Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
  1. ngocmai Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    13 Tháng tư 2013
    Số bài viết:
    51
    Đã được thích:
    35
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Phần 2 của “Tại Sao Tôi Lại Yêu Em???... Vịt Con Xấu Xí!!!” đã ra đời chap đầu tiên. Trước khi bắt đầu, mình xin chia sẻ với mọi người. Sau khi “Tại Sao Tôi Lại Yêu Em? Vịt Con Xấu Xí!” phần 1 kết thúc, mình đã nhận được đa số là phản hồi tốt từ các bạn độc giả. Vì thế cho nên, phần 2 của “Tại Sao Tôi Lại Yêu Em? Vịt Con Xấu Xí!” đã ra đời để đáp lại sự ủng hộ của mọi người dành cho mình. Có người hỏi “phần 2 viết về gì vậy? có phải về con cái của họ không?”, mình thật sự không biết làm sao trả lời câu hỏi này, bởi vì bản thân mình cũng không biết phần 2 sẽ viết như thế nào! Sau nhiều lần suy đi nghĩ lại, mình quyết định là sẽ viết tiếp về cuộc sống gia đình của 4 người họ (Hà Vy – Thanh Phong, Hạnh Như – Thanh Nam) và cả về cô nàng Anh Thư lóc chóc mà phần 1 chưa thể hiện rõ được. Cũng sẽ nói đến cuộc sống sau này của con cái nhân vật chính. Họ sẽ có một mối tình lãng mạng và …bi đát không khác gì cha mẹ họ…. hì hì…
    Rất có thể phần 2 sẽ không còn hấp dẫn và lôi cuốn như phần 1 nữa, bởi vì phần 1 chỉ nghiêng về câu chuyện học đường nên sẽ mang chút gì đó gọi là “ngây thơ” ^_^ nhưng phần 2 chỉ nghiêng về cuộc sống gia đình và những trai nghiệm của cặp vợ chồng “mới cưới”. họ sẽ trải qua biết bao thăng trầm sóng gió nữa và kết cuộc là họ sẽ tim thấy nhau ở những lúc tuyệt vọng nhất &_& nhưng dù sao, mình vẫn mong nhận được sự ủng hộ của tất cả các độc giả. Nếu ai cảm thấy truyện của mình “hay”, hay cảm thấy “được được” thì hãy chia sẽ với cộng đồng mạng. Và hãy vào đây nhấn like giùm mình nhé! tác giả xin cảm ơn rất rất nhiều những tình cảm mà độc giả dành cho mình…
    I LOVE ALL……..chụt….chụt….. ^^!

    TẠI SAO TÔI LẠI YÊU EM? VỊT CON XẤU XÍ! (PHẦN 2)

    CHAP 1: ĐIỀU GIẢN DỊ BIẾT CƯỜI

    Một ngày đẹp trời, lại là ngày chủ nhật, Hà Vy tự thưởng cho mình thêm 2 tiếng ngủ nướng. Nói chẳng ngoa, cả tuần cô nàng phải làm việc túi bụi vì gia đình, vì chồng vì con. Hôm nay được nghỉ ngơi, có ai ngu dại gì mà không cho mình “bù” sức lại chứ. Đang mê man trong cơn ngủ thì bỗng Hà Vy cảm nhận được lỗ tai mình…. nhột nhột!

    - Ngủ đã chưa?

    - Tránh ra!

    Theo như một phản xạ tự nhiên, nhỏ đưa tay đánh phăng cái vật cản vô duyên dám cản trở giấc ngủ của mình. Và cô càng không ngờ rằng, cái sức lưc của một người bảo vệ quyền lợi của giai cấp vô sản lại có thể “không có giới hạn” đến thế. Kết quả của cái vung tay đó là… một người con trai đang ngồi…ôm mặt.

    Dường như cảm nhận được điều gì đó không được bình thường. Hà Vy ngồi bật dậy, mở to mắt nhìn người nào vô phước vừa ‘chịu trận” vì dám phá giấc ngủ của cô.

    - Ai kêu đưa cái mặt zô làm gì? – Hà Vy ngang ngạnh hỏi.

    - Em còn nói nữa hả? em có biết là em đã hủy hoại nhan sắc của người khác không?


    Thanh Phong vừa xoa xoa cái mặt vừa rên rỉ. Biết ngay mà. Cưới nhau đã gần 2 năm mà Hà Vy luôn luôn bị ức hiếp cứ như những ngày đầu bị tay sát gái lừng danh bắt nạt vậy. Hà Vy trừng mắt nhìn cái người “chanh hỏi chảnh” ấy, rồi “hứ” một tiếng thật dài.

    - Thái độ của em thế là sao hử? em phải đền bù cho anh chứ? Mặt trời đã lên tới đỉnh đầu rồi mà vẫn chưa có cơm nước gì à? %#$@!#%#%$^%

    Thanh Phong ca cẩm một hơi dài. Hà Vy đã quen với cái cảnh “tra tấn” không lý do cũng không có điểm dừng này rồi. Trước kia Thanh Phong học rất tệ môn Ngữ Văn, thế cho nên Thanh Phong thua Hà Vy ở chỗ…tóm gọn ý. Kết quả là sau một hơi dài đăng đẳng nghe Thanh Phong ca tụng, Hà Vy đã “tóm gọn” được ý của Thanh Phong. Đại khái là mẹ muốn có cháu nội để bồng, mà mục đích mà Thanh Phong “đại giá” để nói với Hà Vy một hơi dài đó là… “anh cũng muốn có con”.

    Hà Vy thở một hơi dài, ngán ngẩm:

    - Chuyện đó em đâu biết đâu. Hên xui thôi mà…

    - Hên xui là sao? – Thanh Phong tỏ vẻ bực bội – Anh thật không hiểu nổi, anh có thua ai đâu mà đến giờ vẫn chưa có tin vui gì cả?

    - Chuyện đó làm sao em biết được!

    Hà Vy mệt mỏi lặp lại câu nói, rồi làu bàu bước xuống giường. Thanh Phong trơ mắt nhìn hành động của vợ mình rồi bực bội nói:

    - Nè! Thái độ em vậy là sao hử? đang nói chuyện với chồng mà bỏ đi vậy là sao?

    - Thì đi nấu cơm cho chồng ăn, đi dọn dẹp nhà cửa cho chồng. Cái gì em làm cũng vì chồng hết. Rõ mệt!

    Hà Vy cũng bực bội không thua gì. Từ ngày “theo chàng về dinh” Hà Vy luôn phải chịu áp lực từ mọi phía. Hà Vy biết mình và Thanh Phong là “đôi đũa lệch” nên cô đã cố gắng hết sức để làm cân bằng “đôi đũa” đó. Đến bây giờ, áp lực từ phía mẹ chồng khiến Hà Vy mệt mỏi hơn bao giờ hết. Có cần phải nôn nóng có cháu bồng đến vậy không? Ngay cả cô và Thanh Phong còn chưa nôn nóng nữa là….

    Đang bực bội bước đi làm công việc cao cả thiêng liêng như thường ngày của mình, Hà Vy chợt đứng sựng lại. Cô cảm nhận được một vòng tay ôm chặt mình từ phía sau…. thật ấm…

    - Anh biết, bã xã của anh làm gì cũng vì chồng hết. Cho anh xin lỗi mà… tại chồng em nôn nóng có con quá nên mới vậy…

    Hà Vy ngưng bặt mọi suy nghĩ và bực bội trong lòng mình. Thanh Phong luôn thắng trận mỗi khi hai đứa cãi nhau. Và lúc này đây, Hà Vy lại tiếp tục là kẻ thua cuộc.

    Thanh Phong ôm chặt Hà Vy vào lòng mình. Những lúc này đây anh luôn muốn làm chỗ dựa cho cô. Anh muốn cứ được ôm cô như thế này mãi mãi. Anh biết, từ ngày về làm dâu nhà này, Hà Vy luôn phải chịu rất nhiều áp lực. Nhiều lần anh ngỏ ý muốn mướn Osin để cô khỏi phải vất vả công việc nhà, thế nhưng luôn bị Hà Vy phản bác. Anh hiểu ý Hà Vy nên lúc nào anh cũng yêu cô, yêu cô hơn cả bản thân mình.

    Hà Vy cứ đứng yên đấy. Cô muốn tận hưởng cái hạnh phúc này thêm một giây một phút nữa…

    - Khi nào mới cho anh một đứa con đây vợ iu?

    Thanh Phong cọ cọ mũi lên mái tóc có hương thơm quyến rũ trước mặt mình, nhỏ nhẹ hỏi.

    Hà Vy chột dạ. Anh hỏi câu hỏi này có khác gì làm khó cô đâu. Mấy chuyện đó làm sao cô làm chủ được chứ? Híc híc thật là đau lòng quá… ông trời thật không côn bằng một chút nào mà….

    “cộc… cộc… côc”

    - Hai đứa làm cái gì trong đó thế? Có vợ chồng thằng Nam tới thăm này!

    - Dạ!

    Hà Vy giật mình đẩy Thanh Phong ra, chỉnh trang đầu tóc xộc xệch của mình. Thanh Phong mỉm cười nhìn vẻ mặt luống cuống của vợ mình. Cưới nhau đã gần 2 năm rồi mà Hà Vy lúc nào cũng sợ sệt cứ như gái mới về nhà chồng ấy. Anh hôn chụt vào má Hà Vy rồi nắm tay kéo cô ra ngoài.


    Hà Vy vừa bước xuống lầu, nhìn thấy vợ chồng họ đã có mặt tự lúc nào. Hạnh Như lúc nào cũng thế, xinh đẹp và quý phái. Lúc này cô cũng vậy, cô thật xinh trong chiếc váy màu xạnh điệu đàng. Hà Vy tươi cười:

    - Sao hôm nay rãnh rỗi mà thăm chị thế?

    - À không, chỉ là em nghe tin chị bị bệnh nên đến thăm – Hạnh Như nắm tay Hà Vy kéo xuống ghế - Chị thấy thế nào rồi? Khỏe chứ?

    - À… - Hà Vy bối rối trước những cử chỉ quan tâm của Hạnh Như – Chị vẫn khỏe mà, có sao đâu…

    - Có that là chị không sao không? – Hạnh Như nghi ngờ rồi quay sang Thanh Nam – Anh có thấy Hà Vy hơi xanh xao không?

    Thanh Nam nãy giờ vẫn im lặng quan sát Hà Vy. Anh cũng nhận thấy Hà Vy dạo này xanh xao quá, Hà Vy thuộc dạng người khó tăng cân, sức khỏe lại yếu thế này thì không hiểu nổi Thanh Phong chăm sóc cho cô thế nào. Anh lạnh lùng đáp ừ hử rồi không gia nhập vào câu chuyện của họ nữa.

    Hạnh Như níu tay Thanh Nam, nhõng nhẽo:

    - Anh thấy dạo này em có ốm đi không ông xã. Em đã đánh bật được 5 kg đấy.

    Hà Vy ngạc nhiên nhìn Hạnh Như. Từ khi lấy chồng, Hạnh Như và Thanh Nam đã sang Mỹ một năm để hưởng tuần trăng mật. Đến khi trở về thì Hạnh Như đang tay bồng tay bế một đứa bé. Thanh Phong nhiều lần cứ trách móc Hà Vy còn thua xa Hạnh Như. Vợ chồng người ta mới một năm đã có tin vui rồi, còn cô với Thanh Phong thì…. Mà nói cũng thấy lạ, từ khi có con, Hạnh Như đã được mẹ chồng bồi bổ đến nỗi có một khoảng thời gian trông cô tròn trịa ra trông thấy. Nhiều lần Hạnh Như than thở với Hà Vy vì chuyện “chẳng còn eo ọt gì cả, chắc anh Nam chê em mất!” Những lúc ấy Hà Vy chỉ cười trừ, cô muốn mập lên một tí lại còn khó hơn cả việc Hạnh Như cật lực giảm cân…. Ôi cuộc đời….

    - Con thằng Bin em giao cho con Hằng giữ rồi à? – Thanh Phong chợt hỏi.

    - Dạ! – Hạnh Như vừa nói vừa vuốt vuốt mái tóc – Thằng bé càng lớn càng giống ba nó ghê, lại giống cả bác nó nữa chứ!

    - Thì họ là anh em sinh đôi mà! – Hà Vy buộc miệng.

    - Thế còn anh chị thì sao? Vẫn chưa có tin vui gì à? – Hạnh Như thắc mắc hỏi.

    - Vẫn chưa…. – Hà Vy buồn bã lắc đầu.

    - Tụi anh vẫn làm việc cật lực ấy chứ! – Thanh Phong cười “đểu” – Mà đợi mãi cũng chẳng thấy.

    Bỗng Thanh Nam đứng phắt dậy.

    - Xin lỗi, tôi đi có việc chút – Rồi quay sang Hạnh Như – Lát em đón taxi về đi. Anh đi có việc bận, không biết khi nào mới xong.

    - Ơ… anh Nam….

    Hạnh Như ngơ ngác nhìn theo Thanh Nam. Hà Vy lại buộc miệng:

    - Cái chú này, thiệt là ngộ
    CHỦ ĐỀ NGẪU NHIÊN CÙNG CHUYÊN MỤC
    CHIA SẺ Share






    Tags: ngocmai

    Chia sẻ trang này

    CuuGianXao, oOo_Nuocmatcotich_oOoMonKey đã cảm ơn bài viết này.
  2. ngocmai Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    13 Tháng tư 2013
    Số bài viết:
    51
    Đã được thích:
    35
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    m.n cho mình một vài bình luận để mình có động lực viết tiếp nhé! :)
  3. MonKey Member

    Làm thành viên từ:
    16 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    779
    Đã được thích:
    127
    Điểm thành tích:
    43
    Giới tính:
    Nữ
    like mạnh, truyện hấp dẫn lắm chị à, nhưng vai chính vẫn là 2 nv của phần 1 hả?
    mà phần 1 có xb chưa, để em biết mà mua
  4. ngocmai Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    13 Tháng tư 2013
    Số bài viết:
    51
    Đã được thích:
    35
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    thanks e nhé nhân vật chính sẽ y chang phần 1, chỉ có thêm 1 ng là "ai kia" của Anh Thư th0y :)
    phần 1 vẫn chưa xb e à, chị đã gởi bản thảo nhưng đến giờ vẫn chưa có tin tức gì cả :(
  5. ngocmai Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    13 Tháng tư 2013
    Số bài viết:
    51
    Đã được thích:
    35
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    CHAP 1 (tiếp)

    Hạnh Như nhìn theo dáng Thanh Nam bỏ đi, trong đôi măt hiện lên một nỗi buồn vô hạn, cô khẽ thở dài:

    - Anh Nam lúc nào cũng vậy, có khi sống chung với anh ấy mà cứ ngỡ như mình sống chung với pho tượng vậy, cũng có khi giống như đang sống trong địa ngục, cảm giác khó chịu lắm chị à….

    Hà Vy nghe Hạnh Như nói mà không khỏi ngạc nhiên. Mặc dù cô biết rõ Thanh Nam từng được nữ sinh trong trường gọi với nick name “hoàng tử băng giá”, thế nhưng cô cứ ngỡ từ khi có vợ, Thanh Nam sẽ thay đổi chút ít. Cũng như Thanh Phong, từ khi cưới cô về đến giờ, anh cũng bỏ ngay cái thói “sát gái” của mình, lúc nào cũng kè kè bên vợ. Còn như Thanh Nam, ngay cả mẹ chồng cô còn không nắm bắt được nữa là…

    - Em phải cho thằng Nam một đứa nữa, họa may nó mới…. – Thanh Phong chợt lên tiếng, bàn tay anh vẫn nắm chặt tay Hà Vy – Mà kể ra cũng ngộ, vợ chồng anh trông mãi mà chả thấy, chả bù với em….

    - Anh cứ đùa… - Hạnh Như cười gượng –Thôi em xin phép về, ở nhà còn thằng ku Bin, bỏ nó với con Hằng em không yên tâm lắm.

    Nói rồi Hạnh Như từ giã cả gia đình rồi đón taxi về. Trong lòng cô cảm thấy có cái gì đó xuyên thấu qua tim…. Đau… đúng! Rất đau… cô không thể ở lại với gia đình họ thêm phút giây nào nữa, vốn dĩ cô không muốn mình phải hành động thiếu suy nghĩ giống như 2 năm trước. Nghĩ đến đó, Hạnh Như chợt rùng mình, nghĩ đến cái lỗi lầm thời thiếu suy nghĩ và nông cạn bồng bột, cô đã suýt hại chết Thanh Phong. Hà Vy cũng đã từng cứu cô một mạng, từng ban cho cô sống thêm 1 lần nữa… vì thế cho nên cô không thể làm bất cứ điều gì có lỗi với gia đình họ. Nhất định không thể!

    Về đến nhà, Hạnh Như ngồi phịch xuống ghế. Thằng ku Bin giờ đã ngon giấc, con bé Hằng đang lăng xăng chuẩn bị bữa ăn. Một gia đình lạnh lẽo! Hạnh Như thở dài, cô biết, bữa cơm hôm nay sẽ không hề có mặt Thanh Nam. Sống chung với Thanh Nam đã 2 năm nay, cô nhận rõ được con người anh. Anh vẫn còn yêu Hà Vy, anh không sao quên được Hà Vy, vì thế, sáng nay anh không hề có ý định sẽ đến thăm Hà Vy. Anh sợ chạm phải ánh mắt đó, nụ cười đó, bàn tay đó đang nằm gọn trong một bàn tay khác. Anh không thể làm chủ bản thân mình. Hạnh Như hiểu rõ điều đó nên cô đã cố tình kéo Thanh Nam đi. Cô phải cho Thanh Nam thấy rằng, gia đình người ta hạnh phúc thế, vui vẻ thế, tại sao gia đình mình thì không thể?

    Một giọt nước mắt bướng bỉnh rơi trên má Hạnh Như. Cô lau vội nó đi như thể sợ người khác nhìn thấy. Cô bước đến chiếc nôi gần mình, ngắm gương mặt bầu bĩnh đáng yêu của thằng ku Bin. Chẳng biết vì lý do gì, cô cảm thấy nó càng lớn càng giống Thanh Nam. Có phải bởi vì tình cảm của cô dành cho Thanh Nam quá nhiều, nhiều đến nỗi nhìn ở đâu cô cũng thấy hình bóng của anh?

    *-*_*-*_*_*_*_*_*_*_*

    - Anh gì ới ơi…. Anh gì ơi!!

    Giọng lảnh lót của một cô gái đang hướng về anh chàng cao gần 1m9 có đôi mắt đẹp như thiên sứ và vô cùng hút hồn. Anh có nước da ngăm đen đầy quyến rũ và man-lỳ. Anh Thư không kìm được cơn….mê trai của mình, nên cô có ríu ra ríu rít cứ như gái mười tám vậy.

    Người con trai vẫn vô hồn đứng đấy, hình như anh đang đợi ai đó. Anh Thư bặm môi, ừ thì lạnh lùng, ừ thì sắt đá, nhưng có cần phải phớt lờ trước cô gái xinh đẹp và vô cùng quyến rũ như mình không? Anh Thư ấm ức lắm, nhưng rồi lại thôi, anh tưởng anh là ai chứ? Trên thế gian này chỉ có mình anh là trai à?

    Và thế là cô nàng tên Anh Thư nguýt dài đi ngang qua anh chàng cao ngất ngưỡng ấy. Với cái lứa tuổi đôi mươi thế này mà xinh đẹp dịu dàng như Anh Thư thì có biết bao chàng theo đuổi, cô sợ gì chứ?

    Rút điện thoại, Anh Thư nhấn nhấn:

    - Tụi mày tới đâu rồi? … đợi tao chút…. Gặp phải trai đẹp… ý lộn… phải nói là mới gặp trai chảnh nên mới bị ngáng đường làm lỡ mất thời gian của tao đấy…. ừ ừ … biết rồi, ngồi đợi chút đi.

    Ở một nhà hàng sang trọng, có một cặp vợ chồng đang từ từ thưởng thức những món ăn đặc sản nơi đây. Đây là một nhà hàng nổi tiếng và cũng vì thế nên giá cá cũng phải cao ngất ngưỡng. Hà Vy nhìn những món ăn đầy rẫy trên bàn, than thở với chồng:

    - Anh đúng là lãng phí quá đấy. Bao nhiêu đây phải mời thêm 10 người mới có thể ăn hết.


    Thanh Phong cười hiền, anh vừa gắp thức ăn cho vợ mình vừa nói:

    - Dạo này anh thấy em xanh xao quá, thế mà còn đòi đi làm. Anh không bồi bổ em lỡ đâu em sụt cân mất thì mẹ vợ anh lại cằn nhằn nữa…


    - Nè…..!

    Hà Vy lại bức xúc. Lỡ leo lên lưng cọp rồi, phải theo đến cùng thôi. Cô cũng gắp một miếng to cho Thanh Phong, gầm gừ trong miệng:

    - Anh phải ăn cho hết cái khoảng này, nếu không thì rõ là uổng phí!

    Thanh Phong thấy bộ dạng vợ mình như vậy, anh không khỏi bật cười thành tiếng. Hà Vy lúc nào cũng thế, tính toán chi li lại chi tiêu thắt lưng buộc bụng. Mà gia đình anh có thiếu thốn gì cho cam? Anh biết Hà Vy chịu thương chịu khó quen rồi, thế cho nên anh thuyết phục mãi mà cô có chịu thuê Osin đâu. Rõ mệt với cô nàng này!

    Thanh Phong cũng gắp một miếng to cho Hà Vy:

    - Hôm nay là ngày gì em biết không hả? Là kỷ niệm 3 năm mình yêu nhau và 2 năm ngày mình cưới nhau đó… em hạ hỏa đi, có gì qua ngày hôm nay hả tính.

    - Anh nói ai hạ hỏa hả? – Hà Vy … bốc hỏa – Anh muốn gì đêy?

    - Ấy ấy… - Thanh Phong xuống nước – Được rồi, vợ anh sao càng lúc càng giống mẹ vợ anh thế không biết!

    - Anh…..

    Hà Vy lại bức xúc. Nhưng cô đành ngậm bồ hòn làm ngọt… ai kêu ai kia là chồng của cô làm gì!

    - Hai người làm cái gì mà muốn ăn tươi nuốt sống nhau vậy hả?

    Một cô gái xinh đẹp với chiếc váy xanh ngắn đến đầu gối đang tiến dần đến chỗ hai người. Cô tươi cười nhìn nét mặt 2 người họ và biết thế nào chiến tranh thế giới thứ 3 sắp nổ ra. Hà Vy nhìn thấy cô gái ấy thì mới hạ hỏa, cô uống hết ly nước trước mặt rồi vô cùng bức xúc:

    - Mày phân xử giùm tao đi, tự dưng có ai kia cứ kêu tao “hạ hỏa” là sao? Bộ tao nhanh “bốc hỏa” lắm hả?

    Thanh Phong thấy vợ mình có “đồng minh” nhưng cũng không chịu thua:

    - Em coi giùm anh đi, tự dưng hôm nay là ngày vui mà có người cứ muốn gây sự là sao?

    - Thôi thôi được rồi! 0_0 – Anh Thư lên tiếng can ngăn – Hai người suốt ngày chỉ có bấy nhiêu thôi hả? lúc nào cũng cứ như oan gia ấy, thế mà cũng lấy nhau được, đúng là một nghịch lý!

    Hà Vy nghe Anh Thư nói vậy thì thôi không đôi co nữa. Cô liếc xéo Thanh Phong một cái rồi nhìn sang Anh Thư:

    - Bạn tao cấp này xinh đẹp hẳn ra nghen!


    - Trời! còn phải nói, Anh Thư ta nổi tiếng là hot girl toàn trường mà, nhà ngươi quên rồi sao? Hà hà

    Anh Thư vừa nói vừa vuốt vuốt mái tóc uốn lọn của mình. Như nhớ ra được điều gì đó, cô liến thắng:

    - Mày biết không, hồi nãy tao mới gặp một anh, trời ơi phải nói là cao ngất ngưỡng luôn đó nha, còn nữa, sóng mũi cao ơi là cao, gương mặt đẹp ơi là đẹp… mà tiếc là….

    - Tiếc gì? Chắc tại trai đó “chanh hỏi” lắm phải không? – Thanh Phong cao hứng tiếp lời.

    - Ơ… sao anh biết?

    - Thì vợ anh mới cập nhật tin tức nên thong báo cho anh hết vậy mà! Hề hề…

    Anh Thư liếc sang nhỏ bạn thân tốt bụng đang cắm cúi ….ăn đồ ăn trên bàn. Cô tằng hắng một vài tiếng:

    - Mày rãnh ghê hén? Tự dưng nói chi, làm anh Phong tưởng như tao… mê trai lắm ý!

    - Cái đó đâu cần tao phải nói đâu! – Hà Vy gân cổ cãi lại – “Hữu xạ tự nhiên hương” mà!

    - Mày còn nói nữa hả? – Anh Thư chống nạnh.

    Thanh Phong thấy tình hình không được ổn cho lắm, anh xen xen vào:

    - Thôi thôi, hai người làm ơn đi… - Anh nhìn sang Anh Thư như tìm đồng minh – Em thấy không? Có ai nói chuyện được với vợ anh quá 10 phút mà hòa bình đâu!

    - Anh…… - Hà Vy lại… bức xúc.

    Hai người còn lại cười hề hề. Hà Vy chợt nhận ra không còn ai là đồng minh của mình nữa, thế nên cô cũng đành ngậm ngùi để họ muốn nói gì thì nói ^_^

    - Anh quên nói cho em biết – Thanh Phong tươi cười – Đồng minh của anh ạ! Hôm nay anh giới thiệu cho em một chàng, phải nói là “hot đến cháy nhà” luôn nhé!

    - Thế ạ? – Anh Thư hớn hở - Anh ý đâu? Anh ý thế nào?

    - Lát nữa em sẽ thấy thôi, người này là thằng em họ hàng của anh, mà dòng họ nhà anh thì em biết rồi đó… có ai mà “tầm thường” đâu! Phải không bà xã?

    Thanh Nam gắp miếng đồ ăn cho Hà Vy, tươi cười hỏi.

    Anh Thư hớn hở trước lời giới thiệu quá ư là thú vị của Thanh Phong. Cô không giấu được sự tò mò của mình:

    - Thế có “hot” bằng chồng của Hà Vy không nhở?

    - Hot thì hot, chứ không “nóng” bằng anh đâu,, phải không bà xã?

    Thanh Phong lại cười hề hề, nụ cười này thật gian manh, không ai có thể nhận thấy sụ “nhân từ” phía trong nụ cười đó. Cả Hà Vy cũng chịu thua.

    - Anh làm sao thì làm – Hà Vy lên tiếng – Làm sao mà xử lý hết những món ăn này là được rồi, những chuyện còn lại em không có ý kiến!

    - Anh trai!

    Một tiếng gọi làm cả 3 phải ngoái đầu lại nhìn, trước mặt họ là một người con trai cao gần 1m9, sóng mũi cao ơi là cao, gương mặt đẹp ơi là đẹp (sao thấy quen quen @_@). Chỉ có Anh Thư khi nhìn thấy người đó thì chỉ muốn… ngất xỉu.

    - Sao lâu thế? – Thanh Phong nhìn anh chàng đang từ từ tiến lại bàn mình – Còn con bé Hạnh đâu?

    Chàng trai ngồi xuống ghế, vừa uống ly nước vừa nói:

    - Em đợi mãi mà chả thấy, điện thoại thì không liên lạc được. Em đã nói trước rằng hôm nay là ngày vui của 2 anh chị mà nó vẫn trốn biệt.

    - Cũng phải thôi, hôm nay là giáng sinh mà, chắc con bé tranh thủ đi chơi với người yêu chứ gì – Hà Vy tiếp lời – À quên mất, giới thiệu với em, đây là Anh Thư, bạn thân hồi cấp 3 của chị - Hà Vy quay sang Anh Thư – Còn đây là Khánh Phong, em họ với Thanh Phong đấy.

    - Thì ra là trai chảnh! – Anh Thư buộc miệng.

    - Cô nói gì thế? – Khánh Phong bực bội nhìn Anh Thư – Con gái con đứa gì mà ăn nói vô duyên!

    Anh Thư tức giận liếc xéo Khánh Phong, chắc anh ta không nhận ra Anh Thư đâu. Ban nãy anh ta chỉ chú ý đến ngôi nhà có cô gái tên Hạnh gì đó, có thèm để ý đến cô gái xinh đẹp trước mặt mình đâu. Ôi trời… bây giờ Anh Thư đã thật sự bốc hỏa rồi &_&
    Wendysầu đã cảm ơn bài viết này.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện
Tags: ngocmai

Chia sẻ trang này

Từ khóa người dùng tiềm kiếm tới diễn đàn đọc truyện online

  1. Tai sao toi yeu em vit con xau xi phan 2