Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 64



    Mặt dù mặt trời tỏa sáng trên bầu trời quang đãng, nhưng đầu giờ chiều này, cái lạnh vẫn thấu xương. Một làn hơi khói vẫn tỏa ra từ miệng Juliette khi cô thở, rồi nó xoắn lấy gió và tan vào không khí.

    Cô đã chạy xe về phía đông, về những vùng hoang dại của bang Oregon cho tới khi đến những địa hình khúc khuỷu, nơi gọi là thành phố chỉ là một cộng đồng khoảng mười ngôi nhà và vẫn còn những cánh rừng rậm và rộng tới mức những con vật chưa từng biết tới sự tồn tại của con người. Khi rời đường lớn để tiến vào con đường xóc, cô đã đỗ lại để chờ chiếc xe Ford của hai cảnh sát tới. Ở đó cô thỏa thuận để có vài giờ riêng tư, không thể xảy ra chuyện gì với cô ở nơi hẻo lánh này cả, và họ sẽ chờ cô ở đầu con đường duy nhất dẫn tới mỏm đá. Mặc dù không thích nhữn vì rất thông cảm, hai cảnh sát đã nhượng bộ.

    Giờ đây, đứng trên một tảng đá, Juliette cúi xuống khoảng trống và ngắm nhìn dải lụa đen của dòng Columbia, ở cách cô hai mươi mét bên dưới. Con sông chảy hiền hòa qua bang Oregon, uốn lượn giữa những cánh rừng bạt ngàn, tiến sâu vào các vách đá dựng đứng rợp bóng cây để cuối cùng đến với thế giới văn minh, nơi các con tàu chở rất nhiều hàng hóa về phía đại dương.

    Juliette cầm trên tay một chiếc hộp đen, cô cầm những gì còn sót lại của người bạn thân camelia. Camelia không còn người thân từ nhiều năm nay, ngoài rất ít người thân trong gia đình ở xa, trên bờ biển phía Đông và không biết đến cô, họ có niềm tin tôn giáo sâu sắc, kiểu niềm tin muốn xua đuổi Camelia vì cách sống của cô chứ không ca tụng tình yêu và sự khoan dung. Steven, chồng cũ của Camelia, cũng có mặt trong buổi lễ hỏa thiêu, nhưng lọ tro được giao lại cho juliette.

    Trước đây, Camelia thường đùa vui về cái chết của chính mình, về sự tự do này. Cô nói rằng tro của mình sẽ được gió cuốn đi và cuối cùng cô cũng được bay lên. Cô sẽ biến thành hàng ngàn hạt bụi nhỏ, được nhìn thế giới từ trên trời, rồi sau đó rơi xuống khắp nơi cùng một lúc. Cô sẽ ở trong các dòng sông, trên cây, trong đại dương và có thể vương lại đôi chút trong cơn gió mạnh Đại Tây Dương nếu sự may mắn và thiên nhiên giúp đỡ.

    Khuôn mặt người bạn thân hiện lên trên dòng Columbia, Juliette nhắm mắt lại. Gió thổi vào tai cô giai điệu thời gian đang trôi đi.eo lên mỏm đá bên phải. Cô biết mình đnag ở bên bờ của một vách đá dựng đứng, khoảng trống đe dọa hút cô xuống chỉ cách chân cô vài xentimet, nhưng cô không sợ.

    Khi mí mắt cô mở ra, cô chìa cái hộp ra trên miệng vực, rồi mở nắp.

    - Em yêu chị...

    Những hạt tro đầu tiên chầm chậm bay lên, như thể chính gió không muốn mang chúng đi, rồi một luồng xoáy bụi bốc lên từ chiêc hộp, dường như cố ý vẽ nên những hình thù kì lạ, bay lên rồi lại rơi xuống trước cặp mắt ngạc nhiên của Juliette. Vũ điệu của tro tạo thành ký tự bí ẩn trong không khí, rồi biến mất gần như ngay lập tức.

    Đó chính là những lời từ biệt mà Camelia gửi tới cô bạn thân nhất của mình.

    Những lời cuối cùng.

    Juliette vẫn ngồi trên mỏm đá hơn một giờ nữa. Cô nghĩ tới Camelia, nhưng cũng nghĩ tới chính mình, tới chuyện xảy ra với mình năm ngoái. Chỉ một chút xíu nữa thôi, là Camelia đã phải rải tro của cô bạn trước khi tro mình được rải ở đây. Liệu điều đó có thay đổi được gì không? Nếu chính cô, Juliette, chết vào ngày hai mươi chín tháng chín năm ngoái, thì hôm nay liệu Camelia có còn sống không?

    Juliette lau nước mắt từ mặt trong của tay áo

    Cô căm thù kẻ đã làm việc này, kẻ giết người đó. Kẻ điên rồ đó.

    Giọng nói của hắn ám ảnh cô, thứ âm sắc vô tính, đọc lên các mệnh lệnh trong điện thoại đó khiến cô phát điên dại. Brolin đã cho kiểm tra đường dây, nhờ tới sự trợ giúp của Pacific bell để cố tìm nguồn gốc cuộc gọi, nhưng đó hiển nhiên là một cabin điện thoại công cộng, cách xa thành phố, vì thế cách xa mọi nhân chứng.

    Chúng có hai người, Joshua đã nói với cô như thế. Kẻ giết người và Quạ, đấy là cách anh gọi chúng. Và chúng dùng thần khúc của Dante để giết người, ít nhất là để làm các vụ giết người của chúng trở nên nổi tiếng hơn nhờ một động cơ bí hiểm. Chúng trích dẫn những đoạn trong “Địa ngục”. Tại sao chúng lại chọn phần này? Mục đích cuối cùng là gì? Không phải vô tình, juliette tin chắc như vậy. Một tối nào đó, khi hai người nói với nhau về chuyện này, Joshua đã khuyên cô không nên nghĩ tới nó vì chỉ đầu óc Quạ mới có thể làm sáng tỏ ý nghĩa cũng như mục đích của đoạn trích dẫn ấy. Có vẻ mờ mịt và chỉ mình Quạ hiểu được, hắn tự gi mình trong một kiểu hoang tưởng cuồng ám, ở đó hắn tự xây nên một vũ trụ nhỏ nhờ những cuốn sách “thánh”. Nhưng Juliette không chắc chắn lắm. Không phải là không thể tìm ra ý nghĩa của những trích đoạn đó, bản thân việc lựa chọn “địa ngục” đã là một thông điệp.

    Cô nhìn đồng hồ đeo tay. Kim đồng hồ chỉ mười sáu giờ.

    Nhưng kẻ này phải trả giá. Chúng không có quyền tấn công Camelia, chị ấy chẳng làm gì chúng cả.

    Juliette nắm chặt tay khiến các khớp xương kêu răng rắc. Cô cảm thấy cơn tức giận đang dâng lên, đó là mong muốn trả thù. Giết chúng ư? Không, tất nhiên rồi. Nhưng phải làm chúng khốn khổ! Hoặc khiến chúng phải ngồi chết dí mãi mãi trong phòng giam ẩm ướt.

    Thế nhưng, liệu cô có thể làm được gì?

    Phần việc của mình!

    Dường như chúng muốn tôn thờ Leland, bắt chước hắn, cũng khéo léo như hắn, chính vì chúng có mối liên hệ với nhau bằng cách nào đó. Chúng quen biết nhau.

    Nhưng cô không biết gì về Leland, không một chút riêng tư nào.

    Đột nhiên, Juliette cảm thấy hai tay mình lạnh cóng, cô lấy lại được cảm giác của cơ thể mình và ký ức về nỗi kinh hoàng lại bật lên từ trạng thái mơ hồ của trí nhớ làn tới tận xương thịt cô.

    Có chứ. Cô có thể tiếp cận tới cuộc sống riêng tư của Leland. Cô luôn biết bằng cách nào, nhưng chưa bao giờ dám đối mặt với lũ quỷ, vẫn còn quá sớm.

    Nhưng giờ thì không còn sớm nữa, cô tự nhủ và đứng dậy đi ra xe của mình.

    Cuộc chiến đã bắt đầu.
  2. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 65



    Vẫn chưa tới mười ba giờ khi Brolin bước qua cửa của Powl’s và đi vào thế giới tĩnh lặng của kiến thức.Powell’s là một hiệu sách có thể khiến chính Alexandre Đại đế phải tái mặt vì sự phong phú và đa dạng của nó.Hiệu sách quá rộng và các giá sách sắp xếp quá ngoắt ngoéo làm cho người ta rất dễ bị lạc,đến mức một số sinh viên ở Portland đặt cho nó biệt hiệu“Thành phố sách”

    Brolin chào một nhân viên đứng sau quầy hàng nhỏ nổi bật với một dấu hỏi khổng lồ màu trắng trên nền đen,và chỉ sau vài giây,anh tìm thấy khu vực bán sách lý-hóa.Anh bắt đầu dò tìm,đọc mục lục của các cuốn sách mà tựa đề có vẻ mang tính bao quát.Rồi anh lọc ra ,xếp thành chồng một số cuốn mà anh nghĩ có thể nhặt nhạnh được vài thông tin.

    Anh phải tìm ra xà phòng chứa asen và kali cacbon-at gắn với cái gì.Carl DiMestro đã vất vả tách các yếu tố này từ những sợi lông động vật được tìm thấy trên một thứ đồ lót,tất nhiên đây không phải là một chiến công,nhưng việc chỉ dẫn này tồn tại là một phép màu.Hay đúng hơn,việc họ tìm được chúng là một phép màu.Brolin lại nghĩ tới bản mô tả tâm lý và nhận dạng và tự chúc mừng mình về chiến thắng nhỏ ấy.Nó xứng đáng được truyền tới tai các thầy cô giáo của anh ở Quantico,đây sẽ là một ví dụ tuyệt vời về đóng góp của mô tả nhân dạng vào cuộc điều tra và về các kết quả ngay lập tức của nó.Với điều kiện nó nhanh chóng dẫn tới việc bắt được hung thủ.

    Xà phòng chứa asen và kali cacbonat.

    Hướng đi này không chắc chắn,nhưng chỉ cần một chút may mắn là nó có thể đem lại kết quả.Nếu Brolin tìm ra nơi và mục đích sử dụng các sản phẩm này,xác định loại nhà máy hay nghề nghiệp sử dụng chúng,hoặc ít nhất là chúng có thể được sử dụng vào việc gì,thì sau đó anh sẽ có hy vọng chạm tới kẻ giết người.Chưa có gì chắc chắn cả,tất cả mới chỉ là suy đóan.Brolin xuất phát từ nguyên tắc là kẻ giết người có một con chó,và xung quanh nơi ở của hắn có một khu công nghiệp hoặc ít nhất là một xưởng có sử dụng xà phòng và cacbonat.Con chó không cần đi quá xa và lông của nó đã có thể dính đầy các chất này.

    Vậy mà Carl DiMestro nói rằng các sợi lông ngấm đẫm các thành phần đó.Có thể con chó đã lăn vào một vũng nước,hoặc nghề của kẻ giết người khiến hắn phải tiếp xúc với các chất này.Sau đó hắn vuốt ve con chó,đặt bánh xà phòng chứa asen và kali cacbonat lên trên lông.Khi ấy,chỉ cần có vài sợi lông dính vào quần áo của kẻ giết người,thế là sự việc diễn ra.

    Tất cả chỉ dựa trên xác suất ,phán đóan.

    Nhưng đây là tất cả những gì anh có,hơn nữađây là lời giải thích lô gic nhất.

    Sau một giờ nghiên cứu,Brolin đã lấy ra đặt vào khỏang ba chục cuốn sách.Powell’s là một cửa hàng bán sách và người ta không đến đây để nghiên cứu,vì thế chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi một nhân viên lại gần anh ,vẻ soi mói.

    - Tôi có thể giúp gì được anh?

    Brolin lắc đầu và lục túi trong của áo vest,rút ra tấm biển hiệu thanh tra.

    - Trừ khi anh biết xà phòng chứa asen và kali cacbon-at dùng để làm gì…

    Anh nhân viên chừng ba mươi tuổi,đeo cặp kính to gọng đỏ,mái tóc dài vén qua tai,nhăn mặt tỏ ý“để tôi suy nghĩ một chút” hoặc gần như thế.

    - Kali cacbonat được dùng để sản xuất một số loại thủy tinh và hình như cả nước hoa nữa.Tôi đã xem trên một phim tài liệu cách đây vài hôm.Thế thôi.Còn về xà phòng chứa asen,tôi chẳng biết gì cả.Để phục vụ điều tra ư?

    - Hừmmm.Anh nói là để sản xuất thủy tinh?

    - Và nước hoa nữa,hình như thế.

    - Anh có sách nào nói về sản xuất thủy tinh không?

    - Ồ có,nhất định là có.

    Brolin sửng sốt khi thấy người bán hàng dễ dàng định hướng giữa vô vàn sách tham khảo trong cửa hàng.Chẳng cần mất nhiều thời gian,người bán hàng chìa cho viên thanh tra một cuốn sách nhan đề Sản xuất thủy tinh,từ thợ thổi đến công nghiệp hóa.

    - Đây.Tôi sẽ hỏi đồng nghiệp của tôi về xà phòng,anh ấy biết khá nhiều về hóa học.

    Brolin cảm ơn và bắt tay vào đọc cuốn sách dày,bắt đầu từ phần chỉ dẫn.Anh giở nhiều trang,nhưng không có gì đáng chú ý cả,có rất nhiều dữ liệu,vài bức ảnh và hình vẽ nhiều màu.

    Anh nhân viên bán hàng đeo kính gọng đỏ trở lại sau vài phút với tách cà phê nóng hổi trên tay.

    - Anh uống đi,nó rất tốt cho những lúc nghiên cứu,anh ta nó

    Sự quan tâm khiến Brolin cảm động,anh chợt thóat được khỏi bản chất đa nghi và ít nói của mình.

    - Cảm ơn ,anh tốt quá.Cuốn sách này quả là ác mộng!Tám trăm trang sách chữ nhỏ,liệu có ai mua nó không? Anh vừa nhấp cốc cà phê vừa đùa.

    - Anh yên tâm đi,chúng tôi dùng cuốn sách này để kê một cái bàn.Tôi đã hỏi một đồng nghiệp về xà phòng chứa asen.Anh ấy không biết nhiều công dụng,nhưng đây là một chất sát khuẩn.Kali cacbonat cũng có thể được dùng làm chất bảo quản,nhất là đối với các xác ướp,anh ấy nói như vậy.Cần phải nói thêm rằng anh ấy say mê lịch sử cổ đại,đặc biệt là Ai Cập thời các pharaon.Kali cacbonat có thể được dùng để giúp xác ướp không bị khô.Tóm lại,đây là một trong các chất cần thiết.

    - Cho xác ướp?

    Nơi nào ở Portland người ta làm việc với cả các xác ướp nhỉ?Theo như anh biết,không báo tàng nào trong thành phổ có xác ướp.Và tại sao lại dùng cả chất diệt khuẩn như xà phòng chứa asen? Loại nhà máy nào có thể kết hợp cả hai?Để thu được gì?

    Brolin xem xét một số lượng lớn nghề nghiệp,nhưng không tìm ra nghề nào có thể sử dụng các sản phẩm loại này.Nhưng làm sao mà biết được?Nhiều cơ sở chuyên nghiệp có“ bí quyết” riêng của họ,cách pha trộn riêng…

    Một chất sát khuẩn và một chất chống khô.

    Và…

    Bỗng đầu óc Brolin sáng lên.Anh so sánh các dữ liệu và một giả thiết chợt hình thành sau khi đối chiếu.

    Kẻ giết người đã cắt tay chân của các nạn nhân rất cẩn thận,tỏ ra có kiến thức chuẩn xác về giải phẫu học,Hắn đặc biệt chú ý đến da và xương,bỏ qua các tĩnh mạch,cơ và tòan bộ phần thịt.

    Và các vệt phấn xung quanh chân của Elizabeth Stinger.Hắn không dùng phấn để vẽ một ngôi sao năm cánh hay bất cứ thứ gì khác,mà để đo!Hắn lấy các số đo của cô gái và dùng phấn để đánh dấu phần da!

    Phải ,đúng như thế.Da ,xương,các số đo và các chất sát khuẩn,kèm theo một chất chống khô,chỉ có một cách lý giải.

    - Không được gìao?nhân viên bán hàng lo lắng.Anh uống thêm cà phê nhé?

    Brolin cảm thấy căn phòng quay tròn quanh anh ngày càng nhanh theo mức độ kinh hòang.Giờ thì anh đã biết.

    Kẻ giết người không mang tay chân nạn nhân về làm chiến lợi phẩm.

    Còn tàn bạo hơn nhiều.

    Tòan bộ người anh bị chao đảo bởi một cơn rùng mình vì kinh tởm.
  3. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 66



    Trước hết ,cô phải thoát khỏi hai vị thần hộ mệnh của mình.

    Juliette không hình dung nổi việc mà cô sắp làm khi lúc nào cũng có hai cảnh sát theo sát gót.Họ ở đây để bảo vệ cô,nhưng cô chẳng có gì để sợ cả.Kẻ giết người đã chần chừ,hắn đã thú nhận với cô qua điện thoại,nhưng hắn lại chọn Camelia.Hắn không muốn tấn công cô.Leland thử làm việc đó,và hắn phải trả giá bằng sự sống.Giờ đây,nếu đúng là có một mối nguy hiểm chết người bay lượn trên đầu cô,thì Juliette thích đối mặt với nó.Nghĩ thật kỹ,thậm chí cô muốn thách thức nó.

    Đó là cách duy nhất để kết thúc mọi chuyện.

    Nếu Quạ và kẻ giết người biến mất,chúng sẽ đem theo cả hồn ma của Leland và mọi nỗi khiếp sợ của cô.

    Cô ngồi trước vô lăng chiếc Coccinelle nhưng không xoay chìa khóa khởi động.Thay vì làm việc đó,cô ra khỏi xe và đóng cửa,rồi đi về phía rừng.Nếu đi nhanh,cô sẽ tới đường sau mười phút.Theo con đường vòng mà cô đã chuẩn bị,cô sẽ cách xa chiếc xe Ford và hai người bảo vệ cô.Đủ xa để thử vẫy xe đi nhờ.

    Cô bị trầy da tay khi đi qua các bụi cây gai,nhưng ra được đến đường khá nhanh bằng cách đi tắt,Juliette bắt đầu đi bộ về phía Tây.Cô không muốn hai cảnh sát nhận ra cô ở xa nếu một trong hai người quyết định làm chân hết cóng trên lớp nhựa đường.Phải đi thật nhanh ,cô đã nói với họ là muốn ở một mình trong hai giờ đồng hồ, là cô chỉ còn nửa giờ đồng hồ nữa.Trong tình hình này,cô đóan rằng họ sẽ để cô tự do thêm một lúc nữa,rồi sẽ lo lắng và đi tìm cô.Cô rảo bước.

    Mười lăm phút sau,một chiếc xe tải nhỏ đi từ phía sau tới,Juliette giơ ngón tay cái ra.Người lái xe khỏang bốn mươi tuổi,bụng phệ,tên là Duane,vui vẻ cho cô lên xe đi nhờ tới đường liên bang số 84 về phía Portland.Cô phải chịu đựng những lời ba hoa của ông ta và hướng câu chuyện đến những chủ đề trung tính hơn mỗi khi ông ta sa đà vào những lời bóng gió dâm dục.Nhưng Duane biết kiềm chế cho tới khi để cô xuống xe ở bên dưới đồi West Hills.Từ đây,Juliette leo nhanh tới nhà Camelia và lại một lần nữa cám ơn chị bạn vì đã đánh cho cô chiếc chìa khóa riêng.Cô ngồi vào chiếc BMW của Camelia và đi xuống phố 32,cố gắng đi thật chậm.Nhất định không được báo cảnh sát.ý nghĩ này khiến cô mỉm cười.Cô xử sự như một kẻ chạy trốn đang bị tất cả các cảnh sát trưởng trong bang đuổi theo sau,nhưng xét cho cùng thì cô không làm gì xấu cả.Họ không thể buộc cô phải để họ đi theo khắp nơi.Và chỉ mình cô mới tới được nơi mà cô muốn.Cô không thể chấp nhận việc có người đi cùng,điều đang chờ đợi cô quá riêng tư.Chỉ cùng với sự cô đơn,cô mới có thể thực hiện được việc đó,và cô cần tất cả sự kín đáo mà ký ức yêu cầu để làm lộ rõ những nỗi sợ hãi và bí mật sâu kín nhất.

    Juliette chạy xe trong im lặng,không mở nhạc,không bật đài.Mùi của Camelia vẫn còn trong khoang xe,mùi nước hoa xạ hương của chị vẫn phảng phất như thể chị đang ngồi ở ghế sau.

    Chiếc BMW đi qua Beaverbon và tiếp tục chạy về phía Nam.

    Mặt trời lặng lẽ xuống ở đằng xa ,kéo theo tấm voan ánh sáng ban ngày cho tới khi những ngôi sao bắt đầu tỏa sáng trong cái lạnh trong suốt của bầu trời.Juliette biết mình đang ở trạng thái giới hạn.Border line như các chuyên gia thường gọi.Một trạng thái lẫn lộn sắp bùng nổ của mệt mỏi,chán chường,kiệt sức về thần kinh và giận dữ.Phán đóan của cô đã nhầm lẫn,đã bị cắt cụt vì lòng thù hận âm thầm khiến cô khó thở.Nhưng Juliette ý thức được điều ấy.Cô biết rằng cần phải làm việc đó.Cô không thể hành động như thế này trong trạng thái bình thường,và giờ đây,khi đã quyết ,cô cần phải nuôi dưỡng ngọn lửa hủy hoại này.Từ tàn tro điều tốt đẹp hơn sẽ tái sinh.Một điểm xuất phát mới.Cô chạy xe về phía Nam, về phía ác mộng tồi tệ nhất của cô.Nhưng nếu có thể đối diện với hắn,thì cô tin chắc mình sẽ mãi mãi thoát khỏi tất cả các bóng ma của hắn.

    Cô đi qua hồ Oswego và chạy xe thêm hai mươi phút nữa để ra khỏi đường liên bang và rẽ vào những con đường nhỏ hơn.Đến Stafford,cô rẽ vào rừng theo một con đường ít người qua lại.Chiếc BMW tiến sát theo vt xe ít nhiều hằn trên những đám cỏ cao.Lúc này cần bật đèn pha để nhìn cho rõ,bầu trời màu tím và ngọn cây vẫn đủ dày,mặc dù đã là tháng Mười,để phủ lên con đường những cái bóng bí hiểm.

    Cô chạy xe trong mười phút trên con đường heo hút đó,rời xa văn minh,rời xa thế giới của những lề thói và giới hạn để tiến vào thế giới của bản năng.Khi cô đi sâu vào rừng ,cành cây đập vào kính xe như một ngón tay dài đầy máu.

    Rồi ngôi nhà hiện ra như một khuôn mặt đáng sợ trong đêm tối.Những bức tường trắng lạc long trong bóng hòang hôn,bao quanh những ô cửa sổ đen che rèm đầy bụi bặm.Bên cạnh cái chuồng chim rộng đã biến thành vùng đất trung lập của thực vật ,giấu bên trong nó vài bộ xương chim.Không ai sống trong ngôi nhà này nữa từ hơn một năm nay.

    Leland Beaumont là người cuối cùng sống ở đây.Và Juliette là vị khách cuối cùng.

    Chiếc BMW dừng lại trước cửa ga ra.Sau cánh cửa này hẳn vẫn còn chiếc ròng rọc dùng để kéo cô lên khỏi hầm.

    Juliette tắt máy nhưng vẫn để đèn pha sáng.Cô mở hộp đựng găng tay,hy vọng tìm thấy một chiếc đèn pin,và mong muốn của cô đã trở thành hiện thực vì trong đó có một chiếc đèn Mag-Lite loại nhỏ.

    Bên ngoài,không khí ẩm hơn một cách kỳ lạ so với lúc buổi chiều bên bờ sông Columbia.Động vật sống ban ngày đã im tiếng,đã ẩn náu trong hang ở rừng như thể đêm tối che giấu vài con quái vật gớm ghiếc mà chỉ thú vật mới biết.

    Vẫn dưới ánh sáng của ngọn đèn pha thay thế mặt trời,Juliette lại gần ga ra.Vào ga ra bằng cánh cửa nhỏ bên cạnh thì dễ dàng hơn .Cô xoay tay nắm nhưng không ngạc nhiên khi thấy cửa đóng chặt.

    Cô nghe nói rằng ngôi nhà không hề mở cửa từ năm ngoái.Sau khi Leland chết,không ai muốn mua ngôi nhà kinh hòang trong rừng sâu này.Người ta đồn rằng ngay cả bố của Leland cũng không tới đây và tất cả mọi thứ trong nhà vẫn y nguyên.Cảnh sát đã khám xét nhưng khi phát hiện được cái hầm dưới gar a nơi Leland nhốt các nạn nhân,thì cảnh sát lại chỉ lục soát tài sản của kẻ giết người.Người ta tìm kiếm những cuốn nhật ký,những bí mật về các vụ giết người của hắn,về các động cơ của hắn ,nhưng ngôi nhà không cung cấp thêm bí mật nào cả.

    Juliette tìm thấy một chiếc búa cậy đinh trong cốp xe,cô không ngạc nhiên vì quá hiểu chị bạn mình,luôn luôn sẵn sàng với mọi chuyện ,rồi cô đi vào ga ra.

    Ổ khóa bật ra sau một tiếng gãy đục vang to trong rừng.

    Hơi thở của Juliette trở nên nặng hơn.Trong vài giây,cô quan sát bìa rừng đang vây quanh cô bằng những cánh tay đầy máu,nhưng không nhìn thấy gì cả.Thế nhưng cô cảm thấy sức nặng của một ánh mắt soi mói ở sau gáy.

    Đừng hoang tưởng nữa ,con bé đáng thương!Không ai biết mày đang ở đây,và không có linh hồn nào sống trong ngôi nhà tồi tàn trong rừng này!cô cố động viên mình.Hiệu quả không mấy khả quan.

    Sau cánh cửa này là những thời khắc tồi tệ nhất của đời cô.Cô đẩy cửa và bật chiếc đèn pin Mag-Lite.

    Bóng tối dày đặc,lối vào nhà giống như quãng đường tới hư vô,một sai lầm của tự nhiên,hút hết những gì lại gần nó.Và Juliette bị nuốt gọn.

    Không khí ngột ngạt,bão hòa những cuộn bụi.

    Và tiếng la hét của những phụ nữ bị tra tấn.

    Chùm ánh sáng chiếu vào ga ra. Ngột ngạt đến mức bóng tối trở nên có thể sờ thấy được,giống như một thực thể dày và mềm lấp đầy tất cả ,tràn vào khắp nơi,ngay cả những góc nhỏ nhất.

    Trong một vầng sáng nhỏ hiện ra một chiếc bàn thợ,bên trên là những dụng cụ đã rỉ sét.Ánh đèn lia trên mặt bàn làm việc.Một cái can.Vài đọan dây điện nối dài.Một chiếc đài cũ.Một cái kim.

    Một phụ nữ đang quỳ,cầu xin lòng thương hại,rên rỉ trong khi một bàn tay cô bị giam trong gọng kim.Dây thanh quản của cô đứt tung khi gọng kim siết chặt và một chiếc cưa cứa vào phần thịt ở cổ tay cô.

    Juliette xua ngay hình ảnh của trí tưởng tượng.

    Tiếng dây xích vang lên đâu đó trong gara,ngay gần Juliette.

    Dây xích của chiếc ròng rọc.

    Juliette tiến thêm về phía trước ,đi qua nồi hơi lạnh lẽo của ngôi nhà.Bụi tràn vào họng cô,nhưng cô thấy không đáng để ý tới và đi tiếp.

    Khi đi vòng qua một chiếc động cơ ô tô đặt trên chồng gạch,chum ánh sáng đèn pin chiếu vào những mắt xích quấn chặt vào nhau.Cái móc của hàng thịt ở đầu dây xích nhanh chóng hiện ra trong ánh sáng,như thể đang khao khát gặp lại Juliette.

    Cô gái sững người trước cái móc nhọn bằng thép.

    Hình như nó rất sạch.Bụi không dám rơi xuống lớp mạ bằng kền,và không khí ở cách xa cái mũi nhọn hoắt của nó.Cái móc vẫn luôn lạnh lẽo,Juliette tin chắc như thế.Đau đớn hơn khi nó đâm xuyên vào phần thịt nóng ấm của một con người.

    Cuối cùng ,cô đưa mắt xuống dưới.Một cánh cửa sập từ lâu không còn bị che giấu nằm khít bằng mặt nền.Dưới nữa là căn hầm nơi Juliette từng bị nhốt và chờ đợi cái chết.

    Ngực cô chợt co thắt,cô đánh rơi chiếc đèn pin,nó lăn vào dưới gầm tủ và tắt ngấm.Hai bàn tay cô đông cứng lại,khắp người cô nổi da gà từ khi cô mới bước vào nhưng cô không nhận ra.Cô run rẩy trong bóng tối.

    Juliette quỳ xuống nền xi măng lạnh ngắt và bắt đầu mò mẫm dưới gầm tủ.Tay cô chạm phải vài thứ nho nhỏ và cô không thích nghĩ xem chúng có thể là gì,đinh ốc hay gián.Rồi cô cảm thấy cái tay cầm bằng nhôm và cầm lấy đèn.

    Cầu mong nó không bị vỡ,cô nhắc đi nhắc lại cho tới khi bấm nút và bóng đèn sáng lên.

    Cô thở sâu nhẹ nhõm.

    Cô lại gần cánh cửa sập,tim cô bắt đầu đập mạnh trong ngực,mạnh đến nỗi áo cô phập phồng.Chiếc ròng rọc và cái móc nằm ngay trên nóc cửa,vì thế cố phải di chuyển chúng ra chỗ khác.

    Cái móc sáng bóng một cách lạ thường trong ánh đèn pin.

    Nó cực kỳ sạch sẽ.

    Như vừa được lau chùi.

    Không thể nào,không ai điên khùng tới mức đến đây chỉ để lau chùi cái móc này.Nhưng Juliette khó mà ngăn mình không nhìn vào vật khó chịu bằng kền ấy.Rồi cô xua đi những ý nghĩ hoang đường đó và đặt tay lên ròng rọc.

    Cô quay nó trên trục.Tiếng rít kinh khủng đầu tiên vang lên,Juliette bật nhảy về đằng sau và suýt nữa đánh rơi đèn pin.Cô lấy hết dũng cảm và đẩy vào thanh ngang.Giống như haiu chở hàng đâm nhau kêu rầm một cái.Tiếng rít không,chỉ là tiếng kêu của kim loại.Mà còn là lời gợi nhắc đến cái chết vốn bao phủ tòan bộ ngôi nhà,cả bên trong lẫn bên ngoài,làm thức tỉnh những bóng ma quá khứ.

    Khi đã ở trên cánh cửa sập,Juliette cúi xuống và nắm lấy tay cầm bằng sắt.

    Tại sao mình lại làm việc này?Mình cũng điên rồi!

    Tim cô đập thình thịch giống như một chiếc động cơ chạy hết công suất nhưng cô biết mình phải làm việc này.Cô phải mở nó ra và đối mặt với sự sợ hãi của mình.

    Tay cô nắm chặt tay cầm bằng thép.

    Cô sẽ chứng tỏ cho bản thân thấy rằng tất cả những thứ này chỉ là quá khứ,và sẽ biến nỗi sợ thành kỷ niệm.

    Cô nhấc tấm cửa lên và một ô vuông đen ngòm xuất hiện.Trong khỏang mười giây,cô ngỡ như nghe thấy các vong hồn nạn nhân ảo não bay lên trước mặt cô trong chuỗi tiếng rên rỉ bi thảm.Nhưng không có gì xảy ra.

    Một chiếc thang gỗ nhỏ được thả vào hố đen.Juliette bám vào và bước xuống nấc thang đầu tiên.Cô gần như rít lên vì khó thở.

    Nhưng mình phải làm việc này.Mình phải làm.Sau đó tất cả sẽ kết thúc.

    Sau đó,cô có thể vào trong ngôi nhà ,lục soát,tìm ra những chi tiết nhỏ nhất có thể gắn Leland với Quạ và kẻ giết người hiện tại.Cô biết là nhất định phải có những dấu vết những bằng chứng vật chất về một mối liên hệ,những yếu tố mà cảnh sát chưa phát hiện ra.Như thế,cô sẽ vượt qua được nỗi sợ của mình,và Leland sẽ chỉ còn là một hồn ma không đáng sợ,một sự hiện hình mà cô có thể quét sạch bằng một hơi thở.

    Cô sẽ vào nơi ở của Leland và tìm ra tất cả các bí mật của hắn.Cho tới bí mật cuối cùng.

    Cô xuống một mạch hết các nấc thang và chạm chân vào nền ,đèn pin chĩa xuống đất.Hơi thở hổn hển.Tim gõ mạnh vào thái dương bằng những tiếng đập thình thịch.Không khí ấm,gần như ẩm ướt.Quá nhiều nước mắt đã rơi ở đây,quá nhiều sợ hãi đã toát ra từ đây khiến không khí tràn ngập một sự nặng nề độc hại.

    Rồi chum ánh sáng chầm chậm chiếu lên vách

    Cô thấy những vết móng tay trên các bức tường bằng gỗ.Cái lỗ mèo chui được đào vô ích dưới chân tường,chính ở đó cô từng nằm co quắp trong nỗi khiếp đảm.Nơi này chật hẹp hơn cô mường tượng trong ký ức của mình.Cô xoay người dần.Nhìn kỹ từng góc hầm.

    Hơi thở của cô lắng xuống.Tim cô bình tĩnh trở lại.

    Nơi này là tâm điểm của nỗi sợ hãi trong tâm trí cô,ít nhất là cho tới thời điểm này.Ở đây trong ánh sáng yếu ớt,cô nhìn thấy nhà tù mà một kẻ điên rồ đã đào.Cô thấy Leland đã phải khổ công xây dựng hang ổ tội ác của hắn.Cô thấy hắn say sưa thích thú khi quan sát các nạn nhân trong cơn kinh hòang từ trong ga ra.Cô thấy con người hắn.Cô thấy sự điên dại trong hắn và không sợ con quái vật nữa.Hắn không phải là siêu nhân,hắn sẽ không quay lại được.

    Cô hiểu hắn đã chết thực sự vào hôm đó.Hộp sợ hắn đã vỡ tung dưới sức nóng và sức công phá của viên đạn.Và ngay cả những cuốn sách ma thuật cổ xưa của hắn cũng không thể đưa hắn về đây được nữa.

    Ở đâu đó,một kẻ nào đó đang chơi trò điều khiển một con rối hành động theo cách của Leland,nhưng chỉ là một con rối,không hơn không kém.

    Bên trên,trong ga ra , có một vật lăn trên nền.

    Juliette giật mình và chĩa đèn pin về phía cửa hầm.

    Vật đó dừng lại.Có thể là một lon bia lăn trên nền xi măng.

    Juliette đặt một chân lên thang và nhẹ nhàng leo lên.

    Cái lon có thể bị gió thổi, hoặc một con vật đã vào trong ga ra, dù sao thì cô cũng vẫn để cửa mở.

    Không thể tồi tệ hơn.Không,giờ thì không nữa rồi.

    Cô ló đầu lên khỏi hố và chiếu sáng trước mặt.Mấy cái thùng chắn mất tầm nhìn của cô,có quá nhiều thứ trong cái kho này.Nhưng cô không thấy con thú nào cả.Trừ khi nó trốn ở đâu đó,nấp để chờ cô hay vì run sợ.Không có con vật nào.

    Hoặc là không có ai!

    Juliette trèo hẳn lên,và đúng vào lúc cô đặt đèn pin lên nền nhà để đứng dậy,thì sợi xích ròng rọc phát ra tiếng kêu.

    Không giống như khi gió đùa với các mắt xích.Không ,mạnh hơn nhiều có chú ý hơn.

    Giống như ai đó vừa mới kéo nó.

    Và trong bóng tối thê lương,một cái bóng chui ra khỏi nơi ẩn nấp.

    Juliette lùi lại và chuệnh chọang ,nhưng cô có phản xạ bám vào một cái hòm,thay vì ngã xuống hố.

    Một giọng nói không âm sắc cất lên,vô hồn.

    - Ta đợi thời khắc này lâu lắm rồi.

    Cái bóng tiến lên một bước.

    Và tim Juliett nổ tung trong lồng ngực.

    Leland Beaumont hiện ra trong ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin vẫn còn nằm lăn lóc trên nền nhà.Đúng là hắn,bằng xương bằng thịt.

    Với nụ cười dã thú.

    Hắn nhào tới cô.
  4. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 67



    Cỗ máy V8 mạnh mẽ của chiếc Mustang khiến các piston của nó gầm lên lần cuối trước khi dừng hẳn. Brolin khóa cửa xe và lấy từ túi áo vest ra một mẩu giấy trên đó có địa chỉ mà anh ghi vội từ niên giám. Rồi anh bước nhanh lên vỉa hè phố Montgomery. Đêm nhẹ nhàng phủ dần xuống Portland, báo hiệu đã đến giờ bật đèn điện.

    Brolin đi được gần một trăm mét thì điện thoại di động của anh rung lên.

    - Brolin nghe đây.

    - Josh, tôi là Carl DiMestro. Anh ở đâu thế

    - Phía Nam Downtown. Có chuyện khẩn cấp hay sao?

    - Nghe đây. Tôi muốn nói về chuyện những sợi tóc mà anh đưa cho tôi để so sánh với sợi lông tìm thấy ở nhà Camelia McCoy. Anh lấy sợi tóc ở đâu thế?

    - Tại sao? Có vấn đề gì vậy?

    - Những sợi tóc đó chắc hẳn thuộc về kẻ đã để lại sợi lông mu ở nhà nạn nhân mới đây nhất.

    Brolin dừng lại giữa vỉa hè, trước một đám đông.

    - Không thể nào.

    - Nghe này, tôi không thể chắc chắn hoàn toàn, anh thấy đấy, có vài sắc thái khác biệt, nhưng dù sao cũng rất giống nhau.

    Carl DiMestro nghe thấy rõ anh bạn đồng nghiệp thở dài.

    - Tôi từng hy vọng nhận được một câu trả lời khác cơ, Carl ạ. Mấy sợi tóc mà tôi đưa cho anh là của Leland Beaumont.

    Khi phát hiện ra ngôi mộ trống rỗng, và khi nỗi kinh hoàng đã qua đi, Brolin luôn có phản xạ nghề nghiệp. thấy vài sợi tóc ở đáy quan tài, anh đã nhặt chúng và đặt vào một trong các túi nhựa lúc nào cũng có trong túi áo anh. Anh làm việc này với suy nghĩ sẽ đem phân tích chúng để chắc chắn rằng ngưới được chôn ở đó chính là Leland.

    - Đao phủ Parland ư? Nhưng …hắn chết rồi cơ mà! DiMestro lẩm bẩm.

    - Nhưng đúng thế đấy! Tôi đã thấy sọ hắn nổ tung trước mắt tôi! Thế nhưng AND của hắn lại được tìm thấy trên đầu mẩu thốc lá ở bãi đỗ xe, và hắn đã để lại một sợi lông ở nhà Camelia, mới cách đây ba ngày! Carl, tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng có kẻ khinh thường chúng ta.

    Brolin không muốn tin chuyện này. Mọi thứ đều khiến người ta nghĩ rằng Leland trở về từ Địa ngục để gây ra những vụ án mới.

    Carl DiMestro cũng nhanh chóng lấy lại sự tự tin đầy lý tính:

    - Đợi đã, vẫn chưa hết. Mọi người vừa hoàn tất so sánh gien giữa AND thu được trên đầu mẩu thốc lá, tức là của kẻ giết ngườià mẫu nước bọt của Milton Beaumont.

    - Thế nào?

    - Tôi thấy một vấn đề nghiêm trọng, Josh ạ. AND trên đầu mẩu thuốc lá là của Leland Beaumont, con trai Milton.

    - Cho tới giờ, chuyện đó là bình thường. tôi muốn nói rằng chúng ta biết chuyện đó, ngay cả khi nó không thể xảy ra và Leland đã chết. Vấn đề là ở chỗ nào?

    - So sánh gien cho thấy những khác biệt không thể xảy ra.

    Brolin cao giọng mặc dù anh không muốn:

    - Gì cơ? Khác biệt nào?

    - Josh, kẻ đã cho anh mẩu nước bọt không thể là cha của Leland, có những khác biệt quá rõ ràng. Có sự không tương thích về gien. Thật may mắn vì tôi nhận ra điều này, lúc so sánh hai mã gien thu được sau khi xử lý, tôi đã quan sát chúng rất kỹ. Tôi thấy ngay rằng chúng không giống nhau, vì thế Milton không phải là kẻ để lại đầu mẩu thốc lá. Hiển nhiên là không tương thích, tôi tưởng sẽ thấy AND của cha và con trai, nhưng tuyệt đối không phải. Chúng không cùng dòng máu.

    - Khốn kiếp, thế mà trước đó không ai hay biết gì sao?

    - Tôi không phải là cảnh sát hiện trường.

    - Xin lỗi. Anh hãy gọi cho Lloyd Meats và kể lại toàn bộ sự việc, yêu cầu anh ấy tập hợp tư liệu về việc này. Tôi muốn biết liệu Leland có phải là con nuôi hay người mà tôi gặp ở nhà Baumont thực ra không phải là Milton.

    - Đã rõ.

    Brolin hết lời cảm ơn DiMestro và cúp máy. Anh phải cố gắng giữ đầu óc tỉnh táo, không nhầm lẫn. Cuối cùng thì cuộc điều tra cũng bắt đầu trôi chảy, ngòi nổ đã được châm. Trong vài giây, anh điểm lại nửa tá lý thuyết có thể lý giải cho tình trạng này nhưng dường như không lý thuyết nào dễ chấp nhận hơn các lý thuyết còn lại. Anh xua khỏi đầu tất cả các giả thiết tồi tệ. Một khi chưa có được những yếu tố cụ thể hơn thì suy đoán cũng chẳng để làm gì. Meals rất nhanh nhạy, vốn là một cảnh sát giỏi, anh ấy sẽ tìm được thứ cần tìm chỉ trong thời gian ngắn. Tư nay đến lúc đó, Brolin cần hoàn tất một phần khác của công việc.

    Anh bêm vài bước và tới trước một cửa hiệu nhỏ. May thay, nó vẫn còn mở cửa, chủ cửa hàng này nằm trong số những người bán hàng hiếm hoi chỉ tuân theo quy luật khách hàng cũng như tâm trạng họ. Brolin đẩy cửa bước vào. Cần câu được cắm trong giá nom giống những vũ khí đã sẵn sàng để sử dụng. Gần như ở khắp nơi, đặt trên giá, treo bằng sợi dây nylon hay bám trên tường, những con thú đang dõi theo anh bằng cặp mắt thủy tinh.

    Brolin lại gần quầy hàng. Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi đang đọc tạp chí qua cặp kính hình bán nguyệt. Ông ta có khuôn mặt đặc trưng của những người thường làm việc ngoài trời, gương mặt sạm vì mưa, gió, nắng qua hàng thập kỷ. Một chiếc mũ lưỡi trai “NRA” ôm sát lấy đầu, được trang trí bằng một loạt móc câu đủ kích cỡ.

    Chiếc mũ và mấy chữ viết tắt đó khiến Brolin muốn chơi bài ngửa và anh chìa tấm thẻ thanh tra ra, thành viên tích cực của một tổ chức bảo vệ thường là người nhiệt tình bảo vệ lực lượng giữ gìn trật tự.

    - Chào ông, tọi là thanh tra Brolin. Ông có phải là Fergus Quimby, chủ cửa hàng không?

    Người đàn ông xác nhận và gặp cuốn tạp chí lại, rõ ràng ông ta rất ngạc nhiên khi thấy một thanh tra tới cửa hiệu của mình.

    - Tôi cần hiểu biết của ông, nếu ông không ngại giảng giải cho một cảnh sát còn mù mờ về…

    Brolin quay người và khoát tay chỉ khắp cửa hàng.

    - Anh muốn biết điều gì? Người đàn ông đội mũ lưỡi trai hỏi thẳng.

    - Tôi muốn ông nói về cách thực hiện các… các con thú nhồi này.

    - Đầu tiên, tất cả thùy thuộc vào kích thước.

    - Cứ cho là một động vật có vú lớn.

    - Lớn ư? Với con thú lớn, da rộng hơn, rất dễ biến dạng, có thể giãn thêm hay co lại, do vậy, quan trọng nhất là phải đo đạc chính xác trước khi mổ nó ra.

    - Các vết phấn. Kẻ giết người đánh dấu bằng phấ, để không làm hỏng da.

    - Sau đó, cần phải biết là anh đang ở trong xưởng hay đang trong “hành trình” như người ta thường nói. Nếu anh ở trong rừng vài ngày, tốt nhất nên nhanh chóng thuộc da. Cả với xương cũng thế.

    - Xương dùng để làm gì?

    - Nét mặt Fergus Quimby nhăn lại như một tấm nhựa dưới sức nóng của ngọn lửa.

    - Thưa anh, xương chính là thứ để làm khung. Không có xương, sẽ không có hình dáng, chỉ là một con thú rỗng. Cần có xương để đem lại cho các chi hình dạng sống động, vẻ bề ngoài tự nhiên.

    - Và ông xử lý xương bằng xà phòng chứa asen và kali cacbonat, đúng không?

    - Chính xác. Để đuổi côn trùng và tránh tình trạng thối rữa. Sau đó là có thể yên tâm được rồi. Với da thì phức tạp hơn một chút vì cần phải nhúng chúng vào hỗn hợp bột phèn và muối biển, và nhất là phải hong khô trong bóng râm. Không phải làm ở đâu cũng được.

    Những lời giảng giải của chuyên gia về thú nhồi mang một ý nghĩa khác trong đầu Brolin, thê thảm hơn hành động xẻ thịt một con vật. Bởi vì đằng sau mội câu nói, Brolin lại như nhìn thấy hình ảnh kẻ giết người đang cắt da nạn nhân, đầu tiên là hai cánh tay, rồi đôi chân. Hắn cẩn thận đánh dấu các mốc bằng phấn rồi quay về hang ổ của hắn. Ở đó, hắn tỉ mẩn lọc da, rửa xương cho sạch tịt và xử lý tất cả bằng những chất thích hợp. Sau đó, hắn vuốt ve con chó của mình và để giây một ít xà phòng chứa asen vẫn dính dưới móng tay vào lông con chó. Rồi buổi tối, hi cọ xát với đồ lót của Camelia, hắn vô tình để rơi vài sợi lông chó dính trên quần áo hắn. Tất cả đều trùng hợp.

    Kẻ giết người chặt các chi của các nạn nhân để nhồi.

    Nhằm mục đích gì? Brolin không có bất cứ ý tưởng nào, nhưng chắc chắn đó là ảo ảnh của một đầu óc bị tra tấn.

    Trong khi chuyên gia về thú nhồi tiếp tục giảng giải Brolin tưởng tượng ra một kẻ đầu óc rối loạn, sống giữa một căn phòng đầy những tay và chân nhồi treo trên tường.

    Các chi của con người.
  5. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 68



    Trong khoảnh khắc, hắn nhào vào cô.

    Hai bàn tay rắn chắc của hắn chộp lấy Juliette, còn cô cố lùi lại. Nhưng cú sốc khiến cô co cứng cơ, không thể cử động được, đầu óc tối sầm lại. Leland đập rất mạnh vào mặt cô khiến cô ngã khuỵu.

    Vị đáng sợ của máu tràn vào miệng Juliette. Một tín hiếu báo động rú lên trong đầu cô, kêu to như phá vỡ tất cả, như bản năng sống bất chợt được kích hoạt.

    Hắn ở bên trên cô, sẵn sàng bổ nhào vào con mồi, tất cả móng vuốt giương ra để cắm sâu vào thịt như một con chim săn mồi lao xuống từ trên trời.

    Juliette quay đầu để tìm kiếm một sự giúp đỡ nào đó, nhưng một cơn đau nhói bất ngờ giáng xuống mặt cô, từ miệng đến thái dương. Cô không thể không kêu lên vì đau đớn. Leland đã đập vỡ hàm cô.

    Tín hiệu báo động biến thành tiếng la hét điên dại.

    Nếu không phản ứng ngay, cô sẽ chết. Sẽ không có ứng cứu may mắn, lần này không có nữa, không có người hùng cứu nguy, chỉ một mình cô hoặc hành động hoặc chết.

    Juliette thấy chiếc đèn pin của mình vẫn nằm lăn lóc trên nền. Cô bật dậy, chộp lấy một đầu thân đèn, rồi dùng hết sức nắm chặt nó, cô tiếp tục dồn hết đà đang có vào các cơ đùi để đứng dậy.

    Chiếc đèn đập mạnh vào vai Leland.

    Trong một giây, hắn bị mất bình tĩnh hoàn toàn, vì bất ngờ hơn là vì đau đớn, và hắn vẫn lơ lửng bên trên Juliette. Không chần chừ, cô bồi tiếp một cú nữa. Cô đập vào đầu hắn và gò má Leland nổ tung như một ngôi sao màu tía. Hắn rú lên, khua mạnh hai cánh tay dài ngều vào không khí, hay một phần nào đó trên cơ thể Juliette để nghiền nát.

    Cô thoáng lưng lự không biết phải làm gì, chạy về hướng nào. Leland đang đi ra cửa, cô chỉ còn cách lao về phía một cái cửa khác đi vào trong nhà. Rất nguy hiểm, vì cô không biết rõ ngôi nhà.

    Juliette thả đèn xuống và lao về phía c vòng qua Leland trong khi hắn vừa chửi thề vừa dùng tay áo thấm máu.

    Cô vừa đi được hai bước thì cánh tay tên Đao phủ đột ngột duỗi ra. Bàn tay hắn mở ra như một con nhện vàng và túm chặt lấy tóc cô khi cô đi qua hắn. Đang đà chạy, cô suýt nữa bị gãy xương cổ khi hắn giật mạnh cô về phía sau.

    Cô thét lên và ngã ngửa xuống.

    Nhưng hắn đã ở trên cô, vòng đôi tay dài khóa chặt con mồi, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào cô, nụ cười đầy thèm khát. Hắn lấy từ trong túi ra một vật màu đen cỡ bằng chiếc điều khiển ti vi rồi đưa nó lại gần Juliette. Cô thấy một vòng cung xanh lam phát ra từ cái hộp, nom giống như một tia chớp, và mặc dù còn loạng choạng vì đau và bị ngã, cô vẫn vùng vẫy thật mạnh trước mặt kẻ tấn công mình để ngăn hắn lại gần.

    Hắn vẫn xông vào và lại một lần nữa đập mạnh vào mặt cô.

    Điều cuối cùng mà Juliette cảm nhận được là cơ thể cô giật nảy lên khi cái hộp phóng một luồng điện mạnh vào cô.

    Dây trói cứa vào cổ tay cô. Cô khó nhọc tỉnh lại, một ít chất lỏng ấm chảy trên mặt cô. Cô mở mắt và thấy đau ê ẩm. Hàm cô nặng hàng tấn, khiến cô đau nhói như chưa bao giờ đau đến thế. Mắt phải khó mở hơn, cô hiểu rằng nó đã bị sưng tấy.

    - Nào, dậy thôi. Ngủ thế là đủ rồi.

    Giọng nói vẫn vô âm sắc, nhưng uy quyền toát ra từ đó gần giống với sự hận thù.

    Mắt cô đã quen với bóng tối, đầu tiên Juliette tưởng mình vẫn đang ở trong ga ra của Leland. Nhưng ở đây nóng hơn và đồ đạc được sắp xếp kiểu khác. Cô thấy mình bị trói vào một chiếc ghế, hai tay quặt sau lưng ghế, còn cổ chân bị buộc chặt vào chân ghế. Đây là một nhà xưởng khá rộng, và đặc biệt tối, không hề có cửa sổ. Có một bóng đèn neon dài tỏa ánh sáng tím bên trên chiếc bàn thợ trước mặt cô, và một nguồn sáng nữa ở phía bên phải. Mặc dù bị thương ở mắt, cô vẫn nhìn thấy một bể cá dài ít nhất ba mét, từ đó tỏa ra thứ ánh sáng màu xanh lá cây. Bên trong bể không có cá.

    Không thấy có giẻ bịt miệng, cô hiểu rằng căn phòng hoặc là được cách âm, hoặc là cách xa hàng xóm, nghĩ đến đây, nước mắt cô dâng lên nhưng cô kịp kìm lại ngay.

    - Chỗ này không?

    Juliette nhìn vào cái bóng ở phía bên kia. Leland đứng đó. Đúng là hắn. Dù ánh sáng yếu ớt, cô vẫn nhận ra nét mặt của hắn, không thể nghi ngờ được nữa.

    Quả là không hoàn toàn giống hệt hắn, có lẽ gầy hơn, sự điên dại hiện rõ trên khuôn mặt, nhưng nói chung, vẫn đúng là Leland Beaumont.

    Kẻ đã chết cách đây một năm.

    - Cô biết đấy, tôi không muốn làm như thế với cô, hắn vừa nói vừa đặt một ngón tay lên vết băng trên gò má. Chuyện rất bình thường.

    Rồi hắn tiến lại gần Juliette, đặt tay vào giữa hai đùi cô.

    - Và chuyện này cũng bình thường, hắn nói mà không hề biểu lộ cảm xúc.

    Hắn bắt đầu vuốt ve quần của Juliette, dùng tay cọ xát mỗi lúc một mạnh thêm đến nỗi cô cảm thấy nóng rực lên. Rồi hắn dừng lại như khi bắt đầu, đứng lùi ra và đặt bàn tay vào dưới mũi. Hắn thở thật mạnh, mũi hắn phát ra những tiếng rít nhỏ.

    Juliette thả lỏng bớt cơ chân. Thật kỳ lạ, cô không cảm thấy co cứng vì sợ nữa. Tim cô đập nhanh, hai bàn tay ẩm ướt, nhưng cô không có cảm giác sợ đến tê liệt cơ thể và tâm trí. Nỗi sợ đã lan tỏa khắp người cô, giờ đây nó ở trong cô, đè nặng lên cơ thể cơ, làm nổi lên trong lòng cô một nỗi thất vọng mệt mỏi.

    Giờ đây cô sống cùng sợ hãi. Nó là bạn đồng hành của cô.

    Leland thôi không hít mạnh ngón tay nữa mà trở lại đứng trước mặt cô.

    - Cô có thích xem bộ sưu tập của tôi không?

    Cô khó nhọc ngẩng đầu lên cho tới khi nhìn được vào mắt hắn. Hắn nhìn ngay ra chỗ khác và đi bấm một cái nút. Hắn lẩn trốn ánh mắt cô, không chịu nổi ánh mắt đó khi cô vẫn còn sống.

    Cả một mảng tường sáng lên dưới ánh đèn Noel màu sắc rực rỡ. Kiểu đèn to treo trên mái nhà, hẳn là hắn đã đánh cắp được trong một đêm đông. Các bóng đèn được gắn ở khắp nơi trên tường, uốn lượn giữa các con thú nhồi. Một bầy thú chết đang nhìn Juliette, mắt chúng lấp lánh trong ánh sáng vàng, xanh lam, đỏ và xanh lục của dã đèn trang trí.

    - Ôi, cô không quá thích những thứ này đấy chứ? Đây là bộ sưu tập của tôi, hắn giải thích, lần đầu tiên giọng nói của hắn có biểu lộ chút cảm xúc.

    Hắn lướt tay qua mõm một con thú. Juliette phải cố gắng lắm mới nhìn được trong bóng tối. Cô hiểu đó là một cái đầu chó gắn vào tường.

    - Tôi rất thích bộ sưu tập này. Nhưng với cô, tôi có một thứ còn hay hơn, hắn bỗng trở nên rất thỏa mãn về bản thân. Tôi có người yêu cho cô. Thật đấy, nhìn đây này.

    Lần này, tay Juliette run bắn lên. Hắn tới gần cô và không cần dài dòng, hắn nhấc cô lên để xoay cái ghế, khiến cô quay 180 độ.

    Phần này của xưởng tối om. Ánh đèn neon tím, ánh sáng xanh lục chảy lỏng của bể cá hay màu sắc rực rỡ của đèn trang trí đều không tỏa sáng đến đây.

    - Tôi nghĩ rằng cô sẽ còn thích hơn nữa, hắn nhận xét ngắn gọn.

    Hắn bật một công tắc điện, một đèn chiếu nhỏ hắt ánh sáng lên từ nền nhà.

    Một người đàn ông bị gắn trên tường.

    Anh ta mặc bộ quần áo đẹp đầy bụi, hai bàn tay trắng bệch. Khuôn mặt anh ta cũng hoàn toàn trắng bệch như thế, chỉ đôi môi là hồng hào hơn một chút. Anh ta đội mũ phớt màu đen sụp xuống trán.

    Juliette sững người. Rối trí hoàn toàn vì khuôn mặt không thể tin nổi đó.

    Da trắng bệch bởi thông thường, thịt khiến da có màu hồng; nhưng hãy bỏ quá cho tôi vì đây là lần đầu tiên tôi làm, hắn giải thích.

    Và dưới vành mũ, Juliette nhận ra một khoảng rỗng.

    Không có phần trên sọ.

    Khuôn mặt của con người này không đầy đủ, bị mất hẳn phần trên lông mày.

    Cô nhìn trân trân vào cái xác nhồi của Leland Beaumont.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này