Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. Sầu Đầy tớ nhân dân!

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,175
    Đã được thích:
    544
    Điểm thành tích:
    203
    Trong bóng tối, có tiếng thở gấp gáp như tiếng thở 1 con thú hoang vừa săn mồi… mệt dừng chân nghỉ.
    Phong đứng dựa tường, bàn tay đăt úp trên tường…. Cậu thấm mệt sau 1 hồi.. điên loạn. Zkilico phản tác dụng khi dùng quá liều và trong trạng thái kích động… Từ trán Phong, máu đang chảy xuống… qua khoé mắt.. qua cánh mũi… nhỏ giọt xuống cằm, xuống áo sơ mi.. Trong lúc không giữ được bình tĩnh và không có ai để tấn công, Phong đã tự hành hạ mik cho đến khi thấm mệt…Sau khi zkilico góp công vào việc làm trí óc hoảng loạn, nó như 1 chất cafein đậm đặc làm dây thần kinh căng ra….. Tiếng thở mệt vẫn đều đều…
    Áo sơmi của Phong đẫm mồ hôi bà dần loang ra với máu… Chấn tĩnh được 1 lát, bất giác, bên kia bức tường, tiếng mưa đêm lại dội về….
    Giữa căn phòng tối…..
    Tiếng mưa rả rích và ai oán như muốn khoét dần, khoét dần 1 khoảng trống rộng thênh…mênh mang là nỗi cô đơn…
    Bàn tay đặt lên tường… lại từ từ xiết chặt lại và run lên khe khẽ. Phong cố, cố dằn lòng xuống, cố nén cái khoảng trống cứ từng lúc rộng ra ấy…. Phong sẽ làm được nếu không có thứ gì tá động thêm…
    Nhưg, cửa phòng ngủ chợt mở.
    Và… tiếng bước chân… từ đôi bàn chân trần, thật khẽ
    Đôi mắt vô hồn, màu café đặc… từ từ đưa ngang…. Chiếc váy trắng! Đôi mắt nâu! Hiện lên mờ ảo trong bóng tối đang tiến lại...
    Tiếng mưa.... lại dội về trong tâm trí Phong ..
    Và đôi mắt cậu…. đang chuyển màu….
    Bàn tay lên gân… đang cào trên mặt tường.. 2hàm răng nghiến chặt lại… zkilico tan ra bao giờ mới thực sự ngấm vào máu Phong!
    Chiếc váy trắng vẫn đang tiến lại gần…
    Phụt!!!
    Chiếc đèn treo tường đang sáng… bỗng bốc cháy!!!!
    Rồi…1,2.. cái đèn không sáng cũg vụt cháy theo…
    Có tiếng lách tách rất to trên bảng điện… bảng điện xì khói khét… nhựa nhão ra và tan chảy trong giây lát…
    Mắt Chấn Phong, đôi mắt căng ra, nhìn chằm chằm vào con người đang bước đến… đôi mắt màu - lửa!
    Chân Băng vẫn bước…. bước đi như trong vô thức… chỉ có đôi mắt vẫn vô cảm nhìn về phía 1 người, như cố tìm 1 gương mặt qúa quen…. Nhỏ không hề cảm thấy rằng… cơ thể mình.. đang nóng lên.. Và!!!!!!!!!!!
    Bất chợt, rất rất gần Băng...1 góc tối sáng rực lên.. chiếc bàn kính… bốc cháy!!! Như 1 thứ năng lượng khổng lồ và dư thừa quá mức.. đang được phóng đi không mục đích… Nhưg Băng, Băng vẫn bước và lúc này, nhỏ đã dừng lại… trước mặt Phong ..!! Rất gần!!!
    Đôi mắt Phong giờ đang nhìn như xoáy sâu vào Hải Băng, cái nhìn đáng sợ và nguy hiểm.. cái nhìn như muốn tấn công ngay tức khắc và cướp đi mạng sống người đối diện ngay tức khắc…
    Đôi mắt nâu trong veo màu khói.. nhẹ nhàng nhìn Phong …Thật sự thì lúc này, Băng chẳng chú ý đến cơ thể đang gồng lên hết mức và nguy hiểm hết mức ấy… nhỏ chỉ thấy… khuôn mặt dịu dàng của… Chấn Nam!! Tay nhỏ đang đưa lên… chậm rãi.. chậm rãi..
    Nhưg!!!!!
    Cũng cùng lúc, bàn tay rắn như đá đưa len… và trong khoảnh khắc… đã ghì lấy cổ Băng!!
    Phong đẩy Băng đi… rất nhanh và vô cùng thô bạo…
    Rầm!!!!
    Băng bị trận vào tường… bàn tay Phong lên gân và ghì chặt nhỏ vào tường… Bàn tay đang.. bóp cổ Băng!!! Phong lúc này như 1 con thú dữ đang tấn công! cánh tay rắn thép cướp dần đi mạng sống con mồi trong khi đôi mắt.. rực đỏ!
    Băng chưa đủ thời gian để hiểu chuyện gì đang diễn ra… cũg chưa đủ thời gian để trở về thực tại…Khí quản bị xiết chặt, nhỏ khó thở.. cơ thể gồng lên… Đôi mắt vẫn mở căng nhìn… Chấn-Nam không chớp… nhưg Chấn Nam bây giờ.. với đôi mắt rực đỏ tàn nhẫn và đáng sợ…
    Cổ họng ngày càng bị xiết chặt… Băng đang cảm thấy sự sống dần rời xa mình….
    Trong phòng, khói vẫn bốc lên nghi ngút.. vẫn sáng rực cả 1 góc lửa cháy… nhưg tĩnh lặng đến rợn người…
    Bàn tay rắn chắc vẫn xiết chặt
    Đôi mắt đáng sợ vẫn rực đỏ..
    Và Băng thấy không thể chịu thêm nữa… Đôi mắt nâu nhìn Phong, cái ánh nhìn tuyệt vọng…
    Băng .. từ từ.. đưa bàn tay lên… nhỏ đang làm theo bản năng.. Trước khi đi cùng Thần Chết.. nhỏ thật sự.. thật sự muốn…
    Nhữg ngón tay Băng chạm vào khuôn mặt Phong.. thật khẽ..
    Tim Chấn Phong… bỗng sững lại!!!
    Nhữg ngón tay Băng lần đi trên khuôn mặt Phong … khoé mắt.. chiếc mũi.. đôi môi… tất cả… tất cả đều của Chấn Nam!!!
    - Lạnh… em lạnh quá… Chấn Nam……
    Trong đôi mắt Phong, màu của lửa.. đang nhạt dần… nhạt dần…
    Cảm giác này… cảm giác 1 bàn tay chạm vào mình.. mà Phong đã nghĩ nó tồn tại trong giấc mơ. Mỗi lần những ngón tay khẽ chạm vào da thịt… lại như có dòng điện chạy qua người…
    Bàn tay Phong giãn ra… cánh tay từ từ buông xuống… Và đôi mắt màu cafe đặc…
    Đôi mắt đang nhìn xoáy vào cặp mắt nâu.. cái nhìn như vô hồn!!
    ………
    Gần 12h đem. trên hành lang vắng lặng.
    Quản lí của Phong ôm cuốn sổ kiểm tra gì đó… Hắn chợt khựng lại…. khi bất giác nghe tiếng mưa vọng vào từ ngoài khu biệt thự..
    - Cậu chủ…
    Hắn vội vã chạy đi…
    Mở cửa phòng 102, tay qlí bước vào… Phòng khách bao trùm bóng tối rờn rợn… hắn cảm thấy có chuyện chẳng lành…. Hắn quyết định vào phòng ngủ phía trong… Đẩy cửa vào..
    Hắn sững lại!!!!
    Trước mắt là 1 cảnh tượng kinh hoàng…
    Căn phòng gần như bị phá huỷ. Nước từ vòi cứu hoả tự động trên trần đang phun khắp phòng, dập tắt nhữg đám cháy còn rừng rực… Nhữg mảnh vụn và mảnh thuỷ tinh văng tung toé.. Đồ đạc không lăn lóc thì cũg đã cháy đen… Và.. quan trọng hơn… Cảnh đập vào mắt tay qlí làm mắt hắn mở căng… gần như chết lặng…
    Gần 1 bức tường… có 2 người… 1 nam 1 nữ.. toàn thân ướt rượt nước… Người con trai cao, phải, rất cao… đứng yên như bất động….Còn người con gái…. chiếc váy trắng ượt nhẹt.. mái tóc đen dài xoã xuống… sũng nước… Điều đáng nói là…
    Khuôn mặt Băng … đang.. dựa vào ngực Phong!!!!!!!!!
    Không phải 1 giọng nói ấm áp… không phải 1 vòng tay dịu dàng… Nhưg lúc này.. chỉ dựa vào cơ thể vạm vỡ và cao lớn ấy thôi… cũg cho Băng cảm giác an toàn vô cùng….
    Mảnh áo sơ mi trên ngực Phong .. đã ướt nước, đã loang ra màu đỏ của máu của Phong .. và giờ… hoà vào nữa.. những… giọt nước mắt…Mặn, trong veo… Những giọt nước mắt cứ rớt đều.. rớt đều.. từ đôi mắt Băng …
    Dù khuôn mặt lạnh lùng như vô cảm..
    Dù cơ thể bất động như bất cần…
    Nhưg.. khi.. nhữg giọt nước mắt trong veo.. thấm vào da thịt… trái tim Phong đã…. lệch nhịp…
    Tay qlí vẫn đứng đó.. mắt không chớp…
    ………..
    Sáng!
    - Party hả?
    - ukm! Chị Như bảo là 1 party quan trọng, hầu hết đều là bạn của cậu cả, toàn nhữg thiếu gia công tử quyền thế.
    - Vậy thì lại bận rồi..
    - Qlí của cậu cả dặn dò cẩn thận lắm. Nếu trong bữa tiệc, ai sai xót gì thì sẽ bị phạt nặng đó.
    - Doạ thế thì vừa phục vụ vừa run lên mất… Mà không biết qlí của cậu hai có việc gì mà phải gấp vậy nhỉ?
    - um'. Bình thường có bao giờ cho vào dọn dẹp phòng cậu 2 đâu chứ… Nghĩ thôi đã thấy khiếp!
    - Tốt nhất tí nữa vào cả 2 im như sên luôn nhá ?
    - Ok ! Vậy đi.
    - Nhưg.. lần đầu vào phòng cậu 2 lâu lâu… tao thấy cũg hồi hộp thiệt…
    - Ừ ha …
    Hai cô giúp việc đang đứng trước của phòng 102. Phải lấy dũng khí mấy lần, mới dám đẩy cửa vào…
    - Qlí dặn dọn dẹp phòng ngủ, vào luôn đi!
    - Ừ!
    2 cô giúp việc cùg vào trong.
    Nhữg đám cháy h đã tắt rụi, phòng không có 1 cái cửa sổ nên tối đen như mực.
    - Phòng này cho người sống sao trời?? Tao chả thấy gì cả…
    - Đã bảo im như sên mà! bật cái đèn đi!
    Tách.
    Ánh sáng từ đèn xách tay chiếu được nửa căn phòg, 2 cô giúp việc cùng đứng như trời trồng…
    - Oh my god!!!!!!!!!!!!!
    Cảnh tượng khó có thể sửng sốt hơn!
    - Như 1 cuộc hỗn chiến vừa xảy ra.
    - Chiến cái đầu mày, cậu 2 đánh chiến với quân xâm lược chắc? Tao đoán lũ chuột gây ra…
    - Chuột cái đầu mày… cái gì kia cháy đen thui rồi kìa. Bảng điện hư luôn rồi…. – 2 Cô giúp việc loanh quanh xem xét tình hình
    - Thôi đi! Dọn nhanh mà ra, ở đây chết lúc nào không biết đâu.
    - Nhưg chắc chắn đã có điều gì kinh khủng lắm xảy ra ở đây… Mà cậu 2 ở đâu nhỉ? Trời!!!!!!
    - Cái gì mà mày rú lên thế???
    - Nhìn.. nhìn này… mày ơi….
    Cô giúp việc kia tiến lại.. Ánh đèn xách tay chiếu thẳng vào 1 góc tường… Nơi.. 1 chiếc áo sơ mi của Phong đang nằm yên vị.. nước gần như đã khô đi… nhưg những vệt máu vẫn loang lổ..
    1 cô giúp việc chậm rãi cúi xuống… hết sức cẩn trọng nâng chiếc áo lên.
    - Áo! áo của cậu 2 mày ơi….
    - Máu này…. máu nữa… máu của cậu 2???
    Cô kia bỗng lao tới chộp lấy cáu áo sơ mi…kéo ra:
    - Của tao! tao thấy trước!
    - Không! tao đã nhặt nó.. trả đây…
    - không! không! của tao! Là của tao!!
    - Tao sẽ giữ nó… mày muốn chết phải không… bỏ ra…
    2 cô đang tranh giành nhau… thì chợt cả 2 khựng lại, quay sang..
    Một dáng người cao, rất cao… tiến vào… Là Chấn Phong!! Cả 2 cô giúp
    spinner.gif
    việc luống cuống cùg cúi xuống:
    - Cậu chủ…
    Lúc này.. Phong đang nhìn chằm chằm vào… chiếc áo trên tay 1 cô người làm…
    - Bọn em… ak.. quản lí bảo bọn em vào dọn dẹp…
    - Phòng bừa bộn quá… cậu chủ.. bọn em…
    1 cô người làm khẽ liếc lên nhìn Chấn Phong, lập tức cô ta cứng đờ người… khi thấy cơ thể cao lớn trước mặt gần như lút đi trong bóng tối mờ nhạt…. hiện leen…. 2 đôi mắt đỏ rực!!
    Cô ta quay sang nhìn cô bạn đứng gần với chiếc áo sơ mi khư khư trong tay… Cô bạn ấy… như bất động… chiếc áo tuột ra… rơi xuống sàn.Cô ta bỗng thấy không khí xung quanh nóng lên đột ngột…đến mức chắc có thể sôi lên được nếu có nước… Và từ miệng cô ta.. máu hộc lên.. túa ra ngoài….1… rồi 2 đợt… máu hộc lên tràn qua miệng.
    Cô giúp việc còn lại đứng như trời trồng…
    Trong phút chốc… cô giúp việc tưởng mik may mắn giựt được chiếc áo sơ mi.. đã ngã vật xuống.. toàn thân khô cứng lại.. vì máu cứ trào ra từng đợt liên tiếp thành vũng lớn dưới sàn.. Mắt cô ra trợn ngược lên.. cơ thể bỗng co giật từng hồi… cô ta chết mà chưa kịp hiểu lí do là j…
    Cô giúp việc kia vẫn đứng im re.. mặt tái mét và thực sự không dám nhìn lại cậu 2 lần nữa..
    Bàn chân Phong đang tiến lại.. cô giúp việc run lên vì sợ hãi… Nhưg may cho cô ta… Phong chỉ nâng chiếc áo của mình lên và quay người bước đi luôn…
    - Biến…. đi….
    Một giọng nói chứa đựng sức mạnh và vô cùng đáng sợ dằn xuống… nó thấu vào tận tim gan cô giúp việc vẫn đứng như trời trồng…
    Cô giúp việc xấu số đã fạm 1 sai lầm không thể ngu xuẩn hơn…. Khi chiếc áo ấy không chỉ đơn thuần là sở hữu của Phong …đã ướt máu Phong … mà còn.. có vị mặn… trong nước mắt của Hải Băng !!
    ………
    - Ôi mẹ ơi…..
    - Chắc nó làm gì khiến cậu 2 giận.
    - Tội nghiệp quá, tao không muốn nhìn xác nó đâu.
    - Tháng này làm quái gì mà đen thế chứ… Hết con Yến giờ đến con Vy..
    - Hix .. đừng có nói nữa… tao khóc rồi đây này…
    - Đừng có khóc, tao khóc theo bi giờ..
    - Nhưg tụi nó đáng thương mà… ai biểt rồi mình có thế không?
    - Nhi kìa…. nó chưa hoàn hồn chắc.. có khi suýt nữa nó cũg không toàn mạng
    - Nhi! mày không sao chứ?
    - Chắc mày chứng kiến con Vy chết thế nào.. nói bọn tao nghe đi…
    - Mày nghe bọn tao hỏi không vậy?
    - Này! mày điếc ak?? Đừng có doạ bọn tao…
    - Tao….
    - Nó nói! nó nói rồi! Sao? Sao con Vy chết? Chúg mày đã làm gì hả??
    - Cậu. … cậu 2…
    - Cậu 2 làm sao? Cậu 2 đã giết con Vy? thế hả??
    - Cậu 2 ….
    - Trời ơi…. đừng có lắp bắp nữa… nói đi coi nào….
    Cô giúp việc bỗng đứng phắt dậy .. gào lên:
    - Là cậu 2 nói chuyện với tao!!!!!!!!!!!!!!!!!!!1
    - Á.. á á á á………………….
    ……
    Chấn Khang ngồi trên ghế, gác chân lên bàn, tay giở giở lật lật đọc cuốn tạp chí. Nói là đọc nhưg cậu không thể tập trung nổi… 2 ngày rồi Yến Chi không trở lại, cũg không liên lạc… Khang nghĩ là do cậu đã nặng lời đêm hôm đó. Lại thêm nỗi khó chịu không tả hết vì người tình không coi ai ra gì …
    - Cậu chủ! – Tay qlí đang bước vào phòng – Sáng nay cậu 2 đã sát hại 1 người giúp việc , nguyên nhân ban đầu em tìm hiểu là do cô ta chạm vào đồ cậu 2
    - Chuyện thế thôi mà mày cũg báo cáo ak?? Đau đầu… Nó giết ai mặc nó, cho đỡ chật nhà. Báo cáo chuyện party tối mau đi!
    - Em đã gửi giấy mời đến tất cả những người cậu chủ yêu cầu. Nhưg em vẫn thấy tổ chức 1 pary ngay trong khu biệt thự thật nguy hiểm, khi chúng ta luôn phải tăng cường an ninh để bảo vệ bí mật khu biệt thự!
    - Vấn đề đó là của thằg 2. Chẳng phải cha bảo nó là thiên tài sao?
    - Nhưg nếu xảy ra…
    - Đừng quá lo xa. Tất cả đều là bạn tao, hầu hết vừa đi du học về nên muốn tổ chức gặp mặt. Chúng sẽ chỉ đem theo người tình thôi.
    - Thế này có phải chơi bời quá không? Ông chủ rất không thích….
    - Mày nhầm rồi… Party này không hẳn là cuộc hội tụ bạn bè. Mày biết rồi đấy.. thằng con quý tử của ngài Uỷ Viên Brack- Uyliam cũg vừa về nước sau chuyến du học dài bên Pháp… NẾu hắn có mặt trong bữa tiệc này… và thiết lập 1 mối quan hện tốt với tao…
    - Em đã biết phải làm gì !
    - Kiếm cho tao 1 bộ váy dạ hội.. nhẹ nhàng thôi… không trang điểm và ăn vận lộng lẫy… thì "nàng" cũg quá đủ để làm… say người rồi…
    Tay qlí cúi đầu, rồi quay người bước …
    Khang quăng cuốn tạp chí lên bàn…
    - Nói thật ra thì… ta chỉ muốn "nàng" là của ta thôi… "Say" là 1 cảm giác tuyệt vời… và ta, không cho phép kẻ nào, ngoài ta, có cai quyền được "say" ấy cả….
    Hotvteen cảm ơn bài này.
  2. Sầu Đầy tớ nhân dân!

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,175
    Đã được thích:
    544
    Điểm thành tích:
    203
    Phòng 102.
    - Cậu chủ!
    ….
    - Cậu Chấn Khang vẫn độc đoán như vậy. Tự ý quyết định mọi việc mà không biết đến khó khăn của người khác. 1 buổi party sẽ phục vụ việc chơi bời của cậu cả nhưg việc bảo vệ cho khu biệt thự lại là cậu chủ lo, và nếu có sai sót gì thì chính cậu là người phải chịu trách nhiệm…
    - Qlí của cậu Khang cũg gửi giấy mời cậu chủ đến dự…Em nghĩ nếu cậu không muốn phản đối cậu cả thì nên dự buổi tiệc… sẽ có nhiều mối quan hệ cần thiết cho cậu. Nhất là… với con gái Hoàng Bá Nguyên!
    ……….
    - Việc qlí bên ngoài party tối mai em sẽ lo. Party tổ chức ngoài công viên nên em sẽ cho người canh giữ tất cả các lối vào các dãy hành lang. Có khả năng sẽ có kẻ theo chân đám thiếu gia quyền thế đột nhập vào khu biệt thự… Thật mày vì "lũ chó hoang" đã được cậu cả dẹp yên và bớt miệng đi được rồi… Nhưg em đoán là không lâu dài…
    Thường thì qlí của Chấn Phong sẽ báo cáo kế hoạch của mình và cứ theo đó mà làm, bởi Phong không tham gia vào nhữg chuyện không cần thiết.
    - Còn.. cậu chủ… em nghĩ em nên nói ra suy nghĩ của mình.. Một cô gái cướp trái tim cậu ba, lấy mạng sống của cậu 3… rồi trở thành nc tình của cậu cả…rồi thực hiện nhữg điều không ai đoán trước nổi.. thì thật… không đơn giản đâu!!
    ………..
    Khang nằm kềnh xuống giường….
    - Việc chuẩn bị đến đâu rồi?
    - Vẫn tốt ak! Sẽ như 1 buổi tiệc đứng trong khách sạn 5 sao… Vì tổ chức ngoài khuôn viên nên bên cậu 2 cho báo là sẽ canh gác tất cả lối vào căn biệt thự.
    - Khách thế nào?
    - Hầu hết là đồng ý lời mời. Và quan trọng là…. Davinci Uyliam – con trai ngài Uỷ viên đồng ý tới dự tiệc ak!
    - Vậy tốt!
    - Đây là bộ vest cậu chủ đặt may ở Paris. Đây là bộ váy dạ tiệc cậu chủ yêu cầu!
    Tay qlí đặt 2 hộp giấy to lên bàn.
    - không còn việc gì nừa thì ra ngoài đi
    - Vâng!
    …. Khang vẫn thả mình trên giường.. thấy thoải mái và đầu óc trống rỗng. Chợt, cậu từ từ mở mắt.. Có tiếng bước chân thật khẽ.
    - Cả ngày nay…. em đã làm gì vậy?
    …..
    - Vì không muốn chạm mặt ta sao/??
    ….
    - Em nên nghĩ phải chịu ơn ta thế nào. Nếu không có ta, em đã bị hành hạ cho đến chết trong tay "lũ chó hoang điên dại" đó…. trông em yếu ớt và mỏng manh, tại sao có thể ngang ngược, lì lợm và.. chịu đựng được tất cả??.. Em là người con gái đầu tiên.. cho ta cảm giác cả ngọt ngào…
    spinner.gif
    cả bức bối… cả khó chịu vô cùng…Nếu muốn chiếm đoạt thể xác em.. thì thật dễ dàng… Nhưg hãy nói cho ta biết… làm sao để có được..trái tim em???
    ….
    - Em chưa trả lời ngay cũg được… Nhưg trước mắt, ta muốn em tham dự 1 bữa tiệc quan trọng vào tối mai. Nếu còn không coi lời ta ra gì nữa… em sẽ phải hối hận đấy…
    ……………….
    - Alo?
    - Em ở đâu mà ồn thế?
    - Pady (vũ trường). Có chuyện gì không?
    - Chỉ là muốn mời em dự 1 party tối mai
    - Qlí của anh đã gửi giấy mời rồi!
    - Anh muốn trực tiếp mời lại để chắc chắn em đồng ý. Coi như thay lời xin lỗi vì đã làm phật ý người đẹp…
    - Thiếu gia ak, em không nhỏ nhen đến vậy đâu. Thôi được rồi, em sẽ dự tiệc, 1 việc vui thế làm sao không có mặt đc chứ? Nghe nói khách mời có Davinci Uyliam?
    - Thông tin của em nhanh nhỉ?
    - Em với anh ta cũg có quen biết. Lâu rồi không gặp mà. À…. em trai anh dự tiệc không?
    - Sao em quan tâm chuyện đó?
    - Anh biết làm gì ? Lo mà chỉnh đốn người tình của anh đi! em cúp máy đây!
    - Bye.
    …..
    8h tối mai.
    Máy tính của Phong đang thu hình ảnh từ party linh đình ở khuôn viện hơn 60m2… Phong ngồi trên cửa sổ, mắt không nhìn vào màn hình máy, nhưg thực chất 1 phần bộ não đang xử lí mọi tình hình mà tai nghe được.
    Tay qlí của Phong bước vào…
    - Cậu chủ! ông chủ cho người báo đang bắt chuyến bay về nước… Ông đã biết về party cậu cả tổ chức.
    - Có lẽ ông chủ tán thàn vì 1 số mối quan hệ tốt đẹp với các thiếu gia quyền thế sẽ có ích sau này. Còn cậu ? Cậu không định dự tiệc sao? Bữa tiệc bắt đầu rồi??
    Im lặng…
    - Ông chủ còn ra chỉ thị… cậu chủ phải có mặt trong buổi party này….
    Vài giây im lặng tiếp… Phong bước xuống khỏi khung cửa sổ… và bước về phía cửa, không suy nghĩ thêm, cũg không sửa sang quần áo làm gì .
    - Thực ra thì… điều gì đã làm 1 kẻ không- cần-gì như cậu… phục tùng ông chủ vô điều kiện?? Rốt cuộc… trong giao kèo giữa cậu và ông chủ…. gần 10 năm trước…Cậu đã đổi sự tự do và chất xám của mình……… để lấy thứ gì ???
    ……..
    Party.
    Tiếng nhạc sacxophone du dương từ trên 1 bục cao. 1 bữa tiệc đứng chỉ với rượu và đồ ăn nhẹ. Chấn Khang vận bộ vest dài cổ cao, màu đen, trông lịch sự và vẫn phong thái 1 kẻ cầm quyền… Cậu đi tiếp khách, hầu hết là bạn bè lâu ngày không gặp, là đám thiếu gia quyền quí con trai những vị sừng sỏ, không phải mafia thì là bộ trưởng, thứ trưởng, các nhà lãnh đạo phái chủ chiến.
    - Thật sự rất vui vì các vị đã nhận lời mời
    - Không có các "ông già" ở đây Toàn huynh đệ ngày xưa nên thoải mái đi. Miễn khách sáo!
    - Phải đấy! Coi như bọn tao mới về nước tìm chỗ phá tưng bừng!
    - Chúng mày… Hàn huyên cho hết tối rồi vào vũ trường. Đêm nay huynh đệ bao hết Pady!!!!
    - OKKKKKKKKK
    Khang mỉm cười, ra hiệu cho đám nhạc công đổi không khí. Cậu nâng 1 li rượu từ khay đồ 1 cô phục vụ đi qua.
    - Vậy được…Tao cũg không giữ lễ nữa… Nâng cốc vì ngày gặp mặt!!!!
    - Rô!!!!!!
    ......
    Tiếng nhạc sập sình đầy hưng phấn.. Đám các công tử quyền thế tản ra cùg người tình của mình đi thưởng thức vài món nhẹ…
    - Người yêu hả? Hàng ngon phết!
    - Tao gặp nàg ở Pháp, người Pháp chính gốc đấy.
    - Theo mày về nước ak?
    - Ờ
    - Định chơi bời hay nghiêm túc?
    - Chả biết. Ông già không thích thì tao bỏ. người tình trong nước của tao thì xếp mấy hàng dài.. Nhưg nàg ngoại quốc này vẫn đẹp nhất.
    - Đẹp nhất trong đám người
    tình của mày thôi. Hay mày nghĩ đàn bà cái xứ này không có ai đẹp = 1 nàng ngoại quốc?
    Bạn khá thân của Chấn Khang hồi trung học – con trai thứ trưởng Bộ Tài chính, với cái vẻ đậm chất dân chơi của 1 du học sinh, hắn vừa đặt ly rượu ngoại xuống bàn, vừa bĩu môi nhè nhẹ.
    - Có thể. Trừ khi mày lôi 1 em người mẫu diễn viên nào son phấn khắp mặt hoặc động chạm dao kéo…. Còn tao rất tự hào giới thiệu với mày -Hắn dướn người khoác vai cô gái đang đứng cạnh – Người tình của tao là vẻ đẹp tự nhiên 100% của con gái Paris, là 1 trong 5 người đẹp nhất Đại học Harvard!
    Chấn Khang một lần nữa liếc lại cô bạn gái của thằng bạn , hơi có vẻ gật gù.
    - Đương nhiên tao biết về vụ chơi gái thì tao không = mày. Nhưg bạn ak, hơi thất vọng vì giờ vẫn chưa được diện kiến người tình của bạn!
    - Đang nói về người tình sao? Tao tham gia với ?
    1 anh chàng dáng cao, vận vest lịch thiệp nhưg tóc nhuộm hoe vàng và 1 bên tai đeo khuyên, khoác vai 1 cô gái đang tiến lại..
    - Ừm, hình như mày quen nàng ngoại quốc này hơn 2 tháng rồi. Hồi nào tao mượn 1 đêm?
    - Cẩn thận cái miệng mày đấy. Quả đấm của tao không nể nang ai dâu!
    Chấn Khang lúc này đang để ý cô gái mới xuất hiện cùng thằng bạn, váy dạ tiệc khiêu gợi là điều bình thường nhưng khuôn mặt cô ta với cái vẻ ngang tàn, thỉnh thoảng nhìn xung quanh mới là điều đáng chú ý.
    Khang nâng 1 cốc nước hoa quả lên, ra ý mời… Cô ta liếc 1 cái rồi giơ tay nâng 1 ly rượu mạnh lên nhấp 1 hơi, như để từ chối lời mời ấy. Khang hơi mỉm cười. Cô ta quay sang nói gì đó với người yêu, rồi bước đi luôn, không ngó lại Khang 1 lần.
    - Cô ta không dễ chơi đâu!
    Ánh mắt xem xét đầy cao ngạo của Khang vẫn nhìn theo cô gái, cậu đưa tay nhấp 1 ngụm rượu ngoại.
    - Tao lại thích nhữg cô em khó chiều
    - Ừm, thích thì mày cứ tự nhiên. Huynh đệ tao thoải mái mà!
    - Tao cũg thích sự phóng khoáng của mày đấy!
    - Nhưg ít ra mày cũg nên cho bọn tao thấy mặt người tình của mày chứ? Giấu ak?
    - không! Chỉ là… nàng cũg thuộc dạng khó chiều…
    - Hahahha…. – 2 thiếu gia bạn Chấn Khang bỗng cười to.
    - Tao không biết mày có ý định chiều đàn bà cơ đấy!
    - Mày đổi gu ak? Xưa nay đám con gái bên mày phải phục tùng mày như quỳ dưới chân ông hoàg kia mà?
    - Phải rồi…. nhưg nếu gặp nàng… chúng mày sẽ hiểu.
    - Chuyện gì mà vui vậy, các thiếu gia? em nhập hội được không?
    3 đại thiếu gia cùg quay ra, Yến Chi đang bước đến….
    - Oh', đây chẳng phải là con gái cưng của Hoàng Bá Nguyên sao? Lâm Chấn Khang ak, tao cũg khâm phục tài "ngoại giao" của mày đấy
    - Xin lỗi. Nhưg em là người muốn kết bạn với anh Khang trước ak! Thì ra ở đây toàn bạn anh Khang … Không biết có vinh hạnh cho em làm quen? Em là Hoàng Yến Chi .. còn 2 thiếu gia đây?
    - Rất hân hạnh… anh là Trần hữu Quân!
    - Chào người đẹp! Anh là Dương Chiến
    - Anh chắc là con trai thứ trưởng bộ tài chính? còn anh là con trai Viện trưởng Viện kiểm sát quốc gia?
    - Người đẹp hiểu biết không tệ đâu!
    …..
    Bỗng…. ở 1 góc bữa tiệc, tiếng xôn xao rộn lên. Cả Chi cùng mấy đại thiếu gai cùg quay lại nhìn…
    Đám đông tản ra… nhường đường cho 1 người… Chấn Phong đang bước vào..
    Tiếng xôn xao vẫn nổi lên.. mọi ánh nhìn đổ dồn về phía Phong. Nhưg tiếng người và tiếng nhạc không làm Phong quan tâm…. Cậu vẫn bước, mắt nhìn thẳng, không 1 lần liếc sang…Giữa những chiếc váy dạ hội dài và khiêu gợi, giữa những bộ vest trang nhã. lịch sự của các thiếu gia… Phong chỉ đơn giản với chiếc sơ mi trắng không cài hết khuy, quần jean và chân trần…
    - Ai thế? trông phớt đời khiếp…
    - Được mời tới bữa tiệc mà ăn mặc thiếu lịch sự thế này thì….
    - Không lẽ là thiếu gia nhà Lâm Chấn?
    - Trông không giống Lâm Chấn Khang mà?
    Chấn Phong vẫn bước và tai không nghe lọt 1 lời bình nào về mình… và với 1 sự vô tình, cậu đang tiến đến chỗ người anh cả…
    Cheng…
    Chấn Khang quay lại nhìn, Yến Chi luống cuống với chiếc cốc vừa làm rơi…
    - Không cần chạm vào đâu, để anh gọi phục vụ…
    1 thiếu gia kéo nhỏ lên và Khang vừa nhận ra cái vẻ thất thần trong đôi mắt Chi .. cậu chợt cười..
    - Kia là khách mời sao? tao chưa gặp..
    - Không! là thằng em bất cần của tao…
    Cùng lúc, Khang tiến thêm vài bước và ngáng đường Phong. Tiếng xôn xao đã nhỏ hơn.. đám đông đang tò mò xem chuyện gì đang diễn ra…
    - Dù gửi giấy mời, nhưg anh cũg rất ngạc nhiên vì mày đến, em trai ak!
    - Oh…- Tiếng ồ phát ra xung quanh bữa tiệc. Lần đầu tiên tất cả được chạm mặt con trai thứ của Lâm C. Đông.
    - Thì ra đúng là thiếu gia Lâm Chấn… - 2 đại công tử bạn Chấn Khang đang bước lại…
    - Được nghe danh nhiều nhưg chưa lần nào được gặp mặt. Lần này thật sự rấ vinh hạnh! Tôi là Trần Hữu Quân!- Hắn đưa tay lịch thiệp tỏ vẻ muốn bắt tay bắt đầu việc làm quen.
    Nhưg 1 giây… 2 giây.. 3 giây.. Bàn tay hắn vẫn lạc lõng giữa không trung, hắn hơi nhíu mày
    - Ý này là….
    Phong vẫn chưa 1 lần nhìn xuống bàn tay muốn làm quen.. Cậu hơi quay ra, 1 tai rút từ túi ra 1 chiếc dây đen dài, nhét 1 tai phone sang bên phải, 1 sang bên trái… Rồi chân Phong .. bước tiếp.. ngang qua người Trần Hữu Quân, vẫn không 1 lần liếc nhìn ai…
    Hữu Quân từ từ hạ tay, vẫn còn chưa hiểu gì về cái thái độ không – chấp - nhận nổi kia.
    - Bỏ qua hộ! Thằng em tao xưa nay vẫn vậy, không quan tâm chuyện bên ngoài và không kết giao với ai!
    - Tao sẽ cho qua! nhưg mày định không cho bọn tao gặp cô người tình bí mật của mày sao?Chà, muốn gặp người tình của bạn mà khó khăn vậy đấy…
    - Tao nghĩ tốt nhất chúng mày không gặp, về tối ngủ không ngon đâu!
    - Tự tin nhỉ? trước khi về nước… tao đã rà 1 lượt các nàng diễn viên, ca sĩ, siêu mẫu trong nước rồi…
    ….Bữa tiệc vẫn tiếp tục với không khí sôi động như trước.. Phong chỉ xuất hiện để hoàn thành điều cha yêu cầu, cậu không thích nhữg nơi ồn ào, đông người….
    Ở 1 góc khuất đằng sau bữa tiệc, Phong đang ngồi dưới đất, dựa vào thành cột, tai nghe mp3 và mắt nhắm như đang ngủ….
    Yến Chi rút khỏi bữa tiệc.. đi ra phía đằng sau khuôn viện… Mắt nhỏ nhìn quanh tìm người…Nhỏ đã nhận ra Chấn Phong ngồi đằng sau cây cột…
    - Em… cho em xin lỗi chuyện tối mấy hôm trước… đã tự ý vào phòng anh…
    ………….
    Khang nhìn khắp nơi trong bữa tiệc, các thiếu gia đang trò truyện với người tình. mik cậu ngồi đây với ly rượu ngoại sắp cạn… Khang rút di động với vẻ bực mình
    - Cậu chủ ak?
    - Lôi người đẹp đến đây cho tao!
    - Nhưg em đang….
    - Tao cho mày 15p’
    ….
    -Này, mày dùg được di động ak?
    -Sao? – Khang quay người khi nghe giọng thằng bạn
    - Tao không gọi được, không có tí sóng nào…
    - Chắc điện thoại mày hỏng rồi…
    - mày điên à? tao mới mua.
    -Tao không phải chuyên gia thiết bị… đừng có than vãn với tao!!
    - Gì thế? không dưng tự nhiên nổi nóng?
    …………
    Hotvteen cảm ơn bài này.
  3. Sầu Đầy tớ nhân dân!

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,175
    Đã được thích:
    544
    Điểm thành tích:
    203
    - Cậu chủ! Ngài Davinci Uyliam đến!
    Cả bữa tiệc như ngưng lại sau thông báo ấy. Các đại thiếu gia đang ngồi cũg đứng lên, chỉnh chang áo quần, đủ biết nhân vật này mang tầm cỡ thế nào…
    Tiếng nhạc đổi sang thể nhẹ nhàng, trang trọng. Từ cửa party, mọi người tản ra 2 phía… Khang đang bước lại để tiếp đón1 vị khách quan trọng.
    1 thanh nien trẻ bước vao, vận vest trắng, giầy trắng. Đi bên cạnh là cô người tình trẻ đẹp, khiêu gợi….đằng sau có 2 vệ sĩ vest đen.
    - Thật vinh hạnh vì ngài đã đến bữa tiệc này, ngài Uyliam! – Khang hơi cúi đầu vẻ kính trọng. Davinci đưa mắt nhìn xung quanh.
    - Tôi là Lâm Chấn Khang.. bữa tiệc này thực chất để chào mừng ngài mới về nước làm việc!
    - Khu biệt thự bé con thế này mà cũg nhiều cảnh vệ nhi?
    Khang hơi nhíu mày vì bắt đầu thấy cái vẻ cao ngạo của Davinci. Nhưg kiểu gì cũg phải nhịn, nếu không kết giao được mà còn gây thù với hắn thì không khác nào tự đào mồ chôn mình.
    - Cũng không dám để ngài lưu tâm. Khu biệt thự nhỏ bé này sao sánh = toà dinh thự của ngài Uỷ Viên được ? – Khang dứt lời. mắt liếc nhìn cô người tình của Davinci, cô ta mặc 1 chiếc váy ôm sát người, ngang đùi, lấp lánh bạc, khoe đường cong vô cùng sexy.
    - Đừng có nhìn như ăn tươi nuốt sống thế! Nếu muốn, tôi có thể cho cậu mượn!
    - Được vậy thì tôi sẽ không khách sáo. Đúng là 1 du hs Pháp, tính tình thật hào phóng.. Tôi thấy vinh dự nếu được kết giao với ngài Uyliam đây…
    - Kết giao ak? Hình như rất cả những cậu quí tử với những đôi mắt đang hau háu nhìn người tình của tôi kia…. đều có chung 1 mong muốn với cậu?
    Mặt Chấn Khang tối sầm… Chắc chắn đám thiếu gia bạn cậu đang dự tiệc chẳng thấy vui vẻ gì. Khang không chỉ khó chịu với cái vẻ cao ngạo của Davinci mà vì hắn còn dám xỉa xói trước bao nhiêu người trong bữa tiệc.
    - Ngài Uyliam, ngài không nên nói thế khi ở đây. Tất cả các thiếu gia đều đang đi cạnh người tình của họ!
    - Oh, thế không phải ak? có ai phản đối không nếu tôi nói trong bữa tiệc này… người tình của tôi đẹp nhất?? – Davinci nâng 1 cốc rượu và quay ra nhìn 1 lượt mọi người trong bữa tiệc.
    - Sao nào? Ai muốn phản đối thì bước ra đây! nếu không có ai thì tôi nghĩ tôi nên về… Party này nhạt nhẽo quá.. cả đồ uống và cả… khách đến dự nữa…. - Hắn bật cười 1 cách thích thú.
    - Ngài cao ngạo quá rồi đấy ngài Uyliam!
    - Lâm Chấn Khang? cậu có ý kiến gì sao?
    - Nếu tôi nói người tình của tôi đẹp hơn của ngai? – Sau lời nói của Khang, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu, cả tò mò và lo lắng.
    - Tự tin nhỉ? Nhưg nói thì phải có bằng chứng….
    - Đương nhiên.. tôi đang nhìn lại người tình của ngài đây… Rất đẹp, hấp dẫn và khiêu gợi vô cùng… Mắt phẫu thuật 2 mí và cái mũi nâng lên 1 chút cũg đẹp và khó phát hiện nữa….
    Vài tiếng cười vô ý bật lên. Davinci có vẻ bắt đầu khó chịu:
    - Được ! tôi rất muốn nhìn thấy người tình bí mật của cậu đấy ! Dù có động chạm dao kéo hay make up chuyên nghiệp thì tôi cũg sẽ không bàn….
    - Tôi có thể đảm bảo với ngài rằng, không có dao kéo gì ở đây và bất kì 1 công nghệ thẩm mĩ nào.. mà người tình của tôi chỉ để mặt mộc thôi cũg đủ bỏ xa rất cả tiểu thư có mặt trong bữa tiệc này rồi.. kể cả cô gái đang đứng cạnh ngài….
    - Nói vậy tự tin quá chăng? không cần minh hoạ nữa…. cho tôi gặp mặt cô gái bí ẩn đó đi…..Đám thiếu gian đứng ngoài cuộc đấu khẩu đang cố đưa mắt nhìn xung quanh xem có nàng tiên nào sẽ xuất hiện không, dù bán tín bán nghi những lời bảo đảm thái quá của cậu chủ nhà Lâm Chấn… Rốt cuộc, kẻ xen vào bữa tiệc là qlí của Khang
    - Cậu chủ. không tìm thấy cô ấy đâu.
    - Gì cơ?
    - Em đã tìm khắp nơi nhưng đều không thấy.
    Rất nhiều ánh mắt đang nhìn Khang soi xét thaí độ khác thườg của cậu sau khi tay qlí nói thầm gì đó vào tai Khang.
    - Nhưng em nghĩ cô ấy không nên có mặt ở đây!
    - Thay vì thực hiện mệnh lệnh mày lại đang đứng đây dạy đời tao hả?
    - Sao cậu chủ không nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu các thiếu gia ở đây chạm mặt cô ấy? sẽ loạn mất ak!
    - Đó không phải việc của mày, tìm cô ấy về đây cho tao!
    ….
    - Xin lỗi. Có chút trục trặc nên người tình của tôi lúc này chưa thể có mặt được . Nếu ngài Uyliam thấy mất thời gian …
    - Không! Tôi sẽ chờ. Kể cả bây giờ cậu mới đang cho người tìm 1 cô chân dài nào đó ở vũ trường về thì tôi vẫn vui lòng chờ…Tôi chỉ muốn nhắc cậu 1 điều, đã nói thì phải thực hiện được … không không thực hiện nổi thì đừng nói.
    Tiếng xì xầm vang lên…Nhìn ánh mắt thách thức của cậu con trai ngài Uỷ viên, người Khang đang nóng dần
    Tay qlí chỉnh lại chiếc tai nghe trên bộ đàm, mặt biến sắc trong giây lát.
    - Cậu chủ. Rắc rối rồi. Hệ thống vừa phát tín hiệu có kẻ lạ đột nhập vào khu biệt thự và có vẻ có ý định đột nhập phòng AS11 (phòng thử nghiệm vũ khí của Khang )
    - Mẹ kiếp!
    Khang nhìn Davinci , hắn coi vẻ vẫn dửng dưng chờ.
    - Lại phải xin lỗi ngài lần nữa, tôi sẽ quay lại bữa tiệc sớm nhất có thể - Khang ra hiệu cho tay qlí ở lại và bước đi thật nhanh.
    - Được rồi, tôi sẽ chờ, nhưg việc kéo dài thời gian để hoãn binh không phải kế hay đâu!
    Mặc kệ lời xỉa xói của Davinci, Khang vẫn lướt nhanh qua đám đông đang xì xầm… Cậu chợt dừng lại ngay cạnh 1 thiếu gia, là Dương Chiến:
    - Người tình của mày đâu?
    - Ờ bảo đi vệ sinh từ hồi nãy chưa thấy quay lại.
    - Mày quen lau chưa/?
    - Mới chiều… thấy cũng thú vị nên mời…
    - Thằng khốn! mày đưa gián điệp về nhà tao rồi!
    Nói xong, Khang bước nhanh luôn…
    ….. Trước cửa phòng AS11, 1 cô gái đang tìm cách mã hoá bảng kiểm tra dấu vân tay và mật mã, khá căng thẳng, mồ hôi đã lấm tấm trên mặt. Hệ thống an ninh sẽ không réo chuông khi phái hiện kẻ lạ đột nhập mà sẽ đưa tín hiệu về máy tính Chấn Phong trước, đưa hình ảnh từ camera trực tiếp về rồi sau đó sẽ thôg báo về bộ đàm của qlí của các cậu chủ.
    Cạnh!
    Họng súng dí sát vào đầu cô gái đột nhập. Rất nhanh, cô ta định quay người,1 tay định gạt khẩu súng, 1 tay rút vũ khí từ trong áo ra… Nhưg không kịp, 2 khẩu súng nữa tiếp tục lên đạn và hướng vào cô ta từ đăng sau.
    - Còn tiếp tục cử động thì đạn sẽ bay ra đấy! – Cô ta nhìn Chấn Khang với ánh mắt sắc xảo không 1 chút mất bình tĩnh… Khang đã không nhầm, cô ta chính là người tình Dương Chiến, cô gái đã làm cậu lưu tâm với cử chỉ ngang tàn lúc mới mở tiệc.
    - Nói xem, cô muốn gì?
    Cô ta im lặng, quay đi.
    - Làm cho Cục điều tra hay Cục tình báo?
    Cô ta vẫn im lặng. Khang liếc nhìn từ đầu xuống chân, cô ta đã trút bỏ chiếc váy dạ tiệc thay vào bộ đồ đên ôm người gọn gàng, 1 kẻ đột nhập sẽ quan sát hệ thống camera đầu tiên, nhưg với hệ thốg camera ẩn của Chấn Phong thì không thể phát hiện ra.
    - Nếu ở lại qua đêm với tôi, tôi sẽ cho cô sống thêm tới sáng mai!
    Vẫn 2 chữ im lặng. Khang chợt cười…
    - Phí nhỉ? người đẹp vậy mà làm nghề này… Game over!!
    Phằng!
    Viên đạn xuyên thẳng vào trán cô gái, cô ta ngã về phía sau và chết ngay lúc đó…
    2 tên cảnh vệ hạ súng, cùng lúc Khang giơ súng lên, chĩa súng vào chúng:
    - Chúng mày canh cửa vào khu biệt thự phải không? Lâm Chấn Phong dạy dỗ chúng mày "tử tế" quá nhỉ ?
    Phằng! – 1 tên ngã xuống đất, chết không kịp kêu lên 1 tiếng, tên còn lại cúi đầu chờ 1 phát đạn nữa.
    - Cậu Chấn Khang, nóng tính quá rồi. – Qlí của Phong đang bước tới…
    - Dù sao đây cũng là người dưới quyền của cậu hai. Cậu không nên tuỳ tiện kết liễu như vậy.
    - À, ra thằng 2 còn để qlí lên mặt ngang hàng với cậu chủ trong nhà?
    - Tôi không có ý đó. Nhưg dù sao đây cũng là người của cậu 2, sống hay chết phải do cậu 2 quyết định.
    - Vậy à? rất tiếc, ta thấy chướng mắt quá…
    Họng súng 1 lần nữa chĩa vào tên cảnh vệ và tay Khang định bóp cò trước đôi mắt không mấy dễ chịu của Wind, tay qlí của Chấn Phong.
    Nhưng… Khang bỗng từ từ hạ tay xuống …khi mắt cậu nhận ra có người đang bước đến trên dãy hành lang dài. Bước chân nhẹ nhàng quen thuộc… Qlí của Phong quay đầu… Là Hải Băng!
    Súng trên tay Khang bị ném văng vào tường, trong đầu cậu giờ đang dội về những bực bội.
    - Cái vẻ mặt thảng nhiên đó là sao?? Em đã đi đâu và giờ em đang làm gì ở đây???
    Rầm!!!
    Khang xô ầm Băng vào tường. Băng ngước nhìn, vẻ mặt thản mặc.
    - Chẳng phải ta đã nói rồi sao? Hay em chưa 1 lần chịu cơn giận dữ của ta nên vẫn bỏ ngoài tai lời ta??
    Khang ngày càng khó chịu, máu như muốn sôi lên.
    - Mệnh lệnh! mệnh lệnh của ta là em phải xuất hiện tại bữa tiệc cùng bộ đồ ấy nhay bây giờ! Ngay- bây - giờ!!
    Đáp lại sự giận dữ ấy vẫn là đôi mắt thản nhiên nhìn.
    - Mệt! Muốn ngủ! Không thích tiệc!
    - Em….
    Khang đang cô kìm chế, muốn nén cái cơn giận đang muốn nổ tung, giừ không phải lúc lên cơn, ki bao nhiêu khách khứa và tên thiếu gia khó ưa Davinci đang chời tại bữa tiệc… Khang bỏ tay khỏi người Băng .. quay mặt đi, hít thở 1 hơi dài…
    - Được rồi… ta nhường em thêm 1 lần. Muốn gì cũng được… chỉ cần… em đến bữa tiệc thôi.
    Khang bước đi, để người con gái của cậu lại với sự lựa chọn..
    Tay qlí của Phong nhìn Băng, cặp mắt đầy suy tính…. "Cách cư xử của cậu cả làm mình bất ngờ… 1 kẻ độc đoán như cậu cả sẽ không dễ dàng bỏ qua cách ăn nói ngang ngược không nghe lời đó của người tình… Còn cô ta…Cô ta đang nghĩ gì ? Tại sao cô ta có mặt ở đây, vào lúc cậu cả đang bận rộn với bữa tiệc? Và… cô ta có vẻ như thuộc đường trong khu biệt thự như trong lòng bàn tay vậy…"
    …….
    Bữa tiệc ồn ào hơn khi có sự trở lại của Chấn Khang. Khang bước vào giữa đám đông, nơi Davinci vẫn thảnh thơi nhấp rượu.
    - Xin lỗi vì đã để mọi người chờ lâu.
    - Thế nào? Đủ thời gian để kiếm 1 nàng nào khuếch đại như đã giới thiệu chưa?
    - Nàng không thích nơi đông người cho lắm. Mong ngai Uyliam thông cảm.
    Davinci bật cười đắc thắng:
    - Chỉ biết nói suông thôi thì thường không làm được tích sự gì đâu, anh bạn ak.. Tôi đã nói rồi… đã không làm được thì đừng có mạnh miệng.
    - Ngài hiều nhầm rồi… Tôi chỉ là…
    - Chỉ là lỡ phóng đại trong lúc tự cao trỗi dậy. Không ngờ… con trai Lâm Chấn Đông chỉ được đến thế này thôi….
    Vài tiếng cười, vài lời bàn tán… làm mặt Khang bắt đầu biến sắc…
    - Có thể ngài thích công kích kẻ khác… nhưng nên tuỳ người chứ…
    - Không! tôi chỉ là nói ra những điều tôi nghĩ… Tôi đã nghe danh 3 cậu con đại tài nhà Lâm Chấn Đông, hôm nay gặp mới biết chỉ là.. hư danh! Chỉ là kẻ đớn hèn thích nói suông..
    - Ngài…Kết giao sao? Chưa nói đến chuyện chính sự lớn lao to tát gì, tôi chỉ muốn thử cậu qua chuyện người tình mà cậu đã lộ rõ bản chất 1 kẻ rỗng tuếch nói xoàng. Người ta bảo… "thùng rỗng kêu to" mà…
    2 bàn tay Khang đã nắm chặt lại… Cậu đang tự nhắc nhở phải cố kìm chế, cố đè cái bản tính hung hăng xuống trước khi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
    Mặt Davinci đang thích thú vô cùng.
    Tiếng xôn xao ngày càng to nhưng chưa át được tiếng đàn piano nhẹ nhàng…
    Khang chưa bao giờ bị xúc phạm đến mức này, cậu sắp không giữ nổi bình tĩnh khi nhìn cái vẻ cao ngạo của Davinci .
    Bỗng… tiếng nhạc ngưng! Các vị khách ngơ ngác nhìn xung quanh… Khang đang bực mình lại có cớ để trút giận:
    - Chuyện quái gì thế? – Khang nhìn về phía bục cao nơi các nhạc công đang ngồi… họ đều đã sững lại quay về cùg 1 hướng nhìn… cả Khang giờ cũng đang sững lại…
    Rốt cuộc, cả căn phòg cũng đổ dồn ánh mắt về phía dàn nhạc… Tất cả như chết lặng luôn, không khí như phồng lên 1 sự ngạc nhiên và yên ắng…
    Từ trên cao… nơi ánh đèn dồn vào nhiều nhất, 1 nàng công chúa đang bước xuống.. chậm rãi…
    Không hề cầu kì và rườm rà, không phải bộ váy dạ tiệc lung linh dưới ánh đèn, không phải 1 chiếc vương miện pha lê lấp lánh, cũng không phải chiếc giầy thuỷ tinh thật đẹp của Lọ Lem….
    Nàng mặc chiếc váy trắng 2 dây chiết eo rồi thả buông xuống, chạm đất nhưng những đường sóng cao vén lên phía trước để lộ đôi chân thon trắng nõn và bàn chân trần… Mái tóc dài để xoã và không thêm bất kì 1 đồ trang sức nào khác…ngoại trừ chiếc mặt nạ cánh bướm = lông vũ che đi nửa khuôn mặt, trông nàng bí ẩn vô cùng. Không lộng lẫy, không nóng bỏng nhưng nàng thu hút ánh nhìn của tất cả bởi sự thuần khiết như 1 thiên thần.
    Nàng đang bước xuống trước hàng chục con mắt ngước lên, ngỡ ngàng như chết lặng
    Giây phút tĩnh lặng đến nín thở tan biến, tiếng nhạc lại nổi lên bắt đầu nghe xôn xao… xôn xao…
    - Ai thế? Có biết ai không?
    - Ai? Là ai nhỉ?
    ………..
    Lúc này, đằng sau bữa tiệc, nơi con gái Hoàng Bá Nguyên đang cố gắng gây sự chú ý…
    - Vì ba.. nên em đã cố gắng rất nhiều, ba có mỗi mình đứa con là em mà…Ukm.. thực ra thì.. nãy giờ anh có nghe được em nói gì không?
    Phong vẫn không 1 cử động, nét mặt hoàn toàn không thay đổi…Yến Chi lập tức ngồi xuống, sát cạnh Phong, cố đẩy người về phía Phong càng gần càng tốt.
    -Anh thật sự… không nghe thấy sao? hay cố tình không nghe? anh ghét em ak? - Ở cự li rất gần, Chi cố ngắm kĩ từng đường nét trên khuôn mặt Phong, nhìn không chớp mắt.
    Bỗng, Phong từ từ mở mắt và hơi quay đầu.
    2 đôi mắt chạm nhau trong vài giây…
    1 đôi màu cafe đặc lạnh lùng nhìn…
    1 đôi long lanh to tròn chớp chớp rồi bối rối cúi xuống… Chi biết ở khoảng cách quá gần thế này, quá đủ để người đối diện thấy hết sức hấp dẫn của mình…
    Đương nhiên, là bất kì thằng đàn ông nào, trừ Chấn Phong!
    Cậu đẩy người đứng dậy và chân bước đi… ở đây không thể yên tĩnh được.
    - Ơ…ơ anh…
    Phong trở lại bữa tiệc, định nhanh chóng ra cửa và trở về phòng, nhưng cũng như tẩt cả khách tham dự, Phong phải dừng lại và mắt nhìn về hướng… 1 thiên thần đang xuất hiện…
    Tiếng xôn xao vẫn không ngớt…Hải Băng sắp bước xuống sàn, những bước chân thật nhẹ từ đôi bàn chân trần.
    1 phép lịch sự, 1 thiếu gia bước đến, mắt vẫn nhìn chăm chăm vào khuôn mặt bí ẩn ấy… còn tay đang đưa lên như muốn thành hoàng tử của của bữa tiệc, khi bàn tay mình may mắn được đỡ lấy bàn tay công chúa.
    Mọi người đang nín thở để chờ giây phút thật đẹp diễn ra. Nhưng vị thiếu gia liều lĩnh ấy đã mừng hụt…khi Băng bước xuống lướt qua người hắn, không 1 ánh nhìn liếc đến, gương mặt lạnh băng và kiêu kì…
    Xôn xao. Xôn xao….
    Băng đứng trước mấy chục con mắt tò mò… Và không để 1 thiếu gia nào có cơ hội thêm nữu, không đã chen qua đám đông bước lại gần người đẹp. Đương nhiên Khang đủ thông minh để hiểu với Băng,không nên đưa tay để chờ đợi bàn tay nhỏ đặt vào. Khang cúi xuống nắm lấy bàn tay đang núp sau những lọn vải mềm.
    - Thứ lỗi vì đã để mọi người chờ lâu….đây….là người tình của tôi!
    - Ồ…
    Tiếng bàn tán lại nổi lên, các thiếu gia bạn Khang đang cố nhớ xem cô người tình của Khang lần này có thể là tiểu thư quyền quí nhà ai… Dù chưa thấy rõ mặt nhưng ai cũng đoán được đó là 1 cô gái đẹp, còn đẹp cỡ nào thì…
    - Thật may vì thiếu gia nhà Lâm Chấn không phải kẻ nói suông như tôi đã nghĩ….- Davinci Uyliam đang bước đến, mắt hắn không dời khỏi khuôn mặt đầy bí ẩn của Băng .
    - Kìa ngài Uyliam? ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống ấy là sao?
    - Là sao àk? Lâm Chấn Khang này, cậu nói coi trước 1 cô gái đẹp… cậu muốn gì?
    Davinci đã tiến sát Hải Băng, mắt hắn vẫn nhìn nhỏ không chớp… hắn nâng 1 bàn tay Băng lên và hôn nhẹ.
    - Lần đầu tiên được biết người đẹp, rất hân hạnh. Nói cho anh được không? Em là ai và đến từ đâu?
    Bàn tay Davinci đang đưa lên… vuốt nhẹ trên mái tóc dài… những ngón tay tiếp tục đưa lên nhưng chưa thực hiện được ý định tiếp theo thì Khang đã kéo Băng về sau mình, làm tay Davinci bỗng trở nên hụt hẫng giữa không trung…
    - Quá rồi đấy, ngài Uyliam!
    - Cậu làm tôi mất hứng quá…Chí ít, cũng nên để mọi người ở đây chiêm ngưỡng toàn bộ khuôn mặt của "nàng"!
    - Tôi chắc chỉ đôi mắt nâu sau chiếc mặt nạ này đã đủ làm ngài và đám bạn rôi … quá phiêu rồi…Chiếc mặt nạ này được mở ra nữa, ở đây sẽ xảy ra… hỗn chiến mất…
    - Ồ.. cậu nói vậy làm tôi nảy sinh 1 ham muốn tột cùng lúc này… "nàng" sẽ trở thành của tôi!
    Khang nhếch mép cười:
    - Ngài nghĩ tôi dễ dàng để điều đó xảy ra? Vậy ngài… đang mơ đấy à?
    Cả căn phòng cười rộ lên….
    * * *
    Hotvteen cảm ơn bài này.
  4. Sầu Đầy tớ nhân dân!

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,175
    Đã được thích:
    544
    Điểm thành tích:
    203
    Davinci khẽ mỉm cười, mắt vẫn chưa chịu dời khỏi khuôn mặt đầy bí ẩn của Băng.
    - Nhiều lúc thay đổi sẽ cho cảm giác thú vị.Thế nào? Cậu với tôi hoán đổi…người tình 1 đêm??
    - Ngài Uyliam ,tôi không thích những vụ làm ăn mà đối phương hời hơn mình…Tôi từ chối!Cô gái này là bí mật của tôi và chỉ của tôi thôi!-Khang chợt xiết lấy bàn tay Băng hơn.
    - Ngài càng làm tôi tò mò đấy, khiến thiếu gia nhà Lâm Chấn muốn giữ làm của riêng , chắc hẳn không phải cô gái tầm thường.Nhưng …trước giờ tôi đã nghe khá nhiều người về cậu con đầu của ông chùm Lâm Chấn Đông ,1 kẻ tham vọng và bất chấp thủ đoạn để có được quyền lực…
    - Ngài đang có ý gì?
    - Tôi chỉ muốn biết…cậu – 1 thằng đàn ông trưởng thành đầy tham vọng, tiền-quyền và đàn bà…cậu chọn gì?
    - Cả 3, thư ngài!
    - Đôi lúc vẫn phải lựa chọn đấy ... Ra giá đi,1 đêm thôi, vì cô gái bí ẩn kia, tôi chấp nhận 1 cái giá không dễ dàng.
    - Có vẻ tiền của ngài quá dư thừa.Nhưng chắc phải xin lỗi tiếp vì tiền tôi cũng không thiếu. Để báo chí biết tôi đem người tình ra đổi lấy tiền , chắc tôi sẽ thành kẻ buôn người mất.
    - Thật may vì cậu chưa nói rằng, cô gái ấy ... là vô giá.Được rồi.Tôi sẽ kiên nhẫn cho cậu sự lựa chọn thứ 2: Hoặc là mất cô gái đó 1 đêm, hoặc là giấy thông hành cho tất cả các vụ làm ăn của cậu khi đi qua bất kì một trạm hải quan nào trong nước, cộng thêm sự giúp đỡ của ba tôi trong giao dịch sắp tới của ba cậu với Liên Bang. Đây sẽ là cơ hội lựa chọn cuối cùng của cậu...nếu làm tôi không vừa ý lần nữa... tôi là kẻ thù dai đấy ...
    Tiếng xôn xao lại nổi lên ... các thiếu gia có mặt đều hiểu trong cuộc trao đổi này, Lâm Chấn Khang quá hời. Khang muốn kết giao với Davinci thực chất cũng chỉ muốn đạt được mục đích ấy thôi. Giờ chẳng cần nịnh nọt, phát triển quanheej gì nữa mà miếng thịt béo bở đã ở ngay trước mắt ...
    - Sao nào?Tôi đang chờ câu trả lời.Và tôi chờ để đánh giá luôn về con người cậu đấy, Lâm Chấn Khang ...
    - Tôi đồng ý!
    Cả căn phòng đổ dồn mắt về phía Khang ... dẫu phần đông cũng chẳng ngạc nhiên lắm.Nếu lần này còn từ chối, đó mới là điều làm kẻ khác sửng sốt ... Còn đồng ý thì, Lâm Chấn Khang vẫn là Lâm Chấn Khang thôi ...
    Khang đã thả bàn tay người con gái của cậu ra tự lúc nào ...
    Davinci bật cười khanh khách ...
    - Qủa đúng là Lâm Chấn Khang. Tôi đã không nhìn nhầm người.
    Băng từ từ ngước mắt lên nhìn Khang, cái ánh nhìn không ngạc nhiên hay giận dữ, nhưng có vẻ như muốn xác nhận lại.Cùng lúc, Khang cũng liếc xuống nhìn ...
    - Nàng có
    thể làm tôi phát điên lên, khiến tôi muốn giữ nàng làm của riêng mình, khiến tôi muốn bảo vệ nàng ... Nàng hấp dẫn ... nhưng so với mục tiêu và sự nghiệp của tôi ... nàng ... chẳng là gì cả.
    Khang nhìn thẳng vào Davinci .
    - Như đã nói, tiền – quyền – và đàn bà đều quan trọng. Nhưng có một điểm khác, là đàn bà là thứ để tiêu khiển sau khi đã có tiền và quyền. Mong ngài sẽ giữ lời hứa ngài Uyliam .
    - Đương nhiên.
    - Còn nữa . 1 đêm hay 2 thì tùy ... Tôi không nhận lại hàng đã qua sử dụng.Và tôi cũng không thích đứng giương mắt nhìn người con gái của mình thuộc về tay kẻ khác đâu…
    Khang quay người ... lướt qua mặt Băng không 1 cái liếc nhìn lại ... Trong đầu cậu đang có những lợi nhuận dễ dàng kiếm được mà không tốn công sức ...
    Bỗng ... Khang khựng lại.
    Bàn tay Băng đưa ra đã túm nhẹ lấy tay Khang ... Cậu hơi quay đầu ...
    - Không thích ...
    - Em nghĩ là em có quyền chọn lựa à? Em là sở hữu của ta, cũng như một món hàng "có giá trị", không hơn!
    Khang giật tay mình ra và bước tiếp ...
    Đám đông bắt đầu tản ra trở lại hoạt động như lúc chưa có mặt Davinci ... Với thiên thần vừa lộ diện, khi đã vào tay Davinci thì chẳng còn thiếu gia nào dám suy tính thêm gì ... Họ biết lúc này nên tảng lờ đi là khôn ngoan nhất ...
    Davinci đang tiến lại gần Hải Băng ... nhỏ quay người định chạy đi, không biết sẽ sao nhưng trước mắt phải tránh xa người đàn ông kia đã. Nhưng Davinci đã kịp túm lấy cổ tay nhỏ kéo lại ...
    - Định đi đâu vậy? Người đẹp?
    Băng cố giật tay mình ra nhưng Davinci quá khỏe, nhỏ ngước mắt nhìn thẳng vào hắn với một chút thách thức. Khuôn mặt bị che đi một nửa nhưng lúc này ở cự li gần , Davinci nhìn rõ được đôi mắt nâu trong veo và bí ẩn.
    - Em làm anh tò mò quá đấy ... 1 khuôn mặt đẹp nên phô bày để người khác chiêm ngưỡng ...
    Tay hắn vuốt nhẹ trên cánh tay Băng ...
    Khang bước ra gần cửa vào ... Tay quản lí của cậu ta đứng ngáng đường.
    - Cậu chủ ... xin hãy rút lại quyết định!
    - Khi nào cha về đến nơi thì báo lại là ta đã hoàn thành nhiệm vụ.
    - Thật sự cậu không có cảm giác gì sao?Khi ném cô ấy đi như 1 món hàng ...
    - Ngươi nhầm rồi ... Cô ta ... rất có giá.
    Khang hơi mỉm cười đi lướt qua người tay quản lí ... Hắn vẫn đứng đó, mắt nhìn về phía Băng, bàn tay siết chặt.
    ... Băng đang cố giằng ra khỏi bàn tay của Davinci nhưng càng cố lại càng bị hắn túm chặt và kéo lại gần hắn hơn .
    - Thái độ gì thế này? Người đẹp không nhớ là vựa bị bán cho anh à? Cái giá sẽ không rẻ đâu ... nhưng yên tâm rằng, người đẹp đã thuộc sở hữu của
    anh rồi thì anh sẽ đối xử tử tế và ít nhất sẽ không bao giờ đem bán đi như Lâm Chấn Khang ...
    Hắn kéo mạnh Băng sát vào người , rồi cúi xuống .
    - Cảm giác thế nào nhỉ, khi bị đem bán như 1 món đồ không hơn ... anh cũng thấy thương người đẹp đấy ... nhưng em có hận Lâm Chấn Khang không anh không quan tâm ... điều anh muốn bây giờ là ... em phục tùng anh ... ngoan nhé ...
    Hắn cuối xuống gần hơn, mắt nhìn như mê đám 1 làn môi mềm.Băng quay đầu tránh hắn ... hắn đưa bàn tay lên đẩy nhỏ quay mặt lại ...
    - Đừng chống cự ... vô ích thôi ... em chỉ càng kích thích anh hơn ... - Rất nhiều con mắt đang chú ý đến Davinci ... Nhưng lúc này, hắn chỉ có 1 mối quan tâm là ham muốn đang trỗi dậy ... Hắn tiếp tục cúi xuống ... gần hơn ... Băng không thể phản kháng ... Và .
    - Á ...
    Bất chợt , Davinci đẩy Băng ra ... mọi con mắt đổ dồn về phía hắn. Trong 1 giây, hắn cảm thấy có gì đó nóng lên ở ngực, nóng đến mức bỏng rát. Hắn nhìn xuống và thấy 1 vệt áo vest bị cháy xém, mắt hơn trợn tròn ... Sau 1 hồi trấn tĩnh lại, hắn nhìn Băng.Nhỏ cũng chưa hiểu có chuyện gì, chỉ thấy Davinci lúc này đang cười khẩy.
    -Em đã dùng bật lửa đấy à? ... À, hoa hồng có gai ... thú vị lắm, anh sẽ bẻ từng cái gai 1 , từng cái ...
    Davinci vẫy tay ra hiệu cho 1 tên vệ sĩ đứng gần bước đến
    - Đặt phòng khách sạn cho ta –
    Rồi hắn tiến đến nhanh lại phía Băng ... Nhỏ bị kéo đi, nhỏ cố chống cự nhưng Davinci quá khỏe ... Rồi sẽ ra sao? Nhỏ vừa bị bán và sẽ trở thành sở hữu của cậu ấm nhà Uyliam ?Tức là rời khỏi khu biệt thự ... Không! Không được! Nhỏ không thể rời khỏi đây ... Băng cố kéo người lại để không phải bước đi cùng Davinci nhưng bàn tay thô bạo ấy cứ xiết chặt cổ tay Băng và lôi đi ...
    - Không ! Không thích !
    Davinci dừng chân, quay người lại.
    - Tiếp đi! Em phản đối tiếp đi ... anh muốn nghe tiếp ...
    Băng nhìn thẳng vào mắt hắn :
    - Thân thể là của tôi ! Lâm Chấn Khang đồng ý trao đổi, tôi thì không!
    - Không? ừ ... không ổn rồi ... anh "say" em thật rồi ... Không! Không thể chịu thêm nữa , không chờ để đến khách sạn được nữa ...
    Davinci túm lấy cánh tay Băng đẩy mạnh lại phía chiếc bàn lớn, mắt hắn lộ rõ thèm muốn điên cuồng . Hắn gạt mạnh tay cho ly cốc trên bàn hất văng xuống kêu loảng xoảng . Và chưa kịp để Băng chống cự lần 2 thì hắn đã xô ầm nhỏ xuống bàn ... Hắn như 1 con thú khát máu , hôn lên khắp cổ Băng ... nhỏ giãy giụa nhưng bị tay Davinci ghì chặt xuống bàn ...
    Hàng chục con mắt đang nhìn , 1 số thấy hưng phấn,1 số khó chịu ... nhưng rốt cuộc không ai muốn làm anh hùng cứu mĩ nhân. Thay vào họ còn muốn được như Davinci ...
    Hắn lúc này đang hưng phấn tột cùng ... mặc cho Băng vẫn cố giãy giụa ... nhưng bất lực ... Nhỏ quay mặt đi và thấy bao nhiêu con mắt đang nhìn mình ... Cố dàn lòng để bình tĩnh, để chịu đựng rồi đến đâu thì đến ... nhưng anh đèn phía trên chiều thẳng vào khiến đôi mắt nâu thấy cay cay ... Băng không chống cự nữa ... 2 tay thả buông ... mắt nhắm nghiền ...
    Và ... khi từ khóe mắt ... 1 giọt nước trong veo
    ... lăn ra ...
    Xỏangggggg !!!!!!!!
    - Á á á á ..........
    Tiếng hét thất thanh vang lên ...
    Đèn treo cứ lần lượt vỡ choang và rơi xuống ... bốc cháy. Người chạy tán loạn hốt hoảng ...
    Davinci buộc phải ngẩng lên ... Hắn lau miệng và nhìn cảnh tượng hỗn loạn xung quanh ... Cốc chén vỡ loảng xoảng dưới sàn ... những đám cháy ngày 1 lớn ...
    Davinci chưa hiểu chuyện quái quỷ gì đang xảy ra. Hắn chỉ nghe trên đầu mình có gì kêu răng rắc ... Hắn ngước lên ...
    - Cậu chủ ! Tránh ra aaaaa …..
    Chiếc đèn trùm lớn đang rơi xuống ... Davinci phản ứng rất nhanh và đã nhào ra ... chỉ va chạm nhẹ với những mảnh vỡ ...
    Hải Băng lúc này đã đứng dậy ... mắt mở căng nhìn chiếc đèn chùm rơi ngay sát chân mình , thủy tinh văng tung tóe ... Mọi người đang tìm cách chạy thoát ra ngoài
    Vệ sĩ của Davinci chạy lại đỡ hắn dậy.
    - Cậu chủ, ra ngoài đã, nguy hiểm lắm ...
    - Chuyện quái gì đây hả ?
    - Em không biết ... nhưng ra khỏi đây đã ...
    Khách dự tiệc đã xô đẩy chạy hết được ra ngoài ... Mấy cô giúp việc cũng hoảng hồn ríu chân lại ... Chỉ có Thụy An đang tiến nhanh lại phía Băng và ... Phựt!
    Tay An giật phăng chiếc mặt nạ trên mặt Băng ra.
    - Đừng cố tỏ ra bí ẩn. Ngứa mắt !
    Băng không nói gì, quay đi (là quản lí của Khang bắt đeo mặt nạ đấy chứ) An chạy đi ... Cùng lúc Davinci quay lại…
    - Còn người đẹp của ...
    Mắt hắn trợn tròn ... cơ thể cứng đờ 100% ... hắn đang nhìn thấy khuôn mặt mộc của thiên thần sau chiếc mặt nạ.
    Choang ... ...
    Hệ thống đèn đã hoàn toàn bị phá hủy ... Chỉ còn ánh sáng mập mờ đâu đó và những đám cháy nghi ngút ngày càng lan nhanh. 1 ai đó lao ra trùm chiếc áo vest lên đầu Băng và kéo tay nhỏ đi không 1 câu giải thích ...
    - Cậu chủ. Ra khỏi đây thôi. Nguy hiểm!
    - Người ... người đẹp !
    Davinci thấy Băng biến mất trong tích tắc trước mắt hắn khi hắn bị 2 tên vệ sĩ kéo đi ...
    Trong chốc lát , cảnh vệ của khu biệt thự đã được điều đến xử lí vụ hỗn loạn cùng những đám cháy ... những chiếc đèn tự động được bật lên ...
    Ở 1 góc trong bữa tiệc ... nơi những chiếc đèn được treo chỉ bị chấp mà không vỡ tan tành ... Yến Chi vẫn đứng đó, như chôn chân xuống đất. Nhỏ là người duy nhất quan sát toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối ... Không tin nổi vào mắt mình , đầy Chi căng ra và suy nghĩ rối tung như 1 mớ bòng bong. Chi từ từ quay đầu ... mắt nhìn về phía một người ...
    Chấn Phong đang đứng dựa vào một cây cột , tai vẫn đeo mp3 , cuối mặt xuống và mắt nhắm nghiền, như không hề nhận ra vụ hỗn loạn ngay trước mắt ... Và ... Phong chợt ngẩng đầu ... đôi mắt từ từ mở ra ...
    Yến Chi sửng sốt hơn bao giờ hết ... Khi thấy ... trong đôi mắt màu cafe đang sợ ấy ... hằn những tia đỏ ngầù ...
    ... Cảnh vệ khu biệt thự được huy động hết mức để xử lí sự cố và đưa khách ra ngoài cổng an toàn . Chẳng có ai hiểu chuyện gì đã xảy ra, vẻ như vừa có động đất nhưng chỉ thấy mọi thứ vỡ choang và bốc cháy chứ chẳng thấy mặt đất rung chuyển, tóm lại là thật kinh khủng!
    Phía trong khu biệt thự vẫn hoàn toàn yên tĩnh ... Khang vừa vào trong phòng không hề biết có sự cố xảy ra ...
    Trên dãy hành lang, 1 tên cảnh vệ cúi đầu.
    - Đừng thông báo gì cho cậu cả. Tôi sẽ tự lo liệu.
    Quản lí của Khang kéo tay Hải Băng đi, nhỏ không chống cự và ngoan ngoãn đi theo ... Tên cảnh vệ mặt đằng đằng sát khí hơi quay đầu nhìn the mái tóc Băng , người đứng im như phỗng trong một chốc ... hắn nhận ra nước miếng đang rớt xuống.
    ... Hành lang khu giữa, vắng lặng. Chỉ nghe tiếng bước chân chậm và đều đều ... Phong đang đi về phía phòng 102. Đằng sau cách vài m ... Yến Chi cũng đang đi thep ... Nhỏ định thăm dò và thắc mắc vài điều, nhưng nhìn cán vẻ thản nhiên không chút quan tâm như chẳng xảy ra chuyện gì của Phong , Chi lại thôi ...
    - Từ đó đến giờ ... anh chẳng nói với em câu nào ... có phải em là người thừa không ?
    Như mọi lần, Chấn Phong vẫn bước và không có câu trả lời.
    - Anh ... ghét em à ? ... Vì lần trước em tự ý chạm vào đồ của anh ? Em xin lỗi rồi còn gì ...
    Phong vẫn như chẳng nghe thấy gì ... Chi bỗng chạy nhanh lên phía trước, đứng ngay trước Phong ngáng đường .
    - Em đang nói chuyện với anh đấy!
    Đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào Chi ... rồi từ từ liếc đi chỗ khác.
    - Hoàng Yến Chi từ bé tơi giờ chưa bao giờ không có được thứ mình muốn. Anh cứ tảng lờ em đi ... sẽ nhanh thôi, em sẽ làm anh phải chú ý tới sự có mặt của em. Nhìn em đây này! Nhìn em!
    Cái cách ra lệnh như trẻ con của Chi không làm Phong mảy may. Cậu bước sang và tiếp tục đi, lướt qua người Chi ... Chi quay phắt lại:
    - Em nói rồi đấy.Em sẽ làm anh thuộc về em!
    Phong đưa tay chỉnh lại tai phone , chân vẫn bước ...
    ... Phòng 101 ...
    Khang ném phăng cuốn tạp chí xuống đất, dựa vào thành đầu giường, có vẻ khó chịu ...
    - Phải rồi! Phải vui chứ ... Sẽ không phải lo bọn hải quan trong nước nữa.Còn được cha khen vì mối quan hệ tốt đẹp với nhà Uyliam ... Mọi chuyện thật thuận lợi như vàng từ trên trời rơi xuống còn gì ... Mà đâu có mất mát gì nhiều ... Chỉ là 1 đứa con gái bỏ công sức bèo bọt nuôi 4 năm nay ... quá hời ... thật quá hời ...
    Miệng thì nói to như thế nhưng trong đầu Khang lúc này không chỉ có những suy nghĩ ấy ... Hình ảnh chợt ùa về trong tâm trí cậu, là khuôn mặt Băng lúc nhỏ kéo nhẹ tay Khang ở bữa tiệc, ánh mắt như muốn Khang đừng đi, đừng bỏ nhỏ lại ... Khang giơ bàn tay mình lên ... Nhớ ra rằng đó là lần đầu tiên Băng chủ động túm lấy tay Khang ... Vậy mà cậu đã giật ra và bước đi vô tình ... Khang ôm đầu ... Bỗng cậu quay người, dướn lên đập uỳnh vào cái loa đang phát nhạc ầm ĩ cho nó tắt ngấm luôn ...
    - Lâm Chấn Khang ! Mày điên rồi, điên thật rồi.Đối với mày đàn bà không là gì hết ... mày sống vì điều gì chứ ... cô ta không là gì hết ... chỉ vì mày khó chịu khi chưa 1 lần chiếm đoạt thôi ...
    Trong đầu Khang, những hình ảnh cứ hiện lên tua đi rõ nét như 1 cuốn băng ... lúc Băng ngủ , lúc Băng ăn ... lúc băng bó vết thương cho cậu ... lúc ...
    - Delete! Delete! Thế gian không thiếu đàn bà ... chỉ là 1 trò tiêu khiển thú vị ... delete! ...
    - Anh!
    Khang mở mắt, nhìn ra.1 cô gái với chiếc sơ mi nhẹ nhàng bung vài khuy ngực và chiếc váy ngắn ngang đùi.
    - Anh gọi phục vụ của Pady phải không ạ?Người ngoài cổng cho em vào.
    Khang nhìn chằm chằm cô gái, khi ham muốn trỗi dậy ... cậu sẽ quên được những điều khó chịu.
    - 90-62-86. Không tệ.Tên?
    - Hanna Quyên ạ.
    - Tuổi?
    - 19 ạ
    - Cởi hết ra!
    - Dạ?
    - Tôi bảo cởi hết ra.Hoặc là trên người không mặc gì và lại đây hoặc là cút về.
    Như 1 cái máy, cô ta tháo khuy áo và lần lượt trút bỏ y phục ... Khang vẫn nhìn chằm chằm, như đã nói, đó là cách Khang quên đi chuyện khó chịu.
    ... Ngoài 3 căn phòng của 3 cậu chủ rộng như những căn nhà thực sự, khu B còn có vài chục căn phòng nhỏ hơn được xây dựng như trong khách sạn.
    Phòng 82.
    Băng đang ngồi trên giường , dù vẫn khoác chiếc áo vest dài nhưng người co ro vì lạnh. Viên Zkilico hồi chiều đã sắp hết tác dụng ... Từ phòng tắm, quản lí của Khang cầm theo chiếc áo sơ mi ... Hắn bước lại phía giường.
    - Mặc thêm vào đi.
    Băng đưa bàn tay hơi run run ra nhận lấy, thấy không cần thiết phải cảm ơn.Quản lí quay ra ... lại chiếc tủ lạnh lấy hộp sữa và gói bánh ngọt.
    - Tôi không hay ăn lắm nên chỉ có vậy thôi.Đói rồi phải không ?
    Băng lắc đầu.
    - Vẫn thích kiệm lời nhỉ. Lạnh à ?
    Tay ôm lấy đầu gối, người Băng bắt đầu run lên, nhỏ không đem theo Zkilico .
    - Biết rồi. Không lắc đầu tức là đúng.Hôm nay cũng đâu có lạnh lắm.Nhìn cô như nhiệt độ đang âm vậy.
    Hắn với lấy chiếc điều khiển tăng nhiệt độ của điều hòa ...
    - Không thể ở chỗ tôi qua đêm đâu.Nếu ổn rồi tôi sẽ đưa về phòng cậu cả.
    Băng lắc đầu quầy quậy.
    -Ừ. Cô bị bán đi rồi ... à, tôi không có ý đó ... Nếu không có sự cố xảy ra ở bữa tiệc, chắc chắn Davinci sẽ không chịu về tay không đâu. không muốn đi theo hắn phải không ?
    Băng im lặng. Ukm.không lắc đầu là đồng ý .
    - Cậu cả chắc chưa biết chuyện xảy ra ... Tôi vẫn chưa tìm được nguyên nhân của sự cố ... có gì đó rất kì lạ, nguồn điện bị phá hỏng nhưng lại không giống bị chập điện thông thường. Giống một vụ động đất hơn, nhưng mặt đất lại không rung chuyển, không lẽ tại ... (định nói về lò phản ứng) ... mà thôi, coi như vận may của cô ... Định sẽ sao?
    Băng im lặng, chưa biết tiếp theo nên làm gì.
    Quản lí của Khang ngồi xuống đất, dựa vào thành giường, tay cầm lon nước ngọt uống.
    - Ông chủ sắp về tới rồi ... tôi sẽ báo cáo chuyện này. Dù gì cô cũng do ông chủ mang về, nhưng tôi nghĩ ông chủ tán thành quyết định này của cậu Chấn Khang ...
    - Tôi đã nói rồi phải không . Với cậu Khang, mục tiêu, quyền lực, địa vị là những điều quan trọng nhất. Cậu sẽ vứt bỏ tất cả, bất chấp thủ đoạn kể cả là cướp đi sinh mạng người cậu yêu để đạt được nó. ..Tôi ... thật sự tò mò về cô ... cô không phản đối việc trở thành người con gái của cậu cả là vì điều gì? Chắc chắn không phải vì tình cảm phải không ... kể cả với cậu Chấn Nam ... tôi không hiểu nổi cô là con người thế nào ... cô đang nghĩ gì ... nhưng ... có 1 điều tôi chắc chắn ... mỗi lần nhìn cô ... tất cả nghi ngờ xét đoán của tôi biến mất, thay vào là…. sự rung động không kiềm chế được ... của trái tim ...
    Quản lí của Khang quay người ... Trên giường, Băng đã nằm xuống ngủ từ lúc nào. Tay quản lí ... từ từ đưa bàn tay lên ... nhưng nó rụt lại trước khi làm thêm điều gì trong ý nghĩ của hắn ...
    ...
    Hotvteen cảm ơn bài này.
  5. Sầu Đầy tớ nhân dân!

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,175
    Đã được thích:
    544
    Điểm thành tích:
    203
    Hơn nửa đêm , Lâm Chấn Đông ngồi xuống ghế, dựa lưng vào, có vẻ hơi mệt sau 1 phi vụ lớn.
    - Ta nghe qua tình hình rồi.Nói về sự việc chính đi.
    - Em nghĩ là ông chủ tán thành với cậu cả về vụ trao đổi với Davinci Uyliam , chúng ta quá hời!
    - Không dễ dàng vậy đâu.Ngươi mong điều đó xảy ra phải không ?
    - Ông chủ hiểu được rồi thì em cũng không cần biện minh nữa. Đương nhiên là em muốn con bé đó biến mất khỏi khu biệt thự.
    - Ngươi đã quên về mục đích của ta khi đưa cô bé về sao?
    - Cô ta quá quỉ quyệt. Không thể hiểu nổi cô ta đang tính toán điều gì.
    - Chấp nhận trở thành người của thằng Chấn Khang , cô bé liều lĩnh hơn ta tưởng ... chắc cô bé đã biết về những nguy hiểm phải thử đúng không ?
    - Hết cậu ba lại sang cậu cả, cô ta đúng là 1 con hồ ly.
    - Vậy là ngươi đang cho rằng Chấn Khang sẽ sập bẫy tiếp theo?
    - Hoàn toàn không ạ.Việc trong bữa tiệc hôm nay đã chứng minh điều đó. Cậu cả chẳng coi 1 đứa con gái nào ra gì. Cô ta cũng chẳng là gì khi bị đem bán không do dự như vậy.
    - Ta không hề ngạc nhiên về quyết định đó của thằng cả. Nhưng ta chắc cô bé sẽ không để yên cho mọi chuyện diễn ra đâu. Còn… sự cố khó hiểu đó ... ta cũng đang suy nghĩ. Trên camera ghi hình ... có sự có mặt của cp!
    - Cậu hai thì vẫn vậy mà. Trời có sập cũng kệ thôi ạ.
    - Có vẻ nhưng cái vẻ phớt đời của nó đã làm con gái của Hoàng Bá Nguyên chết mệt rồi ...
    - Em lại đã nghĩ người Hoàng Yến Chi nhắm đến là cậu cả ... Nhưng hôm nay em để ý thấy ... cô ta và cậu hai ... khá thân mật ạ.
    - Ngươi nghĩ sao về mối quan hệ này ?
    - Nếu cậu hai nắm được con gái Hoàng Bá Nguyên trong tay thì là 1 lợi thế lớn rồi. Em biết cậu hai là người chẳng cần gì ... nhưng đây là lần đầu tiên cậu chấp nhận 1 đứa con gái ở gần thế mà không hề phản ứng gì. Ngạc nhiên quá mức ạ!
    - Còn nhiều điều khiến ngươi phải ngạc nhiên nữa. Ngươi quên rằng thằng con chẳng – cần - gì của ta là kho báu sở hữu của riêng ta! Chuyện về cô bé thú vị ấy, ta sẽ không nhúng tay vào. Nếu cô bé để mình dễ dàng bị bán như vậy, với ta, cô bé vô giá trị.
    Tên cận vệ chạy vào , cúi đầu:
    - Ông chủ.1 cô gái xưng tên Hoàng Yến Chi muốn gặp ạ.
    - Ồ ... thật bất ngờ. Cho vào.
    - Vậy em xin phép luôn ạ.
    ... ...
    - Cô gái trẻ. Lần đầu gặp mặt.
    - Cháu chào bác! Chắc bác đã nghe về cháu rồi nên cháu không giới thiệu nữa. Cháu vào đề luôn ạ.
    - Đúng là 1 du học sinh, cách ăn nói rất tự tin và khoáng đạt.
    - Cảm ơn vì lời khen, cháu nghe nhiều người nói vậy rồi.
    - Thế này thảo nào Hoàng Bá Nguyên rất tự hào về con gái mình. Vừa xinh đẹp lại thông minh ... Được rồi . Cháu bảo nói thẳng vào vấn đề mà ... Cháu muốn gì?
    - Muốn anh Chấn Phong!
    Một nét ngạc nhiên lẫn vui thích hiện lên trên mặt Lâm Chấn Đông .Ông bật cười ...
    - Đúng là giới trẻ bây giờ ... thẳng thắn lắm !
    - Cháu nghĩ gì thì nói vậy thôi. Trước giờ cháu chưa bao giờ từ bỏ thứ mình muốn, bằng mọi cách sẽ có bằng được. Còn nếu không thể có được thì cháu sẽ làm cho không 1 ai có được nữa ạ .
    - Tuyệt lắm ... cháu giống ta !
    - May là bác không khó chịu vì cháu. Kể các bác không thích cháu thì cháu cũng không từ bỏ anh Chấn Phong đâu ạ!
    - Ồ không . Ta không ghét cháu ... Ngược lại, ta cũng rất muốn cháu với thằng con ta thành đôi.
    - Thật sao ạ?
    - Ta không nói chơi!
    - Vậy cảm ơn bác trước.
    - Nhưng ... thằng con ta, cả thằng cả và thằng hai, đều là những tên khó chiều đấy.
    - Cháu biết ạ. Nhưng điều đó chẳng là gì. Được bác cho phép thì càng tốt ...
    - À ... hôn sự giữa cháu và con trai Thượng nghị sĩ ...
    - Cháu hủy rồi ạ. Hắn là 1 kẻ nhu nhược và bất tài .
    Lâm Chấn Đông hơi mỉm cười ... mọi chuyện đều đã trong dự tính của ông. Chấn Phong và Yến Chi quan hệ tốt thì ông và Hoàng Bá Nguyên cũng sẽ như vậy. Thêm vào, ông đã gián tiếp cắt đứt mối quan hệ của Hoàng Bá Nguyên và Thượng nghị Obanrad. Qủa là 1 mũi tên trúng 3 đích ... Giờ chỉ còn chờ cách xử xự của Chấn Phong thôi.
    ... 5h sáng. Chuông di động réo inh ỏi. Khá bực mình vì bị phá giấc ngủ, Khang với tay tìm di động.
    - Alo?
    - Người đẹp của tôi đâu?
    - Thằng điên nào thế ?
    - Tỉnh ngủ đi 1 Davinci Uyliam đây !
    Khang mở choàng mắt, nhớ ra mọi chuyện tối qua.
    - Trời còn chưa sáng. Ngài có việc gì vậy ? Không lẽ phiêu cả đêm chưa mệt còn muốn hàn huyên tâm sự? – Khang nói với giọng hơi mỉa mai.
    - Cậu vẫn mơ ngủ đấy à? Hay giả bộ không chớp mắt? Nếu cậu không trả người đẹp đây thì tôi sẽ hủy lời hứa đấy.
    - Vụ trao đổi có bao nhiêu người chứng kiến, ngài định lật lọng sao? Mà ngài bảo trả người đẹp đây là ý gì ?
    - Sau vụ động đất, tôi không thấy người đẹp đây và về nhà tay không đấy. Cậu giấu người đẹp đâu rồi ?
    Khang bật người dậy.
    - Động đất??
    - Hờ ... cậu giả bộ giỏi nhỉ. Người đẹp của tôi đâu?
    - Khoan đã. Tôi sẽ nói chuyện với ngày sau!
    Khang tắt máy choàng chăn nhảy ra khỏi giường ... Cô tiếp viên ở vũ trường khẽ cựa người, dưới chăn, cô ta vẫn trần truồng.
    - Anh ... chưa sáng mà. Chuyện gì thế ?
    Khang bước nhanh lại phía bàn máy, liếc qua đồng hồ.
    - Cô ở đây hơn 4 tiếng rồi đấy. Dậy cuốn gói đi ...
    Cô gái dụi mắt, chưa hiểu gì .
    - Em buồn ngủ lắm ... đợi sáng rồi ...
    - Tôi bảo cô cuốn gói khỏi đây !
    Giọng Khang quát lên giận dữ, tay cậu mở laptop, khởi động. Cô tiếp viên hơi rùng mình tỉnh hẳn , lục cục ngồi dậy mặc quần áo ... 1 tên đàn em của Khang bước vào , cúi đầu .
    - Cậu chủ !
    - Đưa cô ta ra ngoài và gọi người đến thay chăn gối đi!
    - Vâng
    Màn hình máy tính đang thu về hình ảnh từ party ... Khang tua đến lúc cậu ra khỏi bữa tiệc ... Nếu không phải Davinci nói quá lên là có động đất thì Khang chẳng muốn xem lại cảnh lúc ấy tí nào ... Nhìn Davinci quá thân mật với người con gái của cậu trong khi Băng cố chống cự ... Khang chỉ muốn đập tan cái màn hình ra ... 2 tay cậu xiết chặt lại ... Nhưng Khang kiên nhẫn đợi đến cái sự cố như Davinci nói ... Mọi thứ bắt đầu hỗn loạn , người rú hét lên , hoảng hốt chạy. Khang nhíu mày ... rồi bỗng đập tay cái rầm xuống bàn.
    - Sheeply ! Ngươi biến vào xó nào rồi !!!
    Mọi chuyện to nhỏ trong khu biệt thự quản lí của Khang luôn báo cho cậu. Vậy mà chuyện nghiêm trọng thế này đến giờ Khang mới hay thì thật không thể bỏ qua được. Khang rút di động ... Số máy đầu bên kia không liên lạc được ... Khang thấy người đang nóng lên , cơn giận bốc ngùn ngụt.
    Rầm ... ... !!!!!!
    Cửa phòng ngủ của Sheeply – quản lí của Khang mở choang.
    Tay quản lí giật mình tỉnh giấc khi đang ngủ vật vờ trên ghế tựa.
    - Cậu chủ ...
    - Tao tưởng mày chết ở xó nào rồi ???
    Nhìn vẻ giận dữ của Khang , Sheeply đoán được cậu chủ đã biết hết tình hình.
    - Sự cố xảy ra quá đột ngột ngoài dự tính. Em đã xử lí xong nhưng hiện chưa tìm hiểu được nguyên nhân ạ.
    - Chuyện nghiêm trọng vậy sao mày không báo cho tao? Mày không coi tao ra gì nữa phải không ?
    - Em xin lỗi ... vì cậu chủ đã dặn nếu tự giải quyết được thì không cần báo những ...
    - Câm miệng ! Vậy tại sao mày không nghe điện thoại ? – Khang ngày càng tức giận, chỉ chút nữa thì có thể cho tay quản lí 1 trận nhừ tử .
    - Cậu chủ ... có thể hạ giọng không ... trong phòng còn có người đang ngủ ...
    Khang nhíu mày ... Chợt nghe tiếng cựa người ... Khang quay đầu nhìn ... Trên giường kê ở 1 góc phòng, Băng đang cuộn người ngủ ngon lành, mặc áo sơ mi của tay quản lí và đắp chiếc vest đen dài của hắn luôn ...
    Khuôn mặt đang biến sắc của Khang ... 2 tay siết lại kêu răng rắc ... nhưng, cậu quay lại nhìn tay quản lí với một vẻ cố thản nhiên và giọng nói cố nhẹ nhàng :
    - Sao cô ta ở đây? Không phải tao đã bán rồi sao ?
    - Vì xảy ra sự cố nên Davinci Uyliam chưa đưa theo được
    - Vậy là cả tối cô ta ngủ trên giường mày ? Mày ... đã làm gì cô ta rồi?
    Sheeply khẽ liếc nhìn Hải Băng trên chiếc giường, suy nghĩ chạy đi rất nhanh trong đầu.
    - Qủa thực ... Khi một cô gái hấp dẫn đến thế ngủ không biết trời đất là gì trên giường mình thì ... bất kì 1 thằng đàn ông nào ...
    - Tao hỏi mày là đã làm gì ??? –Khang gần như gầm lên khi nghe cái cách nói vòng vèo của Sheeply .
    - Sao cậu chủ quan tâm? Chẳng phải cậu đã bán cho Davinci rồi sao?Qua tay em trước rồi mới đến Davinci thì cũng có sao
    Chat !!!!!!!
    1 cái tát làm mặt tay quản lí quay phắt 90 độ, hắn lại nhìn thẳng vào Chấn Khang .
    - Cậu chủ khó chịu gì chứ? Món đồ cậu chủ vứt đi ... nhưng đối với em , đó là 1 viên ngọc vô giá. Nếu em có được ...
    - Im miệng! Tao không muốn nghe thêm gì cả . Tao chỉ cần biết 1 điều ... bàn tay mày ... đã chạm vào cô ta chưa???
    Cạch! Họng súng chĩa thẳng vào đầu tay quản lí ... Hắn cố giữ bình tĩnh nhìn họng súng.
    - Cậu tức giận vậy là vì điều gì ? Nếu tối qua Davinci đưa cô ấy đi ... cậu đã tưởng tượng ra được ... hình ảnh ... trong khách sạn ... cũng với cô gái kia ... Khi ...
    Xạch xạch! ... Khẩu súng vừa được lên đạn và ngón tay Khang đang ghì lấy cò súng ... Khang nghiến chặt răng và mắt nhìn tên quản lí với cái nhìn như có hàng vạn những mũi tên lao tới ...
    Sheeply đã nghẹn họng và mắt căng ra nhìn ngón tay cậu chủ đặt ở cò súng ... đang kéo dần ... dần ... Và ...
    - Ồn quá ...
    Không khí như loãng ra sau khi 1 giọng nói trong veo vang lên ... Khang cùng tay quản lí ... quay đầu ...
    Băng đang ngồi trên giường ... chớp chớp mắt nhìn. Nhỏ hoàn toàn không tỏ thái độ gì khi thấy có mặt Khang , ngay cả cây súng trên tay Khang đang chĩa về phía tay quản lí ... Rất bình thản như chẳng có chuyện gì , Băng liếc đi nhìn quản lí của Khang :
    - Đói nữa ...
    Khang đã hạ tay xuống , quay đi chỗ khác.
    - Cậu chủ nên về phòng. Nếu ngài Davinci đến, em sẽ tận tay giao cô ấy nguyên vẹn để cuộc trao đổi không bị phá hỏng.
    Không muốn nói thêm gì , đúng hơn là không muốn nhìn Băng lần nữa, chân Khang bước ra cửa không suy nghĩ . Cùng lúc tay quản lí lấy miếng bánh từ tủ lạnh đem lại giường.
    - Chỉ còn ít bánh ngọt thôi. Vì đói quá nên em không ngủ được nữa sao? - Không quan tâm tới giọng nói thân mật và đầy lo lắng đã thay đổi đột ngột của Sheeply , Băng nhận lấy miếng bánh và ăn.
    Khang dừng chân ở cửa, thấy có gì đó khó chịu dâng lên khi nghe cái điệu quan tâm của tay quản lí ...
    - Ăn từ từ thôi ... nghẹn bây giờ. Anh lấy nước ấm cho em nhé ... -Tay Sheeply vuốt nhẹ lên tóc Băng , cử chỉ dịu dàng và âu yếm vô cùng ...
    Ngay tức khắc, tên quản lí bị túm lấy cổ áo và xô mạnh xuống đất ... Khang đã không thể bình tĩnh thêm khi nhìn cái cảnh tượng ấy ... Cậu nhìn Băng, nhỏ chẳng để ý ai bị ngã và có xung đột gì xảy ra ... điều nhỏ quan tâm là ... miếng bánh rất ngon.
    - Cái vẻ bình thản ấy là sao? Sao có thể bình thản khi tay thằng đàn ông đang chạm vào mình hả? Ta đã nói là sẽ rất khó chịu khi kẻ khác chạm vào em mà ...
    Giọng Khang gắt lên ... nhưng Băng vẫn cắn bánh ăn ngon lành. Thế này thì hết chịu nổi ... Khang túm lấy tay Băng và kéo mạnh nhỏ xuống giường 1 cách bạo lực.
    Khang kéo Băng ra khỏi cửa phòng như kéo đi 1 món đồ ... Băng chẳng hiểu gì và buộc phải bước nhanh theo ...
    Trong phòng , tay quản lí đã phủi tay , đứng dậy và ... mỉm cười .
    ... Cửa phòng ngủ của Khang mở đến rầm ... Khang chận Hải Băng vào tường, 2 tay ghì lấy vai nhỏ ... Khang cúi xuống, nhìn chằm chằm vào mắt Băng :
    - Nói đi! Nói là em không muốn bị trao đổi như 1 món đồ ! Nói là em muốn ở lại bên ta và muốn là người con gái của ta ! Chỉ ta thôi! Em nói đi!
    Băng ngước lên nhìn vào mắt Khang , cái ánh mắt vẫn chẳng chút thái độ và luôn khó hiểu vậy.
    - Đừng có làm ta điên thêm nữa ! Em chỉ cần nói vậy thôi , chỉ cần ngoan ngoãn gật đầu và phục tùng ta thôi ... Ta sẽ không để cho bất kì ai chạm vào em hết , sẽ không để cho bất kì kẻ nào làm tổn thương em ... và sẽ không có ai làm người con gái của ta nữa ... ngoài em ra ...
    Rốt cuộc giọng nói nhẹ và trong veo cũng cất lên :
    - Không muốn bị trao đổi ... không muốn ... làm người con gái của ai ... không muốn gì cả ...
    Bàn tay đang xiết chặt lấy vai Băng khẽ run lên ... Bàn tay ấy chợt buông ra khỏi người Băng ... Khang đang lùi, lùi dần ...
    - Được ... được rồi ... hiểu rồi ... không ngờ ... em lại đáng giá như vậy ... chỉ là con trai ngài Ủy viên ... mà đã chịu cho ta quá nhiều để có được em ... Vậy không biết ... mang em ra đấu giá ... ta còn có thể nhận được những gì ... – Khang chợt cười – Hẳn là đắt giá lắm ...- Khang chợt dừng chân ...
    - Nói coi ... trước khi không còn làm người con gái của ta ... em muốn gì ? Trước giờ ... lúc nào cũng là không thích ... không muốn ... không gì cả ... giờ ta muốn biết ... ta sẽ thực hiện 1 điều ... em muốn .
    - Là lời hứa !
    Khang hơi nhíu mày.
    - Lời hứa ... nếu đến bữa tiệc ...
    Khang đã nhớ ra cậu từng nói rằng nếu Băng xuất hiện trong bữa tiệc , thì " em muốn gì cũng được", Thì ra Băng có mặt ở bữa tiệc vì điều kiện ấy ...
    Reng ...
    Di động của Khang chợt kêu . Cậu lại phía bàn cầm lên , là Davinci gọi. Khang tắt máy rồi ném lên bàn. Quay lại, đã thấy Băng đứng trước mặt.
    - Có lẽ sẽ gặp rắc rối nếu không trao em lại cho hắn đây. Được rồi, trước khi làm việc ấy, ta sẽ thực hiện lời hứa. Em nói đi, bất kì việc gì có thể, ta sẽ làm ...
    - Bất kì ?
    - Phải .
    - Tầng hầm !
    Khang nhíu mày như chưa nghe rõ lắm .
    - Gì ?
    - Tầng hầm của khu biệt thự !
    Khang đơ vài giây ... rồi bật cười :
    - Em đang nói chuyện gì vậy? Tầng hầm nào? Khu biệt thự này sao ? Không để Khang tiếp tục giả bộ ... Băng đi vòng qua , lướt qua người Khang , qua bàn máy ... rồi đứng trước tủ kính lớn trưng bày súng ... – Khang đã quay lại nhìn, đầu cậu đang đặt ra những tình huống khó lường trước.
    Băng lần tay trên 1 khoảng tường trống cạnh chiếc tủ lớn ... những ngón tay lướt đi rất nhẹ, khuôn mặt vô cùng tập trung như để cảm nhận điều gì đó ... Chợt bàn tay khựng lại ... đẩy dần ... đẩy mạnh hơn ... 1 mảng tường bị đẩy đi như 1 ô cửa nhỏ được lắp trên tường kín mít và nhẵn mịn y như cả 1 bức tường không có chút gì khiến người ta hoài nghi. Trên bức tường hiện ra 1 ô vuông bằng mặt báo , lắp ẩn một bảng điện tử gồm bảng số và màn hình cảm ứng ... Băng quay người, Chấn Khang đang nhìn nhỏ bằng vẻ mặt cả ngạc nhiên lẫn một chút xét đoán.
    - Thực hiện lời hứa !
    - Em đã biết ...
    - Đừng hỏi tại sao !
    Nhìn vào mắt Băng , Khang không còn cách khác ngoài đầu hàng ...
    - Đã thế này ta cũng không giấu em nữa .
    Khang quay người đến bàn máy , khởi động laptop và truy cập vào hệ thống an ninh ... Khá nhanh, Khang bước lại phía Băng cẩn trọng nhấn mật mã trên bảng số , rồi đặt tay lên màn hình kiểm tra dấu vân tay . Màn hình hiển đỏ " Match". Lập tức, chiếc tủ kính lớn từ từ chuyển động ... Lộ ra 1 cửa kính dẫn vào thang máy phía trong . Băng hoàn toàn không bất ngờ ... nhìn Khang .
    - Cùng vào đi . Nếu em muốn biết .
    Hai người cùng bước vào thang máy trong suốt hình hộp. Trên bảng số chỉ có 2 số : 1 và 2. Ngay khi Khang ấn số 2, cửa thang máy đóng và cửa phòng ngủ 101 cũng tự động khép lại, khóa vào ổ , hệ thống an ninh trên máy cũng để chế độ đóng tạm thời và hỏi lại mật khẩu. Đương nhiên toàn bộ những điều vô cùng tỉ mỉ, cẩn thận và vô cùng bảo mật này là từ bộ não của Lâm Chấn Phong .
    Hotvteen cảm ơn bài này.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện
Tags: Chi chan

Chia sẻ trang này