moderator

    Làm thành viên từ:
    30 Tháng tư 2013
    Số bài viết:
    855
    Đã được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    “Ta không có nhiều sắt như vậy………………” Thợ rèn Hoa Mộc khuôn mặt vặn vẹo, nhỏ giọng nói.



    “Ta chỉ cần ngươi trả lời có làm hay không. Nguyên liệu không thành vấn đề.” Lưu Nguyệt nhìn chằm chằm Hoa Mộc, hùng hổ nói.



    Hoa Mộc nhận lấy bản vẽ trong tay Lưu Nguyệt, trầm mặc nửa ngày, đột nhiên cắn răng một cái nói: “Ta sẽ đúc theo cách đúc kiếm, đúc thành từng miếng, sau đó sẽ gắn lại.”



    “Tốt!” Vỗ hai tay vào nhau, Lưu Nguyệt đứng lên, “Đúc trước một cái, ta xem kết quả, nếu làm tốt ta sẽ cung cấp nguyên liệu cho ngươi.



    Có điều, ta chỉ có thể cho ngươi một ngày.



    Không quan tâm ngươi làm thế nào, cần bao nhiêu người giúp, ta chỉ cho ngươi một ngày. Nhớ kĩ, chỉ một ngày.”



    Thợ rèn Hoa Mộc kia vừa nghe thế liền nhảy dựng lên: “Một ngày? Không được! Ít nhất phải nửa tháng. Một ngày ta không làm được. Nếu không chịu, ngươi đi tìm người khác làm…………….”



    “Ba!” Hoa Mộc còn chưa nói xong, Hiên Viên Triệt đột nhiên vươn tay đập lên bàn đá.



    Đặt lên trên đó một tấm lệnh bài.



    Hoa Mộc không khỏi sửng sốt.



    Vẻ mặt lạnh như băng, Hiên Viên Triệt nhìn Hoa Mộc, lên tiếng đe dọa: “Quân lệnh Bắc Mục, trái lệnh, giết không tha!”.



    “Bắc Mục…………..” Sắc mặt Hoa Mộc nhất thời đại biến, ‘phịch’ một tiếng ngồi xuống.



    Thu Ngân cùng Ngạn Hổ đi theo Hiên Viên Triệt đã lâu, trông thấy lập tức hiểu ý của hắn.



    Ngạn Hổ tiến lên mấy bước, một ngón tay chỉ Lưu Nguyệt, lỗ mũi hếch lên trời, nói: “Ngươi nhìn cho kĩ, người trước mặt ngươi chính là Nhiếp chính vương Bắc Mục, hiện tại đã trở thành chủ thành Thịnh kinh.”



    Lưu Nguyệt thấy vậy lập tức hiểu ra, đây chính là ỷ thế hiếp người.



    Có điều, hữu dụng là được.



    Lập tức hừ lạnh một tiếng, phối hợp.



    “Ta cho ngươi một ngày, ngươi làm thế nào ta không quan tâm. Dù ngươi gọi thợ rèn toàn thành đến giúp đỡ, đĩnh vàng này vẫn thuộc về ngươi.



    Nhưng, nếu sau một ngày ngươi làm không xong, đừng trách ta không khách khí.



    Làm lỡ đại sự của Nhiếp chính vương, xử theo quân pháp!”.



    Những lời Ngạn Hổ nói ra đã thành thói quen, lúc này nói ra lại đầy khí thế.



    Thợ rèn Hoa Mộc bị dọa, giọng run run: “Dạ……………..”



    Lưu Nguyệt thấy mục đích đã đạt được, liền quay người bước đi.



    Nàng không có nhiều thời gian để lôi thôi, thời đại này, sắt vẫn còn là hạn chế.



    Nếu có thể làm thành công, nàng còn cần rất nhiều, rất nhiều sắt. Hiện tại, nàng cần phải nghĩ ra biện pháp.



    Âu Dương Vu Phi cùng Hiên Viên Triệt cũng lập tức đi theo phía sau.



    “Lưu Nguyệt, nàng cần đồ vật như vậy làm gì?” Bước ra khỏi lò rèn, Âu Dương Vu Phi mới mở miệng, vẻ mặt khó hiểu nhìn Lưu Nguyệt.



    “Đến lúc đó ngươi sẽ biết.”



    Lại là đến lúc đó! Âu Dương Vu Phi lại cảm thấy bị xem thường.



    Có điều, da mặt hắn dày, đặc biệt với những đồ vật mới lạ Lưu Nguyệt làm ra, hắn lại không cách nào làm giảm sự hứng thú.



    Cũng giống như bom đất, như tàu lượn.



    Con đường phía trước hắn đã định rồi.



    Hắn muốn xem Lưu Nguyệt làm nên những thứ kì thú khác nữa.



    Cùng chí hướng, Hiên Viên Triệt, Thu Ngân, Ngạn Hổ theo sát phía sau.



    Ánh mặt trời đầu thu, chiếu xuống thật đẹp.







    *



    Bắc Mục thâu tóm Hung Nô.



    Trong lịch sử cũng ghi chép lại rõ ràng, Bắc Mục dùng chính sách an ủi vỗ về dân chúng Hung Nô làm gốc.



    Hung Nô chinh chiến suốt một năm ròng. Ban đầu là gây chiến với mười bảy tộc Tiên Bi, sau lại chiến tranh với Bắc Mục.



    Quốc khố sớm đã thu không đủ chi, dân chúng khổ không sao kể xiết.



    Mà trước khi binh lính Bắc Mục vào thành Thịnh kinh, Nhiếp chính vương Bắc Mục đã đồng ý với Thái hậu Hung Nô tiền triều.



    Hai nước là một, tuyệt không phân biệt.



    Theo đó, Bắc Mục lập tức điều năm trăm vạn gánh lương thảo, một trăm vạn cuộn vải, một trăm vạn gia súc đem đến cứu tế cho dân chúng Hung Nô.



    Dân chúng Hung Nô đang thấp thỏm lo lắng, không biết Bắc Mục sẽ đối đãi với mình như thế nào. Chợt nghe thấy quốc lệnh truyền ra, không khỏi vui sướng vô cùng.



    Thế là bọn họ có ăn, có uống, có mặc.



    Dân chúng vốn rất công bằng, chỉ cần cho bọn họ có cái ăn, có cái mặc, chỉ cần cho bọn họ một gia đình êm ấm, như vậy là đủ rồi.



    Trước quốc lệnh Bắc Mục ban xuống, dân chúng Hung Nô khắp nơi trong lòng dù hoảng sợ hay có lòng phản kháng cũng đều lập tức tan đi.



    Diệt quốc, rồi ban quả ngọt.



    Đây chính là hành động mua chuộc lòng người.



    Khố Tạp Mộc, Lê Khoát giúp Lưu Nguyệt chỉnh đốn cả nước, ban hành quốc lệnh, mua chuộc lòng người, bận đến nỗi chân không chạm đất.



    Mà Lưu Nguyệt một chút cũng không hỏi đến, đặt hết tâm tư vào việc làm thùng sắt.



    Còn tự mình bắt tay vào làm, bỏ thêm mấy thứ vào sắt đúc thùng.



    Cũng may còn có Hiên Viên Triệt âm thầm chỉ đạo Thác Bỉ Mộc, thực hiện mọi việc một cách bài bản quy củ, hợp tình hợp lí.



    Một ngày thoáng chốc qua đi.



    Dưới mệnh lệnh của Lưu Nguyệt, thợ rèn Hoa Mộc đã tìm đến thợ rèn khắp thành Thịnh kinh nhờ giúp đỡ.



    Mấy trăm người, đẩy nhanh tốc độ, làm việc suốt ngày suốt đêm, mệt đến người ngã ngựa đổ mới đáp ứng được thời gian một ngày Lưu Nguyệt yêu cầu.







    *



    Trên thảo nguyên xanh tốt.



    Bầu trời trong xanh, ánh nắng rực rỡ chan hòa không còn gay gắt như nắng hè mà đã dịu nhẹ hơn.



    Trên trời không một gợn mây, bầu trời quang đãng.



    Cây cỏ xanh biếc khẽ lay động trong gió thu, một đợt lại một đợt, dịu nhẹ khiến người ta cảm thấy khoan khoái.



    Trên thảo nguyên xanh tốt ấy, Âu Dương Vu Phi đang dẫn đầu đoàn xe ngựa chở thùng sắt đựng nước đen từ xa xa đi tới.



    Hiên Viên Triệt nhìn Âu Dương Vu Phi đang đi tới gần, quay đầu hỏi Lưu Nguyệt: “Bên trong đựng cái gì? Là nước đen kia sao?”



    “Đúng!” Lưu Nguyệt gật đầu, hai mắt tập trung nhìn phía Âu Dương Vu Phi đang vận chuyển thùng sắt, lại thấp giọng nói, “Thứ kia không gọi là nước đen.”



    “Vậy gọi là gì?”



    “Dầu mỏ!” Quay đầu nhìn vẻ hồ nghi trên mặt Hiên Viên Triệt, mi cong chớp chớp.



    “Dầu mỏ?” Hiên Viên Triệt chưa từng nghe thấy có thứ như vậy.



    “Về sau ghi nhớ là được, không cần nói với người khác.” Lưu Nguyệt cười khẽ.



    Dầu mỏ, chưa trải qua tinh luyện, vẫn còn là dầu thô. Nhưng mà, so với dầu mỏ, cũng không khác biệt lắm, liền cứ coi nó là dầu mỏ vậy.



    Hiên Viên Triệt nghe thế khóe miệng cong lên: “Được!”



    Nghe Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt trò chuyện, Ngạn Hổ ở phía sau đè thấp thanh âm hỏi: “Vương phi, thứ kia có tác dụng gì?”



    Xung quanh chỉ có bốn người bọn họ, không có người ngoài, hắn liền xưng hô như vậy.



    Khóe miệng cong lên thành nụ cười sắc bén, Lưu Nguyệt nhìn Âu Dương Vu Phi phía xa đã đem thùng sắt mang đặt đúng tại vị trí dự tính, lạnh lùng gằn từng chữ nói: “Nhìn cho kĩ. Đám người Minh Đảo luôn tự phụ không sợ thứ gì, ta sẽ dùng thứ này giết hết bọn chúng!”
  3. CrazyRabbit Moderator

    Làm thành viên từ:
    30 Tháng tư 2013
    Số bài viết:
    855
    Đã được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Vương phi 13 tuổi


    Chương 692: Một bức mật tín


    Edit: Phong


    Beta: Pracell


    **********************






    Ngạn Hổ, Thu Ngân vừa nghe, không khỏi líu lưỡi, thật là lợi hại.



    Hiên Viên Triệt bên cạnh nghiêng đầu nhìn Lưu Nguyệt, trong mắt ẩn chứa nhiều cảm xúc.



    Lợi hại đến như vậy sao? Hắn thật muốn mở rộng tầm mắt.



    Âu Dương Vu Phi phía xa đã dừng lại, xe đá chở dầu cũng đã đặt đúng vị trí.



    Thùng dầu nặng nề chất cao trên xe.



    “Xong rồi!” Hoàn thành xong xuôi mọi việc, Âu Dương Vu Phi rống to nói với Lưu Nguyệt.



    Lưu Nguyệt gật gật đầu, hướng Âu Dương Vu Phi vung tay lên.



    Âu Dương Vu Phi thấy vậy liền cũng vung tay lên, mấy tiểu binh đứng trước xe chở dầu đồng loạt xuất thủ.



    Chỉ thấy một tiếng xé gió vang lên, chiếc thùng đựng dầu cực lớn vẽ một đường cong tuyệt đẹp trên không trung, rơi xuống bãi cỏ.



    “Bịch!” Một tiếng rơi nặng nề vang lên, chiếc thùng sắt rơi xuống mặt đất trống trải.



    Mà trong khoảnh khắc ở trên không trung, trên miệng thùng sắt đột nhiên xuất hiện một tia lửa, cực kì chói mắt, ‘bùm bùm’ mấy tiếng liền bốc cháy.



    Lập tức, bùng lên thành một ngọn lửa cực lớn.



    “Bùm!” Ngay tại lúc ngọn lửa bùng cháy, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.



    Ngọn lửa hừng hực, bùng ra tứ phía, lực cháy mạnh mẽ từ phía trong thùng sắt nổ bùng ra, cực mạnh, cực nóng, mang theo khói đặc cuồn cuộn.



    Đám người Âu Dương Vu Phi đang đứng gần đấy, thấy ngọn lửa bùng tới, không hẹn mà cùng nhau lùi lại phía sau.



    Sắc mặt đại biến.



    Ngọn lửa cực mạnh, làm cháy rụi cả một vùng cỏ.



    Nhìn thấy hiệu quả ngay trước mắt, khóe miệng Lưu Nguyệt cong lên.



    Cũng không tệ lắm. Có điều nếu có sắt tây, hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều.



    “Trời ạ, lực nổ thật mạnh………………………”



    Miệng há hốc nhìn chăm chú ngọn lửa đang bốc cháy hừng hực, Thu Ngân cùng Ngạn Hổ không nói lên lời.



    Bom đất của Lưu Nguyệt, lực nổ đã khiến bọn họ kinh ngạc vô cùng.



    Mà hiện tại, lực nổ đã hoàn toàn vượt quá tưởng tượng của bọn họ.



    Uy lực như vậy, dù tám quả bom đất hợp lại cũng không mạnh bằng.



    Thứ này quả thực………………



    Đứng trước hai người Thu Ngân, Ngạn Hổ, con ngươi đỏ sậm của Hiên Viên Triệt nhìn chằm chằm chỗ đất nổ kia, hào quang trong mắt chớp động.



    Không nói với Lưu Nguyệt một câu, Hiên Viên Triệt đột nhiên đứng dậy đi tới chỗ vừa bị nổ kia.



    Thu Ngân cùng Ngạn Hổ lập tức theo sau.



    Cùng lúc, Âu Dương Vu Phi đang đứng gần đó cùng hoàn hồn, vọt tới.



    Nhìn thấy Hiên Viên Triệt không kiềm chế được hưng phấn, vội vàng đi tới, ý cười trong mắt Lưu Nguyệt hiện lên thật đậm.



    Nàng cũng chậm rãi đi tới.



    Ngọn lửa, bị mấy người cùng nhau dập, tắt rất nhanh.



    Mảnh đất bị nổ liền hiện ra trước mắt đám người Hiên Viên Triệt cùng Âu Dương Vu Phi.



    Cả đám người, dù đã gặp qua nhiều chuyện kinh thiên động địa, lúc này nhìn cảnh trước mắt cũng không khỏi cùng hít vào một hơi khí lạnh.



    Chỉ thấy mảnh đất trước mắt bọn họ, dưới áp lực nổ cực lớn, đã bị biến thành một cái hố sâu.



    Một mảnh cháy đen, mùi cháy khét lẹt lan trong không khí.



    Mà đất ở bên cạnh hố cũng đã bị nổ tanh bành, bắn đi rất xa.



    Tầng đất phía trên đều bị xốc lên, vết tích loang lổ, một mảnh đen thui.



    Nếu không phải bọn họ nhanh chóng dập lửa, hiện tại đất xung quanh cũng sẽ không chỉ bị cháy như vậy thôi đâu.



    Mấy người đứng bên hố sâu liền quay lại nhìn nhau.



    Nhất thời không ai nói được câu gì.



    Phía sau, Lưu Nguyệt chậm rãi đi đến, thấy cảnh tượng này, thản nhiên cười.



    Dầu mỏ đựng trong thùng kín, gặp lửa có thể nổ mạnh, đây không phải chuyện lạ.



    Ở xã hội hiện đại, có trạm xăng dầu, có xe chở chuyên dụng, nên ít khi bị nổ.



    Nhưng ở nơi cổ đại này, không phải là chuyện bình thường.



    Thứ có lực nổ cực lớn như vậy, tuyệt không thua đại bác trong chiến tranh thế giới thứ hai.



    Có thứ này trong tay, Minh Đảo dù mạnh, cũng bị thịt nát xương tan.



    Ở hiện đại không dám dùng dầu thô để tạo bom, nhưng hiện tại, nàng có thể làm.



    Dù sao, thứ này để ở cổ đại cũng không có nhiều tác dụng.



    Dầu thô nhiều như vậy, có thể làm được mấy trăm vạn thùng.



    Đám người Minh Đảo, một người tới nổ một người, hai người tới, cho nổ cả hai.



    Lão tử không tin không bắt được các ngươi tới đây.



    Trong mắt hiện lên ý cười lạnh như băng, khóe miệng Lưu Nguyệt khẽ cong lên.



    “Trời đất! Lưu Nguyệt, rốt cuộc trong đầu nàng chứa những thứ gì vậy?” Trố mắt nửa ngày, Âu Dương Vu Phi mới hoàn hồn, khóe miệng co rút, nhìn Lưu Nguyệt.



    “Chứa nhiều thứ hơn ngươi.” Tâm trạng của Lưu Nguyệt cực tốt, khuôn mặt tươi cười đùa giỡn.



    Âu Dương Vu Phi nhìn vẻ tươi cười khó có được trên mặt Lưu Nguyệt, cũng gật gật đầu: “Vậy nàng chuẩn bị thứ này làm gì?”



    “Thống nhất thiên hạ!” Lưu Nguyệt không chút do dự.



    Âu Dương Vu Phi nghe thế không khỏi sửng sốt, nhìn Lưu Nguyệt, cảm xúc trong mắt hỗn loạn, lại rất bình tĩnh nói: “Vì sao lại muốn thống nhất thiên hạ?”



    Lưu Nguyệt nghe Âu Dương Vu Phi hỏi, vẻ mặt ngạc nhiên hỏi lại: “Hiện nay, Trung Nguyên đang hỗn loạn, bọn họ ốc không mang nổi mình ốc, ta vì sao không nhân cơ hội này thống nhất thiên hạ?



    Cơ hội tốt như vầy biết bao giờ mới lại có? Âu Dương Vu Phi, không phải ngươi không muốn?”



    Âu Dương Vu Phi nghe thấy lời này, hơi trầm xuống.



    Đúng vậy, cơ hội này thực tốt.



    Nhưng, Hiên Viên Triệt đã không còn, Lưu Nguyệt lại mất đi kí ức về hắn, tại sao còn muốn thống nhất thiên hạ?



    Không biết đây là dã tâm của Lưu Nguyệt, hay là trí nhớ trong tiềm thức?



    Có điều, lí do không quan trọng.



    Nếu nàng muốn thống nhất thiên hạ, hắn nhất định sẽ giúp nàng.



    Vẻ phức tạp trên khuôn mặt tan đi, Âu Dương Vu Phi lại cười sáng lạn như trước: “Được. Ta sẽ giúp ngươi chế tạo lợi khí.”



    “Mở quốc khố, dừng lại tất cả việc đúc binh khí trước đây, đem toàn bộ binh khí bằng sắt đem nung chảy. Có thể làm bao nhiêu thì làm hết bấy nhiêu.



    Việc này ta giao lại cho ngươi. Nhanh chóng làm việc!”



    Lưu Nguyệt nhìn Âu Dương Vu Phi cười tít mắt, tuyệt không khách khí.



    Âu Dương Vu Phi nghe vậy, cùng liền khoa trương cung kính khom người trước Lưu Nguyệt, nói: “Tuân lệnh Nhiếp chính vương. Thần lập tức đi làm ngay.”



    Dứt lời, liền xoay người, lên ngựa, chạy đi như bay.



    Thảo nguyên lập tức yên tĩnh, chỉ còn lại ba người Hiên Viên Triệt, Thu Ngân, Ngạn Hổ cùng Lưu Nguyệt.



    Hiên Viên Triệt nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm vào hố sâu, lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn Lưu Nguyệt.



    Trong mắt đỏ kia là sự vui mừng cùng với xúc động không nói lên lời.



    Hắn biết. Hắn hiểu được.



    Lưu Nguyệt muốn thống nhất thiên hạ chỉ là giả, mục đích của nàng chính là đối phó với Minh Đảo.



    Lưu Nguyệt thấy vậy liền cầm lấy tay Hiên Viên Triệt, nhìn sâu vào hai mắt chàng, nói: “Từ bây giờ, chúng ta tuyệt đối không để cho một ai ức hiếp!”



    Hiên Viên Triệt nắm chặt tay Lưu Nguyệt, trong mắt tràn đầy ý chí chiến đấu.



    Từ kẽ răng truyền ra hai chữ trảm đinh chặt sắt: “Phản công!”



    Lưu Nguyệt nghe thế nhất thời ngửa đầu cười to. Phản công! Bọn họ sẽ phản công!



    Bọn họ là miếng thịt nằm trên thớt đã lâu như vậy, bây giờ cũng đến lúc trở thành dao thớt rồi.



    “Đi, trở về thành. Dốc sức chỉ huy.”



    Gió thu bay lên, tiếp theo, cả chiến trường sẽ là cục diện mới.



    Tiếng kèn phản công đã bắt đầu thổi lên.



    “Vâng lệnh trời, nay Bắc Mục ta đã hoàn toan thống nhất thảo nguyên, đặc biệt sắc phong đại nguyên soái nhiếp chính vương Bắc Mục Gia Luật Lưu Nguyệt thành Nữ vương Bắc Mục, nắm giữ vương quyền Bắc Mục, trong hôm nay quay về kinh, cùng hưởng thịnh thế.”



    Ý chỉ của Tiêu thái hậu Bắc Mục bay trên thảo nguyên, triệu Lưu Nguyệt về kinh.



    Cùng với thánh chỉ, còn có một đạo mật chỉ.



    Lưu Nguyệt xem xong, không nói hai lời, liền giao việc đôn đốc làm thùng sắt quan trọng cho Thác Bỉ Mộc.



    Mang theo bốn mươi vạn đại quân Bắc Mục, sau ba thánh đánh trận, khởi hành quay về kinh đô.



    Gió thu bay lên, trời cao khí sảng.



    Đây đã là mùa thu hoạch.



    Mà ngay tại lúc Lưu Nguyệt đại thắng, thống nhất thảo nguyên, Trung Nguyên lại đang loạn đến không thể loạn hơn.



    Minh Đảo không hổ danh là Minh Đảo, một lần xuất kích, đã thâu tóm hơn nửa Ngạo Vân cùng Tuyết Thánh quốc, bước tiếp theo là áp sát.



    Độc Cô Dạ cùng Vân Triệu, tuy rằng lợi hại, nhưng theo như Lưu Nguyệt nói, đối chọi với sức mạnh tuyệt đối, mưu đồ, kế sách của bọn họ cũng chỉ là hổ giấy.



    Ở Trung Nguyên, chiến tranh kịch liệt, hoàn toàn là do tranh chấp thành trì.



    Chính là một tấc đất cũng phải giành, từng tấc đất đều phải giữ.



    Cảnh tượng một bên hết sức công thành, một bên liều mình thủ vững, thảm thiết vô cùng.



    Minh Đảo thế mạnh, Tuyết Thánh, cùng Ngạo Vân lâm vào nguy khốn.



    Hoàng cung Tuyết Thánh quốc.



    “Rầm!” Vân Triệu tức giận đập xuống bàn, chiếc bàn gỗ bị một chưởng của hắn đập nát, mảnh vỡ văng khắp nơi.



    “Thái tử điện hạ.” Mấy đại thần bên dưới trông thấy lập tức biến sắc.



    Nhìn bồ câu đưa thư trong tay, sắc mặt Vân Triệu tái mét.



    “Không xuất binh?” Vân Triệu vẻ mặt âm trầm, sắc mặt cực kì khó coi.



    “Vâng. Thiên Thần không chịu xuất binh, mặc cho chúng ta vừa đấm vừa xoa cũng nhất quyết không chịu xuất binh.” Tể tướng Tuyết Thánh quốc sắc mặt cũng không tốt hơn, cắn răng nói.



    “Bọn họ không sợ chúng ta tiết lộ tin tức cho Minh Đảo sao?” Vẻ mặt vẫn âm trầm, Vân Triệu nghiên răng nghiến lợi hỏi.



    Hắn đã biết Hiên Viên Triệt không chết, Hiên Viên Triệt nằm trong quan tài kia là giả.



    Cho nên, hắn đã dùng tin này để làm điều kiện yêu cầu Thiên Thần xuất binh, hợp lực cùng nhau chống lại Minh Đảo.



    Lại càng không ngờ đến, sau mấy lần đến nói chuyện, Thái thượng hoàng Thiên Thần Hiên Viên Dịch có chết cũng không chịu xuất binh.



    Mặc cho hắn uy hiếp thế nào đều nhất quyết không chịu, thực sự là khiến hắn tức chết.



    “Thái thượng hoàng Thiên Thần nói, hiện tại cho dù chúng ta có nói ra tin tức này bọn họ cũng không sợ. Hiên Viên Triệt quả thật không ở Thiên Thần.



    Huống hồ, hiện tại chiến tranh đã đi tới bước này, Minh Đảo căn bản không có khả năng chia đôi đội quân, quay lại tấn công Thiên Thần của hắn.



    Vậy nên, dù thế nào, Thiên Thần cũng nhất quyết không xuất binh.”



    Tể tướng Tuyết Thánh quốc cũng khí giận công tâm trả lời.



    Vân Triệu nghe thế, suýt chút nữa tức giận hộc máu.



    Đúng, là tại hắn không nhanh chóng tiết lộ tin tức, lại hết lần này đến lần khác đàm phán với Thiên Thần mới có thể khiến cho chiến sự của Tuyết Thánh bọn họ với Minh Đảo biến thành cục diện thế này.



    Bây giờ Minh Đảo rút quân hay chia quân tấn công là chuyện hoàn toàn không thể.



    Trên chiến trường mỗi bước đi đều ảnh hưởng đến toàn bộ cục diện, thắng thua cũng chỉ trong khoảnh khắc.



    Bởi vậy, cho dù lúc này Minh Đảo có biết tin Hiên Viên Triệt chưa chết, trước tình thế hiện tại cũng không cách nào quay đầu tấn công Thiên Thần.



    Hiên Viên Dịch, không, là Hiên Viên Triệt, hắn nhất định hiểu rõ chuyện này.



    Sắc mặt âm trầm, mặt Vân Triệu đen như bầu trời trước cơn bão.



    “Hừ, Tuyết Thánh chúng ta đâu dễ khi dễ như vậy. Truyền tin đến Độc Cô Dạ, bên hắn tiến hành thế nào?”



    “Vâng.”



    Gió thu bay múa, xua tan nóng bức của mùa hạ.



    Cùng lúc, trong hoàng cung Ngạo Vân quốc.



    Đứng dưới cây liễu bên hồ, để mặc cho gió thổi cành liễu đung đưa phất qua hai gò má, Độc Cô Dạ lạnh như băng nói: “Tin tức từ Bắc Mục?”



    “Vâng. Là từ thuộc hạ của Tiêu thái hậu tự mình đưa tới. Tiêu thái hậu đã hạ lệnh vời Nhiếp chính vương Bắc Mục Gia Luật Lưu Nguyệt về Ung kinh.” Thiên Nhai khom người hướng Độc Cô Dạ bẩm báo.



    Độc Cô Dạ khẽ gật đầu, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời xanh lam phía xa.



    Lưu Nguyệt, đừng trách ta.



    Muốn trách hãy trách số phận khiến họ trở thành kẻ thù.



    Nàng liên thủ cùng Hiên Viên Triệt lừa dối hắn, hắn hiểu, bởi vì hai người là địch nhân.



    Mỗi người một chí hướng khác nhau, trên chiến trường, ai giỏi hơn người ấy thắng, hắn không lời nào để nói.



    Vì vậy, hiện tại cũng đừng trách hắn hạ độc thủ.



    Nếu đã là địch nhân, vậy thì hãy tiếp chiêu đi.



    Gió thu phất qua cành liễu, mặt hồ gợn lên từng vòng sóng.



    Trái tim đau xót, trái tim đau đớn chết lặng vì tình, nay chôn thật sâu nơi đáy lòng, cùng với làn gió thổi, chìm sâu xuống đáy hồ.



    Suốt mấy ngày gió lửa, khắp Trung Nguyên đẫm mùi máu tanh.







    *



    Trên thảo nguyên lúc này, khói đạn đã dứt, trời xanh mây trắng gió nhẹ. Một mảnh bình yên.



    Hùng ưng trên trời bay lượn, tuấn mã phi nhanh trên thảo nguyên.



    Gió mạnh thổi qua, cây cối xào xạc lay động.



    Khung cảnh khiến người ta khoan khoái thoải mái.



    Bắc Mục từ khi lập quốc đến nay đã được ba trăm mười bảy năm.



    Dưới tay Nhiếp chính vương Gia Luật Lưu Nguyệt, đánh tan các thế lực lớn, thống nhất thảo nguyên.



    Bắc Mục, nay xưng bá.



    Tinh thần dân chúng dâng cao, càng lúc càng thêm vui mừng, càng hưng phấn, càng hào hùng.



    Toàn bộ binh lính dân chúng Bắc Mục vui mừng vô cùng.



    Thống nhất thiên hạ, Bắc Mục bọn họ cuối cùng đã thống nhất thiên hạ, xưng bá thảo nguyên.



    Một mảnh vui mừng, không khí hân hoan bao trùm toàn bộ Bắc Mục.



    Nữ vương Bắc Mục mới được sắc phong, Gia Luật Lưu Nguyệt trở về Ung kinh, từng đoàn người vui mừng tiến đên nghênh đón.



    Dân chúng, binh lính cùng nhau ca hát, nhảy múa, nơi nơi đều là tiếng ca, đâu đâu cũng nghe thấy tiếng cười.



    Đội ngũ nghênh đón Lưu Nguyệt trở về kéo dài kín cả thành Ung kinh. Tiêu thái hậu Bắc Mục, Bắc Mục vương Gia Luật Hồng, cùng văn võ bá quan đứng đầu đội ngũ, yên lặng chờ.



    Vô cùng long trọng, vô cùng phô trương, không cần phải nói cũng biết nghi lễ này tôn quý cùng vinh dự đến thế nào.



    Tất cả là dành cho Lưu Nguyệt.



    Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, ở trên thảo nguyên, cái tên Gia Luật Lưu Nguyệt chói lọi như mặt trời ban trưa.



    Quân dân cùng hát, tổ chức đại hội săn bắn.



    Ngày thứ hai sau khi Lưu Nguyệt trở về, đại hội săn bắn của Bắc Mục bắt đầu khai mạc.



    Hàng năm, ngày này chính là ngày hội quan trọng của Bắc Mục, đây cũng là một trong những mục đích Tiêu thái hậu cho vời Lưu Nguyệt trở về.



    Sớm đã biết Lưu Nguyệt phải thâu tóm Hung Nô, thống nhất thảo nguyên.



    Cho nên, Tiêu thái hậu mặc dù mới ốm dậy cũng tự mình chỉ đạo đại hội săn bắn.
  4. CrazyRabbit Moderator

    Làm thành viên từ:
    30 Tháng tư 2013
    Số bài viết:
    855
    Đã được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Đại hội năm nay náo nhiệt hơn những năm trước.



    Ngoài thành Ung kinh mười dặm.



    Trên mảnh đất trống trên thảo nguyên xanh tốt lúc này đã chật ních người.



    Từ xa nhìn lại, dòng người tấp nập, đâu đâu cũng chỉ nhìn thấy đầu người, cờ quạt bay múa, thanh âm vui mừng huyên náo.



    Mà ở giữa đám người, một đài cao được dựng vững chắc trên mặt cỏ.



    Vàng son lộng lẫy, vô cùng nguy nga, giống như một tòa cung điện.



    Bên trên có đặt ba chiếc bàn dát vàng.



    Bắc Mục vương ngồi ở giữa, bên trái là nữ vương Gia Luật Lưu Nguyệt, bên phải là Tiêu thái hậu.



    Xung quanh là vị trí của Âu Dương Vu Phi, Tể tướng Bắc Mục cùng mấy vị thân vương.



    Dưới đài cao, không có bàn, mà phân thành hai bên, trải da dê tuyệt đẹp, chính là vị trí của văn võ bá quan Bắc Mục.



    Khoan chân mà ngồi, vô cùng tự nhiên.



    Gia quyến ngồi bên cạnh, quần áo trang sức tinh xảo tỏa hào quang dưới ánh mắt trời rực rỡ, nhìn xa như bức tranh khổng tước khoe sắc.



    Mỹ thực, rượu ngon đưa lên như nước chảy, bày kín chiếc bàn dài trước mặt mọi người.



    Trên mặt mọi người đều mang vẻ hưng phấn, không khí náo nhiệt mặc cho suốt một năm qua khói lửa thảm khốc.



    Thống nhất thảo nguyên, bọn họ có thể không cao hứng được sao.



    Chiêng trống vang trời, Bắc Mục vương Gia Luật Hồng, vung tay lên cao, đại hội săn bắn năm nay của Bắc Mục chính thức bắt đầu.



    Tinh thần dân chúng dâng cao, tiếng kêu huyên náo lan xa.



    Dưới cuộc thi đấu nảy lửa, không khí mát mẻ của trời thu lại nóng như mùa hạ.



    Có điều, tất cả đều không ảnh hưởng tới Lưu Nguyệt.



    Ngồi trên đài cao, Lưu Nguyệt dùng quạt che mặt, nhìn như có vẻ đang chắn nắng từ trên cao rọi xuống, nhưng kì thật là nàng đang ngủ.



    Suốt ba tháng chiến tranh với Hung Nô, cùng quãng đường nửa tháng trở về đây không nói đến.



    Hôm qua vừa mới đặt chân xuống, đã bị đám quần thần đang vô cùng vui mừng vây đến, nói cái gì mà phong thưởng, cái gì thiết yến, lại lôi đi dạo phố.



    Nhân dịp Tiêu thái hậu thiết yến trong hoàng cung, vây lấy nàng suốt một đêm.



    Nói cũng không kịp nói, uống rượu đến tận sáng nay.



    Sau đó lại nói với nàng, hôm nay khai mạc đại hội săn bắn, phải đến tham gia, hơn nữa nàng không đi không được.



    Cho dù tinh lực nàng dồi dào cỡ nào, cũng chống đỡ không được.



    Bởi vậy, ngươi cứ việc khai mạc đại hội săn bắn của ngươi, ta ở trên đài ngủ là việc của ta. Dù sao, có Hiên Viên Triệt cùng Âu Dương Vu Phi bên dưới cũng không sợ ai đánh lén nàng.



    Cho nên, mặc cho dân chúng Bắc Mục huyên náo đến không thể huyên náo hơn, đám quần thần vui sướng đến không thể vui sướng hơn, Lưu Nguyệt ở phía trên………..ngủ!



    Nàng cũng biết mệt a?



    Tiêu thái hậu ngồi một bên trông thấy cảnh này không khỏi giở khóc giở cười.



    Sắc trời chuyển rất nhanh, đảo mắt từ nắng sớm, mặt trời đã ngả về tây.



    Lửa trại bùng lên bốn phía, đèn đuốc sáng trưng.



    Đại hội săn bắn đã kết thúc, đại hội ca múa lại bắt đầu.



    Lưu Nguyệt vẫn duy trì tư thế ngủ ngon lành.



    Quần thần, dân chúng Bắc Mục bên dưới nhìn thấy trời đã tối đen, nữ vương bọn họ vẫn còn che quạt sợ nắng, không khỏi im lặng.



    “Thùng thùng…………..” Một hồi trống vang lên, các vũ công xinh đẹp chậm rãi đi ra.



    Lưu Nguyệt đang ngủ ngon, bị tiếng trống này làm cả kinh, hơi hơi giật mình, chậm rãi bỏ cây quạt đang che trên mặt xuống.



    “Tỉnh?” Tiêu thái hậu một bên lắc lắc đầu cười nhẹ.



    Lưu Nguyệt hơi nhắm mắt lại. Lúc nàng mở mắt ra vẻ mông lung trong mắt đã hoàn toàn biến mất, thần thái sáng láng, không mang chút vẻ buồn ngủ nào.



    “Tỉnh.” Lưu Nguyệt quay đầu hướng Tiêu thái hậu cười cười, duỗi tay ra ôm lấy Bắc Mục vương Gia Luật Hồng, đặt ngồi lên đầu gối nàng.



    “Tỷ tỷ, người ngủ suốt một ngày, lại ngủ trước mặt nhiều người như vậy, thực mất mặt a.”



    Gia Luật Hồng cười híp mắt, tay giơ lên làm điệu bộ xấu hổ.



    “Tiểu tử, dám cười ta.” Lưu Nguyệt tâm tình vô cùng tốt, vươn tay véo nhẹ bên hông Gia Luật Hồng, nhẹ nhàng nói.



    Gia Luật Hồng cười, xoa bên hông, xà vào trong ngực Lưu Nguyệt.



    Tiêu thái hậu thấy vậy trên mặt hiện lên ý cười dịu dàng.



    “Ăn chút gì đi, trông con có vẻ mệt.” Vừa nói vừa phất tay, lập tức có mấy người bưng thịt dê nướng cùng hoa quả dâng lên.



    Lưu Nguyệt cũng không khách khí, một tay ôm Gia Luật Hồng, một tay cầm lên ăn rồi đút cho Gia Luật Hồng, tình cảm hai tỷ đệ thật tốt.



    Tiêu thái hậu thấy vậy, ánh mắt sâu xa nhìn Lưu Nguyệt: “Tâm trạng tốt lắm sao?”



    “Đúng vậy, thống nhất thảo nguyên, tâm trạng không tốt được sao?” Lưu Nguyệt ngẩng đầu nhìn Tiêu thái hậu, nàng chắc chắn biết nguyên nhân khiến cho tâm trạng Lưu Nguyệt tốt đến vậy.



    Tiêu thái hậu thấy ánh mắt Lưu Nguyệt nhìn mình, hai mắt hơi dao động.



    Chỉ là dao động rất nhỏ, nhưng Lưu Nguyệt lại thấy rất rõ.



    Lập tức Lưu Nguyệt vừa ăn, vừa như không chút để ý, nói: “Người truyền mật tín cho thần nói nhanh chóng trở về là có chuyện gì?”



    Lúc này, dưới đài nổi trống vang trời, sáo cùng hồ cầm (đàn nhị) hòa vang.



    Lưu Nguyệt cùng Tiêu thái hậu ngồi nói chuyện gần nhau như thế, cho dù lúc bình thường thì ngay cả đám người Âu Dương Vu Phi ngồi ngay phía dưới cũng không cách nào nghe được.



    Tiêu thái hậu nghe Lưu Nguyệt hỏi, cũng không trả lời.



    Trầm ngâm trong nháy mắt, Tiêu thái hậu nhìn Lưu Nguyệt, đột nhiên hỏi: “Ta nghe Âu Dương Vu Phi nói con mất trí nhớ, đã quên đi một số chuyện?”



    Hôm nay, nàng (chỉ Tiêu thái hậu) có rất nhiều chuyện muốn hỏi.



    Lưu Nguyệt nghe Tiêu thái hậu hỏi, lập tức hiểu nguyên nhân ánh mắt kì lạ vừa rồi của Tiêu thái hậu.



    Lập tức mỉm cười nói: “Người nghĩ phải không?”



    Dứt lời, còn đút cho hoa quả cho Gia Luật Hồng, thực vô cùng tự nhiên.



    Tiêu thái hậu sâu sắc nhìn Lưu Nguyệt, trên mặt chậm rãi hiện lên vẻ tươi cười, thong thả nói: “Theo ta, không phải.”



    Lưu Nguyệt nghe thế, cũng không nói gì, dùng tay ra hiệu cho Tiêu thái hậu.



    Tiêu thái hậu thấy vậy duỗi tay búng lên trán Lưu Nguyệt một cái: “Ta biết mà, người này là người thông minh đến không thể thông minh hơn, sao lại có thể như thế được. Ta thấy là có người ‘trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường’ thôi.”



    Lưu Nguyệt cười cười, nàng hiểu người Tiêu thái hậu nói đến là ai.



    Có điều, nàng không phải muốn giấu Âu Dương Vu Phi, người nàng muốn che giấu chính là thám tử Minh Đảo đến vô ảnh đi vô tung mà thôi.



    “Sao đột nhiên lại cho vời thần trở về? Thần còn có đại sự ở bên kia.”



    Mày nhíu lại, nếu nguyên nhân chỉ có thế này, nàng thật sự muốn đánh người.



    Tiêu thái hậu nghe Lưu Nguyệt bình tĩnh hỏi, tươi cười đáp: “Tâm trạng tốt như vậy, xem ra tin tức ta thu được không phải giả. Có điều phía kia………………”



    Lời còn chưa dứt, nhưng nội dung Lưu Nguyệt có thể hiểu được.



    Quả nhiên, Lưu Nguyệt vừa nghe liền giương mi lên: “Sao?”



    Cầm ly rượu khẽ nhấp một ngụm, Tiêu thái hậu cười cười nhìn Lưu Nguyệt: “Ta có một phong thư truyền đến từ Trung Nguyên.



    Nội dung bên trong đủ khiến ta giết con.



    Con nghĩ xem là gì?”



    Thanh âm dịu dàng mà cũng thật lạnh nhạt, khiến người ta có cảm giác mơ hồ khó hiểu.



    Lưu Nguyệt không chút động dung, chậm rãi cắn miếng thịt nướng trong tay: “Là gì?”



    Thái độ của Tiêu thái hậu khiến nàng có cảm giác, nàng ta có chút gì đấy chần chờ, cũng có cảm giác nàng ta thật sự muốn giết nàng.



    Phong thư kia rốt cuộc viết gì?



    Thấy Lưu Nguyệt hoàn toàn không để ý, Tiêu thái hậu cười nói: “Đừng phá hủy không khí vui mừng hôm nay, ngày mai nói tiếp, hôm nay con nghỉ ngơi thoải mái đi.”



    Dứt lời, không hề đề cập đến chuyện mật tín kia nữa, dáng vẻ đoan chính xem biểu diễn phía dưới.



    Lưu Nguyệt thấy vậy cũng không động thanh sắc, vừa ăn, vừa đút cho Gia Luật Hồng, đồng thời quay đầu nhìn xuống màn biểu diễn bên dưới.



    Liếc mắt một cái nhìn xuống.



    Lưu Nguyệt bị một miếng thịt bò chặn ngang họng, nuốt không nuốt được, nhổ ra cũng không xong, bị nghẹn đến đỏ cả mặt.



    “Tỷ tỷ, người làm sao vậy? Nghẹn à?” Gia Luật Hồng ngồi đối diện nàng thấy vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn lên, vẻ mặt lo lắng vỗ vỗ ngực Lưu Nguyệt.



    Bàn tay nhỏ bé mà rất có lực, vỗ mấy cái liền khiến cho miếng thịt mắc ở cổ họng Lưu Nguyệt trôi xuống, lại bị sặc ho mãi không thôi.



    “Đây, đây, mau uống nước!” Tiêu thái hậu bên cạnh kinh ngạc quay đầu sang, đưa cho Lưu Nguyệt một chén nước.



    Từ trước tới nay, chưa từng thấy Lưu Nguyệt thất thố như vậy.



    Gia Luật Hồng vừa bưng chén nước đưa đến cho Lưu Nguyệt, vừa dùng giọng bề trên nói: “Tỷ tỷ, ăn chậm thôi, đồ ăn còn nhiều, không cần vội vàng như thế.”



    Nghe thấy vậy, Lưu Nguyệt quả thật muốn hộc máu, hai mắt lại chuyển xuống phía dưới, nơi các vũ công đang nhảy múa.



    Ông trời ơi, mắt nàng có vấn đề gì không a?
  5. CrazyRabbit Moderator

    Làm thành viên từ:
    30 Tháng tư 2013
    Số bài viết:
    855
    Đã được thích:
    534
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Vương phi 13 tuồi


    Chương 693: Rút củi dưới đáy nồi


    Edit: Phong


    Beta: Pracell


    ***************************




    Chương 693: Rút củi dưới đáy nồi.



    Bóng đêm mê say, lửa trại hừng hực, dân chúng phía dưới vô cùng náo nhiệt.



    Mà lúc này, ở sân khấu giữa lửa trại, một đám nam nhân đang khiêu vũ, quần áo giống nhau, nhưng cách nhảy lại mỗi người một kiểu, trông như tùy hứng mà nhảy.



    Số lượng không nhiều, chỉ có mười người.



    Mỗi người đều để thân trên trần, không mặc gì cả.



    Phía dưới chỉ mặc một chiếc váy da hổ ngắn tới đầu gối, lộ đùi, phía sau để dài.



    Cùng với tiết tấu điệu nhảy của bọn họ, lại như thấy hết cả phong tình vạn chủng.



    Mà trong lúc phong tình vạn chủng ấy, ánh mắt Lưu Nguyệt chạm đến người nhảy ở giữa đội vũ công kia.



    Người đang mặc váy nhảy kia chính là…………Hiên Viên Triệt.



    Khuôn mặt tối đen, trong ánh lửa bập bùng lại càng thêm đen.



    Cả người cứng ngắc, giống như con rối bằng gỗ, giơ tay nhấc chân.



    Khóe miệng cong lên, con ngươi lạnh băng tràn đầy ý cười, Lưu Nguyệt chớp chớp mắt.



    Ha ha, Hiên Viên Triệt mặc váy khiêu vũ.



    Ha ha ha, người này bị sao thế? Ở trước mặt mọi người lại giả gái khiêu vũ.



    Ý cười tràn đầy trong mắt, Lưu Nguyệt gắt gao cắn môi dưới.



    Nàng sợ không kiềm chế được lại cười ra tiếng.



    Hiên Viên Triệt yêu nghiệt như thế nào, thiết huyết lãnh khốc đến mức nào, lúc tức giận trông như thế nào, nàng đều đã nhìn thấy.



    Chỉ có Hiên Viên Triệt mặc váy nhảy múa là chưa từng nhìn qua.



    Người này, hôm nay ăn nhầm cái gì sao?



    Thật sự là khiến cho nàng vô cùng kinh hỉ.



    Lưu Nguyệt ôm Gia Luật Hồng, đầu ngục xuống vai hắn, cười sáng lạn.



    Hiên Viên Triệt đang nhảy múa trên sân khấu bên dưới, trong ánh lửa bập bùng, trừng mắt uy hiếp Lưu Nguyệt một cái, không tiếng động ra hiệu, không được cười.



    Ngược lại, ý cười trên mặt Lưu Nguyệt lại càng đậm hơn.



    Thân hình không khống chế được run lên không ngừng, có thể nhận thấy nàng nhịn cười thật vất vả.



    Hiên Viên Triệt liếc mắt nhìn lên, bùng nổ cơn giận.



    Mặc váy xoay vòng, xoay vòng, xoay đến đối mặt với Lưu Nguyệt lại quay mặt làm ngơ.



    Lưu Nguyệt thấy vậy cố hết sức mới có thể không cười lên tiếng.



    “Dũng sĩ đệ nhất cưỡi ngựa đang múa cái gì vậy? Sao thế nào cũng thấy cực kì khó coi!”



    Ngồi trên đùi Lưu Nguyệt, Gia Luật Hồng nhìn chằm chằm Hiên Viên Triệt đang múa cứng ngắc bên dưới, mặt nhăn lại, nghi vấn hỏi.



    “Đệ nhất cưỡi ngựa?” Lưu Nguyệt ngạc nhiên, Hiên Viên Triệt dành được danh hiệu này khi nào?



    “Tỷ tỷ, người không biết sao?



    A, đúng rồi, lúc ấy tỷ đang ngủ nên không biết, để ta nói cho tỷ…………………”



    Thì ra cái gọi là đại hội săn bắn thực chất cũng chỉ là ngày hội thi đấu thể thao.



    Mọi người tham gia một số trò chơi như đua ngựa, vật, đấu kiếm để chọn ra dũng sĩ đệ nhất.



    Mà thân phận của Hiên Viên Triệt lúc này lại đang là cận vệ của Lưu Nguyệt.



    Những năm trước đều là cận vệ của Bắc Mục vương, vương hậu, hoàng thân quốc thích, vân vân… xuống đài thi đấu.



    Bởi vậy năm nay Âu Dương Vu Phi phải phụ trách việc tìm ra một người tham gia.



    Cho nên, Âu Dương Vu Phi liền sắp xếp Hiên Viên Triệt.



    Không được để lộ thân phận, cũng không thể để Lưu Nguyệt mất mặt.



    Cho nên Hiên Viên Triệt quyết định, hắn chỉ giành phần thắng trong trò đua ngựa, những trò khác hắn đều nhường lại.



    Nếu không, với tài năng của hắn, tất cả mọi cuộc thi đấu đều giành được vị trí đứng đầu.



    Mà lúc này, chỉ còn một nghi thức cuối cùng trước khi kết thúc đại hội săn bắn.



    Hiên Viên Triệt không thể ngờ, hắn lại bị bắt mặc váy, nhảy múa.



    Hắn thực sự hối hận ngay từ đầu đã không ra tay bóp chết Âu Dương Vu Phi.



    Vinh quang, hắn không lạ.



    Nhưng không phải đều là vui mừng, phấn khởi, hân hoan sao? Đằng này…………..



    Trời ơi, mất mặt chết a!



    Lưu Nguyệt nghe Gia Luật Hồng hé cái miệng nhỏ nhắn nói rất nhanh, không khỏi cười tươi như hoa.



    Nhìn chằm chằm Hiên Viên Triệt đang nhảy múa bên dưới.



    Nàng phải nhìn cho đã mắt. Về sau, nhất định sẽ không còn cơ hội thế này.



    Cảm giác được ánh mắt theo sát phía sau lưng, vẻ mặt Hiên Viên Triệt xanh mét.



    Đãi ngộ dũng sĩ chết tiệt!



    Bên cạnh, sớm nhìn thấy cách ăn mặc của Hiên Viên Triệt, đám người Thu Ngân, Ngạn Hổ đã nhanh chóng chạy không thấy tăm hơi đâu cả.



    Không phải bọn họ không tò mò nhìn vẻ phong tình của Hiên Viên Triệt.



    Mà mạng nhỏ quan trọng hơn a.



    Nếu bọn họ nán lại nhìn, chỉ sợ sau khi màn trình diễn kết thúc, bọn họ sẽ bị Vương thượng nhà mình giết chết.



    Trăng đã lên đỉnh, yến hội đã đi đến hồi kết.



    Cả thảo nguyên đều sôi sục.



    “Các dũng sĩ, hãy mang vinh quang của các ngươi đem tặng cho người các ngươi muốn tặng nhất!”



    Trong ánh lửa trại bập bùng, Tiêu thái hậu đột nhiên vung tay, cười lớn, nói.



    “Ầm.” Cùng với lời nói của Tiêu thái hậu, cả vùng thảo nguyên vốn đang vô cùng ồn ào, ‘ầm’ một tiếng nổ vang trời.



    Tiếng cười vui sướng như phá tan trời đất.



    “Mau, đem tặng đi……………”



    “Tặng đi, tặng đi a………………….”



    Tiếng hô liên tiếp vang lên trong đêm tối, càng làm cho bóng đêm thêm phần ồn ào náo nhiệt.



    Lưu Nguyệt nhìn xuống phía dưới.



    Giữa sân, một nữ tử ăn mặc xinh đẹp đang bưng trên tay một cái khay đựng đầy vòng hoa sắp xếp thành hàng đưa đến trước mặt các dũng sĩ.



    Mười dũng sĩ trên sân, mỗi người đều cầm lên một vòng hoa nhiều màu trong tiếng cười nói vang trời của mọi người.



    Các vũ công theo bốn phương tám hướng đi tới.



    Ở nơi đó, có những cô gái thẹn thùng, cũng có những cô gái tư thế oai hùng.



    Lúc này, thấy các dũng sĩ đi đến chỗ các nàng, có người vui mừng ra mặt, có người lại đỏ mặt ngượng ngùng.



    Tiếng hô hào, tiếng cười nói xung quanh càng lúc càng lớn.



    Tiếng cười đùa bay lên không trung.



    Các dũng sĩ nhanh chóng chạy đi, giữa sân chỉ còn lại một mình Hiên Viên Triệt.



    “Đừng đứng bất động như thế, mau đi đi……………..”



    “Mau đi đi, đem đến tặng cho nữ nhân ngươi muốn……………………..”



    Dân chúng xung quanh thấy vậy lập tức hướng Hiên Viên Triệt đang đứng bất động hô hào.



    Hiên Viên Triệt nghe tiếng hô, tặng lại cho nữ nhân mình muốn?



    Mi hơi giương lên, cầm vòng hoa trong tay suy nghĩ một chút, tặng cho nữ nhân mình muốn, vậy được rồi.



    Lập tức thu lại dáng điệu nhảy múa vừa rồi, xoay người cầm lấy vòng hoa bước nhanh lên đài cao.



    Một đường thẳng tắp đi đến trước mặt Lưu Nguyệt.



    Người hắn muốn tặng, duy nhất trên đời chỉ có Lưu Nguyệt.



    Dân chúng xung quanh đang huyên náo, nhìn thấy Hiên Viên Triệt bước tới chỗ Nữ vương, nhất thời im lặng, mở to mắt nhìn.



    Vẻ cười đùa trên mặt tan đi, cả đám người há hốc miệng nhìn Hiên Viên Triệt đang bước đi.



    Đi nhanh mà lên, Hiên Viên Triệt đi mấy bước đã tới đài cao.



    Tiêu thái hậu đang ngồi phía trên thấy vậy trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.



    Ánh mắt đảo sang Lưu Nguyệt vẻ mặt đang cố nén cười, trên mặt không thấy chút gì là không vui.



    Tiêu thái hậu lập tức nhíu mày, hướng cận vệ phía dưới đài cao hất tay.



    Đám thị vệ kia thấy vậy lập tức lui xuống, tránh đường cho Hiên Viên Triệt đi lên.



    Nâng bước tiến lên, Hiên Viên Triệt đi cực kì tự nhiên.



    Thanh âm huyên náo xung quanh càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng nhỏ.



    Tất cả mọi người đều nhìn lên Hiên Viên Triệt đang hướng đài cao bước tới.



    Cả đám người đều ngừng lại mọi hoạt động, con mắt không chớp nhìn Hiên Viên Triệt.



    Âu Dương Vu Phi ngồi bên cạnh đài cao thấy vậy, chén rượu đang cầm chợt dừng lại giữa không trung, trên mặt xẹt qua một tia sắc lạnh.



    Tên tiểu binh này thật to gan.



    Lại dám dâng vòng hoa lên Lưu Nguyệt.



    Bước nhanh mà lên, Hiên Viên Triệt từng bước dừng lại trước mặt Lưu Nguyệt.



    Hàng nghìn hàng vạn dân chúng phía dưới đã hoàn toàn im bặt, không hô hào một tiếng, cũng không dám thở mạnh, nhìn chằm chằm Hiên Viên Triệt cùng Nữ vương bọn họ.



    Nữ vương bọn họ nổi tiếng lãnh khốc vô cùng, quả quyết lợi hại, dũng sĩ này lại dám……………



    Thật to gan!



    Tất cả mọi người đều nín thở ngưng thần.



    Nhận hay không nhận?



    Dừng lại trước mặt Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt trên mặt vẫn là lớp hóa trang, thực cung kính đem vòng hoa trên tay đeo lên cổ Lưu Nguyệt.



    Lưu Nguyệt cười cười, không hề phản đối, liền nhận lấy.



    Xem ra, chỉ là một hành động bày tỏ sự tôn kính.



    Yên lặng! Trong lúc nhất thời xung quanh đều yên lặng, không một tiếng động.



    Mấy vạn người ở đó không ai lên tiếng, lửa cháy bập bùng, khiến vẻ yên lặng này lại càng thêm phần quỷ dị.



    “Keng!” Âu Dương Vu Phi ném mạnh chén rượu trong tay xuống đất, vỡ nát.



    Rượu trong chén, lập tức bắn tung tóe trên tay hắn.



    Giương mắt, nhìn Lưu Nguyệt thật sâu.



    Chỉ thấy Lưu Nguyệt thản nhiên cười, không hưng phấn cũng không lạnh nhạt, thật tự nhiên.



    Trong mắt hoàn toàn không có chút tình ý.



    Âu Dương Vu Phi chau mày, đột nhiên vò đầu, vẻ lạnh băng trên mặt hóa thành tia cười khổ.



    Lưu Nguyệt này, không hiểu chuyện lại dám làm bậy, tiếp nhận vòng hoa của người khác dâng lên.



    Vòng hoa giành được trong đại hội săn bắn trên thảo nguyên có thể tùy tiện nhận được sao?



    “Trời, Vương phu……………………”



    “A a a a, Vương phu……………….”



    “Vương phu của chúng ta…………………….”



    Sau khoảnh khắc yên tĩnh, mọi người đột nhiên hét lớn.



    Mang theo sự kinh ngạc, mang theo sự hưng phấn, mang theo vẻ không cam lòng, mọi cảm xúc đan xen lẫn lộn, điên cuồng bạo phát.



    Vô số dân chúng chen lấn lại gần đài cao.



    “Sao thế?” Lưu Nguyệt sửng sốt, đây là làm sao?



    Ánh mắt rất nhanh chuyển qua nhìn Hiên Viên Triệt đang đứng trước mặt nàng, dùng mắt hỏi.



    Hiên Viên Triệt hơi hơi chọn mi, mắt giật giật, ý nói hắn cũng không hiểu, đồng thời ngạc nhiên nhìn xuống dưới.



    Hắn chỉ có chút hiểu biết về các thế lực trên thảo nguyên cùng các sách lược ứng phó, những chuyện khác hắn đều không để ý.



    Tất cả mọi người chen lấn xông đến, không cách nào khống chế được.



    Gia Luật Hồng đang ngồi trên đùi Lưu Nguyệt, quay đầu, nhìn thấy vòng hoa đeo trên cổ Lưu Nguyệt, khuôn mặt nhỏ nhắn chực khóc.



    “Tỷ tỷ, tỷ đã nói sẽ gả cho ta, sao lại nhận vòng hoa của hắn? Sao người lại nhận vòng hoa cầu hôn của hắn?



    Tỷ tỷ, đừng nhận. Tỷ đừng nhận. Người mau trả lại cho hắn………………….”



    Không đợi Gia Luật Hồng nói xong, Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt đều sửng sốt, quay đầu, nhìn nhau.



    Đây là vòng hoa cầu hôn?



    Tiêu thái hậu ngồi một bên quan sát tất cả, sâu sắc nhìn khuôn mặt đen thui không rõ đường nét của Hiên Viên Triệt.



    Khóe miệng cong lên, mỉm cười.



    “Nghi lễ quan trọng nhất của đại hội săn bắn chính là những dũng sĩ dành được thắng lợi sẽ đem tặng vòng hoa cho người mình yêu để thể hiện tình cảm.



    Nữ tử được tặng vòng hoa, nếu chưa lập gia đình, đồng ý nhận lấy, chính là đã đáp ứng lời cầu hôn.



    Hôm nay Nữ vương đã đáp ứng hắn.”



    Nghe Tiêu thái hậu lên tiếng giải thích, Lưu Nguyệt hơi giương mi lên.



    Trong lòng nàng không chút dao động, càng không khiếp sợ. Nàng cùng Hiên Viên Triệt đã sớm trở thành vợ chồng, Hiên Viên Triệt không cầu hôn nàng, thì cầu hôn ai.



    Nếu hắn dám tặng vòng hoa cho người khác, nàng sẽ lập tức rút da hắn.



    Nhận thấy trong mắt Lưu Nguyệt tràn đầy sự vừa lòng cùng uy hiếp, Hiên Viên Triệt cười khẽ, Lưu Nguyệt, thật bá đạo.



    Tiêu thái hậu đứng lên, bế lấy Gia Luật Hồng đang vô cùng bi phẫn ngồi trong lòng Lưu Nguyệt, cười lớn, hướng Hiên Viên Triệt nói: “Vương phu Nữ vương Bắc Mục, chúng ta sẽ chuẩn bị cho các ngươi một đại hôn long trọng.”



    Dứt lời, vung tay lên: “Hỡi thần dân Bắc Mục, chúng ta hộ tống Nữ vương cùng Vương phu vào động phòng.”



    “Được……………………” Tiếng vỗ tay tán thưởng huyên náo vang lên, chấn vang cả một mảnh trời.



    Tất cả mọi người tham gia đại hội săn bắn đều tụ tập lại đây, vây kín đài cao.



    Âu Dương Vu Phi thấy vậy liền đứng dậy đi đến chỗ Lưu Nguyệt.



    Lưu Nguyệt này, tự nhiên ở đâu nhảy ra một tên Vương phu. Thật sự không lúc nào khiến người khác bớt lo lắng.



    Đám người bên dưới hứng khởi đi tới trước, dòng người chật như nêm như cối vây trước đài cao.



    Chờ đến khi Âu Dương Vu Phi theo đám người chen được đến chỗ Lưu Nguyệt, nàng cũng Hiên Viên Triệt đã sớm không còn ở đó.



    Xung quanh chỉ còn đám người điên cuồng hô hào.



    Âu Dương Vu Phi thấy vậy thở dài, thôi, quên đi, không tìm nữa.



    Dù sao nếu như Lưu Nguyệt không muốn, không ai có thể ép nàng, huống chi là một tên cận vệ.



    Thật sự là, tên Vương phu này……………Ai, lại phải hao tâm tổn chí tìm cách giải quyết.



    Ở thời đại này, những chuyện tình kiểu mây mưa không nhiều lắm, nhưng xem ra trước mắt chính là kiểu như thế.



    Nếu Âu Dương Vu Phi biết được Hiên Viên Triệt trong lúc náo nhiệt đã ôm Lưu Nguyệt đi chắc chắn sẽ tức đến hộc máu.



    Sao trời lấp lánh, tỏa sáng trên cao.



    Màn cầu hôn của các dũng sĩ đã kết thúc đại hội săn bắn.



    Bởi vì diễn ra chuyện Nữ vương tìm được Vương phu, mà lúc này dân chúng lại trở nên náo nhiệt lạ thường.



    Tiếng ca múa ồn ào, lửa cháy hừng hực, đêm nay không ai đi ngủ.



    Mà Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt, sau khi ly khai khỏi đám người ồn ào, lại bị Tiêu thái hậu sắp xếp cho vào động phòng.



    Trên thảo nguyên không có nhiều quy củ như ở Trung Nguyên, nghi thức cầu hôn là rất quan trọng, nếu đã đồng ý thì đã chính thức trở thành vợ chồng, đây chính là tục lệ.



    Ánh nến lay động, đối bóng thành đôi.



    “Vương phu.” Lưu Nguyệt dựa vào giường, nhìn Hiên Viên Triệt cười thật tươi.



    Hiên Viên Triệt quay đầu nhìn Lưu Nguyệt, ý cười tràn đầy trong mắt.



    Nhẹ nhàng cúi đầu, đôi môi cực nóng bao phủ lấy bờ môi đỏ mọng của Lưu Nguyệt, nhẹ giọng nói: “Mặc kệ hết tất cả, nàng là của ta.”



    Lưu Nguyệt nhất thời cười to, trong mắt cũng là sự kiên định.



    Bàn tay như ngọc vươn lên, ôm lấy cổ Hiên ViênTriệt, kéo xuống.



    Hung hăng chiếm lấy.



    Ánh nến bập bùng, bóng hai người hòa làm một.



    Bàn tay vươn ra, Hiên Viên Triệt kéo vạt áo của mình, để lộ ra bờ ngực trần trụi.



    Khẽ dùng chút lực, đem Lưu Nguyệt đặt trên giường.



    “Chúng ta giành được thắng lợi, chưa có ăn mừng đâu.”



    Thanh âm trầm thấp vang lên, mang theo chút khàn khàn, trong phòng tối lại khiến tâm người ta thêm ngứa ngáy.



    Lưu Nguyệt cúi đầu cười, sau lại ngẩng đầu hôn Hiên Viên Triệt.



    Trong mắt lại xẹt qua một tia âm trầm: “Triệt, Tiêu thái hậu có cái gì đó…………………”



    “Hư…..” Ngón trỏ đặt lên môi Lưu Nguyệt, ngăn không cho nàng nói tiếp.



    “Hôm nay chúng ta không bàn đến chuyện này.” Cúi đầu, đè người xuống, thanh âm Hiên Viên Triệt tràn đầy dục tình.



    Con ngươi đỏ sậm càng thêm phát sáng.



    Nhìn thấy dục tình trong mắt Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt nuốt xuống chuyện định nói về Tiêu thái hậu.



    Đúng vậy, bước đi đầu tiên đã thành công, bọn họ chưa có chúc mừng.



    Hôm nay, là cơ hội tốt.



    Chuyện Tiêu thái hậu, tạm thời không cần để ý.



    Có vấn đề gì nàng và Hiên Viên Triệt không thể giải quyết?



    Chuyện này, không cần lo lắng.



    Vậy, hôm nay cũng nên chúc mừng thắng lợi đi thôi.



    Hai tay như ngọc đi xuống, ôm lấy thắt lưng Hiên Viên Triệt, đôi môi đỏ sẫm hôn lên.



    Khẽ phất tay áo, nến lập tức tắt đi.



    Phòng tràn ngập bóng tối.



    Tiếng rên rỉ khe khẽ, trầm thấp, chứa vạn phần xuân sắc.



    Một khắc xuân đáng giá ngàn vàng.



    Bóng đêm dày đặc, nơi này cảnh xuân triền miên.



    Hắn và nàng, nàng và hắn, vĩnh viễn là một, mặc cho có xảy ra chuyện gì.



    Một đêm xuân tình, kéo dài triền miên, không nói một lời, tình ý kéo dài.



    Mặt trời lên cao, chiếu xuống muôn nơi.



    Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt, sau một đêm mây mưa triền miên, mang theo vẻ mặt tươi cười thỏa mãn, từ tẩm cung phía sau đi đến tiền điện.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này