Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Chương 35: Anh Vỹ chúng ta giận nhau một lần nhé!


    Cuối cùng, ngày nghỉ Tết cũng đến. Bạn bè tôi hứng khởi chia tay và bàn kế hoạch đi chơi ngày Tết. Nói tóm lại là ai cũng có kế hoạch riêng của mình. Tôi cũng hứng khởi nhưng chỉ là vui vẻ khi bước qua một năm mới mà thôi. Mọi năm tôi cũng không đi đâu nên rồi cũng quen. Nếu nói năm rồi là một năm vui vẻ hay buồn phiền thì tôi xin nói tôi đã trải qua đủ vị. Tôi nhớ vào tôi đã từng buồn phiền xót xa, từng vui vẻ, tôi đã vì người khác mà chịu suy nghĩ. Tôi tự nói bản thân đã trưởng thành về mặt suy nghĩ. Cho đến sau này khi nghĩ về quãng thời gian của mối tình đầu tôi vẫn cảm thấy vui vẻ.

    Lại một cái Tết nữa đến, tôi, anh Vỹ và tất cả những người bạn của tôi lại thêm một tuổi mới. Sau đó, chúng tôi lại lao đầu vào học để thực hiện những ước mơ của mình. Chúng tôi vẫn sẽ bàn luận về tình thân, tình yêu, tình bạn và nhiều thứ khác. Những thứ đó giúp chúng tôi trưởng thành hơn. Để sau này khi nhớ về quãng thời gian ngồi trên ghế nhà trường chúng tôi sẽ không tiếc muối.

    Ngày hai mươi ba tháng chạp, đưa ông Táo về trời. Sáng sớm, tôi cùng má đi chợ để mua cá chép và nguyên liệu để nấu chè cúng. Thật ra tôi cũng chỉ đi theo cho vui chứ có làm gì đâu. Năm nào cũng thế tôi chỉ thích quấn lấy má làm những công việc vặt vảnh. Má giao cho tôi nhiệm vụ trang hoàng nhà cửa. Nói là trang hoàng thật ra chỉ là quét dọn lại một lần, những gì không còn cần thiết xài thì vứt bỏ để nhà cửa thông thoáng. Tôi làm xong tất cả mọi việc thì nhận điện thoại của nhỏ Linh.

    Thế là hai chúng tôi lại nấu cháo điện thoại thêm một lúc. Chúng tôi nói đủ mọi chuyện. Nhỏ Linh cũng phải dọn dẹp nhà cửa y hệt tôi. Nó than vãn làm tôi buồn cười. Tôi biết dù không cha mẹ nhưng cô Hiền lại thương nó bao hàm luôn cả tình thương cha mẹ. Nó ở nhà cũng như một tiểu thư vậy chỉ lo học là được. Bắt nó dọn dẹp nhà dĩ nhiên là cực hình rồi. Khi lao động trên lớp nó làm có bao nhiêu đâu toàn Vĩnh làm thay. Nói đến đây tôi lại thấy Vĩnh trông có vẻ cà lơ phất phơ thích nháo cùng nhỏ Linh nhưng lại khá chìu nó. Kỳ lạ chính là vậy. Theo như đánh giá chung của mọi người bọn họ là đôi oan gia. Tuy vậy, cuộc tranh cãi của bọn họ không làm tình cảm nhạt đi mà khiến họ hiểu nhau hơn.

    Có lần tôi ngồi trong lớp nhận được tin nhắn của anh Vỹ: "Yên Chi, bạn trai nhớ em chết được.". Tôi nhìn thấy tin nhắn mà khóe môi co giật không ngừng. Tôi trả lời:" Bạn gái của anh bị tin nhắn của anh làm rùng mình.". Anh gửi lại mặt khóc và: " Không tim không phổi.". Tôi gửi mặt cười và" Đấy là điều đặc biệt của bạn gái Cao Đạt Vỹ".

    Tôi không biết vẻ mặt lúc đó của anh khi nhận tin nhắn. Rất lâu sau anh mới nhắn: " Yên Chị nói lại câu ngày giáng sinh đi!"

    Mặt tôi đen đi một nửa. Đây chính là đề tài dạo gần đây anh Vỹ hay nói. Tôi buồn bực nhắn: "Ngày đó em nói rất nhiều câu không nhớ rõ."

    Anh gửi biểu tượng vẻ mặt khóc như mưa. Tôi bật cười.

    Quân ngồi bên cạnh liếc mắt nhìn rồi cười hì hì.

    Cậu ta bảo:

    - Sao chẳng bao giờ tôi thấy hai người cãi nhau thế chỉ thấy toàn ngọt ngào? Người ta nói có mâu thuẫn tình cảm càng sâu đậm, hai người cứ ngọt quá như thế có khi nào nhạt phai tình cảm không? Hay hai người không quá thích đối phương nên bỏ qua những chuyện đáng lý ra nên giận dỗi với một cặp tình nhân?

    Tôi lườm cậu ta:

    - Ai nói là có mâu thuẫn thì tình cảm càng sâu đậm hả?

    Quân đưa tay chỉ Linh và Vĩnh đang chí chóe giành giật nhau cái gì đó ở phía trước.

    - Đấy, bạn nhìn xem đôi đó suốt ngày cãi nhau nhưng càng yêu nhau đấy thôi.

    Tôi gật đầu cười:

    - Đúng là như thế thật nhưng quan niệm yêu đương của mỗi người khác nhau. Đâu phải ai yêu cũng cãi nhau hay nảy sinh mâu thuẫn chứ. Quân và Thi cũng từng cãi nhau ư?

    Quân gật đầu:

    - Có chứ, rất nhiều lần.

    Tôi chớp mắt:

    - Thế ai là người xuống nước nhỏ?

    Quân lười biếng nằm dài ra bàn:

    - Dĩ nhiên là tôi...nhưng mà...Thi cũng dễ tính lắm chả giận lâu đâu.

    Từ đó tôi luôn hồi tưởng xem tôi cùng anh Vỹ có lần nào cãi nhau hay giận nhau không? Nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy chả có lần nào cả. Đôi lúc tôi hoài nghi chuyện tình cảm của tôi và anh có quá nhạt hay không? Vì thế có một lần tôi cùng anh đi cà phê sách. Anh ngồi một bên đọc sách tham khảo, tôi ngồi một bên đọc truyện trinh thám. Đôi lúc tôi sẽ nghiêng đầu nhìn anh. Lúc đó, anh quaysang tôi mỉm cười, dịu dàng hỏi:

    - Em sao thế? Cứ lén nhìn anh, muốn nhìn cứ nhìn anh không ngại đâu.

    Tôi đỏ mặt nhưng không nhịn được vẫn chớp mắt nhìn anh hỏi:

    - Anh Vỹ chúng ta có giận nhau lần nào chưa?

    Anh ngạc nhiên nhìn tôi rồi ho khan:

    - Sao đột nhiên hỏi thế?

    Tôi lắc đầu:

    - Không có gì, chẳng qua Quân bảo anh và em không quá để tâm đến nhau nên không phát sinh mâu thuẫn.

    Anh bỏ quyển sách xuống bàn cười như không cười nhìn tôi, tay anh choàng qua ghế dựa của tôi. Chẳng qua tôi thấy nụ cười đó cực kì nguy hiểm.

    - Không quá để tâm? Như thế nào gọi là để tâm? Em cũng không quan tâm anh phải không?

    Tôi cầm ly trà sữa uống ngon lành cười hì hì:

    - Em không biết để tâm như thế nào cả.

    Anh Vỹ nhướng mày suy ngẫm, uống cà phê một lúc lại nói:

    - Anh muốn hỏi, giả dụ em thấy anh đi chơi với người khác phái thì em sẽ nghĩ gì?

    Tôi chớp mắt:

    - Anh đi với bà hay mẹ, dì cũng là khác phái mà.

    Anh Vỹ suýt chút thì phun ra toàn bộ cà phê. Anh quay sang bên ho khan mới diễn đạt theo ý khác.

    - Ý anh là con gái ấy, bằng tuổi chúng ta ấy.

    Tôi trợn mắt lên trong đầu đột nhiên nghĩ đến lần đầu nhìn thấy anh cùng Trúc Thi. Lại nhớ đến anh cùng chị Vân. Sau đó, mặt tôi méo xệch sụp vai:

    - Em không biết nhưng chắc không dễ chịu gì đâu.

    Anh Vỹ phì cười:

    - Nhìn xem anh chỉ là ví dụ thôi mà em đã như vậy sao gọi là không để tâm.

    Mắt tôi sáng lên rồi nhìn anh cười:

    - Vậy em đi với người khác phái thì sao?

    Anh Vỹ trừng mắt nhìn tôi:

    - Em thử xem. Anh không làm cho người kia sống dở chết dở mới lạ.

    Tôi ngẫm nghĩ lại nói:

    - Em đi với ba cũng thế à?

    Anh Vỹ nhìn tôi dở khóc dở cười. Biết là bị tôi gài bẫy anh gõ lên trán tôi.

    - Không ngờ cũng biết gài bẫy nhỉ? Nói thì nói như thế nhưng cũng phải xem ở tình trạng nào, ai có lỗi mới có thể xử lý được. Nhưng nói thật nếu bạn trai em bắt gặp em đi chơi với người khác thì người đó chết chắc rồi.

    Tôi cười hì hì, trong lòng cảm thấy không còn phiền não nữa. Thật ra giữa tôi và anh Vỹ có cách yêu thích đối phương riêng nên sẽ không giống những người khác. Tôi hiểu cái ví dụ của anh. Anh và tôi đều sẽ "ghen" khi thấy đối phương đi cùng người khác giới nhưng sẽ có cách xử lý riêng. Giống như tôi, tôi sẽ không đi tới tận mặt mà cãi cọ mà sẽ tìm hiểu hoặc lựa cơ hội để hỏi như vậy sẽ tốt hơn. Có lần tôi nói chuyện này cho Linh tỷ nghe nó dí trán tôi. Nó bảo rằng nếu người ta nói dối biện hộ cho tính lăng nhăng thì sao. Tôi ngớ ra. Vấn đề này tôi chưa từng nghĩ đến. Có lẽ trong yêu đương còn rất nhiều thứ có thể phát sinh. Chẳng hạn, có một đôi nào đó yêu nhau. Khi trễ hẹn một trong hai người sẽ không vui, khi nhắn tin hoặc gọi điện không trả lời họ cũng sẽ giận dỗi, khi ngày lễ không đi chơi cũng thể phát sinh nghi ngờ hay cãi cọ. Tôi đã từng nhắn tin mà anh Vỹ không trả lời, đã từng gọi điện mà anh không bắt máy nhưng tôi không cảm thấy tức giận. Lúc đó tôi chỉ cảm thấy mất mát và lo lắng. Nhưng ngay sau đó hoặc chậm nhất một ngày anh Vỹ sẽ gọi điện giải thích hoặc đến tận lớp tôi để giải thích. Cho nên từ trước đến nay chúng tôi không phát sinh cãi cọ là vậy. Tôi tự hỏi anh Vỹ có cảm giác giống tôi không? Và tôi đã có lần chứng minh được.

    Chính là vào một ngày mưa. Ngày ấy, tôi không mang dù hay áo mưa theo. Ngày đó anh Vỹ cùng giáo viên ở lại thảo luận bài học nào đó. Anh bảo tôi về trước. Tôi cũng không xem trọng vấn đề này. Tôi cùng mấy đứa bạn về trước. Khi vào hẻm nhà tôi cũng chỉ còn mình tôi. Không ngờ mưa to quá tôi phải đục mưa ở một quán nước. Tôi lo lắng lấy điện thoại ra định gọi về nhà lại vì tay còn ẩm nước mưa và điện thoại trượt khỏi tay và thế là rơi tách làm ba. Tôi khóc không ra nước mắt. Thấy trời không tạnh mưa nên tôi cứ ngồi như vậy đến hơn hai tiếng đồng hồ. Thấy trời còn mưa lâm râm tôi mới trở về. Khi tôi trở về nhà, mọi người lo lắng hỏi, tôi chỉ kể sơ qua. Mẹ tôi nói anh Vỹ gọi về nhà tôi hỏi xem tôi về nhà chưa nhưng không liên lạc được. Tôi nghĩ một lúc sau lại gọi cho anh. Nào ngờ, tôi vừa thay đồ xong đã thấy anh toàn thân ướt sủng dừng xe trước cổng nhà tôi. Tôi không thể đánh giá được cảm giác lúc đó của bản thân. Vừa cảm động vừa ấm áp vừa áy náy.

    Anh nói:

    - Lần sau dù có chuyện gì cũng phải gọi điện thoại đừng làm anh lo lắng.

    Tôi gật đầu, cảm giác lạnh buốt không còn mà chỉ có ấm áp. Tôi biết anh đã chạy một đoạn đường dài để tìm tôi, anh chạy đến chỉ muốn biết tôi có bình an hay không. Thế đấy, nếu lúc đó vì gọi điện thoại cho tôi mà tôi không bắt máy được mà anh giận tôi vậy chẳng phải hiểu lầm lớn rồi ư? Cho nên mới nói trong một số hoàn cảnh không nên gán cho người khác một tội nào đó. Ví như không trả lời điện thoại hay tin nhắn thì cho rằng đối phương xem nhẹ bạn hay là đang ở cùng một ai đó mà bạn nghĩ họ từng có tình cảm với nhau.

    Thảo luận về vấn đề mâu thuẫn trong tình yêu ý kiến như sau:

    Linh tỷ nói:

    - Bởi vì có yêu đối phương mới có yêu cầu đặc biệt nào đó mà bản thân thích để giống mình mà đối phương lại không thích, từ đó mới nảy sinh mâu thuẫn.

    Quân nói:

    - Bởi vì mong muốn đối phương là của mình nên cũng muốn đối phương giống mình làm mọi việc cũng vì mình, vì vậy đôi lúc sẽ nảy sinh cãi cọ.

    Anh Trường nói:

    - Bởi vì muốn tìm hiểu đối phương nên trong quá trình đó có thể xen vào quá nhiều đời tư nên có thể dẫn đến hiểu lầm là thiếu tôn trọng.

    Vĩnh nói:

    - Đôi lúc do tác động bên ngoài cũng có thể dẫn đến mâu thuẫn.

    Tất cả bọn họ đều cho rằng những người yêu nhau đều sẽ có ít nhiều một lần, hai lần cãi cọ nào đó. Và sau mỗi lần như thế bọn họ lại hiểu nhau hơn. Họ sẽ biết cái gì nên làm cái gì không nên làm.

    Anh Trí nói:

    - Cãi nhau sẽ tăng thêm hương vị.

    Trúc Thi nói:

    - Giận dỗi là phương thức chứng minh đối phương yêu bạn nhiều bao nhiêu.

    Đỗ Quyên nói:

    - Giận dỗi làm đối phương biết rằng bạn rất để tâm đến những việc liên quan đến họ.

    Tôi nói:

    - Yêu không nhất thiết phải nảy sinh cãi cọ.

    Anh Vỹ nói:

    - Tại sao phải giận nhau chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt ấy?

    Cả bọn trừng tôi và anh:

    - Đúng là một đôi.

    Sau khi nghe nhiều ý kiến, tôi hỏi:

    - Thế có khi nào vì lần cãi cọ đó mà họ chia tay luôn không?

    Mặt anh Trường tối sầm. Cả bọn trợn mắt. Anh Vỹ cười xoa đầu tôi.

    - Vẫn là Yên Chi suy nghĩ sâu xa nhất.

    Linh tỷ trợn mắt trừng tôi:

    - Sao mày toàn nghĩ đến điều tiêu cực thế?

    Tôi chớp mắt vô tội:

    - Tao có nói sai đâu, mày thử nghĩ xem yêu đương là một việc hạnh phúc mà cứ nghĩ đến cần cãi cọ để hiểu nhau làm chi. Muốn hiểu biết về đối phương trực tiếp hỏi không tốt hơn sao? Có người từ lần cãi cọ đó mà cho rằng không hợp nhau đấy thôi.

    Linh tỷ than thở:

    - Ài...thật ra mày nói cũng có lý. Đáng tiếc có mấy người hiểu được, khi yêu họ chỉ thích đối phương làm điều mình muốn. Nếu lúc đó chủ nghĩa cá nhân của mỗi người quá cao thì rất khó hòa hợp.

    Khi đó tôi lại suy nghĩ giữa tôi và anh Vỹ có điểm nào hợp nhau đây? Vấn đề cũng không phải nằm chỗ này mà là tôi suy nghĩ chúng tôi đã thật sự hiểu gì về nhau. Nghĩ là như vậy nhưng rồi tôi cũng bỏ qua. Và thế là tôi nhìn anh Vỹ cười đề nghị:

    - Anh Vỹ chúng ta giận nhau một lần nhé!

    Anh ngạc nhiên rồi cười cười. Cả bọn bật cười. Sau đó, anh nói:

    - Anh có nói chúng ta chưa từng giận nhau sao?

    Tôi ngạc nhiên hỏi:

    - Khi nào chứ?

    Anh liếc tôi một cái:

    - Hừ, không nghĩ ra thì thôi vậy. Đó là kỉ niệm mà em không nhớ đúng là không tim không phổi.

    Sau đó, anh ngồi một bên chơi điện thoại không thèm đếm xỉa đến tôi. Tôi trợn mắt nhìn. Cả bọn càng cười vui vẻ. Vì vậy anh Vỹ giận tôi chỉ vì tôi không nhớ chúng tôi đã giận nhau khi nào. Lý do này là nhảm nhất trong những lý do. Mà sau này mỗi lần nhớ đến tôi cảm thấy rất buồn cười. Thật ra tôi biết chúng tôi giận nhau khi nào. Lần đầu là tôi không ăn sáng cùng anh, lần hai tôi không chịu cùng anh thử đồ tình nhân, lần ba anh ép tôi thừa nhận tình cảm nhưng không thành công. Đấy, tôi nhớ tất chỉ vì muốn ghẹo anh mà thôi. Mặc dù lúc đấy chúng tôi chưa phải một đôi nhưng cũng từ những cái đó mới biết ý của đối phương. Ai nói chúng tôi không giống cặp đôi khác. Chẳng qua chúng tôi giận nhau chỉ vì những lý do nhảm nhí trong nhảm nhí.

    Tôi chuẩn bị cho một kỳ nghỉ Tết vui vẻ. Và có lẽ tôi sẽ lại có thêm những kỉ niệm nào đó trong năm mới.

    ----------------------Hết chương 35--------------------------------
  2. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Chương 36: Anh Vỹ, có ai nói anh ghen rất đáng yêu không?

    Trích đoạn:


    Trích đoạn 2:



    Những ngày tiếp theo của ngày Tết cũng không có gì mới lạ lắm. Không khí chỉ nhộn nhịp hơn ngày thường mà thôi. Tôi ở nhà cũng chẳng có gì làm, mỗi ngày sẽ vào bếp cùng má hoặc bật ti vi xem hài ngày Tết.Thằng Lâm có vẻ chẳng chịu ở yên, nó hết chạy đông lại chạy tây. Một ngày tôi chẳng thấy nó ở nhà được tới nửa ngày. Ba tôi thỉnh thoảng lại được đồng nghiệp mời ra ngoài.

    Ngay khi vừa bước vào kì nghỉ Tết ba tôi nhận được một lời mời. Vào tối hai mươi tám Tết, ba anh Vỹ mời cả nhà tôi đến nhà chơi, ăn bữa cơm ngày Tết. Tôi vẫn có chút mơ hồ. Mấy ngày qua, lúc nói chuyện điện thoại cùng anh Vỹ tôi không hề nghe anh đề cập đến việc này. Mỗi lần cùng anh nói chuyện tôi nghe ra tâm trạng anh tốt lên thì phải. Rốt cuộc chuyện gì làm anh vui như vậy? Khi nào anh muốn nói thì sẽ tự nói tôi cũng không hỏi. Ngày hai mươi bảy Tết, mẹ anh Vỹ bảo tôi không cần nói cho anh Vỹ biết rằng có mời gia đình tôi. Tôi rất hoài nghi nhưng cũng chỉ có thể đồng ý.

    Khi anh gọi điện thoại cho tôi vào buổi sáng hai mươi bảy Tết thì đề cập đến bữa cơm kia. Tôi cầm ống nước tưới nước cho mấy chậu cảnh trước nhà, tai đeo headphone nói chuyện với anh.

    - Yên Chi tối nay có rảnh không?_anh hỏi.

    Tôi suy nghĩ đến lời nói của ba thì mím môi cười nói:

    - Tối nay em bận rồi.

    Giọng anh Vỹ hình như không được vui:

    - Thế à? Bận việc gì quan trọng không?

    Tôi xác nhận:

    - Quan trọng. Anh có việc gì muốn nói với em à?

    Trong lòng tôi thầm cười. Có lẽ ba mẹ anh ấy thật sự không nói đến việc sẽ mời gia đình tôi nên anh ấy không biết. Nhưng mà bữa cơm kia có ý nghĩa gì sao?

    Anh Vỹ ngập ngừng một lúc mới nói:

    - Em, có thể đến nhà anh không?

    Tôi không biết tại sao lúc này cảm thấy vẻ ngập ngừng kia của anh rất buồn cười. Cho buồn cười tôi cũng làm như không có gì.

    - Nhà anh có việc gì sao?

    - Chỉ ăn một bữa cơm nhưng mà nó cũng có ý nghĩa đặc biệt._tôi nghe ra giọng anh có vẻ rất xem trọng bữa cơm này.

    Tôi thở dài vẻ tiếc nuối:

    - Có người quen mời cả nhà em đến dùng cơm rồi không đến nhà anh được đâu.

    Nói xong tôi lè lưỡi một cái, tôi cũng không có nói dối. Anh Vỹ cò kè:

    - Hay là em đừng đi!

    Tôi lại từ chối:

    - Sao có thể chứ, ba em hứa cả nhà đều đi rồi nếu không đi họ sẽ buồn lắm đấy.

    Tôi cười gian, tâm trạng vui vẻ tưới mấy cây mai đang dần nở rộ.

    Anh Vỹ thở dài:

    - Thì ra bạn trai của em chẳng quan trọng chút nào.

    - Anh không thể nói như thế được._tôi phản bác.

    - Thôi vậy, nói với một người không lương tâm như em càng đau lòng hơn.

    Tôi nghe giọng nói thảm thương kia suýt chút nữa thì bật cười.

    - Được rồi, ngày khác đến cũng được mà.

    - Ừ, em đang làm gì?

    - Đang tưới hoa mai. Anh đang làm gì?

    - Anh đang suy nghĩ xem làm cách nào đưa em đến nhà anh tối nay.

    Tôi dở khóc dở cười. Anh có vẻ cố chấp nhỉ. Tôi không đến tuyệt đối không bỏ qua.

    - E rằng anh không thay đổi được ý nghĩ của em đâu.

    Anh Vỹ buồn nói:

    - Vậy à, vậy em phải bù cho anh một ngày đi chơi.

    - Sao phải thế?_tôi kháng nghị

    - Đây là lẽ dĩ nhiên ai bảo em bỏ mặc bạn trai.

    - Em đâu có nói như thế.

    - Vậy em đến nhà anh nhé!

    Vòng tới vòng lui là ý này sao?

    - Em không thể hứa được._Mẹ anh ấy đã nói như vậy, tôi không thể nói được chắc là muốn cho anh ấy sự bất ngờ. Tôi cũng tính thế.

    - Anh nói vậy thôi. Vậy,tối mai thì sao? Anh đưa em đi chơi.

    Tôi ngây ra một lúc, trong lòng cảm thấy ấm áp, đưa mắt nhìn tia nắng ban sớm xuyên qua kẽ lá, đẹp kỳ lạ.

    - Được, ngày mai em rảnh.

    - Vậy ngày mai gặp.

    - Dạ, ngày mai gặp.

    Tôi vô thức mỉm cười. Không biết buổi tối hôm nay nhìn thấy tôi anh sẽ có cảm giác gì nhỉ?

    Buổi tối cả nhà tôi chuẩn bị xong thì cùng đến nhà anh Vỹ. Đến trước cửa nhà tôi hưng phấn nhảy xuống xe trốn sang một bên, thằng Lâm bấm chuông cửa. Tôi thấy một bóng dáng cao ráo đi ra mở cửa. Lúc nhìn thấy anh Vỹ tôi rõ ràng thấy mặt anh uể oải. Khi nhìn thấy người ngoài cửa là ba má tôi, anh cũng đứng ngây ra đấy một lúc rồi hớn hở.

    - Cô chú đến chơi ạ!

    Ba, má tôi cười. Ba tôi vỗ vai anh một cái:

    - Ờ, ba má đâu Vỹ?

    - Ở trong nhà ạ, cô chú vào đi!

    Đợi ba má đẩy xe vào rồi tôi mới nhảy ra trước mặt anh.

    - Anh Vỹ, có vui không?

    Tôi nhìn anh mỉm cười. Thật ra tôi không biết làm gì trong lúc này chỉ có thể nhìn anh mỉm cười. Anh phì cười gõ trán tôi.

    - Vui, sao lại không, không ngờ anh lại bị em gạt.

    - Hì hì, bất ngờ lắm phải không? Bác gái bảo em giấu anh đấy.

    Anh cười kéo tay tôi đi vào. Thằng Lâm nhảy ra trước mặt tôi lôi kéo anh Vỹ.

    - Anh Vỹ, anh Vỹ chúng ta đi chơi game một lúc đi!

    Anh Vỹ trong sững sờ bị lôi vào nhà. Anh nhìn tôi rồi lắc đầu cười. Tôi chỉ có thể đi sau bọn họ. Bên trong phòng khách cũng chẳng có ai ngoài mấy người mà tôi đã gặp qua ở lần sinh nhật anh Vỹ. Đây đúng là bữa cơm sum họp bình thường. Chẳng qua tôi mang danh là bạn gái anh Vỹ. Cái danh này đã không còn lạ nhưng không hiểu sao khi đối mặt cùng người lớn tôi vẫn không tự nhiên. Nhỏ Quyên cùng nhỏ Thi thấy tôi thì lôi kéo tôi trò chuyện. Có bọn họ ở đây tôi cũng đỡ phải thấy nhàm chán. Qua một lúc mới thấy Linh và Vĩnh đến, hẵng là nhỏ Quyên mời. Còn có cả nhà chị Vân nữa. Chúng tôi ngồi trò chuyện một lúc thì cả nhà quây quần quanh bàn ăn. Lúc này tôi mới để ý hôm nay có cả bà ngoại của nhỏ Quyên. Cũng chính là mẹ của dì Liên. Tôi chợt hiểu ra bữa cơm này có ý nghĩa gì. Bữa cơm này có lẽ là muốn nhận lại nhỏ Quyên.

    - Sao thế? Sao đứng ngây ra vậy?

    Giọng anh Vỹ vang bên tai làm tôi giật mình. Tôi nghiêng đầu nhìn, thấy anh đã đứng bên cạnh từ ;úc nào.

    - Em đang nghĩ đến ý nghĩa bữa cơm.

    - Có gì phải nghĩ, ngồi xuống đi._anh kéo ghế đẩy tôi ngồi xuống rồi ngồi ngay bên cạnh.

    Tôi phát hiện tất cả mọi người đã vào chỗ rồi chỉ còn lại tôi và anh. Tôi cười ngượng một tiếng. Mọi người chẳng nói gì chỉ cười cười mà ánh mắt bọn họ làm tôi rùng mình không dứt. Mà ánh mắt chị Vân vân chứa một nỗi buồn nào đó khiến tôi không đành lòng nhìn. Ánh mắt chị ấy khiến tôi cảm giác tôi là người có lỗi dù tôi biết không phải thế.

    Bà ngoại Quyên nhìn tôi cười:

    - Thằng bé Tín nhắc Yên Chi suốt đấy.

    Anh Trí nghe bà nội anh nói thế thì cười gian nhìn tôi và anh Vỹ:

    - Ờ há, bà nội nói cháu mới nhớ. Lần nào nó gọi điện cho cháu cũng nhắc bé Chi hết.

    Tôi cười:

    - Vâng, khi nào về quê cháu lại đi thăm bạn ấy.

    Nói câu này xong, tôi thấy nhỏ Thi nháy mắt. Nhỏ dùng tay chỉ bên cạnh tôi. Tôi khó hiểu rồi quay sang nhìn anh Vỹ. Mặt anh tựa hồ không tốt lắm thì phải. Anh gặp chuyện gì thế?

    Tôi hỏi nhỏ:

    - Anh sao thế?

    Anh nhỏ giọng nói:

    - Thì ra em còn có người nhớ thương.

    Tôi nghe đến đó thì vẫn không rõ ràng chuyện gì cả chỉ gật đầu nói tiếp:

    - À, Tín là em họ anh Trí mà, anh về đó rồi mà chẳng lẽ không gặp?

    Anh cười nhưng giọng điệu như gằn từng tiếng vậy:

    - Đã gặp, mà lần đó anh nghe cậu ta nói chuyện cùng bé Quyên toàn là về em.

    Tôi nghe mà há miệng muốn nói gì đó nhưng sau đó cũng ngậm miệng lại. Thật ra tôi vẫn chưa biết vì sao anh giận.

    Vĩnh còn châm dầu và lửa nói với anh Trí:

    - Sao còn chuyện này nữa hả? Ở trong lớp em cũng có người nhớ thương Yên Chi nha.

    Linh gật gù:

    - Ờ, Yên Chi rất được chú ý.

    Quân cười vờ hỏi:

    - Sao mặt anh Vỹ xanh mét vậy?

    Anh Trường gật đầu, mặt mày cực kì nghiêm túc:

    - Ờ, bạn gái có người nhớ thương mặt không xanh mới lạ, chưa thành tàu lá đã may.

    Nhỏ Quyên hỏi anh Trường:

    - Anh cũng thế à?

    Mặt anh Trường cứng đờ.

    Tôi nghe đến đây thì đã hiểu hoàn toàn. Anh Vỹ cũng biết ghen cơ. Trong lòng thì cười nghiêng ngã. Tôi biết anh Vỹ đang giận. Cơn giận này hình như không nhỏ. Tôi cười đến vui vẻ nhưng không nói gì nữa. Bọn người kia nghe nhỏ Quyên nói xong thì cười liên tục. Anh Vỹ cùng anh Trường trừng mắt nhìn nhưng không nói được gì.

    Ba anh Vỹ tuyên bố nhận lại nhỏ Quyên. Bà nội anh Vỹ cùng bà ngoại nhỏ Quyên nói gì đó với nhau. Chung quy bọn họ vẫn muốn nối kết máu mủ tình thâm. Nếu nói ba anh Vỹ là người vô trách nhiệm thì cũng không đúng nhưng nói là một người đàn ông đàng hoàng, một người chồng, người cha mẫu mực thì có điểm sai. Thật ra tôi không thể đánh giá nhân cách ông ấy. Qua mấy lời trịnh trọng thì mọi người trở về không khí vui vẻ của ngày Tết. Ăn xong bữa cơm, người lớn ngồi lại nói chuyện. Bọn trẻ chúng tôi lại lôi kéo nhau đi ca hát, chơi đùa không biết chán đến tận hơn mười giờ khuya mới giải tán. Ngày Tết mà được tụ hội thế này dĩ nhiên chẳng ai chịu dừng. Ba má tôi đã về trước, nghe nói là đưa bà ngoại nhỏ Quyên về chỗ dì Liên đang ở. Tối nay không có dì Liên tôi vẫn cảm thấy thiếu gì đó, nhỏ Quyên cũng không vui vẻ như tôi tưởng.

    Anh Vỹ đưa tôi về nhưng lại không về nhà mà chở tôi dạo một vòng thành phố về đêm. Thành phố về đêm vào ngày Tết khá đông vui nên cũng rất hấp dẫn. Anh đưa tôi đi dạo bờ sông rồi ngồi băng đá ngắm cảnh sông về đêm. Anh nắm chặt tay tôi. Tôi muốn rút ra nhưng không thể đến mặc kệ. Chúng tôi chẳng nói gì cả, chỉ yên lặng ngắm cảnh đêm nhưng trong lòng vẫn cảm giác được sự ấm áp giản đơn.

    - Yên Chi, em có tin vào tình yêu không?

    Giọng anh trầm thấp vang lên trong đêm. Tôi giật mình suy nghĩ vấn đề đó. Tôi có tin tưởng không? Tôi bỗng muốn trêu anh.

    - Anh Vỹ, tình yêu chỉ là phù du sao?

    Anh liếc mắt nhìn tôi nhưng không trả lời.

    Tôi giật giật tay áo anh:

    - Này em hỏi anh đấy, sao anh không nói gì thế?

    Anh rầu rĩ hỏi:

    - Vậy em nói tình cảm giữa chúng ta gọi là cái gì?

    Tôi suy nghĩ một lúc mới nói:

    - Tình yêu

    Anh im lặng. Tôi cười dài:

    - Oa ha ha hóa ra tình yêu không phải phù du.

    Nhìn anh trừng mắt nhìn tôi, tôi mím môi nhịn cười rồi thở dài:

    - Vậy anh hỏi em tin tưởng hay không có ý nghĩa sao? Nếu em không tin tưởng sẽ không thích anh đâu.

    Anh Vỹ sững sờ quay sang nhìn tôi. Tôi chớp mắt mỉm cười.

    - Đúng vậy, không có ý nghĩa. Dù em có tin hay không, anh sẽ làm em tin. _anh cười.

    Anh đưa tay choàng qua vai tay kéo tôi dựa vào anh. Tình yêu nếu tin là có thì sẽ có, nếu không tin thì không có. Tôi đã từng không tin và hiện giờ lại tin. Có kỳ lạ không? Có mâu thuẫn không? Dẫu biết lỡ có ngày nào đó tôi và anh không may tách ra, tôi vẫn tin mình đã có một tình yêu. Tình yêu đó nó không mãnh liệt nhưng ngây ngô mà ấm áp.

    Lúc về đến nhà, tôi vẫn trong trạng thái ấm áp bởi câu nói của anh. Bỗng tôi nhớ đến một chuyện. Trước khi anh khởi động xe tôi cười híp mắt hỏi.

    - Anh Vỹ ngày mai có cần đi chơi không?

    Anh sững sờ rồi như nhớ ra cái gì cười gật đầu:

    - Đi, em gạt anh nên phải bồi thường.

    Tôi bĩu môi khinh thường:

    - Chỉ có anh mới đưa ra lý do như thế.

    Anh cười vui vẻ:

    - Dĩ nhiên,phải đòi phúc lợi chứ.

    Tôi liếc anh một cái sau đó cười bí hiểm:

    - Anh Vỹ hôm nay rất lạ, lúc nãy anh ghen phải không?

    Anh Vỹ ngây ra một lúc nhưng sau đó nhìn tôi rồi nghiêm túc gật đầu:

    - Phải, anh ghen!

    Cho đến khi anh phóng xe đi mất tôi vẫn chưa hoàn hồn sau đó lập tức bật cười. Có ai mặt dày như anh không? Ghen mà cũng có thể thừa nhận sao? Tôi chỉ muốn thấy anh lúng túng không ngờ lại gặp phải bộ dạng nghiêm túc của anh thì không biết nên nói gì.

    Lúc tôi vào phòng thì nhận được tin nhắn của anh:

    " Yên Chi giành được tình cảm của em rất khó nên anh sợ nó bị đánh cắp mất. Vì vậy dù em dành tình cảm cho người khác chỉ một chút anh cũng sẽ ghen."

    Tôi sững sờ. Anh đang giải thích lý do "ghen" phải không? Không biết trong lòng là cảm giác gì. Tôi cảm giác anh đang sợ thật sự. Rốt cuộc vì sao anh nghĩ như thế? Tình cảm của tôi và anh mong manh vậy ư? Tôi không cho là như thế. Chỉ là tôi cảm thấy anh ghen rất đáng yêu. Nếu anh biết tôi đánh giá anh như vậy không biết sẽ giận thành cái dạng gì. Mặc kệ dạng gì tôi vẫn nhắn.

    " Anh Vỹ, có ai nói anh ghen rất đáng yêu không?"

    -----------------------Hết chương 36----------------------
  3. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Chương 37: Cao Đạt Vỹ không bao giờ chịu thiệt


    Ngày hai mươi chín Tết, tôi dậy từ rất sớm. Hôm nay có họ hàng đến nhà chúc Tết nên tôi và mẹ phải ra chợ từ sớm để mua sắm chuẩn bị đãi khách. Nói đến việc mua sắm ngày Tết, hàng hóa mấy ngày Tết đắt hơn ngày thường rất nhiều nhưng người ta vẫn sẵn sàng bỏ ra để có những ngày Tết sung túc. Những năm trước tôi có đi nhưng chẳng quan tâm mẹ mua gì. Tôi chỉ đi theo để xác nhận xem năm nay nhà tôi ăn Tết có khác với năm ngoái hay không thôi. Nhưng mà kết quả luôn không khác nhau mấy. Kết quả tôi bận rộn cùng má ở chợ cả buổi, xách về một đống đồ ăn, đồ cúng, bánh kẹo, hoa hòe đủ cả.

    Lúc tôi cùng mẹ vào siêu thị để mua đồ tết trong nhà cùng quà biếu thì nhận được tin nhắn của anh Vỹ.

    “ Tối nay anh đưa em ra ngoài nhé. Đừng quên! Cả ngày hôm nay nhà có khách chắc rất bận rộn.”

    Tôi hiểu là cả ngày hôm nay anh không rảnh. Có lẽ anh sợ tôi nhắn tin hoặc gọi điện thoại mà anh không trả lời. Hình như tôi cũng định nói với anh như thế.

    “Dạ, nhà em cũng có khách. Anh cứ làm việc của anh đi không cần quan tâm đến em đâu.”

    “Ờ, sao em không tỏ ra buồn bã chút nào vậy? Chắc em cũng không muốn quan tâm anh chứ gì?”

    Tôi nhìn tin nhắn mà dở khóc dở cười. Rõ ràng tôi sợ anh bận rộn sao biến thành “người vô tâm” rồi.

    “ Ha…anh thật nhỏ mọn.”

    “ Em mới biết à? Haizz…thôi anh phụ mẹ đi chợ, nói sau vậy.”

    “Vậy tối gặp lại ạ.”

    Tôi vừa bước khỏi thang cuốn, bước vào mấy gian hàng quà tết. Mẹ tôi đi một lát hết mua cái này lại mua cái nọ. Thỉnh thoảng bà sẽ gặp vài người quen rồi đứng đó nói cả đống chuyện. Thật đúng là mẹ già! Lúc tôi cùng mẹ đi đến gian hàng trà bánh thì gặp phải một người.

    Tôi lơ mơ nhìn khắp nơi, mẹ tôi bỗng lên tiếng:

    - Ủa chị Hà, chị cũng mua đồ tết hả?

    - Ừ, bữa nay có con trai ở nhà nên bắt nó chở đi. Năm nay ăn tết có lớn không?

    - Lớn gì đâu chị ơi cũng như mọi năm thôi. Còn chị sao?

    - Cũng vậy à.

    Tôi nhìn về phía người phụ nữ phía trước. Bà ấy cũng trạc tuổi mẹ tôi hoặc nhỉnh hơn một chút. Thật ra người này tôi biết. Bà là mẹ của Minh, lúc đến trường họp phụ huynh mấy lần tôi có gặp qua.

    Tôi cười chào:

    - Con chào dì!

    - Ờ, con gái càng lớn càng xinh he. Dì đi với thằng Minh không biết nó chạy đi đâu rồi dì đợi nó nãy giờ.

    Tôi cười gật đầu nhưng không nói gì nữa. Mẹ tôi cười nói:

    - Chị có thằng con sai được, thằng nhóc nhà em thì lười khỏi nói, hôm nay bảo nó đi theo xách đồ mà nó ngủ còn chưa dậy nữa.

    - Bù qua đắp lại, em có con gái ngoan còn gì. Con gái của chị nó ghét xách đồ lắm, chẳng thà nó mua cho người ta xách thì được.

    Nói xong, cả hai người nhìn nhau cười đi vào gian hàng chọn quà tết.

    - Chi đứng đây chờ thằng Minh dùm dì nghe, sợ nó trở ra tìm không thấy._dì Hà nói.

    - Dạ, hai người cứ vào mua đồ đi ạ.

    Tôi đứng đó xách đồ thấy nặng quá nên để xuống.

    - Yên Chi!

    Tôi giật nảy mình nhìn Minh.

    - Minh hả, dì đi vào trong mua đồ rồi.

    - Ờ, Chi cũng đi với mẹ hả?

    - Ờ, tết này bạn có định đâu chơi không?

    Tôi nhìn thấy mặt Minh bỗng chốc hơi đỏ ửng lên mà cảm thấy kì lạ nhưng tôi nghĩ là do đi nhiều nên mệt.

    Minh cười gãi đầu:

    - Cũng chỉ đi nhà họ hàng chúc tết thôi, vậy còn Chi?

    Sao tôi cảm nhận rằng Minh đang ngượng ngùng nhưng mà tôi lại không cho là vậy. Tôi và Minh gặp nhau có ít đâu, ngày nào vào lớp chả gặp còn ngượng gì nữa. Không lẽ chỉ mới mấy ngày không gặp mà ra thế?

    - Tôi hả? Chẳng đi đâu đâu cũng giống Minh, có bữa đi loanh quanh với đám nhỏ Linh thôi.

    Và còn đi cùng anh Vỹ. Nhưng mà câu này tôi cắt đi chẳng nói ra. Dù sao cũng không cần thiết lắm.

    Minh cười, nếu tôi không lầm ánh mắt cậu ta thoáng sáng lên nhưng tôi chẳng hiểu nguyên do.

    - Vậy tối nay Chi có rảnh không?

    Nghe câu hỏi của Minh mà tôi giật mình. Đây là có ý gì vậy? Tôi đã nghĩ là không cần nhắc đến anh Vỹ nhưng xem ra tránh không khỏi rồi.

    - Tối nay tôi có hẹn với anh Vỹ rồi. Có chuyện gì hả?

    Minh vẫn mỉm cười gật đầu nhưng ánh mắt thoáng cái đã không còn rạng rỡ như lúc đầu.

    - Ờ há, những ngày này hai người phải cùng nhau đi chơi chứ. Không có chuyện gì, tôi có rủ vài người bạn đi chơi tưởng Chi rảnh đi chung cho vui.

    Tôi cười gật đầu. Tôi cũng không hiểu cảm xúc trong ánh mắt Minh nên chọn cười cho qua. Sau này khi nhớ lại tôi hỏi anh Vỹ “Nếu ngày đó em không hẹn cùng anh chắc sẽ có lựa chọn khác anh nhỉ?”. Lúc đó anh Vỹ trầm mặc không nói. Sau đó…người nào đó giận dỗi.

    Chúng tôi trò chuyện câu được câu không, qua gần nửa tiếng mới thấy hai bà mẹ đi ra. Hai bà nói vài câu chúc tết rồi ra về. Tôi vẫy tay tạm biệt Minh rồi xách đồ theo sau mẹ đi về. Tôi cảm nhận vẫn có một ánh mắt nhìn theo nhưng khi tôi xoay người thì chỉ thấy người đông đúc, ai làm việc nấy nào có ai nhìn đâu.

    Mẹ tôi vừa về đến nhà đã bắt vào làm món ăn đãi khách. Khách hôm nay là những con cháu và cô chú vai vế thấp hơn ba má tôi. Các anh chị em họ của tôi mỗi lần đến đều rất náo nhiệt. Tôi chạy loanh quanh trong bếp giúp việc. Thằng Lâm cũng bị tôi lôi cổ xuống phụ. Nó lải nhải không làm nhưng nghe má nói không cho chơi game nữa thì nó ngoan hết sức. Tôi cảm thán bà chị nó nói mà chẳng có tác dụng bằng game. Game vậy mà có thể khống chế cả thằng em này.

    Bận rộn gần tới trưa, mẹ tôi mới làm xong một bàn đầy thức ăn. Nhìn bàn đầy đồ ăn hai mắt tôi tỏa sáng.

    Lúc chưa dọn lên thằng Lâm cùng tôi tranh nhau ăn đến vui vẻ. Đôi lúc tôi nghĩ mình mãi là trẻ con thì tốt.

    Lúc này bắt đầu đã có khách đến, nhiều cô chú đến dĩ nhiên tôi và thằng Lâm mặt dày làm trẻ con để kiếm tiền lì xì. Nói vài ba câu chúc tết là sẽ có lì xì liền. Dĩ nhiên chúng tôi nhận tiền lì xì, ba má tôi cũng phải lì xì cho mấy đứa cháu. Người đến làm tôi vui nhất là chị Thương. Chị sắp tốt nghiệp đại học rồi nên việc vui sẽ đến nhanh thôi. Một nhà đầy ắp tiếng cười. Chị Thương đến nên kéo theo luôn cả chồng sắp cưới, còn cả Tín và Lụa. Tôi đoán là Tín lên đây cùng anh trai để thăm cả nhà anh Trí nên sẵn tiện sang nhà tôi. Tôi cùng chị Thương nói chuyện mấy câu, chị ấy đã bị mẹ tôi cùng cô dì kéo đi nói chuyện nhà rồi. Tiệc bắt đầu mọi người cũng bắt đầu mỗi người một câu cho không khí vui vẻ. Tôi cùng Lụa nói đủ mọi chuyện trên trời dưới đất. Thỉnh thoảng Tín cùng thằng Lâm sẽ xen vào cho vui.

    Được gần phân nửa buổi tiệc, tôi dẫn Lụa lên phòng tôi ngồi chơi. Tôi để Lụa ngồi trên giường rồi trò chuyện.

    - Lụa ngồi chơi đi, kệ sách có mấy quyển truyện Lụa đọc không? Chứ ở đây chán lắm chẳng có gì chơi cả.

    - Không sao, phòng của Chi nhìn dễ thương quá. Ủa Chi xếp hạc nữa hả, định tặng ai?

    Lụa đi tới bàn học cầm hộp thủy tinh đựng hạc giấy lên hỏi. Tôi thoáng bối rối không biết trả lời thế nào. Mỗi ngày tôi đều xếp một con bỏ vào nhưng không biết đến khi nào.

    - À…cái đó…tôi xếp để…

    Mặt tôi nóng lên, tôi nghĩ chắc là nó đỏ lên rồi ấy chứ. Lụa thấy tôi ấp úng quay đầu nhìn tôi sau đó cười khúc khích.

    - Á à…tặng bạn trai phải không? Nghe anh Trí nói Chi và anh Vỹ đang yêu nhau hả?

    Tôi thầm nghĩ chuyện gì mà anh Trí biết chắc không giữ bí mật được. tôi cười ngượng gật đầu.

    Lụa đặt hộp hạc giấy xuống lại kéo tay tôi ngồi tám chuyện :

    - Lần trước Lụa thấy anh Vỹ có một lần ở dưới quê à, lên đây cũng chưa gặp lại nhưng mà thấy anh ấy nói ít quá. Khi anh ấy đi chơi với bạn cũng nói ít vậy hả, chắc chán lắm._Lụa lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng

    Tôi phì cười :

    - Ờ, mới đầu Chi gặp anh ấy cũng nghĩ vậy đó, nhìn lần đầu thấy anh ấy rất xa cách nhưng mà lâu dần thì không thấy vậy. Tại không thân nên anh ấy rất kiệm lời.

    - Vậy anh ấy khi đi chơi với bạn sẽ nói nhiều hơn hả?

    Tôi nghĩ một lúc thì thật ra không phải vậy. Anh ấy thích dùng hành động hơn. Hầu hết là tôi hỏi anh trả lời. Hoặc là anh muốn lừa tôi vào một mục đích nào đó mà nói nhiều hơn một chút. Lần tôi chứng kiến anh nói nhiều nhất là kể về gia đình.

    - Hình như là vậy…mà hình như cũng không phải.

    Tôi chưa bao giờ để ý anh có nói nhiều hơn bình thường hay không. Đúng là anh không nói nhiều nhưng mỗi việc tôi nói anh đều đáp ứng. Và ngược lại tôi cũng sẽ làm một số việc mà anh thích. Đôi khi cảm giác của chúng tôi ở cạnh nhau rất tự nhiên cũng không gò bó như tôi đã tưởng. Chúng tôi vẫn giống như trước thỉnh thoảng nói vài câu vui đùa như bạn bè, đôi lúc cũng ngọt ngào như bao cặp đang yêu khác. Anh Vỹ không thích nói ngọt. Tôi cũng không thích những lời có cánh nghe nó cứ hư tình giả ý thế nào ấy. Cho nên phương thức chúng tôi ở cạnh nhau tương đối bình dị. Vì vậy mà nhỏ Linh bảo tôi là đứa không biết yêu đương, không biết lãng mạn. Tôi nhận. Tôi đúng là đứa như vậy thật.

    Lụa nghe tôi nói mà giống như lạc vào sương mù.

    - Cái gì mà phải rồi không phải. Mà Chi chưa nói cho Lụa biết là Chi thích anh Vỹ từ lúc nào?

    Lúc nào? Trong tâm trí tôi hiện lên hình ảnh ngày đầu gặp gỡ, rồi ngày tết năm nào. Hình như là ngày tôi nhìn thấy anh cùng nhỏ Thi uống nước cùng nhau. Nhưng có lẽ lúc đó tôi đã không nhận ra. Cho đến những ngày cuối năm, tôi tạm biệt anh dưới tán bằng lăng tím mới chợt giật mình cảm thấy hè đó thật tẻ nhạt. Thật ra nó không tẻ nhạt là do cảm xúc của tôi thay đổi, tôi bắt đầu biết nhớ nhung một người.

    - Không biết.

    Nếu nói thật ra tôi cũng chẳng biết mình thích anh từ lúc nào, nếu nói từ lần gặp đầu là hoàn toàn không đúng. Bởi vì tôi chẳng có nhiều cảm giác khi tiếp xúc với anh tại lần gặp đầu. Mà về sau mọi thứ trở nên mập mờ không rõ ràng, khiến tôi bị xáo trộn cảm xúc từ bao giờ cũng chẳng hay. Có lẽ cảm xúc không phải bản thân nói khống chế là có thể khống chế.

    Lụa phì cười nhìn vẻ ngu ngơ của tôi rồi chẳng nói gì nữa. Ngồi chơi thêm một lúc đã đến xế chiều, tiệc cũng sắp tàn chỉ còn lại vài người đàn ông với nhau dùng bia trò chuyện.

    Lụa đòi ra ngoài chơi nên mẹ tôi bảo tôi cùng thằng Lâm ra ngoài với Tín và Lụa. Tôi cũng chẳng biết đi đâu nên chỉ có thể đưa họ đến vài nơi đông người ví như , trung tâm thương mại, nhà thờ hay công viên. Tín lại không có ý kiến gì, Lụa thì có vẻ rất háo hức. Vui nhất là khi đến công viên trò chơi, vì ngày tết nên công viên vô cùng đông đúc. Và kết quả tôi phải đi gần ba tiếng đồng hồ mới trở về. Tín chở Lụa về thẳng nhà anh Trí, còn tôi thì thằng Lâm chở về. Tôi phải về sớm vì còn phải chuẩn bị cùng anh Vỹ ra ngoài.

    Nghe tôi nói ra ngoài hôm nay mẹ tôi lại không yên tâm. Bà lo lắng xe cộ đông đúc, người phức tạp sẽ không được an toàn. Nghe bà dặn dò tôi chỉ cười đáp ứng. Tôi nghĩ anh Vỹ cũng sẽ không đi đến những chỗ quá phức tạp đâu.

    Khoảng sáu giờ tối, anh Vỹ đến trước cửa đón tôi. Mẹ tôi hết dặn đông lại dặn tây, anh Vỹ cười gật đầu đáp ứng. Anh chở tôi đến một quán cà phê sân vườn để ăn uống trước. Quán cà phê này có không gian khá yên tĩnh. Nơi này có một tầng trệt một tầng lầu. Chúng tôi chọn một góc ở tầng lầu. Từ chỗ chúng tôi ngồi có thể quan sát rõ ràng đường phố nhộn nhịp về đêm. Những ánh đèn màu chớp sáng liên tục khiến đường phố càng thêm lung linh.

    - Em ăn hay uống gì ?_anh hỏi

    - Cho em một mì ý và cam vắt.

    Anh gật đầu rồi nói với phục vụ :

    - Hai mì ý, một cam vắt một cà phê.

    Tôi chống cằm đưa mắt nhìn khuôn mặt anh. Giọng nói anh rõ ràng, trầm thấp. Sao tôi luôn có một cảm giác rằng giọng nói anh cực ấm. Anh Vỹ nói với phục vụ xong quay sang nhìn tôi cười như có như không.

    - Lại mê mẩn vẻ đẹp trai của anh hả?

    Tôi chớp mắt giật mình cười:

    - Em đang nghiên cứu xem anh đẹp ở chỗ nào mà thôi, anh đừng hiểu lầm.

    Anh Vỹ nheo mắt :

    - Vậy đã thấy chưa ?

    Tôi lắc đầu :

    - Chưa thấy.

    Mặt anh Vỹ sa sầm, tôi quay mặt đi cười khúc khích. Anh Vỹ cũng phì cười. Đợi phục vụ mang thức ăn lên chúng tôi cùng dùng xong bữa tối lại ngồi đó nói chuyện, ngắm cảnh.

    - Anh Vỹ, năm ngoái giờ này anh làm gì ?

    Giọng anh nhẹ nhàng nhưng dường như không mấy quan tâm :

    - Đi ra ngoài cùng mọi người.

    - Mọi người?

    - Ờ, anh Trường kéo anh đi cùng đám Quân, Quyên, Thi.

    - Lúc đó, Thi còn thích anh phải không ?

    Hỏi xong tôi giật mình che miệng lại. Anh Vỹ vừa nghe tôi hỏi sửng sốt nửa ngày không nói gì sau đó cười lên :

    - Ờ, thì sao? Em ghen?

    Tôi thề tôi không có ý nghĩ đó đâu, chẳng qua theo mạch suy nghĩ nên hỏi vậy thôi. Tôi nhăn nhó không ngừng.

    Tôi giả vờ không hiểu :

    - Sao có thể. Lúc đó, không biết em đã quăng anh ở cái xó xĩnh nào nữa.

    - Anh nói là bây giờ mà.

    - Bây giờ hả, cũng không đâu. Bởi vì bây giờ anh đang ngồi trước mặt em mà.

    Anh Vỹ nghiến răng nghiến lợi :

    - Cũng phải, nào có bạn gái như em, chẳng quan tâm một chút gì đến quá khứ của bạn trai. Biết đâu ngày nào đó có cô gái nào đó chạy đến nói là bạn gái cũ của anh, em làm thế nào hả ?

    - Anh có bạn gái cũ sao?

    Anh Vỹ nhìn tôi trân trối rồi lặng lẽ uống cà phê. Anh thở dài, vươn tay nhéo mặt tôi :

    - Thì ra không có bạn gái cũ sẽ bị bạn gái hiện tại khinh thường.

    Tôi cười lên , đưa hai tay kéo mặt anh không chịu thua kém :

    - A, đau, anh kéo méo mặt em rồi. Anh chết với em.

    Hai chúng tôi giỡn ầm ĩ một lúc thì nghe một giọng nói dịu dàng. Giọng nói này đã từng khiến tôi và Quyên vướng phải tin đồn chẳng ra sao.

    - Ủa anh Vỹ và Chi ở chỗ này hả, trùng hợp thiệt ngồi chung được không?

    Tôi và anh Vỹ đang nhéo mặt nhau thì bốn mắt nhìn nhau rồi buông tay. Anh Vỹ làm như không có gì xảy ra. Tôi cười nhìn một cặp đứng trước mặt.

    - Trâm và Minh đi chơi cùng nhau à, hai bạn ngồi đi.

    Minh nhìn tôi rồi nhìn anh Vỹ hơi lúng túng gật đầu. Trâm có vẻ vui sướng.

    - Tôi và Minh định đi tới đường hoa nhưng thấy còn sớm nên ghé đây ngồi uống nước một lát, chúng tôi ngồi bên kia kìa nhưng thấy hai người nên qua chào.

    Không hiểu sao tôi nhìn thấy nét gì đó không vui trong mắt Trâm. Thật ra tôi biết là do thấy tôi cùng anh Vỹ nên Trâm không hài lòng mà thôi. Bạn ấy vẫn cho rằng tôi cướp đi anh Vỹ từ tay chị Vân. Chẳng qua, Trâm dẫn Minh đến trước mặt tôi cùng anh Vỹ để làm gì? Bầu không khí rõ ràng có chút lúng túng. Cho đến hiện tại mỗi lần tôi nhìn vào ánh mắt Minh đều cảm thấy không thoải mái. Ánh mắt của Minh làm tôi nghĩ rằng mình đã phạm phải một tội lỗi nào đó.

    Tôi gật đầu :

    - Ờ, cũng trùng hợp thiệt, hai bạn ăn uống gì chưa?

    Minh cười :

    - Ăn rồi chúng tôi định đi dạo. Hai người đi chơi vui vẻ chúng tôi đi trước.

    Anh Vỹ gật đầu :

    - Hai người cũng vậy.

    Minh kéo Trâm đi xuống lầu giống như chạy trốn, Trâm có vẻ không tình nguyện nhưng vẫn cố vẫy tay chào. Tôi đưa mắt nhìn theo bọn họ cho đến khi họ khuất trong đám đông bên ngoài đường phố.

    - Anh Vỹ, hồi sáng Minh nói là tối nay em rảnh thì đi chơi cùng cậu ta và vài người bạn. Không lẽ là bắt em đi làm bóng đèn hả?

    Anh Vỹ đang uống cà phê thì bị sặc. Tôi quay sang nhìn anh thì anh đưa tay lau miệng, ho khan.

    Giọng anh mang theo chút không vui :

    - Vậy em đã nói với cậu ta tối nay em làm gì?

    - Thì đi chơi cùng anh.

    Môi anh khẽ nhếch, đưa tay xoa đầu tôi :

    - Ngoan !

    Tôi bực mình gạt tay anh ra:

    - Em nghĩ cậu ta mời lơi thôi.

    Anh Vỹ nhướng mày :

    - Cậu ta không mời thật nên không vui?

    Tôi giật mình, sau đó lắc đầu:

    - Không phải, em chỉ đang nghĩ nếu em đồng ý thật không biết tối nay cậu ta sẽ ăn nói thế nào với Trâm?

    Anh Vỹ lắc đầu :

    - Chưa chắc cậu ta đã đi với Trâm.

    Tôi khó hiểu :

    - Sao lại không chắc?

    - Bởi vì quyết định đi với ai là quyền của cậu ta.

    Tôi mở to mắt nhưng vẫn mờ mịt chẳng hiểu anh Vỹ có ý gì. Tôi muốn anh giải thích nhưng anh chỉ cười không nói. Anh Vỹ tính tiền rồi kéo tôi đi xem đường hoa. Đường hoa có đủ loại hoa, trang trí theo nhiều hình dạng khác nhau. Tôi nhìn lượt người đến thưởng ngoạn đường hoa mà choáng ngợp. Anh Vỹ nắm chặt tay tôi, tôi cũng thế. Tôi chỉ sợ chúng tôi không cẩn thận sẽ bị tách ra. Chúng tôi đi hết cả một đường hoa chiêm ngưỡng từng tác phẩm nghệ thuật thiết kế từ hoa thật sống động. Nào là chim, thú, những công trình tiêu biểu. Mọi thứ đều được trang hoàng xung quanh bằng những ánh đèn rực rỡ. Tôi nghĩ lúc mọi người đang hối hả đón Tết thì những nghệ nhân phải bận tối mặt tối mũi mới có thể cho ra những tác phẩm đẹp như vậy. Kẻ đi người đến, người lớn trẻ nhỏ đều bon chen thưởng thức. Trong lòng mỗi người chắc đều có một mong mỏi rằng sang năm mới mọi thứ cũng sẽ tốt đẹp như những đóa hoa kia nở rộ khoe sắc.

    Đi dạo xong đường hoa cũng đã trễ, chân tôi mỏi nhừ. Anh Vỹ kéo tôi ra khỏi đám đông rồi ghé một quán KFC. Tôi hớn hở vô cùng, gọi một phần KFC, một phần bò bía và một trà sữa. Anh Vỹ không ăn chỉ gọi một phần sinh tố. Tôi vừa ăn vừa dụ dỗ anh Vỹ ăn, anh chỉ ăn vài miếng cho có lệ. Chúng tôi lại giằng co thêm một hồi. Ăn xong anh Vỹ mua thêm một phần khoai tây chiên đưa cho tôi.

    - Ăn khuya

    Tôi chu mỏ hỏi :

    - Bây giờ đã khuya rồi. Anh muốn em mập chết à?

    Anh cười :

    - Em ăn cả phần KFC không sợ mập mà lại sợ cái này.

    Tôi bĩu môi :

    - Bất quá em cho thằng Lâm.

    Anh Vỹ không nói gì. Anh chở tôi dạo một vòng rồi đưa tôi về. Tới trước cửa nhà. Tôi cười vẫy tay chào anh.

    - Anh về cẩn thận nhé, chúc anh ngủ ngon !

    - Em không có hành động gì để cám ơn anh đã bỏ công đi dạo cùng em cả đêm à ?

    Trong lòng tôi nghĩ, rõ ràng anh bắt tôi chuộc lỗi vì gạt anh sao giờ giống như tôi cầu xin anh đi dạo cùng thế. Hình như có chỗ nào đó không đúng. Tại sao tôi vẫn là người chịu thiệt thế nhỉ?

    - Hành động gì nữa?

    - Lại đây!

    Anh nâng mặt chỉ một bên má. Tôi há miệng rồi cực kì khinh bỉ.

    Tôi giả vờ không hiểu:

    - Khuya rồi, em vào ngủ đây buồn ngủ quá.

    Anh Vỹ thấp giọng nhưng giống như đè nén bực mình :

    - Em còn giả vờ à?

    Tôi phì cười, nghiêm mặt đi đến trước mặt anh:

    - Nể tình anh tặng cho em một phần khoai tây chiên, em đây cho anh một ân huệ…

    Tôi còn chưa nói xong thì trên môi đã đã bị in một nụ hôn. Tôi sững sờ chẳng kịp phản ứng.

    Giọng anh khe khẽ tựa như không muốn cho tôi nghe cũng như tiết lộ anh không vừa lòng vang bên tai tôi.

    - Phạt em vì được bạn khác phái mời đi chơi.

    - Hả?

    Anh Vỹ cười rộ lên :

    - Ân huệ của em cũng không tệ.

    Đợi tôi tỉnh lại, anh Vỹ đã nổ máy phóng xe đi rồi còn vang đâu đây tiếng cười của anh. Tôi tức đến mức giậm chân đi vào nhà. Sao lần nào tôi cũng mắc mưu vậy. Chỉ là câu nói của anh có ý gì? Minh chỉ vô tình mời tôi đi chơi anh cũng không vui ư ? Thật nhỏ mọn! Vậy mà tôi cảm thấy ngọt ngào. Cho nên mới nói tôi luôn phải cảnh giác cao độ. Bởi vì Cao Đạt Vỹ không bao giờ chịu thiệt.

    ----------------------Hết chương 37---------------------------
  4. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Chương 38 : Cao Đạt Vỹ : nhẹ nhàng mà ấm áp thấm sâu tận tim


    Đêm giao thừa, cả nhà tôi quây quần bên nhau không đi đâu cả. Từ trước đến nay vẫn vậy, đó là vì tôi không thích ra ngoài vào buổi tối giao thừa và thằng Lâm thì còn nhỏ ba má tôi không muốn cho nó ra đường khi xe cộ quá đông. Trong quan niệm của tôi đôi lúc rất cổ hủ, tôi nghĩ rằng đêm giao thừa thì phải cùng gia đình ở cùng nhau để tận hưởng khoảnh khắc năm cũ và năm mới giao nhau. Nhỏ Linh hỏi tôi từng ấy năm qua tôi đã trải qua giao thừa như thế nào. Tôi nhìn là biết nó muốn hỏi tôi có từng đi chơi cùng bạn trai vào đêm giao thừa hay không mà thôi. Cũng lạ, tôi nói tôi chưa yêu ai bao giờ nhưng nhỏ Linh vẫn không tin tưởng lắm. Nhỏ Linh cho rằng tôi đã từng yêu và còn từng thất bại trong tình yêu. Cả đám bạn cũng gật đầu đồng ý như vậy. Bởi vì tôi quá cứng nhắc trong việc yêu đương. Lúc đó tôi chỉ biết nhăn nhó nhìn anh Vỹ. Anh chỉ cười chẳng nói câu nào cả. Sau khi nghiên cứu nụ cười của anh Vỹ thì có thể đoán rằng anh cũng muốn biết xem tôi đã từng yêu chưa. Tôi vừa bực mình vừa buồn cười. Giờ nghĩ lại tôi nghĩ là ý nghĩ của anh Vỹ không phải vậy. Anh cùng tôi đi chơi ngày hai mươi chín Tết không phải không có lý do.

    Tôi nhớ tôi từng nói :

    - Đêm giao thừa Chi chỉ thích ở nhà cùng gia đình thôi.

    Nghe xong cả đám bạn nhìn tôi giống như sinh vật lạ vậy. Bởi vì giới trẻ bây giờ có rất ít người thích ở nhà. Họ thích tìm đến những nơi nhộn nhịp, cùng bạn bè chơi đùa, cùng xem pháo hoa nghệ thuật.

    Nhỏ Linh nhìn tôi cười:

    - Chi muội, tỷ bảo này sao nhìn muội già trước tuổi vậy.

    Tôi chẳng thèm đếm xỉa đến nó. Đến giờ thỉnh thoảng nó vẫn nhắc lại chuyện năm nào. Tôi nhớ lúc đó anh Vỹ chỉ im lặng không nói gì cả. Anh không tỏ vẻ kỳ lạ cũng chẳng cho rằng như vậy có gì sai. Những năm sau đó, tôi chợt nhận ra anh chưa bao giờ cùng tôi đi chơi vào ngày giao thừa mà dành cả ngày cuối cùng sát ngày giao thừa ở cạnh tôi. Lúc đó tôi mới biết chỉ một câu nói vu vơ của tôi anh lại luôn để ý. Anh không nói nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự quan tâm nhẹ nhàng thầm lặng mà thấm vào tận tim ấy. Và có lần tôi bị mẹ đuổi ra khỏi nhà vào ngày giao thừa để đi chơi cùng anh Vỹ. Thời điểm đó tôi cảm thấy bản thân rất uất ức, tại sao tôi ở nhà cũng không cho chứ. Mà thôi chuyện này để sau hãy nói.

    Đêm giao thừa tôi cùng cả nhà xem ti vi để chờ đến thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới. Trong điện thoại tôi đã soạn sẵn rất nhiều tin nhắn, cài cả thời gian gửi đi cho lũ bạn, dĩ nhiên không thể thiếu cái người bạn trai nhỏ mọn kia của tôi. Đúng 0 giờ chuông tin nhắn của điện thoại tôi cũng vang lên liên tục, mặc dù tin nhắn không khác nhau mấy thậm chí là giống nhau như đúc nhưng tôi vẫn cảm thấy ấm áp. Tôi cùng cả nhà vui vẻ chúc nhau năm mới vui vẻ. Tôi chờ tin nhắn của anh Vỹ nhưng anh không gửi đến. Bởi vì anh trực tiếp gọi tới.

    Tôi cười trả lời điện thoại :

    - Anh Vỹ, chúc mừng năm mới! Cho em gửi lời thăm đến tất cả mọi người nhé.

    Anh cười khẽ :

    - Chúc mừng năm mới, Yên Chi! Chúc cả nhà em năm mới luôn vui vẻ hạnh phúc. Ở nhà vui lắm phải không?

    - Rất vui, anh thì sao?

    Tôi hí hửng hỏi lại. Anh Vỹ bỗng im lặng một lúc mới trả lời.

    - Cũng vui, anh đón giao thừa ở nhà bà nội.

    Tôi giật mình một lúc mới hiểu rằng anh không đón giao thừa ở nhà. Tôi muốn nói gì đó nhưng không biết phải nói gì. Chẳng qua sau đó tôi nghe anh cười nhẹ.

    - Chẳng qua…ba mẹ anh cũng vừa mới về.

    - À, vậy hả? Anh có xem bắn pháo hoa nghệ thuật không?

    - Đang xem. Đáng tiếc không thể xem cùng em. Có nhớ anh không?

    Tôi nghe mà im lặng. Tôi không biết anh nói giỡn hay nói thật. Tuy vậy tôi vừa mắc cỡ mà cũng có gì đó buồn buồn. Tôi nhớ nhỏ Quyên từng nói, năm nào ba mẹ anh Vỹ cũng đưa anh ấy đến nhà bà nội đón giao thừa. Nhìn thì giống như bọn họ muốn con cháu quây quần bên ông bà. Kỳ thật bên trong đó chỉ là tránh né sự nhạt nhẽo trong hôn nhân mà không muốn để con trai của họ biết mà thôi. Lúc đó tôi chỉ thở dài. Ít ra họ vẫn còn biết nghĩ đến cảm nhận của anh Vỹ. Anh Vỹ nói bởi vì năm anh mười tuổi, đêm giao thừa ba anh không biết uống cùng bạn bè đồng nghiệp ở đâu mà say mèm trở về. Năm đó là năm anh có một giao thừa tệ hại nhất. Bởi vì anh nghe ba anh hỏi mẹ anh bằng giọng buồn bã lẫn tức giận. ” Tôi làm sao em mới chịu tha thứ hả? Em định mặt nặng mặt nhẹ sống với tôi cả đời hả?”. Mẹ anh Vỹ không cãi lại mà chỉ nói “ Anh say rồi vào ngủ đi.”. Ba anh chán nản từ đó không còn nhắc lại chuyện đó nữa. Anh Vỹ nói lúc đó anh còn rất nhỏ vẫn chưa hiểu ý trong câu nói của ba anh. Cho đến về sau khi hồi tưởng lại có lẽ nếu mẹ anh có thể mở lòng trở lại mọi chuyện sẽ không chuyển biến đến mức hôn nhân tan vỡ. Tôi nghe nhưng không cho là vậy. Mỗi người có một suy nghĩ cùng tính cố chấp riêng của họ. Không ai có thể ép buộc ai làm những chuyện mà đối phương không thích hoặc không thể chấp nhận được. Cũng như mẹ anh Vỹ dù bằng mặt nhưng không bằng lòng. Có lẽ bà ấy đã từng cố gắng muốn hàn gắn lại nhưng không thể.

    Có mấy ai gương vỡ lại lành mà có hạnh phúc trọn vẹn chứ. Giữa bọn họ đã có vết nứt cho dù cố gắng cách mấy đi nữa, nếu có một ngày chỉ cần va chạm nhẹ thì nó lại nứt ra thêm rồi. Huống hồ giữa ba mẹ anh Vỹ còn có nhỏ Quyên vẫn tồn tại sờ sờ đấy thôi. Không có bất cứ người phụ nữ nào khi nhìn thấy con riêng của chồng mà không nghĩ đến sự phản bội của họ. Đó giống như một minh chứng rõ ràng cho thấy sự thật vẫn là sự thật. Lại đi quá, đại khái tôi chỉ có thể phân tích tâm trạng của mẹ anh Vỹ dưới cái nhìn của tôi. Còn dưới cái nhìn của anh Vỹ dĩ nhiên anh luôn muốn gia đình hòa thuận. Và cách đó chính là mẹ anh ấy nhân nhượng một chút.

    - Anh Vỹ, năm sau chúng ta ra ngoài đón giao thừa nhé!

    Không biết trời xui đất khiến thế nào tôi lại nói ra câu đấy. Nói xong, tôi mắt tròn mắt dẹt nhìn chằm chằm pháo hoa vẫn bắn đì đùng đang trực tiếp trên màn hình ti vi. Hu hu, tôi muốn rút lại lời nói.

    Anh Vỹ phì cười:

    - Được. Đây là em nói anh không ép nhé. Nếu biết chỉ có một câu làm em đồng ý cùng anh ra ngoài vào đêm giao thừa anh đã sớm nói rồi.

    Tôi nghe xong mà khóc không ra nước mắt, ôm gối miệng mếu máo. Trong màn hình ti vi không ngừng vang lên bài hát “ Happy New Year ” khiến lòng người cũng háo hức muốn chào năm mới.

    - Thì ra anh đang lừa gạt tình cảm của em._tôi trách

    Anh Vỹ vẫn cười khẽ truyền qua điện thoại. Tôi chợt nhớ đến tiếng cười văng vẳng của anh hôm trước.

    - Ha ha…anh sao mà gạt em được chứ. Lời anh nói toàn là thật đấy. Em vẫn chưa trả lời anh, có nhớ anh không?

    Tôi bĩu môi:

    - Không có.

    - Ây da, đau quá! Uổng công anh nhớ em cả ngày em tính xem giây nào anh cũng nhớ lại còn nhớ cả ngày, ít nhất là bao nhiêu lần nhỉ? Nếu tính một lần nhớ là một giây. À, chắc phải là tám vạn sáu ngàn bốn trăm lần nhỉ?

    Tôi nghe vậy cười ngất, tưởng tượng ra bộ dạng ôm ngực giả bộ đau khổ của anh:

    - Ai lại chia nỗi nhớ ra làm số lần như vậy chứ.

    - Anh nói thật đấy. Em không thể nhớ anh một lần nào sao, anh nhớ em nhiều vậy mà.

    Tôi cười khúc khích:

    - Hì hì, vậy em nhớ một lần thôi có được không?

    - Hửm? Sao em keo kiệt vậy, ngay cả nhớ cũng không nhiều là sao?

    Tôi nói rồi mà anh Vỹ rất nhỏ mọn cũng chưa bao giờ chịu thiệt cả. Đôi lúc anh sẽ trẻ con như vậy đấy.

    - Anh không cần thì thôi vậy, em buồn ngủ rồi đi ngủ đây.

    Tôi nhìn màn bắn pháo hoa đã kết thúc, tôi vẫy tay chào ba má, đi qua xoa đầu thằng Lâm rồi đi thẳng về phòng. Tôi nghe giọng thằng Lâm oán trách.

    - Sao hai cứ xoa đầu em mãi thế, em lớn rồi. Thật là…

    Anh Vỹ thở dài:

    - Vậy à…chắc đêm nay anh không ngủ được rồi.

    Tôi cười khẽ :

    - Sao thế?

    Tôi vào phòng là bò thẳng lên giường ôm một con rùa bông. Vâng, người thích gấu bông tôi lại thích rùa bông cơ.

    - Thì em không nhớ anh nên anh buồn không ngủ được.

    - Thật là…vậy một lần nhớ tính bằng một ngày có tính không?

    Anh Vỹ im lặng sau đó cười nhẹ:

    - Được rồi, ngủ đi đừng để ngày mai mắt có quầng thâm. Ngủ ngon!

    - Khoan đã…_tôi ngăn lại.

    Người này thiệt là kỳ lạ. Nhưng mà cũng rất đáng yêu, chỉ chút xíu chuyện đã hài lòng. Tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ. Tôi không cảm thấy buồn ngủ nữa. Tôi bước tới gần cửa sổ, mở tung nó ra nhìn bầu trời đầy sao. Đêm nay thành phố dường như không có ai ngủ. Bên ngoài tiếng còi xe vẫn inh ỏi. Lòng tôi cũng rộn ràng.

    - Hửm? Đừng bảo anh chạy sang nhà em nhé!_anh đùa.

    Tôi thầm nghĩ nếu tôi nói vậy anh sẽ chạy qua thật chứ? Nhưng mà tôi cũng không ác đến mức đấy.

    - Anh Vỹ hát cho em nghe đi!

    - Hát bài gì?_anh hỏi

    - Không biết, anh tự chọn đi. À, cái gì liển quan đến trăng sao đấy._tôi nhìn bầu trời đêm nói.

    - Anh nghĩ xem…ừm có rồi, nghe nhé!

    Giọng hát của anh nhẹ nhàng vang lên bên tai tôi. Giọng trầm ấm mà đầy tình cảm, tôi rất ít khi nghe anh hát nhưng phải nói giọng anh rất tuyệt.

    “Vòng đu quay cứ mỗi phút giây lại càng bay lên cao,
    Dường như với tới muôn đám mây đang hoài trôi lững lơ,
    Cả ngọn đèn đường thêm nhỏ bé, cả bầu trời giờ chỉ riêng cho anh và em.

    Rồi bàn tay khẽ nắm lấy những vô tình không ai hay,
    Rồi lòng anh khẽ ấm áp như ly cà phê sữa thơm,
    Ngồi bên em mà tim bối rối, thời gian ơi đừng trôi nhanh quá,
    Để anh giữ lấy từng phút giây được bên em.

    Và anh chỉ muốn nhìn em mãi thôi, cứ ngây thơ hiền như ánh trăng,
    Chỉ là do ánh mắt một người, làm cho anh ngây ngất cả đêm.

    Và anh bỗng muốn được ôm lấy em, để mãi mãi chở che suốt đời,
    Có thể nào tình sẽ không bao giờ đổi thay…”[1]

    [1] Bay giữa ngân hà- Sáng tác: Nguyễn Văn Chung

    Đến khi bài hát của anh đã kết thúc rồi mà tôi vẫn đứng đó. Đứng nhìn vào bầu trời đêm, như muốn nhìn xem dải ngân hà hạnh phúc. Tâm trạng tôi cũng như đang lơ lửng giữa bầu trời đêm ấy. Anh Vỹ…

    Tôi nhớ tôi đã nói:

    - Anh Vỹ ngủ ngon!

    - Ngủ ngon, Yên Chi!

    Tôi chìm đắm trong giọng hát ấm áp và có một giấc ngủ thật sâu. Trước khi ngủ, mà môi tôi vẫn nở nụ cười. Tôi không cần gì cả, chỉ cần như thế nhẹ nhàng mà ấm áp. Cao Đạt Vỹ là vậy nhẹ nhàng mà ấm áp thấm sâu tận tim.

    ---------------Hết chương 38--------------------------------
  5. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Chương 39: Anh Vỹ, bệnh cũ của anh tái phát à?



    Ngày mồng một, tôi cũng chẳng đi đâu cả chỉ đi loanh quanh vài nhà hàng xóm chúc tết. Dĩ nhiên cũng kiếm kha khá tiền lì xì mừng năm mới. Vốn ở nhà cũng chẳng có việc gì làm cả cho nên tôi chỉ có thể bật ti vi xem các chương trình hài. Nhỏ Linh có gọi điện bảo tôi sang nhà nó nhưng tôi lười chẳng đi. Đến chiều, tôi cùng má chuẩn bị chút ít quà tết đã mua sẵn từ trước. Mai cả nhà tôi sẽ về nhà nội, ngoại hai bên để chúc tết. Năm nào, ba má tôi cũng cố định ngày này để đi chúc tết cho nên tôi cũng không còn lạ gì nữa. Bận rộn cả buổi tối cũng xong, tôi ăn tối xong là bò lên giường, ngồi đó lôi một quyển sách ra đọc.

    Mãi lo đọc đến khi điện thoại trong phòng reo lên tôi mới giật mình nhìn đồng hồ. Vậy mà đã chín giờ rồi. Bầu trời đã tối đen như mực. Tôi cầm điện thoại là tên “Anh Vỹ”. Giọng anh vẫn trầm ấm như mọi khi, anh chỉ hỏi những câu đơn giản như ngủ chưa, hôm nay làm gì rồi lại nói cho tôi biết hôm nay anh làm gì. Tóm lại giống như anh muốn tôi phải kể cho anh nghe một ngày của mình và cũng muốn tôi biết một ngày của anh trải qua thế nào. Tôi nói với anh sáng mai tôi phải về quê. Anh im lặng một lúc rồi cười chúc tôi đi chơi vui vẻ. Cảm giác này thật kỳ lạ giống như muốn nói rồi lại thôi. Chúng tôi nói đùa thêm vài câu rồi chúc nhau ngủ ngon.

    Hôm sau, tôi dậy thật sớm để chuẩn bị về quê. Bởi vì hôm nay đi xe nhà nên tôi không lo sẽ đến muộn hoặc say xe gì đó. Mọi lần tôi đi xe khách cũng sẽ say xe nhưng không nghiêm trọng chỉ hơi choáng váng, khó chịu mà thôi. Chẳng qua tránh được thì tránh. Mỗi lần như vậy tôi đều bị thằng Lâm cười nhạo.

    Khi cả nhà tôi đến nhà bà nội chúc tết thì trong nhà đã có rất nhiều người. Cả nhà bác hai, anh chị họ cả mấy đứa cháu. Thậm chí mấy đứa trẻ hàng xóm cũng có. Má tôi phải bận tiếp các mấy cô, mấy thím trong xóm đến chúc tết bà nội, ba tôi cũng không rảnh rang gì. Kể ra vì ba má tôi đều chuyển lên sống ở thành thị, cuộc sống bận rộn làm bọn họ rất ít dịp về quê nên mỗi dịp thế này có rất nhiều người quan tâm. Tôi theo chị Thương đi biếu quà tết cho một số bà con gần đấy. Xong công việc thì đã là buổi trưa rồi. Một nhà vây quanh nhau dùng bữa cơm ngày tết. Năm nào ngày này cũng là ngày đông vui nhất. Bà nội tôi cười rất vui vẻ. Tôi chúc bà nội sống lâu trăm tuổi. Bà cười. Tôi còn nhớ nụ cười đó rất hiền từ. Tôi đã đọc được từ trong mắt bà những điều trước mắt đều làm cho bà hạnh phúc. Mấy đứa con của các anh chị họ khác một tiếng bà cố, hai tiếng bà cố đều làm bà cười híp mắt.

    Chiều, má tôi chở tôi, còn chị Thương chở bác hai gái tới nhà chồng chưa cưới của chị Thương. Má tôi đi chúc tết sẵn tiện thăm dì Liên. Tôi cũng có ý định đó. Dù sao dì Liên cũng là mẹ nhỏ Quyên. Tôi không thể nói thêm hay bình phẩm bất cứ chuyện gì cả. Chuyện gì cũng đã là quá khứ. Má tôi nói chuyện của người lớn bọn nhỏ như tôi không nên tò mò. Vì nhóc Lâm cũng đòi qua chơi nên chị Thương gọi điện thoại cho Tín bảo cậu ta sang chở nhóc Lâm. Ba tôi dĩ nhiên là cùng bác trai cùng các chú, các bác làm một chầu nhậu. À, chồng chưa cưới của chị Thương cũng qua chơi. Ấy vậy mà chị Thương không ở lại. Tôi hỏi chị sao không ở lại. Chị cười bảo chị có ở lại cũng chẳng giúp anh Nhân cản rượu được. Tôi cười ha ha. Đây gọi là đãi ngộ của con rể mới.

    Chị Lạc nhìn thấy tôi với chị Thương thì cười tít mắt. Tôi chào người lớn trong nhà, hỏi thăm dì Liên rồi chạy tót ra vườn chơi. Tôi muốn lôi kéo chị Lạc cùng đi nhưng chị từ chối. Chị còn cười tủm tỉm bảo tôi cứ ra ngoài lát nữa Tín sẽ dẫn tôi đi chơi. Tôi chẳng hiểu nụ cười của chị mang ý gì nhưng tôi đoán chẳng có gì tốt lành cả. Đợi tôi biết cái chuyện không tốt lành kia là gì thì dở khóc dở cười. Chị Lạc cùng chị Thương lại làm mấy việc vặt trong nhà. Má tôi cùng bác hai thì nói chuyện cùng mấy người lớn trong nhà chị Lạc. Tín chở thằng Lâm xong thì đi chở Lụa qua chơi. Tôi nhàm chán đi ra bờ ao nhìn mấy con cá thi nhau tranh thức ăn. Tôi ngồi dưới gốc cây đợi Tín, Lụa và nhóc Lâm. Tôi ngồi một lát thì nghe xa xa trong vườn có tiếng rơi rất mạnh, dường như nghe tiếng nước văng tung tóe còn có tiếng than trời trách đất. Tôi tò mò đi sâu trong vườn. Đây vẫn là vườn ca cao như lúc trước nhưng càng đi sâu cây trồng càng đa dạng. Vào sâu hơn thì có rất nhiều dừa. Tôi càng đi thì tiếng nói kia càng rõ rệt. Cuối cùng tôi thấy hai bóng dáng. Một người đứng hơi xa gốc dừa, một người đang ở một con mương nhỏ mò dừa. Tôi phì cười.

    - Rốt cuộc mày làm rơi tổng cộng mấy trái dừa vậy hả? Ôi trời ơi, sao mò mãi không hết vậy.

    - Anh mò xong chưa mà nói mãi thế?

    - Tại anh hai em chứ tại ai, bẻ nhiều vậy làm gì.

    - Không phải nói là cho Chi sao?

    Tôi ngẩn ra một lúc mới bước tới phía sau một người. Tôi nhìn người dưới mương cười một cái.

    Anh Trí nhìn thấy tôi thì há miệng một cái nhưng không nói gì nữa. Anh lặng lẽ tiếp tục công việc mò dừa. Tôi vỗ vai nhỏ Quyên một cái.

    - Này, xuống đây lúc nào vậy?

    Nhỏ Quyên giật mình nhìn tôi trân trân rồi cười rộ lên.

    - Ha, nhỏ này hay nhỉ chưa gì đã mò sang. Tao đến chiều hôm qua.

    Tôi cười. Nhìn anh Trí một lúc mà chẳng thấy anh ấy nói gì thật kỳ lạ.

    - Anh Trí sao không nói gì thế?

    - À, anh ấy mắc cỡ đấy._Quyên cười

    Tôi nhìn anh Trí thì thấy anh để trần nửa người trên, mặc một cái quần thể thao cứ vậy mà lội dưới cái mương nhỏ kia. Tôi cười khì khì.

    Tôi còn định nói gì đó thì thấy từ cây dừa có một bóng người trượt xuống. Chỉ nghe một tiếng “bịch” người kia đã nhảy xuống đất. Bốn mắt nhìn nhau sau đó tôi không biết phải làm gì tiếp theo. Tiếp theo, tôi cười cứng ngắc. Đây đúng là ngoài dự liệu của tôi.

    Anh Vỹ!

    Người đó cũng nhìn tôi một lúc, lúng túng ho khan mấy tiếng chạy đi lấy cái áo sơ mi xanh treo trên cành cây mận gần đó mặc vào. Thì ra anh chỉ mặc quần lửng để trần nửa người leo lên cây dừa. Tôi đỏ mặt nhìn đi chỗ khác. Dù thời đại mới rồi nhưng mà nhìn bạn trai mình trong tình trạng không chỉnh tề như vậy là lần đầu, cũng cảm thấy vô cùng ngượng ngùng. Anh chạy tới trước mặt tôi nhưng khuôn mặt anh ấy đã trở lại như thường, không có gì là xấu hổ nữa.

    - Em đến lâu chưa?

    Tôi ậm ờ đáp:

    - Em…cũng mới tới.

    Sau đó tôi chợt nhớ đến cuộc gọi điện thoại tối qua:

    - Sao tối qua, em không nghe anh nói sẽ đến đây hả?

    Anh cười:

    - Muốn cho em một bất ngờ nhưng mà hình như chưa chuẩn bị gì đã bị em làm bất ngờ lại rồi. Uống nước dừa không?

    Anh kéo tôi tới gần gốc dừa. Ở đây có cả một buồng dừa, tôi đoán là dùng dao chặt, cột dây rồi từ trên cây hạ xuống. Chẳng qua, tôi không hiểu vì sao anh Trí còn phải mò dừa ở dưới nước. Tôi kéo áo anh Vỹ hỏi.

    - Sao anh Trí phải ở đấy mò dừa vậy?

    Anh Vỹ liếc anh Trí một cái:

    - Không có gì, có lẽ là nóng nực quá muốn tắm mương.

    Tôi nghe xong phì cười. Anh Trí bực mình ngẩng đầu nhìn hai chúng tôi.

    - Cái gì chứ, rõ ràng mày làm rớt dừa xuống mương còn không chịu trách nhiệm mò thì thôi, còn đặt điều hả thằng kia.

    Nhỏ Quyên cười, đi qua ngồi bên mép mương:

    - Vậy anh định ở đó ngâm nước luôn hả?

    Anh Trí không nói nữa mà tiếp tục công cuộc mò dừa. Anh Vỹ chặt một trái dừa nhỏ đưa cho tôi. Bây giờ trời cũng đã xế chiều nhưng vì cũng đi trong vườn một lúc lâu nên tôi cảm thấy rất khát vì vậy cũng không khách khí mà ôm lấy uống. Tôi chẳng thèm để ý cái hình tượng thục nữ gì đó đâu. Anh Trí mò xong mấy trái dừa mới túm cái áo thun trên cành cây, chạy thục mạng vào nhà tắm rửa. Tôi cùng nhỏ Quyên và anh Vỹ trò chuyện một lúc lâu mới thấy anh Trí cùng với Tín, Lụa, thằng Lâm đi ra. Tín mang theo cả mấy bọc trái cây, Lụa thì mang toàn bánh và nước uống. Cho nên chúng tôi làm một bữa tiệc nhỏ trong vườn chơi đùa một phen. Kết quả Tín chạy vào nhà lấy ra một cây đàn ghi-ta. Cả bọn lại cùng nhau hát ầm ĩ. Mọi người yêu cầu mỗi người hát một bài. Đợi chúng tôi nói chuyện cả buổi khi quay vào nhà thì mẹ tôi đã về rồi. Bà chỉ để lại một câu với chị Lạc “Nhờ thằng bé Vỹ đưa nó về.” Thế đấy, sao có thể đem con bỏ chợ như vậy chứ.

    Dĩ nhiên anh Vỹ đưa tôi về. Tôi nên nói mẹ tôi quá hiểu tâm lý tuổi trẻ mới để không gian riêng tư cho tôi cùng anh, hay là bà vốn không quan tâm đứa con gái này đây. Trước khi đi, anh còn xách theo cả giỏ quà tết. Tôi cảm thấy không cần thiết:

    - Anh xách theo làm gì?

    - Để tặng chứ để làm gì? Đây là mẹ anh chuẩn bị gửi cho bà nội của em. Anh định chiều mới qua nhưng lỡ đưa em về nên đem qua luôn.

    Tôi im lặng xem như chấp nhận.

    Sau khi đưa tôi về, anh Vỹ vào chào hỏi một nhóm họ hàng đầy bàn tiệc trong nhà nội tôi. Vậy là tôi lại tìm cách trốn vào trong. Nhưng mà phòng ở đây cũng chẳng cách âm được đâu. Cho nên tôi vẫn nghe tiếng trêu chọc khắp nơi. Câu tôi nghe được nhiều nhất là “Chà, thằng bé dễ nhìn nhỉ? Có con rể vậy cũng đáng ha.”

    Tôi ngẩng đầu nhìn trần nhà, nếu tôi ở ngoài trời tôi sẽ nhìn bầu trời. Đây là chuyện gì vậy? Sao lại giống như buổi coi mắt thế này. Tệ hại nhất là câu nói của thằng cháu nhỏ mới năm tuổi, con của anh họ. Không biết là ai dạy nó mà nó cứ chạy tới kéo tay tôi, một tiếng gọi tôi là “cô hai Chi”, sau đó cười hì hì, lấy mấy ngón tay béo múp chỉ anh Vỹ mà nói “Dượng hai Vỹ đẹp trai ghê!” Tôi suýt chút thì bật ngửa. Ngại một cái là giọng nó không nhỏ chút nào nên anh Vỹ nhìn về phía tôi, khuôn mặt rạng rỡ rõ ràng đang nén cười. Mấy người lớn nghe vậy càng cười rộ lên. Tôi không biết đã đổ bao hiêu lít mồ hôi, kéo theo thằng cháu chạy mất dạng. Anh Vỹ đã mười tám tuổi nên cũng được coi là trưởng thành nên cũng bị ép uống vài cốc bia coi như đáp lễ người lớn. Lúc tôi tiễn anh ra về, tôi thở dài nhìn anh. Mặt anh đỏ lựng vì mấy cốc bia đã uống. Anh nói chỉ vài cốc nhưng tôi vẫn thấy không phải thế. Lúc đó tôi càm ràm như bà cụ non vậy.

    - Mặt đỏ hết rồi kìa, anh có về được không? Có phải say rồi không? Có cần ai đưa anh về không? Thật là, biết rõ mình chạy xe máy còn uống làm gì không biết.

    Anh Nhân cũng về cùng lúc, anh ấy cười:

    - Có anh đi cùng, Vỹ không sao đâu, anh thấy nó còn tỉnh hơn anh nhiều đấy. Vậy mà chị em có nói anh tiếng nào đâu, không biết là nên vui hay nên buồn đây?

    Tôi mỉm cười. Chị Thương đánh anh ấy, nhẹ giọng trách:

    - Còn nói, anh phải cẩn thận đấy, dù ở đây không phải quốc lộ nhưng cũng phải cẩn thận.

    - Tuân lệnh, bà xã!

    Chị Thương đỏ mặt liếc anh ấy một cái, không nói gì nữa.

    Anh Vỹ nhìn tôi cười.Tôi càng bực mình:

    - Anh cười gì hả?

    - À, lần trước em gặp người nhà anh rồi, lần này anh gặp lại coi như hòa nhé!

    Tôi trợn mắt nhìn. Thì ra người này đến đây không phải tình cờ đâu, là có mục đích rõ ràng đấy.

    Anh Vỹ chẳng để tâm mấy lời càm ràm của tôi mà thoải mái ngồi lên xe. Anh quay sang nhìn tôi ra dấu bảo tôi lại gần. Anh cúi đầu nói nhỏ. Hơi men phả ra làm mặt tôi nóng lên, tôi bước lùi lại mấy bước.

    - Đúng là say rồi, toàn hơi bia._tôi nhăn mũi ghét bỏ

    - Anh không có say. Thật ra, em càm ràm rất giống cô vợ nhỏ.

    Tôi há miệng muốn nói gì đó

    - Anh…

    Anh Vỹ bật cười, phóng xe đi mất. Tôi nện bước vào nhà. Tức quá đi mất!

    Và cuối cùng một ngày cũng trôi qua, một ngày đầy niềm vui nhưng cũng có những chuyện khiến người ta dở khóc dở cười. Tối đó tôi nhận được tin nhắn của nhỏ Linh. Nó bảo ở nhà rất buồn chán nên cùng chị hai đi chơi rồi. Tôi hỏi nó đi đâu. Nó vòng vo một hồi mới nói là quê nội của nó. Mà nó không giấu giếm gì, nói là về quê viếng mộ ba má nó. Tôi nghe vậy thì bùi ngùi không dứt. Đúng vậy, mỗi lần mừng năm mới nhà nhỏ Linh chỉ có hai chị em cảm giác này đâu chỉ là buồn bã mà là một loại chua xót. Chua xót đến đau đớn.

    Hôm sau gia đình đi sớm thăm ông bà ngoại cùng vài họ hàng cả một buổi sáng, đến chiều thì về thẳng nhà. Má tôi có mấy học trò hẹn hôm sau đến nhà thăm nên cũng không nán lại lâu được. Anh Vỹ cùng Quyên và anh Trí cũng về sáng đó. Tôi cảm thấy có gì đó không bình thường nhưng lại không phát hiện được chỗ không bình thường. Chiều tối gia đình tôi mới về đến nhà, tôi quăng những món quà tết, túi lớn túi nhỏ ngoài phòng khách, tắm rửa thay một bộ đồ thoải mái là nằm bẹp trên giường không nhúc nhích. Thằng Lâm đẩy cửa vào thấy tôi nằm dang tay dang chân trên giường thì khịt khịt mũi.

    - Chị, chị có thể có hình tượng chút được không? Con gái gì mà ngủ chẳng có nết na chút nào.

    Tôi bật dậy trừng mắt nhìn nó, ném cái gối về phía nó:

    - Chị bảo nhóc mấy lần rồi hả, vào phòng phải biết gõ cửa. Lỡ như…

    Nó chụp cái gối, nhếch miệng cười:

    - Lỡ như chị đang thay đồ chứ gì.

    Tôi tức mà không nói được gì. Tôi thở dài một cái rồi nằm xuống.

    - Nhóc tìm chị làm gì?

    - À, máy tính trong phòng em hư rồi, em sang mượn máy hai chơi game, hì hì. Em cũng không muốn qua làm phiền hai đâu, em có gọi cho anh Vĩnh sang xem giùm em nhưng anh ấy không có nhà, gọi cho anh Vỹ thì anh ấy cũng có việc bận rồi, anh ấy nói mai mới có thể qua xem được. Hai cho em mượn chơi vài tiếng thôi.

    Tôi cười theo nó nhưng nụ cười không đồng ý :

    - Hì hì…không cho. Suốt ngày game với gái, sao không nghe em dùng máy tính để xem mấy bài thi lên cấp ba đi. Đã chuẩn bị tốt nghiệp trung học cơ sở mà suốt ngày cứ game mãi.

    Nó nhăn nhó làm bộ mặt đáng thương:

    - Thôi mà hai, bây giờ đang thời gian nghỉ tết mà học với chả hành. Huống hồ mấy bài thi tuyển lên cấp ba em đã xem rồi , chẳng có gì khó cả. Cho em chơi một chút thôi, đi mà hai yêu dấu.
    Tôi nghe giọng mè nheo của nó mà sởn tóc gáy nên phẩy tay không nói đi ra khỏi phòng. Khi cửa phòng chưa khép chặt tôi nghe nó lẩm bẩm “Hà hà, biết ngay hai ngốc nhà mình sẽ thua chiêu này.” Tôi đập trán một cái cho cơn tức đi xuống, thật muốn tông cửa đạp cho nó một cái. Tôi đi xuống phòng khách giúp má sửa sang, dọn dẹp đống quà tết ngổn ngang rồi chuẩn bị một số thứ cần thiết để mai có khách đến chơi. Má nói mai là học trò của má đang theo học các trường đại học nhưng cũng có một số đã không học tiếp mà đi làm rồi.

    Ngày hôm sau, quả nhiên nhà tôi rất nhộn nhịp, người đến khoảng mười người làm thành một bàn tiệc dài. Các anh chị nhìn thấy tôi cùng thằng Lâm cũng chỉ hỏi quanh chuyện học hành. Lúc anh Vỹ tới buổi tiệc đã bắt đầu rồi. Tôi chạy ra mở cửa nhìn anh cười hì hì.

    - Anh đến sửa máy tính ạ?_biết rồi còn hỏi.

    Anh buồn cười, xoa đầu tôi:

    - Ờ, anh có việc đi ngang đây nên ghé vào xem cho nhóc Lâm rồi đi ngay.

    Tôi khựng lại rồi phồng má, vẻ mặt ỉu xìu:

    - Vậy mà mẹ còn nói bảo anh ở lại dùng cơm.

    Anh nhéo mặt tôi, cười xin lỗi:

    - Vậy thì xin lỗi cô một tiếng rồi, anh có việc thật.

    Tôi dẫn anh đi vào phòng nhóc Lâm. Lúc đi ngang qua phòng khách, ba má tôi gọi anh lại.

    - Vỹ hả, đến đây dùng cơm với cô chú đi.

    Anh cười từ chối:

    - Cô chú cứ dùng đi, cháu thuận đường ghé qua nhìn máy tính của Lâm xem có sửa được không, lát nữa cháu còn có việc phải đi rồi, để lần sau đi ạ.

    Ba má tôi cười gật đầu. Má tôi lại nói:

    - Vậy làm phiền cháu rồi. Hôm nào rảnh ghé cô chú dùng cơm.

    - Vâng, à tối nay cháu muốn đón Chi ra ngoài chơi ạ.

    Cả bàn ăn im lặng. Ba má tôi sửng sốt một lúc mới bật cười. Ba má tôi đồng ý. Tôi nhăn mày. Sao tôi có cảm giác anh Vỹ đến đây chỉ với mục đích xin phép cho tôi ra khỏi nhà chứ chẳng phải sửa máy tính gì đó. Thằng Lâm lúc này mới bỏ chén cơm xuống cười ha ha, chạy tới kéo tay anh Vỹ đi lên phòng. Tôi chỉ có thể bất đắc dĩ đi theo bọn họ. Tôi nghe loáng thoáng có một chị trong bàn tiệc nói với mẹ tôi.

    - Trời, em thấy bé Chi dễ thương quá định giới thiệu cho thằng em làm quen, mà nhìn thấy bạn trai bé Chi thì không dám giới thiệu luôn.

    Má tôi cười hỏi:

    - Sao vậy?

    - À, nhìn cậu ấy đẹp trai quá, còn tuyên bố quyền sở hữu rồi nên không dám đụng nữa.

    Một anh hài hước nói:

    - Bà còn đỡ, giới thiệu cho đứa em, tôi còn định tự tiến cử đây nhưng thôi rồi lượm ơi… tim ta đã vỡ…

    Cả bàn cười rộ lên. Tôi nghe mà suýt chút lăn từ trên cầu thang xuống. Anh Vỹ nói có chỗ nào là tuyên bố quyền sở hữu vậy? Thật là một đám người không có gì làm chỉ thích lấy người khác ra đùa giỡn. Anh Vỹ vào phòng không lâu, khoảng mười lăm phút đã đi ra. Tôi cũng chẳng hỏi máy tính nó hỏng cái gì, cho dù anh nói tôi cũng chẳng hiểu. Lúc tôi đưa anh ra ngoài, trong mắt anh có ý cười nhưng môi không nhếch chút nào, nói một câu không đầu không đuôi.

    - Yên Chi năm mới hoa đào nhiều nhỉ?

    Tôi ngẩn ra không phản ứng kịp:

    - Hoa đào nào? Nhà em chỉ có hoa mai thôi.

    Anh Vỹ phì cười lại xoa đầu tôi:

    - Đúng rồi, đúng rồi là hoa mai, nhưng mà em không hiểu cũng tốt anh đỡ phải lo.

    - Anh lo cái gì?

    Tôi thật sự không hiểu anh đang nói cái gì nữa, lúc gần lúc xa. Tôi giống như sắp nắm bắt được mà giống như chẳng hiểu gì cả.

    Anh Vỹ thở dài:

    - À, lo hoa đào nở nhiều quá, rụng lả tả quét không hết.

    Tôi tròn mắt một lúc lâu mà vẫn không thể hiểu được:

    - Anh say rồi hả? Có chạy xe được không, toàn nói nhảm thế?

    Anh Vỹ ho khan rồi lắc đầu:

    - Anh không có một giọt bia rượu nào, say cái gì chứ. Thôi, anh đi đây. Tối nay bảy giờ nhé!

    Tôi nhìn anh đi khuất mới vào nhà. Tôi cào cào tóc cố nhớ lại những câu anh nói. Liên tưởng rất nhiều thứ nhưng đến khi trong nhà mọi người đã về hết, trời xế chiều rồi từ từ tối đi tôi cũng chẳng nghĩ ra được gì. Cuối cùng, tôi gọi điện thoại hỏi chị Thương. Chị nghe xong thì bật cười một lúc lâu. Chị cũng không nói rõ ra chỉ nói “À, hình như hoa đào để chỉ người có nhiều người yêu thích đấy. Em tự hiểu đi nhé!”. Tôi đặt điện thoại lên bàn. Nằm xuống giường rồi úp mặt trong gối bật cười một lúc lâu. Tôi nhịn không được lấy điện thoại soạn một tin nhắn cũng không đầu không đuôi. Anh hiểu được thì hiểu, hiểu không được cũng chẳng sao.

    “Anh Vỹ, bệnh cũ của anh lại tái phát à?” kèm theo mặt cười khoái chí.

    Khoảng năm phút sau mới có tin nhắn đến:

    “Thì ra em không phải chậm bình thường đâu, chỉ có một vấn đề mà suy nghĩ cả một ngày.”, kèm theo biểu tượng khuôn mặt ỉu xìu.

    “Anh giỏi thật, chỉ dùng năm phút để hiểu câu nói chẳng đầu chẳng đuôi của em. Thì ra anh có tật giật mình.”

    “Không phải có tật giật mình, là can đảm thừa nhận biết không? Mau chuẩn bị đi, anh đến đón em đấy”

    “ Anh đúng là không phải mặt dày bình thường đâu, như bức tường ấy. Lát sau gặp.”

    Tôi đồng ý rồi chuẩn bị ra ngoài cùng anh. Nhưng mà tôi vẫn không nhịn được khóe miệng nhếch lên. Bệnh ghen của anh Vỹ không phải nhẹ bình thường đâu.


    -------------------Hết chương 39--------------------------
    Tác giả: Thật ra, Đạt Vỹ có sở thích làm Yên Chi xoắn não, vì như thế cô bé mới có thể luôn nghĩ về anh…(@_@)
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này