Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
  1. kenbj_s2_sj Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    24 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    65
    Đã được thích:
    57
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Tên fic : Nơi ngọn gió dừng chân
    Tác giả: LiLa
    Thể loại : Tình cảm
    Độ dài : 1 chương thôi
    Rating: Không có

    Đèn đỏ, tôi và em

    Lần đầu tiên tôi gặp em là khi tôi đang đứng chờ xe buýt, lúc đó tôi không hề chú ý đến sự tồn tại của em, đó là điều tự nhiên thôi, ngày nào chẳng có hàng ngàn người lướt qua tôi như vậy, huống hồ em lại không phải là người con gái xinh đẹp. Em là một người rất bình thường trong khi tôi lại là người hoàn hảo về mọi mặt_đó không phải là do tôi quá tự kiêu, tất cả mọi người khi tiếp xúc với tôi đều phải thốt ra câu ấy, vì vậy em chẳng là gì đối với tôi cả. Nhưng khi tôi gặp lại em lần nữa thì em không còn vô hình trong mắt tôi nữa, khi tôi đang đứng chờ đèn đỏ thì vô tình nhìn thấy em, giờ đây tôi ước rằng giá như ngày ấy tôi đừng nhìn thấy em, giá như đừng yêu em thì có lẽ tôi đã không làm em tổn thương nhiều đến thế. Em đứng ở đó dưới nắng chiều, tôi nhận ra em có những nét rất dễ thương, mái tóc dài của em khẽ bay theo cơn gió nhẹ, đôi mắt em long lanh, nụ cười hiền lành đáng yêu như một tia nắng. Lúc ấy, trái tim tôi dường như ngừng đập. Tôi cứ ngẩn ngơ đứng nhìn em mà không để ý rằng đèn đã chuyển sang màu xanh từ bao giờ. Tôi thấy em đang tiến dần về phía tôi, trái tim tôi đang ở trạng thái " ngừng đập" bỗng chuyển sang đập loạn nhịp. Bất giác, tôi đưa tay lên....vuốt tóc em, em quay sang nhìn tôi đôi mắt mở to kinh ngạc, lông mày nhíu lại, " tệ thật, mình đang làm gì thế này? ". Tôi rút vội tay xuống, bối rối nhìn em rồi cười trừ, tại sao tôi lại điên như vậy trước một cô gái mới chỉ gặp có hai lần cơ chứ, phải chăng đây là thứ mà mọi người vẫn hay gọi là tình yêu sét đánh? Em nhìn tôi không nói gì, chỉ ném cho tôi một cái nhìn khó hiểu rồi bước qua tôi thật nhanh.
    Nhiều lần sau đó, tôi không biết nên gọi là tình cờ hay định mệnh nữa nhưng dường như tôi và em rất có duyên với nhau, tôi và em luôn đi cùng một chuyến xe buýt, luôn ngồi ở cạnh nhau. Tôi bắt đầu bắt chuyện với em, em khá là thấp so với tôi nên tôi luôn gọi em là nhóc hoặc nấm lùn, nhưng tôi thích gọi em là nhóc hơn, nghe rất đáng yêu và khiến tôi có cảm giác như em là của tôi vậy. Có vẻ như em rất khó chịu với cách gọi đó, mỗi khi nghe thấy tôi gọi như vậy em lại quay sang lườm tôi, điều đó khiến tôi cảm thấy thích thú, bộ dạng tức giận của em quả thật rất đáng yêu, vì thế tôi lại càng trêu em nhiều hơn. Tôi nhận ra tôi đã yêu em nhưng lại không có cách nào nói ra điều ấy, tôi thấy bản thân mình rất nhút nhát, nếu như ngày ấy tôi nói yêu em thì liệu mọi chuyện có như thế này không?
    Trong một đợt cắt giảm biên chế, với trách nhiệm của một tổng giám đốc, tôi buộc phải khiến một số người rời khỏi công ty. Ngày hôm sau có một người đàn ông trong danh sách cắt giảm đã đến cầu xin tôi, ông ta nói rằng ông ta không thể nghỉ việc, rằng ông ta còn phải chăm lo cho đứa con gái của mình, rằng gia đình ông chỉ còn hai cha con sống nương tựa vào nhau...Tôi đã từng chứng kiến không ít sự việc như thế này, phần lớn chỉ là nói dối để khiến người khác phải mủi lòng, hơn nữa tôi cũng nổi tiếng là một người lạnh lùng, tôi không thể làm trái với quy tắc của bản thân mình. Người đàn ông đó quỳ xuống cầu xin tôi nhưng tôi vẫn lạnh lùng từ chối, thế rồi tôi thấy mặt ông ta tái xanh rồi từ từ ngã xuống, ông đột quỵ trong văn phòng của tôi. Tôi hốt hoảng gọi xe cấp cứu, trong lúc đang ngồi ngoài phòng chờ thì tôi thấy cô con gái của người đàn ông ấy đang hốt hoảng chạy đến......
    Là em, em chính là con gái của người đàn ông đó.
    Vài ngày sau đó tôi đến dự lễ tang của bố em, dù không phải cố ý nhưng tôi chính là người đã gián tiếp khiến ông ấy phải chết, hơn nữa đó lại chính là bố của em, người bố mà em yêu thương. Vừa nhìn thấy tôi em dường như phát điên, em nhìn tôi đầy đau đớn và căm hờn, em gào lên:" Cút đi, đồ giết người ". Tôi đau đớn nhìn em đang khóc, em hận tôi, em đau lòng, em khóc, tất cả.... đều là tại tôi.
    Vài tuần sau đó tôi lại gặp em, vẫn trên con đường ấy, vẫn cột đèn giao thông ấy nhưng cả tôi và em đều đã thay đổi. Em trông tiều tụỵ đi rất nhiều, đôi mắt của em cũng không còn long lanh nữa, em không cười, trên gương mặt của em vẫn phảng phất nỗi buồn, em nhìn tôi, chắc là em vẫn còn hận tôi lắm. Tôi muốn đến bên cạnh em, muốn ôm em vào lòng, muốn nói rằng tôi yêu em rất nhiều, muốn em hiểu rằng tôi cũng đang đau khổ. Nhưng, tôi đã không thể làm như vậy, đèn đã chuyển sang màu xanh nhưng cả tôi và em đều không sang đường, tôi lặng lẽ nhìn em rồi rẽ sang một con đường khác, khoảng cách của tôi và em giống như đoạn đường có đèn đỏ, dù chỉ cách vài bước chân nhưng lại không thể đến gần bên nhau. Tôi muốn quên em, quên đi mình đã yêu em nhiều như thế nào, quên đi những gì chúng tôi đã có, quên đi tất cả. Nhưng tôi vẫn không thể, tôi vẫn gặp em, vẫn nhìn thấy em một lần nữa, tôi không muốn đứng nhìn em như lần trước, tôi không thể để em phải đau đớn vì tôi nữa, tôi quay đi thật nhanh để tránh ánh nhìn của em, để không thấy con tim mình đau đớn nữa. Nhưng rồi tôi nghe thấy em gọi tên tôi rất to, giữa dòng người đông đúc, em chạy về phía tôi.....
    ......
    Hôm nay em không về cùng người con trai ấy, em nói em muốn đi một mình, có lẽ lúc này em đang cần một khoảng trống, người yêu em có lẽ cũng hiểu được điều ấy nên chỉ khẽ mỉm cười rồi dặn dò em phải cẩn thận. Em lặng lẽ đi trên đường, tôi lặng lẽ đi bên cạnh, cảm giác thật thanh thản và yên bình. Em quỳ trước mộ không nói gì, em khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má, tôi muốn lau đi những giọt nước mắt ấy nhưng không thể, tôi nhẹ nhàng đến bên cạnh em, dịu dàng hôn lên mái tóc.....
    [IMG]

    Yêu và khóc

    Lần đầu khi gặp anh, tôi đã chú ý đến người con trai ấy, anh ấy trông rất đẹp, lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh đứng chờ ở bến xe buýt này, nhưng hình như anh chẳng chú ý gì đến tôi cả. Tôi cảm thấy thất vọng, cũng phải thôi, hàng ngày cũng có bao nhiêu người đi qua anh như thế, hơn nữa tôi cũng không phải là người xinh đẹp hay nổi bật, đành vậy, coi như là không có gì, cứ coi như là mình chưa từng để ý đến anh ấy vậy. Nhưng rồi ông trời đã sắp xếp cho tôi gặp lại anh lần nữa, khi tôi đang chờ đèn đỏ thì nhìn thấy anh bên kia đường, lúc ấy tôi chỉ muốn đèn xanh thật nhanh để tôi có thể đến gần anh dù chỉ là lướt qua trong chốc lát. Tôi thấy anh cũng đang nhìn về phía này, tôi không biết có phải anh đang nhìn tôi hay không nhưng tôi vẫn mỉm cười. Khi đèn xanh đã bật, tôi thấy anh vẫn đứng đấy và khi tôi đi đến gần chỗ anh đang đứng thì anh đột nhiên vuốt tóc tôi, tôi cảm thấy như có một luồn điện chạy dọc theo sống lưng. Tôi nhìn anh kinh ngạc, anh cũng nhìn tôi rồi cười, giá như lúc này tôi có thể biết được anh đang nghĩ gì, tôi nhìn anh rồi cố gắng bước qua thật nhanh dể anh không nhìn thấy khuôn mặt đang đỏ lựng của tôi.
    Những ngày sau đó tôi cố tình chờ cùng chuyến xe buýt với anh vì hình như anh chỉ đi một chuyến xe vào tầm 7h sáng thôi, khi lên xe tôi giả vờ như vô tình ngồi cạnh anh, hi vọng anh sẽ để ý đến mình. Dần dần, tôi và anh cũng bắt chuyện với nhau, nhưng anh ấy cứ luôn miệng gọi tôi là nhóc, tôi đã 20 tuổi rồi, đâu còn bé bỏng gì nữa đâu. Mỗi lúc như vậy, tôi lại quay sang lườm anh, nhưng khi thấy anh cười khoái trá, cơn tức giận của tôi lại dịu đi, anh lại càng trêu tôi nhiều hơn khiến tôi tức điên lên, thậm chí cả những người ngồi trên xe cũng quay sang nhìn tôi khiến tôi đỏ hết cả mặt. Chẳng lẽ trước giờ tôi vẫn luôn ngộ nhận, chẳng lẽ anh không hề có chút cảm giác gì đối với tôi sao?
    Một hôm khi tôi đang ngồi học trên lớp thì có điện thoại báo bố tôi bị đột qụy, tôi cảm thấy toàn thân tôi mềm nhũn, đôi chân tôi run rẩy tưởng chừng như không thể đứng vững được nữa, tôi hoảng loạn lao đến bệnh viện, tôi biết việc cắt giảm biên chế đã gây ảnh hưởng không nhỏ đến tinh thần của bố tôi, sáng nay bố còn nói sẽ đến gặp tổng giám đốc để nói chuyện, vậy mà tại sao ?......Khi tôi đến đó tôi nhìn thấy một dáng người quen thuộc đang ngồi trước cửa phòng chờ, đôi chân tôi hơi chùn lại, tôi tự thuyết phục bản thân mình:

    " Không phải đâu... không phải.. không thể nào là như thế ".
    Ngày đám tang của bố tôi, anh cũng đến, đôi mắt tràn đầy sự buồn bã và hối hận, nhưng để làm gì cơ chứ? bố tôi đã không còn nữa rồi, bố tôi đã chết, người thân duy nhất của tôi đã đi rồi. Tôi cảm thấy đau khổ, tôi gào lên, xua anh đi như một con quỷ dữ. Tôi hận anh, hận anh đã phá nát gia đình tôi, hận chính bản thân mình vì vẫn còn yêu anh quá nhiều. Tại sao người đó lại là anh? tại sao anh lại là người tôi yêu nhất? nếu như người đó không phải là anh thì có lẽ tôi đã không hận nhiều đến thế. Tôi biết anh không cố ý, tôi cũng biết từ trước tới giờ sức khỏe của bố tôi vốn không được tốt, nhưng trong tim tôi dường như không thể bình yên, tôi không thể khiến bản thân mình quên đi tất cả để tha thứ cho anh. Tôi cố bắt bản thân phải quên anh, tôi không thể đối mặt với anh được nữa, có lẽ lãng quên sẽ là điều tốt đối với tôi.
    Vài tuần sau đám tang của bố, tôi lại nhìn thấy anh, anh đứng ở bên kia đường, chỉ cách tôi có chục bước chân, anh gầy đi rất nhiều, trông anh rất cô độc và buồn bã. Tại sao ánh mắt anh nhìn tôi lại đau đớn đến thế? Mặc cảm tội lỗi ư? Tôi đã từng bao giờ trở thành một điều gì đó trong cuộc sống của anh chưa? Hay chỉ đơn giản là con gái của một người đàn ông mà anh đã vô tình hại chết? Khoảnh khắc ấy trong tôi trào lên một cảm giác yêu thương tha thiết, tôi nhìn anh, tự nhủ rằng chỉ cần anh bước qua con đường này, chỉ cần anh bước qua ranh giới giữa chúng tôi, tôi có thể sẽ quên đi tất cả, vẫn sẽ bên cạnh anh như trước đây và tôi sẽ nói cho anh biết: tôi yêu anh. Nhưng anh đã không làm như vậy, anh chỉ đứng đó lặng lẽ hồi lâu, khi đèn đã chuyển sang màu xanh anh cũng không qua đường, anh nhìn tôi rồi rẽ sang một con đường khác, anh đã không chọn cách ở lại bên tôi. Khi anh đã đi khuất tôi mới sang đường, tôi đứng ở nơi anh đã đứng và nhìn sang bên kia đường, tôi khóc, tại sao khoảng cách của chúng tôi lại xa đến thế? tại sao anh lại không đến bên cạnh tôi?
    Anh không còn đi trên chuyến xe buýt quen thuộc nữa, trên xe vắng bóng tiếng cười đùa của anh,thật yên lặng, có vài người còn hỏi sao dạo này không thấy " người yêu " của tôi đi chung nữa, tôi chỉ cười, cảm thấy trái tim mình thật chua xót. Tôi vẫn vô thức bước đi trên con đường quen thuộc đó, vẫn đứng ở bên kia đường, lòng hy vọng sẽ nhìn thấy anh ở phía bên kia. Thế rồi anh cũng xuất hiện, anh vội quay người đi thật nhanh, tôi hốt hoảng đuổi theo anh, tôi không muốn phải mất anh lần nữa, tôi gọi to tên anh. Tôi nhìn thấy anh quay lại, anh chạy về phía tôi, khuôn mặt hốt hoảng.
    " Két.....t...t..... "
    Một tiếng phanh gấp vang lên thật chói tai, tôi nghe thấy một tiếng "rầm" rất lớn, rồi tôi ngã văng ra vệ đường. Máu, máu chảy ướt đẫm chiếc váy tôi đang mặc, loang lổ khắp mặt đường. Anh nằm đó, im lặng, nhiều người hiếu kì đổ xô đến vây quanh hai chúng tôi nhưng tôi chẳng còn có thể để ý đến bất cứ điều gì nữa, đôi tay tôi run run đặt lên trên khuôn mặt của anh. " Không..g..g"

    Tôi hét lên đầy đau đớn, nước mắt lã chã rơi xuống. Xin anh đấy! hãy mở mắt ra đi! xin anh! đừng bỏ em lại! Em sẽ không gọi anh là ác quỷ, sẽ không hận anh nữa, sẽ không nói anh là kẻ giết người. Cầu xin anh, hãy tỉnh lại đi....
    Nhưng....đôi mắt ấy đã không bao giờ mở ra nữa, và nụ cười thân quen ấy cũng không thể quay trở lại. Tôi đã mất anh rồi...mãi mãi....
    ........
    Hôm nay người yêu tôi muốn đi cùng với tôi nhưng tôi từ chối, hôm nay là ngày giỗ của anh, tôi muốn đi một mình tới thăm anh. Người yêu tôi biết tôi vẫn còn yêu anh và cũng đã từng nghe tôi kể về chuyện tình của mình nhưng vẫn chấp nhận ở bên tôi vì thế anh chỉ dặn dò tôi đi đường cẩn thận. Tôi đến trước mộ anh, ngắm nhìn nụ cười dịu dàng của anh trên bia đá, tôi vẫn chưa thể quên anh, tình yêu của tôi dành cho anh vẫn còn nguyên vẹn như hai năm trước. Tim tôi nghẹn lai, tôi nhớ anh, nhớ nụ cười của anh, nhớ con đường có anh đứng ở phía bên kia_ nơi anh đã vuốt mái tóc của tôi và cũng là nơi đã cướp anh đi mãi mãi, anh có biết rằng tôi đang đau khổ vì anh không? Nước mắt tôi rơi xuống, không biết bao nhiêu lần tôi đã phải khóc vì nhớ anh, tôi đau lắm. Một cơn gió nhẹ bỗng thổi qua làm tung bay mái tóc của tôi, dường như tôi nghe thấy một giọng nói ấm áp thân quen thì thầm trong gió: ANH YÊU EM.
    CHỦ ĐỀ NGẪU NHIÊN CÙNG CHUYÊN MỤC
    CHIA SẺ Share






    Chia sẻ trang này

    hoa_hong_den, Hotvteen, s2.GàCon.s23 others đã cảm ơn bài viết này.
  2. Loverain Cơn mưa tình yêu

    Làm thành viên từ:
    27 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    256
    Đã được thích:
    67
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Lội sang đây hồi nào vậy ss?
    Đậu đen đây!
  3. kenbj_s2_sj Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    24 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    65
    Đã được thích:
    57
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Mới thôi, nhóc cũng lội sang đây à? SS ms lội qua đây dc 2, 3 ngày gì đó. Tại muốn post fic xuyên ko của tỷ sang đây nữa nên làm thành viên ở đây luôn, chỗ này cũng thú vị mà
  4. Loverain Cơn mưa tình yêu

    Làm thành viên từ:
    27 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    256
    Đã được thích:
    67
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Vậy thì chúc ss thành công!
    Ps: thấy cái title của em chưa nhỉ?
  5. kenbj_s2_sj Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    24 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    65
    Đã được thích:
    57
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    hờ, sang đây làm mod cơ à, mới hôm đầu tiên nữa chứ =)))))) ss cũng định đăng kí làm mod mà lại thôi, tại............lười lắm, làm mem cho khỏe, đỡ phải giải quyết nhiều việc, vs lại mấy tháng nữa ss ko onl dc nên thôi =)))))
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này