Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. Sầu Đầy tớ nhân dân!

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,175
    Đã được thích:
    544
    Điểm thành tích:
    203
    Nếu không gọi bác sĩ đến, cậu chủ định kệ cho chảy bao nhiêu máu cũng được phải không? Chính cậu chủ cũng là một bác sĩ chưa nhận bằng cấp đấy.
    Nam cầm cốc nước lên, uống mấy viên thuốc kháng viêm, không nói gì thêm với tay quản lí. Cậu đã được bác sĩ băng lại vết thương dù cho không quan tâm lắm đến chuyện đó.
    - Dù sao cậu chủ cũng nên yêu bản thân một tí, Mọi người đều rất lo lắng đấy.... Bác sĩ bảo vết thương trên đầu khâu mấy mũi, xương ở bả vai suýt chút nữa thì gãy. Mất nhiều máu nhưng không nguy hiểm lắm.
    - Như thế mà không nguy hiểm sao? Máu chảy nhiều vậy cơ mà. - Cô quản gia bước vào, bộ mặt gần như sắp khóc.
    - Cậu ba chẳng biết quý bản thân gì cả. Là tụi em buồn chết luôn.
    - Ta không sao.
    - Sao lại không sao? Tất cả chỉ vì con bé đó. Rõ ràng thấy cái cửa sắp rơi xuống mà không tránh đi. Rõ ràng biết cậu ba bị cả cái cửa kính phang xuống đầu vì cứu mình mà vẫn dửng dưng như không.
    - Em đừng nói nữa.
    - Cậu ba chiều nó quá nên nó chẳng coi ai ra gì, chẳng có tình người.
    - Em ra ngoài đi. Ta không muốn nghe nữa.
    - Cậu ba yêu quý nó nhưng nó đâu có quan tâm gì đến cậu ba? Một chút lo lắng cũng không mảy may nữa.......
    - Em ra ngoài đi. - Nam gắt lên.
    Như quay đi, bực bội bước ra ngoài.......
    Nam ngồi trên ghế, đưa hai tay để trên bàn, mặt cúi gầm, mắt nhắm nghiền.......
    - Cậu chủ có biết mục tiêu của chúng ta là gì không? Là giàng được quyền thừa kế....
    - Ta không muốn cái vị trí ấy nữa......
    - Nhưng cậu chủ đã bước chân vào con đường ấy rồi.... Như tôi đã nói, cậu chủ chỉ có quyền tiếp tục bước đi thôi!
    - Ta sẽ dừng lại!
    - Cậu chủ không hiểu hết hậu quả hay sao mà nói câu ấy.....Vì cô bé đó.....sao? Cậu chủ....yêu cô bé rồi.....phải không???
    - Ta..... không ngăn nổi trái tim ta nữa.....
    - Điên rồ! Quá điên rồ! Cậu có biết ý định của ông chủ khi đem cô bé đến đây không????
    - Ta không thể chĩa súng vào cô bé được! Ta không làm được!
    - Ngay lúc đầu tôi đã ngăn cản cậu gần gũi với cô bé rồi! Giờ thì.... dù cậu yêu tới mức nào, cậu cũng không được từ bỏ mục tiêu cuối cùng của mình! Cậu sinh ra để làm gì? Cậu được dạy nhưng gì trong 20 năm qua? Cậu phải nhứ, phải nhớ cách duy nhất để tồn tại trên thế gian này là đấu tranh, là giẫm đạp lên kẻ khác! Và cậu phải nhớ..... cậu là con trai Lâm-Chấn-Đông!
    - Không..... ta không muốn nhớ gì cả.....
    - Giờ cậu định sao? Cậu bảo sẽ dừng lại? Cậu muốn dừng lại để bảo vệ cô bé? Để không phải chĩa súng vào cô bé? Cậu có biết,
    Xem trước
    spinner.gif
    nếu cậu không làm thế.....cô bé cũng vẫn chết dưới tay cậu cả hoặc câu hai? Cậu có thay đổi được gì không?
    - Ta sẽ không để điều đó xảy ra....
    - Cậu chủ không đủ quyền lực để làm điều đó đâu. Chính cậu cũng rõ hơn ai hết đấy!
    - Vậy.... ngươi bảo ta phải làm gì? Phải làm gì hả?
    - Cách tốt nhất.... là để cô bé .... chết dưới tay cậu đi. Nếu không....cậu vừa mất cô bé....vừa mất quyền thừa kế.....cả mạng sống của cậu, cũng không giữ được đâu.... Tôi chỉ nói lại lần này thôi..... Cậu chủ! Từ lúc sinh ra trên thế gian này....cậu....đã không có quyền được lựa chọn......
    ...Tay quản lí quay đi....bước khỏi phòng.
    Chấn Nam đập đầu xuống thành bàn....mắt nhắm nghiền lại.....
    ...................
    - Bạn đi đâu thế?....lúc này bạn phải ở bên và chăm sóc cậu ba chứ?
    Băng lướt qua mặt An , đi trên hành lăng.
    - Bạn là kiểu người gì vậy? Có biết cậu ba bị thương nặng thế nào không?......Bạn làm gì mà lang thang ngoài này hả?
    Băng vẫn tiếp tục đi, đầu đang mải suy nghĩ gì đó. An đứng nguyên, chống nạnh.
    - Cong người kì quặc! Con người xấc xược! Con người nhẫn tâm và độc ác!
    ........11 giờ đêm.......
    Hải Băng chậm rãi bước vào phòng ngủ của Nam.....
    Nhỏ chợt khựng lại....Nam đang đứng giữa phòng, cởi trần, mắt trân trân nhìn Băng. Không phải ánh mắt dịu dàng của ngày thường......và quan trọng hơn, trên tay cậu.........đang cầm khẩu súng..........hướng thẳng về phía........ Băng........Nhỏ không ngạc nhiên, không sợ hãi........đứng yên....và chỉ nhìn Nam.....
    Con chim Palila đứng co người lại, đôi mắt nhỏ xíu tròn xoe cứ nhìn và khẩu súng trên tay Na......không chớp...........
    Trong khoảnh khắc...... Nam đưa ngón tay vào cò súng........vẫn im lặng và nhìn Băng.....
    Trái tim Nam chợt nhói lên.......và...
    .....Cậu bóp cò!!.....
    Nhưng......Băng vẫn đứng yên.......
    Còn Nam.......giật cò khẩu súng ngắn......giật mạnh hết lần này đến lần khác......Nam gần như muốn điên lên.......Cậu giơ tay và ném thẳng khẩu súng vào tường....
    Khẩu súng......không hề....... có đạn.....và....Nam ....biết điều này....
    Cậu ngồi thụp xuống, dựa vào thành giường, ôm đầu ....Hai hàm răng nghiến chặt lại.....
    nào. Nhưng trên thế gian này, trái tim bất kì ai cũng biết....... xao động. Hãy giữ lấy giây phút hạnh phúc trước khi nó vụt mất.....hãy coi trọng người đối tốt với mình.....trước khi người đó.....ra đi. Cậu Chấn Nam..... thực sự......... đã yêu nhóc....... rất nhiều......
    Quản lí của Nam quay đi...... ngón tay Băng cùng lúc đặt mảnh ghép cuối cùng xuống......bức tranh được hoàn thành.....bức tranh một vùng biển mênh mông nước, bầu trời tím ngắt màu hoàng hôn..... Một người con trai đang dắt tay một người con gái đi trên cát.....như là......muốn cùng đi.......đến cuối chân trời.......
    Winter khép cửa phòng Chấn NAm lại, khuôn mặt khó gần chợt dãn ra. Đặt tay lên ngực trái, Winter thấy tim mình.....đập rất nhanh........
    ........
    9h30'..... Trong phòng ngủ của Nam, Băng đang ngồi vuốt ve chú Palila, mải miết........như chờ thời gian trôi đi.
    ......9h45'.....
    CHấn Nam đứng ngoài khuôn viên. Bóng đêm bao trùm xung quanh, chỉ nghe tiếng cây lá rung rinh và tiếng gió khẽ lùa qua...... Nam chẳng đem theo thứ gì. Cậu đã nghĩ, mang theo người con gái cậu yêu......là mang theo tất cả.
    .........9h50'.....
    Chấn Nam rút điện thoại nhìn giờ. Vẫn bình tĩnh để chờ đợi tiếp...... Nam chợt cười khi nghĩ đến Băng, nghĩ đến những câu nói ngắn gọn, cụt lủn và có chút hỗn xược của Băng. Cậu cũng chẳng nhớ nổi mình đã yêu cô bé từ bao giờ.....
    .....9h55'...
    An chậm rãi bước vào phòng ngủ của Chấn Nam
    - Bạn...chưa sửa soạn để đi sao? Rốt cuộc....bạn......đang suy nghĩ... điều gì???
    Băng vẫn yên lặng, những ngón tay vẫn vuốt ve bộ lông chú Palila.
    - Bạn .....thật sự.....có yêu......cậu ba......không?
    Băng bỗng đứng dậy.........với ngón tay lấy chiếc hộp nhỏ màu trong suốt........An đứng yên và nhìn tất cả cử chỉ của bạn mình.........
    Mấy ngón tay của một bàn tay Băng vuốt nhẹ lên đầu chú Palila.........Còn tay kia.......thả vào cái hộp nước bé xiu trong lồng chim....... một viên thuốc trắng.....viên thuốc tan ra trong giây lát. Băng lấy chiếc khăn trùm đỏ trùm lên chiếc lồng chim. Đôi mắt con Palila cứ ngước lên nhìn Băng......không chớp............Băng quay ra........!!!
    - Số phận - là - định mệnh!!!!!
    .....10h...
    Nam lại mở điện thoại nhìn giờ, vẫn dặn lòng mình bình tĩnh.......
    ...10h20'........
    NAm đã bắt đầu cảm thấy nôn nao.
    Một cơn gió ùa qua......vài chiếc là xào xạc.....
    Có bước chân người đến.......... chậm rãi.thật gần....
    Nam mỉm cười ...từ từ quay đầu lại........
    - Em làm ta chờ........
    - Cậu chủ! Ông chủ có lệnh gặp bây giờ........
    Hai tên vệ sĩ của LÂm Chấn Đông đứng trước mặt Nam!!!!
    *************************
    ......................
    - Đến rồi sao, con trai...?
    - Tại sao ba...
    - Đừng hỏi tại sao ta biết, hãy nói về dự định của con đi.
    -......con.....định rời khỏi khu biệt thự này.
    - Rồi sau đó?
    - Trở thành bác sĩ cứu
    Chân Hải Băng bước đến......
    - Đừng......Em đừng đến gần đây......Tránh xa ta ra......
    Nhưng Băng vẫn bước....
    - Xin em.....tránh xa ta ra....tránh xa kẻ ******** như ta ra.........
    Băng từ từ ngồi xuống......Tay đưa lên lau mồ hôi trên trán Nam.....và nhỏ vòng tay qua.......nhẹ nhàng ôm Nam vào lòng mình..... Băng hơi quay mặt lại, thì thầm:
    - Nếu muốn.....cứ dùng khẩu có đạn ấy.....CÒn không....người nhận được một viên đạn....sẽ là .....Chấn Nam đấy....
    ......Trên bàn, trong chiếc lồng chim, con Palila hơi nghiêng đầu....như muốn nghe lắm.....những lời Băng...
    ......
    - Ngươi đoán là ai sẽ sập bẫy tiếp theo?
    - Chỉ cậu ba thôi, thưa ông chủ! Cậu cả sẽ chán ngay sau một thời gian. Còn cậu hai thì không một chút mảy may.
    - Ngươi nhầm!.....vậy nghĩ xem, ai sẽ là người giết được cô bé?
    - Có lẽ là cậu cả. Cậu cả hám sắc nhưng thực chất chẳng coi một đứa con gái nào ra gì. Và.....trong ba cậu chủ, em nghĩ cậu cả là người nhẫn tâm nhất.
    - Ngươi.....lại nhầm lần nữa!
    - Ý ông chủ là.....
    - Ngươi sẽ biết thôi.....Con mắt nhìn người của ta rất tốt. Lần đầu tiên nhìn thấy cô bé trong khu nhà hoang dột nát....ta đã thấy bên cạnh đứa bé gái xinh xắn ấy...cả thiên thần.....
    ........và tử thần.......
    ...............Lại một đêm mưa........
    Băng bước từng bước nhẹ nhàng và chậm rãi sang phòng đọc....Chấn Nam đang ngồi dưới sàn, dựa tường.......Lặng yên nghe tiếng mưa rì rầm bên tai từ đâu đó rất xa vọng về...........Băng lặng lẽ bước đến và ngồi xuống bên cạnh Nam.
    - Em..... không ghét...ta sao.???
    Băng khẽ lắc đầu.
    Ta chỉ muốn biết, mình có thể tàn nhẫn tới mức nào.....Nếu khẩu súng ấy có đạn.......ta sẽ ân hận cả đời..........
    Băng từ từ ngả đầu vào vai Nam......Dù phía sau bức tường rất lạnh và tiếng mưa vẫn vọng về bên tai.....Băng vẫn cảm nhận được hơi ấm từ người Nam.
    - Ta lớn lên trong khu biệt thự này....chưa từng có một người bạn....Ta không được đến trường như những đứa trẻ khác....Ta được dạy không chỉ những câu chữ, những bài toán,.....mà còn cả bài học về sự nhẫn tâm,.....sự đấu tranh để tồn tại trong xã hội này.... chỉ cần sai phạm một lỗi nhỏ, tỏ ra yếu mềm trước một con vật đang thương.....hay chỉ là chảy một giọt nước mắt khi thấy đau.....ta đã bị phạt rất nặng.....bị bỏ đói, bị treo ngược lên trong nhà kho đầy rắn.....12 tuổi, mẹ mất. Ta không còn nhận được tình thương từ ai nữa....kể cả anh hai.....Khi anh nhìn ta với ánh mắt lạnh như vô hồn. Ta biết, cách duy nhất để sống sót là cố gắng giành được vị trí thừa kế của cha.....Suốt 10 năm, ta dằn lòng xuống để làm.... bao nhiêu tội ác...Đêm nào ta cũng không ngủ được, cứ nhắm mắt lại....ta chỉ thấy một vùng loang đỏ máu.....ngột ngạt....thật sự rất ngột ngạt.....Ta đã nhiều lần muốn chạy trốn....muốn tìm một sự giải thoát.....nhưng....bất lực.....Con đường ta đi....xung quanh đều mịt mù bóng tối....Ta đã sống...cô đơn thế cho đến ngày...gặp em...Giờ thì....dù ai nói gì....ta cũng không đủ can đảm để chĩa súng vào em....lần nữa đâu....Như thế...thà tự chĩa họng súng vào đầu mình, ta sẽ thấy....dễ chịu hơn.....Ta yêu em.....hơn quyền lực và địa vị.....và.....hơn cả chính bản thân ta nữa.....
    ......Hải Băng từ từ khép đôi mắt trong veo màu nâu lạnh....nhỏ chìm vào giấc ngủ....một giấc ngủ ấm áp khi ở bên CHấn Nam.
    Một ngày mới năng lên.....Mưa đã thôi rơi!
    Căn phòng đầy sách vẫn chìm trong yên lặng.
    Băng từ từ mở mắt......điều đầu tiên nhỏ nhìn thấy là khuốn mặt CHấn Nam, ánh mắt luôn dịu dàng và ấm áp kì lạ. Cả đêm qua Băng đã ngủ trong vòng tay Nam
    - Ta chờ em dậy.....để hơi em một điều.....
    ...............Tình cảm của em.....với ta.....là.......gì???
    Nam đã định không hỏi, không dám hỏi vì sợ sẽ không nghe được câu trả lời hoặc.....câu trả lời làm trái tim cậu.....nhói đau....
    ....Một khoảng im lặng....khi hai đôi mắt nhìn nhau không chớp....
    - Biết - ơn !!
    Tim Nam chợt se lại.....Đôi mắt cậu dời đi....nhìn ra chỗ khác.....nhìn như nhìn một nơi xa xăm lắm.
    - Ra vậy.....em.... thật tàn nhẫn. "Biết - ơn" sao? - Giọng Nam dằn xuống hai chữ ấy - Ta còn chưa một lần..... nghe em nói....cảm ơn.....
    ........
    4h chiều........Chấn Khang lững thững đi trên hành lang, tay đút túi......
    - CHào em trai! Người đẹp khỏe không?
    - Em không có thời gian đùa cợt với anh lúc này...
    - Anh đâu đùa cợt. Ban nãy, nếu không phải ba gọi đến, suýt chút nữa anh "xong việc" với người đẹp rồi.
    Nam đang đi chợt khựng lại.
    - ANh nói gì?
    - CHẳng có gì. Anh gặp người đẹp trên hành lang và định mang về giường mình thôi. Người đẹp không nói với em sao?
    Hai bàn tay Nam nắm chặt lại.
    - Anh nên tự trọng một chút!
    - Sao nào? Không phải người đẹp là của chung à? Lần sau anh sẽ không để lỡ mất cơ hội đâu.
    - Lâm - Chấn - Khang!
    Nam quay người, nhìn anh trai bằng ánh mắt tức giận.
    - CHà. Giờ mày còn giận dữ gọi hẳn tên anh mày nữa đấy. Không sao. Lần khác tao sẽ cho mày thấy cảnh tượng bắt mắt.....: người con gái ấy nằm trên giường tao!
    - Vô sĩ!
    - Mày nghĩ tao không dám à?
    - Tôi cấm anh đụng vào người con gái của tôi! - Nam gần như hét lên. Mấy ngày nay, tâm trạng cậu đã không vui, Chấn Khang còn tiếp tục bỡn cợt làm một giọt nước tràn li.
    - Người con gái - của mày? Mày tự cho mình cái quyền sở hữu đó từ lúc nào hả? - Nét cười vui thích trên mặt Khang chợt tắt ngấm, tay cậu từ từ đưa lên, giọng Khang đe hơn và quyền lực hơn - Đừng có xấc xược thế! MÀy nên nhớ, trong ngôi nhà này.... tao.....là anh trai mày!
    Trên tay Khang..... họng súng đang chĩa về..... phía Nam.
    - Vậy thì....bóp cò đi!
    - Mày thách tao đấy à? Mày nghĩ tao không dám à?
    - Không phải nghĩ anh không dám. Tôi muốn anh biết rằng, tôi....là em trai anh....nhưng, trong khu biệt thự này,,,,,thì....anh và tôi....quyền lực ngang nhau!- Giọng Nam dằn xuống.
    Một khẩu súng dí sát đầu Chấn Khang, khẩu súng đã lên đạn và được cầm bởi quản lí của Nam - Winter.
    Khang chợt cười.....từ từ hạ tay xuống.
    - Mày chưa đủ trình để đấu với anh đâu, em ạ!
    Rồi Khang quay người..... bước đi, vẫn cái vẻ ngông nghênh thường ngày.
    Winter hạ súng
    xuống, vẫn nhìn theo KHang.
    - Cậu cả và cậu hai.....đều là những đối thủ nặng kí.
    Nam quay đầu tiếp tục bước đi,
    - Sao cũng được. Ta không tham gia tiếp cuộc chiến này nữa đâu.
    ..........10h đêm.
    Băng đang vuốt ve chú Palila trong lồng. Palila rất thích thú mỗi khi được cô chủ xinh đẹp làm chuyện này, mắt nó lim dim, thỉnh thoảng gật gù cái đầu bé xíu.
    Bỗng.....từ đằng sau, đôi bàn tay dịu dàng của ai đó vòng qua ôm lấy Băng....và một giọng nói cũng hết sức dịu dàng thầm thì với Băng.
    - Em....chưa ngủ sao..?
    - Hôm nay....em gặp rắc rối với anh cả ta phải không? Ta xim lỗi....em sợ lắm phải không?
    Những ngón tay Băng vẫn vuốt ve chú chim Palila, mái tóc dài khẽ đung đưa, nhỏ lắc đầu..
    - Có lẽ - em cũng phải sống thiếu tình yêu của ba mẹ..... em đã bao giờ nghĩ chưa..... về một ngôi nhà nhỏ....... bình yên....... cạnh biển......hằng ngày được nghe tiếng gió reo, sóng hát......ngày ngày đi bắt ốc biển, cùng chơi đùa với bọn trẻ con........Ta không muốn sống thế này nữa....ta cũng không muốn em bị cuốn vào cuộc chiến mà ba ta dựng nên.... ta muốn từ bỏ tất cả..... muốn giải thoát......... muốn bắt đầu lại......
    Vài giây im lặng trôi qua.......Trái tim Hải Băng, lần đầu tiên.....cảm nhận được một chút xao động. CHẳng phải mơ ước đó cũng là mơ ước nhỏ muốn thực hiện thay ba mẹ sao?
    Giọng Nam lắng xuống và ấm áp vô cùng......
    - Ta sẽ đi khỏi đây.....em....có muốn đi cùng ta không???
    Đôi tay Chấn Nam từ từ buông xuống. Cậu quay người, chậm rãi bước đi.....
    - 10 h đêm mai. Ta sẽ đợi em ở khuôn viên.
    Ba nam ở bên CHấn NAm, chính Băng cũng chưa xác định được tình cảm dành cho cậu là gì. Ba năm, dù trong lòng buồn phiền thế nào, dù bao nhiêu rắc rối, toán tính xung quanh, dù ngột ngạt và đau khổ.....Chấn Nam vẫn luôn dành cho Băng anh mắt dịu dàng. Và nhỏ, đã coi chuyện đó là điều đương nhiên......Nếu đi cùng Nam, Băng chắc chắn sẽ có một cuộc sống bình yên, được chăm sóc, được bảo vệ, được yêu thương,.......điều quan trọng hơn, nhỏ có thể thực hiện được ước mơ của ba mẹ đang dở dang.
    Nhưng!!!
    Băng đưa nhẹ những ngón tay vuốt lên đầu chú chim Palila!
    - Mày........ có muốn...đi - cùng.....Chấn Nam???
    .......
    - Ta sẽ không nghe thêm bất cứ điều gì và sẽ không thay đổi quyết định đâu.
    - Tôi khó có thể ủng hộ quyết định này.
    - Ngươi định nói cho cha ta?
    - Không phải là không thể!
    - Còn ta.....tin ngươi sẽ không làm thế.
    - Nếu ông chủ biết, cậu không chỉ không được bước chân ra ngoài....... mà còn phải chịu hậu quả khó lường trước.
    - CHỉ cần ngươi không nói, cha ta sẽ không biết!
    - Rồi ông chủ cũng sẽ biết.
    - Lúc đó ta đã đưa cô bé đến được một nơi không ai tìm ra. Ta sẽ gọi điện về và thưa chuyện với cha.
    - Cậu nghĩ có thể đưa cô bé
    ra khỏi cổng dễ dàng thế sao? với hệ thống an ninh năng lượng mới nhất của cậu Chấn Phong?
    - Hệ thống luôn cho phép ta và 2 người anh của ta ra vào tự ý.
    - CÒn cô bé thì sao?
    - Nếu đi cùng ta mà máy tính của anh hai không yêu cầu ngăn chặn thì sẽ không sao cả.
    - Sao cậu chắc cậu Chấn Phong dễ dàng bỏ qua vậy? Khi biết cô bé ấy quan trọng nhường nào.
    - Anh hai..... sẽ không chạm đến ta đâu, kể cả bất kì thứ gì......của ta!
    - Cậu chủ định sẽ làm gì nếu đi được?
    - Thực hiện tiếp ước mơ ngày nhỏ: trở thành bác sĩ và quan trọng hơn....là.... yêu thường người con gái....ta yêu.
    - Sao cậu chủ có thể dễ dàng hạ quyết tâm......từ bỏ tất cả, tiền bạc, địa vị, quyền lực,..... để có được một cuộc sống bình thường.....tại sao.....???
    - Ngươi không hiểu được đâu.......Nếu ở bên người mình yêu...... Một cuộc sống bình yên là điều hạnh phúc nhất. Tất cả danh vọng bề ngoài......đối với ta......chẳng là gì......
    - Vậy..... cậu chủ nên cẩn thận. Một sai sót nhỏ sẽ dẫn đến nguy hiểm. Và tôi - là một trong những nguy hiểm đó..... Tôi không bao giờ phản bội ông chủ đâu!
    - Ta biết rồi. 10 giờ đêm mai ta sẽ đi. Từ giờ đến lúc đó sẽ có rất nhiều việc ta cần sắp xếp lại.
    - Cậu chủ, thực sự tin tưởng tôi vậy sao?
    - Winter, ngươi không chỉ là quản lí, mà còn là......người bạn duy nhất.....của ta.......
    ............
    - Bạn định đi thật sao? Bạn bỏ An ở lại hả?
    Băng ngồi dưới sàn, xếp nốt mảng tranh cuối cùng trên bộ xếp hình.
    - Dù sao cũng cảm ơn vì bạn đã nói chuyện quan trọng này, ít nhất vẫn còn coi An là bạn.
    An cũng ngồi luôn xuống sàn.....thở dài.
    - Haizzzz.... An cũng không nên ích kỉ phải không? Bạn mình được hạnh phúc thì phải vui chứ..... Nhưng bạn đi, An sẽ nhớ bạn chết mất, nhớ cả cậu ba nữa. Mọi người ở đây sẽ buồn lắm cho coi.....
    - Băng hạnh phúc thật đấy. Được cậu ba yêu nhiều vậy..... Có lẽ mình chỉ có lựa chọn duy nhất là ở đây cho đến chết thôi.
    - MÀ này, ông chủ biết thì thế nào? Ông chủ đáng sợ lắm đấy.......Nhưng chắc là đi cùng cậu ba thì sẽ không sao. Cậu ba phải chuẩn bị trước tất cả chứ...... Haizzz..... chán thật nhỉ......lại cô đơn nữa rồi......haizzz.....chán ghê nhỉ..... kết - thúc - rồi!
    An ra khỏi phòng Chấn NAm, khuôn mặt buồn rười rượi......Đúng lúc, quản lí của Chấn Nam cũng bước vào phòng.
    Winter liếc mắt nhìn An, đôi mắt chợt sắc lạnh. An cũng quay đầu nhìn Winter........và.........chợt cười.......
    ........
    - Cậu ba là một người tốt! Hãy yêu thương cậu ba như tình cảm cậu đã dành cho....... Ít nhất nên nhớ rằng...... cậu ba đã hi sinh quá nhiều vì nhóc....
    Băng vẫn mải mê đưa tay xếp những mảnh ghép, vẻ như không quan tâm những lời quản lí của Chấn Nam nói.
    - Tôi không hiểu được con người thật sự của nhóc là thế
    * * *
    Hotvteen cảm ơn bài này.
  2. Sầu Đầy tớ nhân dân!

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,175
    Đã được thích:
    544
    Điểm thành tích:
    203
    người - một con người bình thường như bao con người khác.
    - Là con trai ta....con thấy khó chịu sao?
    - Ngột ngạt và mệt mỏi! Sức chịu đựng của con có hạn thôi...
    - Không phải con có tất cả sao? Tiền bạc, quyền lực.....tất cả!
    - Ba nhầm rồi! Tiền bạc là quyền lực không phải là tất cả đối với một con người! Nó chỉ là một thứ ham muốn danh vọng sa hoa vô vị và không có điểm dừng!
    - Tiền bạc là quyền lực! Có nó là có tất cả!
    - Ba lại nhầm!..... Phải! Ba có tiền bạc, địa vì và ba làm người khác nể sợ. Nhưng rất cuộc ba có giữ được tình yêu của mẹ không?
    - Đừng nhắc đến mẹ con ở đây.!
    - Ba nghĩ con không biết sao? Về cái chết cả mẹ! Mẹ đã quá mệt mỏi vì những tham vọng không dừng của ba nên đã tự đâm dao vào tim mình!
    - Tại vì mẹ con suy nghĩ quá ngốc nghếch và chưa bao giờ hiểu cho ta.
    - ba thôi đi! BA có biết tại sao anh hai lại giúp ba không? Bao có biết tại sao ba lại điều khiển được một con người không cần gì như ah hai không? Là vì mẹ! Chính mẹ trước khi ra đi đã nói rằng, mong ước cuối cùng của mẹ là anh hai có thể giúp đỡ ba và có thể thừa kế vị trí của ba để bảo vệc ho con!... Sao ba phải làm khổ mọi người như vậy? Mẹ thôi chưa đủ sao? Mà ba bóc lột trí óc của anh hai! Ba có biết vì làm tất cả những việc ba yêu cầu.....mà anh hai đã tự biến mình thành kẻ....cô độc......và hoảng loạn? Ba có biết...... đêm nào anh cũng phải dùng....... rất nhiều.......Zkilico???
    - Nếu muốn trách..... hãy trách ông trời đã để con làm con trai ta!
    - Con biết.....giờ con nói gì cũng chẳng thay đổi được gì. Con vẫn sẽ thực hiện ước mơ của mình, dù.... ba..... ngăn cản.
    - COn..... muốn đưa cô bé ấy......cùng đi....?
    - Là winter nói sao?...... Phải! Con sẽ đưa cô bé ấy theo cùng.
    - Con từ bỏ tất cả, cả cha mình......... vì cô bé?
    - Vì tình yêu của con! Vì ước mơ của con! Và vì chính bản thân con nữa!
    - Vậy thì.....con đi đi.....
    - Ba.....
    - Hãy đi đi trước khi ba thay đổi......
    Không nói gì, không hỏi thêm......Chấn Nam quay người....... Trong tâm trí cậu bây giờ...... không còn gì khác ngoài hình ảnh khuôn mặt Hải Băng.....cậu thấy lòng bỗng....nhẹ bẫng.
    - Ba à.....Dù thế nào.....dù thế nào....ba vẫn là người con kính trọng. Và con....không bao giờ hối hận.....vì đã yêu.....người con gái ấy.
    - Đi...bình yên! Con trai!
    Chấn Nam bước đi thật bình thản.....Cậu biết.....đằng sau............ từ tay Lâm Chấn Đông.......1 khẩu súng đang chĩa về phía cậu........khẩu -K300!
    ..................
    Một đêm trôi qua dài....thật dài.
    Đêm và ngày vẫn nối tiếp nhau.......... Thời gian vẫn lặng lẽ trôi không chờ đợi.......và cuộc sống......vẫn từng giờ đổi thay.....
    5h sáng.
    Trong phòng ngủ của Chấn NAm, Băng đang ngồi, cầm dao và dĩa chậm
    rãi ăn miếng pizza còn lại của hôm qua......Nhỏ ăn với cái vẻ thường ngày......bình thản và mặc nhiên......chẳng có gì đáng để quan tâm.
    An bước vào...... khuôn mặt vô cảm chẳng còn nét tinh nghịc thường ngày.
    - Bạn.....vẫn ăn ngon thản nhiên nhỉ? Vẫn sống tốt thật nhỉ?
    Băng vẫn chậm rãi ăn.
    - Bạn thật tàn nhẫn......Hải Băng!..........Câu cuối cùng cậu ba nói........ là lời yêu bạn.......Cậu ba......chết rồi!
    .....................Bởi chính tay cha mình!!!!
    Ngón tay Băng khựng lại trong 1 giây.....và rồi nhỏ tiếp tục bỏ miếng pizza vào miệng.....nhai chậm rãi.
    An quay người đi.....chợt khẽ cười.
    - Cậu ba.......thật ngốc.
    Băng vẫn ăn cho đến khi xong bữa. Nhỏ với một tay lấy giấy lau miệng..........và bước lại phía chiếc lồng chim......Nhỏ đưa tay......từ từ...... kéo chiếc khăn trùm đỏ ra.....Trong lồng....con chim Palila.....đã chết rũ! Bộ lông nó xù lên, cơ thể mềm nhũn, nó đã điên loạn trước khi chết!
    Băng quay người bước đi.........
    - Cái chết....là....... sự giải thoát!
    ........
    - Mày....mày nói gì!?
    - CHị Như.....cậu ba.........- cô giúp việc sụt sịt - cậu ba........chết rồi.........
    - Mày nói gì vậy hả?
    - Em nghe quản lí cảu cậu ba bảo thế......cậu ba.....
    - Im đi! Mày đùa quá trớn rồi đấy.
    - Không. Em không đùa.
    - Muốn ăn tát không? Chuyện đó mà mày đem ra đùa được à?
    - CHị Như......em không đùa mà.
    Như bật cười : - Tao chịu mày rồi đấy. Đóng kịch giỏi thật. Thôi, đi làm việc đi. Trò đó không vui chút nào!
    Cô quản gia định quay đi, cô giúp việc ngồi thụp xuống, nước mắt giàn giụa.
    - Em bảo là không đùa mà...... tại cậu chủ muốn ra khỏi nhà ông chủ biết được nên đã bắn......là ông chủ.....ông chủ....
    Bàn tay Như khẽ run lên, nhưng miệng vẫn cười:
    - Mày.....vẫn tiếp tục đóng kịch đấy hả?
    - Em không đóng kịch! Tất cả là sự thật! Chị đánh cho em chết đi thì đó vẫn là sự thật!
    Như ngồi thụp xuống......khắp người run lên....
    - KHông thể nào! Không có đâu!......Hôm qua.....cậu ba....còn qua đây dặn dò......và......còn đưa thuốc cho con Yến......không thể có chuyện đó được.......
    Một đám giúp việc cùng ùa vào phòng ngủ, ngồi thụp xuống cả....ôm nhau nức nở......
    - Sao lại thế được? Hôm qua tao vẫn còn nói chuyện với cậu ba.
    - Sao ông trời bất công vậy? Cậu ba hiền lành thế cơ mà...........thế mà bảo ở hiền gặp lành........
    - Tao thương cậu ba lắm......tao nhớ cậu ba........
    - Lúc nào cậu ba cũng dịu dàng với mọi người......làm sao đây.......cậu ba không thể chết thế này được......
    - Cậu ba......cậu ba ơi..........
    Như đứng dậy, loạng choảng suýt ngã......
    - Im ngay! - Như hét lên.- CHúng mày đang làm gì thế hả? HẢ?????
    - CHị......chị Như.......cậu ba......
    - CHúng mày điên cả rồi sao? Đứng lên đi. Cậu ba chưa chết. Cậu ba không thể chết được!
    Đám giúp việc lại quay lại ôm nhau, khóc như mưa.......Như chạy đến, túm cổ áo một người giúp việc..
    -Đừng khóc nữa! Cậu ba chưa chết!
    - KHông phải mà......máu.....màu nhiều lắm.....máu cứ túa ra......... khắp người.........chảy xuống cả sàn nữa........
    - Không! Không thể nào......cậu ba chưa chết! Mày nói đi......nói tao nghe đi.! Cậu ba vẫn còn sống! Vẫn sống phải không?
    Cô giúp việc không nói đữa, lại khóc ta hơn......
    Như tiếp tục tún chặt cô áo cô giúp việc giật mạnh.
    - Mày nói đi! Nói đi!......Tao xin mày đấy.....nói đi.......
    Như ngồi phịch xuống,.....nước mắt chỉ trực trào ra...........
    - Sao lại đưa cậu ba đi........sao lại cướp mất cậu ba của tôi..........ong trời ơi.........sao người độc ác và nhẫn tâm vậy hả?............Cậu ba có làm gì sao đâu........Cậu ba......Sao cậu bảo e,?..........Làm sao em sống dược đây........em sống để làm gì nữa đây........cậu ba...... ( đoạn nì nghe sến nhỉ, cứ như nói với ng iu í)
    ............Trong phòng ngủ của người làm......Chỉ nghe tiếng khóc dài ròng rã. Còn ngoài bếp.....Chỉ có Thụy AN..........ngồi ở một góc.......lặng lẽ..........nước măt trào ra, chảy xuống.....ướt đẫm ngực áo..........
    ......... Cô quản gia ngồi thẩn thờ dưới sàn, hai mắt thâm quầng, môi nhợt nhạt, khóc gần như kiệt sức......Một lát, cô giúp việc mở cửa, chạy xộc vào, nước mắt nước mũi dàn giụa.....
    - Chị Như.....chị Như......làm sao đây? Họ đang đem cậu ba đi.....máu....em thấy nhiều máu lắm........khắp người đầy máu......họ nói là hỏa thiêu.......làm sao đây? Chị Như!!!.... Cậu ba đáng thương.....làm sao đây?.....
    - CHị Như.....ông chủ ra lệnh.........không được để tang trong nhà......không ai được khóc lóc nữa.......Sao cậu ba đáng thương vậy?.......Sống ở ngoài......làm sao mà sống được chứ.....Có đem theo thứ gì đâu.....Trời lạnh rồi.....thân xác ....dải xuống sông......lạnh lắm....lạnh lắm......
    Kiều Như cúi đầu, không còn sức mà kêu gào nữa....trên khuôn mặt trắng bệch, vô hồn....hai dòng nước mắt chảy dài.....
    .....Khu biệt thự vắng lặng rộng lớn.......đôi lúc nghe tiếng thút thít ở khu bếp.....
    Phòng 101 cách âm. Khang mở loa nhạc ầm ĩ, ngồi trên giường vừa lắc lư theo nhạc vừa đọc tạp chí.
    - Cậu chủ!!!
    - Sao? Không thấy ta đang bận à?
    - Chuyện cậu ba.....
    - Chết thì thôi, nói nhiều làm gì. Ta lại bớt một đối thủ ngáng đường.
    - Dù sao đó cũng làm em trai hơn 20 năm. Cậu chủ nên.....
    - Đừng có dạy đời ta. Ta còn định tự tay kết kiễu cuộc sống của nó nữa kìa.....Biến đi!!!
    ...........
    Phòng 102 cách âm. Lúc nào cũng vậy, bóng tối bao trùm, sự lặng yên tĩnh mịch, cảm giác rợn người...
    Phong đang ngồi dưới sàn, dựa tường, một tay đặt lên một tấm ảnh đặt úp xuống sàn......đôi mắt vô hồn.....nhìn
    vào khoảng tối .......như nhìn một nơi xa xăm......Cửa phòng kẹt mở. Quản lí của Chấn NAm lặng lẽ bước vào.....cúi đầu:
    - Cậu hai!
    Không một tiếng đáp lại đúng như Winter nghĩ.
    - Có lẽ cậu hai cũng biết rồi...... về cái chết của...... cậu ba. Chắc tôi không thể hiểu được cảm giác của cậu lúc này...... Trong khu biệt thự cậu là người......yêu thương cậu ba nhất......cũng là người.....hận cậu ba nhất. Nhưng tôi biết cậu cũng hiểu, đối với cậu ba, cậu là người anh yêu quý nhất.....
    Chấn Phong vẫn lặng yên, đôi mắt không rời đi, nét mặt không thay đổi.
    - Từ khi định rời khỏi nơi đây, cậu ba đã viết một bức thư nhờ tôi gửi đến cậu.... không phải gửi khi cậu ba có thể đi được....mà gửi.....nếu như....rủi ro xảy ra.....
    ......Winter quay người.....bước khỏi phòng Chấn Phong
    "Em rất nhờ hồi nhỏ khi chúng ta bên nhau......Anh đã bảo vệ yêu thương và chăm sóc em rất nhiều. Anh nhường áo cho em khi em lạnh, chịu phạt thay khi em mắc lỗi. Anh dành hết cho em tất cả những điều em muốn. Kể cả những thư anh thích nhất hay nâng niu giữ gìn nhất.....lớn lên, mình vẫn sống chung dưới một mái nhà..... nhưng sao em thấy anh xa vời lắm......Anh trở nên lạnh lùng và cô đơn...... anh mặc kệ tất cả như chẳng có ai tồn tại trên thế gian này..... ANh có thể nhẫn tâm với tất cả....ngoại trừ em..... Nhưng....em chỉ muốn anh tàn nhẫn với em.... hay làm bất kể điều gì để em đau khổ...... CHỉ cần....anh vẫn coi em là.... em trai anh. Xin lỗi anh vì những gì đã qua....vì những thứ em vô tình cướp mất của anh. Nhưng em muốn anh biết em lun kính trọng anh nhường nào..
    Anh trai! Khi anh đọc bức thư này, có lẽ em không còn trên thế gian này nữa.... Em không mong anh sẽ buồn hay nhớ thương em...... Em chấp nhận nguy hiểm để có được tình yêu của mình..... để đổi lấy hạnh phúc bình yên cho cuộc sống chính em....và để....bảo vệ cho người con gái em yêu. Em không hiểu nổi vì sao
    lại yêu người con gái ấy đến vậy. Mỗi khi nhìn vào đôi mắt người ấy, tim em như muốn tan ra... Người ta bảo hai đứa trẻ sinh đôi có chung nhịp đập của trái tim..... Em cũng muốn anh hiểu được những rung động đó trong tim em.... Anh! Em không thể ra đi bình yên được nếu không chắc chắn người con gái ấy được bình yên. Em không còn ai để nhờ giúp đỡ cả. Không còn ai đáng để tin tưởng cả..... ngoài anh! ..... Xin anh.... hãy thực hiện ước nguyện của em...ước nguyện cuối cùng...xin anh hãy bảo vệ người con gái ấy như em muốn bảo vệ!.... Hãy vì em là em trai anh, vì tình cảm ngày xưa của chúng ta..... vì em và anh.... đều cảm nhận được nhịp đập cảu trái tim nhau......"
    Tay Chấn Phong hạ bức thư xuống, mắt rời đi..... Trong 1 giây phút, ánh mắt ấy chợt nhìn xoáy vào không gian.....ánh mắt lạnh lùng chợt lóe lên một tia đỏ.... Trên tay Phong....một góc của mảnh giấy...chợt.... bốc cháy....
    Mảnh giấy nát vụn và ít tro tàn rơi
    spinner.gif
    xuống sàn trong chốc lát. Phong dựa đầu vào tường, đôi mắt nhìn lại như vô hồn.... Một tay cậu nâng tấm ảnh cũ đặt úp dưới sàn lên..... 1 người phụ nữ ngoài 30, rất hiền và rất đẹp....
    "Xin lỗi! Con - không - thể...."
    ........
    Một mình Băng ngồi lặng lẽ trong phòng ngủ của Nam. Cũng một lá thư gửi đến.....
    " KHi em cầm lá thư này...ta đã tới một nơi rất rất xa. Một nơi mà không có em.... Ta không biết mình sẽ sống như thế nào nếu không có em ở bên..... Ta muốn đưa em đi đến một nơi thậy xa trên Trái Đất, chỉ ta và em. Ta muốn cùng em xây một ngôi nhà nhỏ cạnh biển..... ngày ngày nghe tiếng sóng vỗ rì rầm vào bờ.....ngày ngày.....ta dắt tay em đi trên bờ biển dải đầy cát.....chào bình minh và cả ....tạm biệt hoàng hôn....Ta muốn có được cuộc sống bình yên thế, không bon chen, không tranh giành, không giẫm đạp lên ai. Cuộc sống mà hơn 20 năm ta chịu đựng.....thật quá tàn nhẫn! ta chỉ cần em, mình em là đủ..... Dù em chưa bao giờ yêu ta....như....ta yêu em.....Nhưng! Ước muốn của ta......không bao giờ có thể thực hiện nữa......
    Xin lỗi, vì đã không thể đưa em đi khỏi chốn Địa Ngục ấy. Xin lỗi vì đã không thể tiếp tục bảo vệ em....Ta muốn, thật sự muốn, một lần nữa được ôm em trong lòng....một lần nữa để em tựa vào vai và ngủ..... một lần nữa ngắm nhìn khuôn mặtt em....một lần nữa.....được nói với em rằng..... TA - YÊU - EM!!!
    Em chưa bao giờ biết điều này. Ước mơ thật sự của ta.....là......được một lần....thấy em...cười..."
    Băng hạ mảnh giấy xuống sàn......khuôn mặt lạnh tanh.....Căn phòng vắng lặng! Không còn nghe tiếng chân nhảy nhót của chú chim Palila trong lồng và...không còn nghe tiếng nói ấm áp của một người.....
    .....
    "....Dù đến đâu trên Trái Đất này....ta cũng không thể thôi suy nghĩ về em. Khuôn mặt em hiện lên trong tâm trí ta ngay cả khi ta nhắm mắt lại. Em....đừng bao giờ....rời xa ta..."
    ......
    "- Em còn mệt không?... Khi nào em mới làm ta hết lo lắng đây?"
    .....
    "- Em quan tâm đến chú Palila nhiều hơn quan tâm tới ta..... Ta hơi buồn đấy..."
    ....
    "- Em yêu bình minh thế sao?....Ngoài kia cuộc sống vẫn tấp nập ngày qua ngày...... Em có hối hận không. vì đã theo cha ta vào đây?...."
    .....
    "- Em đã bao giờ nghĩ chưa....về một ngôi nhà gỗ nhỏ....bình yên.....cạnh biển.....hằng ngay được nghe tiếng gió reo, sóng hát.....ngày ngày đi bắt ốc biển.....cùng chơi đùa với bọn trẻ con...."
    ......Băng chậm rãi bước trên hành lang....về phía cuối khu giữa.....Dừng lại trước một cánh cửa rộng lớn và sang trọng. Một tên vệ sĩ giơ khẩu súng ngắn lên:
    - Muốn gì? Biết đây là đâu không?
    Băng từ từ........ngước mắt lên.....nhìn về phía tên vệ sĩ, nhìn thẳng vào mắt hắn, ko sợ sệt. Tên vệ sĩ cứng đơ người, đôi mắt mở căng không chớp.....
    - Muốn - gặp - Lâm-Chấn-Đông!
    Băng bước qua mặt tên vệ sĩ rồi....đẩy cửa vào, khẩu súng trên tay hắn suýt rơi xuống:
    - Đẹp......đẹp quá......
    Ông chùm mafia ngả lưng vào ghế, mắt chăm cú nhìn cô bé đang bước đến.
    - Liều lĩnh đấy, cô bé! Ta đoán đám vệ sĩ của ta nhốn nháo lên rồi.
    - Rất vui được gặp lại ông - Lâm Chấn Đông!
    Ông ta khẽ bật cười mắt chăm chú nhìn cô bé 17 tuổi với đôi mắt nâu, sâu và khó hiểu.
    - Trừ người đã sinh ra ta, đây là lần đầu tiên có người gọi thẳng tên trước mặt ta! Ta thấy.....không dễ chịu chút nào.
    - Vào đề đi! Về cái chết của ....Chấn Nam?
    - Tại sao thằng con ngốc của ta lại yêu cô bé đến vậy, vs cách ăn nói ngang ngược này?
    - Đó..... không phải điều ông muốn sao?
    - Thông minh lắm.! Mỗi lời nói phát ra không biểu lộ bất cứ một suy nghĩ nào ra ngoài...... một khuôn mặt đẹp, một đôi mắt khó hiểu, một giọng nói thật nhẹ và cũng đầy ẩn ý. Ta....không sai khi đưa cô bé về đây!
    - Tôi không đến để nghe phán xét!
    - Ta hiểu rồi....về thằng con nặng tình của ta!.......Đơn giản thôi, chính tay ta đã giết chết nó.....một cái chết không hề dễ dàng đâu.
    Mắt Lâm Chấn Đông vẫn nhìn dán vào từng nét mặt, từng ánh nhìn của Hải Băng, tất cả....không một chút thay đổi.
    - Bình thản.....khi bàn tay vừa cướp đi mạng sống của con trai mình......ĐÁng ghê sợ!
    - Ta không thể tha thứ cho bất cứ kẻ nào dám phản bội ta, kể cả con trai hay ai đi nữa.
    - Chấn Nam không phản bội!...... chỉ muốn tìm sự giải thoát.
    - Vs ta, sự giải thoát tốt nhất là..... cái chết........
    - Ông - giống - tôi
    Băng nhìn xoáy vào Lâm CHấn Đông bằng đôi mắt sức lạnh hơn......rồi từ từ quay đi. Ông chùm mafia khẽ mỉm cười:
    - Ta nghĩ......cô bé muốn biết ai là người đã thông báo cho ta về kế hoạch của Chấn Nam.
    Băng khựng lại.
    - Cô bé rất thông minh. Nhưng ta khuyên điều này, đừng đặt niêm tin vào bất cứ ai bên cạnh mình....
    Từ phòng trong.....1 người từ từ bước ra.....cúi đầu:
    - Ông chủ!!
    - Ngươi.........đã lập công lớn.
    - Được giúp đỡ ông chủ là hạnh phúc của em.
    Băng quay người lại.......cảm nhận được giọng nói quá quen của một ai.....
    - Ngạc nhiên không, bạn thân???
    Là ........ Thụy An!!!!
    Băng không sửng sốt, không giận dữ, vẻ mặt vẫn bình thản.
    - Phản bội tình bạn......dễ dàng quá phải không??
    - Cậu nhầm rồi. Tôi khổng phải phản bội cậu, Ngay từ đầu, tôi đã là người của ông chủ. Tôi ở ben cạnh cậu chỉ muốn tìm hiểu con người thật của cậu thôi.
    - Tìm hiểu.....được gì?
    - Rất tiếc là không được nhiều. Nhưng tôi đã thông báo được ý định rời đi........của cậu Chấn Nam! Chính cậu đã nói cho tôi biết, chính cậu mới là kẻ gây ra cái
    chết cảu cậu ba!
    - Ra vậy!
    Lâm Chấn Đông hơi nhíu mày....... Băng vẫn vô cùng thản nhiên khi biết sự thật về cô bạn mình và chính mình đã gián tiếp gây ra mợi chuyện đau lòng.
    - Bị phản bội.....Không giận dữ. Nhận ra sai lầm của mình, không hối hận sao?
    Băng quay lại nhìn thẳng vào Lâm Chấn Đông:
    - Không giận dữ......... vì ngay từ đầu tôi đã biết An không phải bạn. Không hối hận....... vì không tự nhiên mà tôi nói ra chuyện của Chấn Nam.
    Băng đang bước lùi.......lùi dần....
    - Toi chỉ muốn biết.........Lâm Chấn Đông! .......ông độc ác tới mức nào..........
    Băng quay người......bước đi........giữ vẻ mặt như ban đầu bước vào.
    Thụy An đứng như trời trồng, không thể ngạc nhiên hơn.
    Lâm Chấn Đông khá đăm chiêu....... ông ta đang tính toán cho các bước tiếp theo.
    - Đôi mắt đó đọc được suy nghĩ người khác, cái đầu đó phân tích được tất cả lời nói của kẻ khác........cái miệng đó......có khả năng gây chết người....Ngay từ đầu đã đoán được mọi hành động của ta......thật không-tầm-thường!!!
    - Ông chủ.......em......xin lỗi.
    - Ta chỉ cho người cơ hội cuối cùng! Cố làm tốt đi!
    ..............
    .
    ......Băng về phòng Chấn Nam. Cả ngày nay, bên khu A, cô quản gia và đám giúp việc đã khóc hết nước mắt, lả đi vì mệt nên chẳng có ai quan tâm tới Băng.......Vói nhỏ, thế càng tốt!
    ......Trong phòng khách phòng 103, trên chiếc kệ cao.....đặt một khung ảnh hình Chấn Nam. Chỉ có vậy, 1 khung anh, không khăn trắng, không nến, không hương, lạnh ngắt. Nhưng.......trong tấm hình...... Nam vẫn đang cười, nụ cười ấm áp và ánh nhìn dịu dàng....... nhìn về phía Băng. Nhỏ đứng im không nhúc nhích, lần đầu tiên ngắm Chấn Nam kĩ và lâu đến vậy!
    Nụ cười đó.......ánh mắt đó...... làm trái tim Hải Băng....trong một giây......đã xao động.....chỉ một giây, rồi nó lại trở về tráng thái vô cảm vốn dĩ.
    - Đừng nhìn.....và đừng cười như thế! Chấn Nam .......không..... ghét em sao???
    .
    .........
    .......7h sáng. Băng tỉnh dậy trên giường Chấn nam. Có lẽ từ giờ, nhỏ khó mà được phép ngủ tiếp ở đây. Băng bước xuống giường, .....đi về phía cửa.
    "- Em dậy rồi sao? Em muốn ăn sáng cùng ta không?"
    Nhỏ khựng lại......từ từ quay đầu......Căn phòng trống không!
    Giọng nói dịu dàng này đã vang lên mỗi khi nhỏ tỉnh dậy.......đều đặn suốt 3 năm. Không gian vắng lặng.....nhưng hình như đâu đây, vẫn in dấu hình bóng một người,,,,,,giọng nói của một người......Băng quay đầu.....bước típ.
    Khép cửa phòng 103 , có người đang dựa tường, khoanh tay đứng, ngay gần cửa.
    - Vẫn giữ thói quen khi còn cậu ba, thích dậy lúc nào thì dậy sao?
    Thụy An liếc mắt nhìn Băng bằng cái vẻ thách thức:
    - Nhưng sáng nay, không có đồ ăn bê tới tận miệng đâu.
    * * *
    Hotvteen cảm ơn bài này.
  3. Sầu Đầy tớ nhân dân!

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,175
    Đã được thích:
    544
    Điểm thành tích:
    203
    suốt thời gian qua phải đóng kịch, tôi chẳng thấy deexc hịu chút nào. Dù làm bạn của cậu, tôi cũng thấy 1 chút thú vị.
    Băng quay mặt, im lặng.
    - Có một chuyện tôi muốn nói với cậu......Tôi có thể chắc chắn rằng........Tôi.....yêu cậu ba hơn bất kì ai trên thế giới này. Yêu từ lần đầu tiên thấy cậu ba......yêu từng nụ cười......từng ánh mắt.....từng lời nói của cậu ba...... yêu đến mức có thể phát điên lên. Cậu sẽ không bao giờ hiểu được đâu. Mỗi lần nhìn cậu ba quan tâm tới cậu, vuốt tóc cậu hay cười với cậu, tôi chỉ muốn xé xác cậu ra! Cậu sẽ không bao giờ hiểu được đâu! Mỗi lần thấy chị Như hành hạ cậu.....tôi...... hạnh phúc đến mức nào......Nhưng, tôi phải kìm nén tất cả, chôn vùi tất cả! Vì tôi, không thể phản bọi ông chủ.
    - VÌ sao.......lại phản bội........Chấn Nam?
    - Tôi yêu cậu ba. Nhưng tôi không chịu đựng được khi thấy cậu ba ở bên người con gái khác. Tôi không muốn câu ba rời khỏi tầm mắt của tôi. Và.....nếu không có được cậu ba, tôi cũng không cho phép bất cứ kẻ nào .......có được cậu ba.
    - Ích kỉ!
    - Im đi! Người ích kỉ là cậu. Chính cậu đã làm cậu ba bị tổn thương. Chính câu mới là người gây ra cái chết của cậu ba! Nếu có con dao trong tay, tôi chỉ muốn đâm thẳng một nhát vào tim cậu........Nhưng toi sẽ ko làm thế, tôi sẽ không để cậu đến gần cậu ba......Cậu!!! Kẻ cướp tình yêu của tôi! Kẻ giết tình yêu của tôi! Tôi......sẽ làm cậu......sống không bằng chết!!!
    Giọng nói đay nghiến, An nhìn Băng bằng con mắt hận thù như rực lửa.......An quay người.....bước đi.
    ......
    Băng chậm rãi bước trên hành lang, chợt nhận ra đằng trước mặt mình là Chấn Khang.
    - Người bảo vệ ko còn. Cảm giác thế nào, người đẹp?
    Băng bước chéo sang, định lướt qua mặt Khang nhưng cậu đã nhanh hơn và chặn lại.
    - Ta không thích cái cách em tảng lờ ta. CHấn Nam chịu được, còn ta thì không!
    Khang đưa mấy ngón tay vuốt trên tóc mái Băng, lần xuống.....từ từ đẩy cằm nhỏ lại phía mình.
    - Hình như đám giúp việc ở đây không mấy thiện cảm với em đâu. Từ giờ sẽ khó sống đấy...... Cả ta, cũng là một nguy hiểm.....
    Chấn Khang khẽ mỉm cười, những ngón tay buống ra...... chân cậu bước tiếp....
    ...........
    - Đêm qua ngủ ngon không? Ranh con!!!
    Băng ngước nhìn đám giúp việc đang hằm hè nhìn mình, và cô quản gia đứng khoanh tay, vẻ đầy thách thức.
    - Một thời gian dài, thích ăn thì ăn, không thì chơi, không lại ngồi tận hưởng đủ chưa?
    Băng quyết định im ặng, chưa từng thấy hối hận về việc mình gây ra, kể cả mang lạ đau khổ cho chính mình.
    - Khong còn cậu ba , chị đây cũng chẳng muốn sống nữa. Nhưng có người nói với chị rằng, vieehc quan trọng hơn, là trả thù cho cậu ba!
    Đám giúp việc nhao nhao lên:
    - Chính nó đã quyến rũ để cậu ba đưa nó ra khỏi đây. Phải giết nó đi.......
    - Chị Như! Phải xé xác nó ra!
    - Nó làm cậu ba chết, không thể để nó sống nhăn răng ra thế được.
    - Phải đấy.........chị Như.!!.....
    Như giơ tay, ra hiệu thôi.
    - Chết hả? Vậy dễ dàng quá........Nó sẽ được gặp cậu ba.....
    Cô quản gia bước lại phía Băng, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
    - Tao không muốn mày chết, tao muốn mày phải sống không được chết không xong! Mày đã từng thử chưa? Cảm giác nhục nhã nới địa ngục của thế gian này....?.....Từ giờ.....mày sẽ là người đưa cơm cho cậu hai.......và hằng ngày....dọn dẹp bên.....khu B!!!
    Đám giúp việc thấy hoan hỉ vô cùng....
    Đứng ở một góc........Thụy An chợt.....nhếch mép cười.
    ..........Băng lững thững bước sang khu B, nơi mà 3 năm qua chừa hề đặt chân đến. Hành lang bên khu B ít chằng chịt hơn nhưng rộng và vắng lặng hơn. hai bên tường kín và không có lấy một chiếc cửa sô nào.
    Băng dừng lại trước một chiếc cửa sắt rất lớn, trên tay xách cô và giẻ lau.
    Đằng sau cánh cửa này là gì? Điều gì bí mật mà Chấn Nam không muốn Băng đặt chân đến? Điều gì kinh khủng đến mức mà cả Thụy An và cô quản gia đều gọi nó là......... Địa Ngục????
    ....Băng đẩy tay nắm.......từ từ đẩy cửa..... chiếc cửa lớn rất nặng.....
    Kẹt........kettttt ............kettttt........
    Tràn ra hành lang vắng lặng, những âm thanh xì xào, lộn xộn.....nghe nhức tai. Một bên cửa được mở toang ra. Một căn phòng rộng, rất rộng. Rất nhiều đôi mắt quay lại nhìn Băng từ xa....Rồi tất cả quay về công việc đang làm như Băng chỉ là điều tồn tại hiển nhiên. Băng đứng lặng đi một hồi, vẫn khuôn mặt không chút gì nhạc nhiên......
    Lâm Chấn Đông cho xây dựng khu B, để nuối sống...... Một lũ tội phạm đang bị truy nã hàng đầu quốc tế! Trong căn phòng này, có hơn hai mươi tên tội phạm nguy hiểm, chúng được ăn, ngủ, chơi tự do tùy thích. CHỉ có điều không được bước chân khỏi khu B và phải làm bất kể công việc nào mà Lâm Chấn Đông giao. Thực chất, khu B cũng ko khác gì một nhà tù cửa quốc gia, chỉ có điều phạm nhân ở đây được tự do hơn và cũng ko phải lo về an nguy tính mạng của mình trước pháp luật..... Nếu CIA có thể phá hủy được hệ thống an ninh năng lượng của khu biệt thự, thì ko chỉ tóm cô được ông trùm *********, mà còn quét luôn được đám tội phạm quốc tế mà ko mất thì giờ và công sức. Nhưng đương nhiên, điều đó ko hề dễ.
    ...........Băng cứ lặng lẽ đi xách nước và lau sàn, chắc lau hết được căn phòng này phải mất hết cả buổi sáng. Đám tội phạm trong hung dữ, thô bạo ; đầu tóc, quần áo người ko ra người, quỷ ko ra quỷ. CHúng tụ lại thành từng nhóm trên giường mải mê đánh bài cá cược, hàng ngay vẫn thường xuyên có xung đột xảy ra nhưng đều tổ chức đánh nhau để giải quyết. Bình thường, mỗi cuối tuần, sẽ có người giúp việc từ khu A sang khu B để dọn dẹp nên khi Băng vào, chúng tảng lờ vì chúng đang bàn bạc và vì chưa đến giờ chuyển thú vui chơi. Băng vẫn lê lết dưới đất lau sàn, không quan tâm những giọng nói chói tai và những tiếng cười man rợn xung quanh.
    Một lát.......Băng vứt chiếc giẻ lau vào xô, đứng dậy định đi thay nước. Nhưng.....Nhỏ chợt dừng lại....... 2 tên tội phạm đang đứng trước mặt nhỏ, nhìn với ánh mắt xăm xoi, 2 tên cao to, lực lưỡng, người đen sạm, tóc tên này nhuộm đỏ, nhuộm trắng, tên kia vuốt dựng ngược lên.
    - Tao chưa thấy con này.
    - Đẹp phếtt nhỉ. Từ xó nào chui ra vậy.
    - HÌnh như lâu lâu thay người.
    - Càng vui chứ sao.
    - Không tệ. Người yếu thế này chịu được mấy trận?
    2 tên......rồi 5 tên chú ý.......Rồi cả đám kéo lại chỗ Hải Băng. Tên nào trông cũng hung dữ, lực lưỡng và đáng sợ. Vài tên dửng dưng nhìn soi mói, vài tên liếc mắt đưa tình, vài tên thấy hay ho như dược món đồ chơi mới......
    Chợt........tất cả 20 tên tản ra hai bên.........nhường đường cho một tên bước đến. Hắn đứng đầu lũ tọi phạm bởi sự dã man và không coi ai ra gì. Hắn cao lớn, thân hình vạm vỡ, hai cánh tay to, săn chắc chằng chịt hình xăm và những vết sẹo lớn. Khuôn mặt hắn hung bạo với đôi mắt sâu hoắm và 1 vết sẹo dài trên má. Hắn bước đi hùng hổ và không thèm ngó nhìn đến ai.Hắn là tên sát thủ máu lạnh mà rất nhiều tổ chức an ninh của các quốc gia đang truy bắt. Hắn cũng là kẻ duy nhất ko phục tùng mệnh lệnh và sjw dạy dỗ của........CHấn KHang!
    - CHuyện gì? - Giọng hắn cát lên dữ dằn.
    - Leader! Chỉ là có người dọn dẹp mới.
    Hắn đang đứng trước Hải Băng, mắt tia chậm rãi từ đầu xuống chân... Rồi nhìn lại khuôn mặt Băng, nhỏ đang liếc mắt ra chỗ khcs, chẳng có vẻ sợ hãi. Leader hơi nhếch lông mày lên.......hắn quay người.......Cả đám tội phạm lại tản ra nhường đường.
    - Tao chưa có hứng chơi. Nhưng tao chưa đụng đến..thì chúng mày....cũng đừng có chạm vào.
    Leader đi khỏi, vài tên bàn tán vài câu, vài tên trở lại giường tiếp tục chơi bài..... Một tên liếc xung quanh rồi tiến lại gần Hải Băng. Mắt nhỏ vẫn nhìn đi chỗ khác. Tên tội phạm liếc ánh nhìn đểu cáng, săm soi một lượt, hắn dừng lại ở những chiếc khuy trên ngực áo giúp việc của Băng,lưỡi hắn đẩy qua đẩy lại.
    - Hấp dẫn đấy.
    hắn cười khẩy rồi quay đi.
    Băng lại tiếp tục công việc của mình, tốt nhất là làm xong để ra khỏi đây cho sớm.
    Tên Leader ngồi ở một góc, gác chân lên thành ghế, miệng nhấp nháy ăn vặt. Suốt 2 tiếng đồng hồ, hắn ko rời mắt khỏi Hải Băng. Nhỏ chăm chỉ lau sàn, mồ hôi lấm tấm trên mặt, ướt đẫm áo. Ko nghe lọt tai mấy lời chòng ghẹo từ miệng tên tội phạm nào. Nhỏ vô cùng tật trung vào công việc. Leader chống tay, cứ nhìn Băng bằng cặp mắt soi mói đầy dã tâm.
    - Nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp. Cỡ này...... mà Lâm Chấn Khang có thể bỏ qua sao?......Dù gì...... vẫn là 1 thú chơi ko tồi.
    .........Băng đứng dậy, đưa tay lau mồ hôi trên trán. Cuối cùng cũng lau xong căn phòng bừa bộn. Nhỏ tay cầm ghẻ lau bước về phía cửa, gần đến giờ ăn trưa - giờ đưa cơm cho CHấn Phong.
    Cheng..... Cốc nước rơi xuống sàn nhà, ko vỡ nhưng làm nước lênh láng..... Băng quay về phía tiếng cốc rơi. Leader đang nhìn nhỏ với ánh mắt thích thú. Băng định bước tiếp......
    - Ko thấy chân anh đang bẩn sao? Muốn đi thì dòn cho xong đã, cô em.
    Ko một chút khó chịu, Băng chậm rãi quay người tiến về phía Leader. Mắt hắn nhìn dán vào từng nét mặt, cử chỉ của Băng. Nhỏ cúi xuống, lau nước trên sàn ngay cạnh bàn chân của Leader
    - Cả chân anh nữa!
    Băng đứng dậy khi lau hết nước trên sàn, vẻ như ko nghe gì tên tội phạm nói. Nhỏ chỉ làm tất cả việc của mình.
    - Đứng lại!
    Chân Băng vẫn bước. Leader giận dữ:
    - ĐỨng lại!!!
    Mấy chục con mắt nhìn về phía Băng, tất cả đều biết có chuyện hay ho sắp xảy ra.
    Băng dừng chân quay người........ bước về phía Leader, cúi đầu, chỉ đơn giản là...nhỏ quên cầm theo chiếc giẻ lau. Leader nhìn chằm chằm hành động và ánh mắt của Băng, nhỏ tỏ ra như ko thấy sự tồn tại của hắn. Khi Băng định đứng dậy, hắn chợt đưa tay, và..... nắm lấy cả mớ tóc của Băng. Nhỏ ko hề đứng thẳng dậy. Leader kéo Băng lại sát mình hơn:
    - Gán to đấy, cô em!
    Hắn buông tay ra...... và ngày lập tức, Băng định quay đi:
    - Đừng vội...... ta nói chuyện đã, được không?
    Giọng nói vô - cùng - nhẹ - nhàng củ Leader giữ chân Hải Băng lại. Nhỏ...nhìn thẳng và mắt hắn, như chỉ chờ một cuộc đối thoại ngắn.
    - Mỗi ai mới bước chân đến đây, đểu được tổ chức một nghi lễ goik là lễ ra mắt. Chắc cô em không có lí do gì để từ chối?
    Cả lũ tội phạm đã kéo lại, vô cùng khoái chí khi tên cầm đầu muốn chuyển thú vui.
    - Lễ ra mắt đơn giản thôi, bất cứ một cô em nào sang đây đều được hưởng cả.... Để kỉ niệm cho lần đầu gặp em đầy thú vị này....
    Leader rút từ túi quần ra con dao găm, bật ra chiếc lưỡi sác sáng loáng. Tay hắn vuốt trên mặt lưỡi con dao vả cẩn trọng và đáng sợ..... rồi bất chợt, hắn ném con dao lên bàn:
    - Em chọn đi. Một là anh dùng con dao rạch 1 đường trên khuôn mặt xinh đẹp của em. Hai là..... em cầm chính con dao đó...tự rạch hết....... quần áo của mình ra.
    Đằng sau vài tiếng cười vang lên.
    Leader thả người dựa vào ghế, vẫn nhìn chằm chằm Băng.
    - Đừng có làm mất thời gian của anh. CHọn lựa là một đặc ân lớn đấy. Nào. Trả lời đi. Một - hay- hai??
    - Không - gì - cả!!
    Băng vẫn nhìn tên tội phạm nguy hiểm, cái miệng xinh đẹp phát ra những tiếng nhẹ nhàng, ngắn gọn. Mặc
    kệ tên Leader chợt tắt nét vui thích. Hắn nhìn Băng bằng ánh mắt đáng sợ. Hăn đứng dậy và tiến lại phía Băng..... rất gần. Hắn đưa mấy ngón tay từ từ đẩy cằm Băng lên, ánh mắt nhỏ ngước theo không một chút sợ hãi hay mất bình tĩnh. Ở cự li gần, Leader một lần nữa ngắm rõ từng đường nét trên khuôn mặt ấy.
    - Tên gì?
    Băng im lặng, chỉ trả cho tên tội phmj một cái nhìn bình thản.
    - Em có biết đang nói với ai không mà có vẻ hỗn xược thế? CHưa từng một ai dám làm thế với anh. Cho em cơ hội cuối cùng để anh hết bực mình...... còn không, đừng trách anh không thương hoa tiếc ngọc.
    Leader ghé xuống gần mặt Băng hơn, đôi mắt đáng sợ nhưng giọng nói-vẫn nhẹ-nhàng.
    - Em muốn tự cầm con dao lên hay anh sẽ cầm nó đây?
    1s.........2s....... Băng liếc nhìn đi chỗ khác..... một lần nữa coi như Leader chẳng-là-gì.
    Mặt Leader tối sầm xuống. Hắn tóm lấy cổ áo Băng và lôi đi. Hắn hùng hổ bước trong rất nhiều anh mắt của lũ tội phạm. CHúng đều hiểu một tai họa sẽ giáng xuống đầu Băng và chúng rất có hứng chờ xem đó là gì....... Leader cứ kéo Hải Băng đi, thô bạo. Hắn dừng lại cạnh chiếc giường của hắn, nơi một cái tủ lớn được trùm kín bởi chiếc rido. Hắn liếc nhìn Băng, cái nhìn nham hiểm.
    - Trước mắt, em nên biết.... thế nào là sợ hãi.
    Hắn một tay giật phứt tấm rido ra, một tay nhận Băng sát vào chiếc tủ, mặt nhỏ áp sát và mặt kính, mắt nhìn thấy rõ phía trong tủ....... Lần đầu tiên, đôi mắt ấy không - thể - bình - thản nổi mà mở căng ra....
    Trong chiếc tủ kính không kín hết........một con trăn lớn.........đang oằn mình trườn đến..... Con trăn to bằng nửa thân người, dài hơn 6m, màu loang lổ trắng đen. Nó trườn đến....... gần.... gần...... Cái đầu nó chạm vào thành kính......Đôi mắt nhìn Băng và cái miệng......mở to ra hết cỡ.....thấy rõ bốn chiếc răng nanh sắc nhọn trong khoang miệng......... Cái miệng mở to bằng cả khuôn mặt Băng....... Nhỏ nhìn chằm chằm và cái họng tối đen ngay phía trước mắt mình.....Nhỏ muốn vùng ra nhưng Leader quá khỏe, hắn nhấn chặt nhỏ và mặt kính. COn trăn đã bị bỏ đói 3 tuần....... Và nếu không có chiếc tủ ngăn cản, chắc chắn nó sẽ nuốt chửng cả người Hải Băng.
    ......Leader buông tay, Băng ngã phịch xuống đất, lần đầu tiên khuôn mặt ấy hiện rõ sự hốt hoảng..... toàn cơ thể khẽ run lên. Con trăn trườn đi trong chiếc tủ, thấy khó chịu như vừa mất một con mồi ngon. Leader nhìn con trăn, bàn tay thô bạo của hắn lại túm lấy gáy áo Hải Băng lôi lên
    - Seiky. Tao chưa thể tặng mày con mồi hấp dẫn này được. Nhưng đến một lúc nào đó, tao thấy khó chịu...... thì tao cũng có thể nghĩ lại đấy.
    - Thấy chưa? Không phục tùng anh.....sẽ khó sống lắm.
    * * *
    Hotvteen cảm ơn bài này.
  4. Sầu Đầy tớ nhân dân!

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,175
    Đã được thích:
    544
    Điểm thành tích:
    203
    7 giờ tối. Băng bước từng bước mệt mỏi trên hàh lang đi về khu A. Nhân lúc tên Leader
    không để ý, nhỏ đã lén đi. Cả một ngày không được ăn gì, phải làm việc hì hục từ sang đến chiều, phải chịu làm rất nhiều trò chơi trước mặt lũ tội phạm, thật sự Băng chẳng thấy dễ chịu gì. Dù thế thì lúc này, nhỏ cũng lấy lại vẻ thản nhiên trước khi trở về khu A. Cái lạnh đã bắt đầu thấm vào da thịt Băng.....Nhỏ rút từ túi ra hộp thuốc nhỏ màu trong suốt. Mở nắp và bỏ một viên vào miệng.
    " - Ta không muốn em phải sử dụng thứ thuốc nguy hiểm này nữa. Ít nhất là khi ở bên cạnh ta..... em sẽ không bao giờ phải đụng đến nó. Dù đến bất cứ nơi lạnh lẽo nào trên thế gian này.... vòng tay ta cũng sẽ dang rộng......để sưởi ấm cho em........."
    Băng bước đều đều trên hành lang vắng lặng. Giọng nói của một người chợt ùa về trong tâm trí. Nhưng nó lập tức tan biến vào không gian.....
    Băng mở cửa..... chân bước vào phòng ăn.
    Chát!!!!
    Chưa hiểu rõ chuyện gì, chưa kịp nhìn thấy ai, một cái tát trời giáng đã bay thẳng đến làm Băng suýt nữa chũi vào cửa.
    - Mấy giờ rồi mà mày mới về đây? Mày muốn cậu hai chết đói phải không?......Nếu mày còn im khi tao hỏi....
    Băng đã đứng thẳng dậy nhìn cô quản gia:
    - Bên khu B......
    Chát!!!!
    Một cái tát nữa mạnh hơn và lần này làm Băng ngã xuống đất, má lằn đỏ năm ngón tay.
    - Tao đã bảo mày nói chưa? Con xấc xược! Mang cơm cho cậu hai! Và trở về đây sau 10 phút!
    ...........
    Băng bê khay đồ ăn......chậm rãi bước đến phòng 102....
    Nhỏ đặt khay đồ ăn lên bàn kính, liếc nhìn người con trai ấy trong khoảnh khắc, rồi quay đi. Phong vẫn vậy, ngồi trên thành cửa sổ nghe nhạc..... và chỉ nghe nhạc thôi.
    - Trễ quá đấy! Nếu lặp lại lần nữa, tôi sẽ không để yên! - Tay quản lí của Phong bước ra.... đã kịp nhận ra cô gái mang đồ ăn đến là ai. Băng vẫn tiếp tục bước hướng đến cửa.
    - Không còn cậu ba, chắc cũng không sống dễ dàng.....
    Băng khựng lài 1s....... rồi lại bước......
    Quản lí quay lại nhìn Phong:
    - Thật sự.... caaujc hủ không hề chú ý.... đến cô gái bí ẩn này sao?
    Lời tay quản lí vừa dứt..... đôi mắt CHấn Phong..... từ từ mở ra..... nhfn như xoáy vào chiếc cửa sổ màu bạc..... ánh nhìn vô hồn.
    ......Băng trở lại phòng ăn của người làm..... Như và đám giúp việc đang cùng ăn tối. Băng định đi lướt qua.....
    - Đứng lại!!..... Tao bảo đứng lại!!
    Như đẩy ghế đứng dậy, quay ra nhìn Hải Băng, ánh mắt khó chịu:
    - Mày chậm 3 phút! Muốn ăn gì không?
    Àoo....
    Cả bát nước canh đang nóng dội vào mặt Băng. Nước chảy từ tóc, mặt xuống áo..... NHỏ đứng nguyên không phản kháng. Cô quản gia ném luôn cái tô xuống sàn..... nó vỡ toang.
    - Chỉ là phần thưởng nhẹ nhàng khi mày làm sai ý tao. Đừng có tưởng mày được sướng như lúc còn cậu ba..... Là do mày tự chuốc lấy thôi. GIờ thì..... dọn chỗ này đi.
    Như ngồi xuống bàn..... ăn tiếp.
    Ở một chỗ...... An vẫn ăn hết sức thản nhiên.....
    ........
    - CHó mà cũng định ngủ cùng phòng với chủ sao? hahaha....
    - Người mày thế này thì phòng bốc mùi len mất. CÓ cần mai tao dựng cho cái ổ mà nằm không?
    - Ổ gì?
    - Ổ chó mới đẻ đấy.....
    - hahaha..... tao không biết nó nằm vừa cái ổ chó cơ đấy.
    Băng không để tâm những lời nói ác ý của mấy cô giúp việc. NHỏ ra khỏi phòng ngủ của người làm. Tốt hơn hết là ngủ ngoài ban công. Nếu trở lại căn phòng ấm áp của CHấn Nam. Băng sẽ còn mệt mỏi hơn với những kỉ niệm rất gàn chỉ chực hiện về. Zkilico không phải loại thuốc có thể dùng nhiều và có tác dụng lâu dài..... có nghĩa Băng sẽ phải chịu lạnh gần nửa đêm.....
    .......7 giờ sáng.
    Băng đẩy cánh cửa sắt lớn, cảm thấy toàn cơ thể chẳng còn sức lực gì. Không được ăn gì cả ngày hôm qua. Nhỏ không biết có thể cố sức đến lúc nào, nhưng trước mắt cứ cố đã.
    - Hôm qua tự ý về. Em làm anh bực đấy.
    Leader đang tiến lại...... Lũ tội phàm đang túm tụm ăn sáng quay ra nhìn. Mới sáng sớm đã có trò tiêu khiển khiến chúng cảm thấy vui.
    - Anh được nghe thống báo, từ giờ em sẽ thường xuyên qua đây. Vui nhỉ??....
    Đám tội phàm hú lên thích thú.... Băng im lặng.
    Leader lùi dần.... ngồi xuống chiếc ghế ưa thích của hắn. Hắn đưa hai bàn chân lên:
    - Tối qua anh quên rửa chân. Đi lấy nước và làm việc đó đi.
    - Anh còn quên chưa tắm nữa, rồi tắm họ anh với.....
    - ANh cũng thế.
    - Lúc tăm hộ vui lòng không mặc gì nhá.... hahaha.
    - hahaha...
    Lũ tội phạm cười ngặt nghẽo. Tên Leader dựa lưng vào ghế, vẫn nhìn Băng chằm chằm.
    - Em nhiều đơn hàng đấy....... nhưng....... anh trước.
    - Không - thích!
    Băng nhìn thẳng vào mắt tên tội phạm nguy hiểm. Hắn chợt nhíu mày.... Rồi gương mặt tối sầm lại.
    Leader bật dậy, tiến đến chỗ Băng như một con thú dữ. Bàn tay thô bạo của hắn nắm lấy một mớ tóc của Băng và kéo mạnh xuống. Lần này thì nhỏ biết không thể phản kháng.
    - Em chưa được ăn sáng phải không? Đói nên không biết mình đang nói gì phải không?
    - Ăn rồi!
    Dù thực sự bụng đang cồn cào và người dã rời vì đói, Băng không muốn tỏ ra yếu mềm. Tên Leader chợt bật cười, hắn kéo Băng lại sát hơn.
    - Nhưng anh...... muốn em ăn lần nữa.
    ...... Hắn xô Băng vào ghế..... rồi hùng hổ quay đi, chẳng ai biết hắn đi đâu.
    - Sao liều thế em? Leader dã man lắm!
    - Mặt nhìn hiền thế mà gan to phết nhỉ. Anh chưa thấy cô nào sang đây dám như em.
    - Nhưng thú vị đấy, anh thích con gái mạnh mẽ.
    - VÒng một đẹp thế. Em có bơm không?
    - ANh ngủ giường 28, tối nhớ thì qua đây, anh chiều.....
    Lũ tội phạm xúm lại chỗ Băng.... NHỏ bỏ hết ngoài tai lời chúng nói, cũng chẳng còn hơi sức đâu mà nghĩ tên Leader định làm gì mình.
    3 phút sau. Leader trở lại với hai cốc nhựa. Hắn đặt cái phạp lên bàn.
    - Leader. Gì thế?
    - Không giống đồ ăn nhỉ? Nước gì vậy?
    Tên tội phạm cười nham hiểm, đặt tay chống xuống bàn,lại nhìn Băng:
    - Nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn muốn cho em lựa chọn.....giải khát thôi, em muốn uống gì nào?
    Băng liếc nhìn hai cái cốc hắn mang ra. Một thứ hơi đặc, trắng đục. Một thứ loang loãng, vàng khè. Băng đã biết chúng là gì.
    - Thứ gù chứ? Trông buồn nôn quá.
    - Đồ ngu. Đã bảo là nước giải khát.
    - Đếch giống!
    Tên Leader đứng thẳng dậy, vãn thích thú nhìn cái vẻ dửng dưng của Hải Băng.
    - CÒn nếu em không lựa chọn. ANh sẽ chọn hộ.... Chúng mày im đi! Ngu như chó! Là chất tẩy bồn cầu với nước thải của tao chứ cái gì!
    Cả đám nhìn nhau, rồi ôm bụng cười sặc sụa.
    Leader đưa tay:
    - Em muốn thứ gì thì hơn nhỉ?....Chắc phải thưởng thế này thì lần sau..... em mới hết ăn nói xấc xược như vậy . Ồ..... thứ này anh chưa thử...... dùng rồi nói lại cảm giác...... OK?
    Băng nhfn tay Leader, hắn đang cầm chiếc cốc đựng thứ dung dịch trắng đục và bước lại gần Băng. Nhỏ đứng lên và định thoát ra dù biết là không thể. Leader túm áo Băng lôi lại và trận xuống ghế. Hắn quá khỏe, Băng không thể chống cự và chỉ biết quay mặt đi mím chặt môi......
    Leader trận lấy cơ thể chỉ bằng 1/4 hắn, một tay hắn bóp miệng....... Băng không cách nào giãy giụa và thoát ra.....
    Leader đổ cả cốc vào miệng nhỏ...... Thứ dung dịch đó tràn ra tung tóe. Hắn đẩy miệng Băng ngậm lại, nhot lắc đầu quầy quậy nhưng không thể đấu lại được bà tay to khỏe...... Nhỏ nhìn thấy xung quanh...... đám tội phạm đang vỗ tay....... cười khoái chí.
    Leader vứt phăng chiếc cốc đi, đứng dậy. Băng ngã xuống sàn và cố nhả hết những gì trong miệng ra....Chất tẩy bồn cầu đạm đặc có mùi kinh khủng và thực sự rất nguy hiểm. Miệng Băng như muốn bốc hỏa và rộp lên. Cái bụng đói meo như bị đổ nước sôi vào...... Nỏ đứng dậy, dùng hết sức lực chạy đi.....vào nhà vệ sinh. Đám tội phạm vẫn cười ngặt nghẽo....
    Băng quỳ xuống cạnh bồn cầu..... Tay móc họng. Nếu không nôn được thứ dung dịch nguy hiểm ấy ra không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Nhỏ vẫn cố giữ bình tĩnh trước khi cuống lên, vặn vòi nước xối hết cỡ rửa trôi chất tẩy còn dính trên mặt rồi dùng tay hứng uống liên tục nước. Phải làm dung dịch loãng ra, càng loãng càng tốt, nếu không nó sẽ ăn mòn thành ruột, có thể làm thủng ruột và dạ dày......
    Băng ngồi phịch xuống sàn, vòi nước vẫn xối mạnh. Bụng nhỏ no căng toàn nước...... Nhỏ gần như kiệt sức......
    .............
    - Biết sợ chưa? Lần sau còn dám hỗn với anh không?
    Leader nhìn Băng, cái vẻ thất thần của nhỏ làm hắn thích thú. Người Băng ướt rượt, mặt mũi phờ phạc.....
    - Có vẻ như em chưa muốn phục tùng anh lắm....... KHông sao, anh sẽ uốn nắn dần. Giờ tha cho em đấy, đi làm việc đi. ANh không có hứng chơi nữa..... Mà em còn tự ý về.....ngày mai, anh không chắc sẽ thưởng cho em món gì đâu.....
    Leader tia một lượt từ đầu xuống chân Hải Băng. Hắn tặc lưỡi.
    - Thân hình đẹp lắm........ nhưng...... phải chạm vào mới cảm nhận hết được.
    Hắn nhìn Băng....... và cười.......
    ..........
    11 giờ........ Băng vẫn hì hục lau sàn. Cố làm việc để quên đi cái miệng khô và bỏng rát bị axit ăn mòn và cái bụng đói mốc đói meo cồn cào như bị đốt cháy..... Đám tội phạm ngồi trên giường ăn trưa, mỗi tên một suất.
    - Ăn không em? Trông tội nghiệp thế!
    - Muốn ăn thì lại đây anh cho một miếng nào.
    - Mày kiết thế. Anh cho em hẳn một nửa, nhưng lúc xin nhớ mở hết khuy áo ra nhá........hahaha.......
    - Em ơi! Anh cho này.
    Bộp!!
    Một khúc xương ăn dở bay thẳng vào đầu Băng. Cả đám cười khoái trá. Rồi chúng thi nhau ném.
    - Tao trúng rồi.
    - Mày gà lắm. Nhìn đây.
    - Bọn ngu. Ném thế vỡ đầu con nhà lành.
    - Thé ném chỗ khác............hahaha..
    Băng vẫn lê lết dưới sàn, tay cầm chiếc giẻ lau. Thức ăn từ trên cứ ném vèo đến......nhỏ mặc kệ. Chẳng còn đủ sức để khó chịu nữa.
    - Chúng mày làm gì đấy?!!!
    Một giọng nói giận dữ vang lên. Cả đám quay lại nhìn..... là Leader.
    - Chơi chút cho vui. Gì mà nghiêm trọng thế.
    - Leader! hay nghĩ ra trò gì hay hơn?
    - Im mồm! Leader gắt lên, làm cả đám tội phạm biết không thể đùa cợt thêm nữa. Hắn tiến lại chỗ Băng, nhỏ vẫn mệt mỏi đưa tay kì cọ sàn nhà.
    - Mệt không em? CÒn đủ sức làm viêc không?
    Mặt hắn khá nghiêm túc, làm đám tội phạm bắt đầu thấy có gì không ổn
    - Nhìn em tệ quá......Nhưng......không được rồi.
    Leader chợt cười đưa tay lên cởi nút áo.
    - Anh đang có hứng....... lúc này và tại đây!
    Băng ngước lên nhìn hắn....... Hắn giật phứt chiếc áo ra và vứt xuống đất. Đám tội phạm đã bắt đầu hiểu ý định của tên đứng đầu.
    Leader chồm tới và trận Băng xuống đất. Nhỏ đã cố sức đẩy hắn ra nhưng bất lực. Hắn như một con thú hoang, bàn tay thô bạo xé toạc chiếc áo giúp việc ra. Băng không còn sức lực nào để chống cự........Leader cúi xuống,.... hon khắp mặt và cổ nhỏ........Hắn tiếp tục xé hết mảnh áo. Nhưng, hắn chợt dừng lại vì không thấy bàn tay yếu ớt của Băng đẩy người hắn ra nữa..... Băng đã ngất đi vì kiệt sức. Leader chống tay dậy, tay quệt qua miệng:
    - Mất hứng!
    Hắn đứng dậy và thấy bực mình vô cùng. Trước khi bỏ đi, hắn để lại một câu quyền lực:
    - Đứa nào đụng vào thì chết với tao!
    .........
    .....6 giờ tối. Băng bước loạng choạn trên đường về khu B, tay ôm lấy hai vạt áo bị xé tung. Nhỏ gần như kiệt sức và chỉ muốn khụy xuống.......Hành lang vắng lặng.
    "- Nếu ta không hỏi.... em sẽ chịu dói đến lúc nào? Bao giờ em mới tự nói ra mình muốn gì đây?...... Em có còn là một đứa trẻ lên ba đâu?......Từ giờ ta sẽ cho người để sẵn đồ ăn trên bàn.....bất cứ lúc nào em muốn...... chỉ cần nhìn lên bàn thôi......."
    Giọng nói ấm áp của ai đó lại vang lên.... và lại nhanh chóng..... tan vào không trung.
    .......
    - Mày còn chậm chạp hơn một con rùa! Mày chết dí ở bên đó hay sao mà giờ mới về hả?
    - CHị Như, nhìn bộ dạng nó kìa. CHắc cũng mệt lắm với "bọn họ".
    - Thế đã là gì. Mới mấy ngày đầu thôi. Chưa gì nó đã phờ phạc thế này.... sau định sao chứ?
    Như tiến lại, nhìn Băng một lượt, áo bị xé, đầu tóc luộm thuộm, người như chẳng con sức sống.
    - Sướng không em? Ở bên đó, chắc được đối đãi tốt lắm. Cả ngày vui vẻ rồi, tối về đây nên chịu đựng một tí....
    Như dùng tay choang thẳng vào đầu Băng, dúi nó xuống. Băng ngã xuống sàn, không một ý định phản kháng.
    - Quần áo bẩn của bọn tao chưa giặt. Tao muốn trước 10 giờ mày phải giặt xong và lau chùi luôn khu vệ sinh. Nhưng trước đó, mang cơm cho cậu hai. Tao cho mày 10 phút. CHậm 10s mày sẽ ăn 10 cái tát.
    ..................
    Đẩy của vào phòng 102. Chân Băng chỉ muốn khụy xuống, toàn cơ thể dã rời..... Nhỏ đặt khay đồ ăn lên bàn kính. Căn phòng tối không một bóng người.... lúc nào cũng vậy! Băng định quay đi, chợt nghĩ đến những việc phải làm ở khu A. Thế này đã là quá sức chịu đựng, nếu còn làm việc tiếp, chắc nhỏ sẽ ngất luôn..... Băng liếc mắt nhìn khay đồ ăn mới đặt xuống bàn, buingj quặn lên, sôi sùng sục. Không mất thời gian suy nghĩ thêm, nhỏ ngồi luôn xuống ghế. Khỏi dao, khỏi dĩa, Băng cứ thế bốc từng miếng thịt, miếng khoai tây chiên và bittet vào miệng. Vẫn thói quen ấy, ăn chậm và ngon lành. Trước măt cứ ăn đi đã, bị ****, bị đánh thì kệ..... Băng cứ ăn, ăn.... chỉ còn ít thịt trên đĩa và một cốc sữa ấm. Nhỏ nhai và nuốt miếng thịt trong miệng...... Đúng lúc.... nhỏ nhận ra trước mặt mình...... có người! Băng từ từ ngước mắt lên...... Là ... Chấn Phong! Phong đứng đó. thân hình cao lớn, đôi mắt cậu nhìn Băng....... ánh mắt lạnh lùng.
    Băng từ từ đứng dậy, không hề cảm thấy có lỗi hay bối rối nhưng vừa bị bắt ăn vụng. Phong vẫn nhìn chằm chằm, chẳng hiểu suy nghĩ tring đầu cậu là gì. Băng nhìn xuống khay đồ ăn, rồi rốt cục.... nhỏ đưa tay nâng lên từng đĩa đẩy trên bàn lại phía Phong. Từng đĩa, đĩa hết trơn, đĩa còn vài thứ vụn. Rồi.... cả cốc sữa nâng lên.... Băng liếc lên nhìn Phong, nhỏ đang khát kinh khủng. Phong vẫn đứng nguyên, đôi mắt không chớp...... Băng...... chậm rãi đưa cốc sữa lên...... và.... uống một hơi!. Nhỏ lại đẩy cốc sữa còn nửa về phía Phong ( dù gì thì vẫn còn cho mà uống, tốt quá ocnf gì!) Thế là xong việc mang thức ăn đến, đơn giản là nhỏ nghĩ vậy. Nhỏ quay người, bước khỏi bàn, chẳng thấy mình " mặt dày" tí nào. Vừa quay đi, Băng còn vừa lẩm bẩm:
    - CHưa.......no lắm.......
    Đôi mắt Phong nhìn theo mái tóc dài thật dài của Hải Băng cho đến lúc.... ánh cửa phòng khép lại. Trong một giây..... đôi mắt ấy nư dằm xuống một cái nhìn đáng sợ....Phong quay người...... cùng lúc, chiếc cốc đựng sữa trên bàn chòng chành và đổ ập xuống, sữa lênh láng ra bàn.... Lửa bốc lên, cháy cho đến khi sữa khô đi....
    Băng đã được nạp năng lượng để chiến đấu tiếp. Thực ra, Kiều Như nói đúng, chính Băng tự làm khổ mình thế. Suy nghĩ thực sự trong đầu nhỏ là gì không ai hiểu nổi. Nhưng làm Chấn Nam ra đi, chưa hẳn là một quyết định đúng.
    ...........
    7 giờ sáng. Phòng ăn khu A.
    - Chúc cậu chủ một.......
    - Câm hết đi!
    Chấn Khang ném chiếc áo khoác lên ghế, kéo một chiếc khác ngồi xuống bàn ăn. Đầu tiên uống cạn một li rượu ngoại, rồi cậu mới cầm dao, dĩa lên bắt đầu bữa sáng. Hôm nào có hứng thì Khang sang khu A ăn, không thì ngủ luôn đến trưa, thỉnh thoảng làm việc thâu đêm qua luôn bữa sáng. Giờ giấc của Khang khá lộn xộn và tự do, sống buông thả và thoải mái tận hưởng từ nhỏ ảnh hưởng rất lớn đến tính cách của cậu. Khang đang ăn với một vẻ bình thản..... chợt....... nhíu mày. Cậu nhìn ra phía dãy bàn người giúp việc, rồi nhìn cô quản gia.
    - Người đẹp đâu?
    Như bước đến:
    - Cậu cả hỏi về....
    - Ta hỏi người đẹp đâu rồi?
    - Hải Băng sao ạ?
    - Quay lại nhìn coi chỗ này còn ai vào đây có thể gọi là người đẹp không? Sao mà ngu thế?
    - Dạ...... con bé đó.....
    - Sao???
    - Hôm nay..... nó phải dọn dẹp bên khu B....
    Cheng!
    Khang ném văng dao dĩa xuống bàn, vẻ mặt khó chịu.
    - Mẹ kiếp! Tưởng sang đây được gặp người đẹp chứ.
    Cậu đẩy ghế đứng dậy và quay đi.
    - Cậu cả, thực ra con bé đó không hiền lành như bề ngoài....
    - Im đi! Thế nào thì tự ta biết, không cần ngươi phán!
    Rầm!!! Cánh cửa phòng ăn đóng sầm lại. Như thấy bực bội vô cùng.
    - Chị Như! Có khi nào con ranh ấy quyến rũ được cậu cả không?
    - Không đời nào! Nếu thích thì cậu cả cũng chỉ tiêu khiểm một thời gian rồi sẽ chán ngay. Nhưng chị ghét cái bản mặt giả nai giả vượn của nó.
    An từ một chỗ lên tiếng:
    - Thiếu gì cách làm nó gây phật ý cậu cả.
    - Mày có ý kiến gì sao?
    - Ý kiến thì nhiều. Nhưng em thấy hay ho hơn cả là khiến nó thành..... con mồi của cậu hai!
    - Mày định làm gì?
    - Em sẽ đưa cơm cho cậu hải vào trưa nay!
    .............
    - Em định sao? Lúc này tâm trạng của anh không vui đâu. Kìa.... kìa..... Nhìn cái cách em quay đi anh càng thấy bực mình. Thường thì khi giết người, anh không cần thiết phải có lí do!
    Tên Leader lao đến, túm cả mớ tóc của Hải Băng, dúi xuống rồi kéo đi.
    - Em lại không được ăn sáng nữa phải không?
    Giọng hắn đay nghiến. Hắn xô Băng và phòng tắm, bước vào và cởi áo của mình ra. Đám tội phạm xúm lại ngoài cửa, thấy thích thú vô cùng.
    Leader ném bộp chiếc áo xuống sàn. Khi không có việc làm, sở thích của hắn là hành hạ ai đó.
    - Người anh đang nóng dần lên đây này. Nếu em có cách cho anh tiếu hao sức lực dư thừa, anh sẽ để em yên.
    Hắn tiến lại xốc áo Băng lên:
    - Có hai cách để tiêu hao năng lượng. Là...... giết một người hoặc..... lên giường! Em muốn sao?.... Không ổn rồi. Mỗi lần cho em được lựa chọn, em lại cố tình lờ đi!
    Leeader đưa bàn tay to khỏe lại túm tóc Băng kéo đi. Nhỏ khổ sở không khác gì một con rối tung qua tung lại. Tai nhỏ chỉ nghe những tiếng cười sặc sụa tè bên ngoài.
    Leader lôi nhỏ đến cạnh bồn cầu..... Hắn dùng sức nhận đầu Băng xuống. Băng lắc đầu quầy quậy và cố vùng ra nhưng điều đó là không thể. Leader nhận nhỏ xuống, khuôn mặt bị nhấn vào trong bồn cầu. Tay Băng cố vùng vẫy. Nhưng nhỏ càng chống cự, tên Leader lại càng hưng phấn. Hắn đưa tay vặn vòi nước..... nước xối vào đầu Băng, mái tóc lõ xõa ướt rượt.... Leader chợt cười lớn, hắn không khác gì một kẻ thần kinh. Tai Hải Băng ù ù tiếng nước xối và tiếng cười man rợ..... của lũ tội phạm.
    Leader tôi Băng lên, suýt chút nữa nhỏ ngạt nước.
    - Anh cho ăn sang, rồi gội đầu hộ. Cảm ơn anh đi!
    Băng ho sù sụ, chẳng còn biết phân biệt trời đất là gì nữa.
    - Không cảm ơn sao? Có thật không cảm ơn không?
    Băng chưa định thần lại thì đã bị Leader túm cổ kéo đi tiếp.
    - Cảm ơn! Nói! Cảm ơn!
    Leader giận dữ quát tháo nhưng Băng chẳng nghe được gì, tai nhỏ đang lọc xọc toàn nước. Leader như muốn điên lên, hắn vẫn túm chặt đầu Băng và dùng sức đập nó vào tường..... đập mạnh và liên tiếp mấy cái. Hắn dừng lại thở hồng học:
    - Có nói không? Nói! Nói!
    Một lần nữa hắn đập đầu Băng vào tường, lần này mạnh hơn và nhiều hơn. Băng choáng váng, đầu quay như chong chóng, mặt mũi bê bết máu từ chán chảy xuống. Leader lại dừng tay, hắn kéo mạnh Băng về phía mình.
    - Sao? Hết lì lợm chưa? Cảm ơn anh đi! Cảm ơn! Có cảm ơn không?
    Hắn lại định túm tóc Băng, nhưng:
    - Cảm ... ơn....
    Giọng nói yếu ớt phát ra từ miệng nhỏ. Nhỏ cũng chẳng biết được mình đang nói gì, ngoài trừ việc nếu Leader không dừng tay, có lẽ nhỏ không sống nổi.
    - Chưa. Anh chưa nghe thấy. Nói to hơn đi!
    - Cảm .....ơn......
    Leader cười lớn, hắn đẩy một phát cho Băng ngã nhào xuống! Rồi hắn quay người, đi ra phía cửa, nơi đám tội phạm dang lăn ra cười ngặt nghẽo.
    - Cho nó uống nước bồn cầu mà nó cảm ơn kìa...... thật không còn gì ngu bằng nữa..........hahaha.....
    Tiếng cười điên rồ xa dần phòng tắm.....
    Băng đang ngồi bệt dưới đất..... máu chảy khắp mặt, thấm xuống áo. Đầu tóc rối tung, cơ thể mệt nhoài và vật vaz....
    Địa Ngục! Đây thực sự là Địa Ngục!!!!
    ................
    Hotvteen cảm ơn bài này.
  5. Sầu Đầy tớ nhân dân!

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,175
    Đã được thích:
    544
    Điểm thành tích:
    203
    Chap 17
    ……..
    Băng về khu giữa.. Đám tội phạm lại bài bạc và chẳng để ý đến nhỏ nữa.
    Máu me bê bết đầu tóc mặt mũi, Băng đi chậm rãi như kẻ vô hồn…Nhỏ chợt dừng lại…trước cửa phòng 103
    -"Em chẳng bh biết lo lắng cho bản thân fải không? EM nhận ra mik chảy máu rồi mà cũng kệ sao?..E ko thấy đau…nhưg máu chảy nhiều sẽ nguy hiểm đấy!..Ngồi yên nào…ta có làm em mệt ko?..Phải băng vết thương lại thế này mới đc.."
    Trong phòng ngủ của Nam, Băng đang dùng bông thấm cồn lau máu, hộp y tế ngay trên bàn.Nếu không ở bên Nam 1 thời gian dài, nhỏ sẽ chẳng bh biết để ý đến mạng sống của mik!

    6h tối. Băng bê đồ ăn đến phòng Chấn Phong. Đặt khay đồ xuống bàn, nhỏ ko để tâm đến 1 vết cháy đen dài trên mặt kính. Nhưg hôm nay, nhỏ ko định ăn tự nhiên nữa, Như đã cho phép nhỏ ăn thức ăn thừa vs ý nghĩ, nếu ko cho Băng ăn để chết đói thì chẳng còn ai để trả thù..
    Băg định quay đi..chợt khựng lại. Nhỏ liếc nhìn chiếc cửa sổ sắt lớn màu bạc..nơi 1 ng' con trai đang ngồi đó, dựa đầu như bất cần j.Nhỏ…chậm rãi bước về phía ấy. Đứng rất gần Phong…Băng như lặng đi.Căn phòng tối, chỉ có ánh sáng từ màn hình laptop vẫn chạy…Nhưg Băng nhìn thấy rõ khuôn mặt Phong..Từng đườg nét..thật đẹp..và thật giống..Chấn Nam! Lúc ngủ, trông Phong hiền hơn và khó mà phân biệt nổi vs em trai sinh đôi.
    ….Tay Băng đưa lên..2 ngón tay nhẹ nhàg.. đặt trên mắt Phong…nhẹ nhàg trượt xuống..vuốt trên chiếc mũi thẳng và cao…trượt xg miệng..xg cằm..
    - Chấn….Nam…
    Băng quay ng'…bước đj..khuông mặt như vô cảm.
    Cánh cửa phòng 102 khép lại
    Đôi mắt Phong..từ từ mở ra.Phong cảm giác như trong giấc ngủ, có ai đó đã chạm vào mình…bàn tay thật dịu dàng…

    9h tối
    Băng trơ trọi giữa hành lang, 1mik lau nhữg bức tranh khảm đá. Khi ko còn việc j, Như cũg cố tìm ra việc bắt Băng làm.
    Hành lang dài và lạnh, Băng đã uống sẵn 1 viên Zkilico..
    …Đám giúp việc từ đầu hành lang tiến lại, nc rộn cả lên. Như dừg chân ngay cạnh chỗ Băg làm.
    - Chúng mày nói coi, nó đẹp chỗ nào?
    - E chẳng thấy đẹp, trôg thật giả tạo!
    - Nhìn mặt thì coi vẻ ngây thơ nhưng trog lòg lại nham hiểm như 1 con hồ ly
    - Chỉ có cậu ba ngốc nghêk và tốt bụng mới bị nó lừa thôi. Tôi nghiệp cậu ba.
    - Phải đó…nhìn nó kìa, đáng ghet làm sao!
    Như hơi mỉm cười, Băng vẫn tiếp tục lau sàn, ko để tâm đám giúp việc. Bỗng..Như kéo Băng quay lại và túm lấy cổ áo.
    - Mày cố tình tảng lờ phải ko? Mày k biết mày đáng ghét thế nào ak?
    Như đưa mắt nhìn Băng 1 lượt rồi cười khểnh
    - Mày thì đẹp chỗ nào nhi?
    Cô quản gia giơ tay giật fựt miếng bông băng trên đầu Hải Băng.
    - Tao hỏi mày đẹp chỗ nào ?Chỗ nào hả???
    Cô ta xô Băg vào tường:
    - Tao chỉ muốn rạch nát mặt mày ra…
    Lọc xọc .. lọc xọc… thứ j đó fát ra tiếng lộn xộn
    - J vây?
    Như nhíu mày : – Cái j ha? – Cô ta sờ soạn trên ng' Băng. Nhỏ chưa kịp ngăn lại thì Như đã lôi chiếc hộp nhỏ trong suốt ra..
    - Thuốc j đây?
    Đám giúp việc có vẻ ngạc nhiên
    - Trông lạ nhi?
    - Nó lấy ở đâu ra chứ?
    - Nó giấu trong ng' làm j? hay có bệnh tât j?
    Như định mở nắp, thì An bước đến
    - Chị Như, chăk là thuốc cậu 3 đưa
    - Cậu 3?
    - Hình như nó mắc bệnh j đó sợ lạnh! Chăk cậu 3 đưa để nó dùng khi nhiệt độ thay đổi
    Như liếc nhìn Băng, cái nhìn độc ác.
    - Mày sợ lạnh sao? vậy mà tao ko biết đay?
    Như mở nắp hộp và từ từ dốc xuống…Hàng loạt viên thuốc trắng rơi xuốg xô nc bẩn.Như vẫn nhìn Băng, khẽ cười, rồi quay ng' bước đi cùng đám giúp việc. An nán lại, lấy chân đạp đổ xô nước…nc lênh láng ra hành lang, mang theo nhưg viên thuốc đã tan ra. An cũg quay ng' và bc tiếp.
    Băng ngồi phịch xuốg, mắt nhìn xô nc bẩn trên sàn..Nhỏ ko đủ bình tĩnh…và ko hề nhận ra, máu từ vết thươg chưa lành, lại đang túa ra…
    1 bàn chân bc đến..rất gần..
    - Có vẻ như ta đã đến hơi muôn!
    Băng ngước nhìn…là Chấn Khang! Cậu từ từ ngồi xg, đôi mắt nhìn chăm chăm Băng
    - Ko có Chấn Nam, e sống có vẻ khó khăn nhi? – Tay cậu đưa lên máu đang rớt xuống má Băng.
    - Nhưng trong khu biệt này, ko phải chỉ có Chấn Nam mới có thể bảo vệ em…Chính ta…còn có thể bảo vệ em hơn cả khi em ở cùg thằng Chấn Nam đấy.Nếu muốn, ta sẽ giết hết nhữg kẻ đã làm em tổn thương thế này
    Tay Khang vuốt nhẹ lên tóc Băng:
    - Đương nhiên ta ko ngốc mà làm việc đó ko công…như thằng em ta! – Khang cúi xuống, gần Băng hơn..
    - Em sẽ đc bảo vệ…nếu…trở thành người con gái của ta! Nhưng hãy cho ta thấy thành ý của em…12h đêm! Bất kể hôm nào…trong phòng ta…ta sẽ chờ em đến…
    Khang buông tay, đứg dậy và bước đi, cái vẻ ngông nghênh ,cầm quyền và chiếm đoạt hiện rõ trên gươg mặt…
    Băng vẫn ngồi dưới sàn…mệt mỏi thật sự! Lúc này, nhỏ mới hiểu rằng…người duy nhất nhỏ cần…là Chấn Nam!
    …12h đêm.Băng ngồi co ro ở cửa dẫn ra ngoài ban công, chân tay lập cập vì lạnh. Cửa dẫn ra đã bị khoá…Băng ko chắc mình có thể qua đc đêm nay…
    - CIA ko lộ ra 1 hành tung bí mật nào. nếu bị tấn công bất ngờ, chúng ta chưa thể xác nhận đối thủ biết j….Nếu sử dụg máy móc hiện đại CIA…Cậu chu? Tìm j vậy?
    Quản lí of Phong nhận ra cậu chủ mik đang đi khắp phòng, tìm kiếm j đó
    - Cậu chủ mất j sao? Nói ra có thể e giúp dc?
    Nhưg Phog chỉ tập trung tìm thứ cần tìm và ko để tâm lời qlí…Cậu chưa thế tìm ra…điều đó làm Phong bắt đầu khó chịu
    - Là thứ quan trọng sao? Bt chỉ có em vào đây…ak, cả ng' đưa cơm
    Choang!!!
    Tay qlí trợn tròn mắt. Chiếc bóg đèn trùm ngay gần trên đầu bỗng chập điện và rơi xg vớ tan tành.Phong đang nhìn tay qlí vs anh mắt đáng sợ…
    Phong ko giữ nổi bình tĩnh
    Cậu k tìm thấy chiếc mp3!
    …8h sáng
    - Vui ta, hum nay có ng' là hết việc ruj.
    - Chị Như tốt quá, cho nó làm việc bên đây thì tốt vạn lần bên khu B!
    - Chỉ 1 ngày thôi, tao chắc lại sắp có j hay ho xảy ra!
    ...Băng lê lết dưới sàn lau hành lang khu A
    An đứng khoanh tay, nhìn cô bạn đang cố làm việc dẫu đã mệt nhoài. rồi An từ từ ngồi xg:
    - Mệt k bạn?Mik làm cug nhe?
    Mấy ng' giúp việc kéo lại:
    -Chị Như biết lại chết bi giờ!
    -Nè,thực ra nhìn đáng ghét …nhưg cũg đẹp mà..
    -Thôi đj…chị Như biét se ko vui đâu!
    An vẫn nhìn chằm chằm Băng
    - Đẹp quá sao? Nhưng đep hoàn toàn..k hay đâu!...mik giúp bạn có khiếm khuyết nhé!
    An ngẩng đầu, giọng nói đều đều: - Các chị nhớ k? cậu 3 hay vuốt tóc nó…cậu 3 có vẻ thik làm thế….Công nhận mái tóc này…dài thật…- Mắtt An bỗng tối sầm - Chị Yến, đưa em cây kéo nào…
    Đám giúp việc bắt đầu hiểu An muốn j…Nhỏ túm áo Băg lôi lên 1 cách tàn bạo và đẩy vào tường:
    - Đừng nghĩ tôi bạc tình.tất cả là do cậu tự chuốc lấy!
    Đám giúp việc xúm lại giữ chặt Băg…An nhận đầu cô bạn xg, túm lấy từng mớ tóc mà…căt! Cắt lia lịa…Băng ko chống cự…
    - Cho mày chết! dám làm tổn thương cậu 3!
    - Cắt tóc thì nhẹ quá! Tao còn muốn chị như rạch mặt nó ra!
    - Cắt nữa đj…chọc dj! Cho coi mày còn đẹp chỗ nào..
    1cô giúp việc chợt nhận ra có bàn chân đang chậm rãi bc đến..rất gần! cô ta ngước lên…và há hốc miệng
    - Chúng..chúg mày…cậu..
    - Im đj! Mày nhìn j thế?
    - Cậu…cậu 2?? Á á…á…
    Đám giúp việc dừng tay, luống cuống k bit làm j..rốt cuộc tất cả cùg cui rạp đồng thanh:
    - Cậu chủ!!
    Phong liếc dôi mắt lạnh lùg xg, chỉ 1s để hiểu chuyện j đang diễn ra..
    - Cậu 2, bọn em ko phải..
    - Bọn em chỉ đang đùa thoj ak.. đùa thôj..
    Đám giúp việc lắp bắp…nhưng..
    Đôi mắt Phog chỉ dừng lại ở nắm tóc *** trên sàn…Rồi lại từ từ…trở lại nhìn thẳng
    Và..chân cậu bước tiếp
    Đám giúp việc thở phào..bỗng AN đứng dậy, lôi luôn cô bạn lên
    An…xô ầm cô bạn ngã xg đất…kéo theo là tiếng 1 đồ vật bị văng ra..
    Phog dừng chân.ko phải vì nghe thấy tiếng ngã mà vì..chân cậu chạm fải 1 thứ j…Mắt Phog liếc xg…là chiếc hộp rỗng màu trong suốt ko nhãn! Cậu chợt nhíu mày và…tư từ quay lại..
    Cảnh tượng đập vào mắt Phog là…Băng đang nằm dưới sàn…gần tay nhỏ là…1 chiếc mp3!!!
    Đôi mắt Phog tối sầm xg…cậu bước lại..
    Đám giúp việc nín thở, đã hiểu kế hoạch của cô quản gia và An..Họ chờ cơn thịnh nộ của Chấn Phong!!!
    Phong từ từ…ngồi xuống trước mặt Băg..
    Bàn tay rắn chắc of cậu đang đưa lên…nhưg đôi mắt vô hồn ko nhìn xuốg..Bàn tay ấy lên gân, nhữg ngón tay choãi ra,cong lại..và đag gần kề cổ Băng!
    Nhưng!!!
    Những ngón tay Phong chợt giãn ra..cậu…từ từ đứng dậy. Đám giúp việc trợn tròn mắt…
    Phong quay ng' ..và bước đi..
    An và mấy ng' giúp việc thực sự ko hiểu nổi chuyện j vừa diễn ra..
    … Phong vẫn bước trên hành lang vắng lặng.
    " Em ko còn ai để nhờ giúp đỡ cả, không còn ai đáng để tin tưởng cả…ngoài anh! Xin anh hãy thực hiện ước nguyện of em …ước nguyện cuối cùg!..xin hãy bảo vệ người con gái ấy như em muốn bvệ.."
    Hai bàn tay Phong xiết chặt…
    …Lại 1 ngày qua đi với Băng khi Chấn Nam không còn. Cảm giác không dễ chịu chút nào khi chính Băng là người đã đẩy mik vào tình cảnh này…Có một cách có lẽ là duy nhất làm Băng thoát khỏi tất cả..ko gì khác ngoài Chấn Khang !
    - Ô! Sao tóc em lộn xộn thế này?
    - Trời ơi, em bị ai bắt nạt sao? Thương quá!
    - Cần anh cắt lại cho không em? Nhưg phải trả công đấy!
    - Sao bộ đồ này kín quá vậy?kéo đây, cần anh làm nó mát mẻ hơn không?
    - thằng điên, mát cái gì, cởi hết ra cho nhanh!
    - Ừ đấy..cơi ra…hahaha
    Băng vẫn lom khom lau sàn, mặc kệ đám tội phạm xúm lại bỡn cợt…Chợt, 1 tên tiến lại gần xốc áo nhỏ lên
    - Làm gì đế? Mún chết với Leader hum?
    - Bỏ ra đj, tao còn chưa sơ múi được gì
    - Chúng mày ngu thế, biết tao làm gì mà nói. Leader không được chơi chứ có cấm vui vẻ tý đâu! đời tao chưa bao giờ thấy gái đẹp mà bỏ qua
    Tên tội phạm liếc nhìn Băng = cặp mắt gian xảo, hắn liếm môi
    - Tao bị truy nã vì đã thực hiện gần 100 vụ cưỡng bức đấy…thêm 1 chắc chẳn sao…em bé nhi?
    Hắn rút con dao trong túi ra…rạch 1 đườg từ cổ áo Băng xuống, ao bị xé gần 1nửa. Băng chưa kịp phản ứng đã bị hắn xô ầm vào tường
    - Mày định chời gì ak?
    - Nói coi dj, cả đám xông vào thì nàng chết mất
    - Hahahaha..
    Tên tội phạm ghé sát mặt Băng, nhỏ không còn đủ bình tĩnh để thản nhiên nữa
    - Có luôn thì chán lắm.e chạy có nhanh không em?giờ cho em chay trước 30s.. Rồi các anh đây đuổi theo. nếu tóm cổ được thì chắc phải mời e len giường. mà cả đám thế này thì chỉ có chết thoj e ak!...hahaha…
    Đám tội phạm thấy thích thú vô cùng với trò chơi 1 tên vừa nghĩ ra. Còn Băng trước lũ chó dại, không còn cách nào khác là phải tự thoát thân!
    - Bắt đầu nhá, Anh bấm giờ này…1…2..3
    Băng giữ 2 vạt áo bị xé, rồi chạy đj…chạy xa dần khỏi đám tội phạm mà vẫn nghe tiếng chúg cười hả hê…Chay! phải chạy! không nghĩ được gì khác ngoài điều đó, chân Băng cứ chạy đi mà như ríu lại..
    …Băt đầu có tiếng chân chạy theo sau…cả tiếng cười nói rầm rầm chói tai…Băng vẫn chạy, chạy không suy nghĩ..Nếu bị bắt lại, chắc chắn nhỏ không cách nào để thoát ra…Chạy hết dãy hành lang này lại quành sang dãy khác…nhỏ đã bắt đầu thấm mệt…Nhỏ chạy chậm hơn….rồi dừng lại thở dốc. Băng thấy khó mà chạy hết dãy hành lang này…chân nhỏ cố lết đi.
    Băng ngoái lại sau…đám tội fạm đã đuổi sang đến đầu dãy hành lang này…nhưg nhỏ mệt quá rồi….
    - không cần cố nưa em. chạy không nổi đâu!
    - Sao fải khổ thế,vui vẻ với bọn anh đỡ mệt hơn dấy!
    - E như bị đói ăn ý nhi? mới chạy có chút đã không chịu nổi rồi?
    Đám tội fạm đang tiến lại gần…Trông cả lũ cao lớn. lực lưỡng và khốn nạn…
    Chúng đang tiến đến..rất gần Băng. Cả lũ nhìn Băng thích thú và cười nham hiểm.. Băng dừng chân! Không thể cứu vãn được nưa…
    Chap 18
    Nhưng….Soạt!!!!
    Lũ tội fạm bỗng nhiên cúi rạp cả xuốg…trước mặt Băng…Nhỏ mở to mắt..và từ từ quay đầu! Cảnh tượng nhỏ thấy nằm ngoài trí tưởng tưởng: Ngay trước mặt nhỏ, cách vài m, Chấn Khang đang đứng đó..trận 1 cô gái vào tườg và..hôn!....Tay Khang đag lần đi mở nhữg nút áo of cô gái thì..khựg lại..Cậu ngẩng đầu lên, ngón tay cái quệt nhẹ qua môi..và mắt nhìn sang bên. Băng vẫn đứg như trời trồng…Khang liếc ánh mắt sắc ngọt về fía sau, nơi đám tội fạm vừa đứg thẳng dậy và nhìn nhau ra hiệu.Chúng đồng loạt quay đầu và bước đi, không tên nào dám ho he nửa lời. Mắt Khang lại liếc về fía Băng, nhỏ vẫn đứng và nhìn cậu không chớp
    - Anh! tiếp đi! – Cô gái trẻ kéo cổ áo Khang lại gần mik
    Khang, mắt vẫn liếc nhìn Băng ,1tay kéo cô gái đj
    - Về fòng! Tự nhiên mất hứng!
    .. Khang khoác vai cô gái…đi lướt qua người Băng ,không 1 cái liếc nhìn nưa. Băng vẫn đứg nguyên không nhúc nhik, tai vẫn nghe nhữg lời phát ra
    - Ai vậy anh? Trông luộm thuộm như nô tì ấy.
    - Thắc mắc gì, người' giúp việc thôj.
    - Giúp việc nhà anh trông khổ quá nhi? Không đc ăn sao?
    - Nói nhiều quá đấy…
    …………..
    - Số hên đấy e ak!
    - Chán nhi? tưởng hum qua tóm được em
    - Rồi sau đó sao? Cậu Chấn Khang nói gì với em?
    - Đang bận chơi gái, nói cái đếch gì
    - Người đep thế này, bỏ qua sao được
    - Ê. Mày đang nợ tao 200k
    - Lắm mồm, h chơi lai đê, tao trả!1
    - Chúng mày…chơi tiếp?
    - Okkkkkkkk
    Đám tội fạm lại kéo nhau lên giườg chơi bài. Băng vẫn hì hục giặt quần áo trog nhà tắm..nhỏ đang quen dần với cuộc sống Địa Ngục.

    - Mẹ kiếp! tao lại thua!
    - Hết tiền thì biến đê!
    - mấy h rồi anh em?
    - Gần 5h chiều, chơi vài ván nữa rồi ăn?
    - Bài thế này chơi cái đếch jề. tao muốn hoạt độg chân tay lắm ruj…Leader kìa!
    - Leader. Hôm nay không chơi ak?
    - Ê thằng đầu bò, ván nữa không?
    - Không tao ra dây ty! Leader ??
    Keng …keng….kenggg
    Cả đám quay lại nhìn tên cầm đầu, nãy h hắn đang lục gì đó trong balo…Chợt, 1 chiếc hộp rơi xg…rất nhiều ống tiêm và ống thuốc rơi theo. Leader cúi xg nhặt 1 ống thuốc thuỷ tinh nhỏ xíu lên, xem xét có vẻ cẩn thận. Chất lỏng vẫn đầy nhưg nhãn thuốc đã mờ đi…Đám tội fạm đang kéo lại..
    - Thứ quái gì thế?
    - Leader
    - Oh, balo of thằng Đầu chọc mà! hắn chơi thuốc ak?
    Tên tội fạm biệt danh "đầu chọc" đang tiến đến. Leader hơi nhíu mày:
    - Mày giấu gì trog balo day?
    - Không phải heroin đâu anh! Hồi e ở nhà tù Mexico, e mua được của đám người Indo. Chơi cũg hay, nhưg để lâu rồi e sợ có tác dụng phụ!
    - Thế là cái chó gì ?
    - Kích thick ak?
    - Gần như 1 loại kich thích, khiến cơ thể mất hết lí trí và hành động theo cảm tính. Nhưg tao nói rồi, hết hạn nên dễ gây tác dụng phu!
    - Chán nhỉ?? Tao mún bít tác dụg fụ là jề
    - ờ! Trò vui! Nhưg ai thử mới được? Leader?
    Lập tức Leader và đám tội fạm quay đầu nhìn…Băng vừa bước từ fòng tắm ra..nhỏ nhìn lũ tội fạm…Chúng cười nham hiểm…
    Tên Leader tiến lại, tay đang cầm 1 ống thuốc và 1 ống tiêm. Băng cảm thấy có điều chẳng lành
    - Mệt chưa e? muốn chơi trò gì vui vui không?
    - Không!-nhỏ kiên quyết
    - Tiếc nhỉ? quyền quyết định không thuộc về e rồi!
    Băng thấy tên Leader hút ống dịch vào xi lanh…nhỏ quay người định chạy, nhưg cả đám tội fạm đã chấn đườg. Leader tiến lại, mặt hắn có vẻ thick thú vô cùng..
    - Đừng lo, không chết người đâu!
    Mũi kim hướg thẳng về fía Băng , nhỏ bị lũ tội fạm giữ chăt lại….
    Phập!!!!!!
    Leader rút mũi kim khỏi tay nhỏ…mấy tên tội fạm cũg lập tức thả nhỏ ra. cả đám đang háo hức chờ phản ứng…Băng ngã phịch xuốg, thứ thuốc này gây tác dụng quá nhanh. Nhỏ thấy lâng lâng như đag đi trên mây, đầu óc cứ quay vòng vòng như chong chóng…5s, người Băng nóng bừng lên, mặt đỏ hừng hực..Nhỏ ôm chặt bụng và ngã vật xuốg đất. Đám tội fạm xúm lại xem, Băng vẫn co ro dưới sàn…và nhỏ bỗng….bị giật!! cơ thể run lên bần bật, các cơ giật nhanh như bị vỡ động mạch…Băng úp mặt xuốg đất..ko thể điều khiển được cơ thể mik…Nhỏ chẳng còn suy nghĩ hay cảm giác được gì nữa….Trước đám tội fạm đag cười nói hả hê, Băng không khác nào con mồi vừa uống nhầm thuốc…

    Hơn 8h tối
    Băng từ từ mở mắt và nhận ra mik vẫn sống! Băng đẩy tay ngồi dây, suyt ngã vì đầu óc thấy choáng váng. Nhỏ đã ngất đi và nằm yên vị dưới sàn từ chiều…Băng cố, cố đứng dậy…Nhỏ nhìn xug quanh, đám tội fạm đang ngủ vật vờ trên giường, chẳg ai quan tâm chuyện Băng còn sống hay đã chết…Nhỏ bước đi, loạng choạng suýt ngã. Tác dung of thứ thuốc nguy hiểm ấy vẫn chưa hết hoàn toàn. Nhỏ biêt việc cần làm lúc này là ra khỏi đây trước khi lũ tội fạm tỉnh dậy và nghĩ ra trò vui khác…
    …Băng loạng choạng bước trên hành lang, cảm giác cơ thể chẳng còn là of mik. Đầu óc trống rỗng, bụng trống rỗng, nhỏ không biết mik còn chịu được cuộc sống này đến khi nào.Nhưg có 1 điều nhỏ chắc chắn , = mọi cách, nhỏ vẫn phải sống!
    Giữa khu biệt thự rộng thênh thang, có hàng chục đôi mắt vẫn hàng ngày nhìn Băng ,thù hận, như muốn xé xác, thèm khát, như muốn ăn tươi nuốt sống…Sự lì lợm và ngang ngược of nhỏ không đủ để chống cự…và lúc này, nhỏ thấy mik đang kiệt sức và muốn ngã gục…
    " - Trước mắt, e nên biết thế nào là sợ hãi..
    - Tao đã bảo mày nói chưa? Con xấc xược!
    - Chó mà cũg đòi nằm với chủ sao? Tao không biết nó nằm vừa cái ổ chó đấy…
    - BIết sợ chưa? Còn dám hỗn với anh không?
    - Tao hỏi mày đẹp chỗ nào? Chỗ nào ha?tao chỉ muốn rạch mặt mày ra….
    - Muốn chơi trò gì vui vui không em?
    - Hahahahahaha
    - Haha….."
    Băng ôm đầu, dựa phịch vào tườg, đầu óc choáng váng làm nhỏ không điều khiển được suy nghĩ. nhỏ thấy hỗn loan….rối và hoảng cực độ..có lẽ 1 fần do thức kích thích hết hạn kia.
    " – Dù đến bất cứ nơi nào trên trái đất này…vòng tay ta cũg sẽ dang rộng sưởi ấm cho e…
    - Mày chết đi! Sao mày không chết đi?...
    - Chơi nưa không em? mệt chưa e? Tiếp đi…tiếp đi…
    - Lúc nào e mới làm ta hết lo lắng đây? Ít nhất khi ở bên ta, e sẽ được an toàn…
    - Cắt đi..cắt nữa! Cắt trọc luôn đi!....
    - Lại đây em…muốn ăn gì không? Ăn gì hả em….hahaha…….."
    Băng ôm chặt đầu hơn…lắc nguầy nguậy, chỉ muốn đám suy nghĩ rối loạn bay ra khỏi đầu…nhỏ không chịu nổi nữa! Thật sự không chịu nổi nữa……….
    Chân nhỏ bước đi, bước thật nhanh…
    Băng dựa phịch bào 1 cánh cửa…bắt đầu bình tĩnh hơn, mồ hôi túa ra ướt mặt, nhỏ thở dốc…
    Hotvteen cảm ơn bài này.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện
Tags: Chi chan

Chia sẻ trang này