Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. TieuNguu Member

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng năm 2013
    Số bài viết:
    33
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nam
    ĐÔN HOÀNG HỆ LIỆT
    THƯƠNG SINH ÁI TÌNH

    tIU NGƯU







    Tác phẩm : Thương Sinh Ái Tình ( Đôn Hoàng Hệ Liệt )
    Tác giả : Tiểu ngưu
    Rating : 13+ , đọc hơi khó hiểu tí .
    Tình trạng : 5 chương , không kể tiền chương .


    Nội dung : Nói về một tình yêu vĩnh viễn không thể thành , hai nhân vật ngay cả đến gần nhau cũng không thể vì định mệnh quá tàn nhẫn . Cả hai đều đi trên một đoàn buôn nô lệ để rồi chạm trán một nhân vật võ công tuyệt đỉnh , vô cùng tàn ác . Sau đó là cuộc chiến của các thế lực mạnh nhất Thần Châu . Khi đó , tất cả các bí mật , uẩn khúc , đau thương sẽ hé lộ khiến con người ta phải chọn lựa .

    Xin nói luôn , truyện này thuộc thể loại huyễn huyễn ma pháp nhưng cũng có nửa phần diễm tình . Và nó cũng là một phần ngoại truyện của bộ Đại Việt Truyền Kỳ và nằm trong bộ Đôn Hoàng Hệ Liệt của mình , hai bộ này mình vẫn chưa viết .
    Thân !


    TIỀN CHƯƠNG






    Thử hỏi trong thiên hạ thứ gì khiến người ta vui sướng nhất ?
    Một số người nói là tiền bạc ,
    Một số kẻ khác lại nói là quyền lực ,
    Vài người nói sự yên bình ,
    Và ,
    Đa phần con người đều nói là ..
    Ái tình !
    Thử hỏi trong trời đất này thứ gì khiến người ta đau đớn thống khổ nhất ?
    Một số người nói là sự nghèo hèn ,
    Một số khác cho là cái chết ,
    Một số kẻ lại cho là khi mất đi tất cả ,
    Vài người lại nói là khi đánh mất chính mình ,
    Và ,
    Đa phần con người đều nói là ..
    Ái tình !
    ………………………………………………...
    Ái tình ,
    Là thứ khiến người ta vui vẻ nhất ,
    Vui vẻ như chết đi sống lại .
    Ái tình ,
    Là thứ khiến người ta đau đớn nhất ,
    Đau đớn đến mức chết đi sống lại .
    ………………………………………………..
    Trắng ,
    Một màu trắng ,
    Tuyết ,
    Trắng xóa ,
    Vạn vật trắng xóa ,
    Màu trắng trải dài tận đường chân trời ,
    Bầu trời trắng xóa ,
    Tuyết rơi ,
    Phủ lên mọi thứ ,
    Phủ lên mái đầu trắng xóa ,
    Một con người trắng xóa ,
    Tóc ,
    Mắt ,
    Đôi môi ,
    Làn da ,
    Chiếc áo tung bay ,
    Cái quần ngập trong tuyết ,
    Trắng xóa ,
    Trắng xóa như tuyết ,
    Như hòa lẫn vào tuyết ,
    Một cái đuôi trắng xóa ,
    Buông thõng trên nền tuyết lạnh lẽo .
    Tuyết thật lạnh ,
    Bầu trời thật lạnh ,
    Vạn vật thật lạnh ,
    Thật lạnh lẽo ,
    Y có thấy lạnh không ?
    Không , y không thấy lạnh , y đứng đó nhìn về phía xa …
    Y có thấy buồn không ?
    Có , y rất buồn , y đứng đó nhìn về phía xa …
    Y có thấy vui không ?
    Có , y rất vui , y vẫn đứng đó nhìn về phía xa …
    Phía xa …
    Là một màu đen …
    Như bầu trời buổi đêm ,
    Không sao ,
    Không trăng ,
    Như bóng tối ,
    Dày đặc ,
    Đen ngòm ,
    Một màu đen ,
    Trống rỗng ,
    Không có gì cả ,
    Chỉ một màu đen ,
    Bầu trời ,
    Mặt đất ,
    Cũng chỉ một màu đen …
    Trong khoảng tối trống rỗng ấy …
    Y đang nhìn …
    Nhìn thật lâu …
    Một cành hoa đào …
    Lung linh như ngọc thạch …
    Một bàn tay nhẹ nhàng nâng cánh hoa lên …
    Đôi bàn tay …
    Long lanh như bạch ngọc …
    Mái tóc đen dài thướt tha phủ lên …
    Đôi bờ vai nhỏ nhắn run lên vì cái lạnh …
    Chiếc áo đen óng ánh những hoa văn kì lạ …
    Phủ lên bóng tối ..
    Nhẹ nhàng …
    Mềm mại …
    Y vẫn nhìn …
    Nhìn đến ngẩn ngơ …
    Làn da ..
    Trắng như tuyết ,
    Lung linh như pha lê …
    Đôi môi …
    Đỏ thắm như bông hồng ửng đỏ trong sương sớm …
    Đôi mắt …
    Long lanh như hai viên ngọc bích …
    Đôi mắt …
    Tròn trĩnh ,
    Cực kỳ đáng yêu ,
    Pha chút u sầu ,
    Thêm chút mơ hồ …
    Đôi mắt ấy …
    Nhìn về phía y …
    Cái nhìn vô tình …
    Ánh mắt hững hờ …
    Trong tuyết …
    Gương mặt y thật lạnh lẽo …
    Lạnh lẽo như tuyết …
    Nhưng gương mặt ấy …
    Đang mỉm cười …
    Nụ cười thật nồng ấm …
    Nồng ấm như có thể làm tan băng …
    Y mỉm cười …
    Nàng thì không …
    Nàng đứng đó …
    Như ánh trăng đêm khuya …
    Lạnh lùng …
    Cao quý …
    Thanh khiết …
    Không thể với tới được …
    Không thể chạm vào được …
    Như mặt trời buổi trưa ,
    Rực rỡ …
    Sáng chói …
    Cao cao tại thượng …
    Y không dám nhìn …
    Y không thể nhìn …
    Nhưng y vẫn nhìn …
    Vẫn cố gắng chạm vào nàng …
    Vì …
    Y nhìn nàng …
    Ánh mắt thật ấm áp …
    Ấm áp như có thể khiến tuyết tan …
    Nàng nhìn y …
    Ánh mắt thật lạnh lùng …
    Lạnh lùng như có thể làm tuyết đông thành băng …
    Y nhìn nàng …
    Mỉm cười …
    Rồi …
    Y chỉ nói một câu …
    Chỉ một câu …
    Một câu là quá đủ …
    « Nàng … có …yêu …ta …không … ? »
    Giây phút đó ,
    Hai ánh mắt chạm vào nhau …
    Tuyết ngừng rơi ,
    Nhuộm trắng cả khoảng tối ,
    Khoảng tối như ngọ ngậy ,
    Nuốt lấy tuyết trắng .
    Y, như hóa thành khoảng tối ,
    Tóc ,
    Mắt ,
    Đôi môi ,
    Làn da ,
    Chiếc áo tung bay ,
    Cái quần ngập trong tuyết ,
    Đều hóa thành màu đen ,
    Một màu đen …
    Nàng , như hóa thành tuyết trắng ,
    Mái tóc dài thướt tha ,
    Đôi mắt long lanh ,
    Chiếc áo đen óng ánh những hoa văn kì lạ ,
    Đều hóa thành tuyết trắng ,
    Một màu trắng …
    Giây phút ấy ,
    Thiên địa cuồng chuyển ,
    Bầu trời gầm thét ,
    Mặt đất phẫn nộ ,
    Vạn vật xoay tròn ,
    Sinh linh đồ thán ,
    Giữa vòng xoáy cuồng nộ ấy ,
    Có hai người vẫn đứng đó ,
    Khoảng tối trong y càng lúc càng nuốt chửng khoảng tuyết trắng ,
    Tạo thành một chấm đen trền nền tuyết trắng ,
    Tuyết trắng trong nàng càng lúc càng nhộm đen khoảng bóng tối ,
    Tạo thành một chấm trắng trên nền khoảng tối ,
    Thiên Địa xoay tròn ,
    Vạn vật như bị nghiền ra thành từng mảnh nhỏ , thật nhỏ ,
    Có mảnh bị cuốn vào vòng xoáy điên cuồng của đất trời ,
    Có mảnh tan biến vào hư vô , mãi mãi …
    Mái tóc của y ,
    Quần áo của y ,
    Thân thể của y ,
    Như đang tan ra thành từng mảnh nhỏ ,
    Như đang tan biến vào hư vô , mãi mãi …
    Y vẫn nhìn nàng ,
    Ánh mắt vẫn nồng ấm như vậy ,
    Y mỉm cười ,
    Nụ cười vẫn ấm áp như vậy ,
    Y cất tiếng ,
    Vẫn là câu nói như vậy :
    “ Nàng … có … yêu …ta …….”
    Y chưa nói hết câu ,
    Vẫn chưa nói hết câu …
    Đã tan biến vào hư vô ,
    Đã hóa thành hư vô ,
    Mãi mãi ,
    Vĩnh viễn ,
    ………………….
    Trên bầu trời cao thăm thẳm đang gào thét ,
    Vang lên một chuỗi âm thanh như sấm sét ,
    Điên cuồng bạo lệ …
    “ Hai ngươi … vĩnh viễn không thể đến gần nhau …vĩnh viễn không thể bên nhau …”
    “ …Dù vạn kiếp nhân sinh …dù thiên địa hoán đổi , vũ trụ câu diệt … vĩnh viễn không thể bên nhau …”
    Như một lời nguyền ,
    Như một lời sấm truyền ,
    Ngay cả lão Thiên cũng chống lại họ ,
    Tàn nhẫn ,
    Đau thương ,
    Thống khổ ,
    Nàng vẫn đứng đó ,
    Lạnh lùng ,
    Cao quý ,
    Thanh khiết ,
    Nàng có đau lòng không ?
    Không ai biết được …
    Chỉ thấy …
    Hai dòng lệ long lanh như sương sớm ,
    Lăn dài trên má ,
    Rơi nhẹ nhàng ,
    Giọt lệ tan biến ,
    Thành hư vô ,
    Nàng cũng tan biến vào hư vô ….
    Thiên địa ,
    Hoán chuyển ,
    Xung động kịch liệt ,
    Hòa vào nhau ,
    Triệt tiêu lẫn nhau ,
    Tan biến …
    Thành hư vô …
    Hóa thành hư vô …
    Hư vô …
    Trống rỗng …
    Thật trống rỗng …
    Hư vô …
    Không có ái tình …
    Nhưng người lại có …
    Ái tình …
    Vậy ái tình là gì ?
    ……………………………………………………
    Đôn Hoàng Thánh Tộc ,
    Đôn Hoàng Thành ,
    Một gã thiếu niên trạc mười lăm mười sáu tuổi ,
    Vận một cái áo choàng đen sì ,
    Trên trán có một dấu ấn mặt quỷ ,
    Một người thanh niên tóc đỏ rực trạc hai mươi tuổi ,
    Người thanh niên đang chống lên một thanh cự kiếm ,
    Thanh cự kiếm tỏa ánh sáng dọc theo các hoa văn kì dị …
    « Ngươi chắc chắn về việc này chứ ? »
    Người thanh niên cất tiếng trước .
    Gã thiếu niên thản nhiên trả lời :
    « Ta chắc chắn ! »
    Người thanh niên tựa hồ có chút do dự :
    « Tại sao ? »
    Gã thiếu viên mỉm cười , nụ cười đầy vẻ chết chóc :
    « Đơn giản , bởi ta là người mạnh nhất ! Trong thiên hạ này , trong vũ trụ này , ta là người mạnh nhất ! »
    Người thanh niên im lặng như đồng ý với gã .
    « Được rồi ! Vậy ta giao nó cho ngươi . Nương tử , đến lúc rồi , mang nó ra đây ! »
    Gã thiếu niên mỉm cười , nụ cười lộ vẻ tà ác ,
    Từ khóe miệng y bốc cháy , bốc cháy một ngọn lửa màu đen mang âm hưởng của Địa Ngục .
    “ Khửa khửa , xem ra mọi chuyện càng lúc càng thú vị !”
    Người thanh niên cũng mỉm cười ,nụ cười thánh thiện ,
    Từ khóe mắt chàng bốc cháy , bốc cháy một ngọn lửa đỏ rực mang âm hưởng của thần thánh .
    “ Ta cũng hy vọng là như vậy ! »
    ……………………………………………………
    Cao nguyên Thanh Tạng ,
    Trên một đồng cỏ xanh um ,
    Hai bóng người đang bước đi ,
    Một nam một nữ ,
    Người nam nhân đột nhiên dừng lại ,
    Nữ nhân , một cô bé trạc mười bốn mười lăm tuổi .
    « Sao vậy , Ngố ? Sao lại dừng lại ? »
    Nam nhân , một thiếu niên trạc mười sáu mười bảy tuổi .
    « Không có gì , chỉ là … hình như tên đó lại sắp sửa gây chuyện rồi , chuyện lần này có vẻ lớn đây . »
    Cô bé chu môi :
    « Là cái tên thích đốt lửa thiêu người chứ gì , hắn ta thì có gì tốt đẹp chứ ! »
    Thiếu niên cười :
    « Không có việc gì mà tên đó không giải quyết nổi , hắn là mạnh nhất mà ! »
    Cô bé vẫn chu môi , đấm thùm thụp vào lưng thiếu niên .
    Thiếu niên cười khổ :
    « Hà … Đương nhiên là sau huynh rồi , huynh mới là người vô địch . Được chưa ? »
    Cô bé cười thật tươi , nụ cười mà ai cũng muốn hôn .
    ………………………………………………….
    Phan Thiết , Bình Thuận ,
    Một ngôi trường cấp ba , Phan Bội Châu ,
    Hai cậu học sinh lớp mười hai đang đứng trên ban công ,
    Một người tóc trắng một người tóc nâu ,
    Cậu tóc trắng đột nhiên đánh rơi cả sáu cây kem chuối đang ngậm trong mồm ,
    Cậu tóc nâu đang gặm ổ bánh mì cũng phải giật mình :
    « Ông sao vậy Hùng , tui đã nói ăn không có hết mà vẫn cố nhồi nhét cho cố vào . Giờ ông ói ra như vậy sao tui ăn tiếp đây ? »
    Cậu tóc trắng bá vai cậu tóc nâu , bộ mặt như sắp chết :
    « Văn Văn à , cái tên đáng sợ đó í mà … hắn lại sắp sửa làm chuyện động trời rồi … thật đáng sợ … »
    Cậu tóc nâu thộn mặt ra rồi gật gật :
    « Là cái người lúc nào cũng tự sướng rằng ta là mạnh nhất gì đó à ? Hắn lại định làm chuyện gì nữa ? »
    Cậu tóc trắng cười cười :
    « Có Chúa mới biết hắn định làm cái gì , phá hoại cái gì … mà chỉ cần hắn không lôi tui vô như lần trước là tui sẽ từ bỏ ăn kem chuối luôn ! »
    Cậu tóc nâu giả bộ nhíu mày :
    « Thiệt hông đó ? Hay là lại hứa lèo ? »
    Cậu tóc trắng cười thật gian xảo :
    « Sao lại không , một lời đã ra chín con ngựa có đuổi tới sùi bọt mép cũng không kịp ! Há há »
    Rồi cả hai cùng bật cười , cười thật to .
    ……………………………………………………….
    Thần châu trung thổ rộng lớn phì nhiêu , đa cầm dị thú , muôn hình vạn trạng ,
    Con người cũng từ đó mà sinh sôi phát triển không ngừng, lập gia thành quốc , dân số nhiều khôn kể ,
    Và trong hàng ngàn quốc gia ấy ,
    Có hai vương quốc rộng lớn nhất , hùng mạnh nhất ,
    Thiên Quốc và Ma Quốc ,
    Thiên Quốc , theo truyền thuyết thì do hậu duệ của các Cự Thần thời viễn cổ lập nên để duy trì trật tự của nhân gian sau Đại chiến Thần Ma cách đây hàng vạn năm , trong Thiên Quốc có hàng trăm kị sĩ , hàng ngàn kiếm sĩ , hàng vạn Pháp sư Phù thủy , lực lượng hùng hậu không thể tả .
    Ma Quốc , theo truyền thuyết thì do hậu duệ của Ma Đế Ma Vương đứng đầu Ma Giới lập ra để chống lại sự phát triển của Thiên Quốc sau Đại Chiến Thần Ma , trong Ma Quốc không có nhiều kị sĩ hay kiếm sĩ nhưng Pháp sư và nhà Giả Kim thì nhiều vô số kể .
    Thiên Quốc và Ma Quốc ,
    Một chính một tà ,
    Một thần một ma ,
    Suốt mấy ngàn năm nay ,
    Minh tranh ám đấu ,
    Chưa bao giờ dừng lại ,
    Chưa bao giờ kết thúc ,
    Thương vong vô số ,
    Tổn thất khôn kể ,
    Vẫn chưa bao giờ bao giờ kết thúc ,
    Vĩnh viễn không bao giờ kết thúc ,
    Chỉ vì một ước mơ ,
    Chỉ vì một dã tâm ,
    Phá toái hư không ,
    Thăng thiên thành tiên ,
    Trở thành thần thánh ,
    Trở nên bất tử ,
    Trở thành trẻ mãi không già ,
    Trở nên sung sướng khoái lạc vĩnh viễn .

    Con người vốn là loài có dã tâm tham vọng lớn nhất ,
    Và ,
    Tàn nhẫn độc ác nhất !
    ……
    Ngoài Thiên Quốc và Ma Quốc còn có một nơi nữa ,
    Không rộng lớn ,
    Không hùng mạnh ,
    Nhưng lại được rất nhiều người biết đến ,
    Lại được rất nhiều người sùng bái ,
    Bồng Lai Tiên Cảnh ,
    Tây Phương Cực Lạc .
    Là nơi mà …
    Núi ở trên mây ,
    Đất ở trên núi .
    Là nơi …
    Yên bình vĩnh hằng ,
    Khoái lạc vĩnh viễn .
    Là …
    Nơi cư ngụ của hàng trăm vị Phật ,
    Hàng ngàn vị Bồ Tát ,
    Và hằng hà sa số A la hán , Minh Vương , Kim Cang Hộ Pháp và các Tỷ kheo đến nghe thuyết giảng .
    Người đứng đầu Bồng Lai Tiên Cảnh …
    Là Thích Ca Cồ Đàm hay còn gọi là Phật Tổ Như Lai , người được giao trọng trách này từ Đa Bảo Như Lai là một vị Phật Quá Khứ .
    Bồng Lai Tiên Cảnh vốn không màng sự đời nhưng cách đây mười vạn năm đã phải nhập thế tham dự vào Đại Chiến Thần Ma , điều này khiến cho Bồng Lai nguyên khí đại tổn và vị Như Lai tối cao Nguyên Thủy Vô Sinh Như Lai vì bảo vệ đại địa mà hình thần câu diệt , vĩnh bất siêu sinh .
    Cũng từ sau Đại Chiến Thần Ma , Bồng Lai Tiên Cảnh không bao giờ xuất thế nữa , Phật Tổ cũng không thuyết pháp nữa .
    Bồng Lai Tiên Cảnh , giờ đìu hiu tang thương …
    Như chốn Địa Ngục .
    ……………………………………..
    Ngăn cách giữa Thiên Quốc và Ma Quốc là hai ngọn núi Thần NhạcThiên và Ma Lĩnh Phong …
    Giữa hai ngọn núi là một khu rừng , Sâm La …
    Giữa khu rừng lại là một sa mạc …
    Sa mạc không có người …
    Sa mạc vốn rất ít người qua lại …
    Hôm nay lại có một người …
    Y đứng giữa sa mạc …
    Thật lâu …
    Cái nóng rực lửa ,
    Từ trên cao dội xuống và từ dưới bốc lên …
    Y vẫn đứng đó …
    Không động đậy , tựa như đã chết …
    Không ai nhìn rõ mặt y …
    Vì nó bị một luồng hắc khí bao bọc …
    Luồng hắc khí như khói như sương bao bọc lấy y …
    Tỏa ra một hương vị chết chóc ...
    Y đứng đó …
    Như một con quỷ đòi mạng …
    Những ai qua đường …
    ……………………………………..
    Thần Nhạc Thiên , là mọt ngọn núi hùng vĩ , nhìn không thấy đỉnh ,
    Nhưng , trên núi không có cây , không có cỏ lại càng không có dị cầm kì thú , không có gì cả ,
    Một ngọn núi không có sự sống thì chỉ là một ngọn núi chết .
    Nhưng dưới chân núi có người , nô lệ ,
    Họ chỉ làm một việc , khai thác đá , làm đến khi nào chết đi thì thôi .
    Đây là nơi không có vương pháp , không có tình người ,
    Chỉ có tiền và sự chết chóc ,
    Những người nô lệ ở đây đều mặc một bộ quần áo có khắc một chữ ‘ Nhạc ’ .
    Ở Đây ngoài việc khai thác đá có thể hái ra tiền thì còn có một việc khác cũng có thể kiếm ra tiền , thậm chí là vàng ,
    Đó là … buôn bán nô lệ ,
    Những người ở Thiên Quốc hay nô lệ ở Thần Nhạc Thiên bị bắt sẽ được đưa đến Ma Quốc làm nô lệ , vĩnh viễn .
    …..
    Cứ khoảng vào ngày mùng tám sẽ có một chuyến buôn nô lệ ,
    Hôm nay là ngày ấy .
    Mỗi lần buôn nô lệ có khoảng năm mươi người bị bắt , lập thành một đoàn người , có bảo tiêu hộ pháp và …
    Một tên chủ đoàn buôn …
    Dưới chân núi Thần NhạcThiên ,
    Đang tụ tập một đoàn người , nô lệ ,
    Hiện giờ mấy tên bảo tiêu đang đưa người tới , khi tập hợp đủ sẽ xuất phát ,
    Trong đám người ấy , một thanh niên mặc một bộ quần áo xơ xác có khắc một chữ ‘ Nhạc’ ,
    Y dường như vẫn còn đang bàng hoàng , như không hiểu tại sao mình lại rơi vào cái nơi quái quỷ này , không hiểu tại sao mình lại rơi vào cái tình cảnh oái ăm này .
    Y cười khổ , y rất thường hay cười khổ , rất thường xuyên.
    …..
    Rừng Sâm La ,
    Rậm rạp âm u ,
    Nơi này vốn rất ít người qua lại ,
    Hôm nay lại có một người ,
    Một người mặc một chiếc áo choàng phủ cả đầu ,
    Người ấy đang chạy , bộ dạng có phần mệt mỏi ,
    Rồi người ấy đột nhiên dừng lại ,
    Không phải người ấy muốn dừng mà …
    Có người khác muốn người ấy phải dừng lại …
    Bên tai người ấy vang lên một âm thanh lạnh lẽo :
    « Nhược Như , muội gây quá nhiều rắc rối rồi đấy ! »
    Người ấy đột nhiên biến mất ,
    Trong rừng lại trở nên tĩnh lặng .
    ……………………..
    Đoàn người nô lệ ,
    Gã thanh niên vẫn ngồi đó , không chút động đậy ,
    Những người khác vẫn đang bàn tán rôm rả dường như họ không biết chỉ không lâu nữa họ sẽ trở thành nô lệ , nô lệ ở Ma Quốc .
    * Rầm !*
    Một tiến động thật lớn vang lên ,
    Ai cũng phải quay lại nhìn ,
    Một thằng nhóc bị đá bay vào vách núi , ngay sát bên gã thanh niên ,
    Hai tên bảo tiêu phủi phủi tay , bực bội chỉ vào thằng nhóc :
    « Mày khá lắm nhóc con , bị bổn đại gia bắt được mà còn có gan bỏ trốn , chưa từng thấy tên nào ngu như mi . Mày nên cẩn thận một chút làm tao bực mình thì mày chẳng tới được Ma Quốc đâu .! »
    Hai tên vừa đi vừa nói :
    « Nhưng nó cũng ghê gớm thật , có thể trốn thoát cả chục lần , trước giờ đệ chưa từng thấy tên nào cứng đầu như nó ! »
    Rồi hai tên lại chửi đổng lên .
    Không lâu sau đó ,
    Hai người khác bước vào , cả hai đều mặc áo choàng trùm cả đầu , không thể nhìn rõ chân diện ,
    Nhưng những ai không bị mù đều có thể nhận ra đó là một nam một nữ ,
    Người nam cao lớn vạm vỡ ,
    Tỏa ra khí tức lạnh lẽo run người ,
    Người nữ thanh mảnh nhỏ nhắn ,
    Tỏa ra khí chất như sương như tuyết .
    Gã thanh niên nhìn nàng ,
    Đôi mắt tựa như sáng lên ,
    Như ánh bình minh ,
    Xua tan bóng tối trong tâm hồn y ,
    Nhưng ,
    Không hiểu sao …
    Tim y lại nhói lên …
    Quặn lại từng khúc …
    Y thấy đau , rất đau …
    Rồi cơn đau cũng chóng tan …
    Hai người mặc áo choàng ngồi xuống một mỏm đá cách xa y ba trượng , họ không nói gì cả , lạnh lùng thần bí .
    Thằng nhóc bị đá đang nằm , tư thế nằm chổng mông lên trời , điệu bộ làm ai cũng phải bật cười .
    Nó từ từ ngồi dậy , phủi phủi cái quần .
    « Chết tiệt ! Lần khác ta nhất định sẽ trốn thoát cho coi , ngán gì một lũ đầu trâu mặt ngựa bọn mi chứ ! »
    Y mỉm cười , bởi bộ dạng của nó khiến y phải cười :
    « Tiểu huynh đệ , ngươi tên gì vậy ? »
    Thằng nhóc nhìn y một lúc rồi trả lời :
    « Hà hà , ta họ Vương tên Tiểu Hổ . Còn ngươi ? »
    Y mỉm cười , ánh mắt mơ hồ :
    « Ta họ Hàn Phong tên Vận ! »
    Thằng nhóc nhíu mày , lăn lăn trên nền đất rồi nó nằm thẳng cẳng trên nền đất xanh cỏ .
    Nó đang ngủ ,
    Ngủ rất ngon ,
    Đường như nó không ý thức được việc gì sẽ xảy ra với nó.
    Hàn Phong Vận nhìn Tiểu Hổ , thở dài :
    « Giờ này mà người còn ngủ được à ? Ngươi không thấy sợ sao ? »
    Tiểu Hổ bật cười , giọng cười tựa có phần điên cuồng :
    « Sao lại không nên ngủ ? Sao lại phải sợ ? Sau này làm nô lệ ắt sẽ rất cực khổ sợ ngay cả ngủ một giấc tròn cũng không được giờ ngủ được thì cứ ngủ . Con người thường rất hay lo xa , lo xa quá nhiều rồi lại đau đầu . Nếu tương lai đã mờ mịt không thể nhìn thấy được thì hãy biết lo gần hơn một chút thì tương lai có lẽ sẽ bớt phần mù mịt hơn .Ta nói có đúng không ? »
    Hàn Phong Vận bật cười , y không ngờ một thằng nhóc chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi mà có thể nói ra những lời triết lý đến vậy .
    « Ái da … » Tiểu Hổ hét toáng lên .
    Nó bật dậy , xoa xoa cái mông ;
    « Ai dám đá bổn đại gia vậy hả ? »
    Trước mặt Tiểu Hổ là một cô nhóc trạc mười lăm ,
    Tròn trĩnh đáng yêu , đôi mắt long lanh đang liếc xéo nó ,
    Mái tóc đen dài , đôi môi đỏ hồng đang chu ra .
    « Là bổn cô nương !Tại ngươi nằm một đống ở đó nên ta vô tình đụng phải thôi , là lỗi của ngươi ! »
    Tiểu Hổ nghiến răng ken két :
    « Cái gì ? Đó gọi là vô tình đụng phải sao ? Ngươi chưa đá chết ta là mạng ta còn lớn lắm vậy mà ….ư … »
    Tiểu Hổ chưa nói hết câu đã ăn thêm một cước vào , nó khụy xuống , ôm bụng rên rỉ .
    Cô nhóc phủi phủi tay , vẻ mặt cực kỳ thỏa mái rồi bước vào đám người nô lệ .
    Tiểu Hổ vẫn ôm bụng , với tay nói lớn :
    « Nhóc con , … ư … ngươi … tên gì hả ? »
    Cô nhóc quay lại , mỉm cười mắt tít cả lại :
    « Bổn cô nương tên Tiểu Linh Nhi oai danh chấn động cả ba trăm chín mươi tám nước , trên giang hồ ai ai cũng nể sợ ta . Tiểu tử ngươi đã nghe chưa ? »
    Tiểu Hổ nghiến răng ken két , thân hình run lên :
    « Ta không cần biết ! Tiểu Linh Nhi , một ngày nào đó ta , Vương Tiểu Hổ này sẽ giết chết… »
    Nó chưa nói hết câu đã bị đá bay vào vách núi , người đá nó , là hai tên bảo tiêu lúc nãy ;
    « Hừ , chết đến nơi mà còn ồn ào ! ... Mọi người ! Hãy tập hợp thành một hàng đi , bây giờ xuất phát ! »
    Mười ba tên bảo tiêu hét lớn , tập hợp mọi người lại .
    Hàn Phong Vận đỡ Tiểu hổ dậy , nghĩ lại chuyện lúc nãy không nhịn được cũng phải bật cười .
    Họ , những nô lệ ,
    Đang bước đi trên con đường đến Ma Quốc ,
    Bước vào con đường của Tử Thần ,
    Bước vào cánh cổng Địa Ngục,
    Bước vào cơn ác mộng khủng khiếp nhất trong cuộc đời của một con người .
    ………………………………………………………………………

    :3.jpg: TIỀN CHƯƠNG HẾT !:3.jpg:







    CHỦ ĐỀ NGẪU NHIÊN CÙNG CHUYÊN MỤC
    CHIA SẺ Share






    Chia sẻ trang này

  2. ngocquynh520 New Member

    Làm thành viên từ:
    2 Tháng năm 2013
    Số bài viết:
    12
    Đã được thích:
    6
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
  3. TieuNguu Member

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng năm 2013
    Số bài viết:
    33
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nam
    Hok phải đâu , truyện đó ! Chỉ là cách viết câu của mình khá ngắn thôi !
  4. dungthuda New Member

    Làm thành viên từ:
    7 Tháng năm 2013
    Số bài viết:
    14
    Đã được thích:
    5
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    nhà văn
    ừm mình đọc thấy có chút giống thơ đó !
    cốt truyện thì ổn , nhưng xem lại cách trình bày cứ xuống dòng liên tục mỏi mắt lắm!!!
    mình chỉ có chút ý kiến vậy thôi chứ không có ý chê đâu !
  5. TieuNguu Member

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng năm 2013
    Số bài viết:
    33
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nam
    CHƯƠNG 1 : NÀNG TÊN LÀ GÌ ?



    Yêu, làm sao thương, làm sao lỡ, làm sao ngắm, làm sao khó
    … làm sao bắt con người sống chết cùng nhau


    Rừng Sâm La ,
    Trước giờ luôn tĩnh lặng ,
    Nhưng giờ lại trở nên ồn ào hơn bao giờ hết ,
    Vì đoàn buôn nô lệ đang đi ngang qua đây ,
    Sáu mươi bảy con người , đương nhiên phải ồn ào .
    Đi đầu là một người trung niên cao to , cực kỳ cao to , mới nhìn vào ai cũng nghĩ hắn là một con gấu , một con gấu khổng lồ đang cưỡi trên một con ngựa gầy còm ,
    Hắn là chủ của đoàn buôn này , nghe nói hắn đã làm cái nghề này gần mười lăm năm rồi , hắn là ai thân thế ra sao không một ai biết , tại sao hắn làm cái nghề này cũng không một ai biết , không một ai biết .
    Thậm chí không một ai muốn biết , không cần biết bởi trong mắt họ hắn là một con quái vật một con ác quỷ …
    Và đi ngoài hàng người nô lệ là mười hai bảo tiêu hộ vệ ,
    Mười hai người , ở đầu đoàn người bốn người , ở giữa đoàn người bốn người và ở cuối đoàn người bốn người ,
    Mười hai người , mặt mũi âm trầm , lạnh lùng băng lãnh ,
    Mười hai người , trong mắt những người nô lệ thì cũng như mười hai con quỷ đang dắt họ vào cánh cửa của Địa Ngục , dắt họ tới Địa Ngục sâu thẳm tối tăm .
    Hàn Phong Vận và Vương Tiểu Hổ đi cuối đoàn người nô lệ , trông hai người có vẻ rất bình thản , cực kỳ bình thản .
    Vương Tiểu Hổ ngắt một ngọn cỏ bên đường rồi quay đầu nhìn Hàn Phong Vận , nó cất tiếng :
    « Hàn Phong huynh , trước đây huynh khai thác đá ở Thần Nhạc Thiên à , trên áo có khắc chữ ‘ Nhạc ’ này .. »
    Hàn Phong Vận gật đầu nhưng không nói gì cả , như thể y không muốn nhớ lại những ngày tháng đau thương ấy .
    Vương Tiểu Hổ nhai nhai ngọn cỏ như một con trâu rồi ho sặc sụa sau đó còn phun cả bã ra đất , bộ dạng quả thật rất buồn cười .
    « Oái … Đau … !!! »
    Tiểu Hổ xoa xoa cái mông , bộ dạng lại càng buồn cười hơn .
    « Sao ngươi đá ta ? Ta có làm gì đâu … Muốn gây sự à ? »
    Đi sau Hàn Phong Vận và Vương Tiểu Hổ ngoài bốn tên bảo tiêu hộ vệ còn có nàng , Tiểu Linh Nhi .
    Tiểu Linh Nhi liếc nó , bộ dạng hậm hực :
    « Vậy cái việc ngươi ăn cỏ rồi phun bừa bãi ra đó là sạch sẽ lắm sao ? Ngươi là trâu à ? Nếu vậy nằm đó gặm cỏ luôn đi . »
    Hàn Phong Vận lắc đầu , hai người này xem ra không hợp nhau thì phải suốt ngày cãi nhau .
    Tiểu Hổ rên hừ hừ :
    « Không thấy tên ta à ? Tiểu Hổ , là Tiểu Hổ ! Ta không ăn cỏ , ta ăn thịt ….là thịt ! Hiểu chưa ? Ke ke ke ! »
    Linh Nhi chu môi :
    « Không hiểu ! »
    Hai người lại bắt đầu cự nự nhau , tiếng đối đáp của hai người hòa lẫn vào tiếng bàn tán nhốn nháo của đám nô lệ , vào tiếng bước chân lạo xạo trên mặt đường đầy sỏi đá , tiếng chim chóc kêu hỗn loạn trên mấy tán cây .
    Cây ở rừng Sâm La rất cao , rất to , xanh rì như chiếc lá non mơn mởn .
    Trên mỗi chiếc lá vẫn còn đọng lại vài giọt sương long lanh.
    Ánh sáng mặt trời le lói chiếu lên hàng ngàn giọt sương sớm tỏa ra màu sắc lung linh huyền ảo , cây cối lay nhẹ thân mình tán lá đẩy nhẹ giọt sương tấu lên bản nhạc êm dịu du dương đến lạ kỳ .
    Cây cỏ hoa lá tựa như thi nhau vươn lên , tựa như đua nhau nở rộ tỏa ra muôn ngàn màu sắc lấp lánh như pha lê ngọc bích lấp lánh rải khắp khu rừng .
    Đoàn người nô lệ như ngây ra , như chìm đắm vào thế giới thần tiên lung linh huyền ảo .
    Cảnh rất đẹp ,
    Âm thanh cũng êm ái du dương …
    Nhưng Hàn Phong Vận không nhìn thấy gì cả , không nghe thấy gì cả …
    Vậy y nhìn thấy gì ?
    Vậy y nghe thấy gì ?
    Là nàng !
    Y nhìn nàng , từ đầu cuộc hành trình y chỉ nhìn nàng ,
    Trong mắt y ngoài nàng ra không có ai cả , không có ai để y nhìn , không có ai khiến y phải nhìn cả .
    Nàng , đi giữa đoàn người nô lệ , cách y cả mấy trượng , cách y cả mấy chục người ,
    Từ vị trí của y chỉ có thể thấy chiếc mũ trùm đầu của nàng ẩn hiện sau hàng chục cái đầu lô nhô lụp xụp ,
    Nhưng đối với y , không có ai cả , không có hàng chục cái đầu lô nhô lụp xụp nào cả …
    Chỉ có y và nàng … đi trên một con đường sỏi đá ,
    Chỉ có y và nàng ….cách nhau chỉ vài trượng ,
    Y muốn bước thêm một bước nữa , chỉ một bước nữa để có thể gần nàng hơn một chút nữa …
    Nhưng sao …
    Mỗi lần y bước thêm một chút ,
    Trái tim y lại đau thắt lại , như sắp vỡ ra thành hàng ngàn mảnh …
    Nên y đành lùi lại , lùi lại một bước …chỉ để có thể đi cùng nàng , cùng bước đi với nàng trên một con đường …
    Dù chỉ là từ đằng sau .
    « Oạch ! »
    Ánh sáng lung linh tựa pha lê ,
    Âm thanh du dương réo rắt tựa vũ khúc Nghê Thường ,
    Tiếng bàn tán nhốn nháo lộn xộn của đám nô lệ ,
    Tiếng cự nự của Tiểu Linh Nhi và Tiểu Hổ ,
    Tất cả đều đã …
    Tắt !
    Thật nhanh !
    Vì một cô bé …
    Một cô bé trạc mười lăm mười sáu ,
    Bị vấp ngã không ngồi dậy được , nằm co mình lại ,
    Không ai hỏi han cô bé cả , không ai đỡ cô bé dậy cả , không một ai !
    Những người nô lệ khác không thể làm gì được cả , công việc của họ là đi , tiếp tục đi , đi khi nào đến Ma Quốc thì thôi . Không được dừng lại , dừng lại đồng nghĩa với cái mạng mạng của họ cũng dừng lại , vĩnh viễn .
    Việc duy nhất họ có thể làm là lách qua , tránh qua cô bé để cô bé không bị giẫm đạp lên , để giữ lại cái mạng nhỏ nhoi như thân hình của cô bé trong đoàn người đông đúc .
    Cô bé từ giữa đoàn người đã tụt lại phía cuối đoàn người .
    Cô bé vẫn nằm , co người lại như cố tìm cách bảo vệ cho chính mình .
    Tiểu Hổ bước đến , nó bước rất nhanh , không không phải nó đang bước đi mà là đang chạy thì đúng hơn .
    Nó đứng bên cô bé một hồi lâu ..
    Ánh mắt lóe lên một tia sáng mờ ảo tựa sương sớm .
    Cô bé cũng bình thường như bao cô bé khác , nhưng lại không bình thường , rất không bình thường .
    Da cô bé màu xanh , xanh lục tựa như màu lá cây của rừng Sâm La .
    Hai cánh tay , đôi bàn chân màu xanh , xanh rì .
    Da con người có thể có nhiều màu , trắng đỏ vàng nâu nhưng tuyệt không thể có màu xanh …
    Vậy nên cô bé vốn bình thường lại cực kỳ không bình thường .
    Hàn Phong Vận và Tiểu Linh Nhi đương nhiên thấy điều không bình thường đó nhưng cả hai chưa kịp nói gì thì …
    Vương Tiểu Hổ đã bế cô bé lên , một cách chậm rãi .
    Cô bé hoảng hốt thét lên :
    “ Oái … ngươi làm cái gì vậy … thả ta ra … Oa oa …
    !!! ”
    Tiểu Linh Nhi cũng lao tới cố gắng kéo cô bé ra khỏi tay Tiểu Hổ :
    “ Ngươi đang làm gì vậy hả ? Mau bỏ muội ấy xuống cho ta , nhanh lên ! ”
    Tiểu Hổ đẩy tay Tiểu Linh Nhi ra , trả lời với một giọng hờ hững đến lạnh lẽo :
    “ Ngươi không thấy gì sao ? Muội ấy không thể tự đi được ta chỉ giúp muội ấy thôi ! ”
    Cô bé mỉm cười …
    Nụ cười như ánh trăng đêm khuya êm dịu ngọt ngào ,
    Đôi mắt long long như ánh trăng lấp lánh trên mặt hồ buổi sáng sớm nhẹ nhàng dịu mát ,
    Khuôn mặt tròn trĩnh như vầng trăng đêm rằm hoàn mỹ không điểm khuyết .
    “ Cám ơn ca ca ! ”
    Tiểu Hổ cũng mỉm cười , nụ cười lạnh lẽo tà ác .
    Tiểu Linh Nhi dậm dậm chân :
    “ Muội muội đừng bị hắn lừa , hắn không tốt đẹp gì đâu ! Rõ ràng là hắn lợi dụng muội đó ! ”
    Cô bé ngây thơ hỏi lại :
    “ Ca ấy lợi dụng gì hả tỷ ? ”
    Mặt Tiểu Linh Nhi đỏ lên , dậm dậm chân :
    “ Hắn lợi dụng muội để ăn đậu hũ đó ! ”
    Hàn Phong Vận bật cười .
    Vương Tiểu Hổ thì không cười , nó chỉ nhíu mày :
    “ Ăn đậu hũ cái đầu ngươi á ! ”
    Cô bé thì ngây ngô hỏi lại :
    “ Đậu hũ là sao hở tỷ ? Muội không có đậu hũ mà ? ”
    Tiểu Hổ ngáp dài , lắc lắc đầu :
    “ Muội hơi đâu mà quan tâm mấy chuyện đó cho nhức đầu . Ta là Vương Tiểu Hổ , muội tên là gì ? »
    Cô bé cười tít mắt , bờ mi như vầng trăng khuyết mỏng manh :
    « Muội tên là Minh Nguyệt họ là Phù Dung . »
    Vương Tiểu Hổ nhíu mày , lóe lên một tia sát khí , nó lẩm bẩm :
    « Phù Dung … Phù Dung … »
    Hàn Phong Vận bước đến , ánh mắt lộ vẻ vẻ nghi hoặc :
    “ Chân của muội …”
    Y chưa nói hết câu …thì đã có biến !
    Một cái rễ cây !
    Một cái rễ cây xanh non như màu lá chớm mọc , dài loằng ngoằng như một con rắn .
    Một cái rễ cây đương nhiên chẳng có gì bất thường , trong rừng có hàng ngàn cái rễ cây …
    Những cái rễ cây ấy đều mọc ra từ cây , chôn sâu xuống đất …
    Nhưng cái rễ cây này mọc ra từ một người , một con người bình thường , Phù Dung Minh Nguyệt .
    Con người vốn không thể mọc ra rễ cây , vì con người không phải là cây cối .
    Nhưng cái rễ cây lại mọc ra từ chân Minh Nguyệt , một cái rễ cây .
    Hàn Phong Vận ngây người ra .
    Tiểu Linh Nhi kêu khẽ một tiếng :
    “ Thụ Mộc Phù ! ”
    Hàn Phong Vận ngây ra :
    “ Thụ Mộc Phù ?”
    Tiểu Linh Nhi ánh mắt trầm xuống, giọng nói cũng trầm xuống :
    “ Thụ Mộc Phù ( Phù : bùa ) là một trong những loại ma pháp tà ác nhất của Ma Quốc , được mệnh danh là một trong Tứ Đại Cấm Thuật của giới pháp sư , nó tà ác nhất bởi nó khiến cho nạn nhân sống không bằng chết , sống còn đau đớn thống khổ hơn cả cái chết !”
    Tiểu Hổ mỉm cười , lạnh lùng nhún vai :
    “ Thật vậy sao ?”
    Tiểu Linh Nhi như không nghe thấy gì tiếp tục nói , Giọng càng lúc càng nhỏ dần :
    “ Thụ Mộc Phù là một loại ma pháp thuộc hệ Mộc ,tàn ác vô bì , nạn nhân bị trúng ma pháp này trong vòng bảy ngày chân sẽ biến thành rễ cây , thân sẽ biến thành thân cây , tay sẽ biến thành cành cây , đầu sẽ biến thành chồi cây … đến ngày thứ tám toàn thân sẽ thực sự trở thành một cái cây , một cái cây như bao cái cây khác hấp thụ sinh khí của trời đất mà tồn tại .
    Ý thức tâm niệm vẫn tồn tại , cảm giác đau đớn sợ hãi vẫn còn dư âm nhưng lại không thể nói ra thành lời dù cái ‘cây’ có bị chặt ra thành từng khúc thì ngay cả một tên rên khẽ cũng không thể phát ra dù máu vẫn chảy . Đến một lúc nào đó cái ‘cây’ đó sẽ chết sẽ tàn úa , thọ mệnh của nạn nhân dài bao nhiêu thì sinh mệnh của cái ‘cây’ cũng như vậy … Cái cảm giác chỉ có thể lặng nhìn vận mệnh đẩy đưa bị vận mệnh dẫm đạp giày vò mà cả một tiếng thở dài cũng không thể thốt ra cả một giọt nước mắt mỏng manh cũng không thể rơi quả thực rất thống khổ , thống khổ hơn cái chết hàng vạn lần . »
    Tiểu Linh Nhi thở dài , như sợ sau này mình không còn cơ hội để thở dài nữa .
    Hàn Phong Vận cũng thở dài :
    “ Cái cảm giác làm người không ra người , làm cây không ra cây … quả thực rất khó chịu , cực kỳ khó chịu …. Cái cảm giác sống không ra sống , chết không ra chết … quả thực rất thống khổ , cực kỳ thống khổ . »
    Giọng điệu u sầu của y tựa như y còn có chuyện khó chịu , còn có chuyện thống khổ hơn cả chuyện này .

    Tiểu Hổ ánh mắt lờ đờ tựa như không nghe những gì Tiểu Linh Nhi và Hàn Phong Vận vừa nói , nó vẫn thản nhiên bế Minh Nguyệt đi về phía đoàn người nô lệ .
    Hàn Phong Vận định lên tiếng gọi nó lại thì một thân hình khôi vĩ đã đứng chặn trước mặt y , toàn thân người này tỏa ra khí tức băng hàn lãnh buốt đến run người .
    Người này , đương nhiên là một trong bốn tên bảo tiêu phía cuối đoàn người nô lệ , chỉ có hắn mới có cái khí chất âm trầm băng lãnh đến vậy .
    Hắn cất tiếng , giọng nói âm trầm băng lãnh :
    « Mau bỏ con bé đó lại ! »
    Hắn chỉ nói một câu , một câu như thạch phá thiên kinh .
    Tiểu Hổ tỏ vẻ ngu ngơ , giọng nói có phần lạnh lẽo :
    « Hầy … Tại sao phải bỏ muội ấy lại ? Muội ấy không thể đi được ngươi không thấy à ? »
    Gã bảo tiêu sắc mặt vãn không đổi :
    « Vì con bé này sẽ làm chậm cước trình của đoàn buôn . »
    Tiểu Hổ cười khẩy :
    « Vậy sao ? »
    Gã bảo tiêu nhíu mày :
    « Hiện giờ ngươi không để con bé chạm đất tuy có thể làm chậm quá trình ‘ Mộc Hóa ’ ( Hóa cây ) của con bé nhưng cây không thể một ngày thiếu dưỡng chất của đất . Nếu ngươi cứ khư khư giữ lấy con bé chính là ngươi đang tự tay rút ngắn sinh mệnh của nó rồi cái ‘cây’ ấy sẽ tàn lụi sớm hơn thọ mệnh định sẵn . Việc ngươi có thể làm bây giờ là vất con bé lại đằng sau , để nó tự sinh tự diệt ! »
    Tiểu Linh Nhi nghe nói vậy cúi gằm mặt mặt xuống , lặng im .
    Hàn Phong Vận nhíu mày , cất bước về phía Tiểu Hổ .
    Tiểu Hổ xoa xoa mũi , ánh mắt vẫn lờ đờ như một gã say rượu :
    « Ngươi nói nhiều thật nhỉ , bất ngờ bất ngờ ! Nhưng có một điều ta không hiểu … »
    Nó im lặng một chút rồi cất tiếng , ánh mắt trở nên lạnh lẽo :
    « …. Nãy giờ mấy người nói cái vậy ? »
    Cả ba người ngây ra , nhất thời không biết nói gì .
    Tiểu Linh Nhi dậm dậm chân :
    « Tên đầu đất này ngươi điếc à ? Muội ấy bị trúng phải Thụ Mộc Phù , sắp bị biến thành cây rồi ngươi biết chưa hả ? »

    Tiểu Hổ trợn mắt , ánh mắt càng lúc càng lạnh lẽo , lạnh lẽo đến mức rét run người :
    « Là mấy người mù thì có , muội ấy vẫn bình thường này , có bệnh tật gì đâu ! Cái gì mà Thụ Mộc Phù cái gì mà hóa cây hóa gỗ gì chứ ? Câm mồm hết đi ! »
    Cả ba không khỏi ngạc nhiên không chỉ vì hành động quả quyết có phần lạnh lùng của nó mà còn vì khí tức tỏa ra …
    Khí tức cường bạo hung hãn …
    Khí tức tựa như một vị đại thần ngự ở trên cao …
    Khí tức tựa như đấng chủ tể muôn loài …
    Khí tức khiến người ta tin tưởng …
    Khí tức tạo cho người ta cảm giác oan toàn …
    Gã bảo tiêu giãn đôi mày ra , cất tiếng băng lãnh :
    « Ngươi chắc chắn sẽ không làm cản trở cước trình của đoàn buôn chứ ? »
    Tiểu Hổ gật gật đầu , ánh mắt cũng trở nên đục ngầu như xưa :
    « Đương nhiên , đó là điều tất nhiên , vốn là lẽ tự nhiên ! »
    Hàn Phong Vận và Tiểu Linh Nhi ngây ra , dường như chưa hiểu chuyện gì vừa mới xảy ra với Tiểu Hổ .
    Gã bảo tiêu bước về phía sau , ra hiệu cho cả bọn đi tiếp .
    Tiểu Linh Nhi hậm hực bước đi còn Tiểu Hổ thì cực kỳ bình thản tiếp tục bế Minh Nguyệt tiến về phía trước .
    Hàn Phong Vận bước lại gần Tiểu Hổ , y giơ tay về cái rễ đang ngọ ngoậy trên lòng bàn chân của Minh Nguyệt :
    « Cái này … có lẽ ta giúp được … »
    Khi gần chạm vào cái rễ thi lòng bàn tay của y phát ra chút ánh sáng màu trắng tinh khiết , nhẹ nhàng ấm áp như đám mây trên bầu trời đang hờ hững trôi .
    Nhưng y không chạm vào cái rễ được , ánh sáng màu trắng cũng tắt hẳn .
    Một bàn tay nhỏ nhắn sần sùi đã chặn y lại , bàn tay của Tiểu Hổ .
    Nó nhoẻn miệng cười , nụ cười có vài phần gượng gạo :
    « Vận huynh , với thể trạng hiện giờ của huynh tốt nhất không nên chữa cho Minh Nguyệt . »
    Hàn Phong Vận nhíu mày , y do dự một chút rồi gật đầu .
    Tiểu Hổ cũng gật gật đầu , nó nhìn Minh Nguyệt rồi mỉm cười :
    « Minh Nguyệt , muội vẫn ổn chứ ? »
    Phù Dung Minh Nguyệt cười tít mắt , gật đầu :
    « Cám ơn ca , muội vẫn ổn … »
    Minh Nguyệt chưa nói hết câu thì đã bị một tiếng động cắt ngang ,
    Một tiếng thét không … là một tiếng gào rú !
    Mọi tiếng động trong rừng đều bị cắt ngang , đều phải dừng lại vì tiếng gào rú ấy ,
    Tiếng gào rú vô cùng man rợ như kêu gọi sự sợ hãi trong sâu thẳm của mỗi con người .
    Tiểu Linh Nhi chu môi :
    « Hình như là … một con Ma Thú . »
    Hàn Phong Vận thần sắc có chút ngưng đọng :
    « Có mùi máu … »
    Phía trước đoàn người nô lệ ,
    Đột nhiên trở nên …
    Hỗn loạn !
    Cực kỳ hỗn loạn !
    Tiếng la hét ,
    Tiếng gào thét ,
    Vang lên , bát nháo , ầm ĩ …
    Người người la hét , người người gào thét …
    Người người xô đẩy nhau , người người giẫm đạp lên nhau …
    Họ ,
    Đang tìm cách tìm mọi cách chạy thoát khỏi nơi này ,
    Đang tìm một nơi có thể ẩn náu , một nơi có thể che dấu nỗi sợ hãi đang trỗi dậy đang gào thét trong thâm tâm mỗi người .
    Phía trước đoàn người nô lệ ,
    Càng lúc càng hỗn loạn ,
    Càng lúc càng ầm ĩ bát nháo ,
    Tiếng cây cối gãy đổ ,
    Tiếng chim rừng thoảng thốt ,
    Tiếng thú rừng rên rỉ trong sợ hãi
    Tất cả , trong phút chốc …
    Im lặng , tất cả …
    Đều im lặng !!!
    Sự tĩnh lặng đến chết chóc .
    Hàn Phong Vận trầm ngâm :
    “ Xuất hiện rồi ! ”
    Mười hai tên bảo tiêu vẫn như cũ , vẫn âm trầm tà dị ,
    Mười hai tên bảo tiêu vẫn không có bất cứ biểu hiện gì , dù chỉ là một hành động nhỏ , dù chỉ cử động khe khẽ .
    Phía trước đoàn người nô lệ ,
    Phía trước mặt lão chủ đoàn buôn ,
    Tỏa ra mùi máu , mùi máu thật nồng nặc ,
    Trong mùi máu có lẫn chút hàn khí ,
    Chút hàn khí , thật lạnh lẽo ,
    Lạnh lẽo đến mức đóng băng cây cỏ , chim chóc thú rừng .
    Lạnh lẽo đến mức Hàn Phong Vận ở cách xa cả chục trượng cũng cảm thấy rét run người .
    Từ trong mùi tanh tưởi lạnh lẽo ấy nhô ra một cái mồm đỏ lòm như chậu máu , cái mồm bốc mùi nồng nặc , mùi của máu , của xác chết thối rữa và …
    Mùi của tử vong !
    Trên cái mồm đỏ lòm ấy có thêm hai cái răng nanh ánh lên màu xanh dương dài cả mấy thước .
    Con thú từ từ bước ra khỏi khu rừng cây cối rậm rạp um tùm , thoạt nhìn nó trông như một con hổ nhưng lại không giống một con hổ không , đúng hơn nó không phải là một con hổ .
    Một con hổ bình thường có lông màu vàng sọc đen có con đặc dị có màu trắng gọi là Bạch Hổ trong truyền thuyết còn con thú này lại có màu xanh không là ánh lên màu xanh , giống như một mảng kim loại phản chiếu ánh sáng màu xanh dù mảng kim loại ấy không có màu . Da của con thú này cũng vậy , không có màu trong suốt như một tảng băng lạnh giá …Gọi là da thực ra có lẽ nó không có da , cũng không có thịt , có chăng chỉ là một khối băng trong suốt giá lạnh .
    Một con hổ bình thường có thể có tai có mắt có ‘ vết sẹo ’ hình chữ Vương trước trán , con thú này cũng có tai cũng có mắt nhưng không có ‘ vết sẹo ’ hình chữ Vương , nó có một thứ khác . Một cái sừng , nhọn hoắc , vàng óng . Cái sừng như sừng của Linh Dương lại như sừng của Kì Lân và lại có có nét gì đó giống như sừng của Tây Phương Hỏa Long , vừa kì dị vừa tà ác .
    Một con hổ bình thường thân hình cao lớn nhất cũng ba bốn trượng nhưng con thú này thân dài hơn cả chục trượng cao hơn năm sáu trượng , nhìn sừng sững như một quả đồi che hết cả chút ánh sáng le lói chiếu qua tán lá hàng cậy đại thụ .
    Cả đám người nô lệ như chết đứng , từ trong sâu thẳm ánh mắt của họ là sự tuyệt vọng đến cùng cực , trong ánh mắt ấy như nói “ ngươi chết chắc rồi ! ” .
    Tiểu Linh Nhi trong ánh mắt có thoáng chút lo âu nhưng không hề có chút gì gọi là tuyệt vọng lại càng khong có gì gọi là “ Chết chắc ” cả , nàng chỉ bặm môi rồi khẽ thốt :
    “ Là Băng Xỉ Ma Thú ! ”
    Hàn Phong Vận xoa cằm , ngây người ra :
    « Băng Xỉ Ma Thú à ? »
    Tiểu Linh Nhi gật gật đầu :
    « Băng Xỉ Ma Thú được xếp vào một trong mười loại Ma Thú mạnh mẽ và hung hãn nhất Đại Địa , theo truyền thuyết là con của Đế Khốc với một phụ nữ ở Yêu Giới , nó còn có họ hàng khá gần với Bạch Hổ là một Linh Thú của Thiên Giới . Nơi nó sống trước giờ là Bắc Cực lạnh giá , quanh năm băng tuyết bao phủ nên nó chỉ có mỗi lớp thịt băng giá lạnh lẽo nhưng cứng chắc còn hơn cả sắt thép binh khí tầm thường không thể đả thương nổi nó . Hơn nữa nó còn Hoàng Kim Lân Giác ( Sừng Kì Lân vàng ) vốn là bảo vật của thiên địa , người tu đạo phục vào có thể có được tu vi của hàng trăm năm , người bình thường ăn vào có thể trường sinh bất lão sống thọ với trời đất .
    Nhưng bản tính nó hung hãn giết người uống máu lại sống nơi lạnh giá nên trước giờ rất hiếm người bắt được nó mà còn sống sót . Kì lạ là sao nó lại xuất hiện ở rừng Sâm La này được ? Vô lý , quá vô lý ! »
    Hàn Phong Vận cười khổ , y rất hay cười khổ :
    « Nó lợi hại vậy làm sao chúng ta thắng nổi nó đây ? »
    Tiểu Linh Nhi gãi đầu :
    « Ưm … Có thể chống lại nó thì chắc cũng phải pháp sư Tử cấp ( Cấp màu Tím ) trở lên … »
    Hàn Phong Vận gãi gãi cằm :
    « Pháp sư Tử cấp ? »
    Tiểu Linh Nhi mỉm cười , nụ cười có vài phần ngây thơ lại có vài phần tinh nghịch :
    « Huynh không biết à ? Pháp sư có bảy cấp : Đỏ , Cam , Lục Lam , Tím , Đen và cấp mạnh nhất là Hoàng Kim . Kỵ sĩ và kiếm sĩ cũng có bảy cấp như vậy nhưng thực lực Kỵ sĩ lại hơn hẳn Kiếm sĩ và Pháp sư cả mấy trù . Ngoài ra nghe đồn Kỵ sĩ còn có một sức mạnh gọi là Chung Cực lực lượng gì đó còn đáng sợ hơn cả cấp độ Hoàng Kim … Nhưng muốn tu luyện đến cấp Lam thì cũng phải tốn ít nhất hai ba chục năm . »
    Nói đến đó Tiểu Linh nhi lè lưỡi , bộ dạng như sợ hãi cái gì đó :
    « Nếu mà muội tu luyện mấy cái mớ pháp thuật ma pháp hay kiếm thuật gì đó chắc chết già quá , phí mất cả tuổi xuân nhan sắc lồng lộng trời cho …ứ… hông chịu đâu … »
    Nói rồi lại ôm mặt lắc lắc đầu , bộ dạng đáng yêu đó khiến Hàn Phong Vận đang lo sợ cũng phải bật cười .
    Tiếng cười của y chưa hết thì đã bị tiếng la thảm thiết cắt ngang hòa lẫn trong đó là tiếng gào rú thê lương đến sầu não .
    Hàn Phong Vận hoảng hốt quay đầu lại nhìn , nhìn về phía trước đoàn người nô lệ .
    Y thấy gì ?
    Máu !
    Máu chảy lênh láng khắp con đường mòn đầy sỏi cát ,
    Con đường đầy sỏi cát ấy , khô cằn ấy giờ đã có thêm một con suối , có thêm hàng chục con suối ngoằn ngèo chảy ọch ạch ,
    Con suối bằng máu , máu tươi nóng hổi và tanh tưởi .
    Bụi !
    Cát bụi bay mù mịt ,
    Người !
    Người người đang chạy trong cát bụi , giày xéo lên nhau mà chạy ,
    Người người thân thể dính đầy máu chạy bì bỏm trên dòng suối máu , tắm trong máu , đỏ lòm như máu .
    Hàn Phong như hóa đá , như đông thành băng .
    Y bắt đầu thấy sợ hãi , bắt đầu thấy tuyệt vọng , những người đi phía trước đã bị giết rồi sao ? Họ đã bị con thú man rợ ấy xé xác nghiền nát ra thành từng mảnh rồi sao ? Và cái số phận đau đớn đầy chết chóc ấy sẽ nhanh chóng đến với mình sao ? Y muốn quay đầu lại , y muốn chạy khỏi nơi đây chạy càng xa càng tốt , chỉ cần bảo toàn được cái tính mạng nhỏ nhoi của y , y phải chạy khỏi cái nơi đầy máu tanh và chết chóc này !
    Y quay đầu lại , y run run bước chân về phía trước …
    Đột nhiên y dừng lại , thân hình đã không còn run rẩy nữa .
    Y quay đầu lại , ánh mắt y lóe lên một tia sáng lung linh thanh khiết , ánh mắt y đảo liên hồi như đang tìm kiếm gì đó .
    Y tìm kiếm gì ?
    Bóng hình mỏng manh như cành đào , lung linh dễ vỡ như mảnh thủy tinh rực rỡ .
    Chiếc áo choàng trùm đầu tím ngắt như hoàng hôn buồn vời vợi như ánh sao rơi nơi ánh trăng tàn lung linh huyền ảo .
    Là nàng !
    Y đang tìm nàng !
    Nàng đi giữa đoàn người , nàng có thể gặp nguy hiểm ,
    Y có thể gặp nguy hiểm nhưng nàng không thể gặp nguy hiểm , tuyệt đối không !
    Y có thể chết nhưng nàng không thể chết , ngàn vạn lần cũng không được !
    Nếu nàng có gặp nguy hiểm thì y sẽ gánh vác phần nguy hiểm ấy cho nàng , tuyệt đối y sẽ gánh vác !
    Nếu nàng có phải chết thì y sẽ chết , chết thay cho nàng , dù có ngàn vạn lần cũng vậy , dù có chết ngàn vạn lần y vẫn chết , dù có ngàn vạn lần vẫn vậy !
    Nên , y đã lao lên ,
    Lao về phía trước , phía của máu tanh và chết chóc ,
    Lao lên để nhận lấy sự nguy hiểm của nàng
    Lao lên để chết thay cho nàng .
    Một tiếng thét thê lương ai oán vang lên , xé toạc vòm trời âm u cây rừng , xé toạc chút ánh sáng le lói chiếu trên tán lá héo úa , xé tan cát bụi mờ mịt giăng giăng , xé tan màn máu tanh nhuốm đỏ cả mặt đất lẫn bầu trời tàn lụi …
    Tim Hàn Phong Vận như nấc lên , như la hét trong lồng ngực … một nỗi sợ không tên len lỏi vào sâu trong tâm can vào tận trong xương tủy của y , không lẽ tiếng thét đó là của nàng ? Sao tiếng thét ấy lại thê lương chất chứa nỗi niềm khắc khoải khôn nguôi đến vậy ? Không lẽ nàng đã gặp chuyện gì sao ? Không ! Không thể như vậy được ! Tuyệt đối không được !
    Y lại lao lên , tất cả sức lực trong thân thể gầy còm của y lúc này chỉ dùng để chạy , chạy càng nhanh càng tốt , không chạy được cũng phải chạy …
    Vì nàng đang ở phía trước , phía trước thôi …
    Y lao vào màn cát bụi đen ngòm tanh tưởi ,
    Màn cát bụi đen ngòm tan ra , tan ra thật nhanh như màn sương buổi sớm gặp ánh thái dương ấm áp .
    Hàn Phong Vận đột nhiên dừng lại , y thấy mình không cần phải tiến thêm bước nào nữa ,
    Vì chiếc áo choàng màu tím vẫn như vậy , không một vết xước , vì nàng vẫn như vậy , không một chút tổn thương nào cả …
    … trong vòng tay một người khác , một chiếc áo choàng tím khác , bám đầy bụi và vương lại một chút máu đỏ rực rỡ .
    Và vì … mười hai gã bảo tiêu .
    Mười hai gã bảo tiêu vẫn như cũ , vẫn âm trầm băng lãnh ,
    Mười hai gã bảo tiêu , mười hai thanh bảo kiếm ,
    Mười hai thanh bảo kiếm , trước giờ rất ít khi được rút ra khỏi vỏ nhưng giờ chúng đã được rút ra khỏi vỏ rồi không những được rút ra khỏi vỏ mà còn tỏa ra ánh sáng xanh lục rực rỡ , rực rỡ như ánh mặt trời .
    Trước mũi mỗi thanh kiếm đều có một vòng tròn , mỗi vòng tròn đều tỏa ánh sáng xanh lục rực rỡ , trong vòng tròn lớn có thêm một vòng tròn nhỏ , cả hai vòng tròn đều xoay tròn , càng xoay tròn lại càng tỏa ra ánh sáng lấp lánh . Ở trong vòng tròn lớn lại có hàng trăm ấn tự kì dị như cổ văn chạy loằng ngoằng ánh sáng xanh lục lấp lánh chạy dọc các ấn tự còn trong vòng tròn nhỏ lại có một kí tự cổ quái nhưng cực kì đơn giàn có phần trừu trượng tượng trưng cho cái gì đó , mỗi một bảo tiêu đều có một kí tự khác nhau nhưng cũng có vài người lại giống nhau , giống nhau đến kì lạ .
    Mười hai gã bảo tiêu , từ khi bắt đầu khởi hành thì bốn người ở đầu đoàn người nô lệ , bốn người ở giữa đoàn người nô lệ , bốn người ở cuối đoàn người nô lệ …nhưng giờ thì
    Cả mười hai gã bảo tiêu , tất cả mười hai gã đều đang ở cùng một chỗ , ở cùng một chỗ chỉ trong chốc lát , chỉ trong một nháy mắt , chỉ trong một sát na , không những thể giờ đây họ còn tràn ngập trong ánh sáng , ánh sáng màu xanh lục rực rỡ …
    Ánh sáng màu xanh lục rực rỡ hóa thành muôn ngàn kiếm quang kiếm ảnh vần vũ trên bầu trời bạo tàn bạo lệ , xé toạc cả vòm trời đỏ rực màu máu tươi tanh tưởi ,
    Ánh sáng màu xanh lục rực rỡ như ánh trăng khuyết tàn mỏng manh trên bầu trời lúc giữa trưa kì dị huyền ảo , như ánh cầu vồng xanh lục vắt ngang qua bầu trời khi mưa vừa chớm tàn mỏng manh và tàn nhẫn , xé rách cả bầu trời đục ngầu , xé tan cả nỗi sợ hãi đang không ngừng gặm nhấm tâm trí mỗi người .
    Là Ma Pháp !
    Là Ma Pháp của Thiên Quốc !
    Mười hai gã bảo tiêu đang sử dụng Ma Pháp của Thiên Quốc !
    Rực rỡ , diễm lệ và vô cùng tàn nhẫn !
    Nhưng điều đó không phải là điều khiến Hàn Phong Vận kinh ngạc , điều khiến y kinh ngạc chính là thứ dưới chân mười hai gã bảo tiêu ...
    Băng Xỉ Ma Thú ,
    Là Băng Xỉ Ma Thú !
    Nó mới là thứ khiến y phải ngạc nhiên , phải kinh sợ , phải dừng lại .
    Vì Băng Xỉ Ma Thú đã không còn là Băng Xỉ Ma Thú nữa , Băng Xỉ Ma Thú đương nhiên phải là Băng Xỉ Ma Thú sao lại không phải là Băng Xỉ Ma Thú được ? Đơn giản vì Băng Xỉ Ma Thú đã không còn như xưa nữa .
    Băng Xỉ Ma Thú trước giờ có một thân thể băng giá cứng hơn cả sắt thép , binh khí tầm thường không thể tổn hại được gì dù chỉ là một vết trầy xước nhưng giờ đây nó loang lổ lỗ chỗ tựa như một tảng băng bị đập phá để lại hàng trăm lỗ sâu hoắm .
    Băng Xỉ Ma Thú trước giờ luôn khát máu đến điên cuồng , luôn giết người uống máu , uống đến khi nào máu cạn sạch thì thôi . Hôm nay có rất nhiều máu , máu nhiều đến mức chảy thành suối , muôn ngàn dòng suối đỏ rực màu máu nhưng nó không uống chút máu nào cả dù chỉ là một giọt vì … máu đó là của nó , của chính nó . Dù là một con thú ngu đần nhất cũng không uống máu của chính mình .
    Băng Xỉ Ma Thú nằm đó , nằm trên vũng máu của chính mình , hơi thể mệt nhọc , từ những lỗ sâu hoắm trên người nó tuôn trào những dòng suối máu , chảy mãi không ngừng tựa như bất tận .
    Mười hai gã bảo tiêu , không ngừng bay lượn tựa như cánh chim trời chao đảo tựa ánh mây , không ngừng tế khởi kiếm quang kiếm mang sặc sỡ kinh diễm muôn phần , kiếm quang kiếm mang tựa có linh tính không ngừng đâm chém vào cơ thể loang lổ tàn tạ của Băng Xỉ Ma Thú như một con quái thú muốn bổ Băng Xỉ Ma Thú thành muôn ngàn khúc , muốn nghiền nát Băng Xỉ Ma Thú thành muôn vạn mảnh .
    Tàn độc như Ác Ma , vô tình như Quỷ Dữ !
    Hàn Phong Vận tuy chứng kiến cảnh tượng tàn khốc hãi hùng đến rợn người nhưng y vẫn thở phào , thở phào trong nỗi vui mừng , trước giờ y chưa hề có nỗi vui mừng như hôm nay , có lẽ chỉ hôm nay y mới vui mừng đến vậy . Ma Thú bị hạ cũng có nghĩa là chẳng ai bị hại cả , chẳng ai bị nghiền nát xé xác ra từng mảnh cả và quan trọng nhất là … chiếc áo choàng màu tím ấy , là nàng , nàng vẫn bình an , nàng chưa gặp bất kì nguy hiểm gì cả .
    Chỉ cần nàng không việc gì là y đã vui mừng rồi .
    « Ghê gớm thật , chỉ có mười hai người mà có thể hạ con Ma Thú xấu xí ấy rồi . »
    Hàn Phong Vận giật mình , quay lưng lại thì đã thấy Tiểu Linh Nhi đứng đó rồi , hai tay ôm mặt như sợ lắm ấy . Y chưa kịp mở miệng thì Tiểu Linh Nhi đã nói tiếp :
    « Mà hình như họ là Ma Kiếm Sĩ thì phải . Hèn gì … »
    Hàn Phong Vận đột nhiên ngắt lời :
    « Ma Kiếm Sĩ sao ? »
    Tiểu Linh Nhi gật gật đầu , nhoẻn miệng cười :
    « Hì , đúng rồi huynh à . Kiếm Sĩ là cấp bậc thấp nhất trong xã hội hiện nay , họ chỉ luyện kiếm thuật với các chiêu thức kiếm pháp uy lực thường không lớn lắm chỉ đủ đối phó với người bình thường ngoài ra còn có một số người luyện thêm một loại sức mạnh khác gọi là nội công hỗ trợ kiếm thuật uy lực có tăng lên nhưng so với Pháp Sư và Kị Sĩ thì còn kém xa . Còn Pháp Sư lại tu luyện các loại Ma Pháp Pháp Thuật với các câu thần chú ấn tự từ xa xưa ,có uy lực lẫn sức công phá cao hơn hẳn Kiếm Sĩ , địa vị của Pháp Sư thuộc hàng trung lưu của xã hội . Ma Kiếm Sĩ là sự kết hợp giữa Pháp Sư và Kiếm Sĩ , giữa kiếm thuật và pháp thuật , dùng kiếm để thi triển Ma Pháp , cả uy lực lẫn sức công phá đều đạt đến giới hạn của Ma Pháp và kiếm thuật vượt trên cả Pháp Sư và Kiếm Sĩ nhưng vẫn kém hơn Kỵ Sĩ … Tuy nhiên về địa vị mà nói Ma Kiếm Sĩ vẫn thuộc vào hàng hạ lưu trong xã hội . »
    Hàn Phong Vận nhíu mày , thần sắc có vẻ kì lạ :
    « Ừm thì ra là vậy , nhưng tại sao Ma Kiếm Sĩ lợi hại hơn Pháp Sư nhưng địa vị vẫn như Kiếm Sĩ chứ ? không phải địa vị của các thành phần Đấu chiến sĩ dựa vào sức mạnh hay sao ? »
    Tiểu Linh Nhi mỉm cười tiếp lời y :
    « Đúng là địa vị các Đấu chiến sĩ ( bao gồm Kiếm Sĩ , Pháp Sư và Kỵ Sĩ ) dựa vào sức mạnh chỉ là … Ma Kiếm Sĩ dù thực lực hơn hẳn Kiếm Sĩ và Pháp Sư nhưng thân phận thực sự của Ma Kiếm Sĩ vẫn là Kiếm Sĩ , từ xưa đến nay trong mắt giới quý tộc và trong mắt của cả xã hội Kiếm Sĩ chẳng khác nào nô lệ cả , đó vốn là định kiến của xã hội từ xưa đến nay , trước giờ vốn là vậy rồi . »
    Nói rồi lại thở dài , dáng vẻ nhìn như già thêm cả chục tuổi .
    Hàn Phong Vận mím môi như để khỏi bật cười trước dáng vẻ bà cụ non của Tiểu Linh Nhi , y gật gật đầu :
    « Ra là vậy à , xem ra Linh Nhi muội biết nhiều thứ quá nhỉ ? »
    Tiểu Linh Nhi như có chút gì đó không tự nhiên , nàng chu môi ra rồi lè lưỡi :
    « Cũng không có gì nhiều đâu a , chỉ là lúc trước muội có học qua một số kiến thức căn bản thôi mà . »
    Hàn Phong Vận không để ý lắm đến thái độ có phần gượng gạo của Tiểu Linh Nhi , thứ làm y chú ý hiện giờ là mười hai gã bảo tiêu .
    Mười hai gã bảo tiêu , không … đúng hơn là chín gã bảo tiêu ,
    Ba gã bảo tiêu , nằm đó , trong vũng máu đỏ tươi , trên dòng suối máu đỏ thẫm …
    Họ nằm đó , im lìm …
    Họ , thân thể bị xé ra rồi bị nghiền nát …
    Nghiền nát thành từng mảnh …
    Những kẻ bảo vệ tính mạng của người khác , ngay cả chết …
    Cũng không toàn thây .
    Chín gã bảo tiêu , đã hạ xuống đất , dẫm bì bõm lên dòng suối máu .
    Gã đứng đầu nhìn về phía chủ đoàn buôn , gã không thèm nhìn ba gã bảo tiêu nằm dưới đất dù chỉ là một cái liếc xéo . Y cất tiếng nói , giọng vẫn âm trầm như cũ :
    « Ông chủ , con Ma Thú này … có cần phải giết chết luôn không ? »
    Chủ đoàn buôn giương ánh mắt âm u nhìn con Ma Thú đang thoi thóp trên nền đất đầy máu , trên gương mặt của hắn vẫn không lộ vẻ gì cả , lo âu , hoang hỉ , nhẹ nhõm , thèm khát , phẫn nộ , không có gì cả … Đơn giản là sự tĩnh lặng đến rợn người . Hắn gật đầu , đơn giản là chỉ gật đầu một cái .
    Chín gã bảo tiêu cũng gật đầu , chín cái gật đầu .
    Một cái gật đầu , là một lần con Ma Thú phải chết .
    Chín cái gật đầu , là chín lần con Ma Thú phải chết .
    « Dừng lại ! Không được giết nó ! »
    Một tiếng thét vang lên , mỏng manh như tiếng thủy tinh nứt vỡ , trong trẻo như ánh trăng ngâm nga .
    Tiếng thét này rất quen thuộc .
    Một bóng dáng nhỏ nhắn đứng chặn trước Băng Xỉ Ma Thú , mỏng manh như ánh trăng dưới nước tưởng chừng chạm nhẹ là vỡ tan ra .
    Bóng dáng này cũng rất quen thuộc .
    Hàn Phong Vận và Tiểu Linh Nhi kinh ngạc đến nỗi không thốt nên lời , dường như điều này cả hai không thể tiếp nhận nổi .
    Bốn trong chín gã bảo tiêu cũng trố mắt ra , ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên đến cực độ .
    Vì tiếng thét ấy …
    Bóng dáng ấy …
    Là Phù Dung Minh Nguyệt !
    Phù Dung Minh Nguyệt trắng trẻo hồng hào đang đứng trước mặt họ , thân thể nguyên vẹn hình người ngay cả một chiếc lá cây cũng không có .
    Tiểu Linh Nhi kinh ngạc đến nỗi nói năng cũng ấp úng không thôi :
    « K … không … thể … không thể nào … trúng … phải … Thụ Mộc Phù .. nhưng …mà sao… vẫn có thể … chạy … nhảy bình thường … như … vậy được ? »
    Hàn Phong Vận không biết nói gì ngoài gật đầu cả .
    Một gã bảo tiêu lau lau thanh bảo kiếm rồi cất tiếng , như trả lời câu hỏi vô thức của Tiểu Linh Nhi :
    « Thụ Mộc Phù sao ? Hình như cô bé đó đã đến ngày thứ ba rồi thì phải nhưng bây giờ … Thụ Mộc Phù đã biến mất … »
    Gã như lặng người đi …Thụ Mộc Phù biến mất sao ?
    Thụ Mộc Phù bị hóa giải sao ?
    Đó là vốn chuyện không thể !
    Đó là vốn chuyện không tưởng !
    Tiểu Linh Nhi cất tiến , giọng nói có phần mạch lạc hơn trước :
    « Thụ Mộc Phù bị hóa giải sao ? Không thể nào ! Cho dù là người có Ma Lực Ma Pháp đạt đến mức Chung Cực lực lượng hay kẻ đã thi triển Ma Pháp Thụ Mộc Phù này ra tay chữa trị thì cũng không thể hóa giải được hoàn toàn chứ đừng nói là làm Thụ Mộc Phù biến mất . Trừ phi Quốc Vương Ma Quốc hay Phật Tổ Như Lai ra mặt thì mới có thể hóa giải hoàn toàn được … Chuyện này … quả thực … »
    « Hầy … »
    Một tiếng nói khác vang lên sau lưng mọi người , chậm chạp như cơn gió mùa hạ nhẹ nhàng chậm rãi .
    Giọng nói cũng rất quen thuộc ,
    Giọng nói đó đương nhiên là của nó , Vương Tiểu Hổ !
    Vương Tiểu Hổ gân cổ lên gào :
    « Hầy … Mấy người có bị điếc không đấy hả ? Ta đã nói muội ấy không bị bệnh gì cả mà , Thụ Mộc Phù là cái quái gì chứ ? Vớ vẩn ! »
    Ánh mắt của Vương Tiểu Hổ vẫn đục ngầu như xưa nhưng trong cái đống đục ngầu hỗn độn ấy lóe lên một tia sáng xanh lè tím ngắt . Trên trán của nó lại lấm tấm mồ hôi , một giọt mồ hôi mỏng manh đọng lại trên hàng mi cụt lủn của nó … chậm chạp rơi trên nền đất đầy máu .
    Nó chỉ chỉ vào con Ma Thú :
    « Tha cho nó đi , chỉ cần lấy cái sừng cho ta bán lấy tiền là được . »
    Mọi người , đều nhìn vào nó …
    Nhìn nó như một sinh vật lạ .
    Phù Dung Minh Nguyệt lườm nó , chu môi ra :
    « Không được ! Cả sừng cũng không được lấy … không được lấy ! »
    Hàn Phong Vận , Tiểu Linh Nhi và cả chín tên bảo tiêu không một ai để ý đến mấy lời nói của nó và Phù Dung Minh Nguyệt , họ nhìn chòng chọc vào nó , lộ ra vẻ nghi hoặc rồi có ý khẳng định do dự một chút lại nhất quyết phủ định sau đó cả mười một người khuôn mặt méo xệ , có người còn vò đầu bứt tai tựa như sắp phát điên .
    Vương Tiểu Hổ và Phù Dung Minh Nguyệt ngây ra chẳng hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra với mấy người này nữa .
    Tiểu Linh Nhi lộ vẻ nghi hoặc nhìn Vương Tiểu Hổ :
    « Minh Nguyệt muội muội bị trúng Thụ Mộc Phù … Nãy giờ ngươi bế muội ấy suốt không lẽ … »
    Hàn Phong Vận tiếp lời Tiểu Linh Nhi :
    « … Không lẽ đệ đã chữa khỏi Ma Pháp Thụ Mộc Phù cho Minh Nguyệt muội muội … hóa giải hoàn toàn Thụ Mộc Phù … »
    Một gã bảo tiêu lắc lắc đầu tiếp lời Hàn Phong Vận :
    « Không thể , không thể nào … với một tên lưu manh đường phố chỉ giỏi phá hoại như ngươi thì không thể nào có chuyện đó … »
    Một gã bảo tiêu khác vò đầu bứt tai tiếp lời :
    « Nhưng nếu không phải ngươi làm thì ai đã làm … ruốc cuộc người đã làm gì cô bé đó hả ? »
    Tiểu Linh Nhi lại lên tiếng , chấm dứt màn độc diễn của cả mười một người:
    « Vương Tiểu Hổ … Ngươi đúng là làm người khác tức chết mà ! »
    Vương Tiểu Hổ nhún vai , chẳng biết nói gì cả ngoài một câu:
    « Hầy … »
    Gã thủ lĩnh chín bảo tiêu quay sang phía Phù Dung Minh Nguyệt , giọng nói trở nên lạnh băng :
    « Cô bé , tốt nhất cô bé nên tránh xa con Ma Thú này một chút . Nó nhất định phải chết , cô bé cứ đứng gần con Ma Thú này thì e rằng … cô bé và nó … »
    Hàn Phong Vận bỏ qua nghi vấn Thụ Mộc Phù , y lập tức lao lên đứng chắn trước mặt gã thủ lĩnh bảo tiêu . Giọng nói của y đã có phần lạnh lẽo :
    « Bảo tiêu huynh , Vận ta thấy huynh nên tha chết cho con Ma Thú này đi cho dù nó có sống tiếp thì e rằng cũng không sống tiếp được . Còn Minh Nguyệt muội muội chỉ là có lòng tốt thôi không cần phải lôi muội ấy vào … »
    Tiểu Linh Nhi cũng chen vào :
    « Huynh ấy nói đúng rồi đó , mấy người có cần khắt khe như vậy không . Băng Xỉ Ma Thú mất một lượng máu lớn như vậy sao có thể sống tiếp cơ chứ ? … Hứ ! »
    Vương Tiểu Hổ chỉ nói một câu , một câu duy nhất :
    « Hầy .. »
    Gã thủ lĩnh bảo tiêu vẫn cái giọng âm trầm lạnh băng :
    « Ông chủ đã ra lệnh , Băng Xỉ Ma Thú nhất định phải chết ! Còn những ai ngăn cản … nhất định cũng phải chết ! »
    Phù Dung Minh Nguyệt mím môi , vẫn dang tay đứng chắn trước Băng Xỉ Ma Thú .
    Hàn Phong Vận và Tiểu Linh Nhi đứng chắn trước gã thủ lĩnh bảo tiêu , ánh mắt kiên định ngay cả một chút lo âu thoáng qua cũng không có .
    Vương Tiểu Hổ lại « Hầy … » , nó ngắt một cọng cỏ gặm vu vơ , ánh mắt lo đễnh tựa như đang chờ đợi thứ gì đó …
    Thứ gì đó sắp xảy ra …
    « Dừng tay lại , tha cho Băng Xỉ Ma Thú đi . »
    Một giọng nói vang lên , lạnh lẽo , thật lạnh lẽo như một tảng băng lạnh lẽo trên một cánh đồng băng , cánh đồng băng trắng xóa, lạnh lẽo , cô độc một tảng băng , lạnh lẽo đến lạnh người .
    Vương Tiểu Hổ mỉm cười :
    « Đến rồi ….. »
    Một chiếc áo choàng tím ngắt như ánh trăng xanh xanh hòa lẫn vào hoàng hôn đo đỏ lạnh ngắt đìu hiu .
    Một con người lạnh lẽo , thật lạnh lẽo như cánh đồng băng ,
    Cánh đồng băng lạnh lẽo tang thương .
    Hàn Phong Vận nhìn chiếc áo ấy , con người ấy , ánh mắt lộ vẻ kì quặc .
    Là y , người lúc nào cũng đi bên cạnh nàng , lạnh lùng thần bí .
    Y lên tiếng , tất cả đều im lặng . Tất cả !
    Sáu mươi bảy con người , tất cả đều im lặng . Tất cả !
    Cây cối chim chóc thú rừng , tất cả đều im lặng . Tất cả !
    Chín gã bảo tiêu và Băng Xỉ Ma Thú , tất cả đều im lặng . Tất cả !
    Vòm trời đỏ lòm như máu bị xé toạc lộ ra ánh xanh rì , mặt đất ẩm ướt máu tanh bị chẻ đôi lộ vẻ khô cằn đến cực độ , tất cả đều im lặng . Tất cả !
    Tất cả , thật tĩnh lặng !
    Gã thủ lĩnh bảo tiêu nhìn về phía chủ đoàn chủ đoàn buôn , như chờ đợi ý kiến của ông ta .
    Chủ đoàn buôn im lặng rồi gật đầu , đơn giản chỉ là một cái gật đầu , như thể đồng ý .
    Gã thủ lĩnh bảo tiêu cũng gật đầu , như thể cũng đồng ý .
    Gã quay về phía bọn Hàn Phong Vận , ánh mắt vẻ gì đó rất khó hiểu có chút mỉm cười lại có chút bất nhẫn :
    « Nó được tha ! »
    Gã rất ít khi nói , dù có nói gã cũng nói rất ít ,
    Chính vì vậy nên gã mới là thủ lĩnh .
    Thủ lĩnh không nhất thiết phải nói nhiều , chỉ cần mạnh hơn kẻ khác một chút , thông minh hơn kẻ khác một chút và hiểu chuyện hơn kẻ khác một chút , tất có thể trèo lên đầu kẻ khác .
    Gã phân bổ lại mấy gã bảo tiêu , đi đầu đoàn người ba người , đi giữa đoàn người ba người , đi cuối đoàn người ba người và ra lệnh cho tất cả đi tiếp , đi tiếp như chưa hề có chuyện gì ,
    Đoàn người đi qua Băng Xỉ Ma Thú còn đang thoi thóp ,
    Như chưa hề có chuyện gì .
    Đoàn người đi qua ba cái xác ba gã bảo tiêu trong vũng máu ,
    Như chưa hề có chuyện gì .
    Phù Dung Minh Nguyệt ngồi bên Băng Xỉ Ma Thú , ánh mắt lộ vẻ thương cảm , Minh Nguyệt xoa xoa vào cái vào cái sừng màu vàng đã hoen ố màu máu , nàng nói khẽ vào tai nó :
    « Đừng lo , ngươi sẽ mau chóng khỏe lại thôi ! Hỡi đứa con của sự Băng Giá ! »
    Từ bàn tay của Minh Nguyệt phát ra ánh sáng màu xanh lục , nhẹ nhàng ấm áp phủ lên chiếc sừng , chiếc sừng như được thanh tẩy từ từ sáng lên , ánh sáng rực rỡ vàng óng .
    Từ dưới đất , những chồi non mơn mởn mọc lên , những chồi non ấy tắm trong máu trở nên đỏ rực kì lạ . Các chồi non trong phút chốc đã trở thành các dây leo chằng chịt quấn chặt lấy Băng Xỉ Ma Thú , tỏa ra ánh sáng xanh lục dịu dàng ấm áp .
    Vương Tiểu Hổ ngậm lấy nhành cỏ , bước lại gần Minh Nguyệt :
    « Đi thôi nào Nguyệt muội , không nhanh lên là mất mạng như chơi đó … Mọi người đã đi hết rồi kìa ! »
    Phù Dung Minh Nguyệt ngước nhìn Vương Tiểu Hổ :
    « Vâng ạ , sắp xong rồi … muội đi ngay đây ! »
    Rồi nàng quay lại phía Băng Xỉ Ma Thú , mỉm cười , nụ cười của vầng trăng :
    « Tạm biệt , Ta đi đây ! »
    Băng Xỉ Ma Thú nằm bất động giữa đám dây leo đỏ rực , nó nhìn Phù Dung Minh Nguyệt , cái nhìn tựa như mơ hồ …
    Nó gật đầu , chỉ là một cái gật đầu …
    Chỉ là một cái gật đầu nhưng vạn lời khó nói hết được …
    Trong đôi mắt đỏ rực như máu của nó , như có thêm một vầng trăng xanh ngắt long lanh …
    Từ trong đôi mắt ấy , vầng trăng ấy , chảy ra một dòng lệ xanh lung linh như vòm trời cao phủ lên mặt hồ thu …
    … Xanh ngắt như vầng trăng .
    Phù Dung Minh Nguyệt mỉm cười , nụ cười xanh ngắt như vầng trăng .

    Tiểu Linh Nhi nhanh tay dắt Phù Dung Minh Nguyệt đi trước , như sợ Vương Tiểu Hổ sẽ lại bế nàng ấy tiếp .
    Vương Tiểu Hổ lại « Hầy … » rồi bước theo cả hai .
    Hàn Phong Vận và ba gã bảo tiêu đi cuối cùng .
    Hàn Phong Vận thong thả bước đi .
    Hàn Phong Vận thong dong ngước nhìn .
    Hàn Phong Vận nhìn Băng Xỉ Ma Thú .
    Y bất giác giật mình , bất giác dừng lại .
    Trong ánh mắt đỏ ngầu như máu ấy , đôi mắt vừa có thêm vầng trăng xanh ngắt ấy …
    Y thấy gì ?
    Thù hận triền miên sát tính bạo tàn khát máu …
    Một cánh đồng băng , lạnh lẽo cô độc nhuốm màu tang thương lẫn mất mát …
    Một cánh đồng băng , hòa lẫn một mảng trăng khuyết pha chút thê lương não nề phả vào bầu trời sao dày dặc ảm đạm u sầu …
    Một cánh đồng băng , khắc khoải ngóng chờ khôn nguôi chìm dần trong ánh mặt trời tuyệt vọng giằng xé đau đớn thống khổ giày vò thân xác …
    Một cánh đồng băng , trắng xóa rực rỡ ấm áp sắc đỏ phủ lên bầu trời chút ráng vàng vô tư lự của hoàng hôn pha trộn chút tinh nghịch trẻ con của mảng trăng treo nơi góc núi lại thêm chút e thẹn giận hờn của ánh sao giấu mình sau đám mây xanh trong buổi đêm ân ái mặn nồng ngất ngây …
    Một cánh đồng băng … Hai cánh đồng băng … Ba cánh đồng băng … hàng trăm cánh đồng băng … hàng ngàn cánh đồng băng …
    … trải dài xa típ tắp … đè lên nhau … hòa lẫn vào nhau … chồng chất vào nhau … che phủ lên nhau … đâm xuyên vào nhau … phá hủy lẫn nhau … đóng băng lẫn nhau …
    Một cánh đồng băng … Hai cánh đồng băng … Ba cánh đồng băng … hàng trăm cánh đồng băng … hàng ngàn cánh đồng băng …
    … hòa quyện vào nhau …. Để rồi vỡ nát … như một tấm gương … vỡ nát … vỡ tan ra … thành một mảnh băng …hai mảnh băng … ba mảng băng … hàng trăm mảnh băng …hàng ngàn mảnh băng … mảnh băng vụn vỡ … như một mảng kí ức vụn vỡ …
    Hàn Phong Vận thở dài .
    Là Đau đớn ?
    Là Thương xót ?
    Là Đồng cảm ?
    Là Vỡ nát ?
    Là Tang thương ?
    Là Nỗi nhớ ?
    Là gì ?
    Hay chỉ là hư vô ?
    Chính Hàn Phong Vận cũng không biết .
    Y lại thở dài , y rất hay thở dài , rất thường xuyên thở dài .

    ………………………………………………………………………

    Trong đôi mắt đỏ rực như máu hòa lẫn một vầng trăng xanh ngắt của Băng Xỉ Ma Thú giờ đây …
    Đã trở nên trắng xóa …
    Trắng xóa như một cánh đồng băng .
    Và trong đôi mắt trắng xóa ấy đã có thêm một dòng lệ …
    Dòng lệ trắng xóa như một cánh đồng băng .
    Nóng hổi .
    …………………………………………………………………………
    Đoàn người nô lệ đã đi xa , xa nơi Băng Xỉ Ma Thú .
    Hàn Phong Vận ngoái nhìn lại , thật thong dong .
    Vạt rừng phía sau lúc trước đã bị Băng Xỉ Ma Thú nghiền nát thành bụi cám nhưng giờ đây … ngay lúc này …
    Đã xanh rì những cây đại thụ vượt tất cả các cây đại thụ khác trong rừng phủ lên nó là các dây leo chằng chịt , những cây đại thụ đó , những sợi dây leo đó đều …
    Đỏ rực như máu .
    ………………………………………………………………………
    Đứng trưa .
    Đoàn người nghỉ chân tại một khoảng rừng bằng phẳng , dưới gốc một cây đại thụ cao sừng sững như một quả đồi .
    Mỗi nô lệ được chín gã bảo tiêu phát một phần ăn gồm một nắm cơm muối , hai miếng thịt khô và một miếng bánh kem sô -cô-la .
    Hàn Phong Vận , Vương Tiểu Hổ , Tiểu Linh Nhi và Phù Dung Minh Nguyệt ngồi trên ba rễ cây quá khổ của cây đại thụ .
    Vương Tiểu Hổ ngồi vắt vẻo một mình trên một cái rễ cây nhô cao nhất . Nó lôi miếng bánh kem ra , mặt mày méo xệ :
    « Có lộn không trời ? Có cả bánh kem sô-cô-la sao ? Lão chủ đoàn buôn đầu óc bị vấn đề gì rồi ! »
    Nói rồi lại nhai ngấu ngiến .
    Hàn Phong Vận ngồi một trước mặt Vương Tiểu Hổ trên cái rễ khác khá nhỏ . Y nhìn về phía đằng xa , rồi mỉm cười .
    Phía đằng xa ấy , chiếc áo choàng tím ngắt ấy ,
    Là nàng !
    Y mỉm cười .
    Mỗi lần nhìn thấy nàng , trái tim y lại rộn lên , như vui sướng , như ca hát trong lồng ngực . Cảm giác vui sướng đến cùng cực .
    Cảm giác ấy như tiếng chim hót vui hát ca ríu rít trên tán lá xanh … tiếng chim lúc này vui mừng đến lạ kì ,
    như mặt trời ấm áp chiếu rọi trên bầu trời trong xanh kia … mặt trời lúc này rực rỡ đến lạ lùng … bầu trời lúc này trong xanh đến lạ thường ,
    Cảm giác ấy như … mầm cây vươn mình đón chút ánh sáng sau những ngày trầm mình trong bóng tối sâu thẳm … như sinh linh bé nhỏ lạc lõng chốn luân hồi tìm được ánh sáng le lói nơi kiếp người bi ai .
    Cảm giác ấy
    Không lẽ là …
    Hàn Phong Vận bất giác thốt lên :
    « Yêu là gì … ? »
    Tiểu Linh Nhi ngồi cùng Phù Dung Minh Nguyệt trên một cái rễ khác bên Hàn Phong Vận , cả hai vừa ăn vừa hồn nhiên đùa vui . Tiểu Linh Nhi quay lại nhìn y :
    « Sao đột nhiên huynh lại hỏi câu đó ? »
    Hàn Phong Vận đỏ mặt gãi gãi đầu :
    « K … Không có gì ! »
    Tiểu Linh Nhi chống cằm điệu bộ có phần suy tư :
    « Yêu là gì ư ? Ưkm … Cái này … Yêu là khi trái tim người ta thổn thức , là khi trái tim người ta đập loạn nhịp đi , là khi người ta nhớ nhung một ai đó suốt đêm , ngóng chờ một ai đó cả ngày , là khi người ta tương tư ai đó , là khi ta muốn ở bên ai đó và ai đó cũng phải ở bên mình suốt ngày , suốt tháng , suốt năm và … ở bên nhau trọn kiếp , mãi mãi không chia xa … Và còn gì nữa thì muội không biết đâu … »
    Tiểu Linh Nhi cúi gằm , mặt đỏ lựng .
    Hàn Phong Vận bật cười , nhìn chằm chằm Tiểu Linh Nhi :
    « Linh Nhi , muội biết nhiều vậy không lẽ muội đã từng yêu ai rồi sao ? Ai mà may mắn như vậy đây ?»
    Tiểu Linh Nhi lại đỏ mặt , ôm mặt lắc đầu ngầy ngậy :
    « Người ta không có … không có mà . »
    Phù Dung Minh Nguyệt cũng ôm mặt thỏ thẻ :
    « Nếu đúng như tỷ nói thì … thì hình như muội đã … đã … yêu rồi thì phải … »
    Hàn Phong Vận và Tiểu Linh Nhi giật mình , Tiểu Linh Nhi lắp bắp cất tiếng :
    « M.. Muội … nói … nói thật chứ ? »
    Phù Dung Minh Nguyệt nhìn về phía đằng xa ấy , rồi vội quay đi .
    Phía đằng xa ấy , chiếc áo choàng tím ngắt vẫn còn vương chút máu ấy ,
    Thật lạnh lẽo , như một cánh đồng băng .
    « Hình … Hình như là … như vậy ! »
    Phù Dung Minh Nguyệt ấp úng trả lời .
    Tiểu Linh Nhi nhìn Phù Dung Minh Nguyệt với ánh mắt dò xét :
    « Nguyệt muội , sao muội lại liếc về phía tên áo tím kia … đừng nói muội với hắn … he he »
    Phù Dung Minh Nguyệt mặt đỏ lựng xua xua tay :
    « Tỷ … tỷ nói bậy bạ gì vậy ? Muội với .. huynh ấy à không phải … là họ … không phải như vậy đâu ! »
    Tiểu Linh Nhi nhướng mày :
    « Muội đang nói cái gì vậy hả ? Thật là … »
    Nàng quay sang Hàn Phong Vận :
    « À mà Vận huynh này , tại sao huynh lại vô cái đoàn buôn thịt người này vậy ? »
    Hàn Phong Vận mỉm cười , nụ cười mà chính y cũng không biết mình đang cười hay đang khóc nữa :
    « Huynh trước đây vốn là nô lệ khai thác đá ở Thần Nhạc Thiên , huynh làm ở đó đã được mười một năm rồi . Cách đây hai ngày ta đang làm việc như thường nhật thì đột nhiên một luồng sáng xanh lục chói chang chụp lên người huynh cuối cùng … huynh ở đây như muội thấy đó . Vài người bạn của huynh trước đây cũng bị bắt cóc như thế này rồi , làm nô lệ rồi lại bị bắt bán làm nô lệ … thật nực cười . Mà dù sao thì làm nô lệ ở Ma Quốc có lẽ vẫn tốt hơn ở Thần Nhạc Thiên … À còn muội thì sao , Tiểu Linh Nhi ? »
    Tiểu Linh Nhi cũng mỉm cười , nụ cười khánh khiết đến lạ kì như ánh nắng mai nhẹ nhàng rực rỡ :
    « Hì hì … Đối với muội mà nói chuyến đi này như là một chuyến du lịch cũng có thể là một sự trải nghiệm … Ừkm … là vậy đó … »
    Hàn Phong Vận và Phù Dung Minh Nguyệt không khỏi kinh ngạc đến ngây người ra , một chuyến buôn nô lệ mà nàng ta coi như một cuộc dạo chơi sao lại không khiến người ta kinh ngạc cho được .
    Tiểu Linh Nhi chun chun mũi , hai tay chống ngang hông :
    « Muội nói có gì sai sao hai người ngây cả ra vậy hả ? Thật là bực mình mà … »
    Rồi quay sang Phù Dung Minh Nguyệt :
    “ Còn muội nữa , sao lại vô cái đoàn buôn này vậy ? Đừng nói với ta là muội bị bắt vô đây luôn nha ! »
    Phù Dung Minh Nguyệt ôm mặt lắc lắc :
    “ Cái này … cái này muội không nói được đâu …”
    Hàn Phong Vận bật cười , y ngước nhìn về phía phía Vương Tiểu Hổ đang nằm vắt vẻo trên cái rễ cây như có thể rớt xuống bất cứ lúc nào . Y cất tiếng :
    “ Hổ đệ , còn đệ vì sao lại bị bắt vô đây vậy ?”
    Vương Tiểu Hổ uể oải trả lời :
    “ Tiền !!! ”
    Lần này thì cả ba người Hàn Phong Vận đều đơ mặt ra . Cả ba ngay cả Vương Tiểu Hổ nói gì cũng không hiểu nổi nữa . Vương Tiểu Hổ nhướng mắt lên , nó tiếp tục nói như hiểu được những gì ba người Hàn Phong Vận đang nghĩ .
    “ Hầy … Chẳng phải Ma Quốc có rất nhiều nhà Giả Kim sao ? Chỉ cần Tiểu Hổ ta học được được Giả Kim Thuật thì khi đó … Há há há … tha hồ mà hốt vàng hốt bạc khỏi phải lang thang đầu đường xó chợ nữa ! Khi đó ta sẽ là quý tộc ! Đại quý tộc !”
    Cả ba người Hàn Phong Vận chỉ biết trợn mắt câm lặng mà chẳng biết phải nói gì nữa . Tiểu Linh Nhi liếc xéo nó , hậm hực quay đi :
    “ Tên điên ! Nói chuyện với ngươi có ngày hộc máu mà chết mất , mi liệu có thoát nổi bọn buôn người này không mà đòi hốt vàng hốt bạc ? Mơ mộng viển vông … Hứ !”
    Hàn Phong Vận dở khóc dở cười , lí do Tiểu Linh Nhi đưa ra đã khó chấp nhận được rồi vậy mà lí do Vương Tiểu Hổ đưa ra lại càng không thể chấp nhận nổi nếu không nói là vọng tưởng có phần thái quá .
    Vương Tiểu Hổ định cự lại thì giọng gã thủ lĩnh đã vang lên , lạnh lẽo mà lại cực kỳ âm vang :
    “ Hết giờ nghỉ chân rồi ! Tiếp tục đi ! ”
    Hàn Phong Vận mỉm cười đứng dậy :
    “ Chuyến đi lại tiếp tục rồi ! ”
    Tiểu Linh Nhi và Phù Dung Minh Nguyệt cũng đứng dậy , cả hai lại bắt đầu cười nói về cái gì đó hãy còn dang dở .
    Vương Tiểu Hổ lăn lăn trên cái rễ cây quá khổ rồi rơi bịch xuống đất , nó cũng mỉm cười :
    “ Đúng vậy , chuyến đi lại tiếp tục rồi ! Mộng đẹp vẫn chưa đến mà ! Hầy … ”
    Đoàn người lại tiếp tục đi , trên con đường xanh rì cỏ cây .
    Con đường xanh rì phía sau đã héo úa , héo úa thành một màu ….
    Màu đen ! Màu của tử vong ! Màu của Địa Ngục !
    Gã thiếu niên được bao trùm bởi một làn hắc khí dày đặc ở Đôn Hoàng Thánh Tộc lúc trước thong thả bước phía sau .
    Y mỉm cười , nụ cười mang hơi thở của Địa Ngục :
    “ Hắc hắc … Cứ đi đi hỡi những con cừu non bé nhỏ , buổi lễ tế thần sắp sửa bắt đầu rồi ! ”
    ………………………………………………………………….......

    Đoàn người vẫn tiếp tục đi .
    Mặt trời rơi thõm xuống đám mây nơi chân trời .
    Tịch Dương .
    Trời đã về chiều rồi !
    Lạnh lẽo thê lương .
    Bọn Hàn Phong Vận bốn người vẫn đi cuối đoàn người , không nhanh không chậm , lững thững trên con đường xanh rì .
    Phù Dung Minh Nguyệt giậm chân rồi bất chợt dừng lại :
    “ Hu hu … Muội đi hết nổi rồi mọi người ơi , muội nằm xuống đây luôn cho rồi ! ”
    Tiểu Linh Nhi với Hàn Phong Vận đang định kéo Phù Dung Minh Nguyệt đứng dậy để đi tiếp thì …
    Cả hai bất chợt dừng lại .
    Đoàn người cũng bất chợt dừng lại .
    Chín gã bảo tiêu cũng bất chợt dừng lại .
    Chỉ vì …
    Tuyết !
    Tuyết rơi rồi !
    Rơi thật nhiều ! Rất nhiều !
    Tuyết phủ lên khu rừng xanh rì .
    Trắng xóa !
    Tuyết phủ lên mái tóc mọi người ,
    Trắng xóa !
    Mùa thu thường không có tuyết , chỉ có gió thu .
    Lúc này là mùa thu ,
    Mùa thu không những có gió lạnh mà còn có tuyết nữa .
    Nên …
    Đoàn người như ngẩn ngơ .
    Đoàn người bất chợt dừng lại .
    Tiểu Linh Nhi đưa tay hứng một bông hoa tuyết , bộ dạng cực kì mừng rỡ :
    « Oa … Là tuyết ! Là tuyết thật nè ! Đẹp quá ! »
    Phù Dung Minh Nguyệt chớp chớp đôi mắt đen láy :
    « Tuyết rơi vào mùa thu sao ? Đẹp quá … Hi hi . »
    Những người khác cũng bắt la hét rồi suýt xoa khen cảnh đẹp , ầm ĩ cả lên , bát nháo cả lên .
    Tuyết rơi , trong phút chốc khu rừng Sâm La rộng lớn đã chìm ngập trong tuyết .
    Vạn vật , trong phút chốc trắng xóa .
    Cảnh vật trong phút chốc trở nên lung linh huyền ảo lạ thường .
    Tuyết , đương nhiên lạnh . Tuyết rơi thật nhiều , đương nhiên phải rất lạnh .
    Nhưng không hiểu sao Hàn Phong Vận lại cảm thấy ấm áp , cực kì ấm áp .
    Trong tâm thức y tuyết dường như rất quen thuộc với y , đem lại cho y một sự ấm áp khó tả . Như một vòng tay của ai đó … nhẹ nhàng ấm áp ôm lấy y …
    Y như chìm dần trong tuyết …. Tuyết trắng cuốn lấy y , cuốn trôi y đến một vùng đất kì lạ … Trắng xóa … Tất cả đều trắng xóa …
    Một giọng nói vang lên …
    « Mừng chàng trở về , phu quân … »
    Ai nói vậy ? Là ai nói vậy ? Sao lại quen thuộc vậy ? Hàn Phong Vận lẩm bẩm vùng dậy bước loạng choạng về phía tiếng nói … rồi y vấp ngã … lăn kềnh ra …
    Y cố gắng ngước đầu lên … Chỉ thấy một bóng hình trắng mỏng manh ẩn hiện trong tuyết trắng … Hình bóng ấy sao lại thân thuộc đến thế ? Sao lại ấm áp đến thế ? …
    Một cảm giác lạnh lẽo từ má truyền khắp toàn thân khiến y bừng tỉnh … khung cảnh ấy , bóng hình ấy , giọng nói ấy , như một giấc mộng … giấc mộng mà y vẫn thường mơ thấy mỗi đêm .
    Một giọng nói vang lên , đương nhiên rất quen thuộc , giọng của Vương Tiểu Hổ :
    “ Huynh làm gì mà đứng thừ người ra vậy hả ? Mơ mộng cái gì đấy ? Đến tuyết đệ ném cũng không thèm tránh nữa … Hầy ! ”
    Hàn Phong Vận nhìn Vương Tiểu Hổ , nó đang vung vẩy một nắm tuyết tròn vo rồi y nhìn lại mình , trên má y còn vương một mảng tuyết cuối cùng y nhìn mọi người , mọi người đang ném tuyết lẫn nhau trông chẳng khác gì một trận chiến đầy tuyết , một số người khác lại đang dùng tuyết nặn vật gì đó tròn tròn khá cổ quái .
    Vương Tiểu Hổ lại lên tiếng :
    “ Sao huynh còn đứng đó ? Đây là một trò chơi mà , huynh lấy tuyết vo tròn lại giống đệ nè rồi cứ thỏa mái ném người khác , ném càng mạnh càng tốt , ném chết người cũng được . Nào , nhập cuộc thôi … Oái ! ”
    Nó chưa nói hết đã trúng bình bịch hai ba nắm tuyết .
    Tiểu Linh Nhi lấy từ Phù Dung Minh Nguyệt hai ba quả cầu tuyết khác , giọng nàng có vẻ bực tức :
    “ Người nói bậy bạ gì vậy hả ? Ném chết người cũng được à ? Vậy ta ném chết ngươi ! Chết nè ! Chết nè ! »
    Vương Tiểu Hổ cười lớn , lách người tránh đi :
    « Ngươi tưởng ta không biết né chắc ? Ta né ! Ta né ! Giờ tới lượt ta ... Ta ném ! Ta ném ! »
    Vương Tiểu Hổ ném một lúc gần chục quả cầu tuyết nhưng nhận lại nguyên mấy chục quả cầu tuyết , nó đành nhắm mắt chịu đòn .
    Phù Dung Minh Nguyệt vừa ném tuyết vừa che miệng cười :
    « Một mình huynh sao địch nổi hai mỹ nhân bọn muội chứ ? Biết điều thì huynh đầu hàng rồi làm bia cho bọn muội ném đi , muội sẽ ném nhẹ thôi ! »
    Vương Tiểu Hổ lăn lăn trên tuyết , nó gào lớn :
    « Đừng hòng dụ dỗ một đại mỹ nam tử tiêu sái tài hoa như ta ! Có chết ta cũng không đầu hàng đâu ! Vận huynh đâu mau cứu đệ ! »
    Hàn Phong Vận bật cười , y cũng gia nhập vòng chiến rồi .
    « Hổ đệ đừng lo , có ta đây ! »
    Cả bốn người ném tuyết loạn cả lên , một lúc sau chẳng phân biệt nổi địch ta nữa , cứ thấy người là quăng tuyết thật cật lực .
    Chỉ trong chốc lát , cả đoàn người đã trở nên hỗn loạn , tuyết bay đầy trời , tuyết cầu cũng bay đầy trời .
    Gã thủ lĩnh bảo tiêu nhíu mày , y từ từ chạm vào đốc kiếm .
    Tám gã bảo tiêu khác cũng từ từ chạm vào đốc kiếm .
    Kiếm của họ rất ít khi rút ra nhưng hễ rút ra tất có đổ máu .
    Chủ đoàn buôn mỉm cười , đơn giản chỉ là một nụ cười nhưng có thể khiến thiên kinh địa liệt . Hắn khoác khoác tay :
    « Hà tất phải giết họ ! »
    Gã thủ lĩnh bảo tiêu gật đầu , tay gã nhanh chóng rời khởi đốc kiếm . Tay tám gã bảo tiêu khác cũng như vậy , không nhanh không chậm .
    Chủ đoàn buôn thong thả nhìn đoàn người rồi cất tiếng :
    « Các ngươi thử nhìn xem , tuyết rơi vào mùa thu thế này không phải rất đẹp sao ? »
    Cả chín gã bảo tiêu cùng gật đầu , đi theo hộ vệ y hơn mười lăm năm đây là lần đầu tiên bọn họ nghe y nói nhiều đến vậy .
    Chủ đoàn buôn thong thả đưa tay hứng lấy một bông tuyết , y mỉm cười nụ cười có vài phần thê lương :
    « Đứa cháu gái của ta cũng rất thích tuyết . »
    Gã thủ lĩnh bảo tiêu cũng mỉm cười , nụ cười có thể khiến thiên sầu địa thảm :
    « Trẻ con đương nhiên rất thích tuyết . »
    Chủ đoàn buôn gật gật đầu :
    « Nhưng cháu ta chưa một lần được thấy tuyết . »
    Gã thủ lĩnh bảo tiêu đã thôi cười :
    « Thiên Quốc có thể không có tuyết nhưng Ma Quốc chắc chắn sẽ có … vả lại nó vẫn còn nhỏ . »
    Chủ đoàn buôn mỉm cười :
    « Cũng đúng , nó chỉ mới có ba tuổi . »
    Y nhìn về phía đoàn người đang hỗn chiến :
    « Có lẽ ta nên cho họ vui chơi thêm chút nữa . »
    Trong cuộc hỗn chiến ấy , Hàn Phong Vận vẫn nhìn về phía đằng xa ấy , phía chiếc áo choàng tím ngắt ấy , là nàng .
    Nàng ngồi đấy , giữa đám hỗn loạn , nàng vẫn ngồi đấy , thong thả đắp tuyết lên hai quả cầu tuyết cao gần thân người , trên quả cầu nhỏ còn vẽ hình mặt người nữa .
    Người thanh niên khoác áo choàng tím bước đến bên cạnh nàng , y cất tiếng , giọng nói lại ấm áp khó tả :
    « Muội lại làm người Tuyết nữa à ? »
    Nàng gật gật đầu .
    Người thanh niên tiếp lời :
    « Muội không chơi ném tuyết sao ? Mọi lần muội thích chơi trò này lắm mà ? »
    Nàng lắc lắc đầu .
    Người thanh niên thở dài , lặng im đứng đó .
    Hàn Phong Vận cũng thở dài , y rất hay thở dài . Liệu mình có nên ném nàng ấy không nhỉ ? Nhưng mình với nàng ấy không quen biết gì mà , ngay cả nói chuyện cũng chưa có nữa ! Y tự nói với mình rồi lại tự mình thở dài . Y rất muốn có thể cùng nàng ném tuyết như thế này , dù có bị ném chết cũng không sao nhưng lỡ làm nàng đau thì sao ? Nhưng lỡ nàng giận y thì sao ? Y lại thở dài …
    « Đành thôi vậy ! »
    Tuyết vẫn rơi .
    Se se lạnh , có chút ấm áp thoang thoảng đâu đây .
    ………………………………………………………………………..
    Tuyết ngừng rơi rồi .
    Trời cũng đã tối rồi .
    Đoàn người nghỉ chân tại một bờ suối , mấy gã bảo tiêu cùng một số thanh niên đi kiếm một ít củi về đốt thành một đám lửa lớn ở trung tâm đoàn người . Còn mấy người nô lệ thì chia thành nhiều nhóm , mỗi nhóm khoảng năm đến mười người mỗi nhóm đều có một đám lửa nhỏ để sưởi ấm qua buổi đêm lạnh lẽo . Nhóm bốn người Hàn Phong Vận ở trên một sườn đồi nhỏ , gần bên họ hai gã bảo tiêu đang đứng gác .
    Vương Tiểu Hổ vừa đến nơi là đã lăn ra ngủ chẳng biết trời trăng mây gió gì nữa . Tiểu Linh Nhi đang ngồi ôm Phù Dung Minh Nguyệt nhìn nó với vẻ hậm hực :
    « Hừ … cái tên này là con trai mà chẳng chịu đi kiếm củi lại còn lăn kềnh ra đó ngủ nữa . Lát nữa ta lấy củi thiêu chết hắn cho rồi ! »
    Phù Dung Minh Nguyệt rúc mình trong lòng Tiểu Linh Nhi thò đầu ra chớp chớp mắt :
    « Sao tỷ ác thế ? Theo muội cứ quăng huynh ấy xuống suối cho huynh ấy chết ngộp là xong , khỏi bị bắt quả tang ! »
    Tiểu Linh Nhi nhướng mày rồi nhéo má Minh Nguyệt :
    « Muội còn ác hơn ta nữa mà còn dám nói sao … Mà suối này cạn lắm , không chết ngộp được đâu ! Theo ta cứ thiêu sống là chắc chắn nhất ! »
    Hàn Phong Vận ngồi bên cạnh dở khóc dở mếu , nghe hai người nói nghe như cứ sắp giết người thật ấy .
    « Thôi nào hai tiểu muội muội … Hai muội đi ngủ đi , trời cũng tối rồi ! »
    Tiểu Linh Nhi và Phù Dung Minh Nguyệt gật gật đầu :
    « Huynh ngủ ngon nha ! Hì hì ! »
    Trời tối rồi .
    Trăng cũng đã lên cao rồi .
    Trăng hôm nay thật tròn , tròn vành vạnh .
    Trăng hôm nay thật sáng , sáng vằng vặc .
    Giữa ánh trăng áy là một bóng người , bóng người như hòa vào ánh trăng , như hóa thành ánh trăng , nhẹ nhàng thanh khiết .
    Là nàng !
    Chiếc áo choàng tím ngắt như hoàng hôn giờ lại trở thành tím thẫm như màn đêm được chút ánh sáng của mặt trăng chiếu sáng .
    Người nàng , cũng tỏa ra ánh sáng , ánh sáng của mặt trăng .
    Nàng đang đứng trên ngọn đồi , một mình , thật đơn côi lạnh lẽo .
    Hàn Phong Vận như ngây ra rồi từ từ bước lên ngọn đồi , y bước thật chậm rãi . Mỗi bước chân sao nghe cõi lòng tê tái ? Tại sao tê tái cả chính y cũng không biết nữa . Kể từ khi gặp nàng y đã không còn hiểu nổi chính mình nữa rồi , tại sao lúc mới gặp nàng tim y lại đập mạnh như vậy dù ngay cả mặt nàng y cũng chưa hề thấy ? Tại sao lúc nào y cũng quan tâm đến nàng như vậy dù ngay cả một cái nhìn y nàng cũng không có ? Tại sao mỗi lần bước đến gần nàng tim y lại đau đớn , đau đến chết đi sống lại ?
    Trong lúc trầm mình suy nghĩ Hàn Phong Vận đã bước đến gần nữ nhân áo tím lúc nào không hay , y chỉ cách nàng có vài ba thước . Thật gần , lần đầu tiên y đứng gần nàng đến vậy .
    Nàng vẫn choàng chiếc áo phủ cả đầu mặt chỉ lộ ra một phần . Nàng đứng đó , ngắm nhìn ánh trăng tựa như suy tư cái gì đó . Nàng suy tư gì mà lại u sầu như thế ? Lại thê lương đến thế ? Có phải nàng đang buồn không ? Có phải vì nàng buồn mà cả ánh trăng cũng nhuốm màu tang thương ? Có phải vì nàng buồn mà vầng trăng cũng muốn bật khóc ?
    Hàn Phong Vận đưa tay sờ ngực , tim y đã không còn đau nữa , không còn nữa . Tim y đang đập , đương nhiên đang đập không những thế còn đập rất nhanh đập rất mạnh đập loạn nhịp cả lên tựa như sắp vỡ ra vỡ ra thành muôn ngàn mảnh , mỗi mảnh đều mang hình bóng của nàng .
    Một cơn gió , một cơn gió thật nhẹ .
    Cuốn bay mũ trùm đầu của nữ nhân áo tím , thật nhẹ .
    Mái tóc đen huyền như bầu trời trời đêm uốn lượn trong gió như dòng suối êm ả chảy róc rách .
    Khuôn mặt của nàng dần dần hiện ra rồi , sáng bừng trong đêm tối . Khuôn mặt nàng , như một vầng trăng , là một vầng trăng , một vầng trăng thứ hai tỏa sáng trên mặt đất soi vào màn đêm nỗi thống khổ khắc khoải của nhân sinh .
    Mặt trăng , cao quý thanh khiết .
    Vốn không thể với tới .
    Vốn không thể chạm vào .
    Vốn không thể sỡ hữu cho riêng mình .
    Hàn Phong Vận nhìn nàng nàng đến ngây dại , đến say mê mụ mị . Y trong vô thức thốt lên :
    « Đẹp quá … »
    Nữ nhân áo tím đang suy tư đột nhiên giật mình , đôi mày cong cong nhướng lên :
    « Ngươi nói cái gì đẹp cơ ? »
    Hàn Phong Vận đang chìm trong tiên cảnh mộng đẹp bị hỏi bất ngờ nên đỏ mặt lúng túng trả lời :
    « K … Không có gì ! Là …là trăng ! Trăng hôm nay đẹp quá , cảnh đêm nay cũng đẹp nữa … còn … còn …ng … người … »
    Nàng giương đôi mắt tròn trĩnh long lanh lên nhìn y rồi bực bội chu môi ra :
    « Ngươi nói lung tung gì vậy hả ? Ngươi bị cà lăm à ? »
    Nói rồi nàng vội vã bước trở về chỗ của mình , đại ca của nàng đã từng dặn tuyệt đối không được nói chuyện với người lạ . Hàn Phong Vận đối với nàng là một người xa la , cực kỳ xa lạ . Nhưng không hiểu tại sao nàng lại nói chuyện với y nữa .
    Nhìn bóng nàng dần dần rời xa , đầu óc Hàn Phong như loạn cả lên như quay cuồng cả lên . Y không biết mình nên làm sao cả , y không biết , thực sự không biết .
    Bóng nàng sắp khuất xa rồi , sắp khuất xa rồi , khuất xa rồi , có thể sau hôm nay sẽ khuất xa khỏi y mãi mãi , mãi mãi .
    Khi Hàn Phong Vận vẫn đang chần chừ do dự thì một giọng nói vang lên bên tai y , giọng nói quen thuộc tựa như giọng của chính bản thân y :
    « Hàn Phong Vận ơi là Hàn Phong Vận , giờ không nói thì còn đợi đến đến bao giờ ? »
    Hàn Phong gom hết dũng khí , nắm chặt tay lại rồi đột nhiên cất tiếng :
    « Khoan đã ! »
    Nữ nhân áo tím dừng lại , nàng chần chừ một chút rồi khẽ thốt :
    « Ngươi … ngươi còn việc gì muốn nói nữa sao ? »
    Hàn Phong Vận nghe thế dũng khí tiêu tan hết , ấp úng trả lời :
    « À … ờ … »
    Nữ nhân áo tím ngây người nhìn y :
    « Ngươi sao thế ? Hết cà lăm giờ câm luôn à ? »
    Hàn Phong Vận đột nhiên mỉm cười , trước giờ y không hay cười lắm , không thường cười lắm . Giờ y đang cười , cười rất tươi :
    « Nàng tên là gì ? »
    …………………………………………………………………………

    Dưới chân đồi .
    Tiểu Linh Nhi đột nhiên tỉnh giấc , vừa tỉnh giấc nàng đã dáo dác nhìn xung quanh :
    « Sao mọi người đâu mất hết rồi ? Dám bỏ ta ở một mình sao … Hu hu … »
    …………………………………………………………………………
    Cách ngọn đồi gần chục trượng , trong rừng cây um tùm .
    Phù Dung Minh Nguyệt đứng bên một gốc cây .
    Bên cạnh cô bé là nam nhân áo tím thần bí , y cất tiếng , giọng nói lạnh lẽo băng tuyết nhưng lại vô cùng ấm áp :
    « Minh Nguyệt , muội định trốn ta đến bao giờ nữa hả ? Mau theo ta về đi mà từ giờ trở đi tốt nhất muội nên đi bên ta không nên đi theo cái đám ô hợp đó nữa . »
    Phù Dung Minh Nguyệt giận dỗi quay mặt bỏ đi :
    « Muội không theo ca về cái nơi đó nữa đâu , ca đừng hòng ép được muội ! Hơn nữa họ không phải là cái đám ô hợp , họ là bạn bè của muội ! »
    Nam nhân áo tím nắm tay cô bé lại :
    « Muội muội , bọn chúng chẳng tốt đẹp gì đâu . Nghe ta , đừng đi theo cái đám ô hợp đó nữa ! »
    Phù Dung Minh Nguyệt giật tay ra khỏi tay y , giật thật mạnh :
    « Muội vẫn cứ đi theo đấy , ca làm gì được muội ? »
    Nam nhân áo tím giơ tay phải lên , dường như y đã phẫn nộ :
    « Muội … »
    Phù Dung Minh Nguyệt đưa tay ôm mặt . Nam nhân áo đen thấy vậy cũng từ từ hạ tay xuống , y đang định cất tiếng thì một giọng nói đã vang lên . Giọng nói như vẫn còn ngái ngủ , giọng nói của Vương Tiểu Hổ :
    « Muội ấy đã không muốn hà tất ngươi phải ép làm gì ? »
    Vương Tiểu Hổ từ một lùm cây chui ra , nó đứng chắn vào giữa hai người . Bộ dạng vẫn còn ngái ngủ .
    Nam nhân áo tím giương đôi mày sắc nhọn như lưỡi đao lên , ánh mắt lan tỏa chút sát khí :
    « Đây không phải chuyện của ngươi , tốt nhất ngươi nên tránh sang một bên … »
    Vương Tiểu Hổ còn chưa kịp trả lời thì Phù Dung Minh Nguyệt đã kéo nó đi , kéo đi thật nhanh . Chỉ trong nháy mắt cả hai đã rời khỏi khu rừng ra chỗ bờ suối , nam nhân áo tím cũng không đuổi theo , y đứng lặng lẽ ở đó rồi thở dài .
    Vương Tiểu Hổ bực bội giật tay ra rồi bước lên phía trước :
    « Hầy … Ta chưa kịp nói gì mà thật là … tên đó là gì của muội ? »
    Phù Dung Minh Nguyệt cúi đầu :
    « Chuyện đó … chuyện đó không liên can gì tới huynh đâu ! »
    Vương Tiểu Hổ nhíu mày rồi đột nhiên mỉm cười :
    « Hầy … Vậy à ? Vậy thì ta không cần quan tâm nữa rồi … Xem ra … »
    Nó ngước nhìn ánh trăng :
    « … Tên đó cũng không đến nỗi nào ! »
    ……………………………………………………………………………………………………………………………………………………
    Nàng tên là gì ?
    Nữ nhân áo tím cúi gằm mặt :
    « Tại … Tại sao ngươi lại hỏi vậy ? Ta với ngươi không có quen biết gì mà ? »
    Hàn Phong Vận ngớ người ra , gãi gãi đầu mà không biết nói sao cho phải :
    « À … à … cái này … cái này … »
    Nữ nhân áo tím đột nhiên ngước mặt lên , thật nhẹ nhàng . Bất ngờ bốn mắt chạm nhau , thật nhẹ nhàng .
    Giây phút đó ,
    Trong mắt Hàn Phong Vận .
    Nàng …
    Như nụ hoa anh đào , hồng hồng vươn mình trong nắng . Hoa anh đào , một nhành hoa anh đào , một cây hoa anh đào , một rừng hoa anh đào . Cánh hoa anh đào bay trong gió , thơ mộng , hoa anh đào thật thơ mộng nhuộm đỏ cả khu rừng .
    Hoa anh đào e ấp ngại ngùng nấp đằng sau tán lá rồi từ từ nở bừng lên khoe sắc thật dịu dàng khẽ đung đưa theo gió .
    Như bông hoa hồng , hoa hồng đỏ rực chứa chan tình ái , nhiệt tình nóng bỏng như lửa đốt . Hoa hồng , một nụ hoa hồng , một cành hoa hồng , một vườn hoa hồng , đỏ rực cả đại địa nhuộm đỏ cả bầu trời .
    Hoa hồng tỏa hương ngào ngạt , cả không gian như tràn ngập trong sự lãng mạng như tràn ngập tiếng đàn du dương nhưng hoa hồng thường có gai , có rất nhiều gai .
    Như một đóa hoa sen . Thanh khiết không gì sánh bằng , cao quý không gì tả xiết .
    Giây phút ấy ,
    Nàng …
    Là mùa xuân ! Trăm hoa đua nở , chim chóc ca hát , cả đại địa nhân sinh như chờ đợi nàng giáng phàm .
    Là mùa hè ! Cây sai trĩu quả , cái nóng chói chang không gì bằng .
    Là mùa thu ! Lá vàng rơi khe khẽ , người người nhìn nhau mắt chứa chan tình cảm mà không thốt nên lời .
    Là mùa đông ! Lạnh lẽo tê buốt da thịt , làm nguội lạnh tâm can . Đôi tình nhân trẻ chia nhau hơi ấm , từ từ xích gần nhau hơn .
    Ánh mắt nữ nhân áo tím vừa chạm mắt Hàn Phong Vận đã lập tức thu lại , nàng quay người lại như để tránh ánh mắt si dại của y .
    Nàng im lặng một lúc lâu rồi cất tiếng :
    “ Âu Dương Nhược Như ! ”
    Hàn Phong Vận ngớ ra rồi mỉm cười , y lại mỉm cười :
    “ Tên đẹp ! Tên đẹp ! ”
    Âu Dương Nhược Như liếc xéo y :
    “ Ngươi không cần phải nịnh ta , tên ngốc ! ”
    Nói rồi nàng cất bước đi .
    Bóng nàng lại một lần nữa khuất xa , sắp khuất xa khỏi tầm mắt của y rồi , thật xa .
    Đột nhiên nàng dừng lại , giương đôi mắt tròn trĩnh lên nhìn y :
    “ Còn ngươi , ngươi tên là gì ? ”
    Hàn Phong Vận ngẩn ra :
    “ Gì … gì cơ ? ”
    Âu Dương Nhược Như liếc xéo y , nàng hất hàm :
    “ Ngươi có thể hỏi tên ta không lẽ ta lại không được hỏi tên của ngươi ? ”
    Hàn Phong Vận mỉm cười , y lại mỉm cười :
    “ Tại hạ tên là Hàn Phong Vận ! ”
    Âu Dương Nhược Như chống cằm :
    « Hàn Phong Vận ? Cái tên nghe lạ nhỉ ? »
    Hàn Phong Vận vẫn mỉm cười :
    « Phải ! Phải ! Cái tên quả rất lạ ! »
    Y nói vậy nhưng trong lòng cười khổ , y thấy cái tên của y rất hay cho dù không hay nó cũng không có gì lạ cả nhưng vì nàng nói lạ nên y cũng nói lạ giờ cả y cũng cảm thấy cái tên của mình thật lạ .
    Âu Dương Nhược Như nhướng mày :
    « Tên ngốc ! »
    Nói rồi hình bóng nàng đã khuất xa , khuất xa thật rồi .
    Lần này đã xa thật rồi .
    Trên ngọn đồi .
    Dưới ánh trăng .
    Chỉ còn một mình y , thật lạnh lẽo .
    Hàn Phong Vận ngước nhìn ánh trăng rồi mỉm cười :
    « Xem ra tối nay mình không ngủ được mất . »
    ……………………………………………………………………………………………………………………………………………………
    Trên một cành cây cao cách Hàn Phong Vận không xa .
    Có hai cái bóng đen , đen như màn đêm , như hòa lẫn vào màn đêm .
    Một bóng đen lên tiếng :
    « Sáu mươi bảy mạng , xem ra lần này thu hoạch không tệ ! »
    Cái bóng kia tiếp lời :
    « Đúng vậy , không tệ ! »
    Rồi cả hai biến mất trong màn đêm , thật nhẹ nhàng .
    ……………………………………………………………………………………………………………………………………………………
    Buổi sáng .
    Đoàn người lại tiếp tục lên đường .
    Trên con đường đến Địa Ngục .
    ………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………………
    :35.jpg:HẾT CHƯƠNG 1!:35.jpg:
    Sầu cảm ơn bài này.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này