Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên



    * Tên fic: Tôi Làm Điều Đó...Vì Cậu!


    * Tác giả: Dương Yến.


    * Thể loại: Tình cảm học đường.


    * Độ tuổi: G


    * Tình trạng: Đang sáng tác.


    * Cảnh báo: không có(lưu ý tên riêng các địa điểm hoặc tên con đường trong truyện không có thật, đa số cảnh mình kể là hồi tưởng).


    * Casting: Truyện kể về chuyện tình của một cô bé trung học cùng hai cậu bạn thân, một cuộc tình đầy nước mắt nhưng cũng không ít tiếng cười. Muốn biết chuyện tình đó thế nào thì theo dõi truyện sẽ rõ.


    Nhân vật chính:

    - Lâm Nhã Điềm

    - Hoàng Khải Huy

    - Hạ Nam Thành

    - Giả Thục Đoan

    - Đặng Anh Trúc

    Cùng nhiều nhân vật phụ mình sẽ giới thiệu sau.

    ------------------------------------
    CHỦ ĐỀ NGẪU NHIÊN CÙNG CHUYÊN MỤC
    CHIA SẺ Share






    Chia sẻ trang này

    MonKey cảm ơn bài này.
  2. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    CHƯƠNG 1.1 AI ĐAU HƠN AI ?


    " Tôi sẽ chờ...đến khi cậu nhìn về phía tôi"


    Với thói quen thường ngày, Nhã Điềm luôn dậy sớm mà không cần ai nhắc nhở.

    Không như những bao đứa bạn cùng tuổi ham ăn ham ngủ nó luôn dậy sớm để tập thể dục, vận động cơ thể và sẵn tiện làm việc mà mẹ nó giao cho đó là đi chợ.


    Gia đình nó không phải giàu có gì chỉ thuộc vào loại khá giả nên việc nhà không cần người làm, nên từ nhỏ nó đã cùng mẹ tập tễnh đi chợ, tập tành nấu ăn đến bây giờ kinh nghiệm đã kha khá có lẽ đi chợ chỉ là chuyện nhỏ, món ăn thì nó cũng học được vài cái gọi là "sở trường nhưng so với mẹ nó thì vẫn kém xa do đó nó luôn xem mẹ nó là thần tượng trong lĩnh vực ẩm thực.


    Nó còn nhớ lúc mới bắt đầu đi chợ được vài lần vào năm lớp tám, hôm đó mẹ nó bận công chuyện bảo là không thể đi chợ hỏi nó có đi được không, nó gật gù chắc nịch là được.


    Vì bản thân nó vốn háo thắng nên cũng muốn thử sức một lần để chứng minh cho ba đứa bạn thân nó thấy là nó đã lớn đặc biệt là hắn Hoàng Khải Huy, là bạn thân nhưng hắn luôn ghẹo nó là con nít mãi không lớn lên được, nó ức lắm nhưng biết làm gì bây giờ khi nó chẳng có bằng chứng hay hành động nào để chứng tỏ ta đây đã lớn cả.


    Hơn thế nữa nó muốn thể hiện cho người nó thích Hạ Nam Thành thấy điều tốt ở nó và hôm nay chính là cơ hội để làm tất cả những điều đó. Nó lon ton hí hửng xách giỏ đi chợ, trong lòng tràn ngập niềm vui.


    Nào ngờ, khi nó đến chợ lựa tới lựa lui cả buổi trời mà chỉ được tí rau tí thịt mà túi tiền thì sạch trơn, nó thở hắt một cái không biết phải nói với mẹ nó ra sao nữa.đâu nên hôm nay mới ra nông nỗi này đây" tiền nhiều thực phẩm ít", rủ rượi bước chân ra về trong cái nắng sớm dịu nhẹ nhưng chẳng khá hơn là bao.


    Bình thường thì khi đi với mẹ nó chỉ lựa chứ đâu có biết trả giá.


    Lê tấm thân tàn vào nhà nó đã nghe tiếng cười nói râm ran của ba đứa bạn và ba mẹ nó, nó đóng cửa cổng và đi vào nhà với gượng mặt bí xị không biết còn tưởng nó bị cướp sạch tiền.


    Mở miệng một cách khó khăn:

    - Thưa ba mẹ con mới về!

    - Ờ, con mới về à có mua đúng những gì mẹ dặn không?_ mẹ nó thấy nó về nở nụ cười hiền

    - Dạ?, à vâng con mua đúng ạ!

    Bây giờ nó mới giật bắn người, đúng là nó mua đúng nhưng chỉ là hình thức còn số lượng và trọng lượng thì có trời mới biết là đúng hay không.

    - Cậu mà cũng biết đi chợ á, buồn cười chết được!_phán một câu xanh rờn Khải Huy nhe răng cười như thể khoe hàm răng trắng tinh để đóng phim quảng cáo, hắn lúc nào cũng vậy cũng thích chọc tức nó vậy mà cũng trở thành bạn thân lạ thật.

    - Mặc xác tôi, cậu thì giỏi được bao nhiêu mà nói người khác hả đồ nhiều chuyện._ lửa giận sôi lên đỉnh điểm nó tuôn một hơi vào mặt Khải Huy như cảnh cáo không chỉ riêng hắn mà cả hai đứa bạn con lại nhe răng ra cười theo hắn, bực lại càng thêm bực.

    - Đáng đời đồ nhiều chuyện!_biết nó đang giận Thục Đoan giả vờ mắng hắn một câu rồi cười một cái gọi là"tôi không cố tình", hắn thì quay qua Thục Đoan mặt hầm hầm mắt mở to đầy tức tối không nói thành lời.

    - Cậu...cậu giỏi lắm chờ đó.

    - Thôi đừng cải nhau nữa, các cậu phải trân trọng công sức mà Nhã Điềm đã đi chợ chứ mau vào phụ bác gái nấu ăn kìa_ lúc này Nam Thành mới lên tiếng nhắc nhở vì thấy ba mẹ nó ngồi thở dài.

    - Thế mới được chứ Nam Thành là tốt nhất!_ nó bỏ bọc đồ trên bàn chạy đến cạnh Nam Thành ôm lấy cạnh tay cậu nhoẻn miệng cười đưa ra ngón cái ra hiệu "number one" làm Nam Thành hơi ngượng gãi gãi đầu trông ngố cực.

    Hành động làm cả bốn người còn lại đều cười, nhưng nụ cười của hắn thì có gì đó chua chát với suy nghĩ vu vơ"giá như cậu đối với tôi được như Nam Thành thì tốt biết mấy".

    Thục Đoan mỉm cười nhìn nó và Nam Thành chợt quay sang hắn thấy hắn cũng cười cũng yên tâm phần nào. Thật ra, Thục Đoan có thể tinh ý nhận ra nụ cười đó là giả vờ nhưng chỉ cần hắn biết kiềm chế để không phá vỡ tình bạn thân hơn chục năm nay là được.

    - Thôi được rồi các con ngồi chơi đi để bác làm được rồi_nói rồi mẹ nó cầm giỏ đồ nó mua lên xăm soi rồi đưa ra kết luận làm nó muốn chui xuống đất:

    - Nhã Điềm rau củ thịt cá đều không đủ trọng lượng con "bị chặt" rồi!

    - Haha..bị..chặt rồi_theo sau câu nói của mẹ nó là tràn cười hả hê của hắn.

    Nó thì chẳng hiểu mẹ nó nói gì vì chưa bao giờ nó nghe đến từ đó cả, ngô nghê hỏi lại một câu làm cả nhà lại có tràn cười sảng khoái.

    - Là cậu không biết giá cả lại không biết quan sát nên người ta đưa giá cắt cổ cân thiếu mà cậu cũng không biết đúng là con nít chẳng bao giờ lớn nỗi_ không đợi mẹ nó trả lời hắn đã trả lời trước miệng vẫn cười không ngớt, thấy nó đứng lên mặt hầm hầm hắn co chân chạy khỏi chỗ ngồi, đúng như hắn dự đoán nó sấn tới định cho hắn một trận nhưng hắn lại thoát.

    Với bản tính háo thắng nó đâu dễ bỏ qua như thế, miệng la hét rượt hắn chạy vòng vòng sân trước nhà:

    - Cậu đứng lại đó dám mắng tôi, tôi không tha cho cậu đâu.

    - Chạy theo tôi kịp thì cứ bắt mà chân ngắn như cậu chẳng bao giờ đuổi kịp tôi đâu"đồ con nít không bao giờ lớn nỗi"_ vừa chạy hắn vừa lè lưỡi trêu nó khiến nó càng tức tối, hắn còn dám nói chân nó ngắn thật quá đáng.

    Nhưng đuổi vài vòng thì nó dừng lại tay chống lên hai đầu gối cúi đầu xuống đất thở hỗn hễn nói trong đứt quãng:

    - Hôc...hộc...cậu...cậu chờ...đó nhất định có....một ngày ...tôi..tôi sẽ...bắt được...cậu.

    - Tôi sẽ chờ..._hắn cũng khá mệt nhưng vẫn còn đủ sức để nói một câu khiêu khích, nụ cười nhếch mép. Thật ra, hắn còn muốn nối tiếp câu nói"...đến khi cậu nhìn về phía tôi" nhưng đó vẫn chỉ trong ý nghĩ nào dám nói ra.

    Rồi nó giả vờ đi vào, hắn tưởng nó đã bỏ qua nên cũng bước theo sau, bất ngờ nó quay lại nhéo tai hắn giật mình đau điếng:

    - Đau...đau, buông...buông ra cậu định giết người à?

    Hắn cứ la oai oái nó vẫn xách tai hắn vừa đi vào nhà vừa làm nhảm:

    - Cậu mau xin lỗi tôi nếu không đừng trách

    -Không_sau tiếng không của hắn nó ra lực mạnh hơn.

    - Nói không?

    - A...aa,đau...đau, được rồi bỏ ra đi tôi xin lỗi được chưa?

    - Được, nói đi!_nó chỉ thả lỏng tay thôi chứ không hề buông.

    - Tôi xin lỗi tiểu Điềm lần sau không dám nữa_hắn nói mà mặt buồn hiu tỏ vẻ không cam tâm nhưng gương mặt đó lại làm nó bật cười buông tay ra giọng nhỏ nhẹ hẳn:

    - Tha cho cậu đó nhìn mặt cậu ngố chết được_nói xong nó bước vào nhà, bỏ lại hắn đơ mấy giây vì nụ cười đó nụ cười hồn nhiên, đặc biệt lại dành cho hắn, nghĩ đến đây hắn lắc đầu một cái rồi cũng khẽ cười theo nó bước vào trong.

    Nhưng hành động giỡn hớt của nó và hắn lại làm Nam Thành hơi khó chịu mặc dù đã thấy nhiều nhưng càng ngày cậu cảm thấy bất an một điều gì đó sắp xảy ra, một suy nghĩ trong đầu Nam Thành"giá như cậu giỡn với tôi như đối với Khải Huy thì tốt biết mấy"

    Hai người con trai lại có ý định tráo đổi vị trí cho nhau.

    Nó vào trong thì ba nó vẫn ngồi đọc báo, mẹ nó thì đã vào bếp, Thục Đoan cầm trên tay cái điều khiển tivi hết bật kênh này đến bật kênh khác tỏ vẻ không quan tâm vì đã chứng kiến nhiều rồi nói trắng ra là "nhàm".

    Rồi nó kéo tay Nam Thành ngồi xuống ghế xem tivi nó ngồi canh Thục Đoan, Nam Thành ngồi kế nó, hắn đành đến ngồi cạnh Thục Đoan trên cái sô-pha đủ cho bốn người ngồi.

    Ngồi hồi lâu nó cảm thấy chán nên bảo tụi bạn ngồi chơi nó vào trong phụ mẹ, hắn định nói gì đó để chọc nó nhưng lại thôi vì mới được nó bỏ qua nếu để nó giận chắc hắn không toàn mạng mà ăn bữa cơm, cả ba người ậm ừ cho qua chuyện.

    Nó vào trong thì mọi thứ đã được mẹ nó làm đâu ra đó, nên nó đi dọn bát đũa ra bàn ăn và đi mời mọi người vào dùng bữa:

    - Xong rồi, con mời ba vào dùng bữa

    - Xong rồi à, ba vào ngay_bây giờ ba nó mới lên tiếng

    - Các con cũng vào đi ăn xong rồi xem tiếp_ba nó quay qua ba đứa còn lại cười hiền.

    - Vâng chúng cháu vào ngay_cả ba không hẹn mà đồng thanh

    Mọi người tụ họp đông đủ thì bắt đầu dùng bữa tiếng nói cười vui vẻ râm rang khắp can nhà đầy ấm cúng cũng chẳng ai còn nhớ việc nó đi chợ bị "chặt".

    Cũng từ đó về sau khi nó đi chợ thì kì kèo trả giá đến phát sợ, riết rồi nó trở thành khách quen cho đến bây giờ.

    Sáng nay cũng không ngoại lệ,Nhã Điềm dậy sớm từ lúc trời tờ mờ sáng sương còn dày đặc như che phủ đi tất cả,mặc trên người bộ đồ thể thao cái áo thể thao màu trắng ngắn tay, váy thể thao màu đen có viền đỏ, trên đầu đội cái nón kết màu trắng rỗng giữa đầu chỉ một mảng vòng quanh đầu, đôi giày thể thao màu trắng đầy nữ tính.

    Bước ra khỏi cổng, khép cửa cổng xong, nó hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu những bước chạy dài, chạy bộ trên con đường quen thuộc.

    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------
  3. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    CHƯƠNG 1.2 AI ĐAU HƠN AI?

    "Nhìn cậu đau tôi rất đau, nhưng nỗi đau của cậu, của tôi và của cậu ấy, của cả ba chúng ta ai đau hơn ai?"

    Hôm nay, trời bắt đầu chuyển sang thu cái nắng đã dịu đi rất nhiều như mang tâm trạng ưu uất, trời trong xanh hơn, gió miên man cuốn theo những lá bằng lăng ven đường hòa quyện cùng sắc tím của cánh hoa rơi lả tả,Nhã Điềm vẫn chạy, nó chạy mãi như để xua đi điều gì đau đớn giằng xé trong lòng. Nó chạy đến khi nắng sớm bắt lan tỏa ấm áp như ban phát sự sống cho vạn vật, những bước chân chậm lại và chậm lại rồi dừng hẳn.

    Trước mắt Nhã Điềm đây không phải nơi xa lạ nhưng đầy ấp kỉ niệm đau thương mà nó muốn quên đi, phải rồi hôm nay là ngày người đó đã rời xa nó vĩnh viễn cách nay tròn một năm.

    Nhã Điềm đứng trước cổng trường tiểu học Duyệt Phương mà có gì đó thôi thúc nó bước vào, khẽ bước thêm vài bước nó đưa tay chạm vào thành cửa, cửa bám bụi chút ít xem ra đã có người đến đây quét dọn nên mới ít bụi đến thế, chợt nó nhìn thấy cửa không khóa, nhẹ tay chạm cửa đẩy vào.

    Cánh cửa mở, mảng kí ức đó lại ùa về như vỡ òa. Nó đưa mắt nhìn quanh phát hiện ở đây còn một cô lao công đang quét dọn, nó gật đầu chào lễ phép cười một nụ cười gượng gạo. Cô lao công cũng chào nó và cười, mặc dù cô đeo khẩu trang và đồ bảo hộ lao động nhưng nó có thể nhận thấy rõ nụ cười trong ánh mắt cô, nụ cười đôn hậu.

    Nó bước đến gần,hỏi han một cách lễ phép:

    - Mới sáng cô đã đến quét dọn rồi ạ?

    - Cô quét buổi sáng cho mát chứ đợi trời nắng lên thì mệt lắm_vừa nói tay cô lao công vẫn quét liên hồi.

    - À, vâng! Cô có thể vào ngồi trên chiếc ghế đá gần cây bằng lăng phía cuối dãy phòng học được không ạ, cháu là học sinh cũ của trường?_mặc dù nó là học sinh cũ của trường nhưng nó đã rời khỏi trường một năm rồi nếu muốn vào cũng cần phải xin phép, vả lại bây giờ còn đang trong kì nghỉ hè lại càng phải đề phòng kẻ trộm.

    - Được chứ,cháu cứ tự nhiên_cô lao công dừng tay và phẩy phẩy tay ra hiệu không vấn đề gì sau đó mới tiếp tục công việc

    - Cảm ơn cô!

    Nó gật đầu chào rồi từng bước từng bước một đến bên chiếc ghế đá dưới cây bằng lăng tím, khúc này vẫn chưa được quét dọn nên quanh gốc cây và trên ghế đá toàn lá khô và hoa bằng lăng đã tàn, có cả trái bằng lăng, tiếng bước chân nghe sột soạt vì gót giầy va chạm với lá khô trong không viên trường đầy vắng lặng.

    Bước đến gần ghế đá, nó phủi phủi cho sạch lá và bụi bám rồi nhẹ nhàng ngồi xuống đưa tay sờ quanh ghế như để tìm kiếm điều gì.

    Được một lúc đôi vai nó run lên, đưa hai tay úp mặt, cúi gằm mặt xuống đất, một giot...hai giọt...ba giọt, nước mắt nó rơi phải nó lại khóc lại khóc vì người con trai đó đến bao giờ nó mới quên được cậu.

    Nó lại nhớ.

    Hình ảnh đôi trai gái độ tuổi mười lăm, đang ngồi bên ghế đá hí hoáy viết viết vẽ vẽ lâu lâu lại nhìn nhau, rồi buông lời trêu đùa rượt nhau chạy vòng vòng khắp quanh gốc cây, tiếng cười râm ran hòa cùng không khí náo nhiệt của sân trường vào giờ giải lao.

    - Này cậu đứng lại nếu không tôi không tha cho cậu đâu!

    - Tôi rất muốn nhưng không thể, xin lỗi nhé.

    Cứ thế họ vui vẻ bên nhau, cho đến một ngày sau lễ tốt nghiệp cấp hai cậu bảo là không còn yêu nó nữa, nó đau...đau lắm lúc đó nó cảm thấy hận cậu vô cùng và luôn tránh mặt cậu, để rồi nó hối hận như bây giờ.

    Nhã Điềm ngẩng mặt đưa tay lên quệt đi dòng nước mắt, nó không muốn nhớ nữa, rồi lặng lẽ rời khỏi đó.

    Nhưng nó đã không biết trong lúc nó vừa ra khỏi nhà thì cũng có một người con trai mặc bộ đồ thể thao,áo thể thao thun ba lỗ màu lam đậm, quần dài màu lam đậm viền sọc đỏ dọc ống quần, đôi giày thể thao màu trắng trông rất nam tính với mái tóc hơi rối đã chạy theo phía sau nó một khoảng cách đủ để nó không biết sự hiện diện của mình.

    Chàng trai cũng biết nó sẽ đi đâu, nên cũng bước đến trước cổng trường trung học cơ sở Duyệt Phương, đứng nép bên ngoài cánh cổng chàng trai khẽ đưa tay lên miệng ra hiệu cho cô lao công đừng đánh động nó.

    Chàng trai đứng đó và nhìn theo cái thân ảnh bé nhỏ ngồi bên băng ghế đá úp mặt xuống đôi vai run run, bất giác chàng trai lại muốn chạy đến ôm nó vào lòng và nói với nó rằng" cậu luôn có tôi bên cạnh nên đừng nhớ cậu ấy nữa".

    Nhưng lại không thể nó chỉ xem chàng trai là bạn thân, nếu làm thế kể cả tình bạn cũng không còn.

    Khi thấy nó khóc chàng trai cảm thấy đau, rất đau, đau thay cho nổi đau của nó, đau cho nổi đau của mình và đau cho cả nổi đau của cậu bạn thân.

    Hôm nay là ngày cậu bạn thân ấy không còn trên thế gian này tròn một năm, có lẽ nó đến đây để nhớ lại.

    Phát hiện Nhã Điềm bước ra khỏi ghế đá, chàng trai ấy bước đi nhưng không đi về phía trước mà quay đầu trở lại theo hướng cũ được một quãng khá xa đủ để người con gái ấy không nhìn thấy mình.

    Núp sau gốc phượng to trước cổng trường, không để nó phát hiện vẫn đưa mắt dõi theo.

    Nhã Điềm bước từng bước ra gần đến cổng trường quay lại chào cô lao công:

    - Con cảm ơn cô, thôi chào cô còn về đây ạ!

    - À, không có gì, chào cháu.

    Rồi theo hướng đã định từ trước Nhã Điềm mở cổng bước ra ngoài đi thẳng đến chợ để mua đồ.

    Như có linh cảm lâu lâu nó lại quay phía sau lưng nhìn dáo dác, đứng lặng hồi lâu thấy mọi thứ vẫn bình thường mới bước tiếp.

    Linh cảm của Nhã Điềm không hề sai sau lưng nó đúng là có người luôn dõi theo, mỗi lần nó quay lại nhìn là mỗi lần người đó phải tìm chỗ để mà trốn trông khổ sở đến thảm hại.

    Thỉnh thoảng có người còn nói người đó là tên yêu râu xanh chuyên đi săn đón con gái nhà lành vì thái độ thập thò lén lút đáng ngờ vực.

    Lúc này cũng đã sáu giờ mấy sáng mọi người bắt đầu xúng xính đi chợ nườm nượp nên nó không còn cảm thấy bất an nữa cứ chậm rãi bước đều cuối cùng rồi cũng đến chợ.

    Chợ đông nghẹt người, nó phải bon chen đến vả mồ hôi mới mua được rau cải và vài gia vị cần thiết.

    Đến gian hàng thịt cá, nó kì kèo trả giá mãi mới mua được người bán hàng là một phụ nữ trung niên phải lắc đầu cười khổ với nó, nhưng miệng lại tấm tắc khen nó.

    - Thôi được rồi cô bán cho cháu với giá rẻ vậy, nếu gặp thêm vài người như cháu chắc cô giải nghệ luôn quá.

    - Dạ, làm gì có cháu mua đúng giá mà cô_nó nở một nụ cười thân thiện.

    - Cô mà có đứa con trai thì cô đã chấm con làm con dâu rồi, người đâu vừa xinh đẹp lại giỏi dang.

    - Cô nói quá rồi đấy ạ, cháu cũng bình thường thôi.

    Nói mãi nói mà không để ý có một chàng trai đứng sau lưng nó nãy giờ nở một nụ cười tinh quái, thấy cô kia định đưa bọc thịt trên tay cho nó trong khi nó đang hí hoáy đếm tiền để đưa cho cô bán hàng, thì chàng trai nhanh tay chụp lấy bọc thịt.

    - Con lấy chỗ thịt này bao nhiêu tiền hả cô?_câu nói của chàng trai vô cùng tự nhiên nhưng lại làm cô bán hàng vô cùng ngạc nhiên vì đối tượng cô định đưa là cô gái chứ không phải chàng trai.

    Nó định lấy bọc thịt từ trên tay cô bán hàng nhưng lại chơi vơi trong không trung đơn giản là vì nó đã bị ai kia lấy mất mà không một lời xin phép.

    Bức tức nó chưa nhìn đối tượng đã mắng tới tấp.

    - Tên chết tiệt nào lấy đồ của bà thế hả mau trả đây nếu không ta cho biết tay_ quay ngoắc người lại nó mở to mắt miệng há hốc nói không nên lời, trong khi người kia nhìn nó nở một nụ cười tỏa nắng.

    - Cậu...cậu...sao...sao cậu...


    --------------------------------------------------------------------------------------------
  4. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    CHƯƠNG 1.3 HAI ĐƯỜNG THẲNG SONG SONG

    " Phải chăng tôi và cậu chỉ mãi như thế này như hai đường thẳng song song, chỉ đi bên cạnh nhưng không bao giờ chạm mặt?"

    - Tôi sao?_đưa mặt mình sát mặt cô gái chàng trai vẫn cười một nụ cười tinh ranh như thuở nào.

    - Sao..sao cậu lại ở đây?_hỏi một câu hỏi ngớ ngẩn đây là chợ ai đến mà chẳng được.

    - Tại sao tôi lại không thể ở đây, đây là nhà cậu à?_ vẫn thái độ đó chàng trai càng tỏ vẻ thích thú buông lời trêu chọc.

    - Ơ, tất nhiên là không phải nhưng tôi có thấy cậu đi chợ bao giờ đâu_vẫn đôi mắt ngạc nhiên nó nhìn chàng trai trước mặt đã lâu không gặp, cậu không khác là mấy nhưng trông cao hơn chững chạc hơn.

    - Cậu đã lâu không gặp tôi dĩ nhiên tôi phải khác chứ, đâu như thế mãi được_ nói rồi chàng trai thôi nhìn nó nữa, đưa mắt sang nhìn cô bán hàng đang trố mắt nhìn hai người cất giọng nói nhẹ nhàng.

    - Đây tiền gửi cô.

    - À, Khải Huy đấy à vậy mà làm cô tưởng là cướp cạn từ đâu tới.

    - Dạ! Là con đây_nói rồi cậu lại nở nụ cười.

    Nhã Điềm lại lần nữa trố mắt nhìn, mới một năm mà Khải Huy thay đổi quá lễ phép hơn nhiều, biết cả đi chợ đến nỗi thành khách quen.

    - Đi chợ với bạn gái à, trông xinh đấy lại giỏi dang cháu khéo chọn thật.

    Câu nói của cô bán hàng làm Nhã Điềm giật mình, quay qua nhìn cô bán hàng thanh minh, nhưng lại không nhanh bằng Khải Huy.

    - Vâng bạn gái cháu, cảm ơn cô đã quá khen, đúng không tiểu Điềm?_ vừa nói với cô bán hàng hắn vừa hơi cúi thấp đầu nhìn nó đang mở mắt trừng trừng nhìn hắn đầy căm phẫn.

    - Cậu muốn chết sao?_ nó quay người lại thôi nhìn hắn thục vào bụng hắn một phát làm mặt hắn nhăn như khỉ ăn ớt, nhưng vẫn mấp mấy môi đá đểu.

    - Cậu...cậu vẫn hung dữ như ngày nào chẳng thay đổi gì cả.

    - Kệ tôi, ai bảo cậu nhiều chuyện_chiến tranh xong nó nói với cô bán hàng:

    - Cô đừng tin cậu ta, cậu ta nói đùa đấy_nó xua xua tay phản bác lời nói của hắn.

    Cô bán hàng chỉ cười chứ không nói gì nữa vì cô thấy nó đang ngượng mặt đỏ như quả cà rồi.

    Nhưng câu nói của nó lại hắn cảm thấy hụt hẫng vô cùng.

    "Chẳng lẽ, làm bạn gái tôi làm cậu khó chịu đến vậy sao? Tôi nhớ lúc trước cả bốn đứa đi chung cậu và Nam Thành cứ kè kè mọi người nói cậu và cậu ấy là một đôi, cậu chỉ bẽn lẽn cười, hóa ra tôi và cậu ấy khác nhau đến vậy."

    - Vậy thôi tụi cháu đi đây_ hắn chào cô bán hàng một tay xách đồ giùm nó, một tay khoác vai nó đi, hắn sợ lỡ mọi chuyện thêm căng thẳng nó giận hắn cho mà xem.

    Nó mặt hầm hầm mặc cho hắn lôi đi, đi được một đoạn khá xá nó đưa tay gỡ tay hắn ra khỏi vai mình, bỏ đi một mạch chẳng nói chẳng rằng.

    Hắn biết nó giận hắn rồi, nên lập tức chạy theo níu tay nó lại.

    - Tôi xin lỗi, lần sau tôi không đùa như thế nữa, không lẽ cậu mới về mà định không nói chuyện với tôi sao?

    Nó quay lại mặt đối mặt có cảm giác gì đó là lạ ngường ngượng, mặt lại đỏ không hiểu sao bây giờ nhìn vào mắt hắn nó không cảm thấy thoải mái như trước mà có thứ gì đó đè nặng.

    - Tôi không giận cậu, chẳng qua chuyện đó làm tôi nhớ đến chuyện cũ thôi_nói rồi nó gỡ tay hắn ra bước chậm từng bước.

    - Cậu vẫn còn nhớ cậu ấy sao, đã một năm rồi cậu vẫn không thể quên sao?_ hắn bước chậm theo nó, vừa hỏi nhưng mắt vẫn hướng về phía trước.

    - Cũng không hẳn, chỉ là tôi tạm thời chưa chấp nhận thôi có lẽ tôi cần thêm thời gian.

    Hắn thở dài một cái rồi cả hai chìm trong im lặng, trong cái nắng sớm hai cái bóng một nam một nữ đổ rạp xuống nền đường cứ chầm chậm mà bước, khoảng cách vẫn không đổi, vẫn như hai đường thẳng song song.

    Bất giác hắn lại suy nghĩ"Phải chăng tôi và cậu chỉ mãi như thế này như hai đường thẳng song song, chỉ đi bên cạnh nhưng không bao giờ chạm mặt?"

    Im lặng mãi cũng không phải cách, hắn định nói gì đó nhưng dường như cả hai có cùng suy nghĩ.

    - Cậu/ cậu_cả hai cùng đồng thanh rồi nhìn nhau nở nụ cười.

    - Cậu nói trước đi_hắn mở miệng nhường quyền nói cho nó.

    - À, thật ra cũng không có gì, tôi chỉ muốn hỏi một năm qua cậu sống tốt chứ?

    - Tốt?, không được gọi là tốt nhưng cũng được gọi là khá ổn, vậy còn cậu thì sao tránh mặt cả tôi lẫn Thục Đoan cậu cảm thấy tốt à?_nở nụ cười nhạt nhẽo, Khải Huy khẽ lia mắt nhìn Nhã Điềm.

    Nó đã không biết trong một năm qua hắn đã nhớ nó đến thế nào, hắn và Thục Đoan nhiều lần đến thăm nó tại kí túc xá trường Đăng Du nhưng nó đều tránh mặt, nó chỉ gặp mỗi ba mẹ nó. Hắn biết tin tức thông qua ba mẹ nó, chỉ cần biết nó vẫn ổn thì hắn an tâm rồi. Đến bây giờ nó đã về và đang đi bên cạnh hắn, hắn chỉ muốn làm điểm tựa để xoa dịu nổi đau cho nó nhưng trước mặt hắn nó lại tỏ ra mạnh mẽ hơn là hắn tưởng.

    - Tôi...tôi xin lỗi hai cậu, nhưng tôi không còn cách nào khác, vì khi thấy hai cậu tôi lại nhớ đến Nam Thành bởi lẽ giữa bốn chúng ta luôn đầy ấp kỉ niệm._nó hơi khựng lại khi nghe câu hỏi của hắn có cảm giác tội lỗi đè nặng khi phủ nhận sự giúp đỡ của hắn và Thục Đoan chỉ vì suy nghĩ trẻ con của nó.

    - Chỉ vì thế mà cậu ầm thầm thay đổi hồ sơ đăng kí thi tuyển vào trường Đăng Du bỏ hai chúng tôi ở lại đây không ngừng lo lắng cho cậu.

    Nó không nói gì chỉ lẳng lặng bước đi vì nó biết có nói gì cũng vô ích mọi chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, nó muốn chôn sâu tất cả và cố quên đi để bắt đầu một cuộc sống mới tràn đầy tiếng cười như trước đây.

    Hai người đi được một lúc chợt nó dừng lại, hắn cũng dừng theo cả hai cùng hướng mắt vào nhà Nam Thành.

    - Hôm nay ngày giỗ cậu ấy, cậu đến chứ?_hắn lại quay sang nó hỏi.

    - Đến, tôi phải đến chứ_Nó nhìn hắn khẽ mỉm cười dường như nó đã thích nghi khi nhắc đến cậu ấy nó không còn buồn nữa đã một năm rồi còn gì.

    - Vậy chúng ta về thôi, lát nữa tôi và Thục Đoan cùng qua đây với cậu._hắn lặng lẽ cất bước đi trước.

    Nó đứng đó hồi lâu cũng cất bước chạy theo phía sau miệng nở nụ cười hỏi han.

    - Cậu và Thục Đoan sao rồi?_nó nghiêng nghiêng đầu hỏi

    - Sao là sao, vẫn vậy thôi._hắn hơi bất ngờ vì câu hỏi của nó, không ngờ nó vẫn còn tâm trạng đùa, hắn hiểu ý nó muốn hỏi gì nhưng chẳng lẽ nó không hiểu tình cảm hắn dành cho nó sao?

    - Thế à, chán thế_nó làm mặt ỉu xìu, cúi đầu đi bên cạnh hắn.

    "Phải chi cậu đừng yêu tôi thì có lẽ tôi đã không khó xử, cậu hiện giờ cũng đã có người yêu đâu phải chờ tôi hồi tâm chuyển ý cậu ngốc quá, Khải Huy à!"

    Nó cúi đầu để tránh nét buồn trên mặt không phải nó không hiểu tâm ý của hắn, nhưng hiện tại nó vẫn chưa quên được người con trai kia, nó không muốn ngộ nhận lại làm khổ cả hắn và nó.

    - Cậu đúng là đồ con nít không bao giờ lớn nỗi_hắn kí đầu nó một cái, rồi co giò chạy_hắn nhận ra nó đang buồn nên muốn làm cho nó vui và cách này là cách lúc nhỏ hắn vẫn làm,nó rất có tác dụng và bây giờ vẫn thế. Nhã Điềm lập tức ngẩng mặt lên đuổi theo Khải Huy, miệng la hét ỏm tỏi vì bị đá đểu.

    - Cậu đứng lại đó, tôi bắt được là cậu chết với tôi, Khải Huy cậu đứng lại mau!

    - Cậu mơ đấy à, tôi đâu ngốc đứng lại để cậu cho tôi một trận à_miệng thì nói thế thôi nhưng tốc độ của Khải Huy đã chậm hơn lúc đầu hắn không muốn thấy nó mệt.

    - Cậu giỏi thì đừng lại gần tôi nữa nhé_miệng la hét đôi chân ngắn vẫn ra sức chạy để đuổi kịp Khải Huy, nhưng trong một lúc lại cúi đầu xuống không để ý phía trước thì đâm sầm vào một tấm ngực vô cùng vững chãi.

    Khi nghe câu nói của Nhã Điềm bất giác Khải Huy đột ngột dừng chân, quay mặt lại phía Nhã Điềm định nói gì đấy,chưa kịp mở miệng thì Nhã Điềm đã đâm sầm vào hắn làm hắn mất đà cả hai ngã sỏng soài trên nền cỏ ven đường đầy sương, đồ văng vung vãi trên nền cỏ.

    Khải Huy mặt nhăn nhó vì đau, còn Nhã Điềm nằm trên người Khải Huy vì quá bất ngờ vẫn chưa kịp phản ứng ngẩng mặt lên đôi mắt mở hết cỡ nhìn Khải Huy.

    Ở cự li gần thế này Nhã Điềm mới nhận ra rằng gương mặt trước mặt cũng thật sự điển trai, thế mà bấy lâu nó lại không nhận ra có một tên bạn thân đẹp trai đến thế.

    Khải Huy thì nheo nheo mắt khó hiểu nhìn xem Nhã Điềm đang định làm gì mà cứ nhìn chằm chằmm hắn như vậy, nhưng thoáng qua đầu Khải Huy lại hiện lên tia giảo hoạt.

    - Không phải cậu mê đắm sắc đẹp của tôi rồi đấy chứ?_môi Khải Huy khẽ nhếch lên thành một đường cong nhẹ nhưng trông gian gian đểu đểu.

    Nhã Điềm lúng túng khi bị bắt gặp thái độ bất lịch sự kia nên có chút ngượng định lấy lại tư thế để đứng dậy.

    - Làm...làm gì có, cậu mơ đấy à, chẳng...chẳng qua tôi quá bất ngờ thôi._Nhã Điềm đưa tay chống lên bãi cỏ còn lấm tấm giọt sương sớm chưa tan để đứng dậy nhưng không được có gì đó quàng qua lưng rồi làm Nhã Điềm ngã oạch lại lần nữa lên người Khải Huy.

    - Cậu làm quái gì vậy thả tôi ra!

    - Tôi đâu làm gì tự cậu không muốn rời khỏi người tôi đấy chứ trách gì tôi.

    Tình hình hiện tại là hai tay Khải Huy đang vòng qua lưng nó kéo nó ngã xuống lần nữa.

    Bị kéo ngã lần nữa Nhã Điềm thực sự rất bực mình, nó quát vào mặt Khải Huy nhưng hắn nào có để ý vẫn trả lời thản nhiên không hề thú nhận tội lỗi.

    Mặt Khải Huy gian hơn bao giờ hết, xem kìa chính cậu ta kéo nó ngã mà lại đổ cho nó tội mê trai cơ đấy có tức không chứ, Nhã Điềm rất muốn nện vài đấm vào bản mặt mà lúc nãy nó vừa mới thừa nhận là điển trai.

    - Cậu....

    - Tôi sao?

    Lại là câu hỏi đó thật làm nó ức chế quá đi mất.

    Nhã Điềm vùng hết sức bản thân đang có hiện tại để đứng dậy một cách thô bạo, tránh sang một bên phủi phủi một ít bụi vương trên váy thể thao.

    Thô bạo hơn là cô gái nhìn bề ngoài nhẹ nhàng mà điềm đạm kia dùng bàn chân nhỏ nhắn của mình đá một phác vào chân đối phương với một lực không hề nhẹ.

    - Cho cậu chết nè dám trêu tôi!

    Nói xong lời cảnh cáo đầy uy lực của bậc đàn chị rồi ngúng nguẩy giận dỗi bỏ đi mà chẳng cần để ý đến người kia vì cú đá đó mà ngồi bật dậy ôm chân xuýt xoa kêu đau.

    - Nè cậu có phải con gái không vậy, thiệt tình lực gì mà mạnh quá trời, ui da...đau quá.

    Khải Huy vừa đau chân nhưng cũng thấy buồn cười khi nhớ đến bộ dạng ngượng ngùng của Nhã Điềm lúc nãy. Thật ra là hắn nhường nó đó thôi nếu hắn dùng hết sức thì nó không thể nào đứng dậy nổi.

    Vả lại hắn nhận ra có người đi qua khẽ cười khúc khích nhìn tư thế đáng ngờ vực đầy hiểu lầm kia nên mới buông nó ra.

    Đã là thanh mai trúc mã với nhau từ nhỏ nên hai người chưa hề ngại ngùng khi ở cạnh nhau, nên cả hai cũng chưa nghĩ rằng một ngày nào đó sẽ ở cạnh nhau với trạng thái ngại ngùng như thế.

    Khải Huy ôm chân được một lúc, khuôn mặt vờ đau đớn mong nhận được sự thương xót từ ai kia, mong người ta niệm tình bạn thân mà đến hỏi han hay dìu về nhà thì càng tốt.

    Nhưng hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của Khải Huy, Nhã Điềm nhà ta vẫn bước phải nói là bước từng bước chắc chắn và thẳng tiến về nhà không hề có ý định quay lại.

    Nhận thấy mưu kế của mình không thành, Khải Huy đành nén nổi đau cố gắng đứng dậy xách theo bọc đồ nằm vung vãi trên bãi cỏ cạnh mình đi mà như chạy theo Nhã Điềm.

    - Nè đợi tôi với làm gì mà đi nhanh vậy giỡn chút lại giận nữa à?

    Vì bước chân dài nên cuối cùng Khải Huy cũng đuổi kịp Nhã Điềm, đưa tay vỗ nhẹ vào vai mong đợi câu trả lời.

    -....

    Im lặng chẳng thèm gật đầu cũng chẳng thèm lên tiếng, Nhã Điềm vẫn bước từng bước thản nhiên.

    - Cậu giận dai thế, đừng quên lúc nãy nhờ tôi cậu mới không bị trày xước miếng thịt nào đấy nhé!

    Hai người vẫn bước như thế, nhưng lúc này Khải Huy chỉ nói với vẻ mặt đắc ý một tay cầm đồ một tay đút túi quần ung dung bước đi.

    - Ai bảo tôi giận dai ?

    Nhã Điềm chợt dừng bước, quay qua Khải Huy chất vấn.

    - Thì cậu vốn là vậy mà, nếu không giận sao không nói chuyện với tôi?_Khải Huy cũng dừng bước đứng đối diện với Nhã Điềm, hơi cúi đầu gần như dí sát gương mặt Nhã Điềm, đưa mắt dò xét khuông mặt của Nhã Điềm.

    - Tôi...à tại vì đi nhanh quá tiếng xe cộ và tiếng gió át đi tiếng của cậu nên tôi không nghe._bí quá vì không biết nêu lí do nào cho phải vì thật ra nó đâu có giận hắn chỉ vì ngại nên không biết nói gì thôi.

    - Thật sao?_ đôi đồng tử Khải Huy căng ra nhìn vào gương mặt nói dối mà không biết cách che đậy của Nhã Điềm, đầu cúi ngày càng sát mặt nó, khóe môi mấp máy,nhìn bộ dạng đó thật làm người đối diện phải cảnh giác.

    Tim Nhã Điềm đập mạnh, nhịp nhanh nhịp chậm trong phút chốc, mặt thoáng đỏ.

    - Thật! Tôi gạt cậu làm gì_theo quán tính nó gật gật đầu.

    Vì bị nhìn trực diện, bất giác Nhã Điềm lùi lại vài bước, vì hành động khả nghi kia nói một cách thành thật thì đầu óc nó đang suy nghĩ đen tối. Rồi đứng chết trân khi nghe câu nói của người đối diện.

    - À, ra vậy!

    Nói xong, người kia không ngại ngùng ngẩng cao đầu rồi quay mặt bước thẳng về phía trước một cách đường hoàng khẳng khái bỏ lại Nhã Điềm với suy nghĩ đen tối. Môi Khải Huy khẽ cười khi thấy mặt Nhã Điềm thoáng đỏ, ít ra nó cũng có cảm giác ở cạnh hắn vậy là đủ.

    Hắn cố ý dí sát mặt nó để quan sát cảm giác của Nhã Điềm thôi.

    Mất hồn hồi lâu Nhã Điềm lạ nghe văng vẳng bên tai câu nói:

    - Cậu định đứng đấy đến bao giờ?_vì đi đã vài bước mà không thấy Nhã Điềm bước theo nên khẽ liếc nhìn thì thấy nó vẫn đứng đó hắn lắc đầu rồi tốt bụng nhắc nhở, sau đó vẫn bước tiếp.

    - Hả?

    Bây giờ Nhã Điềm mới tỉnh táo, nó chạy vội đến đi bên cạnh Khải Huy.

    Cả hai lẳng lặng đi cạnh nhau không nói gì nữa vì cũng chẳng còn bao xa nữa là đến nhà. Chìm trong im lặng không có nghĩa là yên bình thỉnh thoảng cả hai vẫn quay qua quan sát đối phương mỗi người một suy nghĩ không ai đoán được.

    - Đến nhà rồi tôi vào nhà đây.

    Đi đến một ngôi nhà có cánh cổng màu xanh lam, hai bên hàng rào dày đặc dây thường xuân, Nhã Điềm dừng lại nói và nở một nụ cười nhẹ với Khải Huy.

    Khải Huy cũng cười hắn đưa bọc đồ trên tay cho Nhã Điềm, nhẹ nhàng nói lời tạm biệt.

    - Vậy thôi cậu vào nhà đi, tôi cũng về đây lát nữa tôi qua đón cậu.

    - Ừm, vậy lát nữa gặp_Nhã Điềm nhận lấy bọc đồ từ tay Khải Huy.

    Nhã Điềm quay vào định mở cổng thì thấy mẹ nó đã đứng đó từ bao giờ, miệng nở nụ cười:

    - Khải Huy đấy à? Vào nhà chơi đi cháu.

    - Dạ thôi, cháu phải về tắm rửa rồi còn qua nhà Nam Thành nữa ạ.

    - À, vậy mà ta quên mất, mà Nhã Điềm mới về đã hẹn hò với Khả Huy cùng tập thể dục buổi sáng à, xem ra tình cảm hai đứa vẫn tốt nhỉ?

    Mẹ nó nói như ý trêu nó, bà biết có lẽ chỉ có thể yêu một người khác thì mới quên được người cũ và Khả Huy chính là người thích hợp nhất hiện tại.

    - Hẹn hò?_cả hai đồng thanh ngạc nhiên.

    - Mẹ...đang nói gì vậy, con và cậu ấy chỉ vô tình gặp nhau thôi gì mà hẹn với chả hò._mặt nhăn nhó khó chịu nhìn mẹ nó gán ghép lung tung.

    - Dạ đúng đấy ạ tụi cháu chỉ vô tình gặp nên về chung thôi không có hẹn trước đâu cô._nhận thấy sự khó chịu của nó hắn cũng phân bua giúp.

    - Tiếc nhỉ hóa ra chỉ vô tình_mẹ nó thở dài tiếc nuối.

    - Dạ vậy thôi cháu về đây ạ cháu chào cô._hắn cũng chẳng nói gì chỉ khẽ cười rồi nói lời tạm biệt.

    - Ờ, cháu về_mẹ nó cũng mỉm cười chào hắn.

    Nhưng trước khi đi Khải Huy vẫn để lại câu nói làm Nhã Điềm đứng hình.

    - Tôi về nhé tiểu Điềm, lát nữa tôi qua đón cậu chúng ta đi hẹn hò nhé!

    Nói xong Khải Huy vừa bước vừa thong thả huýt sáo vang trời. Vừa nghe mẹ nó nói xong nên hắn lại có ý định trêu nó đấy thôi.

    Nhã Điềm định bước vào cổng nhưng nghe được câu nói của Khải Huy thì mắt mở to miệng há hốc thốt không nên lời.

    " Gì...gì cơ? Cậu ta bảo hẹn hò á? Câu ta đang nói quái gì vậy chứ?"

    ---------------------------
  5. nhomjtuot_94 Nhóm Tác Giả FT

    Làm thành viên từ:
    19 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    184
    Đã được thích:
    82
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Chương 2. KHÓC

    "Cậu lại khóc nhưng tại sao vẫn cười trước mặt tôi, có biết làm như vậy tôi khó chịu lắm không?"


    Mẹ nó nở nụ cười vì câu nói của Khải Huy, còn nó tức nhưng không phản bác được gì vì khi nó ý thức được câu nói kia thì người kia đẫ cất bước sắp khuất bóng trong ngôi nhà hàng xóm cách đó mấy căn nhà.

    Nó mở cửa rồi đi vội vào nhà mặc cho cánh cổng kia vẫn chưa được khóa, nó đi nhanh để tránh ánh mắt dò xét của mẹ nó thôi.

    Vào đến nhà nó bỏ bọc đồ ra một góc bếp rồi bỏ lên phòng tắm rửa thay đồ. Làm vệ sinh cá nhân xong, Nhã Điềm lại lao xuống bếp với mẹ nó để chuẩn bị bữa cơm sáng bữa cơm mà nó gọi là đặc biệt.

    Đang làm được phân nữa công đoạn thì nó nghe tiếng chuông cửa reo nên nó vội chạy ra ngoài mở cổng.

    Mặt nó hớn hở mừng rơn khi thấy người trước mặt, nhảy cỡn lên ôm vai bá cổ đầy phấn khích.

    - Thục Đoan tôi nhớ cậu quá!

    - Từ từ làm gì mà dữ vậy tôi cũng nhớ cậu lắm, không cho tôi vào nhà à?_Thục Đoan nhẹ nhàng đưa tay gỡ tay nó ra khỏi cổ của mình bị nó siết chặt đến sắp nghẹt thở nhìn nó nở nụ cười méo mó.

    - Tất nhiên, cậu vào nhà đi tôi đang làm cơm lát nữa cậu ở lại dùng cơm với tôi luôn nhé._Nhã Điểm vội gỡ tay ra khỏi cổ Thục Đoan, kéo nhẹ Thục Đoan vào phía trong rồi khóa cổng lại.

    Nhã Điềm ôm cánh tay Thục Đoan cùng đi vào trong.

    - Cậu ngồi đi để tôi vào trong rót nước_ Nhã Điềm đẩy Thục Đoan ngồi xuống rồi đi thẳng đến tủ lạnh.

    - Ai vậy Nhã Điềm?_mẹ nó thấy nó vào rót nước thì hỏi vọng từ trong bếp ra.

    - Dạ là Thục Đoan.

    - Vậy con tiếp nó đi để mẹ làm được rồi.

    - Dạ con biết rồi.

    Nhưng Thục Đoan đã đi đến góc bếp để chào mẹ nó:

    - Chào cô con mới đến.

    - Con ra ngoài ngồi chơi với Nhã Điềm đi.

    - Dạ.

    Cả hai cùng quay lại chỗ ngồi.

    - Cậu uống nước đi.

    - Cảm ơn cậu nhưng để tôi tự nhiên được rồi, tôi đâu phải người lạ.

    Thục Đoan cầm cốc nước rồi uống một ngụm.

    - Mặc dù vậy nhưng bạn đến nhà cũng phải lịch sự chứ nhỉ_Nhã Điềm nhướng nhướng đôi mày với Thục Đoan ra vẻ hài hước.

    - Thôi đi! Cậu đi ngần ấy thời gian không chừng tôi còn rành nhà cậu hơn cậu đó.

    Thục Đoan khẽ liếc mắt lườm Nhã Điềm, rồi đặt cốc nước xuống bàn.

    Bỗng nhiên nụ cười trên môi cả hai tắt dần sau câu nói của Thục Đoan.

    - Cậu ổn chứ?

    Thục Đoan thoáng thấy nét buồn trong mắt Nhã Điềm nên đưa ra câu hỏi để phá vỡ sự yên lặng. Thục Đoan có lẽ là người rõ cảm xúc của Nhã Điềm nhất vì cô có biệt tài nắm bắt tâm lí của người khác rất tốt, tính tình lại khá dịu dàng.

    - Ô...ổn tôi ổn chứ.

    Nhã Điềm trong nhất thời cũng không biết rằng Thục Đoan định hỏi gì nhưng dù sao cũng không muốn cô lo lắng nên đành trả lời bừa.

    - Ý tôi hỏi là cậu thôi nhớ tới người đó chưa?_ Thục Đoan nhẹ thảy từng lời nói vào không gian phòng khách phảng phất tia buồn pha trộn sự mệt mỏi.

    Nhã Điềm thật sự không biết phải trả lời sao cho phải, trước mặt Khải Huy nó còn có thể cố nhịn để che giấu cảm xúc đau đớn, day dứt đang giằng xé trong tâm can nhưng trước mặt Thục Đoan thì khác hai người đã quá thân cho dù khoảng thời gian hai người không gặp nhau gần một năm đi chăng nữa thì tình bạn thân hơn mười năm vẫn không thay đổi được, dĩ nhiên cả tính cách bạn mình thì cả hai đều rõ.

    Nhã Điềm thật sự không thể che giấu được những xúc cảm trong lòng trước ánh mắt như nắm bắt mọi suy nghĩ của Thục Đoan, nhẹ nhàng không gượng ép từ khóe mắt Nhã Điềm cay xè, hai hàng lệ ấm nóng lăn dài trên má, vị mặn chứa đựng sự chua chát đã sắp choáng kín người Nhã Điềm.

    Nhã Điềm ôm lấy Thục Đoan nói trong nghẹn ngào.

    - Tôi....tôi muốn quên lắm nhưng...nhưng tôi không làm được.

    Nhẹ nhàng đưa tay quàng lấy Nhã Điềm xoa xoa lưng nó Thục Đoan cũng cảm nhận được nổi đau mà nó phải tự mình chôn chặt suốt một năm qua.

    - Thôi được rồi tôi hiểu rồi, đừng khóc.

    Miệng nhắc nhở Nhã Điềm đừng khóc nhưng sao sóng mũi Thục Đoan cũng cay không kém khóe mi cũng bắt đầu nhòe đi.

    - Tôi phải làm...làm sao đây, Thục...Thục Đoan?

    - Cậu đừng như thế cậu ta nhìn thấy cậu như vậy cũng sẽ không vui đâu đặc biệt là hôm nay cậu phải cười để cậu ta cảm thấy cậu rất hạnh phúc để cậu ta cũng yên lòng bên kia thế giới cậu hiểu không?

    Nhẹ đẩy Nhã Điềm ra khỏi người mình, mặt đối mặt ánh mắt đầy cương nghị Thục Đoan nhìn Nhã Điềm.

    Nhẹ đưa tay lên lau nước mắt Nhã Điềm nhẹ nhàng nói:

    - Tôi...tôi biết rồi tôi sẽ không...không khóc nữa.

    Thục Đoan cười mãn nguyện khi thấy Nhã Điềm trở lại trạng thái bình thường.

    - À, cậu mới về hôm qua chắc chưa gặp Khải Huy đúng không? Cậu ta bây giờ rất điển trai nha, học hành lại giỏi hơn trước rất nhiều, được nhiều bạn nữ trong lớp để ý lắm, kể cả lớp mình cũng có khá nhiều bạn muốn làm quen đó.

    Thục Đoan vừa đưa tay lên lau nước mắt cho Nhã Điềm vừa thay đổi thái độ lãng sang chuyện khác, môi nở nụ cười đầy phấn khích. Điều đó khiến Nhã Điềm cũng nhẹ nhõm đi khẽ cười trở lại.

    Nhưng Nhã Điềm đã không biết bên trong rèm cửa mẹ nó vô tình nghe nó khóc nên quặng cả lòng, bà chỉ có Nhã Điềm là đứa con duy nhất nên rất mực yêu thương nhưng đôi lúc cũng nghiêm khắc.

    Từ nhỏ bà đã dạy cho Nhã Điềm cái gọi là nữ công gia chánh từ nấu ăn đến thêu thùa may vá đều không sót thứ nào để làm cho Nhã Điềm thành cô gái hoàn hảo thì số mệnh sẽ tốt.

    Chính vì thế từ nhỏ Nhã Điềm đã được sống trong sự đùm bọc che chở của gia đình có khuôn phép và chừng mực. Đến cái tuổi mới lớn bà không hề muốn Nhã Điềm yêu sớm kẻo lại đau khổ vì chưa chín chắn.

    Nhưng vì người Nhã Điềm yêu là cậu bạn thân nên bà cũng chẳng ngăn cấm đến khi mọi chuyện xảy ra thì bà đã sai khi quyết định cho Nhã Điềm yêu quá sớm.

    Bây giờ nhìn đứa con gái mà bà yêu quý chìm trong nỗi đau nhưng không thể làm được gì lòng bà đau như dao cắt.
    ***

    Lúc nhỏ khi Nhã Điềm mới sinh rất bụ bẫm dễ thương, hai ông bà vô cùng tự hào vì điều này.

    Đến khi sinh nhật tròn một tuổi của Nhã Điềm, rất nhiều khách và người quen người thân thuộc đến dự. Mọi người đang chung vui, trong một buổi sáng đầy nắng, bầu trời vô cùng trong xanh mọi thứ đáng lẽ vẫn bình ổn như thế nếu không có lời tiên đoán đầy mê tín.

    Bầu trời đang xanh chuyển sang sắc xám đầy u tối, ai cũng nghĩ là sắp có cơn mưa kéo đến nên có một số người vội vã xin phép về để dọn dẹp và đem một số vật dụng hay quần áo còn phơi ngoài sân vào nhà.

    Mẹ Nhã Điềm vốn dĩ đang bế Nhã Điềm trên tay, nhưng có một số người họ hàng đòi bế nên bà nhường lại cho họ, bà ra cửa để đón một số người mới đến và tiễn một số người đi.

    Bỗng nhiên bà phát hiện có bóng dáng một cụ già ngoài bảy mươi bộ dạng có vẻ nhếch nhác ngoài cánh cổng đang hướng mắt vào trong.

    Vì lòng thương người,mẹ Nhã Điềm đi về phía cổng tiến về phía bà cụ ân cần hỏi han:

    - Bà ơi trời sắp mưa rồi, nhà bà ở đâu hay bà vào trong chung vui với cháu luôn nhé.

    - Ta không có nhà.

    Giọng bà cụ nhẹ nhàng nhưng âm u thảy vào khoảng không đầy u tối của hiện tại làm người ta không khỏi lạnh sóng lưng rùng mình một cái.

    - Không có nhà? Thế người thân bà đâu?

    - Ta không có người thân.

    Lại một câu phủ định thẳng thừng nhưng trong lời nói không hề mang chút đau thương hay xót xa mà đầy ủy dị.

    Bây giờ mẹ Nhã Điềm mới để ý mắt bà cụ cứ giáng vào bên trong ngôi nhà, mà tâm điểm lại chính là Nhã Điềm trong mắt bà dấy lên nỗi sợ hãi vì nghĩ đây là kẻ bắt cóc trẻ con, nhưng bà vẫn cố bình tĩnh để tránh bứt dây động rừng.

    - Bà đói không hay cháu lấy gì đó cho bà ăn nhé?

    - Ta không đói.

    " Ôi bà cụ này thật kì lạ không biết là có ý đồ gì đây?"

    Đưa ra suy nghĩ trong đầu như thế nhưng mẹ Nhã Điềm nào dám nói ra.

    - Ta có chuyện muốn nói.

    Nhận thấy sự im lặng, trong đôi mắt hiện lên ngạc nhiên và hơi hoảng loạn của người phụ nữ trẻ trước mặt, bà cụ thay đổi hướng nhìn thẳng vào mẹ Nhã Điềm.

    - Có gì bà cứ nói cháu nghe đây._mẹ Nhã Điềm cũng cố gắng lắng tai nghe những gì bà cụ sắp nói.

    - Con bé đó có số mệnh không tốt.

    Bà cụ hướng mắt về phía Nhã Điềm bây giờ đang trên tay ba nó cựa quậy. Thốt ra từng lời vào không trung một cách nhẹ tênh chỉ đủ để người đối diện nghe thấy.

    Nhưng lời bà cụ nói như giáng một cái gì đó xuống nỗi lòng đang lo sợ của mẹ Nhã Điềm làm bà thêm thất kinh bấn loạn. Lời bà cụ nói chẳng khác nào một lời tiên đoán.

    - Bà à, bà có sao không sao lại nói như thế?

    Hơi khó chịu vì lời nói nhăn nói cụi của bà cụ nhưng mẹ Nhã Điềm vẫn giữ thái độ lễ phép nhất có thể.

    - Thôi ta đi đây, ta có cái này tặng cho con bé mong nó sẽ qua khỏi.

    Bà cụ lấy ra thứ mà bà cho là quà nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay của mẹ Nhã Điềm, bà hơi e dè định rụt tay lại nhưng không thể.

    Đặt món quà lên bàn tay của mẹ Nhã Điềm xong bà cụ quay lưng bước đi, bầu trờ lại trở về sắc xanh biếc đầy tươi sáng.

    Đang bàng hoàng nhìn vào món quà, định hỏi rằng món quà đó có ý nghĩa gì thì bà cụ đã đi một quãng khá xa.

    Vì quá lâu không thấy bà vào trong nên ba Nhã Điềm đi ra gọi. Vì sợ ông phát hiện nên bà đã cất ngay vào túi áo bà không tin vào điều đó nhưng bà cụ đó toát ra một khí chất gì đó làm bà không khỏi hoài nghi, muốn không tin nhưng bà vẫn lo sợ.

    - Sao lâu thế còn chưa vào có chuyện gì vậy?

    - Không có gì chúng ta vào đi

    Nhẹ nở nụ cười gượng cả hai ông bà cùng đi vào trên tay có một đứa trẻ xinh xắn bụ bẫm.

    ***

    Nhớ lại ngày đó mẹ Nhã Điềm cảm thấy nó có chút gì đó đúng nhưng bà vẫn không tin đó là sự thật đó chỉ là sự rủi ro mà thôi.
    Thấy Nhã Điềm cười trở lại bà cũng đi vào bếp để chuẩn bị tiếp thức ăn.

    - Tôi mới gặp cậu ấy lúc sáng, nhưng cậu có nói quá không đấy.

    Bấy giờ Nhã Điềm mới phản bác lại lời khen của Thục Đoan dành cho Khải Huy.

    - Gì? Mới về đã gặp rồi sao? Ghê nha!

    Thục Đoan lại chuyển sang một thái độ khác nhìn Nhã Điềm đầy ẩn ý.

    - Thì vô tình gặp thôi, cậu nhìn tôi như vậy là ý gì?

    Vì bắt gặp tia nhìn dò xét từ Thục Đoan, Nhã Điềm lại có chút chột dạ mặc dù không hề làm gì sai, phải thanh minh trước khi mọi chuyện đi quá xa.

    - Vô tình? Tôi không tin đâu.

    Vừa cười vừa lắc đầu không tin, Thục Đoan rất vui là đằng khác nếu cả hai đứa bạn thân đến được với nhau.

    - Không tin thì tùy, tôi không hơi đâu nói với cậu.

    Nhún vai đầy bất lực, Nhã Điềm biết dù có giải thích thì Thục Đoan cũng không thay đổi suy nghĩ thì hà cớ gì nó phải gân cổ lên giải thích.

    Vừa nói xong tiếng chuông cửa reo, Nhã Điềm đứng dậy ra ngoài mở cửa để lại Thục Đoan vẫn nhìn theo mỉm cười.

    Ra mở cửa, nó nhìn người ngoài cổng nở nụ cười.

    - Cậu đến rồi à, ăn gì chưa?

    Khải Huy thoáng ngạc nhiên khi thấy mắt nó đỏ hoe nhưng lại nở nụ cười, hắn biết nó đã khóc nhưng lại giả vờ như không biết buông lời đùa cợt.

    Nhưng lòng hắn thì không hề vui.

    "Cậu lại khóc nhưng tại sao vẫn cười trước mặt tôi, có biết làm như vậy tôi khó chịu lắm không?"

    - Đáng ra định ăn trước khi đến, nhưng vì nhớ món cậu nấu nên chừa bụng đến đây ăn, được chứ?

    Đưa mắt nhìn Nhã Điềm, Khải Huy nhếch mép cười. Khải Huy bước vào cổng, Nhã Điềm khóa cổng rồi bước sóng đôi với Khải Huy.

    - Không cần giả tạo như thế lúc trước cậu toàn chê tôi món nấu mà.

    - Tại sao tôi lại quên mất cậu nấu ăn dỡ tệ nhỉ_lại một nụ cười khích bác người khác, Khải Huy đi thẳng vào nhà.

    - Cậu...

    Nhã Điềm thật sự không chịu nổi với tên bạn này, mới nghe được một câu mát dạ thì hắn lập tức làm người ta phải tức lộn ruột.

    Cả hai cùng bước vào nhà trong cái lườm của Nhã Điềm.

    Khải Huy nhẹ đi đến gần Thục Đoan nở nụ cười.

    - Chào cậu, Thục Đoan!

    - Cậu đến rồi à, xem ra cậu vui hơn mọi ngày nhỉ?

    Thục Đoan khẽ liếc nhìn biểu hiện của cả hai rồi buông lời châm chọc.

    - Có sao?

    Mặc dù biết mình đang bị trêu nhưng Khải Huy vẫn thích hỏi lại cho đỡ ngượng, bởi lẽ những lời Thục Đoan nói không hề sai. Đúng hắn đang vui, vui hơn mọi ngày là vì ai kia đã về.

    Hỏi xong chẳng đợi câu trả lời hắn bỏ vào bếp để chào mẹ nó.

    - Thưa cô con mới đến!

    - Khải Huy à, con ra trước ngồi chơi đi không phải người lạ không cần khách sáo vậy đâu.

    Mẹ nó nở nụ cười hiền nhìn hắn.

    - Chính vì không phải người lạ con mới không muốn ngồi chơi, có gì đó cho con giúp không?

    - Muốn giúp? Làm con rể ta nhé.

    Mẹ nó vừa nói vừa quan sát biểu hiện của hắn, trong gần một năm qua hắn luôn lui tới hỏi thăm Nhã Điềm còn giúp ông bà làm rất nhiều việc lí nào bà lại không hiểu tâm tư của hắn.

    - Dạ?

    Vì quá bất ngờ trước lời đề nghị, Khải Huy mở to mắt, sau đó lại chuyển sang ngượng, mặt đỏ dần, đưa tay gãi gãi đầu.

    Mẹ nó bật cười vì biểu hiện kia.

    - Ta đùa thôi,không cần giúp đâu, con ra ngoài đi mấy đứa lâu rồi không gặp nên nói chuyện nhiều một chút.

    - Vậy thôi con ra ngoài đây.

    Hắn bước ra ngoài, mặt đã trở lại bình thường nhưng đôi môi nở một nụ cười nhẹ nữa có nữa không khó nắm bắt.

    Cả ba ngồi cạnh nhau nói chuyện bông đùa khá vui vẻ, cùng xem ti vi cho đến khi mẹ nó bảo thức ăn đã xong, cả ba mới lật đật dọn thức ăn ra bàn rồi lại vừa ăn vừa nói đa số là chuyện cũ nhưng cố tránh nhắc đến Nam Thành. Ba Nhã Điềm thì đã đi làm từ sớm nên không có ở nhà.

    Ăn xong Thục Đoan và Nhã Điềm dọn dẹp và rửa bát sau bếp,hắn thì ngồi trước phòng khách nói chuyện với mẹ nó.

    - Lúc nãy Nhã Điềm lại khóc, con cố gắng làm nó vui lên nhé, cô thực sự không muốn thấy nó tiếp tục như vậy nữa.

    Mẹ nó nhìn hắn rồi thở dài.

    Hắn cũng đáp lại giọng u buồn.

    - Con biết rồi, nhưng con nghĩ cần cho cậu ấy thêm thời gian.

    Tâm trạng của hắn cũng chẳng khác là bao nhưng có lẽ sự cứng rắn của một đứa con trai có gì đó làm người ta có thể tin tưởng đặc biệt là từ mẹ nó.

    Cả hai chìm trong im lặng hồi lâu, Nhã Điềm và Thục Đoan bấy giờ cũng vừa làm xong công việc đi ra phòng khách.

    Cả ba người chào mẹ Nhã Điềm để đến nhà Nam Thành, điều này không hề làm bất cứ ai vui cả, chỉ là vẻ sầu não hiện rõ trên mặt nhưng vẫn gượng cười để người bên cạnh cảm thấy an tâm.

    -------------------------------------------------
    oOo_Nuocmatcotich_oOo cảm ơn bài này.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này