Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    CHƯƠNG 16.2: VỀ NHÀ-VIẾNG MỘ




    “- Nam Thành thật xin lỗi! Có thể đừng trách cậu ấy được không?”




    Trời tối, Nhã Điềm cùng Thục Đoan đang ở nhà Thục Đoan. Thục Đoan có một cuộn len bảo là muốn học đan một chiếc khăn quàng cổ. Nhã Điềm từ nhỏ đã được mẹ dạy những thứ này nên Nhã Điềm bị Thục Đoan kéo về nhà cô. Hai người vừa cười, nói vui vẻ vừa đan. Rất tiếc tay nghề của Thục Đoan quá tệ, tốn thật nhiều len mà cũng không ra được chiếc khăn. Nhìn tới nhìn lui đống bùi nhùi trên tay Thục Đoan giống như giẻ rách vậy, Nhã Điềm một hơi ôm bụng cười. Thục Đoan lườm nó cảnh cáo. Hai người lại tiếp tục học chỉ tiếc không khá hơn là bao. Nhã Điềm vẫn là cố nhịn cười. Nó biết là không nên chọc giận Thục Đoan.

    Không biết qua bao lâu, Thục Đoan chán chường vươn vai uể oải muốn nghỉ. Nhìn trời cũng đã tối cũng đã hơn tám giờ rồi. Thục Đoan hơi nghĩ ngợi lại muốn đến nhà Khải Huy thăm ba mẹ của Khải Huy một chút. Dù sao từ lúc cô về đến giờ cũng chưa đi thăm những người lớn. Nghĩ vậy, Thục Đoan liền lấy xe đạp đi theo Nhã Điềm.

    Hai người vừa cười vừa nói đạp xe thẳng đến nhà Khải Huy. Lúc gần tới, tốc độ đạp xe của hai người chợt chậm lại rồi dừng hẳn. Ở cách cổng nhà Khải Huy không xa, có hai người đang giằng co.

    Nhã Điềm cùng Thục Đoan định lại gần hỏi có chuyện gì chỉ tiếc tiếng nói của hai người càng ngày càng lớn. Nhã Điềm cùng Thục Đoan hầu như hoàn toàn đứng trong bóng tối nên hai người kia vốn không thể thấy.

    - Khải Huy cậu nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?_Anh Trúc đứng nhìn bóng lưng Khải Huy sắp quay vào cổng.

    Sau đó, đột nhiên Anh Trúc chạy đến ôm lấy Khải Huy từ phía sau. Toàn thân Nhã Điềm chấn động khi nhìn thấy cảnh này. Nó tự nghĩ nó không xem trọng cảm giác này nhưng rất tiếc. Hiện tại nó vẫn đau quá, đau hơn cả lần đầu thấy Anh Trúc nằm trong vòng tay hắn.

    Khải Huy khựng lại mấy giây mới phục hồi tinh thần. Hắn không rõ Anh Trúc là muốn làm gì khi không lại chạy đến nhà hắn. Nhưng không phải là khi không mà là vì câu nói của hắn sáng nay đã từ chối thẳng thừng tình cảm của Anh Trúc mà thôi. Anh Trúc đến chỉ để nói với hắn ba tiếng “ tôi yêu cậu”. Khải Huy giật mình, hắn có chút khó chấp nhận. Anh Trúc dám ở trước mặt hắn nói ba tiếng này. Nhưng hắn cũng không có tâm trạng cảm nhận ba tiếng đó. Chỉ biết lí trí bảo hắn phải từ chối.

    - Tôi không thể cho cậu nuôi hi vọng vào một chuyện không thể._Khải Huy nhàn nhạt nói, tay không nương tình gỡ tay Anh Trúc ra khỏi thắt lưng mình.

    Thân thể cao ráo sắc đen của mái tóc hòa cùng bóng tối đen như mực. Khải Huy đứng trong vùng ánh sáng, cái bóng đổ dài ra phía sau dường như che khuất đi hình ảnh Anh Trúc ở phía sau.

    - Tôi không cần biết, tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi đã nói đến mức này cậu vẫn không bỏ cuộc sao? Nhã Điềm không bao giờ yêu cậu._Anh Trúc giọng nói có phần lạc đi vì uất nghẹn.

    - Đó là chuyện của tôi.

    - Cậu ngu ngốc, cậu có biết tại sao Nam Thành ra đi không?_Anh Trúc tức giận quát lên một tiếng, toàn thân dường như run rẩy, hai tay nắm chặt.

    Dáng người Anh Trúc mỏng manh, gió đêm thổi qua khiến cô càng có chút ít giá lạnh. Mái tóc dài bị gió thổi tung.

    Khải Huy trừng mắt xoay người nhìn Anh Trúc, trong bóng đêm ánh mắt Khải Huy càng thêm lạnh lẽo. Hắn không ngờ người con gái này đến cả người đã ra đi cũng muốn lôi ra để nói.

    - Tôi cấm cậu nhắc đến cái chết của Nam Thành. Cậu có thể nói bất cứ chuyện gì riêng chuyện này thì không. Đừng để tôi nghe một lần nữa đặc biệt trước mặt Nhã Điềm. Lúc đó đừng trách tại sao ngay cả bạn chúng ta cũng không làm được.

    Anh Trúc giật mình hơi lùi mấy bước, giọng run run muốn nói hết những gì mình biết.

    - Nam…Nam Thành biết cậu yêu Nhã Điềm nên đau khổ, tinh thần suy sụp. Nếu không cậu nghĩ tại sao một người bơi lội giỏi như cậu ấy vì sao ra đi như vậy. Trước ngày cậu ấy ra đi, cậu ấy đã biết cậu yêu Nhã Điềm nên…

    Khải Huy nhắm mắt đau đớn dâng trào, môi mím chặt cảm giác chua xót chợt tràn về. Hắn không ngờ thật sự chuyện này có liên quan đến hắn. Hắn cứ tưởng bản thân không nói ra Nam Thành sẽ không biết, ngày Nam Thành truy hỏi hắn cũng không thừa nhận. Lúc đó hắn còn giả vờ vui vẻ mắng cậu ngốc nghĩ ngợi lung tung. Về sau không còn nghe Nam Thành nhắc đến nữa, hắn vẫn tưởng Nam Thành tin hắn nhưng thật không ngờ…

    - Làm sao cậu biết?

    - Cậu không cần biết tôi vì sao biết, chỉ biết Nhã Điềm sẽ không chấp nhận một tình yêu đã vô tình cướp đi mạng sống của Nam Thành đâu. Cậu sẽ có can đảm yêu tiếp sao? Tiếp tục cái tình yêu đã hại chết Nam Thành sao?

    Khải Huy đôi mắt ẩn hiện trong bóng tối một tia ẩn nhẫn đau đớn tột cùng. Hóa ra Nhã Điềm muốn rời xa hắn là vì nguyên nhân này sao? Nếu vậy nó cũng biết hắn yêu nó nhưng là từ khi nào?

    Toàn thân Khải Huy đông cứng, lẳng lặng gặm nhấm nỗi đau đã bao lâu không muốn nhớ. Rốt cuộc hắn cũng biết được nguyên nhân Nam Thành ra đi thật sự có liên quan đến hắn. Vậy mà hắn cứ ngu ngốc cho rằng, ngày Nam Thành nói câu muốn hắn chăm sóc Nhã Điềm chỉ là lúc ra đi nói bâng quơ mà thôi. Đó không phải bâng quơ mà đã là một ý định từ trước chẳng qua chưa kịp nói ra đã vội ra đi.

    Khải Huy lảo đảo, xoay người không còn một chút sức lực nào. Đây là một nỗi ân hận lớn nhất mà hắn từng nếm trải.

    - Cậu về đi! Chuyện này đến đây thì được rồi.

    - Cậu vẫn ngu ngốc muốn Nhã Điềm yêu cậu sao? Sẽ không bao giờ có chuyện đó, chỉ có tôi mới yêu cậu từ đầu đến cuối vì sao một chút cơ hội cũng không cho tôi?

    - Tôi đã bảo không muốn nghe, cậu về đi!_Khải Huy tức giận, giọng nói uất nghẹn gằn từng tiếng.

    Anh Trúc hít một hơi thật sâu, cố nuốt hết những xót xa vào trong. Cô cũng có chút xiêu vẹo khi bước đi, sau đó từng bước nhanh hơn rồi chạy đi trong đêm tối. Bóng lưng Khải Huy cũng trở nên yếu đuối trong đêm tối, rồi gục đầu vào cột của cánh cổng vai run lên liên hồi. Nở nụ cười nhợt nhạt, khóe mắt cay cay.

    Nhã Điềm đứng trong bóng tối nước mắt lăn dài, thân thể cũng chao đảo sắp đứng không vững. Thục Đoan cũng ngây ra một lúc thất thần. Cô biết Khải Huy yêu Nhã Điềm. Nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ rằng cái chết của Nam Thành cũng liên quan mật thiết như vậy.

    Và một đêm cứ trôi qua như vậy, không biết trong màn đêm tĩnh mịt kia có biết bao con người sầu khổ.

    Trong bóng tối, Khải Huy một mình ngồi ở góc phòng ngây ngốc. Đèn phòng cũng không bật, mọi thứ chỉ có một màu đen bao phủ. Chiếc khuyên tai bạc chợt lóe ra chút tia sáng nhưng quá lạnh giá. Hắn đau đớn, phải cực kì đau đớn và tuyệt vọng. Có phải vì hắn nên một người bạn thân đang yên đang lành mới đột ngột ra đi không? Cứ như vậy trong bóng tối, những giọt nước mắt vô tri vô giác rơi trên gương mặt, một nụ cười nhếch lên nghẹn ngào chua xót. Hắn đang cảm nhận cái đêm trước khi Nam Thành ra đi cậu ấy đã như thế nào?

    “ Thật xin lỗi!”

    Bây giờ Khải Huy cũng biết vì sao Nhã Điềm tự trách. Là hắn ngu ngốc không biết gì cả. Khải Huy nói lên nghìn câu xin lỗi tận đáy lòng. Cũng không rõ rằng hắn nói với ai, là nói với Nam Thành hay với Nhã Điềm? Hay với cả hai? Chỉ là tự bản thân hắn thấy rằng cho dù hắn có đứng trước hai người họ nói ba tiếng này thì cũng không còn ý nghĩa.

    Nhã Điềm cũng ngồi co ro trên giường, cầm tấm ảnh của Nam Thành mà run rẩy không thôi. Nó thật sự không quên được biết phải làm sao đây? Nội tâm dằn xé, nó vốn định không để Khải Huy biết chuyện này, nó cũng chỉ cần một mình đau là được rồi. Nó trốn tránh làm tất cả rốt cuộc vẫn không tránh khỏi một ngày Khải Huy biết được. Những trang nhật khí của Nam Thành lại một lần nữa được lật mở.

    “ Ngày…tháng…năm…

    Nhã Điềm, thật xin lỗi tôi đã hỏi Khải Huy cậu ấy có yêu cậu không nhưng vẫn không nhận được câu trả lời. Cậu ấy còn mắng tôi ngốc cậu xem có buồn cười không? Tôi cũng không biết mình có thật đúng là ngốc như cậu ấy nói không. Nhưng thật sự tôi cũng không muốn mình quá thấu hiểu. Chính vì quá thấu hiểu, tôi mới nhận ra mình đã quá ích kỉ. Để xong cuộc huấn luyện này tôi sẽ trả lại tự do cho cậu. Tôi cũng không ép cậu phải suy nghĩ nữa.”

    Nhã Điềm đưa tay che miệng không để mình khóc thành tiếng, thật sự quá đau đớn rồi. Dù cho ăn năn cùng cực thì cũng không níu kéo được gì cả.

    Làn gió nhẹ vờn qua, mang đến vị man mát dễ chịu khiến lòng người nhẹ nhõm. Theo thói quen không đổi, sáng hôm sau khi về nhà Nhã Điềm cũng chạy bộ trên con đường quen thuộc. Hơi sương lạnh lẽo lãng đãng, mờ mờ ảo ảo trong không khí. Nhã Điềm vẫn không khỏi nghĩ rằng nó đang trở về những ngày trước kia. Tuy vậy nó vẫn bỏ qua tất cả, nó không muốn nhớ cũng không muốn tự khơi gợi một vết thương quá sâu. Nhã Điềm dùng hết sức cứ như vậy từng bước mà chạy. Mỗi bước chạy như trút đi gánh nặng trong lòng, trút đi tâm sự không vui đang tắc nghẽn nơi đáy lòng.

    Hình ảnh Nam Thành vẫn mờ ảo, nở nụ cười ở phía trước. Chẳng qua tất cả những cái đó cũng chỉ là ảo ảnh mà thôi. Người con trai đó đã đi cớ sao nó không quên được, mỗi nhịp thở hiện tại của nó nhanh hơn trước. Nó cảm nhận tim đập thật mạnh vì mệt hay vì mỗi lần nghĩ đến Nam Thành tim nó đều đau. Sự lạnh lẽo của cơ thể Nam Thành trước khi ra đi nó vẫn không thể nào quên được. Sự giá buốt tựa băng tuyết từ quá khứ khiến Nhã Điềm sắp kiệt sức. Có sự uất nghẹn đâu đó như muốn dâng trào. Nhã Điềm không chạy tiếp gục ngã nửa quỳ trên bãi cỏ ven đường còn ướt đẫm sương mai rồi cũng ngồi bẹp xuống.

    Nhã Điềm nhớ đến Nam Thành rồi lại nhớ đến Khải Huy. Hôm qua, nó đã thấy những gì không nên thấy và nghe những gì không nên nghe. Hình ảnh kia lại một lần nữa lặp lại. Đây là thật không phải mơ. Nó đã sai khi nghĩ rằng đó là hiểu lầm nhưng thật sự không phải. Nếu có một liều thuốc uống vào có thể quên đi tất cả Nhã Điềm sẽ không ngần ngại uống.

    Hình ảnh và từng câu nói kia vẫn còn rõ ràng. Nhã Điềm đau đớn khẽ cắn môi để cho nước mắt đừng rơi nhưng khó cưỡng lại được. Và rồi Nhã Điềm đã khóc, tiếng khóc tuyệt vọng cùng uất hận.

    - Nam Thành thật xin lỗi! Có thể đừng trách cậu ấy được không?

    ------------------------------------
  2. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    CHƯƠNG 16.3: VỀ NHÀ-VIẾNG MỘ


    “Cậu muốn hai người họ ở cạnh nhau nhưng tôi thì không bởi vì yêu là ích kỉ.”


    Nắng sớm mang theo chút vị ấm áp, gió nhẹ thổi miên man cuốn theo lá rơi xào xạc. Con đường nhỏ uốn khúc quanh co dẫn đến mộ Nam Thành. Người con trai đó dịu dàng xuất hiện lại nhợt nhạt ra đi nhưng để lại trong tâm người ta hình ảnh khó mờ.

    Nhã Điềm cùng Khải Huy và Thục Đoan đã hẹn nhau cùng đi viếng mộ Nam Thành. Họ là những người bạn thân, mãi mãi vẫn như vậy. Cho dù có bao nhiêu khuất tất cũng xem như chưa có gì xảy ra. Nhã Điềm gặp Khải Huy vẫn chỉ nở nụ cười như thường ngày. Mà Khải Huy tựa hồ cũng đem theo những chuyện kia lấp sâu tận đáy lòng. Thục Đoan nhìn hai người họ cũng không thấy có biểu hiện gì khác lạ, cô cũng thật khâm phục hai người họ có thể che giấu cảm xúc của bản thân tốt đến như vậy.

    Bước đến trước mộ Nam Thành, ba người lần lượt đặt từng bó hoa lên mộ. Nhìn vào bức ảnh trên mộ vẫn mỉm cười dịu dàng như ngày nào khiến lòng người đau xót. Thục Đoan nhìn chằm chằm bức ảnh kia, không kìm được bỗng nhiên rơi nước mắt. Cô cũng không rõ bản thân tại sao khóc. Thục Đoan nhẹ quệt đi giọt lệ. Mà lúc này Nhã Điềm đã tiến đến trước mộ để thắp hương với dáng vẻ điềm tĩnh nhất.

    - Nam Thành cậu xem hôm nay cả ba người chúng tôi đều đến thăm cậu._Thục Đoan vừa rơi nước mắt lại vừa cười.

    Cơn gió nhẹ thổi qua, khiến đám cỏ xanh quanh đó lay động. Hương nhang phảng phất trong gió, lá cuộn một trận rồi lặng ngắt.

    Mỗi một lần đứng trước mộ Nam Thành đều là một lần chua xót cùng đau lòng. Mấy lần trước khi Nhã Điềm về, Thục Đoan đôi khi cũng tự mình đến. Mà lần nào cũng kể cho Nam Thành biết Nhã Điềm chưa có về.

    Khải Huy thắp hương xong, môi cũng mím chặt trầm mặc nhìn hình ảnh của Nam Thành. Hắn thật không biết nên làm cái gì để xóa đi lỗi lầm của bản thân. Cũng không biết nên làm cái gì để Nhã Điềm quên đi. Hắn chỉ biết ở cạnh nó mọi lúc mọi nơi, sẽ không để nó một mình dằn vặt.

    - Cậu xem hiện tại chúng tôi sống rất tốt sẽ không làm gì để cậu phiền lòng vì vậy an tâm mà yên nghĩ nhé._Thục Đoan lại nói.

    - Đúng vậy cậu cố mà ở thế giới bên kia sống cho tốt. Tôi cũng sẽ không phụ lòng mong mỏi của cậu mà sống thật tốt._Khải Huy nhàn nhạt nói, khuôn mặt không nhìn ra có bao nhiêu bi thương nhưng giọng nói thật kiên định.

    Không phụ lòng mong mỏi? Nhã Điềm nghe được mà muốn hỏi Nam Thành đã nhờ hắn cái gì? Chỉ đơn giản mong hắn sống thật tốt thôi sao? Nghĩ là nghĩ như vậy nhưng những lời kia Nhã Điềm vẫn là nuốt ngược trở vào trong. Nó cứ trầm mặc như vậy đứng đó mà một lời cũng không nói. Không phải nó không muốn nói mà căn bản nói không nên lời. Cho dù có nói cũng khiến người thêm sầu não chẳng bằng im lặng. Không khí kế tiếp lại chìm vào im lặng.

    Ba người cứ đứng như vậy dưới ánh nắng nhàn nhạt, gió thổi làm tóc của hai người con gái bay bay. Một thân váy trắng Nhã Điềm đứng đó mang màu ảm đạm. Mà Khải Huy một khắc này mái tóc lòa xòa, áo sơ mi trắng đứng đó như thực như ảo, ánh mắt sâu lắng nhìn không ra tâm sự. Hai người họ đứng không xa cơ hồ lại có một khoảng cách vô hình. Một bức tường trong suốt được dựng nên từ dằn vặt, tội lỗi và tự trách.

    Không biết đã qua bao lâu, họ nhìn những vụn nhang tàn lụi rơi xuống không biết bao nhiêu lần. Cho đến khi toàn thân bị nắng chiếu nóng lên, trên trán có vài giọt mồ hôi họ mới ý thức được bản thân đã đứng như vậy một lúc lâu dưới nắng.

    - Chúng ta về thôi._Thục Đoan vỗ vai Nhã Điềm một cái.

    Bây giờ Nhã Điềm mới ý thức bản thân đã đứng như vậy ngây ngốc một lúc lâu rồi.

    “ Nam Thành cậu nhìn xem tôi mỗi lần nhìn thấy cậu đều là áy náy như vậy cậu có muốn nhìn thấy tôi không?”

    Nhã Điềm nhìn Thục Đoan khẽ mỉm cười, nó cũng biết bản thân đã tự nhốt bản thân một thời gian lâu như vậy.

    - Được, về thôi!

    - Khải Huy về thôi!_Nhã Điềm lại xoay sang Khải Huy khẽ gọi.

    Lúc này nó mới nhận thấy dáng vẻ cô độc của Khải Huy đứng đó. Hắn chỉ xoay sang nhìn nó khẽ gật đầu nhưng trong mắt rõ ràng chứa rất nhiều tâm sự.

    - Hai cậu đi ra xe trước đi, tôi còn chuyện muốn nói với cậu ấy một chút._Khải Huy khẽ nói lại xoay mặt nhìn chằm chằm di ảnh Nam Thành.

    Nhã Điềm không nói gì chỉ trực tiếp đi về phía xe, Thục Đoan cũng đi theo sau. Khải Huy đột nhiên xoay người nhìn theo bóng lưng Nhã Điềm có chút bất đắc dĩ.

    - Nam Thành cậu xem một năm qua cậu ấy vẫn như vậy. Cậu cảm thấy vui khi thấy cậu ấy như vậy sao? Cậu buông tay cậu ấy nhưng lại không khiến cậu ấy vui. Tôi là kẻ đã làm cho hai cậu ra nông nỗi này nhưng lại không hề biết chuyện gì để mặc cho cậu ấy chịu dằn vặt một mình hơn một năm qua. Tôi thật đúng là quá tệ rồi. Nếu được một lần ước tôi ước tôi và hai cậu là người xa lạ như vậy nụ cười của cậu đã không tắt._Khải Huy giọng nói chua xót.

    Khải Huy khẽ nhắm mắt cho nỗi buồn qua đi. Nhã Điềm nhìn từ xa lại không kìm được đau lòng một giọt lệ tuôn rơi. Nó biết Khải Huy hiện tại có rất nhiều dằn vặt trong lòng.

    Một lúc lâu Khải Huy lại khẽ cười:

    - Được rồi, nếu cậu đã trao quyền bảo hộ cậu ấy cho tôi vậy tôi cũng không khách khí mà nhận lấy chỉ có điều…nỗi đau mất cậu quá lớn trong nhất thời chính bản thân tôi cũng không thể chấp nhận huống hồ là cậu ấy. Vì vậy tôi cũng không ngần ngại chờ một thời gian dài.

    Khải Huy nói xong lập tức sải chân bước đi, nếu đã như vậy thì cứ để mọi chuyện tự nhiên đi. Hắn đau khổ nhưng không có nghĩa để người con gái kia đau khổ.

    Ba người rời đi không lâu, bên mộ Nam Thành lại xuất hiện thêm một bó hoa. Nén hương khác lại được thắp lên. Chỉ thấy một người con gái đứng đó, váy hồng bay trong gió, tóc đen tung bay.

    - Cậu rất ngạc nhiên khi thấy tôi đến đây có phải không?_Anh Trúc nở nụ cười giống như chào hỏi.

    Sau câu nói vẫn là một khoảng không im lặng, không tiếng động khó trách làm người ta lạnh lẽo.

    “ Tôi không biết vì cái gì lại không thích Nhã Điềm vui, cậu ấy vì sao luôn được cả hai người chở che? Tôi muốn có một nụ cười của Khải Huy cũng thật khó trong khi cậu ấy dửng dưng có được. Tôi không muốn bên cạnh Nhã Điềm còn bất cứ ai. Tôi ở bên cạnh Khải Huy không vui tôi cũng không muốn cậu ấy vui. Tôi không muốn thấy Khải Huy ngốc nghếch đi làm cho cậu ấy vui. Tôi đã nói cho cậu biết Nhã Điềm yêu cậu. Nhưng tôi không ngờ…cậu lại chọn cách buông tay thậm chí còn đẩy Khải Huy đến gần Nhã Điềm. Tôi thật sự hận. Tại sao cậu không đi hết con đường ban đầu đã chọn lại đi buông tay?”

    Anh Trúc không thể quên, mỗi một lần nhìn thấy Nhã Điềm cùng Khải Huy chung một chỗ liền phẫn hận trong lòng. Người con trai nằm dưới lòng đất này cư nhiên buông tay còn muốn Khải Huy ở lại bên cạnh Nhã Điềm vậy còn cô thì sao? Ánh mắt Anh Trúc hiện lên một tia sắc bén, môi cũng cười một cách lạ lùng nhưng lạnh nhạt.

    - Cậu buông tay nhưng không có nghĩa là tôi sẽ buông, hình như có một người rất giống cậu cũng thích cậu ấy như vậy. Cậu muốn hai người họ ở cạnh nhau nhưng tôi thì không bởi vì yêu là ích kỉ.

    Anh Trúc xoay người bước đi, dưới chân bụi cũng cuồn cuộn bay tán loạn. bước chân giẫm đạp lên lá khô mà đi. Gió cũng lạnh lùng thổi qua như phản ứng lại lời nói của Anh Trúc.


    ------------------------------------------
    Sầu cảm ơn bài này.
  3. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    CHƯƠNG 17.1: NGÃ



    “Tôi nói cho cậu biết khi cậu ngã luôn là tôi dìu cậu, không cho phép bất cứ người con trai nào cơ hội đó cả.”





    Trời trong xanh, những đám mây trắng bồng bềnh trôi trên nền trời điểm xuyết chút nắng dịu nhẹ. Hàng bằng lăng vẫn đứng thẳng tắp thành một hàng dài. Tán lá rậm rạp vẫn không ngừng vươn ra.

    Từ buổi sáng tinh mơ, Nhã Điềm cùng Thục Đoan đã đạp xe trở lại kí túc xá. Mấy ngày qua, Nhã Điềm cũng không làm gì nên hồn . Chỉ là ở nhà giúp mẹ vài chuyện vặt vảnh, lại nói đến vì chuyện xảy ra tối hôm đó của Anh Trúc và Khải Huy khiến đầu óc Nhã Điềm thật rối loạn. Nó tự cho rằng bản thân đã quên được, đã thật sự bình tĩnh để đối mặt nhưng có lẽ nó không đủ sức để giữ bình tĩnh. Ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ có một mảnh quá khứ mà nó không vứt đi được.

    - Nhã Điềm!

    Thục Đoan vừa đạp xe vừa nhìn Nhã Điềm, cô không khỏi phiền não. Nhã Điềm đạp xe mà tâm hồn treo cành cây không sợ xảy ra tai nạn sao?

    - Nhã Điềm!_Thục Đoan lại một lần nữa gọi.

    Thục Đoan lại liếc nhìn phía sau thấy hai người kia mà thật tức, cô không biết phải làm sao mới hạ hỏa. Đặc biệt là cái cô gái ngồi phía sau, rõ ràng sáng nay cô có nhã ý mời Anh Trúc đi chung người này lại cứng rắn từ chối. Còn tưởng cô không nhìn thấy dã tâm sao còn ra vẻ, cô muốn Nhã Điềm lên tiếng nó lại không thèm liếc mắt chỉ cười cười đạp xe đi trước, thật là làm cô tức mà không có ai xả giận. Cô là đang đấu tranh đòi công bằng cho nó tại sao nó lại làm ngơ như vậy.

    Bây giờ nhìn xem bộ dạng ngây ngây ngốc ngốc, Thục Đoan dám chắc Nhã Điềm đang nghĩ về hai con người ở phía sau.

    - Hửm? Có chuyện gì?_bây giờ Nhã Điềm mới ý thức được bên cạnh mình có một người đang lải nhải.

    - Cậu không cần phải buồn…ấy coi chừng!_Thục Đoan định khuyên Nhã Điềm không cần quan tâm đến hai người kia, lại thấy phía trước có người la tới chỉ có thể hét đáng tiếc không kịp.

    “ Rầm”

    Thục Đoan còn chưa kịp nói xong đã hét lên, phía trước là cua quẹo vào hẻm đến cổng trường. Thục Đoan hét xong một bên che mắt lại. Nhã Điềm còn chưa rõ chuyện gì đã bị ngã sang một bên , bị xe đạp đè lên. Khuôn mặt Nhã Điềm nhăn nhó lên vì đau, đầu óc thì choáng váng một trận. Ánh mắt nó thoáng lướt qua thấy bóng dáng một người đạp xe vào hẻm. Nhã Điềm không tin bản thân mình tự ngã rõ ràng, có người muốn ép nó mất đà ngay khúc cua thôi. Nhã Điềm không có bằng chứng nói người ta cố ý làm sao bây giờ, dù sao cũng là tự bản thân nó muốn dừng lại tránh va chạm rốt cuộc hại thân. Người này kĩ thuật đạp xe cũng thật điêu luyện có thể khiến nó mất đà ngã nhưng người kia lại không hề hứng gì, còn ung dung chạy đi.

    - Nè, đi đứng kiểu gì đấy, thật là một tiếng xin lỗi cũng không có đây là cái loại người gì._Thục Đoan tức giận trừng mắt nhìn bóng lưng đã sắp khuất.

    - Ây…da, Thục Đoan đáng chết sao không nhắc tôi sớm một chút._Nhã Điềm tức giận trừng mắt nhìn Thục Đoan, nó là vừa bực vừa đau đành lấy người này ra trút giận vậy.

    Thục Đoan vừa cảm thấy xót vừa cảm thấy buồn cười, rõ ràng phía trước có người đang chạy đến như thế tại sao nó không nhìn thấy. Thục Đoan dựng xe một bên, lại chạy đến bên cạnh Nhã Điềm.

    - Xin, xin lỗi tôi có nhắc mà tại cậu không nghe thôi. Muốn trách phải trách cậu thả hồn tận đẩu tận đâu ấy.

    - Cậu…

    Thục Đoan lè lưỡi lại ra sức dựng xe của Nhã Điềm.

    - Còn không mau kéo tôi dậy?_Nhã Điềm lại nhăn nhó đưa tay về phía Thục Đoan.

    Cũng may bên đường có cỏ, ngã xuống cũng đỡ ma sát với đất cát cũng không đến nỗi. Có điều chân bị xe đè lên lại có chút trầy xước rỉ máu, mác cá chân bị đau lập tức hiện lên một cục xanh, tím. Thục Đoan còn chưa đưa tay ra đã có một người nhanh hơn chạy đến rồi.

    - Cậu, cậu không sao chứ?

    - Tuấn Nguyên?_Nhã Điềm cùng Thục Đoan kinh ngạc khi thấy Tuấn Nguyên.

    - Tôi, tôi không sao._Nhã Điềm cười gượng xua tay bảo không sao.

    Tuấn Nguyên một bộ dạng lo lắng nhìn chằm chằm chỗ chân Nhã Điềm bị trầy xước. Cậu ta không nghĩ khi nhìn thấy Nhã Điềm một bụng vui mừng, còn chưa hết mừng đã thấy nó ngã sỏng soài ra đất. Cậu ta thậm chí còn chưa kịp dựng xe đã chạy đến. Phải nói là chiếc xe bị vứt một cách không thương tiếc. Tuấn Nguyên nâng chân Nhã Điềm nhìn vết thương, không dấu nỗi sự xót xa. Nhã Điềm bị nhìn đến phát ngượng muốn rút chân về nhưng bị giữ quá chặt đành chịu. Khải Huy thấy Nhã Điềm ngã muốn chạy lại đỡ, đáng tiếc vì có Anh Trúc ở phía sau, hắn không tài nào vứt xe như Tuấn Nguyên mà chạy đến bên nó được. Hai tay Khải Huy nắm chặt, nhưng hắn vẫn cố xuống xe một cách nhanh nhất. Bước chân cũng nhanh hơn bước đến bên cạnh nó, thái độ vẫn điềm nhiên không nhìn ra nửa điểm tức giận. Anh Trúc ở phía sau có chút tức giận, nhìn đến cảnh tượng Nhã Điềm bị ngã lại có chút hả hê, khóe môi vì vậy cũng hơi cười mỉa mai sự vụng về của Nhã Điềm.

    - Có sao không?_Khải Huy nhẹ giọng nói lại nửa quỳ nửa ngồi bên cạnh.

    Nhã Điềm nheo mắt nhìn Khải Huy giống như muốn tìm ra chỗ bất thường của hắn. Nhưng nó vẫn nở một nụ cười. Thái độ lại vô cùng mất tự nhiên đưa tay đỡ chân mình rút ra khỏi tay Tuấn Nguyên.

    - Không sao.

    Tuấn Nguyên buông tay nheo mắt nhìn Nhã Điềm, lại nhìn đến Khải Huy thoáng thấu hiểu nhưng là trong lòng không cam.

    - Như vậy mà không sao, trầy xước đổ máu tôi không hiểu cậu sao lại vụng về như vậy, bộ đi không nhìn đường sao?_Khải Huy giọng điệu lạnh nhạt, trách móc nhưng hành động lại dịu dàng nâng chân lên xem xét.

    Anh Trúc nghe được câu này môi cười còn tươi hơn cả hoa. Nhưng trong tình cảnh hiện tại không ai để ý đến chỉ có Thục Đoan mới thấy. Thục Đoan nheo mắt âm thầm mắng một tiếng. Đây là kiểu bạn bè gì thấy người gặp nạn còn cười vui vẻ như vậy. Cô chợt nhớ đến cái người gây họa lúc nãy hình như khi quay lại cười một nụ cười giống vậy thì phải?

    Nhã Điềm vẫn còn đau lại bị Khải Huy trách móc, cơn giận lại dâng lên, trừng mắt nhìn Khải Huy giống như muốn đến cho hắn vài cái đấm vậy.

    - Tôi như vậy đó, không cần cậu quan tâm._Nhã Điềm nói xong liền xoay mặt đi chỗ khác.

    Khải Huy giật mình nhìn đến gương mặt tức giận của Nhã Điềm. Hắn đang tự hỏi mình làm lỗi gì to tát mà nó tức giận đến vậy. Bình thường hai người cãi nhau ỏm tỏi cũng chẳng thấy nó tức giận. Không phải chỉ vài câu của hắn mà nó tức giận chứ.

    Tuấn Nguyên lại vì câu này nhếch lên một nụ cười nhìn Khải Huy. Khải Huy lại lạnh lùng liếc cậu ta một cái.

    - Không nói nhiều, tôi chở cậu đi.

    - Không, không cần đâu cậu không phải đi với Anh Trúc sao?_Nhã Điềm liếc mắt về phía sau nhìn vào thân ảnh mỏng manh đang đứng phía sau Khải Huy.

    Có lẽ Nhã Điềm không nhận ra nhưng tất cả mọi người đều nhận ra giọng nói này có chút trách móc. Khải Huy sững người, một lúc sau lại nhếch lên một nụ cười thấu hiểu vì sao nó tức giận.

    Anh Trúc khuôn mặt lạnh nhạt, rõ ràng ban đầu cô thầm cười trộm Nhã Điềm hậu đậu mà bị ngã. Nhưng cô lại quên mất Nhã Điềm có chuyện Khải Huy tuyệt đối không quan tâm cô nữa. Anh Trúc lại đi đến hỏi han Nhã Điềm.

    - Cậu không sao chứ, sao lại không cẩn thận như vậy? Nếu đau ít cũng không cần giả vờ thảm hại đến như vậy.

    - Cậu…_Thục Đoan tức đến nỗi muốn mắng vào mặt Anh Trúc, chỉ thấy Nhã Điềm giật giật bàn tay, cô mới mím môi nhịn.

    - Cảm ơn, tôi không đến nỗi nào._Nhã Điềm cười gượng.

    Nhã Điềm nắm lấy tay Thục Đoan đứng dậy, mím môi nhịn đau. Nó thậm chí bỏ qua hai ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm.

    - Tôi dìu cậu._Tuấn Nguyên rất ân cần đi đến bên cạnh.

    - Không cần đâu, tôi đi với Thục Đoan thì được rồi.

    - Đúng rồi, Anh Trúc phiền cậu đạp xe Nhã Điềm về hộ._Thục Đoan mỉm cười dịu dàng nhưng ai cũng có thể nhận ra đó là một nụ cười đắc ý, tay lại dìu Nhã Điềm.

    - Tôi? Tại sao phải là tôi?_Anh Trúc chỉ vào mặt mình lại bất mãn vô cùng.

    - Không cậu chẳng lẽ tôi, Khải Huy hay Tuấn Nguyên? Ba người bọn tôi đều có xe, chỉ có cậu không có xe, bây giờ chân Nhã Điềm đau không đi được dĩ nhiên cậu thay cậu ấy đạp xe có gì không được, cậu cũng không phải không biết đạp xe. Chắc cậu không ích kỉ đến mức giúp bạn một chút cũng không làm chứ cô bạn lớp trưởng?

    Anh Trúc bị Thục Đoan nói đến mức nghẹn họng, đơ lưỡi, cái gì cũng không thể phản bác. Đang yên đang lành tại sao cô lại tự đi rước phiền phức vào mình thế này. Anh Trúc cắn răng nhịn xuống không muốn cãi. Bây giờ cô chống cự cũng chỉ là mất mặt bản thân.

    Thục Đoan lại đắc ý nhếch môi cười, chỉ cần tách được Anh Trúc ra khỏi Khải Huy thì tốt rồi.

    Khải Huy nhăn trán không hài lòng nhìn dáng đi khập khiễng siêu siêu vẹo của Nhã Điềm. Hắn không suy nghĩ nhiều liền đi bế Nhã Điềm lên trước ánh mắt kinh ngạc của ba người còn lại. Nhã Điềm lại bị hành động này dọa cho sợ.

    - Cứ như vậy đi tôi chở Nhã Điềm._Khải Huy lạnh nhạt nói đi nhanh về hướng xe của mình.

    - Nè, cậu làm cái khỉ gì vậy thả tôi xuống. Đừng tưởng tôi không dám đánh cậu._Nhã Điềm vừa xấu hổ vừa tức giận không ngừng đập vai hắn.

    - Cứ việc chỉ sợ cậu không có sức._Khải Huy nhếch môi cười.

    - Cậu…mặt dày._Nhã Điềm trừng mắt giận dữ.

    - Mới biết sao? Tôi nói cho cậu biết khi cậu ngã luôn là tôi dìu cậu, không cho phép bất cứ người con trai nào cơ hội đó cả._Khải Huy cười nhẹ, khuôn mặt gian xảo muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.

    - Cậu…_Nhã Điềm tức nhưng không nói được gì.

    Nó thật sự ghét cái tính chuyên chế áp đặt luôn cho bản thân là đúng của hắn.

    Khải Huy đặt Nhã Điềm xuống cạnh chiếc xe, rồi mới tự thân leo lên.

    - Lên! Muốn đứng ở đây đến tối sao?

    Nhã Điềm buồn bực vì hành động tùy hứng của hắn, liếc hắn một cái mới ngồi đặt cả hai chân ngồi ở một bên tránh chạm đến vết thương. Nhã Điềm nhìn về phía Tuấn Nguyên liền cụp mắt xuống không dám nhìn cậu ta. Lúc nãy nó từ chối sự giúp đỡ từ cậu ta cư nhiên lại bị Khải Huy ép buộc nên lại có chút khó xử.

    Tuấn Nguyên thở dài một cái, cậu ta không làm được gì. Cậu ta không có gan chạm vào Nhã Điềm chính vì vậy không thể giống như Khải Huy. Cậu ta cũng cảm thấy bản thân quá yếu đuối rõ ràng đến trước Khải Huy lại không thể làm gì. Tuấn Nguyên nhìn Nhã Điềm an ổn ngồi trên xe mới xoay người lên xe đạp rời đi. Anh Trúc lại đứng một chỗ tức đến nỗi mặt đỏ gay, thiếu điều chưa giậm chân xuống đất để trút giận. Thục Đoan ngớ người một lúc, mới lấy lại tinh thần cười cười.

    Tất cả mọi người cứ như vậy đạp xe thẳng về kí túc xá, không ai nói với ai câu nào. Giữa Khải Huy và Nhã Điềm cũng là một khoảng im lặng vô tận. Họ im lặng lại không có nghĩa là không suy nghĩ, mỗi người sẽ có nhưng ý nghĩ riêng khó nắm bắt.


    ----------------------------------------
    Sầu cảm ơn bài này.
  4. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    CHƯƠNG 17.2: NGÃ


    “Anh cũng vốn nghĩ anh và cô ấy chưa bao giờ chia tay.”


    Khi về đến kí túc xá, Khải Huy chỉ có thể đỡ Nhã Điềm đến dưới lầu, phần còn lại đều giao cho Thục Đoan lo. Hắn vẫn đứng dưới lầu trông chừng cho đến khi thấy cánh tay Thục Đoan vẫy vẫy ra hiệu cho hắn về. Khải Huy mím chặt môi nhìn chằm chằm bóng lưng Nhã Điềm, nó không nói không rằng chỉ nhìn hắn thoáng qua một tia bất đắc dĩ. Khải Huy lắc đầu cười khổ xoay người trở về kí túc xá nam. Tuấn Nguyên cũng không thua kém, cậu ta cũng đứng đó trông theo bóng dáng Nhã Điềm. Tuấn Nguyên vẫn âm thầm than nếu hắn biết Nhã Điềm trước Khải Huy thì liệu nó có cho cậu ta cơ hội không? Và nếu gương mặt cậu ta không có nét hao hao giống người con trai đã khuất có lẽ nó đã không đến cạnh cậu ta chăng? Đột nhiên Tuấn Nguyên cảm thấy oán giận vô cùng. Anh Trúc ánh mắt không vui nhưng vẫn không nói ra lời chỉ lẳng lặng đi theo Nhã Điềm cùng Thục Đoan trở về phòng, cô gái này còn cùng Thục Đoan dìu Nhã Điềm lên bậc thang. Thục Đoan cùng Nhã Điềm kinh ngạc nhưng không bác bỏ vẫn nói tiếng cảm ơn giống như giữa họ chưa bao giờ có hiềm khích sâu nặng.

    Nhã Điềm mang nhiều cảm xúc phức tạp trở về phòng với đôi chân khập khiễng, nó không biết phải cư xử thế nào cho phải. Vết thương của nó chưa lành nó không muốn lại một lần nữa bị tổn thương. Nhưng mỗi lần nhìn vào ánh mắt bi thương của Khải Huy nó cảm thấy vô cùng đau lòng. Nó phải làm sao mới có thể thả lỏng bản thân khi đối diện với người con trai này đây?

    Tiếng ồn ào về đến trước cửa phòng, Khánh Vy đang ngồi đọc sách thoáng nhíu mày. Cô ngẩng đầu ra cửa chỉ thấy Thục Đoan đang dìu Nhã Điềm, gương mặt Nhã Điềm cố nở nụ cười yếu ớt chào Khánh Vy.

    - Chào chị Vy em mới lên.

    - Chị Vy._tiếng Thục Đoan cùng Anh Trúc cũng vang lên.

    - Chào các em mà Nhã Điềm làm sao vậy?_Thục Đoan chưa cười đã vội bật dậy đi đến cùng Thục Đoan dìu lấy Nhã Điềm.

    - Em không sao, chỉ do sơ ý ngã thôi._Nhã Đềm cố ý xua tay làm giảm đi sự lo lắng trong mắt Khánh Vy.

    Khánh Vy cũng không muốn hỏi nhiều, bản tính cô trầm lặng chỉ quan tâm theo cách riêng của mình. Khánh Vy vội đi lấy bông tẩm cùng băng cá nhân băng lại vết thương cho Nhã Điềm. Anh Trúc cũng không nói gì chỉ đứng nhìn một lát cũng đi cất đồ đạc. Thục Đoan ngồi ở bên cạnh nhìn chân Nhã Điềm rồi thở dài cũng giúp Nhã Điềm dọn dẹp lại một số vật dụng. Khánh Vy nhẹ nhàng giúp nó xử lí vết thương, Nhã Điềm khẽ cong môi cười vui vẻ.

    - Xong rồi, chắc là không sao nữa._Khánh Vy mỉm cười.

    Lúc Khánh Vy ngẩng đầu lên nhìn thấy nụ cười trên môi Nhã Điềm, cô nhíu mày khó hiểu.

    - Em cười cái gì, không biết đau sao còn cười?

    - Đau chứ nhưng lần đầu em thấy chị cẩn thận giúp em như vậy nên cảm thấy vui.

    Trong mắt Nhã Điềm, Khánh Vy là một cô gái lãnh đạm thờ ơ với mọi việc nhưng lại luôn cho người ta thấy sự dịu dàng cùng yếu đuối được ẩn giấu trong đó. Cũng giống như nó cố nở nụ cười để che đi nỗi đau cùng ân hận và yếu đuối sâu tận tâm hồn của một cô gái tuổi mười bảy.

    - Là hành động nên làm không cần nghĩ nhiều như vậy._Khánh Vy hơi cười lại đứng dậy cất đi dụng cụ sơ cứu.

    - Chị cười xinh đẹp như vậy tại sao lại không cười?_Nhã Điềm lơ đãng xoa xoa vết thương nơi chân.

    Khánh Vy thoáng khựng lại vài giây nhưng cũng không có biểu hiện gì lạ chỉ im lặng làm việc của mình. Giống như rất lâu không thấy phản ứng của Khánh Vy, Nhã Điềm ho khan một tiếng chuyển đề tài nói chuyện với Thục Đoan.

    - Chân tôi thế này chắc mai cậu phải làm người hộ tống tôi đến lớp rồi.

    - Không cần tôi cậu cũng có hai kị sĩ kè kè theo rồi._Thục Đoan lại theo phản xạ trả lời cũng không nhận ra hai con người đang cứng ngắc đưa mắt nhìn nhau.

    Nhã Điềm cụp mắt thở dài, nó tự nghĩ nên im lặng thì tốt hơn nói ra câu nào liền hỏng câu đó. Anh Trúc thoáng tia buồn bực lại lẳng lặng quay đi. Thục Đoan như ý thức được cũng im lặng nhìn sang Nhã Điềm liền bị nó trừng mắt cảnh cáo, cô chỉ nhún vai cho qua.

    Khánh Vy dọn dẹp xong mọi thứ lại cầm lên mấy quyển sách đi ra ngoài, cô nói mấy tiếng rồi rời đi. Nhã Điềm nhìn theo bóng Khánh Vy khuất khỏi cửa phòng âm thầm thở dài. Nó tự hỏi nếu nó nằm trong hoàn cảnh của Khánh Vy thì có lựa chọn giống cô không? Nó cũng không biết bản thân đủ kiên cường như cô không? Một lần ngã có lẽ người ta sẽ lại sợ đi đường.


    -------------------------------------


    Khánh Vy bước chân nhẹ nhàng đi qua dãy hành lang, lại thả hồn bước xuống từng bậc thang. Tâm trạng cô lại một lần nữa hỗn độn, cô không hiểu bản thân đang muốn làm gì vừa muốn rời xa anh vừa muốn níu kéo anh. Cô hứa sẽ bình tĩnh khi nhìn thấy anh đi với người con gái khác, nhưng bản thân cô không làm được. Khánh Vy âm thầm đau lòng, sắc mặt chuyển sang bi thương vô cùng. Cô chưa bao giờ rũ bỏ được cái gọi là tình yêu đầu tiên, cô chỉ có thể tự trách bản thân quá lún sâu mà thôi.

    Bước ra khỏi khu kí túc xá, Khánh Vy dáng dấp thướt tha bước dưới hàng cây bàng đi đến thư viện. Hình ảnh hai ngày trước lại một lần nữa hiện lên trước mắt. Anh cùng một cô gái cười đùa vui vẻ bước ra khỏi thư viện. Nụ cười của anh rất đẹp, một nụ cười mà kể từ lần đầu tiên bắt gặp cô chỉ nghĩ nó sẽ dành riêng cho một mình cô mà thôi. Môi Khánh Vy mím chặt cố kiềm chế chua xót trong lòng. Cô biết giữa cô và anh không thể hàn gắn nhưng vì sao những cảm giác đau xót vẫn không ngừng dâng lên. Cô gái đi bên cạnh anh ngày đó rất xinh đẹp, trên môi cũng là nụ cười tỏa nắng. Ngày đó cô đã nhát gan trốn ở một góc chờ họ đi qua mới dám bước ra. Cô không khóc nhưng cảm nhận rằng bản thân giống bị trút đi sinh khí. Chẳng phải cô vẫn luôn nghĩ nếu anh hạnh phúc cô cũng sẽ vui hay sao? Xem ra cô vẫn còn sự ích kỉ của một người con gái khi yêu.

    Khánh Vy gạt bỏ sự ưu thương trong lòng, cô bước vào thư viện. Thư viện đông đúc, nhiều học sinh chia nhau ra ở nhiều góc để đọc sách. Tuy đông nhưng không gian lại hết sức yên lặng, đây cũng chính là không gian Khánh Vy muốn có. Cô đi đến bên kệ sách chọn mấy quyển sách, Khánh Vy gương mặt bình thản ôm mấy quyển sách đặt xuống một góc bàn. Cô thong thả ngồi xuống đọc sách, lật giở từng trang mang theo sự nghiêm túc. Cô lại không để ý có một ánh mắt yêu thương lẫn bi thương đang dõi theo từng hành động của cô kể từ khi cô bước vào. Nhất Khang im lặng ngồi ở một góc khuất, anh muốn đến cạnh cô nhưng sợ cô khó xử, anh muốn nói chuyện với cô nhưng sợ cô lãnh đạm. Anh không biết phải làm gì với tính cố chấp của cô gái này. Có khó khăn cũng sẽ có cách giải quyết tại sao nhất định phải trốn tránh.

    - Khang cậu cũng đến đây đọc sách à?_giọng một cô gái trong trẻo vang lên.

    Nhất Khang cùng Khánh Vy cứng đờ người, bàn tay Khánh Vy nắm chặt mép sách giống như muốn kiềm chế sự kích động trong lòng. Cô không muốn để người đó thấy một tia dao động nào nơi cô. Có điều cô không biết anh đã ngồi đây bao lâu rồi? Cô có thể nhận ra giọng nói của cô gái ấy, người đã đi cạnh anh. Đều là bạn học, sao cô lại không biết, hiện tại cô có thể đứng dậy chào hỏi nhưng cô cười không nổi.

    Nhất Khang cười cười chào cô gái, ánh mắt lại thoáng qua tia khó xử không nói nên lời.

    - Chào Nguyệt Hà, tôi cũng vừa mới đến.

    Anh nói không chỉ để Nguyệt Hà nghe mà còn muốn cho cô nghe. Nữ sinh mang tên Nguyệt Hà giống như là nhìn ra thứ gì trong mắt anh, khi nhìn theo hướng đó lập tức thấy bóng lưng của Khánh Vy, môi nữ sinh mím chặt, nụ cười cũng tắt. Nguyệt Hà thoáng ảm đạm vòng qua một góc ngồi nhưng vẫn chọn ngồi cạnh anh. Cứ như vậy ba người ngồi với tâm trạng phức tạp. Đôi lúc lại thấy Nguyệt Hà khẽ nghiêng người hỏi bài Nhất Khang. Cô thầm mến Nhất Khang đã lâu nhưng anh luôn lạnh nhạt, trong mắt anh chỉ có một người con gái. Một người dõi theo một người, không biết bao lâu khi cảm thấy hít thở không thông, Khánh Vy đứng dậy ôm chồng sách rời đi. Cô không thấy anh, ngay từ đầu vì lơ đãng nên không thấy nếu thấy cô có thể bước ra ngoài để bớt phiền lòng. Hiện tại lại ngồi đây nghe anh cùng cô gái khác trao đổi bài khiến cô nhớ lại ngày tháng hạnh phúc đó. Nhất Khang cũng đứng dậy. Nguyệt Hà chớp mắt nhìn anh rời đi, khẽ thở dài.

    Khánh Vy suy nghĩ miên man vừa đi ra chưa khỏi cửa đã va vào một người. Chồng sách trên tay cũng rớt xuống. Khánh Vy vừa giật mình vừa lúng túng, cô còn không dám ngẩng mặt lên nhìn xem là ai chỉ cúi đầu nhặt sách vừa xin lỗi rối rít người đối diện.

    - Xin lỗi, xin lỗi!

    - Chị Vy là em Tần Trực.

    - Chào, chào em!

    Tần Trực nở nụ cười cúi xuống nhặt sách giúp Khánh Vy. Cô hơi kinh ngạc nhìn lại thì đúng là người quen càng bối rối hơn. Cô chỉ biết cười gượng vẫn gật đầu chào hỏi theo lệ. Tần Trực liếc mắt một vòng thư viện, cuối cùng nhìn thấy Nhất Khang ở đây thoáng nháy mắt một cái. Anh lại đang đi về phía này, lúc nãy khi thấy cô va vào người khác cặp chân mày anh nhíu chặt giống như đang trách móc cô vụng về.

    - Chị về sớm thế?_Tần Trực cố hỏi giống như muốn níu kéo thời gian để Nhất Khang đi đến.

    - Chị còn có việc, tạm biệt!_Khánh Vy đứng dậy không nói nhiều liền muốn rời đi..

    - Vậy được hẹn gặp lại chị._Tần Trực tốt bụng đưa cuốn sách còn lại trong tay mình cho Khánh Vy.

    Khánh Vy lách người sang một bên liền đi ra khỏi cửa. Tần Trực nhìn nhìn Nhất Khang lại xoay người nhìn bóng lưng Khánh Vy giống như đang chạy trốn vậy. Cậu ta khó hiểu nhìn hai người chơi trò mèo bắt chuột. Một người muốn bước tới, một người lại cứ lùi đi theo hướng ngược lại. Cảnh này hình như cậu ta cũng bắt gặp phải một đôi như vậy.

    Nhất Khang đi qua Tần Trực khẽ cười nhưng ánh mắt vẫn dán vào bóng lưng phía trước đang chuẩn bị bước xuống những bậc thang. Bước chân anh nhanh dần, Khánh Vy càng thêm lúng túng chân giống như có sợi dây buộc vào nhau khiến cô chếnh choáng bước hụt bậc thang.

    - Cẩn thận!

    Nhất Khang giật mình, anh làm cô hoảng sợ đến mức như vậy sao? Khánh Vy hoảng sợ cắn chặt răng nhắm mắt chuẩn bị một cú ngã đau điếng. Nhưng cô không hề có cảm giác đau chỉ thấy áp vào lưng là một lồng ngực ấm áp, một tay ai đó đã vòng qua eo cô bắt lấy tránh cho cô khỏi ngã. Khánh Vy thầm thở phào nhẹ nhõm khi đứng vững nhưng khi ngẩng đầu liền bắt gặp khuôn mặt điển trai của anh, bỗng chốc cô cảm thấy tim đập mãnh liệt. Cô vội vàng đẩy anh ra, khẽ cúi đầu chất giọng mềm mại nhưng mất tự nhiên vang lên.

    - Cảm ơn!

    - Không cần xa lạ như vậy.

    Nhất Khang nhíu mày nhìn vào gương mặt còn chưa hết hoảng sợ của cô. Anh thầm than trong lòng, cô luôn yếu đuối như vậy nhưng trước mặt anh lại luôn từ chối sự giúp đỡ và sự quan tâm từ anh. Khánh Vy ngơ ngác nhìn gương mặt bi thương của Nhất Khang, cô không ngờ anh lại dùng khuôn mặt như vậy nhìn cô. Cô có cảm giác anh giống như đang trách cô bỏ rơi anh vậy. Khánh Vy mím môi không nói lại một lần lãnh đạm quay lưng về phía anh bước đi. Nhất Khang rũ vai nhìn chằm chằm bóng lưng cô, nhìn đến thất thần. Tần Trực giương mắt lên cười ẩn ý, ho khan một tiếng.

    - E…hem, người ta đi mất rồi.

    - Anh biết.

    - Biết mà vẫn còn nhìn lâu như vậy muốn chạy theo thì chạy đi.

    - Anh không biết phải nói gì với cô ấy.

    - Anh lúc đầu theo đuổi chị ấy như thế nào thì cứ làm như thế ấy.

    - Em nghĩ cô ấy tự mình thốt ra tiếng chia tay thì sẽ dễ dàng quay lại cho anh cơ hội sao?_càng nói khuôn mặt của Nhất Khang càng hiện lên vẻ mất mát.

    Tần Trực thoáng suy ngẫm lại giống như nhớ ra điều gì, môi cậu ta lại cong cong lên cười.

    - Em nghĩ hai người chưa từng chia tay, giống như tình nhân đang chiến tranh lạnh vậy.

    - Anh cũng vốn nghĩ anh và cô ấy chưa bao giờ chia tay . _Nhất Khang cũng ung dung trả lời.

    - Vậy thì anh còn sợ gì, em thấy nếu chị ấy không muốn nhớ đến anh thì đã có bạn trai rồi đâu có suốt ngày ủ rủ như vậy.

    - Đó là rào cản chữ hiếu.

    Trong mắt Nhất Khang chợt lóe tia sáng kì dị, anh xoay người trở vào trong thư viện. Tần Trực cũng đi theo phía sau, trong mắt cậu ta mọi chuyện đều rất đơn giản chẳng có gì khó giải quyết cả. Cậu ta thì nghĩ như thế nhưng người khác thì không, đôi khi một lời khó giải tỏa hết mọi khuất tất.

    -----------------------------------------------------
  5. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    CHƯƠNG 17.3 : NGÃ

    “Bởi vì tôi muốn luôn là người duy nhất ở bên cạnh cậu.”


    [SPOILER=Xem tiếp]Thục Đoan nhanh chân đi đến phòng y tế, cô muốn chuẩn bị thêm một ít thuốc sát trùng cùng băng gạt cho Nhã Điềm. Trông bộ dạng của Nhã Điềm thì có lẽ ngày mai thật sự không thể đến lớp được rồi. Cho dù có đến được cũng cần người dìu. Thục Đoan đang tưởng tượng rốt cục ngày mai ai sẽ là người dìu nó. Thục Đoan càng nghĩ càng cảm thấy vô cùng thú vị nhưng cũng vô cùng rắc rối. Thục Đoan hơi nhếch lên một nụ cười, trong lòng cực kì vui vẻ. Bởi vì cô có thể thấy Khải Huy nhất định không để Nhã Điềm đi một mình. Nhưng cô lại không quên Nhã Điềm cũng vô cùng cô chấp.

    Thục Đoan cứ nghĩ ngợi như vậy mà đi đến phòng y tế. Sau khi cô xin xong một số thứ cần thiết thì nhảy chân sáo đi về phòng, trên đường về cô va phải một người. Trên tay, một đống thuốc than cùng băng gạt rơi xuống. Thậm chí, người đối diện cũng rơi xuống một đống sách trên tay. Thục Đoan nhăn mặt, cô nhìn đồ rơi trên sàn mà không thôi thở dài. Cô ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Khánh Vy. Mắt của Khánh Vy hơi đỏ. Thục Đoan giật mình, cô lại ý thức được điều gì nên không dám mở miệng hỏi. Khánh Vy lại rối rít xin lỗi.

    - Xin lỗi, xin lỗi! Chị không cố ý._giọng Khánh Vy có chút nghèn nghẹn.

    - Không sao, chị không cần khẩn trương._Thục Đoan cười cười khoát tay cho qua, cô cúi đầu xuống muốn nhặt đống băng gạt kia.

    - Chị…chị hơi vội. Để chị nhặt giúp em._Khánh Vy hối lỗi.

    Khánh Vy là vì chạy trốn Nhất Khang nên mới vội vã đi không nhìn đường. Thục Đoan gật đầu cho qua, cô cũng không muốn truy cứu vì sao Khánh Vy lại vội. Cả hai người cùng giúp nhau nhặt đồ xong lại cùng nhau trở về phòng.

    Trên đường đi, hai người cũng cùng im lặng không muốn nhắc đến chuyện không vui. Một lúc sau, điện thoại Thục Đoan có tin nhắn, cô nhìn tên người gửi lại khóe môi hơi nhếch lên vui vẻ. Nhưng nội dụng tin nhắn lại làm cô sửng sốt một lúc.

    “ Nhớ cậu thật, lát nữa gặp. Chị Khánh Vy không sao chứ? Cậu trông chị ấy hộ anh Nhất Khang nhé!”

    Thục Đoan đọc xong lại thở dài một cái. Bây giờ thì cô biết vì sao Khánh Vy chạy như ma đuổi. Cô muốn rõ chỉ cần lôi Tần Trực ra hỏi lập tức rõ.

    “ Đã biết. Lát nữa tôi không rãnh rồi, mai gặp vậy.”

    “ Không cần vô tình vậy chứ? Không được gặp cậu tôi sẽ ngủ không ngon.”_Tần Trực bất mãn.

    Thục Đoan nhìn tin nhắn mà dở khóc dở cười. Cô không biết người con trai này đang suy nghĩ cái gì nữa. Nhưng mối lần được cậu ta quan tâm cô đều cảm thấy có chút vui vẻ.

    “ Tôi phải chăm sóc Nhã Điềm.”

    “ Thôi vậy. Mai gặp.”

    Thục Đoan nhíu mày nhìn tin nhắn, cô có thể mường tượng ra gương mặt thất vọng của Tần Trực.

    Thục Đoan gửi tin xong, cô nhìn sang Khánh Vy lại bắt gặp ánh mắt Khánh Vy rõ ràng rất không tập trung. Thục Đoan biết điều cũng ngậm miệng lại. Khi đi về đến phòng, cô thấy Nhã Điềm đang khập khiễng bước đi trong phòng gương mặt khá khổ sở. Thục Đoan nhanh chóng đặt những thứ trên tay lên bàn rồi đi đến dìu Nhã Điềm.

    - Nè, cậu không ngồi một chỗ còn đi tới đi lui, lỡ đâu bị ngã nó trầm trọng hơn thì sao?

    - Tôi không sao, cậu nghĩ tôi phải nằm một chỗ mãi sao chỉ là trầy xước cỏn con thôi đâu có gì trầm trọng như cậu nói chứ._Nhã Điềm liếc Thục Đoan một cái lại nở nụ cười bất đắc dĩ.

    - Tôi biết cậu không thể ngồi yên được nên mới tranh thủ đi nhanh, về nhanh, không ngờ vẫn không kịp.

    Thục Đoan nhìn quanh cũng không thấy bóng dáng Anh Trúc, lại nhìn đồng hồ bây giờ cũng đã về chiều. Thục Đoan đang nghĩ chắc là Anh Trúc lại chạy đến sân bóng tìm Khải Huy rồi, thật biết lợi dụng cơ hội. Nghĩ đến Thục Đoan lại có chút không vui.

    - Thôi được rồi, lần sau tôi sẽ ngồi yên được rồi chứ, cằn nhằn mãi._Nhã Điềm được Thục Đoan dìu lại chỗ ngồi thở dài một cái.

    Bản tính cẩn thận của Thục Đoan từ trước đến giờ nó sao lại không biết. Mỗi lần nó gặp chuyện thì Thục Đoan giống như một cô bảo mẫu vậy.

    - Thục Đoan cũng muốn tốt cho em thôi. Ít đi lại một chút đi để tránh bất trắc._Khánh Vy cũng nhẹ giọng nói, trong mắt lại thể hiện sự quan tâm.

    - Được rồi, em sẽ cẩn thận._Nhã Điềm gật đầu cười nhìn Khánh Vy.

    Khánh Vy gật đầu xong cũng làm chuyện của mình không nhìn đến hai người nữa. Nhưng thật ra, Khánh Vy đang trốn tránh ánh mắt dò xét của Nhã Điềm đang nhìn mình chằm chằm. Nhã Điềm lại hiểu ra sự việc thở hắt ra một cái.


    ------------------------------------------------


    Màn đêm buông xuống, Nhã Điềm lại bị Thục Đoan quản chặt nên nó không thể đi đâu ngoài việc ngồi một chỗ nơi góc học tập đọc sách. Thỉnh thoảng, nó cử động làm va chạm đến vết thương, khẽ xuýt xoa một tiếng. Nhã Điềm muốn đi ra ngoài hít thở không khí trong lành một chút nhưng đột nhiên cảm thấy cổ chân hơi đau nhức. Nó chợt nhận ra ban sáng cũng không đau như vậy, xem ra nghiêm trọng hơn nó tưởng.

    Tiếng tin nhắn reo lên, Nhã Điềm cố vươn tay lấy điện thoại. Ngay cả một cử động nhỏ cũng làm động đến vết thương, Nhã Điềm cắn môi nhịn đau không than lớn tiếng.

    “ Cậu không sao chứ?”

    Là Tuấn Nguyên, Nhã Điềm cũng chỉ có thể nhắn tin đáp trả để người kia an tâm.

    “ Tôi không sao.”

    Tuấn Nguyên nhìn dòng tin lạnh lùng của Nhã Điềm cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài. Muốn nhắn một tin đùa cợt nhưng không có khả năng.

    “ Vậy tốt rồi, ngủ ngon!”

    “ Ngủ ngon!”

    Nhã Điềm còn định cất đi điện thoại thì tin nhắn lại một lần nữa đến.

    “ Cậu ổn chứ?”

    Tin nhắn của Khải Huy khiến tâm tình Nhã Điềm đỡ hơn một chút.

    “ Ổn. Không cần lo!”

    “ Có chuyện phải gọi cho tôi, biết không?”

    “ Được rồi, tôi không sao. Cậu và Thục Đoan đều quan trọng hóa vấn đề”_Nhã Điềm đúng là không biết nên vui hay nên buồn với sự quan tâm của hai người này.

    “ Tôi chỉ đề phòng như vậy thôi. Bởi vì tôi muốn luôn là người duy nhất ở bên cạnh cậu. Được rồi ngủ ngon! Sáng mai tôi cùng cậu đến lớp.”_Khải Huy khuôn mặt hơi đăm chiêu suy nghĩ liền nhắn mấy chữ này.

    Nhã Điềm giật mình nhìn dòng tin nhắn nhưng cũng chỉ có thể xem như không thấy.

    “ Sáng mai gặp, ngủ ngon!”_Nhã Điềm bất đấc dĩ trả lời như vậy. Nó muốn nói là “không cần phải quan tâm nó như vậy” nhưng nó biết nó không thể từ chối. Bởi vì nó nhận ra, chính nó cũng không muốn sự quan tâm của hắn dành cho người khác.

    Nó có thể tưởng tượng ra khuôn mặt lo lắng của Khải Huy. Nó chợt nhận ra đúng là mỗi lần nó không ổn đều có hắn bên cạnh. Hắn luôn làm cho mọi chuyện phức tạp thêm. Cũng có một lần nó bị ngất, hắn cũng đã đối xử với nó như vậy. Thậm chí còn xảy ra tranh cãi với Nam Thành nhưng là nó không chứng kiến. Cho nên hai người căng thẳng đến mức nào thì nó không biết.

    Ngày đó là ngày chủ nhật vào mùa đông, khí trời lạnh lẽo, Nam Thành nói có một bất ngờ dành cho nó, nó cũng không từ chối. Nó cũng thay một bộ đồ đi ra ngoài đến một nơi theo như lời Nam Thành nói. Nó thật bất ngờ khi Nam Thành hẹn nó đến một vườn hoa, nơi đây có trồng đủ mọi loại hoa. Mỗi loài đều khoe một màu sắc riêng, cho dù là ngày đông lạnh lẽo những búp hoa vẫn rung rinh trong gió. Cũng có thể sắp bước sang xuân nên những bông hoa đặc biệt đẹp. Đặc biệt là những nụ hồng khiến người ta chỉ muốn nâng niu. Nhã Điềm bị cảnh đẹp trước mắt hấp dẫn, nó đã quên mất một điều quan trọng.

    Nó cứ như vậy bước vào khu vườn, nó ngửi thấy một mùi hương thơm ngát của hoa hồng. Nó cứ đứng như vậy một lúc lâu nhưng không thấy Nam Thành. Càng lúc Nhã Điềm càng thấy khó thở, Nhã Điềm đột nhiên nhớ ra nó đã quên bản thân dị ứng phấn hoa hồng. Chuyện này nó chỉ có ba mẹ nó biết, kể cả ba người bạn thân cũng không ai biết. Nó cảm thấy trời đất tối sầm mọi thứ giống như sụp đổ trước mắt. Nhã Điềm ngất đi nhưng trước khi nó ngất nó vẫn nghe một giọng nói đầy lo lắng gọi tên nó, còn trách mắng nó nhưng là nó cảm thấy an tâm trong vòng tay người đó.

    - Nhã Điềm, Nhã Điềm! Sao cậu lại ngu ngốc như vậy chứ?

    Nó cũng không biết chuyện gì đã xảy ra sau đó, chỉ biết khi tỉnh dậy mẹ nó đang ở bên cạnh nắm chặt tay nó. Nó nhìn quanh chợt nhận ra đây là trạm xá. Nó cười khổ xem ra bản thân đã không chịu nổi một lượng phấn hoa quá lớn mà dị ứng nặng đến mức ngất đi, trên da nó còn nổi lên một số chấm đỏ giống như muỗi đốt vậy. Mẹ nó nhìn nó than nhẹ nhưng không có trách móc hay nói bất cứ thứ gì.

    - Mẹ! Con làm sao lại ở đây?_Nhã Điềm nhẹ giọng hỏi.

    - Con biết bản thân không hợp với hương hoa hồng còn đến đó làm gì?_mẹ nó nhìn chằm chằm nó trách.

    Rõ ràng trong giọng nói của bà chứa sự tức giận. Nó đang nghĩ có phải Nam Thành đã bị cảnh cáo một trận rồi không?

    - Con không sao, chỉ là lâu năm như vậy con không đụng đến hoa hồng nên quên mất thôi._Nhã Điềm cười cười không muốn mẹ nó lo lắng.

    - Còn nói không sao nếu không phải Khải Huy đến kịp con đã mất mạng rồi.

    - Khải, Khải Huy? Cậu ấy đến đó làm cái gì?_Nhã Điềm kinh ngạc, nó không nghĩ Nam Thành hẹn nó thì Khải Huy lại đến đó.

    - Nó đến tìm con nhưng nghe con đi chơi với Nam Thành thì thất thiểu ra về. Còn làm sao nó biết con ở đó thì mẹ không biết. Mẹ còn nghe Thục Đoan nói con đã nhờ Khải Huy làm gì tại sao lại có thể quên mà đi với Nam Thành chứ?_mẹ nó thật không biết trong đầu nó đang nghĩ cái gì nữa.

    - A, con…con quên mất. Vậy Khải Huy đâu?_Nhã Điềm vỗ trán một cái giống như nhớ ra điều gì.

    - Nó đưa con đến trạm xá xong cũng rời đi, chỉ nói khi nào con khỏe nó sẽ đến thăm.

    Mẹ nó nói như vậy thì nó biết như vậy nhưng nó cảm thấy tội lỗi dâng trào.

    - Vậy còn Nam Thành?_nó cũng muốn biết thái độ của Nam Thành sau việc này.

    - Con còn nhắc đến thằng bé đó, nó xém chút hại chết con ba con rất tức giận._nhắc đến Nam Thành mẹ nó lại có chút trách móc. Dù biết Nam Thành không cố ý nhưng xém chút Nhã Điềm cũng mất mạng.

    - Ba không mắng cậu ấy chứ? Là do con quên không nói cho cậu ấy biết, ba mẹ không cần trách cậu ấy._Nhã Điềm có chút sốt ruột lo lắng cho Nam Thành.

    - Mắng thì dĩ nhiên sẽ có nhưng cũng không nặng lời đâu, con không cần lúc nào cũng che chở cho Nam Thành. Ba mẹ cũng chẳng ăn thịt nó._mẹ nó thở dài một cái muốn nói cái gì đó nhưng lại thôi không nói.

    Nhã Điềm hơi xấu hổ cúi đầu, đúng là nó có chút lo lắng cho Nam Thành.

    Mẹ nó ngồi một lúc thì đi tìm bác sĩ đến chẩn bệnh cho nó. Nhã Điềm cứ nhìn ra cửa muốn thấy Nam Thành lại muốn thấy Khải Huy. Cả hai người nó đều cần nói tiếng xin lỗi, nếu không tại nó vô ý thì đã không xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy. Một lúc sau, nó quả thật thấy có người đi vào nhưng lại không phải hai người con trai kia mà là Thục Đoan.

    - Nhã Điềm, cậu tỉnh rồi làm bọn tôi lo lắng suốt.

    - Tôi không sao, hai người kia đâu?

    - Chẳng ai chịu vào cả, hôm nay còn cãi vã một trận nữa._Thục Đoan thở dài ngồi lại bên cạnh Nhã Điềm.

    - Cãi vã?_Nhã Điềm trợn mắt giống như không thể tin, hai người kia thân thiết như anh em sao có thể cãi nhau đây?

    - Còn không phải vì cậu sao?

    - Chắc có lẽ vậy. _Nhã Điềm xụ mặt xuống.

    - Cậu rốt cuộc có óc để suy nghĩ hay không? Làm sao bị dị ứng với hoa hồng lại không nói cho Nam Thành biết, ngay cả bản thân có bệnh mà cũng quên sao?_Thục Đoan tức giận trừng mắt nhìn Nhã Điềm.

    - Thật ra, tôi không muốn mọi người lo lắng nên mới không nói. Vả lại đã hơn năm năm rồi tôi chưa từng tiếp xúc với hoa hồng nên quên mất sẽ bị dị ứng. Thật xin lỗi đã làm mọi người lo lắng.

    - Tôi không trách cậu nhưng mà nhắc nhở cậu lần sau chú ý một chút. Còn nữa, tôi thấy Khải Huy rất tức giận._Thục Đoan không nhanh không chậm trình bày những gì mình biết.

    - Tôi biết chứ. Tôi sẽ gặp cậu ấy để xin lỗi.

    - À còn…_Thục Đoan muốn nói gì đó nhưng lại không dám mở miệng.

    - Còn cái gì?

    - Không, không có gì._Thục Đoan khoát tay không đáp lại thở dài một cái.

    Nhã Điềm trừng mắt muốn Thục Đoan nói ra nhưng Thục Đoan lại làm như không thấy. Ngay sau đó, mẹ Nhã Điềm đi vào Thục Đoan cũng lãng sang chuyện khác không đề cập đến nữa. Thục Đoan trò chuyện vài câu cũng rời đi.

    Nhã Điềm cũng không còn truy cứu tiếp tục chuyện mà Thục Đoan chưa nói. Mấy ngày sau, nó mới thấy Khải Huy và Nam Thành đến thăm. Nhưng trên mặt Khải Huy hiện lên một tầng lạnh lùng mà không khí giữa hai người cũng rất không bình thường. Ngay sau đó, những hiểu lầm cũng liên tiếp xảy ra không còn ai nhớ đến chuyện đó nữa. Nhã Điềm thoáng một cái thở dài nhìn vào đêm đen nhớ về chuyện cũ. Những chuyện đó đã trôi vào quá khứ lâu như vậy nhưng nó vẫn không quên được. Mỗi một chuyện có liên quan đến Nam Thành và Khải Huy thì nó quên không được.

    ---------------------------------------------
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này