Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.

Thảo luận trong 'Truyện trinh thám' bắt đầu bởi s2.GàCon.s2, 16 Tháng ba 2013.

loading...
  1. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Truy Lùng

    Tác giả: Sidney Sheldon

    [IMG]
    truyen.hixx.info

    Trong cơn bão giật điên cuồng, chiếc máy bay Silver Arrow Jet mười hai chỗ ngồi bị nhồi lên dội lên dội xuống như một thứ đồ chơi giữa đất trời vùng Appalache. Phi công chính và phụ lái cố ráng sức giữ mũi bay nhoi vượt thoát trận cuồng phong mãnh liệt. Chiếc Silver Arrow Jet quả là một chiếc máy bay tuyệt diệu, được thiết kế và lắp ráp hoàn hảo. Song, vào những giây phút cuối cùng, máy móc bị trục trặc. Một trong hai hành khách ngồi ở cabin sang trọng trên máy bay đứng dậy, tiến vào buồng lái và nói:
    CHỦ ĐỀ NGẪU NHIÊN CÙNG CHUYÊN MỤC
    CHIA SẺ Share






    Chia sẻ trang này

  2. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Truy Lùng


    - Chú ý!

    Phi công biết chắc rằng tất cả họ sẽ chết.

    Trong cơn bão giật điên cuồng, chiếc máy bay Silver Arrow Jet mười hai chỗ ngồi bị nhồi lên dội lên dội xuống như một thứ đồ chơi giữa đất trời vùng Appalache. Phi công chính và phụ lái cố ráng sức giữ mũi bay nhoi vượt thoát trận cuồng phong mãnh liệt. Chiếc Silver Arrow Jet quả là một chiếc máy bay tuyệt diệu, được thiết kế và lắp ráp hoàn hảo. Song, vào những giây phút cuối cùng, máy móc bị trục trặc. Một trong hai hành khách ngồi ở cabin sang trọng trên máy bay đứng dậy, tiến vào buồng lái và nói:

    - Máy móc bị trục trặc, cánh quạt quay không đủ lực đưa máy bay thoát lên cao.

    Thông thường, phi công đã bảo vị khách nọ quay về chỗ của ông. Nhưng điều đó không thể áp dụng vào trường hợp này. Vị khách nọ là ngài Yoneo Matsumoto, người sáng lập và chủ tịch một trong những tổ hợp công nghiệp lớn nhất thế giới.

    Phi công vội đáp:

    - Dạ thưa, kiệt lực rồi ạ.

    Cả ba người đàn ông hiểu rõ ý nghĩa của câu nói đó. Hết hy vọng sống sót. những ngọn núi nhấp nhô như lớp lớp tên nhọn chĩa cao chờ dịp là lao xô vào máy bay. Lực tàn sức cạn, nó khó bề thoát lên tránh hiểm họa.

    Máy bay bắt đầu mất độ cao và lê lết như con thú bị thương. Yoneo Matsumoto quan sát một lát các thiết bị trong buồng lái, rồi quay về bên chỗ vợ ngồi. Qua nét mặt bình thản, không để lộ chút hoảng hốt của vợ, ông biết rằng bà không hề sợ hãi. Ông âu yếm nắm tay bà. Bà mỉm cười nhìn ông chan chứa yêu thương.

    Yoneo Matsumoto sẵn sàng đón nhận cái chết. Ông đã sống một cuộc đời sôi động, đầy ý nghĩa, ông đã thành đạt hơn biết bao người khác. Từ hai bàn tay trắng, ông đã gây dựng nên nền công nghiệp Matsumoto, doanh nghiệp mà mọi ông chủ đều có quyền tự hào. Ông có hàng ngàn nhân viên làm việc trong cả trăm công xưởng nằm khắp thế giới. Họ tận tụy với ông và rất mực yêu mến, quý trọng ông.

    Tâm trí ông quay trở lại những ngày đầu, khi ông còn rất trẻ, vừa tốt nghiệp trường đại học. Ông có năng khiếu bẩm sinh về ngành điện tử và mọi cửa đều rộng mở đón chào ông. Ông đã gặp Eiko và yêu bà say đắm. Bà tiếp thêm cho ông sức mạnh của lòng can đảm và nghị lực để xây dựng nên hãng công nghiệp của chính mình. Trong năm năm đầu, ông lăn lộn suốt ngày đêm, cố kiếm miếng ăn manh áo nuôi Eiko và Massao, đứa con trai nhỏ của hai vợ chồng. Con đường Yoneo Matsumoto lựa chọn thật chông gai, gian khổ, nhưng vốn là người trọng danh dự và có tài, ông không hề nao núng chùn bước trước bất kỳ khó khăn, trở ngại nào. Đường doanh nghiệp của ông mỗi ngày một thênh thang rộng lớn rồi từ một hãng sản xuất, nó phát triển thành một tổ hợp kinh doanh hùng mạnh. Nền công nghiệp Matsumoto dần dà thu hút các hãng và chi nhánh khác, và từ một cơ sở kinh doanh non trẻ, nó trở thành một công ty khổng lồ - một triều đại công nghiệp bao trùm thế giới chuyên sản xuất các loại máy bay và máy tính điện tử, các loại máy quay phim, máy ảnh, máy thu thanh, truyền hình và hàng trăm chủng loại khác nữa.

    Một tiếng sét đột ngột dội lên bứt ông ra khỏi mọi suy tư. Tiếp ngay sau đó, một làn chớp sáng ngời rạch ngang bầu trời tựa hồ như vừa có một quả tên lửa khổng lồ điên cuồng lao vút vào khoảng không. Những người ngồi trên máy bay thấy rõ trong khoảnh khắc toàn bộ khung cảnh ngoài trời: quanh họ nhìn đâu cũng chỉ toàn vách núi hiểm trở. Ánh chớp tắt lặn, cảnh vật lại chìm trong bóng đen dày đặc.

    Yoneo Matsumoto siết chặt tay người vợ thân yêu đã cùng ông chia sẻ mọi nỗi buồn vui, đã từng cổ vũ, động viên ông vượt qua bao sóng gió cuộc đời. Lúc này đây, giữa cảnh trời đất đảo điên trong cơn giông tố cuồng phong, bà lại ở bên ông hiền hậu, dịu dàng và bình tĩnh. Chỉ dăm phút nữa, cả hai ông bà sẽ xa lìa cuộc đời này. Nhưng họ còn đứa con trai Massao, nó sẽ tiếp tục sự nghiệp của họ. Massao sẽ thừa kế để chế Matsumoto và nó sẽ vững vàng cai quản đế chế mà hai vợ chồng đã cùng chung sức tạo dựng nên.

    Ánh chớp khủng khiếp lại vụt loé và họ thấy rõ cảnh tượng bên ngoài như cảnh địa ngục: một đỉnh núi phủ đầy tuyết đùn lên những áng mây đen tựa chiếc vạc dầu sôi bốc khói nghi ngút và, ngay trước mặt họ, là sườn núi dựng đứng lởm chởm đá như những chiếc răng nhọn nhe ra chỉ chờ họ lao vào là phanh thây xé xác. Mấy giây sau, cả thế giới dường như bị nổ tung thành hàng ngàn tia lửa nhỏ.

    Sau đó, cảnh vật lại chìm vào bóng đêm chết chóc rùng rợn, gió gào rú thê lương, vang vọng khắp một vùng đất cô đơn trải dài vô tận...
  3. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Truy Lùng


    - Cậu uống thêm một chút cà phê nữa nhé?

    - Đủ rồi. Cảm ơn.

    Massao Matsumoto vừa ăn sáng xong tại một miền ngoại ô tuyệt đẹp, cách Tokyo bảy ngàn dặm. Anh là một thanh niên đang độ tuổi mười tám, vóc người cân đối tuyệt vời, cao lớn và trông thật tráng kiện, khoẻ mạnh. Anh có gương mặt hấp dẫn, dễ thương, cặp mắt ngời sáng, rất thông minh. Anh được thừa hưởng sức lực cường tráng của cha và sự hiền dịu của mẹ. Mối kết hợp hiền hoà này tôn anh vượt hẳn lớp người bình thường. Massao đã tốt nghiệp xuất sắc trường trung học. Anh là thủ quân đội bóng chày của trường và được bạn bè rất mực yêu mến. Massao rất mê khiêu vũ. Thỉnh thoảng, khi không phải bận rộn với bài vở, anh đến tiệm nhảy Shin Juku. Gia đình Matsumoto là một gia đình giàu có và hùng mạnh nhất thế giới, nhưng không vì thế anh trở nên kiêu căng, ngạo mạn. Anh đánh giá con người theo nhân phẩm, cá tính của họ và anh có rất nhiều bạn.

    Massao được dạy dỗ theo đức tính coi mực thước và lòng trung thực là thước đo cao nhất những giá trị của cuộc sống.

    Anh hết lòng ngưỡng mộ các võ sĩ Samurai là những người chiến đấu và sẵn sàng hy sinh cho lý tưởng của mình.

    Massao đã nghỉ hè và làm việc tại công xưởng Matsumoto ở Tokyo trước khi bước chân vào trường đại học. Anh thừa kế được năng khiếu về ngành điện tử của người cha và có những ý tưởng riêng dự định sẽ thực hiện vào một ngày nào đó.

    Vừa ăn sáng xong Massao thấy chú Teruo Sato và cô Sachiko bước vào phòng. Anh lễ phép đứng dậy chào:

    - Cháu kính chào chú Teruo và cô Sachiko.

    Bà Sachiko vuốt nhẹ cánh tay anh và dịu dàng bảo:

    - Cháu Massao bé bỏng của cô!

    Massao mến cô Sachiko, cô là em gái của cha anh. Cô có vẻ mặt không hấp dẫn lắm, nhưng là một người đàn bà biết điều và đáng yêu. Cô tháo vát, nhanh nhẹn và luôn quan tâm đến mọi người. Đã có lúc Massao thầm nghĩ: "Cô Sachiko cần cù và năng động như con ong mật".

    Massao không ưa ông chồng cô lắm. Teruo Sato cao lênh khênh, gày đét. Tóc ông ta đen nhánh, người mỏng dính, gương mặt mỏng quẹt, đôi môi mảnh như hai sợi chỉ vắt qua miệng. Massao thầm nghĩ có lẽ tâm hồn ông ta cũng chỉ mỏng không hơn một tờ giấy.

    Ông chú Massao có cái vẻ lạnh lùng đầy tính toán, gần như tàn nhẫn, khiến anh thấy khó chịu. Anh nghe bàn dân thiên hạ đồn rằng chú Teruo lấy cô Sachiko Matsumoto chỉ với mục đích được gia nhập vào gia đình Matsumoto hùng mạnh. Dần dần, cha Massao đã giao cho ông em rể một vị trí quan trọng là người quản lý tài chính của hãng, song dường như Teruo vẫn chưa mãn nguyện, tham vọng của ông ta như nước đổ vào một chiếc thùng không đáy. Ông ta quả là một người thông minh, nhưng Massao nghi ngờ trí thông minh của ông ta. Cha anh luôn luôn tự hào về chất lượng sản phẩm ông làm ra, còn đầu óc chú Teruo xem ra chỉ tập trung đo đếm những lợi nhuận sản phẩm ấy sẽ đem lại.

    - Cô chú đã dùng bữa điểm tâm chưa? - Massao hỏi.

    - Rồi, cháu Massao ạ, - Một nét lo buồn lộ trên nét mặt Teruo - Chú e rằng phải báo với cháu một tin chẳng lành.

    Massao suy nghĩ một thoáng nhanh, tim anh thắt lại.

    - Dạ... thưa chú tin gì vậy?

    - Chú vừa nhận được tin báo cha mẹ cháu đã qua đời trong tai nạn máy bay tối hôm qua.

    Massao sững sờ nhìn ông ta, anh không tin những lời chú Teruo vừa nói. Một cảm giác hư hư thực thực xâm lấn anh. Cha mẹ anh không thể chết được, không thể! Cả hai vẫn sống! Đó chỉ là một cơn ác mộng mà anh sẽ thoát ra khỏi vào bất cứ giây phút nào.

    Teruo nói tiếp:

    - Theo như chú hiểu, cha mẹ cháu đã chết ngay lập tức, không hề cảm thấy đau đớn gì.

    Nhưng Massao thấy lòng mình xót xa đau đớn. Anh cảm nhận được sự kinh hoàng và sợ hãi mà cha mẹ anh đã trải qua trước khi chết.

    - Cháu... - Massao suýt ngất xỉu, rồi cố hít mạnh một hơi gắng lấy lại sức: - Chuyện xảy ra ở đâu ạ?

    - Ở trên vùng Appalache, miền Đông nước Mỹ. Cha cháu đang trên đường bay đến nơi khai trương một công xưởng mới, - Teruo quàng tay lên vai người cháu. - Ngày mai, cháu và cô chú sẽ cùng bay sang Mỹ. Chúng ta sẽ mang di hài cha mẹ cháu về chôn cất cho thật xứng đáng.

    Massao gật đầu, cổ họng tắc ngẹn không thốt nên lời.

    Massao không còn nhớ cô chú anh đã ở đấy và thuyết phục anh bao lâu. Họ đã nói biết bao lời yêu thương, an ủi, nhưng Massao chỉ thấy ù cả tai, chẳng hiểu gì. Cha mẹ anh vẫn sống trong trái tim anh, vẫn yêu thương, dìu dắt anh đi như ngày nào.

    - Con có biết vì sao công việc của chúng ta tiến triển nhanh như thế không, Massao? Vì chúng ta khá hơn tất cả những người khác, công nhân bãi công liên tục. Ở Nhật Bản, tất cả chúng ta là một gia đình, một người được hạnh phúc là tất cả được hạnh phúc.

    Massao chợt nhớ lại hồi mười hai tuổi, một lần tập chạy với cha, anh đã khoe:

    - Cha ơi, con có một sáng kiến hay lắm.

    - Gì thế, con?

    - Như cha đã biết, một làn gió nhẹ làm chuyển động một cối xay gió và sản sinh ra dòng điện.

    - Đúng thế!

    - Vậy thì, nếu một chiếc ô tô chạy với một tốc độ 90 hay 100 km một giờ sao ta không lợi dụng luồng gió tạo ra khi xe chạy để làm quay các bánh răng cưa qua đó mà tiết kiệm xăng?

    Cha anh chăm chú lắng nghe.

    - Một ý kiến rất hay đấy!

    Massao đã kiên nhẫn trình bày các nguyên tắc vật lý: lực nhân với tốc độ, cùng các quy luật cơ học. ý kiến của anh không thực hiện được nhưng cha bảo anh đã nghĩ ra một cái gì đó rất tuyệt diệu.

    Kunio Hikada là tổng giám đốc điều hành tất cả các công xưởng Matsumoto ở Mỹ. Lúc bấy giờ ông đang ở Tokyo. Trong bữa ăn tối hôm ấy, cha Massao đã kể cho ông nghe sáng kiến của anh. Massao thấy mình đã trưởng thành một bước dài.

    Vóc người Kunio Hidaka cao lớn, tính hòa nhã, ông luôn quan tâm tới Massao và các ý kiến của anh. Mỗi lần về Tokyo ông đều mang quà về tặng Massao, những món quà hấp dẫn gợi cho anh trí tưởng tượng và những ước mơ đẹp. Ông bỏ hàng giờ nói chuyện với Massao về ngành công nghiệp Matsumoto.

    - Một ngày kia, hãng này sẽ thuộc về cháu. Cháu phải học để biết tất cả mọi công việc của nó.

    Nhưng chú Teruo đều gạt đi:

    - Anh đừng có phỉnh phờ nó. Nó phải học xong đã, nó chỉ có mỗi việc ấy thôi.

    Cha Massao mỉm cười bảo:

    - Các anh nói đúng đấy. Trước hết Massao phải học xong đã, sau đó nó sẽ làm việc trong hãng Matsumoto.

    Ngay trước hôm quay trở lại Mỹ, Kunio Hidaka nói với Yoneo Matsumoto:

    - Anh chuẩn bị để đưa cả Massao cùng sang Mỹ với nhé.

    Ông Yoneo Matsumoto gật đầu:

    - Tôi cũng đã dự định như vậy. Khi cháu mười tám tuổi, tôi sẽ cho cháu sang cùng...

    Đó là trước đây một năm. Còn giờ đây, Massao cay đắng nghĩ: ta đã tròn mười tám tuổi, vậy mà ta lại sang Mỹ lần đầu tiên để nhận di hài cha mẹ... Anh khóc nức lên...

    Sáng sớm hôm sau, Massao cùng chú Teruo và cô Sachiko ra sân bay. Mười lăm phút sau, máy bay cất cánh bay sang New York. Lẽ ra Massao đã rất háo hức và vui mừng được thấy nước Mỹ. Cha anh đã kể cho nghe nhiều về xứ sở này: "Ở đấy có rất nhiều đô thị, nhà máy, núi non, sông, hồ. Con biết không, nó giống như năm mươi châu Âu nhỏ. Mỗi bang có vị trí độc lập riêng và không bang nào giống bang nào".

    Nhưng lúc này, khi cuối cùng, Massao lên đường sang Mỹ thì cậu chẳng hề thấy hồi hộp, náo nức. Một nỗi đau buồn, mất mát tràn ngập tâm hồn. Anh chẳng có anh chị em, chẳng có ai gần gũi để chia sẻ nỗi đau này. Anh biết cuộc đời mình sẽ không bao giờ được như trước đây nữa. Anh nhìn lên hàng ghế trước, nơi ông chú, bà cô ngồi. Anh cảm ơn họ đã giúp anh. Ít ra, anh đã hoàn toàn không cô độc.

    Khi máy bay hạ cánh trên sân bay John F. Kennedy, họ tiến đến bên chỗ hải quan. Một cảnh tượng khác thường đập vào mắt Massao.

    Toà nhà lớn đầy ắp người, biết bao khách du lịch và người Mỹ đang trở về nhà. Họ ồn ào, huyên náo trao đổi với hau bằng một ngôn ngữ lạ lùng khiến Massao rất ngạc nhiên.

    Nhưng rồi anh hiểu ra họ nói tiếng Anh. Kể cũng kỳ thật! Ở trường, Massao đã học tiếng Anh, vậy mà anh chẳng hiểu một chữ nào. Họ nói như những tràng súng máy, hỗn loạn khôn tả. Giá mà họ nói chậm lại một tí thì hay biết mấy!

    Cuối cùng ba người đã vượt qua chỗ hải quan và bước ra ngoài sân bay. Bên lề đường, một chiếc Limousine sang trọng của hãng Matsumoto đang chờ họ. Gã tài xế trông rất lưỡng. Tên gã là Higashi. Gã có thân hình một đô vật.

    Khi hành lý đã được chuyển vào sau xe, Teruo nhìn cháu và bảo:

    - Chúng ta sẽ đi xa một chút ra ngoại ô. Ở đó, hãng ta có một biệt thự nhỏ nằm bên hồ, không xa nơi xảy ra tai nạn mấy. Ngày mai chú sẽ làm mọi việc cần thiết để thu lượm di hài cha mẹ cháu.

    "Di hài cha mẹ cháu". Mấy tiếng đó thốt ra thật lạnh lùng, đanh gọn. Massao rùng mình.

    Higashi lái xe qua cái mê cung rộng lớn của sân bay rồi vòng ra xa lộ cho xe chạy về phía Bắc. Đó là một buổi chiều mùa xuân êm dịu, cảnh quan tuyệt đẹp. Không khí thoáng mát, những hàng cây bên đường rực lên một màu xanh mướt điểm nụ hoa đủ màu. Nhưng, tất cả những vẻ đẹp ấy chỉ càng làm Massao thêm trĩu nặng đau buồn. Cuộc sống như ngưng đọng. Dường như hoa vẫn nở, mọi người vẫn cười nói, ca hát trong chính cái chết... Lòng Massao quặn đau.

    Họ đi khoảng hai tiếng đồng hồ, qua các triền núi đẹp như tranh vẽ, làng mạc, cánh đồng và mấy khu rừng thiêm thiếp ngủ.

    Khi xe lọt vào một thành phố nhỏ có hàng chữ Wellington nồng nhiệt đón chào, Teruo nói:

    - Chúng ta sắp đến nơi rồi!

    Mười lăm phút sau, xe dừng lại.

    Biệt thự nhỏ của hãng Matsumoto là nơi dành cho các vị khách quan trọng. Đó là một tòa nhà bốn tầng lộng lẫy, nằm lọt trong núi, nhìn ra một vùng hồ nước mênh mông.

    - Chú sợ rằng chẳng có ai ở đây cả, - Teruo nói, có vẻ có lỗi. - Chúng ta đến đây đột ngột quá. Nhưng có lẽ ta sẽ tự thu xếp lấy được trong vài ngày thôi, phải không cháu?

    - Dạ thưa chú, vâng ạ.

    Higashi mang va li vào nhà và dẫn Massao lên phòng anh ở tầng hai. Đó là một biệt phòng rộng thênh thang, có thềm riêng nhìn ra hồ và toàn bộ khung cảnh xung quanh. Trong phòng ngủ có một lò sưởi lớn bằng đá và những đồ gỗ cổ kính. Chiếc giường thật êm và dễ chịu.

    Khi Massao đang lấy những thứ để trong va li chuẩn bị xếp vào tủ, Teruo và Sachiko đến chúc anh ngủ ngon.

    Teruo bảo:

    - Ngày mai chú sẽ giải quyết xong mọi việc, ngày kia chúng ta sẽ quay về Tokyo.

    - Cảm ơn chú!

    - Cháu gắng ngủ đi một chút nhé!

    - Dạ vâng ạ.

    Sachiko đặt nhẹ tay lên vai Massao dịu dàng nói:

    - Cha mẹ cháu chắc hẳn đã mong ước sao cháu dũng cảm hơn!

    - Dạ, thưa cô cháu sẽ cố gắng, - Massao hứa.

    Anh phải dũng cảm vì cha mẹ.

    Sachiko dặn lại:

    - Cháu cần gì thì gọi cô chú ở ngay phòng bên nhé!

    Nhưng Massao cần lúc này là sự yên tĩnh. Anh muốn để tâm trí được ở gần bên cha mẹ, muốn nhớ lại những kỉ niệm êm đềm đã buột khỏi cuộc đời anh. Anh thức trắng đêm và hồi tưởng.

    Anh đang ở trên thuyền và đi câu với cha. Đó là một ngày nắng đẹp, bầu trời trong vắt không một gợn mây, một luồng gió nhẹ, mằn mặn, thoảng hương thơm dịu ngọt. Cha kể lại anh nghe những ngày thơ ấu của ông, khi còn là một đứa con trai một gia đình nghèo. Cha quyết chí phải thành đạt, con ạ. Cha không nghĩ đến tiền bạc hay công danh. Cha chỉ nghĩ sẽ những gì có ích nhất cho đời.

    Trong căn bếp ấm áp, chăm chú xem mẹ chuẩn bị bữa tối. Anh vòi mẹ kể lại câu chuyện anh ưa thích về một cơn bão. Mẹ kể: con ra đời vào giữa trời đông giá lạnh, cha mẹ không có tiền mua than sưởi. Một tối nọ, một trận bão tuyết khủng khiếp nổi lên. Con khóc thét trong nôi. Mẹ đắp thêm chăn cho con, hết chăn, cha mẹ phải dùng thảm. Trời càng trở rét hơn cha mẹ đem tất cả mọi thứ đắp lên người con, nào là áo măng tô, khăn choàng, gối, đủ thứ... mà kể cũng lạ thật, trời thương nên con không bị chết ngạt dưới cái đống ấy.

    Anh như nghe rõ tiếng cười ấm áp, hiền hậu của mẹ và giọng nói trầm trầm nghiêm nghị của cha. Cha mẹ đã thức trắng đêm bên đứa con trai thân yêu.

    Anh sẽ chẳng còn bao giờ gặp lại cha mẹ nữa nhưng anh biết rằng cả hai sẽ sống mãi trong lòng anh.

    Những tia nắng ban mai đầu tiên vừa ló rạng, Sachiko bước vào phòng Massao. Bà thấy chiếc giường vẫn nguyên chăn nệm, nhưng không hề hé răng trách mắng cháu. Bà âu yếm bảo:

    - Massao thân yêu, cô đã chuẩn bị bữa điểm tâm cho cháu rồi đấy!

    Massao lắc đầu:

    - Cảm ơn cô, cháu không thấy đói.

    - Cháu phải ăn một chút cho khoẻ chứ!

    - Thôi được, cháu xin nghe lời cô.

    Massao sang một phòng ăn lớn có Teruo đang ngồi đợi.

    - Cháu chợp mắt ngủ được chút nào không?

    - Dạ cảm ơn chú, cháu ngủ được tí chút.

    Thực ra suốt đêm qua cậu không chợp mắt.

    Massao ngồi vào bàn. Cô Sachiko đưa cà phê cho anh. Anh ngạc nhiên thấy mình đói như một con sói. Anh cảm thấy có lỗi khi ăn ngon miệng, nhưng biết làm sao được.

    Teruo nói:

    - Sáng nay chúng ta sẽ có khách đấy.

    Massao kinh ngạc hỏi:

    - Sẽ có khách ạ? Dạ thưa chú, ai sẽ đến thăm chúng ta?

    - Ông Tadao Watanake.

    Massao nghe cái tên có vẻ quen quen. Sau đó, anh chợt nhớ ra. Ông Watanabe là trạng sư riêng của cha anh.

    - Dạ thưa chú, ông ta đến đây để làm gì?

    - Ông ta mang tới đây di chúc của cha cháu, - thoáng nhận thấy nét mặt Massao để lộ chút vẻ phản đối, Teruo vội nói tiếp: - Chú biết cháu nghĩ gì? Nhưng Matsumoto là một đế chế kinh doanh lớn, cần phải có người đứng đầu. Bản di chúc của cha cháu sẽ cho biết người đó là ai.

    - Dạ vâng, tất nhiên!

    Massao cố nắm bắt lời Teruo, nhưng tâm trí của anh không để ý tới đế chế Matsumoto. Anh đang nghĩ tới người đã sáng lập và xây dựng nó, một con người rất đáng tự hào.

    Đúng mười một giờ, ông Tadao Wanabe tới. Thật khó đoán được ông ta bao nhiêu tuổi. Trông ông khô quắt như một cái xác ướp. Ông trạng sư trông đến là trịnh trọng. Ông nói vài lời chia buồn rồi đi ngay vào việc. Ông mở bản di chúc.

    Cả bốn người quần tụ trong thư viện. Watanabe bắt đầu đọc di chúc. Massao hiểu rằng anh phải lắng nghe, nhưng sao tâm trí anh vẫn cứ bị mê s ả ng Anh chẳng quan tâm đến di chúc. Giọng nói đều đều của ông trạng sư làm anh mê mụ. Anh díp mắt lại vì cơn mệt rã rời. Bàn tay khô mỏng của ông trạng sư đập mạnh xuống bàn làm anh giật mình choàng tỉnh.

    - Đó là toàn bộ nội dung. - Ông trạng sư vẫn rành rọt nói tiếp:

    - Tóm lại, hãng công nghiệp Matsumoto, cùng toàn bộ các công xưởng và phân chi nhánh của nó, thuộc quyền cai quản của Massao Matsumoto. Trong trường hợp Massao qua đời sớm, hãng được chuyển thành sở hữu của Teruo Sato.

    Massao chợt bừng tỉnh. Anh ngợp thở khi nghe những lời vừa nói. Một trong những đế chế công nghiệp lớn nhất trên thế giới thuộc quyền cai quản của anh. Thật khó tin. Dĩ nhiên là chú Teruo sẽ đảm đương công việc cho đến khi Massao đủ sức tự kiểm soát lấy. Nhưng dù sao thì cũng thật ghê gớm. Lúc này, chú Teruo đang căn dặn cậu điều gì đó, Massao phải ráng hết sức để khỏi sao lãng.

    Teruo nói:

    - Cha cháu đã quyết định thật sáng suốt. Cháu sẽ tiếp tạo sự nghiệp của cha cháu. Trong thời gian đó, chú sẽ cố gắng làm tất cả mọi việc thuộc quyền hạn của chú để hướng dẫn và giúp đỡ cháu.

    Massao gật đầu có vẻ biết ơn:

    - Cháu cảm ơn chú. Không có chú cháu chắc chẳng thể làm gì nổi.

    Ngài Watanabe đứng dậy:

    - Bây giờ tôi phải trở về thành phố. Tôi sẽ cho thực hiện di chúc ngay lập tức.

    Sachiko nhìn Massao lắc đầu lo lắng:

    - Trông cháu mệt mỏi quá, cháu có muốn ngủ thêm một chút nữa cho khoẻ không?

    - Thưa cô, có lẽ cháu xin phép cô về phòng ngủ thêm chút nữa, - Massao đứng dậy. Anh lảo đảo vì quá căng thẳng. Anh từ biệt ông trạng sư rồi về phòng mình. Quá mệt mỏi, Massao cứ để nguyên cả quần áo mà lăn ra giường. Anh chìm ngay vào giấc ngủ.

    Căn phòng tối như mực khi Massao tỉnh. Anh đã ngủ cả một ngày thì phải. Anh những định gúp chú Teruo chuẩn bị chôn cất cha mẹ. Nhưng lúc này quá muộn rồi, anh muốn gặp Teruo và xin lỗi chú. Massao trườn khỏi giường và mò ra ngoài hành lang. Nửa mê nửa tỉnh, anh lần theo cầu thang đi xuống. Ngày mai, cả ba đã bay về Tokyo rồi. Nếu bạn bè anh hỏi về nước Mỹ, có lẽ anh chỉ có thể kể vỏn vẹn về một sân bay của Mỹ, một tòa nhà và một cái hồ mà thôi. Được rồi, một ngày nào đó, khi đã đứng đầu đế chế Matsumoto, anh sẽ quay trở lại nơi đây và sẽ thực sự tìm hiểu kỹ nước Mỹ, nhưu cha mẹ anh đã từng mong mỏi.

    Massao chợt nghe có tiếng nói trong thư viện. Anh rón rén đến gần. Anh nghe có tiếng chú Teruo và cô Sachiko đang cao giọng tranh luận một chuyện gì. Massao định bước vào thư viện đúng lúc nghe thấy hai người nhắc đến tên mình. Nhưng anh vội bỏ ngay ý định đó. Lúc này anh không muốn xen vào giữa chuyện hai người. Cô Sachiko nói một câu gì đấy Massao nghe không rõ, rồi giọng chú Teruo tức tối rít lên:

    - Thật chó đểu! Tôi đã bỏ biết bao công sức xây dựng nên hãng này, tôi đã mất bao năm trời vì nó, chính tôi mới là người có quyền thừa kế nó.

    - Anh Yoneo đã luôn ưu ái ông, Teruo. Anh ấy đã...

    - Anh bà chưa bao giờ bằng lòng về tôi đâu, nếu không thì đời nào hắn lại cho Massao thừa kế!

    - Massao là con trai anh ấy!

    - Nó còn vắt mũi chưa sạch, cai quản thế quái nào được hãng của ta?

    - Tất nhiên bây giờ cháu nó chưa đủ khả năng. Nhưng rồi một ngày nào đó cháu nó sẽ đủ sức đảm đương chuyện đó! Với sự giúp đỡ của ông.

    - Thôi đi, đừng u mê mụ người nữa, Sachiko. Việc quái gì tôi phải giúp Massao để nó nâng mất cái đế chế của tôi? Không thể có chuyện vô lý như thế được.

    - Nhưng còn vấn đề...

    - Chẳng còn có vấn đề quái gì cả!
  4. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Truy Lùng


    Massao kinh hoàng đứng sững ngoài cửa thư viện. Anh không thể tin được những lời vừa nghe. Phải chăng chú Teruo đang mưu toan gạt bỏ anh? Massao đã có ý định chạy xộc vào gặp chú. Nhưng anh chợt nhớ tới Higashi, tên tài xế lực lưỡng trông cứ như một tên đồ tể và lời chú Teruo nói chiều qua: "Chẳng có ai ở đây cả, chúng ta đến đột ngột quá...". Trong một tòa nhà như ngôi biệt thự này thì quanh năm lúc nào chẳng phải có người! Ông chú anh đã tống cổ tất cả mọi người đi. Ông hẳn đã biết trước nội dung bản di chúc. Ông ta đã bố trí đưa Massao vào bẫy và quanh anh sẽ chẳng có một ai để giải thoát cho anh. Như vậy anh đã nằm gọn trong tay ông ta như cá nằm trên thớt. Tên lái xe lực lưỡng là một phần của âm mưu này...

    Tim Massao đập rộn như trống làng, anh sợ ông chú bà cô có thể nghe rõ. Anh lặng lẽ len lén rời khỏi thư viện và nhanh chóng lẩn về phòng ngủ. Anh cần suy nghĩ trận trọng. Anh không được phép điên rồ. Nhưng phải chăng anh là vật cản trở duy nhất khiến chú Teruo không chiếm được đế chế Matsumoto rộng lớn? Phải chăng chú Teruo tưởng lầm rằng ông ta đã bị lừa dối? Massao biết rõ không phải như vậy. Chính cha anh là người đã sáng lập và xây dựng hãng. Cha anh đã nhận ông em rể vào chỉ vì cô Sachiko, và ông đã luôn luôn đối xử rất tốt với Teruo. Thế mà giờ đây, Teruo lại mưu toan giết hại anh hay sao?

    Cân não Massao căng như dây đàn. Ông chú sẽ giết anh bằng cách nào? Tất nhiên, ông ta sẽ tạo ra một vụ tai nạn, hay dàn dựng một vụ tự sát chẳng hạn. Động cơ tự sát thì đã quá rõ. Chính Massao đã nghe thấy ông chú nói với cảnh sát:

    - Thằng bé khốn khổ quá, tuyệt vọng về cái chết bi thảm của cha mẹ nó, nó sẽ tự sát mất!

    Massao nhìn qua lan can xuống mặt hồ sâu thẳm tối đen, đột nhiên anh chợt hiểu ra tất cả. Chú Teruo sẽ dìm anh xuống hồ. Ông ta sẽ lôi anh ra giữa hồ, một cái thuyền nhỏ, rồi ông ta và Higashi sẽ...

    Teruo đã nói ngày mai ba người sẽ trở về Tokyo. Điều đó có nghĩa là vụ giết người sẽ được hoàn tất vào đêm nay. Anh phải trốn ngay lập tức khỏi đây. Nhưng đi đâu? Anh biết cầu cứu ai bây giờ? Anh chẳng có lấy một xu, cũng chẳng quen biết một ai ở cái nước Mỹ này. Thậm chí anh cũng chẳng biết liệu anh có hiểu được người ta sẽ nói gì hay không. Anh nhớ lại lúc ở sân bay Kennedy, anh chẳng hiểu một từ nào trong cái mớ hỗn độn, huyên náo ấy.

    Thôi, chuyện để mai hẵng hay, Massao quyết định. Cái chính là bây giờ phải trốn ngay lập tức khỏi đây và tìm người giúp đỡ đã. Biệt thự nằm đơn độc giữa các triền núi. Massao chẳng thấy một ngôi nhà nào khác gần đây để gõ cửa. Bỗng nhiên Massao nhớ tới thành phố nhỏ anh đã đi qua trước khi đây. Tấm biển đề chợt loé lên trước mắt Massao: Wellington. Ở đó nhất định phải có đồn cảnh sát. Anh sẽ đến đó và kể mọi mưu đồ của ông chú, cảnh sát sẽ bảo vệ anh.

    Nhưng trước hết anh phải trốn thoát khỏi nơi này. Massao nhón chân rời khỏi phòng ngủ và dỏng tai nghe. Xung quanh không một tiếng động. Anh mở cửa. Không có ai ở ngoài hành lang. Anh phải chú ý hết sức để không chạm chán với gã Higashi. Anh rùng mình ớn lạnh nhớ tới hai cánh tay khổng lồ của gã.

    Massao rón rén lần từng bước xuống cầu thang, cố không gây tiếng động. Anh vẫn nghe có tiếng người trong thư viện vọng ra, nhưng lúc này là hai giọng nói. Teruo đã gọi Higashi vào. Massao chẳng thèm nghe họ nói gì. Anh quay xuống phía nhà bếp. Cửa không khoá. Mấy giây sau, anh đã ra tới ngoài vườn. Anh đã an toàn. Bây giờ phải chuồn thật nhanh, phải biến nhanh để mà sống sót.

    Anh chạy qua cổng vườn to tướng rồi vòng ra con đường dẫn về thành phố. Anh dừng lại một chút và dỏng tai nghe xem có báo động trong nhà không. Không có gì cả. Không ai biết anh đã bỏ trốn.

    Massao lần theo con đường dài dằng dặc về Wellington. Anh luôn sẵn sàng lẩn trốn mỗi khi nghe có tiếng ô tô lại gần, nhưng anh chỉ nghe thấy những âm thanh của đêm vắng ; tiếng ếch kêu, tiếng cào cào sột soạt trong cỏ, tiếng thở dài của cỏ, tiếng thở dài của cỏ trong các lùm cây.

    Massao tự hỏi không biết chuyện gì đang xảy ra trong ngôi biệt thự. Có lẽ họ đã bàn xong. Họ đang hoảng lên khi thấy anh đã chuồn tuột khỏi tay họ. Massao đã xem trên truyền hình nhiều bộ phim Mỹ. Anh biết cảnh sát Mỹ rất giỏi, họ sẽ giải quyết xong với Teruo và sẽ trừng phạt ông ta.

    Mất gần một giờ mới tới được thành phố Wellington trông giống như một làng quê. Một siêu thị nhỏ, một cửa hàng rau cỏ, một hiệu giặt và một cửa hàng dược phẩm, tất cả nằm sát bên nhau trên trục đường chính. Tất cả các cánh cửa đều đóng im ỉm. Massao tiếp tục rảo bước cho đến khi thấy một tòa nhà mái ngói đỏ có biển đề: Đồn cảnh sát.

    Tim Massao như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh đã đến nơi cần đến. Anh chạy nhanh lên cầu thang và lại thấy một căn phòng ẩm mốc, đầy bụi bặm. Một viên cảnh sát đang viết hí hoáy cạnh bàn. Khi Massao bước vào, anh ta ngẩng lên nhìn:

    - Chào anh! Tôi có thể giúp gì anh?

    Chuỗi âm thanh tuôn ra như một tràng súng máy, Massao đứng ngây ra nhìn viên cảnh sát. Anh chẳng hiểu lấy một từ.

    Viên cảnh sát cất giọng sốt ruột:

    - Tôi có thể giúp gì anh?

    Massao nuốt khan trong cổ rồi từ tốn nói:

    - Thưa ông, xin ông nói chậm lại để tôi hiểu.

    Viên cảnh sát gật đầu:

    - Được, có chuyện gì xảy ra thế? - Anh ta nói chậm, nhấn từng từ, Massao đã hiểu ra.

    - Người ta đang định giết tôi.

    Viên cảnh sát lầm bầm nói một câu gì nghe không rõ, đại loại loáng thoáng như là: Tất cả mọi người xô vào tường. Nhưng Massao biết không phải như vậy. Anh theo dõi viên cảnh sát nhấc ống nghe và nói vào máy. Rồi anh ta đặt máy xuống quay lại nhìn Massao nói thật chậm rãi:

    - Đi qua hành lang này xuống dưới nhà, đến cửa đầu tiên phía bên phải. Ngài trung úy thanh tra đang chờ anh ở đấy.

    Massao nghĩ, có lẽ lúc ấy anh ta bảo:

    - Tôi gọi viên trung úy thì phải.

    - Xin cảm ơn ông!

    Massao thở phào nhẹ nhõm. Anh chạy xuống theo hành lang, gõ cánh cửa thứ nhất rồi bước vào. Một viên cảnh sát có mái tóc xám đang ngồi sau bàn điền vào các bản mẫu. Ông ta có bộ mặt nhàu nhĩ và mặc bộ quần áo cũng nhàu nát chẳng kém. Trên mặt ông lộ rõ vẻ mệt mỏi của một người làm việc quá sức.

    - Anh ngồi xuống đây, - Ôngta nói không ngẩng lên.

    Massao đứng ngây như phỗng.

    Người đàn ông to lớn giương mắt nhìn rồi hỏi:

    - Anh biết tiếng Anh chứ?

    - Thưa ông, tôi biết nói chút ít.

    Viên trung úy dịu giọng:

    - Nào, thế thì ngồi xuống đi.

    Massao ngồi xuống ghế. Anh biết rằng anh chỉ có thể hiểu được người Mỹ nếu họ nói thật chậm và đừng xổ ra cả tràng dài.

    Vài phút sau, viên trung úy đẩy đống giấy tờ sang một bên và chăm chú nhìn Massao.

    - Nào, ta bắt đầu. Tôi là trung úy Matt Branigan. Có chuyện gì thế, con trai của ta?

    - Cháu... - Massao không biết nên bắt đầu từ đâu. Có quá nhiều điều cần phải kể. - Một tai hoạ đã xảy ra. Chú của cháu định giết cháu. Bây giờ thì lời lẽ đã tuôn như thác chảy: Tên lái xe hỗ trợ ông ta. Họ định dìm chết cháu dưới hồ và làm ra vẻ như một vụ tự sát. Họ...

    Viên thanh tra giơ tay chặn lại:

    - Khoan đã! Anh nói ại từ đầu đi, tôi chẳng hiểu gì cả!

    Giờ thì Massao đã rõ là vẫn bị cái hàng rào ngôn ngữ ấy ngăn cản, nhưng lúc này tình thế lại đổi khác. Anh đã cố gắng nói thật rõ và chậm rãi:

    - Ông hãy cứu cháu. Chú cháu đang định giết cháu.

    - Tôi hiểu rồi. Hắn đã doạ dẫm anh à?

    - Dạ, không. Chú cháu không hề nói một lời đe doạ nào, nhưng ông ta dự định dìm chết cháu rồi làm ra vẻ như cháu tự tử...

    - Anh có nghe thấy hắn nói về chuyện ấy không?

    - Không, cháu không nghe thấy trực tiếp nhưng ông ta...

    - Vậy là ông ta không định nói dìm chết anh chứ gì?

    - Ông ta không nói như vậy, nhưng cháu biết là ông ta có ý đồ đó, - Massao bắt đầu hấp tấp nói vì quá lo lắng.

    Trung úy Brannigan bảo:

    - Từ từ đã, cậu chàng! Ta tóm tắt rõ thế này nhé: Anh cho rằng chú anh định giết anh, nhưng ông ta không nói gì về điều này cả, phải không nào?

    - Ông ấy không nói thẳng ra như vậy, thưa ông!

    - Vậy thì ông ấy nói cụ thể như thế nào?

    - Ông ấy bảo cháu cản trở ông ấy!

    Viên thanh tra chăm chú dò xét Massao:

    - Ông ấy nói với anh như vậy à?

    - Không ông ấy nói với cô cháu, rồi lại nói với gã tài xế nữa.

    - Ông ấy nói gì với gã tài xế?

    Massao lưỡng lự:

    - Cháu... cháu không biết.

    - Cháu không nghe lỏm được họ nói gì ư?

    - Dạ, thưa không ạ. Nhưng cháu biết là họ nói về cháu và muốn giết cháu, vì thế cháu đã bỏ trốn đến đây.

    - Cháu trốn từ đâu đến đây?

    - Dạ, từ biệt thự Pháp ở trên núi phía Bắc kia kìa.

    - Thế chú anh hiện giờ ở đó chứ?

    - Dạ, vâng. Cùng với cô cháu và gã tài xế Higashi, cháu không tin hắn là tài xế, cháu cho rằng chú cháu thuê hắn để giết cháu.

    - Anh tin là thế à?

    - Dạ, vâng.

    - Đó là một lời kết tội nặng lắm đấy nhé!

    - Dạ, vâng, thưa ông. Xin ông hãy bảo vệ cháu!

    - Cháu bao nhiêu tuổi?

    Massao cảm thấy câu hỏi thật là lạ.

    - Dạ, mười tám tuổi ạ.

    Viên cảnh sát gật đầu, dường như câu trả lời của Massao đã giải đáp sự phân vân của ông ta.

    - Tốt rồi! Tôi tin rằng sẽ giúp được anh đấy! Tên chú anh là gì?

    - Dạ, Sato. Teruo Sato!

    Viên thanh tra ghi điều đó vào một tờ giấy.

    - Chờ ở đây nhé! Tôi sẽ quay lại ngay. Anh uống cà phê chứ?

    - Dạ không, thưa ông! - Massao chẳng mong muốn gì hơn là sớm thoát khỏi cơn ác mộng này.

    Trung úy Brannigan đi khoảng mười phút rồi quay lại:

    - Anh yên tâm, mọi chuyện ổn cả rồi.

    Massao như trút được gánh nặng:

    - Xin cảm ơn ông trung úy. Nếu ông kiếm được cho cháu một vé bay về Tokyo thì khi đến nhà cháu sẽ gửi tiền sang hoàn lại ông ngay lập tức.

    - Chẳng cần đâu! - Viên trung úy nói. - Chúng tôi đã có quỹ chi cho việc ấy rồi!

    - Dạ, thế còn chú cháu thì sao ạ? Ông ấy sẽ bị tống vào tù ngay chứ?

    - Chúng tôi sẽ lưu ý đến ông ấy. Trước hết cần phải mở phiên toà đã chứ, anh hiểu không?

    Massao hiểu quá đi chứ. Anh đã xem Perry Mason qua vô tuyến. Luật ở Mỹ rất cứng rắn. Massao biết rằng anh chẳng còn phải lo lắng gì nữa, anh đã an toàn.

    - Dạ vâng, cháu rõ rồi ạ!

    Ngoài hành lang chợt vang lên giọng ai đó. Cửa bật mở, Teruo và Higashi lao bổ vào phòng. Massao chết lặng nhìn chúng.

    - Massao! - Teruo nói. - Cô chú lo cho cháu quá! Cô chú tưởng cháu gặp tai nạn rồi, - ông ta quay lại viên trung úy - Cảm ơn trung úy Brannigan đã gọi điện cho tôi.

    Té ra, viên cảnh sát đã không tin câu chuyện của Massao, ông ta chỉ làm cho anh tưởng lầm rằng ông ta ủng hộ anh.

    Ôi! Ta thật là điên rồ mới tưởng rằng ông ta tin những điều ta nói. - Massao cay đắng thầm nghĩ. Teruo là một nhà doanh nghiệp có tiếng, là giám đốc điều hành một doanh nghiệp lớn, còn mình thì lại đi kiện hắn tội giết người. Đến cả Perry Mason cũng chẳng thể tin nổi mình nữa!

    Trung úy Brannigan nói:

    - Tháng tháng, chúng tôi phải tìm kiếm có đến hàng tá người bỏ trốn, nhất là bọn trẻ bây giờ.

    Teruo gật đầu đầy vẻ thông cảm:

    - Tôi hiểu. Massao lại còn bị cơn sốc nữa, nó có kể cho ngài nghe về cha mẹ nó bị tai nạn máy bay không?

    Trung úy Brannigan gật đầu:

    - Có. Anh ta còn kể cho tôi nghe câu chuyện điên rồ về một gã tài xế nào đó định dìm chết anh ấy!

    Teruo trừng mắt nhìn Massao vẻ trách móc:

    - Ôi, đứa cháu khốn khổ của tôi, nó cần đến bác sĩ khám bệnh thôi, tôi bảo đưa nó đi ngay! - Hắn tiến đến bên Massao.

    - Đừng động vào tôi! - Massao hét lên vì sợ hãi.

    Anh quay về phái viên trung úy:

    - Ông trung úy, họ sẽ giết cháu đấy!

    Viên thám tử lắc đầu:

    - Chẳng có ai định giết cháu đâu. Chú cháu sẽ chăm sóc cháu. Cháu thấy tất cả rồi sẽ ổn cả. Về với chú cháu đi!

    Gã tài xế lực lưỡng bước lại túm chặt Massao và ra lệnh:

    - Đi!

    Massao cố gắng một cách tuyệt vọng:

    - Ông trung úy, họ không giúp cháu đâu. Xin ông đưa cháu về Nhật Bản.

    Teruo an ủi:

    - Cô chú sẽ đưa cháu về Nhật Bản, cháu sẽ được chăm sóc cẩn thận.

    Hắn nhìn viên trung úy:

    - Cảm ơn ngài đã giúp đỡ!

    - Dạ, không dám! Cầu trời cho anh chàng chóng khỏi bệnh!

    - Tôi sẽ hết lòng chăm sóc cháu! - Teruo khẳng định.

    Matt Brannigan nhìn theo hai người đàn ông lôi Massao đi. Ông thấy ái ngại cho Massao: trông thì chững chạc, không có vẻ bị tâm thần, chỉ trừ cái ý nghĩ điên rồ là chú anh ta định giết anh. Ngài Sato thì rõ ràng là một nhà doanh nghiệp đáng kính. Có lẽ anh ta uống phải một loại thuốc gì đó, LSD hay loại gì đó. Còn ông chú thì miễn chê rồi.

    Bên ngoài, Teruo và Higashi dẫn Massao đến chiếc Limousine. Bàn tay vạm vỡ của Higashi nghiến vào vai anh đau nhói. Chẳng hy vọng chạy thoát được.

    Teruo giận dữ rít lên:

    - Đồ chết dẫm, mày làm thế mà không biết xấu hổ à?

    Massao bị đẩy vào hàng ghế trên, ngồi giữa Higashi và ông chú. Đầu óc anh quay cuồng bao ý nghĩ. Anh sẽ không để chúng giết một cách dễ dàng. Khi ô tô dừng bánh bên biệt thự, anh sẽ bỏ chạy ngay lập tức, hai người kia khó lòng mà rượt theo anh được...

    Bỗng nhiên Massao cảm thấy bị nhói buốt ở cánh tay. Anh nhìn xuống thấy ông chú đang nhanh tay giấu mũi kim tiêm. Massao hốt hoảng:

    - Chú làm gì thế?

    Teruo ngọt ngào:

    - Chú chích cho cháu liều thuốc để cháu hết cơn chấn động. Cháu đang bị ốm, chú lo cho cháu lắm, thật đấy, cô chú cứ luôn luôn bảo rằng chỉ sợ cháu quẫn trí làm những điều dại dột.

    Giọng ông chú như xa dần, rồi mặt ông ta cũng nhoè đi. Massao thấy đầu nặng trĩu: Chúng đã vây chặt anh, chúng không để cho anh thoát, chúng sẽ giết anh trong lúc hôn mê.

    - Chú... - nhưng lưỡi anh đã ríu lại. Massao chìm vào giấc ngủ. Tất cả mọi vật đều biến mất.
  5. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Truy Lùng


    Massao dần dần tỉnh dậy. Anh đang ở trong một căn phòng lạ. Đầu anh nặng trĩu, đau buốt. Anh không biết đã hôn mê bao lâu. Anh cố gắng lấy lại tự chủ và tránh hoang mang. Anh cố nhớ lại xem đã rơi vào đây như thế nào. Anh đã nói với viên cảnh sát, ngài trung úy Brannigan, thế rồi chú anh và Higashi đến lôi anh ra xe, tiêm cho anh một mũi thuốc mê. Rồi sao nữa nhỉ? Massao ngồi dậy trên tấm phản hẹp, đầu óc anh bắt đầu dần tỉnh, cho tới lúc anh hoàn toàn trở lại bình thường.

    Anh thận trọng đứng dậy quan sát căn phòng. Không hề có cửa sổ. Cái mái dốc trên đầu chứng tỏ anh đang ở trên lầu thượng tòa biệt thự. Anh tiến đến cửa, rút then. Cửa bị khoá chặt từ bên ngoài. Không còn lối thoát. Massao chợt nhận thấy trên người anh chỉ còn chiếc áo phông và chiếc quần thể thao: chúng đã lột sạch quần áo ngoài của anh!

    "Vậy là ta chịu chết ở đây" - Massao nghĩ. Một nỗi lo lắng vụt đến, anh rùng mình ớn lạnh. Có lẽ chúng đã để quần áo của anh bên bờ hồ, nơi cảnh sát sẽ tìm đến, cùng với một lá thư tuyệt mệnh giả. Teruo sẽ chẳng để sơ hở một điểm nào. Ôi, thằng cháu khốn khổ của tôi, nó không thể gượng nổi trước cái chết của cha mẹ nó...

    Một tiếng động ngoài hành lang cắt đứt luồng suy nghĩ của Massao. Có ai đang mò đến. Chắc chắn đó là Higashi, hắn đến để bắt anh đây. Massao không còn hy vọng để thoát khỏi tay tên lực sĩ to lớn, hung dữ này. Massao nhìn quanh định tìm một vật gì đó để làm vũ khí, nhưng chẳng thấy. Anh tự hỏi không biết Teruo đã trả cho tên lái xe bao nhiêu tiền để thuê giết anh. Có thể là cả một tài sản. Nhưng không thấm vào đâu so với những của cải Teruo sẽ chiếm được sau khi hạ sát anh. Tiếng chân đã đến gần. Massao nghe rõ tiếng chìa khóa xoay trong ổ và cánh cửa từ từ mở ra. Higashi bước vào. Trong một khoảnh khắc, Massao định lao thẳng vào gã, nhưng tên lái xe to lớn hơn anh rất nhiều, có lẽ gã phải nặng hơn một trăm pao.

    - Đi! - Higashi gầm gừ. - Chúng ta đi dạo chơi bằng thuyền một lát nào!

    Massao đã đoán đúng. Anh đã hiểu chính xác âm mưu của lão chú. Chúng sẽ quẳng anh xuống giữa lòng hồ sâu thẳm, có thể chẳng ai tìm được xác của anh nữa.

    Higashi xô tới tóm lấy bả vai Massao, bàn tay gã cứng như thép.

    - Đi! - Gã dẫn Massao qua một hành lang trống vắng. Họ đang ở trên lầu tư, ngay dưới mái nhà. Những ngón tay sắt của Higashi siết vào vai Massao làm anh đau điếng.

    Massao tuyệt vọng cầu xin:

    - Thưa ông, nếu ông thả tôi ra, tôi sẽ trả cho ông hơn gấp nhiều lần số tiền của chú tôi. Nếu tôi được trở lại Tokyo thì...

    - Câm mõm! - Higashi gầm gừ.

    - Tôi sẽ...

    Higashi siết chặt vai Massao hơn và đẩy anh xuống cầu thang.

    Lúc này cả hai đã xuống tới lầu ba. Qua thành ban công, Massao nhìn thấy mặt hồ ở phía xa, trông thăm thẳm, ghê rợn như địa ngục. Massao thoáng nghĩ chẳng bao lâu nữa anh sẽ bị dìm xuống và thế là đi đứt. Không, anh quyết không chịu.

    Một ý nghĩ táo bạo, tuyệt vọng và điên rồ chợt vụt đến khi Massao trông thấy một cành thông từ trên ngọn cây rủ xuống. Một hy vọng mong manh, nhưng đó là tất cả những gì anh có thể bấu víu vào lúc này. Nếu lao lên không bám được tới cành thì anh sẽ chết. Mà đằng nào thì cũng phải chết, thà chọn con đường ấy còn hơn.

    Tim Massao đập dồn dập. Đúng lúc sắp đi ngang gần chỗ ban công có cành thông sà xuống sát thành, anh liền giả vờ vấp ngã, Higashi lập tức cúi xuống tóm lấy anh lôi dậy. Chỉ chờ có vậy, anh liền dùng hết sức bình sinh xô bật gã ra, nắm tay sắt vừa nới lỏng, anh vùng chạy ra ban công. Ban công cao khoảng mười mét so với mặt đất. Nếu trượt chân, anh sẽ rơi xuống nền xi măng cứng và chết tươi. Nhưng không còn lối thoát nào khác. Cây thông là con đường duy nhất sẽ cứu anh.

    Massao nhoài người túm cành thông. Anh nhún mình định vọt sang phía thân cây.

    Tên lái xe Higashi vội túm chặt chân anh và kéo giật lại. Massao vùng vẫy, nhưng vô hiệu. Cánh tay đô vật của Higashi đã vòng lấy cổ anh rồi siết mạnh.

    Massao dùng hết sức bình sinh, vặn người cố vùng khỏi tay Higashi. Anh há mồm thở dốc, nhưng gã lái xe đã chồm lên người anh, mặt méo đi vì tức giận.

    - Đến nước này tao phải bóp chết mày ngay đây, - gã rít qua kẽ răng.

    Gã vùng tay tóm cổ Massao. Anh vùng vẫy cố thoát. Anh biết cánh tay ghê gớm kia thừa sức vặn gãy cổ anh.

    Massao từ từ lựa lách người sang phía phải, lợi dụng lúc Higashi nới lỏng tay do phải trườn theo, anh bất thần hất người vùng bật dậy, thoát ra, rồi nhảy vọt lên lan can và lại lao lên cành cây. Thật là khủng khiếp! Higashi lập tức điên cuồng lao theo, tóm chặt anh, kéo giật lại. Massao đang cảm thấy từng ngón tay đang buột khỏi cành cây. Thế là hết!

    Cả Higashi cũng biết rõ như vậy, gã đã thắng. Nhưng do hăng máu, gã nhẩy vọt lên lan can để túm Massao cho chắc hơn. Không chịu nổi sức nặng, chiếc lan can đã bất thần lở bung dưới chân gã. Massao cố bám cành cây và kinh hoàng nhìn Higashi lộn nhào rơi xuống mặt sân sâu thẳm. Gã thét lên một tiếng man dại rồi câm bặt, thân hình hắn nằm gãy gập một cách kỳ quặc trên mặt đất.

    Massao gần như nghẹn thở. Anh tuyệt vọng bám vào cành cây rồi hít mạnh một hơi để tự trấn an. Giữa anh và mặt đất là khoảng không giết người. Chỉ cần trượt tay, anh sẽ rơi xuống và chết tươi như Higashi. Chậm rãi và hết sức thận trọng, Massao ôm chặt cành cây, rồi anh trườn dần. Anh chuyển từ cành này sang cành khác. Tuy rất vội, nhưng anh hết sức thận trọng. Chú anh có thể nghe thấy tiếng kêu của Higashi và có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Anh phơi mình lơ lửng giữa trời như thế này thì quả là một cái bia quá ngon lành. Rất thận trọng, Massao trường tiếp xuống dần. Anh nắm thử từng cành một trước khi bám vào. Cuối cùng, mặt đất ở ngay sát dưới chân, anh có cảm giác thời gian vừa trôi qua dài đến cả thế kỷ.

    Massao nhún mình nhảy xuống. Anh nằm lăn trên cỏ, thở dồn dập. Toàn thân anh đau nhừ. Anh ao ước được nằm ngủ một lúc. Nhưng anh thấy phải vọt khỏi nơi này ngay lập tức.

    Đi đâu? Massao không biết đi đâu bây giờ. Không thể quay lại chỗ viên trung úy Brannigan. Ông ta sẽ lại gọi điện cho Teruo đến bắt anh về. Và cái xác chết nằm lù lù ở đây, họ sẽ buộc vào cổ anh cái tội này.

    Massao đứng run rẩy giữa đêm đen giá lạnh. Anh chẳng có xu dính túi, không áo quần, đang trong tình thế nguy ngập. ánh đèn trên tầng nhà bỗng bật sáng. Massao vội cắm đầu chạy ra đường cái, anh cắm đầu chạy nhưng không biết chạy về chốn nào.

    Trăng sáng vằng vặc khắp trời. Massao chạy dọc theo lề đường. Anh tự hỏi không biết lúc này ở biệt thự ra sao. Teruo đã phát hiện ra xác Higashi chưa, hắn bắt đầu truy đuổi anh chưa. Dường như để trả lời anh, tiếng động cơ từ nơi xa khẽ dội lại chỗ anh. Massao vội nấp vào bụi cây. Một lát sau, chiếc Limousine quen thuộc từ từ vòng theo đường rẽ. Teruo ngồi sau tay lái đảo mắt tìm kiếm khắp hai bên đường. Massao nằm im trong bụi cây chờ cho đến lúc chiếc xe chạy vọt qua. Khi tiếng động cơ đã tắt hẳn, anh mới ra khỏi chỗ nấp và tiếp tục chạy dọc theo đường cái. Mười phút sau, anh lại nghe thấy tiếng xe, anh vội tìm chỗ nấp. Chiếc xe của Teruo quay về hướng biệt thự và mất hút sau chỗ rẽ. Chắc hắn nghĩ rằng Massao vẫn còn đang quanh quẩn trong khu vườn của biệt thự. Massao liền rảo bước thật nhanh.

    Tới Wellington, Massao đi vòng một đoạn để không ai phát hiện ra anh. Anh sẽ không lặp lại sai lầm lần trước là tìm đến đồn cảnh sát. Anh cố vắt óc suy nghĩ xem nên đi về hướng nào. Thật còn tai hại hơn cả lạc đường: anh không biết lần bước về nơi nao.

    Cuộc chống cự với Higashi làm Massao kiệt sức, anh rất cần nghỉ ngơi một lát. Nhưng không được. Nếu dừng lại anh sẽ bị bắt ngay và thế là hết. Anh buộc mình phải đi tiếp, đi suốt đêm. Mỗi bước sẽ đưa anh rời xa khỏi lão chú và cứu anh khỏi cơn nguy nan.

    Lòng căm giận Teruo tiếp cho Massao sức lực đi tiếp chặng đường dài. Lão ta đã chẳng hề bận tâm đến việc chôn cất tử tế cho cha mẹ anh, lão chỉ lo nghĩ cách chiếm đoạt doanh nghiệp lẽ ra thuộc về Massao.

    Nhưng Massao đã quyết định phải chôn cất cha mẹ thật xứng đáng với công lao của hai người. Anh sẽ tìm cách mang bằng được di hài cha mẹ về Nhật Bản. Anh không biết sẽ thực hiện như thế nào, nhưng anh biết chắc mình sẽ làm được việc đó hoặc sẽ chết.

    Trời về đêm càng giá lạnh, Massao run lên trong chiếc áo phông mỏng. Lúc này không thể kiếm đâu ra quần áo mặc cho đỡ rét. Anh đi qua những trang trại đang thiêm thiếp trong giấc ngủ yên lành và chạnh lòng thấy ghen với những người đang chăn êm nệm êm. Anh không biết sẽ còn phải đi bao lâu nữa ; tương lai thật mù mịt. Cho dù anh có gặp được ai chịu nghe anh thổ lộ mọi nỗi niềm, cuối cùng anh cũng phải đối đầu với Teruo - một người có danh tiếng và địa vị cao sang trong thế giới kinh doanh.

    Theo cách nói của người Mỹ, lão ta có cái vẻ đáng kính. Trung úy Brannigan đã không tin anh, sẽ chẳng có ai tin anh. Massao như sa vào cơn ác mộng không lối thoát.

    Sáng sớm hôm sau, Massao đến vùng ngoại ô một thành phố lạ. Một rừng người đang chen chúc trên đường, Massao hoảng hốt tưởng bọn người kia đã đuổi kịp anh. Nhưng anh thấy đám đông vui vẻ cười nói ồn ào, hình như nơi đây đang có cuộc vui. Massao tò mò, rụt rè trà trộn vào dòng người đứng ngoài. Anh muốn biết họ chăm chú xem gì.

    Giữa đám đông có ít nhất hơn hai mươi người đàn ông mặc quần thể thao và áo phông giống hệt như anh. Họ đứng dưới lòng đường, trong khi đó nhiều người khác trang phục bình thường đang tiến đến bên họ. Massao kinh ngạc không hiểu họ đang làm trò gì. Một người đàn ông rẽ đám đông bước vào và buộc sau lưng một người mặc quần áo thể thao một tấm biển số. A thì ra họ chuẩn bị thi chạy việt dã. Mãi lúc này Massao mới vỡ lẽ ra. Anh khoái quá định nhập cuộc. Anh ăn mặc giống hệt họ, nếu trà trộn vào đấy thì thật đắc sách. Nhưng anh đã kiệt quệ về thể xác lẫn tinh thần. Anh cuốc bộ cả đêm qua, bây giờ phải chờ đến khi họ xuất phát hết mới có thể tìm cách trà trộn được.

    Nhưng lúc ấy xảy ra một sự cố khiến Massao phải thay đổi ý định. Trên đường cái, chiếc Limousine của lão Teruo bỗng thình lình xuất hiện. Biết lẩn vào đâu bây giờ để không bị phát hiện.

    Massao nhảy ngay vào đám đông mặc quần áo thể thao. Người phụ trách số áo nhìn Massao và bảo:

    - Sao anh đến muộn thế, mọi người sắp chuẩn bị xuất phát rồi!

    Rồi Massao cũng được khoác một biển số. Các vận động viên khom mình chuẩn bị chạy. Massao lách vào giữa đám người, anh hoàn toàn không có ý định tham gia chạy, anh chỉ tìm cách trà trộn vào dòng người chờ cho đến khi lão Teruo đi khỏi. Nhưng đúng lúc người ra hiệu giơ súng lên chuẩn bị ra lệnh xuất phát Massao thấy chiếc Limousine tiến thẳng về phía đám vận động viên. Khẩu súng hiệu phát hoả, anh liền chạy hoà vào giữa dòng người. Anh bị kiệt sức từ đêm qua, nhưng do sợ bị phát hiện anh cố chạy lẩn vào giữa đám vận động viên do đó anh bị cuốn luôn vào cuộc đua. Anh chạy hối hả. Với sức trẻ của tuổi mười tám, chẳng mấy chốc anh đã bắt kịp nhịp đua. Anh quan sát các vận động viên khác. Một số có vẻ lớn tuổi hơn, còn đại đa số cũng chạc tuổi anh. Không biết người ta tổ chức cuộc chạy như thế này mấy lần trong một năm, rồi còn cái gì sau đây nữa? Nhưng tất cả đều không quan trọng. Cái cần nhất là: chừng nào còn chạy cùng đám người, Massao còn có cơ thoát chết. Đám đông đã bảo vệ và che giấu anh.

    Dần dần, Massao thấy sức lực được phục hồi lại, anh chạy như bay. Anh bắt đầu vượt một số người. Anh không biết phân bố sức lực như thế nào vì chưa rõ đoạn đường đua dài bao nhiêu. Có thể là năm hay mười kilomét. Lúc này chẳng cần biết. Massao cố sức vượt lên, cả một đám người đã tụt sau anh. Luồng gió sớm mai mát rượi làm anh cảm nhận rõ sức lực tràn trề trong cơ thể. Anh liếc sang bên và nhận thấy còn khoảng một số người chạy trước. Anh lại dồn sức vượt lên. Chỉ còn năm người, bốn người, ba người,... Massao vượt lên chạy ngang hàng với hai cùng với hai người nữa. Họ tăng tốc độ, Massao ráng sức không tụt lại. Tim anh đập tưởng vỡ tung lồng ngục, phổi anh bỏng rát. Anh không biết có chạy nổi nữa hay không, mà cũng chẳng biết tại sao phải cố thắng cuộc. Nhưng anh biết phải giữ vững bước chạy, đó là lòng tự hào của anh. Một khi đã tham dự thì anh phải cố chiến thắng.

    Massao chạy băng băng cố bứt lên phía trước, chân tay anh vung lên đập xuống như cái máy. Sau mấy giây, anh đã ngoi lên hàng đầu. Con đường lượn cong ở đoạn trước, một làng quê hiện ra trước mắt. Ngang qua mặt đường sừng sững một dây chắn và tấm biển đề: đích.

    Massao cảm thấy đã vượt hai người bên cạnh, anh dốc sức chạy vọt lên mấy bước cuối cùng. Cả đám đông ùa vào vây lấy anh, ai cũng hoan hỉ reo hò. Người ta nắm tay anh chúc mừng ; nhưng họ nói quá nhanh nên anh chẳng hiểu lời nào.

    - Nhìn đây! - Giọng một ai đó rống lên bảo Massao vừa đúng lúc bắt gặp một ống quay máy tuyền hình đang xè xè quay.

    Thật như trong mơ. Người ta vỗ lưng, ôm vai Massao khen ngợi:

    - Anh có thể ghi tên dự thi Thế vận hội đấy...

    - Tớ cam đoan anh sẽ phá kỷ lục là cái chắc!

    - Anh ở vùng này à?

    Họ bàn tán về Massao như một vị anh hùng. Xem ra đây là một cuộc đua lớn. Mà quả nó quá lớn đối với anh, nó đã cứu sống anh. Anh chỉ ước sao mọi người nói chậm lại để anh hiểu được.

    Một người ăn mặc lịch sự, đường bệ tiến đến cầm một tay anh giơ lên cao:

    - Hôm nay là một ngày tuyệt vời với tất cả chúng ta. Địa phương ta tự hào đã tham gia chương trình khoẻ của tổng thống. Đây là năm thứ ba chúng ta đã tổ chúc chạy thi. Các bạn thanh niên chúng ta...

    Massao thầm nghĩ có lẽ đây là ông thị trưởng ở vùng này. Anh tự hào nhìn mọi người. Anh không hiểu người đàn ông trang trọng kia nói gì, nhưng anh lễ phép đứng nghe và chờ cho đến khi ông thị trưởng nói xong rồi tìm cách lẩn trốn sau. Tiếp đến lại xảy ra sự cố bất ngờ. Vừa dứt lời, ông thị trưởng quay lại phía Massao:

    - Bây giờ, thay mặt các công dân ở đây, tôi xin tặng anh một cái séc để kỉ niệm ngày vui lớn này, - nói xong ông ấn vào tay Massao tấm séc một trăm đô la.

    - Xin cảm ơn ông! - Massao lắp bắp nói - Cháu... cháu... - Anh không nhớ được từ vui mừng. Cháu rất vui lòng...

    Từ đám đông nổi lên tiếng cười và tiếng vỗ tay, rồi mọi người dần dần tản đi các ngả. Massao nắm chặt tờ séc trong tay. Việc đầu tiên là phải mua ngay quần áo mặc. Anh quay sang một thanh niên chạc tuổi anh, anh ta mặc quần bò và áo sơ mi sặc sỡ. Massao giơ tấm séc lên và nói chậm từng lời:

    - Xin lỗi, làm ơn chỉ cho tôi biết tôi có thể... Massao dừng lại giữa chừng vì không nhớ ra từ đổi tiền, anh thầm nguyền rủa mình đã không chú ý đến môn tiếng Anh ở trường.

    Nhưng Massao đã gặp may. Anh thanh niên hiểu ngay.

    - Anh muốn đổi lấy tiền à? Ngay góc đường bên kia có một ngân hàng. Đi với tớ!

    - Ổn rồi!

    - Anh ở đâu đến?

    - Tokyo.

    - Tuyệt! Tớ là Jim Dale, còn cậu?

    - Massao... - Anh vội ngừng lại. - Massao Harada.

    - Rất vui được làm quen với cậu!

    Họ đã đến cửa hàng ngân hàng. Massao nhớ ra anh không hề có căn cước, chẳng có giấy tờ gì cả. Có lẽ họ sẽ không cho anh lĩnh tiền. Massao giàu có như một đế vương, nắm trong tay bao nhiêu ngân hàng trên thế giới, vậy mà anh không thể moi nổi lấy một xu từ đống tài sản của mình. Tờ séc một trăm đôla này là cái duy nhất anh có trong lúc này.

    - Tớ sẽ cùng vào với cậu, - Jim Dale bảo.

    Anh thanh niên tóc vàng khoát một cử chỉ đùa vui, như thể đang hãnh diện với thành tích của bạn. Họ cùng vào toà nhà, Jim Dale dẫn Massao đến quầy lĩnh tiền.

    Anh ta nói với người đàn bà ngồi bên trong:

    - Chào bà Perkins, bà cho anh bạn tôi đổi tấm séc!

    - A! Đây là anh bạn đã thắng cuộc phải không?

    Massao ngây người nhìn. Ôi, lại cái thứ tiếng chết tiệt này!

    - Dạ... sao ạ?

    Bà ta nhắc lại:

    - Anh là người thắng cuộc chạy đua phải không?

    Massao chợt hiểu ra, bà ta hỏi:

    - Anh là người thắng cuộc chạy đua phải không?

    Massao vội gật đầu:

    - Vâng, đúng ạ!

    Bà thủ quỹ cầm tờ séc rồi đếm năm tờ hai mươi đô la đưa Massao:

    - Một trăm đô la của anh đây!

    Massao sung sướng nhận tiền:

    - Cảm ơn bà!

    Bây giờ thì ít nhất anh cũng có thể mua được quần áo và đi ăn hiệu. Quay sang Jim Dale anh bảo:

    - Tớ cần mua áo quần để mặc, anh hiểu không?

    Jim gật đầu:

    - Dễ thôi, theo tớ!

    Mấy phút sau, Massao và Jim đã đến một cửa hàng:

    - Đây là cửa hàng lớn nhất đấy! - Jim Dale tự hào bảo.

    - Ôi hay quá! - Massao lễ phép nói.

    So với những cửa hàng lớn ở Nhật Bản thì nó quá nhỏ, nhưng chắc nó sẽ đáp ứng đầy đủ mong muốn của Massao. Jim dẫn Massao vào quầy bán quần áo. Quần bò, áo sơ mi treo đầy trên dây. Massao tìm một vài chiếc quần bò và áo sơ mi thể thao rồi vào phòng thử. Chúng không thật vừa khít nhưng khá ổn. Ít nhất là lúc này anh đã có cái mặc.

    - Tôi mua những thứ này! - Massao nói với người bán hàng.

    Còn bây giờ phải đi ăn.

    - Ở đây có các cửa hàng ăn nấu các món theo kiểu Ý nào không?

    Jim Dale trố mắt:

    - Gì cơ?

    Massao nghĩ có lẽ câu phát âm không chuẩn. Anh nhắc lại thật chậm:

    - Một cửa... hàng ăn... nấu các món theo kiểu Ý.

    Jim đỏ mặt:

    - Tất nhiên, có một cửa hàng hết ý! Nhưng tớ cứ tưởng... thế các anh không ăn các món ăn Nhật Bản à?

    Massao phá lên cười:

    - Có chứ! Nhưng tớ cũng thích cả thịt băm và món Mỳ ống của Ý.

    - Tuyệt! Ta đi thôi!

    Cửa hàng Luigi thật huyên náo. Các học sinh trung học cười nói ầm ĩ. Tự nhiên Massao thấy nhớ nhà da diết. Anh thật lẻ loi, chẳng có ai để cười nói, tâm sự. Jim Dale tò mò nhìn cậu:

    - Sao thế?

    Massao gượng cười:

    - Có gì đâu, mọi cái đều ổn cả, món mỳ ống nấu theo kiểu Ý ngon thật!

    Anh thanh niên tóc vàng nói cái gì đó, Massao giật mình:

    - Gì cơ, tớ không hiểu?

    - Tớ bảo rằng anh ăn như thuồng luồng ấy, đúng như lúc cậu chạy đua.

    Hai tiếng chạy đua làm Massao sực tỉnh. Trong một chốc lát, anh đã quên phắt mất cảnh ngộ của mình, bây giờ thì cái bóng đen ấy lại đổ sầm xuống đầu anh như một ngọn thác. Lát nữa Jim sẽ trở về với gia đình anh ấy, nơi Jim được che chở, yêu thương, còn Massao thì biết đi đâu? Anh lại phải tiếp tục lẩn tránh, càng xa cái biệt thự giết người ấy càng tốt. Ở thị trấn nhỏ này anh dễ bị lộ quá. Phải tìm đến một thành phố lớn để lẩn vào biển người mênh mông mới mong thoát chết

    - Đi đến New Yord hết bao lâu?

    - Đi tàu hoả chỉ mất vài giờ thôi, - Jim nhìn vào đồng hồ, - Hai mươi phút nữa sẽ có một chuyến đấy!

    Massao sẽ đi chuyến tàu này. Đó là điều chắc chắc.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này