Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    IV

    TỔ ONG BẮP CÀY




    CHƯƠNG BA MƯƠI TƯ





    Chuyện gì đang xảy ra ? Lincoln Rhyme lo lắng phát điên lên tự hỏi.

    Cách đấy một tiếng đồng hồ, vào lúc năm rưỡi sáng, anh rốt cuộc đã nhận được cuộc điện thoại từ người đàn ông giọng tỏ ra rất khó chịu làm việc tại bộ phận Nhà đất của cơ quan thuế Bắc Carolina. Ông ta bị đánh thức lúc một rưỡi và bị giao nhiệm vụ lần lại những trường hợp không nộp thuế đối với bất cứ khu đất nào đăng ký cho một ngôi nhà lưu động do Công ty McPherson đóng. Trước đó, Rhyme đã kiểm tra xem cha mẹ Garrett có từng sở hữu ngôi nhà lưu động nào không và – khi anh biết rằng họ không sở hữu ngôi nhà lưu động nào – đi đến lập luận là nếu gã trai sử dụng địa điểm này làm nơi ẩn trốn, nó phải bị bỏ hoang. Và nếu nó bị bỏ hoang, chủ của nó ắt đã chẳng còn nộp thuế.

    Người trợ lý giám đốc nói với anh rằng trong bang có hai trường hợp như vậy. Một, ở gần cầu Xanh, nằm về phía tây, khu đất và ngôi nhà lưu động đã bị tịch thu thuế nợ và bán cho một đôi vợ chồng hiện nay đang sinh sống tại đấy. Trường hợp thứ hai ở quận Paquenoke, không đáng tốn thời gian và tiền bạc xử lý. Ông ta nói với Rhyme địa chỉ, theo một tuyến đường chuyển phát của bưu điện thì cách sông Paquenoke chừng nửa dặm. Ô C-6 trên tấm bản đồ.

    Rhyme gọi điện cho Lucy và mấy người cảnh sát kia, bảo họ đến đó. Họ dự định đến đó ngay khi trời sáng và, nếu Garrett và Amelia ở bên trong, sẽ bao vây hai người và yêu cầu hai người đầu hàng.

    Thông tin cuối cùng mà Rhyme nhận được là họ đã phát hiện ra ngôi nhà lưu động và đang từ từ tiến đến.

    Phiền muộn vì sếp mình hầu như thức trắng đêm, Thom bảo Ben rời khỏi phòng và thực hiện các nghi thức buổi sáng một cách kỹ lưỡng. Các nghi thức này bao gồm : tiểu tiện, đại tiện, đánh răng và đo huyết áp.

    “Cao đấy, Lincoln.” Thom lẩm bẩm, cất cái máy đo huyết áp đi. Huyết áp cao quá ở một người liệt tứ chi có thể dẫn đến tình trạng tăng phản xạ tự phát, từ đó có thể dẫn đến đột quỵ. Nhưng Rhyme không chú ý gì. Anh đang sử dụng hết sức lực. Anh muốn tìm thấy Amelia đến tuyệt vọng. Anh muốn...

    Rhyme ngẩng nhìn. Jim Bell, vẻ mặt hốt hoảng, bước qua cửa. Ben Kerr, cũng bối rối chẳng kém, theo vào.

    “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”, Rhyme hỏi. “Cô ấy không sao chứ? Amelia... “

    “Cô ấy giết chết Jesse rồi”, Bell thì thào nói. “Bắn trúng đầu cậu ta. “

    Thom sững người, liếc nhìn Rhyme. Viên cảnh sát trưởng tiếp tục: “Cậu ta đang chuẩn bị bắt Garrett. Cô ta bắn. Rồi bọn họ bỏ chạy”.

    “Không, không thể nào”, Rhyme thì thào. “Có sự nhầm lẫn. Một kẻ khác đã bắn.”

    Nhưng Bell lắc đầu. “Không. Ned Spoto ở đó. Cậu ta chứng kiến toàn bộ sự việc…Tôi không định bảo rằng cô ta chủ ý bắn. Ned chạy tới chỗ cô ta và khẩu súng bị cướp cò – dù sao cũng vẫn là tội giết người.”

    Ôi, lạy Chúa…

    Amelia… thế hệ cảnh sát thứ hai, Con Gái Cớm Tuần Tra. Và bây giờ thì cô đã giết chết đồng nghiệp của chính mình. Tội nghiêm trọng nhất mà một sĩ quan cảnh sát có thể phạm phải.

    “Chúng tôi không tự xử lý việc này được nữa rồi, Lincoln. Tôi phải báo cáo lên cảnh sát bang.”

    “Hẵng khoan, Jim”, Rhyme nói vẻ cấp bách. “Làm ơn…Bây giờ, cô ấy đang tuyệt vọng, cô ấy đang sợ hãi. Garrett cũng vậy. Anh gọi thêm cảnh sát, sẽ có thêm thương vong. Họ sẽ tấn công cả hai người.”

    “Chà, rõ ràng là họ phải tấn công hai người ấy rồi ”, Bell giận dữ đáp trả. “Và xem chừng họ đáng lẽ đã phải làm như thế ngay từ đầu.”

    “Tôi sẽ tìm thấy hai người cho anh. Tôi sắp sửa tìm thấy rồi.” Rhyme hất đầu về phía bảng chứng cứ và tấm bản đồ.

    “Tôi đã cho anh một cơ hội và hãy nhìn xem chuyện gì xảy ra.”

    “Tôi sẽ tìm thấy họ và tôi có thể bảo được cô ấy đầu hàng. Tôi biết tôi có thể. Tôi sẽ…”

    Bell đột ngột bị xô sang bên và một người đàn ông ào vào phòng. Đó là Mason Germain, “Đồ con hoang nhà mày!” Anh ta gào lên và xông thẳng tới Rhyme. Thom bước ra chặn đường nhưng viên cảnh sát xô anh chàng mảnh khảnh sang bên. Anh chàng ngã lăn xuống sàn. Mason túm lấy áo sơ mi của Rhyme. “Đồ chết giẫm ! Mày mò xuống dưới này và chơi cái trò... “

    “Mason!” Bell tiến lên nhưng lại bị viên cảnh sát đẩy sang bên.

    “Chơi cái trò chứng cứ vớ vẩn, cái trò giải đố vớ vẩn của mày. Và bây giờ thì một người tử tế đã chết vì mày!” Lúc viên cảnh sát kéo Rhyme về phía mình, anh ngửi thấy sực nức mùi nước thơm xoa mặt sau khi cạo râu. Nhà hình sự học co người lại và quay mặt đi.

    “Tao sẽ giết mày. Tao sẽ…” Nhưng giọng Mason tắc nghẹn khi một cánh tay hộ pháp quàng qua ngực anh ta và anh ta bị nhấc bổng khỏi sàn.

    Ben Kerr đưa viên cảnh sát ra xa Rhyme.

    “Kerr, mẹ kiếp, buông tao ra!”, Mason hổn hển. “Đồ ngu! Mày sẽ bị bắt!”

    “Bình tĩnh nào, ông cảnh sát!”, anh chàng to béo chậm rãi nói.

    Mason đang định rút súng nhưng bằng bàn tay kia Ben tóm chặt cổ tay anh ta. Ben nhìn Bell. Viên cảnh sát trưởng đợi một lát rồi gật đầu. Ben thả Mason ra. Anh ta đứng xuống, cơn giận dữ điên cuồng hiện lên trong ánh mắt. Anh ta bảo Bell: “Tôi sẽ đi và sẽ tìm thấy con ranh kia và tôi…”

    “Anh sẽ không đi đâu hết, Mason”, Bell nói. “Anh muốn giữ công việc tại cái sở này thì hãy làm những gì tôi yêu cầu. Chúng ta sẽ giải quyết tình hình theo cách của tôi. Anh sẽ ở nguyên văn phòng đây. Anh hiểu chứ?”

    “Đồ con hoang, Jim. Cô ta…”

    “Anh có hiểu tôi nói không ?

    “Có chứ, tôi quá hiểu anh”, Mason lao ra khỏi la-bô.

    Bell hỏi Rhyme “Anh ổn chứ?”

    Rhyme gật đầu.

    “Còn anh?” Bell liếc nhìn Thom.

    “Tôi không sao.” Anh chàng phụ tá xốc lại sơ mi cho Rhyme. Và mặc dù nhà hình sự học phản đối, anh ta vẫn đo lại huyết áp. “Vẫn thế. Quá cao, nhưng chưa tới mức nguy kịch.”

    Viên cảnh sát trưởng lắc đầu. “Tôi phải gọi điện cho cha mẹ Jesse. Lạy Chúa, tôi không muốn làm việc đó.” Anh ta bước tới chỗ cửa sổ và đăm đăm nhìn ra ngoài. “Đầu tiên là Ed, bây giờ thì là Jesse. Toàn bộ chuyện này mới ác mộng làm sao chứ.”

    Rhyme nói: “Làm ơn, Jim. Hãy để tôi tìm thấy họ và cho tôi một cơ hội để trao đổi với cô ấy. Nếu anh không đồng ý, tình hình sẽ tồi tệ hơn. Anh biết như thế mà. Rốt cuộc chúng ta sẽ có thêm người chết”.

    Bell thở dài. Anh ta liếc nhìn tấm bản đồ. “Bọn họ đã đi trước chúng ta hai mươi phút. Anh cho rằng anh có thể tìm thấy bọn họ?”

    “Phải”, Rhyme trả lời. “Tôi có thể tìm thấy họ.”





    “Hướng đó”, Sean O’Sarian nói. “Tao chắc chắn.”

    Rich Culbeau nhìn về phía tây, phía gã trai trẻ chỉ - phía cách đấy mười lăm phút ba gã đã nghe thấy tiếng súng nổ cùng với tiếng hét.

    Culbeau vừa đi tiểu vào một gốc thông, hỏi: “Phía ấy có gì?”.

    “Đầm lầy, vài ngôi nhà cũ”, Harris Tomel nói. Gã đã đi săn có lẽ là ở mọi xó xỉnh của quận Paquenoke. “Ngoài ra chẳng có gì mấy. Cách đây một tháng tao trông thấy một con sói xám.” Lũ sói được cho là đã tuyệt chủng nhưng bây giờ đang quay lại.

    “Đừng giỡn”, Culbeau nói. Gã luôn luôn muốn được trông thấy mà chưa từng trông thấy con sói nào.

    “Mày đã bắn nó à?”, O’Sarian hỏi.

    “Người ta không bắn chúng”, Tomel nói.

    Culbeau nói thêm: “Chúng được bảo vệ”.

    “Thế là?”

    Và Culbeau nhận ra gã không có câu trả lời cho câu hỏi đó.

    Ba gã chờ vài phút nữa, tuy nhiên không nghe thấy thêm tiếng súng hay tiếng hét nào. “Có lẽ cứ đi thôi”, Culbeau nói, chỉ về phía lúc nãy vang lên tiếng súng.

    “Có lẽ thế”, O’Sarian vừa nói vừa ngậm chai nước hớp lấy một ngụm.

    “Hôm nay lại nóng đấy”, Tomel bình luận, nhìn vầng dương rực rỡ chưa lên cao.

    “Ngày nào chả nóng”, Culbeau lẩm bẩm. Gã cầm khẩu súng của mình lên và bắt đầu đi dọc theo lối mòn, hai thằng lính lê bước đằng sau lưng gã.





    Thình.

    Mary Beth mở choàng mắt, tỉnh dậy khỏi giấc ngủ mê mệt không cưỡng lại được.

    Thình.

    “Này, Mary Beth.” Một giọng đàn ông vui vẻ gọi. Tựa như người lớn nói với đứa trẻ con. Trong lúc ngái ngủ, cô nghĩ: Đó là cha! Ông đang làm gì sau khi trở về từ bệnh viện? Ông còn sức lực đâu mà bổ gỗ. Mình phải đưa cha quay lại giường. Cha đã uống thuốc chưa nhỉ?

    Khoan!

    Mary Beth ngồi dậy, xây xẩm mặt mày, đầu đau nhức nhối. Cô đã thiếp đi trên chiếc ghế trong phòng ăn.

    Thình.

    Khoan. Không phải cha. Ông mất rồi…Đó là Jim Bell…

    Thình.

    “Mareeeeeeeeeee Bayeth…”

    Cô bật dậy khi bộ mặt đểu cáng ấy nhìn vào qua ô cửa sổ. Đó là gã Tom.

    Lại một tiếng kêu đánh rầm, chiếc rìu của nhà truyền giáo bập vào gỗ.

    Tom thò mặt vào, nheo mắt nhìn trong bóng tối lờ mờ. “Cô em đâu rồi?”

    Mary Beth nhìn gã chằm chằm, người đờ ra.

    Tom tiếp tục: “Ồ, này, cô em kia kìa. Lạy Chúa, so với trí nhớ của anh thì cô em còn xinh đẹp hơn đấy”. Gã giơ cổ tay lên, cho Mary Beth thấy chỗ quấn băng dày sụ. “Anh mất cả lít máu, vì cô em. Anh nghĩ cũng công bằng thôi nếu anh xin lại một ít.”

    Thình.

    “Anh phải nói với cưng, cưng ạ. Đêm hôm qua anh đã thiếp đi với ý nghĩ được bóp vú cưng đấy. Cảm ơn cưng nhiều nhiều vì cái ý nghĩ ngọt ngào ấy.”

    Thình.

    Phát rìu này đã bổ nứt được cánh cửa. Tom biết mất khỏi cửa sổ, đến chỗ gã bạn.

    “Tiếp tục đi, mày.” Gã kêu lên bằng giọng khuyến khích. “Sắp được rồi đấy.”

    Thình.
  2. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG BA MƯƠI LĂM





    Nỗi lo lắng của anh bây giờ là cô sẽ có hành động dại dột đối với bản thân mình. Kể từ khi biết Amelia Sachs, Rhyme đã chứng kiến những lần hai bàn tay cô cào đầu đến tóe máu. Anh đã chứng kiến mỗi lúc căng thẳng cô lại gặm nát móng tay hoặc bấu sâu móng tay vào da thịt. Anh đã chứng kiến cô lái xe với tốc độ một trăm năm mươi dặm một giờ. Anh không biết chính xác cái gì thúc đẩy cô, nhưng anh biết có cái gì đó trong lòng cô khiến Amelia Sachs hay bị kích động.

    Bây giờ khi chuyện như thế này xảy ra, bây giờ cô đã gây chết người, sự bối rối có thể khiến cô vượt quá ngưỡng chịu đựng. Sau vụ tai nạn biến Rhyme thành một người đàn ông tàn tật, Terry Dobyns, chuyên gia tâm lý của Sở Cảnh sát New York, đã giải thích với anh rằng, đúng, anh sẽ cảm thấy muốn tự sát. Nhưng không phải sự chán nản thúc đẩy anh hành động. Vì sự chán nản làm cạn kiệt sức lực của anh. Nguyên nhân chính để anh muốn tự sát là sự hỗn hợp các cảm giác tuyệt vọng, hoang mang, bối rối.

    Đấy chính xác là tâm trạng mà Amelia Sachs – bị săn đuổi, bị phản bội bởi chính bản chất của mình - ngay lúc này đây đang cảm thấy.

    Tìm ra cô ấy! Là ý nghĩ duy nhất của Rhyme. Phải nhanh chóng tìm ra cô ấy.

    Nhưng Sachs đang ở đâu? Rhyme vẫn chưa có câu trả lời cho câu hỏi ấy.

    Anh lại nhìn bằng chứng cứ. Đã không phát hiện được chứng cứ nào từ ngôi nhà lưu động. Lucy và hai đồng sự đã lục soát nó vội vàng – quá vội vàng, tất nhiên. Họ đang trong tâm trạng chỉ muốn săn đuổi – thậm chí đến Rhyme chẳng động đậy nổi người cũng còn thường xuyên cảm thấy điều này – và nhóm cảnh sát chỉ muốn ngay tức khắc lần theo dấu vết kẻ thù vừa giết chết bạn họ.

    Những manh mối duy nhất mà Rhyme có về nơi giam giữ Mary Beth – về nơi Garrett và Sachs bây giờ đang nhắm tới - ở ngay trước mắt anh. Nhưng chúng khó hiểu chẳng kém bất cứ manh mối nào anh từng phân tích.





    TÌM THẤY TẠI HIỆN TRƯỜNG GIÁN TIẾP - CỐI XAY


    Sơn nâu dây trên quần

    Cây gọng vó

    Đất sét

    Rêu nước

    Nước trái cây

    Sợi giấy

    Viên chua làm mồi câu

    Đường

    Camphene

    Chất cồn

    Dầu hỏa

    Men nở





    Chúng ta cần thêm chứng cứ! Rhyme nổi khùng lên với chính mình.

    Nhưng chúng ta không có thêm được bất cứ một mẩu chứng cứ chết tiệt nào.

    Sau vụ tai nạn, khi nỗi đau khổ của Rhyme đang còn ở giai đoạn phủ nhận thực tế, anh đã cố gắng tập trung sức mạnh ý chí siêu nhiên để khiến cho cơ thể cử động. Anh đã nhớ lại các câu chuyện về việc người ta có thể nâng ô tô lên hay có thể chạy với tốc độ không thể tưởng tượng nổi nhằm tìm kiếm sự giúp đỡ trong trường hợp khẩn cấp. Nhưng rốt cuộc anh cũng đành phải chấp nhận rằng những kiểu sức mạnh ấy đã vĩnh viễn rời xa anh.

    Tuy nhiên, anh vẫn còn một kiểu sức mạnh khác – sức mạnh trí óc.

    Hãy tư duy đi! Tất cả những gì mày có là bộ não của mày và các chứng cứ đang ở trước mày kia. Các chứng cứ đó sẽ không thay đổi.

    Bởi vậy, hãy thay đổi cách mày tư duy.

    Được rồi, hãy bắt đầu lại. Rhyme đọc bảng chứng cứ lần nữa. Chìa khóa mở cửa ngôi nhà lưu động đã được xác định. Men nở là từ cối xay. Đường là từ thức ăn hoặc nước trái cây. Camphene là từ một chiếc đèn đốt cổ. Vết sơn là từ nơi cô gái đang bị giam giữ. Dầu hỏa là từ con thuyền. Chất cồn có thể là từ bất cứ cái gì. Chỗ đất trong gấu quần gã trai thì sao? Nó không bộc lộ đặc điểm riêng biệt nào và…

    Hẵng hượm…chỗ đất.

    Rhyme nhớ ra rằng sáng hôm qua anh và Ben đã làm xét nghiệm đối với các mẫu đất lấy từ giày và thảm trải sàn xe của nhân viên làm việc tại trụ sở chính quyền quận. Anh đã yêu cầu Thom chụp từng ống nghiệm và ghi đằng sau mỗi bức ảnh tên nhân viên.

    “Ben?”

    “Gì ạ?”

    “Đem thử tỷ trọng đống đất cát cậu rũ ra được từ gấu chiếc quần Garrett bỏ lại chỗ cối xay.”

    Sau khi đất cát đã lắng xuống đáy ống nghiệm, chàng thanh niên nói: “Có kết quả rồi ạ”.

    “So sánh nó với ảnh chụp các mẫu cậu làm sáng hôm qua.”

    “Hay, hay.” Nhà động vật học trẻ tuổi gật đầu, cảm thấy ấn tượng trước ý tưởng Rhyme đưa ra. Anh ta lật các bức ảnh, dừng lại. “Tôi đã tìm thấy một bức phù hợp!”, anh ta nói. “Gần như y hệt.”

    Nhà động vật học chẳng còn do dự khi phát biểu ý kiến nữa, Rhyme hài lòng để ý thấy như thế. Và anh ta cũng chẳng còn kiểu nói loanh qua loanh quanh.

    “Từ giày của ai vậy?”

    Ben xem ghi chú đằng sau bức anh. “Frank Heller. Anh ta làm việc tại bộ phận Các Công trình Công cộng.”

    “Anh ta đã đến chưa?”

    “Tôi sẽ đi hỏi.” Ben biến mất. Vài phút sau, anh ta quay lại, đi cùng là một người đàn ông dáng to ngang mặc sơ mi cộc tay màu trắng. Anh ta do dự nhìn Rhyme. “Ông là cái người hôm qua yêu cầu chúng tôi cậy đất từ giày ra.” Anh ta cười nhưng tiếng cười không được thoải mái.

    “Frank, chúng tôi lại cần anh giúp đỡ”, Rhyme giải thích. “Đất từ giày của anh phù hợp với đất chúng tôi tìm thấy trên quần áo của đối tượng.”

    “Thằng nhãi đã bắt cóc hai cô gái ấy à?”, Frank lẩm bẩm, mặt đỏ lên và trông đầy vẻ tội lỗi.

    “Đúng vây. Nghĩa là hắn có thể - điều này chưa chắc chắn mấy, tuy nhiên hắn có thể - đang giữ cô gái cách nơi anh sống hai hoặc ba dặm. Anh hãy làm ơn chỉ trên bản đồ chính xác nơi anh sống.”

    “Không phải tôi sẽ trở thành đối tượng tình nghi hay đại loại như thế chứ?”

    “Không, Frank. Hoàn toàn không.”

    “Vì sẽ có người xác nhận cho tôi. Buổi tối nào tôi cũng ở nhà với vợ. Chúng tôi xem ti vi. Các chương trìnhJeoprady Bánh xe May mắn[37]. Đúng giờ như đồng hồ vậy. Tiếp theo là đấu vật giải trí. Thi thoảng ông anh trai vợ tôi tới chơi. Ý tôi là anh ấy nợ tôi tiền nhưng nếu anh ấy chẳng nợ thì anh ấy cũng sẽ xác nhận cho tôi.”

    “Không sao đâu mà”, Ben trấn an Frank. “Chúng tôi chỉ cần biết nơi anh sống. Trên tấm bản đồ kia kìa.”

    “Đây... Frank bước tới trước bức tường và đặt tay vào một điểm. Ô D-3. Nó ở phía bắc sông Paquenoke – phía bắc ngôi nhà lưu động nơi Jesse đã bị bắn chết. Có một số con đường nhỏ trong khu vực này, tuy nhiên không có thị trấn nào được đánh dấu.

    “Xung quanh nơi anh sống ra sao?”

    “Chủ yếu là rừng và các cánh đồng cỏ.”

    “Anh có biết chỗ nào mà người ta có thể giấu một nạn nhân bị bắt cóc không?”

    Frank xem chừng nghiêm chừng nghiêm túc cân nhắc câu trả lời. “Không, tôi không biết.”

    Rhyme nói: “Tôi hỏi anh một câu được không?”

    “Cộng thêm vào những câu ông đã hỏi?”

    “Đúng vậy.”

    “Tôi nghĩ là được.”

    “Anh biết về những cái vũng Carolina chứ?”

    “Tất nhiên. Mọi người đều biết mà. Các tảng thiên thạch rơi xuống đã tạo ra chúng. Từ lâu rồi. Từ khi lũ khủng long bị tuyệt diệt.”

    “Có cái vũng nào ở gần nơi anh sống không?”

    “Ồ, có chứ, chắc chắn rồi.”

    Rhyme đã hy vọng anh ta sẽ nói như thế.

    Frank tiếp tục: “Phải có đến gần trăm cái”.

    Rhyme đã hy vọng anh ta đừng nói như thế.





    Đầu ngả ra đằng sau, mắt nhắm nghiền, anh đang thầm xem xét lại các bảng chứng cứ.

    Jim Bell và Mason quay lại, cùng với Thom và Ben, nhưng Rhyme không chú ý gì đến họ. Anh đang ở trong thế giới riêng của mình, một thế giới trật tự của khoa học, bằng chứng, logic, một thế giới nơi anh không cần phải vận động, một thế giới nơi may mắn thay những tình cảm anh dành cho Amelia và những gì cô đã làm không được phép bước vào. Các chứng cứ hiện lên trong đầu óc anh rõ ràng y như anh đang đăm đăm nhìn lên tấm bảng viết phấn. Thực tế, khi nhắm mắt, anh còn có thể nhìn nhận chúng rõ rãng hơn.

    Sơn đường men nở đất camphene sơn đất đường...men nở...men nở...

    Một ý nghĩ lướt qua tâm trí Rhyme, rồi chuồi đi mất. Quay lại nào, quay lại nào, quay lại nào...

    Đây rồi! Anh đã chộp được nó.

    Rhyme mở choàng mắt. Anh nhìn vào cái góc trống của căn phòng. Bell nhìn theo anh.

    “Gì thế, Lincoln?”

    “Anh có máy pha cà phê ở đây chứ?”

    “Cà phê à?”, Thom hỏi, vẻ không hài lòng. “Không caffeine đâu nhé. Huyết áp của anh đang...”

    “Không. Tôi không muốn uống cà phê cà phiếc gì hết. Tôi muốn một cái phin lọc cà phê.”

    “Phin lọc? Tôi sẽ lấy một cái cho anh.” Bell rời khỏi phòng và lát sau quay lại.

    “Đưa nó cho Ben” Rhyme yêu cầu. Rồi anh bảo nhà động vật học: “Hãy xem những sợi giấy từ cái phin lọc này có phù hợp với những sợi giấy chúng ta đã tìm thấy trên quần áo của Garrett bị bỏ lại chỗ cối xay không”.

    Ben chà cho một ít sợi giấy từ cái phin lọc rơi xuống phiến kính. Anh ta chăm chú soi qua thấu kính của chiếc kính hiển vi đối chiếu, điều chỉnh tiêu cự rồi di chuyển bệ kính hiển vi để hai mẫu sát lại bên cạnh nhau trong khung ngắm được chia đôi.

    “Màu sắc thì hơi khác, Lincoln, nhưng cấu tạo và kích thước gần như y hệt.”

    “Tốt” Rhyme nói, ánh mắt anh bây giờ đặt vào chiếc áo phông dây nước trái cây.

    Anh bảo Ben: “Vết nước trái cây, vết nước trái cây trên chiếc áo phông ấy. Hãy nếm lại xem. Nó có hơi chua không? Hay chát?”.

    Ben nếm. “Có lẽ là hơi chát. Khó nói được chắc chắn.”

    Ánh mắt Rhyme chuyển sang tấm bản đồ, hình dung ra Lucy và hai đồng sự của cô đang sắp sửa đuổi kịp Sachs ở chỗ nào đâu đó giữa bạt ngàn cây cối hoang dã, súng nhăm nhăm nhả đạn. Hoặc Garrett đã lấy được súng của Sachs và biết đâu đang chĩa nó vào cô.

    Hoặc cô đang gí súng vào chính đầu mình, siết cò.

    “Jim”. Rhyme nói. “Tôi cần anh lấy cái này cho tôi. Để làm mẫu chứng.”

    “Được. Ở chỗ nào vậy?” Bell lục túi quần tìm chùm chìa khóa.

    “Ồ, anh chẳng cần đi xe đâu.”





    Rất nhiều hình ảnh quay cuồng trong tâm trí Lucy: Jesse Corn ngày đầu tiên đến làm việc tại văn phòng cảnh sát trưởng, giày đồng phục đánh xi bóng loáng nhưng bít tất lại cọc cạch, vì anh đã mặc quần áo từ trước khi trời sáng để chắc chắn không bị muộn giờ.

    Jesse Corn, ngồi xổm đằng đuôi một chiếc xuồng máy, vai chạm vai cô, trong lúc Barton Snell – nhăm nhăm khẩu súng hơi – bắn bừa bãi vào mấy người cảnh sát. Chính nhờ sự hài hước nhẹ nhàng của Jesse mà cái gã to xác ấy chịu hạ khẩu Winschester xuống.

    Jesse Corn, tự hào lái chiếc xe tải cỡ nhỏ mới tậu màu đỏ tươi đến trụ sở chính quyền quận vào ngày được nghỉ làm và cho đám trẻ con leo lên thùng xe, chạy tới chạy lui khắp bãi đỗ. Đám trẻ đồng thanh hét “Êêêêê” mỗi lần anh phi xe qua các con lươn giảm tốc.

    Những hình ảnh này – và hàng chục hình ảnh khác – cứ ám ảnh Lucy trong lúc cô, Ned và Trey băng ngang một cánh rừng sồi lớn. Jim Bell đã bảo họ chờ ở chỗ ngôi nhà lưu động để anh ta cử Steve Farr, Frank và Mason đến, tiếp tục truy đuổi. Anh ta muốn cô và hai người kia quay lại văn phòng. Nhưng họ thậm chí không mất công biểu quyết cho vấn đề đó. Thành kính hết mức có thể, họ đưa xác Jesse vào bên trong ngôi nhà, lấy tấm vải phủ lên. Rồi cô nói với Jim rằng họ sẽ bám theo hai kẻ chạy trốn và chẳng có gì trên đất đai này của Chúa ngăn cản họ được.

    Garrett và Amelia đang di chuyển vội vã, không buồn tìm cách xóa dấu vết. Bọn họ đi dọc theo một lối mòn tiếp giáp khu vực đầm lầy. Mặt đất mềm và dấu chân bọn họ in rõ ràng. Lucy nhớ nhận xét mà Amelia nói với Rhyme về hiện trường vụ án tại Bến tàu kênh Nước đen khi nữ cảnh sát tóc đỏ chăm chú nhìn những dấu chân để lại đấy: Trọng lượng của Billy Stail dồn vào các ngón chân, nghĩa là cậu ta đã chạy về phía Garrett cứu Mary Beth. Lucy bây giờ cũng nhận thấy điều này ở dấu chân hai kẻ bị truy đuổi. Bọn họ đang chạy hết tốc lực.

    Bởi vậy mà Lucy bảo hai người đồng nghiệp: “Chúng ta chạy thôi”. Và bất chấp nóng nực, kiệt sức, họ bắt đầu chạy.

    Họ chạy được một dặm cho tới lúc mặt đất trở nên khô ráo hơn và họ chẳng còn nhìn thấy được các dấu chân nữa. Rồi dấu vết kết thúc ở một cánh đồng cỏ rộng, họ không biết con mồi của họ đã đi đằng nào.

    “Mẹ kiếp”, Lucy lẩm bẩm, hổn hển thở và tức điên lên vì mất dấu vết. “Mẹ kiếp!”.

    Họ đi xung quanh bãi cỏ, xem xét từng gang tay một nhưng không thể phát hiện được lối mòn hay manh mối nào chỉ ra hướng Garrett và Amelia Sachs đã đi.

    “Chúng ta làm gì đây?”, Ned hỏi.

    “Gọi điện về và chờ đợi”, Lucy lẩm bẩm. Cô dựa người vào một cái cây, bắt lấy chai nước Trey ném cho, uống cạn.

    Cô nhớ lại:

    Jesse Corn, rụt rè khoe khẩu súng màu bạc sáng lấp lánh anh dự định dùng tham gia các cuộc thi đấu của Hiệp hội Súng trường Quốc gia. Jesse Corn, đưa cha mẹ anh đến nhà thờ giáo phái Baptist ở phố Locust.

    Các hình ảnh cứ quay cuồng trong tâm trí Lucy. Chúng khiến cô đau đớn và khiến cơn giận dữ của cô thêm sôi sục. Nhưng Lucy không cố gắng xua đuổi chúng, cô không muốn cơn giận dữ của cô nguôi ngoai đi khi cô tìm thấy Amelia Sachs.





    Kêu két một tiếng, cánh cửa ngôi nhà gỗ hé mở.

    “Mary Beth”, Tom uốn éo gọi. “Cô em ra đây nào, ra đây vui vẻ nào.”

    Gã và nhà truyền giáo thì thào với nhau. Rồi Tom lại nói: “Nào, nào, cưng ơi. Đừng sợ. Bọn anh không làm cưng đau đâu. Hôm qua bọn anh chỉ đùa tí thôi mà”.

    Mary Beth đứng thẳng người, áp sát vào bức tường, phía sau cánh cửa. Không hé răng. Cầm chặt cây chùy bằng cả hai tay.

    Cánh cửa mở ra rộng hơn, những chiếc bản lề lại kêu ken két. Một cái bóng hắt xuống sàn. Tom bước vào, vẻ thận trọng.

    “Nó ở đâu?”, nhà truyền giáo thì thào hỏi từ ngoài hàng hiên.

    “Có một cái hầm chứa”, Tom nói. “Tao đánh cuộc là nó ở dưới ấy.”

    “Ờ, đưa nó lên và biến thôi. Tao không thích chỗ này.”

    Tom bước thêm một bước vào. Gã cầm con dao dài lưỡi mỏng dính.

    Mary Beth biết về triết lý chiến tranh của người Anh điêng và một trong số các nguyên tắc là nếu việc hòa đàm thất bại và cuộc chiến tranh là không thể tránh khỏi, người ta sẽ không bông lơn hay đe dọa mà người ta sẽ tấn công với tất cả sức lực của mình. Điểm mấu chốt của trận đánh không là nói để kẻ thù chịu khuất phục hay giải thích hay chửi rủa, mà điểm mấu chốt là tiêu diệt.

    Và bởi vậy cô bình tĩnh từ phía sau cánh cửa bước ra, thét to như một linh hồn Manitou của người Anh điêng và vung cây chùy lên bằng cả hai tay trong khi Tom xoay phắt lại, mắt trợn tròn kinh hoàng. Nhà truyền giáo kêu lên: “Cẩn thận!”.

    Tom không có cơ hội. Cây chùy nện mạnh vào phía trước tai gã, làm hàm gã vỡ toác, và bổ xuống đến nửa cổ họng. Gã buông con dao, ôm chặt lấy cổ họng, khuỵu gối, tắc thở. Gã bò giật lùi ra ngoài.

    “Giúp…giúp tao”, Tom hổn hển nói.

    Nhưng không có sự giúp đỡ nào – nhà truyền giáo chỉ cúi xuống, túm cổ áo Tom ra khỏi hàng hiên, để mặc gã ngã vật ra đất, ôm bộ mặt vỡ toác, trong lúc Mary Beth quan sát qua cửa sổ. “Đồ ngu.” Nhà truyền giáo lẩm bẩm với gã đồng đảng, rồi rút súng từ túi quần sau. Mary Beth đẩy cho cánh cửa đóng sập lại, trở về chỗ nấp, lau hai bàn tay ướt mồ hôi, nắm chặt cây chùy hơn. Cô nghe thấy tiếng lên đạn.

    “Mary Beth, tao có súng đây và mày chắc đã hiểu rằng trong hoàn cảnh này tao không ngần ngại gì mà không sử dụng nó. Hãy ra đi. Nếu mày không ra, tao sẽ bắn và có thể bắn trúng mày đấy.”

    Mary Beth khom mình dựa người vào bức tường phía sau cánh cửa, chờ đợi tiếng súng nổ.

    Nhưng nhà truyền giáo không bắn. Đó chỉ là trò đánh lừa. Gã đá mạnh cánh cửa và nó đập vào người Mary Beth, làm cô choáng váng mất một lát, ngã lăn quay. Nhưng khi gã bắt đầu bước vào, cô đá cho cánh cửa đóng lại cũng mạnh chẳng kém. Gã chẳng hề ngờ đến bất cứ sự phản kháng nào và phiến gỗ nặng trịch đập vào vai gã, khiến gã loạng choạng. Mary Beth bước về phía gã, vung cây chùy giáng vào mục tiêu duy nhất trên cơ thể gã mà cô giáng tới được – khuỷu tay. Tuy nhiên, gã thụp xuống đúng lúc hòn đá sắp giáng vào gã và cô bị trượt. Đà của cú vung mạnh khiến cây chùy tuột khỏi hai bàn tay ướt mồ hôi của cô, lướt dọc theo sàn nhà.

    Không có thời gian để lấy lại. Chạy thôi! Mary Beth nhảy phốc qua nhà truyền giáo trước khi gã kịp xoay người nhả đạn, và cô guồng chân chạy ra ngoài.

    Thế là xong!

    Thế là cuối cùng cũng thoát khỏi cái chốn khốn kiếp này!

    Mary Beth chạy về phía tay trái, quay lại lối mòn mà kẻ bắt cóc đã đưa cô đi qua cách đây hay ngày, cái lối mòn tiếp giáp với một cái vũng Carolina lớn. Đến góc ngôi nhà gỗ, cô rẽ, nhằm hướng cái vũng.

    Và lao thẳng vào vòng tay của Garrett Hanlon.

    “Không!”, Mary Beth kêu lên. “Không!”

    Gã trai chiếu ánh mắt tức giận. Gã cầm một khẩu súng. “Chị ra ngoài bằng cách nào? Bằng cách nào?” Gã tóm chặt cổ tay Mary Beth.

    “Để cho tao đi!” Cô cố gắng rút tay, nhưng nắm tay Garrett cứng như thép.

    Đi cùng Garrett là một phụ nữ nét mặt nghiêm trang, xinh đẹp, với mái tóc đỏ buông dài. Cũng giống Garrett, quần áo chị ta trông hết sức bẩn thỉu. Người phụ nữ câm lặng, ánh mắt mờ đục. Xem chừng chị ta không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của cô gái. Chị ta trông như đờ đẫn vì thuốc.

    “Mẹ kiếp.” Giọng nhà truyền giáo cất lên. “Đồ chó cái chết giẫm!” Gã rẽ ở góc ngôi nhà và thấy Garrett đang chĩa súng vào mặt gã. Gã trai thét: “Mày là ai? Mày làm gì ở nhà tao? Mày làm gì Mary Beth?”.

    “Nó tấn công chúng tao! Hãy nhìn bạn tao xem. Hãy nhìn…”

    “Vứt cái kia đi”, Garrett gầm lên, hất đầu chỉ khẩu súng trong tay nhà truyền giáo. “Vứt nó đi, nếu không tao sẽ giết mày! Tao sẽ giết. Tao sẽ bắn bay cái sọ khốn kiếp của mày!”

    Nhà truyền giáo nhìn bộ mặt và khẩu súng của gã trai. Garrett lên đạn. “Lạy Chúa…” Nhà truyền giáo thả khẩu súng của gã xuống cỏ.

    “Bây giờ thì hãy cút khỏi đây! Cút.”

    Nhà truyền giáo quay đầu, rồi đỡ Tom đứng lên, hai gã lảo đảo đi về phía rừng.

    Garrett bước về phía cửa trước của ngôi nhà gỗ, kéo theo Mary Beth. “Vào nhà! Chúng ta phải vào nhà. Bọn họ đang đuổi theo chúng ta. Chúng ta không thể để bọn họ trông thấy. Chúng ta sẽ trốn dưới tầng hầm. Hãy xem bọn chúng đã làm gì với các ổ khóa! Bọn chúng đã phá vỡ cánh cửa của tôi!”

    “Không, Garrett!”, Mary Beth nói bằng giọng khản đặc. “Tôi sẽ không quay vào đó đâu.”

    Nhưng Garrett không nói gì, cứ thế kéo cô vào. Người phụ nữ tóc đỏ câm lặng loạng choạng bước vào. Garrett đẩy cho cánh cửa đóng lại, nhìn phiến gỗ vỡ toác, các ổ khóa long ra, vẻ mặt sững sờ. “Không!”, gã kêu lên, trông thấy những mảnh thủy tinh trên sàn – dấu vết của chiếc lọ đựng con bọ cánh cứng có hình dáng khủng long.

    Mary Beth, hoảng hốt thấy có vẻ như việc khiến gã trai giận dữ nhất chính là việc một con bọ của gã đã trốn thoát, bước tới giáng một cái tát vào bộ mặt gã. Gã chợp mắt ngạc nhiên, lảo đảo lùi lại. “Đồ ngu!”, cô thét. “Bọn chúng suýt giết chết tao.”

    Gã trai bối rối. “Tôi xin lỗi!” Giọng gã lạc đi. “Tôi không biết bọn chúng. Tôi tưởng không có ai xung quanh đây. Tôi không định bỏ chị một mình lâu vậy. Tôi đã bị bắt.”

    Garrett đẩy những mảnh gỗ vụn vào dưới cánh cửa để chèn cho nó không mở ra.

    “Bị bắt?”, Mary Beth hỏi. “Vậy cậu đang làm gì ở đây?”

    Rốt cuộc thì người phụ nữ tóc đỏ cũng lên tiếng. Bằng giọng lẩm bẩm, chị ta nói: “Tôi đã cứu cậu ấy ra khỏi nhà giam. Để chúng tôi có thể tìm thấy cô và đưa cô trở về. Và cô sẽ có thể xác nhận chuyện gã đàn ông mặc quần yếm mà cậu ấy kể”.

    “Gã đàn ông nào?”, Mary Beth bối rối hỏi.

    “Tại Bến tàu kênh Nước đen. Gã đàn ông mặc chiếc quần yếm màu vàng, kẻ đã giết Billy Stail.”

    “Nhưng…”, Mary Beth lắc đầu. “Chính Garrett đã giết Billy. Hắn đập cậu ta bằng một cái xẻng. Tôi trông thấy mà. Sự việc xảy ra ngay trước mắt tôi. Rồi hắn bắt cóc tôi.”

    Mary Beth chưa từng trông thấy một vẻ mặt như thế ở bất cứ ai khác. Hoàn toàn choáng váng, sững sờ. Người phụ nữ tóc đỏ vừa quay về phía Garrett thì có cái gì đó đập vào mắt chị ta: những dãy trái cây và rau đóng hộp hiệu Farmer John. Chị ta chậm chạp bước tới chỗ chiếc bàn, y như trong cơn mộng du và cầm một hộp lên. Nhìn chằm chằm hình ảnh in trên nhãn hộp – ông chủ trang trại tóc vàng tươi cười mặc chiếc quần yếm màu nâu vàng và sơ mi trắng.

    “Cậu đã bịa đặt?”, người phụ nữ thì thào bảo Garrett, giơ cái hộp lên. “Không có gã đàn ông nào. Cậu đã nói dối tôi.”

    Garrett bước tới, nhanh như một con châu chấu, rút đôi còng tay ra khỏi thắng lưng người phụ nữ tóc đỏ. Gã bập còng vào cổ tay chị ta.

    “Tôi xin lỗi, Amelia”, gã nói. “Nhưng nếu tôi kể cho cô nghe sự thật, cô sẽ chẳng đời nào cứu tôi ra. Đó là cách duy nhất. Tôi phải quay lại đây. Tôi phải quay lại với Mary Beth.”
  3. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG BA MƯƠI SÁU





    TÌM THẤY TẠI HIỆN TRƯỜNG GIÁN TIẾP - CỐI XAY


    Sơn nâu dây trên quần

    Cây gọng vó

    Đất sét

    Rêu nước

    Nước trái cây

    Sợi giấy

    Viên chua làm mồi câu

    Đường

    Camphene

    Chất cồn

    Dầu hỏa

    Men nở





    Ánh mắt Lincoln Rhyme lướt qua lướt lại bảng chứng cứ một cách ám ảnh. Từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên.

    Thêm lần nữa.

    Quái quỷ thế nào mà cái máy tách hợp chất chết tiệt chạy lâu vậy? Rhyme tự hỏi.

    Jim Bell và Mason Germain ngồi gần đó, cả hai đều im lìm. Lucy đã gọi điện về cách đấy mấy phút, bảo rằng họ bị mất dấu vết và đang chờ đợi ở một địa điểm nằm về phía bắc ngôi nhà lưu động – ô C-5.

    Chiếc máy tách hợp chất kêu ầm ầm và tất cả mọi người trong căn phòng vẫn không ai nói gì, chờ đợi kết quả.

    Những phút im lặng kéo dài cuối cùng cũng bị phá vỡ khi giọng Ben Kerr cất lên. Anh ta khẽ khàng bảo Rhyme: “Bọn bạn từng đặt biệt hiệu cho tôi, ông biết đấy. Có thể ông đang thắc mắc”.

    Rhyme nhìn Ben.

    “Big Ben. Giống như tên chiếc đồng hồ ở nước Anh ấy. Có thể ông đang thắc mắc.”

    “Không. Cậu muốn nói hồi đi học ấy hả?”

    Một cái gật đầu. “Hồi trung học. Mười sáu tuổi, tôi đã cao 1m90. Tôi rất hay bị giễu cợt. Big Ben. Và cả những biệt hiệu khác nữa. Vì thế tôi chẳng bao giờ cảm thấy thoải mái cho lắm về hình dáng bên ngoài của mình. Tôi nghĩ có lẽ đó là lý do tại sao tôi đã cư xử hơi kỳ cục lúc mới gặp ông.”

    “Bọn bạn từng khiến cậu trải qua khoảng thời gian khó khăn, phải không?”. Rhyme hỏi, vừa để tỏ ý chấp nhận lời xin lỗi vừa để lái câu chuyện sang hướng khác.

    “Tất nhiên rồi. Cho tới khi tôi tham gia đấu vật ở trường và hạ Darryl Tennison sau 3,2 giây, còn cậu ta thì phải lâu hơn như thế nhiều mới hồi phục được.”

    “Tôi từng thường xuyên bỏ giờ giáo dục thể chất”, Rhyme bảo Ben. “Tôi bịa đặt ra các lý do của bác sĩ, của cha mẹ tôi – tôi phải nói là các lý do nghe khá xác đáng đấy – rồi lẻn vào phòng thí nghiệm.”

    “Ông đã như thế à?”

    “Ít nhất cũng mỗi tuần hai lần.”

    “Và ông làm thí nghiệm ?”

    “Tôi hay đọc, nghịch ngợm với các thiết bị. Có một vài lần, tôi nghịch ngợm với Sonja Metzger.”

    Thom và Ben bật cười.

    Nhưng Sonja, bạn gái đầu tiên của Rhyme, lại khiến anh nghĩ về Amelia Sachs, và anh không thích cái kết cục mà những ý nghĩ này dẫn anh tới.

    “Được rồi”, Ben nói. “Chúng ta đã có kết quả.” Màn hình máy vi tính bừng hiện kết quả phân tích mẫu chứng mà lúc trước Rhyme yêu cầu Jim Bell cung cấp. Anh chàng to lớn gật đầu. “Đây là kết quả: dung dịch chứa năm mươi phần trăm chất cồn. Nước, với nhiều khoáng chất.”

    “Nước giếng”, Rhyme nói.

    “Rất có khả năng”, nhà động vật học tiếp tục. “Tiếp theo là dấu hiệu của formaldehyde, phenol, fructose, dextrose, cellulose.”

    “Đối với tôi thế là đủ”, Rhyme tuyên bố. Anh tự nhủ: Con cá có lẽ vẫn còn ở trên cạn nhưng phổi của nó vừa mọc ra. Anh bảo Bell và Mason: “Tôi đã mắc sai lầm. Một sai lầm lớn. Tôi phát hiện được men nở và tôi cho rằng đó là từ chỗ cối xay, chứ không phải từ nơi Garrett đang thực sự giữ Mary Beth. Nhưng tại sao một cái cối xay lại tạo ra men nở? Người ta chỉ tìm thấy men nở ở hiệu bánh... hoặc – anh nhướn lông mày nhìn Bell - ở chỗ nào đấy mà người ta đang ủ ngũ cốc”. Anh hất đầu chỉ chiếc chai trên bàn. Chất lỏng bên trong là thứ Rhyme vừa yêu cầu Bell lấy lên từ tầng hầm văn phòng cảnh sát trưởng. Nó là rượu lậu một trăm mười phần trăm độ chuẩn – đựng bằng những cái bình trước đây đựng nước trái cây mà Rhyme trông thấy một cảnh sát dọn dẹp đi khi anh chiếm căn phòng này để biến thành phòng thí nghiệm. Đó là mẫu Ben vừa cho chạy qua máy phân tích hợp chất.

    “Đường và men nở”, nhà hình sự học tiếp tục. “Chúng là thành phần trong rượu. Và cellulose trong mẻ “trăng sáng” kia...”. Rhyme nhìn màn hình máy vi tính.

    “Có lẽ là từ các sợi giấy – tôi đồ rằng khi người ta cất rượu lâu, người ta phải lọc.”

    “Đúng”, Bell khẳng định. “Và phần lớn dân “trăng sáng” sử dụng loại phin lọc cà phê sản xuất hàng loạt.”

    “Hoàn toàn giống những sợi giấy chúng tôi tìm thấy trên quần áo của Garrett. Và dextrose, fructose – các loại đường phức hợp được tìm thấy trong trái cây. Đó là từ dấu nước trái cây còn đọng lại trong bình. Ben nói nó có vị chát – giống như việt quất. Jim, anh đã bảo tôi đấy là loại bình đựng rượu lậu phổ biến nhất. Đúng không?”

    “Nhãn hiệu Ocean Spray.”

    “Vậy”, Rhyme tóm tắt lại. “Garrett đang giữ Mary Beth trong một ngôi nhà gỗ vốn của dân cất rượu lậu – có lẽ là một nhà đã bị bỏ hoang kể từ lần cơ quan chức trách ập đến khám xét.”

    “Lần nào?”, Mason hỏi.

    “Chà, cũng giống như ngôi nhà lưu động”, Rhyme đáp ngắn gọn, không thích cứ luôn phải giải thích những điều hiển nhiên. “Nếu Garrett sử dụng nơi nào đó để giấu Mary Beth thì nơi ấy ắt đã bị bỏ hoang. Và lý do duy nhất khiến người ta từ bỏ một xưởng chưng cất rượu đang hoạt động là gì?”

    “Bị cơ quan thuế xộc đến”, Bell trả lời.

    “Phải”, Rhyme nói. “Hãy gọi điện đi xác định địa điểm của tất cả các xưởng chưng cất rượu từng bị khám xét trong vòng vài năm vừa qua. Đó sẽ là một ngôi nhà được xây dựng từ thế kỉ XIX, xung quanh có nhiều cây cối, quét sơn màu nâu – tuy nó chưa chắc đã quét sơn màu nâu vào thời điểm bị khám xét. Nó cách nơi Frank Heller sống bốn hay năm dặm, bên cạnh một cái vũng Carolina hoặc từ sông Paquo người ta sẽ phải đi vòng qua một cái vũng mới tới đấy được.”

    Bell rời khỏi phòng, đi gọi điện cho cơ quan thuế.

    “Thật thú vị, Lincoln”, Ben nói. Thậm chí Mason Germain xem chừng cũng bị ấn tượng.

    Lát sau, Bell vội vã quay lại. “Đây rồi!” Anh ta nghiên cứu mảnh giấy cầm trong tay, rồi bắt đầu dò theo bản đồ, dừng ở ô B-4. Anh ta khoanh tròn một điểm. “Đúng chỗ này. Trưởng bộ phận điều tra của cơ quan thuế nói đấy là một cuộc tập kích lớn. Họ đã tiến hành cách đây một năm. Một nhân viên mật vụ của anh ta đi kiểm tra qua chỗ đó hai, ba tháng trước và thấy nó được sơn thành màu nâu, bởi vậy nhân viên này cho rằng nên kiểm tra xem phải chăng nó lại được sử dụng. Nhưng anh ta nói nó vẫn bị bỏ hoang và không quan tâm đến nó nữa. Ồ, với cả cách nó gần hai mươi thước có một cái vũng Carolina lớn.”

    “Có đường để ô tô vào được đó chứ?”, Rhyme hỏi.

    “Phải có”, Bell trả lời. “Tất cả các xưởng chưng cất rượu đều gần đường – để đem nguyên liệu đến và vận chuyển sản phẩm đi.”

    Rhyme gật đầu quả quyết nói: “Tôi cần một tiếng đồng hồ nói chuyện riêng với cô ấy – để thuyết phục cô ấy ra. Tôi biết là tôi có thể làm điều đó”.

    “Như thế thật mạo hiểm, Lincoln.”

    “Tôi cần một tiếng đồng hồ ấy”, Rhyme nói, mắt không rời mắt Bell.

    Cuối cùng, Bell trả lời: “Được rồi. Nhưng nếu Garrett thoát lần này, sẽ có một cuộc săn đuổi dốc toàn lực”.

    “Tôi hiểu. Anh nghĩ xe của tôi vào được đấy không?”

    Bell nói: “Đường chẳng rộng lắm, nhưng…”

    “Tôi sẽ đưa anh đến đấy”, Thom nói dứt khoát. “Dù có thế nào, tôi cũng sẽ đưa anh đến đấy.”





    Năm phút sau khi Rhyme lăn xe ra khỏi trụ sở chính quyền quận, Mason Germain quan sát Jim Bell trở về văn phòng. Anh ta đợi một lát và chắc chắn rằng không ai trông thấy mình, liền bước ra hành lang, đi về phía cửa trước tòa nhà.

    Có hàng chục máy điện thoại trong trụ sở chính quyền quận mà Mason có thể sử dụng để gọi, nhưng anh ta lại bước ra ngoài trời nóng, vội vã băng ngang khoảng sân sang một dãy điện thoại công cộng trên vỉa hè bên kia đường. Anh ta thọc tay vào túi quần tìm mấy đồng xu. Anh ta nhìn xung quanh và khi không trông thấy ai liền thả chúng vào máy điện thoại, bấm những chữ số ghi trên một mảnh giấy nhỏ.





    Farmer John, Farmer John. Hãy thưởng thức những thức ăn tươi ngon của Farmer John… Farmer John, Farmer John. Hãy thưởng thức những thức ăn tươi ngon của Farmer John…

    Nhìn chằm chằm dãy hộp thực phẩm trước mặt, cả chục ông chủ trang trại chằm chằm nhìn đáp lại cô, miệng nở nụ cười giễu cợt, đầu óc Amelia Sachs ù đặc khi nghe mãi cái giai điệu ngớ ngẩn này, bài thánh ca cho sự ngu dại của cô.

    Sự ngu dại đã cướp đi cuộc đời Jesse Corn. Và đã hủy hoại cuộc đời chính bản thân cô nữa.

    Sachs chỉ ý thức được một cách mơ hồ về ngôi nhà gỗ nơi bây giờ cô đang ngồi, làm tù nhân của gã trai mà cô đã đánh liều cuộc đời mình để giải cứu. Và lúc thì tức giận Garrett, lúc thì tức giận Mary Beth.

    Không, tất cả những gì cô có thể trông thấy là cái đốm màu đen bé tí xuất hiện trên trán Jesse Corn.

    Tất cả những gì cô nghe được là cái giai điệu ê a. Farmer John…Farmer John…

    Rồi Sachs đột ngột hiểu ra một điều: thi thoảng tâm trí Lincoln Rhyme lại bỏ đi đâu đó. Anh có thể vẫn đang chuyện trò nhưng lời lẽ trở nên hời hợt, anh có thể vẫn đang mỉm cười nhưng nụ cười không thật, anh có thể vẫn đang tỏ ra lắng nghe nhưng chẳng nghe thấy gì. Những lúc như thế, cô biết, anh đang tính tới cái chết. Anh đang suy nghĩ về việc tìm kiếm sự giúp đỡ của một tổ chức trợ tử nào đấy kiểu như Hội Bến Mê. Hoặc thậm chí, như một số người tàn tật nặng đã làm, là thuê sát thủ. (Rhyme, từng đóng góp cho nhà tù không ít kẻ tội phạm có tổ chức – tội phạm băng nhóm – hiển nhiên là có quan hệ với các đối tượng loại này. Thực tế, một số có lẽ còn vui vẻ phục vụ miễn phí.)

    Nhưng cho tới thời điểm này – khi cuộc đời chính bản thân cô cũng tan nát y như cuộc đời Rhyme, không, tan nát hơn – cô vẫn luôn luôn cho rằng anh suy nghĩ như thế là sai lầm. Tuy nhiên, bây giờ cô hiểu được những cảm giác trong lòng anh.

    “Không!”, Garrett nói to, nhảy bật dậy và nghênh tai về phía cửa sổ.

    Người ta phải luôn luôn lắng nghe. Nếu không có thể bị kẻ khác thộp cổ lúc nào chả biết.

    Rồi Sachs cũng nghe được. Một chiếc ô tô đang từ từ tiến đến gần.

    “Bọn họ đã tìm ra chúng ta!”, gã trai kêu lên, cầm lấy khẩu súng. Gã chạy tới chỗ cửa sổ, nhìn chằm chằm ra ngoài. Gã có vẻ bối rối. “Gì thế kia?”, gã thì thào.

    Một cánh cửa đóng đánh sầm. Rồi một lúc lâu im lặng.

    Rồi cô nghe thấy tiếng gọi: “Sachs. Anh đây”.

    Gương mặt cô thoáng hiện nụ cười yếu ớt. Không có người nào khác trong vũ trụ này có thể phát hiện được cái chốn này, trừ Lincoln Rhyme.

    “Sachs, em có ở đấy không?’

    “Đừng!”, Garrett thì thầm. “Đừng nói gì cả!”

    Phớt lờ gã, Sachs đứng lên và bước tới chỗ ô cửa sổ vỡ kính. Ngoài kia, phía trước ngôi nhà gỗ, đỗ nghiêng nghiêng trên lối đi đắp đất, là chiếc Rollx màu đen. Rhyme đã lăn chiếc Storm Arrow vào sát ngôi nhà – chỉ dừng lại khi một mô đất gần hàng hiên không cho phép anh vào sát hơn nữa. Thom đứng bên cạnh anh.

    “Chào anh, Rhyme”, Sachs nói.

    “Im nào!”, gã trai gay gắt thì thào.

    “Anh nói chuyện với em được không?”, nhà hình sự học hỏi to.

    Mục đích là gì? Sachs băn khoăn tự nhủ. Tuy nhiên, cô vẫn trả lời: “Được”.

    Sachs bước tới cửa ra vào và bảo Garrett: “Mở ra. Tôi sẽ ra ngoài”.

    “Đừng, đó là một thủ đoạn”, gã trai nói. “Bọn họ sẽ tấn công...”

    “Mở cửa ra, Garrett”, Sachs nói dứt khoát, mắt xoáy vào mắt gã trai. Gã nhìn xung quanh căn phòng. Rồi gã cúi xuống, lôi những mảnh gỗ chèn phía dưới cánh cửa ra. Sachs đẩy cánh cửa, chiếc còng khóa chặt cổ tay cứng đờ của cô kêu leng keng như tiếng nhạc ngựa kéo xe trượt tuyết.





    “Hắn đã làm việc ấy, Rhyme”, cô nói trong lúc ngồi trên bậc lên xuống hàng hiên, trước mặt anh. “Hắn đã giết Billy...Em đã sai lầm. Hết sức sai lầm.”

    Nhà hình sự học nhắm mắt lại. Cô hẳn đang cảm thấy sợ hãi biết bao, anh nghĩ. Anh chăm chú nhìn cô, gương mặt cô tái nhợt, ánh mắt lạnh lùng. Anh hỏi: “Mary Beth có sao không?”.

    “Không sao. Khiếp sợ nhưng không sao cả.”

    “Cô ta đã chứng kiến hắn làm việc đó?”

    Sachs gật đầu.

    “Không có gã đàn ông mặc quần yếm nào?”, Rhyme hỏi.

    “Không có. Garrett đã bịa đặt ra. Để được em giải cứu. Hắn đã sắp xếp tất cả ngay từ đầu. Đánh lạc hướng chúng ta về phía khu Bờ Ngoài. Giấu một con thuyền, các thứ dự trữ. Hắn đã lên kế hoạch hành động nếu bị đuổi theo sát. Thậm chí đã có một ngôi nhà bí mật – cái ngôi nhà lưu động mà anh phát hiện được ấy. Nhờ chiếc chìa khóa, phải không? Chiếc chìa khóa em tìm thấy trong lọ đựng ong bắp cày? Anh đã lần ra dấu vết hắn và em bằng cách ấy.”

    “Nhờ chiếc chìa khóa”, Rhyme khẳng định.

    “Đáng lẽ em phải nghĩ tới điều ấy. Hắn và em đáng lẽ phải lưu lại một nơi khác.”

    Rhyme trông thấy Sachs bị còng và Garrett đang ở chỗ cửa sổ, bực bội ngó ra, tay lăm lăm một khẩu súng. Tình huống bây giờ là tình huống bắt giữ con tin. Garrett sẽ không tự nguyện đi ra. Đã đến lúc đề nghị FBI tham dự vào. Rhyme có người bạn, Arthur Potter, bây giờ đã nghỉ hưu, nhưng vẫn là người thương thuyết giỏi nhất của cơ quan này từ trước tới nay. Ông ta sống ở Washington và có thể xuống được đây sau vài tiếng đồng hồ.

    Anh quay lại với Sachs. “Còn Jesse Corn?”

    Cô lắc đầu. “Em không biết đấy là anh ta, Rhyme. Em tưởng là một trong số hai gã bạn của Culbeau. Một cảnh sát nhảy bổ đến em, làm súng em cướp cò. Nhưng đó là lỗi ở em – em đã chĩa súng không cài chốt an toàn vào mục tiêu chưa xác định chắc chắn. Em đã vi phạm quy tắc thứ nhất.”

    “Anh sẽ thu xếp cho em có được luật sư giỏi nhất nước.”

    “Việc ấy không quan trọng.”

    “Việc ấy quan trọng chứ, Sachs. Quan trọng. Chúng ta sẽ giải quyết được tình hình theo cách nào đó.”

    Sachs lắc đầu. “Không có gì để giải quyết đâu, Rhyme. Đây là tội giết người. Một vụ quá rõ ràng rồi.” Rồi cô ngẩng nhìn, ánh mắt vượt qua Rhyme. Cô chau mày, đứng lên. “Cái gì...?”

    Một giọng phụ nữ đột ngột hô to: “Đừng động đậy! Amelia, cô đã bị bắt”.

    Rhyme cố gắng ngoái lại nhưng không thể quay đầu được nhiều. Anh thổi vào ống điều khiển và xoay xe nửa vòng. Anh trông thấy Lucy cùng với hai đồng sự đang khom lưng chạy tới từ phía rừng. Vũ khí lăm lăm trong tay, họ không rời mắt khỏi các ô cửa sổ của ngôi nhà gỗ. Hai người nam giới nấp vào sau hai thân cây. Còn Lucy thì tự tin bước đến chỗ Rhyme, Thom và Sachs, súng chĩa ngang ngực Sachs.

    Đội tìm kiếm đã phát hiện ra ngôi nhà gỗ này bằng cách nào? Họ nghe thấy tiếng Rhyme chăng? Hay Lucy lại lần được theo dấu vết Garrett?

    Hay Bell thất hứa với anh và cung cấp thông tin cho họ?

    Lucy bước thẳng đến chỗ Sachs và ngay lập tức ra một đòn mạnh vào mặt cô, nắm đấm của Lucy nện vào cằm nữ cảnh sát. Sachs bật tiếng rên khe khẽ vì đau, bước lùi lại. Cô không nói gì.

    “Không!”, Rhyme kêu lên. Thom bước tới, nhưng Lucy tóm cánh tay Sachs. “Mary Beth có trong kia không?”

    “Có.” Cằm Sachs rỉ máu.

    “Cô ấy ổn chứ?”

    Một cái gật đầu.

    Nhìn về phía ô cửa sổ, Lucy hỏi: “Hắn đang giữ vũ khí của cô à?”.

    “Vâng.”

    “Lạy Chúa.” Lucy gọi hai đồng sự. “Ned, Trey, hắn ở bên trong nhà. Hắn có vũ khí.” Rồi cô gay gắt bảo Rhyme: “Tôi nghĩ là anh nên vào chỗ nấp đi”. Và thô bạo đẩy Sachs ra phía sau chiếc ô tô đang đỗ đối diện ngôi nhà gỗ.

    Rhyme di chuyển theo hai người phụ nữ. Thom giữ chiếc xe lăn cho nó không bị đổ khi lăn ngang qua khoảng sân gồ ghề.

    Lucy quay sang Sachs, vẫn tóm cánh tay cô: “Hắn đã làm việc đó, phải không? Mary Beth nói cho cô biết rồi phải không? Garrett đã giết Billy”.

    Sachs nhìn xuống đất. Rốt cuộc, cô nói: “Phải…Tôi xin lỗi. Tôi…”.

    “Xin lỗi không có ý nghĩa chết tiệt gì đối với tôi hay đối với bất cứ ai khác. Đối với Jesse Corn lại càng không…Garrett có thứ vũ khí gì trong đó nữa không?”

    “Tôi không biết. Tôi không trông thấy.”

    Lucy quay lại ngôi nhà gỗ, hét to: “Garrett, mày có nghe thấy tao nói không? Lucy Kerr đây. Tao muốn mày bỏ khẩu súng ấy xuống và bước ra ngoài, đặt hai bàn tay trên đầu. Mày hãy làm như vậy ngay bây giờ đi, được chứ?”.

    Sự đáp trả duy nhất là cánh cửa đóng sầm lại. Tiếng nện không rõ rệt lắm vang khắp bãi đất trống. Garrett đang đóng đinh hoặc chèn cánh cửa. Lucy rút điện thoại di động ra, bắt đầu gọi.

    “Này, cô cảnh sát.” Một giọng đàn ông cắt ngang. “Cô cần giúp đỡ chăng?”

    Lucy quay lại. “Ôi, không”, cô lẩm bẩm.

    Rhyme cũng liếc nhìn về phía giọng nói. Một gã đàn ông cao to, tóc buộc vổng, mang khẩu súng trường đi săn, đang rẽ cỏ bước về phía họ.

    “Culbeau”, Lucy quát. “Tôi đang có việc phải giải quyết ở đây và tôi không thể nào giải quyết được cả anh nữa. Hãy đi đi, đi khỏi chỗ này đi.” Cô để ý thấy có cái gì đó ngoài bãi cỏ. Một gã đàn ông nữa đang từ từ tiến về phía ngôi nhà gỗ. Gã mang khẩu súng trường quân đội màu đen, nheo mắt trầm ngâm xem xét bãi cỏ và ngôi nhà. “Sean phải không?”. Lucy hỏi.

    Culbeau nói: “Phải, và Harris Tomel ở kia”.

    Tomel bước về phía viên cảnh sát người Mỹ gốc Phi cao lớn. Họ trò chuyện vẻ thoải mái, như thể đã biết nhau.

    Culbeau kiên trì: “Nếu thằng nhãi đang ở bên trong nhà, các cô có thể sẽ cần đến sự giúp đỡ để đưa hắn ra. Chúng tôi làm gì được?”.

    “Đây là công việc của cảnh sát, Rich. Ba anh, hãy đi khỏi đây. Nào, Trey!”, Lucy gọi viên cảnh sát da đen.“Đưa họ đi khỏi đây.”

    Viên cảnh sát thứ ba, Ned bước tới chỗ Lucy và Culbeau. “Rich”, anh ta nói. “Không có phần thưởng nữa đâu. Hãy quên chuyện đó đi và...”

    Phát đạn từ khẩu súng trường công suất lớn của Culbeau chọc thủng một lỗ trước ngực Ned, đồng thời sức đập khiến anh ta bị hất về phía sau chừng vài feet, rồi ngã ngửa xuống. Trey nhìn chằm chằm Harris Tomel, chỉ đang đứng cách mình chừng mười feet. Hai người trông đều sững sờ như nhau và trong khoảnh khắc không người nào nhúc nhích cả.

    Rồi từ phía Sean O’Sarian vang lên tiếng hú nghe như tiếng hú của linh cẩu, gã này nâng khẩu súng trường quân đội, bắn ba phát vào lưng Trey. Cười sằng sặc sau khi giết người, gã mất hút giữa đám cỏ.

    “Không!”, Lucy thét lên và giơ súng nhằm Culbeau, nhưng đến lúc cô nhả đạn thì gã đã kịp lẩn vào những búi cỏ cao mọc xung quanh ngôi nhà gỗ.
  4. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG BA MƯƠI BẢY





    Rhyme cảm thấy sự hối thúc mang tính bản năng bảo anh hãy lăn xuống đất nhưng, tất nhiên, anh vẫn ngồi thẳng trên chiếc Storm Arrow. Thêm những phát đạn găm sâu vào chiếc ô tô nơi Sachs và Lucy đứng trước đây một lúc, còn bây giờ thì hai người đã nằm sấp xuống cỏ. Thom quỳ gối, cố gắng nhấc chiếc xe lăn bị lún chặt trong đất nhão lên.

    “Lincoln!”, Sachs gọi to.

    “Anh không sao. Di chuyển đi! Sang phía bên kia xe. Vừa nấp vừa di chuyển.”

    Lucy nói: “Nhưng ở phía đó chúng ta có thể trở thành mục liêu của Garrett.”

    Sachs gay gắt đáp trả: “Nhưng hắn không phải kẻ đang bắn như điên kia!.”

    Một phát đạn súng săn nữa bay qua họ, chỉ cách hơn gang tay và viên kẹo đồng lăn lách cách dọc dãy hàng hiên. Thom cho chiếc xe lăn về số không và bê nó sang phía kia của ô tô, phía đối diện ngôi nhà gỗ. “Cúi thấp nhé”, Rhyme bảo anh chàng phụ tá vừa phớt lờ một phát đạn lướt vèo qua họ và làm vỡ tan tành một ô kính cửa sổ bên thành ô tô.

    Lucy và Sachs theo hai người đàn ông sang khoảng bóng râm giữa chiếc ô tô và ngôi nhà gỗ.

    “Quái quỷ làm sao bọn chúng lại hành động như thế này nhỉ?”, Lucy kêu lên. Cô bắn mấy phát, khiến O’Sarian và Tomel phải quờ quạng tìm chỗ nấp. Rhyme không thể trông thấy Culbeau, nhưng biết rằng cái gã khổng lồ đó đang ở đâu đấy ngay trước mặt họ. Khẩu súng trường gã đã sử dụng lúc nãy có công suất lớn và lắp một kính ngắm khẩu độ rộng.

    “Tháo còng ra cho tôi và đưa tôi súng”, Sachs hét.

    “Đưa cô ấy súng đi”, Rhyme bảo. “Cô ấy bắn tốt hơn chị”

    “Không đời nào!” Người nữ cảnh sát lắc đầu, vẻ mặt kinh ngạc trước đề nghị này. Thêm những phát đạn đập vào thân ô tô gọt bay các mảnh gỗ từ hàng hiên ngôi nhà.

    “Bọn chúng có cả súng trường!”, Sachs nổi khùng. “Chị không đọ được với bọn chúng đâu. Đưa súng cho tôi!”

    Lucy dựa đầu vào thành ô tô, bàng hoàng nhìn chằm chằm xác hai người cảnh sát nằm trên cỏ. “Chuyện gì đang diễn ra vậy?”, cô lẩm bẩm, bật khóc. “Chuyện gì đang diễn ra?”

    Vật che chắn cho họ - chiếc ô tô - chẳng còn chống chọi được lâu lắm nữa. Nó bảo vệ họ khỏi Culbeau và khẩu súng trường của gã, nhưng hai gã kia đang kẹp họ vào giữa. Vài phút nữa thôi, bọn chúng sẽ dàn đội hình bắn chéo cánh sẻ.

    Lucy nã thêm hai phát đạn - nhằm đám cỏ nơi phát đạn súng săn vừa vọt lên.

    “Đừng lãng phí đạn”, Sachs ra lệnh. “Hãy đợi tới lúc chị đã ngắm thật trúng. Nếu không...”

    “Câm mồm”, Lucy nổi xung lên. Cô đập đập các túi quần. “Mất cái điện thoại chết tiệt rồi.”

    “Lincoln”, Thom nói. “Tôi sẽ nhấc anh ra khỏi xe lăn. Anh là mục tiêu dễ dàng quá.”

    Rhyme gật đầu. Anh chàng phụ tá tháo bộ dây chằng, vòng hai cánh tay ngang ngực Rhyme, kéo anh ra khỏi xe lăn, đặt anh xuống đất. Rhyme cố gắng ngẩng đầu quan sát tình hình, nhưng một cơn co cơ - một cơn chuột rút tàn nhẫn - níu lấy cơ cổ anh, và anh phải chúi đầu xuống cỏ cho tới lúc hết đau. Chưa lúc nào anh cảm thấy nhức nhối vì sự tàn phế của mình như lúc này.

    Thêm những phát đạn. Gần hơn. Và O’Sarian lại cất tiếng gọi rồ dại. “Này, cô em múa dao, cô em đâu rồi?”

    Lucy lẩm bẩm: “Bọn chúng đã chuẩn bị sẵn sàng”.

    “Đạn?”, Sachs hỏi.

    ‘Tôi còn ba viên trong ổ, một ổ nạp nhanh bên ngoài.”

    “Sáu viên hả?”

    Một phát đạn xuyên vào lưng chiếc Storm Arrow, hất nó đổ nghiêng. Một đám bụi bốc lên xung quanh.

    Lucy bắn hai phát về phía O’Sarian, nhưng tiếng gã cười khành khạch cùng với tiếng khẩu Colt khục khặc đáp trả cho họ biết rằng cô đã bắn trượt.

    Tiếng khẩu súng trường cũng cho họ biết rằng chỉ một hay hai phút nữa họ sẽ bị kẹp hẳn vào giữa.

    Họ sẽ chết tại đây, bị bắn chết, mắc kẹt trong cái khe tối lờ mờ này, giữa chiếc ô tô vỡ nát và ngôi nhà gỗ. Rhyme băn khoăn tự hỏi liệu anh sẽ cảm thấy thế nào khi những viên đạn xé rách thân thể anh. Sẽ không đau, tất nhiên, thậm chí là không có sức ép nào gây tác động đến phần thịt đã tê liệt. Anh liếc nhìn Sachs, cô cũng đang nhìn anh với vẻ mặt vô vọng.

    Anh và em, Sachs...

    Rồi Rhyme liếc nhìn về phía trước ngôi nhà gỗ.

    “Trông kìa”, anh gọi to.

    Lucy và Sachs nhìn theo hướng Rhyme nhìn.

    Garrett đã mở cánh cửa trước.

    Sachs nói: “Chúng ta hãy vào bên trong”.

    “Cô điên đấy à?”, Lucy hỏi to. “Garrett ở phía bọn chúng. Cả lũ bọn chúng với nhau.”

    “Không”, Rhyme nói. “Hắn đã có cơ hội để bắn ra từ cửa sổ. Hắn đã không bắn.”

    Thêm hai phát đạn nữa, rất gần. Bụi cây gần đấy kêu sột soạt. Lucy nâng súng.

    “Đừng lãng phí đạn!”, Sachs gọi. Nhưng Lucy cứ đứng lên, bắn nhanh hai phát vào bụi cây. Hòn đá mà một trong ba gã đàn ông ném vào bụi cây đánh động và lừa cho cô lộ mục tiêu lăn đến. Lucy nhảy sang bên cạnh đúng lúc khẩu súng săn của Tomel nổ. Viên đạn định nhằm lưng cô, tuy nhiên bay vèo qua, cắm vào thành ô tô.

    “Mẹ kiếp”, người nữ cảnh sát thốt lên. Cô tháo những vỏ đạn rỗng và nạp lại đạn bằng ổ nạp nhanh.

    “Vào bên trong”, Rhyme nói. “Nào.”

    Lucy gật đầu. “Được.”

    Rhyme ra chỉ thị: “Vác theo kiểu của lính cứu hỏa”. Đây là tư thế bất lợi đối với một người liệt tứ chi - nó nén lên những phần cơ thể không quen chịu nén, tuy nhiên nó đỡ mất thời gian hơn và hạn chế được tối đa thời gian Thom phải phơi mình trước các mũi súng. Rhyme cũng có ý nghĩ rằng chính người anh sẽ che cho Thom.

    “Không”, Thom nói.

    “Làm thế đi, Thom. Miễn tranh luận.”

    Lucy nói: “Tôi sẽ che cho các anh. Ba người các anh di chuyển cùng nhau, sẵn sàng chưa?”

    Sachs gật đầu. Thom nhấc Rhyme lên, bế anh như bế một đứa trẻ trên đôi cánh tay khỏe mạnh.

    “Thom...”, Rhyme phản đối.

    “Im lặng nào, Rhyme”, anh chàng phụ tá quát. “Chúng ta sẽ làm theo cách của tôi.”

    “Xuất phát”, Lucy gọi.

    Tai Rhyme ù đi vì mấy phát súng nổ lớn. Tất cả trở nên lờ mờ trước mắt khi họ vượt qua mấy bậc thềm để vào bên trong ngôi nhà.

    Lúc họ ào vào được bên trong rồi, vẫn còn vài viên đạn nữa cắm vào bức tường gỗ. Lát sau, Lucy lăn người vào theo và đóng sầm cánh cửa lại. Thom nhẹ nhàng đặt Rhyme xuống đi văng.

    Rhyme liếc trông thấy một cô gái trẻ khiếp sợ ngồi trên chiếc ghế dựa, nhìn anh chằm chằm. Mary Beth McConnell.

    Garrett Hanlon, bộ mặt đỏ nổi đầy mụn, cặp mắt mở to hãi hùng, ngồi đấy, một bàn tay điên cuồng búng móng tanh tách, còn bàn tay kia thì lóng ngóng cầm khẩu súng, trong lúc Lucy chĩa thẳng súng vào mặt gã.

    “Đưa súng cho tôi!”, cô hét lên. “Nào, nào!”

    Garrett chớp mắt và ngay lập tức đưa súng cho Lucy. Cô nhét nó vào thắt lưng, rồi quát cái gì đó. Rhyme không nghe thấy cô quát cái gì, anh đang nhìn chằm chằm vào cặp mắt hoang mang khiếp sợ của gã trai, cặp mắt của một đứa trẻ. Và anh tự nhủ thầm:

    Anh hiểu tại sao em phải hành động như thế, Sachs ạ. Tại sao em tin tưởng hắn. Tại sao em phải cứu hắn.

    Anh hiểu…

    Rhyme nói: “Mọi người ổn cả chứ?”.

    “Ổn”, Sachs trả lời.

    Lucy gật đầu.

    “Thực ra...”, Thom nói, vẻ gần như có lỗi. “Không hẳn là vậy.”

    Anh ta nhấc bàn tay ra khỏi cái bụng săn chắc, lộ ra một vết thương đầm đìa máu. Rồi người phụ tá khuỵu mạnh gối xuống, làm rách toạc hai ống quần mà anh ta đã là lượt hết sức cẩn thận.
  5. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    CHƯƠNG BA MƯƠI TÁM





    Kiểm tra xem vết thương có bị xuất huyết nghiêm trọng không. Cầm máu. Nếu có thể, kiểm tra xem bệnh nhân có bị choáng không.

    Amelia Sachs, từng tham gia khóa huấn luyện về sơ cứu cơ bản của Sở Cảnh sát New York, quỳ xuống bên cạnh Thom, xem xét vết thương.

    Anh chàng phụ tá nằm ngửa, tỉnh táo nhưng mặt mũi tái nhợt, mồ hôi ra như tắm. Sachs dùng một bàn tay kiểm tra vết thương.

    “Tháo còng cho tôi!”, cô kêu lên. “Tôi chẳng thể săn sóc tới anh ta theo cái cách như thế này được.”

    “Không”, Lucy nói.

    “Lạy Chúa.” Sachs lẩm bẩm và cố gắng hết mức có thể để kiểm tra bụng Thom với đôi bàn tay vẫn phải đeo còng.

    “Cậu cảm thấy thế nào, Thom?”, Rhyme thốt lên. “Hãy nói chuyện với chúng tôi đi chứ.”

    “Không cảm thấy gì cả... Có cảm giác... Kỳ lạ...”. Cặp mắt Thom đảo ngược và anh ta ngất đi.

    Một tiếng nổ chát chúa vang lên phía bên trên đầu họ. Viên đạn xuyên qua bức tường. Tiếp theo là phát đạn súng săn đập vào cánh cửa đánh thịch. Garrett đưa cho Sachs đống khăn giấy. Cô ấn chúng vào vết rách ở bụng Thom. Cô khe khẽ vỗ mặt anh ta. Anh ta không có phản ứng gì cả.

    “Cậu ấy còn sống chứ?”, Rhyme tuyệt vọng hỏi.

    “Anh ấy vẫn đang thở. Hơi thở nông. Nhưng vẫn đang thở. Vết thương phía ngoài không nghiêm trọng lắm, tuy nhiên em không biết tổn thương bên trong thì thế nào.”

    Lucy nhìn nhanh qua ô cửa sổ, rồi chúi người xuống. “Tại sao bọn chúng lại hành động như thế này nhỉ?”

    Rhyme nói: “Jim bảo rằng bọn chúng sản xuất rượu lậu. Có thể bọn chúng đã để mắt tới chỗ này và không muốn chỗ này bị phát hiện. Hoặc có thể có một địa điểm điều chế ma túy ở gần đây.”

    “Lúc trước có hai gã đàn ông - bọn chúng đã cố gắng đột nhập vào”, Mary Beth kể cho họ. “Bọn chúng bảo bọn chúng đang phá các cánh đồng cần sa, nhưng tôi nghĩ là bọn chúng đang trồng thì có. Có thể tất cả bọn chúng thuộc một hội.”

    “Bell đâu?”, Lucy hỏi. “Và Mason?”

    “Anh ấy sẽ tới đây sau nửa tiếng đồng hồ nữa”, Rhyme trả lời.

    Lucy lắc đầu, mất hết nhuệ khí trước thông tin này. Rồi cô lại nhìn ra qua ô cửa sổ. Cô cứng đờ người, có vẻ thế khi trông thấy một mục tiêu. Cô nâng khẩu súng lên, vội vã nhắm bắn.

    Quá vội vã.

    “Không, để tôi!”, Sachs kêu lên.

    Nhưng Lucy đã siết cò hai lần. Nét mặt nhăn nhó của cô nói với họ rằng cô lại bắn trượt. Cô nheo mắt nhìn. “Sean vừa tìm thấy một cái bình. Một cái bình màu đỏ. Bình gì thế Garrett? Bình ga à?” Gã trai ngồi co ro trên sàn, sợ hãi không dám nhúc nhích. “Garrett! Trả lời tôi đi!”

    Gã quay về phía Lucy.

    “Cái bình màu đỏ. Bình đựng gì?”

    “Đựng, nói chung, dầu hỏa. Để chạy máy thuyền.”

    Lucy lẩm bẩm: “Chết tiệt, bọn chúng định đốt chúng ta.”

    “Mẹ kiếp”, Garrett kêu lên. Gã chống gối nhỏm dậy, nhìn Lucy chằm chằm, ánh mắt điên dại.

    Sachs, dường như là người duy nhất, biết điều gì sắp xảy ra. Đừng, Garrett, đừng...”

    Gã trai phớt lờ cô, mở toang cánh cửa và nửa chạy, nửa bò, thoăn thoắt di chuyển dọc dãy hàng hiên. Đạn găm chiu chiu vào gỗ đuổi theo gã. Sachs không biết liệu gã đã bị trúng đạn chưa.

    Rồi xuất hiện một khoảng im ắng. Ba gã đàn ông mang bình dầu hỏa tiến đến gần hơn ngôi nhà gỗ.

    Sachs nhìn xung quanh căn phòng bụi mù vì những phát đạn. Cô trông thấy:

    Mary Beth, vòng hai tay ôm lấy mình, khóc lóc.

    Lucy, ánh mắt đầy nỗi căm hờn độc địa, đang kiểm tra súng của cô.

    Thom, đang chết từ từ vì mất máu.

    Lincoln Rhyme, nằm ngửa, thở nặng nhọc.

    Anh và em...

    Sachs nói với Lucy bằng giọng vững vàng: “Chúng ta phải ra khỏi đây. Chúng ta phải chặn bọn chúng lại. Hai chúng ta.”

    “Bọn chúng ba đứa, lại có súng trường.”

    “Bọn chúng đang định đốt ngôi nhà này. Và sẽ hoặc là thiêu cháy chúng ta hoặc là bắn chúng ta khi chúng ta nhao ra. Chúng ta không có sự lựa chọn nào cả. Hãy tháo còng cho tôi,” Sachs chìa tay ra. “Chị phải tháo.”

    “Làm sao tôi tin tưởng cô được?”, Lucy thì thầm. “Cô đã phục kích chúng tôi trên sông.”

    Sachs hỏi: “Phục kích à? Chị đang nói tới cái gì vậy?”

    Lucy cau có: “Tôi đang nói tới cái gì ấy à? Cô đã sử dụng con thuyền làm mồi nhử và bắn Ned khi cậu ta bơi ra kéo nó vào.”

    “Vớ vẩn! Chính các chị tưởng chúng tôi ở phía dưới con thuyền và đã bắn chúng tôi.”

    “Chỉ sau khi cô...” Rồi giọng Lucy nhỏ đi, và cô gật đầu vẻ hiểu ra điều gì.

    Sachs nói với người nữ đồng nghiệp: “Đó là bọn chúng. Culbeau và hai gã kia. Một gã đã nổ súng trước. Có thể để đe dọa các chị và làm chậm bước các chị.”

    “Còn chúng tôi lại tưởng đó là cô.”

    Sachs chìa cổ tay ra. “Chúng ta không có sự lựa chọn nào cả.”

    Người nữ cảnh sát thận trọng nhìn Sachs, rồi từ từ thọc tay vào túi quần tìm chìa khóa. Cô mở đôi còng thép mạ crôm. Sachs xoa xoa cổ tay. “Tình hình đạn dược ra sao?”

    “Tôi còn bốn viên.”

    “Tôi còn năm viên trong súng của tôi”, Sachs nói, cầm lấy khẩu Smith & Wesson nòng dài từ Lucy và kiểm tra ổ đạn.

    Sachs nhìn xuống Thom. Mary Beth bước tới. “Tôi sẽ trông nom anh ta.”

    “Có điều này”, Sachs nói. “Anh ấy là người đồng tính. Anh ấy đã được làm xét nghiệm rồi, nhưng...”

    “Không thành vấn đề”, cô gái đáp. “Tôi sẽ cẩn thận. Bắt đầu đi.”

    “Sachs”, Rhyme nói. “Anh...”

    “Để sau, Rhyme. Bây giờ không có thời gian.” Sachs hé cánh cửa nhìn nhanh ra ngoài, quan sát địa hình trên cánh đồng cỏ, xem chỗ nào có thể làm cho nấp và ngắm bắn thuận lợi. Đôi bàn tay lại tự do, nắm lấy khẩu súng nặng, cô lại cảm thấy tự tin. Đây là thế giới của cô: súng đạn và tốc độ. Cô chẳng thể suy nghĩ gì về Lincoln Rhyme và cuộc phẫu thuật anh chuẩn bị tiến hành, về cái chết của Jesse Corn, về sự phản bội của Garrett Hanlon, về những gì chờ đợi cô nếu họ thoát khỏi được cái tình huống kinh khủng này.

    Khi ta di chuyển, chúng không thể bắt được ta...

    Sachs nói với Lucy: “Chúng ta mở cửa ra ngoài. Chị di chuyển về bên trái tới phía sau ô tô, nhưng đừng dừng lại, dù có thế nào. Hãy di chuyển liên tục cho đến khi tới được bãi cỏ. Còn tôi di chuyển về bên phải - đến chỗ cái cây đằng kia. Chúng ta sẽ luồn giữa những đám cỏ cao, tiến về phía trước, về phía rừng, kẹp bọn chúng lại.”

    “Bọn chúng sẽ trông thấy chúng ta mở cửa ngoài.”

    “Bọn chúng cần trông thấy chúng ta. Chúng ta muốn bọn chúng biết rằng đang có hai chúng ta ở ngoài, nấp đâu đấy giữa bãi cỏ. Điều đó sẽ khiến bọn chúng bối rối, không yên tâm. Đừng bắn chừng nào chị chưa nhắm trúng được một mục tiêu chắc chắn. Chị hiểu rồi chứ?”

    “Hiểu rồi.”

    Sachs nắm lấy quả đấm cửa bằng bàn tay trái. Mắt cô gặp mắt Lucy.





    Một trong ba gã - O’Sarian, có Tomel đi bên cạnh - đang kéo lê bình dầu hỏa về phía ngôi nhà gỗ, không chú ý gì tới cánh cửa trước. Bởi vậy khi hai người phụ nữ nhảy vụt ra, chia làm hai ngả guồng chân chạy tới chỗ nấp, chẳng gã nào kịp rút súng bắn.

    Culbeau - ở lại đằng sau để bao quát được mặt tiền và hai đầu hồi ngôi nhà - hẳn cũng chẳng ngờ sẽ có ngưòi xông ra vì tới lúc khẩu súng trường săn hươu của gã nổ thì cả Sachs lẫn Lucy đã lẩn vào những đám cỏ cao mọc xung quanh ngôi nhà.

    O’Sarian và Tomel cùng mất hút vào cỏ. Culbeau hét to: “Bọn mày để hai đứa ra ngoài. Bọn mày làm cái mẹ gì vậy?”. Gã bắn thêm một phát về phía Sachs - cô nằm dán xuống đất - và khi cô lại ngẩng nhìn thì Culbeau cũng đã chúi vào cỏ.

    Ba con rắn ở đó, trước mặt họ, không động đậy gì. Và không thể xác định được vị trí bọn chúng.

    Culbeau hô: “Sang bên phải.”

    Một trong hai gã kia đáp: “Đâu?”. Sachs nghĩ đó là Tomel.

    “Tao cho là... hẵng khoan.

    Rồi yên lặng.

    Sachs bò về phía lúc nãy cô trông thấy Tomel và O’Sarian. Cô chỉ trông thấy loáng thoáng có màu đỏ và di chuyển theo hướng đó. Làn gió nóng nực thổi cỏ ngả rạp sang bên và cô trông thấy đấy là cái bình dầu hỏa. Cô tiến thêm chừng vài feet, và khi làn gió lại hợp tác, hạ thấp mũi súng, bắn một viên đạn chính xác vào đáy cái bình. Nó rung rinh vì sức đẩy của viên đạn, rồi tuôn ra thứ chất lỏng trong suốt.

    “Mẹ kiếp.” Một trong ba gã đàn ông kêu lên và Sachs nghe thấy tiếng rẽ cỏ loạt soạt. Cô đồ là gã bỏ chạy khỏi chỗ cái bình, tuy nó không bốc cháy.

    Lại tiếng loạt soạt, tiếng bước chân.

    Nhưng xuất phát từ vị trí nào?

    Khi Sachs trông thấy một vật sáng lóe lên ở cách đấy chừng mười lăm mét, giữa bãi cỏ. Gần vị trí của Culbeau lúc nãy. Và cô nhận ra đó là chiếc kính ngắm hoặc thân khẩu súng to bự của gã. Cô thận trọng ngóc đầu, bắt gặp ánh mắt Lucy, chỉ vào mình rồi chỉ về phía vệt sáng. Người nữ đồng nghiệp gật đầu, khoát tay chỉ về phía đầu hồi ngôi nhà gỗ. Sachs gật đầu.

    Nhưng khi Lucy bắt đầu khom lưng chạy trong đám cỏ phía tay trái ngôi nhà, O’Sarian đứng dậy, lại cười điên dại, siết cò khẩu Colt. Những tiếng nổ chát chúa vang lên khắp bãi cỏ. Lucy tạm thời trở thành một mục tiêu quá dễ dàng và nếu O’Sarian không phải tay súng nóng vội thì gã đã không bắn trượt. Người nữ cảnh sát nằm sõng soài, trong lúc bụi bốc mù mịt xung quanh cô, rồi nhỏm dậy, nã cho gã một phát, suýt trúng, và gã đàn ông bé loắt choắt thụp xuống nấp, phấn khích vừa reo vừa hét: “Khá đấy, cưng!”.

    Sachs lại tiến về phía trước, về phía khẩu súng bắn tỉa của Culbeau. Cô nghe thấy vài phát đạn nữa. Tiếng lốp bốp của khẩu súng lục, rồi đến tiếng tạch tạch của khẩu súng trường quân đội, rồi đến tiếng nổ váng óc của khẩu súng săn.

    Sachs lo lắng rằng bọn chúng đã bắn trúng Lucy. Nhưng một lát sau, cô nghe thấy giọng người nữ đồng nghiệp gọi: “Amelia, hắn đang đến chỗ cô đấy.”

    Tiếng bước chân nện trong cỏ. Dừng lại một chút. Loạt soạt.

    Gã nào? Và gã đang ở vị trí nào? Sachs cảm thấy khiếp sợ, choáng váng nhìn xung quanh.

    Rồi yên lặng. Mơ hồ một giọng đàn ông hét gọi gì đó.

    Tiếng bước chân lui dần.

    Gió lại rẽ cỏ và Sachs trông thấy lấp lóe chiếc kính ngắm của Culbeau. Gã gần như ở ngay trước mặt cô, cách chừng năm mươi feet, trên một gò đất không cao lắm - một vị trí bắn thuận lợi cho gã. Gã có thể nhỏm dậy với khẩu súng to bự kia và bao quát được khắp bãi cỏ. Cô bò nhanh hơn, chắc chắn rằng gã đang chiếu chiếc kính ngắm có độ chính xác cao vào Lucy - hoặc vào bên trong ngôi nhà gỗ và nhằm bắn Rhyme hay Mary Beth qua cửa sổ.

    Nhanh hơn, nhanh hơn!

    Sachs đứng lên và bắt đầu khom lưng chạy. Culbeau vẫn còn cách chừng ba mươi lăm feet.

    Nhưng hóa ra Sean O’Sarian ở gần cô hơn nhiều. Sachs phát hiện ra điều này khi cô guồng chân chạy vào và vấp phải gã. Gã há hốc mồm trong lúc cô lăn qua gã, ngã ngửa ra. Cô ngửi thấy mùi rượu và mùi mồ hôi.

    Ánh mắt O’Sarian điên dại. Gã trông y như một kẻ mắc chứng tâm thần phân liệt vậy.

    Một khoảng lặng tưởng chừng vô tận và Sachs nâng khẩu súng ngắn lên cùng lúc gã vung khẩu Colt về phía cô. Cô đạp chân lùi lại, ngã người vào cỏ, và hai khẩu súng nổ đồng thời. Cô cảm thấy cái họng súng kia nã ba phát thì hết loạt đạn, cả ba phát đều trượt. Phát duy nhất cô bắn cũng trượt. Khi cô lăn sấp xuống và ngóc đầu tìm kiếm mục tiêu, gã đang vừa nhảy ào ào qua các búi cỏ vừa rú rít.

    Đừng để lỡ cơ hội, Sachs tự nhủ mình. Và bất chấp khả năng bị Culbeau bắn, cô đứng lên nhằm O’Sarian. Tuy nhiên, trước khi Sachs kịp siết cò, Lucy Kerr đã đứng lên, nã cho gã một phát trong lúc gã đang chạy thẳng về phía cô. Đầu gã đàn ông nghênh lên và gã ôm lấy ngực. Lại một tràng cười. Rồi gã lăn lông lốc xuống cỏ.

    Gương mặt Lucy hiện vẻ bàng hoàng và Sachs tự hỏi phải chăng đây là lần đầu tiên trong cuộc đời cảnh sát cô kết liễu một mạng người. Rồi Lucy thụp xuống. Lát sau, vài phát súng săn bắn nát đám cây cỏ chỗ cô vừa đứng.

    Sachs tiếp tục tiến về phía Culbeau. Bây giờ cô di chuyển rất nhanh. Có vẻ gã đã xác định được vị trí của Lucy và chỉ chờ cô đứng lên sẽ nã một phát chính xác.

    Còn chừng hai mươi feet, mười.

    Chiếc kính ngắm lấp lóe rõ rệt hơn và Sachs chúi xuống.

    Thu người lại, đợi tiếng súng nổ. Nhưng dưòng như gã đàn ông to lớn đó chưa trông thấy cô. Không có tiếng súng nổ và cô tiếp tục nằm sấp, trườn sang bên phải để kẹp lấy gã. Mồ hôi túa ra, chứng viêm khớp khiến các khớp xương của cô nhức nhối.

    Còn năm feet.

    Sẵn sàng.

    Hoàn cảnh nổ súng không thuận lợi. Vì Culbeau chiếm vị trí trên một cái gò, muốn nhắm cho thật trúng Sachs sẽ phải lăn vào khoảng đất trống phía bên phải gã và đứng lên. Sẽ chẳng có gì che chắn. Nếu cô không ngay lập tức hạ gục gã, cô sẽ ở ngay trước mũi súng của gã. Và thậm chí nếu cô có hạ gục gã rồi, Tomel cũng sẽ có được vài giây quý giá đủ để nã vào cô bằng khẩu súng săn.

    Nhưng không có sự lựa chọn nào cả.

    Khi ta di chuyển...

    Khẩu Smittie được giương lên, ngón tay đã kéo căng cò súng.

    Một hơi thở sâu...

    ... chúng không thể bắt được ta.

    Nào!

    Sachs nhảy về phía trước và lăn vào khoảng đất trống. Cô chống một đầu gối ngồi dậy, nhằm bắn.

    Và choáng váng há hốc miệng.

    “Khẩu súng” của Culbeau chỉ là một đoạn ống lấy từ hệ thống chưng cất rượu cũ, còn chiếc kính ngắm chính là một mảnh chai đặt trên chốc. Dùng cái mẹo mà Sachs và Garrett đã sử dụng tại ngôi nhà nghỉ ven bờ sông Paquenoke.

    Bị bịp rồi

    Cỏ loạt soạt gần đó. Có tiếng bước chân. Amelia Sachs nằm dán xuống đất tựa một con bướm đêm.





    Tiếng bước chân tiến đến gần hơn ngôi nhà gỗ, tiếng bước chân nện huỳnh huỵch, đầu tiên là rẽ qua các bụi rậm, rồi đi trên nền đất, rồi giẫm trên những bậc gỗ dẫn lên thềm nhà. Di chuyển chậm rãi. Đối với Rhyme, chúng nghe có vẻ ung dung hơn là thận trọng. Cũng có nghĩa là tự tin. Và vì thế mà nguy hiểm.

    Lincoln Rhyme cố gắng hết sức để nhấc đầu lên khỏi đi văng, nhưng vẫn không thể trông thấy ai đang tiến đến.

    Những tấm ván sàn kêu két một tiếng, và Rich Culbeau, cầm khẩu súng trường dài loằng ngoằng, nhìn vào bên trong.

    Rhyme lại cảm thấy nỗi khiếp sợ nhói lên. Sachs có làm sao không? Một trong số hàng chục phát súng anh nghe được đã hạ gục cô ư? Cô đang bị thương nằm đâu đó giữa bãi cỏ bụi bốc mù mịt ư? Hay chết rồi?

    Culbeau nhìn Rhyme và Thom, đi đến kết luận rằng họ chẳng phải mối đe dọa. Vẫn đứng ở ngưỡng cửa, gã hỏi Rhyme: “Mary Beth đâu?”

    Rhyme nhìn thẳng vào mắt gã đàn ông, nói: “Tôi không biết. Cô ta đã chạy ra ngoài tìm kiếm sự giúp đỡ. Năm phút trước”.

    Culbeau liếc nhìn xung quanh căn phòng, rồi ánh mắt dừng lại ở cánh cửa dẫn xuống tầng hầm.

    Rhyme vội vã nói: “Tại sao các anh lại hành động như thế này? Các anh theo đuổi cái gì vậy?”

    “Chạy ra ngoài à? Tao không trông thấy.” Culbeau bước thêm mấy bước vào bên trong nhà, mắt nhìn cánh cửa tầng hầm. Rồi gã hất đầu chỉ về phía sau, về phía bãi cỏ. “Bọn nó đáng lẽ không được để mày ở đây một mình. Việc này là sai lầm của bọn nó.” Gã xem xét cơ thể Rhyme. “Chuyện gì đã xảy ra với mày vậy?”

    “Tôi bị thương trong một tai nạn.”

    “Mày là cái tay người New York mà ai ai cũng đều đang nói tới đấy. Chính mày đã xác định được con bé ở đây. Mày thực sự không thể cử động sao?”

    “Không.”

    Culbeau khe khẽ cười hiếu kỳ, y như gã vừa bắt được một loài cá mà gã chưa bao giờ biết là có tồn tại.

    Ánh mắt Rhyme lướt sang cánh cửa dẫn xuống tầng hầm, rồi lại trở về với Culbeau.

    Gã đàn ông to lớn nói: “Hãy chắc chắn rằng mày đã tự chuốc lấy chuyện lôi thôi ở đây. Lôi thôi hơn mày dự tính đấy.”

    Rhyme không đáp lại gì và cuối cùng Culbeau bước tới, chĩa khẩu súng cầm bằng một tay vào cánh cửa dẫn xuống tầng hầm.

    “Mary Beth rời khỏi đây rồi, hả?”

    “Cô ta chạy ra ngoài. Anh định đi đâu?”, Rhyme hỏi.

    Culbeau nói: “Nó ở dưới đây, phải không?”. Gã kéo cho cánh cửa mở toang và nhả đạn, lên đạn, nhả đạn tiếp. Thêm ba phát. Rồi gã ngó xuống khoảng tối mù mịt khói thuốc súng, nạp lại đạn.

    Đó là lúc Mary Beth McConnell, giơ cao cây chùy thô sơ của cô, bước ra từ phía sau cánh cửa trước, nơi cô đã nấp rình. Nheo mắt quyết tâm, cô vung mạnh món vũ khí. Nó đập vào bên đầu Culbeau, làm rách một đoạn tai gã. Khẩu súng trường tuột khỏi tay gã và lăn theo các bậc thang xuống tầng hầm tối om. Nhưng gã không bị thương nặng, gã vung nắm đấm khổng lồ, đấm thẳng vào ngực Mary Beth, cô thở hổn hển, ngã xuống sàn, mất hết nhuệ khí. Cô nằm nghiêng, rên rỉ thảm thiết.

    Culbeau sờ tai và xem xét chỗ máu chảy. Rồi gã nhìn xuống cô gái trẻ. Từ cái bao đeo ở thắt lưng, gã rút ra con dao gấp, mở đánh tách. Gã túm mái tóc màu nâu của cô, kéo lên, lộ ra cái cổ trắng ngần.

    Mary Beth chộp cổ tay gã, cố gắng giữ nó lại. Tuy nhiên hai cánh tay gã quá to và lưỡi dao tối thẫm cứ thế đưa lại gần da thịt cô.

    “Dừng lại.” Một giọng nói cất lên ở ngưỡng cửa. Garrett Hanlon vừa bước vào. Gã đang cầm hòn đá lớn xám xịt. Gã bước lại gần Culbeau. “Để cô ấy yên và cút mẹ mày ra khỏi đây.”

    Culbeau buông tóc Mary Beth, cô đập đầu xuống sàn. Gã đàn ông to lớn lùi lại. Gã sờ tai lần nữa, cau mày. “Này, thằng nhãi, mày là đứa nào mà chửi tao hả?”

    “Nào, cút đi.”

    Culbeau cười lạnh lùng. “Tại sao mày quay lại? Tao nặng hơn mày đến một trăm pound. Và tao có con dao Buck. Mày có độc hòn đá đó thôi. Chà, hãy tới đây. Chúng ta sẽ cùng giao đấu, giải quyết vấn đề.”

    Garrett búng móng tay hai lần. Gã khom lưng xuống như võ sĩ đấu vật, chậm chạp bước tới. Bộ mặt gã thể hiện một quyết tâm trông phát sợ. Gã giả vờ ném hòn đá mấy lần. Culbeau né người, lùi lại. Rồi gã đàn ông to lớn phá lên cười, đánh giá đối thủ và có lẽ đi đến kết luận rằng gã trai không phải mối đe dọa ghê gớm lắm. Gã xông tới, vung con dao đâm vào cái bụng gầy guộc của Garrett. Gã trai nhảy phắt về phía sau và lưỡi dao đâm hụt. Nhưng Garrett đã ước lượng sai khoảng cách, đập mạnh người vào tường. Gã khuỵu xuống, choáng váng.

    Culbeau lau bàn tay vào quần, thản nhiên nắm lại con dao quan sát Garrett vẻ không chút xúc động, y như gã chỉ chuẩn bị làm thịt một con hươu mà thôi. Gã bước tới.

    Đúng lúc đó, một sự di động loáng lên từ sàn nhà. Mary Beth vẫn đang nằm trên sàn, chộp được cây chùy và vung nó đập vào mắt cá chân Culbeau. Gã hét lên và quay về phía cô, giơ dao. Nhưng Garrett đã xông đến, đẩy mạnh vào vai gã. Culbeau mất thăng bằng, trượt gối qua các bậc cầu thang xuống tầng hầm. Nửa chừng thì gã níu mình lại được. “Đồ oắt con khốn kiếp”, gã gầm lên.

    Rhyme trông thấy Culbeau mò mẫm trên các bậc cầu thang tối om tìm khẩu súng trường. “Garrett! Hắn đang tìm khẩu súng!”

    Gã trai rất chậm rãi bước tới cửa tầng hầm và cầm hòn đá lên. Nhưng gã không ném nó. Gã định làm gì? Rhyme băn khoăn tự hỏi. Anh quan sát Garrett kéo nắm giẻ ra khỏi một cái lỗ phía dưới đáy. Gã nhìn xuống Culbeau, nói: “Nó không phải một hòn đá đâu”. Và, khi mấy con vật mặc áo vàng đầu tiên bay ra khỏi cái lỗ đó, gã ném cái tổ vào mặt Culbeau, đóng đánh sầm cánh cửa tầng hầm lại. Gã bập ổ khóa, bước lùi ra phía sau.

    Hai viên đạn xuyên qua cánh cửa gỗ, rồi mất hút qua trần nhà.

    Nhưng không có thêm tiếng súng nổ nào nữa. Rhyme nghĩ Culbeau chắc phải bắn nhiều hơn hai phát.

    Rồi anh cũng nghĩ những tiếng thét từ tầng hầm sẽ vang vọng lâu hơn bình thường.





    Harris Tomel biết đã đến lúc nhanh chóng rời khỏi đây, quay lại Tanner’s Corner.

    O’Sarian đã ngoẻo - không sao, việc ấy đâu gây mất mát gì - và Culbeau đã vào nhà xử lý lũ còn lại. Thế thì nhiệm vụ của Tomel là tìm ra Lucy. Nhưng gã chẳng ngần ngại. Gã vẫn còn nhoi nhói nỗi xấu hổ vì đã không thể nhúc nhích được lúc đứng đối diện Trey Williams và chính cái thằng oắt con tâm thần O’Sarian lại cứu tính mạng gã.

    Chà, gã sẽ chẳng đờ người ra như thế nữa.

    Rồi, bên cạnh một cái cây cách đấy một đoạn, Tomel thoáng trông thấy một vệt màu nâu vàng. Gã giương mắt nhìn. Phải, đằng đó - qua vòm cây - gã có thể nhận ra rõ ràng chiếc áo đồng phục màu nâu vàng của Lucy Kerr.

    Cầm khẩu súng săn trị giá hai ngàn đô la, gã di chuyển đến gần hơn một chút. Bắn ở vị trí này không được thuận lợi lắm - mục tiêu không lộ nhiều. Chỉ một phần ngực, hiện ra qua vòm cây. Với súng trường thì khó có thể bắn trúng. Với súng săn thì cũng có thể. Gã điều chỉnh van ở đầu họng súng để làm tăng thị trường văng tóe của các viên đạn nhỏ và gã có nhiều cơ hội bắn trúng hơn.

    Tomel đứng nhanh dậy, hạ đầu ruồi xuống đúng vạt trước áo Lucy và siết cò.

    Khẩu súng giật mạnh. Rồi gã nheo mắt nhìn xem mình có bắn trúng không.

    Ôi, lạy Chúa... Không phải một lần nữa chứ! Chiếc áo đang lơ lửng bay trên không - do sức đẩy của các viên đạn. Cô ta đã treo nó lên cây để nhử gã xuất đầu lộ diện.

    “Đứng nguyên đấy, Harris.” Giọng Lucy cất lên đằng sau gã. “Tất cả đã kết thúc rồi.”

    “Tốt đấy”, Tomel nói. “Cô bịp tôi.” Gã quay lại đối diện Lucy, cầm khẩu Browning ngang bụng, được cỏ che kín, khẩu súng chĩa về phía cô. Cô mặc chiếc áo phông trắng.

    “Hãy thả súng xuống”, Lucy ra lệnh.

    “Tôi đã thả rồi”, Tomel nói.

    Gã không động đậy.

    “Cho tôi trông thấy hai tay anh. Giơ tay lên. Nào, Harris. Lời cảnh cáo cuối cùng.”

    “Nghe này, Lucy...”

    Đám cỏ cao bốn feet. Gã sẽ thụp xuống, bắn vào đầu gối cô rồi kết liễu đời cô ta bằng một băng đạn xả ở tầm gần. Tuy nhiên, như thế cũng đầy rủi ro. Cô ta vẫn có thể kịp nã một hay hai phát.

    Rồi Tomel để ý thấy điều này: ánh mắt của Lucy. Ánh mắt thiếu chắc chắn. Và gã xem chừng cô giơ khẩu súng với vẻ quá đe dọa.

    Cô ta đang bịp mình.

    “Cô hết-đạn rồi”, Tomel mỉm cười nói.

    Một chút im lặng và nét mặt Lucy khẳng định điều ấy. Tomel nâng khẩu súng săn lên bằng cả hai tay và nhằm vào cô. Cô chằm chằm nhìn lại với vẻ tuyệt vọng.

    “Nhưng tôi thì không.” Một giọng nói cất lên gần đó. Nữ cảnh sát tóc đỏ! Tomel nhìn sang cô, và bản năng gã mách bảo gã rằng: Cô ta là đàn bà. Cô ta sẽ do dự. Mình có thể hạ cô ta trước. Gã vung khẩu súng về phía cô.

    Khẩu súng trong tay Sachs giật lên và cảm giác cuối cùng của Tomel là bên đầu có cái gì đập vào ngưa ngứa.





    Lucy Kerr trông thấy Mary Beth loạng choạng bước ra hàng hiên, hét to thông báo rằng Culbeau đã chết, còn Rhyme và Garrett thì không sao.

    Amelia Sachs gật đầu, rồi bước về phía xác Sean O’Sarian. Lucy chuyển sự chú ý của mình sang xác Harris Tomel. Cô cúi xuống, bàn tay run rẩy nắm lấy khẩu súng săn Browning. Cô tự nhủ rằng mặc dù đáng lẽ cô phải tràn ngập nỗi khiếp sợ khi tò mò xem xét khẩu súng đẹp đẽ này từ bàn tay một kẻ đã chết thực tế thì cô lại hoàn toàn tập trung suy nghĩ về chính khẩu súng. Cô băn khoăn không biết liệu nó có còn đạn không.

    Lucy trả lời câu hỏi ấy bằng cách siết cò - mất một viên đạn tuy nhiên biết chắc chắn một viên đạn khác đã được đưa lên nòng.

    Cách đấy chừng năm mươi feet, Sachs đang cúi xuống lục soát xác O’Sarian, khẩu súng vẫn chĩa vào cái xác. Lucy băn khoăn tự hỏi tại sao người nữ đồng nghiệp lại phải cẩn thận thế, rồi, với sự chế giễu, đi đến kết luận đó ắt là một bước đúng chuẩn.

    Cô tìm thấy chiếc áo đồng phục và lại mặc vào. Nó đã bị các viên đạn nhỏ của súng săn xé rách, nhưng cô cảm thấy ngượng ngập vì cơ thể mình khi chỉ mặc mỗi chiếc áo phông bó sát. Lucy đứng bên cạnh cái cây, thở nặng nhọc trong bầu không khí nóng nực, chờ Sachs quay lại.

    Nỗi tức giận thuần túy - trước những sự phản bội xảy ra trong cuộc đời cô. Từ cơ thể cô, từ chồng cô, từ Chúa.

    Và bây giờ là từ Amelia Sachs.

    Lucy liếc nhìn ra phía sau, nơi Harris Tomel nằm. Ánh mắt có thể chiếu thẳng từ cho lúc nãy gã đứng đến lưng Amelia. Tình huống nghe cũng hợp lý: Tomel đã nấp dưới cỏ. Gã đứng lên, bắn vào lưng Sachs bằng khẩu súng săn. Rồi Lucy chộp lấy súng của Sachs và giết chết Tomel. Sẽ không ai biết được sự sai khác - trừ bản thân Lucy và có lẽ, linh hồn Jesse Corn.

    Lucy cẩm khẩu súng săn lên, cảm thấy nó nhẹ tênh tựa một bông phi yến trong bàn tay cô. Áp cái nòng súng trơn nhẵn, thơm thơm vào má, nhớ lại lúc cô áp mặt vào thanh sắt mạ crôm chắn xung quanh chiếc giường bệnh viện sau ca phẫu thuật cắt bỏ vú. Cô hạ cái nòng súng trơn nhẵn xuống, chĩa vào chiếc áo phông màu đen của người nữ đồng nghiệp, nhằm đúng xương sống lưng cô ta. Cô ta sẽ chết không đau đớn gì. Và nhanh chóng.

    Nhanh chóng y như Jesse Corn.

    Việc này chỉ đơn giản là đối một cuộc đời tội lỗi lấy một cuộc đời trong trắng vô tội.

    Lạy Chúa lòng lành, hãy để con bắn một phát thật trúng đứa phản bội.

    Lucy nhìn xung quanh. Chẳng có ai chứng kiến cả.

    Ngón tay Lucy móc vào cò súng, siết lại.

    Nheo mắt ngắm, giữ cho cái chấm đồng của đầu ruồi không rung rinh nhờ đôi cánh tay đã khỏe mạnh lên sau nhiều năm làm vườn, nhiều năm chăm sóc một ngôi nhà - và một cuộc đời - mà không dựa dẫm vào ai. Nhằm chính xác vào giữa lưng Amelia Sachs.

    Làn gió nóng nực thổi vi vu qua đám cỏ mọc xung quanh cô. Cô nghĩ về Buddy, về cuộc phẫu thuật, về ngôi nhà và những mảnh vườn của mình.

    Lucy hạ khẩu súng xuống.

    Cô siết cò cho tới lúc hết đạn, rồi báng súng áp bên sườn, họng súng chĩa lên trời, cô lững thững quay lại cho chiếc ô tô đỗ phía trước ngôi nhà gỗ. Cô đặt khẩu súng xuống đất và tìm thấy điện thoại di động, liền gọi cho cảnh sát bang.

    Chiếc trực thăng cấp cứu tới đầu tiên, các nhân viên y tế vội vã băng bó cho Thom và đưa anh ta tới trung tâm y khoa. Một người ở lại chăm sóc Lincoln Rhyme, huyết áp của anh đang gần mức nguy kịch.

    Khi mấy phút sau cảnh sát tới trên chiếc trực thăng thứ hai, họ bắt giữ Amelia Sachs trước, trói quặt chân tay cô ra đằng sau, để nằm trên nền đất nóng bỏng bên ngoài ngôi nhà, rồi họ vào bên bắt giữ Garrett Hanlon và đọc cho gã nghe các quyền của gã.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này