Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    CHƯƠNG 18.1: NHƯ CHƯA HỀ CÓ KHOẢNG CÁCH


    “ Cậu nói đúng là lỗi của tôi không bảo vệ tốt người mình yêu.”


    Sáng sớm, Nhã Điềm cùng Thục Đoan đã chuẩn bị xong đồng phục để đến lớp. Mặc dù qua một đêm cơn đau từ cổ chân đã giảm bớt nhưng Nhã Điềm vẫn rất khó khăn trong việc đi lại. Nhã Điềm phải nhờ Thục Đoan dìu mới rời khỏi phòng được. Hiếm khi Anh Trúc cũng không gây khó dễ gì cho Nhã Điềm, chỉ đơn giản là đi bên cạnh thỉnh thoảng phụ giúp Thục Đoan đỡ lấy Nhã Điềm. Đến cầu thang, Nhã Điềm vẫn là có chút chật vật khi đi xuống. Nó muốn tự bước đi nhưng Anh Trúc lại mở lời muốn dìu thế thôi nó cũng không thể phụ ý tốt của Anh Trúc.

    Cho dù có khó khăn khi đi xuống nhưng quá trình cũng rất suôn sẻ, Nhã Điềm nhìn cầu thang dài mà thở ra một hơi. Đến chân cầu thang, Anh Trúc mới buông Nhã Điềm ra. Nhã Điềm khập khiễng đi dựa vào Thục Đoan. Ra khỏi kí túc xá nữ đã thấy Khải Huy đứng cùng Tần Trực quay lưng về phía ba người bộ dạng đang chờ đợi. Dáng hắn cao cao, trong bộ đồng phục chỉnh tề lại hiện lên cái gì đó lạnh lùng khiến người khác khó chạm tới.

    Giống như cảm nhận có người đang hướng về phía mình, Khải Huy xoay người nhìn về phía Nhã Điềm. Hắn cười nhẹ nhìn Nhã Điềm, ý cười lấp lánh trong đáy mắt. Anh Trúc nhìn hắn đến ngây ngốc một lúc. Nhã Điềm cũng bị nụ cười của hắn làm cho mất tự nhiên húng hắng ho khan.

    - Sớm như vậy cậu đã ra đây đứng sao?_Nhã Điềm nhìn Khải Huy cười cười.

    Khải Huy không đem biểu hiện mất tự nhiên của Nhã Điềm để vào mắt đơn giản gật nhẹ đầu, một tay liền tiếp nhận một bên vai còn lại của Nhã Điềm. Lưng Nhã Điềm đột nhiên cứng đờ, hơi nghiêng mặt nhìn về phía trước không muốn tiếp xúc với hắn ở khoảng cách quá gần. Anh Trúc nhíu mày nhìn động tác thân mật của Khải Huy dành cho Nhã Điềm. Cố kìm nén tức giận trong lòng, Anh Trúc mím môi bước đi trước.

    - Để tôi cõng cậu sẽ mau hơn._Khải Huy nhìn vào gương mặt đang đỏ lên của Nhã Điềm hơi nheo mắt khó hiểu, hơi thở nóng ấm cứ như vậy phả vào cổ Nhã Điềm khiến nó run lên một chút muốn thoát khỏi vòng tay hắn nhưng không có cách khác.

    - Không, không cần đâu. Tôi đi chậm một chút nhưng cũng sẽ tới._Nhã Điềm lắc đầu khước từ.

    Thật ra là hiện tại nó không còn ai để bám víu thì đúng hơn. muốn tìm Thục Đoan giải vây nhưng bên cạnh nó chỉ còn lại Khải Huy.

    Khi Khải Huy đi tới thì Thục Đoan rất thức thời buông tay ra rồi, còn liếc mắt cười trộm. Nhã Điềm chỉ có thể trừng mắt oán giận nhìn Thục Đoan. Thục Đoan lại làm bộ như không thấy, ung dung bước đi trước vài bước cùng Tần Trực. Cái làm Thục Đoan hơi ngạc nhiên là không nhìn thấy Tuấn Nguyên. Cô còn nghĩ hôm nay sẽ có một trận đấu mắt kịch tính nhưng hình như không giống như cô nghĩ. Thật ra thì khi nhìn thấy Nhã Điềm thì Tuấn Nguyên đã cố đi lướt qua thật nhanh không muốn chạm mặt, ánh mắt chứa một sự bi thương.

    - Cậu đi như vậy chừng nào mới tới lớp được, huống hồ cậu đi như vậy lỡ đâu cổ chân bị nặng thêm thì làm sao?_hắn nghiêm mặt nhìn nó.

    - Cậu…cậu không cần rung cây dọa khỉ._Nhã Điềm buồn cười nhìn Khải Huy.

    Nó thế nào còn không biết ý đồ của hắn, còn tưởng nó là con nít ba tuổi dễ bị gạt như vậy. Nói đi cũng phải nói lại, nó cũng cảm thấy vui khi được hắn quan tâm chứ không phải như năm đó…mặt lạnh nhìn nó.

    - Tôi không gạt cậu._hắn vẫn không buông tha.

    - A, Nhã Điềm cậu làm sao ra nông nỗi này?_Lệ Chi không biết từ khi nào bát nháo chạy đến bên cạnh Nhã Điềm.

    - Tôi bị ngã từ trên xe.

    - Sao lại bất cẩn như vậy?_Lệ Chị nhíu mày đồng cảm.

    - Không có gì, hơi xui xẻo một chút thôi._Nhã Điềm mỉm cười tuy nụ cười có hơi nhăn nhó một chút.

    - Cậu bảo vệ người yêu thế nào mà để cậu ấy ra nông nỗi này?_Lệ Chi giống như bất bình trừng mắt nhìn Khải Huy.

    Nghe một câu này mà chân Nhã Điềm run lên, bước chân chệnh choạng xuýt chút thì ngã. Cánh tay của Khải Huy đang vòng qua vai của Nhã Điềm hơi siết chặt thêm một chút, đôi môi run rẩy phát ra tiếng cười trầm thấp từ trong cổ họng. Thục Đoan cùng Tần Trực đi phía trước cũng run lên hai vai. Anh Trúc nhìn về phía Lệ Chi với ánh mắt phức tạp thiếu điều muốn dán miệng Lệ Chi lại.

    - Cậu nói đúng là lỗi của tôi không bảo vệ tốt người mình yêu._Khải Huy ho khan bồi thêm một câu.

    Nhã Điềm xoay mặt trừng mắt nhìn Khải Huy, tư thế hơi khó khăn cổ chân nhói lên. Nó muốn thoát khỏi cảnh ngượng ngập khó xử này.

    - A…đau!_chỉ nghe Nhã Điềm than một tiếng đã muốn ngã vì thế toàn bộ thân thể đều bị Khải Huy ôm trọn.

    - Thấy chưa tôi đã nói rồi cậu không đi được._Khải Huy lắc đầu thở dài nhìn Nhã Điềm đang lúng túng chống đỡ trước ngực hắn.

    - Tôi, tôi tự đi được._sắc mặt Nhã Điềm đã phủ một màu hồng.

    - Như thế còn muốn tự mình đi? Cậu là muốn tôi bế hay cõng?_Khải Huy nở một nụ cười cực kì đẹp nhưng chỉ có Nhã Điềm biết hắn là đang uy hiếp nó.

    Cách nào cũng giống nhau cả thôi chỉ có điều cách nào đỡ mất mặt hơn thì sẽ chọn cách đó.

    - Tôi tự đi, Lệ Chị cậu dìu tôi._Nhã Điềm làm lơ hướng Lệ Chi cầu cứu.

    Lệ Chi muốn mở miệng nói nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Khải Huy quét qua thì dũng khí đều bay hết. Cuối cùng chỉ có thể cười khan chuồn đi trước.

    - Ha ha Nhã Điềm tôi không muốn giành công với bí thư.

    Đầu Nhã Điềm run lên vì tức giận, nó làm sao quen được những người bạn như vậy chứ? Nghĩ lại người đáng trách vẫn là đứng bên cạnh nó. Nghĩ như vậy Nhã Điềm chỉ có thể rủ vai.

    - Vậy thì cõng đi!_Nhã Điềm nở một nụ cười tuôn ra từng chữ thiếu điều là rít ra từ kẽ răng.

    Khải Huy gật gật đầu hài lòng nhưng khuôn mặt hơi đỏ lên một bộ dạng cố nén cười, hạ thấp người xuống.

    - Cậu dám giở trò tôi sẽ không khách khí đâu._Nhã Điềm leo lên lưng hắn liền cảnh cáo Khải Huy.

    Khải Huy im lặng không nói, nhưng vì hắn sợ bản thân bật cười nên không dám mở miệng thì đúng hơn. Hắn có thể giở trò gì chứ cùng lắm chịu sự nhòm ngó của người khác thôi.

    Nó biết mỗi lần như vậy sẽ có tin đồn vang khắp khối lớp. Nói như thế nào cũng không thể bình yên được.

    Quả nhiên, nó đoán không sai rất nhiều ánh mắt chứa ý cười nhìn về phía nó. Nhã Điềm thầm than trong lòng. Vừa đến lớp, đã có rất nhiều đứa bạn bu quanh Nhã Điềm hỏi han khi nhìn thấy chân nó bị như thế.

    - Nhã Điềm làm sao thế?

    - Là ai làm cậu ra nông nỗi này vây?

    - Cậu tông phải xe hay xe tông vào cậu?

    ….

    Đại loại là nhiều dạng câu hỏi đi. Nhã Điềm dỡ khóc dỡ cười với những câu hỏi của các bạn trong lớp, nó cũng chỉ có thể đáp qua loa lấy lệ, bảo rằng bản thân không sao.Vậy mà một cậu bạn không biết sống chết nở nụ cười tươi hướng về Nhã Điềm

    - Thế cậu có đi được không tôi tình nguyện đưa đón cậu đi học._tiếng của Nguyễn An Nghiệp vang lên.

    Nhã Điểm sửng sốt một lúc lại rất tình nguyện lắc đầu từ chối. Mà cậu bạn kia cũng rất không tình nguyện lùi vài bước vì có người nhìn cậu ta với ánh mắt ăn tươi nuốt sống. An Nghiệp chính là phó học tập của lớp, tính tình thích đùa giỡn. Từ lúc Nhã Điềm chuyển về cũng nói đùa vài câu, nhưng mà mỗi lần cậu ta mon men tới gần cơ hồ bị bí thư nhìn đến nổi sởn gai óc.

    - Như thế nào cần bí thư như tôi ghi lại lòng tốt giúp đỡ bạn bè của cậu không?_Khải Huy nở một nụ cười thật đẹp làm mấy bạn nữ đứng cạnh đó cũng phải ngẩn ngơ một lúc.

    Nhưng An Nghiệp biết chỉ cần cậu ta chạm đến Nhã Điềm chắc chắn không được sống tốt. Thôi đi! Cậu ta còn muốn an ổn làm phó học tập. An Nghiệp rất khách khí lắc đầu, nở nụ cười cứng ngắc.

    - Ha ha, không cần. Tôi chỉ đùa thôi, dĩ nhiên việc đưa đón Nhã Điềm không cần đến phiên tôi.

    Khải Huy hài lòng gật đầu, thái độ rõ ràng rất hòa nhã nhưng làm người ta không dám tới gần.Chỉ sợ đụng phải ngòi nổ nào đó của Khải Huy chưa được kích hoạt.

    Nhã Điềm trừng mắt nhìn Khải Huy, hắn là đang làm cái gì? Lại muốn bá đạo làm theo ý mình, hắn muốn làm gì đều không ngăn được. Hiện tại ngay cả kết bạn nó cũng cần có hắn đồng ý đi, thật là buồn bực. Khải Huy nhìn bộ dáng của Nhã Điềm thì chỉ nhún vai cười vô hại. Lệ Chi ngồi nhìn bộ dạng cứng ngắc của An Nghiệp mà không nhịn được bật cười ha ha.

    - Ha ha An Nghiệp cậu có từng nghe qua chọc ai thì chọc đừng chọc bí thư của lớp chúng ta sao? Nếu không cậu sẽ không được sống tốt.

    An Nghiệp tức giận trừng mắt nhìn Lệ Chi nhưng cũng không phản bác, nhún vai cười cười ngồi vào chỗ của mình. Mà chỗ cậu ta cũng chẳng ở đâu xa chính là trên Nhã Điềm một bàn, là bạn đồng tiến của Lệ Chi.

    Lệ Chi và Khải Huy ở bên cạnh Nhã Điềm giúp xua đi một đám ồn ào như ong vỡ tổ. Mà Lệ Chi nhớ đến bộ dạng của An Nghiệp không nhịn được cứ cười mãi. An Nghiệp quả nhiên tức giận đen mặt nhìn Lệ Chi.

    - Lệ Chi cậu muốn một sẹo lơ là học tập vào sổ của tôi có phải không?

    - Cái gì cậu dám lấy việc công trả thù riêng, đây còn chưa vào giờ học tính cái gì mà lơ là, vớ vẩn._Lệ Chi tức giận bĩu môi khinh thường.

    - Thật ra là đã nhiều lần tôi thấy cậu ngủ trong lớp, lơ đãng học tập nhưng không có nói bây giờ rãnh rỗi muốn moi ra thì làm sao._An Nghiệp bí hiểm cười.

    - Cậu là tên bụng dạ hẹp hòi. Tôi nhất định kiện cậu với thầy tội công tư bất phân.

    - Tôi thách cậu đấy, để xem thầy tin tôi hay tin cậu._An Nghiệp hừ lạnh huơ huơ quyển sổ trong tay.

    Và cứ như vậy người ta thấy một bàn cãi nhau chí chóe, một bàn lặng ngắt nơi cuối lớp. Nhưng thật ra là có người bị nhìn đến ngượng nên quay mặt đi nơi khác, còn một người nhếch lên một nụ cười tựa hồ đang rất vui. Mà cũng có hai người khác, ngồi ở hai bàn khác trong lòng mười phần không vui.

    --------------------------------------------------
  2. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    CHƯƠNG 18.2: NHƯ CHƯA HỀ CÓ KHOẢNG CÁCH


    "Biết làm sao được, tôi và cậu ấy lúc trước là bạn bây giờ vẫn là bạn đúng không Nhã Điềm? Giữa chúng tôi nào có khoảng cách chứ đúng không?”


    Giờ học trôi qua trong yên tĩnh và nghiêm túc nhưng chỉ có những người trong cuộc mới biết có bao nhiêu sự bất cập trong đó. Chẳng hạn như một cây bút rơi nơi cuối lớp sẽ thu hút nhiều ánh nhìn, một tiếng thở dài nơi cuối lớp cũng bị để ý. Trường hợp của Nhã Điềm chính là như vậy.

    Nhã Điềm đúng là hơi căng thẳng, nó không quen lắm với việc trở thành tâm điểm của lớp. Thế nhưng có người nào đó rất bình tĩnh khi ngồi bên cạnh nó, nó không khỏi cảm thán da mặt hắn làm bằng gì lại dày như vậy. Hắn rất thích làm những động tác làm người ta chú ý. Ví như hiện tại không biết là vô tình hay cố ý lại đưa tay lên vén mái tóc trên trán nó qua một bên. Nhã Điềm giật mình cũng chỉ có thể mắt to trừng mắt nhỏ, người nào đó lại rất thản nhiên xem như không thấy cười cười trở về trạng thái nghiêm túc học bài. Mà mỗi lúc hắn cười đều khiến mọi người nghi ngờ là hai người đang đùa giỡn. Nó đúng là có nổi oan nhưng không thể rửa sạch. Một lúc khác, nếu vô tình nhìn qua có thể thấy tay Khải Huy đang để trên chỗ lưng ghế sau lưng Nhã Điềm. Nhã Điềm không thể xem như không thấy được, liếc mắt cảnh cáo người nào đó nhưng hắn vẫn làm như không thấy. Nhã Điềm nghiến răng nghến lợi cảnh cáo.

    - Cậu có bỏ tay ra hay không?

    - Tôi mỏi tay gác một chút không được sao?

    - Cậu có thể để chỗ khác, để trên bàn cũng được không nhất thiết để sau lưng tôi._khuôn mặt Nhã Điềm càng ngày càng khó coi.

    - Để trên bàn làm sao mà thoải mái bằng khi vươn tay ra hết cỡ chứ._người này thật giỏi vừa nói dối mặt không chút đổi sắc, mắt vẫn có thể hướng lên bục giảng.

    - Cậu… Tôi hỏi lần cuối, cậu có bỏ tay xuống hay không?

    Rõ ràng là Nhã Điềm thật sự bị chọc giận, cánh tay này dễ gây hiểu lầm cho người phía trên nhìn xuống. Mỗi lần có một ánh mắt khác lạ nhìn xuống với một thâm ý khác, Nhã Điềm không tự chủ được trong lòng giống như có quỷ, gọi là chột dạ cũng nên.

    - Không bỏ.

    - Được lắm!

    Khải Huy vẫn là không thèm để ý đến vẻ mặt nổi giận của Nhã Điềm. Lúc này, Nhã Điềm lại cầm cây thước kẻ trên tay tức giận xoay người khõ lên mu bàn tay người nào đó.

    - A…! Cậu…_Khải Huy rụt tay về, khuôn mặt nhăn nhó rất khó coi, vừa tức giận mà cũng có buồn cười muốn kêu đau một tiếng nhưng nhìn thầy đang giảng bài lại cố gắng kìm lại, khuôn mặt cũng vì kìm nén mà đỏ lên.

    Chỉ thấy những bàn cạnh đó rất biết quan tâm mà quay sang nhìn hai người này. Lệ Chi cùng An Nghiệp rất biết quan tâm quay xuống hỏi hai người bọn họ.

    - Hại cậu làm sao thế? Lại cãi nhau à?_An Nghiệp rất là biết hỏi han.

    - Mặt Khải Huy sao đỏ lên thế kia? Hai cậu…._Lệ Chi liếc mắt nhìn hai người cười cười.

    Nhã Điềm nuốt khan một cái, cười cười:

    - Không có gì, hai người tiếp tuc học đi!

    Khải Huy lại trừng mắt nhìn người ta, ai còn dám để ý đến.

    - Hai người xoay mặt lên cho tôi!

    Hai người kia rất biết điều tiếp tục nghe giảng nhưng rõ ràng là hai vai có chút run run. Hai người họ ngồi phía trên dĩ nhiên biết Khải Huy bị làm sao mới thành như vậy.

    Khải Huy không ngừng xuýt xoa than đau, chỗ bị khõ rõ ràng bị đỏ lên. Nhã Điềm lại không hề khách khí ban phát một nụ cười.

    - Thế nào, cậu còn mỏi tay hay không?

    Khải Huy xoa xoa chỗ đau, liếc nhìn nụ cười của Nhã Điềm ngẩn người một lúc lại nhếch lên một nụ cười.

    - Nếu còn mỏi cậu sẽ làm cái gì?_bàn tay bị khõ không sợ chết tiếp tục đặt ở chỗ cũ.

    Ánh mắt hắn lại nhìn thẳng nó, khuôn mặt Nhã Điềm cứng đờ một lúc mới tiếp tục lặp lại động tác cũ, lần này kiên quyết chính là phải khõ thật mạnh.

    Nhưng mà động tác người nào đó lại nhanh hơn bắt lấy cổ tay Nhã Điềm, nó lại đổi tay cầm lấy thước kẽ. Khải Huy cũng không buông tha tay còn lại. Tình hình hiện tại chính là hai bàn tay nắm lấy hai cổ tay, bốn mắt nhìn nhau. Hai mắt chứa ý cười còn hai mắt chứa tức giận.

    - Cậu mau buông ra, đừng để tôi thoát tôi không tha cho cậu đâu!

    - Được, vậy đợi khi cậu thoát thì mới tính đi.

    Hai người cứ giằng có như vậy cho đến khi nhận thấy lớp thật sự im ắng lạ thường mới dừng lại. Liếc nhìn chỉ thấy thầy Thoại đứng trên bục giảng nhíu mày nhìn hai người. Thầy ho khan hai tiếng lại nói bâng quơ tiếp tục giảng bài.

    - Khụ…khụ…lớp nghiêm túc một chút, sắp thi cuối kì rồi.

    Cả lớp lại rất tò mò, chứng kiến cảnh giằng co kia lại chứng minh rằng những lời đồn là có thật. Khải Huy cùng Nhã Điềm cứng người, Khải Huy rất biết điều buông tay ho khan mấy tiếng, Nhã Điềm thì quay mặt đi nơi khác. Vô tình chạm phải ánh mắt của Tuấn Nguyên, Nhã Điềm không biết cư xử thế nào chỉ có thể cười nhẹ. Tuấn Nguyên nheo mắt nhìn hai người nhưng rất nhanh xem như chưa thấy gì. Tuấn Nguyên nhìn lên bục giảng, cách mấy bàn cậu ta thấy Anh Trúc đang liếc nhìn về phía Nhã Điềm, tay cô nắm chặt cây bút trên bàn đến sắp gãy làm đôi rồi. Tuấn Nguyên nhếch lên một nụ cười nhạt, không rõ là đang cười nhạo ai. Là cười nhạo Anh Trúc hay cười nhạo chính bản thân cậu ta?

    Giờ giải lao, Nhã Điềm nhờ Lệ Chi dìu đến nhà vệ sinh muốn rửa mặt một chút. Nhưng thật ra là nó cảm thấy không khí lớp không thoải mái cho lắm. Có nhiều ánh mắt nhìn nó rất kì quái, thỉnh thoảng nghe một vài câu vẫn khiến lòng người khó chịu, đặc biệt là lúc Khải Huy rời khỏi lớp. Ví như cô bạn Ngọc Ninh rất thân thiết với Anh Trúc vu vơ nói vài câu :

    - Có những người thật chẳng xem ai ra gì, thầy chủ nhiệm đang giảng bài mà vẫn giỡn hớt được. Anh Trúc cậu làm lớp trưởng sao lại hiền như vậy chứ?

    Cô bạn Lạc Huyền ăn theo cũng nhịn không được:

    - Anh Trúc cậu không cần hiền đến mức nhịn để người ta sắp cướp mất người thương của cậu rồi kìa.

    - Đúng vậy, cậu nhìn xem người ta càng ngày càng đắc ý._Ngọc Ninh lại lần nữa nói

    - Các cậu đừng nói lung tung nữa, người thương gì chứ thật là…_Anh Trúc lườm hai cô bạn một cái, cười gượng nhưng không biết nụ cườ kia là bao nhiêu phần trăm giả dối.

    - Còn không phải sao? Chẳng phải suốt một năm qua, chỉ có một mình cậu bên cạnh Khải Huy sao? Sao bây giờ lại để cho người khác nhảy vào rồi?_giọng nói Ngọc Ninh muốn bao nhiêu chua ngoa có bấy nhiêu chua ngoa.

    Nhã Điềm đứng trước gương, hất nước vào mặt muốn làm cho bản thân thanh tỉnh. Thế nhưng mỗi lần nhớ lại những lời nói kia, không kìm chế được lại dâng lên một chút chua xót.

    - Sao rồi, cậu để ý đến mấy lời nói vừa rồi sao?_Lệ Chi vừa rửa mặt lại nhìn gương mặt nhợt nhạt của Nhã Điềm.

    Cô lúc nãy cũng nghe thấy mấy lời kia, cho dù là người ngoài cuộc cũng không cảm thấy vui huống chi Nhã Điềm lại là nhân vật chính.

    Nhã Điềm ngẩn người, nó thật sự để ý đến những lời nói đó sao? Từng câu từng chữ đều ám chỉ nó là người đến sau, là người cướp đi vị trí của Anh Trúc. Nó cười khổ một tiếng, là ai cướp của ai cái gì đây? Hình như nó đã quên nó và Khải Huy vốn tồn tại khoảng cách nên cũng không nghĩ nhiều, nó chỉ muốn trở về cương vị một cô bạn thân thôi như vậy là sai sao? Những lúc giỡn hớt, nó vẫn nghĩ giống như những lúc Nam Thành còn sống, nó cùng Khải Huy vẫn đùa giỡn như thế. Một năm không gặp, khi nó quay lại mọi chuyện lại đổi khác. Nó vốn muốn nó cùng hắn sẽ mãi là bạn như vậy nhưng có được chăng? Sớm muộn nó cũng phải có một lựa chọn cho bản thân cũng như lựa chọn cho hai người một con đường.

    - Tôi không có để ý._Nhã Điềm cười nhẹ.

    - Cậu…và Khải Huy, thật ra đã xảy ra chuyện gì ? Hình như giữa cậu và Anh Trúc cũng không đơn giản như mới quen năm nay có phải không?_Lệ Chi hơi tò mò.

    Cô nhớ đến những lời nói của Nhã Điềm trước kia, nó bảo khi có cơ hội sẽ kể cho cô nghe về câu chuyện của nó.

    Nhã Điềm chớp mắt nhìn Lệ Chi, nụ cười trên môi cũng dần tắt đi rồi mất hút. Trên gương mặt nổi lên một tầng bi thương, u sầu. Lệ Chi bổng chốc hốt hoảng biết bản thân lỡ lời nên cười khỏa lấp:

    - Cậu…cậu không cần để ý, tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi, nếu không muốn nhớ thì đừng nhớ.

    - Không sao, thỉnh thoảng tôi vẫn tự mình nhớ lại thôi. Có điều…hiện tại tôi không có can đảm nhắc lại nên tha lỗi cho tôi không thể cho cậu biết được. Còn về việc tôi và Anh Trúc đúng như cậu nói là có quen biết trước, cũng đã xảy ra một vài hiểu lầm.

    Lệ Chi đột nhiên cảm thấy việc Anh Trúc cùng Nhã Điềm hiểu lầm lại liên quan đến Khải Huy.

    - Liên quan đến Khải Huy?

    - Có thể nói như vậy.

    - Chẳng trách…_Lệ Chi thở dài.

    Hai người rửa tay xong đi ra khỏi nhà vệ sinh, Lệ Chi đỡ lấy Nhã Điềm đi từng bước. Chân còn đau nên Nhã Điềm đi lại có chút khó khăn. Mới ra khỏi cửa đã chạm mặt Anh Trúc.

    - Cậu không sao chứ? Có cần tôi dìu vào lớp không?_Anh Trúc cười nhẹ, ân cần hỏi.

    - Không…không cần, cảm ơn cậu! Lệ Chi dìu tôi được rồi.

    - Anh Trúc cậu thật là tử tế nha, người ta sắp giành hết những gì cậu cố gắng rồi, cậu còn đối xử với người ta tốt như vậy._Ngọc Ninh nhìn Nhã Điềm cười cười lại nói lời tốt về Anh Trúc.

    Nhã Điềm cùng Lệ Chi nhíu mày khi nghe mấy lời khó nghe này. Rõ ràng biết đối phương đang đả kích nhưng không cách nào phản bác.

    - Biết làm sao được, tôi và cậu ấy lúc trước là bạn bây giờ vẫn là bạn đúng không Nhã Điềm? Giữa chúng tôi nào có khoảng cách chứ đúng không?_Anh Trúc mỉm cười thân thiện.

    Nhã Điềm nhíu mày, không hiểu Anh Trúc vì sao đột nhiên tỏ vẻ thân thiết như vậy. Trên thực tế Nhã Điềm vẫn mỉm cười gật đầu, không muốn làm Anh Trúc mất mặt.

    - Đúng vậy.

    - Là vậy sao? Nếu cậu không nói tôi cũng không biết hai người từng là bạn. Bạn bè sao có thể có ý định giành giật tình yêu như vậy?_Lạc Huyền tỏ vẻ kinh ngạc.

    Lệ Chi càng nghe càng tức giận, rõ ràng là bọn họ đang đóng kịch, người đóng vai mẹ ruột, người đóng vai mẹ kế. Chiêu vừa đấm vừa xoa này thật lợi hại, làm người ta đau từ trong tâm nhưng không kháng nghị được. Nhã Điềm lại bỏ ngoài tai xem như không nghe thấy.

    - Nè, hai cậu không nói thì không ai nghĩ hai cậu câm đâu. Là ai giành cái gì của ai chứ?_Lệ Chi không khách khí trừng mắt nhìn Ngọc Ninh cùng Lạc Huyền.

    - Chúng tôi có nhắc đến tên cậu sao, làm gì phải kích động như vậy? Hay là có tật giật mình?_Ngọc Ninh nhếch môi cười khinh thường.

    - Hại cậu…

    Lệ Chi còn chưa nói xong đã bị Nhã Điềm giật tay áo ý bảo nhanh chóng rời đi.

    - Chúng tôi xong rồi, nếu không còn gì chúng tôi về lớp trước.

    - Được, cẩn thận một chút._Anh Trúc cười gật đầu, trước mặt hai cô bạn kia chính là một cử chỉ đẹp.

    Nhã Điềm nói xong liền hơi dùng sức kéo tay áo Lệ Chi rời đi, tránh khỏi tranh chấp không đáng có. Lệ Chi lại nhìn không vừa mắt chút nào, hung hăng liếc Ngọc Ninh cùng Lạc Huyền một cái mới cam tâm rời đi.

    Ngọc Ninh cùng Lạc Huyền nhếch lên một nụ cười khiêu khích. Anh Trúc nhìn theo bóng lưng Nhã Điềm rời đi lập tức xoay người vào trong, nụ cười tắt ngấm tưởng chừng trên môi chưa tồn tại bất cứ nụ cười nào.

    -----------------------------------------------
  3. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    CHƯƠNG 19.1: CHẠM VÀO NỖI ĐAU

    “Nếu một ngày tôi và Khải Huy có một người nhất định phải rời xa cậu vì một lí do nào đó thì cậu sẽ chọn ai?”



    Mùa đông đến, khí trời lạnh lẽo, đám lá cũng khô khốc rơi rụng đầy sân. Nhìn ra ngoài trời luôn có cảm giác mọi thứ đang ở trong trạng thái ngủ. Chỉ cần một cơn gió lùa qua cũng khiến người ta run lên. Cho dù bên ngoài có nắng nhưng chỉ là một chút ấm áp không gây cảm giác nóng bức. Không khí buồn tẻ mang theo vẻ ảm đạm.

    Nhã Điềm sau một tuần ít đi lại, đến lớp đều có Khải Huy nên không gặp quá nhiều khó khăn cuối cùng cũng khỏi hẳn. Nhưng trong một tuần đó khó tránh khỏi ánh nhìn phức tạp của mọi người. Nó lại cảm giác được Anh Trúc đối xử với nó tốt hơn trước, không nhìn nó bằng ánh mắt hằn hộc nữa. Nó cũng không nghĩ nhiều, bạn bè đối xử tốt với nhau là vẻ thường tình. Mà nó đối với Khải Huy cũng tựa hồ không bài xích những việc hắn làm cho nó nữa. Nhã Điềm thức dậy thật sớm chạy bộ vòng quanh hồ nước trong khuôn viên kí túc xá, những học sinh khác cũng luyện tập như vậy nhưng sau khi luyện tập xong liền chạy về phòng tiếp tục chôn người trong chăn. Sáng nay là một ngày chủ nhật, từ rất sớm tất cả học sinh đều bị đánh thức để luyện tập thân thể. Tuy nhiên khí trời giá lạnh, sau khi luyện tập xong những bạn học sinh của chúng ta vẫn lựa chọn trở về phòng làm bạn cùng chăn gối.

    Nhã Điềm chỉ khoác lên mình một cái áo khoác rồi chậm rãi đi ra khỏi khu kí túc xá muốn dạo một vòng quanh sân trường. Thục Đoan nhìn nó khó hiểu, khí trời lạnh lẽo nhưng nó lúc nào cũng thích đi ra ngoài. Tuy vậy cô cũng không xen vào sở thích riêng biệt của nó.

    Trái bàng thỉnh thoảng rơi lộp bộp trên sân, vài chiếc lá bàng đỏ nghiêng nghiêng chao lượn rồi đáp đất. Nhã Điềm có chút thất thần đứng dưới gốc bàng nhìn lá bàng đã đỏ cả cây, không còn vẻ xanh tươi đầy sức sống. Hoa bàng rơi li ti như hạt bụi, bay bay rồi phủ đầy quanh gốc. Nhã Điềm mỉm cười ngồi lại dưới gốc bàng, dựa người vào đó có chút suy tư cùng nhiều suy nghĩ viễn vong, hơi khép mắt cảm nhận.

    Một đôi tay ấm áp áp lên hai gò má vì gió đông mà lạnh đi của Nhã Điềm. Nhã Điềm giật mình bất động một lúc mở mắt ra, trước mặt lại đưa tới một hơi thở ấm áp cùng một tiếng cười khẽ.

    Nhã Điềm ngồi thẳng người, gương mặt liền đụng vào một vòm ngực ấm áp, ngẩng mặt lên chỉ thấy một thân thể cao cao, gương mặt điển trai cùng một nụ cười rực rỡ. Nhã Điềm ngẩn người nhìn vào gương mặt đó lại giống như không thể tin, thân thể đột nhiên run lên muốn đưa tay chạm vào. Bàn tay đưa lên có chút run rẩy, giọng nói cũng trở nên yếu ớt vô lực.

    - Nam Thành! Là cậu thật sao?

    - Là tôi! Sao lại ngốc như vậy, ngày đông thế này sao lại ra ngồi phơi gió chứ? Không có tôi cậu không thể tự chăm sóc bản thân tốt một chút sao?_giọng nói quen thuộc đến mức khiến Nhã Điềm vừa vui vừa lo sợ.

    Nhã Điềm sợ rằng trong giây lát đây thì mọi thứ sẽ tan biến, người con trai trước mặt cũng rời xa nó.

    - Vậy cậu trở về đi! Trở về chúng ta sẽ lại như ngày trước… được không?_Nhã Điềm không biết nếu người đó trở về nó sẽ dùng thân phận gì ở cạnh cậu.

    - Nhã Điềm! Tôi không thể ở bên cạnh cậu nữa, bên cạnh cậu đang có một người rất yêu cậu._người con trai khẽ mỉm cười, nụ cười có chút nhợt nhạt.

    Nhã Điềm đưa tay nắm lấy bàn tay đang áp lên gò má nó, nó sợ buông ra cậu sẽ lập tức rời đi.

    - Cậu giận tôi nên mới ra đi không trở về sao?_một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt lạnh lẽo rồi chạm vào da thịt của đôi bàn tay ấy, bàn tay kia cứng đờ một lúc giống như đang cảm nhận nỗi đau.

    - Đừng khóc! Tôi ra đi không liên quan đến cậu và cũng không liên quan đến bất kì ai cả._giọng nói dịu dàng cứ như vậy vang lên, bàn tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt.

    Thật quen thuộc, quen thuộc đến mức khiến người ta không dám tin mọi chuyện không phải là thật.

    - Cậu đừng đi, tôi sẽ không khóc nữa._giọng Nhã Điềm vô lực van xin.

    - Chừng nào thì cậu trưởng thành đây? Nhưng cậu cứ việc khóc bởi vì sẽ có người lau nước mắt cho cậu. Cậu phải cười biết không?

    Chỉ thấy nụ cười ấy mờ dần rồi biến mất cùng bóng dáng quen thuộc ấy. Chỉ thấy một cô gái khép mắt dưới gốc cây bàng , từng giọt nước mắt lăn dài. Trước mặt, xuất hiện một bóng dáng cao cao nửa quỳ nửa ngồi xuống trước mặt, đưa đôi tay nhẹ áp lên hai gò má lạnh băng, ngón tay thuần thục nhẹ nhàng lau đi nước mắt. Trên mặt không có quá nhiều biểu cảm, trên thực tế trong tâm lại đau vô cùng. Nhã Điềm đưa tay bắt lấy đôi bàn tay ấy, mơ màng gọi “ Nam Thành!”. Bàn tay đang lau nước mắt kia dừng lại, thân thể cũng bất động, ánh mắt lại không rời gương mặt kia.

    Nhã Điềm mở mắt vừa kinh ngạc cũng có cảm giác xa lạ, ngượng ngùng. Người con trai này cũng chỉ mỉm cười rút tay về.

    - Sao lại ngủ ở đây? Cậu không lạnh sao?_Tuấn Nguyên mỉm cười, cậu ta làm như chưa nghe cũng chưa thấy gì.

    - Tôi…tôi chỉ định ngồi một lúc, không nghĩ lại ngủ quên._Nhã Điềm hơi cúi mặt, khóe mắt vẫn cay.

    Tuấn Nguyên lắc đầu cười khổ, cậu ta đứng dậy đưa tay ra muốn đỡ Nhã Điềm đứng dậy:

    - Đứng dậy đi! Tôi cùng cậu đi dạo được chứ?

    Nhã Điềm ngẩn người nhìn Tuấn Nguyên nhưng không có từ chối, vẫn đưa tay đặt vào bàn tay của Tuấn Nguyên mượn lực đứng dậy.

    - Cảm ơn! Cậu cũng đi dạo sao?_Nhã Điềm cười cười muốn xóa đi cảm giác ngượng ngùng.

    - Ừ, tình cờ đi qua đây thấy cậu ngủ quên nên ghé qua đánh thức, sợ cậu bị cảm lạnh.

    - Tôi thấy gốc bàng lá đỏ đẹp nên muốn ngồi ngắm một chút, không nghĩ tới miên man lại có thể ngủ._Nhã Điềm cười khẽ một tiếng.

    Hai người bước sóng đôi dưới những tán bàng lá đỏ, bước đi chậm rãi nói chuyện cũng không quá miễn cưỡng. Nhã Điềm chỉ nghĩ đơn giản là bạn bè sẽ không cảm thấy câu nệ gì. Dù sao một năm qua, Tuấn Nguyên vẫn là người thường hay tâm sự cùng nó. Cho dù nó vẫn cố giữ khoảng cách thích hợp, một lúc nào đó khó tránh khỏi tâm sinh phiền muộn vì phải đối mặt với gương mặt này.

    Nhưng Nhã Điềm đã không biết rằng khi tay nó đặt vào tay Tuấn Nguyên thì có một ánh mắt tràn ngập thất vọng cùng đau lòng đang dõi theo. Hắn cảm thấy chua xót nhưng không thể làm gì. Nhận được tin nhắn của Thục Đoan, hắn cũng đi ra khỏi khu kí túc xá. Hắn thật ra nghĩ rằng nếu không cần thiết chỉ đơn giản là đi theo phía sau nó cũng được. Khi thấy nó, lấy tận mắt thấy bàn tay kia đã bị một người khác nắm lấy rồi. Khải Huy hít sâu, trong tim có cảm giác ẩn nhẫn đau, xoay người rời đi lặng lẽ cũng như phương thức hắn đã đến.

    - Cậu…chân cậu đã khỏi hẳn chưa?_Tuấn Nguyên hơi ngập ngừng gãi đầu.

    Rõ ràng khi đối diện với Nhã Điềm tâm trạng Tuấn Nguyên không khỏi khẩn trương hơn bình thường.

    - Cũng tốt rồi, cậu nhìn xem tôi có thể chạy bộ vào buổi sáng dĩ nhiên không sao rồi._Nhã Điềm cười khẽ một tiếng.

    - Vậy tốt rồi.

    Tuấn Nguyên hơi liếc mắt nhìn Nhã Điềm, cậu ta muốn nói thêm gì đó nhưng lại không thể thốt nên lời. Lúc nãy, khi đi qua gốc bàng kia cậu ta nhìn thấy Nhã Điềm cảm thấy giống như thời gian đang dừng lại. Cậu ta vì suốt tuần qua không đến gần nó nhiều lắm nên có chút khó chịu. Mỗi lần vào lớp, cậu ta vào lớp, cậu ta cùng lắm chỉ nói với nó vài câu. Nó cũng thường chủ động nói chuyện nhưng thời gian hai người ngồi cạnh tựa hồ không có. Mà muốn không gian chỉ có hai người càng không thể. Người bên cạnh nó luôn là Khải Huy không phải cậu ta. Lần trước, chính mắt thấy Nhã Điềm ngã cậu ta tựa hồ muốn lập tức đến bên cạnh. Cậu ta rõ ràng là người đến trước thế nhưng vẫn bị Khải Huy giành mất cơ hội chăm sóc. Tuấn Nguyên từ hôm đó đã biết những ngày sau quyền chăm sóc Nhã Điềm vẫn là Khải Huy nên cậu ta cũng chưa hề đá động tới. Cậu ta chỉ quan tâm hỏi vài câu, nhìn nó bước đi muốn đưa tay ra đỡ nhưng bên cạnh nó đã có một bàn tay khác rồi. Dù biết trong lòng nó không có cậu ta nhưng cậu ta lại không thể buông tay, vì mỗi lần cậu ta nghe những lời đả kích từ những bạn nữ trong lớp dành cho nó tâm không chịu được cũng đau thay. Cậu ta còn cảm thấy việc nó ở bên cạnh Khải Huy chính là nỗi đau không phải niềm vui. Thế nhưng cậu ta không cản được vì cậu ta nhận thấy mỗi lần ở cạnh Khải Huy nó lại có thể bộc lộ tính cách trẻ con, giữa hai người họ lại sinh ra một loại cảm giác thân thiết khiến người ta không thể chen ngang.

    - Cậu đã chuẩn bị ôn thi tốt rồi chứ?_Nhã Điềm nghiêng đầu hỏi Tuấn Nguyên.

    Tuấn Nguyên ngẩn người một lúc mới hồi phục tinh thần vì mãi miên man suy nghĩ, nở một nụ cười nhẹ :

    - Tốt rồi, không biết có thể giành đầu bảng không?_cậu ta nói đùa nhưng thật ra cũng là thật.

    - Có thể chứ, ai cũng có cơ hội này mà._Nhã Điềm gật gật đầu, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn quang cảnh sân trường.

    Tuấn Nguyên nhíu mày nhìn Nhã Điềm một lúc lại hỏi một câu khiến cả Nhã Điềm và chính bản thân cậu ta cũng sửng sốt:

    - Nếu tôi và Khải Huy cạnh tranh, cậu hi vọng người đầu bảng là ai?

    Nhã Điềm sững sờ đứng lại, nó nheo mắt nhìn Tuấn Nguyên. Câu hỏi của cậu ta tựa hồ không phải hỏi về vị trí đầu bảng kia mà là một ý nghĩa khác. Nhã Điềm chợt nghĩ cậu ta chính là tuyên bố nếu cậu ta cùng Khải Huy theo đuổi nó thì nó sẽ chọn ai?

    Trong lòng Nhã Điềm chấn động, nó chưa bao giờ nghĩ sẽ lại lần nữa đối diện với loại câu hỏi này. Năm đó, người con trai đó cũng hỏi nó như vậy. Nam Thành hỏi rằng “Nếu một ngày tôi và Khải Huy có một người nhất định phải rời xa cậu vì một lí do nào đó thì cậu sẽ muốn ai ở lại bên cạnh?”. Lúc đó nó ngốc nghếch không nhận ra, nó chỉ cười bảo rằng “ Không cần chọn ai cả bởi vì hai cậu nhất định mãi mãi ở bên cạnh tôi.”

    Đúng vậy nó luôn hi vọng trong hai người sẽ không có bất cứ ai rời xa nó. Chí ít trọn đời này là như vậy, nó luôn tin tưởng vào điều đó. Cho đến khi người đó ra đi nó vẫn không thể tin, không thể chấp nhận một sự thật phũ phàng như vậy. Người con trai đó không chỉ rời xa nó một, hai ngày mà là trọn đời này nó cũng không thể nào gặp lại nữa. Nó trốn tránh cảm giác mất mát, đau thương muốn tìm đến một nơi yên tĩnh. Không ngờ tạo hóa cũng trêu nó, ngay ngày đầu bước vào ngôi trường mới nó đã chạm mặt với một người có khuôn mặt hao hao giống như người con trai đó. Là cảm giác đau lòng, là tội lỗi, là áy náy vì thế nó muốn tìm hình bóng Nam Thành từ Tuấn Nguyên. Nhưng nó sai rồi, Nam Thành và Tuấn Nguyên không có tính cách cùng sở thích giống nhau. Nó lại nhớ đến câu trả lời của nó dành cho Nam Thành, nó không muốn ai lìa xa nó cả. Vì đã có một người một người lìa xa nên nó không muốn mất thêm một người nữa. Nó lựa chọn trở về dù chỉ với cương vị một cô bạn thân cũng được, chỉ để có thể được bên cạnh Khải Huy. Nó không có can đảm thừa nhận tình cảm của nó dành cho Khải Huy nhưng lại không muốn rời xa hắn. Là nó ích kỉ nhưng chỉ cần được nhìn thấy hắn mỗi ngày thôi đã đủ. Nhưng trước khi rời đi Tuấn Nguyên, cậu ta đã nói muốn nó ở lại. Nó chỉ mỉm cười nói có duyên sẽ gặp lại, nó nói muốn trở về bên gia đình, bên những người bạn của nó. Điều làm nó sững sờ nhất trước khi nó đi chính là câu hỏi của Tuấn Nguyên.

    “ Nếu cậu và tôi có duyên gặp lại có phải cậu sẽ cho tôi một cơ hội không?”

    Nó đã im lặng không trả lời, lặng lẽ rời đi. Cho đến ngày gặp lại Tuấn Nguyên nó không khỏi ngây người, luôn tìm cách trốn tránh cậu ta. Nó không muốn trả lời câu hỏi đó và cũng không muốn một lần nữa đối diện với sự lựa chọn. Tại sao lúc nào cũng phải bắt nó lựa chọn một trong hai người con trai. Cả hai người cứ như vậy ở cạnh nó không tốt sao, bất quá nó sẽ không chọn yêu ai nữa, cứ như vậy làm bạn thân của hai người. Nhưng là…đó chỉ là ý nghĩ mà ý nghĩ thường trái với lí lẽ con tim. Trong tim nó rõ ràng đã có đáp án nhưng lại không muốn đối diện mà thôi.

    Nhã Điềm ngơ ngác trở về phòng, đầu óc bỗng chốc rối loạn. Khi nghe Tuấn Nguyên hỏi đến điều đó, nó chỉ lắc đầu trả lời một câu giống như nó đã trả lời Nam Thành.

    “ Nếu có thể thì cả hai người đừng ai đứng đầu bảng như vậy tôi sẽ không phải lựa chọn.”

    -----------------------------------------
    Sầu cảm ơn bài này.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này