Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. Suzami Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    18 Tháng sáu 2013
    Số bài viết:
    383
    Đã được thích:
    111
    Điểm thành tích:
    53
    Giới tính:
    Nữ
    Tác Phẩm: Tôi thích tự do nhưng tôi yêu anh !!
    Tác Giả: Suzami Sokawa.

    Tình trạng: Đang sáng tác.
    Thể loại: Teen Story.
    Chương 1: Lí do sang Nhật
    Tại một ngôi nhà 4 tầng, trong phòng khách, 1 tiếng hét bom tấn như pháo thần công, inh tai nhức óc, kinh thiên, động địa, núi lửa phun trào, sóng thần dâng cao vang lên:
    - Hả????? Bama đùa con à? Đi sang Nhật á???? – Vâng, tiếng hét chính là của nó- Chu Kim Phượng.
    Thật là hoang đường, đường đường là một học sinh “ gương mẫu, chăm chỉ, ngoãn ngoãn” của trường như nó mà lại bị bama bắt sang Nhật. Tất cả chỉ là vì: ông thầy dạy Sử đã lùn còn xấu trai mà cứ thích “tinh vi sờ ti con lợn”, nó thì chán, không có gì để làm nên dùng “mắt mèo” bôi lên ghế của ông thầy làm ổng bị ngứa nên phải vô phòng y tế gấp, rồi thầy hiệu trưởng gọi điện “báo cáo” cho bama nó, vả lại đây cũng chẳng phải lần đầu gì đâu. Hứ, nhưng mà nó đang “bảo vệ” cho các bạn trong lớp mà vì hôm nay kiểm tra Sử 1 tiết, nhiều bạn cũng than trời, kêu đất.
    - Hừ, chúng ta không đùa con đâu, con lên phòng thu xếp hành lý đi 11 giờ đêm nay sẽ bay.- Baba nó lên tiếng.
    - Không, con không muốn sang Nhật đâu, ở đây con còn có bạn bè, sang đấy thi con làm gì có bạn.- Nó nói.
    - Không có thì kết bạn sau, không nói nhiều nữa, con lên đi 10 rưỡi bama sẽ gọi.- Mama nó chốt luôn, không cho nó nói thêm được câu nào nữa.
    Thế là nó đành phải lê bước lên phòng dọn đồ đạc. Híc,đúng là “ gần vua như gần cọp”, nó một thân đầy võ nghệ ( nhưng không ai biết), được mệnh danh là “siêu quậy KP” (tức là siêu quậy Kim Phượng)
    CHỦ ĐỀ NGẪU NHIÊN CÙNG CHUYÊN MỤC
    CHIA SẺ Share






    Chia sẻ trang này

    Sầu cảm ơn bài này.
  2. Sầu Đầy tớ nhân dân!

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,175
    Đã được thích:
    544
    Điểm thành tích:
    203
    Anh update giới thiệu cơ bản cho em nhé, có gì thỳ em update thêm phần giới thiệu nhé cô bé :)
    Chúc tác phẩm của em thành công!
    Suzami cảm ơn bài này.
  3. Suzami Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    18 Tháng sáu 2013
    Số bài viết:
    383
    Đã được thích:
    111
    Điểm thành tích:
    53
    Giới tính:
    Nữ
    hì hì thanks anh nhé, tại em lười update phần giới thiệu quá :p
    Sầu cảm ơn bài này.
  4. Suzami Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    18 Tháng sáu 2013
    Số bài viết:
    383
    Đã được thích:
    111
    Điểm thành tích:
    53
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2: Kết bạn trên máy bay.
    Tại sân bay....
    Nhân lúc bama không để ý nó lấy thuốc nhỏ mắt tra vào mắt:
    -Híc híc, con đi rồi bama nhớ giữ gìn sức khỏe nha!!!!
    - Ờ, con cứ yên tâm, không có con ở đây chúng ta còn khỏe hơn đó. – Baba nó nói
    “Ôi baba rõ là khôn, cứ tưởng mình giả vờ khóc sẽ làm mủi lòng 2 người này cho mình ở lại cơ”- Nó nghĩ thầm.
    “XIN THÔNG BÁO: CHUYẾN BAY TỪ VIỆT NAM ĐẾN NHẬT BẢN CHUẨN BỊ CẤT CÁNH, ĐỀ NGHỊ QUÝ KHÁCH ỔN ĐỊNH CHỖ NGỒI”
    - Thôi con đi lên máy bay đi ha, sang bên đấy nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống điều độ, chăm chỉ học hành, và tuyệt đối không được quậy – Mama nó dặn dò, nhân lúc baba không để ý thì nói thầm vào tai nó:- Và nếu có quậy thì phải quậy tưng bừng và nhớ kín đáo đừng để bị phát hiện nha con.
    - Dạ, hehe, với lại con cũng 16 tuổi rồi, có còn con nít gì đâu, với lại bên đó còn có cả anh Bảo quản con rồi còn gì- Nó vừa nói vừa tủm tỉm cười, nhưng lại không thể cười tiếp được nữa vì thật sự không tốt chút nào khi để ông anh trai- Chu Gia Bảo quản nó- Thôi pye pye bama con lên máy bay đây.
    - Ừ pp con, hẹn gặp lại lần sau nha- Bama
    Rồi nó lên máy bay, chọn một chỗ gần cửa sổ rồi lăn ra ngủ. Sau một giấc ngủ no say không biết trời đất gì (biết sao được, đang bay trên không trung mà @@), nó tỉnh dậy.
    Thấy ghế bên cạnh là 1 người, da trắng như ... giấy, mịn màng như trẻ sơ sinh (sờ thử chưa mà biết mịn?), môi đỏ như thoa son, lông mi cong, dài chả bù cho nó. Thế là, vừa tỉnh dậy nó đã có việc để làm ngay, đó là ngồi ngắm cái đứa bên cạnh. Sau một lúc say sưa ngắm nhìn Mĩ nữ (tên nó tự đặt cho cái đứa bên cạnh), chán quá, cản tính “ quậy” nổi lên, nó bứt ra 1 sị tóc trên đầu mình chọc chọc vào lỗ mũi, lỗ tai của Mĩ Nữ với lí do: gọi dậy chơi với mình.
    - Oáp, để tui ngủ chút đi, đừng nghịch nữa- Mĩ nữ mắt vẫn nhắm nghiền nói.
    Nhưng nó nào có để yên, lần này nó vẫn tiếp tục chọc nhưng không phải một sợi tóc mà là một túm tóc mới bứt lén được của người ngồi bên trên (người ta có vẻ ngủ say nên chẳng biết).
    - Hừ- Rốt cuộc, Mĩ nữ không chịu nổi nữa đành phải mở mắt ra nhìn trừng trừng “cái tên” to gan dám chọc mình bằng ánh mắt nảy lửa- Cô không ngủ đi à, sao cứ chọc tôi thế?
    - Thì tôi gọi bạn dậy chơi với tôi mà- Nó cãi.
    -WHAT ????- Mĩ nữ hét lên làm mọi người trên máy bay giật mình (trừ một vài người), những người đang ngủ thì tỉnh hẳn luoob (quá đỉnh), nhưng mà.. tiếng hét này còn thua xa xa xa nó nhiều.- Cô gọi tôi dậy chỉ để chơi với cô thôi á?
    - Thì chả thế không thì còn thế nào nữa, chơi game không? – Nó vừa nói vừa lôi từ trong túi áo ra cái PS ( máy chơi game).
    - Không, đồ dở hơi.- Mĩ nữ nói xong quay ngoắt mặt sang chỗ khác.
    - Này nhá, bạn vừa vừa phải phải thôi, tôi có ý tốt gọi bạn dậy chơi game, bạn không cảm ơn mà còn chửi tôi dở hơi là sao? Tôi đây không dở hơi đâu nhá chăng qua chỉ hơi... hâm chút thôi.- Nó bực mình quát (volume vừa phải nên mọi người không phải lo đến việc sụp máy bay ^^)

    Thế là Mĩ nữ đành chịu thua và quay sang chơi game cùng nó....

    “ĐỀ NGHỊ QUÝ KHÁCH THẮT DÂY AN TOÀN, ĐÃ ĐẾN NHẬT BẢN, MÁY BAY CHUẨN BỊ HẠ CÁNH”
    Và thé là, hai người đang chơi game đành dừng lại và chuyển sang nói chuyện với nhau.
    - Tôi tên là Hoàng Anh Dương, 17 tuổi- Mĩ Nữ nói
    - Tôi tên là Chu Kim Phượng, 16 tuổi- Nó nhại lại cái giọng của Mĩ nữ- Vậy là tôi phải gọi bạn là chị Dương à?
    - Này....- Dương đang định nói gì thì máy bay đã đáp xuống sân bay Nhật Bản.
    - Thôi, pp nha, hẹn gặp lại lần sau nếu có duyên- Nó nói xong xách vali mới nhận lại, chạy thẳng ra ngoài. Không chạy ra ngay sao được, nhỡ để ông anh Bảo nổi điên lên thì sau này chắc nó khó sống mất thôi.
    Clap...clap...clap – Suzami hổng có biết tiếng Nhật đâu nên mình viết Tiếng Việt mà mấy nhân vật thì đang ở Nhật nên các bạn cứ coi như là họ đang nói tiếng Nhật với nhau ha. Arigatou!!!- Clap...clap...clap.[IMG]
  5. Suzami Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    18 Tháng sáu 2013
    Số bài viết:
    383
    Đã được thích:
    111
    Điểm thành tích:
    53
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 3: Cây quýt hết quả?
    Ra ngoài sân bay, nó quay ngang, quay dọc, nhìn trên, nhìn dưới (nhìn trên, nhìn dưới làm gì?) mà chẳn thấy bóng dáng ông anh trai của mình đâu nữa. Haizzz, chắc lại đang nằm ngủ rồi, không hiểu sao, nó thì ngủ rất ít mà ổng thì ngủ rõ nhiều, ở đâu cũng có thể ngủ được.
    Thế là nó đành xách vali đi bộ về nhà, híc chẳng qua nó quên... không mang tiền để đi taxi thôi nhá. Thật ra, mọi thứ ở Nhật nó đều biết cả vì nó được sinh ra ở Việt Nam, sống tại đấy đến 4 tuổi thì bama đưa cả nhà sang Nhật sống ở đó đến 10 tuổi thì lại về Việt Nam, bây giờ 16 tuổi thì lại sang Nhật. Haizz! Bama coi nó là cái chong chóng chắc T_T.
    Đi bộ khoảng 20 phút nó dừng lại trước cổng 1 căn nhà to, đẹp, sang trọng. Thật ra nhà này là của ông bà nó cho bama nó, bama nó hay đi du lịch nên cho anh em nó ở. Nhà rộng nên chắc ông anh nó sẽ lại gọi bạn đến ở cùng cho coi, miễn là không sai nó như con hầu là được rồi, haizzz. (thở dài lắm dễ sợ =.=)
    Sau khi bấm mã số cửa, nó bước vào trong nhà. Híc, công nhận nhà như là một cái bãi chiến trường luôn. Vứt vali xuống ghế, nó đi thăm quan vườn cây. Nhìn thấy quýt- thứ quả nó thích, nó liền lấy đà rồi bắn một phát lên cây hái quýt ăn. Sau khi ăn hết quýt trên cây kể cả quả xanh hay quả nhỏ, nó nhìn lên cây, giờ toàn là lá, không thấy dù chỉ là một quả nhỏ, nhìn xuống dưới. OMG, dưới gốc cây toàn vỏ là vỏ, nó nhảy phắt xuống rồi chạy nhanh hết cỡ vào nhà.
    Xách vali lên tầng 4, nó chắc chắn phòng nó vẫn ở trên đó vì hồi trước chính tay nó tự cài pass vô, thách ông anh nó mò mã được đấy ^_^. Sau khi nhập pass vô, nó mở cửa bước vào phòng. Phòng nó vẫn như trước, được kết hợp bởi tất cả các màu. Sau khi soạn hết đồ từ vali ra phòng, nó lấy máy tính tiếp tục chơi game >.<. Chơi được một lúc, chắc khá là lâu, nó nghe thấy tiếng hét khủng bố, thất thanh như pháo … hoa của ông anh (kém nó 1 xíu) từ ngoài vườn vọng lên, chắc ổng dậy rồi :
    - Aaaaaa, cây quýt của nhà tôi , ối giời ơi, sao chỉ còn vỏ thế kia.
    Nó nghĩ thầm, giật nảy mình : “Chết, mình quên không phi tang vỏ rồi ”. Haizzz, tội nghiệp nó, hồi trước nó cũng thích ăn táo lắm cơ ý, anh nó thì “nghiện táo như nghiện thuốc phiện”. Có lần nó ăn hết 1 cây táo cuối cùng, anh nó biết thì liền hành hạ nó, sai nó như con giúp việc (còn hơn ý), phải nghe lời 100%, nếu không nó sẽ không được mượn máy tính, bị ông anh mách baba cái tội nó phá USB chứa tài liệu quan trọng của baba, lần đó baba tức lắm nhưng không biết ai phá, nếu mà biết nó phá thì chắc giết nó mất, hồi đó nó rõ là sợ baba. Và từ đó, nó đâm ra ghét ăn táo và chuyển mục tiêu sang quýt. Sau 2 năm, cuối cùng ông anh cũng tha cho nó rồi mẹ mua cho nó riêng 1 cái laptop.
    Sầu cảm ơn bài này.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này