Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
  1. I♥forumtruyen Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    22 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    1,165
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    89
    Giới tính:
    Nữ
    Lòng vòng quanh căn phòng chứa đầy quà đẹp lung linh này, cuối cùng hắn dừng lại ngay quầy bán khuyên tai.
    - Đừng nói mua cái này nhé? - Nhi chỉ vào những đôi khuyên tai sáng lấp lánh trong lồng kính.
    - Ừm...Chị ơi, lấy giùm em cái này! - Minh chỉ vào 1 cặp rồi nói với bà chị kia.

    Chị ta lấy lên 2 cái khuyên tai hình tròn màu bạc, cảm thấy ưng ý, hắn quay sang nó:
    - Trả tiền đi!
    - Mua 2 cái lận hả?
    - Cậu không thấy tôi có tới 2 lỗ lận hả? - hắn chìa tai trái của hắn ra cho nó thấy.
    - Nhưng của cậu...
    - Tôi không thích cái đấy nữa, mua không thì bảo.
    - Được rồi. - Nhi ngậm ngùi đưa tiền của mình cho bà chị kia, liếc Minh 1 cái rồi đi ra ngoài.
    Minh đi theo nhưng chợt dừng lại, quay lại chỗ ban nãy:
    - Chị ơi, lấy cho em thêm 2 cái như thế này nữa nhé!

    *******

    - Nhi - hắn chạy ra ngoài cửa níu tay nó lại.
    - Đừng nói mua cái gì nữa nha? - mặt nó nhăn lại, nghi ngờ.
    - Không, tôi đưa cho cậu cái này. - rồi hắn chìa ra trên tay 2 cái khuyên tai.
    - Cái này...tôi mua cho cậu mà, tính trả lại hả?
    - Điên hả? Cái cậu mua đang nằm trên tai tôi nè - hắn đưa tai trái của hắn ra cho nó coi, không biết hắn đeo hồi nào mà nhanh thế nhỉ - còn cái này tôi mua cho cậu đấy.
    - ?
    - Tại vì tôi thấy trên tai trái của cậu cũng có 2 lỗ, bộ hồi đó cậu cũng bấm lỗ tai hả?
    Nhi giật mình đưa tay lên nắm lấy vành tai như muốn che đi 2 vết bấm tròn tròn nhỏ nhỏ ấy:
    - Liên quan gì tới cậu chứ?
    - Chỉ hỏi thôi mà, để tôi đeo cho cậu nhé!
    - Khỏi. - nó né người sang 1 bên tránh bàn tay hắn.
    - Sao thế?
    - Ừm...tôi không muốn đeo khuyên tai.
    - Không muốn đeo thì bấm làm gì?
    - Để trưng đấy, được không?
    Hắn không nói gì, Nhi xăm xoi 1 hồi rồi tiếp:
    - Nhưng sao cái này giống cái tôi mua cho cậu thế?
    - Cùng 1 loại mà.
    - Được rồi, cậu tặng thì tôi sẽ lấy. - nó cười tươi đón lấy cặp khuyên tai.
    - Không đeo lấy làm gì?
    - Bấm để trưng thì bây giờ lấy cũng để trưng. Đi về đi, tôi có hẹn với tên....
    Cũng may chưa nói hết câu nó đã kiểm soát được mình mà dừng lại.
    Minh nhíu mày nhìn nó:
    - Tên nào?
    Nó cười xòa:
    - Haha..có tên nào đâu, ngoại ý mà.



    Minh chở nó về nhà rồi cũng về luôn, hắn phải điểm danh trước mặt ba hắn rồi còn chuẩn bị cho bữa tiệc nữa.



    Từ phòng tắm đi ra, Nhi vô cùng thoải mái khi lớp bụi trên người mình đã được rửa sạch.

    - Aaaaaaaaaa - tiếng la thất thanh của nó vang vọng khắp 5 tầng lầu - cậu...cậu sao vào được đây?
    - Thấy cửa không khóa nên tôi vào luôn. - Phong trả lời nhưng không nhìn nó, nếu để ý kĩ sẽ thấy mặt hắn hơi ửng đỏ.
    Nhi cũng hơi thắc mắc về thái độ này của hắn.
    - Chị làm gì mà la om sòm thế? - Hy từ trong phòng chạy ra, khuôn mặt nó bõng trở nên sáng rỡ khi thấy Phong - ơ...anh là anh Phong khối 12 mới chuyển tới phải không ạ?
    - Tôi cũng nổi tiếng nhỉ? - Phong cười lại nhìn Hy.
    Nụ cười rạng rỡ khi thấy trai đẹp của Hy bỗng trở nên méo xệch khi thấy Nhi:
    - Chị...mới tắm hả?
    - Ừ, sao?
    - Vậy...quần...quần áo chị đâu?
    - Con này hỏi hay nhỉ, thì trên người tao chứ ở đ... - nó nhìn lại người mình, lại 1 tràng chữ a vang lên rồi chạy vọt vào phòng, đóng rầm cửa lại.
    Nó tựa lưng vào cánh cửa, tự cốc đầu mình mấy cái:
    - Ngu quá đi, hồi nãy mình để quên đồ trong phòng mà nhìn thấy hắn cái mình quên béng mất...huhu...
    Trên người nó hiện tại chỉ quấn có 1 cái khăn to, mặt đỏ như mới vừa ăn phải ớt.

    5' sau nó đi ra với bộ đồ hoàn chỉnh, nó giục:
    - Đi thôi!
    - Cậu mặc cái đó đi á? - Phong chỉ vào bộ đồ Nhi đang mặc, lại quần jean với áo sơ mi.
    - Sao?
    - Làm bạn gái tôi thì phải mặc diện 1 tí đi chứ?
    Nói rồi hắn thảy cho nó 1 cái túi giấy màu hồng.
    Nhi chụp lấy, mở ra xem. Nó lôi ra 1 cái váy màu hồng, chắc dài tới đầu gối nó, phần trên ôm sát lấy người, phần dưới xòe ra được xếp thành 2 lớp, lớp ở ngoài mỏng và trong suốt để người khác có thể thấy ở trong là 1 lớp hồng hơi đậm được cắt xẻ rất chi là đẹp mắt ( huhu mình tả đại đó, tại vì mình mù về thời trang nhắm)
    Còn nữa, ở dưới đáy túi là 1 đôi cao gót...màu hồng.
    Nhi xem xét 1 hồi:
    - Cậu thích màu hồng lắm à?
    - Không, tôi nghĩ con gái ai cũng thích mặc váy màu hồng nên mua đấy, không biết có vừa cậu không nữa.
    - Thế không thích màu hồng và không thích mặc váy thì không là con gái à? - giọng Nhi càng lúc càng đanh lại.
    Hy chen vào:
    - Thế chị Nhi không phải con gái rồi.
    - Im ngay, tao không là con gái thì là con gì?
    - Là sao? - Phong khó hiểu.
    Nhi thở mạnh 1 cái, gằn từng chữ:
    - Tôi...cực...ghét...màu...hồng...và....cực ghét mặc váy cậu biết không hả?
    - HẢ?
    - Tôi không mặc đâu.
    - Sao lại thế được?
    - Cậu nghĩ sao vậy hả? đã là váy rồi lại còn màu hồng nữa là sao?
    - Chị thấy sao chứ...em thấy đẹp mà.
    Hy nhanh tay chụp lấy cái váy mới bị Nhi cho đi máy bay miễn phí.
    - Nói vậy cậu không mặc à? - Phong nhìn nó.
    - Không!
    - Là váy nhưng không phải màu hồng có được không? - Phong tiếp.
    - ?
    - Còn 1 cái này nữa màu xanh lá cây, đi thôi.
    - đi đâu?
    - Chọn váy cho cậu rồi còn trang điểm nữa, tôi không muốn bị mất mặt vì cậu đâu?
    - Thế còn cái này thì sao? - Hy đưa cái váy lên, hỏi.
    - Nếu em thích thì cứ giữ lại.
    Hắn nói rồi kéo nó ra ngoài.

    Tại shop thời trang MM....

    - Mặc cái này vào - hắn thảy cho Nhi 1 cái váy giống hồi nãy nhưng là màu xanh lá cây.
    - Nhưng... - định phản đối nhưng nhìn thấy khuôn mặt hắn "hơi đáng sợ" nên nó lủi thủi đi vào phòng thay.
    - Khoan đã. - nó chưa kịp đi vào đã bị hắn gọi lại.
    - Gì nữa?
    - Mang cái này nữa... - hắn đưa cho Nhi 1 đôi giày cao gót màu xanh lá cây luôn - cả cái này nữa - và hắn đưa cho nó 1 cái túi xách nhỏ màu xanh lá cây nốt (tại tg bị ghiền màu xanh lá cây đó mà) - tôi đi đây 1 tí, xíu quay lại.

    Nó bước ra khỏi phòng thay đồ bằng những bước đi chập chững vì không đi quen giày cao gót.
    - Oa...bộ váy này hợp với em thật đấy! - 1 chị nhân viên la lên.
    Nó không nói gì, chỉ cười cười.
    - Em đi theo chị.
    - Đi đâu ạ?
    - Cậu Phong bảo trang điểm nữa mà.
    - Ơ...mà hắn đi đâu rồi.
    - Cậu ta cũng phải lực đồ cho mình nữa chứ?
    - À...



    Phong đã chuẩn bị xong, hiện tại hắn đang đứng đợi Nhi, mấy đứa con gái đi qua cứ tấm tắc khen hắn mãi.
    Bây giờ hắn đang mặc 1 bộ đồ vest kết hợp với 1 đôi giày cổ cao, tất cả đều màu trắng.
    Hắn bỗng khựng lại, như người mất hồn khi nhìn thấy Nhi đang từ từ bước ra.
    Mái tóc dài của nó được thả xuống, thẳng tắp như mới duỗi, khuôn mặt trang điểm nhẹ cùng với đôi môi xí muội nhìn rất dễ thương.
    Hắn nhìn nó ngất ngây, tim đập liên hồi cho tới khi nó đánh cái bốp vào lưng hắn:
    - Sao thế? Thấy tôi đẹp quá hả?
    Hắn giật mình, bối rối nhưng cũng ráng nhìn lại nó và chê bai:
    - Đẹp cái con khỉ, nếu không muốn tôi nói cậu là người 2 lưng thì...
    - Im. - nó cắt ngang, dám nói nó là người 2 lưng à?

    - Nhìn 2 người đẹp đôi quá à? - nhân viên 1 thốt lên.
    - 2 người đẹp như tranh ý. - nv 2.
    - Cứ như hoàng tử với công chúa chị chỉ?
    - ...
    - ...
    Nó mặc kệ cho mọi người nói cái gì vì nó nghĩ mấy người đó chỉ nịnh thôi, công việc mà.



    Trong khi đó, tại nhà Minh...

    - Để em thắt cho... - Khanh không biết từ đâu chạy vào giành lấy cái cà vạt thắt cho Minh.
    - Sao em vào được đây.
    - em có chìa khóa.
    - Sao em lại có?
    - em lấy của anh.
    - Ơ..con nhỏ này...
    Khanh tí tởn:
    - Xong rồi...mà anh nè...
    - Gì?
    - Ưm...hình như xíu nữa có cái vụ khiêu vũ đúng không?
    - Thì sao?
    - Em làm bạn nhảy của anh nhé?
    Minh vừa cột dây giày vừa nói như không quan tâm:
    - Tùy em...với lại, ba anh chỉ lợi dụng cái vụ sinh nhật của anh để giao lưu với đối tác thôi, anh còn lạ gì.





    Tại khách sạn Phương Đông...

    Khách khứa đã tới đông đủ, hàu như chỉ là các mối làm ăn của gia đình Minh.

    Hắn cùng những người bạn mà chúng ta đã biết trừ Phong và Nhi đang đứng ở đại sảnh.

    - Thằng Phong chừng nào tới?
    - Chắc sắp rồi, nghe đồn anh ý mang cả bạn gái.

    Tiệc bắt đầu đã được 30'...

    1 chiếc xe limo dừng lại trước cửa khách sạn.
    1 trai 1 gái bước xuống.
    Phong đưa khủyu tay cho Nhi.
    - Gì? - nó ngây thơ hỏi lại.
    - Khoác vào.
    - Tại sao?
    - Cứ khoác đi, hỏi nhiều.

    Phía bên kia, ông Lâm Trấn (ba Phong) và ông Trần Huy (ba Minh) đang nói chuyện rất vui vẻ, tay người nào người nấy đều cầm ly rượu vang.

    2 người bắt gặp Nhi và Phong đang đi vào.

    - Phong, sao giờ này con mới tới? - ông Trấn hỏi con mình.
    - Con kẹt xe.

    - Ơ...Phong kìa, còn người đi bên cạnh sao nhìn...quen quen... - Linh chỉ tay về phía 2 đứa.
    - Nhi? - Hoa ngỡ ngàng đẩy gọng kính.
    - Con nhỏ này, sao là Nhi được, nó bận đi đâu đó với ngoại nó mà, với lại...nó đâu có đẹp thế?
    - Nhưng..giống lắm, biết đâu nó định tạo bất ngờ thì sao, lại đó đi.
    Rồi cả đám kéo lại phía Nhi và Phong.

    Ông Trấn quay sang Nhi:
    - Thế còn ai đây?
    - Bạn gái con ạ. - vừa nói hắn vừa thụi Nhi 1 cái ngay lập tức nó như con rô bốt cúi đầu xuống lễ phép:
    - Con chào bác ạ!

    - Bạn gái? - Minh cùng mấy đứa loi choi kia sau khi đã xác nhận đúng là Nhi vô cùng ngạc nhiên trước câu nói "bạn gái con ạ" của Phong.

    Nhi ngước mặt lên:
    - Ơ... - nó không tưởng tượng được là đám này cũng ở đây, nhất là khuôn mặt Minh lúc này đã lộ rõ vẻ tức giận thay cho bộ mặt sắc lạnh ban nãy.
    "Vui rồi đây" Phong vẫn với nụ cười gian xảo, kéo Nhi lại gần, khoác tay lên vai nó.

    *******

    Xoảng.....

    Phá vỡ bầu không khí ngột ngạt sắp sửa bao trùm, 1 tiếng bể vỡ vang lên, tất cả quay sang nhìn ông Huy, ly rượu trên tay ông đã trở thành từng miếng thủy tinh li ti dưới nền nhà lẫn vào dòng nước đỏ nhạt.

    Mặt ông Huy trắng bệch, đôi môi khẽ run lên, mắt vẫn dán vào người con gái mà mới được con trai của đối tác gọi là bạn gái, đầu óc hỗn loạn "Giống...giống quá..."

    Nhi hơi khó hiểu tại sao ông ta lại có hành động đó.

    - Chủ tịch không sao chứ? - ông Trấn lên tiếng hỏi.
    Ông Huy giật mình, quay sang cười gượng:
    - À...không...không sao...
    - Anh bị sao vậy? - bà Vân (mẹ Minh) lo lắng chạy tới.
    - à...không....tôi đi rửa mặt 1 lát. - nói rồi ông quay người vào trong, đầu óc vẫn quay cuồng như chong chóng, mặc dù rất giống con người đó nhưng ông không muốn nhìn thêm, vì càng nhìn...kí ức đau buồn mà ông đang cố gắng quên suốt mười mấy năm nay lại càng hiện về rõ rệt hơn.

    Bà Vân nhăn trán nhìn theo chồng mình rồi quay sang đám bạn của Minh:
    - Các con là bạn của Minh hả?
    - Dạ!
    - Ơ...Phong, sao con đến trễ thế? - bà hỏi Phong rồi di chuyển con mắt qua Nhi, thoáng giật mình, bà làm đổ 1 ít rượu xuống nền sáng láng " Sao...sao lại...?"
    Phong nhận ra ánh mắt bà Vân nhìn Nhi rất lạ, nhưng vẫn cười:
    - Cô thấy sao ạ? Bạn gái con đấy!
    - Bạn...bạn gái con hả? Đẹp nhỉ? - mắt bà vẫn không rời khỏi Nhi làm Nhi càng thêm khó hiểu "Vợ chồng nhà này sao thế? Sao lại nhìn mình kiểu đó?"
    - Sao thế ạ? - Phong khẽ hỏi.
    - À...không, tại bạn gái con hơi giống 1 người bạn hồi trẻ của cô ấy mà, thôi mấy đứa chơi vui vẻ nhé!
    Nói rồi bà bất thần cất bước vào trong " Sao lại có thể giống như thế được? ", có thể nói là trán của bà đang dần đổ xuống mấy giọt mồ hôi.
    - thôi, ba cũng đi nhé! - ông Trấn vỗ vai con mình rồi cũng đi lại phía bên kia nhập vào cùng dòng người.



    Để lại 9 người trẻ tuổi sắp bùng nổ.

    Linh xoay người Nhi lại phía mình:
    - Mày...thật đấy à?
    - Ừm...
    - Mày...quen hắn? - Linh chỉ tay vào Phong.
    - À...
    - Đúng đấy, có gì không? - Như nhận ra Nhi sắp không nói theo ý mình, Phong đớp lấy câu hỏi và trả lời giùm nó.
    - Gì chứ? Không phải mày đang quen anh Hải à? - ngón tay Linh đổi hướng sang Hải, anh vẫn đứng đấy, chẳng nói gì, khuôn mặt lạnh không kém ai kia.
    Hoa nhảy vào:
    - Nhi với anh Hải chia tay rồi.
    - Hả?
    - Ôi, chồng quên chưa nói cho vợ, ở đây ai cũng biết chuyện này rồi, chắc chỉ có vợ là không biết, sơ ry vợ nhá! - Quân chạy tới ôm quàng lấy vai Linh.
    - Gì?
    - Thôi, vợ chồng mình qua kia nói chuyện nhá! - nói rồi Quân kéo Linh đi ra góc bên kia, để chuyện của ai thì người đó tự giải quyết.

    - Mày nói...đi với ngoại mà. - Hoa nhìn Nhi khiến nó giật mình.
    Nó nhìn thấy bộ mặt ai cũng...gọi là không được ổn cho lắm.
    Nó gượng gạo:
    - Thật ra....tôi muốn tạo bất ngờ cho mọi người đấy mà, vui không? - đến đây tự nhiên nó bật cười lớn lên.
    Tưởng chừng mọi người sẽ tin nhưng chỉ vì 1 câu nói của Phong mà sự hi vọng nhỏ nhoi trong Nhi biến mất:
    - Bất ngờ gì chứ? Tôi chỉ nói là sinh nhật con trai tập đoàn J.K thôi mà, ngay từ đầu cậu đâu biết Minh là người đó, vậy mà câu vẫn đi, chắc cậu yêu tôi lắm nhỉ? - hắn cố tình nói nói lớn cho mọi người cùng nghe, Nhi quay qua hắn định bụng sẽ cho hắn ngậm miệng lại, nào ngờ hắn lại tuôn tiếp - chà, vì tôi mà cậu phải nói dối là có hẹn với ngoại....ưm....
    Lần này Nhi đã kịp nhón cái chân ngắn cũn của mình lên mà bịt miệng hắn lại, nó kéo hắn đi 1 nước, trước đó nó không quên cười lại với đám bạn:
    - Đừng nghe hắn nói nhé!

    - Nhi thích Phong thật sao? - Hoa nói nhỏ nhưng đâu hay mọi người đều nghe thấy.
    - Không lẽ vì lí do này mà Nhi chia tay anh Hải? - tính bon chen của Khanh lại nổi lên nhưng chả đúng lúc tí nào.
    Hải khẽ đặt ly rượu xuống bàn:
    - Anh đi vệ sinh 1 lát.

    Cho đến giờ, Minh vẫn chưa phản ứng gì, khuôn mặt hắn dần nóng lên, sự tức giận đã lên đến đỉnh điểm và
    Xoảng...
    Lại 1 ly rượu nữa lại được yên phận dưới đất.
    - Khốn kiếp! - sự giận dữ của hắn khiến mọi người xung quanh run lên vì sợ, hắn đạp đổ chậu cây gần đó và xỏ 2 tay vào túi quần, bỏ thẳng ra ngoài.

    - Minh, đi đâu đấy? - tiếng ông Huy la lên từ trong sảnh.
    Hắn không quan tâm đến lời nói đó, vẫn đi thẳng.
    - Minh!

    Nhân vật chính của buổi tiệc thật sự đã bỏ về.



    Về phần Nhi với Phong........

    Nó kéo hắn vào tuốt bên trong sâu khách sạn, thả hắn ra 1 cách thô lỗ:
    - Cậu định gây hiểu lầm đấy à?
    - Hiểu lầm cái gì? - hắn tỉnh bơ như mình là người vô tội.
    - Sao cậu lại nói thế hả?
    - Thì đúng sự thật mà, thật ra cậu đâu biết con trai tập đoàn này là ai.
    - Được rồi, vậy sao hồi nãy không nói đỡ cho tôi mà lại châm dầu vào lửa thế hả?
    - Theo sự thật mà.
    - Dẹp ngay cái sự thật của cậu đi! - nó hét lên, nó thấy trong lòng mình bây giờ thật sự rất bực.
    - Dẹp ngay cái sự thật của cậu đi! - nó hét lên, nó thấy trong lòng mình bây giờ thật sự rất bực - vì sự thật tôi và cậu đâu có quen nhau, cậu đang làm mọi việc thêm rắc rối đấy có biết không hả?
    - Thế à? - trong cơn thịnh nộ dữ dội của Nhi mà Phong lại có thể bình thản như chuyện thường.
    - "Thế à"? Hay nhỉ, tại sao cậu không nói cho tôi biết Minh chính là người đó chứ?
    - Cậu nói không cần biết mà.
    - Khốn kiếp, ngày mai cậu đi giải thích đi.
    - Tại sao?
    - Sự việc ra nông nỗi này là tại cậu mà, trăng sao gì ở đây, điên thật.
    - Ưm...nếu như cậu muốn nói thì...tôi sẽ nói...
    Nhận ra trong câu nói của hắn đầy ám chỉ, nó càng bực hơn, nó không cần nói nhiều nữa, quay lưng đi ra ngoài, được mấy bước, nó dừng lại, lột cái đôi giày chết tiệt làm chân nó sưng tấy nãy giờ ra và quăng vào 1 xó, mang theo cả những bực dọc vào đôi chân trần.



    Khi tên Bảo tới cũng là lúc bạn bè Minh về hết ( sao h này mới tới hả ông Bảo kia?? )

    - Anh Minh đâu mẹ? - Bảo lại bên mẹ mình, mắt vẫn dáo dác tìm anh.
    - Về rồi, con đi đâu sao giờ này mới tới?
    - Con quên.
    - Sinh nhật anh mình mà quên à?
    - Mà sao anh ấy về thế?
    Dường như bà Vân không hề để ý đến câu hỏi cuối cùng của cậu con trai út, trong đầu bà đang nghĩ về hình ảnh của Nhi "không lẽ là con của chị ấy...? Không thể nào, mình phải hỏi mới được..." rồi bà chạy ra chỗ ban nãy, nhưng chẳng thấy nó đâu cả, tìm lấy bóng dáng mấy đứa bạn nhưng cũng không có.
    - Mẹ tìm gì à? - Bảo đã đứng bên cạnh bà từ lúc nào.
    - à..không...
    "Mình phải hỏi thằng Phong về con bé mới được" bà đổi hướng suy nghĩ, quay qua thì thấy Phong đi trong ra:
    - Phong này! - bà gọi.
    - Dạ!
    - Cô bé hồi nãy tên gì thế?
    - Ai ạ?
    - Bạn gái con đó.
    - À...cô ấy tên Nhi.
    - Nhi? Thế con có biết ba mẹ con bé tên gì không?
    - Không ạ, cô hỏi làm gì thế?
    - Không...không có gì? - rồi bà đi vào trong nơi các bà tám vẫn còn đang tụ tập mặc dù tiệc đã tan dần.

    - Anh Phong...chuyện gì đang xảy ra thế? - Bảo ngây thơ hỏi.
    - Ai biết. - Phong nhún vai rồi cũng bước ra ngoài, nơi có cái xe đang đợi mình, có vẻ hắn đã thỏa mãn với những chiến công mà hắn đã gầy công xây dựng nên.





    Nhi lê bàn chân đã lấm đầy bụi về tới nhà.

    Nó giật mình khi thấy trước cửa nhà mình có 1 chàng trai đang đứng dựa lưng vào, mặt hơi cúi xuống 1 chút, tay cầm điếu thuốc, miệng phả ra làn khói mờ.

    Nó tiến lại gần, cho đến khi chàng trai ngước mặt lên nhìn nó bằng đôi mắt lạnh lùng, nó mới nhận ra người đó là Minh.

    - Cậu...sao cậu lại ở đây? - nó khẽ hỏi.
    - Tôi ở đây không được à? - hắn nhếch mép cười, khói thuốc xông vào mũi Nhi khiến nó khó chịu.
    - Sao cậu lại hút thuốc chứ, dập đi.
    - Không thích. - hắn vừa nói xong cũng là lúc nó giật phăng lấy điếu thuốc quăng xuống dưới đất, nhưng nó cũng không dại gì mà lấy chân dập điếu thuốc vì nó đang đi chân đất mà.
    - Về đi! - nó đẩy hắn qua 1 bên lấy đường đi vào nhà.
    Nhưng nó chưa kịp mở khóa thì đã bị hắn kéo tay lại:
    - Quen hắn...thật đấy à?
    Nhi thoáng bỡ ngỡ trước câu hỏi của hắn, nó phải trả lời làm sao. Không lẽ nói nó là thủ lĩnh bí ẩn, vì muốn giữ bí mật nên mới giả bộ làm bạn gái Phong...hay là nói quen thật cho đỡ phiền phức, không được, nếu như vậy thì chuyện này càng rối ren thêm thôi.
    Nó giật tay ra khỏi hắn:
    - Quan tâm làm gì?
    - Tại sao...không phải là tôi? - hắn hỏi tiếp, khuôn mặt hiện lên chút buồn.

    *******

    Nhi ngước lên nhìn hắn, nó có cảm giác như mình đang bắt đầu dao động từ khoảnh khắc này thật rồi.

    - Tại sao...lại là hắn...mà không phải tôi? - cùng với ánh mắt đượm buồn, giọng của hắn lại vang lên nhè nhẹ bên tai nó.
    Đôi khuyên tai mà nó mua tặng hắn giờ đây lấp lánh dưới ánh đèn phía trên đầu 2 đứa.
    Nó đưa tay mình lên má hắn:
    - Cậu buồn...vì chuyện đó sao?
    Hắn vẫn nhìn nó, không nói gì.
    - Tôi với tên Phong...không phải quen nhau thật đâu nên đừng như thế nữa. - nó nói cứ y như đang dỗ con nít lên 6, kèm heo 1 nụ cười.
    - Nói dối! - khẽ phát ra 2 từ đấy, có lẽ hắn còn lại chút hi vọng.
    - Thật đấy.
    - Vậy tại sao....



    - 2 người đang làm gì ở đó đấy? - chưa kịp để cho Minh quăng ra những chữ từ trong cuống họng, 1 giọng nói từ phía bên kia cắt đứt luôn từng mạch chữ khiến câu nói chưa hoàn chỉnh đã phải dừng lại.
    Nhi quay phắt người sang chủ nhân của cái giọng nói hơi bị vô duyên đấy:
    - Phong? - đồng thời nó rút luôn cái tay đang yên vị trên mặt Minh 1 cách nhẹ nhàng.
    - Vợ định ngoại tình đấy à? - Phong kéo tay nó về phía hắn, ôm quàng qua cổ nó, nói như giận dỗi.
    Nó như nổi hết cả da gà da vịt khi bị hắn gọi là "vợ", chắc lại nhiễm của thằng Quân với con Linh rồi đây.
    Nó hất tay hắn ra:
    - Ai là vợ của câu chứ?
    Giờ nó mới nhận thấy là sau lưng Phong còn có cả Tài, nhưng Tài lại không nhìn nó lấy 1 cái mà cứ thế mở khóa đi thẳng vào nhà, cũng không nói gì với 2 tên kia. Hắn...đang giận ai chăng?
    Nhi rời mắt khỏi Tài với sự khó hiểu rồi quắc qua Phong:
    - Tới đây làm gì?
    - Sợ vợ đi về 1 mình bị biến thái bắt cóc nên chồng đi theo đó mà.
    - Vợ vợ chồng chồng gì ở đây hả?
    - Vợ nói vậy là chồng giận đấy nhá - rồi hắn cúi xuống hôn nhẹ lên môi nó, điên hơn là trước mặt Minh - lần này tha cho đó.

    Đứng hình...là tình trạng của nó lúc này.

    Phong cười thầm, đánh mắt qua Minh - con người nãy giờ đang im lặng, nắm chặt 2 tay kìm nén cơn giận dữ:
    - Cậu...đừng có mà lén phén với Nhi của tôi đấy nhá!

    "Nhi của tôi" 3 từ khiến tim Minh đau như cắt.
    "Nhi của tôi" 3 từ khiến Nhi tỉnh táo và kéo Phong qua 1 bên cách xa Minh 4m rưỡi.

    - Tên kia, cậu chỉ nói mình giả bộ quen nhau trong bữa tiệc thôi mà, bây giờ coi như mình kết thúc rồi còn gì.
    - Ai nói thế? - Phong điềm nhiên hỏi lại.
    - Cậu chứ ai? - nó gắt.
    - Tôi sao? - hắn tự chỉ tay vào mình - sao tôi không biết nhỉ?
    - Gì chứ? - nó nghiến răng.
    - Tôi đâu nói thế đâu. - lại cái bản mặt ngây thơ mớ tội đấy khiến nó tức điên người.
    - Cậu...cậu....
    Phong mặc kệ cho núi lửa sắp phun trào khẽ nhìn qua Minh nhưng không thấy hắn ở chỗ cũ, chỉ thấy ở phía cuối dãy hành lang có 1 dáng người đang bước xuống từng nấc thang đầu tiên.
    Phong quay qua định nói hắn về luôn nhưng
    Bụp
    - Dám trả treo với bà hả? Mi chết chắc rồi con. - vâng, bụp chính là cái tiếng khi nắm đấm của nó tiếp xúc với cái mũi cao cao của hắn.
    Và tiếp sau đó là những tiếng động vui tai...
    Bốp...Binh...Hự...Á....

    - Nhi! Con đang làm cái gì đấy?
    Nó đang ngồi trên bụng hắn và ra sức tấn công vào khuôn mặt hắn ( hành hạ trẻ em dưới 20 tuổi nà bà con ơi), đang định cho hắn thêm 1 phát nữa thì chợt khựng lại, bên thái dương đổ vào giọt mồ hôi, nuốt nước miếng cái ực, cố rặn ra 1 nụ cười mếu mó quay qua người có cái giọng vừa rồi, nó đứng dậy miệng cười tươi hơn cả hoa héo:
    - Ủa...ngoại ra đây có gì hông? - vừa nói nó vừa lấy chân đá vào tên nạn nhân còn nằm dưới đất, hắn đứng dậy 1 cách đau đớn, cúi gập người xuống:
    - Con chào bà ạ!
    - Ai đấy? - giọng ngoại nghiêm khắc khiến nó giật thót mình.
    - Bạn trai của Nhi ạ. - 1 lần nữa Phong lại cướp mất lời nó.
    - Gì...gì...? - nó hốt hoảng nhưng chưa kịp thành chữ vì bị ngoại chen ngang.
    - Bạn trai?
    - Dạ! - hắn vẫn hớn hở.
    Ngoại nhìn từ đầu tới chân Nhi, khác xa hoàn toàn với mọi ngày, tóc xỏa dài, lại còn mặc váy, trang điểm, thiếu điều không mang giày. Nhưng chỉ cần nhiêu đó thôi cũng khiến ngoại ngạc nhiên và lòng bà chợt thắt lại vì hình ảnh nó lúc này quá giống với người con đã mất của mình.
    - Bạn trai mà sao lại đánh tới tấp thế? Có nói đỡ cho nó không đấy? - ngoại vẫn nghi ngờ.
    - Giỡn mà ngoại.
    - Liệu hồn đấy, tao mà còn thấy mày như vậy nữa là coi chừng đó.
    - Con biết rồi.
    Khi dáng người ngoại đã khuất hẳn sau cánh cửa, nó mới thở phào nhẹ nhõm.
    Phong quay sang nó:
    - Nhìn sơ thôi tôi cũng biết ngoại cậu cấm cậu cái gì...
    - Hả?
    - Thứ nhất...không được đánh nhau.
    "Rõ ràng quá còn gì?"
    Hắn cầm lấy mớ tóc của nó và tiếp:
    - Thứ 2...không được cắt tóc...và thứ 3 - hắn vén mái tóc nó ra đằng sau phía tai trái - ...là không được đeo khuyên tai. Đúng chứ?

    *******

    - Sai rồi! - dù đã bị nói trúng tim đen nhưng nó vẫn ra công mà phủ nhận.
    - Sai?
    - Cậu đừng tưởng cái gì mình cũng biết như thế, tránh ra. - nó đẩy hắn ra 1 cách thô lỗ rồi đi vào nhà, chợt thấy thiếu thiếu cái gì đó, nó ló đầu ra.
    Ế...tên Minh đâu rồi????
    Nó không thấy Minh mà chỉ thấy tên Phong đứng vẫy tay chào nó:
    - Tôi nghĩ là tôi đúng đấy! - rồi hắn nháy mắt với nó coi như là 1 lời chúc ngủ ngon và đi về.

    - Tên này chắc hâm nặng lắm nè...mà sao hắn biết nhỉ?
    Nó đứng yên nhìn theo hắn, 1 lúc sau, nó quay đầu đi vào nhà "Tên Minh này chắc hiểu lầm nặng lắm rồi đây, mai phải đi giải thích mới được."

    Cùng lúc đó...

    Hoa và Hải đang trên đường đi về bằng taxi.

    - Anh buồn nhiều lắm à? - Hoa cất tiếng sau 1 hồi im lặng.
    - 1 chút. - anh trả lời.
    - 1 chút là sao?
    - Anh cứ tưởng Nhi sẽ quen Minh...không ngờ lại là Phong.
    - Sao...lại là Minh?
    - Không có gì, tới nhà em rồi kìa, vào đi!
    Chiếc xe dừng lại ngay căn nhà của Hoa, nó bước xuống nhưng cũng ráng nói với anh khi cánh cửa đang dần đóng lại:
    - Bây giờ chúng ta sẽ vẫn là anh em, nhưng 1 ngày nào đó, không phải bây giờ, em sẽ làm cho anh yêu em như anh đã yêu Nhi vậy. ( câu nỳ mình "chôm" của pn nh0x nỳ, tks nh0x nhá!)



    Sáng hôm sau...

    Tại canteen Bạch Dương vẫn náo loạn như thường lệ.

    Nhi đi tới với hi vọng sẽ gặp được tên Minh nhưng tất cả mọi người mà được xem là bạn bè nó ở đây không có tên nào có cái bản mặt của tên Minh.

    - Minh đâu? - nó kéo ghế ngồi cạnh Hoa.
    - Không biết, hồi nãy trong lớp cũng không thấy hắn.
    - Nghỉ rồi hả?
    - Không, hồi tiết 1 thì có mặt hắn nhưng sang tiết 2 chả thấy đâu cả.
    - Trước mặt chồng mình mà hỏi thăm thằng khác là sao? - cái giọng này chả ai khác chính là cái tên gây ra hiểu lầm trầm trọng.
    Nhi không nói gì, chỉ liếc hắn như muốn ăn tươi nuốt sống.
    - 2 anh chị quen nhau hồi nào thế? - Khanh vừa uống nước vừa hỏi.
    - Không có quen / Hôm qua. - Nhi và Phong cùng nói 1 lúc nhưng nội dung chả ăn khớp tí nào.
    - Là sao? - 5 cặp mắt trợn tròn nhìn 2 đứa.
    - Mới quen hôm qua đó mà! - Phong lấy chân đá mạnh vào chân Nhi.
    - Không có quen, không quen gì hết. - nó cũng đâu có vừa, cũng biết đá lại mà, bộ hắn tưởng chân nó bị què à?
    - ?
    - Không thật sao? - Phong nhìn Nhi với cặp mắt cáo già khiến nó giật mình "Muốn nguyên trường này biết chuyện đó à?"
    Nó nuốt nước miếng cái ực " tên khốn kiếp, mi đang biến ta thành trò hề đấy à?"

    Chợt tất cả đổ dồn con mắt về phía trước, là tụi thằng Hùng mà, lại có trường nào muốn đấu nữa đây??

    - Tên Minh đâu? - tên Hùng xỏ 2 tay vào túi quần, kênh kênh cái bộ mặt thấy gớm của mình ra trước tụi nó.
    - Có gì thì nói đi!
    - Thôi được rồi, xíu nhắn lại với thằng đó nhé!
    - ...
    - Quận TTT muốn tái đấu...
    - HẢ?
    - Chúng không phục chúng ta, bởi vậy tuần sau tái đấu, nhớ tới đấy!

    - Lại đánh nhau à? - khi tụi nó đã đi hẳn, Khanh đưa con mắt nhìn anh mình.
    - Liên quan gì đến mày. - Phong gắt con em tưng tửng của mình.
    - Không liên quan đến em á? Anh có tin là em méc ba tội anh đi đánh nhau không? - giở tuyệt chiêu của mình, Khanh gắt lại thằng anh.
    - Hơ...mày tưởng anh mày sợ à? Ngon thì méc thử coi. - Thách lại con em, tên Phong này chắc không biết Khanh định làm gì rồi.
    - Là anh nói đấy nhá! - nói rồi Khanh lôi điện thoại từ trong túi ra, bấm số - Ba ạ...ba ơi anh Phong....
    Tất nhiên là tên Phong phải ngăn con em làm bậy rồi, hắn giật phắt lấy cái điện thoại trên tay em mình:
    - Nói thật đấy à?
    - Anh thách em mà, đưa đây! - tiếng chuông điện thoại của Khanh vang lên, Phong giật thót mình nhìn vào màn hình: Papa.
    - Đưa đây cho em, anh kêu em nói mà.
    - Thôi được rồi, bé Khanh xinh đẹp của anh. - Phong giở trò năn nỉ.
    - Em tự biết em đẹp rồi, không cần anh khen.
    - Chứ bây giờ mày muốn gì?
    - Hề hề, sớm như vậy có phải tốt không. - dụ được thằng anh mình làm Khanh vui hớn hở - chiều nay anh đi shopping với em nhé!
    - Đi với mẹ đi.
    - Không đi đúng không? - Khanh bấm nút nghe và áp điện thoại lên tai - dạ con nghe nè ba.
    - Thằng Phong làm sao con? - giọng ông Trấn vọng ra.
    - Dạ...anh Phong...
    Phong đổ mồ hôi lã chã, chắp tay cầu xin con em $%#% với hi vọng mong manh.
    - Dạ...anh Phong đòi ăn kem á mà ba.
    - Mày rảnh nhỉ...có biết ba mày bận lắm không.
    - Sorry papa.
    Rồi Khanh cúp máy, quay sang Phong:
    - Nhớ nhé, chiều đi với em.
    - ... - tức quá không nói nên lời.
    - À...anh nàk...
    - Gì nữa?
    - Rủ anh Minh đi nữa.
    - Tự đi đi.
    - ... - Khanh quắc mắt nhìn hắn - em gọi mẹ nhé!
    Hết ba rồi tới mẹ, mày hãy đợi đó! => suy nghĩ của Phong.
    Những người còn lại như rớt tròng khi nghe cuộc trò chuyện của 2 anh em nhà này.
    Chả là hồi đó Phong đi đánh nhau 1 lần, thế là về nhà bị ba hắn cắt tiền trong 1 tháng nên hắn hơi khiếp.
    - Sẽ như thế nào nếu như ba cậu biết cậu đi đánh nhau nhỉ? - Nhi hỏi vu vơ, nó định âm thầm trả thù hắn đây mà.
    Như đoán ra được cái ý đồ không mấy đen tối của nó, Phong ghé sát vào tai nó:
    - Cậu định nói cho ba mẹ tôi à? Tôi không chắc hậu quả của việc này đâu nha!
    "Huhu...tên khốn, mình lại thua hắn rồi" Nhi thảm thiết kêu lên trong tâm trí.

    - Tên Minh đâu nhỉ? - Phong đứng dậy - để tôi đi tìm hắn nói về chuyện này.
    - Có thể là đang ngủ trong phòng y tế rồi. - Quân đoán.



    - Dậy, tên Minh kia, có chuyện nè! - Phong lay người Minh khi hắn còn nằm cuộn tròn trong cái căn ấm êm của phòng y tế.
    - Gì? - giọng hắn phát ra nhưng vẫn không thay đổi tư thế.
    - Tuần sau tái đấu với bên TTT đó. - Phong đi thẳng vào vấn đề.
    - Xong chưa?
    - Chưa...chiều nay đi shopping với con Khanh nữa, nhớ đi đấy, coi chừng nó mổ ruột thì tôi không chịu trách nhiệm đâu.
    - ...
    - Đi đây, ngủ đi!
    Phong đi được mấy bước cách cánh cửa mấy xen - ti - mét thì Minh vùng dậy:
    - Khoan đã, tôi có chuyện muốn nói...

    *******

    - Gì? - Phong quay phắt người lại.
    - Lên sân thượng đi. - Minh bước xuống khỏi giường, đút 2 tay vào túi quần và đi trước.

    Trên sân thượng...có 2 chàng trai đang đứng.

    1 chàng thì đứng dựa lưng vào thành lan can, quay mặt vào trong.
    1 chàng thì quay mặt ra ngoài, ngắm những tòa nhà cao cao phía xa.

    - Có gì không? - Phong lên tiếng trước.
    - Cậu...định đem Nhi ra giỡn đấy à? - Minh không nhìn hắn, lấy thuốc từ trong túi ra hút.
    - Cậu đang nói gì thế? - có thể là Minh đoán đúng nhưng hắn vẫn giả vờ như không hiểu.
    - Nhi không đáng để cho cậu đem ra giỡn đâu.
    - Tôi...đem Nhi ra giỡn sao? Tại sao tôi phải làm thế? - lỡ giả vờ rồi thì giả cho tới cùng luôn, tiện thể chọc tức tên Minh 1 tí.
    - Chẳng phải...
    Minh chưa nói xong thì bỗng nhiên điện thoại của Phong reo lên.
    Phong bắt máy:
    - A lô?
    - LÂM PHONG.......... - cái giọng hét chói tai của 1 đứa con gái ở đầu giây bên kia phát ra làm Phong và Minh giật thót tim.
    - Ai đấy? - hú vía 1 lúc, cuối cùng hắn cũng đặt cái cục điện thoại về chỗ cũ.
    - Cậu đang ở đâu đấy? - chẳng để tâm đến câu hỏi của Phong, cô gái vẫn quát.
    - Sân thượng, ai vậy?
    - tút...tút...
    - Ơ... - hắn lấy điện thoại ra khỏi tai - con nhỏ nào khùng thế nhờ?

    - Rồi...nói tiếp đi! - Phong cho điện thoại vào túi quần, quay sang Minh - dạo này cũng hút thuốc lại hả? Đưa tôi với!
    Minh rút nguyên 1 bao thuốc lá ra, đặt lên tay cho hắn:
    - Cậu không thích Nhi mà,sao lại như thế?
    - Làm sao cậu biết tôi không thích Nhi?
    - Biểu hiện của cậu.
    - Biểu hiện của tôi làm sao?
    - Không...

    RẦM...

    1 lần nữa, câu nói của Minh lại bị cắt ngang, nguyên nhân chính là cái cửa ở phía căn nhà nhỏ chỗ ra sân thượng đã bị phá tung.

    - Nhi? - 2 anh chàng nhà ta đồng thanh, không khỏi ngạc nhiên.
    - Cậu cũng ở đây à? - như 1 lời chào, Nhi quay sang nói gấp với Minh rồi kéo Phong đi xoành xoạch.
  2. I♥forumtruyen Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    22 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    1,165
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    89
    Giới tính:
    Nữ
    Tại sân sau...

    - Vậy người hồi nãy gọi cho tôi là cậu à? - Phong ngớ người hỏi.
    - Chứ ai? - nó cộc lốc.
    - Sao cậu biết số tôi.
    - Khanh cho.
    - Có gì không, bộ nhớ tôi hả?
    - Im đi, có chuyện rồi cậu biết không hả?
    - Chuyện gì? - Phong ngây thơ.
    Nó quắc con mắt hình viên đạn qua nhìn hắn:
    - Hôm qua có đứa trong trường mình đi dự buổi tiệc sinh nhật tên Minh đó, nghe được cái chuyện tôi với cậu đang quen nhau, đi đồn ầm khắp trường rồi kìa, giờ phải làm sao? - cứ như cái kiểu hỏi giống lần trước bị hiểu lầm là quen Minh, nó cuống hết cả lên.
    - Thì sao? - với cái điệu bộ không thể nào dửng dưng hơn được, hắn làm như không có chuyện gì xảy ra cả.
    - Thì sao? - nó hỏi lại.
    - Ai biết.
    - Ai biết?
    - Thì kệ nó đi, vào học rồi, lên lớp thôi vợ yêu.
    - Này thì vợ yêu... - đi kèm với 4 chữ đấy là 3 tiếng động êm tai : Bộp...cốp...rầm...
    Bộp là Nhi đấm cho hắn 1 phát vào cái mặt đẹp đẹp xinh xinh kia, vì hắn cũng biết bí mật của nó rồi nên cần gì phải giấu cái máu bạo lực mang trong người. cốp là vì mất thăng bằng nên Phong đập đầu vào tường và rầm là do choáng váng quá nên hắn bị té.



    Ra về...



    Cái hiện tượng hay đúng hơn là tin đồn về Lê Thanh Nhi lớp 12A9 trăng hoa bây giờ không 1 ai trong trường là không biết.

    - Ôi...không ngờ con Nhi nó lại như thế. - ở phía cổng trường, lại 1 lũ bà tám đang đi ra.
    - Hết Minh rồi lại tới Phong.
    - chậc, con nhỏ đó có gì đâu chứ.
    - Chắc mắt của 2 người đó đui hết rồi.
    - Nhưng mà bây giờ Nhi quen Phong, chúng ta sẽ có hi vọng với Minh.
    - ...
    - ...

    - Mấy chị nói gì thế ạ? - 1 tên từ đâu chạy ra chặn đường lũ bà tám.

    - Ax...lại mỹ nam nào nữa đây?
    xịt máu mũi...xịt máu mũi...khăn giấy đâu??
    Hiz...lần đầu tiên mấy bà này đứng gần trai đẹp nên thế, chứ thường thường là toàn ngắm ở xa thôi.

    - Tôi hỏi là mấy chị đang nói gì thế? - chàng trai nhắc lại.
    - ... - ngu ngơ.
    - Mấy chị vừa nói Nhi nào quen anh Phong rồi anh Minh gì cơ??
    - ... - thơ thẩn.
    - Ashiiii...trả lời đi chứ. - điên người, cậu ta gắt lên.
    - À... - mấy bà tám giật mình - cậu quan tâm chuyện đó làm gì nhỉ?
    - Mấy chị nói gì nói lại em nghe đi. - không cần quan tâm mấy người đó hỏi gì, hắn vào chủ đề chính.
    - À...chỉ là trong trường có 1 con nhỏ quen được 2 hotboy thôi, có gì không?
    - 2 hotboy đó là Minh và Phong? Cụ thể hơn được không. - tên này hâm nhỉ, tự nhiên không quen biết mà chặn đường người ta hỏi này nọ là sao?
    - Thì con nhỏ đó lúc trước quen Minh bây giờ lại quen Phong nên...
    - Dừng lại... - hắn cắt ngang - cho hỏi con nhỏ đó tên gì nhỉ?
    - Nhi.
    - Lê Thanh Nhi đúng không?
    - Cậu cũng biết con nhỏ đó à, đừng nói bị nó dụ nữa nhé!

    Không để ý đến tụi này nữa, cậu ta thoáng thấy được 3 nhân vật chính và 5 nhân vật phụ đang đi ra rồi.
    Với vận tốc tên lửa, cậu ta phi nhanh lại đấy, gọn lẹ:
    - Anh Minh về nhà đi, ba mẹ muốn hỏi tội anh vì chuyện tối hôm qua, chị Nhi theo tôi.
    - Ơ..ơ...cái gì thế? - Nhi bất ngờ khi bị cái tên này lôi đi.
    - Bảo! Cái gì đấy? - Minh gọi với theo.
    Bảo dừng lại:
    - Ba gọi nhưng anh không bắt máy nên bắt em tới tận trường đem anh về nhưng bây giờ em có tí chuyện rồi nên anh về đi.



    Tại quán kem cách trường không xa...

    Bảo hằm hằm nhìn Nhi.

    - Lôi người ta ra đây có gì không? - nó bắt đầu thấy bực.
    - ...
    - Nói gì đi chứ?
    - Rốt cuộc là ai trong 3 người đó? - cuối cùng Bảo nhà ta cũng lên tiếng.
    - Chuyện gì? - nó không hiểu cài tên này đang nói về vấn đề gì.
    - Chị...thích ai trong 3 người đó?
    - ... - mặt đần ra 1 đống.
    - Ashiiii....Rốt cuộc là chị thích ai trong 3 người. Anh Hải, anh Minh hay anh Phong?

    *******

    " Mình thích ai sao? " nó nghĩ nhưng đúng hơn là đang tự hỏi bản thân.

    - Sao lại hỏi thế?
    - Thì chị cứ trả lời tôi đi.
    - Tôi không thích ai cả, được chưa?
    - Không tin nổi.
    - không tin thì thôi.
    Nói rồi nó đứng lên xách cặp đi về, nhưng mới đi ra được tới cửa thì đột nhiên mưa lớn:
    - Ax...mưa hồi nào vậy trời!
    - Ơ...hồi nãy còn nắng mà. - phía sau nó còn có cả Bảo.
    - Làm sao mà về bây giờ? - nó cuống cuồng lên.
    - Chị có đem dù không?
    - Nắng chang chang ai biết mưa mà đem. ( xì, có mưa chị cũng k đem nữa mà)
    - được rồi, vào đây ăn, nhân tiện chờ mưa ngừng rồi về.
    - cậu...trả tiền nhé!
    - Ừ!



    Minh về tới nhà, không phải là nhà riêng mà là căn biệt thự của nhà họ Trần.

    - Ba mẹ gọi con về có gì không? - hắn vào nhà không thèm hỏi han gì ai hết, ngang nhiên ngồi xuống ghế đối diện ba mẹ hắn.
    - Giải thích đi, chuyện hôm qua là sao hả? - ông Huy ném cho con mình ánh nhìn giận dữ.
    - Sao là sao ạ?
    - Mày...mày còn hỏi lại tao à?
    - Thì chán nên con về trước thôi, có gì to tát đâu chứ.
    - Mày...
    - Anh à... - ngăn cho cơn giận của chồng mình không lên đến đỉnh điểm, bà Vân nhẹ giọng. - Mẹ gọi con về không phải chuyện đó.
    - Chứ là gì?
    - Mẹ muốn hỏi...cái con bé bạn gái thằng Phong đấy, chắc con biết nó chứ?
    - Sao em lại hỏi về con bé đó? - ông Huy dường như không muốn nhớ về hình ảnh của Nhi lúc đó 1 chút nào cả.
    - Con...không biết bạn gái tên Phong đó là ai hết, được chưa ạ? - mặt hắn tối sầm lại rồi đi thẳng lên lầu, vào phòng của hắn. Vì trước đây hắn ở trong nhà này nên cũng có phòng riêng ở đây.



    Quay lại với Nhi và Bảo...

    - Cho tôi hỏi 1 câu nhé? - Bảo e dè hỏi nó.
    - Cậu vừa mới hỏi đấy thôi. - nó thản nhiên cho miếng kem lạnh vào, mắt lơ đãng nhìn ra ngoài trời mưa.
    - Vậy 2 câu nhé?
    - Hết 2 câu rồi.
    - Ashiii, không thèm xin phép nữa, lâu lâu muốn làm người lịch sự 1 chút cũng không được.
    - Cậu mà lịch sự nỗi gì, có gì thì hỏi đi.
    - Chị đang quen ai thế?
    - Có quen ai đâu.
    - Lại xạo...chị đang quen anh Hải, nhưng có bữa tôi nghe chị đang quen anh Minh, hôm nay tôi lại nghe chị quen anh Phong, thế chị quen ai?
    Nó phụt liền miếng kem nhưng hên là không túng ai để bị nói là mất vệ sinh:
    - Cậu nghe ai nói thế?
    - Mấy bà tám trường chị.
    - cậu đi tin mấy bà tám à?
    - Ừ thì...biết đâu lại đúng.
    - Không đúng, tôi đâu có quen ai.
    Bảo lại nhìn nó xăm xoi:
    - Nói chị không quen anh Phong hay anh Minh đi, nhưng mà...chẳng phải chị đang quen anh Hải hả?
    Nó ngưng ăn:
    - Chia tay rồi.
    Bào há hốc mồm:
    - Cái gì? Hồi nào?
    - Lâu rồi.
    - Thật không?
    - Không tin thì thôi.
    Im lặng...

    1 lúc sau...

    - Gì đấy? - Nhi đang có điện thoại, người gọi là Hy.
    - Huhu chị ơi...
    - Cái gì?
    - Ngoại..ngoại...
    - Ngoại làm sao?
    - Ngoại dầm mưa về giờ sốt cao lắm, xíu nữa chị về nhớ mua thuốc nhé!
    - Cái gì? - nó bật người dậy - sao lại dầm mưa?
    - Em không biết, em hỏi nhưng ngoại không nói.
    - được rồi.

    Nó cúp máy, khuôn mặt lo lắng " Đã yếu rồi mà còn dầm mưa sao?"

    - sao thế? - Bảo thấy nó như thế cũng hỏi.
    - Không có gì, tôi về đây. - nó đứng dậy thì bị Bảo kéo lại:
    - Còn mưa mà.
    - dầm mưa tôi cũng có chết đâu.



    Về tới nhà...

    - Mày cho ngoại ăn gì chưa? - Nhi hỏi Hy, ném cái cặp qua 1 bên.
    - Anh Tài nấu chao cho ngoại ăn rồi.
    - Tài?
    - Ừm...anh ấy thấy người ngoại ướt từ dưới cầu thang nên đưa lên đây.
    - Thế à?
    - Anh ấy đi mua cái gì cho ngoại rồi ý.
    - Có ai hỏi đâu?

    Rồi nó quay sang bà, bà vẫn còn ngủ:
    - Sao lại dầm mưa chứ? Lỡ có chuyện gì thì sao, thật là...
    Trong giấc ngủ, không biết bà mơ thấy gì nhưng bà lại khẽ kêu lên, trước mặt Hy và Nhi, 1 giọt nước mắt lăn trên khuôn mặt nhăn nheo của bà:
    - Phương...Phương à...Phương...đừng *****....đừng đi...
    Nhi giật mình, lòng thắt lại:
    - Phương sao? sao ngoại lại kêu tên mẹ chứ?
    - Ngoại..đã gặp chuyện gì sao? - ở phía sau Hy khẽ nói nhỏ.
    Nhi quay phắt người lại:
    - Chuyện gì là chuyện gì?
    - Em không biết nhưng trước đây...chỉ có những lần ngoại có chuyện mới ngủ và gọi tên mẹ Phương thôi.
    Nhi ái ngại quay sang nhìn ngoại nó, ngay cả khi mơ nó còn chưa bao giờ mơ đến ba mẹ mình, đơn giản vì nó đã chẳng cần tình thương của ba mẹ từ lâu rồi, bây giờ người nó cần để ở cạnh nó chỉ có bà mà thôi, nó không dám chắc sẽ như thế nào nếu ngoại cũng đi giống như ba mẹ nó...

    - Chờ ngoại tỉnh, tao sẽ hỏi xem đã có chuyện gì với ngoại...





    Tối...

    Ngoại vẫn trong tình trạng ngủ li bì.

    Tài bưng tô cháo tới bên bà, lấy tay đặt lên trán của bà:
    - Không ổn rồi, sốt cao hơn hồi trưa, phải đem ngoại lên bệnh viện thôi.
    - Gì cơ?
    - Có thể không phải ngoại ngủ mà là đang hôn mê, nhanh đi.





    Trong bệnh viện, Hy sốt sắng đi qua đi lại. Nhi thì ngồi yên 1 chỗ, Tài ngồi cạnh Nhi.

    Bác sĩ đi ra...

    - Bà tôi sao rồi ạ? - Hy chạy tới bên bác sỉ, lo lắng hỏi.
    - Theo kết quả cho thấy, bà đã bị tai biến.
    - Dạ?

    *******

    - Bà đã bị tai biến mạch máu não, sẽ bị liệt nửa người, bây giờ cần phải để bà ở lại đây 1 thời gian để theo dõi. - bác sĩ vẫn ôn tồn nói.
    - Không phải chứ, không phải chỉ là sốt bình thường thôi sao? - Nhi chạy lại, khuôn mặt sốt sắng.
    - Không, cô bé ạ! - ông bác sĩ vỗ vai nó rồi cùng 2 cô y tá ở phía sau đi khuất cuối dãy hành lang.

    "Rốt cuộc là đã có chuyện gì khiến ngoại phải như thế chứ?" nó cùng Hy bước vào căn phòng nơi bà vẫn nằm đấy, có lẽ là Hy đang khóc.

    Nó đi ra ban công, bầu trời hôm nay rất đẹp, có nhiều sao nữa.
    Cơn gió rít qua khiến nó rùng mình vì lạnh.

    - Ngày mai cậu nghỉ học chứ? - Tài đứng sau lưng nó, lấy cái áo khoác đặt lên bờ vai mỏng manh.
    - Có lẽ thế!
    - Cậu ổn chứ?
    - Có gì đâu mà không ổn.
    - Cậu...với cô bé Hy kia...khác nhau nhỉ?
    Nó không nói gì, chỉ cười.

    - Chị ơi, ngoại tỉnh rồi! - giọng Hy ơi ới ở trong.

    - Ngoại thấy sao rồi? - Nhi khẽ hỏi.
    Bà lắc đầu rồi nhìn xung quanh:
    - Ta đang ở đâu đấy?
    - Bệnh viện.
    - Sao lại ở bệnh viện?
    - Ngoại không biết hay sao mà còn hỏi, tự nhiên đi dầm mưa làm chi vậy hả?
    - Hả?
    Nó thở dài rồi tiếp:
    - Ngoại muốn ăn gì không?
    - Không, mình về nhà đi!
    - Ơ...
    Bà hất cái chăn trên mình định bước xuống nhưng sao...tại sao cái chân không cử động được?? Bà ngước lên nhìn 3 người cháu đang đứng đấy.
    - Ngoại bị tai biến, bị liệt nửa người. - Nhi không cần giấu diếm làm gì, kiểu gì sau này bà chẳng biết nên nó nói thẳng luôn.
    Bà hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cũng trùng xuống, bà nằm lại xuống giường, phẩy tay:
    - Mấy đứa ra ngoài đi, ta muốn yên 1 chút.
    - Vậy...ngoại nghỉ đi, khi nào cần thì gọi con.
    Rồi 3 đứa đi ra ngoài.
    Bà kéo chăn lên lại, nước mắt bà lại lăn khi nhớ về lúc sáng.

    Trên đường đi chợ về nhà thì đột nhiên trời mưa lớn, bà trú mưa trong 1 cái hiên cách chợ không xa.
    Chợt bà nhìn thấy 1 bóng dáng rất quen, cái mái tóc đó trong mưa, cái khuôn mặt ướt át trong mưa đó thật sự...thật sự rất quen, phải chăng đi dường mệt quá nên bà mới bị hoa mắt, mới nhìn thấy cái dáng của đứa con gái đã mất xuất hiện ở đây và đang dầm mưa.
    Đúng, sự thật là như thế, bà đã đi nhanh theo cái dáng đó mặc dù trời đang mưa, người bà đã ướt sũng, bà gọi tên "Phương", cô gái đi trước cũng đứng lại, quay qua nhìn bà nhưng nào đâu phải, vì trời mưa to quá nên làm con đường trước mắt bà trở nên hư ảo, khiến bà nhìn thấy đứa con gái có cái dáng nào đó giống người con tên Phương của mình cũng lầm tưởng.
    Tại sao bà lại không tin vào cái sự thật đó, cái sự thật mà cách đây 16 năm người con gái đó cùng người con rể của mình đã chết thật rồi???
    Thất vọng, bà lê từng bước về, đầu vẫn đội mưa mặc kệ sức khỏe của mình ra sao.
    Có lẽ trong suốt bao nhiêu năm nay bà đã quá nhớ về người con của mình.

    Bà khóc, khóc rất nhiều, khóc vì nỗi nhớ con, khóc vì bây giờ mang bệnh tật không thể lo cho 2 đứa cháu gái...



    Sáng hôm sau...

    - Ngoại ăn cháo nhé, con đi mua. - Nhi vừa nói vừa đỡ ngoại ngồi dậy.
    Bà khẽ gật đầu.
    - Ở đây có gì thì ngoại nói với con Hy nhé! - nói rồi nó đi ra ngoài.

    - Sao lại như thế hả ngoại, mấy ngày trước ngoại còn khỏe mạnh lắm mà. - Hy vừa gọt táo vừa phụng phịu nói.
    Ngoại lại không nói gì, lại cười.

    - Dì Như, phải dì không ạ?
    Phía trước là 2 người 1 nam 1 nữ đứng tuổi trung niên, bước vào căn phòng bệnh của bà.
    - Ơ...
    - Thật sự là dì đúng không ạ?
    Hy không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
    Nó hết nhìn ngoại nó rồi lại nhìn 2 con người xa lạ kia.
    - Ai đấy? - tay bà run run.
    - Con là Vân với anh Huy nè, dì không nhận ra sao?
    Bà sững người 1 lát, rồi cười chua chát:
    - Thì ra là 2 người à? Tôi già rồi nên chẳng nhớ được ai.
    - Ai vậy ngoại? - sự tò mò khiến Hy không chịu được nên đành mở miệng.
    - Người quen cũ thôi.
    - Cháu của dì ạ? - ông Huy hỏi.
    - Ừm...cháu nuôi thôi nên đừng có hỏi nhiều. - bà lạnh lùng.
    - Lâu rồi không gặp dì, hồi đó, dì chuyển nhà đi đâu thế?
    - Sao tôi phải trả lời cho anh chị?
    - Sao dì lại như thế với tụi con chứ?
    - Tôi...thật sự không muốn mắc nợ gì với 2 người cả, con Phương chết rồi nên tôi và 2 người nên tỏ ra không quen biết thì tốt hơn.
    - Nhưng...tại sao dì lại ở đây, dì bị bệnh gì ạ? - bà vân vẫn hỏi tiếp mặc cho khuôn mặt chồng mình đang bị áp đảo bởi vẽ buồn rầu và mệt mỏi.
    - Tôi không có gì để nói với cô cậu cả, mong 2 người về cho.



    - Ngoại ơi, ăn đi cho nóng nè! - vừa lúc đó, Nhi chạy đi mau cháo về tới, hớn ha hớn hở chạy vào rồi đứng khựng lại như bức tượng.

    - Ơ..cháu...cháu là...bạn gái thằng Phong hôm bữa đúng không? - bà Vân thoáng nét ngạc nhiên.
    Nhi không nói gì, nó nhìn xung quanh cảnh tượng đang diễn ra.
    - Nhưng...cháu vừa gọi bà này là gì nhỉ...ngoại?

    - Nhi, Hy...đi ra ngoài đi, ngoại cần nói chuyện.

    2 đứa không hiểu gì nhưng vẫn lững thững bước ra ngoài và đóng của lại.

    Vừa ra đến nơi thì cũng là lúc bọn bạn nó có mặt đông đủ trước mặt khiến nó giật mình:
    - Sao lại tới đây? Cúp học hả?
    - Ừ thì lâu lâu cúp 1 bữa. Tài nói ngoại có chuyện gì hả? - Linh ngó nghiêng vào phòng bệnh.
    - Ngoại đang nói chuyện, chúng ta xuống dưới kia ăn gì đi.
    - Chuyện gì?
    - Mày nhiều chuyện quá.

    Rồi tất cả lại quay gót xuống dưới, có lẽ Minh không biết người đang nói chuyện trong đó lại là ba mẹ mình...
    - Cô bé đó, không phải là con của cô ấy chứ? - ông Huy lên tiếng.
    - Phải!
    - Dạ? Chẳng phải dì nói nó đã chết cùng với anh chị ấy rồi sao? - tới lượt bà Vân ngạc nhiên.
    - Tôi nói như thế để không cần phải mang ơn anh chị nữa, tôi có thể tự nuôi nó đến giờ này mà...nếu như tôi nói nó còn sống thì chắc là 2 người sẽ nhận nó làm con nuôi vì tình cảm đối với con Phương nhà tôi chứ gì?
    Bà Vân khẽ ngước lên nhìn chồng mình, bà đã chịu đựng trong suốt bao nhiêu năm qua về người chồng không hề yêu mình. Bà đã rất yêu ông Huy, nhưng ông lại đem tình yêu cho 1 người con gái tầm thường tên Phương, nhưng rồi người con gái đó lại đi yêu người bạn học của mình và kết hôn cùng người đó khiến ông vô cùng sa sút về tinh thần.
    Nhưng rồi cuộc hôn nhân của ông Huy và bà Vân cũng được tổ chức, đơn giản chỉ vì gia đình 2 bên đã đính ước từ nhỏ. Và 2 người đã hạ sinh ra 2 đứa con đẹp trai, mặc dù thế nhưng có lẽ ông Huy vẫn không thể nào quên được hình bóng đó.

    - Được rồi chứ, con Phương chết rồi và bây giờ tôi với 2 người không liên quan đến nhau nữa. Tôi mệt rồi, 2 người về đi.

    - vậy..tụi con xin phép. - 2 người cũng đi ra ngoài, lòng nặng trĩu.



    Trong thang máy đi xuống lầu dưới...

    - Nhiều người quá! - Linh khẽ kêu lên.
    - Ơ...Nhi với Minh đâu?
    - 2 người đó đâu?
    Cửa thang máy đã đóng lại rồi mà không thấy Nhi và Minh đâu cả.
    - Chắc thích đi bộ bằng cầu thang đây mà. - Phong cười nửa miệng.

    Hồi nãy khi bọn chúng vào thang máy rồi tự nhiên Minh lại thấy Nhi đi đâu đó, mặt bất thần ( nó đang buồn vì chuyện của ngoại nó đó mà) nên hắn đi theo nhưng không 1 tiếng động.

    Được 1 lúc, nó dừng lại:
    - Ơ...mình đang đi đâu vậy?
    - Cậu đang hỏi ai đấy?
    Nó giật mình quay người ra đằng sau:
    - Cậu đi theo tôi à?
    - Cậu nghĩ gì mà mấy đứa kia đi vào thang máy rồi cũng không biết thế hả?
    - Hả?
    - Cậu tính đi bằng cầu thang bộ sao?
    - Gì chứ? Tôi đâu có điên.
    Rồi nó 3 chân 4 cẳng chạy lẹ đến chỗ cầu thang máy, chờ.
    Hắn vẫn đứng sau nó:
    - Bộ ngoại cậu bệnh nặng lắm hay sao mà cậu bơ phờ thế?
    Nó không nói gì, bước vào thang máy, hắn bước theo.

    ax...thang máy có 2 người.

    Hình như nó cũng không để ý thì phải.
    Cứ 1 chút hắn lại quay sang nhìn nó mà nó lại chẳng biết gì.
    Cho đến khi nó nhận thấy là có ai đó đang nhìn mình thì nó mới quay qua, Minh giật mình.
    Nó lại tiếp tục không nói gì, quay về tư thế cũ, chợt nó lại quay phắt người qua:
    - Trán cậu sao lạ sưng 1 cục thế?
    Thấy nó nhìn mình với ánh mắt lo lắng, hắn cũng đưa tay lên trán xem thử, không biết hắn bị gì mà sao giờ mới thấy đau nhỉ?
    - à...chắc hồi sáng đập đầu vào tường đấy mà.
    - HẢ? - nó ngạc nhiên.
    - Có gì đâu mà há mồm to thế?
    - Đưa tôi coi! - nó rướn mình lên sờ vào quả ổi trên trán hắn, tim hắn đập thình thịch rất nhanh.
    Như 1 phản xạ tự nhiên, hắn nắm lấy tay nó trước khi để cho nó chạm vào mình.
    - Sao thế? - Nó ngu ngơ hỏi.
    Hắn không nói gì, nhìn nó chăm chăm làm nó đỏ chín mặt.
    Nó ra sức rút tay về nhưng hắn lại nắm chặt hơn.
    Và hắn cúi người xuống...khi môi cách môi khoảng 2cm thì...

    *******

    Ting
    Cánh cửa thang máy chợt mở ra, 2 con người ở bên trong giật thót tim né sang 2 bên, mặt đứa nào đứa nấy đỏ như gấc.

    - Xin lỗi, 2 người tiếp tục đi. - giọng của 1 phụ nữ đứng ngoài vang lên, kế bên là 1 người đàn ông, 2 người quay mặt sang chỗ khác, ngượng nghịu, rồi lại cùng đồng lòng quay ngoắt 180 độ:
    - Trần Huy Minh! - đồng thanh gớm, đúng là vợ chồng có khác, nhưng mà sao ông bà nhà này phản xạ chậm thế nhỉ?
    - Ba...ba...ba mẹ...
    Minh lắp bắp, Nhi nhìn kĩ 2 người trước mặt, là 2 người vừa mới nói chuyện với ngoại nó đây mà.

    Ông Huy cùng bà Vân bước vào trước khi cửa thang máy đóng lại.

    Ông nhéo tai hắn:
    - Cho mày ăn học mà mày lại đi cúp cua như thế này đây hả?
    - Á...á...bỏ ra...đau quá... - hắn la lên, nắm lấy cái tay ba mình.
    - Nhưng mà...2 đứa có quan hệ gì thế? - ngẫm nghĩ lại cái hiện tượng đáng lẽ không nên nhìn hồi nãy, bà Vân nheo mày hỏi.
    - Dạ? - nó và hắn tròn xoe mắt, bất ngờ với câu hỏi của bà.
    - À...ba mẹ đi đâu qua đây thế? Bệnh gì sao ạ? - tên Minh sau khi thoát khỏi bàn tay của ba mình, toe toét cười nhằm mục đích đánh trống lảng.
    - Ờ...dạo này mẹ hay bị đau đầu nên bảo ba đi khám chung.
    - Nhưng mà...2 đứa trả lời đi chứ!
    - Chỉ...chỉ là...chỉ là bạn bè thôi ạ! - Nhi ấp úng, cuối cùng cũng thành câu.
    Hằn có lẽ hơi thất vọng nhưng chỉ cười nhẹ ra vẻ đồng ý với câu nói đó của nó.
    - Bạn bè? - tới lượt ông Huy nghi ngờ.
    - Dạ!
    - Vậy...hồi nãy...2 đứa làm trò gì thế? - không thể bỏ qua dễ dàng được, nhất định bà Vân phải hỏi cho tới khi biết được kết quả.
    - Trò gì cơ? - ngây thơ như nai tơ.
    Ông bà nhíu mày nhìn 2 đứa.
    - Cậu...cậu ấy nói ó gì trong mắt cháu nên xem thử ấy mà. - lục tung cái đầu, lùng xục cái óc, cuối cùng nó cũng đưa ra 1 lí do hết sức là...vô lí.
    - Nhưng...mắt cháu có gì đâu. - bà Vân nhìn sâu vào đôi mắt nó, còn ông Huy thì không dám nhìn, vì chỉ cần nom sơ sơ thôi cũng thấy ánh mắt đó...giống lắm rồi.
    - Haha...thì có gì đâu...
    Bà Vân đăm chiêu " Cô bé này...với thằng Minh nhà mình...?"

    - Mày...đi tới trường liền cho tao! - ông Huy tức giận quát.
    - Đâu phải chỉ có mình con cúp đâu chứ, tụi kia cũng cúp đấy thôi.
    - Tụi nào?

    Ting
    Cánh cửa thang máy 1 lần nữa lại mở ra, phía bên ngoài là 1 đám loi choi mặc đồng phục trường bạch Dương đứng đấy.

    - Thì ra bọn này rủ nhau cúp đấy hả?
    - cô...cô chú sao lại ở đây? - tên Phong ngạc nhiên.
    - Thế còn mấy đứa?
    - À...bà Nhi bị bệnh nên bọn cháu tới thăm thôi, bạn bè mà.
    - Thế có xin phép thầy cô không?
    Tất cả im lặng...nhìn nhau.
    - Mấy đứa làm gì thì làm, tháng này mà rớt hạnh kiểm là coi chừng đó.

    *******

    - Con Hy đâu? - Nhi ngó qua ngó lại.
    - Nó nói để quên cái gì đấy trên phòng nên lên lấy rồi.

    Nói đoạn Phong quay sang ba mẹ Minh:
    - Cô chú đi ăn chung với bọn cháu không ạ?
    - Thôi, cô chú có việc phải về rồi, mấy đứa đi đi!
    Khác với chất giọng hiền từ của bà thì ông Huy lại nói như ra lệnh:
    - Chỉ được nghỉ hôm nay thôi đấy.

    Rồi cả 2 ông bà đi thẳng ra phía cổng bệnh viện. Trước khi để bọn trẻ thấy mình khuất, bà Vân đã quay đầu lại và nhìn 1 trong số những đứa đang tụ tập xem mình sẽ ăn gì đây.



    Đang ngâm nga ăn húp sùm sụp tô bún bò tại cái tiệm đối diện bệnh viện, Nhi ngước mặt lên:
    - Sao con Hy lâu xuống thế?
    Vừa dứt thì cái bài stronger - nhạc chuông của nó hát inh ỏi.
    Nó nuốt vội miếng bún:
    - Vừa nhắc là nó gọi liền nè!...A lô?
    - ...
    - Gì? - nó đứng phắt dậy.

    - Sao thế? - Tài thấy nó lạ bèn hỏi.
    Nó cúp máy vội vàng:
    - Ngoại có chuyện rồi, đi nhanh thôi.
    - Sao cơ, hồi nãy còn khỏe mà.

    Cả đám nhanh chân chạy thẳng vào bệnh viện mặc kệ cho chủ quán bún đang cầm cái giá la hét um sùm:
    - Ăn quỵt đấy hả? Trả tiền đi chứ?



    - Ngoại sao rồi?

    Lên tới nơi - phòng cấp cứu, chỉ thấy Hy đang ôm mặt khóc không khí căng thẳng đến lạ.

    - Có chuyện gì thế? - Linh sốt ruột.
    - Em không biết..lên là em thấy ngoại...đang ở dưới đất. - Hy trả lời trong nước mắt.
    - Sao lại thế được? - Nhi hét lên.
    Lần này Hy không nói gì, chỉ khóc.
    - Bình tĩnh đi Nhi à! - Tài đứng sau lưng nó, đặt 2 tay lên vai nó an ủi.



    15' trước...

    Khi ba mẹ Minh ra khỏi phòng bà, được 1 lúc thì bà chợt cảm thấy khát nước.
    Bà cố rướn mình lại chỗ bình nước, nhưng nó lại xa với tay bà.
    1 chút nữa thôi...bà cố gắng.
    Bà đã cầm được cái quai của cái bình nhưng vì 1 nửa cái thân già không thể cử động nên hơi khó khăn, khiến bà bị trượt tay và...uỵch...



    Hiện tại....

    Tất cả không biết làm gì, chỉ biết đi qua đi lại mà cầu trời khấn phật.
    1 lúc thật lâu sau...
    cạch...
    Bác sĩ bước ra, Nhi nhanh chân chạy lại:
    - Ngoại con sao rồi ạ?
    Ông bác sĩ nhìn nó ái ngại, khẽ lắc đầu:
    - Xin lỗi!

    *******

    - Xin lỗi? - sự thất vọng ê chề đợc trưng bày trên khuôn mặt nó, nhưng 1 phần nó cũng không tin lắm, nó lặp lại lời nói của ông bác sĩ.
    - Chúng tôi đã cố gắng rồi, cô bé à! - 1 lần nữa ông bác sĩ lại lắc đầu nói với nó bằng sự cảm thông.
    - Không thể nào, hồi nãy bà còn khỏe lắm mà. - nó dường như vẫn không thể nào tin được.
    - Tai biến mạch máu não, chỉ cần té 1 lần thôi cũng khó qua khỏi rồi.

    Phịch...

    Khi tất cả quay lại thì chỉ thấy Hy đang nằm dưới đất.
    - Hy à...tỉnh lại đi! - Tài chạy lại đỡ Hy lên.
    - Đưa cô bè vào phòng cấp cứu đi! - ông bác sĩ nhanh gọn.
    Tài bế xốc Hy lên và làm theo lời ông bác sĩ.
    Nhi lững thững lê từng bước cùng mấy đứa còn lại vào phòng bệnh. Nó dừng lại 1 chút và nhìn về phía cái giường trắng toát. Ngoại nó đang nằm đó sao? Nó bước lại đứng cạnh chiếc giường, mắt hơi đò, nó lật tung tấm mền trắng đang phủ hết con người bà như muốn xác minh xem người nằm ở dưới đấy có thật là ngoại của nó thật không?

    Nó sững người...
    Tốc...1 giọt nước mắt rơi từ khóe mi nó xuống sàn nhà mát lạnh.
    Lần đầu tiên trong suốt 11 năm qua...nó khóc.
    Linh cũng đang dụi đầu vào Quân mà khóc.
    Minh tiến lại gần Nhi, nhưng chưa kịp để hắn an ủi mình, nó đã giơ tay lên ngăn lại:
    - Được rồi, tôi muốn ở 1 mình. - rồi nó cố nở ra 1 nụ cười chứng tỏ là mình ổn, giọt nước mắt lăn dài trên má xuống khóe miệng...mặn chát, nó lại lững thững bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt.



    Ở 1 góc vắng của bệnh viện, những tiếng khóc nấc trong bóng tối của 1 đứa con gái vẫn cứ thế vang lên. Những lcu1 này nó thật yếu đuối, nó không hề mạnh mẽ như thường ngày.
    Minh đứng ngoài nhìn nó, mặc dù nó nói muốn ở 1 mình nhưng khi thấy nó như thế này, thật sự hắn muốn trở thành 1 người ở cạnh nó để cho nó mượn bờ vai.
    Hắn bước lại phía nó, ngồi xuống trước mặt và ôm nó vào lòng:
    - Khóc đi, cứ khóc tới lúc nào đã thì thôi!
    Và thế là nó khóc ầm lên, khóc rất nhiều, cứ giống như những năm qua nó không khóc là muốn để dành nước mắt cho bây giờ vậy.
    Nó bấu chặt lấy áo hắn, khóc ướt hết cả áo hắn...mặc kệ cho hắn đã thấy được vẻ yếu đuối của mình...

    Mất ngoại...chị em nó sống như thế nào?
    Liệu nó có thể đứng lên bằng sự mạnh mẽ đã được rèn luyện lâu nay?



    Đám tang ngoại, nó không khóc, đơn giản vì nó đã khóc nhiều rồi.
    Ba mẹ Minh cũng có đến dự, ông bà mở lời nói nó và Hy về nhà ông bà ở, họ sẽ chăm lo cho 2 chị em nó thay ngoại.
    Nó và Minh cùng đám bạn hơi khó hiểu về hành động này, và trong lần này..chúng cũng biết...Nhi và Hy không hề có cha mẹ.
    Nó đã từ chối lòng tốt đó cảu ông bà.
    Nó nói:
    - cháu có thể lo cho bản thân và em cháu được, dù cô chú có mối quan hệ như thế nào với ba mẹ hay ngoại cháu thì cháu cũng không cần cô chú phải bận tâm đâu ạ!
    Lời nói đó của nó khiến ông Huy bất ngờ xen lẫn sự hài lòng, quả thật nó cứng cỏi hơn mẹ nó nhiều. Còn bà Vân thì bề ngoài tỏ vẻ tiếc nuối nhưng bên trong có thể nói là đang mừng thầm, vì từ giờ bà sẽ chẳng còn dính líu gì tới nó nữa.



    3 ngày sau đám tang của ngoại nó....

    đã đánh trống vào tiết học được 15'.

    Rầm...
    Cánh cửa lớp 12A9 bật tung ra vì bị 1 bàn chân thô lỗ đá phăng.
    Tất cả học sinh cùng bà cô chủ nhiệm nhìn về phía con người thô lỗ kia.
    Là 1 chàng trai..à không, là 1 cô nàng có mái tóc tém sát gáy, lỏa xỏa trước trán là mớ tóc được tỉa chéo qua lông mày 1 chút, phía bên tai trái ánh lên 2 cái khuyên tai màu bạc.
    1 cô gái có phong cách tomboy.

    Cô gái ngang nhiên đi vào lớp, nếu là cô nàng của mấy ngày trước đây thì chắc chắn là sẽ mở cửa 1 cách nhẹ nhàng, thấy cô giáo liền cúi rạp người và nói: Thưa cô cho em vào lớp.
    Nhưng đây thì không, hiên ngang đi vào mà không cần đếm xỉa đến bà cô đang há hốc mồm.
    Bà ta đập tay xuống bàn cái rầm:
    - Em kia, học sinh lớp nào mà vào đây hả?
    - lớp này. - nó vẫn không thém qauy lại nhìn bà cô lấy 1 cái.
    - em đứng lại cho tôi! - bà cô điên tiết quát lên trước hành động vô lễ của nó.
    Ừ thì nó cũng đứng lại nhưng không quay lại.
    Bà cô đứng trước mặt nó, sững người trong giây lát:
    - Lê Thanh Nhi?
    - Em đây.
    - Em..hôm nay sao em...?
    - Em làm sao?
    - Sao hôm nay em hỗn vậy hả?
    - Thưa cô - phía cuối lớp, Tài giơ tay lên - bà của Nhi mới mất nên cậu ấy chưa lấy lại tinh thần, cô bỏ qua đi ạ!
    Đương nhiên khi được 1 chàng học sinh bảnh bao như Tài đây ra mặt thì bà cô phải nghe theo thôi:
    - được rồi, còn có lần sau thì em coi chừng đấy.



    Nó nhếch mép cười rồi đi về cuối lớp, dừng lại ngay cái bàn của nó:
    - Xích vào đi!
    - Sao thế? Chỗ cậu ở trong mà.
    - Chỉ hôm nay thôi, cho tôi ngồi ngoài, nhé?
    - Được rồi!
    Tài xích qua cái ghế ở trong cùng vốn là của nó, Phong xích vào cái ghế của Tài, nó ngồi vào cái ghế ngoài cùng.

    hết tiết 1...

    Nó ngáp 1 cái thật dài rồi lôi điện thoại ra bấm bấm.

    1 lúc sau, nó quay sang 2 tên ôn thần kia:
    - Cúp không?
    - Gì?
    - Cúp!
    - điên hả? Đang học mà.
    - Thì trốn ra thôi.
    - sao trốn?
    - Theo tôi.
    Nói rồi nó đeo ba lô lên vai, ngồi thụp xuống đất và bò ra ngoài trong khi bà giả phù thủy đang giảng bài, nó ngoắt ngoắt cái tay ý nói 2 tên kia theo lẹ.
    Vì ở cuối lớp nên tụi này ra được mà không bị ai phát hiện.



    TẠi sân sau, tụi nó tập trung đông đủ cạnh 1 bức tường...

    - Con Hoa đâu? - Nhi cùng 2 tên kia chạy tới.
    - Nhi? - Minh, Linh và Quân đều ngạc nhiên trước hình dạng mới của nó.
    - Mày...mày... - Linh ấp úng.
    - Mày mày cái gì, lẹ đi coi chừng ông giám thị mà thấy là nă cám cả đám đấy...mà con Hoa đâu?
    - Nó không cúp, mày biết nó mà.
    - Thật là...
  3. I♥forumtruyen Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    22 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    1,165
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    89
    Giới tính:
    Nữ
    Nhi là người cuối cùng nahy3 xuống khỏi tường.

    - Tự do rồi! - vừa nhảy ra khỏi trường, Linh đã vươn vai la lên.
    - Không...xong rồi.... - trái với sự vô tư của Linh thì những đứa còn lại mặt méo xệch.
    - Sao thế? - Linh ngây ngô.
    - Xem kìa... - Nhi chỉ tay về phía bên kia, là ông thầy giám thị trực ca chiều vừa đi ăn sáng về, nhìn thấy tụi nó, ông la lên:
    - Mấy em kia, cúp học hả?
    Linh luống cuống:
    - Làm sao bây giờ?
    - Sao trăng gì?...CHẠY... - đây là cách duy nhất trong đầu Nhi vừa nghĩ ra.

    Vừa chạy chúng vừa nói chuyện trong ngấp gáp:
    - Sao phải chạy? Kiểu gì mai chả bị bắt...
    - Lo thoát thân hôm nay chơi cho đã đi, mai tính sau...
    - Trời ạ!

    Ông thầy ở phía sau vẫn chạy theo, miệng vẫn oang oang kêu chúng dừng lại, còn hù dọa này nọ nếu chúng không đứng lại ngay lập tức.
    Nhưng chúng vẫn ra công mà chạy, ít nhất là không bị lên phòng giám thị ăn bánh uống trà trong hôm nay.

    - Giờ mình chạy đi đâu?
    - tới trạm xe buýt đi, chắc giờ xe sắp tới rồi đấy...

    Nhưng đời nào đơn giản thế, chúng đang đứng trước trạm xe mà có thấy cái xe ma nào tới đâu.
    Ông thầy đang cận kề chúng nó.

    - Làm sao đây, làm sao bây giờ? - Linh cứ nháo nhào cả lên.
    - Nếu như vậy thì sẽ bị tóm cả lũ mất.
    - Tản ra đi, ổng có 1 mình không bắt hết được đâu! - Minh nảy ra ý kiến.
    - Hả?
    - Nhanh đi, tản ra.
    Khi ông tầy chỉ còn cách tụi nó khoảng 2, 3 m thì chúng mới bắt đầu co giò mà chạy.
    Minh kéo tay Nhi chạy trước, mấy đứa còn lại cũng tách ra, mỗi đứa 1 đường.

    Không ổn rồi, ông thầy bỏ qua mấy đứa kai mà đuổi theo Nhi và Minh, điều này càng khiến chúng chạy mệt hơn.

    2 đứa chạy vào 1 con hẻm ngay lúc ông thầy không để ý. Chúng núp sau lưng 1 cái thùng xốp.
    Nhưng vấn đề đáng nói ở đây là cái thùng này chiều cao thì chỉ tới eo chúng nên chúng đành ngồi xuống, chiều rộng của cái thùng xốp cách bức tường chỉ đủ cho 1 người, mà chiều dài lại chỉ đủ cho 1 người rưỡi. Vì vậy Minh ngồi trong góc, Nhi ở ngoài nhưng thấy Nhi cứ thập thò như tế thì kiểu gì cũng bị bắt mất nên hắn đành nép sát nó vào người hắn.
    Ở khoảng cách này...có thể nghe được nhịp tim của cả 2.

    Khi ông thầy đã chạy ngang, 2 đứa mới thở phào nhẹ nhõm.
    Nhi thụt lùi về đằng sau:
    - Hú vía, tưởng bị bắt rồi chứ.
    Minh nhìn nó chằm chặp:
    - Sao cậu lại cắt tóc?
    - HẢ?
    - Sao cậu lại thay đổi phong cách?
    Nó bật cười:
    - Tôi đâu có thay đổi, đây là con người của tôi trước đây.
    - Con người của cậu trước đây?
    - Đúng thế, vì vậy không thể nói tôi thay đổi được.
    - Là sao?
    - Cậu nhiều chuyện quá... - nó quay mặt ra phái đường lớn xem tình hình có thể ra ngoài được chưa.

    - Này! - Minh bỗng gọi làm nó giật bắn mình.
    - Gì?
    - Đôi khuyên tai này...? - hắn chỉ vào đôi khuyên tai trên tai trái nó.
    - Ừ thì là của cậu cho tôi đó. - nó cười tươi.
    - Sao giờ mới đeo?
    - Giờ mới thích.
    - Gì chứ?
    - Không thích tôi đeo hả, vậy tôi gỡ ra nhá!
    - Ai nói thế? - hắn ngăn cánh tay không cho nó gỡ ra - hợp với cậu lắm mà.
    - Tất nhiên, tôi đeo cái gì chả hợp.
    - tự tin gớm - hắn cốc đầu nó rồi lại nìn nó bằng 1 ánh mắt dò hỏi - sao cậu không dọn về nhà tôi ở?
    - Tôi không muốn mắc nợ gia đình cậu. - nó trả lời ngay.
    - Sao lại thế? Nợ nần gì chứ?
    - sao câu lại hỏi thế? - nó nhìn hắn nghi ngờ.
    - Vì...nếu cậu dọn qua nhà tôi, tôi sẽ được nhìn thấy cậu mỗi ngày.
    - Sao phải nhìn?
    - Muốn nhìn người mình thích mỗi ngày cũng không được hả?
    - HẢ?
    - Ngốc. - hắn quát nhẹ nó.

    Nhưng nó không thể ú ớ gì thêm câu nào vì miệng nó bây gờ đang bị khóa chặt bởi đôi môi của hắn. Nó hơi bất ngờ nhưng rồi cũng khép dần đôi mi lại, cuốn vào nụ hôn của hắn. Cảm nhận đôi môi của nhau thật mềm mại và ngọt ngào.

    *******

    Nụ hôn kéo dài trong 5 phút.
    Cả 2 bối rối nhìn nhau, cảm giác khó tả.
    Cho đến khi Nhi phá vỡ bầu không khí đó bằng cách đứng phắt dậy, tiến ra phía đường lớn và nói:
    - Gọi cho mấy đứa kia coi tụi nó ở đâu?
    - Ờ... - hắn cũng thoát khỏi cảnh ngượng nghịu mà lôi điện thoại ra gọi cho mấy tên kia, không quên đứng dậy đi theo nó.

    Sau khi tập trung đông đủ tại 1 công viên cách xa trường, chúng ngồi xuống dưới đám cỏ xanh mươn mướt, gió thổi qua thổi lại làm đung đưa tán lá rộng đang che mát cho chúng.

    - Bánh tráng trộn không? - Nhi hớn hở quay mặt sang đám bạn.
    - Được đó, nhắc tới bánh tráng thôi là tao muốn chảy nước miếng rồi. - Linh chép chép miệng, lộ bản chất thật là háu ăn của nó.
    Nhưng ngoài 2 đứa con gái trong tổng số 6 học sinh hết sức gọi là chăm chỉ tại đây thì 4 tên còn lại mặt ngu ngơ:
    - Bánh tráng trộn là gì?
    Sau Khi nghe cái câu hỏi hết sức ngớ ngẩn đó, Nhi và Linh chớp chớp mắt nhìn bọn hắn, 4 chàng cũng không ngần ngại mà chớp chớp mắt nhìn lại 2 nàng.

    - Không biết bánh tráng trộn là gì sao? - Linh nhăn tráng hỏi.
    Bọn hắn gật đầu.
    Nhi và Linh khó hiểu, bọn hắn gật đầu có nghĩa là đồng ý với Linh: Không biết thật hay gật đầu có nghĩa là biết thứ đó là gì đây?
    - Biết hay không? - Nhi hỏi lại lần nữa cho chắc ăn.
    - Không... - 4 chàng nhỏ giọng.
    Linh há hốc mồm 1s rồi lấy tay quạt quạt cái mặt:
    - Ôi trời...Đúng là mấy thứ nhà giàu.
    - Không biết thì ăn đi rồi biết. - Nhi nói rồi phóng nhanh qua gánh hàng bánh tráng gần đó.

    Phần ăn của mỗi đứa bây giờ là 1 bịch bánh tráng và 1 li trà sữa.

    Ngoài Nhi và Linh thì mấy tên còn lại cứ lấy đôi đũa canh bới bánh tráng lên như đang khám thính 1 vật thể lạ.
    - Sao không ăn đi? - Nhi cho miếng bánh vào miệng, nói.
    - Cái này...ăn được hả? - Phong chìa bịch bánh tráng ra trước mặt nó.
    - Không ăn thì đưa đây! - Nhi giật phăng lấy cái bịch trên tay hắn.
    - Ai nói không ăn chứ? - Hắn giật lại.
    Đầu tiên là tên Phong ăn thử 1 miếng trước, hắn nhai rồi hắn nuốt, 3 tên kia nhìn chằm chằm:
    - Sao rồi?
    - Ngon! - hắn ngắn gọn rồi tiếp tục ăn.
    Lần lượt tới Minh, TÀi, tới lượt Quân thì hắn mới cho 1 miếng nhỏ vào miệng, chưa kịp nuốt đã ho sặc sụa.
    - Sao thế? - Linh lo lắng vỗ lưng cho hắn.
    - Cay quá... - mặt Quân đỏ bừng.
    Linh quay phắt sang Nhi:
    - MÀy cho ớt vào đây à?
    - Thì bịch nào chả có ớt.
    - Nhưng Quân không ăn cay được.
    Nhi cố nuốt miếng bánh vào bụng:
    - Vậy thì hắn lỗ rồi, về dạy hắn ăn cay đi, không có mai mốt ra ngoài có món gì ngon mà cay là ăn không được đâu.
    - Đúng đấy. - 3 tên còn lại hùa theo.
    Linh ái ngại nhìn Quân đang cố làm cho cái lưỡi hết cay:
    - Chồng à, lỡ ăn cay rồi...chồng có bị nổi mụn không thế?
    Tất cả nhìn Linh không chớp mắt nhưng nó không để ý, tiếp:
    - Nếu nổi mụn thì chắc xấu lắm nhỉ, mà nếu xấu thì tôi sẽ không quen nữa đâu...
    Dứt lời, không gian im lặng, mấy giây sau, như không nhịn được nữa, Nhi bật cười lớn lên, cười nghiêng cười ngả, cười hả hê.
    Minh mắt nhắm mắt mở nhìn Linh:
    - Ý cậu là...
    - Nếu thằng Quân không có nhan sắc... - Phong tiếp lời.
    - Thì cậu sẽ không quen? - Tài buông nốt cái câu hoàn chỉnh mà tới 3 tên ghép lại mới xong.
    Linh bặm môi, e dè kiểu tiuể thơ đài các, ngay lập tức thì nhận ngay cái liêc nảy lửa từ Quân, nó cười hì hì:
    - A...vợ giỡn thôi mà...



    1 lúc sau, Phong rút cái điện thoại nãy giờ cứ rung trong túi quần:
    - Hic...con Khanh gọi...
    - Chắc ra chơi không thấy mình. - Tài nói.
    - Để cái cục đó ra xa đi, coi chừng hối hận. - Minh nhắc nhở.
    - Tôi biết mà... - Phong để cái điện thoại của mình xa tới mức cái tay mình không thể vươn xa hơn được nữa.
    Ngay tức hti2 1 giọng oanh vàng vọng ra:
    - MẤY ANH CHỊ CÚP SAO KHÔNG RỦ EM HẢ?
    Dù đã cho cái điện thoại yên vị cách xa tai nhưng 6 đứa vẫn không tránh khỏi giota65 mình vì giọng hét của con lợn lòi.
    Để gần chắc thủng màng nhĩ rồi quá.
    - Con nít thì lo học đi, cúp cúp cái gì? - Phong để điện thoại gần hơn 1 chút.
    - ANH TƯỞNG ANH LỚN HƠN AI MÀ NÓI EM CON NÍT?
    - Anh mày 18 rồi nhá.
    - EM CŨNG 17 RỒI THÔI, CỨ CHỜ ĐÓ ĐI, EM SẼ MÉ BA.
    Và con bé cúp cái rụp.
    - MÀy tưởng anh mày sợ à? MÀy không chơi trò nào người lớn hơn được hả? - dù biết con em mình đã cúp nhưng hắn vẫn ráng nói.

    - Kiểu gì mai mình cũng bị mời phụ huynh cho coi. - Linh xịu mặt.
    - Cái gì? - mấy tên kia hét lên.
    - Thì trốn học bị thầy bắt gặp mà còn bỏ chạy thì thế thôi.
    - HẢ?
    - À... - Nhi uống dở li trà sữa, ngước đầu lên nhìn bọn bạn - mai đi học nhớ độn mông nhé!
    - ? - khó hiểu.
    Thấy mấy cái bộ mặt đần độn của tụi nó, Nhi mới tiếp:
    - Ngày mai chắc chắn ông thấy giám thị sẽ thưởng cho mỗi đaứ 10 roi, bắt chạy xung quanh sân thể dục 100 vòng, nhảy cóc 20 vòng, cuối cùng là lê cái chân đi không nổi phải lết lên phóng giám thị đối mặt với các bậc cha mẹ, cảm nhận cái hơi nóng bốc ra từ trong cơn giận dữ. - Nó tận tình giải thích, , mắt mơ hồ tưởng tượng về 1 ngày mai "tươi sáng" - mà còn nữa, chắc còn phải viết bản kiểm điểm nữa, cũng khoảng chục bản trở lên là ít, tháng này chắc hạnh kiểm trung bình chắc, đấy là tôi nói khi ở trên trường, còn về nhà thì tôi không biết.

    - MÀy biết vậy mà sao còn rủ hả? - Linh phụng phịu.
    - Cũng cậu không à.. - Minh.
    - Giờ trễ rồi thì làm được gì chứ? - Quân.
    - Ôi cái chân của tôi. - Tài.
    - Lại còn bị mời phụ huynh nữa. - Phong.
    - Đương nhiên tôi lời hơn mấy cậu rồi - Nhi thản nhiên - tôi sẽ không bị mời phụ huynh vì tôi không có phụ huynh, như thế thôi cũng đủ làm tôi mãn nguyện rồi.

    Binh..Bốp...Binh...Bốp...
    => mọi người đang hội đồng Nhi.



    Sáng hôm sau, đúng là 1 ngày "sung sướng"đối với chúng, vì những gì Nhi nói...trúng phóc hết, chỉ khác 1 cái đó là Nhi nói nhảy cóc 20 vòng thì ông thầy chỉ cho nhảy 15 vòng thôi.
    Sau khi tận hưởng 1 buổi sáng hạnh phúc bên gười thân và thầy cô, Nhi thì không nói nhưng mấy đứa còn lại không bị ăn đập thì cũng được nghe nhạc miễn phí vài hôm.

    Bây giờ Nhi đang ngồi trên ghế và bắt bé Hy dễ thương bóp chân cho mình.
    - Ôi mỏi chết mất. - Nhi bắt đầu than.
    - Ai biểu chị cúp làm gì, như em nè có bao giờ cúp đâu, chị cứ như thế thì thnah2 tích học tập làm sao mà lên được chứ. - Hy bắt đầu bài ca cằn nhằn.
    - Được rồi mà...

    Đột nhiên Hy ngưng công việc lại:
    - Mà chị này, em có chuyện thắc mắc.
    - Gì? - nó tự bóp chân cho mình.
    - Hôm nay như mọi tháng ý, em ra lấy tiền lương hưu cho ngoại, em tưởng là nhiều lắm nên ngoại mới có đủ tiền để lo cho 2 chị em mình đến giờ, nhưng khi em mở ra thì có ít thôi, cùng lắm thì chỉ đủ cho tiền học chính khóa cảu 2 chị em mình, còn mấy cái như là điện nước, rồi mấy thứ lặt vặt thì tiền đâu ra?
    - Hả? - Nhi trố mắt, Hy đã vô tình gắn thêm cho Nhi 1 cái dấu hỏi to đùng trong đầu.
    - Em nói thật đấy.
    - Giỡn chứ?
    - Không giỡn đâu, em không biết từ lúc nghỉ hưu tới giờ ngoịa lấy tiền đâu ra để nuôi 2 chị em mình vì số tiền lương hưu ít lắm.
    Nhi vẫn trợn tròn mắt không biết nói gì.
    - Giờ làm sao chị? Cứ thế này sao chị em mình sống được?
    - Biết rồi.. - Nhi phẩy phẩy tay - chị mày định đi xin làm thêm đây.
    - HẢ?
    - Làm gì ngạc nhiên thế? Bộ mày muốn 2 đứa mình đi ăn xin để có tiền đóng học hả?
    - Ổn không?
    - ổn.
    - Nhưng em vẫn thắc mắc....
    - ĐƯỢC RỒI! - Không để cho con em nói tiếp, nó biết em nó đang thắc mắc cái gì mà, trong đầu nó bây giờ thì cũng chio3 có mấy chỉ lẩn quẩn: thắc mắc thắc mắc và thắc mắc.

    Chắc chắn các bạn cũng đang thắc mắc đúng không? Chuyện ngoịa Nhi lấy tiền đâu ra nuôi 2 đứa nó kể từ lúc nghỉ hưu, vấn đề này mình sẽ nói sau nhé....



    4 ngày sau, 1 thời gian cũng khá dài để cái cahn6 của tụi nó hoạt động lại ình thường, và hôm nay cũng chính là ngày quyết đấu giữa BD và TTT.

    Ở cái nhà vệ sinh công cộng gần đại điểm chiến tranh, nó khẽ trùm cía nón đen lên khít đầu:
    - Lần cuối cùng...ngoại nhé!
    Nói rồi nó cầm cây gậy bóng chày lên và đi ra ngoài.

    - Tưởng cậu không đán nhau nữa chứ?
    1 giọng nói từ đằng sau làm nó giật thót tim, nó quay phắt lại:
    - LÀm hết hồn...cậu định hù ma đấy à? - thì ra là tên Phong đây mà.
    Hắn nhún va và nói:
    - Bộ hồi đó cậu có học vã hả? Đánh cũng không tồi.
    - Học hay không thì liên quan gì đến cậu?
    Thật ra nó học võ từ năm lớp 4 đến hết năm lớp 9 thì ngoạinó bắt nghỉ.
    - Không muốn nói thì thôi, mà cậu nghĩ trận này mình thắng không?
    - Hên xui.
    - Sao lại hên xui.
    - VẬy thì may rủinhé, đi nhanh lên.





    Chiến trường lúc nào cũng đậm mùi sát khí, lần này cũng không ngoịa lệ, mà còn đậm hơn nhiều.
    - Tới đông đủ rồi thì bắt đầu chứ nhỉ?

    Không mấy khó khăn ở mấy phút đầu cho tụi nó, bên này mạnh thật nhưng cugn4 gọi là tạm ổn.

    Khi nó đang né 1 tên bên đó chợt thấy có 1 thằng cầm cây gậy lên chực sẵn sau lưng tên Minh....và khi cây gậy sắp hạ cánh an toàn trên đầu hắn thì có 1 bàn chân chặn lại và đá phăng cây gậy ra đằng sau:
    - Đánh lén...không tốt đâu!
    Chính xác thì người đó chính là thủ lĩnh bí ẩn, tất cả quay lại nhìn nhưng không biết giọng nói đó là của ai vì đó là 1 giọng của con gái, mà trong đây thì làm gì có con gái, chúng càng không nghĩ giọng nói đó là của thủ lĩnh vì thủ lĩnh có bao giờ nói đâu.
    Cứ cho đó là tiếng méo kêu đi, tất xả tiếp tục đánh.
    "Giọng nói này chẳng phải...?" Chân tay đánh nhưng đầu Minh lại đang suy nghĩ vấn đề khác.



    Cho đến khi Bạch Dương hạ gục hết tất cả bọn TTT thì cũng chỉ còn lại chưa tới 10 đứa, mệt.

    Tên đầu sỏ bên đấy dù đã te tue tơi tả nhưng vẫn cố ngốc đầu dậy, cười khẩy:
    - Chưa xong đâu!
    Quản nhiên là chưa xong vì khoi hắn vừa nói xong thì cánh cửa nhà kho cũng bật tung, 1 đám nam sinh bước vào, chính là bọn đã mạo danh thủ lĩnh TTT tuần trước.

    - TTT lại ăn gian đấy à? - Phong cười nửa miệng.
    - Nhục nhỉ? - Minh thêm.
    - Không cần nhiều lời.
    Với lần này thì chúng nó chẳng còn nhiều tên, đã vậy còn mệt nữa nên tỉ lệ thắng của bên BD chỉ còn là 35%.

    - Bên TTT chẳng xứng đáng để làm thủ lĩnh đâu. - lại là cái giọng gây sự chú ý phát ra từ thủ lĩnh bí ẩn.
    - Được thôi, đây chấp! - thủ lĩnh khiến những con mắt đổ dồn hết về mình thì bắt đầu đưa tay lên đầu, gỡ cái nón ra.
    Ngay sau cái khoảnh khắc cáinón vừa được gỡ ra thì tất cả những tên có mặt trong đây đều có 1 khuôn mặt giống nhau: mắt to mỏ tròn.
    Khi cái nón vừa rơi xuống, ẩn sau cái mái tóc ngắn cá tính mới bay lên bởi 1 làn gió nhẹ khẽ lướt qua là 1 khuôn mặt của...1 đứa con gái. Đôi khuyên tai càng thêm lấp lánh dưới tia nắng cuối cùng còn sót lại của buổi chiều luồn qua phía cửa sổ phía trên cao.

    - Nhi?

    *******

    - Sao lại là cậu hả? - Minh đưa khuôn mặt vẫn chưa hết bàng hoàng lại phía nó.
    Nó đẩy dẹp cái bản mặt của hắn qua 1 bên:
    - Sao không được là tôi chứ?
    - Nhưng...
    - Xong trận này tôi sẽ không đánh nhau nữa nên cũng thôi nói đi. - nó phẩy tay.
    Tên Phong ngang nhiên đi lại gác tay lên vai nó:
    - Trực tiếp ra mặt rồi đấy à?
    - Ừ đấy!
    1 lần nữa tên Minh lại độn mặt ra:
    - Nói vậy là...cậu đã biết từ trước?
    - Không chỉ có tôi đâu, thằng kia cũng biết đấy! - hắn hất cằm về phía Tài.
    - Sao cậu...? - Tài lắp bắp.
    - Tình cờ biết được thôi.
    Chợt tên Quân chạy lại đẩy hết tên kia ra, xăm xoi mặt nó, xoay nó 1 vòng:
    - LÀ cậu thật?
    - Chứ giả à?
    - CẨN THẬN! - đột nhiên tên Minh la lên, tiếp đó mấy giây là 1 tiếng động chói tai
    XOẢNG
    Nhân lúc bọn nó không để ý vì còn bận kiểm tra xem người thật hay người giả thì có 1 tên bên TTT đã cầm lấy cái chai thủy tinh ở góc tường đập thẳng vào đầu Nhi.
    1 giọt máu đỏ lăn xuống má nó...
    ...thêm 1 giọt nữa...
    ...nhưng sao nó không thấy đau nhỉ?
    Nó khẽ mở con mắt mà hồi nãy do phản xạ nó đã nhắm tít lại, có cảm giác như có ai đang ôm mình và giống như không phải máu của nó...
    Nó đẩy con người đó ra:
    - Minh à, cậu không sao chứ?
    Nó đỡ lấy cái đầu hắn, máu ướt đẫm, đỏ cả bàn tay nó, hắn khẽ cười nhìn nó đau đớn:
    - Cậu..không sao chứ?
    - Đồ ngốc...ai cần cậu đỡ giùm chứ? - nó quát lên.
    Quân quát còn to hơn sau mấy giây cùng đám kia chết sững tại chỗ:
    - Còn nói gì nữa chứ, gọi cấp cứu đi!
    Bọn TTT cũng vì sợ hãi mà rút.
    Trên xe cấp cứu, Minh đã bất tỉnh.
    Nhi lo lắng ngước lên mấy tên kia:
    - Cậu ta sẽ không sao chứ?
    - Cậu ta...không chết được đâu. - Phong trả lời nó, ai nấy bây giờ đều đang rất nóng lòng và sốt ruột.
    - cậu ta... - Nhi tiếp - sẽ không bị mất trí nhớ chứ?
    - HẢ? Sao lại hỏi như vậy chứ? - trong tình cảnh ngàn cân treo trái trứng gà này mà nó còn hỏi mấy cái câu không biết là nhảm nhí hay là thật như thế này nữa.
    - Không phải... - nó cúi xuống nhìn Minh đang nằm đấy - tại tôi thấy mấy cảnh như thế này toàn bị mất trí nhớ thôi.
    - Tỉnh lại đi má, đây không phải trong phim. ( hehe, đương nhiên, vì đây là trong truyện of ta mà)
    - Im lặng hết đi!
    Lời ra lệnh không biết từ ai nhưng rất có hiệu nghiệm, tất cả im lặng cho tới khi tới bệnh viện, trong lòng mọi người bây giờ đang rất lo, không biết hắn có xảy ra chuyện gì không nữa.
    Riêng Nhi, sự lo lắng của nó đang áp đảo lấy nó, tim nó đập rất nahnh từ nãy tới giờ và...nó đang rất sợ nhưng lại không biết là mình đang sợ cái gì? Nếu như hắn có chuyện gì thì sao?

    Trước cửa phóng cấp cứu, dường như không có ai đứng yên 1 chỗ được.
    - Cậu ta sẽ không sao chứ? - Nhi hỏi lại lần nữa.
    - Ừm...không sao mà.
    - Cũng tại tôi... - nó xịu mặt, nếu không phải vì đỡ cho nó thì hắn đâu có bị như thế.
    - Không phải tại cậu... - TÀi an ủi nó.
    Tên Phong nói lên bằng giọng căm phẫn:
    - Rồi mấy thằng đó sẽ chết dưới tay tao...

    - Thằng mInh sao rồi mấy đứa? - Ông Huy cùng bà Vân chạy lại, mặt cả hai đều rất sốt sắng.
    Không ai trả lời bà, hồi nãy Phong có điện thọai cho bà nói Minh nhập viện nhưng không nói lí do.
    - Hả? Nó sao rồi, nói gì đi chứ? - bà Vân xém khóc.
    - Ừm...thằng Minh bị chậu hoa rơi vào đầu nên... - Phong ấp úng.
    "Chậu hoa rơi vào đầu?" Nhi, TÀi, Quân đều có chung 1 câu hỏi trong đầu, cugn2 đưa con mắt lên nhìn hắn, vẻ mặt hắn rất thành thật. Chắc hẵn hắn không biết ba mẹ mInh biết chuyện đánh nhau vừa rồi.
    - Đi đâu sao lại để chậu hao rơi vào đầu chứ? - ông Huy dường như đã mất bình tĩnh.

    - Chị Nhi, sao chị cũng ở đây? - BẢo đi theo sau ba mẹ hắn, giờ mới lên tiếng. Bây giờ thì ba mẹ hắn mới để ý thấy sự hiện diện của nó.
    - À...à...
    - Cậu ấy chỉ tình cờ đi ngang qua thôi ạ. - Tài nhận thấy như nó không thể trả lời được nên đã mở miệng giùm.
    - Ừm...2 chị em con dạo này sao rồi? - bà Vân hỏi như 1 phép lịch sự chứ không hề có sự thành thật từ trong lòng.
    - Bình thường ạ!
    - Ừm.

    Cạch...

    Ông bác sĩ mở cửa phòng ra ngay lập tức bà VÂn chạy như tên nbay lại:
    - Con tôi sao rồi?
    Ông bác sĩ cười hiền:
    - À...không sao, chĩ bị chấn thương nhẹ thôi, không ảnh hưởng gì cả, gia đình đừng lo lắng quá.
    Nghe xong câu này sao mọị người thấy nhẹ nhõm quá.
    - Tạ ơn trời!
    Nói rồi bà Vân cùng ông Huy nhanh chyong1 đi vào trong.
    Mấy tên kia định vào chung nhưng tự nhiên thấy Nhi cứ đứng yên 1 chỗ nên quay qua hỏi:
    - Không vào hả?
    Nó chỉ khẽ lắc đầu:
    - Không sao lá tốt rồi, vào làm gì? Tôi về đây...
    3 chàng nhìn theo nó, Phong nói nhanh:
    - Tôi sẽ đưa cậu ta về. - rồi chạy sau nó.



    - Sao lại đi theo tôi? - dọc trên con đường ra cổng bệnh viện, 2 đứa im lặng, giờ Nhi mới lên tiếng.
    - Sợ cậu bị biến thái bắt cóc. - trời đã tối nhem nhưng vẫn thấy được cái mặt tinh nghịch của hắn.
    - Biến thái là cậu đúng hơn. - nó nói trong sự mệt mỏi.
    - CẬu sao thế? Thằng đó không sao rồi mà? - Phong nhận thấy có chuty1 gì đó không ổn trong giọng của nó, bèn hỏi.
    - Không biết!
    - Sao lại không biết?
    - Cậu hỏi nhiều quá!
    Được 1 lúc sau, Phong lại lên tiếng:
    - Hồi nãy nhìn cậu rất lo lắng...bộ cuậ thích tên Minh hả?
    Nhờ bộ não hiếm khi tiếp thu nhanh như bây giờ làm nó giật bắn mình với câu hỏi đó:
    - Gì...gì...gì chứ? Thích...thích cái gì?
    - Bộ dạng đó là sao? - Phong nghi ngờ.
    - Sao là sao? Bộ cứ lo lắng là thích hả? Hồi nãy mấy cậu cũng lo lắng đấy thôi, bộ mấy cậu cũng thích hắn hả?
    - Hai chuyện đó khác nhau mà.
    - Khác cai1 gì mà khác, nhảm nhí!
    Rồi nó quay lưng bỏ đi trước,c ó thể thấy được bộ dạng lúng túng của nó "Mình mà thích tên đó hả? Không...không phải?" nó lắc đầu ngoầy ngoậy như con điên trên đường đi đến trạm xe buýt.



    Sáng hôm sau, Nhi gặp 2 tên ôn thần TÀi và Phong ở cổng trường, chugn1 đi hàng 3 vào tới của lớp, tự nhiên mấy ông tám bà tám im phăng phắc, mấy tên loi choi lau bảng nhí nhố trên bục cũng nép vào 1 góc.
    - Lớp mình hôm nay sao thế? - Nhi dảo mắt 1 lượtu qua lớp rồi khó hiểu hòi 2 thằng kia.
    - Có trời mới biết.
    Rồi chúng đi lần lượt vào chỗ ngồi của mình, cừa đi chúng vừa có cảm giác như mình là sinh vật quái đảng lắm không bằng.
    Vừa đặt mông vào cái ghế iu dấu của mình, Nhi đã thấy 1 bạn nam bàn trên đang cầm cuốn truyện conan, nhưng mà sao cậu ta lại đổ mồ hôi lã chã thế nhở? Bộ mấy cảnh giết người trong đó đáng sợ lắm hả?
    Nhi khều tên đấy:
    - Bạn.... - nhưng chưa kịp để nó nói thêm 2 chữ "gì ơi" thì tên đó đã té rớt ghế không hiểu lí do, ahy hắn tưởng có người định giết hắn giống như trong truyện.
    CẢ lớp đổ dồn con mắt về chúng.
    HẮn té làm Nhi cũng giật mình theo:
    - Bạn sao thế? Tôi chỉ định mượn bạn cuốn truyện thôi mà.
    - À...nè - hắn vẫn không ngưng tuôn mồ hôi trên mặt, đưa cuốn truyện cho nó nhưng vấn đề đáng nói ở đây là...hắn đưa bằng 2 tay.
    Nhi tay với lấy cuốn truyện nhưng mắt thì vẫn chăm chăm nhìn vào tên đấy, khó hiểu thật, cái lớp này hôm nay uống lộn thuốc à?
    - HẮn sao thế? - Nhi quay qua hỏi Phong và Tài.
    - Cậu hỏi tôi tôi biết hỏi ai?

    - Nhi? - giọng hét vang vọng từ cửa sau của lớp học, đích thị là con Linh với con Hoa song mỏ hợp răng đây mà.
    - LÀm giật mình, cái gì mà mới sáng sớm luyện thanh sớm thế? - nó bực bội nói, từ hôm qua tới giờ nó giật mình mấy lần rồi, chắc bị hù thêm lần nữa thì vào viện lấy thuốc trợ tim uống luôn quá.
    - Thủ...mày...mày...thủ lĩnh bí ẩn là...mày? - rặn mãi, cuối cùng Linh cũng hoàn tất xong câu nói.
    - Huh? - Nhi ngạc nhiên hết nhìn 2 con bạn lại nhìn sang 2 thằng bạn.
    - Sao cậu biết thế? - Phong bon chen, đã vậy còn cười hớn ha hớn hở.
    - Không phải mình tôi đâu, nguyên trường này biết hết đấy.
    - Woa! Thông tin trường này lấy còn nhanh hơn cả search google nữa. - tên Phong này bị hâm hay sao mà lại nói thế nhở, trường này trước giờ bà tám nhiều lắm mà giờ hắn mới biết à, chỉ cần 1 thông tin rơi vào tay của 1 bà hay ông tên tám gì thôi là bảo đảm 1 giờ đồng hồ sau nguyên trường đã biết được đầy đủ thông tin, chưa kể có mấy cái vụ thêm mắm thêm muối dẫn đến hậu quả khá là nghiêm trọng.
    - Là thật à? - Hoa nhìn Nhi.
    - Ừm... - nó đáp gọn.
    - Sao lại thế? - Linh hét lên, ta nhân danh là tg dám chắc là có mấy à không tất cả học sinh trong lớp này đang căng tai lên mà nghe tình hình để có gì ra chơi đi buôn dưa lê nữa chứ.
    - Mày...không giữ lời hứa với ngoại à?
    - tao...không làm được.
    - Sao lại không được, chẳng phải mày đã để cái mái tóc dài nóng bức đó suốt 3 năm qua được à?
    - Từ giờ tao sẽ không thế nữa, hôm qua...là trận cuối rồi.
    - Nghe nói hôm qua nếu Minh không đỡ cho mày thì...
    - Thì người đang nằm trong bệnh viện bây giờ không phải là hắn àm là tao chứ gì? - nó cướp lời con bạn.
    - Nhưng....mày đừng để cái vụ năm lớp 9 lặp lại đó, cũng may là ngaọi không biết gì...
    Mặt nó thoáng buồn:
    - Ừm...
    - Mà nè, không được đánh nhau nữa nghe chưa, nhớ kĩ nè....lấy cái vụ năm lớp 9 làm gương, biết chưa? - Linh lên giọng bà ngoại nó.
    - Dạ. . - tiếp theo cái chữ "dạ" lễ phép đó là 1 cái đá vào chân Linh - đùng có giả giọng ngoại tao.
    NÃy giờ thì chỉ có Phong và TÀi là không hiểu cái mốc xì gì cả.
    - Lời hứa gì? - Tài.
    - Vụ năm lớp 9? - Phong.
    - Quan tâm làm gì? - Hoa quay sang 2 tên đấy - mà xíu nữa đi thăm tên Minh chung luôn nha, anh HẢi cũng tới đó.
    - Ờ...



    11h56'
    Tại trước cánh cửa phòng bệnh ghi tên Trần Huy Minh.
    Phong hé mở cái cảnh cửa ra 1 chút, ngay lập tức 7 cái đầu lần lượt từ thấp đến cao thò vào trong.

    - Anh mà không ăn là em giận đó nha. - Khanh đưa muỗng cháo lên trước mặt Minh, thì ra lí do khiến bé Khanh không đi học là đây, hiện tại hắn đáng ngồi dựa lưng vào gối, đầu quấn băng từ trán trở lên, hắn đẩy muỗng cháo ra xa:
    - Cháo em nấu thì ai ăn được chứ?
    - Gì hả? - Khanh thay đổi sắc mặt - thay đổi giọng nói ngay lập tức - Anh có ăn hay không?
    - KHông...không ăn! - hắn lắp bắp, mồ hôi bắt đầu rơi mặc dù trong phóng vẫn đang mở máy lạnh.
    - Em hỏi lại lần cuối, ăn hay không? - vẻ mặt dễ thương hằng ngày của Khanh đã được thay bởi sự đáng sợ của phù thủy.
    - Ờ...thì...ăn mà, làm gì mà nóng thế, anh đang là bệnh nhân đấy nhá!
    - Thế có phải ngoan không? - Khanh trở lại với khuôn mặt tươi tắn dễ thương, nhỏ này thay đổi cứ như chong chóng.
    - A nào!
    - A...

    - Nhìn con Khanh đút cho hắn ăn tình cảm nhỉ? - Hoa thì thào.
    - Thì con khanh thích thằng Minh mà. - Hải trả lời Hoa, mắt vẫn dán vào 2 con người đang đóng phim tình cảm trong kia mà không hề hay biết là có mấy cái "camera quay trộm" đang thập thò ở ngoài.
    - Thế hả? - Linh ngạc nhiên.
    - Ừm...thích lâu rồi. - Quân nói.

    Tự nhiên Nhi thấy lòng nó chạnh lại đến lạ, buồn chăng? Vì thấy cảnh đó à?
    NÓ rút đầu ra khỏi cánh cửa, nó chẳng muốn nhìn thấy cảnh đó 1 tẹo nào, nó quay người đi thì HẢi gọi lại:
    - Em đi đâu đấy?
    - Em về đây, dù gì hắn cũng đâu có sao, em về không có con Hy nó đợi, rồi còn đi xin việc làm nữa.
    - Cậu định đi làm thêm thật đấy à? - Phong hỏi.
    - Chứ thế này thì cơm đâu mà ăn, hỏi hay nhỉ?
    - Ờ...mày nói đúng đó, xin được rồi thì nhớ làm chăm chỉ nhá! - Linh nheo mắt.
    - Ừm...
    - Dù gì cũng tới rồi, vào luôn đi! - Quân chỉ tay vào trong.
    - Khỏi!
    Nói rồi nó bỏ đi thẳng 1 mạch. NÓ cũng chẳng hiểu sao tâm trạng nó lại tồi tệ đến vậy.
    Phong dựa nửa người vào tường, đôi môi khẽ cong lên " Rõ ràng cậu thích thằng đó mà, đến bao giờ cậu mới nhận ra tình cảm cảu mình đây?"
    Sau khi điểm danh hết bầy lăng xăng trước mặt, Minh bỗng nhíu mày, ngó ra ngoài cửa rồi lại nhìn vào đám bạn:
    - Hình như thiếu 1 người?
    - Nhi hả? - Linh lục lọi cái tủ lạnh, cũng trưa rồi nên bụng nó cứ kêu hoài - nó về rồi!
    - Cái gì? Sao lại về? - Minh ngạc nhiên xen lẫn thất vọng.
    - Không thích thì về thôi! - Phong nằm nhoài người ra ghế, chợt ngước lên nhìn Hoa - mà hồi nãy mấy cậu nói cái vụ gì năm lớp 9 của Nhi thế?
    - Quan tâm làm gì? - Hoa đang xoi mói, ngắm nghía cái bình bông của phòng bệnh, tại đẹp mà.
    - Muốn biết không? - Hải vẫn đang chúi mũi vào cái điện thoại chơi game, tai thì nghe ngóng tình hình.
    Tất cả gật đầu như con lật đật trừ Hoa và Linh.
    - Hồi cấp 2 Nhi từng là đại ca của trường - Hải bắt đầu làm văn tự sự.
    - HẢ?
    - Ngậm mỏ lại và nghe tiếp nè - Anh nói như thế nhưng lại chẳng thèm kể gì thêm mà cứ nhìn lên trần nhà, 1 hồi sau quay sang bọn em mình quất 1 câu lãng xẹt - Anh quên rồi, 2 đứa kể tiếp đi!
    - Ừ thì...mấy cậu biết thằng Hùng không? - Linh gặm trái ổi mới moi ra từ trong tủ lạnh.
    - Ờ cái thằng đầu đinh khoái ra lệnh đấy hả?
    - Ừm...thằng đó với con Nhi hồi đó tranh chức thủ lĩnh, đương nhiên là con Nhi thắng nên thằng đó tức, đem trút giận lên cái bọn đàn em ý, như là trấn lột tiền nè, đứa nào àm không đưa tiến cho hắn là bảo đảm bầm dập liền...
    - Nhưng có mấy vụ hắn không thành - Hoa tiếp - vì con Nhi nó cứ can thiệp vào hoài nên hắn càng ngày càng thù nó, đòi 1 trận cuối năm giải quyết cho xong cái gì đấy...
    - A - HẢi tự nhiên la lên - anh không nhớ diễn biến nhưng anh nhớ được cái kết thúc, hình như bên bọn hắn ăn gian tới mười mấy thằng luôn đúng không, còn Nhi thì 1 thân 1 mình...chậc chậc...nhập viện tới mấy tuần.
    - Cái gì? Nhi nhập viện tới mấy tuần á? - Minh, Tài, Quân và Phong hét lên.
    - Ai nói Nhi nhập viện tới mấy tuần? - Hải ngu ngơ hỏi lại.
    - Thì anh mới nói còn gì?
    - Anh đâu nói Nhi nhập viện mấy tuần.
    - Chứ ai?
    - Thì mấy thằng đó chứ ai, đi bao nhiêu thì nhập hết bấy nhiêu.
    - HẢ? - shock không nói nên lời.
    - Còn Nhi thỉ sao?
    - Cũng hơi bầm dập tí, nhưng mà đỡ hơn mấy thằng kia...
    - Theo trí nhớ của em thì có 14 thằng thì phải - Linh ăn hết ổi thì lại đi uống sữa, cái con mắm này đến thăm người ta mà lại ăn như heo ý - hình như là có 7 thằng gãy chân, 3 thằng gãy xương vai với xương sườn, 3 thằng gãy tay, còn thằng còn lại không những bị te tua mà còn ảnh hưởng về thần kinh nữa, chỉ cần nhắc tên Nhi trước mặt hắn thôi là hắn như người điên điên dại dại rồi.
    - Rồi Nhi có phải bồi thường không?
    - Mắc mớ gì? Bọn hắn gây sự trước mà!
    - Chỉ có điều - Hoa thở dài - ngoại nó nghe xong vụ này thì xỉu, bệnh mấy ngày liền luôn, sức khỏe phải nói là cứ thế đi xuống.
    - Không ngờ chị Nhi kinh khủng thế đấy! - Khanh cắn môi.
    - Giờ tụi bay ngi4 lại có thấy nhục không? - Hải hất mặt lại nói với mấy thằng con trai.
    - Nhục? Gì cơ? - Tài ngây thơ hỏi lại.
    - Thì...vụ năm lớp 10 đó. - HẢi nhắc thì tụi này mới nhớ.
    Phong cười nắc nẻ:
    - Ờ...không ngờ 3 thằng này lại đi thua con gái mới kinh chứ!
    Ánh mắt hình viên đạn lần lượt được trao tặng cho Phong, ngay lập tức hắn nín cười, cũng đúng thôi, ai biểu đụng chạm vào nỗi đau của bọn hắn làm gì.



    1 lúc sau, phải nói là tụi này đã lăng xăng này lại càng lăng xăng hơn, Minh quát lên làm cả đám giật bắn người:
    - Mấy người về hết đi!
    - SAo thế? Tụi này tới thăm mày mà.
    - Không cần, về đi!
    - Tới thăm mày mà mày lại duổi về phũ phàng vậy hả thằng kia? - chẳng nể gì cái đầu Minh đang bị thương, Quân phóng thẳng cái gối mới lấy từ ghế vào đầu Minh, cũng may là né kịp.
    - Điên hả? - sau khi hú hồn hú vía với cái gối, MInh quay phắt sang hung thủ và quát.
    - Ờ...đang điên đây.
    - Ashi, thật hết chịu nổi mà.
    - Được rồi, bọn này về đây, ở đó àm ngủ đi. - Hải lấy bàn tay mình đẩy cái đầu Minh qua 1 bên rồi dẫn đầu bọn nhí nhố lần lượt đi ra ngoài.
    - Sao em không về đi. - sau khi thấy bọn kia đã về hết mà bé Khanh vẫn còn nhí nhảnh ở đây, Minh hỏi.
    - Em cũng phải về hả? - Khanh ngây ngô tự lấy ngón trỏ chỉ vào mặt mình.
    - Không về ở đây làm gì?
    - Anh...anh thật quá đáng mà. - nói xong Khanh vùng vằng quay mặt bỏ ra ngoài.
    - KHoan đã, đem mớ cháo này về luôn đi! - MInh gọi với theo đâu hay bé Khanh đã tức giận mà bỏ đi 1 nước hơi xa rồi.

    Minh chán nản nằm vật ra giường, lăn qua lăn lại, lấy chăn chùm kín mít đầu mình " Bực mình quá, người muốn gặp thì lại không tới."



    7h tối...

    Nhi lết cái xác của mình vào nhà, Hy đang ngồi xem ti vi, thấy chị nó về bẻn bay xộc lại, hỏi:
    - Sao rồi chị? Có xin được không?
    Nhi tủi thân suy ra bực bội:
    - Khốn kiếp, tao trù cho mấy cái quán đó bán ế thấy bà luôn...
    - Là sao? Không được hả?
    - Không, chỗ thỉ không nhận học sinh cấp 3, chỗ thì bắt làm việc cả ngày, chỗ thì lương quá thấp, chỗ thì...v...v...
    - Thôi được rồi, ăn cơm đi! - Hy phá vỡ bầu không khí bằng cách gọi mời tâm hồn ăn uống của chị nó.

    Đứng trước bàn ăn cơm đã được dọn sẵn, mặt Nhi tối sầm lại.
    - Sao thế? - Hy thấy vẻ mặt chị mình có cái gì đó không ổn.

    - MÀy...mày...Lê Thiên Hy - nó tự nhiên hét ầm lên - mày biết cả buổi chiều ngày hôm nay tao cực khổ biết bao nhiêu không hả, đến giờ vẫn chẳng ai nhận tao, vậy mà...mày...sao mày lại mua mấy thứ đắt tiền như thế này về ăn hả? Kiểu này chắc chưa xin được việc thì phải ra ngoài ăn xin rồi quá!
    - Chứ phải ăn làm sao? Hồi đó ngoại toàn mua mấy thứ này thôi mà.
    - Tao không cần biết, bây giờ ngoại không còn nữa nên mày làm ơn ghi nhớ trong đầu tao 2 chữ TIẾT KIỆM giùm cái.

    Hét cho đã, xong nó ngồi xuống ăn sạch banh hết thức ăn trên bàn, đi vào phòng đóng cửa cái rầm, mặc kệ cho con em mình đang ngồi nhai đũa - chén cơm không.

    1 lúc sau Hy mở cửa phòng nó:
    - Anh TÀi muốn gặp chị kìa.
    - Tài?
    - Ừm...chị ra đi!

    - CẬu muốn gặp tôi à? - nó ra mở cửa, thấy Tài đã đứng trước đó từ lâu.
    - Ừm.
    - VÀo nhà không?
    - Không, 3 câu thôi!
    - ...
    - Cậu còn nhớ cậu nợ tôi 1 điều không?
    - Nợ?
    - Vụ trả bài sử.
    - À! Bây giờ cậu muốn tôi trả nợ hả?
    HẮn gật đầu:
    - Ngày mai tôi sẽ đợi cậu lúc 3 giờ chiều, chúng ta đi chơi nhé!
    - Hả? Đi chơi?
    - Nói đúng hơn là hẹn hò!
    - Hẹn...hẹn hò?
    - Ừm....tôi nói xong rồi, vào nhé! - rồi hắn mở của nhà hắn đi vào trong, tình hình là hắn đang có âm mưu tấn công nó từ lúc này đây.

    Còn nó ở lại ngu ngơ chả hiểu cái giống gì cả.
  4. I♥forumtruyen Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    22 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    1,165
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    89
    Giới tính:
    Nữ
    Đúng 3h chiều ngày hôm sau, Tài bấm chuông nhà nó, kêu nó thay đồ và chở nó tới công viên.

    - Chuyện này là sao hả?
    - Sao là sao? BÂy giờ cậu muốn chơi gì không?
    - Nè! Sao tự nhiên lôi tôi tới đây chứ? Tôi còn phải đi xin việc nữa mà.
    - MAi tôi sẽ đi cùng với cậu!
    Nó nhìn hắn nghi ngờ:
    - Thật không?
    Hắn gật đầu rồi chỉ tay về phía bên kia:
    - Chơi cái kia không?
    Nó nhìn theo tay hắn...là tàu lượn siêu tốc mà.
    Nó ngước lên nhìn hắn, hắn cúi xưống nhìn lại nó:
    - Sợ hả?
    - Ai sợ chứ? Đi thì đi! - rồi nó bỏ lên trước.

    Tóc bay phấp phới, tiếng la hẻt inh ỏi, gió vù vù bên tai, nhanh đến nỗi nó chẳng kịp nhìn được cái gì ở 2 bên đường.

    - Ôi cha mẹ ơi, chết mất thôi! - nó chống tay vào cái cây ngay sau khi vừa xuống khỏi đó, mặt mày nó tái mét.
    - Người như cậu mà cũng biết sợ à? - TÀi chọc chỉa nó.
    - Ai sợ hả? - nó ngước lêm quát hắn - chỉ là đi không quen thôi!
    - Ừ thì đi không quen - hắn nhún vai - đi ăn kem không?
    - Có!

    Trong quán kem, hắn không ăn mà cứ nhìn nó.
    - sao nhìn hoài vậy hả? - nó hỏi.
    - Thích thì nhìn thôi! - hắn tỉnh bơ.
    - Rảnh nhỉ?
    - Đương nhiên!
    - Mà...sao hôm nay cậu nổi hứng mời tôi đi chơi vậy hả?
    Hắn im lặng 1 hồi và buông ra 4 chữ:
    - Tại...tôi thích cậu!
    - Ax....khụ khụ.... - nó ho sặc sụa sau khi nghe xong.
    - CẬu không sao chứ? - hắn lo lắng đưa khăn giấy lại cho nó.
    - Khụ..khụ...đừng giỡn...như thế chứ! - mặt nó đỏ như gấc, không phải vì ngượng đâu mà vì ho nhiều quá.
    - Không giỡn đâu!
    Nó ngưng ho, vuốt lại mớ tóc. HẮn vẫn nhìn nó:
    - Không ở bên cậu...thì tôi nhớ, ở bên cậu thì tim tôi đập rất nhanh, tôi...lúc nào cũng muốn ở cạnh cậu, thậ đấy!
    Nhìn dáng vẽ của hắn thật lòng khiến tim nó cũng đập liên hồi:
    - Bộ...cứ như vậy...là thích hả?
    - Ừm...

    Tim nó đập mỗi lúc càng nhanh hơn, hình như...nó đã có cảm giác như thế này...với 1 ai đó...không lẽ...nó thích người đó?
    Nó đứng phắt dậy:
    - No rồi...tụi mình về đi!



    Trên đường đi tới căn hộ của nó và hắn, cả 2 im lặng.
    Chợt hắn có điện thoại, hắn đứng lại nghe khoảng giây lát rồi quay sang nó:
    - Bây giờ tôi phỉa về, ba tôi gọi.../
    - Ừm.
    HẮn toan đi nhưng chợt khựng lại:
    - Chuyện hồi nãy...không giỡn đâu, cậu không cần thích tôi đâu, chỉ cần biết được tình cảm cảu tôi với cậu là được rồi!
    Nói rồi hắn cúi xuống hôn nhẹ lên má nó rồi chạy phóng đi thật nhanh.

    Nó ngẩn người nhìn theo hắn, đưa tay lên sờ vùng má mới được hắn hôn rồi quay người đi tiếp.

    Chợt nó đứng sững người lại:
    - Minh à!
    Minh đang đứng đấy và đang nhìn nó bằng 1 ánh mắt rất lạnh.
    - Cậu tới từ bao giờ vậy?
    HẮn vẫn còn mặc đồ ở bệnh viện, chỉ vì nhớ nó đến mức chịu không được nên mới tới, vậy mà hắn lại nhìn thấy cái cảnh không nên thấy đó.

    - Cậu.. - hắn mở miệng - không tới thăm tôi là vì bận đi chơi với thằng đó à?
    Từng lời nói của hắn cứ như từng giọt nước đá chảy tốc vào tim nó.
    - Tôi vì cậu nên mới bị thương...vậy mà cậu còn ở đây đi chơi với hắn, cậu không nghĩ gì đến tôi sao hả? - hắn quát lên, khuôn mặt tối sầm - còn hôn nữa, tình cảm quá nhỉ? CẬu thích thằng đó hả?
    Nó giật mình, sao hắn lại có thể lớn tiếng với nó như vậy chứ.
    - HẢ? - hắn nhấn mạnh lại lần nữa.
    - Tôi ghét cậu thật đây! - hắn buong ra câu nói đó rồi quay gnuoi72 đi về phía cầu thanh, tự nhiên Nhi thấy lòng nó lạ lùng, cảm giác hụt hẫng, rồi tự nhiên nó hét lên, miệng thì hét nhưng dường như cái đầu trống rỗng, cứ như là hét lên theo quán tính vậy:
    - Nè! Người tôi thích là cậu mà! Bộ cứ đi chơi với ai là thích người đó hả? Cậu điên vừa thôi chứ, đúng là đồ tâm thần mà!
    Ngay lập tức hắn đứng khựng lại, chờ cho bộ não tiếp thu hết những từ nó nói thì qauy phắt người lại nhìn nó:
    - Cậu...vừa nói gì?

    *******

    - Cậu...vừa nói gì?
    - Nói gì là nói gì chứ? - nó vẫn cứ thế mà quát.
    - Nói lại đi mà! - hắn chạy nhanh lại đứng đối diện nó.
    - Nói cái gì chứ?
    - Câu cậu vừa nói.
    Nhìn vẻ mặt trông chờ của hắn, nó cũng ráng nhớ xem hồi nãy nó đã phóng ra những chữ gì. A...nhớ rồi!
    - Cậu là đồ tâm thần? - nó nhớ được bao nhiêu thì nó nói bấy nhiêu, không kể trước hay sau.
    - Không phải câu đó, câu trước đó. - hắn thúc giục.
    - Câu trước đó? - nó nhìn lên trần nhà suy nghĩ - cậu điên vừa thôi chứ?
    - Không phải...trước đó.
    - Trước đó? - suy nghĩ - bộ cứ đi chơi với ai là thích người đó hả?
    - Trước câu đó nữa.
    - Trước câu đó nữa? - ráng nhớ, ráng nhớ, căng não ra mà nhớ - người tôi thích là c...
    Nó chợt khựng lại, nuốt nước miếng khi đã nhớ lại hoàn chỉnh cái câu nói mà cách đây vài giây nó đã cho ra khỏi miệng. Ôi trời ạ! Nó đã nói cái giống gì vậy nè....
    - Nói tiếp đi! - hắn vẫn trong bộ dạng trông chờ, trong nguyên 1 câu chắc hắn cũng chỉ chờ có mình câu này thôi nhỉ? Nhìn hắn như vậy chắc là đang hồi hộp lắm, tim cũng đập dữ lắm đây.
    - Tôi....tôi...qu...quên rồi! - nó lắp bắp, mặt đỏ lựng.
    - CÁi gì chứ? Sao lại quên, mới đây có mấy giây thôi mà! - hắn thất vọng tràn trề.
    - Cậu cũng biết trí nhớ của tôi không tốt mà. - nó ráng cãi.
    - Vậy sao mấy câu kia cậu nhớ được?
    - Tôi nói đại thôi mà!
    - Nói đại thôi mà?
    - Nè! - nó đánh trống lảng - cậu không về bệnh viện hả? Bác sĩ mà thấy cậu trốn viện là không xong đâu.
    - Thì sao chứ?
    - Sao trăng gì? Về đi!
    - Cậu không nhắc lại câu đó tôi không về.
    Hắn bắt đầu giở tính ương bướng ra.
    Nó đánh cái bốp vào người hắn:
    - Vậy thì ở đây mà hóng gió đi hen!
    Rồi nó đi vào trong nhà, đóng cửa cái rầm.
    - Này...cậu bỏ tôi ngoài này thật đấy à? - hắn ở lại ngu ngơ gọi với theo.

    Mấy phút sau, như thấy lương tâm cắn rứt khi để 1 tên bệnh nhân tâm thần ở ngoài, nó mở cửa ra, y như rằng hắn vẫn đứng đấy.
    Nó dựa lưng vào cánhcửa:
    - Không về thật à?
    - Không! - hắn cương quyết.
    - Vậy cậu muốn gì?
    - Nhắc lại cái câu đó đi.
    - Đã nói tôi quên rồi mà.
    - Vậy thì tôi sẽ đứng đây hoài.
    - Gru...Sao cậu lì vậy hả?
    Hắn không nói gì, hất mặt về chỗ khác.
    - Tôi bắt taxi cho cậu về nhé! - nó nói ngọt.
    - Không!
    - Nè, đứng đây lỡ may bị cảm thì sao hả?
    - Cậu đang lo cho tôi đấy à? - hắn quay lại nhìn nó, mặt sáng rỡ như nhìn thấy mấy triệu đô la trước mặt.
    - Ai...ai lo chứ? - nó bối rối - chỉ là tôi không muốn trước nhà tôi có xác chết vì bị cảm thôi.
    - Cậu trù cho tôi chết đấy à?
    - Ừ đấy!
    Nói rồi nó quay người định tiến thẳng vào trong và định bỏ lại tên bệnh nhân này 1 lần nữa thì hắn chợt nắm tay nó giật lại, nhìn thẳng vào mắt nó:
    - Tụi mình...quen nhau đi!
    - Hả? - nó tưởng như mình nghe lầm.
    - Mình quen nhau đi!
    Nó vẫn chớp chớp mắt nhìn hắn, hắn nhìn lại nó, hình như bắt đầu cáu:
    - Không hiểu gì sao hả?Hay đang giả bộ đấy?
    Thình thịch...thình thịch....thình thịch....
    Nó vùng tay ra khỏi hắn, qauy mặt vào trong:
    - Cậu về đi.
    - Không thích.
    Nhi cũng bắt đầu phát bực rồi đây, nó quay phắt người lại, đứng trực diện với hắn, cũng nhìn thẳng vào mắt hắn, dõng dạc:
    - Ừ đấy, tôi nói thích cậu đấy, được chưa?
    - Thật...chứ? - hắn vẫn chưa tin vào tai mình lắm.
    - Tôi nói không thì cậu tin không?
    Hắn mừng rỡ ôm chầm lấy nó:
    - Tôi cũng thích cậu nhiều lắm!
    Đây không phải là lần đầu nó nghe câu này nhưng tự nhiên nó cũng thấy lòng mình vui vui, cảm giác mà bao lâu này mình chưa từng được cảm nhận...tình yêu...

    - 2 anh chị đang làm cái gì đấy?
    Đang trong khoảnh khắc cao trào tình thương mến thương giữa 2 người thì tự nhiên 1 giọng nói cất lên, quen lắm, đương nhiên, của bé Hy nhà ta mà.
    2 người cùng đưa 4 con mắt nhìn Hy 3 giây rồi nhìn lại hoàn cảnh của mình, ngay lập tức Nhi đẩy hắn ra.
    Chậc chậc...2 cái đứa này, đứng ôm nhau mà lại đứng giữa cửa mới ghê chứ, sao không ra ngoài, đóng cửa lại rồi ôm nhau thoải mái ( vì tg k cho phép)

    - Cậu..về được chưa? - Nhi không nhìn hắn, có vẻ nó đang rất lúng túng.
    - Ừm...cậu ngủ ngon nha, cả em nữa! - hắn nháy mắt với cả chị lẫn em, rồi quqy đầu đi về bệnh viện, lòng lâng lâng khó tả.

    - Chị với anh Minh...là sao thế? - Hy nhìn chị mình đóng cửa, gặm trái táo, hỏi.
    - Sao là sao?
    - Nhìn 2 người đáng nghi lắm nha.
    - Có gì đâu chứ... - nó đi vào phòng.
    - 2 người hồi nãy chẳng phải có hành động đáng nghi lắm sao?
    - Hỏi nữa là tao cho mày ăn đấm đấy! - Nhi giơ nắm đấm lên hù con em mình rồi đóng cửa phòng lại.
    Đêm đó, nó không ngủ được, vì vui quá chăng, cảm giác thích 1 người thích thật! ( ước gì tg cũng đc 1 thằng như vậy nhỉ? mơ màng mơ màng)



    Sáng hôm sau, nó đưa bộ mặt cười đến mang tai đến trường.

    - Nó hôm nay sao thế? - tại căn tin, nguyên đám cứ thắc mắc về cái thái độ kì lạ của nó.
    - Ai biết!
    - Chắc uống lộn thuốc rồi.
    - Đi hỏi con Hy coi hôm qua con bé cho nó ăn gì?

    - Muốn biết không? - 1 giọng nói từ đằng sau phát ra làm nguyên đám phải quay ra nhìn.
    - Minh? Đang ở trong bệnh viện mà, sao lại ở đây? - Nhi hỏi.
    - Nhớ cậu nên tới!
    Nổi da gà là trạng thái của tất cả, Nhi cũng không ngoại lệ.
    - Mọi người nghe đây! - hắn bỗng nhiên nói lớn lên khiến các học sinh đang hiện diện trong canteen phỉa ngoái lại - tôi và con nhỏ này - chỉ Nhi - chính thức quen nhau từ giây phút này, mọi người nhớ cho kĩ nhé!
    - HẢ? - rớt tròng đen, mỏ há hốc làm rơi hết cả thức ăn trong miệng, lỗ tai lùng bùng, là tình trạng của Nhi, Linh, Hoa, Khanh, Phong, Quân và Tài, còn mấy đứa kia thì không nói, quen với mấy vụ Nhi hết thằng này với thằng khác rồi mà.

    - Nói dối! - khóe mắt Khanh rưng rưng, thốt lên nghẹn ngào.
    - Thật mà. - Minh vẫn chưa biết được tình cảm của Khanh đối với mình nên vẫn vô tư.
    - Em...không tin đâu! - Khanh đứng phắt dậy, nhìn Nhi 1 cái rồi bỏ đi về dãy lớp học của mình.
    - NÓ sao vậy? - Minh ngu ngơ hỏi đám bạn.
    - Chỉ có đồ ngốc như mày mới không biết thôi! - Quân nói.
    - MÀ...2 người - Linh chỉ qua chỉ lại giữa Minh và Nhi - thật à?
    - Ừm.
    - Hả? Không tin được, chuyện này là sao chứ?
    Minh cười đắc chí:
    - Haha hôm qua Nhi mới tỏ tình với tôi đó.
    - Hả? NHI? - ngay tức khắc, tất cả các con mắt đổ dồn vào nó, nó chẳng biết nói gì, cười cười, không lẹ lại chối là không phải.
    - Ôi trời ạ! Nhìn 2 người là biết rồi! - Hoa thở dài - còn đeo cặp khuyên tai giống nhau nữa mà.
    - Huh? - Hoa nhắc thì mõi người mới đưa con mắt lên nhìn, chậc...đeo lâu rồi, sao giờ mới thấy.
    - Chúc mừng nhé! - Phong cười nhẹ nói.
    Quân qauy sang Phong:
    - sao lại chúc mừng,à nhắc mới nhớ, chẳng phải cậu với Nhi đang quen nhau sao?
    - Quen gải bộ thôi!
    - sao lại thế?
    - Để thử mức độ ghen của ai kia đó mà.
    - Rảnh nhỉ? - Minh đánh vào đầu Phong.
    - Đương nhiên, rảnh mới làm vậy mà...thôi mọi người cứ tâm sự đi hen, đi đây!

    Phong đứng dậy bỏ đi 1 nước mà không rõ là đi đâu, ngay sau khi vừa đứng dậy rời khỏi cái bàn đó, nụ cười của hắn đã tắt ngấm " Sao lại thấy khó chịu vậy nhỉ?"





    Chiều...
    Tài đã hứa là sẽ cùng nó đi xin việc nhưng từ lcu1 ra chơi tới giờ lại chẳng thấy mặt mủi hắn đâu, trong nhà cũng không có, tên Minh thì bị bác sĩ bắt về nên Nhi đành đi xin việc 1 mình.

    - Tên Tài đó...để ta gặp mi coi, ta sẽ giết mi! - nó nắm 2 tay thành quả đấm, có vẻ như nó nhớ được lời hứa của hắn với nó mà lại quên 1 câu quan trọng mà hắn đã nói với nó rồi, vô tâm thật!

    Nó đi vào tiệm bánh lớn ngay chỗ có dán giấy tuyển nhân viên.
    Nó bước vào, nói nói và nói, câu cuối cùng đó là:
    - Xin lỗi em, ở đây không nhận học sinh cấp 3!
    Câu này sao mà nó nghe quen quá đi, nó bị dính câu này mấy lần rồi nhỉ?

    Nó thất thiểu bước dọc theo từng dãy trưng bày bánh để ra ngoài chợt....

    - Nhi?
    Nó quay người lại:
    - Ơ...cô...?
    LÀ mẹ của Minh đang ở trước mặt nó.
    - À...ta đi mua bánh cho thằng Minh. Cháu cũng mua bánh à? - bà hỏi.
    - Không ạ, cháu...đi xin việc.
    - Hả?

    SAu 1 lúc nói chuyện, bà VÂn gật gù cái đầu, khẽ cười:
    - Ta sẽ giúp cháu xin việc.
    - Dạ? - nó ngạc nhiên.
    - Ta có 1 chỗ quen cần tuyển nhân viên, ta sẽ giới thiệu cháu với quán đó.
    - Thật...không ạ?
    Bà Vân gật đầu.
    - Cảm ơn cô ạ, cô thật tốt quá! - nó vui mừng cảm ơn ríu rít.
    - Ừm...có gì ta sẽ gọi lại cho cháu, bây giờ ta phải đi đây.
    - Dạ! - nó vui tới mức cười không ngớt, nó cứ nghĩ rằng từ hôm qua tới giờ nó thật là may mắn.

    BÀ Vân đứng dậy, đi thẳng ra ngoài.
    Cánh cửa tiệm bánh đóng lại, bà VÂn lên 1 chiếc ô tô đã được dựng sẵn tại đó.
    Ngồi sau hàng ghế cho tài xế chở mình, bà nghĩ lại về Nhi, bà cười nhẹ "Đừng nghĩ ta là người tốt...cô bé à, đây là ân huệ cuối cùng ta dành cho nhà cháu đấy, ngoại cháu chết nên ta sẽ không gửi tiền tới cho nhà cháu nữa, ráng mà làm việc nhé, chỉ vì ta thấy có lỗi với gia đình cháu khi sai người đó tông chiếc xe tải vào xe của ba mẹ cháu thôi..."

    *******

    1 tháng sau...

    Vừa trải qua kì thi HKI, hôm nay đã có kết quả.

    - Nè! Coi đi! - Tài chìa phiếu điểm của Nhi ra trước mặt nó.

    Nhi, Hoa và Linh hết sức sửng sốt khi nhìn vào tờ giấy đó:
    - 2..24/40? Woa tăng được 15 hạng!
    Nhi vui mừng nhảy tưng tưng lên và ôm chầm lấy Tài ngay trước mặt bàn dân thiên hạ:
    - Vui quá, lần đầu tiên tôi được trên hạng 30 đó!
    Ôi! Công sức rèn luyện và chăm chỉ của nó trong suốt mỗi tối đi làm thêm về được tụi bạn kèm cặp cuối cùng cũng có hiệu quả. Hạng 24 đối với 1 người lười biếng như nó thì cũng đã là chiến công lớn rồi.

    - Tôi đếm từ 1 đến 3 hai người mà không bỏ nhau ra là ăn đấm cả 2 đấy! - 1 giọng nói sắc lạnh cắt ngang bầu không khí sung sướng lần đầu tiên mới có trong đời này.
    - 1...
    Nhi quay sang con người bắt đầu học đếm, giật mình và đẩy Tài ra, cười tươi như hoa mới nở:
    - Minh à? CẬu tới từ khi nào thế?
    - Hay quá nhỉ? Có bạn trai rồi mà còn đi ôm thằng khác à? - Minh gằn từng chữ nhìn nó rồi quắc con mắt hình quả bom sắp châm ngòi - 1 con dao sắp nhuốm máu qua Tài.
    - Cô ấy ôm trước mà! - nhận thấy có điều không may sắp sửa xảy ra, Tài biện minh trước cho chắc ăn.
    Minh lại đem con mắt như muốn ăn tươi nuốt sống qua Nhi, nó cười:
    - TẠi vui quá mà, cậu coi nè, tôi lên được 15 hạng luôn đó.
    - Nhưng có cần phải ôm thằng đó không? Tôi cấm cậu từ nay không được ôm thằng nào khác ngoài tôi, biết chưa? - hắn quạu, cơn ghen lại nổi lên đây mà.
    - Biết rồi, cằn nhằn hoài.

    ~OoO~

    Trong 1 tháng qua, 2 đứa nó đã rất vui vẻ bên nhau, đôi khi cãi nhau vì 1 vài lí do hết sức nhảm nhí dẫn đến giận nhau tới 1 tuần, cả 2 đều bướng như nhau nên có ai chịu nhường ai đâu.

    Khanh bây giờ không còn hay đi với đám anh chị này nữa mà thường xuyên đi với bọn bạn của nó, level ghét Nhi cúa nó ngày càng tăng cao khi thấy Nhi và Minh lúc nào cũng dính chặt với nhau.

    Phong sau nhiều đêm tự kỉ cuối cùng cũng có được 1 kết luận: hắn thích Nhi. Haiz, bây giờ thích thì làm được gì chứ, Nhi có Minh rồi.

    Quân và Linh thì vẫn bình thường, chỉ có điều nhỏ Linh này có cái tật mê trai ( y chang tg ) đụng thằng nào mà đẹp đẹp 1 cái là lơ luôn anh Quân nhà ta khiến chàng tức xì khói và muốn đi dần cho mấy tên lọt vào tầm ngắm của Linh 1 trận tơi bời.

    Hoa và HẢi thì cũng đã có mối quan hệ tốt hơn nhiều, nói chung là trên mức anh em 1 con số, trong Hải hình ảnh Nhi có vẻ đang được lấp đầy 1 cách từ từ bởi 1 người con gái khác.

    Còn nữa, tin shock đây, trong mấy ngày gần đây, Hy đã nhận ra là mình thích anh chàng hàng xóm, Tài đấy, nhưng hắn vẫn chưa biết được tình cảm của nó, vẫn ôm mối tình đơn phương với 1 người...
    Minh khoác vai Nhi:
    - Chiều nay đi chơi nha?
    - Không được, chiều nay tôi bận đi làm rồi, từ trước tới giờ hình như tôi nói câu này nhiều lắm rồi thì phải. - Nhi vẫn thản nhiên ngồi ăn bánh mì, không hề nhìn hắn.
    - Ngày nào cũng làm với làm, cậu nghĩ coi từ khi quen nhau tới giờ tụi mình hẹn hò lần nào chưa, rủ cậu 1 cái là ' hôm nay tôi bận đi làm rồi', ngày nào cũng vậy, cậu có nghĩ là tụi tụi mình chưa gặp nhau ở đâu ngoài trong trường không? - hắn bỏ tay ra khỏi vai nó, nhìn nó bực bội.
    - Không đi làm thì lấy gì mà ăn chứ? - nóp quạu lại.
    - Nhưng cũng phải bớt chút thời gian chứ?
    - Bớt cái gì mà bớt, cậu có biết 1 tháng tiền học của con Hy còn gấp đôi gấp 3 tôi không hả?
    - Vậy để tôi trả cho, ai bắt cậu đi làm đâu?
    - Phải rồi, nhà giàu như cậu thì sao biết được tôi ra sao chứ?

    - Lại nữa rồi! - Quân thở dài chán nản.
    - 1 ngày tụi này không cãi nhau ăn cơm không ngon hả trời? - Linh chẹp miệng.
    - MÀ cũng đúng...con Hy nó học nhiều lắm, bỡi vậy con Nhi phải đi làm nhiều. - Hoa lắc đầu.
    - Với lại 2 đứa nó hình như chưa hẹn hò nhau lần nào thì phải, ai biểu Nhi đi làm nhiều quá làm chi? - TÀi ngán ngẩm.
    Chỉ có Phong là ngồi yên, đôi mắt buồn thẳm chứa 1 tham vọng nhìn về phía Nhi " Mình muốn có cô ấy...đến phát điên lên được..."



    Tan học, Phong ghé chỗ ông Huy để lấy 1 số tài liệu vế cho ba hắn, nhưng ông lại để ở nhà nên nói hắn về bảo bà VÂn lấy cho.
    Trên đường về biệt thự nhà họ Trần, Phong tình cờ thấy bà Vân đang ngồi trên tầng 2 của 1 quán coffee bên cạnh đó, đối diện lầ 1 người đàn ông, hắn tấp vào đó.

    - Sao ông lại về đây làm gì nữa hả? - dáng vẻ quí phái cảu bà Vân lộ rõ vẻ cau có.
    - Tôi cần tiền. - người đàn ông đó nói, đan 2 tay vào nhau.
    - Cái gì? - bà Vân gắt lên, nhìn xung quanh xem có ai để ý không rồi nhỏ giọng lại - chẳng phải chúng ta đã sòng phẳng rồi sao?
    - Nếu cô không đưa cho tôi, tôi sẽ nói...vụ tai nạn 16 năm trước làm chết 2 vợ chồng nhà kia là do cô chủ mưu...

    "Ông ta...nói cía gì vậy?" bước chân định bước lên thềm tại chỗ bà Vân của Phong khựng lại, khuôn mặt biến sắc.

    - Ông... - bà Vân cứng họng.
    - Nghe nói...2 vợ chồng đó là ba mẹ của cô bé gì tên Lê Thanh Nhi học cấp 3 trường Bạch Dương thì phải, cô nghĩ sẽ như thế nào nếu tôi nói chuyện này với nó?

    " Đang nói về Nhi sao? Ba mẹ Nhi...cô Vân...? Chuyện này là sao?" 1 lần nữa bước chân Phong lại không thể trụ vững được.

    - Ông cần bao nhiêu? - bà VÂn xuống nước - mà tôi nói cho ông biết, đây là lần cuối cùng đấy, nếu không ông tự biết hậu quả.
    - Cô định giết tôi à? - ông ta mỉa mai - hồi đó..cô ghen vì chồng mình yêu người khác nên giết người đó, còn giờ định giết tôi để bịt miệng à?
    - Câm miệng!
    - Được rồi...được rồi...tôi cần 500 triệu.
    - Gì chứ?
    - Lần cuối, tôi thề đấy, chiều nay nhờ gửi cho tôi đó.
    Nói rồi ông ta đi xuống dưới và ra khỏi quán.

    Phong bước lên đứng phía sau bà VÂn, người bà đang run lên vì tức giận.
    Phong kéo ghế ngồi đối diện bà:
    - Là thật ạ? BA mẹ Nhi mất không phải là tai nạn mà là do cô sao?
    - Ph..Phong? - bà Vân hốt hoảng, khuôn mặt trắng bệch.
    - Cô yên tâm, cháu sẽ không nói chuyện này với ai đâu! - hắn mỉm cười nhẹ.
    - Cháu...cháu đang nói gì vậy? - bà ráng cười, giả vờ như không biết chuyện gì.
    - Cháu nghe hết rồi, vì chú Huy yêu mẹ Nhi nên cô đã...
    - Được...rồi...đừng nói nữa! - bà bất thần, bàn tay run run.
    - Cháu không nói với ai đâu ạ!
    - Thật...thật chứ? - bà nửa tin nửa ngờ.
    Phong gật đầu:
    - Cháu hiểu cảm giác của cô mà. Haiz...ba yêu mẹ, con yêu con.
    - Cháu...nói vậy lầ sao? - bà khó hiểu.
    - Thì chú Huy yêu mẹ Nhi, Minh thì lại yêu Nhi...
    - CÁi gì chứ? - bà ngạc nhiên tới mức kinh hồn.
    - Cô không biết thật sao ạ? 2 đứa nó...đang quen nahu mà.
    - Sao...sao lại có chuyện đó?
    - Có vẻ như cô không thích 2 người đó yêu nhau?
    - ... - bà không nói gì, tức là thừa nhận.
    - Cũng đúng - Phong lại cười - làm sao cô có thể chấp nhận cho con trai mình yêu con gái của tình địch chứ?
    Bà lại không nói gì, Phong tiếp nhưng lần này nghiêm túc hơn:
    - Cháu sẽ giúp cô tách 2 người đó ra.
    - Hả?
    - Cô...chỉ cần hợp tác thôi!
    BÀ VÂn nhìn hắn, nhíu mày:
    - Không lẽ cháu cũng..thích cô bé đó?
    - Không phải thích - hắn khẳng định - mà là yêu!
    - Yêu?
    - MÀ thôi...cô về lấy sấp tài liệu cho cháu đi, trưa rồi!
    - Ờ!

    Phong đứng dậy và đi trước, miệng nhếch lên 1 chút " Lê Thanh Nhi! Tôi sẽ làm tất cả để có được cậu. Cậu...phải là của tôi!"
    9h tối...

    - Về rồi à? - Nhi đang mở khóa cửa cũng là lúc Tài bước ra.
    - Ừm...mà...gì thế? - nó nhìn chăm chăm vào cái dĩa lạ lạ thơm thơm trên tay hắn.
    - Vì bé Hy hôm nay đi học về trễ cậu lại phải ăn mì gói nữa nên tôi nấu cho cậu luôn đấy.
    - cảm ơn nhá! - nó đưa tay đón lấy, ,mặt sáng rỡ.
    - Không có gì! - hắn xoa đầu nó, chợt hắn rùng mình và rút tay lại.
    - Sao thế? - nó ngây ngô hỏi.
    - Không biết, tự nhiên thấy lạnh sống lưng quá.
    Hắn nói xong thì quay mặt sang phía bên phải, giật mình.
    Nhi nhìn theo, mắt sáng rực lên:
    - Minh à! - rồi chạy lon ton lại chỗ hắn - Sao lại tới đây thế?
    MẶt hắn tối lại:
    - Cậu với thằng đó nhìn thân thiết nhỉ?
    - Thân thiết gì chứ? - nó đờ mặt hỏi lại.
    - Còn không à?
    - Có gì đâu, bình thường thôi mà.
    - Bình thường thôi mà? - hắn ghé sát cái khuôn mặt chỉ toàn 1 màu đen u tối xuống mặt nó.
    - Thì...ngày nào chả thế... - nó ngây ngô nói, quên mất là hắn có tính hay ghen.
    - Ngày nào chả thế?
    - MÀ...cậu sao thế, bộ như vậy không được hả?
    - Không! Vào đây! - nói rồi hắn kéo nó vào trong nhà nó, không quên lấy cái dĩa đồ ăn mà tg không biết gọi là cái gì đó trả cho Tài - đem về mà ăn đi!
    Nhi nhìn theo tiếc nuối:
    - Trả rồi tôi ăn cái gì?
    - Ăn mì gói đi.
    - Sao cậu ác vậy hả?
    Đứng trước của mà Tài còn nghe thấy tiếng qua lại giữa nó và Minh, hắn khẽ cười trong lạnh lùng rồi đi vào trong.

    - Tới đây có gì không hả? 9 rưỡi rồi đấy. - Nhi cằn nhằn, vẫn còn tức cái vụ hắn không cho nó ăn.
    - Cậu...với thằng đó là sao hả?
    - LẠi nữa, sao cậu cứ như vậy hả?
    - Cậu không được có gì với thằng đó đấy!
    - Cậu mà còn nói nữa là tôi làm thật đấy.
    - Để thằng đó ở nhà gần cậu thế này tôi thấy không ổn chút nào cả.
    - Sao lại không ổn?
    - Vì nhìn thằng đó đáng nghi lắm, biết đâu hắn thích cậu thì sao? - hắn đăm chiêu tưởng tượng.
    - Thích tôi? - len lỏi trong đầu nó như nhớ ra chuyện gì đó - a! hình như trước đây cậu ta có nói thích tôi thì phải!
    - Cái gì? - hắn bật hẳn người dậy.
    - Hình như hồi đó Tài có nói nhưng mà tôi quên mất. - đãng trí là thế.
    - Thật à? - hắn cau mày.
    - Hehe cậu ghen vì tôi có nhiều người thích quá hả? - nó tự đắc.
    - Điên hả? Cậu mà ai thích nổi chứ? Chắc thằng đó chỉ giỡn thôi.
    - Không, thật mà. Mà...hồi nãy cậu nói không ai thích nổi tôi sao? VẬy cậu thì sao?
    - Tôi...chỉ là dại quá thôi.
    - Đi về ngay cho tôi!
    Ngay lập tức hắn bị nó đá vào mông bay thẳng ra ngoài ( tg nói hơi quá, coi tom & jerry riết nên nhiễm) và đóng rầm cửa lại.
    - Con gái con đứa gì mà bạo lực vậy hả? - hắn quát ầm lên, quay lưng định đi về nhưng chợt dừng lại, bấm chuông nhà Tài...



    - Nghe nói mày thích Nhi hả? - hắn vừa ngồi xuống ghế đã đi thẳng vào vấn đề chính.
    - Sao lại hỏi thế? - TÀi hơi ngạc nhiên.
    - Có thích không? - hắn hỏi lại lần nữa.
    - Ừm thì cũng có. - Tài thành thật.
    - Thật?
    - Ừ. - Tài gật đầu xem nhẹ chuyện.
    Minh bỗng đứng phắt dậy, túm lấy cổ áo Tài:
    - Mày...không được lại gần cô ấy, biết chưa?
    - Chưa, với lại, ở gần nhà thế này thì sao không lại gần được? - TÀi bỏ tay Minh ra khỏi áo mình.
    - Chuyện đó...mày khỏi lo. - Minh cười đểu rồi đi ra ngoài ( đi zìa ý mừk).



    Trưa hôm sau.

    Vừa đi học về, Nhi đã thấy ở bên dưới khu chung cư có 1 xe tải có ghi là chuyển nhà.
    - Có ai lại chuyển nhà đi hả chị? - Hy hỏi.
    - Không thấy hay sao mà hỏi. - nó thờ ơ, nào đâu ahy khi vừa lên đến nhà mình đã thấy TÀi đứng cạnh đó, lần lượt có từng người khuân đồ đạc của nhà hắn ra ngoài.
    - Cái gì thế? - Nhi và Hy ngạc nhiên.
    Tài gãi gãi cái đầu tỏ vẻ bực bội:
    - Tôi không được ở riêng nữa, ba tôi sáng nay mới gọi điện chử.i tôi té tát rồi bắt về nhà.
    - Sao lại thế? - Hy cảm thấy hụt hẫng trong lòng, cảm giác sắp mất đi thứ gì đó.
    - Tại thằng MInh chứ ai, bực mình quá!
    - Sao lại tại Minh?
    - Hắn gọi điện cho ba tôi, nói là tôi ở riêng nên được nước quậy phá, chọc hàng xóm gì đó, còn không làm được trò trống gì nữa, cái gì mà đi chơi tối ngày, không lo học hành...v...v...
    - Minh á?
    - Ừ, tôi đây! - Minh đứng từ sau lưng nó nãy giờ, ôm cổ nó.
    - Sao cậu lại vu khống cho hắn thế? - Nhi hơi bực bội.
    - Thì tại hắn nói là thích cậu, để 2 người ở gần như thế này ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra.

    "Anh TÀi thích chị Nhi?" Lời nói của Minh như 1 nhát dao đâm vào trong tim Hy.
    - Giải quyết xong chuyện này thì giải quyết thêm cái vụ 2 người học chung lớp nữa là xong. - Minh cười.
    - Ác thật! - Hy tự nhiên thốt lên rồi đi vào trong nhà.
    3 người còn lại nhìn theo nó chả hiểu cái gì cả.

    Trên trường...

    - Nhi, ra về đợi tôi ngoài cổng trường nhé! - Phong gõ bàn nó, nói.
    - Có chuyện gì sao? Sao không nói ở đây luôn. - nó mắt nhắm mắt mở nhìn hắn, ati5 đang trong cơn ngái ngủ.
    - Không tiện, chuyện này quan trọng lắm, nhất định phải đợi đó.
    - Biết rồi! - nó nói rồi tiếp tục chìm vào giấc ngủ.



    Ra về, theo lời của Phong, nó đứng chờ hắn ngoài cổng, ,nó bắt đầu bực mình rồi đây, vì hắn bắt nó đợi tới mấy phút rồi ( nhìu ghê nhỉ ==').
    Có 1 bàn tay đặt lên vai nó, như 1 cái máy, miệng nó hoạt động liền:
    - Tên Phong chết tiệt, làm gì mà lâu vậy hả, có biết tôi đ... - nói đến đây thì nó quay phắt 180 độ và chợt khựng lại, trước mặt nó không phải Phong mà là Minh.
    Hắn lạnh lùng:
    - Cậu đợi thằng Phong hả?
    NÓ không nói gì, cúi gằm mặt xuống.
    - Không phải đợi tôi sao? - hắn tiếp, hắn đang vô cùng tức giận về chuyện này.
    - Ừ...thì hắn nói là có chuyện quan trọng muốn nói nên bảo tôi đợi thôi. - nó nói nhỏ.
    - Chuyện quan trọng gì?
    - Không biết.

    - Nhi! - đúng lúc đó tên Phong đi ra và gọi nó, nó nói nhanh với Minh;
    - CẬu về đi ha, không có gì phải lo đâu mà. - rồi chạy đi.

    - Rồi, có chuyện gì thì nói đi! - nó chạy về phìa Phong, hỏi gấp.
    - Theo tôi! - hắn kéo tay nó dắt đi.
    - Đi đâu vậy?
    - Tôi cần phải cho cậu xem cái này. - nói rồi hắn đẩy nó vào trong cía xe mà tài xế của hắn đã dựng sẵn ở đó.
    - Đi đâu vậy?
    - Cứ đi đi!
    Chiếc xe chạy, Minh nhìn theo, đôi mắt lạnh lùng, trong lòng bất an.

    Chiếc xe dừng lại, nó bước xuống:
    - Woa! Đẹp quá!
    - Nhà tôi đó! - hắn giải thích ngay với nó khi thấy nó có vẻ ngạc nhiên, vì trước mặt nó là 1 căn biệt thự thật sự tấ to và rất đẹp.
    - Cái gì?
    - Vào thôi! - hắn lại kéo tay nó.
    - Nhà cậu thật hả? Nhưng sao lại lôi tôi tới đây?
    - Hỏi nhiều quá!

    Lên phòng của hắn, hắn đóng cửa lại làm nó giật bắn mình:
    - Cậu...đóng cửa... làm gì thế?
    - Tôi không làm gì cậu đâu mà sợ! - hắn cười ranh ma.
    - VẬy...cậu muốn...tôi coi cái gì? - trong lòng nó đang nghĩ là "Mi mà đụng đến ta là ta cho mi không còn răng nhai cám".

    - Chờ chút! - hắn chạy lại chỗ để CD nhà hắn mở láy6 1 cái, mở lên - cái này hay lắm.
    - Muốn tôi coi phim hả? - nó nghi ngờ, không lở lôi nó về đây mà chỉ mở phim cho nó coi phim thôi.
    - Xem đi.

    Cuộn phim chiếu được 1 lúc, nó nạc nhiên tới mức chỉ biết há hốc mồm, đến mấy giây sau thì mới lên tiếng được:
    - Cái này...?
    - Bất ngờ không? Tôi sai đàn em quay lại đó! - đôi mắt của hắn đủ lạnh cho nó giật mình.
    - Sao...?
    Không để cho nó thỏa lòng muốn hỏi câu gì, hắn cắt ngang:
    - CẬu nghĩ sao nếu tôi phát tán cuộn phim này lên, à không...phải là đưa đoạn phim này cho hiệu trưởng mới đúng.
    - Đưa...cho hiệu trưởng..làm gì? - trong đầu nó chỉ nghĩ được mập mờ 1 điều gì đó, nhưng chưa chắc chắn.
    - Với tiền án ở trường cũ của hắn thì chỉ cần thêm 1 lần nữa là sẽ bị đuổi học, ai cũng biết chuyện này hết.
    - Ý cậu là...?
    - Chỉ cần hiệu trưởng xem cuộn phim này, thì cậu sẽ biết số phận của hắn chứ?
    - Cậu...sao cậu lại làm vậy? - nó bất thần.
    - Để có thể có điều tôi muốn. - hắn lại cười, vẫn là nụ cười đểu cáng.
    - Điều cậu muốn? - nó nuốt nước miếng, bắt đầu nghi ngờ về con người của hắn, con người bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.
    - Chỉ cần cậu thực hiện theo yêu cầu của tôi thì hắn sẽ không sao hết. - hắn nâng cằm nó lên cận kề mặt hắn.
    - Lí do gì cậu lại làm như vậy? - nó bắt đầu sợ con người thật của hắn.
    - Đây không phải lúc để cho cậu hỏi như vậy đâu, 1 là cuậ làm theo lời tôi,2 là hắn sẽ không còn tương lai. - hắn đưa tay trượt thẳng con đường cong trên mặt nó.
    - Vậy...cậu muốn gì ở tôi? - nó xuống nước, trước hết phải biết xem hắn muốn gì cái đã.
    - Thông minh đấy! - hắn nói và lại cười.
    - Muốn gì? - nó gắt lại lần nữa.
    - Cậu...chia tay thằng đó và quen với tôi!
    Nó bất thần lang thang dọc con phố, lòng nó rối beng, đầu nó nặng trĩu như có cảm giác muốn bệnh tới nơi.

    *******

    - Cậu...chia tay thằng đó và quen với tôi!
    - Gì...gì chứ? - nó dường như không thể tin vào tai mình." có lẽ chỉ lầ giỡn thôi" nó tự nhủ như thế - đừng giỡn nữa, chả vui tẹo nào!
    - Không giỡn đâu! - ánh mắt lạnh lùng hòa vào khuôn mặt nghiêm túc của hắn khiến nó bàng hoàng.
    - Lí do...là gì? - mồ hôi nó bắt đầu rơi, tay nó siết chặt lại đến mức in hằn từng dấu móng tay trong lòng bàn tay.
    - Đơn giản thôi, vì tôi thích cậu! - đầu ngón tay cái của hắn chạm nhẹ vào đôi môi hồng của nó.
    - CẬu tưởng tôi tin sao? - nó thô lỗ hất tay hắn ra, nói nhỏ nhưng chứa đựng đầy đủ những tính chất của sự tức giận.
    - Nếu không thì tôi bày ra trò này làm gì?
    - Tên khốn, cậu nghĩ tôi sẽ làm theo lời cậu à?
    - Nếu cậu thích hắn, tôi dam1 ca1 là cậu sẽ làm theo.
    - Nếu tôi không làm? - nó thách thức.
    - Thì hắn sẽ không thể đi học tiếp. - hắn vẫn thản nhiên.
    - Cậu nghĩ với thế lực nhà cậu ta thì có thể dễ dàng bị đuổi học vậy à? Cho dù trường này có đuổi thì cậu ta cũng chuyển sang trường khác thôi!
    - Cậu nghĩ vậy à? Ở BD này ậu thừa biết đánh nahu sẽ bị hình phạt như thế nào mà, đúng không?Mà nếu như chỉ cần bị BD đuổi thôi thì dù có là J.K hay KẺRia chúng tôi hợp lại cũng không thể cứu vớt được đâu.
    - LÀ..là sao?
    - Chỉ cần 1 lời phê của BD thôi thì mấy trường khác cũng phải bó tay, cho dù có nhiều tiền đến mức nào đi nữa.
    - Tôi nên tin không nhỉ? - nó ngồi xích ra xa hắn - nếu BD khó đến mức đấy thì mấy vụ cúp học và ngủ trong giờ học của tôi đâu có bị phạt nhẹ thế.
    - Vấn đề đó thì tôi không biết nhưng hắn đã vi phạm và bị đuổi học 1 lần rồi, hết cách mới phải vào BD, cộng với cái này nữa - hắn chỉ vào màn hình tv - cậu nghĩ mấy trường khác sẽ cho hắn vào học à? Dù có tahm tiền đến mức nào đi nữa thì cũng phải nghĩ đến danh dự của mình nữa chứ.
    Nó bật cười mỉa:
    - Trẻ con! Cùng lắm thì cậu ta mời thầy về dạy riêng thôi!
    - Nếu vậy thì dnah dự nhà họ Trần để đâu nhỉ? - hắn vẫn không hết lí lẽ - người thừa kế tương lai của tập đoàn J.K cầm đầu cho hiện tượng bạo lực họcduong72d, mọi người sẽ nghĩ sao nếu như có những tờ báo có tiêu đề hấp dẫn như thế?
    - Cậu... - nó giận run người, mặt nó đỏ bừng - chẳng phải cậu là bạn của cậu ta sao? TẠi sao...?
    - Bạn? - hắn nhếch mép cười - tôi không cần tình bạn, nhưng tôi cần cậu!
    Nó nín thinh, nén cơn giận, nó phải làm sao đây?
    Nếu nó đồng ý với hắn thì nó thật là ngốc!
    Hắn nói tiếp, cơ mặt dãn ra thể hiện rõ vẻ thỏa mãn khi đã nói xong những lời thoại trong kịch bản ở kế hoạch của mình:
    - Tôi cho cậu 2 ngày để suy nghĩ, đúng 2 ngày thôi đấy! Với lại...chuyện này...phải là bí mật.
  5. I♥forumtruyen Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    22 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    1,165
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    89
    Giới tính:
    Nữ
    Trong buổi trưa oi nồng đầy tiếng còi xe, bụi. Nó lê bước chân nặng trĩu và cái đầu đội nắng tìm đường về, chẳng còn tỉnh táo để đi đón xe buýt nữa.
    Trong cái đoạn ophom mà Phong sai đàn em quay lại hoàn tất cảnh Minh giao đấu với trường bên, thật kĩ càng khi nhân vật chính chỉ có mình Mình và những nhân vật phụ là những nạn nhân ở trường bên, không dính đến 1 ai khác ở BD nữa.
    Thật ra Nhi đã không còn tham gia vào mấy vụ này nữa, chức thủ lĩnh của nó bây giờ đã chuyển sang Minh nên nó chả biết gì cả.
    VÀ có 1 điều mà nó không hề biết, Phong - hắn đã lừa nó, trong việc này thì cugn2 lắm cũng là đình chỉ học trong 1 năm thôi chứ đời đuổi luôn, nhưng nó hoàn toàn đã tin vào điều đó. Quá ngốc!



    Cho đến tận tối đàu óc nó vẫn là 1 mớ rối mù, nhiùn thấy vẻ mặt mệt mỏi của chị mình nhưng Hy cũng không dam 1 hỏi.
    Nhi tay run bấm số Minh, hắn không bắt máy, 1 lần, 2 lần và 3 lần.
    Nó không phải là người có kiên nhẫn nhưng lúc này đây nó đã ráng để gọi tới cuộc thứ 10.
    HẮn nãy giờ vẫn ở cạnh cái điện thoại nhưng hắn vẫn đang giận nó vì hồi sáng nó dám lơ hắn mà đi với Phong.
    Khi nhạc chuông cất lên lần thứ 10, hắn thấy hơi lạ nên đã bắt máy nhưng lại không nói gì.
    - Minh à? - nó gọi nhỏ tên hắn, cứ như người bệnh.
    - ... - hắn vẫn không nói gì.
    - Minh?
    - ... - nghe giọng nó có chút không ổn, hắn hơi lo nhưng vẫn im lặng.
    - CẬu...có ở đó không? - đôi mắt nó chớp nhẹ, khuôn mặt chán nản.
    - CẬu bệnh à? - cuối cùng hắn cũng mở miệng, tuy giận nhưng cũng vì lo.
    - Nghe giọng cậu tôi vui thật đấy! - nó bật cười nhưng đâu hay trái tim đang rỉ máu.
    - CẬu bệnh thật đấy à? - hôm any nó có vẻ rất lạ, hắn không hiểu nổi.
    - Không, chỉ hơi mệt thôi!
    - LÀm việc nhiều lắm hả?
    - Bình thường.
    - Cậu gọi cho tôi có gì không?
    - ... - tới lượt nó im lặng.
    - Nhi?
    - Minh à! - cái giọng mệt mỏi của nó nãy giờ vẫn không thay đổi - ngày mai...tụi mình cúp học đi biển nha, đi cả ngày luôn, chiều tôi sẽ nghỉ làm.
    - Thật không? - hắn vui mừng bật dậy, khuôn mặt rạng rỡ, quên mất là đang giận nó.
    - Ừ, mai 7h nha.
    - Ờ...tôi sẽ đến sớm!

    NO! thẫn thờ buông thõng cái tay đang cầm điện thoại xuống,, nó muốn khóc nhưng không khóc được, chỉ thấy con mắt hơi hoe đỏ.

    Sáng hôm sau, ở trên trường.
    - Ê! - con Nhi với thằng MInh cúp đánh lẻ kìa. - Hoa xí xa xí xoạn.
    - Biết rồi. - Linh phẩy phẩy cái tay.
    - Thì cho tụi nó đi chơi đi. - Quân nhai chóp chép cái gì đấy.
    - MÀ nghe con Hy nói hôm qua con Nhi nó lạ lắm.
    - LẠ làm sao?
    - Ai biết.
    - ...
    Bỏ qua những lời tán dóc của bạn bè, Phong chỉ ngồi yên " Cậu suy nghĩ cho kĩ đi Nhi à!"



    TRong khi đó...
    Nhi lon ton chạy ra chạy vào nghịch từng lớp sóng biển, nhặt từng vỏ sò, vui cứ như là trẻ con mới được đồ chơi mới.
    Nó chạy lại chỗ Minh:
    - Nè! Đẹp không? - nó chài ra trên tay 1 cái vỏ ốc xoắn trắng tinh có lắm 1 vài hạt cát nhỏ còn ướt.
    HẮn không nhìn vỏ ốc mà nhìn nó:
    - Dễ thương thật!
    - Đương nhiên, cái này...
    - Không phải - hắn chặn họng nó - ý tôi nói cậu ý, dễ thương y như con nít.
    - Hả? - nó bất giác đỏ mặt.
    - Đỏ mặt rồi kìa - hắn ghì tay hắn vào má nó - dễ thương quá.
    - Đừng có chọc tôi! - nó phụng phịu.
    - Thật mà! - hắn quàng vai nó - vào thôi, nắng quá.
    Nó cũng mỉm cười nhẹ,l tận sâu trong đáy mắt chứa đựng nỗi buồn thẳm.
    Ngay lúc này nó cần phải biết trân trọng những lcu1 ở bên hắn.
    Biển hôm nay vắng không 1 bóng người, 2 đứa nó ngồi dưới những tán cây rộng ở phía bên kia bãi biển, trải thảm và đặt đồ ăn thức uống lên, cái đống này là do bé Hy hôm qua đang học bài bị Nhi lôi cổ xuống bếp chuẩn bị đây mà.

    - Cậu có biết là tối qua tôi vui lằm không, cứ mong tới sáng nhanh thôi! - hna81 cầm miếng bánh kẹp thịt và đưa lên cho nó.
    - SAo thế? - nó cầm lấy miếng bánh và bắt đầu ăn.
    - Thì đây là lần đầu tiên tụi mình hẹn hò, cậu lại còn chủ động rủ nữa, không vui mới lạ.
    Tâm trạng hắn vui bao nhiêu thì nó lại cảm thấy nặng nề bấy nhiêu. Có thể là nó đang ước giây phút này dừng lại mãi mãi.

    Được 1 lúc sau, như nhớ ra cái gì đấy, hắn quay qua nó:
    - MÀ..cậu với thằng Phong không có gì đấy chứ?
    - Có gì là có gì? - nó vừa ăn vừa hỏi lại.
    - Thì chẳng phải hôm qua cậu đi với hắn àm bỏ tôi sao? 2 người đi đâu vậy? - nhắc đến đây tự nhiên máu trong người hắn sôi lên sùng sục.
    - Về nhà hắn.
    - CÁi gì? - hắn hét lên làm nó giật bắn mình - về nhà hắn làm gì?
    - Ờ thì...hắn trả lại cuốn tập cho tôi thôi mà. - vận dụng trí não, cuối cùng nó cũng nói ra được 1 lí do.
    - Trả cuốn tập? - hắn nghi ngờ.
    - Thật đấy, hôm bữa hắn mượn của tôi quên trả mà sắp kiểm tra nên mới phải về nhà hắn lấy. - nó nói àm mồ hôi đổ lã chã.
    - Nhưng chẳng phải cậu nói có chuyện quan trọng hắn mới kêu cậu đợi sao?
    - Ờ thì đó là chuyện quan trọng đó.
    Rồi tự nhiên hắn ghé sát mặt hắn vào mặt nó, nâng cằm nó lên:
    - Cảnh cáo lần đầu, cậu mà ngoại tình thì chết với tôi đó!
    Dứt lời hắn đặt lên môi nó 1 nụ hôn nhẹ.



    Nó e dè hỏi:
    - Nếu như...1 ngày...tôi bỏ cậu và quen với người khác thì sao?
    HẮn giật mình với câu hỏi của nó:
    - Cậu đang nói gì vậy?
    - Nếu như thôi. - nó đáp gấp.
    - Thì lúc đó - hắn nói - tôi sẽ giết cả cậu lẫn cái thằng kia (hehe dám k anh). MÀ sao cậu lại hỏi thế?
    - Không có gì. - nó quay mặt sang hướng khác.

    Buổi chiều, mặt trời đỏ lặn phía xa chân trời tạo nên 1 hoàng hôn lãng mạn, hắn cma62 tay nó chân trần đi dọc bờ biển, lớp sóng vỗ rì rào, cảm giác hạnh phúc, nó sẽ mãi nhớ về khoảnh khắc này.

    Kết thcu1 1 ngày hẹn hò thật vui vẻ, hắn đưa nó về, tới cửa nah2 nó, hắn hôn nhẹ lên trán nó:
    - Ngủ ngon nha, tôi về đây, mai gặp lại.
    Rồi hắn xoay người định đi nhưng bị nó kéo tay áo lại, nó nhìn hắn, đôi mắt như muốn nói điều gì đó nhưng lại không thốt lên được.
    - Sao thế? - hắn thắc mắc.
    - Cậu...có thể ôm tôi không? - như 1 lời cầu xin, nó khẩn khoản nói.
    - Hả?
    Chưa để cho hắn hết ngạc nhiên, nó đã chạy tới và ôm caht85 lấy eo hắn, thật chặt, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn.
    Hắn cũng vòng tay ôm lại nó, vẫn chưa hết ngạc nhiên:
    - NÀy, cậu có biết hôm nay cuậ lạ lắm không hả?
    Nó không nói gì, dụi dụi cái đầu vào ngực hắn, nó muốn cảm nhận thêm 1 lúc nữa.
    - Có chuyện gì xảy ra với cậu à? - hắn hỏi tiếp.
    Nó đáp gọn, không đúng chủ đề:
    - 1 lúc thôi...

    Đúng 1 lúc sau, nó đẩy hắn ra:
    - Cậu về đi!
    - Bây giờ lại đuổi à?



    Nó im lặng nhìn bóng hắn khuất hẳn, đôi chân nó khụy xuống, giọt nước mắt lăn trên má nó, bờ môi run run:
    - Phải làm sao đây...? Mình...không có can đảm để nói chia tay với cậu ấy...phải làm sao mới tốt đây?...Mình không muốn mất cậu ấy mà...
    Ngày hôm sau, ở canteen không thấy Nhi đâu, Minh bèn hỏi:
    - Nhi đâu?
    Tài nhún vai:
    - Ai biết, hồi tiết 2 đã chuồn đâu mất tiêu rồi.
    - Y tế có không?
    - Tự kiếm đi!
    Rồi Minh đứng phắt dậy, đi thẳng tới phòng y tế nhưng không thấy nó, quay lại lớp, cũng không có, hắn gọi điện, nó không bắt máy, gọi nhiều lần, cũng như thế. hắn đâm ra lo, hắn qauy lại chỗ canteen:
    - Có chắc là sáng nay Nhi có đi học không?
    - Có mà, hồi tiết 1 còn ở trong lớp mà, sao thế?
    - Phòng y tế không có, trong lớp cũng không, gọi điện thì không nghe, đi đâu được chứ? - đôi lông mày hắn nhíu lại, ngồi phịch xuống ghế.
    - HAy đi vệ sinh rồi - Hoa đẩy gọng kính lên, bắt đầu suy đoán - và nó để điện thoại ở nhà nên không nghe được.
    - Cũng có thể. - Linh.
    - Thôi để vào học rồi quay lại tìm. - Tài.
    - Gớm, mới sáng sớm chưa gặp đã thấy nhớ rồi à? - Quân.
    - Im đi!

    Vào tiết, Minh chạy ngay sang lớp nó, chỉ còn vài mét nữa là tới cửa lớp.
    1 nữ sinh thấy vậy liền quay xuống Nhi:
    - Ghê chưa, người yêu tới kìa Nhi.
    - Hả? - mặt nó tròn xoe.
    - Gần tới cửa rồi kìa.
    Bộ dạng nó lúc này đang rất lúng túng, nó quay qua quay lại rồi tự nhiên ngồi thụp xuống dưới bàn. Mọi người đang rất khó hiểu với hành động của nó.
    Đúng lúc đó, Minh đến, vẫn không thấy nó, hắn hỏi:
    - Nhi vẫn chưa vào hả?
    - Ơ... - Tài e dè nhìn xuống nó, thấy nó lắc đầu, hắn quay lên nhìn Minh - chưa!
    Thấy Tài nói vậy, các học sinh trong lớp đều hơi khó hiểu, rõ ràng là Nhi đang ở trong lớp mà, nhưng họ lại không nói gì.
    - Chừng nào Nhi vào thì nhắn tới gặp tao. - Minh ngắn gọn rồi thất vọng quay người đi về lớp mình.
    Khi Minh đã khuất sau cánh cửa, Tài lại cúi xuống nhìn nó:
    - Cậu sao thế?
    Nó không nói gì, khuôn mặt không cảm xúc.
    - Cô vào rồi kìa, không định chui lên hả?
    Nó vẫn ngồi yên như thế, đôi mắt long lanh như sắp khóc.
    Phong thấy vậy, chỉ nhếch mép cười, có vẻ như nó đang bắt đầu làm theo ý hắn rồi.

    Ra về, hắn đợi nó trước cổng trường, nó thấy hắn đứng đấy thì chợt khựng lại, quay qua Linh:
    - Nói tao về từ cuối tiết 3 rồi nha.
    Rồi nó phóng thẳng 1 mạch ra phía cổng sau để lại 2 đứa bạn gái cái mặt ngu ngơ chả hiểu gì cả.
    - Nó sao vậy? - Hoa nhăn mặt.
    - Hay 2 đứa nó cãi nhau.
    - Chắc thế, mà thôi nói đại đi không có nó cạo đầu mình chết.
    - Mà...mày với anh HẢi dạo này sao rồi.
    - Bình thường thôi mà...có gì đâu.

    Sau khi tường thuật lại nguyên văn cái câu nói của Nhi, Minh cau mày, rõ ràng là từ hôm qua đến giờ nó rất lạ.
    Hắn phóng xe về nhà nó. Cửa vẫn khóa có nghĩa là 2 chị em nó vẫn chưa về. Hắn đứng đó đợi, rất lâu nhưng vẫn chẳng thấy gì, hắn bỏ về.
    Lúc này Nhi và Hy mới từ nhà của dì Tư phía cuối dãy chung cư bước ra, nó nhìn theo, tâm trạng lẫn lộn nhưng không thể kiếm ra trong mớ hỗn độn đó được 1 chữ "vui".

    - Chị tránh mặt anh ấy à? - Hy hỏi.
    - Mệt quá, đi ngủ đi! - nó vào phòng và đóng rầm cửa lại.
    - Giờ này mà ngủ cái gì? - Hy ngước lên cái đồng hồ: 1h30' - à, giờ này ngủ được nhưng mà...
    Chưa để cho Hy dứt cái mong muốn nói hết câu thì trong phòng tiếng hét cảu chị nó đã vọng ra:
    - Im giùm cái!
    Con bé giật mình nhưng vẫn ráng buông nốt cho xong câu, lí nhí:
    - Nhưng chị đừng có ngủ quên đấy, 2 rưỡi phải đi làm rồi.

    Nó nằm trong phòng, nhớ tới hắn thì Beautiful Night - nhạc chuông mới của Nhi ( của tg lun) - đổ lên, nó chán nản nhìn vào màn hình: tên Bông cải ( Minh), nó chỉ nhìn như thế mà không bắt máy, cũng giống như hồi sáng, điện thoại rung trong lòng tay nó mà nó chỉ biết ngồi thừ 1 góc trên sân thượng.
    - Xin lỗi cậu, Minh à! - nước mắt nó trực trào, 1 lẩn nữa nó lại đánh mất đi vẻ mạnh mẽ của chính mình.

    Hôm sau, giờ ra chơi, nó lại lên sân thượng nhưng nó không biết là nãy giờ có người đang đi theo nó.
    Nó đứng buông mình theo làn gió nhẹ và ánh nắng sớm thì tiếng bước chân lại gần nó hơn:
    - Cậu tính chia tay thằng đó bằng cách này à? - nó giật bắn mình quay lại, chủ nhân của câu nói ấy là Phong.
    Nó không nói gì, quay lại tư thế cũ.
    - Tôi có thể nói là - Phong xoay mặt nó lại - tôi và cậu đang quen nhau được chưa nhỉ?
    - Cậu đang lảm nhảm cái gì thế?
    - Chẳng phải cậu đã có quyết định rồi sao? Chỉ là chưa nói ra thôi.
    - Cậu... - nó dè dặn - sẽ không để cho Minh bị đuổi học chứ?
    - Nếu cậu làm theo ý tôi thì chuyện đó sẽ không xảy ra.
    - Cậu thề đi.
    - Tôi thề...nên cậu cũng giải quyết nahnh với thằng đó đi.
    - Nhất thiết phải làm như vậy hả?
    - Cậu không muốn sao?
    - Đương nhiên, làm sao mà tôi muốn cho được. - nó cười chua chát.
    - Nhưng làm sao đây? Không muốn cũng phải muốn thôi.

    - 2 người đang làm gì ở đó thế? - Minh từ đâu mở cánh cửa ở căn nhà nhỏ thông từ cầu thang tới sân thượng ra.
    Tên Phong khẽ cong môi lên, quay sang nó:
    - 2 người nói chuyện đi, nhanh đấy!
    Hắn nháy mắt với nó.
    Hắn đi ngang qua Minh tưởng đâu như có dòng điện xẹt ngang, 1 bên với ánh mắt thỏa mãn còn 1 bên cới ánh mắt nảy lửa.
    - 2 người nói chuyện gì vậy? - Minh đi lại gần nó.
    - Không có gì đâu. xuống đây! - nói rồi nó bỏ đi ngang qua hắn, thật sự là lúc này nó chưa muốn đối mặt với hắn.
    - Cậu đang tránh mặt tôi đấy à? - hắn nắm tay nó lại, lạnh lùng.
    - Không phải, sao phải tránh chứ? - nó lúng túng.
    - Đừng có chối! - giọng hắn càng lúc càng trở nên đáng sợ, trong khi hắn đang sôi gan lên lo lắng cho nó thì nó lại ở đây và nói chuyện tỉnh rụi với thằng khác.
    - Minh à! - hàng mi nó cụp lại, khuôn mặt nó dường như đang bị nỗi buồn nuốt chửng - dạo này...tôi mệt mỏi lắm.
    - Gì chứ?
    - Tụi mình... - nó dùng bàn tay còn lại của mình gạt tay hắn ra khỏi tay nó - chia tay đi!
    Ầm...
    Lời nói như tiếng sét đánh ngang tai hắn:
    - Gì hả?
    - Tôi...không còn thích cậu nữa... - nói ra những lời không đứng với trái tim như thế này thật sự nó không nỡ, vẻ mặt nó tỏ vẻ cứng rắn nhưng nếu nhìn kĩ có thể thấy là nó đang khóc, nhưng nước mắt cũng chỉ đọng lại nơi khóe mi.
    - Nói dối! - hắn đang rất shock, hắn không tin vào những gì tai mình đang nghe, hắn muốn nó chấm dứt ngay cái trò đùa cợt này lại.
    - Không phải đâu, thật đấy...tôi chán cậu lắm rồi... - thẳng thắn nhưng cũng không hẳn là như thế vì thật sự nó chỉ mượn những lời này để cho hắn tử bỏ mình, mặc dù nó không muốn, nước mắt chảy ngược vào tim, xót xa...

    "Tôi chán cậu lắm rồi" lời nói của nó cứ như 1 đoạn ghi âm tua đi tua lại trong đầu hắn. Sao thế này, đau thật, hắn thật sự đang rất đau, cứ như quả tim hắn đang bị dằm vào từng miếng thủy tinh bị bể li ti vậy.
    - Vì vậy... - nó bặm môi, nói tiếp - tụi mình chấm dứt đi...
    - Này! - hắn cắt ngang - Nhi à, chắc cậu xem phim hài nhiều quá rồi, đừng giỡn nữa, nhé! - hắn cố dối lòng là nó đang lừa hắn, hắn không muốn nghe nữa, miệng hắn cười gượng gạo, trong lồng hắn cũng nén nỗi đau gượng gạo.
    - Không phải... - nó ráng nói lại nhưng lại bị hắn chặn họng lần 2.
    - Vào học rồi, tôi xuống trước nha.

    - Không phải mà... - lần này nó khóc thật, nhưng chờ cho hắn khuất hẳn.
    Không chỉ có riêng nó, hắn cũng đang đấu tranh tâm lí dữ dội, tại sao nó lại lạ đến vậy? Tại sao nó lại muốn chia tay? Hắn đã làm gì sai? Hắn phải làm gì để kết thúc trò đùa này lại? Chỉ có 1 lí do khiến hắn bấn loạn đến như thế: hắn sợ mất nó, hắn thích nó nhiều hơn hắn tưởng, hắn sẽ ra sao nếu thiếu nó? Trái tim hắn thắt quặn...

    Nhìn thấy nó khóc, ở 1 góc trên sân thượng, Phong cũng đau lòng lắm. Nhưng làm sao đây, tình cảm hắn dành cho nó cũng nhiều hơn hắn tưởng, dù nó có đau lòng vì Minh như thế nào nhưng hắn cũng chỉ cần có nó, chỉ cần nó ở bên cạnh hắn thì hắn cũng mặc kệ cho trái tim nó không hướng về hắn...



    Ra về, thước phim lặp lại, nhưng lần này là Nhi đợi Minh rước cổng trường. Vừa thấy nó, hắn đờ đẫn quay gót ngay lập tức, hắn sẽ về bằng sân sau giống nó ngày hôm qua.
    Hắn muốn trốn tránh chuyện này....

    Hôm sau, vẫn như thế, vẫn là cảnh tượng trên sân thượng, vẫn là Nhi và Phong.
    Phong tựa lưng vào thành tay vịn:
    - Nói rồi chứ?
    - Nói cái gì? - Nhi thờ ơ.
    Lần này hắn không nói gì, chỉ nhìn nó chăm chăm, đương nhiên nó đã biết hắn đang nói về chuyện gì nhưng vẫn cố tình ngó lơ.
    - Không có gì thì tôi xuống đây! - nó lơ đãng nói rồi bước ngang qua hắn nhưng...
    Có 1 cặp mắt thứ 3 cũng đang chứng kiến chuyện này, đôi mắt đầy lửa...dường như đang không thể nào kiềm chế được.
    ...Chứng kiến cảnh Phong thô lỗ giật tay nó lại và thô lỗ đè môi hắn lên lên môi nó.
    Nó thấy khó thở và hơi đau ở cổ tay, hắn siết tay nó khá mạnh cứ như sợ nó sẽ vuột mất vậy.
    NÓ nhắm tịt mắt lại, vẻ mặt đau đớn.
    Mãi đến 1 lúc sau, Phong mới buông tha cho nó.
    Khóe mắt nó hơi ngấn nước đưa tay lên quẹt miệng cùng với hành động thụt lùi lại đằng sau và quay người bỏ xuống dưới.

    - Ra được rồi đấy! - Phong ung dung quya lại phía cặp mắt thứ 3.
    Minh từ từ đi ra, nãy giờ khuôn mặt hắn vẫn không thay đổi, vẫn chỉ là 1 màu den bao phủ.
    Hắn tiến lại gần Phong, thay vì nãy giờ thong dong 2 tay nằm trong túi quần tiến lại từ tốn thì bây giờ là 1 cú đấm chớp nhoáng ngay mặt Phong khiến Phong bật ngửa ra đằng sau.

    - Gì đây? - Phong nhếch mép khinh khỉnh đứng lên đaư tay quệt máu trên miệng.
    Mình vẫn hằm hằm không nói không rằng vung tay lên cho Phong thêm 1 đấm nữa nhưng Phong đã đỡ lại được:
    - Vì Nhi à?
    Nhắc đến Nhi, Minh lại càng muốn cho Phong 1 trận hơn.
    Tay bị hắn chặn thỉ dùng chân vậy, 1 cú đá vào ngực khiến Phong chao đảo 1 lần nữa phải lùi về sau.
    Nhưng Phong vẫn chưa chịu ngưng:
    - Dù có tức đến cỡ nào nữa thì bây giờ...người Nhi thích là tao, chứ không phải mày nữa..
    - KHỐN KIẾP, NGẬM MIỆNG LẠI! - Minh hét lớn và tiến thẳng lại phía Phong, đương nhiên Phong cũng đâu dại gì mà đứng yên hứng đòn, cứ người đánh, người đỡ, trầy xước, máu me......
    Tưởng chừng như không phải vì vết thương ngoài ngoài da. Minh đau khủng khiếp, lần đầu tiên hắn nếm trải cảm giác này. Dường như hòa quyện vào những âm thanh của tay chân chạm vào da thịt đó là tiếng trái tim vỡ vụn ra từng mảnh, còn hơn khi bị dao cứa vào nơi có nhiều máu nhất. Hắn thật sự đã rất lo sợ và kết quả cuối cùng vẫn là: nó đã không còn thích hắn và đã chuyển đối tượng sang Phong.
    Sở dĩ hắn có suy nghĩ đó là vì hắn đã không nhìn thấy cái thái độ kì lạ của nó ban nãy.
    MẢi mê say sưa vào trận chiến của 2 thằng bạn vốn dĩ đã là bạn rất thân từ nhỏ. Nhưng những vết thương đó không đau bằng vết thương trong lòng...



    - 2 người đang làm trò gì vậy?

    *******

    Nó thẫn thờ bước xuống từng bậc thang sau khi nuốt gọn hết từng giọt nước mắt vào trong.
    Bỗng chợt nó khựng lại, suy nghĩ trong 3s rồi chợt đổi sắc mặt cương quyết, nó thổi ngược lên cái mái:
    - Không được, không thể để mọi chuyện như vậy được...
    Nói rồi nó quay phắt 180 độ và phi thẳng lên sân thượng.
    Nào ngờ khi vừa mở cánh cửa ra, nó đã hết sức bàng hoàng khi nhìn thấy Minh và Phong đang gây nhau.
    Nó nghiêm mặt lại, lạnh lùng:
    - 2 người đang làm trò gì vậy?
    Ngay lúc đó, Phong và Minh cùng giật mình, quya qua phía nó.
    Tư thế hiện tại của 2 chàng là Minh đang túm lấy cổ áo Phong và đang định cho hắn thêm 1 cú nữa vào khuôn mặt có 1 số vết trầy kia.

    - Bỏ cậu ấy ra! - Nhi nhìn Minh, đôi mắt lạnh, ra lệnh.
    - Tại sao chứ? - Minh cứng đầu, tay vẫn giữ lấy cổ áo Phong.
    - Cậu không thấy Phong đang bị thương à? - nó tiến lại gần 2 người.
    - Sao? - Minh nhếch mép cười trong cay đắng - xót à? Xót vì thấy tôi đánh hắn bị thương à?
    VÀ sau cái câu hỏi mỉa mai đó là 1 cú đấm trời giáng Minh tặng cho Phong, Phong ngã nhoài người về sau. Nhi hốt hoảng chạy lai đỡ Phong dậy trước mặt Minh:
    - Này, cậu không sao chứ?
    - Thường thôi mà! - Phong xem như chuyện nhỏ, xem ra hắn vẫn còn sức để cùng đấu với Minh thêm 1 trận nữa thì phải.
    - Thường cái gì hả? - nó quát lớn lên - không thấy bị thương rồi đây hả?
    Không hiểu vì sao khi nó nói xong câu đấy, tự nhiên Phong thấy những vết thương trên lòng nhẹ nhõm hẳn, hắn bật cười, nó...đang lo lắng cho hắn sao?
    Minh thì càng lúc càng điên với khi nhìn 2 người thân thiết với nhau, nhất là trong lúc Nhi lo lắng cho Phong mà không phải...hắn.
    - Bị đánh nhiều quá nên điên rồi hả? - Nhi đỡ Phong dậy - đi xuống phòng y tế xức thuốc coi!
    Rồi nó dìu hắn đi ngang qua Minh.
    Minh cầm khủyu tay nó, từ từ quay mặt lại phía nó, giọng hơi run:
    - Cậu...thích hắn sao? Tại sao cậu lại lo cho 1 mình hắn thôi chứ? - nói đến đây Minh tự nhiên hét lớn lên như không thể kiềm chế được nỗi đau đang dày vò trong tâm trí mình - Cậu không thấy là tôi cũng đang bị thương sao hả? Đâu phải chỉ có 1 mình hắn chứ?
    Đương nhiên, nó biết chuyện này chứ, nó đã nhìn thấy ngay từ đầu, phải dằn lòng lắm nó mới không cất tiếng hỏi hắn có sao không? Người mà nó muốn dìu xuống phòng y tế bây giờ là Minh chứ không phải Phong.
    Nhưng lúc này, nó thật sự rất muốn đưa tay lên chạm nhẹ vào vết thương của Minh.
    Bàn tay nó chậm rãi nhích khỏi vị trí ban đầu khoảng 4 cm thì Phong nhìn thấy, hành động đó của nó cùng với khuôn mặt lo lắng thể hiện rõ ràng khiến hắn chạnh lòng.
    - Ư...ư... - Phong chợt ôm lấy ngực mình, vẻ mặt đau đớn, hắn đang cố để Nhi không nhìn Minh với ánh mắt đó...hắn sẽ ghen đến phát điên lên mất.
    Nhi giật mình quay sang Phong:
    - Sao thế?
    - Đau...quá!

    Đôi mắt nó thôi nhìn Phong, cúi gằm xuống đất, cơ mặt dãn ra 1 cách nặng nề.
    NÓ hít thật sâu và quay sang Minh:
    - Khỏi cần hỏi cũng biết cậu là người gây sự trước rồi, cậu làm đau người tôi yêu tôi chưa nói gì thì thôi đi, đừng có gắt gao thế.
    Cả Phong và Minh đều giật mình trước cái cụm từ " người tôi yêu" mà Nhi vừa thốt ra.
    Phong biết đó không phải là lời thật lòng của nó nhưng hắn vẫn thấy vui vui.
    Riêng MInh, hắn như con người nhỏ bé bị bàn tay người khổng lồ bóp nghẹt:
    - Gì...gì chứ? - hắn bất thần - người cậu yêu? Hắn sao?
    - Đúng! - nó đáp ngay.
    - Đừng có nói dối tôi! - hắn siết chặt lấy bờ vai nó.
    - Bỏ cô ấy ra đi! - Phong giật Nhi về phía mình.
    - Không liên quan đến cậu! - Minh quát lớn.
    - Này! - Nhi chen vào, tim nó cũng đau chứ đâu phải riêng Minh - Trần Huy Minh! Tôi hết thích cậu rồi, vì vậy cậu đừng làm phiền tôi nữa, chúng ta chấm dứt rồi...

    Cả 2 người, cả 2 trái tim cùng đau, đau dữ dội, bầu trời như sụp xuống trước mắt cả 2, khó thở, tưởng chừng như hôm nay là tận thế...

    Rồi Nhi dìu Phong xuống dưới.

    Cánh cửa khép lại...

    Trái tim chưa khép, vì còn đau, làm sao có thể vượt qua đây?

    Minh khụy xuống, khuôn mặt chẳng còn lấy 1 chút sức sống, dưới ánh nắng buổi sáng rực rỡ có chút gì đó lấp lánh trong mắt của hắn.

    Và rồi nước mắt hắn rơi...

    Bầu trời hôm nay thật trong xanh...

    ...thật đẹp...

    Nhưng trong lòng người lại u tối....

    ...buồn bã...

    Chẳng còn hi vọng....

    Không có nó....hắn chết mất....

    *******

    Dưới phòng y tế, cả 2 im lặng.

    Nhi dán từng miếng băng keo cá nhân lên những vết trầy của Phong.

    Phong chỉ nhìn nó và cười nãy giờ không thôi.

    Sau khi dán xong miếng cuối cùng nó mới ngước lên nhìn hắn, dè dặn:

    - Cậu...sẽ không nói chuyện này cho ai biết chứ?

    Nụ cười trên gương mặt hắn tắt ngấm thay vào đó là sự thất vọng, hắn quay sang hướng khác:

    - Chuyện gì?

    - Thì chuyện Minh đánh cậu ý, cậu sẽ không nói cho ai chứ, nếu cậu mà nói ra thì Minh tiêu mất...

    Phong im lặng, Nhi tiếp:

    - Bởi vậy cậu đừng....

    - Đủ rồi! - Phong quát lên, quay lại phía nó, tức giận - cuối cùng vẫn là lo cho thằng đó chứ không phải tôi à? Sợ tôi nói chuyện này ra hắn sẽ có chuyện nên mới giả bộ quan tâm tôi sao?

    - ....xin lỗi! - nó cúi mặt xuống, làn tóc xỏa xuống che đi nét mặt khổ sở.

    Rồi không gian lại chìm trong sự yên tĩnh, chỉ còn tiếng đồng hồ vẫn tích tắc trên tường...

    2 người....2 hướng khác nhau...

    ...cùng 1 tâm trạng.

    - Phải làm gì... - cho tới 1 lúc rất lâu sau, Phong mới lên tiếng, giọng sầu - tôi phải làm gì thì...cậu mới thích tôi?

    Nó quay sang nhìn hắn. hắn cũng quay lại phía nó.

    Nó bặm môi rồi nói:

    - Đừng...cậu đừng làm gì cả, vì...dù cậu có làm gì thì tôi vẫn chỉ thích 1 mình Minh thôi.

    - Gì chứ? - bây giờ đến lượt Phong, lòng hắn đau nhói, phải chi ngay từ đầu đừng thích nó thì hay biết mấy,hắn thật sự bây giờ đang rất muốn ở vị trí của Minh.

    - Tạm thời tôi sẽ giấu chuyện này - nó tiếp - tôi sẽ giữ lời là quen cậu nhưng chỉ hết năm học này thôi, ra trường roòi dù cậu có công bố đoạn phim này cho cả thế giới này biết thì cũng chẳng làm được gì cả.

    - Ý cậu là - hắn cười xót xa - lúc đó cậu sẽ quay lại với thằng đó?

    Nó gật đầu.

    - VẬy thì trong thời gian quen cậu, tôi sẽ làm cho cậu thích tôi - hắn nâng cằm nó lên, nghiêm túc.

    - Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu. - nó cương quyết.

    - Nhưng nếu như lúc đó cậu vẫn không thích tôi và muốn trở lại với thằng đó thì cậu nghĩ...hắn sẽ tha thứ cho cậu sao?

    - Đương nhiên là không,nhưng lúc đó tôi sẽ cố gắng để cậu ấy quay lại với tôi!

    - Lỡ như lúc đó hắn không còn thích cậu nữa thì sao?

    Nó im lặng trong 2 giây rồi nói:

    - Thì lúc đó tôi sẽ làm cho cậu ấy thích tôi lại ngay từ đầu.

    Tự nhiên Phong bật cười lớn lên:

    - Nhưng làm sao đây? Không được rồi, dù lúc đó hắn có còn thích cậu đi chăng nữa thì 2 người cũng không thể quay lại đâu.

    - Là sao? - nó khó hiểu.

    - Tôi định không nói cho cậu biết chuyện này nhưng giờ phải nói thôi. - hắn chẹp miệng.

    Noím lặng lắng nghe.

    Hắn xoa đầu nó, chẳng hiểu vì lí do gì mà từ khi nó cắt tóc mấy người xung quanh nó lại rất thích xoa đầu nó đến mức rối xù, tụi nó bị thương tích đầy mình cũng vì cái này đây. Nhưng lúc này nó không quan tâm, não nó dồn hết sức vào từng câu chữ của hắn:

    - Hè này...Minh và Khanh sẽ đính hôn.

    - Gì chứ? - nó thốt lên trong vô thức.

    - Gia đình 2 bên - hắn tiếp tục - đã bàn bạc nhau rồi, dù gì cũng là đối tác làm ăn, 2 đứa nó nhìn cũng hợp nên họ muốn tác hợp cho cả 2, đồng thời cũng làm thân thiết mối quan hệ giữa 2 nhà luôn, cậu...hết hi vọng rồi!

    - Minh...biết chuyện này chưa? - bề ngoài nó tỏ vẻ cứng rắn, không lẽ lần này nó mất hắn mãi mãi sao?

    - Mình thì rồi. - hắn lại tiếp tục cười, vẫn cái nụ cười giả dối từ xưa đến nay - Nhưng con Khanh thì chưa, mới đưa ra quyết định này vào tuần trước thôi, có lẽ sẽ công bố vào 1 ngày gần đây. Con Khanh chắc vui lắm đây.

    Lúc Phong lảm nhảm xong cũng là lúc Nhi đứng phắt dậy và vội vã chạy ra ngoài.

    Phong ở lại, chẳng buồn gì mà diễn tiếp cái vở kịch cười trong nước mắt nữa.

    Nhưng sự thật là gia đình họ Lâm và gia đình họ Trần đã bàn với nhau về chuyện Minh và Khanh. Minh cũng mới biết chuyện này vào ngày hôm qua. Người khởi xướng ra chuyện này là...bà Vân. Bà ta nghĩ lí do này cũng sẽ là 1 phần để tách Nhi và Minh.

    Phong không chạy theo nó, lạnh lùng lôi điện thoại ra,bấm số đợi và...:

    - Phần của cháu xong rồi, giờ tới lượt cô đấy.

    Rồi hắn cúp máy, sẵn tay gạt phăng cái hộp băng keo cá nhân để ở cạnh hông "Cậu càng như vậy tôi càng muốn có cậu hơn, tôi không tin là mình không thể làm cho cậu thích tôi"



    Nó hối hả trên đường lên sân thượng.

    Khi chỉ còn 10 nấc thang nữa thì lên đến nơi, nó đụng hắn đang đi xuống.

    NÓ khựng lại.

    - Tránh ra! - Minh lạnh lùng, lần đầu tiên nó thấy hắn đáng sợ như vậy.

    Tự nhiên nó nín bặt, những gì trong đầu nó muốn nói hình như đi du lịch hết trơn rồi thì phải. Nó né qua 1bên.

    hắn cũng chẳng thèm ngó ngàng gì tới nó, lòng tổn thương của hắn đã quá mức chịu đựng. Có thể sau này là những chuỗi ngày rất khó khăn đối với hắn.

    Hắn đi ngang qua nó, sắc mặt không thay đổi. Lần này hắn bước qua nó liệu có quay đầu lại nữa không?

    Nó quay phắt người lại và níu lấy tay hắn, hắn quay lại với sắc mặt lạnh không thể tả, thô lỗ giật phăng tay mình ra khỏi tay nó, không nói gì.

    - Cậu...có thật là... - nó run lên - hè này...sẽ đính hôn với Khanh?

    - Quan tâm à? - hắn nhếch mép - chia tay rồi thì quan tâm làm gì?

    Rồi hắn xoay lưng đi tiếp.

    - Vậy...là thật sao? - nhìn dáng hắn càng lúc càng khuất xa tầm mắt, cảm giác mất đi 1 người quan trọng đối với nó đây là lần thứ 2. Nó sẽ phải sống như thế nào nếu không có hắn?

    Trong túi,điện thoại nó không ngừng rung,nó lôi ra, số rất lạ.

    Nó quệt đi dòng nước mắt lăn vội:

    - A lô?

    - Nhi phải không? - đầu giây bên kia phát ra là 1 giọng nói của 1 phụ nữ.

    - Ai vậy?

    - Cô...là mẹ Minh nè.

    - Dạ? - nó ngạc nhiên.

    - Ưm...ra về cô có thể gặp cháu 1 lát được không?

    - Dạ...



    Ở quán coffee cách trường nó không xa, từ trên lầu nó có thể nhìn thấy từng tốp học sinh đi ra ngoài, rất nhốn nháo. Đối diện với nó là bà Vân.

    - Ta nghe nói - sau 1 hồi im lặng, bà đặt tách coffee thơm mùi sữa xuống và nói - cháu và Minh đang yêu nhau?

    - Dạ? - nó giật mình.

    - Có thật thế không? - bà đánh mặt lại.

    - Cháu...cháu... - nó ấp úng.

    - Nếu là thật - bà tiếp - thì nên chấm dứt đi!

    Lời ra lệnh của bà không khiến nó khỏi ngạc nhiên, nó ngước lên nhìn bà.

    - Hè này... - bà nhìn sâu vào mắt nó - Minh và Khanh sẽ đính hôn, cuộc hôn ước này sẽ khẳng định lại vị trí thân giao giữa J.K và KERia, đồng thời cũng là nền tảng để 2 tập đoàn phát triển hơn, thằng Minh là người thừa kế, đương nhiên ta muốn nó giúp cho tập đoàn ngày càng lớn mạnh rồi, vì vậy...cháu đừng cản trở tương lai của nó.

    Từng lời bà thốt ra cứ như hàng trăm con dao đâm vào tim nó. Nó sẽ cản trở tương lai của hắn sao? Chẳng lẽ nó và hắn không hôp đến mức ai cũng phải cản trở sao?

    Nó cười khinh bỉ:

    - Có lẽ cô vẫn chưa biết nhỉ? Cháu và tên Minh...chia tay rồi!

    - Thật sao? - vẻ mặt hớn hở của bà ta càng khiến nó tức điên.

    - Đúng, nên sau này đừng làm phiền cháu vì mấy chuyện này nữa.

    Nói rồi nó đứng phắt dậy, đi xuống dưới lầu với thái độ ngang tàng nhất có thể.

    Nó chẳng còn thiết khóc nữa mà lúc này nó thật sự đang rất bực.

    Nó muốn kiếm 1 thằng cha biến thái nào đó để xả stress cho bớt giận nhưng làm sao đây, chả có thằng nào cả =='.

    *******

    Như mọi ngày, 8h30 nó tan việc làm thêm, tội nghiệp mấy khách hàng hôm nay tới quán kêu món náy món nọ rắc rối bị nó chử.i cho té khói, cũng may là bà quản lí không biết chứ nếu niết thì chức nhân viên quèn của nó cũng đi tong.

    Nó bước ra khỏi tiệm KFC - nơi nó đang đi làm. Gặp Phong đứng trước cửa, vừa thấy nó hắn đã sam sáp lại gần:

    - Làm gì mà lâu thế, người ta đợi nãy giờ mỏi cả chân.

    - Ai mượn đợi chứ? - nó gắt gỏng, ngày hôm nay không biết là ngày gì mà xui thế không biết.

    - Bạn trai chờ bạn gái không được hả?

    Nó dừng chân lại, quay sang đối diện với hắn:

    - Ai? Ai là bạn trai bạn gái ở đây hả?

    - Tôi với cậu đang quen nhau mà, cậu vô tâm thật đấy! - Phong đưa giọng trách móc nhì hắn lúc này thật sự rất, rất cute.

    - Mệt cậu thật. - nó quay lại và tiếp tục đi, không quên lôi earphone ra nghe nhạc.

    Rồi tự dưng Phong giật lấy 1 đầu giây earphone của nó và cắm vào tai hắn khiến nó giật bắn mình:

    - Gì đây?

    - Nghe chung có chết chóc ai đâu!

    - Điên!

    Hào vào dòng nhạc sôi động của Beast nhưng thật sự nó chẳng thể nào tập trung được cả. Tâm hồn nó đang lơ lửng tại 1 nơi...có Minh.

    Cơn tức giận trong 1 ngày cực xui dịu xuống thay vào đó là nỗi buồn sâu thẳm của những người đang yêu.

    Phong cũng nhận ra điều đó ra điều đó...

    HẮn nhẹ nhàng đan tay hắn vào tay nó nhưng nó không quan tâm.

    Dọc trên con phố, ánh đèn điện lấp lánh, đèn xe ngoài đường cũng rực rỡ, tòa nhà cao tầng chót vót che đi vầng trăng cũng đang hiu hắt buồn...

    Nhìn 2 người lcu1 này thật sự rất giống 1 đôi tình nahn6.

    Lòng người đi sau càng trở nên lạnh lẽo, đáng lẽ người nắm tay nó dạo trên con phố về nhà nó lúc này đâu phải Phong....

    Chậm rãi dõi bước 2 người đi trước, lòng đau không dứt...



    - CẬu về đi! - tới của nhà, nó buông hờ tay Phong, nói.

    Phogn vẫn đứng yên nhìn nó.

    - Muốn gì đây? SAo còn đứng đấy? - nó nhíu mày.

    - Được bạn trai đưa về tận nhà thì cũng phải trả ơn đi chứ?

    - Ơn gì? - nó ngây thơ nai tơ.

    Phong nhìn nó thêm 2 giây nử̃a rồi kèo nhẹ đầu nó lại gần. HẮn cúi xuống và đặt lên môi nó 1 nụ hôn cũng rất ư là nhẹ nhàng, không thô lỗ như ban sáng.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện
Tags: tk0lik3ly

Chia sẻ trang này

Từ khóa người dùng tiềm kiếm tới diễn đàn đọc truyện online

  1. Truyen teen rốt cuoc em la ai