Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Chương 20: Không hiểu hay không muốn hiểu?


    Tôi thở dài. Cả một đám bạn toàn là phe hành động chẳng giống tôi chút nào cả.

    Tôi ngẩng đầu lên nhìn trời xanh. Thì ra bầu trời vẫn xanh thế mà trong lòng tôi u ám.

    - Hai làm quái gì ngẩng đầu nhìn trời vậy?

    Tiếng thằng Lâm vang lên làm tôi hết hồn. Tôi đi bộ trở về nhà lúc nào không hay. Thằng Lâm đưa mắt lom lom nhìn tôi.

    - Chị đang suy nghĩ nên mua cái gì tặng anh Trường.

    Tôi bực mình liếc nó một cái, đi vào nhà. Thằng Lâm khó hiểu nhìn tôi rồi đóng cổng vào theo.

    - Hai mua đại cái gì mà chẳng được, đâu phải bạn trai đâu mà lo nhiều vậy.

    - Con nít biết cái gì bạn trai, bạn gái toàn nói nhảm.

    Nó bĩu môi nhảy lên ghế vắt vẻo chân:

    - Có hai mới lạc hậu không biết, nhìn hai xem từ đầu đến chân có chỗ nào giống người biết yêu chứ. Nhưng mà...hai suy nghĩ nhiều như vậy không phải thích anh Trường chứ?

    Tôi trừng mắt nhìn, dí trán nó:

    - Thôi đi ông tướng, bấy nhiêu tuổi bày đặt yêu đương. Nhóc đừng có để ba má biết là nhóc ăn đòn đấy. Còn nữa đừng ăn nói lung tung chị chỉ xem anh ấy như anh trai thôi.

    Thằng Lâm cười khì khì quay mặt vào máy tính chơi game:

    - Em nói cho hai nghe, cuộc sống của em là game mấy cái đó chẳng liên quan đến em. Hai còn nói xạo em nhớ hồi Tết hai nhìn thấy anh ấy chở bạn gái mà mấy ngày không ra khỏi cửa luôn.

    Hả? Chuyện này mà thằng nhóc này cũng nhớ dai ghê. Nhưng mà đó là hiểu lầm tai hại sao mà nó vẫn còn tồn tại cho đến bây giờ chứ.

    - Chị nói không phải như vậy mà. Chị...

    Tôi bỗng nhiên sực nhớ đối với sự kiện này tôi đã cho vào quên lãng. Và tôi chưa bao giờ giải thích về sự kiện lần đó cho bất cứ ai cả. Hiện tại phải nói như thế nào đây? Vả lại tôi đã hiểu cảm giác của tôi khi đó là gì. Đó là một loại mất mác cùng đau lòng khi thấy người mình có cảm tình đi với người con gái khác. Đại khái từ lúc đó tôi đã bắt đầu chú ý đến anh Vỹ chỉ là tôi không biết mà thôi.

    - Chị sao? Không giải thích được hả? Em nói rồi hai yêu đơn phương chứ gì. Yêu đơn phương chính là việc làm rất ngu ngốc.

    Tôi vỗ ót nó một cái:

    - Ai dạy em ba cái chuyện dở hơi đó hả?

    - Đau! Hai thiệt là... Thì anh Vĩnh nói như vậy, anh ấy còn bảo em khuyên hai để ý tới người khác đừng nhớ đến anh Trường nữa không có kết quả gì đâu.

    Tôi có điều muốn ngất. Lại là tên Vĩnh mồm mép kia. Sao cậu ta không dạy cho đứa em tôi điều gì có lí một chút. Toàn là mấy chuyện vớ vẩn chẳng ra làm sao cả.

    Tôi nghiến răng nhéo vành tai nó:

    - Chị nói cho em biết lần sau Vĩnh nói cái gì cũng không được nghe biết chưa? Còn nữa lập tức đi học bài không được chơi game.

    - Đau...đau... Hai buông ra đi. Em biết rồi.

    Thằng Lâm mặt nhăn nhó xoa vành tai. Nó trừng mắt nhìn tôi chạy vào phòng. Trước khi vào phòng nó còn ló đầu ra cười.

    - Hai! Yêu đơn phương là chuyện rất ngu ngốc.

    Sau đó cửa phòng đóng lại. Tôi vỗ ngực, một bụng bực tức mà không có chỗ trút. Tôi đi vào phòng đi tới đi lui suy nghĩ xem nên tặng cái gì. Và tôi quyết định tặng một hộp sao giấy do tự tay mình xếp. Ha ha vật này không cầu kì lại có lòng thành. Do đó tinh thần tôi lại tốt lên. Nói là làm tôi xách xe đạp ra cửa hàng văn phòng phẩm mua cả mấy bọc giấy màu xếp sao cùng một cái hộp thủy tinh đẹp mắt về xếp một nghìn ngôi sao. Tôi vừa nảy ra ý tưởng thì nói ngay với nhỏ Linh.

    Cho nên hôm sau tôi vào lớp đã đem theo những dụng cụ cần thiết để xếp sao giấy. Mặt mày tôi tươi rói nhìn tụi bạn. Thế là một đám lại vì chuyện này mà đoán lung tung.

    Phong cười hớ hớ:

    - Mọi người nhìn xem Yên Chi mặt mày hồng hào, chắc chắc là vì hẹn hò thành công rồi.

    Mắt phải tôi giật không ngừng. Hình như sắp có chuyện không tốt xảy ra.

    Vĩnh ngồi trên bàn cười nhăn nhở hơn:

    - Chứ sao? Mày không biết là Yên Chi nhà ta làm cho đối thủ chạy mất dép luôn.

    Tôi biết ngay mà thì ra cái chuyện kia đã thật sự lan truyền. Chuyện chị Vân có việc bận đi trước cũng bị đảo lộn thành như vậy. Tôi biết có nói gì cũng vô dụng cho nên câm miệng vẫn tốt hơn.

    Tôi liếc cả đám nhiều chuyện đi vào chỗ ngồi. Nhỏ Thoảng hứng khởi quay xuống cười.

    - Kể nghe ngày hẹn hò đầu tiên đi!

    Cái gì là ngày hẹn hò đầu tiên? Tôi đau đầu không dứt.

    - Đừng tám nhảm nữa mau giúp tao xếp sao giấy đi, tao đã nghĩ ra món quà tặng anh Trường.

    Nhỏ Thoảng trợn mắt nhìn tôi.

    - Mày xác định sẽ tặng món quà này cho anh Trường sao?

    Tôi gật đầu:

    - Đúng vậy, có gì không ổn?

    Một đám đang nhiều chuyện cũng bu lại. Quân vốn im lặng lại nhìn tôi như người ngoài hành tinh vậy.

    - Thật không nhìn ra nha, đang hẹn hò với người mới mà còn đặt tâm tư làm quà cho người cũ.

    Tay tôi không ngừng run rẩy. Lời này mà cũng có thể nói ra sao nếu để nhỏ Quyên nghe chắc tôi sẽ chết trăm lần đấy. Tôi bực mình lấy quyển tập vỗ vai Quân một cái.

    - Lại ăn nói lung tung. Đây là quà sinh nhật có biết hay không? Cái gì người cũ người mới ở đây chứ. Còn nữa tôi cũng không hẹn hò với ai cả.

    Vĩnh vuốt cằm ra vẻ nghiền ngẫm:

    - Chi xếp sao như vậy không cảm thấy anh Vỹ rất đáng thương sao?

    Anh Vỹ thì có liên quan gì đến chuyện xếp sao chứ?

    - Chuyện xếp sao thì có liên quan gì đến việc anh Vỹ đáng thương hay không?

    Nhỏ Linh nhảy ra gõ trán tôi một cái:

    - Sao mày ngu ngốc vậy, mày mài mò làm quà tặng không phải là còn tình cảm với anh Trường sao? Nếu anh Vỹ biết chắc chắn rất buồn đó.

    Hửm? Sao bọn họ lại suy nghĩ phức tạp như vậy nhỉ?

    - Không phải đâu đây là chuyện bình thường mà huống hồ chuyện tụi bây nói chẳng có chuyện nào đúng cả. Nói tóm lại tao nhất định xếp sao tặng anh Trường.

    Đây là lần đầu tiên tôi không bị tụi nó làm lung lay ý kiến. Cho nên chuyện này cứ quyết định như vậy. Nhưng mà không biết ai nhiều chuyện lại lấy câu nói của Quân lan truyền cả khối mười một và mười hai.

    Tôi cũng chẳng quan tâm. Hôm nay tôi lại cùng nhỏ Quyên về trễ nhất. Nhỏ này nhìn tôi rồi thở dài. Tôi biết nhỏ đã hiểu lầm. Điều này làm tôi gấp gáp.

    Tôi viện cớ cùng nó đi nộp sổ đầu bài. Thế là tôi có cơ hội nói chuyện riêng. Nhỏ Quyên đi trước tôi đi sau đến khi ra khỏi văn phòng, tôi quyết định nói chuyện.

    - Này Quyên đừng nghe mấy chuyện nhảm nhí kia, tao chẳng có ý gì với anh Trường cả.

    Nhỏ nhìn tôi chớp chớp mắt rồi mỉm cười:

    - Tao biết mà.

    Biết cái gì chứ? Bộ dạng này rõ ràng trả lời cho có lệ, không tin tưởng tôi mà.

    - Tao nói thật đấy, tao chỉ xem anh Trường như một người bạn, một người anh thôi.

    Nhỏ lại gật đầu cười:

    - Tao không có hiểu lầm đâu đừng cuống lên như thế. Chỉ là...mày và anh Vỹ thật sự không có...

    Tôi đang chờ nhỏ nói tiếp thế mà nhỏ lại dừng. Mắt nó còn nhìn về một góc của sân bóng rổ. Tôi cũng nhìn theo. Tôi lại thấy cảnh cũ. Anh Vỹ cùng chị Vân đang nói chuyện. Sao lại trùng hợp như vậy. Tôi còn chưa biết chuyện gì nhỏ Quyên đã kéo tôi trốn vào một góc. Và ở chỗ này cư nhiên có thể trình diễn phim ngắn sống động vừa có hình ảnh vừa có tiếng nói.

    Cả anh Vỹ và chị Vân đều quay lưng về phía chúng tôi, chị Vân đứng phía sau anh Vỹ. Tôi không thể nhìn thấy nét mặt của hai người họ.

    - Tại sao chúng ta ở bên nhau lâu như vậy mà Vỹ không chấp nhận lại tình cảm của Vân chứ? Đã lâu Vân không thấy Vỹ đối tốt với ai không phải người thân nhưng mà hiện tại..._tiếng chị Vân nghe ra rất uất ức.

    Giữa hai người họ xảy ra chuyện gì vậy?

    - Chuyện đó Vỹ đã quên lâu rồi. Hơn nữa lúc đó chúng ta còn quá nhỏ sẽ không hiểu được cái gì là yêu. Thật ra do lúc đó Vỹ có chuyện buồn nên muốn tìm một người để chia sẻ mà Vân lại đối tốt với Vỹ. Nếu điều đó làm Vân hiểu lầm nhiều năm như vậy thì bây giờ cũng nên giải thích rõ ràng rồi._giọng anh Vỹ xa cách nhưng cũng mang theo chút bất đắc dĩ.

    - Vân nghĩ nhiều sao? Vân chỉ cảm thấy không cam lòng thôi. Người đối tốt với Vỹ là Vân. Vân có thể vì Vỹ làm bất cứ chuyện gì lại không được Vỹ đáp lại chút nào sao?

    Anh Vỹ xoay người lại nhìn chị Vân. Tôi lại rụt cổ một chút. Khuôn mặt anh lạnh lùng quá. Nếu tôi là chị Vân thì lúc này đã không thể nói ra lời nữa rồi.

    Anh Vỹ lạnh giọng nói:

    - Làm tất cả bằng cách chia tay anh Trường sao?

    Hả? Tôi kinh ngạc đến quên khép miệng. Đến khi tôi giật mình nhìn sang nhỏ Quyên nó cũng chẳng hơn gì tôi. Thì ra cô gái này cao tay thật lại thích cả hai anh em nhà người ta cơ. Vậy tin đồn của tôi chẳng phải giống chị Vân sao? Tôi rùng mình không dứt.

    Chị Vân có chút lảo đảo lui mấy bước.

    - Vỹ...

    - Vỹ biết lúc đó Vân chưa biết chúng tôi có quan hệ anh em nhưng dù vậy cũng không được. Đối với Vỹ, không cần một tình yêu như vậy, hơn nữa Vỹ sẽ không muốn anh Trường phải khó xử. Chúng ta cũng nên dừng lại ở mức tình bạn thôi.

    Chị Vân run giọng:

    - Chuyện đó... không phải như Vỹ nghĩ, lúc Vân quan tâm Vỹ thì Vân và anh Trường đã không còn gì nữa.

    Anh Vỹ mím chặt môi lại giống như cố sức kìm nén tức giận:

    - Đó là Vân nói anh Trường không nghĩ như vậy.

    - Nhưng mà anh ấy đã có người yêu trước khi chia tay Vân không phải sao?_tay chị Vân nắm chặt kiên quyết muốn anh Vỹ phải hiểu những gì chị ấy nói.

    - Vân sai rồi, đó là do Vân tự nghĩ. Anh Trường chỉ xem cô gái đó là em gái thôi. Anh Trường chưa bao giờ làm như vậy. Chuyện cũng nói hết rồi Vỹ về trước đây.

    Tôi nhìn nhỏ Quyên thấy mặt nó trắng bệch. Lần này thì hay rồi người yêu mới của anh Trường không phải nhỏ Quyên sao? Bây giờ nhỏ lại biết anh Trường chỉ xem nhỏ như em gái chẳng phải rất khổ sao?

    Anh Vỹ xoay người bước đi. Chị Vân lại nói.

    - Cô bé đó không yêu Vỹ tại sao Vỹ cố chấp như vậy? Thà quan tâm một người không yêu Vỹ mà bỏ qua một người yêu Vỹ sao?

    Anh Vỹ đứng lại trầm mặc khá lâu mới cười khẽ:

    - Vì cô bé đó...rất đơn giản.

    - Đơn giản? Ý Vỹ là gì?

    - Cô bé ấy không suy nghĩ phức tạp như người khác. Cô bé sẽ không vì yêu mà bất chấp tất cả. Cô ấy vì gia đình, vì bản thân mà suy nghĩ. Cái Vỹ cần là cái đó, tôi không cần một người vì tình yêu bất chấp tất cả.

    Tôi trốn trong góc ngơ ngác nhìn anh Vỹ bước đi. Chị Vân cũng như vậy. Thật ra tôi không hề hiểu anh Vỹ muốn nói gì. Người mà hai người họ đề cập đến là ai.

    Dĩ nhiên tôi và nhỏ Quyên trốn đến khi chị Vân về mới ló đầu ra. Tôi nhăn mày suy nghĩ không ngừng. Nhỏ Quyên lại cười nhìn tôi.

    - Chi có nghe anh Vỹ nói gì không?

    Tôi nói:

    - Tôi nghe nhưng không hiểu lắm mà cô bé bọn họ nói đến là ai nhỉ? Là người yêu thần bí của anh Vỹ à?

    Nhỏ Quyên vỗ trán một cái rồi kéo tôi đi về:

    - À...nếu Chi không nghĩ ra thì đừng nghĩ nữa. Còn nữa chuyện chúng ta nghe hôm nay tuyệt đối không thể để cho người khác biết.

    Tôi gật đầu:

    - Tao biết mà, chuyện này có liên quan đến anh Trường càng không thể nói ra.

    Tôi rất nghĩa khí đúng không? Những chuyện riêng của người khác như vậy càng phải giữ im lặng.

    Nhỏ Quyên nghe tôi nói như vậy thì nhìn tôi chằm chằm. Mà trong mắt nó có rất nhiều cảm xúc phức tạp. Tôi bị nhỏ nhìn đến cứng ngắc thân thể.

    Tôi nhịn không được lại hỏi:

    - Mày còn gì muốn nói sao?

    - Mày...thật sự không có cảm giác gì với anh Vỹ hả? Anh Vỹ nói như vậy mà mày vẫn không hiểu hay không muốn hiểu?

    Tôi giật thót người. Câu hỏi này tôi vốn có thể trả lời. Vậy mà khi nghe người khác hỏi tôi lại không thể trả lời. Cảm xúc thật phức tạp.


    ------------Hết chương 20------------------------
  2. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Chương 21: Cao Đạt Vỹ là một tên siêu cấp lừa gạt.


    Trời đã vào thu, những chiếc lá vàng cũng theo gió rơi rụng. Một mình tôi đi trên con đường đầy lá rơi cảm thấy có chút trống trãi. Tôi cũng không rõ cảm xúc của bản thân hiện tại. Đã qua nhiều ngày như vậy nhưng tôi vẫn chưa hồi phục lại sự bình tĩnh lẫn ung dung như mọi ngày. Tôi bối rối vì cảm xúc của bản thân và cùng vì thái độ của anh Vỹ. Tôi muốn biết anh đang nghĩ gì. Nhỏ Linh bảo đi hỏi anh sẽ rõ. Tôi không có can đảm. Vĩnh bảo viết một lá thư cho anh. Tôi mới không làm chuyện dở hơi như vậy. Còn có người đưa ra ý kiến dở hơi hơn đó là Quân. Cậu ta bảo tôi phải giành bằng được anh Vỹ từ tay chị Vân. Tôi nghĩ chẳng phải anh ấy còn một người yêu thần bí sao?

    Vậy tôi phải làm sao bây giờ? Không muốn có tình cảm trong hiện tại nhưng cảm xúc lại đi ngược với lí trí. Có lẽ tôi thật sự thích anh nhưng chưa đủ lớn để tôi bất chấp tất cả, chưa đủ sâu để tôi bỏ qua nguyên tắc của bản thân, chưa đủ to tát để tôi bỏ qua sự sợ hãi thất bại của bản thân.

    Tôi nhớ tôi đã trả lời Quyên rằng:

    - Hình như là...không muốn hiểu.

    Đây là lần đầu tiên tôi thừa nhận trước mặt người khác tôi không muốn hiểu. Vậy có ảnh hưởng gì đến cuộc sống của tôi không?

    Bởi vì lúc đó thất thần tôi đã không để ý đến nét mặt của Quyên. Bây giờ hồi tưởng lại hẳn là vui vẻ. Vì lí do gì tôi cũng không rõ. Tôi buồn bực nhặt sỏi quăng xuống dòng sông. Dòng sông chảy siết như vậy sao không cuốn hết những phiền lòng của tôi nhỉ?

    - Phiền, phiền chết đi được.

    Tôi ngã người ra bãi cỏ ven sông. Gió mát thật, ngủ một giấc chắc là thoải mái hơn. Tôi bất giác mỉm cười. Sao mí mắt tôi có cảm giác nhột nhạt mà mát mát kì lạ.

    Sau khi tôi mở mắt ra, nụ cười cứng đờ. Bởi vì đôi mắt lờ đờ của tôi thấy một hình ảnh không nên thấy trên đỉnh đầu. Cả một đôi mắt như đầm nước sâu đang nhìn tôi.

    - Hửm? Ngay cả bầu trời cũng hiện lên gương mặt của anh Vỹ. Thật kì lạ!

    - Khụ...thức rồi? Em tại sao nằm ở đây hả?

    Tôi giật bắn mình khi nghe giọng nói như cố nén cười. Tôi ngồi dậy nhìn cho kĩ. Ôi, sao mà trùng hợp thế không biết.

    - Em...em hóng gió ạ. Anh cũng ra đây hóng gió sao?

    Anh Vỹ ngồi bên cạnh tôi từ lúc nào. Anh nhìn ra bờ sông.

    - Không phải.

    Vậy anh ra đây làm gì chứ? Tôi tò mò nhìn nửa gương mặt của anh. Sao mặt anh đỏ nhỉ?

    - Thế anh đi tản bộ ạ?

    - Cũng không phải.

    Tôi liếc anh một cái rồi không thèm hỏi nữa. Bởi vì tôi biết anh chắc chắn không muốn nói cho tôi biết. Anh Vỹ không nghe thấy tôi hỏi nữa thì quay sang nhìn tôi. A...ha ha, cách này vậy mà có tác dụng. Tôi mỉm cười đến đắc ý nhìn anh. Anh giật mình giống như hiểu được ý nghĩa của việc tôi không hỏi anh nữa rồi phì cười.

    - Em thật là... Anh ra đây tìm em.

    - Hả? Anh tìm em làm gì?

    Không phải chuyện tôi nghe lén đã bị anh phát hiện chứ? Tôi cũng đâu có nói cho ai nghe đâu. Anh ra đây cảnh cáo tôi đừng nói cho ai biết phải không?

    Anh bất đắc dĩ chỉ vào đồng hồ trên tay:

    - Em đã ra ngoài rất lâu lại không ai biết em đi đâu. Em...điện thoại em đâu rồi?

    Tôi không hiểu anh muốn làm gì nhưng theo bản năng vẫn sờ túi. Chết thật, tôi lại bỏ điện thoại ở nhà nữa rồi. Anh Vỹ nhìn tôi rồi thở dài, giọng điệu lại như nổi giận.

    - Em đi đâu sao không nói với người nhà một tiếng. Linh bảo không liên lạc được với em. Cô chú cũng đang tìm em đấy.

    Tôi run rẩy không dứt. Đây là tình hình gì vậy? Không phải chứ? Nghiêm trọng vậy sao? Hồi tưởng lại thì cũng đúng. Lúc tôi ra khỏi nhà thì ba má không có nhà, thằng Lâm cũng chạy sang nhà bạn học nhóm. Tôi định gọi cho nhỏ Linh nhưng điện thoại nó không ai bắt máy. Cho nên tôi quyết định đi hóng mát một mình. Và đã quên mất thời gian về. Có lẽ ba má rất lo lắng.

    Tôi cúi đầu nhỏ giọng:

    - Em có gọi cho nhỏ Linh nhưng mà nó không bắt máy. Em lại ngủ quên...

    Giọng anh lại dịu đi một chút:

    - Được rồi lần sau nếu không liên lạc được cũng phải để lại lời nhắn.

    - Vâng em biết rồi.

    - Không được quên mang theo điện thoại.

    - Em sẽ nhớ.

    - Không được đi một mình.

    - Em sẽ gọi bạn cùng đi.

    Khoan đã, tại sao tôi phải nghe theo lời anh nhỉ? Tôi ngẩng đầu nhìn anh, anh lại quay mặt đi chỗ khác.

    - Anh có thể cho em mượn điện thoại không, em muốn gọi về nhà một chút.

    Anh nhìn tôi cười rất quái dị:

    - Anh đã gọi cho cô chú biết rồi. Em chắc vẫn muốn mượn điện thoại của anh sao?

    Tôi đang lo ba má không tìm được tôi nào có nghĩ nhiều như vậy. Tôi rất chân thành gật đầu. Anh đưa điện thoại cho tôi với nụ cười rạng rỡ hơn bình thường rất nhiều. Hình như mỗi lần tôi nhờ vả anh việc gì đó anh đều cười như thế. Cho nên tôi lại không được bình tĩnh, mặt lại nóng lên. Sau khi nhận điện thoại thì tôi đã hối hận. Bởi vì màn hình nền kia chính là...chính là ảnh tôi và anh cùng ngã trên đống thú bông. Tôi hóa đá. Tay cầm điện thoại của tôi run rẩy lợi hại.

    - Này...này sao anh lại để tấm ảnh này hả?_tôi trừng mắt nhìn anh.

    Anh nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng bình tĩnh:

    - À...anh mới đổi điện thoại không có ảnh khác chỉ có ảnh của em thôi. Ảnh này nhóc Vĩnh mới cho, anh tiện tay dùng luôn. Cũng không tệ.

    Vậy cũng được sao? Tôi mới không tin lí do củ chuối này đâu.

    - Anh xóa tấm ảnh này đi, em sẽ đưa anh tấm khác đẹp hơn. Trên điện thoại em có rất nhiều hình nền đẹp đấy._ vừa nói tay tôi đang mò đến tìm chỗ để xóa ảnh.

    Nói đùa sao? Nếu để người khác thấy tôi có thanh minh mấy cũng không thể rõ ràng được. Lại nói tôi còn chưa biết cô bạn gái thần bí của anh Vỹ nói là ai nên cẩn thận mới tốt.

    Anh cười:

    - Nếu là ảnh của em cái nào cũng như nhau cả.

    Anh Vỹ chỉ cười không làm gì cả. Cho nên tôi quyết định không gọi điện thoại nữa mà tìm cách xóa ảnh. Và ông trời không phụ lòng người tôi đã xóa được. Nhưng mà vì quá vui vì xóa nên tôi đã không để tâm đến lời nói đầy ẩn ý trong câu nói của anh. Và đúng như lời anh nói trong thư viện ảnh chỉ có mỗi ảnh của tôi thôi. Cái ý "ảnh của em" mà anh nói chính là thư viện ảnh chỉ có ảnh của tôi và anh. Tôi nhìn anh một cái lại thấy anh cười giống như lúc đưa điện thoại cho tôi vậy.

    Anh hỏi:

    - Hài lòng rồi?

    Hả? Tôi cười cứng ngắc cầm điện thoại. Làm sao mà hài lòng chứ?
    Tôi rất muốn xóa toàn bộ thư viện ảnh đấy.

    - Có thể xóa toàn bộ không ạ?

    Anh Vỹ bực mình mím môi, lấy lại điện thoại không thèm nhìn tôi luôn.

    Tôi khóc không ra nước mắt. Đây rõ ràng là biểu hiện ghét bỏ của anh dành cho tôi sao?

    Nhìn quanh mới thấy khắp nơi đã lên đèn. Chắc là hơn sáu giờ tối rồi. Tôi vậy mà ngây ngốc ở bờ sông ba tiếng đồng hồ. Thật là sức ngủ phi thường. Đúng là sức ngủ. Bởi vì tôi đúng là đã ngủ một giấc. Và tỉnh lại thì gặp anh Vỹ.

    - Khụ...em đói chưa?

    Tôi giật mình:

    - Em không...

    Từ "đói" bị tôi nén lại luôn. Anh Vỹ trừng mắt nhìn tôi rồi đứng dậy.

    - Anh đói nên sẵn tiện đưa em đi ăn gì đó rồi đưa em về nhà.

    Tôi thở nhẹ một cái. Được rồi, tôi rất đói nhưng mà vì muốn cách xa anh một chút nên mới muốn nói là không đói. Thế mà nhìn thấy ánh mắt của anh tôi lại nén hết những lời muốn nói. Nếu anh chỉ là sẵn tiện thì tốt hơn. Dù sao tôi cũng vừa mới chọc giận anh.

    Cho nên tôi và anh đi ăn. Nhưng mà xe của tôi chạy không được cho nên chúng tôi phải dắt xe đến tiệm sửa xe để vá.

    Tôi thắc mắc cái xe tôi chạy hồi chiều đâu có sao. Vậy mà bây giờ nó bị thủng bánh cơ. Không phải chỉ một lỗ mà nhiều lỗ nữa. Điều này là do anh vá xe nói cho tôi biết.

    Anh vá xe hỏi:

    - Em chạy xe đến chỗ nào mà bánh xe bị đâm nhiều lỗ vậy?

    - Hả? Rất nhiều lỗ sao? Em toàn chạy trên lộ lớn, bằng phẳng lắm mà.

    - Vá lại cũng được nhưng chỉ sợ chạy không bao lâu lại xì. Em muốn vá xài tạm hay thay mới?

    Tôi nhìn anh Vỹ. Anh lại không thèm nhìn tôi mà tay đút túi quần nhìn ngoài đường cơ. Thật là không có tình người. Thật ra tôi không có mang tiền theo. Thật là xui đến tận mạng. Anh là đang ép buộc tôi mở miệng cầu xin phải không? Giờ này tôi có chí khí đến đâu cũng phải cầu xin thôi.

    Tôi bước đến kéo tay áo anh:

    - Anh. Vỹ cho em...mượn tiền vá xe có được không? Về đến nhà em lập tức trả.

    Anh nhướng mày nhìn tôi:

    - Em xác định muốn mượn tiền anh sao?

    Có ý gì đây? Thế nhưng tôi mặc kệ.

    - Đúng vậy.

    Anh mỉm cười:

    - Được là em nói không được hối hận. Em nợ anh. Nợ thì phải nhớ trả biết chưa?

    Tôi không hiểu nhưng vẫn gật đầu.

    - Em thiếu nợ nhất định sẽ trả mà.

    Anh đi đến nói với anh vá xe:

    - Thay mới đi ạ, mai bọn em đến lấy.

    Nói xong, anh kéo tôi lên xe máy của anh. Tôi hoảng sợ lùi lại.

    - Này em mượn tiền anh để vá xe mà sao anh lại nói thay mới hả?

    Anh nhếch lên một nụ cười:

    - Anh chỉ đem đủ tiền ăn thôi, không đủ tiền vá nhưng mà thay mới thì không cần gửi tiền trước mai đến lấy đưa là được. Nhưng mà em vẫn nợ anh.

    Tôi mơ màng suy nghĩ. Tôi đúng là mượn tiền anh nhưng mà tiền còn chưa đến tay làm gì mà nợ chứ. Mai tôi đem tiền đến lấy xe thì đâu có nợ nần gì anh. Tôi sẽ không ngu ngốc mắc lừa anh như vậy đâu.

    - Anh tưởng em rất ngốc sao? Mai em mang tiền đến trả thì không nợ anh nữa.

    - Phải không? Vậy...xem ra em không ngốc lắm.

    - Anh...

    - Lên xe anh đưa em đi ăn rồi còn về nữa.

    - Anh thật sự không gạt em như lần trước chứ?

    Anh nhìn tôi cười. Tôi lại lùi mấy bước.

    - Em nói xem!

    - Không có bằng lái?

    Anh liếc tôi một cái:

    - Dĩ nhiên là có rồi có cần anh lấy ra cho em xem không?

    Tôi gật đầu. Tôi cần bằng chứng xác thực cơ. Nếu bị gạt giống như lần trước chẳng phải tôi rất ngốc sao.

    Anh Vỹ giận mà không nói được gì chỉ có thể cắn răng móc bằng lái trong ví ra cho tôi nhìn.

    - Nhìn xem, đây là bằng lái đã thấy rõ chưa?

    Tôi rất thành thật nhìn. Lần này là thật.

    - Ừm...là thật nhưng mà...anh có mua bằng lái không nhỉ?

    Anh Vỹ bực mình giật lại bằng lái xe, giận quá lại gõ lên trán tôi.

    - Em sao lại nhiều chuyện như vậy. Không có bằng lái không đi, cho nhìn rồi cũng không tin. Rốt cuộc như thế nào em mới chịu đi hay là... anh làm xe chở em hửm?

    Tôi nhìn anh nổi giận mà buồn cười. Bình thường gương mặt anh rất lạnh nhạt nhưng hôm nay lại nổi giận. Cũng thật trẻ con.

    - Anh làm xe thế nào ạ?

    Anh nhướng mày tựa hồ rất hứng thú với đề tài này:

    - Em muốn anh cõng có phải không?

    Hả? Cái này cũng quá rồi. Đây không phải tính già hóa non sao? Tôi muốn nhích ra xa sao cứ càng nhích càng gần thế nhỉ?

    Tôi lắc đầu không ngừng:

    - Không cần, không cần em đi xe cùng anh là được chứ gì.

    Tôi rụt cổ lại nhanh chóng đội nón bảo hiểm rồi như đứa bé ngoan ngồi sau lưng. Nếu tôi không lầm sao lại thấy anh cùng anh chàng vá xe kia nháy mắt nhỉ? Hừm bọn họ thật sự mới quen sao? Tôi rất hoài nghi nhưng quyết định cho qua. Đến một lúc nào đó tôi chợt nhận ra Cao Đạt Vỹ là một tên siêu cấp lừa gạt.

    --------------------Hết chương 21-------------------------
  3. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Chương 22: Bạn trai dự bị?


    Đường phố về đêm rất đẹp. Vả lại tôi được ngồi xe thế này ngắm nhìn càng có điểm thú vị. Gió thổi bên tai khiến tôi vô cùng thoải mái. Anh Vỹ chở tôi đến một quán hủ tiếu gõ. Tôi cũng rất thích nơi này. Mẹ tôi thường đến đây mua đồ ăn khuya cho cả nhà, tôi thường đi theo nên cũng trở thành khách quen. Có mấy lần nhỏ Linh kéo tôi đến đây. Thế là ăn quen thỉnh thoảng tôi cũng tự đến. Tôi không ngờ anh cũng sẽ đến nơi này. Tính ra nơi này cũng là một quán vỉa hè chỉ mở vào buổi tối thôi. Bà chủ quán này cũng rất vui vẻ. Người đến đây ăn cũng chật cả chỗ.

    Cô An nhìn thấy tôi cùng anh Vỹ bước vào thì cười:

    - Bé Chi hôm nay đến ăn hay mua về vậy cháu?

    Tôi cười:

    - Cháu ăn ở đây ạ.

    Cô An nhìn anh Vỹ trêu ghẹo:

    - À, Vỹ cũng đến sao không thấy bạn gái cháu? Hai đứa quen nhau hả?_cô An chỉ tôi và anh Vỹ.

    Anh Vỹ kiếm chỗ, kéo tôi ngồi xuống. Anh thuận tay dùng khăn giấy lau muỗng, đũa. Tôi không được tự nhiên lại cứng ngắc. Tình trạng hiện tại rất giống anh Vỹ đặt tôi ngồi đâu chắc tôi sẽ ngồi đó. Tôi nghi ngờ nhìn anh Vỹ. Anh đã từng dẫn cô bạn gái kia đến sao? Hay là chị Vân?

    Anh nói:

    - Từ trước đến giờ cháu làm gì có bạn gái chứ. Bọn cháu học cùng trường ạ.

    Cô An cười ha hả nhìn chúng tôi rồi khó hiểu:

    - Học cùng trường mà đối tốt với nhau vậy sao? Lần trước cô bạn kia học cùng lớp cũng không thấy cháu thân thiết như vậy. Mấy tuần không thấy cháu đến còn tưởng cháu không đến nữa. Hóa ra mấy hôm nay không phải theo đuổi bạn gái đấy chứ?

    Cô An nhìn chúng tôi cười đến quái dị. Nụ cười này tôi đã thấy nhiều người rồi. Lần này tôi đã hiểu.

    Tôi bối rối vô cùng không biết phải nói thế nào. Nếu tôi nói không phải như cô An nghĩ thì chính là có tật giật mình, không đánh tự khai. Cô An đâu có đề cập người bạn gái đó là tôi đâu. Lại nói tôi chối cãi luôn không có hiệu lực.

    Bởi vì anh Vỹ lại nói:

    - Cô cũng biết Chi không thích ra khỏi nhà mà. Cháu cũng không thể ép được. Giống như hôm nay phải dụ dỗ rất lấu đấy ạ.

    Đây là ý gì hả? Tôi không thích ra khỏi nhà thì liên quan gì đến anh chứ. Ai dụ dỗ ai? Anh nhìn tôi cười. Tôi quay mặt đi chỗ khác. Tôi thật sự không biết nên nói gì nữa.

    Cô An nghe nói vậy lại bật cười:

    - Tên nhóc này cũng biết dụ dỗ sao?

    Tôi bị đơ toàn tập. Hai người họ một xướng một họa xem tôi là không khí sao? Cho nên tôi quyết định phải giải thích.

    - Cô à đừng nghe anh ấy nói bậy. Anh ấy chỉ thích ghẹo cháu cho vui thôi. Chúng cháu chỉ là bạn bình thường thôi.

    Anh Vỹ hơi nhíu mày nhưng không nói gì cả. Cô An nghe vậy cũng chỉ cười. Thấy chưa tôi nói mà giải thích cũng chẳng có tác dụng gì. Bởi vì người nào cũng nhìn thái độ anh Vỹ mà không thèm đói hoài đến thái độ của tôi. Cho nên không khí trầm mặc đi chút ít. Đó là không khí giữa tôi và anh Vỹ thôi. Còn không khí xung quanh vẫn khá ồn ào, nhộn nhịp.

    - Hai đứa ăn ngon miệng nha!_cô An để hai tô hủ tiếu trước mặt chúng tôi.

    Hai tô hủ tiếu được bưng ra, khói nghi ngút. Tôi nuốt một ngụm nước bọt. Anh Vỹ nhìn tôi bật cười. Anh lại có thói quen búng lên trán tôi.

    - Còn không mau ăn, em nhìn có thể no sao?

    Tôi dĩ nhiên là đói nhưng mà ở trước mặt anh tôi có thể tự nhiên sao? Suy nghĩ thế thôi nhưng tôi vẫn muốn bảo vệ dạ dày của mình trước. Tôi nhớ Linh tỷ từng nói nếu để ngượng ngùng làm hại dạ dày thì không tốt chút nào. Muốn ngượng thì ăn no rồi hãy tính sau. Tôi nhìn thấy anh Vỹ muốn động đến ớt thì vội vàng ngăn. Tôi cũng không để ý lắm về việc anh đang ngạc nhiên nhìn tôi.

    - Này anh không thể ăn ớt.

    - Tại sao?

    - Anh bị đau dạ dày vừa mới xuất viện không lâu, bác sĩ có nói anh không thể động đến đồ cay.

    Anh cười:

    - Ăn một chút không thành vấn đề.

    Tôi sững sờ nhìn anh nhưng vẫn cứng rắn vô cùng:

    - Không được.

    Anh Vỹ nhìn thái độ kiên quyết thì thở dài không dứt.

    - Em bình thường rất dễ dụ dỗ mà sao hôm nay khó tính vậy? Anh ăn cay đã thành thói quen.

    Tôi rất dễ dụ dỗ sao? Làm ơn bình thường tôi cố ý thỏa hiệp có được không? Nhưng nếu hôm nay vì sự thỏa hiệp của tôi mà anh xui rủi lại vào viện, tôi không phải là tội nhân sao? Tôi là vì bản thân mà suy nghĩ.

    - Chính vì thói quen này mới không tốt cho dạ dày. Anh phải hạn chế đến mức thấp nhất.

    Anh buông đũa chống cằm nhìn tôi:

    - Tại sao anh phải nghe lời em nhỉ?

    Tôi hóa đá. Câu hỏi này cũng rất hay. Tính ra thì tôi không có quyền gì ngăn cản việc làm của anh cả. Hơn nữa anh bá đạo đã quen luôn làm theo ý mình chưa bao giờ phải nghe theo người khác.

    - Em...em...là vì tốt cho anh thôi.

    - Chỉ lí do này? Còn có cái khác không?

    - Còn...còn có...mẹ anh từng nói anh không thể ăn cay.

    - Cả lời nói của mẹ anh em cũng nhớ?

    Tôi thật không có sức chống đỡ với những câu hỏi của anh. Lúc này tôi cảm thấy rất căng thẳng. Sao càng nói lại đi càng xa thế này.

    - Thì...nếu anh bị bệnh bác gái sẽ lo lắng đấy.

    - Còn em?

    Còn tôi? Tôi chớp mắt không hiểu nhìn anh. Hiện tại tôi không kịp hiểu ý của anh. Đến khi hiểu thì tay cầm đũa của tôi có chút run rẩy. Tôi cười gượng cúi đầu ăn.

    - Tất cả mọi người đều sẽ lo lắng cho anh.

    Tôi không dám nhìn anh. Tôi nghĩ nếu lúc này anh kiên quyết ăn cay tôi cũng không dám cản. Nhưng mà anh chỉ thở dài ăn phần của mình cũng không động đến ớt nữa. Điều này làm tôi trong lòng đang căng thẳng cũng giảm bớt. Thỉnh thoảng tôi lại ngẩng đầu lén quan sát anh. Anh vẫn ăn bình thường đôi khi cái nhìn của tôi cũng bị anh bắt gặp. Tôi cảm giác mình phạm tội bị bắt quả tang vậy. Nếu không phải ảo giác tôi rõ ràng thấy anh cười. Tôi còn tưởng vì bị tôi ngăn cản làm anh mất hứng mà tức giận. Có lẽ anh không nhỏ mọn vậy đâu.

    Đợi khi chúng tôi ăn xong cũng là bảy giờ mấy rồi. Anh Vỹ mua mấy phần mang về. Tôi khó hiểu. Tôi nghe nhỏ Thi nói gần hai năm nay anh chỉ sống một mình trong căn nhà đó, anh mua về cho ai chứ? Nghĩ lại khi nghe lời đó của nhỏ Thi tôi cảm thấy lòng mình cũng nặng trĩu. Cha mẹ ly hôn, chịu thiệt luôn là con cái. Trong căn nhà đó chỉ có một mình anh chắc rất lạnh lẽo. Đó có phải nguyên nhân khiến anh không muốn ăn uống đúng giờ? Nếu là tôi chắc cũng thế. Mỗi ngày trong căn nhà chỉ hiện diện một mình sẽ có cảm giác chán nản, nhạt nhẽo vô cùng.

    - Anh mua cho ai vậy? Là nhà anh Trường hả?

    Đúng! Chỉ có thể lý giải theo cách trên.

    Anh cười rất gian xảo, nụ cười này không giống như mọi khi:

    - Dùng để mua chuộc.

    Tôi trợn mắt nhìn anh. Tha thứ cho tôi dạo này hơi nhanh trí. Mặc dù tôi không muốn nghĩ quá nhiều nhưng hành động của anh đều khiến tôi phải để ý. Cả lời nói của nhỏ Quyên càng làm tôi để ý đến anh nhiều hơn. Tôi muốn xác nhận có đúng như những gì nhỏ Quyên nói hay không? Nếu là thật tôi phải làm thế nào? Tôi vẫn là chọn cách không hiểu đi. Cho nên tôi không muốn tự đào hố chôn mình nữa. Anh làm gì tôi cũng mặc. Nếu cùng anh đôi co tiếp, tôi sẽ không thể thoát được.

    Và giống như lời anh nói. Anh quả thực dùng để mua chuộc. Khi thấy tôi trở về mặt mày ba má tôi hớn hở vô cùng. Bọn họ chẳng thể hiện lo lắng gì giống như lời anh Vỹ từng nói cả.

    - Hai đứa về rồi hả? Đã ăn uống gì chưa?_mẹ tôi hỏi

    Tôi ỉu xìu:

    - Đã ăn rồi ạ.

    Ba tôi nhìn quanh lại hỏi:

    - Xe đạp con đâu?

    Tôi run rẩy khóe miệng:

    - Con ngủ quên nên...không biết nhóc con nào chọc thủng bánh xe của con rồi.

    Anh Vỹ nghe tôi nói xong lại ho khan mấy tiếng. Tôi khó hiểu nhưng cũng chẳng để trong lòng. Thằng Lâm nhìn tôi cười đến quái dị.

    - Ơ thế mai chị hai lội bộ đi học à?

    Vấn đề này cũng đang rối rắm đây. Nếu có thể lội bộ tôi cũng đỡ phải lo rồi. Đằng này trường tôi khá xa, tôi lội bộ đến khi nào mới tới chứ?

    - Mai má chở con đi học nha._Tôi quyết định cầu cứu má.

    Má nhìn tôi cười có lỗi:

    - Mai má đi dạy thế cho người bạn rồi nên không đi cùng đường như mọi khi. Gọi ba con đấy.

    Má xoay người vào nhà. Thằng Lâm cũng lôi kéo anh Vỹ đi vào. Dĩ nhiên lúc này tôi sẽ cầu cứu ba rồi.

    Nhóc Lâm còn hứng thú muốn lôi kéo anh Vỹ lên phòng của nó để giải bài tập mà chẳng thèm để ý đến bà chị nó đã mất tích mấy tiếng đồng hồ. Nghĩ cũng lạ, tên nhóc này bình thường tôi đòi dạy nó học nó cũng chẳng thèm. Vậy mà hôm nay lại bị chạm dây nào không biết.

    - Ba hứa cho một đồng nghiệp đi chung rồi nếu bây giờ đổi ý không tốt lắm, dù sao lâu lâu người ta nhờ vả một lần.

    Có cần trùng hợp như vậy không? Xe người đồng nghiệp của ba cũng bị hỏng sao? Tôi khóc không ra nước mắt.

    - Được rồi mai con ngồi xe buýt vậy.

    Nhóc Lâm lại tuyên bố:

    - Hai, anh Vỹ hứa sẽ chở hai đến trường đấy.

    Tôi kịch liệt phản đối:

    - Không cần, không cần đi xe buýt thoải mái hơn.

    Má tôi lại hỏi:

    - Con không phải bị say xe sao?

    Má à lúc này không vấn đề say xe hay không?

    Anh Vỹ nhướng mày nhìn tôi:

    - Say xe cũng là thoải mái sao?

    Tôi rơi lệ trong lòng. Anh có thể không châm chọc tôi không? Anh biết rõ ràng đây là lý do từ chối khéo mà còn bắt bẻ. Thật không có tính người.

    - Cái đó...

    Má tôi lại nói:

    - Nếu Vỹ nói vậy rồi thì mai nhờ Vỹ đưa con đi một ngày vậy. Vỹ phiền cháu một ngày nhé.

    Anh cười hết sức rực rỡ. Mà theo cách nhìn của tôi về sau chính là mưu đồ thực hiện thành công.

    - Dạ, không phiền.

    Ai là thành viên trong nhà vậy? Tại sao hôm nay bọn họ đột xuất cùng công kích khiến tôi trở tay không kịp vậy? Và kết quả bốn thắng một. Nếu bỏ phiếu thì chính là vậy.

    Nhưng mà thằng Lâm không như ý có thể giữ lại anh Vỹ được. Anh nhận được điện thoại nên phải về sớm. Hình như sắc mặt anh không vui khi nhận điện thoại. Dù sao cũng là chuyện riêng tôi không thể hỏi được. Tôi tiễn anh ra tận cổng.

    - Chuyện hôm nay cảm ơn anh đã đưa em về.

    Anh lại xoa đầu tôi. Anh bị nghiện sao?

    - Em lại muốn cảm ơn bằng cách nào?

    - Hả? Anh lại muốn em làm gì?

    Anh cười nhàn nhạt:

    - Anh không có bạn gái. Yêu cầu của anh rất đơn giản, khi nào em muốn có bạn trai thì nghĩ đến anh đầu tiên được không? Chính là hiện tại anh làm bạn trai dự bị đấy.

    Bạn trai dự bị?

    Tôi kinh ngạc mà không nói được gì. Tôi cảm nhận từng tế bào cũng đang căng cứng lên. Mà bộ não cũng ngưng hoạt động. Đây gọi là chết tạm thời. Câu nói của anh có thể xem là tỏ tình không? Tôi cứ như vậy ngơ ngác nhìn anh, vô thức tôi thụt lùi mấy bước. Lúc này tôi rất muốn chạy trốn.

    Anh cười khổ búng trán tôi:

    - Nói giỡn em thôi, nhìn em kìa đã sợ đến mức như vậy rồi. Anh đưa em về là chuyện anh nên làm không cần em hành động để cảm ơn đâu. Anh phải về rồi. Sáng mai gặp.

    Tôi gật đầu vẫy tay tạm biệt. Bỗng nhiên tôi đứng lặng hồi lâu mặc dù bóng anh đã khuất. Bởi vì tôi đã thấy nét cô đơn thoáng qua trong mắt anh khi tôi thụt lùi một bước. Cô đơn vì lý do gì?

    - Hai định đứng đến sáng à?

    Tôi giật mình đi vào nhà. Thằng Lâm lại không ngừng trêu ghẹo. Tôi cũng không hứng thú tranh cãi cùng nó. Tôi rất mệt muốn tắm rửa và ngủ một giấc thật thoải mái. Thật ra đối với tôi mà nói tình yêu vẫn là thứ rất xa xỉ. Vậy cảm tình tôi dành cho anh là gì? Tôi có thể đáp lại tình cảm của anh sao? Chỉ là tôi đã có thể xác nhận.

    Anh có tình cảm với tôi.

    Vậy tôi nên làm thế nào? Giống như lời anh nói nghĩ đến anh đầu tiên khi muốn có bạn trai sao? Lại còn là bạn trai dự bị nữa, tôi rùng mình không dứt. Nhưng mà anh nói giỡn thôi mà. Vấn đề này thật phức tạp vô cùng. Nửa thật nửa giả làm tôi rất bối rối khiến tôi trở nên mơ hồ.

    -------------------Hết chương 22-----------------------------
  4. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Chương 23: Cao Đạt Vỹ là một người vô cùng gian xảo


    Sáng sớm, tôi vừa mới chuẩn bị xong còn chưa ăn sáng đã nhận được điện thoại của anh Vỹ. Chỉ một câu đơn giản: " Anh chờ em trước cổng"

    Tôi đau khổ ngẩng mặt nhìn trần nhà. Người này có cần đúng giờ như vậy không? Hiện tại tôi có thể để người ta chờ sao?

    Tôi chào ba má một tiếng rồi xách cặp đi ra ngoài. Đợi khi nhìn thấy anh Vỹ tôi bỗng nhiên có cảm giác nổi giận.

    - Này em vẫn chưa ăn sáng đấy.

    Anh Vỹ nhìn khuôn mặt ỉu xìu của tôi thì nhếch lên một nụ cười:

    - Anh đến sớm để đưa em đi ăn sáng mà.

    - Anh có thể để em ăn xong rồi đến không được sao?

    - Em không biết nhiệm vụ của một người bạn trai à?

    Tôi chớp mắt mấy cái nhưng không nói gì nữa. Nếu tôi hỏi nhất định sẽ nhảy vào cái hố nào đó mà anh đã đào sẵn. Chính là chỉ một câu hôm qua của tôi hỏi anh. Anh đã thốt ra ra câu kinh điển muốn làm bạn trai dự bị. Tôi bắt đầu đề phòng từng câu nói của anh. Lúc nào tôi cũng nghĩ mỗi câu nói của anh đều có bẫy cả.

    Vẫn con đường quen thuộc, cảm giác ngồi xe đạp lại không giống bình thường. Tôi mím môi im lặng nhìn đường, thỉnh thoảng liếc nhìn bóng lưng trước mặt. Rất nhiều cảm xúc phức tạp hiện lên trong đầu tôi. Tôi muốn cách xa anh một chút nhưng lại cảm thấy như vậy rất giống chột dạ. Nhưng mỗi lần đến gần anh tôi có cảm giác không được tự nhiên nhưng cũng không bài xích.

    Sau thời gian im lặng, tôi nhỏ giọng nói:

    - Trưa anh chở em đi lấy xe nhé!_tôi đề nghị

    Anh Vỹ trầm mặc một lúc mới gật đầu:

    - Được, tan học anh chở em đến đó.

    Chỉ cần có chiếc xe cuộc sống yên ổn của tôi sẽ trở về. Ôi! Bầu trời vẫn trong xanh mà. Chỉ là tôi không biết anh chàng vá xe kia đóng cửa tiệm về quê rồi. Nhưng mà khi đến lớp tôi mới biết bầu trời hôm nay cực kì u ám.

    Tôi đề nghị ở bên ngoài trường ăn sáng rồi hẳn vào lớp. Anh Vỹ cũng không phản đối.Tôi không muốn bị một đám bạn không có nhân tính kia trêu chọc. Tránh được cái nào thì tránh càng xa càng tốt. Dù sao tôi làm rùa rụt cổ quen rồi. Chưa có ngoại lực nào đủ tác động đến cái mai rùa cứng cáp của tôi đâu. Rất không may cho tôi vẫn bị người ta nhìn thấy cảnh tôi cùng anh Vỹ ăn sáng. Tôi và anh hiện tại tính là cái gì của nhau? Bạn bè bình thường, nói cũng chẳng ai tin. Bạn trai-bạn gái thời kì đang yêu, quá gượng ép rồi. Anh em, tụi bạn vô nhân tính nói đầu óc tôi bị hỏng mới nghĩ như thế.

    Tôi vừa bước vào lớp, cả đám bạn đều giương mắt nhìn tôi hết sức quái dị. Nhỏ Thoảng nhìn tôi cười đến đắc ý. Tôi cảm thấy sắp có chuyện gì đó không hay ho rồi. Quả nhiên linh cảm của tôi thường rất chính xác.

    Vĩnh nhảy tới trước mặt tôi cười khoe cả hàm răng trắng:

    - Này Chi hôm nay sắc mặt rất tốt, lúc yêu có khác nha.

    Tôi nhảy dựng lên, giống như chột dạ mà cũng không giống. Tôi tại sao phải chột dạ? Bởi vì sáng nay anh Vỹ đã chở tôi đến trường đấy lại còn cùng ăn sáng.

    - Lại ăn nói lung tung, biến._tôi hung hăng trừng mắt nhìn Vĩnh.

    - Ha ha bạn Chi thiệt là...có người chở đến trường nên không cần người bạn nữa chứ gì.

    Cậu ta còn trưng bộ mặt đáng thương ra cho tôi xem. Thật hận quá đi mất.

    Vĩnh nhảy xa mấy bước lắc lắc cái điện thoại trong tay:

    - Nhìn xem đây là chứng cứ phạm tội nha.

    Tôi khó hiểu nhăn nhó chạy tới muốn giật điện thoại:

    - Này trong đó là cái gì?

    Bởi vì tôi thấp hơn cậu ta nên cứ nhảy mà không với tới được. Tại sao bằng tuổi mà cậu ta lại cao hơn tôi nhỉ?

    - Tôi đâu có ngốc mà đưa cho Chi, Chi có biết tôi cực khổ lắm mới có được bộ sưu tập ảnh này. Nếu đưa cho bạn nó không phải bị xóa sao?

    Tôi biết cậu ta đề cập đến ảnh nào rồi. Ảnh này trong máy anh Vỹ cũng có. Tôi không biết phải làm thế nào để chúng biến mất đây?

    - Nè sao mày có thể đối xử với Chi mũm mĩm như vậy chứ?_Quân nghiêm mặt nói.

    Có một người có tính người nha.

    Phong không biết lúc nào nhảy đến sau lưng Vĩnh giật lấy điện thoại kia từ tay Vĩnh. Dường như những tấm ảnh kia cực kì kinh khủng đến mức Phong trợn mắt há mồm mà không ngừng rùng mình trả lại điện thoại.

    - Sao học đường lại xuất hiện những bức ảnh thế này chứ? Ai....

    Vĩnh nhìn biểu hiện của Phong lại cười ha ha. Nhỏ Quyên nhón chân liền lấy được điện thoại.

    - Chậc...chậc Vĩnh sau này có thể là thợ chụp ảnh chuyên nghiệp rồi.

    Mắt Vĩnh sáng rỡ:

    - Thật sao? Quá khen, quá khen! Nhưng rất tiếc đây không phải tôi chụp đâu.

    Tôi nổi giận:

    - Nè một đám không có tính người mau xóa hết ảnh đi có nghe không?

    Quân nhảy lên bàn cười đến vui vẻ:

    - Tên nhóc kia đem ảnh tung lên mạng không phải xong rồi sao muốn xóa cũng không được.

    Người này mà có tính người sao? Cậu ta cả cầm thú cũng không bằng đấy. Tôi trừng mắt nhìn cậu ta.

    Vĩnh vỗ tay tán thành:

    - Ý này hay nha! Quyết định vậy đi.

    Sao ai cũng chống lại tôi vậy? Cả nhà thì đứng về phía anh Vỹ. Vào lớp thì cả đám bạn chỉ muốn làm tôi sống dở chết dở, chỉ muốn đem rắc rối đến cho tôi thôi. Tôi ỉu xìu về chỗ ngồi.

    Vĩnh nhảy đến bên cạnh tôi đưa màn hình điện thoại đến trước mặt tôi:

    - Nể mặt Chi là cô bạn dễ tính nên tôi cho Chi xem nè.

    Tôi liếc mắt vào màn hình thì cái cằm suýt chút nữa là rớt luôn. Vì cái ảnh này nói đến một sự việc đã rất lâu rồi. Chính là sự việc sau ngày tôi bị rắn dọa đến ngất. Anh Vỹ cùng tôi ngồi căn-tin nói chuyện. Mà góc chụp này rõ ràng anh Vỹ hôn tôi. Chỉ có tôi biết lúc đó anh kề tai tôi nói nhỏ thôi. Tôi lệ rơi đầy mặt.

    - Cái này....cái này...là giả nha, là ai vô nhân đạo như vậy?_tôi hét lên

    - Ha ha, vô nhân đạo sao? Tôi thấy người này đúng là thợ ảnh chuyên nghiệp đấy._Vĩnh cười đến sung sướng.

    Tôi dùng đôi mắt đáng thương nhìn cậu ta:

    - Nè rõ ràng hôm đó Vĩnh cũng ngồi ở đó mà.

    - Đúng vậy nhưng mà tôi nói bọn họ sẽ tin sao? Chắc là lúc này cả khối mười hai đều biết rồi.

    Hả?

    - Tại sao...lại như vậy?_tôi đau đầu quá đi mất.

    - Chi không biết sao? Tấm ảnh này là từ tay anh Trí nha._Quân tốt bụng nói cho tôi biết.

    Tôi nghiến răng nghiến lợi nói:

    - Anh Trí sao?

    Quân gật đầu liên tục. Trong lòng tôi lại bốc lên lửa giận không ngừng. Người này đúng là muốn ăn đòn rồi mà.

    Linh tỷ đặt chân lên ghế hùng hồn nói:

    - Chi tao giúp mày xử anh ta đi không?

    Tôi nhướng mày. Bình thường tôi rất dễ bắt nạt sao? Được, lần này tôi quyết định dùng bạo lực.

    - Đi! Sao lại không đi chứ.

    Cho nên tôi cùng nhỏ Linh đi tìm anh Trí. Cả đám bạn không có tính người kia cũng đi theo. Cho nên khối mười hai xuất hiện cả một tốp học sinh khối mười một. Vì giận quá mất khôn nên tôi đã quên một việc. Tôi cùng anh Vỹ có vấn đề. Tôi lên lớp anh lúc này hoàn toàn tăng thêm hiểu lầm.

    Cái bảng lớp 12a10 hiện lên trước mắt. Tôi nổi giận đến mất hết lý trí. Tôi đứng trước cửa lớp quét mắt một vòng liền thấy anh Trí đang ngồi tám chuyện. Mà ngồi cạnh anh không ai khác là anh Vỹ. Anh đang đọc một quyển sách lại gác chân lên bàn rất bá đạo. Dù chỉ quét một vòng nhưng lại khó bỏ qua anh. Tôi thầm nghĩ nếu giáo viên bước vào mà thấy hình ảnh này thì không biết sẽ có cảm tưởng gì. Nhưng mà hiện tại tôi không có tâm trạng chú ý đến anh.

    - Nguyễn Đình Trí anh lăn ra đây cho em!

    Tôi nghe bên trong ồn ào hẳn lên mà một bàn nào đó sách vở rớt lộp bộp. Anh Vỹ cũng ngẩng đầu nhìn tôi. Trong mắt anh rõ ràng vô cùng kinh ngạc. Chắc là anh chưa từng thấy tôi nổi giận. Tôi cũng thấy chị Vân nhìn tôi. Nhưng mà trong mắt chị ấy chỉ có lạnh nhạt cũng không giống như ngày đầu chào hỏi tôi nữa. Trong lòng tôi bỗng vang lên tiếng chuông cảnh báo. Hẳn là vì bức ảnh kia làm chị ấy không vừa mắt rồi. Nghĩ vậy tôi càng giận hơn. Có một nam sinh nào đó lớn tiếng nhắc nhở hẳn là lớp trưởng.

    - Nguyễn Đình Trí có người thăm nuôi.

    Cả lớp vì câu nói này mà cười ầm lên.

    Anh Trí lại lên tiếng:

    - Nguyễn Đình Trí xin nghỉ rồi.

    Bên trong lại có nữ sinh hét lên:

    - Đình Trí bạn lại đi giành bạn gái với Đạt Vỹ hả?

    Anh Trí đau khổ lấy quyển sách che mặt tức giận nói:

    - Chị hai chị đừng châm dầu vào lửa có được không?

    Tôi cười đến rực rỡ:

    - Anh ra hay không? Nếu anh không giải thích rõ chuyện anh làm, em sẽ bảo Linh tỷ cho anh một trận.

    Linh tỷ theo lời tôi mà giơ nắm đấm dọa anh Trí.

    Anh Trí nghe đến Linh tỷ thì run rẩy không ngừng.

    - Vỹ mày nói gì đi chứ, tao giúp mày nên mới làm vậy mà.

    Anh Vỹ nhếch môi cười rồi cúi đầu đọc sách:

    - Liên quan gì tao chứ.

    - Mày...mày đúng là cầm thú mà.

    Những người xung quanh lại bật cười sung sướng khi thấy người gặp họa. Một nam sinh nào đó lại chạy tới trước mặt tôi cười theo cách bát quái. Vừa nhìn tôi vừa so với điện thoại.

    - Đây là nhân vật chính trong ảnh nha, Vỹ mày phạm tội sao lại để thằng Trí ghi lại chứng cớ vậy. Lần sau phải xử lý sạch sẽ một chút biết không? Hồi sáng còn chở nhau đi học cơ. Hai người lén lút lâu như vậy rồi sao?

    Anh Vỹ bị nhắc đến lại ngẩng đầu lạnh nhạt nói:

    - Thế nào mới là sạch sẽ? Tự tao chụp lại mới gọi là sạch sẽ à? Như vậy đã sạch sẽ lắm rồi.

    Cả đám té ngã. Tôi cũng bị hóa đá. Có thể nói ra câu đó mà mặt không đổi sắc tôi cũng thật khâm phục anh. Nam sinh kia sau vài giây hóa đá thì bật cười ha hả.

    - Vỹ mày...phải nói là hơn cả cầm thú mới đúng, ha ha...

    Tôi vỗ trán không ngừng. Tôi giận mà không nói được gì. Tôi quyết định trút giận lên anh Trí.

    - Anh Trí, hiện tại có thể giải thích chưa?

    Anh Trí cười làm lành bước đến trước mặt tôi:

    - Cái đó....anh không phải cố ý là anh quên xóa mấy đứa bạn nhìn thấy....nên copy...cái đó...cũng không phải do anh.

    - Nếu anh không chụp lại sao mà có để người ta chép đi khắp nơi chứ._tôi nghĩ mắt tôi có đốm lửa rồi.

    Anh Trí mếu máo không ngừng:

    - Đó là...vì mấy ngày đầu anh hiếu kì thôi. Mấy ngày sau anh vốn xóa rồi ai mà biết đã bị chép đi chứ. Em tha lỗi cho anh đi.

    Tôi nghiến răng nghiến lợi:

    - Nguyễn Đình Trí em cùng anh tuyệt giao. Sau này không cần cùng em nói chuyện nữa.

    Anh Trí nghe đến đó cổ càng rụt lại lợi hại hơn:

    - Hả? Không nghiêm trọng vậy chứ? Vỹ mày mau giúp tao năn nỉ đi.

    Anh Vỹ không ngẩng đầu lên:

    - Tuyệt giao hả? Càng tốt!

    Tôi nghe mà cũng run rẩy khóe miệng. Anh Trí thì lảo đảo suýt chút là ngã.

    - Cao Đạt Vỹ mày trọng sắc khinh bạn, mày cả cầm thú cũng không bằng. Mày không phải cũng có phần sao? Tao cũng muốn cùng mày tuyệt giao.

    - Phải không? Tao sẽ không nể tình bạn nữa, cả tuần này trực nhật đi nhé!

    - Lí do gì chứ?

    - Lưu trữ ảnh cấm trẻ em dưới mười tám tuổi.

    - Mày...mày...

    Anh Trí chạy đến ôm Quân đứng phía sau tôi khóc đau khổ:

    - Nhóc, anh bị bạn phản bội rồi nhóc giúp anh giải sầu đi!

    Quân nhảy ra xa mấy bước. Phủi phủi trên áo tựa như gặp phải ôn dịch vậy.

    - Anh đừng làm xấu hình tượng em có được không? Em cũng không phải gay đâu.

    Anh Trí lần nữa lảo đảo. Cả đám bạn trong lớp đều cười đến vui vẻ. Trong đầu tôi hiện giờ thì đang nhớ lại hoài nghi lúc trước của mình. Anh Trí có sinh lí không bình thường thật sao?

    - Anh Trí anh không thích con gái thật à?

    Chết thật không biết từ lúc nào suy nghĩ của tôi đã thoát ra khỏi miệng rồi.

    Anh Trí trợn mắt trắng dã nhìn tôi:

    - Em...em cùng thằng Vỹ hôm nay hợp sức muốn dìm hàng anh có phải không?

    Tôi nhìn bộ dạng anh Trí tức đến đấm ngực giậm chân mà buồn cười. Tôi bĩu môi:

    - Anh còn cái gì để em dìm sao?_nói xong tôi xoay người trở về lớp.

    Trong lúc tôi quay đi rõ ràng thấy anh Vỹ ngẩng đầu cười. Được rồi chắc hẳn anh cười bộ dạng tức giận của tôi.

    Tôi nghe loáng thoáng nam sinh nào đó vỗ vai anh Trí:

    - Trí mày chọc phải một đôi khó chơi rồi, là anh em tao chia buồn cùng mày.

    Tiếng ồn ào lại vang lên tựa hồ có người rượt đuổi lẫn nhau, tiếng sách vở ném lung tung. Nhưng mà tôi rất giận nên trực tiếp trở về lớp những chuyện sau đó tôi cũng không muốn biết nữa. Về sau Linh tỷ nói nó cùng anh Trí đại chiến ba trăm hiệp. Có ngốc mới tin lời nó nói. Mà thái độ anh Vỹ rốt cuộc là gì đây? Anh rõ ràng không muốn giải thích chút nào cả lại thêm bức ảnh kia. Lần này đúng là càng bôi càng đen rồi. Nhưng nhớ lại những lời của đám bạn của anh thì thở dài không dứt. Tôi đã từng đánh giá anh không có tính người quả không sai. Tại sao tôi không nhận ra bụng dạ anh đen tối như vậy nhỉ? Tấm ảnh kia thật sự không liên quan đến anh sao? Nếu quả thật có mà phủi sạch thì thật không có tính người. Bởi vì sau này anh Trí nói với tôi Cao Đạt Vỹ là một người bụng dạ vô cùng đen tối, vô cùng gian xảo.

    -------------------Hết chương 23-----------------------------
  5. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Chương 24: Cao Đạt Vỹ là người tôi cần tìm sao?



    Bởi vì chuyện bức ảnh gây ngượng ngùng kia tôi đã tìm cách chuồn êm. Tôi lôi kéo nhỏ Linh chở tôi đi lấy xe. Mặt nhỏ hết sức u ám. Nhỏ Linh chắc lại muốn cùng Vĩnh đi nơi nào la cà đây. Tôi phá hư chuyện tốt của nó dĩ nhiên không vui rồi. Tuy nhiên, tôi vẫn đánh giá cao tinh thần trọng bạn khinh sắc của nó. Ài... Nói sai rồi phải nói là nó chọn cả hai ấy chứ. Nó vừa đưa tôi đi vừa kéo Vĩnh theo. Cho nên giữa bạn và sắc đều vẹn toàn. Tôi không dám nghĩ đến cảnh anh Vỹ không nhìn thấy tôi sẽ thế nào. Cùng lắm anh giận tôi thất hứa thôi. Cũng không thể trách tôi được, trong hoàn cảnh khó xử như thế mà bắt tôi đối mặt với anh là chuyện không thể nào. Lúc đi tìm anh Trí tính sổ là lúc giận thì có can đảm hơn. Bây giờ tôi không còn giận nữa nhưng cũng không thể làm như không có gì.

    Thấy tôi hốt hoảng kéo nhỏ Linh, Vĩnh cười ha hả:

    - Chi ơi Chi, bạn lại định nấp trong mai rùa nữa à?

    Tôi trừng mắt nhìn cậu ta:

    - Cái gì mà nấp chứ, đây gọi là phòng bệnh hơn chữa bệnh có biết không?

    Nhò Linh co giật khóe miệng:

    - Phòng bệnh? Mày thì có bệnh gì? Bệnh tương tư à?

    Tôi lườm hai đứa nó:

    - Tóm lại tao không muốn anh Vỹ nhìn thấy tao. Nếu không tao lại tuyệt giao nữa đấy.

    Nhỏ Linh cùng Vĩnh nhìn mặt nhau. Hai đứa nó tựa như trao đổi xem tôi giận thật hay giả vờ.

    Không đợi tụi nó đáp tôi đã bước đi. Tôi thà đi bộ cũng không muốn chạm mặt anh Vỹ.

    Nhỏ Linh biết tôi giận thật thì cười làm lành:

    - Tao nói giỡn thôi, đi thì đi. Có một con bạn không có tế bào tình cảm như mày riết rồi tao cũng sắp không muốn yêu luôn rồi.

    Mặt Vĩnh đen đi mấy phần:

    - Hửm? Không muốn yêu nữa?

    Tôi cười vô cùng vui vẻ:

    - Ý của mày rất hay Linh tỷ, tao ủng hộ mày.

    Hai đứa nó lạnh lùng cười. Nụ cười đó làm tôi rợn cả tóc gáy.

    Nhỏ Linh cười vỗ vai tôi:

    - Lo thân mày trước đi, mày nên nghĩ phải giải thích với anh Vỹ thế nào đi.

    Tôi cười cứng đờ. Thôi được rồi sẽ có ngày phải đối mặt nhưng không phải bây giờ. Tôi thầm nghĩ như vậy.

    Thế là tôi cùng nhỏ Linh và Vĩnh đến nơi vá xe đêm trước. Lúc tôi đến nơi cửa tiệm đã đóng chặt. Tôi đợi một lúc lâu, gõ cửa mà cũng chẳng có động tĩnh gì. Tôi chạy sang một quán ăn bên cạnh hỏi thăm. Người ta nói anh chàng vá xe kia có việc gấp ở quê nên về quê mấy ngày rồi. Ít nhất cũng ba ngàu sau mới trở lại.

    Ba ngày sau?

    Vậy tôi lấy cái gì để đi học? Không lẽ ông trời thật sự muốn tôi đi xe buýt để đi học ư? Nếu là đi xe đường dài tôi còn chống đỡ được. Nhưng xe buýt là cấm kị của tôi. Xe buýt luôn dừng rất nhiều chỗ, tôi không thể chịu nỗi tình trạng như thế. Lại nói tôi rất sợ chen chút khi xe đông khách. Ba má tôi không phải vẫn bận rộn chứ?

    Trên đường nhờ Linh tỷ đưa về nhà tôi cứ rối rắm vấn đề ấy mãi. Về đến nhà, tôi lôi kéo nhỏ Linh.

    - Mai mày đến chở tao đi học nhé!

    Nó trợn mắt nhìn tôi:

    - Mày không cần hành hạ tao như thế chứ? Mày không biết nhà chúng ta ngược đường à? Trường ở chính giữa, mày bảo tao chạy gấp ba đoạn đường mới đến trường sao?

    - Ơ thế mấy lần trước tụi mày cũng chạy đường tắt cùng đường với tao đấy thôi.

    Nhỏ Linh tỉnh rụi từ chối:

    - Đường sửa chữa rồi chỉ có thể chạy đường lớn thôi.

    Tôi cảm thấy toàn thân run rẩy:

    - Trùng hợp như vậy ư? Mày không gạt tao đấy chứ?

    - Tao gạt mày làm gì chứ? Nhưng mà...tao nói cho mày biết mày không cần tốn công tìm cách trốn nữa. Trốn cũng không thoát đâu.

    Tôi chớp mắt khó hiểu:

    - Trốn cái gì?

    Vĩnh cười vô cùng khó ưa:

    - Chính là trốn không thoát lưới tình đấy.

    - Hả?

    Tôi chưa hoàn hồn đã thấy hai đứa nó biến mất không còn bóng dáng. Kỳ thật nhỏ Linh là cố ý muốn tạo cơ hội cho anh Vỹ nên nói thế thôi. Con đường từ nhà nó đến nhà tôi có cả chục con đường ấy chứ. Tôi có ngốc cũng biết nó bịa đại lý do thôi. Bạn bè quả thật không thể tin được. Vậy gia đình có tin được không? Đáp án rất rõ ràng cả nhà tôi bị anh Vỹ mua chuộc rồi. Tại sao tôi lại nói như vậy? Chính là từ ngày anh Vỹ bế tôi vào phòng y tế, anh đã ghi được điểm trong mắt mẹ tôi. Dĩ nhiên mẹ tôi cũng sẽ nói với ba tôi. Anh ấy thỉnh thoảng sẽ bị thằng Lâm lôi kéo chơi game lẫn giảng bài, cho nên em trai cũng bị dụ dỗ rồi. Bằng chứng rất rõ ràng ba má tôi tin anh ấy chính là giao cho anh ấy đi tìm và đưa tôi về. Từ trước đến giờ ba má tôi luôn không giao con gái của họ cho bất cứ ai cả. Là một nam sinh lại càng không.

    Tôi cảm thấy có ẩn tình gì đó mà tôi không biết. Ba tôi từ trước đến giờ không gọi là khó khăn trong chuyện yêu đương gì đó, nhưng ông tuyệt đối không giao tôi cho ai đó mà ông không biết rõ ràng. Bởi vì ông nói chỉ cần biết nhà cửa, gia cảnh, người thân của người đó thì có trốn cũng không được. Nếu người đó làm tôi không vui ông cũng có thể đi tìm người thân của người ta để kể tội. Mẹ tôi thì càng dễ tính hơn. Chỉ cần con cái thấy vui thì bà không có ý kiến. Lý do rất đơn giản, bà biết yêu từ rất sớm. Nghe nói mối tình đầu của bà là lúc mười lăm tuổi cơ. Tôi nghe mà giật cả mình. Đấy không phải còn học cấp hai sao?

    Thằng Lâm vậy mà bắt chước má tôi có bạn gái khi mới tí tuổi đầu. Nhưng mà nó chẳng yêu thương gì người ta đâu, nó thấy người ta xinh thì chọc ghẹo cho vui mà thôi. Có một lần tôi đi ra đường dạo chơi vô tình gặp một cô bé khá xinh đi cùng thằng Lâm. Cô bé kia nghe thằng Lâm gọi tôi chị hai, cô bé cũng học theo gọi chị hai còn ngượng ngùng y chang như cô dâu mới gả đến nhà tôi vậy. Tôi rùng mình không dứt.

    Vậy mới nói cả nhà tôi ai cũng phóng khoáng trong yêu đương. Chỉ còn sót lại tôi không theo chủ nghĩa phóng khoáng đó. Không biết từ lúc nào, trong đầu tôi luôn tồn tại một loại cố chấp. Tôi không thích một cuộc tình tạm bợ. Tôi tin đến khi tôi trưởng thành sẽ có một người nào đó sẽ mang đến cho tôi cảm giác an toàn, mang đến cho tôi hạnh phúc lâu dài. Mà không giống như độ tuổi mới lớn, bồng bột, qua loa. Độ tuổi học đường chính là độ tuổi như thế. Đó là lý do thật sự vì sao tôi không thích yêu đương trong học đường. Nó có vẻ quá ảo đối với tôi. Tôi từng nhìn thấy xung quanh tôi có rất nhiều cuộc tình. Tất cả bọn họ đều là bạn của tôi. Nhưng trong số họ có tình cảm của ai được lâu dài chứ? Nếu không phải một hai tháng thì nửa năm, một năm là cùng. Sau khi chia tay, họ xem nhau như người xa lạ thậm chí không vừa mắt nhau. Tôi tự hỏi giữa họ đã tồn tại tình yêu ư? Có chăng là tuổi trẻ khờ dại, những phút bốc đồng muốn chứng tỏ bản thân đã trưởng thành.

    Anh Vỹ đối với tôi như một làn gió mát trong ngày hè nóng bức. Mang đến cho tôi cảm giác xôn xao đầu đời nhưng chưa đủ rung động để tôi tiếp nhận. Tôi không nghĩ rằng tôi có thể nắm giữ được làn gió đó. Nếu một ngày làn gió đó biến mất vậy tôi phải làm sao? Nếu biện giải đối với con người chính là cả thể xác và con tim đều không thuộc về mình. Hoặc là làn gió mát biến thành làn gió lạnh trong trời đông thì tôi nên như thế nào? Cái này giải thích với con người chính là người ở bên cạnh nhưng trái tim lạnh giá. Không phải tôi chưa từng nghĩ đến mà là bởi vì tôi đã nghĩ đến kết quả xấu nhất như vậy đấy. Cho nên tôi quyết định không nắm giữ. Đã không phải của mình thì có xuất hiện hay biến mất cũng chẳng ảnh hưởng đến mình. Đây là kết quả tốt nhất.

    Tôi ngồi trước bàn học nhưng không học bài mà kiên trì xếp sao tặng anh Trường. Cũng chỉ còn cách hai ngày nữa là đến rồi nên tôi phải cố sức xếp cho xong. Bên cạnh tôi cũng có một cái hộp thủy tinh khác. Bên trong chứa rất nhiều hạc giấy. Mỗi ngày tôi đều xếp một con bỏ vào. Trong mỗi con hạc giấy đều có một câu duy nhất. "One day, you will come!". Tôi nghĩ tôi sẽ xếp đến khi tìm thấy một người có thể cùng tôi đi đến suốt đời. Đó là ngày nào tôi cũng không biết. Mà tôi bắt đầu xếp từ lúc nào nhỉ? Tôi không thể phủ nhận bản thân để ý đến anh Vỹ. Có lẽ bởi vì gặp anh lần thứ hai tôi đã bắt đầu xếp những con hạc giấy này. Có lẽ lý trí cho rằng tôi nên tránh xa anh nhưng trong tim vẫn có chỗ cho anh chăng? Tôi chưa từng nghĩ anh sẽ để ý đến tôi. Tôi hời hợt cho rằng bản thân xếp những con hạc giấy đơn giản là chờ đợi ai đó không rõ ràng. Trên thực tế có lẽ không phải như vậy.

    Cho đến khi tôi nhận ra bản thân quan tâm đến một người có lẽ đã quá trễ rồi. Nhưng tôi vẫn sẽ không đi tiếp. Tôi muốn tạm dừng. Tôi không muốn đi tiếp để thấy kết quả ngay tức khắc và sau đó thất bại trong tích tắc. Một mầm sống đang trỗi dậy tôi không thể giết chết nó được, nó luôn được tươi cười ấm áp cùng những hành động bất thường của anh làm tăng sức sống.

    Tôi vẫn muốn hỏi : " When are you come?"

    Khi nào người tôi cần tìm sẽ đến?

    Có thể nào người tôi mong chờ vốn tồn tại bên cạnh tôi chăng? Tôi không chắc. Nhưng tôi vẫn tin tôi sẽ đợi được ngày đó. Ngày tình yêu tôi sẽ đến. Tôi viết vào dòng chữ:

    " One day, my love will come!"

    Tôi mỉm cười xếp hạc giấy bỏ vào hộp thủy tinh.

    Tôi định nghỉ ngơi một lúc thì điện thoại reo lên. Là một số lạ. Tôi mơ màng áp điện thoại vào tai. Có lẽ tâm trạng tôi tốt nên ai gọi đến tôi cũng sẽ vui vẻ tiếp nhận cả.

    - Yên Chi nghe, xin hỏi ai thế?

    Người đầu dây trầm mặc. Nói thẳng ra chính là im lặng. Tôi lại kiên nhẫn hỏi giọng điệu vẫn bình thường.

    - Ai vậy?

    Người bên kia lại im lặng.

    Lần này tôi muốn tắt máy thì lại nghe tiếng nói:

    - Tâm trạng rất tốt sao?

    Tôi nuốt một ngụm nước bọt, tay cũng run run. Tôi chắc trăm phần trăm đây là giọng anh Vỹ. Nhưng mà tại sao lại là anh?

    - Anh Vỹ?

    Dù biết tôi vẫn giả vờ không biết. Bởi vì tôi chột dạ. Anh đã gọi rất nhiều cuộc nhưng tôi không nghe. Do tôi không đi cùng anh vào buổi trưa hẳn anh sẽ rất giận.

    - Em còn biết là anh à? Tại sao không nghe máy?

    Giọng điệu này rõ ràng là cực kì giận đấy.

    - Cái đó...em...mà tại sao anh không gọi số cũ?

    Hỏi xong rồi tôi liền muốn đập đầu lên bàn ngất đi cho xong. Dĩ nhiên dùng số cũ tôi không nghe, người ta mới gọi số khác.

    Hai bên đều im lặng một lúc.

    Giọng anh mềm nhẹ:

    - Còn giận? Anh xin lỗi!

    Tôi ngơ ngác. Anh không phải gọi điện đến hỏi tội tôi sao? Tại sao lại giống như muốn an ủi vậy? Thật khó hiểu.

    - Giận chuyện gì ạ? Mà tại sao anh lại xin lỗi?

    Tôi nghe tiếng anh thở dài:

    - Là chuyện tấm ảnh.

    Tôi vỡ lẽ. Thì ra anh vì chuyện này. Đúng là chuyện này cũng làm tinh thần tôi có chút chao đảo. Tôi cảm thấy tức giận vì giống như bản thân trở thành trò vui cho người khác. Thậm chí phải nói là bị người ta nhìn chằm chằm bàn tán chẳng dễ chịu chút nào. Cho dù người bị bàn tán cùng tôi có cảm tình tốt.

    - Em không sao anh không cần lo. Cũng không phải lỗi của anh.

    - Thật sự không giận?

    - Em không có mà.

    - Vậy tại sao bỏ về?

    - Em...chỉ là chưa thích ứng thôi.

    - Vậy...tâm trạng hiện tại thế nào?

    Hiện tại? Tôi có thể nói mình đang không tốt sao? Như vậy sẽ lại làm anh tự trách mất thôi.

    - Khá tốt ạ.

    - Vậy được rồi. Sáng mai anh đến đón em đi học.

    Hả? Lại cùng đi học? Đây là đi vào ngõ cụt đấy.

    - Em...em có thể tự đi xe buýt._tôi quyết định từ chối.

    Một chút trở ngại này tôi nhất định phải vượt qua. Tôi biết sóng gió còn chưa đi qua đâu.

    Anh Vỹ im lặng một lúc nhưng không ép tôi nữa:

    - Được. Em cẩn thận!

    - Vâng, tạm biệt anh.

    Tôi nhìn thấy điện thoại duy trì cuộc gọi gần mười giây mà chẳng nghe anh nói gì nên tắt máy. Tôi mệt mỏi nằm nhoài ra bàn.Tôi biết những giây im lặng đó của anh chính là muốn nghe tôi nói thêm gì đó nhưng tôi đã không nói. Dường như giữa chúng tôi tồn tại sự cố chấp của tôi và sự nhượng bộ của anh. Cho nên chúng tôi cứ như vậy giậm chân tại chỗ. Má tôi từng nói nếu có một người có thể chấp nhận nhượng bộ những cố chấp của mình thì nên suy nghĩ một chút. Suy nghĩ xem người đó có phải người mình cần tìm hay không?

    Cho nên tôi lại đưa ra câu hỏi:

    "Cao Đạt Vỹ là người tôi cần tìm sao?"

    ------------------Hết chương 24---------------------------------
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này