Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    * Tên truyện : Đã có tôi bên em

    * Tác giả: Dương Yến

    * Thể loại: Tình cảm

    * Tình trạng: đang sáng tác

    * Độ tuổi: K+

    * Cảnh báo: Có thể có một số cảnh bạo lực

    * Casting: mọi người cứ từ từ khám phá
    Nhân vật chính :
    - Du Tử Phong
    - Diệp Thiên Tư
    - Diệp Thiên Trầm
    - Doãn Hạo Minh
    - Ngạn Tiểu Kì
    - Lăng Thên Ân
    Còn một số nhân vật phụ mình sẽ giới thiệu trong truyện.

    * Lời tác giả:

    Chỉ cần một tình yêu chân thành thì mọi sóng gió đều có thể vượt qua, mọi trở ngại đều có thể tháo bỏ. Chỉ cần hai trái tim nhưng một tình cảm, hai trí óc nhưng một suy nghĩ tâm linh tương thông luôn tin tưởng đối phương dù có cách xa đến đâu cũng sẽ tìm được nhau. Và nỗi đau kia sẽ không còn khi có tình yêu xoa dịu nhưng tình yêu là con dao hai lưỡi, nó vừa là liều thuốc xua tan cơn đau cho người này trái lại là liều thuốc độc cho những ai yêu mù quáng dẫn đến kết cục bi thương.

    ***
    CHỦ ĐỀ NGẪU NHIÊN CÙNG CHUYÊN MỤC
    CHIA SẺ Share






    Chia sẻ trang này

    hoangquynhnga, MonKeysầu đã cảm ơn bài viết này.
  2. mirage0219 Member

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    59
    Đã được thích:
    15
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nữ
    vì bạn post trùng chủ đề nên mình xóa bớt 1 cái ;)
    mong bạn nhanh chóng post bài nha, ủng hộ bạn:1.jpg:
  3. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    CHƯƠNG I: ÁC MỘNG


    Giấc mộng có thật đơn giản chỉ là giấc mộng hay đó là mảng kí ức đã bị vùi lấp

    Nơi nào bình yên nơi nào sóng gió chưa ai có thể xác định được,nơi bình yên đó là vì sóng gió chưa đến,nơi đang có sóng gió nhưng cũng có ngày sẽ qua đi và nơi đó sẽ có lại sự bình yên.


    -Cứu,cứu với-Tiếng la thất thanh của một cô bé tám tuổi trong biển lử,đôi mắt đẫm lệ gương mặt thanh tú ngây thơ thường ngày đã biến mất mà thay vào đó là gương mặt hốt hoảng nhợt nhạt đang đứng giữa ranh giới sự sống và cái chết.


    -Thiên Trầm cẩn thận!-Cô bé ôm một cô bé khác vào lòng để che chắn bảo vệ và:


    -Aaaaa....


    Thiên Tư(Diệp Thiên Tư tiểu thư nhà họ Diệp) thức dậy trên trán vẫn lấm tấm mồ hôi,gương mặt hóc hác vì giấc mơ khủng khiếp,có điều hai đứa bé trong giấc mơ nhìn rất quen giống như cô đã từng gặp ở đâu đó và cảm giác hoảng loạng y như chính bản thân cô đã trải qua,Thiên Tư ngồi dậy bước đến cửa sổ kéo tấm rèm xanh,mặc cho ánh nắng sớm chiếu vào làm chói mắt,làm sáng bừng căn phòng,mặc cho gió sớm thổi nhè nhẹ làm bay phất phơ máy tóc rối chưa kịp chải của mình.

    Cô muốn những cái đó làm cô tỉnh táo hơn bớt sợ hãi hơn,cô đưa tay xoa xoa hai bên thái dương rồi bước vào phòng làm vệ sinh cá nhân,cô sẽ thay một bộ váy đơn giản màu xanh để ra ngoài tản bộ vì hôm nay là chủ nhật. Thay đồ xong cô đứng trước gương chải lại mái tóc dài ngang lưng đen bóng, buộc hờ một lớp trên bằng chiếc kẹp xanh da trời lớp dưới xỏa tôn lên sự dịu dàng của cô.


    Chuẩn bị xong cô rời khỏi phòng đóng cửa lại bước xuống lầu chào ba mẹ,cô nở một nụ cười tươi nếu đối với gia đình thì đã không còn lạ nhưng nếu bước ra ngoài với nụ cười này thì chắc chắn sẽ làm siêu lòng không ít chàng trai,là một cô gái mười tám tuổi nhưng cô đôi lúc suy nghĩ thấu đáo chững chạc đôi lúc lại hồn nhiên ngây thơ như trẻ con:


    -Con chào ba mẹ,chúc ba mẹ buổi sáng vui vẻ ạ!


    -Chào con Tâm Di(Dương Tâm Di-tên thay thế của Thiên Tư vì một số lí do trong quá khứ),con định ra ngoài sao?-ông Dương Thanh mỉm cười dịu dàng nhìn con gái suốt mười năm qua mặc dù cô không phải con ruột ông nhưng ông luôn thương yêu chăm sóc cô không khác gì con ruột cả.


    -Dạ!-Cô gật đầu nhẹ và kéo ghế ngồi bên cạnh mẹ mình


    -Vậy con ăn sáng đi rồi hẳn đi,con định đi một mình hay đi với ai?-bà Ngọc Hoa cũng mỉm cười nhìn cô đưa cốc sữa và phần ăn sáng đã được chuẩn bị sẵn trên bàn.


    -Dạ con định rủ Tiểu Kì đi chung.(Ngạn Tiểu Kì con gái nhà họ Ngạn chủ tập đoàn thời trang AT)


    Thiên Tư gật đầu và nhận từ tay bà Ngọc Hoa cốc sữa nhưng cô chưa vội uống mà nhẹ nhàng để cốc sữa xuống và để tay lên bàn với vẻ mặt khá nghiêm túc.Ông bà Dương thấy cô có vẻ khác lạ cũng dừng ăn và đang chuẩn bị để nghe cô nói:


    -Ơ,mọi người sao thế sao không dùng nữa ạ?-cô chưa kịp nói thì Kỳ Quân em trai cô lên tiếng(Dương Kỳ Quân nhỏ hơn Thiên Tư hai tuổi đẹp trai học giỏi )


    -Con có chuyện gì muốn nói sao?-bà Ngọc Hoa tiếp lời như để giải đáp sự thắc mắc của Kỳ Quân mà làm đà để cho cô mở lời.


    -Vâng ạ,thật ra cũng không có gì chẳng qua đêm qua con gặp một cơn ác mộn rất kì lạ,con thấy hai cô bé giống nhau như hai giọt nước đang đứng gào thét trong biển lửa,con cảm thấy hai bé đó rất quen nhưng lại không nhớ là đã từng thấy ở đâu. Vả lại lửa bập bùng và nhìn ở xa nên cũng không rõ mặt cho lắm.


    Nghe đến đây ông bà Dương thoáng biến sắc nhưng vì không muốn cô phát hiện và cả Kỳ Quân cậu cũng đang lắng nghe nên hai ông bà cố lấy lại bình tĩnh và tiếp lời:


    -Thôi con gái đừng suy nghĩ nhiều chỉ là giấc mộng làm gì có thật,thôi đừng nhớ nữa con mau ăn sáng đi rồi còn ra ngoài nữa..Trong giọng nói của ông Dương có chút gì đó lo lắng nhưng ông vẫn cố nở nụ cười và vỗ vai trấn an cô


    - Chị đúng là vớ vẫn,còn tưởng chuyện gì to tát-Kỳ Quân nói rồi cúi xuống để hoàn thành bữa sáng, tốt bụng tống khứ chỗ thức ăn còn lại xuống dạ dày.


    - Em thì biết gì-Cô tỏ vẻ bực vì chuyện cô nói hầu như chẳng lúc nào nó cho là lọt tai, sau đó cô cũng cúi xuống động tác như đứa em trai từ từ đưa thức ăn theo đường tiêu hóa xuống dạ dày để cứu cái dạ dày đang đói meo,cô nhớ đã đọc ở đâu rằng ngủ rất hao năng lượng quả đúng thế.


    Trong khi đó,ông bà Dương nhìn mặt nhau với vẻ mặt lo lắng xót xa,họ dường như đang trao đổi bắng biểu hiện qua nét mặt,sự đau thương sâu thẳm trong ánh mắt"Chẳng lẽ con bé đang dần nhớ lại cái quá khứ đau thương đó sao...?"


    Ăn sáng xong Thiên Tư chào ba mẹ và sang nhà Tiểu Kì,Kỳ Quân cũng xin phép ra ngoài với lũ bạn.


    Nhìn bóng dáng cô bước đi bà Ngọc Hoa nhìn theo thở dài:


    - Nếu con bé nhớ lại cái quá khứ khủng khiếp đó liệu nó có chịu đựng nổi không?


    - Bà yên tâm chắc không sao đâu,chắc đó chỉ là giấc mơ bà đừng quá lo lắng mà hại sức khỏe-ông Dương nhẹ nhàng trấn an bà Ngọc Hoa cũng như đang trấn an chính bản thân ông,thật ra chính ông cũng không chắc rằng nếu sự thật đau thương đó một lần nữa được lật mở thì....

    ****------------------------------***
    Suzami, MonKeysầu đã cảm ơn bài viết này.
  4. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    CHƯƠNG 2: ĐƠN GIẢN

    Có những thứ vô cùng đơn giản lại làm ta vui làm ta thấy thoải mái,ước gì chúng cứ bình dị như thế mà trôi đi theo thời gian.

    Thiên Tư bước ra khỏi cổng khép cổng lại,nhìn ngôi nhà rồi quay bước,đột nhiên Thiên Tư cảm thấy yêu ngôi nhà này mặc dù nó không giàu có đồ sộ và có thế lực như nhà Tiểu Kì nhưng bình dị và tràn ngập sự yêu thương và tình cảm gia đình có lẽ đối với cô như thế đã là quá đủ, cô bước từng bước chậm để cảm nhận hương vị của bình minh,cảm nhận cuộc sống bình dị quanh cô,hưởng từng cơn gió dịu nhẹ thổi tung tóc cô mang theo mùi hương thoang thoảng của hàng phượng đang nở rộ hoa ven đường,bây giờ vẫn còn đang trong những ngày hè oi bức. Cô vừa kết thúc kì thi đại học đầy căng thẳng và kết quả tốt như cô mong đợi, cô và Tiểu Kì cùng đậu vào trường Đại Học Kinh Tế đúng chuyên nghành và ngôi trường mà cô mơ ước.Đang miên man suy nghĩ thì cô đã bước đến biệt thự nhà họ Ngạn tự bao giờ, cô giơ tay bấm chuông:

    Ting tong ting tong...

    Từ trong căn biệt thự một người phụ nữ trung niên bước ra trên môi với nụ cười phúc hậu:

    -Chào Dì Năm,Tiểu Kì có nhà không Dì?-Thiên Tư nhoẻn miệng cười hỏi nhưng cô thừa biết Tiểu Kì giờ này còn đang ngủ, đối với Tiểu Kì thì giấc ngủ vô cùng quan trọng,phải đánh giá Tiểu Kì chính là "con sâu ngủ" chính hiệu hàng Việt Nam chất lượng cao.

    -Cô Dương đến tìm tiểu thư,cô ấy còn đang ngủ mời cô vào-Dì Năm là quản gia nhà họ Ngạn cười tươi mở cổng và ra hiệu mời cô vào nhà,rồi đóng cổng lại đi theo sau cô vào nhà.

    Đây là ngôi biệt thự không quá cầu kì nhưng trang nhã nhìn vào cũng đủ biết người thiết kế vô cùng có mắt thẩm mĩ không chỉ thế còn là nhà kiến trúc thuộc bậc kì tài,biệt thự có màu chủ đạo là màu lam gần giống với màu Thiên Tư thích,cứ mỗi lần đến đây cô chỉ thích ngắm nhìn cây cảnh quanh biệt thự và đặc biệt là cái hồ sen nhỏ-đây là loài hoa mà cô thích nhất thuần khiết không quá nổi bật nhưng bên trong lại có hương thơm ngào ngạt,nó có phần khép kín như bản thân cô.

    Thiên Tư bước đến trước cửa thì gặp ông bà Ngạn đang ngồi trên sô-pha,họ ngước lên và mỉm cười hiền nhìn cô, ông bà Ngạn tuy giàu sang nhưng không hề xem thường những người nghèo khổ,ông bà rất mến Thiên Tư nên từ nhỏ Thiên Tư đã thân với Tiểu Kì cũng vì sự thân thiện của ông bà Ngạn.

    -Con chào hai bác,cho con rủ Tiểu Kì đi dạo sẵn tiện mua sắm luôn ạ.

    -Tâm Di đấy à,Tiểu Kì nó còn ngủ trên phòng con lên gọi nó đi,con bé này chẳng có gì hay chỉ có ngủ là nhất-bà Ngạn nói như trách móc đứa con gái ham ngủ.


    -Dạ,không sao để con lên gọi ạ-nói rồi Thiên Tư bước nhẹ nhàng lên phòng Tiểu Kì,cô chắc rằng "con sâu ngủ" đang say giấc nồng mơ màng về chàng hoàng tư nào rồi nên cô lại nảy ra ý định trêu trọc cô bạn.

    - Cạch-cô mở cửa một cách nhẹ nhàng nhất như không để chủ nhân của lãnh thổ không phát hiện ra kẻ đang xâm phạm lãnh thổ bất hợp pháp khi chưa được sự cho phép của chủ nhân.

    Bây giờ cô thấy gì nào,"con sâu ngủ" đang mỉm cười trong khi mắt vẫn nhắm nghiền trong chăn ấm nệm êm .


    Thiên Tư bước đến cái bàn cạnh giường Tiểu Kì vặn kim đồng hồ báo thức báo thức nhích đi hai phút so với thời gian hiện tại,và ngồi vào bàn đọc sách chờ xem kịch hay cô bắt đầu đếm ngược
    -3,2,1 action!-sau hai phut rốt cuộc cái đồng hồ báo thức yêu quí kia đã reo tiếng reo vang khắp phòng đánh động "con sâu ngủ" từ thiên đường rớt xuống địa ngục.

    "Tiểu Kì kute thức dậy đi học ,thức dậy đi học"-tiếng chuông báo thức đặc biệt vừa reo inh ỏi vừa rung"è.è..." lọt vào màng nhỉ của Tiểu Kì như một phản xạ có điều kiện cô bật dậy như lò xo lau vội nước bọt còn vương *** trên mép miệng do kĩ thuật ngủ siêu cấp, nhảy khỏi giường miệng lãi nhãi như bị trúng thuốc:

    -Chết rồi, chết rồi trễ học..trễ học rồi làm sao đây kì này chết chắc với ông thầy giám thị-vừa nói vừa bước đến phòng vệ sinh nhưng bước chân cô khựng lại,với đầu óc không phải là thông minh siêu hạng nhưng cũng không đến nỗi mất trí thì cô không hề vặn đồng hồ báo thức vậy tại sao sáng nay nó lại reo?


    Khoan đã hình như có gì đó không đúng và rất mờ ám ở đây rõ ràng cô đã có kết quả thi đại học,cho dù vậy vẫn còn trong kì nghĩ hè thì làm gì phải đi học cơ chứ.

    Vặn hết công suất của não bộ để suy nghĩ,Tiểu Kì đưa ra nghi vấn thứ ba hôm nay là ngày chủ nhật kia mà và kết luận cuối cùng của Tiểu Kì-nhà trinh thám tài ba đó là"bị lừa".


    Trong lúc Tiểu Kì suy nghĩ thì Thiên Tư hai bờ vai run lên cố nén cười vì điệu bộ ngốc chưa từng có của Tiểu Kì,cô ngồi canh bàn sách vờ lấy quyển sách ra đọc như để chứng minh mình hoàn toàn vô tội.

    Tiểu Kì từ từ xoay lưng lại quả đúng như cô dự đoán mình đã bị lừa và người lừa không ai khác là cái người đang ngồi bắt chéo chân mắt vẫn dán vào quyển sách thờ ơ với sự đời như thể dù quả địa cầu thân yêu bao bọc hàng tỉ con người có sụp đổ cũng chả liên quan.

    "Giỏi,rất giỏi kĩ thuật diễn rất tốt"

    Ánh mắt Tiểu Kì hằn lên tia giận dữ như xé nát cái con người trước mặt,phá gì không phá lại đi phá giấc ngủ của cô đúng là chán sống rồi,cô chống tay hai bên hong sâm sâm bước tới cái con người trước mặt đang quay lưng về phía cô.Như biết được sự giận của đối phương Thiên Tư chợt thấy lạnh sóng lưng rùng mình một cái,rồi quay lưng lại nhoẻn miệng cười tươi rói gương măt và ngữ điệu thể hiện rõ"ta vô tội":


    - Ồ, Tiểu Kì bà thức rồi à,tôi mãi đọc sách nên không biết bà dậy.


    - Bà làm điều ác sợ bị vạch trần sao phải ngạc nhiên khi tôi thức thế?-hỏi một câu như để tội nhân biết ăn năn hối lỗi mà nhận tội với ngụ ý"nói ra biết điều ta tha cho".


    - Ấy, tôi nào có làm gì xấu chứ đừng nghĩ xấu như thế-tên tội nhân này gang lì thật bị bắt quả tang vẫn cố chối cãi cơ đấy.


    - Bà diễn hay thật sao không thi vào trường nghệ thuật thi vào trường kinh tế làm gì?-Tiểu Kì ta nổi giận rồi nhé,vừa nói cô vừa xắn tay áo để chuẩn bị công kích đối thủ.


    Thiên Tư xua xua tay miệng vẫn cười chân thì chuẩn bị tư thế co chân chạy cho nhanh,nhưng lại không nhanh bằng Tiểu Kì cô đã nhanh hơn tóm cô bạn và thọt vào những nơi nhạy cảm của Thiên Tư để cô cười ra nước mắt điển hình chỗ nhạy cảm của Thiên Tư chính là eo,cứ chạm vào là cô không ngừng cười,vừa thọt Tiểu Kì vừa nói trong tiếng cười

    -Cho bà chết,dám lừa tôi hả,hehe...!


    Dường như sắp hết chịu đựng được cô giơ tay đầu hàng để được yên thân nếu không cô chỉ sợ mình cười sái cả quai hàm thì khổ.


    - Lần sau chừa nhá,cấm phá giấc ngủ của người khác -Tiểu Kì buông cô ra và đi vào nhà vệ sinh nãy giờ lo giỡn mà cô quên mất việc làm vệ sinh cá nhân.

    -Rồi...,rồi lần... sau... không dám ..nữa-cô vẫn cười nói trong ngắt quãng,bây giờ cô đã thấu hiểu vì sao không nên để điểm yếu cho người khác biết.

    -À..ến..ây ..ó..iện..ì?(bà đến đây có chuyện gì)-Tiểu Kì đang đánh răng nói vọng từ trong nhà vệ sinh.

    -Tôi định rủ bà đi dạo sẵn tiện mua sắm,hôm nay chủ nhật đông đúc chắc chắn rất vui-cô đang cầm quyển sách và nằm trên giường Tiểu Kì,cô nhìn quanh phòng một màu hồng độc nhất hèn gì Tiểu Kì yêu đời như thế.

    -Ừm,..ợi át(ừm đợi lát).

    ***-------------------------***
    MonKey cảm ơn bài này.
  5. MonKey Member

    Làm thành viên từ:
    16 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    779
    Đã được thích:
    127
    Điểm thành tích:
    43
    Giới tính:
    Nữ
    Nàng cho chữ to lên tí là Ok, truyện rất hấp dẫn a
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này