Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. Chantainree New Member

    Làm thành viên từ:
    20 Tháng năm 2013
    Số bài viết:
    1
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nam
    oOo_Nuocmatcotich_oOo cảm ơn bài này.
  2. delanhno001 Lãng Tử Hà Thành

    Làm thành viên từ:
    1 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    2,443
    Đã được thích:
    148
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Chương 12: Tha bỉ âm thanh canh khoái



    Đó là một câu chuyện cổ vô cùng thê lương...

    Về Thần và Ma.

    Chuyện kể rằng, ngày xưa rất xưa rồi, Thần, Ma và Người vốn chung sống cùng nhau rất hòa bình.

    Sau đó, văn hóa loài người càng lúc càng tiến bộ, con người càng lúc càng khôn ngoan, hoàn cảnh sống cũng theo trí tuệ loài người mà phát triển trở nên sung túc hơn trước, dẫn đến việc một số người dễ sa vào ăn chơi hưởng lạc, mà để ăn chơi hưởng lạc thì họ bắt buộc phải mở rộng cương thổ của mình, mưu toan chiếm đoạt nhiều vật chất và khoái lạc hơn nữa.

    Lòng tham của những người này không chỉ giáng tai họa xuống nhân gian mà còn bắt đầu xâm nhập xuống Ma cảnh ở dưới lòng đất, nơi thuộc về Ma. Không làm thì thôi, đã làm phải làm đến cùng, để chế phục và ngăn chặn hậu họa về sau, quần Ma tấn công ngược lên nhân gian, khiến cho thế giới yên bình chìm trong binh lửa chiến tranh. Quần thần trên trời yêu chuộng hòa bình dĩ nhiên không thể ngoảnh mặt làm ngơ, bọn họ bèn ra tay giúp đỡ loài người tiêu diệt quần ma. Cuối cùng sau trăm năm giao chiến, quần thần đại thắng.

    Chúng thần thiên tính nhân từ, cho nên không đuổi tận giết tuyệt quần mà mà chỉ ra lệnh cho bọn họ lui xuống sâu hơn một lớp đất, đến chừng không còn thấy ánh mặt trời nữa thì thôi.

    Nhưng xét cho cùng thì mầm tai họa vốn do dã tâm của một số người mà ra, quần ma dù bại nhưng không cam lòng, cho nên trước khi lui xuống một tầng đất nữa, hơn vạn ma quỷ không nhịn được mà đồng thanh khóc, cùng cắn ngón tay nhỏ xuống vạn giọt máu, căm phẫn nguyền rủa:

    "Là bọn người kia muốn gây chiến trước, lại còn vô liêm sỉ muốn làm cáo mượn oai hùm mà dựa vào lực lượng quần thần chống lưng, chúng ta không may thất bại, vậy thì máu chúng ta sẽ hóa thành lửa đốt cháy con người, để cho nước mắt chúng ta hóa thành tai họa mà kéo theo nước mắt nhân gian..."

    Để biểu lộ sự bất bình, quần mà vừa nói vừa rơi nước mắt, huyết lệ của chúng biến thành hai dòng chảy ở nơi hiểm yếu nhất dưới lòng đất.

    Vạn giọt máu hóa thành đầm máu "Địa ngục chi hỏa"!

    Vạn giọt lệ ngưng tụ thành một dải "Hoàng tuyền chi lệ"!

    Để tránh cho hai dòng chảy nguy hiểm này chạm nhau, quần ma bèn đặt viên Thần Thạch mà Nữ Oa ném xuống nhân gian vào giữa rồi nói:

    "Thần Thạch là bảo vật hiếm có trên đời, ai nắm giữ nó có thể hùng bá thiên hạ, nếu như sau này có kẻ động lòng tham mà lấy đi viên Thần Thạch này thì sẽ làm cho Địa Ngục Chi Hỏa và Hoàng Tuyền Chi Lệ chạm nhau, đến lúc đó đại họa sẽ giáng xuống nhân gian..." Không sai! Đây là một loại phép thử chết người!

    "Nhưng việc này cũng không trách chúng ta được, có trách thì trách lòng tham của lũ người kia liên lụy kẻ vô tội lần nữa thôi! Ha ha..."

    Mang theo tiếng cười đầy hận thù, quần ma thích ý nhảy vào lòng đất sâu bên dưới, bọn chúng đang đợi, đang đợi một ngày...

    Câu chuyện cổ này rốt cuộc là thật hay giả? Có thực là vạn ma quỷ đang ở dưới lòng đất sâu cực khổ chờ ngày nhân loại tự chịu diệt vong hay không?

    Nhưng cho dù chuyện này có thật hay không thì ngay lúc Ngô Việt Vương Tiền Thục sai người xây dựng Lôi Phong tháp, quả thực bi kịch đã xảy ra!

    Bởi vì lúc đó có hơn ngàn thợ thủ công phụ trách xây tháp, trong lúc khởi công dựng tháp đã phát hiện dưới nền đất có vô số hầm ngầm lớn nhỏ.

    Mà ở trong một hầm ngầm thấp nhất, ở nơi sâu nhất trong hầm ngầm ấy, bọn họ nhìn thấy một dòng chảy trôi bồng bềnh giữa không trung phát ra hào quang dị thường, hào quang chiếu xuống mặt đất, soi rọi một vùng huyết hồng mông mông lung lung.

    Hơn ngàn thợ thủ công đều bị cảnh tượng kỳ lạ này thu hút, lòng hiếu kỳ nổi lên, mọi người dồn dập kéo nhau bước tới để nhìn cho rõ xem thử vầng hào quang và vùng huyết hồng mê người ấy rốt cuộc là kỳ vật phương nào.

    Chỉ là, ngay lúc bọn họ mới đi được chừng mươi bước, còn chưa kịp nhìn rõ cái gì thì đột nhiên lại xuất hiện một cảnh tượng đáng kinh ngạc nữa.

    Cảnh tượng ấy khiến cho bọn họ giật mình.

    Bởi vì cảnh này quả thực không thể nào xảy ra được!

    Ngay trong lúc đám công nhân còn đang kinh hãi thì...

    Đột nhiên hơn trăm gã thợ thủ công đi trước cùng cất tiếng thét chói tai gai óc!

    Hơn chín trăm gã thợ thủ công đi sau nghe thấy tiếng thét bèn dừng bước, mọi người định thần nhìn lại xong thì náo động cả lên!

    Chỉ thấy hơn trăm thợ thủ công đi trước không cẩn thận sa chân vào trong vùng huyết hồng, mà vùng huyết hồng ấy lại giống hệt một huyết trì sâu không thấy đáy.

    Trong khoảnh khắc, vùng huyết hồng đột nhiên biến đổi, một tràng khói đỏ tanh hôi ngùn ngụt bốc lên, sau khi khói đỏ tan đi, tình cảnh trước mắt lại khiến cho hơn chín trăm thợ thủ công còn lại sợ đến vỡ cả tim gan.

    Trước mắt họ, hơn trăm thợ thủ công dẫn đầu kia đã bị vùng huyết hồng này ăn mòn đến tróc da nát thịt, xương cốt không nguyên vẹn, có người thợ thuyền đầu bị ăn mòn đến nửa chừng, một bên còn dư chút máu thịt bầy nhầy, bên kia lộ ra xương trắng nát vụn!


    Trời ơi! Nơi này rốt cuộc là thứ hầm ngầm gì vậy? Lẽ nào đây chính là Hoàng tuyền trong truyền thuyết?


    Hơn trăm gã thợ thủ công gần như chỉ kịp kêu thảm một tiếng xong đã thấy xương cốt nát vụn. Những thợ thủ công còn lại kinh hãi nhìn thấy tràng địa ngục trần gian ấy xong thì cũng không còn nghĩ đến chuyện lại gần xem thử vùng huyết hồng ấy là gì nữa mà chỉ hoảng sợ ba chân bốn cẳng bỏ chạy!

    Sau khi trở lại mặt đất, hơn chín trăm người sống sót sau tai nạn cũng không dám kể chuyện này với ai, thậm chí không hề báo lại việc này cho Ngô Việt Vương Tiền Thục, kẻ đã lệnh cho bọn họ xây tháp, bởi vì trong lòng bọn họ không hẹn mà cùng cho rằng...

    Thứ mà mình nhìn thấy dưới lòng đất chính là Thiên cơ!

    Thiên cơ thì không thể tiết lộ, nếu không sẽ có càng nhiều người chết hơn.

    Bọn họ lại càng tin chắc rằng vùng huyết hồng ở dưới kia chính là Địa Ngục Chi Hỏa! Mà dòng nước chảy bồng bềnh trong không trung kia chính là Hoàng Tuyền Chi Lệ trong truyền thuyết.

    * * *

    Trên đời này, rốt cuộc là thứ gì nhanh nhất?

    Có người nói: "Là âm thanh."


    Lý do người này trả lời như vậy là vì, giả sử anh chàng lên tiếng gọi cô nàng ở cách xa mười trượng, vậy thì cho dù anh chàng chưa chạy đến bên cô nàng thì cô nàng đã có thể nghe thấy tiếng gọi của anh chàng rồi, như vậy nghĩa là âm thanh của anh chàng nhanh hơn cả bản thân anh chàng.

    Vì vậy, có nhiều người cho rằng âm thanh là nhanh nhất.

    Mới nghe qua thì có vẻ đáp án này cũng rất hợp lý!

    Nhưng nếu suy nghĩ kỹ một chút thì sẽ thấy đáp án này chưa hẳn chính xác. Nghĩa là thế nào?

    Nếu như có thể quan sát các hiện tượng tự nhiên một cách tỉ mỉ thì sẽ phát hiện ra ngay, ví dụ rõ rệt nhất chính là...

    Sấm chớp!

    Sấm là tiếng sấm nổ, chớp là ánh chớp sáng lên, sấm chớp thông thường chúng ta thấy là sấm nổ trước chớp giật sau hay là chớp giật trước sấm nổ sau?

    Đây là một câu hỏi rất thú vị, nhưng không khó giải đáp, câu trả lời chính là...

    Mỗi lần quan sát sấm chớp trên trời thì mọi người sẽ nhìn thấy tia chớp xẹt qua trước, sau đó mới nghe thấy tiếng sấm nổ.

    Từ đó có thể thấy ngay rằng, ánh sáng nhanh hơn âm thanh!

    Không chỉ như vậy, ánh sáng là thứ nhanh nhất trên đời!

    Nếu là như thế, loài người thông tuệ khôn ngoan hơn hết thảy vạn vật trên đời liệu có khả năng nào, có biện pháp nào để nhanh hơn ánh sáng không?

    Không! Chắc chắn là không có!

    Nghe nói, hai mươi người nhanh nhất trong giang hồ thủy chung vẫn không thể có cách nào nhanh bằng ánh sáng cả, lấy tốc độ nhanh nhất của họ, đến cực hạn cả đời cũng chỉ nhanh hơn âm thanh một chút mà thôi!


    Những lời đồn đại cũng có đôi chỗ bất đồng, nhưng thử tưởng tượng mà xem, giả như một người đang nói chuyện bên kia, tiếng còn chưa đến mà người thì đã xuất hiện trước mặt, sau đó mới nghe thấy câu nói vừa nãy, đây chẳng phải là một chuyện khiến cho người ta kinh hãi cực độ hay sao?

    Trong số những người đạt đến trình độ khinh công kinh thế hãi tục này, nghe nói...

    Có một người là "Gã"!

    Không sai! Là "Gã"!

    Ở trong hầm ngầm sâu nhất dưới Lôi Phong tháp lúc này, thứ nhanh nhất chính là đôi chân của gã!

    Đôi tay nhanh nhất cũng chính là tay của gã!

    Ma thân của Thần Tướng mạnh mẽ vô song, chỉ có điều công lực hắn tuy cao nhưng nếu luận về khinh công thì vẫn còn chậm hơn hơn gã một phần trăm "sát na"!

    Còn Di Thiên Thần quyết của A Thiết tuy có lực lượng ngang bằng với Diệt Thế Ma thân của Thần Tướng, khinh công cũng không kém hơn, nhưng tiếc là hắn đang cõng Tuyết Duyên, thân pháp nặng nề, đã chậm hơn Thần Tướng một phần trăm "sát na", so với gã lại càng chậm hơn đến hai phần trăm "sát na"!

    Bởi vậy, giờ khắc này, người nhanh nhất trong động chỉ còn lại mình gã!

    Nhiếp Phong!

    Tính tới nay thì khinh công Nhiếp Phong tập luyện có ba loại!

    Một là Nhiếp Gia bộ pháp do gã học trộm từ cha mình Nhiếp Nhân Vương, hai là Cấp Chuyển bộ pháp năm đó Quỷ Hổ truyền lại, thú ba dĩ nhiên là bộ pháp Phong Thần cước do Hùng Bá truyền thụ - "Bộ Phong Tróc Ảnh".

    Mà "Bộ Phong Tróc Ảnh" chính là thức thứ nhất nhập môn "Phong Thần cước pháp", khoái tuyệt vô luân, Nhiếp Phong có thể luyện một thân ba loại bộ pháp đã là khinh công cao tuyệt, nhưng xưa nay gã đều một lòng cầu học, năm năm nay không ngừng vất vả nghiên cứu, cộng thêm tư chất thông minh, cuối cùng gã đã kết hợp toàn bộ tinh hoa của hai loại bộ pháp tuyệt thế là Nhiếp Gia bộ pháp và Cấp Chuyển bộ pháp phối hợp sử dụng với Bộ Phong Tróc Ảnh, lại ngộ ra một thân khinh công tập hợp sở trường ba nhà, trở thành khinh công tuyệt thế của riêng gã...

    "Bộ Phong Túc Ảnh"!

    Bước như gió cuốn, chân như bóng ảnh...

    Nếu như bước chân đã nhanh như phong như ảnh, bản thân đã là phong ảnh thì cần gì phải dốc hết toàn lực để bộ phong, tróc ảnh?

    Nhiếp Phong tiến từ Bộ Phong Tróc Ảnh lên thành Bộ Phong Túc Ảnh, biến hóa sâu xa huyền diệu trong đó dĩ nhiên là không thể nói hết được, mà Bộ Phong Túc Ảnh do gã tự sáng tạo ra còn nhanh gấp đôi Bộ Phong Tróc Ảnh, điều này là quá rõ ràng rồi!

    Tin rằng ngay cả Hùng Bá truyền thụ Bộ Phong Tróc Ảnh cho gã cũng không thể ngờ chỉ trong năm năm ngắn ngủi Nhiếp Phong đã giỏi hơn cả thầy, tự mình thành danh!

    Có lẽ ngay cả khinh công Hùng Bá hiện giờ cũng khó có thể nhanh được như Nhiếp Phong!

    Nhanh. Chính là sở trường đắc ý nhất của Nhiếp Phong, cũng chính là vốn liếng tốt nhất để nhanh chân thắng cuộc lúc này của gã!

    Một tiếng "vù" còn chưa kịp truyền tới trước, thân hình Nhiếp Phong còn nhanh hơn âm thanh phát ra, đã lao đến trên vùng huyết hồng kia, cướp lấy vầng hào quang trôi nổi bồng bềnh giữa không trung nọ!

    Gã chính là kẻ nhanh nhất trong ba người!

    Không chỉ chân nhanh mà tay cũng nhanh, gã còn chưa kịp nhìn xem thử đám máu phía dưới kia rốt cuộc là thứ gì thì bàn tay đã như chớp giật luồn vào trong vầng hào quang để đoạt lấy siêu cấp vũ khí Vu Bát!

    Chuỗi động tác này rất liền mạch, tuy gã nhanh hơn Thần Tướng một phần trăm "sát na", nhưng một phần trăm "sát na" này quả thực rất ngắn ngủi, còn chưa kịp chớp mắt đã hết mất rồi, nên giữa lúc Nhiếp Phong luồn tay vào trong vầng hào quang thì...

    Thần Tướng đã tới!

    "Phốc" một tiếng, Thần Tướng đã vận Diệt Thế ma thân lên một thành công lực, kịp thời chụp lấy cánh tay đang muốn đoạt Vu Bát của Nhiếp Phong, đồng thời tay trái đưa vào trong vầng hào quang để cướp giật Vu Bát, nhưng mà cùng lúc đó thì A Thiết cũng đến...

    A Thiết không dám chậm trễ, vội vàng vận nội lực Di Thiên thần quyết vào tay trái kéo lại, trong phút chốc ba người cùng bay lơ lửng trên vùng huyết hồng: Thần Tướng giữ tay phải Nhiếp Phong, A Thiết lại khống chế tay trái Thần Tướng, nhất thời ba người giằng co lẫn nhau.

    Ba người lơ lửng giữa không trung, dưới chân không hề có điểm tựa nào, vì sao ba người lại có thể trôi bồng bềnh ở trên vùng huyết hồng kia?

    Đơn giản là vì ở trong vầng hào quang trên huyết hồng dường như đang phát tán ra một bức tường khí vô hình bao phủ lấy ba người.

    Nếu đổi lại là người thường không biết khinh công thì chỉ sợ rằng cho dù có bức tường khí này thì vẫn sa xuống vùng huyết hồng bên dưới, nhưng Nhiếp Phong Thần Tướng đều mang khinh công tuyệt thế trong người, bọn họ chỉ cần một chút lực rất nhỏ để dựa vào là đã có thể dùng khinh công của mình để trôi nổi giữa không trung.

    Nhưng vì sao quanh vầng hào quang lại tự phát tán ra bức tường khí vô hình này?

    Bức tường khí này rốt cuộc là thứ gì?

    Là sức mạnh! Là sức mạnh vô hình do Vu Bát ở trong vầng hào quang kia phát ra!

    Vu Bát mới lợi hại làm sao! Cách không phát ra tường khí vô hình này, thế mới thấy được uy lực Vu Bát quả nhiên vô địch thiên hạ!

    Nhiếp Phong, Thần Tướng bây giờ có thể bay lơ lửng là nhờ vào Vu Bát, trong lòng mọi người càng hiểu rõ hơn uy lực của Vu Bát, hơn nữa trong lúc ba người đang giằng co giữa không trung, Nhiếp Phong đã nhìn rõ tình thế quanh mình.

    Cái nhìn đầu tiên, hai người bọn họ đã phát hiện chỗ năm thước dưới vầng hào quang toàn là màu đỏ, vùng huyết hồng nóng như lửa, nhìn kỹ hơn thì mới thấy rõ vùng huyết hồng này chính là...

    Một cái hồ lớn thiên nhiên chứa dung nham hừng hực cháy, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, hoa lửa tung tóe, trông hệt như một hồ...

    "Địa Ngục Chi Hỏa!"

    Nhiếp Phong âm thầm hít một ngụm khí lạnh, may mà ba người có khinh công tuyệt thế nên vẫn còn có thể mượn tường khí vô hình mà trôi lơ lửng giữa không trung, nếu không đã rơi xuống hồ lửa kia biến thành tro tàn từ lâu rồi! Mà không, có lẽ ngay cả tro cũng chẳng còn!

    Nhiếp Phong cùng hắn không hẹn mà cùng nghĩ đến, đây phải chăng chính là một trong hai dòng chảy tự nhiên hiểm yếu mà Pháp Hải đã đề cập đến? Vậy thì dòng chảy hiểm yếu thứ hai...

    Dòng chảy hiểm yếu thú hai ở ngay trên vầng hào quang, Nhiếp Phong và A Thiết cùng liếc nhìn qua, vừa nhìn thấy, hai người không khỏi ngẩn ra!

    Chuyện này...làm sao có thể?

    Chuyện này làm sao có thể xảy ra? Hai người chỉ thấy trên vầng hào quang là một dòng nước dài hơn năm trượng, rộng hơn nửa trượng từ trên đỉnh dồn dập chảy xuống, miễn cưỡng ngừng lại trên vầng hào quang năm thước. Dòng nước này giống như giọt lệ chảy đến giữa chừng thì không thể chảy tiếp được nữa...

    Hoàng Tuyền Chi Lệ...

    Ngay lúc Nhiếp Phong còn đang ngây ngốc thì Thần Tướng đột nhiên cười lạnh nói:

    "Ngạc nhiên chưa? Ta là người của Sưu Thần cung, từ lâu đã nghe Thần bảo rằng nơi này có hai đạo kỳ quan..."

    "Hai dòng chảy này chính là 'Địa Ngục Chi Hỏa' và 'Hoàng Tuyền Chi Lệ' mà dân gian thường kể, Địa Ngục Chi Hỏa thông đến trạm dung nham thứ nhất của tâm trái đất, còn Hoàng Tuyền Chi Lệ là do dưới đáy Tây hồ có một lỗ hổng lớn chừng nửa trượng, khiến cho nước hồ không ngừng theo đó mà chảy vào lòng đất..."

    Nước trong hồ đi qua một đường hầm dài và hẹp trong lòng đất rồi bị ngăn lại ở lỗ hổng trên đỉnh này, nước trong hồ lớn chảy vào đường nhỏ, sức nước nặng vạn cân có thừa, cho dù dùng cự thạch ngăn lại thì chẳng mấy chốc cũng sẽ bị sức nước phá tan..."

    Thần Tướng nói một hơi đến đó, Nhiếp Phong và A Thiết đều liếc mắt nhìn nhau một cái, hai người đều đã hiểu rõ lời nhắn của Pháp hải "Tây hồ cạn đáy, nước triều không dâng" rốt cuộc là có ý gì.

    Nếu như dưới đáy Lôi Phong tháp có cột nước hình thành do lỗ hổng dưới Tây hồ, như vậy cột nước trên đỉnh động này thật sự chảy xuống hồ dung nham kia, có thể trong thời gian ngắn thì dung nham hừng hực trong hồ còn có thể thổi cho nước bốc hơi hết, nhưng Tây hồ rộng lớn như vậy, nước không biết đâu mà đong, nếu như nước trong hồ cứ không ngừng trôi xuống lòng đất...

    Một ít thì không sao, mà thêm chút nữa cũng không ngại!

    Nhưng không đầy một tháng, nước trong Tây hồ tất sẽ cạn khô! Đến chừng trong hồ không có nước, đương nhiên là "nước triều không dâng" rồi!

    Nhiếp Phong và A Thiết rốt cuộc đã hiểu ý nghĩa lời Pháp Hải nói, nhưng việc Tây hồ cạn nước trơ đáy chỉ là chuyện nhỏ, chuyện quan trọng nhất chính là nước hồ đi đâu.

    Nước hồ đương nhiên sẽ chảy hết vào bên hồ dung nham dưới động này, hồ dung nham này thông với tầng dung nham thứ nhất của tâm trái đất, sức nóng vô cùng vô tận hoàn toàn có thể làm bốc hơi một phần nước hồ, nhưng nếu như lâu ngày toàn bộ nước hồ đều tập trung hết xuống hồ dung nham...

    Vậy thì chắc chắn không đến một tháng, cho dù nước trong hồ không thể chảy đến tâm trái đất thì dung nham một tầng dưới hồ dung nham này cũng sẽ bị lượng nước hồ cực lớn kia làm lạnh từ từ.

    Lạnh co nóng giãn là định luật của tự nhiên, lòng đất vốn cực kỳ nóng đột nhiên bị làm lạnh, nham thạch dưới đất sẽ co rút lại, ở dưới lòng đất bị co lại nhanh chóng thì ở ngoài vỏ trái đất tất sẽ phát sinh dị động, đến lúc đó tin rằng hơn nửa Thần Châu sẽ phát sinh địa chấn cường đại chưa từng có với phạm vi ảnh hưởng cực lớn...

    Nhiếp Phong và A Thiết nghĩ đến đây thì đều thầm đổ mồ hôi, chẳng trách Pháp Hải nói nếu hai dòng chảy tự nhiên hiểm yếu này mà chạm nhau thì Thần Châu tất sẽ phát sinh một tràng hạo kiếp chưa từng có, hóa ra nội tình là như vậy!
  3. delanhno001 Lãng Tử Hà Thành

    Làm thành viên từ:
    1 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    2,443
    Đã được thích:
    148
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Chương 12: Tha bỉ âm thanh canh khoái (2)



    May mà ở giữa hai dòng chảy hiểm yếu ấy không biết từ bao giờ lại có một viên thần thạch được đặt vào, với uy lực đặc thù của thần thạch phát ra vừa khéo có thể ngăn cách hai dòng chảy hiểm yếu này với nhau, ngăn chặn thảm họa tự nhiên này...

    Tìm lại nguồn gốc sâu xa, hàng ngàn hàng vạn năm trước, vì sao viên thần thạch này lại được đặt ở giữa hai dòng chảy hiểm yếu này, lẽ nào...trong cõi u minh thật sự có ý trời? Hoặc trong cõi u minh có Nữ Oa, sớm đã dự phòng cho tai họa của nhân gian?

    Có thể tất cả đều không phải! Đại tự nhiên thường có một vài hiện tượng bí ẩn không cách nào giải thích được, đại tự nhiên cũng thường tự sinh ra những phương thức giải quyết mâu thuẫn của bản thân, viên thần thạch này có lẽ chính là phương thức bí ẩn mà đại tự nhiên tự mình tạo ra để ngăn chặn tai họa kia!

    Chẳng ngờ hơn năm trăm năm trước viên thần thạch này đã bị Thần lấy ra, lại còn dùng để luyện thành Vu Bát, tuy rằng cuối cùng vẫn là vật về chỗ cũ, nhưng bí mật thần bí này của đại tự nhiên đã bị tiết lộ, khiến cho ngày hôm nay, sau năm trăm năm lại có kẻ không thèm để ý đến an nguy của muôn dân mà đến đoạt Vu Bát, ôm mộng vô địch thiên hạ...

    Không sai! Vu Bát vừa có thể vững vàng chặn lại toàn bộ sức nước Tây hồ, vừa có thể chống đỡ sức nóng dung nham mà không bị thiêu hủy, chứng tỏ nó là một loại siêu cấp vũ khí kinh người, khiến cho có kẻ nổi lòng tham...

    Như Hùng Bá! Như Thần Tướng trước mặt!

    Ba người giằng co hồi lâu giữa không trung, phút chốc Thần Tướng lại thay đổi chiến lược!

    Tay phải của hắn vốn dĩ giữ lấy tay Nhiếp Phong, còn tay trái thì lại bị A Thiết khống chế, nhưng lúc này hắn bỗng nhiên buông Nhiếp Phong ra mà trực tiếp luồn tay vào trong vầng hào quang để cướp giật Vu Bát!

    A Thiết cả kinh, chỉ có thể vung tay trái đang nhàn rỗi lên để chặn Thần Tướng.

    "Đùng" một tiếng, bàn tay Thần Tướng nhất thời bị A Thiết đánh văng ra, nhưng tham niệm của Thần Tướng quả thực rất lớn, há lại cam lòng từ bỏ? Lại tiếp tục vung chưởng lên, hai người cứ vậy dùng chưởng thăm dò nhau, trong nháy mắt đã liều mạng xuất ra mấy chưởng, nhất thời bất phân thắng bại.

    Nhiếp Phong dĩ nhiên là không ở đó mà lo lắng suông, ngay lúc Thần Tướng đối chưởng cùng A Thiết, gã đã nhân cơ hội luồn tay tới để đoạt Vu Bát trước, mắt thấy sắp cầm được vào tay rồi...

    Không ngờ Thần Tướng không đỡ chưởng công tới của A Thiết mà lại miễn cưỡng dùng lồng ngực để tiếp chưởng ấy, còn mình thì vung tay ngược lại đánh thẳng vào lồng ngực Nhiếp Phong!

    "Bình bình" hai tiếng! Lồng ngực Nhiếp Phong và Thần tướng đồng thời trúng chiêu!

    Lồng ngực Nhiếp Phong trúng chưởng của Thần Tướng! Còn Thần Tướng trúng chưởng của A Thiết!

    Thần Tướng thật sự điên rồi! Hắn chấp nhận chịu một chưởng của A Thiết chứ nhất định không để cho Nhiếp Phong đoạt được Vu Bát! Quả nhiên hắn không thể không có được Vu Bát!

    Thần Tướng trúng một chưởng của A Thiết, tuy rằng A Thiết chỉ mới dùng ba thành công lực, trong nháy mắt phản ứng của Thần Tướng bị chậm lại, khoảnh khắc này chính là cơ hội ngàn năm để A Thiết đoạt lấy Vu Bát, bởi vì Thần Tướng đã không kịp ngăn cản nữa!

    Nhưng còn một điều nữa, Nhiếp Phong cũng vừa trúng một chưởng của Thần Tướng!

    Trên người Thần Tướng có Diệt Thế ma thân mà chịu ba thành công lực của A Thiết cũng phải chậm lại một chút, còn Nhiếp Phong...

    Gã vốn không hề có thần công hộ thể gì như Diệt Thế ma thân hay Di Thiên thần quyết, nội lực gã tuy không kém nhưng lấy thực lực bản thân mà nhận một chưởng vừa rồi của Thần Tướng...

    Một chưởng này không chỉ đánh bay Nhiếp Phong mà còn đánh gã đến thổ huyết, bay ra khỏi bức tường khí vô hình của Vu Bát, dưới chân lại không có điểm tựa, hơn nữa sau khi trúng chưởng thì đã thấy khí huyết chạy loạn trong người. Chân khí gián đoạn, cả người mềm nhũn rơi thẳng xuống hồ dung nham đỏ rực bên dưới...

    Sự biến đổi này thật không đơn giản! Cho dù A Thiết lúc này có cơ hội đoạt lấy Vu Bát vào tay nhưng đồng thời cũng phải nhìn Nhiếp Phong rơi xuống hồ dung nham biến thành tro bụi, hắn phải làm sao đây?

    Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc này, cánh tay trái vung lên của hắn nên đoạt lấy Vu Bát cứu sống Tuyết Duyên...

    Hay là cứu lấy Nhiếp Phong trước?

    Trên đời này, rốt cuộc thế nào mới thực là "Yêu"?

    Có người nói,"yêu" là phải chuyên tâm, nhất định phải toàn tâm toàn ý mà nghĩ cho người kia, câu nói này vốn không sai.

    Nhưng nếu như một người chỉ biết nghĩ đến người mình yêu thương mà không cần biết đến những người xung quanh, thậm chí vì cứu người mình yêu mà không màng sống chết của những người khác...

    Vậy thì tình yêu của kẻ này có khác gì điên loạn? Thứ tình yêu điên loạn này đâu phải là "tình yêu đích thực"?

    Mà kẻ yêu đến điên cuồng, chỉ nghĩ đến tình yêu của chính mình mà không màng đến sống chết của người khác thì có đáng để người mà hắn yêu yêu thương?

    "Xùy" một tiếng, một dải lụa trắng mỏng manh đã ố vàng như mũi tên bắn ra cuốn lấy tay Nhiếp Phong, kịp thời giữ lấy thân hình đang rơi xuống cực nhanh của gã.

    Dải lụa này chính là dải lụa mà năm năm qua A Thiết vẫn rất trân trọng, ngay thời điểm sinh tử tồn vong của Nhiếp Phong, hắn rốt cuộc không nhịn được mà ra tay cứu gã!

    Nhiếp Phong vốn tự cho rằng mình chắc chắn phải chết, nhưng không thể ngờ được A Thiết lại bỏ qua cơ hội đoạt Vu Bát tốt nhất để ra tay cứu mình, thoáng chốc cảm thấy ngây ngốc, trong đầu cứ vang lên những câu hỏi:

    Tại sao? Tại sao huynh ấy lại làm thế? Huynh ấy vốn đã có thể đoạt được Vu Bát!"

    Những câu hỏi liên tiếp vốn không có đáp án, vì ngay cả người ra tay cứu Nhiếp Phong là A Thiết cũng không biết vì sao mình lại xuất thủ!

    A Thiết cứu Nhiếp Phong mà bỏ qua cơ hội hiếm có, trong chớp mắt Thần Tướng liền khôi phục lại phản ứng nhanh nhẹn, hắn cũng không phải là kẻ lãng phí cơ hội mà người khác giao cho!

    Huống chi giờ khắc này tay phải A Thiết đang giữ lấy tay trái Thần Tướng, còn tay trái thì đang nắm chặt dải lụa cuốn Nhiếp Phong, hắn vốn không thể mọc ra một cái tay nào nữa để mà tranh cướp Vu Bát với Thần Tướng!

    "Phốc" một tiếng, A Thiết và Nhiếp Phong đã nghe thấy tiếng bàn tay phải của Thần Tướng chạm vào cạnh ngoài Vu Bát, tiếng động ấy nhỏ đến mức khó ai nghe được nhưng lại khiếp cho hai người kinh tâm động phách!

    Sau đó, hai người nhìn thấy Thần Tướng nâng vầng hào quang ấy lên cao!

    Vu Bát cuối cùng đã rơi vào tay Thần Tướng!

    Trời ơi!

    A Thiết quả thực không có cách nào để đối diện với sự thực, nhưng vầng hào quang nằm trên tay Thần tướng lại khiến cho hắn không thể không tin!

    Hơn nữa cùng lúc đó, bởi vì Vu Bát đã bị Thần Tướng lấy đi nên dòng nước trên đỉnh đã không còn trở ngại gì nữa, "ầm" một tiếng, như cự long lao thẳng xuống hồ dung nham bên dưới.

    Thủy hỏa gặp nhau, hôm nay sau hơn trăm năm, cuối cùng hai dòng chảy tự nhiên hiểm yếu kia lại liều mạng với nhau, đương trường tiếng "xèo xèo" vang lên không ngớt, hơi nước bốc lên ngùn ngụt, phút chốc đã tràn ngập khắp trong động, nhấn chìm ba người trong màn sương khói.

    A Thiết vẫn chụp cứng lấy tay trái của Thần Tướng, thà chết không buông, bởi vì hắn tuyệt đối không để cho Thần Tướng dễ dàng đắc thủ như vậy, hắn nhất định phải nghĩ cách đoạt lấy Vu Bát trong tay Thần Tướng để cứu mạng Tuyết Duyên!

    Vừa nãy hắn dùng Di Thiên thần quyết cũng chỉ có thể đánh hòa với Diệt Thế ma thân của Thần Tướng, bây giờ Thần Tướng lại còn có Vu Bát trong tay, có thêm siêu cấp vũ khí này giống như hổ mọc thêm cánh, cho dù là Bạch Tố Trinh của trăm năm trước mang cả hai đại thần công sống lại cũng chưa chắc có thể ngăn lại, huống chi là A Thiết mới chỉ có Di Thiên thần quyết!

    Cho nên tình hình trước mắt hắn quả thực tương đối khó có thể chịu đựng được lâu: tuy hắn giằng co một tay Thần Tướng nhưng hơi nước lập tức phủ lấy hai người, hắn vốn không thể nhìn ra khuôn mặt Thần Tướng, chỉ có thể lờ mờ thấy hắn ta vung cao Vu Bát tỏa đầy hào quang hoa mắt, lại nghe thấy một câu mỉa mai lạnh lùng của Thần Tướng:

    "Thật không biết tự lượng sức! Bộ Kinh Vân! Ta sẽ cho ngươi nát thịt tan..."

    Chữ "xương" còn chưa ra khỏi miệng Thần Tướng, Vu Bát trong tay hắn còn chưa kịp nện xuống A Thiết thì đột nhiên bàn tay đang liều mạng nắm chặt lấy tay Thần Tướng của A Thiết bị người ta dùng chưởng chém tới, đành phải buông ra!

    Đôi tay dùng chưởng hất tay A Thiết ra không phải là tay Thần Tướng, cũng không phải tay Nhiếp Phong.

    Đây là một đôi tay...

    Đôi tay của phụ nữ!

    Tuyết Duyên ở trên lưng A Thiết vẫn thập tử nhất sinh như trước, đương nhiên đôi tay phụ nữ này không phải là tay của Tuyết Duyên.

    Mà là...tay của "bà ta"!

    Tay của Thần Mẫu!

    Ở thời điểm cực kỳ nguy hiểm ấy, ngay cả Thần Mẫu cũng liều mình xông tới!

    "Đi"! Thần Mẫu nhanh như chớp nói một tiếng, đồng thời vẫn kình kéo đi! A Thiết và Tuyết Duyên song song được bà kéo bay, còn Nhiếp Phong được A Thiết dùng lụa cuốn lấy cũng bị cuốn bay theo.

    Thần Mẫu, A Thiết, Nhiếp Phong vừa chạm đất thì đã ở cách năm trượng ngoài hồ dung nham, trong màn sương mù mờ ảo khắp động, A Thiết có thể lờ mờ nhìn thấy tấm mặt nạ lốm đốm nhiều màu của Thần Mẫu, hắn nói:

    "Thần Mẫu, là bà sao? Bà cũng tới à?" Hắn không hề tỏ ra quá ngạc nhiên, dường như sớm biết bà ta sẽ đến.

    Hắn cực kì tin tưởng ở bà.

    Thần Mẫu không trả lời hắn ngay mà đột nhiên hỏi ngược lại:

    "Ngươi không muốn sống nữa sao? Lẽ nào ngươi không biết bây giờ Thần tướng đã có Vu Bát trong tay, ngươi vốn không đấu lại hắn?"

    A Thiết nghe vậy thì sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn lạnh lùng lắc đầu:

    "Vu Bát ở trên tay hắn, ta càng phải đấu! Bằng không thì Tuyết Duyên cũng không sống được, ta còn giữ cái mạng này lại làm gì?"

    Dứt lời lại lập tức muốn triển thân nhào về phía Thần tướng sau màn sương mù dày đặc kia, nhưng Thần mẫu đã kéo hắn lại, nói:

    "Giữ được núi xanh, sợ gì thiếu củi đốt? A Thiết, chớ có kích động!"

    Thần mẫu dùng hết sức chín trâu hai hổ để kéo A Thiết, nhưng bây giờ hắn mang công lực Di Thiên thần quyết, lại quyết ý đi, công lực Thần mẫu tuy không hề thấp nhưng không thể nào khống chế được hắn, chỉ nghe "soạt soạt" hai tiếng, A Thiết đã vùng thoát khỏi đôi tay bà.

    Nhưng ngay lúc A Thiết vừa muốn triển thân, từ trong sương mù đột nhiên có một cước bay tới!

    Đẹp! Mạnh! Chuẩn!

    Một cước thật nhanh thật mạnh thật chuẩn!

    Giờ khắc này trong động chỉ có một người có thể xuất ra một cước nhanh như vậy, chỉ có chân một người mới có thể đạt tới cảnh giới này!

    Là chân của Nhiếp Phong!

    "Bình" một tiếng gọn ghẽ, A Thiết không ngờ rằng trong sương mù lại đột nhiên có một cước đánh tới, đại huyệt sau đầu bị đánh trúng, mắt tối sầm, nhất thời ngất đi!

    A Thiết lãnh một cước không nhẹ chút nào, vì mục đích của Nhiếp Phong là đánh hắn hôn mê nên đã xuất hết nội lực toàn thân, tập trung đá vào huyệt vị yếu nhất sau đầu hắn, cho nên A Thiết có muốn không ngất đi cũng không được.

    Thần mẫu kinh ngạc nhìn Nhiếp Phong, Nhiếp Phong cũng nhìn bà, nói:

    "Tôi không biết bà rốt cuộc là ai, tôi chỉ biết bà là người tới cứu A Thiết, tôi cũng giống bà, là người không muốn huynh ấy chết, cho nên chỉ đành dùng hạ sách này..."

    "Ta hiểu." Thần mẫu vẫn bình tĩnh liếc nhìn vẻ mặt thành khẩn của Nhiếp Phong, nói:

    "Vậy thì chúng ta phải nhanh chóng đưa hai đứa nó rời đi ngay! Nếu không sẽ không kịp mất!"

    "Được!" Nhiếp Phong đồng tình, bước tới nâng A Thiết dậy, Thần mẫu cũng phụ một tay nâng A Thiết lên, hai người hai bên ôm lấy A Thiết, dùng khinh công tuyệt thế nhảy vào cửa thông đạo trên đỉnh động, toàn lực trở lui.

    Bốn người A Thiết, Nhiếp Phong, Thần mẫu, Tuyết Duyên đi rồi, trong màn sương khói mờ ảo lại từ từ truyền đến một tràng tiếng cười tàn khốc mà khủng bố:

    "Ha ha! Đi à? Các ngươi đi rồi à?"

    Là âm thanh của Thần Tướng! Dường như hắn bị hơi nước cản trở tầm nhìn nên không thể tìm thấy đám người A Thiết, nhưng hắn cũng không hề lo lắng:

    "Đi cũng không cần vội! Vu Bát đã nằm trong tay bổn thần, trong vòng một tháng thì nửa Thần Châu này sẽ phát sinh hạo kiếp, các ngươi còn có thể chạy đi đâu?"

    "Bộ não ngon lành của các ngươi nhất định không thoát khỏi miệng lão tử đâu, ha ha, các ngươi cứ việc trốn đi! Trò mèo vờn chuột này là trò chơi mà bổn thần thích nhất đấy, ha ha, ha ha..."

    Tiếng cười lãnh khốc mà đáng sợ nhất thời vang vọng khắp trong động, chấn cho cả vách động cũng phải lung lay, chỉ là...

    Đó chưa phải là thứ âm thanh đáng sợ nhất, âm thanh đáng sợ nhất chính là...

    Tiếng nước dãi thèm thuồng của Thần tướng nhỏ lách tách xuống mặt đất.

    Cuối cùng thì phía chân trời cũng lộ ra một khoảng hồng rạng đông, trời cũng bắt đầu sáng rồi.

    Vạn vật chẳng rõ đang say ngủ hay hôn mê, lúc này cũng dần hiện ra sinh khí, vầng dương cũng chậm rãi ló dạng, một ngày mới lại bắt đầu.

    Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, Lôi Phong tháp hiện ra vô cùng hùng vĩ, nhưng người đứng trong Lôi Phong tháp lại cực kỳ tiều tụy mệt mỏi.

    Bởi vì kẻ này đã đứng yên không nhúc nhích suốt cả một đêm dài ròng rã, y chính là Đại Thần quan đã bị A Thiết phong bế hết ba mươi sáu đại huyệt toàn thân!

    Đã qua một đêm, A Thiết, Nhiếp Phong, Tuyết Duyên, Thần tướng và hai người áo tím vẫn chưa thấy từ dưới đất chui lên, rốt cuộc bọn họ đã gặp chuyện gì dưới đáy Lôi Phong tháp? Không phải là tất cả bọn họ đều đã chôn thây dưới cơ quan của Lôi Phong tháp chứ?

    Còn nữa, Đại Thần quan vẫn cảm thấy khoảng chừng giờ tý đêm qua, lúc y bắt đầu cảm thấy buồn ngủ thì dường như có một "kẻ đến sau" nhanh như điện xẹt nhảy xuống dưới Lôi Phong tháp, bóng người kia quả thực quá nhanh, y lại đã rất mệt mỏi nên không dám chắc chắn đôi mắt ngái ngủ của mình có thực sự nhìn thấy một người nhảy vào hay không.

    Nhưng mà nghi ngờ suốt một đêm, có vẻ như đã đến lúc công bố đáp án rồi, bởi vì y đột nhiên mơ hồ nghe thấy tiếng gió từ dưới Lôi Phong tháp truyền lên!

    Tiếng người triển động thân hình!

    "Vèo" một tiếng, bốn bóng người như điện xẹt lao từ dưới lòng đất lên trên, lúc này Đại Thần quan đã có thể nhìn thấy rõ ràng, người ở giữa chính là A Thiết đã bất tỉnh từ lâu, trên lưng còn cõng Tuyết Duyên, hai bên còn có hai người ôm lấy hắn là Nhiếp Phong và...

    Thần mẫu!

    Đúng rồi! Bây giờ Đại Thần quan đã biết chính xác rồi, "kẻ đến sau" vào giờ tý đêm qua chính là Thần mẫu! Y chợt nghe trong lòng nặng nề, nếu bốn người này còn sống đi ra, như vậy thì...Thần Tướng không phải đã...

    Đại Thần quan vốn chẳng phải lo lắng gì cho an nguy của Thần tướng, y đang lo cho an nguy của chính mình!

    Quả nhiên! Bốn người vừa mới chạm đất, Thần mẫu đã quay lại lạnh lùng nhìn Đại Thần quan, nghiến răng chửi mắng:

    "Súc sinh! Thần Châu sắp bị hủy diệt rồi! Tất cả mọi người đều phải chết! Tất cả đều là do ngươi đấy!"

    Thần mẫu vừa nói, trảo ảnh đã vung lên, đang muốn hạ sát chiêu với Đại Thần quan thì đột nhiên lúc này dưới lòng đất lại truyền đến tiếng gió, Nhiếp Phong ở bên cạnh Thần mẫu vội vàng khuyên nhủ:

    "Không kịp nữa rồi! Thần mẫu, chúng ta phải đi mau thôi!"

    Không còn kịp nữa? Sao lại không kịp nữa?

    Đột nhiên nghe thấy những lời này, Thần mẫu cũng tự biết không thể ở lâu, chỉ đành khẽ gật đầu, thân hình chớp động, cùng Nhiếp Phong ôm lấy A Thiết và Tuyết Duyên lao đi!

    Đại Thần quan còn chưa kịp biết chuyện gì xảy ra thì bỗng nhiên một bóng người từ dưới lòng đất lại nhảy lên, bóng người kia vẫn ngoác cái miệng lớn như chậu máu ra mà cười thoải mái nói:

    "Ha ha! Đại Thần quan, lâu rồi không gặp!"

    Đại Thần quan vội vàng định thần nhìn lại, chỉ thấy bóng người kia đã sừng sững đứng ở trước mặt y, chính là Thần tướng!

    Liếc thấy Thần tướng, Đại Thần quan như trút được gánh nặng, nhưng y lại không thể nào nhìn thẳng vào Thần tướng được, bởi vì trên tay Thần tướng đang nắm chặt một thú!

    Một thú đang tỏa ra hào quang chói mắt...

    Vu Bát!

    Đại Thần quan bắt đầu hiểu ra vì sao đám người Thần mẫu lại phải khẩn trương đến như thế, Vu Bát đã lọt vào tay Thần tướng, bọn họ không nhanh thì chỉ có chết!

    Dù rằng không thể nhìn thẳng vào vật bên trong vầng hào quang nhưng Đại Thần quan vẫn không nhịn được muốn nhìn cho rõ ràng xem rốt cuộc nó là thứ siêu cấp vũ khí ra sao, vừa nhìn qua lại không khỏi kinh ngạc, y có nằm mơ cũng không ngờ được Vu Bát trước mắt lại không phải một cái...

    Bát!

    Vu Bát còn có tên là Mạnh Bát, nhưng sao lại không phải bát? Đại Thần quan không khỏi sững sờ hỏi Thần tướng:

    "Cái này...chính là Vu Bát?"

    Thần tướng vô cùng sung sướng cười lớn, tiếng cười tràn ngập cảm giác của người chiến thắng, hắn cao giọng đáp:

    "Không sai, đây chính là Vu Bát!"

    Đại Thần quan càng kinh ngạc hơn:

    "Nhưng...Vu Bát...sao lại không phải bát? Sao lại...trở thành...một...thanh kiếm?"

    Kiếm ư? Hóa ra lúc này trên tay Thần tướng không phải Vu Bát mà là một thanh kiếm phát sáng!

    Đây rốt cuộc là chuyện gì?

    Thần tướng liếc nhìn vẻ mặt đầy nghi hoặc của Đại Thần quan thì càng cảm thấy sảng khoái, chứng tỏ hắn khôn ngoan hơn Đại Thần quan rất nhiều, hắn cười đáp:

    "Vu bát dĩ nhiên không phải là một cái bát, nhưng mà nó cũng không phải một thanh kiếm..."

    Nghe Thần tướng nói chuyện, Đại Thần quan lại càng thêm hồ đò, nhưng cùng lúc đó, tay Thần tướng đột nhiên rung lên, thanh kiếm ở trong vầng hào quang kia thình lình biến mất!

    A! Sao lại như vậy? Vừa nãy Đại Thần quan thấy rõ ràng là một thanh kiếm, sao giờ lại đột nhiên biến mất? Thanh kiếm thật sự biến mất rồi sao? Là y hoa mắt hay là...

    Y cuống quít định thần nhìn lại cho rõ ràng, vừa nhìn xong lại khiến cho y phải há miệng trân trối. Bên trong vầng hào quang chính là...

    Thần trướng cười khà khà nói:

    "Nhìn thấy chưa? Bây giờ ngươi nên biết rằng, Vu Bát vốn không thực sự tồn tại..."

    "Nó căn bản chẳng phải là thứ gì cả!"
  4. delanhno001 Lãng Tử Hà Thành

    Làm thành viên từ:
    1 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    2,443
    Đã được thích:
    148
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Chương 13: Mặt nạ của Thần mẫu (1)



    "Tuyết Duyên!"

    A Thiết kêu lên một tiếng, chống tay xuống đất ngồi dậy, cuối cùng hắn cũng đã tỉnh lại sau cơn hôn mê.

    Nhưng trải qua một tràng kinh mộng, sau khi tỉnh lại, hắn có còn biết được lúc này mình đang ở đâu không?

    Liếc ngang qua khung cảnh xung quanh, hắn chỉ thấy bốn phía đều là tường gạch đỏ âm u, trên mỗi bức tường đều trổ một ô cửa sổ nhỏ, nơi này là...

    Nhưng điều đáng sợ nhất chính là Tuyết Duyên ở trên lưng hắn đã không còn thấy đâu nữa.

    A Thiết nhanh chóng bước tới nhìn ra ngoài cửa sổ, dựa vào cảnh vật dường như có vẻ quen thuộc bên ngoài, hắn biết ngay đây là nơi nào.

    "Đây chính là ...đỉnh Lôi Phong tháp?" A Thiết trầm ngâm tự hỏi, sau đó hắn liền nghe thấy câu trả lời:

    "Đúng thế, đây quả thực là đỉnh Lôi Phong tháp."

    Người trả lời hắn, âm thanh bình thản mà trầm tĩnh, mang giọng nói mà hắn đã từng biết.

    Hắn giật mình nhìn lại, chỉ thấy một người đang đứng cạnh cửa, mái tóc dài thoảng như cơn gió nhẹ phất phơ giữa không trung.

    Người này vốn là một người A Thiết rất quen thuộc, nhưng đáng tiếc bây giờ lại biến thành một kẻ hắn không còn nhớ tới - Nhiếp Phong.

    "Là ngươi?" Liếc thấy Nhiếp Phong, A Thiết dường như cũng không thấy bất ngờ cho lắm, chỉ hỏi:

    "Vì sao ngươi lại mang ta tới đây?"

    "Vì đệ biết chắc Thần tướng rất muốn giết huynh, bây giờ hắn đang tìm khắp nơi quanh Tây hồ, cho nên nơi này trở thành chốn an toàn nhất."

    A Thiết lại nói: "Có lẽ vậy, nhưng Thần tướng cũng đâu phải ngốc, chắc chắn y từ lâu đã nghĩ đến việc Lôi Phong tháp là chỗ ẩn thân tốt nhất của chúng ta rồi."

    Nhiếp Phong cười cười, đó là thứ niềm vui chiến thắng sau cuộc đấu trí với người khác, gã nói:

    "Y dĩ nhiên là không ngu ngốc rồi, nơi đầu tiên mà y tìm kiếm chính là Lôi Phong tháp, đệ đợi một lúc lâu sau khi y bỏ đi mới đưa huynh lên đỉnh tháp."

    A Thiết hơi sững sờ, hắn không ngờ thiếu niên Nhiếp Phong tuấn tú từng là sư đệ của hắn kia lại biết suy nghĩ cẩn mật chu đáo đến thế, người ta thường nói, người đẹp thì não rỗng không, xem ra câu này không áp dụng cho trường hợp này được.

    "Nếu là ngươi mang ta tới đây..." A Thiết nói.

    "Vậy thì một cước đá ta hôn mê lúc đó cũng là của...ngươi?"

    Nhiếp Phong nghe thấy thế thì trên mặt lộ ra vẻ ngại ngùng, nhưng vẫn thẳng thắn thừa nhận:

    "Đúng thế, một cước kia là đệ đá, nhưng cước ấy cũng chẳng qua là bất đắc dĩ..."

    A Thiết chăm chú nhìn thẳng Nhiếp Phong, lạnh lùng không nói, một lúc lâu sau mới phun ra hai chữ:

    "Ta hiểu."

    Đúng vậy, hắn hiểu! Nếu đổi lại là hắn thì hắn cũng sẽ làm như vậy...

    Chỉ là, vì sao lúc này trong lời nói của hắn lại mơ hồ thoáng hiện một tia đau thương?

    Là bởi vì cuối cùng không có cách nào để cứu Tuyết Duyên nữa? Hay bởi vì hắn đang cảm thấy cực kỳ hổ thẹn?

    Ngay cả người con gái hết lòng hết sức hi sinh vì mình mà hắn cũng không có cách nào cứu được nàng.

    Nhưng dù có đau thương đến đâu thì vẫn còn một vấn đề hắn không thể không hỏi, bởi vậy A Thiết bèn lên tiếng:

    "Người trên lưng ta bây giờ ở đâu?"

    Nhiếp Phong vừa định mở miệng trả lời thì đột nhiên sau lưng gã đã có một người trả lời thay:

    "Nó đang ở chỗ ta đây."

    A Thiết quay đầu về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy Thần mẫu đang ôm lấy Tuyết Duyên chậm rãi bước vào trong, trên mặt Tuyết Duyên vẫn được phủ một tầng lụa trắng, tựa như vuông lụa ấy chưa từng được gỡ ra bao giờ.

    Thần mẫu chậm rãi bước đến trước mặt A Thiết, nhẹ nhàng đặt Tuyết Duyên vào tay hắn, nói:

    "A Thiết, ngươi đã hôn mê một đêm, tuy rằng ta không biết vì sao ngươi lại quấn lụa quanh mình Tuyết Duyên, nhưng chưa có sự đồng ý của ngươi, ta và sư đệ Nhiếp Phong của ngươi cũng chưa dám cởi vải bọc đi..."

    "Chỉ có điều, những chuyện xảy ra với ngươi trong năm năm qua, còn có chuyện của ngươi Nhị Thần quan, A Hắc, Từ má và Tuyết Duyên, ta đều đã kể hết cho Nhiếp Phong nghe..."

    Thần mẫu nói xong liếc mắt nhìn Nhiếp Phong, Nhiếp Phong cũng tiếp lời:

    "Không sai! Vân sư...à không, A Thiết, đệ đã biết hết mọi chuyện rồi. Không ngờ trên đời này thật sự có một người con gái si tình như thế. Cho dù thế nào đi nữa thì đệ cũng sẽ dốc hết khả năng ra để giúp huynh..."

    A Thiết nghe xong dường như vẫn không có phản ứng gì, cũng không thèm xốc lại khăn trắng trên đầu Tuyết Duyên, chỉ lặng lẽ ôm lấy thân thể Tuyết Duyên vào lòng.

    Một lúc sau, hắn bỗng nhiên ôm bổng Tuyết Duyên lên, muốn bước tới đạp cửa đi ra ngoài.

    Nhiếp Phong sửng sốt, liền đưa tay giữ vai hắn, nói:

    "A Thiết, huynh muốn đi đâu?"

    Thái độ A Thiết trở lại lãnh đạm như trước, cũng không hề liếc nhìn Nhiếp Phong một cái, chỉ hờ hững đáp:

    "Tìm Thần tướng."

    Lời này vừa nói ra, không chỉ có Nhiếp Phong ngẩn ngời mà ngay cả Thần mẫu ở bên cũng không nhịn được, lên tiếng ngăn cản:

    "Nhưng bây giờ ngươi làm sao có thể đánh lại Thần tướng đang cầm Vu Bát trong tay, đến đó chỉ có nước chịu chết thôi!"

    A Thiết vẫn không quay đầu lại, chỉ nói:

    "Ta, chính là muốn đi..."

    "Chịu chết."

    Biết rõ là chịu chết mà vẫn muốn đi, Thần mẫu không khỏi ngạc nhiên hỏi lại:

    "A Thiết, vì sao ngươi nhất định phải đi chịu chết?"

    "Bởi vì Thần tướng rất hận ta." A Thiết thủy chung vẫn quay lưng lại với hai người, không để bọn họ nhìn thấy vẻ mặt của hắn lúc này.

    "Tin rằng trên đời này, bộ óc mà Thần tướng muốn ăn nhất chính là óc của ta..."

    Không phải sao? Trên đời này còn có chuyện gì sảng khoái hơn việc có thể chính miệng mình hút đi bộ óc của tình địch đây?

    Nếu như A Thiết tự nguyện hiến bộ óc của mình thì Thần tướng sao có thể khách sáo chối từ?

    A Thiết nói tiếp:

    "Ta sẽ dùng bộ óc của mình để đánh đổi lấy mạng sống cho Tuyết Duyên, hy vọng Thần tướng trút giận xong rồi thì sẽ dùng Vu Bát cứu nàng sống lại."

    "Nhưng..." Nhiếp Phong hốt hoảng nói: "Thần tướng bản tính hung tàn, chưa chắc y đã đồng ý với nguyện vọng của huynh..."

    Gã vừa nói thế, Thần mẫu đã lên tiếng cắt lời:

    "Không, ta tin chắc rằng Thần tướng không phải kẻ hay nuốt lời đổi ý đâu, chỉ cần A Thiết chịu dâng tính mạng thì hắn nhất định sẽ y lời mà cứu sống Tuyết Duyên, chỉ có điều..."

    Thần mẫu vừa nói, vừa chăm chú nhìn bóng lưng A Thiết:

    "A Thiết, ngươi vốn không nên làm như vậy."

    A Thiết không nói gì, hắn đang đợi Thần mẫu nói tiếp.

    "Bởi vì ngươi làm vậy dù có cứu sống được Tuyết Duyên nhưng khi ấy ngươi lại chết đi lần nữa, cứ sinh sinh tử tử như thế, đến lúc đó nó trường sinh bất tử nhưng lại mất đi ngươi, vậy thì nó có sống cũng không bằng chết..."

    Thần mẫu nói không phải giả, chỉ có điều A Thiết lại có kiến giải riêng của hắn:

    "Thần mẫu, hình như bà đã quên..."

    "Một điều."

    "Bà quên là thời gian sẽ xóa nhòa tất cả đau thương, cho dù sau khi sống lại Tuyết Duyên sẽ rất đau khổ, nhưng nàng lại có thể trường sinh bất tử, có lẽ nỗi đau ấy chỉ qua trăm năm, nàng sẽ dần quên ta đi, như vậy sẽ không còn đau khổ nữa..."

    Quả thực là một kiến giải kinh nhân! Nhiếp Phong ở cạnh nghe thấy thế cũng không khỏi thầm xúc động, gã đột nhiên nhớ đến cha mình Nhiếp Nhân Vương vì mẹ hắn bỏ chồng bỏ con ra đi mà đau khổ hóa thành nửa điên nửa dại, thứ đau khổ vì ly biệt với người mình yêu thương này, có nhiều người cả đời không quên, nhưng trải qua trăm năm, thậm chí ngàn năm sau, những nỗi đau ấy liệu có thật sự bị quên lãng?

    Không ai dám khẳng định cả! Bởi vậy Thần mẫu lại nói:

    "Quả thực thời gian có thể xóa mờ đi tất cả đau thương, nhưng chỉ có thể xóa mờ chứ không thể hoàn toàn xóa sạch hết mọi thứ. Trừ khi ngươi cho rằng tình cảm Tuyết Duyên dành cho ngươi là hời hợt thoáng qua, còn nếu là chân tình, cho dù qua trăm năm ngàn năm vạn năm thì nàng vẫn còn thương nhớ ngươi, vẫn còn chìm trong đau đớn khôn cùng..."

    Đây mới thực là câu nói hợp tình hợp lý nhất. Nhưng A Thiết vẫn kiên trì:

    "Dù thế nào chăng nữa thì ta vẫn phải đi!"

    Thần mẫu khẽ mắng:

    "A Thiết, đừng có hồ đồ mất khôn nữa!"

    Hồ đồ mất khôn ư? A Thiết rốt cuộc cũng quay lại, lạnh lùng nhìn Thần mẫu, hỏi ngược lại:

    "Thần mẫu, bà có biết vì sao ta phải bịt khăn trắng cho Tuyết Duyên không?"

    Thần mẫu không nói, Nhiếp Phong cũng không nói, vì cả hai người đều biết A Thiết còn có chuyện muốn nói tiếp.

    Quả nhiên A Thiết nói tiếp:

    "Ngay cái đêm mà ta cầu xin bà cứu nàng thì...Tuyết Duyên đã..."

    "Đột nhiên biến thành như vậy!"

    Ngữ điệu chưa ngừng, A Thiết đột nhiên kéo tấm khăn trắng che trên mặt Tuyết Duyên xuống, Thần mẫu và Nhiếp Phong lập tức nhìn qua, vừa thoáng thấy, hai người liền há miệng trân trối tại chỗ! Trời ơi!

    Sao lại như vậy?

    Chẳng trách A Thiết lại vội vàng cứu nàng đến như vậy!

    Hóa ra...Tuyết Duyên bây giờ đã biến thành như vậy rồi.

    Đập vào mắt hai người, mái tóc Tuyết Duyên vốn đen tuyền như suối mây bây giờ đột nhiên trắng như sương như tuyết, gương mặt có đôi má lúm đồng tiền xinh đẹp tuy nhìn tuổi tác vẫn như trước nhưng giờ xám xịt như sương, đáng sợ nhất vẫn là đôi tay mềm mại thon thả như ngọc trước kia của nàng bây giờ lại nhăn nheo như thế...

    Tay của người già!

    Thần mẫu nhìn xong không khỏi kêu lên một tiếng đầy kinh hãi:

    "Cái này...này là..."

    "Tử tương!"

    Tử tương? Đột nhiên nghe thấy hai chữ không rõ nghĩa này, A Thiết lập tức liếc nhìn Thần mẫu, Nhiếp Phong lại càng vội vàng truy hỏi:

    "Thần mẫu, rốt cuộc 'tử tương' là cái gì?"

    Thần mẫu bèn giải thích:

    "Ta nhớ trước đây Thần từng nói một lần, Di Thiên thần quyết và Diệt Thế ma thân là hai loại võ công vô địch thiên hạ, được chia thành hai loại là 'Chính thể' tự mình tu luyện thần công, cùng với 'Di thể' là được truyền thần công..."

    "Những 'Di thể' được truyền thần công thì có thể dễ dàng truyền thần công lại cho người khác, bởi vì thần công vốn không phải do tự thân người ấy tu luyện mà thành cho nên nếu như sinh mạng chưa tận, cho dù thần công ly thể vẫn không gặp nguy hiểm gì, chỉ có một hạn chế duy nhất, đó là cho dù có nỗ lực thế nào thì vẫn không thể tìm ra cách trả lại thần công cho 'Chính thể' được..."

    "Còn 'Chính thể' thì bất hạnh hơn nhiều so với 'Di thể', bởi vì thần công chính là thành quả tu luyện cả đời, cũng giống như sinh mệnh của kẻ đó vậy, cho nên một khi thần công ly thể cũng giống như sinh mệnh ly thể vậy, lại không có cách nào để nhận lại công lực từ 'Di thể', qua mấy ngày sẽ xuất hiện hiện tượng 'Tử tương", trên tay và trên đầu giống như Tuyết Duyên bây giờ, hơn nữa khi 'Tử tương' xuất hiện thì toàn thân 'Chính thể' sẽ dần dần già yếu, khô héo, cho đến khi không còn gì nữa thì cả người sẽ biết thành tro bụi mà chết..."

    Quả là một cái chết vô cùng đáng sợ và hiếm thấy! Thần mẫu một hơi nói hết nội tình bên trong xong, Nhiếp Phong càng nghe càng thấy thương tâm, nhưng A Thiết nghe xong thì dường như chẳng thấy ngạc nhiên gì cho lắm, phải chăng vì hắn sớm biết nếu như không có cách nào đoạt được Vu Bát thì sau một tháng nữa, Tuyết Duyên tất sẽ phải chịu một cái chết kinh hoàng như thế? Hay là hắn đang nghĩ đến ngày xưa Tuyết Duyên vì tình yêu mà bất chấp cả cái chết đáng sợ như thế?

    "Thần mẫu, nếu là như thế thì bà càng phải hiểu rõ, ta chắc chắn không thể ngồi yên nhìn Tuyết Duyên chết thảm như vậy được."

    Thần mẫu im lặng không nói.

    A Thiết lại nói tiếp:

    "Cho đến bây giờ, những người đáng để cho ta sống tiếp chỉ còn lại Tuyết Duyên và A Hắc..."

    Phải! Nhưng hiện giờ A Hắc đã rơi vào tay Đại Thần quan, mất hết bản tính, còn Tuyết Duyên lại sống dở chết dở, nếu như A Thiết dùng tính mạng của mình để trao đổi với Thần tướng, vừa có thể cứu được A Hắc, lại vừa cứu được tính mạng Tuyết Duyên. Cuộc giao dịch này có thể nói là cực kỳ có lời...

    Nhưng A Thiết nói đến đây lại có chút thổn thức, vì hai người khiến cho hắn kiên cường sống tiếp bây giờ hắn lại vì họ mà đi tìm chết, chẳng phải mỉa mai lắm sao?

    Nhưng đột nhiên Thần mẫu lại nói:

    "A Thiết, trên cõi đời này không chỉ riêng hai người đó là đáng cho ngươi tiếp tục sống đâu, vẫn còn một người nữa, ngươi càng nên vì người này mà tiếp tục sống cho tốt."

    Lời này khiến cho cả A Thiết lẫn Nhiếp Phong đều cảm thấy kinh ngạc không thôi, A Thiết nhíu chặt đôi mày. Thần mẫu hít một hơi sâu, tựa như đang vì A Thiết mà ra một quyết định cực kỳ trọng đại, cuối cùng bà mới chậm rãi buông từng chữ:

    "Người đó chính là ta! Còn có ta đáng cho ngươi sống tiếp, cũng mong rằng ngươi có thể sống tiếp!"

    Lời này vừa nói ra, Nhiếp Phong đương nhiên là giật mình, A Thiết cũng vậy, nhưng hắn vẫn bình tĩnh như trước, nói:

    "Thần mẫu, tuy bà và Tuyết Duyên tình như mẹ con, lại còn phản bội Thần giúp đỡ, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ, cũng chưa đến mức khiến ta phải tiếp tục sống."

    "Thật sao?" Thần mẫu quỷ dị liếc nhìn A Thiết, bỗng nhiên lại thốt một câu, một câu nói khiến cho hắn khiếp sợ vô cùng:

    "A Thiết, ngươi không nhớ ta sao?"

    Một câu nói hời hợt biết mấy, nhưng lại khiến cho người nghe không hiểu chuyện gì, lại không rõ vì sao lúc này Thần mẫu lại nói ra câu ấy. Song mấy chữ ấy vừa thốt ra đã khiến cho Nhiếp Phong không khỏi ngẩn người, còn A Thiết thì đột nhiên tái mặt.

    Bởi vì mấy chữ này đối với A Thiết giống hệt như...

    Lời của người chết!

    Đúng vậy! Đây đúng là lời nói của một người chết!

    Bởi vì người nói câu này đáng ra đã chết từ lâu rồi!

    Nhiếp Phong ngẩn người ra là bởi vì gã đột nhiên nghe thấy Thần mẫu nói bằng một thứ giọng khác, mà vẻ mặt tái nhợt của A Thiết khi Thần mẫu đổi giọng chứng tỏ hắn cực kỳ quen thuộc giọng nói ấy.

    Giọng nói ấy vốn là của một người đã chết vì cứu hắn...

    "Mẹ..." A Thiết không dám tin, cất tiếng thăm dò, bỗng nhiên hắn phát hiện quá khứ đều là trò lường gạt cả!

    Thần mẫu ngưng thần nhìn A Thiết, đột nhiên hai mắt rưng rưng ngấn lệ, bà ta tiếp tục cất lên thứ giọng nói mới kia, buồn bã nói:

    "A Thiết, con à, mẹ xin lỗi, trước giờ...đều gạt con..."

    Trời ơi! Nhiếp Phong nghe thấy hai người nói chuyện, không khỏi ngây ngốc sững sờ. Lẽ nào...Thần mẫu mang thân phận thần bí kia lại chính là người mẹ năm năm qua đồng cam cộng khổ với huynh đệ A Thiết - Từ má?

    Chuyện này quả thực khiến cho người ta khó có thể tin nổi, nhưng cũng không thể không tin! Thanh âm lúc này của Thần mẫu quả thực không khác gì giọng nói của Từ má, hơn nữa giọng điệu khi nói chuyện cũng giống hệt, cho dù Thần mẫu có học theo giọng nói của Từ má cũng khó có thể bắt chước giọng điệu y hệt như vậy được.

    A Thiết vẫn không thể nào tin nổi, hỏi lại:

    "Bà...đúng là mẹ sao?"

    Thần mẫu đột nhiên lôi một tấm mặt nạ da người từ trong tay áo ra đưa cho A Thiết, lại than thở:

    "Từ má chỉ là một gương mặt trong số những tấm mặt nạ 'Thiên y vô phùng' của mẹ mà thôi, giọng nói của Từ má cũng chỉ là một giọng trong rất nhiều giọng nói của mẹ, gương mặt và giọng nói thực sự của mẹ không phải như vậy..."

    A Thiết quan sát tấm mặt nạ da người kia thật cẩn thận, quả thực tấm mặt nạ này chính là dung mạo của Từ má, ở trên mặt nạ còn mơ hồ giữ lại nụ cười hiền hòa của Từ má dành cho huynh đệ hắn khi xưa...

    Thần mẫu lại dùng thanh âm của Từ má nói:

    "A Thiết, bây giờ dù sao...con cũng nên tin chứ?"

    A Thiết kinh ngạc nhìn tấm mặt nạ đốm hoa màu mè kia, lại nhìn đôi mắt ấm áp đã rưng rưng nước mắt kia, nhất thời trong lòng vô cùng hỗn loạn, không nhịn được hỏi:

    "Bà...vì sao lại gạt ta?"

    Thần mẫu thở dài đáp:

    "Bởi vì lúc trước Thần lựa chọn con và đã trù tính thực hiện một kế hoạch trên thân thể con, nên mẹ phụng mệnh dùng thân phận Từ má để bảo vệ con, lúc trước mẹ không dám tiết lộ điều gì cho hai huynh đệ con cả..."

    "Kế hoạch gì? Sao Thần lại lựa chọn A Thiết? Thần mẫu, đó là kế hoạch gì vậy?" Nhiếp Phong ở bên cất tiếng hỏi.

    Đáp lại, Thần mẫu chỉ biết lắc đầu nói:

    "Ta chỉ là một người thay Thần chấp hành nhiệm vụ thôi, vốn không có tư cách để biết tường tận chi tiết kế hoạch của lão, huống chi Thần là một trí giả thông minh tuyệt đỉnh, chưa đến bước cuối cùng thì ta cũng không biết được gì cả..."

    Nhiếp Phong tiếp tục hỏi:

    "Bà đã thực hiện theo kế hoạch của Thần mà chưa hề để lộ thân phận, thế sao giờ lại..."

    Gã còn chưa nói xong thì Thần mẫu đã trả lời:

    "Đơn giản là, từ khi Tuyết Duyên phản bội Thần vì A Thiết, mọi chuyện đều vượt ra ngoài dự liệu ban đầu. Còn có cả Đại Thần quan và Thần tướng phản bội, mà ta cũng phản bội Thần vì Tuyết Duyên, lớn gan tiết lộ bí mật Lôi Phong tháp với A Thiết đã là phản bội thêm lần nữa, bây giờ...tất cả đều đã leo lên lưng hổ rồi, còn cần lo lắng đến thân phận làm gì nữa?"

    Đây có thật sự là nguyên nhân của Thần mẫu hay không? Có lẽ chưa chắc.

    Mắt thấy một đứa con gái dở sống dở chết, một đứa con trai bị bắt, ngay cả đứa con cuối cùng cũng muốn đi tìm chết, kẻ làm mẹ như bà ta dù phải dùng trăm phương ngàn kế cũng phải ngăn cản, cho dù đánh cược tất cả, cho dù thân phận bại lộ cũng phải làm...

    Điều này kẻ ngoài cuộc như Nhiếp Phong có thể không nhìn thấy, nhưng người trong cuộc như A Thiết làm sao có thể không nhận ra?

    Cho dù tất cả đều là âm mưu toan tính nhưng sự quan tâm của Thần mẫu dành cho hắn suốt năm năm qua, hắn có thể nói gì được, hơn nữa...

    Nước mắt rưng rưng trong mắt bà lúc nãy là thật, cho dù bà có ngàn vạn thứ giả dối thì chí ít cũng còn có chân tình.

    Có thể, giờ khắc này A Thiết không biết phải làm thế nào với mối tình thân đáng lẽ đã mất đi từ lâu, nay lại tái hiện, lẽ ra là âm mưu, song lại hóa thành tình thân thực sự...

    Năm năm dài đằng đẵng, hắn vẫn sống trong âm mưu lường gạt, thật thật giả giả, tình sâu nghĩa nặng, bây giờ màn kịch đã vén, chân tướng rõ ràng, nhưng chân tướng ấy lại khiến cho người ta kinh hãi vô cùng, nỗi khiếp sợ ấy khiến cho ba người trong tháp rơi vào trạng thái trầm mặc.

    Thật lâu sau, cuối cùng Nhiếp Phong cũng lên tiếng phá vỡ im lặng:

    "Thần mẫu, nếu như Từ má chỉ là mặt nạ của bà, vậy thì khuôn mặt thật, thân phận thật của bà rốt cuộc là thế nào?"

    Hỏi hay!

    Thần mẫu tuy có rất nhiều khuôn mặt nhưng chắc chắn bà ta luôn có một khuôn mặt thật, luôn có một thân phật thật. Vậy thì rốt cuộc thân phận thật của bà ta là gì?

    Từ dưới tấm mặt nạ của Thần mẫu truyền ra một tiếng cười bất đắc dĩ, bà nói:

    "Hai người...thật sự muốn biết gương mặt thật của ta? Thân phận thật sự của ta?"

    Nhiếp Phong nhẹ nhàng gật đầu, còn A Thiết đang chăm chú nhìn Thần mẫu cũng gật đầu lia lịa.

    Thần mẫu lại cười khổ một tiếng, nói:

    "Vậy được rồi! Hãy tập trung mà nhìn cho rõ ràng! Chớ có hối hận!" Bà vừa nói vừa bắt đầu đưa tay gỡ tấm mặt nạ đã gắn chặt trên mặt từ bao lâu nay, A Thiết và Nhiếp Phong đều quên cả hít thở, cùng chờ đợi diện mạo thật đằng sau tấm mặt nạ thần bí khó lường của Thần mẫu...

    "Thân phận thực sự của ta chính là..." Thần mẫu nói tới đây thì ngừng lại một chút, sau đó buông hai chữ khiến cho người ta phải sởn tóc gáy:

    "Tiểu Thanh."
  5. delanhno001 Lãng Tử Hà Thành

    Làm thành viên từ:
    1 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    2,443
    Đã được thích:
    148
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Chương 13: Mặt nạ của Thần mẫu (2)



    Bà vừa nói xong, cả A Thiết và Nhiếp Phong đều bị chấn động mạnh!

    Điều kinh ngạc thứ nhất là khi biết thân phận thực sự của Thần mẫu lại là Tiểu Thanh tình như tỷ muội với Bạch Tố Trinh cả trăm năm trước, điều thứ hai là khi Thần mẫu gỡ tấm mặt nạ xuống!

    A!

    Đây...là gương mặt thật của Thần mẫu sao?

    Chỉ thấy khuôn mặt ẩn giấu phía sau lớp mặt nạ của Thần mẫu là của một thiếu nữ còn trẻ hơn cả Tuyết Duyên, tuổi chừng mười sáu...

    Xinh đẹp tuyệt trần!

    Điều diễn ra trước mắt quả thực không thể nào tưởng tượng nổi, A Thiết và Nhiếp Phong cùng sững sờ như bị đoạt mất hồn vía, nhưng người kinh hãi nhất vẫn là A Thiết, bởi vì hắn có nằm mơ cũng không thể nào tưởng tượng ra, khuôn mặt chân chính của người mẹ đồng cam cộng khổ cùng huynh đệ hắn lại có thể là khuôn mặt một thiếu nữ xinh đẹp mười bảy tuổi như thế này.

    Không khí trong phòng lúc này lại chìm vào trầm mặc, một lúc lâu sau Nhiếp Phong mới như người vừa tỉnh mộng, cất tiếng hỏi Thần mẫu:

    "Thần...mẫu, bà đúng là...Tiểu Thanh à? Đây thật sự là khuôn mặt của bà sao?"

    Thần mẫu cười khổ đáp:

    "Ta còn cần phải lừa hai người sao? Ta xác thực là Tiểu Thanh! Ta có thể sống đến ngày hôm nay cũng là nhờ năm đó Tố Trinh đã truyền một ít khẩu quyết Di Thiên thần quyết và Diệt Thế ma thân cho, bởi vậy, ta cũng có thể trường sinh bất tử..."

    Nói tới đây, bà lại không kìm được mà thổn thức:

    "Không ngờ sống đến bây giờ, qua hơn trăm năm ta lại không thể nhớ được mình đã bao nhiêu tuổi rồi..."

    Nghe ngữ điệu của bà thì vẫn là giọng nói Từ má như trước, nhưng nhìn khuôn mặt lại mang dung mạo của một thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp, một thoáng này khiến cho người ta cảm thấy như năm tháng đảo điên, hỗn loạn vô cùng.

    Gương mặt thanh tú kia của bà ta vẫn bất biến qua trăm năm, chẳng lẽ chính là do ma lực của Di Thiên thần quyết và Diệt Thế ma thân tạo ra?

    Tựa hồ Thần mẫu cũng nhận ra dung mạo của mình không tương xứng với thanh âm và tuổi tác, bèn vội vàng mang mặt nạ trở lại, nói:

    "Rất hỗn loạn, có phải không, cho nên không xem có phải tốt hơn không? Từ sau chuyện của Bạch Tố Trinh hơn trăm năm trước, Thần muốn xử tội phản bội của ta nên đã hạ lệnh cho ta không được phép dùng gương mặt thật để gặp người khác, cho nên từ đó đến nay, ta không bao giờ tháo mặt nạ xuống trước mặt người khác, có đôi lúc tưởng chừng như đã quên mất gương mặt của chính mình rồi..."

    "Đối với ta mà nói, sinh mệnh quả thức quá dài, sao còn giữ lại cho mình một gương mặt thật mà trước sau gì cũng thành câu đố? Sau khi chân tướng mọi chuyện rõ ràng, cuộc sống lại càng bình thản vô vị..." Nói xong, gương mặt Thần mẫu thoáng hiện lên vẻ thất vọng.

    A Thiết nãy giờ vẫn trầm mặc, bây giờ đột nhiên lên tiếng:

    "Mẹ à, nếu như người đã là Tiểu Thanh được truyền Di Thiên thần quyết và Diệt Thế ma thân, vậy thì hai chúng ta hợp lực lại lẽ nào không thắng được Vu Bát hay sao..." Hắn thủy chung vẫn không thôi hy vọng, thủy chung vẫn nghĩ cách làm sao đánh bại Thần tướng để cứu sống Tuyết Duyên. Thần mẫu bèn đáp:

    "Hai chúng ta hợp lực thì chỉ là chuyện nhỏ, đáng tiếc, năm đó tuy Tố Trinh cũng muốn mẹ luyện Di Thiên thần quyết và Diệt Thế ma thân cùng nàng để có thể vĩnh viễn trở thành hai tỷ muội nhưng lại vướng phải quy định nghiêm khắc của Thần. Dưới sự lo sợ ấy, nàng chỉ dám truyền cho mẹ một nửa khẩu quyết của hai loại thần công ấy, đợi mẹ lĩnh ngộ xong xong mới tiếp tục truyền phần còn lại..."

    "Chỉ có điều, trước khi mẹ hiểu hết đạo lý trong nửa phần khẩu quyết ấy thì Tố Trinh...đã chết thảm dưới Vu Bát mất rồi..."

    A Thiết nói:

    "Cho dù mẹ chỉ có nửa công lựa của hai loại thần công thôi, nhưng chẳng lẽ không đủ để liên thủ với con đối phó Vu Bát hay sao?"

    Thần mẫu lắc đầu đáp:

    "Mẹ luyện một nửa khẩu quyết của hai loại thần công thì cũng chỉ đủ để trường sinh bất tử mà thôi. Còn về phương diện công lực, tuy rằng cao hơn các cao thủ nhất lưu nhiều rồi nhưng so với Tuyết Duyên mới luyện Di Thiên thần quyết mười bốn năm thì mẹ vẫn còn thua, huồng chi..."

    "Cho dù mẹ có luyện xong hết toàn bộ khẩu quyết rồi hợp lực với con thì cũng chưa chắc có thể liều mạng với Vu Bát, bởi vì..."

    Thần mẫu nói đến đây, đột nhiên dừng lại.

    A Thiết nhìn vẻ lúng túng của bà, bèn hỏi:

    "Bởi vì sao?"

    "Bởi vì", Thần mẫu trong lòng lo lắng nói:

    "Năm đó khi Hứa Tiên dùng Vu Bát đánh lén Tố Trinh, chỉ có mẹ và Pháp Hải tận mắt nhìn thấy uy lực của Vu Bát, nó đúng là một thứ vũ khí tất sát chấn động cổ kim!"

    Thần mẫu nói đến đây tựa hồ như còn chưa hết hoảng sợ, có thể hiểu được năm đó bà thấy uy lực Vu Bát đáng sợ đến mức nào.

    Phải rồi! Từ sau lúc A Thiết và Nhiếp Phong tiền vào địa động thấp nhất dưới Lôi Phong tháp, bọn họ chỉ thấy một vầng hào quang chói mắt đặt ở giữa hai dòng chảy hiểm yếu mà thôi, hai người vốn không có cơ hội để nhìn cho kỹ xem thử Vu Bát rốt cuộc hình dáng thế nào, Vu Bát từng là một thứ vũ khí lợi hại ra sao?

    A Thiết và Nhiếp Phong liếc mắt nhìn nhau, đang muốn lên tiếng hỏi thì đột nhiên Thần mẫu lại nói:

    "A Thiết, tuy rằng mẹ và con hợp lực không thắng được Vu Bát, nhưng con chớ có lo lắng quá, sẽ có người đoạt Vu Bát lại cho chúng ta..."

    Thật là chuyển biến bất ngờ! A Thiết vốn tưởng rằng đã hết hi vọng, nhưng không ngờ Thần mẫu lại nói ra lời ấy. Huống hồ ngữ khí của bà có vẻ rất tự tin, khiến A Thiết không nhịn được hỏi lại:

    "Ai? Còn có ai sẽ đoạt Vu Bát lại cho chúng ta nữa đây?"

    Thần mẫu cười cười, đáp:

    "Một kẻ mà con cũng biết, hơn nữa còn khiến cho con càng kinh hãi hơn."

    Bà nói xong thì chỉ tay về phía cửa, liền có một người chậm rãi bước vào trong phòng.

    A Thiết và Nhiếp Phong cùng quay lại nhìn, rồi cùng sững sờ đến ngây ngốc.

    Nhất là A Thiết, khi hắn nhìn thấy người này thì vẻ kinh ngạc chấn động trên mặt hắn không kém gì lúc biết được sự thật Từ má là Thần mẫu. Bởi vì kẻ ở trước mặt là người hắn không tin được cũng bị liên lụy.

    "Hóa ra là...đệ à?" A Thiết sững sờ nói.

    Gương mặt người kia thoảng qua một nụ cười nhẹ, đáp:

    "Đúng thế, là đệ..."

    "Lẽ nào huynh đã quên đệ rồi?"

    Trong ba ngàn đại thế giới, con người vốn rất nhỏ bé.

    Nhưng nghi vấn của con người thì lại rất nhiều.

    Đáng tiếc, cho tới nay thì những vấn đề con người có thể giải đáp lại rất ít.

    Chẳng hạn như nghi vấn dưới đây là một trong số đó:

    Rốt cuộc thì một thứ vũ khí phải lợi hại như thế nào mới xứng để gọi là siêu cấp vũ khí tất sát?

    Nếu trên đời này có một loại vũ khí, cho dù ở trong tay người bình thường cũng có thể dễ dàng nhanh chóng giết chết tuyệt thế cao thủ, vậy thì vũ khí này có xứng để gọi là một thứ siêu cấp vũ khí hay không?

    Nếu như có một loại vũ khí có thể mang sự linh hoạt của kiếm, cương liệt của đao, vô tình của thương, hung tàn của kích, cùng hết thảy sở trường của các loại vũ khí giết địch, vậy thì thứ vũ khí này có thể gọi là một vũ khí tất sát hay không?

    Ba ngày sau, đã là mùng năm tháng năm, ngày tết Đoan Ngọ.

    Ngày hôm đó cũng là ngày thứ tư Vu Bát quay lại nhân gian.

    Ở trong địa động sâu nhất dưới đáy Lôi Phong tháp, từ lúc Địa Ngục Chi Hỏa và Hoàng Tuyền Chi Lệ công kích nhau đến giờ, đã biến thành một thế giới ra sao rồi?

    Điều này vốn không có ai quan tâm! Người ta còn hồn nhiên chưa biết gì, mọi người vẫn vui vẻ cùng nhau ăn tết Đoan Ngọ.

    Nhưng khoảng cách đến ngày tai họa của Thần Châu...

    Chỉ còn...

    Hai mươi bảy ngày!

    Giờ ngọ ba khắc ngày mùng năm tháng năm, ánh mặt trời chói chang thiêu đốt.

    Vầng thái dương nóng gay gắt như một lò lửa khổng lồ không ngừng đốt cho hơi nước dưới đất bốc lên ngùn ngụt, khiến cho mặt đất càng nóng hơn.

    Cơn nóng bức hành hạ người ta đến khổ sở, lo lắng không yên.

    Thậm chí so với nỗi khổ tương tư...

    Còn khó chịu hơn.

    Đến lúc chính ngọ, mặt trời nằm ngự giữa đỉnh, không khí càng thêm oi bức, thôn dân khắp vùng Tây hồ không hẹn mà cùng chạy đến bên bờ hồ. Mọi người hưởng thú chút mát mẻ dưới bóng cây ven hồ xong, liền thả bánh chưng đã gói kỹ từ trước xuống hồ. Có người nói, đây là một phong tục dân gian đã có từ lâu, mọi người thả bánh chưng xuống hồ là mong cá lớn cá bé trong hồ sẽ ăn bánh mà không ăn thịt Khuất Nguyên.

    Tương truyền Khuất Nguyên là một vì trung thần thời cổ Trung Quốc, bởi vì ngăn vua không được mà nhảy xuống hồ, lấy cái chết can ngăn, thật là lòng trung hiếm thấy. Người đời sau bèn thả bánh chưng xuống để cho cá ăn thay thịt Khuất Nguyên, để tỏ lòng tôn kính và thương tiếc đối với vị trung thần ấy.

    Chỉ tiếc, sau thời Khuất Nguyên, Trung Quốc chỉ toàn sinh ra những vị vua tầm thường, lại tiếp tục có càng nhiều những trung thần can gián không nổi, hoặc thậm chí gài bẫy hãm hại. Kết cục của những người này không tốt lành gì hơn Khuất Nguyên, nếu như ai cũng đi lao đầu xuống hồ tự sát thì chỉ e ngũ hồ tứ hải của Thần Châu đã lấp đầy tử thi từ lâu rồi.

    Trung Quốc hiện tại có rất nhiều Khuất Nguyên, mà trước giờ cũng đã có rất nhiều Khuất Nguyên rồi!

    Bởi vậy, tết Đoan Ngọ vốn là một ngày lễ để thương tiếc cho Khuất Nguyên, thương tiếc cho Thần Châu, chẳng hiểu vì sao mọi người lại vui mừng chúc tụng.

    Ngay cả Tây hồ lúc này, tuy có nhiều người thả bánh chưng thương tiếc Khuất Nguyên, nhưng trên mặt hồ dập dềnh gợn sóng lại có năm chiếc thuyền rồng đang rượt đuổi nhau, xem thử thuyền ai chạy nhanh nhất, dũng sĩ của ai khỏe nhất mạnh nhất!

    Thôn dân bên hồ thấy màn thi đấu đặc sắc này cũng quên hết mọi chuyện mà hí hửng vỗ tay, náo nhiệt vô cùng.

    Ngũ long tranh hùng, trên mỗi thuyền đều có hai mươi dũng sĩ, đám dũng sĩ khua mái chèo thật nhanh, chiến ý dồi dào, quyết thắng bằng được, mỗi một dũng sĩ đều có đôi cánh tay cứng rắn như thép, mỗi một dũng sĩ đều có khí thế nam nhi hùng dũng oai phong!

    Chính chiến ý và khí thế hùng dũng oai phong ấy, cùng với cuộc ganh đua này đã thu hút...

    Hắn!

    Ngay thời khắc năm thuyền trăm người đang dốc hết toàn lực lao về phía trước thì đột nhiên có một chuyện khiến cho tất thảy bọn họ đều phải phân tâm!

    Bởi vì bọn họ đột nhiên đồng thời thoáng nhìn thấy một chiếc thuyền thứ sáu, chẳng biết từ bao giờ xuất hiện cạnh năm chiếc thuyền rồng kia.

    Không! Đây không phải thuyền rồng! Đây chỉ là một vầng hào quang hẹp và dài nổi trên mặt nước đang lao về phía trước như bay!

    Mà ở trên dải hào quang ấy đang có một người khoác chiến bào màu huyết hồng đang đứng hiên ngang, mái tóc dài nửa đen nửa đỏ tung bay trong gió.

    "Ngươi...ngươi là..." Ngay khoảnh khắc đám dũng sĩ còn e sợ, người đang đứng trên dải hào quang kia đã nhe răng cười, nói:

    "Bộ óc hùng dũng oai phong của các ngươi, chẳng phải nên trở thành..."

    "Bữa trưa của bổn Thần tướng sao? Ha ha..."

    Đúng! Hắn chính là Thần tướng! Hắn bị bộ óc của các dũng sĩ chiến ý hừng hựng này dẫn dụ đến đây!"

    Chỉ là, dải hào quang dài mà hẹp ở dưới chân Thần tướng hiện tại rốt cuộc là thứ gì?

    Trong tiếng cười cuồng ngạo, phút chốc Thần tướng khẽ vẩy mũi chân, dải hào quang dưới chân lập tức bị hất bay, nhanh chóng vượt lên trước mặt năm chiếc thuyền rồng, cùng lúc đó, Thần tướng cũng mượn sức nước bắn tới!

    "Vèo" một tiếng, thân hình hắn đã như chớp giật lao tới, sau đó ung dung tiếp lấy dải hào quang kia, cùng lúc đó năm chiếc thuyền rồng đã lao đến vị trí cách hắn một trượng...

    "Soạt soạt" một cái, dải hào quang trong tay Thần tướng rung rung rồi bỗng nhiên dài ra, trong nháy mắt biến thành một thanh liêm đao khổng lồ phát sáng!

    Liêm đao?

    Thanh liêm đao sáng chói hoa mắt này dài ít nhất cũng phải hai trượng, còn Thần tướng chỉ nở một nụ cười lãnh khốc, nói:

    "Đến giờ ăn trưa rồi!"

    Nói xong, thanh liêm đao to lớn trong tay lập tức vung lên nhẹ nhàng chém xuống năm chiếc thuyền rồng, sau đó, năm tiếng "phốc phốc phốc phốc phốc" liên tiếp vang lên!

    Năm chiếc đầu rồng bị chặt bỏ trong nháy mắt, sau đó là...

    Một trăm tiếng kêu cực kỳ gấp gáp, cực kỳ bi thảm vang lên khiến cho ngươi ta sợ vỡ cả mật!

    Trong khoảnh khắc máu huyết văng đầy trời, một trăm vật tròn trịa cùng bay vụt lên trời!

    Một trăm vật tròn này chính là thủ cấp đầm đìa máu của một trăm dũng sĩ cường tráng kia!

    Biến cố bất ngờ xảy ra, thoáng chốc mặt hồ cuộn dâng sóng máu, đầu người bay tung tóe, thôn dân đang hí hửng đứng xem ven hồ thấy tình cảnh này thì nhất thời kinh ngạc đến ngây ngốc, mặt cắt không còn giọt máu, không ít người lớn giọng gào thét:

    "A! Sao lại như vậy? Rốt cuộc là có chuyện gì?"

    Trong tiếng kinh hô, mọi người lại thấy một bóng người màu máu đỏ như thiên tướng hạ phàm bay về phía bờ hồ, bóng người lực lưỡng dị thường ấy mang theo dải hào quang chói mắt có hình dạng một thanh trường mâu dài hơn một trượng, dọc theo thân trường mâu lại xuyên qua...

    Đầu lâu của năm gã dũng sĩ!

    "Oa! Sát nhân! Yêu quái! Cứu mạng!"

    Mọi người vừa nhìn thấy xong thì đều náo động cả lên, dẫm đạp lên nhau mà chạy! Phụ nữ trẻ con vừa đi vừa kêu, không chỉ phụ nữ trẻ con mà ngay cả thôn phu mạnh mẽ ngang tàng thân cao bảy thước cũng sợ đến chạy bán mạng!

    Phải! Bóng người này chính là yêu quái! Hắn quả thực là yêu quái hút óc người!

    Chưa hết thời gian uống cạn một chén trà, hết thảy thôn dân ở ven hồ đều đã chạy sạch không còn một mống, chỉ có điều dường như Thần tướng cũng không có ý định đuổi theo.

    Bởi vì ở trên thanh trường mâu hắn cầm đã có năm phần thức ăn, đầu của năm dũng sĩ còn đầm đìa máu chảy!

    Chỉ thấy Thần tướng tham lam trừng mắt nhìn năm cái đầu người chết không nhắm mắt, vừa tàn nhẫn vừa biến thái cười nói:

    "Khà khà, xem năm tên chiến ý dồi dào các ngươi kìa, miễn cưỡng cũng có thể trở thành bữa trưa của bổn Thần tướng, coi như không uổng công ta phải giết hết cả trăm người, ha ha..."

    Giết trăm người cũng chỉ để chọn ra năm cái đầu hợp khẩu vị của mình, hành động thích giết chóc của Thần tướng đã trở thành điên cuồng rồi, xem ra từ lúc đoạt được Vu Bát đến giờ, hắn đã không cần kiêng kị Thần nữa, lại càng không cần nghe theo lời giáo huấn của Thần là không được ngông cuồng nhiễu loạn nhân gian, khiến cho Sưu Thần cung đánh rắn động cỏ...

    Cứ như vậy, không cần chờ đến khi hai dòng chảy hiểm yếu kia mang hạo kiếp đến thì đại họa đã giáng xuống nhân gian...

    Nhưng Vu Bát mà Thần tướng đã đoạt được hiện giờ ở đâu?

    Là ở trong dải hào quang dài và hẹp mà hắn mới cưỡi kia?

    Hay là ở trong thanh liêm đao khổng lồ mà hắn mới vung ra lúc nãy?

    Hay Vu Bát bây giờ là thanh trường mâu đang xuyên qua năm đầu người trên tay hắn?

    Có thể tất cả đều không phải, như Thần tướng đã từng nói lúc trước, Vu Bát...

    Vốn không phải là thứ gì cả...
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này