Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. TieuNguu Member

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng năm 2013
    Số bài viết:
    33
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nam
    GIANG H
    CHI TRUYN





    Giang hồ võ lâm Nhất Thánh Tam Tộc Ngũ Gia Thất Phái Cửu Cung Thập Quốc .

    Giang hồ , phong vân biến đổi , sinh tử trong chớp mắt .

    Giang hồ , nhân tại giang hồ , khó được như ý mình .

    Giang hồ có không ít truyền thuyết điển tích , dưới đây là một vài mẩu chuyện về các cố sự trên giang hồ .

    Mời các vị nhân sĩ khách qua đường thưởng thức .


    NHT THÁNH NGŨĐI TH GIA THIÊN


    HÀN PHONG GIA
    CHI TRUYN

    [IMG]
    Băng Hỏa Phong ,

    Một trong những ngọn núi nổi tiếng nhất Thần Châu .

    Một bên núi là nham thạchđỏ rực sôi sục tỏa hơi nóng ghê người .

    Một bên núi là băng giá vạn năm tỏa hàn khí buốt giá xương thịt .

    Trên đỉnh núi có một người , chỉ một người .

    Người này đã đứng ở đây từ rất lâu rồi , đã từ hàng trăm năm trước rồi .Ông ta được võ lâm giang hồ xưng tụng là Băng Hỏa Chi Thánh .

    Từ hơn năm mươi năm nay chưa có một ai đến đây , chưa một ai .

    Nhưng hôm nay đã có một người đến đây , một thanh niên trẻ tuổi .

    Trên đỉnh núi , một già một trẻ , già quay lưng lại với trẻ , trẻ lại nhìn về một nơi thật xa xăm , cả hai , đứng lặng lẽ .
    [IMG]
    Băng Giả Chi Thánh lên tiếng , giọng nói lạnh lẽo như băng tuyết :

    “ Chàng trai trẻ , cậu đến đây có việc gì ? ”

    Thanh niên trẻ tuổi vẫn như nhìn về một nơi nào nào đó xa xôi mờ ảo trong sương khói , y trả lời , giọng nói còn lạnh hơn cả băng tuyết :

    “ Ta đến đây để tìm một thứ và lấy một thứ ! ”

    Băng Hỏa Chi Thánh cất tiếng , giọng nói nóng bỏng như liệt hỏa :

    “ Tìm một thứ ? ”

    Thanh niên trẻ tuổi không nói gì lững thững bước lên trước mặt Băng Hỏa Chi Thánh , bước đến sườn Tây . Băng Hỏa Phong có hai sườn núi sườn Đông và sườn Tây , phía bên kia sườn Đông là đất Thần Châu rộng lớn phì nhiêu sầm uất , phía bên kia sườn Tây là dãy núi U Minh Thiên âm u tràn ngập ma khí . Sườn Tây còn có một thứ rất đáng sợ , khô lâu bạch cốt sơn ! Một sườn núi trải đầy xương cốt , trên vài bộ xương cốt vẫn còn vương vài mảnh vải rách nát .

    Người thanh niên cẩn thận lục lọi tìm kiếm trong đám xương cốt , y nâng từng chiếc đầu lâu từng mảnh xương cốt đã sẫm màu như nâng niu một nụ hoa sắp tàn úa , ánh mắt y lạnh lẽo như băng giá phút chốc lại lóe lên một tia hy vọng , phút chốc lại lóe lên một tia vui mừng nhưng tất cả hy vọng , tất cả vui mừng đều nhanh chóng tàn lụi đi , nhanh chóng héo úa đi .

    Y tìm kiếm không ngừng nghỉ từ đỉnh núi xuống tận chân núi từ sáng đến chiều tối nhưng có vẻ như y vẫn chưa tìm được thứ y cần tìm . Y quay trở về đỉnh núi , đứng sau lưng Băng Hỏa Chi Thánh , lạnh lẽo .

    Hoàng hôn lại đến , tà dương nhuốm lên vạn vật một màu thê lương .

    Băng Hỏa Chi Thánh cất tiếng , nhẹ nhàng trầm ấm :

    “ Chàng trai trẻ , cậu đã tìm được thứ cần tìm chưa ? ”

    Người thanh niên trả lời , giọng nói vẫn lạnh lẽo băng hàn không hề có chút mệt mỏi :

    “ Thứ ta cần tìm ta vẫn chưa tìm được có lẽ ta sẽ không tìm được dù là cả đời này ta cũng không thể tìm ra được … ”

    Nói đến đây giọng điệu lại trở nên u oán thê lương tựa như tâm sự trùng trùng chất chứa muôn ngàn . Y nói tiếp :

    “ Nhưng thứ cần lấy nhất định ta sẽ lấy được ! ”

    Trong lời nói lại ẩn tàng sát khí .

    Băng Hỏa Chi Thánh vẫn đứng quay lưng lại với y , thốt :

    “ Chàng trai trẻ , cậu cần lấy thứ gì ? ”

    Người thanh niên trả lời , giọng noi trở nên lạnh lẽo như xưa :

    “ Cái đầu của ông , Băng Hỏa Đệ Nhất Thánh ! ”

    Băng Hỏa Chi Thánh không hề có chút ngạc nhiên , ông thốt :

    “ Chàng trai trẻ , cậu là người của Ma Môn Hắc Đạo ? ”

    Người thanh niên trả lời :

    “ Đương nhiên không phải ! ”

    Băng Hỏa Chi Thánh ngước nhìn bầu trời đang nhộm một màu đỏ
    rực rồi dần dần chuyển sang tím ngắt .

    Ông thở dài rồi cất tiếng hỏi :

    “ Chàng trai trẻ , cậu tên là gì ? »

    Người thanh niên ánh mắt hờ hừng trả lời :

    « Hàn Phong ! »

    Y nói tiếp :

    « Hàn Phong là họ không phải là tên , ta không cần có tên ! »

    Hàn Phong từ từ chạm vào chuôi đao giắt trên lưng , y cất tiếng .

    Giọng của y có pha chút ai oán có lẫn chút phiền muộn tựa như đang nói với chính mình tựa như đang nói với ai đó ở một nơi thật xa xôi tăm tối :

    « Năm mười tuổi ta đã luyện đao , năm mười bảy tuổi ta tự sáng tạo ra đao pháp cho riêng ta đến nay hai mươi tuổi lại sáng tạo ra một lộ đao pháp nữa . Lộ đao pháp này có tên là … »

    Đao đã rút ra khỏi vỏ rồi .

    Rút ra rồi .

    Là một thanh đoản đao .

    Đao có nhiều loại trường đao , cự đao , song đao , đơn đao ; mỗi loại đều có một thế mạnh riêng , một nhược điểm riêng . Giang hồ thường nói « Dài thì mạnh , ngắn thì hiểm » và cũng thường nói « Dài đánh xa , ngắn đánh gần » , đoản đao không thể đánh xa lại càng không có uy lực bá đạo của đao hơn nữa cũng không thể hiểm ác như đoản kiếm vì đao không thể đâm được chỉ có thể chém .

    Đoản đao cũng vậy , chỉ có thể chém ngoài ra không còn thế mạnh nào khác , dùng đoản đao tức là bỏ đi gần như các thế mạnh vốn có của đao .

    Hàn Phong dùng đoản đao , trước giờ y chỉ dùng đoản đao . Y nói tiếp :

    « … Hàn Phong đao pháp ! »

    Đao vừa rút ra khỏi vỏ , gió đột nhiên nổi lên tỏa ra hàn khí lãnh lệ băng hàn .

    Băng Hỏa Chi Thánh chợt thốt :

    « Quả nhiên lạnh lẽo ghê người ! »

    Hàn phong là gió lạnh , gió lạnh như băng như tuyết , lạnh đến nỗi cả bầu trời tím ngắt cũng phải run rẩy lạnh đến nỗi vầng tà dương ấm áp cũng trở nên lặng lẽ cô tịch .

    Hàn Phong vẻ mặt vẫn lạnh lẽo âm trầm giờ lại có chút tà dị :

    « Hàn Phong đao pháp của ta tổng cộng có bảy thức , ta hy vọng không cần phải dùng đến chiêu thứ bảy để lấy cái đầu của ông nếu không … »

    Y bất chợt thở dài , tiếng thở dài như tiếng thở dài của thiên cổ ngàn năm vang vọng trong buổi chiều tàn nguyệt khuyết . Y dừng lại một chút rồi nói tiếp :

    « Đắc tội ! »

    Đao vung lên rồi .

    Vung lên rồi .

    Cả bầu trời như rách toạt ra .

    Tà dương đã thê lương nay lại càng thê lương hơn , khô cốt đã tang thương nay lại càng tang thương hơn .

    Bầu trời đang tím ngắt nay như chợt đổi màu , một màu xám xịt lãnh khốc cô tịch .

    Hàn Phong đao pháp !

    --- Đệ Nhất Thức !

    --- Cốt Nhục Phân Ly !

    Cốt nhục tình thâm .

    Con cái có thể bỏ rơi cha mẹ nhưng trước giờ cha mẹ lại không bao giờ bỏ rơi con cái . Người mẹ chịu không biết bao nhiêu đau đớn khổ sở mới sinh ra được con cái , người cha gồng gánh không biết bao nhiêu khó khăn chông gai của cuộc đời mới nuôi con cái trưởng thành . Cha mẹ , bất kì cha mẹ nào cho dù là hạng cùng hung cực ác cũng đều thương yêu con cái cả .

    Nếu hỏi tại sao họ lại thương yêu con cái đến vậy thì câu trả lời thật ra rất đơn giản .

    Vì đó là cốt nhục của họ !

    Vì đó là con cái của họ !

    Cốt nhục phải phân ly phải chia xa có thể là một giờ một ngày một tháng một năm mười năm thậm chí là mãi mãi .

    Còn có nỗi đau đớn nào còn có nỗi thống khổ nào hơn ?

    Gió nổi lên rồi .

    Đã nổi lên rồi .

    Gió , lạnh lẽo , thật lạnh lẽo .

    Gió , thật tàn nhẫn , vô cùng tàn nhẫn .

    Gió , như đang khóc , giọng khóc thật nghẹn ngào tựa như u oán
    ngàn vạn kiếp tựa như nỗi nhớ nhung khắc khoải in vào bầu trời xám xịt kia .

    Gió , như hình bóng người mẹ già đứng bên cửa hôm mai ngóng chờ đứa con lâu ngày đã không về , hình bóng ấy run rẩy trong cơn gió lạnh , hình bóng ấy , hàng lệ ấy , tuôn rơi .

    Rơi trên nỗi nhớ thương khôn nguôi .

    Rơi trên nỗi ngóng chờ đã sắp khô héo tàn úa .

    Hàng lệ ấy , tan biến .

    Một quầng liệt hỏa khổng lồ vần vũ trên không trung .

    Như thiêu rụi nỗi nhớ , nỗi ngóng chờ , nỗi đau đớn thiên thu thành
    tro ! Thành bụi !
    CHỦ ĐỀ NGẪU NHIÊN CÙNG CHUYÊN MỤC
    CHIA SẺ Share






    Chia sẻ trang này

  2. TieuNguu Member

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng năm 2013
    Số bài viết:
    33
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nam
    Băng Hỏa Chi Thánh chỉ khẽ động hữu chưởng .

    Nham thạch đỏ rực từ phía hữu Băng Hỏa Phong lập tức tuôn trào ra cuồn cuộn , bay thẳng lên bầu trời hóa thành một con rồng lửa há cái mồm đỏ lòm bổ về phía Hàn Phong .

    Hỏa kình thiêu đốt hàn khí của thanh đoản đao .

    Nhiệt khí hoàn toàn làm tan biến lệ khí của đao chiêu .

    Hàn phong đã bị thiêu rụi .

    Con rồng lửa vẫn bổ về phía Hàn Phong , khí thế không hề giảm sút .

    Hàn Phong lạnh lùng thu đao , ánh mắt lóe lên một tia sát khí .

    Hàn Phong đao pháp !

    --- Đệ Nhị Thức !

    ---- Thủ Túc Tương Tàn !!!

    Người ta thường nói huynh đệ tình thân như thủ túc , nay thủ túc tương tàn lẫn nhau , là bi kịch của gia đình , là đại bi kịch của nhân gian .

    Còn gì đau xót hơn khi chứng kiến cảnh huynh đệ tình thâm chém giết lẫn nhau , là vì cái gì ? Xung đột ? Tiền tài ? Quyền lực ? Hay là tình yêu ?

    Dù thế nào đi chăng nữa huynh đệ tương tàn cũng để lại oán hận cừu thù khó phai , cho dù có bị chôn vùi hàng ngàn hàng vạn năm .

    Thanh đoản đao của Hàn Phong bổ thẳng vào đầu con rồng lửa , thanh đao ấy , như mang theo hàng ngàn hàng vạn oán hận của nhân gian thương sinh , như chất chứa phiền não của hàng ngàn hàng vạn kiếp người bể dâu .

    BÙNG !!!

    Oán hận phiền não hàng ngàn hàng vạn năm bùng nổ !

    Con rồng lửa nổ tung !

    Hóa thành muôn ngàn đóa hoa lửa rực rỡ trên không trung .

    Đao kình lạnh lẽo vẫn bổ về phía Băng Hỏa Chi Thánh , oán hận vẫn triền miên không dứt tựa như bất tận .

    Băng Hỏa Chi Thánh không hề quay đầu nhìn lại , tả chưởng khẽ động .
    Băng vạn năm bên phái tả Băng Hỏa Phong khẽ động đậy , khẽ cựa quậy rồi bùng nổ thành một đóa hoa tuyết lung linh trong suốt như lưu ly . Đóa hoa tuyết e ấp chầm chậm nở ra bên trong là một con Hổ bằng băng khổng lồ , sống động như thật .

    Con Hổ băng cất tiếng gầm thét lao về phía Hàn Phong .

    Hàn khí của Băng Hổ còn lạnh lẽo hơn cả ngọn gió của Hàn Phong .

    Tiếng gầm của nó còn tàn khốc hơn cả ánh mắt của Hàn Phong .

    Băng Hổ chạm trán Đoạn đao .

    ẦM !!!

    Hàn Phong như một cánh hoa đào bay vút lên trong không trung kéo theo đó là một vệt máu đỏ tươi như cầu vồng in trên bầu trời tím ngắt .

    Hàn Phong bay xa gần hơn chục trượng dừng lại được , chút nữa là đã rơi xuống vực . Hàn Phong không ngừng thổ huyết , chiếc áo trắng tinh của y giờ đã nhuộm một màu đỏ tươi .

    Băng Hổ vẫn tiếp tục lao đến , hàn khí tỏa ra càng lúc càng lạnh buốt thịt da . Hàn Phong vẫn vậy , lạnh lùng tàn khốc . Trong ánh mắt của y đã không còn sát khí nữa , mà là loại khí tức vô cùng đáng sợ …

    Tử khí !

    Khí tức của cái chết !

    Khí vận của Địa ngục !

    Hàn Phong lại vung đao lên , đao vừa vung lên tựa như có hàng ngàn hàng vạn oan hồn dã quỷ cất tiếng gào thét , tràn lên cắn xé Băng Hổ .

    Hàn Phong Đao Pháp !

    --- Đệ Tam Thức !

    ---- Sinh Ly Tử Biệt !!!

    Tử khí trong phút chốc đã tràn ngập khắp Băng Hỏa Phong , hóa thành một lưỡi đoản đao khổng lồ đen sì . Hàn Phong khẽ động đoản đao trong tay , lưỡi đoản đao đen sì cũng động , là động nộ !

    Lưỡi đao đâm thẳng vào đầu Băng Hổ , Băng Hổ gầm lên một tiếng há toác miệng vồ vào lưỡi đao .

    KENG !!!

    Lưỡi đao vỡ nát .

    Băng Hổ cũng vỡ nát .

    Hàn Phong lại thổ ra một búng máu , nền đất trắng xóa tuyết giờ đã bị y nhuộm một màu đỏ thẫm . Y đột nhiên ngước lên bầu trời , hậm rãi đọc vài ba câu thơ đầy vẻ thê lương :

    “ Sáp sáp thu phong sinh,
    Sầu nhân oán ly biệt.…Biệt hậu duy sở tư,
    Thiên nhai cộng minh nguyệt … ”

    Lúc đó Băng Hỏa Chi Thánh cũng chậm rãi cất tiếng , ông dang rộng hai cánh tay áo :

    “ Liệt Hỏa triều dương ,
    Huyền Băng tụ đỉnh ,
    Âm Dương bổ khuyết ,
    Băng Hỏa giao dung !!! ”

    Tối cực của Băng Hỏa Thần Công , đỉnh phong trong đỉnh phong – Băng Hỏa Giao Dung !!!

    ẦM !!!

    Ngọn Băng Hỏa Phong như run rẩy như sụp đổ , nham thạch trào lên cuồn cuộn bắn lửa tung tóe , băng vạn năm cũng không ngừng nở thành muôn ngàn đóa hoa tuyết và mọc ra các băng trụ nhọn hoắc .

    Nham thạch cuộn lên không trùng thành một cột lửa khổng lồ , băng vạn năm cũng tụ các cột băng thành một cột băng tua tủa các băng trụ nhọn hoắc . Hai cột giao vào nhau , hóa thành một luồng khí xanh đỏ rực rỡ , luồng khí ấy lại hóa thành một thanh kiếm hình dạng cổ quái đâm về phía Hàn Phong .

    Thanh kiếm còn mang theo một thứ nữa , Khô lâu bạch cốt !

    Một nửa khô lâu bạch cốt bị thiêu đốt hóa thành một màu đen sì còn một nửa khô lâu bạch cốt bị đóng băng rồi vỡ vụn ra .

    Hàn Phong nhìn đống khô lâu bạch cốt đến lồi cả mắt ra ngoài , y gầm lên , lần đầu tiên y gầm lên , cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời của y .

    Hàn Phong lao lên , vung đao lên .

    Đao quang lóe lên một tia sáng tựa hình cầu vồng tựa hình mặt trăng .
    Cầu vồng khuyết !

    Vầng trăng khuyết !

    Hàn Phong Đao Pháp !

    --- Đệ Tứ Thức !

    ---- Ngọc Vẫn Hương Tiêu !!!

    Lưỡi đao xẻ đôi thanh Băng Hỏa Kiếm ra , xẻ đôi ra .

    Xẻ đôi được Băng Hỏa Kiếm trên người Hàn Phong cũng chịu không ít làn Kiếm khí bắn ra từ Băng Hỏa Kiếm , máu lại trào ra , bắn vào thinh không như nhuộm đỏ hoàng hôn , nhuộm một màu thật thê lương .
    Hàn Phong không lý gì đến vết thương , vẫn tiếp tục lao lên , y , lúc này , dường như đã phát điên !

    Dường như đã phát điên !

    Đao chiêu đứt đoạn .

    Đao kình gãy khúc .

    Đệ Tứ Thức cực kỳ cổ quái , càng nhìn càng cổ quái . Trảm mà như không trảm , đâm mà như không đâm , khó lường lộ số , dị ngụy đến cực điểm .

    Lưỡi đao trong phút chốc đã kề sát cổ của Băng Hỏa Chi Thánh , biến hóa trong đao chiêu đao thức ngay cả Băng Hỏa Chi Thánh cũng không nhìn rõ được .

    KENG !!!

    Lưỡi đao chẳng khác chém phải một bức tường thành bị phản chấn trở lại , cả Hàn Phong cũng chịu không ít dư lực , miệng lại thổ huyết . Y hô khẽ :

    “ Huyền Môn hộ thân cương khí ? ”

    Bên ngoài Băng Hỏa Chi Thánh có một lớp khí kình nửa đỏ nửa xanh một nóng một lạnh tạo thành một quả cầu hộ trạo bảo vệ Băng Hỏa Chi Thánh . Băng Hỏa Giao Dung đã đưa khí kình hộ thân của Băng Hỏa Chi Thánh đạt đến cảnh giới hộ thân đỉnh phong trong thiên hạ - Huyền Môn cương khí , cảnh giới thành tiên thành phật mà ai ai cũng ham muốn thèm khát .

    Băng Hỏa Chi Thánh cất tiếng thở dài :

    “ Chàng trai trẻ , Huyền Môn cương khí bách độc bất xâm , đao kiếm bất nhập , thủy hỏa vô kỵ , là loại hộ trạo không thể phá vỡ . Dù sao ta thấy cậu cũng không phải hạng cùng hung cực ác gì tốt nhất là nên dừng … ”

    Chữ “ lại ” chưa kịp nói ra đao kình đã ập đến .

    Đệ Tứ Thức !

    --- Ngọc Vẫn Hương Tiêu !!!

    Liên hoàn !

    KENG !!! KENG !!!

    Thanh đao không ngừng chém vào hộ thân cương khí , khí thế mạnh mẽ như vũ bão , điên cuồng bá sát , oán khí thù hận bốc lên tận trời cao . Hàn Phong gào lên :

    “ Dừng lại ? Ngươi bảo ta dừng lại khi chưa lấy được thứ cần lấy sao ? Ngươi thì biết cái gì ? Ngươi có biết … ”

    Y bị lực phản chấn bắn ra cả mấy trượng , máu phun thành một vòi dài . Y , lại tiếp tục lao lên , lại tiếp tục vung đao lên .

    Đệ Tứ Thức !
    --- Ngọc Vẫn Hương Tiêu !!!

    Y lại gào lên :

    “ … Dưới đống hài cốt kia … là nàng ! Là xương cốt của nàng ! Người mà ta yêu thương nhất cũng là người yêu thương ta nhất , nàng là người của Ma Môn , là người của Ma Môn ngươi có biết không ? ”

    Hàn Phong lại lại bị chấn bay lần nữa , lúc này bàn tay cầm đao của y đã rách toạc , máu me dầm dề ướt thẫm cả đoản đao .

    BỊCH !!!

    Hàn Phong rơi xuống nền đất đầy tuyết , mặt đất lập tức lún xuống thành một hố sâu , tuyết bắn tung tóe trắng xóa cả một khoảng không .

    Hàn Phong nằm đó , im lìm tựa như đã chết .

    Băng Hỏa Chi Thánh nhìn Hàn Phong đầy vẻ thương tiếc , ông lại thở dài , tiếng thở dài đầy tang thương , như của ngàn năm tuế nguyệt .

    Hàn Phong khẽ động đậy , chỉ khẽ động đậy nhưng sát khí đã tỏa ra ngùn ngụt xung thẳng bầu trời , sát khí khiến bầu trời cũng phải biến sắc thành một màu đỏ rực .

    Y chống một tay lên đất rồi từ từ vươn mình dậy , khi vừa đứng dậy được y đã lảo đảo tựa như muốn ngã . Nhưng y không ngã , y chậm rãi cất tiếng :

    “ Mười năm trước , cũng tại nơi này , ông , đã giết chết nàng ấy . Nàng ấy cùng một trăm môn nhân của Ma Môn Băng Nguyệt Cốc hôm đó tiến hành ám sát ông cuối cùng tất cả đều bị ông giết sạch , giết sạch ! Khi ta nhận được tin nàng ấy chết , ta không nói gì cả ta cũng không làm gì cả , ta lúc đó vốn không biết nên nói gì cả vốn không biết nên làm gì cả . Ta không khóc không nhỏ một giọt lệ dù bên trong tim ta đang bật khóc đang rỉ máu bởi ta biết nàng ấy là người của Ma Môn , ông là Chính đạo , ông giết nàng ấy là vì duy trì chính nghĩa , vì bảo vệ Thần châu khỏi sự xâm lăng của Ma Môn . Nhưng … ”

    Hàn Phong lại lao lên , lại vung đao lên .

    Y gào thét , tiếng thét thương tâm , cực kỳ thương tâm , nếu lúc này có người nào đó vô tình nghe được ắt cũng thương tâm mà chết :

    “ … Ông có biết , nàng ấy là người mà ta yêu , là người mà ta yêu thương nhất , suốt đời suốt kiếp này ta chỉ yêu mình nàng ấy , ông có biết không ? Ta và nàng ấy gặp nhau trong một trận chiến sinh tử , ta đâm nàng ấy một đao nàng ấy chém ta hai kiếm , cuối cùng là nàng ấy cứu ta thoát chết , nàng ấy vì ta mà có thể từ bỏ tất cả kể cả chức vị Cốc Chủ Băng Nguyệt Cốc , nàng ấy là vì ta , ông có biết không ? ”

    Đao chém vào lại bật ra . Hàn Phong lại thổ huyết .

    Vừa bị chấn văng Hàn Phong lại lập tức lao lên , đao lại lập tức được vung lên .

    “ Ta và nàng ấy yêu nhau nhưng ngay cả gặp nhau cũng rất khó khăn , phân nửa thời gian nói chuyện của ta và nàng là qua thư tay , bảy ngày một bức thư . Cái cảm giác xa mặt cách lòng đó đau đớn biết bao nhiêu , ông có hiểu được không ? Cái cảm giác yêu nhau mà phải không dám nói với ai , yêu trong lặng thầm , mỗi lần gặp mặt nhau là một lần mạo hiểm với tính mạng , cái cảm giác đó ông có hiểu được không ? Ông có biết được không ? ”

    Một lần nữa , Hàn Phong lại bị bắn ra xa , ngã trên nền tuyết đầy máu . Y loạng choạng đứng dậy , toàn thân đã ướt đẫm máu . Y cất tiếng , giọng nói thê lương , giọng nói thương tâm , giọng nói nghẹn ngào :

    “ Ta và nàng ấy yêu nhau đã khó khăn lắm rồi , tại sao ông lại còn nhẫn tâm giết nàng ấy ? Tại sao ? Ông có biết lần đó nàng ấy tiến hành ám sát ông là vì gì không ? Trước ngày hôm đó nàng ấy gửi cho ta một bức thư , trong thư nàng ấy nói ngày mai hai ta sẽ được gặp nhau , được đường đường chính chính yêu nhau , được tổ chức hôn lễ như bao người khác khi đó nàng ấy nhất định chăm sóc ta thật tốt thật chu đáo để đền bù lại những ngày cách xa nhau . Nàng ấy ám sát ông là để có thể gặp ta , để có thể được yêu , chỉ cần nàng ấy thoát ra khỏi Băng Hỏa Phong thì ta sẽ được gặp nàng , sẽ được yêu nàng ta nhất định sẽ bảo vệ nàng ấy , không để nàng ấy chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa . Nhưng , nàng ấy đã bị ông giết , giết chết ! Nàng ấy chỉ có một mong ước nhỏ nhoi là được gặp lại ta thôi mà , ta cũng chỉ có mong ước nhỏ nhoi đó , ông có hiểu được không ? Ông có hiểu được không hả ? ”

    Hàn Phong lại vung đao lên , đao pháp như cuồng như loạn , như điên đảo nhân sinh .

    KENG !!! KENG !!! KENG !!!

    Một chuỗi âm thanh chói tai vang lên , thanh đoản đao không ngừng chém vào lớp Hộ thân cương khí của Băng Hỏa Chi Thánh , mỗi lần chém vào lại bị phản chấn bức ra . Bàn tay cầm đao của Hàn Phong đã nát bấy nhưng y vẫn không ngừng vung đao không ngừng đâm chém loạn xạ .

    “ Nàng ấy chết , con tim ta cũng chết , linh hồn của ta cũng đã chết . Nhưng cái thân xác nhơ nhuốc này vẫn phải sống , sống vì Gia tộc Hàn Phong của ta , sống vì nàng ấy không muốn ta chết nhưng ta đã sống mười năm rồi giờ xem ra cũng đã đủ . ”

    Hàn Phong ngước nhìn bầu trời , bầu trời giờ có một màu đỏ rực .

    Y thở dài :

    “ Năm mười bảy tuổi ta vì nàng sáng tạo ra Hàn Phong Đao Pháp , mười năm sau ta lại vì nàng mà sáng tạo một bộ Hàn Phong Đao Pháp khác , Đệ Tứ Thức cũng là vì nàng mà sáng tạo ra , tất cả là vì nàng … ”

    Hàn Phong lại lao lên , đao lại vung lên .

    Hàn Phong Đao Pháp !

    --- Đệ Ngũ Thức !

    --- Tuyệt Tình Tuyệt Nghĩa !!!

    Hàn Phong vốn đã lạnh lùng lãnh khốc giờ đây lại càng lạnh lẽo tàn nhẫn hơn gấp bội .

    Y , giờ đây , chẳng khác nào một con quỷ .

    Một con quỷ thực sự .

    Người ta nói quỷ không có tim nên quỷ không có tình cảm , quỷ không có tình nên quỷ không thương tâm vì tình .

    Hàn Phong lúc này đã trở nên vô tình , đã đoạn tuyệt mọi tình cảm trên nhân gian . Y chẳng khác gì một con quỷ không thương tâm vì tình nhưng y là vì thương tâm vì tình mà trở thành một con quỷ .

    Đao vừa vung lên , tử khí đã bao trùm toàn bộ Băng Hỏa Phong , hơi thở tử vong đã vang vọng trên không trung .

    Băng Hỏa Chi Thánh không chút kinh hãi , ông chỉ khe khẽ thở dài :

    “ Hà tất phải như vậy ! ”

    Ông chậm rãi động song chưởng .

    Băng Hỏa Thần Công !

    --- Băng Hỏa Giao Dung !

    --- Băng Hỏa Cửu Thập Cửu Kiếm , Quân Lâm Thiên Hạ !!!

    Nham thạch lại tuôn trào , băng vạn năm lại bừng nở hoa tuyết , hóa thành hai cột một băng một hỏa khổng lồ vần vũ trên không trung . Hai cột băng hỏa giao nhau tạo thành chín mươi chín thanh Băng Hỏa Kiếm , chín mươi chín thanh Băng Hỏa Kiếm lơ lửng trên không trung tỏa ánh sáng chói lọi .

    Ánh mắt Hàn Phong như bốc cháy , đôi mắt của y như bốc lửa ngùn ngụt . Y gầm lên :

    “ Sát ! ”

    Băng Hỏa Chi Thánh bạt chưởng , ông hô khẽ :

    “ Lên ! ”

    Chín mươi chín thanh Băng Hỏa Kiếm như có linh tính , lập tức lao lên , tấn công Hàn Phong từ mọi phương vị , đâm vào tất cả chín mươi chín huyệt trên người Hàn Phong .

    PHẬP !!! PHẬP !!! PHẬP !!!

    Con người có tổng cộng ba trăm năm mươi sáu huyệt , trong đó có ba mươi sáu tử huyệt , chỉ cần bị điểm vào một trong ba mươi sáu tử huyệt cũng đủ mất mạng .

    Lúc này Hàn Phong đã bị Băng Hỏa Kiếm đâm vào chín mươi chín huyệt , trong đó có ba mươi sáu tử huyệt . Một nửa thân phải của y bị hỏa kình thiêu đốt hóa thành một màu đen sì như than tựa như sắp tan ra thành tro bụi , còn nửa thân còn lại đã bị đóng băng , thân thể cũng bắt đầu tím tái xem ra sắp hoại tử rồi .

    Một người như thế , chịu đau đớn như thế , đáng lẽ nên chết đi rồi , đáng lý ra phải chết đi rồi , không nên sống tiếp nữa , không thể sống tiếp nữa . Nhưng Hàn Phong vẫn còn sống , vẫn lao về phía trước . Đôi mắt y , giờ đây , đen kịt mụt mù như bóng tối đầy chết chóc .

    Chỉ trong chớp mắt , Hàn Phong đã ở trước mặt Băng Hỏa Chi Thánh .
    Đệ Ngũ Thức !

    --- Tuyệt Tình Tuyệt Nghĩa !!!

    Đao chiêu xé toạc Huyền Môn cương khí , chỉ một chiêu đã xé toạc Kình khí hộ thân trong truyền thuyết , Kình khí hộ thân thiên hạ vô địch không thể phá nay đã bị phá .

    Hàn Phong thu đao , mái tóc che đi đôi mắt của Hàn Phong , khuôn mặt của y lúc đó đen ngòm dị ngụy đến cực điểm .

    Băng Hỏa Chi Thánh khẽ nhíu mày .

    Băng Hỏa Chi Thánh trước giờ rất ít khi nhíu mày .

    Băng Hỏa Chi Thánh trước giờ không biết nhíu mày .

    Nhưng giờ đây Băng Hỏa Chi Thánh đã nhíu mày .

    Hàn Phong bạt đao .

    Hàn Phong đã bạt đao .

    Hàn Phong Đao Pháp !

    --- Đệ Lục Thức !

    ---- Khí tuyệt thân vong !!!

    Đao vừa bạt , tử vong đã đến .

    Đao đã bạt , Địa ngục cũng trồi lên mặt đất .

    Địa ngục , đen ngòm .

    Địa Ngục , há toác cái mồm đen ngòm nuốt chửng Băng Hỏa Phong , nuốt chửng tất cả .

    Từ người Hàn Phong tỏa ra một luồng khí màu đen kịt , luồng khí đen tỏa ra càng lúc càng nồng đượm càng lúc càng dữ dội , luồng khí ấy toát ra hơi thở của tử vong , toát ra tiếng than khóc của u hồn dã quỷ . Luồng Hắc khí phút chốc đã bao trùm toàn bộ thân thể của Hàn Phong .

    Luồng Hắc khí ấy tụ lại trên không trung hóa thành một hình dáng , một cái đầu lâu răng nhọn hoắc lởm chởm khoác một cái áo choàng trùm đầu rách tả tơi đen ngòm , trên tay đầu lâu còn cầm một chiếc lưỡi hái trên đó là hàng trăm bộ xương người xếp lên nhau chằng chịt .

    Tử Thần !

    Là Tử Thần !

    Hàn Phong lúc này là hiên thân của Tử Thần !

    Hàn Phong bạt đao .

    Tử Thần cũng vung lưỡi hái chết chóc lên .

    Cả hai cùng lúc nghênh chiến Băng Hỏa Chi Thánh , cùng lúc tấn công Băng Hỏa Chi Thánh .

    Bầu trời lúc đó , đen ngòm tựa như Địa Ngục .

    Băng Hỏa Chi Thánh lúc đó lại bật cười , nụ cười cực kỳ thanh thản :

    “ Không ngờ trong lớp hậu bối lại có người có thể đạt đến cảnh giới đao pháp này , đúng là hậu sinh khả úy ! ”

    Ông ngừng lại một chút rồi thở dài :

    “ Nhưng bất kể như thế nào đi chăng nữa thì chính nghĩa vẫn phải được duy trì , tà ma ngoại đạo phải bị diệt trừ , tất cả … trông cậy vào cậu , Hàn Phong ! ”

    ẦM !!!

    Lưỡi đao xuyên qua .

    Một vệt máu bắn lên không trung .

    Hắc khí bao trù toàn bộ Băng Hỏa Phong .

    RẦM !!! RẦM !!!

    Ngọn Băng Hỏa Phong sụp đổ !

    Ngọn Băng Hỏa Phong vạn năm bất suy đã sụp đổ , đã vỡ nát !

    Nham thạch cuộn trào .

    Huyền băng vỡ vụn hóa thành tuyết .

    Một vụ nổ bùng lên .

    Ánh sáng chói lòa nuốt chửng mọi thứ .

    ………………………………………………………………………………………………………

    Kể từ ngày ấy ,

    Băng Hỏa Phong đã không còn tồn tại nữa .

    Băng Hỏa Chi Thánh cũng không còn xuất hiện trên giang hồ nữa .

    Nhưng Ma Môn vẫn không thể vượt qua được Băng Hỏa Phong .

    Bởi trên đống tàn tích của Băng Hỏa Phong đã xuất hiện một người .

    Người này ngày nào cũng ngồi trên đống hài cốt , nhìn về nơi xa xăm rồi lại thở dài . Tiếng thở dài phả vào thinh không một màu thê lương như bình minh tang thương như hoàng hôn .

    Người ấy ,

    Hàn Phong Băng Hỏa .

    Người sau này đã lập nên Hàn Phong Gia , một trong Võ Lâm Ngũ Đại Thế Gia , gây không ít sóng gió cho võ lâm .

    Tương cổ vãng kim , khoáng tiền tuyệt hậu , duy ngã độc tôn

    --- Hàn Phong Đao Pháp !

    ………………………………………………………………………………………………….

    ĐỆ NHẤT THIÊN – HẾT !
  3. Sầu Đầy tớ nhân dân!

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,175
    Đã được thích:
    544
    Điểm thành tích:
    203
  4. TieuNguu Member

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng năm 2013
    Số bài viết:
    33
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nam
    Đ NH THIÊN :
    TAM ĐI B TC THIÊN

    HP HUYT TC
    CHI TRUYN

    Địa ngục tầng thứ bảy .

    Hàn Băng Địa Ngục , một trong Cửu Cửu Băng Hỏa Địa Ngục .

    Người đứng đầu Hàn Băng Địa Ngục , Đại Hắc Vương , chủ nhân của Hấp Huyết Tộc lừng lẫy khắp tam giới .

    Đại Hắc Vương , phong hoa tuyệt đại , lạnh lùng cao ngạo , chí tôn tại thượng , nắm giữ quyền sinh sát của gần như vạn vật trên nhân gian , trước giờ luôn là niềm mong ước của hàng vạn nữ nhân trong tam giới .

    Con người ấy , hiện giờ đang nhìn một cô gái , cái nhìn có thể khiến cho hàng vạn nữ nhân phải ghen tỵ , cái nhìn có thể khiến cho cô gái dù có phải chết hàng vạn lần cũng chưa đủ .

    Cô gái ấy , vốn không phải là mỹ nhân , nam nhân đa phần không thích nữ nhân xấu xí và gần như toàn bô nam nhân trong thiên hạ đều thích mỹ nhân , nữ nhân càng đẹp càng đẹp càng khiến cho người ta phải si mê quyến luyến không thôi .

    Đại Hắc Vương lạnh lùng nhìn cô gái ấy , trong ánh mắt tràn ngập một sự ấm áp không nói nên lời .

    Cô gái ấy , quần áo rách rưới , người bê bết máu nhìn chẳng khác nào một người ăn xin , nam nhân tất nhiên không thích nữ nhân rách rưới như vậy , ai cũng vậy , đều không ưa thích gì những kẻ nghèo hèn .

    Đại Hắc Vương vẫn nhìn cô gái , ánh mắt càng lúc càng nóng bỏng như ngọn lửa nơi sâu thẳm địa ngục , nơi nó đi qua , đều thành tro bụi .

    Nhưng ánh mắt ấm áp ấy , ánh mắt nóng bỏng ấy , cô gái đều không nhìn thấy là không muốn nhìn thấy là không thèm nhìn thấy . Ánh mắt của nàng , nhìn về một nơi khác , nàng nhìn về một khối băng khổng lồ đỏ rực .

    Trong khối băng ấy , có một con người .

    Một con người nhỏ nhắn mảnh khảnh , trên người chi chít hàng trăm vết sẹo . Con người ấy , mái tóc đen huyền xõa xuống , tay chân đều bị xích lại như bị treo lơ lửng giữa khối băng khổng lồ .

    Nàng nhìn chăm chăm vào con người ấy , trong ánh mắt gợi lên nỗi nhớ thương vô hạn . Trong ánh mắt ấy , như tự hỏi người ấy có lạnh không ? Có cần nàng đắp thêm chăn bông như lúc trước không ? Người ấy có thấy khó chịu không ? Có thấy mệt mỏi không ? Có muốn nàng gảy vài khúc nhạc như mỗi chiều tối nàng vẫn gảy ? Người ấy có thấy đói không ? Mấy món ăn người ấy thích vẫn đang được hâm nóng chờ người về ăn .

    Và …

    … Liệu chàng có còn sống không ? Có còn sống không vậy ?

    Hai dòng lệ đục ngầu lăn nhanh trên đôi gò má đen nhẻm , nàng cũng không buồn lau đi nữa . Đôi mắt đang dần nhòe đi của nàng vẫn nhìn về người ấy .

    Một bàn tay nhẹ nhàng gạt đi dòng lệ lạnh ngắt , bàn tay của Đại Ma Vương . Y lạnh lùng nhìn nàng , y lạnh lẽo cất tiếng , giọng nói có pha chút phiền não :

    “ Tạị sao … Tại sao nàng không nhìn ta ? ”

    Nàng vẫn không thèm nhìn lại , chỉ lạnh lùng hừ một cái .

    Đại Ma Vương nâng cầm nàng lên , thô bạo kéo sát vào mặt mình . Giọng của y càng lúc càng lạnh lẽo , lạnh lẽo tựa băng tuyết :

    “ Tại sao nàng không nhìn ta ? Tại sao nàng không trả lời ta ? Nàng nên biết ta là chủ nhân của Địa Ngục này , ta nắm quyền sinh sát tất thảy vạn vật trên trần gian . Chỉ cần một cái búng tay nhẹ của ta , nàng cũng đủ chết bảy bảy bốn chín lần rồi … Vậy mà tại sao nàng vẫn không chịu nhìn ta ? Nàng không sợ chết sao ? ”

    Nàng nhắm mắt lại , lạnh lùng không nói gì tựa như đã câm rồi tựa như nàng muốn mình bị câm , ngay lúc này .

    Đại Ma Vương siết tay , y ngiến răng :

    “ Nàng nhìn hắn sao ? Tên đó thì có gì hay ho mà nàng phải nhìn … ”

    Y chưa nói hết câu , vẫn chưa hết câu . Nàng đã mở bừng mắt , ánh mắt oán hận chồng chất . Không cho y nói tiếp nàng đã chen vào , giọng nàng trong trẻo đáng yêu tựa như một cô bé mười hai mười ba tuổi , giọng nói khiến cho người ta phải si mê :

    “ Ngươi mau câm mồm lại ! Chàng ấy , đúng là không có gì hay ho cả nhưng chàng ấy là người ta yêu ! Là người ta yêu thương nhất ! Chỉ khi bên chàng ấy ta mới cảm thấy được bình yên , chỉ khi bên chàng ấy ta mới cảm thấy được hạnh phúc . Chàng ấy không có gì hay ho thì sao ? Ta cần chàng ấy , suốt đời suốt kiếp này chỉ cần mỗi một mình chàng ! ”

    Nàng xô Đại Hắc Vương ra , phẫn uất nói tiếp , giọng nói đã trở nên nghẹn ngào :

    “ Ngươi , trong một đêm đem quân tiêu diệt toàn bộ người trong bộ tộc Đào Hoa của ta , cướp đi người mẹ mà ta hằng yêu quý , cướp đi người em láu lỉnh đáng yêu của ta , cướp đi tất cả của ta và … cướp đi cả chàng nữa . Giờ đây còn ép ta làm thê tử của ngươi nữa … Liệu ngươi nghĩ ta sẽ thèm nhìn mặt mặt ngươi sao ? Đồ cầm thú ! Lòng lang dạ sói mất hết nhân tâm ! Ta chỉ hận không thể giết chết ngươi để rửa hận cho bộ tộc ! ”

    Đại Hắc Vương ánh mắt vẫn lạnh lẽo nhưng dường như tại sao trong sâu thẳm ánh mắt đỏ rực ấy vẫn phảng phất một nỗi buồn cô liêu ?

    “ Nàng chửi mắng ta cũng được , nguyền rủa ta cũng không được . Nàng không chịu nhìn ta cũng được , không thèm trả lời ta cũng được . Nàng oán ghét ta cũng được , căm thù ta cũng không sao . Chỉ cần nàng đồng ý làm người phụ nữ của ta , ta sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của nàng , muốn chém muốn giết muốn báo thù rửa hận … tất cả đều được cả chỉ cần nàng … ”

    Y chưa nói hết câu nàng đã chặn lại :

    “ Ngươi đừng hòng ! Dù có chết ta cũng không bao giờ chấp nhận trừ phi … ”

    Đại Ma Vương nhíu mày :

    “ Trừ phi gì ? ”

    Nàng giương đôi mắ tròn trĩnh đen láy lên :

    “ Trừ phi người có hể khiến chàng ấy sống lại , khiến cho toàn bộ tộc nhân của bộ tộc Đào Hoa sống trở lại … ”

    Đại Ma Vương mỉm cười , lần đầu tiên y mỉm cười . Nụ cười băng hàn lãnh khốc nhưng lại như muôn hoa đua nở , rực rỡ đầy ma mị :

    “ Chuyện này cũng không phải là khó . Đối với những tộc nhân kia thì ta có thể giải quyết dễ dàng còn riêng tên kia thì … ”

    Nàng luống cuống lên tiếng :

    “ Thì sao ? Ngươi không làm được sao ? Ngươi mau thả chàng ấy ra cho ta ! ”

    Nàng ngoái đầu nhìn người ấy , nghẹn ngào thốt lên :

    “ Ngươi có biết chàng ấy sức khỏe vốn rất yếu không ? Đã thế lại còn mắc bệnh Phong Hàn nữa , cứ mỗi khi trời trở lạnh lại đổ bệnh , mỗi lúc như thế ta phải đắp thật nhiều chăn bông cho chàng ấy . Có nhiều lúc tuyết rơi vì sợ ta lạnh chàng ấy còn khoác chiếc áo choàng lông thú duy nhất trong nhà cho ta mà không màng tới thương thế của mình . Chỉ vì ta , chàng ấy là một tên ngốc ! Đại đại ngốc ! … ”

    “ Chàng ấy vốn là một công tử nhà quý tộc còn ta chỉ là một nô tì hèn mọn , vì yêu ta chàng ấy đã vất bỏ tất cả cùng ta trốn ra ngoài sống một cuộc sống khó khăn chật vật . Chàng ấy không quen với khó khăn gian khổ , không quen với lao động chân tay vất vả nhưng chàng ấy vẫn làm , vẫn một mình gánh vác trách nhiệm nặng nề ấy . Giờ bị xích lại thế kia , chắc chàng mệt mỏi mỏi lắm ? Chắc chàng đau đớn thống khổ lắm ? ”

    “ Chàng rất thích ngâm thơ , chàng ngâm thơ cũng rất hay , mỗi khi chàng ngâm thơ ta ở bên cạnh chàng hòa vài khúc nhạc góp vui cho chàng . Thơ chàng không tù túng bó hẹp trong khuôn khổ có sẵn , chàng thích tự do , chàng muốn sống thật tự do không bị bó buộc bởi cái gì cả . Giờ bị giam trong ngục tù thế kia làm sao chàng có thể cảm thấy thoải mái được ? Sao có thể … ”

    Đại Hắc Vương đột nhiên quát lên , ngữ khí có vẻ mất bình tĩnh :

    “ Nàng yêu hắn ? Thì sao ? Hắn yêu nàng ? Thì sao ? Chuyện đó có liên quan gì tới ta sao ? ”

    Y dừng lại một chú , tựa như đang đè nén lửa giận đang bốc lên bừng bừng trong tâm can :

    “ Ta yêu nàng ! Ta yêu nàng đó , nàng có biết không ? Ta yêu nàng đó , nàng có hiểu không ? Nàng nghĩ ta có thể vui vẻ khi người mình yêu lúc nào cũng nhắc về một người đàn ông khác sao ? ”

    Nàng cong môi :

    “ Thì sao ? Đó là chuyện của ngươi … ”

    Đại Hắc Vương siết chặt đôi bàn tay , ánh mắt của y trở nên sắc bén tựa như một lưỡi gươm . Toàn thân tỏa ra một khí thế chí cương chí bá , chấn nhiếp thiên địa , chói lọi không gì bằng .

    “ Ta … không cho phép điều đó ! ”

    Nàng vùng dậy , mím môi thốt lên :

    “ Mặc kệ ngươi ! Ta mặc kệ ngươi ! Nếu ngươi không cứu chàng ra thì tự tay ta sẽ giải thoát cho chàng ấy … ”

    Nàng lao về phía khối băng , tất cả sức lực của nàng , lúc này dường như chỉ dùng để chạy . Thái độ quyết liệt ấy của nàng , khiến cho Đại Hắc Vương nhất thời ngây ra không biết phải làm gì .

    Đến khi nàng đã đến bên khối băng Đại Ma Vươngmới sực tỉnh , y quát lên :

    “ Không được lại gần ! ”

    Nàng chẳng thèm để lời của y vào tai , liên tục đập vào khối băng , không ngừng cào cấu khối băng :

    “ A Huyết , thiếp tới cứu chàng đây , thiếp tới giải thoát cho chàng đây … Chàng sẽ không phải chịu đựng gì nữa đâu ! Chàng sẽ không còn thấy đau đớn gì nữa cả … Thiếp … nhất định sẽ cứu được chàng ra … Chàng ở trong đó … có thấy lạnh không ? Chắc lạnh lắm phải không ? ”

    Nàng chưa nói dứt câu , một cảm giác lạnh buốt da thịt đã xộc lên não , hai cánh tay của nàng đã bị đóng băng , băng phong nhanh chóng lan ra chỉ trong chốc lát đã đóng băng lên tới vai nàng .

    Nàng mím môi giơ chân đạp đạp vào khối băng , miềng không ngừng kêu lên :

    “ A Huyết , tảng băng này cứng quá … Chàng cố chờ thiếp một chút . Thiếp sẽ cứu chàng ra … Sẽ nhanh thôi ! Sẽ nhanh thôi ! Chàng cố gắng chờ một chút nữa thôi . ”

    Lúc này nửa thân dưới của nàng đã bị đóng băng hoàn toàn , vết băng phong lan dần lên cổ . Đôi mắt của nàng vẫn nhìn chằm chằm vào người trong băng , người được gọi là A Huyết . Dòng lệ nóng lần nữa lại tuôn rơi .

    Xoảng !

    Băng phong vỡ nát .

    Một bàn tay cứng rắn mà mềm mại kéo nàng ra khỏi khối băng , bàn tay của Đại Hắc Vương. Trên người hiện lên hàng chục ấn tín đỏ rực như máu , trong mỗi ấn tín có một cái đầu lâu quỷ đỏ rực nhe nanh múa vuốt sống động như thật .

    Là Huyết Thủ Ấn !

    Một trong bảy loại ấn tín mạnh nhất và tàn bạo nhất của Hấp Huyết Tộc . Huyết Thủ Ấn ngay lập tức phá bỏ đi lớp băng phong trên người nàng hơn nữa còn đẩy đi Hàn khí tê buốt đang thấm sâu vào tận xương tủy của nàng .

    Đại Hắc Vương ôm nàng lòng , bực bội quát :

    “ Nàng có biết đây là Thái Cổ Hàn Băng ngàn vạn năm của Địa Ngục không hả ? Nó có thể đóng băng tất cả vạn vật , dù là thần linh hay yêu ma quỷ quái gì cũng không thể thoát khỏi nó , đến cả ta cũng phải khó khăn lắm mới có thể sử dụng nó . Nàng có hiểu hay không mà cứ đâm đầu vào vậy hả ? ”

    Nàng vùng ra khỏi y :

    “ Ta không cần biết ! Ta không cần biết ! Ta chỉ cần biết phải cứu chàng ra thôi , bằng mọi giá phải cứu chàng ra ! ”

    Nàng lại lao về phía khối băng , Đại Ma Vương không chút chậm trễ kéo nàng trở lại . Hai cánh tay cứng rắn như thép nguội ôm chặt nàng từ phía sau , y hì thầm :

    “ Thực ra hắn vẫn chưa … ”

    Nàng lúc đó tựa như phát điên , không hề để ý lời của y . nàng không ngừng vùng vẫy , không ngừng chống cự , nàng thét lên :

    “ Tên khốn khiếp ! Tên đáng chết ! Mau thả ta ra ! Thả ra ! Ta phải cứu chàng ! Ta phải giải thoát cho chàng … ”

    Bàn tay của nàng vươn về phía trước , như muốn chạm vào khối băng :

    “ A Huyết ! A Huyết ! Chàng mau tỉnh lại đi ! Sao chàng cứ ngủ hoài vậy ? Chàng định ngủ đến chết luôn à ? Thường ngày chàng nói thiếp ngủ nhiều thì sẽ thành heo mà ? Chàng muốn thành heo à ? Cái tên ngốc ! Đại Đại Ngốc ! ”

    Khoảng cách đó .

    Nàng và hắn , hắn và nàng .

    Chỉ cách nhau vài bước chân , chỉ cách nhau một tầm tay với .

    Nhưng tại sao xa xôi thế ? Sao lại mù mịt thế ? Liệu chàng có còn ở trước mặt nàng không ? Hay chàng đã biến mất rồi ? Biến mất mãi mãi rồi ? Nếu không tại sao chỉ cách có vài bước chân mà tựa như ngàn dặm ? Mãi mãi không chạm tay vào được ?

    Có phải là ông trời đang trêu ngươi không ?

    Hay là số mệnh quá tàn nhẫn ?

    Đại Ma Vương thở dài , lần đầu tiên y thở dài :

    “ Xem ra nàng cần ngủ một giấc để có thể bình tĩnh lại … ”

    Hắc Đại Vương duỗi ngón trỏ ra , trên đó hiện ra một ấn tín đỏ rực như máu . Y nhè nhẹ chạm ngón trỏ vào gáy nàng , thật nhẹ nhàng tựa như sợ nàng sẽ bị tổn thương dù chỉ một chút .

    Nàng hốt hoảng vùng ra , đôi mắt vẫn nhìn về người ấy , A Huyết . Nàng gào lên :

    “ A Huyết ! Chàng mau tỉnh lại đi ! Chàng có nghe thiếp nói không vậy ? Giúp … giúp … thiếp đi ! Mau giúp thiếp đi ! Mau cứu thiếp … ”

    Nàng chưa nói hết đã từ từ chìm vào hôn mê , rên môi vẫn thì thầm gọi :

    “ Phu Quân ! ”

    Chỉ là thì thầm mà như vang vọng khắp Địa Ngục , nghe ai oán não nề , có ai hiểu được khi tình yêu bị chia cắt sẽ đau đớn đến dường nào ?

    Nàng gục xuống , Đại Hắc Vương nhẹ nhàng ôm nàng lại , y đối với nàng , trước giờ vẫn luôn nhẹ nhàng trân trọng . Y nhìn nàng , trong đôi mắt ấy , trước giờ chỉ có nàng . Ánh mắt ấy , từ lúc nào mà đã trở nên ấm áp dịu dàng rồi ?

    Xung quanh trở lặng ngắt như tờ .

    Hàn Băng Địa Ngục cũng trở nên yên tĩnh lạ thường .

    Tách !

    Một tiếng động khẽ vang lên .

    Đại Hắc Vương nhíu mày .

    Trên khối băng đỏ rực khổng lồ xuất hiện một vết nứt .

    Nàng đột nhiên mở mắt ra .

    ………………………………………………………………………………………………………
    Tamie cảm ơn bài này.
  5. TieuNguu Member

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng năm 2013
    Số bài viết:
    33
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nam
    Hì ... Giờ cũng đâu có sửa được
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này