Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. TrinaJane Member

    Làm thành viên từ:
    13 Tháng tư 2014
    Số bài viết:
    51
    Đã được thích:
    32
    Điểm thành tích:
    17
    Giới tính:
    Nữ
    Và làm sao thì phải đọc tiếp ms bít đc :v
    Sầu cảm ơn bài này.
  2. Sầu Đầy tớ nhân dân!

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,175
    Đã được thích:
    544
    Điểm thành tích:
    203
    ừa anh đợi :55.jpg:
  3. TrinaJane Member

    Làm thành viên từ:
    13 Tháng tư 2014
    Số bài viết:
    51
    Đã được thích:
    32
    Điểm thành tích:
    17
    Giới tính:
    Nữ
    Yến và Mạnh đã lên Đà Lạt được hơn ba tuần. Họ sống cùng với vị bác sĩ Thomas trong ngôi biệt thự của gia đình Mạnh. Nhưng thật không may cho họ, sau khi cả hai lên ở được gần hai tuần, vị bác sĩ đáng kính ấy đã qua đời. Điều đó làm cho Yến suy sụp tinh thần kinh khủng, những giọt nước mắt dài cùng với nỗi buồn man mác không thể diễn tả thành lời đã hiện lên trên gương mặt Yến một cách rõ ràng.

    _ Yến à!- Mạnh nhẹ nhàng xoay người Yến.- Mọi việc rồi sẽ ổn thôi.

    _ Nhưng...dường như...tất cả mọi thứ...dường như đang chống lại em.- Yến nói một cách khó khăn.- Em...

    _ Nghe anh nói này.- Chất giọng của Mạnh đầy cương quyết nhưng cũng rất đỗi dịu dàng.- Mọi việc là do chúng ta quyết định. Anh không tin không có bác Thomas, chúng ta không làm gì được. Anh tin kì tích sẽ xảy ra.

    _ Kì tích ở đâu anh?- Yến ngẩn đầu lên hỏi Mạnh.- Kì tích ở đâu khi...em chẳng thể nuốt trôi bất cứ thứ gì bởi vì sau khi ăn vào là em lại nôn ra. Kì tích ở đâu khi mà...những vết bầm tím thường xuyên xuất hiện trên khắp người em, trên tay, trên lưng, trên chân em và chúng chả hề khiến em đau. Kì tích ở đâu khi mà...mỗi một ngày trôi quan là tần suất ngất lên ngất xuống của em không hề giảm. Anh nói em nghe đi! Kì tích ở đâu?

    Mạnh không nói gì, anh chỉ vòng tay qua ôm lấy đôi vai đang run lên dữ dội của Yến. Yến áp gương mặt mình vào trong vồng ngực của Mạnh và khóc nức nở.

    _ Em...em không muốn trở thành kẻ bi quan...nhưng...hiện tại không thể khiến em nghĩ khác đi được anh à. Em chỉ còn hơn hai tháng nữa thôi. em muốn là một điều gì đó cho bố mẹ em...cho anh và cho chính mình...Nhưng mà...

    _ Anh hiểu! Yến à anh hiểu mà!

    Nói đoạn Mạnh áp nhẹ gương mặt mình lên mái tóc của Yến rồi đặt lên đó một nụ hôn thật sâu. Anh khẽ nhắm mắt lại như thể anh đang cố gắng kiềm ném một điều gì đó vậy. Hít một hơi thật sâu, Mạnh nhẹ nhàng dịch Yến ra, anh nhìn thẳng vào mắt cô và hai tay anh giữ chặt lấy vai cô.

    _ Đúng là...tất cả mọi thứ đang chống lại chúng ta nhưng Yến à, hứa với anh là em đừng từ bỏ hi vọng nha. Còn thời gian nghĩa là còn hi vọng, cho dù thời gian rất ngắn ngủi và hi vọng cũng rất mong manh. Hãy hứa với anh, em sẽ không bi quan nữa, em sẽ chỉ cần sống thật trọn vẹn cuộc đời mình thôi và làm cho nó có ý nghĩa trong mỗi thời khắc mà thôi. Hứa với anh cho dù có bất kì điều gì xảy ra thì em cũng phải thật mạnh mẽ bởi vì đó mới chính là em, hãy tìm lại em của ngày xưa, một Ngọc Yến mà anh đã từng biết. Một Vương Dương Ngọc Yến tự tin, kiêu hãnh, lạc quan yêu đời và mạnh mẽ. Được không Yến?

    Yến đưa đôi mắt ngấn lệ của mình nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy đầy cương quyết của Mạnh. Đôi mắt ấy chứa đựng một niềm tin mãnh liệt không thể nào lay chuyển được. Đôi mắt ấy chứa đầy ánh sáng của hy vọng và dường như thứ ánh sáng ấy đang mỗi lúc một sáng hơn. Và đôi mắt ấy còn là một đôi mắt ra lệnh nữa, sự cương quyết của Mạnh khiến cô không thể không nghe theo. Yến khẽ gật đầu.

    Một nụ cười được vẽ trên gương mặt của Mạnh khiến cho cả gương mặt anh tỏa sáng. Bàn tay của anh nhẹ nhàng nâng gương mặt của Yến lên. Thật nhẹ nhàng, Mạnh ghé sát gương mặt mình vào gương mặt Yến. Trán rồi sống mũi và chóp mũi của cả hai từ từ chạm vào nhau. Khẽ nhắm mắt lại, Mạnh đặt môi mình lên đôi môi mềm của Yến...

    ...Yến từ từ nhắm mắt lại và hơi thở của cô hốt nhiên phiêu tán khi đôi môi của Mạnh chạm vào đôi môi của cô. Một nụ hôn thật dịu dàng và ngọt ngào làm sao. Giọt nước mắt từ khóe mắt của Yến lăn dài xuống gò má của cô và nó khiến cho nụ hôn của cả hai trở nên mặn chát. Cứ như đó là sự chia li sắp đến gần, rất gần vậy...

    ...Mạnh từ từ buông tay của mình ra khỏi gương mặt Yến và đặt nó lên vai cô. Một cách tự nhiên, bàn tay ấy rượt xuống cánh tay Yến và nó tìm đến eo của cô. Thật nhẹ nhàng, Mạnh vòng tay mình qua eo của Yến và ôm chặt lấy cô...

    ...Đôi môi của Mạnh vẫn khẩn khoản trên đôi môi của Yến. Hới thở có phần gấp gáp của họ quyện chặt vào nhau. Nụ hôn say đắm và rất ngọt ngào cứ như thể đây là lần đầu tiên họ hôn nhau và cũng có thể đó là nụ hôn cuối cùng vậy...

    Ánh mặt đang trời dần buông xuống, khuất sau những ngọn núi phía xa tạo nên những vệt sáng dài mỏng và yếu ớt, gió heo mây khẽ lay động những đầu ngọn cỏ khiến cho cảnh vật nơi này trở nên hoang vu hơn. Yến tựa đầu vào vai Mạnh, cô khẽ nhắm mắt để lắng nghe tiếng thời gian đang chầm chậm trôi, để lắng nghe hơi thở của Mạnh...Máy MP3 vẫn cứ chạy từ bài này đến bài khác từ lúc chiều giờ khiến cho một bên tai của Yến có phần đau nhưng cô vẫn không muốn tháo nó ra chỉ đơn giản vì cô đang nghe những bài hát hay thật hay cùng với người cô yêu “...I’ll love you till I die. Deep as sea. Wide as sky. The beauty of our love paints raibowns. Everywhere we go. Need you all my life. You’re my hope...” (...Em sẽ yêu anh đến khi em không còn trên đời này nữa. Sâu như đại dương. Rộng như bầu trời. Vẻ đẹp tình yêu của hai ta sơn sắc cầu vồng. Cho dù đến chân trời góc bể. Em cần anh trong cuộc sống của em. Anh là niềm hy vọng của em...)

    Yến ngước mắt lên nhìn bầu trời, bầu trời đang dần nhuộm màu vàng óng. Những đám mấy vẫn trôi lượng lờ trên tầng không, chậm chạp. Đôi mắt của cô chợt léo sáng lên.

    _ Anh nhìn kìa!- Yến reo lên như một đứa trẻ và cô đưa tay chỉ lên bầu trời.

    Mạnh nhìn theo hướng tay của Yến. Một chòm mây có hình như một đôi cánh đang chầm chậm trôi về phía chân trời.

    _ Giống như đôi cánh quá anh há?- Yến quay về phía Mạnh.

    _ Uhm! Đây là lần đầu tiên anh thấy một đám mây như thế đấy.

    Mạnh quay sang nhìn Yến và anh nhận ra trong đôi mắt của cô đang ánh lên một thứ ánh sáng kì lạ, nó cứ như là một niềm vui thích của trẻ thơ, không chút vướng bận gì cả. Mạnh khẽ mỉm cười rồi anh từ từ đưa mắt ngước nhìn lền bầu trời, anh khẽ nhắm mắt lại và cầu nguyện. Anh cầu cho thời gian sẽ dừng lại ở khoảnh khắc này để anh mãi mãi được nhìn thấy nụ cười ngập tràn niềm vui thích, hạnh phúc của Yến. Anh cầu cho kì tích sẽ xảy ra để cho Yến sẽ khỏi bệnh và sống một cuộc sống tràn ngập yêu thương, hạnh phúc, Yến xứng đáng được hưởng điều đó. Đã có không ít lần anh cầu cho người bị căn bệnh đó là anh chứ không phải là Yến, bởi vì cô còn quá trẻ để chết.

    _ Nếu như đôi cánh ấy là em...- Yến lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của Mạnh.- Em sẽ bay về phía anh. Em không sẽ bay về phía chân trời đâu.

    _ Sao thế?- Mạnh quay về phía Yến tò mò và dường như đôi môi anh đang khẽ mỉm cười.

    _ Vì em không muốn mình cô đơn hơn nữa, em...em yêu anh, yêu nhiều lắm.

    Yến khẽ cúi mặt xuống để giấu đôi gò má đang dần ửng lên của mình.

    Nụ cười trên môi của Mạnh được vẽ lên một cách hoàn hảo. Thật nhẹ nhàng, anh ngồi dịch về phía Yến rồi vòng tay ôm cô vào lòng.

    Yến tựa đầu mình vào vồng ngực của Mạnh. Thật bình yên và ấm áp làm sao! Một dòng chảy âm ấm từ từ len ra khỏi mũi của Yến đem theo cái vị mằn mặn. Không cần quyệt tay Yến cũng biết cô đang bị chảy máu, cô nhẹ nhàng đưa tay về phía trước rồi chậm rãi đưa tay lên chận nhẹ mũi lại để máu không chảy ra ngoài.

    _ Anh sẽ không để em trở thành thiên thần đâu.

    _ Thế...thế lỡ như...em muốn bay thì sao?

    _ Em sẽ được bay nhưng...anh nghĩ là...uhm...em sẽ trở thành một nàng tiên cụt cánh.

    _ Tiên cụt cánh?

    _ Uhm! Khi một nàng tiên không còn có đôi cánh nữa thì nàng sẽ không thể bay được nữa.

    _ Nhưng...tiên cụt cánh...xấu lắm.

    _ Yến của anh thì lúc nào cũng đẹp cả.

    _ Lại thế nữa rồi!

    _ Anh nói thật mà. Yến à! Hãy cho anh được ích kì một lần được không?

    Mạnh nhẹ nhàng dịch người Yến ra cùng lúc đó cô vội đưa cả bàn tay lên quệt sạch máu ở mũi và hy vọng trong thứ ánh sáng nhàn nhạt của buổi hoàng hôn này Mạnh sẽ không nhận ra là cô đang bị chảy máu.

    _ Anh sẽ cho em bay nhưng anh không thể nào để em lìa xa anh được. Anh yêu em và anh rất cần em. Nhiều lắm!

    _ Chúng ta đang cố gắng mà!- Yến cố gắng nói một cách trơn tru qua hơi thở đang dần đứt quãng.- Em cũng không muốn rời xa anh đâu.

    Mạnh nở một nụ cười và rồi anh lại ôm Yến vào lòng.

    Đôi mắt của Yến đang mỗi lúc trở nên nặng trĩu. Cô cố gắng mở đôi mắt ra nhưng nó vẫn đang khép lại...

    _ Mạnh à!- Yến thì thầm.

    _ Uhm!

    _ Em yêu anh...nhiều lắm!

    Đoạn bàn tay của Yến buông thỏm xuống đùi của Mạnh.

    _ Yến à! Yến!

    Mạnh vội lay người Yến. Sự hoảng loạn nhanh chóng chiếm toàn bộ tâm trí anh.

    _ Yến! Tỉnh lại đi Yến! Yến à! Yến! Anh xin em! Tỉnh lại đi Yến!

    Những giọt nước mắt bắt đầu thi nhau lăn ra khỏi mắt của Mạnh. Con trai không được khóc, con trai phải mạnh mẽ. Đúng thế! Nhưng không một ai chỉ cho anh cách đối mặt với chuyện này cả, đối mặt với chuyện người con gái anh yêu đang ra đi. Mạnh ôm thật chặt lấy Yến và áp gương mặt anh vào mái tóc của cô...
  4. TrinaJane Member

    Làm thành viên từ:
    13 Tháng tư 2014
    Số bài viết:
    51
    Đã được thích:
    32
    Điểm thành tích:
    17
    Giới tính:
    Nữ
    ...Mùa hạ năm sau...

    Mạnh vẫn đứng lặng im dưới gốc cây năm xưa. Đôi mắt anh mơ màng dõi theo về một nơi nào đó thật xa xăm. Nơi cuối chân trời, mặt trời đang dần khuất xuống núi và ánh sáng màu vàng nghệ của nó đang dần lan tỏa khắp bầu trời. Xa xa, nơi tiếp giáp giữa trời và đất có một thứ ánh sáng màu xanh khá nhòe và mờ đang dần xuất hiện. Anh ngẩn đầu lên nhìn bầu trời mùa hạ. Đã về tối rồi mà bầu trời vẫn trong và cao. Dường như nó còn cao hơn lúc nãy, trước khi trời đổ trận mưa rào thì phải. Mạnh xoay người về phía sau và chậm rãi bước từng bước vào nhà. Ánh cầu vồng phía sau nhà chợt hiện lên mờ mờ ảo ảo. Không ngờ cái ánh sáng sắm tàn kia lại có thể làm nên một ánh cầu vồng, ánh cầu vồng ấy vẫn còn rực rỡ lắm. Mạnh khẽ mỉm cười và anh nhận ra một đôi cánh đang bay về phía cuối trời. Mở cổng nhà, Mạnh vội vàng ra sân sau của ngôi nhà.

    _ Ah anh Mạnh!- Thảo Lam reo lên.- Đây, mọi người để sẵn chỗ cho anh rồi đó.

    Vừa nói, Thảo Lam vừa đưa tay chỉ vào chiếc ghế còn trống duy nhất.

    Mạnh đưa mắt nhìn về phía chiếc ghế gỗ màu trắng có khét hình trái tim lưng ghế của mình bỗng chốc có đầy hình trái tim màu hồng.

    _ Lại là em bày trò phải không?- Mạnh hất hàm về phía Lam.

    _ Hổng dám đâu!

    Thảo Lam vừa lắc đầu vừa làm mặt xấu trêu Mạnh khiến cả nhà cười nghiên ngả.

    Lắc đầu ngán ngẩm, Mạnh kéo ghế ngồi xuống, cạnh Yến.

    _ Nào!- Bố của Mạnh đứng hẳn lên.- Chúng ta chúc mừng cháu Yến tai qua nạn khỏi và đã thi đậu vào trường múa.

    Đoạn cả gia đình Mạnh và gia đình Yến đứng lên nâng ly. Tiếng cười nói vui vẻ và dần lan tỏa vào không khí.

    _ Này!- Mạnh quay về phía Yến và nói âm lượng vừa đủ nghe.- Anh vừa thấy một đôi cánh đấy.

    _ Chả liên quan gì đến em!

    _ Ơ! Thế anh tưởng em muốn bay chứ?!

    _ Vâng! Nếu anh muốn, bây giờ em sẽ bay.- Yến quay sang nhìn Mạnh đầy thách thức.- Mà em mà bay thì đố anh giữ được em đây.

    Mạnh ghé sát vào tai Yến.

    _ Anh sẽ không để em bay đi lần nữa đâu Yến à!

    Yến khẽ mỉm cười. Cô vội quay mặt đi.

    _ Thôi anh ăn đi!


    Mạnh khẽ mỉm cười và nhẹ lay người Yến. Cả hai người cùng ngước nhìn về phía bầu trời. Ánh cầu vồng vẫn còn đó, màu đã nhạt đi nhưng vẫn còn đẹp lắm...
    SầuTramkute đã cảm ơn bài viết này.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này