Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.

Thảo luận trong 'Truyện trinh thám' bắt đầu bởi lulu, 25 Tháng ba 2013.

loading...
  1. lulu Member

    Làm thành viên từ:
    18 Tháng ba 2013
    Số bài viết:
    79
    Đã được thích:
    13
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Ô Sin
    Chương 6
    TẦNG 5 ĐỊA NGỤC
    Trời còn chưa sáng, Diệp Tiêu nhìn những toà nhà cao cao bên ngoài cửa sổ, trong màn đêm trước lúc bình minh, vô số những ngọn đèn đang nhấp nháy sáng, trông tựa như những đốm ma trơi lập loè trong rừng sâu vào thời giữa thế kỷ. Anh đã cả đêm không ngủ. Vào lúc này nếu là người khác chắc sẽ đang hút thuốc nhưng Diệp Tiêu lại ngồi bên ấm chè đặc. Nước chè đậm chát đi qua vùng miệng xuống vòm họng, giúp anh làm chùng những sợi dây thần kinh đang căng hết mức vì mệt mỏi. Trên bàn là chiếc máy di động màu sáng bạc, kiểu dáng xinh xắn, bóng bẩy, giá không đắt, rất được các thiếu nữ ưa thích. Chủ nhân của nó là Tố Lan, một nữ sinh viên mà mọi người quen biết đều rất yêu mến, nhưng mấy hôm trước đã treo cổ tự tử trong ký túc xá vào lúc mờ sáng. Không ai có thể giải thích vì sao cô ấy tìm đến cái chết nhưng đã có kết luận là tự sát, thì phía công an cũng chẳng có việc gì để làm nữa. Nhưng anh lại phát hiện ra ở hiện trường có chiếc máy di động của Tố Lan, trong máy còn lưu lại 1 tin nhắn, nó dẫn anh vào một mớ bòng bong đầy huyền bí nghi hoặc khó bề tưởng tượng. Anh lại cầm nó lên, ấn vài phím, mở cái tin nhắn đó ra. “GAME OVER”.
    Anh đã nhìn hàng chữ này rất lâu. Hồi nhỏ anh rất mê chơi game, mỗi lần “bị thua”, màn hình thường hiện lên hàng chữ tiếng Anh “GAME OVER”, tức là trò chơi kết thúc, phải chơi lại. Chỉ số cho biết tin nhắn này nhận được lúc 2h sáng, có thể chủ nhân của chiếc máy này đã treo cổ trong khoảng thời gian này. Vào lúc chết nhận được tin nhắn này có phải là chuông báo tang đến từ địa ngục? Diệp Tiêu phát hiện ra 1 công thức: Chết= GAME OVER= Trò chơi kết thúc.
    Chẳng lẽ việc Tố Lan tự sát, thực ra là sự kết thúc 1 trò chơi. Anh nhớ lại hồi trước chơi game, mình đã hoá thân vào nhân vật dũng cảm vượt qua các cửa ải, khi bị kẻ địch trong trò chơi bắn chết, thì màn hình lập tức xuất hiện “GAME OVER”. Nhưng trò chơi chỉ là ảo, dù chơi trên máy tính hay di động, không có quyền chết thật. Nếu có thứ game kỳ dị giết chết người chơi thì đó là chuyện cực kỳ đáng sợ. Với khứu giác “nhà nghề” mà chỉ người cảnh sát mới có. Diệp Tiêu cảm nhận rằng cái chết của Tố Lan không chỉ đơn thuần là 1 vụ tự sát. Hôm đó tại hiện trường anh còn nhìn thấy Xuân Vũ - cô sinh viên mà cách đây nửa năm để lại cho anh ấn tượng sâu sắc - cô ấy lại ở ngay sát phòng của Tố Lan và là người đầu tiên phát hiện ra vụ tự sát. Đúng quả thật thế giới này thật là nhỏ, nhưng anh cũng không thể không ngờ ngợ, liệu cô sinh viên Xuân Vũ đã từng gặp những tình tiết rất đặc biệt có thể lại sẽ gặp những sự kiện bí hiểm tương tự không? Bởi vậy, anh đã mất cả 1 đêm ngồi suy ngẫm về những điều kỳ lạ còn ẩn khuất. Nhất là về chiếc điện thoại di động mà Tố Lan để lại. Anh cũng đã kiểm tra tỉ mỉ, chỉ còn sót lại tin nhắn cuối cùng, các tin nhắn khác đã bị xoá hết. Người gửi tin nhắn này có số máy kỳ cục. Số xxxxx741111.
    Năm hàng trước coi như vô nghĩa, sáu chữ số sau cho người ta 1 cảm giác kỳ lạ. Bốn chữ số 1 liền sau tượng trưng cho điều gì? Nó có liên quan đến cái chết của Tố Lan thật không? Diệp Tiêu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trời đã hơi sáng. Anh bèn soạn trên máy của Tố Lan 1 tin nhắn: “Nhầm rồi, tôi không GAME OVER” Chẳng rõ có hiệu quả gì không, biết đâu có thể dọa, ngăn chặn được đối phương? Anh không tin chắc điều gì nhưng vẫn cứ gửi tin nhắn này đến số máy xxxxx741111. Máy báo tín hiệu đã gửi tin. Anh bỗng thấy tim đập nhanh và lập tức nhận ra rằng mình đã nhầm. Nhưng đã trót nhấn nút rồi, không kịp sửa chữa gì nữa. Chỉ giây lát sau tín hiệu đó đã vang lên. Anh từ từ cầm di động của Tố Lan lên, nhận thấy đối phương đã gửi tin nhắn đến. Thôi thì, cái gì đến cũng phải đến, không khác được. Anh hít 1 hơi dài, mở tin nhắn đó ra đọc: “Bạn có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?”
    Anh lặng đi, đúng 1 phút… Thoạt nhìn thấy nó, đầu óc Diệp Tiêu như trống rỗng không còn gì nữa. Anh chưa từng nghĩ đến điều này: “Địa ngục tầng thứ 19?” Anh rất căng thẳng, lắc đầu. Một câu hỏi xa vời thẳm sâu như thế, hoạ chăng chỉ có nhà triết học mới trả lời nổi. Là 1 cảnh sát có năng lực, đã rất lâu anh mới phải căng đầu ra như thế này. Lúc này anh phải đối mặt với chỉ 1 mẩu tin nhắn. Có lẽ vì đã thức trắng 1 đêm, nên đầu óc anh có phần rối loạn, anh ấn vài phím, soạn 1 tin nhắn: “Bạn có thể cho tôi câu trả lời không?” Rồi anh nhấn nút gửi đi. Đây là sai lầm thứ 2 của anh trong đêm nay.
    Không đợi anh định thần, tín hiệu trả lời đã vang lên. Sự tình đã đến mức này thì Diệp Tiêu cũng hết cách né tránh. Anh run run mở xem mẩu tin: “Hoan nghênh bạn đã đến địa ngục”.
    6h sáng.
    Trong phòng ký túc xá, Xuân Vũ trằn trọc mãi mới ngủ được vài giờ, thì tiếng tít tít tin nhắn đã đánh thức cô dậy.
    Cô thầm nguyền rủa, và mặc kệ không xem. Cô nằm im trong chăn. Một lúc sau, tín hiệu lại vang lên. Cô đành cầm máy, nào ngờ đó là tin nhắn của Nam Tiểu Cầm: “Xuân Vũ, mình nhận được tin nhắn của Tố Lan”.
    Xuân Vũ lập tức tỉnh hẳn. Tố Lan đã treo cổ tự tử cơ mà?
    Tiểu Cầm và Tố Lan tuy không ở cùng phòng nhưng có học chung với nhau thời trung học, rồi lại cùng thi đỗ 1 chuyên ngành ở trường đại học này nên vẫn rất thân thiết. Lẽ nào Tố Lan biến thành ma rồi mà vẫn đeo bám Tiểu Cầm.
    Lúc này XuânVũ đã hoàn toàn tỉnh táo, lập tức trả lời Tiểu Cầm: “Không thể! Tin nhắn ấy viết như thế nào?”.
    Rất nhanh Tiểu Cầm trả lời lại: “Bạn có biết địa ngục tầng thứ 19 như thế nào không?”.
    Nhìn thấy 2 chữ địa ngục trên màn hình tim Xuân Vũ đập thình thịch. Vẫn là câu hỏi chết người này.
    Cô vội nhắn lại ngay: “Cậu đừng trả lời nó làm gì.”
    Tiểu Cầm: “Không kịp nữa rồi. Mình đã trả lời rồi bạn ấy lại nhắn lại: hoan nghênh bạn đã đến địa ngục”.
    Xuân Vũ không biết nói gì. Tình hình Tiểu Cầm đang gặp lúc này giống hệt như quá trình Xuân Vũ đi vào địa ngục.
    Tiểu Cầm lại nhắn tiếp: “Mình đã bước vào tầng 1 địa ngục”.
    Xuân Vũ: “đừng vào”.
    Tiểu Cầm: “Tố Lan dẫn mình đến quán trọ U linh”.
    Xuân Vũ cảm thấy lưng mình đẫm mồ hôi, không thể để Tiểu Cầm tiếp tục như thế này, cô vội trả lời: “Cậu đang ở đâu, mình sẽ đến gặp cậu”.
    Sau khi gửi tin nhắn này, Xuân Vũ ngồi đợi nửa giờ mà di động không có động tĩnh gì. Chẳng rõ Tiểu Cầm thế nào rồi?
    Cô lại gửi thêm vài tin nhắn nữa nhưng không thấy trả lời. Cô lại gọi điện nhưng không gọi được cho máy của Tiểu Cầm. Cứ như đã trốn xuống lòng đất rồi.
    Ánh nắng sớm mai đã rọi khắp căn phòng, khuôn mặt Xuân Vũ với nước da trắng mịn ngời ngời trong nắng, cô kinh ngạc tự hỏi: “Chẳng lẽ người đã chết mà vẫn gửi được tin nhắn từ địa ngục”.
    Cho đến chiều vẫn không liên lạc được với Tiểu Cầm. Xuân Vũ rất lo lắng, cứ đi đi lại lại mãi trong phòng.
    Không hiểu sao cô chợt nghĩ lại hồi mới mười mấy tuổi, rón rén đứng ngoài cửa phòng của mẹ, lắng nghe những âm thanh đáng sợ trong đó. Cô bỗng đưa tay bịt chặt hai tai, cái thứ âm thanh ấy lại xuất hiện, chúng như những tiếng kim loại bị đứt gẫy, sắc nhọn, đâm vào tai cô.
    Cô cảm giác hình như máu đã chảy, bắn toé lên giường đệm trắng tinh. Hồi đó cô 13 tuổi, nhìn chằm chằm người ấy với lưỡi dao loang loáng trong đêm. Không!
    Cô không dám nhớ lại nữa. Mỗi khi chợt nhớ tới hình ảnh đấy, đầu cô đau như sắp nổ tung và cái âm thanh ghê gớm kia sẽ xé tan màng nhĩ.
    Ác mộng không bao giờ tự rời đi, trừ phi con người tự tiêu diệt nó.
    Ác mộng của Xuân Vũ hiện nay bắt nguồn từ cái chết của Thanh U. Cái chết ấy lại liên quan đến những tin nhắn kia, và chắc chắn cũng liên quan đến toà nhà có ma ấy nữa.
    Trong toà nhà ma, nhất định phải ẩn chứa bí mật gì đó, có thể giải thích về cái chết của Thanh U cũng nên.
    Ý Xuân Vũ đã quyết, cô mặc áo khoác, rồi lập tức rời khỏi căn phòng ký túc xá.
    Mười phút sau cô lặng lẽ đứng ngoài tường rào của toà nhà ma. Đi vào bên trái là có thể vòng vào khu nhà. Tim cô đang đập rất nhanh, hình như có thứ mùi là lạ bay ra từ trong đó, xộc vào mũi, khiến cô đứng nguyên tại chỗ.
    Cô cảm thấy xung quanh có 1 nỗi kinh hãi nặng nề. Sự kinh hãi đó chỉ có ở cái thôn hẻo lánh ngày nào.
    Khi cô đang do dự thì mắt bỗng thoáng nhận ra một bóng người lướt nhanh và đang xăm xăm tiến về phía cô. Chính là Cao Huyền. Xuân Vũ thật bất ngờ. Cô ngượng nghịu gật đầu chào. Cao Huyền cũng thấy thật là bất ngờ, anh bước lại gần Xuân Vũ, nói: “Trái đất này thật là nhỏ, anh lại gặp em rồi”.
    Xuân Vũ nhìn bốn phía xung quanh. Khu này vốn bị đồn là có ma, nên hẻo lánh nhất trường, xung quanh không 1 bóng người. “Sao anh lại đến đây?”
    “Hầu như ngày nào anh cũng đi qua đây vì là đường tắt đến chỗ gửi xe, nếu đi đường to là đi đường vòng, rất mất thời gian”
    “Bây giờ anh định ra ngoài trường à?”
    “Không. Anh sang xem gallery tranh ở nội thành, ven sông Tô Châu, vừa trở về”. Anh quay nhìn xung quanh, rồi khẽ hỏi: “Còn em, đến đây làm gì? Bên trong tường rào là khu nhà ma…”
    Xuân Vũ chẳng biết trả lời sao, cô do dự.
    “Chắc không định vào nhà ma đó chứ?” Cao Huyền lại gần nói giọng trầm trầm: “Có nhiều cô sinh viên rất tò mò, rất muốn vào đó xem sao. Em cũng là 1 trong số đó à?”
    “Không chỉ vì tò mò. Gần đây cô bạn thân của em đã chết trong khu nhà này”.
    Cao Huyền sửng sốt, anh nhíu mày: “Nghe nói tuần trước có 1 sinh viên nữ năm thứ 4 đã tự sát trong nhà ma. Cô ấy là bạn em?”
    “Vâng, là bạn cùng phòng, rất thân với em. Và điều đáng nói hơn, người đầu tiên phát hiện ra bạn ấy chết là em”
    “Là em?” Cao Huyền hít vào 1 hơi thật sâu, lắc đầu: “Thật không ngờ em đã trải qua một chuyện đáng sợ như thế. Thảo nào lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã nhận ra trong mắt em ẩn chứa 1 sự cảnh giác và e sợ rất rõ nét”.
    Nghe câu này rồi, Xuân Vũ vội rời ánh mắt khỏi Cao Huyền. Cao Huyền lại tiếp tục truy hỏi: “Anh đoán rằng em đến đây là vì muốn vào đó xem xét, làm rõ nguyên nhân vì sao bạn em lại chọn nơi này để tự sát. Đúng không?”
    “Xin lỗi. Em biết nhà trường đã cấm sinh viên vào nhà ma này.”
    Cô biết Cao Huyền là 1 thầy giáo sẽ không cho cô bước vào. Nhưng câu trả lời của anh làm cô bất ngờ: “Em định vào thật à? Con gái vào đó phải rất can dảm. Em có muốn anh vào cùng không?”
    Xuân Vũ ngỡ mình nghe nhầm: “Anh nói sao? Anh vào cùng em ư?”
    “Nếu em bằng lòng”
    “Anh là giáo viên cơ mà.”
    “Bất cứ ai cũng có tính tò mò, giáo viên cũng vậy thôi”. Nói đến đây, Cao Huyền mỉm cười. “Huống chi bảo vệ sinh viên cũng là trách nhiệm của giáo viên…” Vừa nói anh vừa bước đi, thì ra anh cũng biết cái ngách hẹp của nhà ma. Xuân Vũ vội bước theo, rồi thận trọng bước vào sân trước tòa nhà ma. Tòa nhà âm u vẫn sừng sững đứng đó, hắt hiu dưới bầu trời mùa đông lạnh giá. Xuân Vũ bất giác lùi lại 1 bước.
    Cao Huyền ngoảnh lại khẽ nói: “Đừng sợ. Nào ta đi”.
    Xuân Vũ ngẩng lên cửa sổ tầng 2, không thấy cái bóng đen trong tưởng tượng kia, các cửa sổ đều không có gì lạ, cô mới bình tĩnh trở lại, nói: “Chắc anh đã từng vào đây?”.
    Cao Huyền không trả lời, anh chỉ hơi nhích nhích môi. Cửa vào tòa nhà đã bị khóa chặt, chắc là sau cái chết của Thanh U nhà trường đã thay khóa khác. Anh lập tức đi sang phải tòa nhà, thì ra ở đây có 1 cửa phụ, tuy bên trong đã cài chốt nhưng ô kính đã không còn nữa. Anh thò tay vào trong mở chốt, rồi cùng Xuân Vũ bước vào. Thấy Cao Huyền có vẻ quen thuộc chỗ này, Xuân Vũ khẽ hỏi: “Sao anh có vẻ thuộc nơi này vậy?”
    “Bởi vì…” Cao Huyền bước vào một lối đi hơi tối, anh dừng lại, rồi nói: “Anh đã từng học ở đây”
    “Gì cơ? Anh đã từng học ở nhà ma”.
    Xuân Vũ lại phải hít thứ mùi khó chịu ở nơi này, dường như cô lại trở về cái đêm hôm nọ. Cao Huyền ngoảnh lại, khuôn mặt anh bị bóng tối che phủ: “Đó là hồi cách đây 7, 8 năm, anh đang học năm thứ nhất, thứ hai, bọn anh thường đến tòa nhà này vẽ tĩnh vật”.
    “Hồi đó có đồn nhà này có ma không?”.
    “Trên đời này làm gì có ma”. Anh thản nhiên trả lời, rồi bước lên cầu thang. “Đây chỉ là một khu lớp học bình thường, chỉ hơi cũ kỹ một chút. Đồn đại rằng có ma, đó là sau khi anh học xong năm thứ 2”.
    “Tại sao thế? Chắc năm đó xảy ra chuyện gì phải không?”.
    Cao Huyền dường như trở nên trĩu nặng tâm tư, bước lên tầng hai rồi anh mới trả lời: “Lát nữa anh sẽ kể cho em nghe”.
    Lại đi trên hành lang tầng 2. Xuân Vũ thấy căng ở lồng ngực, nhưng vẫn không dám thở mạnh. Cô theo sát Cao Huyền, anh ra hiệu cô nắm tay, nhưng cô vẫn thận trọng không dám chìa tay ra. Xuân Vũ không bao giờ quên cái căn phòng đấy. Có lẽ trong đó có u linh thật? Cô rón rén bước đến cửa, chỉ tay ra hiệu cho Cao Huyền. Ánh mắt Cao Huyền hết sức lạ lùng, anh do dự 1 chút rồi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng. Anh bước vào trước, rồi ngẩng mặt đứng nhìn, không thể hiện điều gì. Xuân Vũ không đợi được nữa, cô cũng lách vào. Vẫn là căn phòng này, chỉ có bàn ghế chứ không có gì khác. Xuân Vũ nhìn quanh 1 lượt, hy vọng sẽ nắm bắt được 1 dấu vết gì đó, nhưng khắp sàn chỉ có đất bụi mà thôi. Cô từ từ bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống sân trước tòa nhà ma. Trong bức ảnh kỹ thuật số chụp hôm đó, bóng đen bí hiểm kia đứng chỗ này. Lẽ nào chỉ là ảo giác. Cô quay đầu lại, nhìn thấy trong mặt Cao Huyền có 1 cái gì đó lướt qua.
    Cô bình thản nói: “Bạn em đã chết ở căn phòng này”.
    “Nghe nói tự sát?”
    “Bạn ấy đã cắn lưỡi tự tử”.
    “Cắn lưỡi” Giọng Cao Huyền cũng mất bình tĩnh.
    Xuân Vũ hít 1 hơi thật sâu, cô không còn cảm thấy hoang mang khi đối mặt với Cao Huyền nữa: “Nhưng chuyện kỳ quặc thì chỉ mới bắt đầu. Sau khi bạn ấy chết em lại nhận được tin nhắn của bạn ấy gửi cho”.
    “Người chết mà gửi được tin nhắn sao?”. Nghe Xuân Vũ nói câu ấy, sắc mặt anh chợt khác hẳn, anh ngồi nghệt ra trên mặt bàn đầy bụi, im lặng hồi lâu rồi mới nói: “Sau đó em đã gửi tin trả lời, vài giây sau, đối phương lại phúc đáp rằng: Hoan nghênh bạn đã tới địa ngục!”
    Lần này đến lượt Xuân Vũ nghệt mặt ra. Đôi môi cô run run: “Sao anh biết?”.
    “Vì anh cũng nhận được tin nhắn như thế!”
    Xuân Vũ hoàn toàn không ngờ anh lại trả lời như thế. Sao lại có sự trùng hợp thế này? Cô lắc đầu: “Không, chẳng lẽ anh cũng đã vào địa ngục?”.
    “Đúng thế. Anh cũng đã vào địa ngục. Giữa đêm hôm qua anh đã đi qua tầng 10”. Trán Cao Huyền lấm tấm mồ hôi, đề tài mà 2 người đang nói trong nhà ma khiến người ta phải rợn tóc gáy. Anh lấy khăn tay lau mồ hôi và hỏi: “Còn em, em đã đi tới tầng mấy rồi?”.
    “Em đã đến tầng 5”.
    “Khoan đã...” Anh cúi đầu ngẫm nghĩ “Vậy người chơi trò địa ngục không chỉ có mình anh”
    “Anh nói là trò chơi à?” Xuân Vũ lắc đầu: “Không. Vì nó mà 2 người đã chết và 1 người phát điên mà anh còn cho là trò chơi ư?”.
    “Như thế thật ư?”.
    Xuân Vũ nhìn vào đôi mắt như có 2 đồng tử ấy: “Anh đã nhận được câu hỏi như thế nào?”.
    “Hơn chục hôm trước anh ngẫu nhiên nhận được 1 tin nhắn, gửi từ 1 số máy lạ lùng, anh vẫn thuộc lòng xxxxx741111”.
    “Quả nhiên là số máy này”.
    “Họ đưa ra câu hỏi: Bạn có biết Địa ngục tầng thứ 19 là gì không?” Cao Huyền thở mạnh: “Bấy giờ anh rất lấy làm lạ, vì anh chưa bao giờ nghĩ đến điều này, bèn trả lời 1 câu, nào ngờ nhận được mẩu tin: Hoan nghênh bạn đã đến địa ngục. Cứ thế tiếp diễn anh bị kéo vào trò chơi địa ngục”.
    Xuân Vũ hiểu rằng Cao Huyền cũng đang “đồng bệnh” với mình.
    Cao Huyền nhẹ nhàng nói: “Chúng ta đừng đứng đây nữa, đi xuống đi thôi”.
    Họ ra khỏi căn phòng, khép cửa lại, vội vàng ra khỏi tòa nhà ma. Xuân Vũ ngoảnh lên nhìn lại ô cửa sổ khi nãy, nếu lúc đó vừa khéo có ai đó chụp ảnh được cô đứng đó, rồi mọi người có coi cô là u linh không?
    “Ta mau đi thôi!” Cao Huyền thúc giục.
    Họ nhanh chóng ra đến bên ngoài tường vây. Xuân Vũ thở phào nói: “Anh là 1 thầy giáo rất khác với mọi người đấy”.
    “Mọi người cũng nói thế” Cao Huyền gượng cười “Có lẽ anh không xứng là giáo viên, nhưng anh xứng đáng là 1 họa sĩ thứ thiệt”.
    Nửa câu sau anh pha chút tự hào. Xuân Vũ cũng không nén được bật cười. Cô cho anh số di động của mình, rồi rảo bước ra về. Về đến phòng ở, Xuân Vũ lại gọi điện cho Tiểu Cầm nhưng không liên lạc được. Cô không muốn hỏi các bạn khác, vì hầu như hiện nay chẳng ai thiết bắt chuyện với cô. Các nữ sinh viên đều coi cô là người đem đến mọi xui xẻo. Vì hai vụ tự sát gần đây, cô đều là người đầu tiên phát hiện ra, ngẫu nhiên kiểu ấy, chứng tỏ Xuân Vũ rất nặng vía, dính dáng đến cô sẽ chỉ là xúi quẩy. Các nam sinh viên cũng không dám tiếp xúc nhiều với cô, cô cảm thấy mình như 1 cô hồn lang thang, chơi vơi giữa khu ký túc xá nữ này.
    Đã sắp đến 12h đêm, Xuân Vũ không gượng nổi nữa, bèn tắt đèn đi ngủ. Nhưng chỉ mới thiu thiu thì tín hiệu tin nhắn đã vang lên.Vẫn là số máy đó nhắn tin: “Bạn đã bước vào tầng 5 địa ngục, ở trong khách sạn Jamaica, hãy lựa chọn: 1. Dải đất hoang ven biển, 2. Sào huyệt của hải tặc, 3. Hồ thiêng, 4. Quán cà phê địa ngục”.
    Như kẻ bị ma ám, Xuân Vũ chọn “hồ thiêng” và bị cuốn vào 1 thế giới đầy âm hồn ma quái. Cách khách sạn Jamaica về phía Nam, nó là hồ nước lớn nhất vùng đầm lầy Bodmin. Tương truyền khi xưa vua nước Anh là Arthur khi bị thương đã nằm ở bên hồ, ông ra lệnh cho Bedivere ném thanh kiếm thần xuống hồ. Lại còn có truyền thuyết hồi thế kỷ 17 có viên trị an đã bán linh hồn cho quỷ rồi dúng 1 cái vỏ ốc hút nước hồ, ông bị chó ngao địa ngục truy đuổi, rồi bỏ mạng. Từ đó hồ này luôn có âm hồn quanh quẩn không chịu tan đi. Sau nửa giờ, lưng Xuân Vũ đầm đìa mồ hôi nhưng cô đã qua được hồ Thiêng. Cô ra khỏi tin nhắn này.
    Bây giờ tới lựa chọn cuối cùng: “Quán cà phê địa ngục”. Cô không nén nổi nữa, đã qua được bao nhiêu cửa ải thì đi thêm 1 chỗ ma quỷ nữa cũng được. Thế là cô chọn “Quán cà phê Địa ngục”.
    Sau đó cô nhận được tin nhắn: “Bạn đã vào quán cà phê địa ngục, bạn sẽ nói chuyện với những người lang thang trong địa ngục. Hay chọn các đối tượng sau: 1. Bác sĩ hóa thân, 2. Fran Kerterin, 3. Đội lốt, 4. Con ma Jack, 5. Sakado xóm núi, 5. Mazolini”.
    Ở đây lại có cả nơi đàm thoại bằng di động? Xuân Vũ hết sức bất ngờ, chẳng lẽ đây đúng là trò chơi như Cao Huyền nói. Và, nick name của “những người lang thang trong địa ngục” thật kỳ quặc. Bác sĩ hóa thân và Frank Kenterin đều là nhân vật trong tiểu thuyết kiểu gotic nổi tiếng, nếu ai đã đọc cuốn “Tiếng chuông ghê rợn lúc nửa đêm” chắc sẽ nhớ ra Sadako xóm núi. Còn Mazolini thì chính là tác giả bức tranh sơn dầu cô đã thấy ở triển lãm tranh của khoa Mỹ thuật. Không kịp nghĩ thêm nữa thì tin nhắn tiếp theo đã đến, toàn là các biệt hiệu và số máy của những người lang thang trong địa ngục. Chỉ cần bấm số máy của họ là có thể nói chuyện hay sao? Họ có tồn tại thật sao? Nếu tồn tại thì họ có là “người” như chúng ta hay không? Cô bỗng nhớ tới nick name của mình là “Tiểu Chi”. Chỉ e là mình cũng đang ngồi ở quán Cà phê địa ngục chờ người khác đến nói chuyện cũng nên. Nghĩ đến đây cô càng thêm do dự, ngón tay cái run run, cô quyết định ra khỏi tin nhắn này.
    Sau đó cô nhận được tin nhắn cuối cùng trong đêm: “Bạn đã đi qua tầng 5 địa ngục, bước vào tầng 6”.
  2. lulu Member

    Làm thành viên từ:
    18 Tháng ba 2013
    Số bài viết:
    79
    Đã được thích:
    13
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Ô Sin
    Chương 7
    TẦNG 6 ĐỊA NGỤC
    Hôm nay là thứ tư. Sau khi thức dậy, Xuân Vũ ra ngay sạp báo trong trường mua 1 tờ báo. Đúng là mấy hôm nay vướng vào nhiều chuyện kinh hãi nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, nhất là không thể bỏ lỡ việc chuẩn bị cho luận văn tốt nghiệp. Nếu để đến sau kỳ nghỉ đông thì sẽ rất căng. Cô đang muốn xin đến thực tập ở một công ty dịch vụ nhắn tin, để tích lũy kiến thức thực tế xã hội, chắc nhà trường sẽ không phản đối. Cô mở xem mục tuyển nhân viên, tìm mãi mới thấy một công ty dịch vụ nhắn tin tuyển người biên tập tin nhắn. Có vẻ là một công ty chuyên về tin nhắn, có lẽ các tin nhắn quấy rối kia cũng là do những loại công ty này cung cấp. Xuân Vũ quyết định sáng mai sẽ đến xin việc làm. Khoảng sau 10h cô bỗng nhận được tin nhắn của một số máy hoàn toàn xa lạ, nội dung của mẩu tin này khiến tim cô đập mạnh. “Xuân Vũ, anh là Cao Huyền, trưa nay em có rỗi không? Anh có vài điều muốn nói với em. Mười hai giờ trưa nay sẽ đợi em ở Nỗi nhớ khuynh thành”.
    Cô không trả lời tin nhắn này. Cô biết Nỗi nhớ khuynh thành là 1 quán ăn đối diện với cổng sau của trường, giá cả hơi mắc nên sinh viên ít khi lui tới. Cao Huyền thật biết chọn địa điểm, Nỗi nhớ khuynh thành cũng là tên 1 cuốn tiểu thuyết của Trương Ái Linh. Phải 1 lúc sau XuânVũ mới bình tâm trở lại được. Cô đi đi lại lại trong phòng, mở tủ áo chọn 1 cái áo len ưng ý nhất. Rồi cô vào rửa mặt, trang điểm 1 chút, soi gương, trông cũng khá ưa nhìn. Tuy chẳng phải lá ngọc cành vàng con nhà quyền quý gì, nhưng ít ra cũng là mơn mởn nét xuân. Gần đến 12h, cô hồi hộp bước ra khỏi phòng. Cổng sau trường, bên kia con đường là hiệu ăn “Nỗi nhớ khuynh thành”, cô chậm chậm bước vào cửa kính, và nhìn thấy ngay Cao Huyền đang ngồi bên cửa sổ, đang vẫy tay. Cô bước đến bên bàn, chưa ngồi vào chỗ vội.
    Cao Huyền nhìn đồng hồ, nói: “Anh chưa gặp cô sinh viên nào chuẩn giờ như em”.
    Xuân Vũ nhẹ nhàng “bật” lại 1 câu: “Tức là anh thường xuyên mời các nữ sinh đi ăn chứ gì?”.
    Cao Huyền lúng túng, cười: “Kìa, sao chưa ngồi xuống đi?”.
    “Xin lỗi…” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. “Em không muốn ngồi bên cửa sổ, vì rất dễ bị các bạn nhìn thấy”.
    Thì ra cửa sổ này nhìn thẳng sang cổng trường bên kia đường, sinh viên hễ bước ra cổng là nhìn sang đây ngay. Cao Huyền lắc đầu cười cười và chuyển vào 1 bàn ở sâu bên trong. Xuân Vũ ngồi ghế đối diện với anh, khẽ nói: “Em không muốn bỗng dưng vô cớ lại được mời đi ăn. Anh nói xem, có việc gì nào?”.
    “Em chưa ăn trưa đúng không? Ta cứ ăn đi rồi nói sau?”.
    Anh gọi vài món, chỉ lát sau nhà hàng đã bưng đến. Xuân Vũ chẳng có tâm trí nào để ngồi đây ăn uống, cô chỉ gắp chút xíu gọi là xã giao. Cao Huyền thì băn khoăn khó xử, anh đành gọi thêm vài món nữa, rốt cuộc Xuân Vũ cũng ăn xong bữa. Cô bỗng nhớ ra 1 điều: “Chiều qua ở nhà ma, anh nói là sẽ kể cho em nghe về nguyên nhân đồn đại rằng tòa nhà đó có ma?”.
    “Xin lỗi…”. Cao Huyền có phần ngượng nghịu, do dự 1 hồi mới nói. “Có lẽ hôm qua quá căng thẳng nên sau đó anh đã quên mất. Được, bây giờ anh sẽ nói, tại sao mọi người gọi nó nhà ma? Vào một đêm cách đây 8 năm đã có 2 nữ sinh đến đó treo cổ tự tử trong một căn phòng học. Mọi người kháo nhau rằng âm hồn của họ không tan, vẫn hay xuất hiện ở khu nhà đó. Có vài cậu sinh viên muốn tỏ ra can đảm, đêm khuya đã vào đó để bắt ma, chẳng rõ họ đã thấy những gì, đều sợ đến mức mắc bệnh tâm thần. Thế là lời đồn thổi lại càng nhiều hơn, cho nên khu đó có biệt hiệu là nhà ma. Nhà trường cũng lúng túng, mặt khác, tòa nhà đó cũng đã quá cũ kỹ, không còn thích hợp để dạy học nữa, cho nên ra lệnh cấm sinh viên ra vào”.
    “Thì ra đó là nguyên nhân sâu xa…”
    Vẻ mặt Cao Huyền có phần bức xúc: “Đừng nên tin vào những chuyện đó. Không hề có chuyện nhà ma gì cả. Anh đã từng học ở đó, nó chỉ là khu nhà lớp học cũ kỹ mà thôi”.
    Xuân Vũ im lặng một hồi, cô bỗng nhớ đến cái câu hỏi oái oăm kia, bèn bình thản hỏi: “Anh có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?”.
    Cao Huyền quá ngạc nhiên lắc đầu: “Anh nhận thấy em luôn nói ra những câu đầy bất ngờ. Thực ra mấy hôm nay anh cũng luôn nghĩ về câu hỏi này. Nó khiến người ta đau đầu. Chỉ nghe nói 18 tầng địa ngục, vậy tầng 19 là thế nào? Là địa ngục trong địa ngục chăng?”.
    “Vì thế mà hôm nọ anh cũng đến thư viện để tìm sách về địa ngục à?”
    Cao Huyền đành cười cười: “Đúng là vì nguyên nhân này. Hẳn là rất trùng hợp phải không? Nếu anh không tham gia trò chơi địa ngục thì đã chẳng đến thư viện tìm sách, vả lại càng không thể làm quen với em”.
    “Vậy là địa ngục đã giúp chúng ta quen nhau?”.
    Xuân Vũ nói, rồi gượng cười. Chẳng rõ có phải là duyên phận không đây?
    Cao Huyền bỗng nhích lại gần: “Hôm nay mời em đến vì có việc muốn nhờ em”.
    “Em có thể giúp anh việc gì đây?”
    “Từ hôm quen em anh thấy em có 1 khí chất rất đặc biệt, rất hợp để có mặt trong tranh sơn dầu. Anh đang chuẩn bị vẽ 1 bức tranh, nhưng không thể tìm được người mẫu phù hợp, đám sinh viên của anh cũng không đạt yêu cầu, cho nên anh muốn mời em…”.
    “Làm người mẫu à?” Cô lập tức đứng lên, nét mặt không giấu nổi vẻ thất vọng. Cô thấy hơi tức giận nhưng vẫn nén được, nói: “Xin lỗi, em đang có việc bận…”.
    Cao Huyền vội vã đứng dậy, cười: “Em hiểu nhầm rồi? Anh chỉ muốn mời em ngồi trước giá vẽ độ 1 giờ - đương nhiên là mặc quần áo”
    Anh nói thêm câu sau khiến Xuân Vũ có phần ngượng nghịu. Cô hiểu ý Cao Huyền, cô hơi cúi đầu: “Để em nghĩ thêm đã”.
    “Anh đã nghĩ cả rồi: em cứ mặc chiếc áo len này, ngồi trong 1 căn phòng u ám, ánh sáng mùa đông chiếu vào khuôn mặt…”.
    Cao Huyền miêu tả, khiến Xuân Vũ mường tượng ra nội dung bức tranh. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ hiệu ăn, đúng là 1 thứ ánh sáng hoe vàng của mùa đông. Tim đập dồn dập, nhưng cô cố nén không hiện ra nét mặt, cô khẽ gật đầu.
    “Anh rất cảm ơn em”.
    Anh thanh toán mau lẹ, rồi cùng Xuân Vũ ra khỏi hiệu ăn. Mười phút sau, họ đến tòa nhà của khoa Mỹ Thuật. Nhiều nữ sinh chào hỏi Cao Huyền, họ cũng nhìn Xuân Vũ bằng ánh mắt ghen tỵ. Xuân Vũ chỉ biết bước theo Cao Huyền đi qua gian đại sảnh, lên 1 căn phòng làm việc ở tầng trên. Căn phòng này hơi chật, trổ một cửa sổ nho nhỏ, ánh sáng bên ngoài chiếu qua cửa sổ, rọi lên tường bên kia một ô sáng hình vuông. Trong phòng chỉ toàn mùi thuốc vẽ, khiến Xuân Vũ phải đưa tay lên che mũi. Có khá nhiều giá vẽ đang dựng trong phòng, phần lớn là các bức tranh chưa vẽ xong. Có lẽ Cao Huyền không vẽ theo lối hậu hiện đại mà vẽ theo quy tắc chính thống. Phần lớn các nhân vật đều mặc y phục hoặc là tranh vẽ theo phong cách cổ điển Châu Âu.
    Anh nói rất tự nhiên: “Xin lỗi, phòng này quá nhỏ, nhưng…”
    “Đây là phòng vẽ của nghệ sĩ à?”.
    “Không dám nói là nghệ sĩ gì cả, chỉ là 1 anh thợ dạy vẽ mà thôi”.
    Anh tắt bỏ mấy ngọn đèn, căn phòng bỗng tối hẳn đi, ô ánh sáng chiếu vào phòng trông càng rõ hơn. Anh để Xuân Vũ ngồi trên một chiếc ghế, sao cho ánh mặt trời hắt vào chiếu sáng khuôn mặt của cô. Trong không gian mờ tối, ánh mặt trời mùa đông dìu dịu hắt vào qua ô cửa sổ vuông, chiếu vào khuôn mặt của Xuân Vũ như luồng sáng chiếu phim. Làn da của Xuân Vũ sáng mịn khác thường, ánh sáng như những hạt sương nhảy nhót trên vầng trán, biến thành 1 cảnh tượng kỳ ảo. Chiếc áo len cũng rất hài hòa với mái tóc và làn da trắng, khiến toàn thân toát lên 1 vẻ nhàn nhã êm dịu, như 1 nữ thánh giáng trần trong cõi mộng. Cao Huyền bố trí giá vẽ, cọ vẽ và thuốc màu nhưng sau 1 hồi lâu mà anh vẫn chưa bắt đầu, mà chỉ chăm chú nhìn Xuân Vũ. Cho đến lúc cô hầu như không ngồi yên được nữa, anh mới giơ tay ra hiệu, rồi bắt đầu phác họa các nét cơ bản. Bức tranh không lớn, mỗi chiều chỉ độ 50 cm, cho nên nhiều nhất chỉ là vẽ chân dung từ ngực trở lên. Rất nhanh, anh đã phác thảo xong: 1 thiếu nữ ngồi trong căn phòng nhỏ đã xuất hiện trên mặt giấy vẽ. Các nét bút chì đã hoàn thành, anh bắt đầu tô màu. Ánh sáng mùa đông đang lan tỏa trên mặt Xuân Vũ khiến anh liên tưởng đến tác phẩm nào đó của thời kỳ phục hưng. Nền âm u phía sau cô lại càng giống với phong cách của Rembrendt, ánh sáng rọi vào căn phòng nhỏ đã tạo nên sự tương phản mạnh mẽ, vận dụng ánh sáng thành công là điểm hệ trọng của tác phẩm hội họa. Hai giờ đồng hồ đã trôi qua. Xuân Vũ vẫn lặng lẽ ngồi đó, không rõ Cao Huyền cần bao nhiêu thời gian nhưng cô ngoài thở hít và chớp mắt ra, thì chỉ có thể gắng giữ nguyên tư thế bất động. Cao Huyền vẽ nhanh khác thường, anh sắp xong, nhưng ánh sáng đã không còn nữa. Anh nhìn ra ngoài, thấy trời đã sẫm lại. Nhưng không sao, bức tranh vẫn có thể hoàn thành. Anh nhìn vào mắt Xuân Vũ, hoàn thành những nét vẽ cuối cùng. Rồi anh ném cây cọ xuống sàn, thở phào như trút được gánh nặng: “Tuyệt quá, em thật giống 1 nữ thánh”.
    Xuân Vũ thận trọng hỏi: “Em đã đứng dậy được chưa?”.
    “Đương nhiên, đã xong rồi mà”.
    Chân cô tê dại, đờ ra không đứng lên được. Cao Huyền vội đến đỡ cô. Xuân Vũ như thấy có trăm nghìn con kiến đang bò khắp hai chân, cô xoa nắn hồi lâu mới trở lại bình thường. Rồi cô từ từ bước đến trước giá vẽ và thấy mình trong bức tranh. May sao Cao Huyền không vẽ cô thành tranh trừu tượng, cô gái trong tranh vẫn hệt như Xuân Vũ với khuôn mặt và các đường nét đều khắc chính xác, màu sắc cũng rất hài hòa. Đây là bức tranh sơn dầu theo chủ nghĩa cổ điển, mang phong cách hiện thực, chỉ khác là nhân vật trong tranh có khuôn mặt thiếu nữ Trung Quốc. Phải nói rằng nét đặc sắc là việc vận dụng ánh sáng, nhất là ánh sáng tỏa trên khuôn mặt Xuân Vũ. Cô trầm trồ: “Anh vẽ đẹp quá”.
    Cao Huyền hơi có vẻ đắc ý: “Bức tranh này không lớn, nhưng anh cảm thấy trong mấy tháng qua, đây là bức tranh anh tâm đắc nhất”.
    Nhưng Xuân Vũ lại hỏi: “Thật thế không?”.
    “Tất nhiên rồi”. Cao Huyên mỉm cười, lắc đầu. “Em thật là khác thường. Em biết không, các nữ sinh viên của anh thường nói ngọt ngào lấy lòng và nhìn anh bằng ánh mắt tình tứ, cứ thế mãi, anh thấy quá ngán ngẩm. Chỉ có em là khác thường, ánh mắt và lời nói của em đều lành lạnh, cứ như chú nai nhỏ dễ bị sợ hãi, thường phải cảnh giác với bọn dã thú trong rừng sâu”.
    “Anh nói mình là dã thú trong vườn?”.
    “Có lẽ thế cũng nên”.
    Cao Huyền thu dọn các vật dụng, rồi đưa Xuân Vũ ra khỏi căn phòng. Khi rời khu nhà của khoa Mỹ Thuật, Xuân Vũ chỉ cúi đầu bước đi, cố tránh bị người khác nhìn thấy. Khi hai người bước ra đến cửa, thì thấy thời tiết đã thay đổi, cách đây hai giờ vẫn còn ấm áp, lúc này thì lại lâm thâm mưa phùn. Cao Huyền nói: “Để anh vào lấy cho em cái ô”.
    “Không cần ạ, em chạy về là được mà”.
    “Thế thì sẽ ướt hết cái áo len đẹp thế này”.
    Không chờ cô trả lời, anh đã quay người chạy vào trong. Chỉ vài phút sau anh đã chạy ra, tay cầm hai chiếc ô. Anh đưa cho Xuân Vũ một chiếc, nói: “Anh sẽ tiễn em về”.
    Lần này thì cô không từ chối, hai người giương ô rồi bước đi dưới làn mưa giăng giăng. Thả bộ trong mưa, Xuân Vũ bỗng nhớ đến một cảnh trong bộ phim Hàn Quốc “yêu, là ý trời”. Nhưng cô vội dừng ngay ý nghĩ lan man này lại, vì chàng trai đi cạnh dù sao cũng là 1 thầy giáo trong trường. Từ khoa Mỹ Thuật về đến ký túc xá của cô, phải đi khá xa. Hình như Cao Huyền lại rất thích trận mưa này, anh lẩm bẩm: “Mùa đông mà mưa còn quý hơn cả nắng ấm”.
    “Vâng, mùa đông rất ít mưa”.
    Xuân Vũ chỉ đáp lại có vậy, im lặng. Họ đi trong mưa chừng nửa giờ, rồi lại đến khu ký túc xá của Xuân Vũ. Cao Huyền cũng rất có chừng mực, anh dừng lại, vẫy tay chào Xuân Vũ: “Hôm nay em đã giúp anh rất nhiều, rất cảm ơn em”.
    Xuân Vũ gật đầu, đưa trả anh chiếc ô, nói: “Cảm ơn anh đã cho em mượn”.
    Nói rồi cô bước lên cầu thang. Vừa nãy ở đầu cầu thang có vài nữ sinh hình như có biết Cao Huyền, các cô ghé tai nhau thì thầm. Thì ra thầy Cao Huyền ở khoa Mỹ thuật, có tiếng là điển trai, các cô gái đã biết từ lâu, hễ nhìn thấy anh, họ đều phấn chấn cứ như là nhìn thấy minh tinh màn bạc. Nhưng lần này ai cũng có vẻ kém vui, vì Cao Huyền đến tiễn Xuân Vũ, lại đưa tiễn trong làn mưa lãng mạn. Các cô em chỉ biết nhìn Xuân Vũ bằng ánh mắt ghen tị. Xuân Vũ đã lên đến hành lang trên gác, cô nhìn qua cửa sổ, không thấy bóng dáng Cao Huyền đâu nữa, chỉ thấy 1 màn mưa mờ ảo…
    Buổi tối. Những hạt mưa ngày đông tí tách rơi trên tấm phên che. Anh cảnh sát Diệp Tiêu đang đi đi lại lại trước cửa sổ nhà mình, nhìn thành phố chìm trong mưa. Anh hít thở trước ô cửa kính, một làn hơi nước bám trên kính, mờ mịt, chẳng khác gì sự bế tắc anh đang gặp trong mấy hôm nay. Đó chỉ là 1 vụ tự sát trong trường đại học, nghe nói rất có thể là do thất tình rồi cô sinh viên ấy nghĩ quẩn, phía cảnh sát không cần thiết phải điều tra nữa. Tuy nhiên, sự xuất hiện bất chợt của Xuân Vũ và mẩu tin nhắn kỳ lạ trong di dộng của nạn nhân để lại đều khiến Diệp Tiêu băn khoăn không yên. Anh quay lại bàn làm việc, trên cuốn sổ tay có hàng chữ số: xxxxx741111. Sáng tinh mơ hôm qua, anh không nén nổi tò mò nữa đã gửi tin nhắn cho số máy này và được câu trả lời: “Bạn có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?”.
    Từ đó anh bị cuốn vào 1 trò chơi quái dị, bước vào tầng 1 địa ngục, nhưng anh đã tắt di động, không tiếp tục nữa. Sáng nay anh đã trả lại nhà trường chiếc máy di động của Tố Lan, nhưng suốt 1 ngày đầu óc anh vẫn hiện lên cái số máy này. Liệu phía sau nó có ẩn chứa điều bí mật gì? Khỏi cần nhìn nữa, hàng chữ vẫn hiện lên ngay trước mắt anh, cứ như 1 chuỗi mật mã. Diệp Tiêu chợt nghĩ đến vụ án mạng với 5 chữ “Thần đang dõi nhìn người” - cũng là 1 thứ ám hiệu dùng chữ viết làm mật mã. Liệu mình có thể làm ngược lại không? Anh nhẩm 1 lượt xxxxx741111. Năm ký hiệu đầu tiên coi như bỏ trống, vô nghĩa. Vấn đề nằm ở sáu số 741111. Khi theo học Đại học công an, Diệp Tiêu đã từng học 1 ít kiến thức về môn “mật mã”, giả sử tuơng ứng với chữ cái tiếng Anh thì cách bố trí đơn giản nhất là: A=O, B=1, C=2, D=3… cứ thế đến chứ Z=25. Đúng 26 chữ cái tiếng Anh thay thế và các chữ số từ 0 đến 25 thay thế cho nhau là 1 cách đơn giản nhất để lập các ám hiệu hoặc mật mã. Nếu thế thì, dùng các chữ cái theo thứ tự quy ước này để giải hàng chữ số 741111. Tức là 7=H, 4=E, 1=B741111 tương đương HEBBBB, nhưng có liền 4 chữ B là vô nghĩa về mặt ngữ âm. Anh lại thử khác; anh ghép 2 số lại để thay thế bằng 1 chữ cái. Giả thiết rằng thay thế theo nguyên tắc cũ để lập ám hiệu thì số 74, 41 không thể thay thế nổi, vì số lượng chữ cái Tiếng Anh không vượt quá số 26. Trong con số 741111 chỉ có số 11 là chữ số có 2 đơn vị nhỏ hơn 26. Nó tương đương chữ cái “L”. Ngoài nhóm chữ cái trên, Diệp Tiêu lại thử tách thay thế thành các nhóm chữ cái: 7,4,1,1,11= HEBBL. 7,4,1,11,1= HELBB. 7,4,11,1,1= HELBB. 7,4,11,11=HELL.
    Anh quan sát các nhóm chữ cái rồi đọc theo kiểu Tiếng Anh: “HEBBL,HEBLB,HELBB…” Ba nhóm này không thể gộp lại để có được một từ tiếng Anh. Chỉ có nhóm chữ cái cuối cùng: “HELL”. Diệp Tiêu đọc lên và hiểu ngay ý nghĩa của từ này: Địa Ngục.
    Thành công rồi, anh đã nhận ra điều huyền diệu ở các chữ số này: 741111= HELL= Địa ngục. Không rõ vì sợ hãi hay vì hưng phấn, Diệp Tiêu thấy trán hơi lấm tấm mồ hôi. Anh bật máy tính, mở cuốn từ điển Kim Sơn Từ Bá để tra cứu. Từ HELL được giải nghĩa là Địa ngục, ngoài ra còn có các nghĩa khác là: chốn khổ đau, âm ty, người ở địa ngục, mắng nhiếc, say khướt, chạy như bay, đáng chết…”.
    Căn phòng lúc này im ắng như nhà mồ, chỉ thấy ngoài kia mưa rả rích, lòng anh như sóng triều đang dâng trào. Anh lại cầm bút viết ra giấy: xxxxx741111. Hàng chữ này đến từ địa ngục và chính nó cũng có nghĩa là địa ngục. Tin nhắn từ địa ngục ư?
    Nửa đêm, căn phòng ký túc xá tĩnh mịch. Bên ngoài cửa sổ tối mịt là mưa đông lạnh lẽo. Xuân Vũ lẳng lặng ngồi nghe những âm thanh bên ngoài ô cửa kính, tên cô có chữ Vũ, vì cô sinh vào một ngày mưa phùn. Bởi thế, từ nhỏ Xuân Vũ đã thích tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ với những tiết tấu lúc thưa lúc mau, như những tiếng khe khẽ thì thầm đến từ nơi thiên quốc. Xuân Vũ cô đơn ngồi trên giường. Cô mới thay pin cho chiếc di động, vừa ngồi nghe mưa rơi, vừa nhìn màn hình màu xanh.
    Đúng 12h đêm. Tín hiệu tin nhắn vang lên. Lại là số máy bí hiểm kia với tin nhắn: “Bạn đã vào tầng 6 địa ngục, rời khỏi khách sạn Jamaica, hãy lựa chọn: 1. Nghĩa địa của những con vật cưng, 2. Chùa Lan Nhược, 3. Lâu đài Dracula, 4. Quán cà phê Địa ngục”.
    Cô lập tức chú ý đến “Nghĩa địa những con vật cưng”, mấy lần trước chưa hề nhìn thấy địa điểm này, cái tên nghe cũng rất lạ. Không nghĩ thêm nữa, cô chọn ngay “1. Nghĩa địa của những con vật cưng”.
    Sau vài lần nhắn tin gửi đi, Xuân Vũ đã vào ở một ngôi nhà bên ngoài đường cái, phía sau con đường là rừng cây âm u rậm rạp, trong rừng có một nghĩa địa thật đặc biệt, chôn những con vật thân thiết của các gia đình xung quanh vùng. Xuân Vũ nuôi 1 con mèo, nó chẳng may bị ô- tô cán chết cô đem nó chôn phía sau nghĩa địa nhưng ngày hôm sau nó đã trở về cào cào ở cửa nhà cô. Sự phát triển sau này cho thấy hoàn toàn vượt qua mọi dự đoán của Xuân Vũ, đã biến thành 1 câu chuyện cực kỳ đáng sợ, mà cô lại không hề biết tác giả của câu chuyện lại là Stephen King.
    Sau khi cô thoát hiểm, ra khỏi nghĩa địa các con vật cưng này, thì thấy sau lưng đầm đìa mồ hôi. Cô chưa hết kinh hãi nhìn ra cửa sổ, thấy tiếng mưa rơi nỉ non, cứ cảm thấy có 1 cái xác động vật hoặc người nào đó chôn dưới sàn nhà. Sự việc chưa kết thúc, cô trở lại tin nhắn và chọn “Quán cà phê Địa ngục”. Quả nhiên cô lại bước vào chatroom của Địa ngục và nhận ra 1 lô nick name kỳ quái. Lúc này có 1 tin nhắn gửi đến: “Mazolini muốn nói chuyện với bạn. Bạn hãy lựa chọn: 1. Đồng ý, 2. Không đồng ý”.
    Cô lập tức nhớ đến tên Mazolini - họa sĩ người Ý. Cô thấy hơi tò mò nên chọn “Đồng ý”.
    Chỉ vài giây sau cô nhận được tin trả lời.
    Mazolini: Chào cô Tiểu Chi, cô biết mình đang ở đâu không?
    Tiểu Chi? Xuân Vũ biết đây là nick name của cô. Cô trả lời luôn: “Tôi nghĩ, mình sắp nhanh chóng đi qua tầng 6 địa ngục”.
    Mazolini: Cô có thấy sợ không?.
    Xuân Vũ: Ông thì sao? Ông có sợ không?
    Mazolini: Xin chớ nói thế. Tôi là người canh giữ địa ngục.
    Xuân Vũ: Người canh giữ địa ngục? Vậy ông có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?.
    Mazolini: Đương nhiên.
    Xuân Vũ: Hãy cho tôi biết với.
    Mazolini: Sau khi cô đi qua 18 tầng địa ngục, bước vào tầng 19, thì cô sẽ biết bí mật cuối cùng này.
    Xuân Vũ: Nếu tôi không qua được các tầng trước đó thì sao?
    Mazolini: Thì cô chỉ có thể GAME OVER thôi.
    Thấy hàng chữ GAME OVER, Xuân vũ lập tức nhớ đến cái đêm Thanh U gặp nạn. Tay cô run run ấn ngón cái trả lời: “Thanh U vì không qua được địa ngục nên mới GAME OVER phải không?”.
    Thế nhưng tin nhắn gửi đi rồi, không thấy Mazolini trả lời, mà chỉ có 1 tin nhắn cho Xuân Vũ: “Bạn đã qua tầng 6 địa ngục, bước vào tầng 7”.
  3. lulu Member

    Làm thành viên từ:
    18 Tháng ba 2013
    Số bài viết:
    79
    Đã được thích:
    13
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Ô Sin
    Chương 8
    TẦNG 7 ĐỊA NGỤC
    Mưa vẫn rơi. Chưa đến 7h Xuân Vũ đã dậy. Tuy cuộc đối thoại giữa đêm với ID bí hiểm đã khiến cô ngủ không ngon giấc nhưng cô vẫn cố gắng để tỉnh táo. Sau 1 hồi soi gương để chỉnh trang cô lại mở tủ chọn 1 chiếc áo tương đối chững chạc để mặc vào sẽ có sức hấp dẫn và chín chắn hơn. Vì hôm nay cô đến 1 công ty để xin việc. Hôm qua đọc báo, thấy có 1 công ty dịch vụ thông tin, chủ yếu hoạt động về tin nhắn và nhắn tin trúng thưởng, giới nhà nghề gọi là SP. Nếu được tuyển dụng cô không chỉ có được thực tế 1 lần thành công mà còn hữu ích cho việc làm luận văn và sau này cũng có được chút quá trình công tác. Cô đã chuẩn bị đầy đủ các tư liệu để đến dự phỏng vấn và vì phục vụ cho luận văn cô cũng đã điều tra về nghiệp vụ nhắn tin SP, đây là những ưu thế của cô trong lần dự tuyển này. Buổi sáng, cô hoàn tất mọi việc chuẩn bị, sau những ngày nặng nề kéo dài, hôm nay là lần đầu tiên cô lại có được chút tự tin. Dưới làn mưa lạnh lẽo của mùa đông cô giương ô bước ra khỏi cổng trường, đi vào ga tàu điện ngầm chạy đến trung tâm thành phố. Câu chuyện tình yêu ly kỳ ở cái thôn hẻo lánh hồi nọ mà khu vực tàu điện ngầm lan truyền khiến Xuân Vũ đứng ở thềm nhà ga cũng thấy gai gai lạnh. Cô ôm 1 xấp tài liệu trước ngực, mắt không ngớt nhìn xung quanh bốn bề, hình như có thể nhìn thấy bóng u linh nọ đang du ngoạn ở nơi đây. Xuân Vũ lên 1 chiếc tàu điện ngầm, chen chúc giữa đám đông ồn ào, xung quanh luôn có những chiếc ô ướt đụng vào người, cô chỉ biết cố né tránh giữ cho áo khỏi bị ướt. Cô đang đứng ở vị trí nhìn ra cửa sổ, ghế trước là 1 cô gái tóc nhuộm vàng đang ngồi mải mê bấm chiếc máy di động, các loại chuông nhắn điện thoại rải rác vang lên xung quanh. Bỗng chiếc di động của Xuân Vũ cũng tít tít. Tàu đang chạy bỗng lắc lư, cô chật vật lấy chiếc di động ra.
    Cao Huyền nhắn tin cho cô. “Chiều nay em có rỗi không?” Tim Xuân Vũ như đập nhanh, cô do dự 1 lúc rồi bấm máy nhắn tin lại: “Rỗi”. Khoảng 1 phút sau, Cao Huyền tiếp tục nhắn: “Ba giờ chiều, anh đến dưới sân ký túc xá của em, rồi sẽ nhắn tin cho em sau”. Nhìn mẩu tin nhắn có phần “liều lĩnh” này, cô hơi dẩu môi. Nhưng đã đến ga đỗ, cô ra sức chen lách, kịp nhảy xuống sân trước khi tàu đóng cửa. Xuân Vũ thở mạnh 1 hồi, chỉnh trang lại áo quần đầu tóc rồi bước ra khỏi ga. Địa điểm cần đến là tòa cao ốc văn phòng đối diện với nhà ga. Cô thu cái ô lại, bước vào thang máy lên tầng 19, tìm đến công ty dịch vụ thông tin nhỏ. Nơi đây nhỏ bé hơn so với hình dung của cô, ở tiền sảnh chật chội có vài cô gái đang ngồi, thì ra họ cũng đến dự phỏng vấn. Cô đến muộn đành đứng ở cửa đợi đến lượt mình. Thật không ngờ tình hình lại như thế này. Họ là sinh viên đại học thì phải? Xuân Vũ nhớ đến mấy chị tốt nghiệp khóa trước đến giờ vẫn chưa xin được việc làm mà hồi hộp. Nhưng việc phỏng vấn diễn ra rất nhanh. Mọi người liên tục vào căn phòng nhỏ rồi ra, phần lớn đều có vẻ thất vọng. Xuân Vũ lặng lẽ đứng ngoài cửa. Vài cô gái xức nước hoa quá nhiều đi qua khiến cô phải che mũi. Cuối cùng cũng đến lượt Xuân Vũ. Cô vuốt lại mái tóc, hơi mỉm cười và bước vào phòng. Căn phòng nhỏ có cửa sổ khá thấp, có thể nhìn thấy cảnh ngoài kia với hàng cây vút cao. Một nam giới trạc 30 tuổi đang ngồi bên chiếc bàn làm việc đối diện cửa ra vào. Anh ta mặc bộ âu phục phẳng lì, nước da hơi ngăm ngăm. Trông có vẻ như “kiều bào trở về làm ăn”. XuânVũ vẫn hơi hồi hộp, cô vắn tắt tự giới thiệu và đặt xấp tài liệu lên bàn.
    Anh ta không hề nhìn cô, chỉ hơi nhếch mép, nói: “Tôi là Nghiêm Minh Lượng, CEO của công ty, công ty chúng tôi…”. Anh ta bỗng im bặt vì bỗng ngẩng đầu lên nhìn Xuân Vũ. Ánh mắt anh ta bất động cứ chòng chọc nhìn vào mặt cô, ánh mắt này khiến Xuân Vũ thấy sợ.
    Minh Lượng lại cúi xuống, chẳng rõ đang nghĩ gì, rồi anh ta nói bằng giọng nặng nề: “Cô có hiểu rõ vị trí mà mình xin vào làm không?”
    Xuân Vũ hết sức bình tĩnh trả lời: “Có ạ! Làm biên tập của dịch vụ nhắn tin, hàng ngày tập hợp các tin nhắn và nạp vào máy của công ty”.
    Anh ta lại từ từ ngẩng lên: “Cô có thể ra khỏi phòng được rồi”.
    Xuân Vũ chẳng nói gì thêm nữa, cũng không đụng đến các tài liệu mang theo, cô lặng lẽ ra khỏi căn phòng. Không khí xung quanh máy điều hòa trung tâm rất ngột ngạt, vẻ mặt Xuân Vũ không để lộ một chút bức xúc nào, cô cầm ô bước ra khỏi tòa cao ốc. Tay che ô, cô ngẩng nhìn bầu trời mây đen phủ khắp, những hạt mưa lộp bộp rơi trên cái ô, nghe như 1 bài ca buồn tẻ. Buổi chiều Xuân Vũ chỉ ngồi trong phòng ký túc xá. Trận mưa mùa đông rả rích mãi không ngớt. Không khí ẩm lạnh lẽo trong phòng khiến cô buồn thấu xương. Nhìn qua cửa kính thấy có nhiều nam sinh đang giương ô đưa các nữ sinh về, có lẽ là vì gần đây ký túc xá có người chết, khiến các nữ sinh càng thêm nhút nhát. Sáng nay đi xin việc đã thất bại, khiến tâm trạng của Xuân Vũ càng thêm bức xúc. Cô rời cửa sổ, đi đi lại lại trong phòng, cho đến khi tin nhắn di động vang lên. Tin nhắn của Cao Huyền: “Anh đang ở dưới sân, em ở tầng mấy?”.
    Xuân Vũ bỗng thấy hơi sợ hãi, cô chạy ra hành lang nhìn xuống sân, đúng thế, có bóng 1 nam giới cao dong dỏng đang giương ô đứng đó. Hành lang lúc này đang có nhiều bạn nữ qua lại. Cô nhắn tin trả lời: “Anh đừng lên đây, em sẽ xuống ngay”.
    Cô vội quay lại phòng chọn 1 chiếc áo khoác, đứng soi gương, rồi cầm ô rảo bước xuống. Xuân Vũ xuống gặp Cao Huyền, sắc mặt anh nặng nề, đôi mắt vốn đầy sức hút nay đượm vẻ u buồn.
    Cô chủ động nói: “Xin lỗi, nếu anh lên phòng, em sợ người ta sẽ xì xào”.
    “ Em bận tâm đến điều đó à?”. Cao Huyền gượng cười rồi xua tay: “Không sao. Nào, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện”.
    Nếu 1 cô gái khác gặp “hoàng tử cưỡi ngựa trắng” là thầy Cao Huyền dưới làn mưa lắc rắc này chắc sẽ mừng đến phát run, nhưng Xuân Vũ chỉ bình thản hỏi: “Anh đến tìm em có việc gì ạ?”.
    “Tối qua anh phát hiện ra 1 điều rất quan trọng, liên quan đến chuyện địa ngục”.
    Xuân Vũ phát hoảng, nhưng cô vẫn giữ được giọng nói bình tĩnh: “Anh đã phát hiện ra điều gì?”.
    “Quán cà phê địa ngục…” Cao Huyền đờ đẫn nói: “Trong trò chơi địa ngục có 1 nơi gọi là Quán cà phê địa ngục, em đã gặp chưa?”.
    Lúc này họ đi trên con đường có bóng cây che phủ, hai bên đường là những cây ngọc lan xum xuê, nước mưa rơi trên mặt đất ẩm ướt, rất dễ đem lại cho người ta cảm giác lãng mạn. Bên đường đang có 1 cái đình nho nhỏ, đang vắng bóng người, họ rảo bước vào trong đó tránh mưa. Xuân Vũ thu cái ô lại, ngắm nhìn những hạt nước đang rỏ xuống từ mái hiên. Nghĩ về câu hỏi vừa rồi của Cao Huyền, cô thấy bồn chồn thấp thỏm, nhưng vẫn nói: “Vâng, em đã vào Quán cà phê địa ngục”.
    Cao Huyền thở dài, thất vọng. Ngay cái dáng vẻ anh ngẩng lên nhìn trời, trông cũng rất phong độ, các nữ sinh luôn trầm trồ là phải.
    Anh trịnh trọng nói: “ở Quán cà phê địa ngục em có thấy rất nhiều nick name kỳ quái không?”.
    “Đúng, rất kỳ quái, nhất là…”.
    “Đừng lên nói chuyện với Mazolini”.Cao Huyền bất ngờ ngắt cô bằng 1 câu mơ hồ.
    Xuân Vũ thấy mình như 1 cô học trò mắc lỗi bị thầy giáo nhắc nhở. Cô im lặng.
    Anh tiếp tục nói, giọng chắc nịch: “Nghe rõ chưa? Tuyệt đối em không được nói chuyện với Mazolini, kẻo em sẽ gặp phải những chuyện vô cùng đáng sợ, hắn sẽ dẫn lữ khách địa ngục như em vào lối rẽ nguy hiểm”.
    “Lối rẽ?”. Tim Xuân Vũ đập mạnh trong lồng ngực, cô cố giữ cho mình đừng run lên.
    Cao Huyền như đang nghiêm khắc nhắc nhở 1 cô học trò, anh lớn tiếng: “Điểm cùng của lối rẽ chính là GAME OVER”.
    Lại là GAME OVER, đêm qua Mazolini cũng nhắc đến từ này. Xuân Vũ không thể gan lỳ nổi nữa, mưa vẫn đang rơi, đầu óc cô bấn loạn, cô lắp bắp: “Tại sao anh lại biết?”.
    “Cả đêm qua anh ở Quán cà phê địa ngục, đã phát hiện ra rất nhiều chuyện trước đây không biết, nó đáng sợ khác xa mọi tưởng tượng của em”.
    Xuân Vũ lùi lại 1 bước, cô không thể dấu anh, cô cúi đầu nói: “Xin lỗi, nửa đêm qua em đã đối thoại với Mazolini”.
    Vẻ mặt Cao Huyền bỗng đờ ra, anh lắc đầu như không thể tin. Sau 1 hồi mới nói: “Muộn quá rồi… không kịp nữa rồi…”
    Giọng anh tuyệt vọng, giống như sớm tuyên án tử hình, khiến cô bất chợt bị rơi xuống vực sâu không đáy.
    Cô kinh ngạc hỏi: “Anh nói là… em chấm hết?”.
    “Không, ý anh không phải như thế”.
    Hình như cảm thấy mình lỡ lời, anh vội chữa cháy. Nhưng Xuân Vũ đã hỏi thẳng:
    “Ý anh là, nếu đối thoại với Mazolini thì sẽ GAME OVER giống Thanh U chứ gì?”.
    “Anh không biết nhưng anh cảm thấy rằng đằng sau nick đó là 1 u linh”.
    “U linh? Một hồn ma đến từ địa ngục? Nhưng tại sao lại gọi là Mazolini? Đó là tên 1 họa sĩ người Ý mà?”.
    “Anh cũng không biết. Mazolini đã chết cách đây hơn một trăm năm, trong lịch sử mỹ thuật, ông ta là 1 họa sĩ nổi tiếng về vẽ địa ngục…”.
    “Nhưng không lẽ Trò chơi địa ngục có liên quan đến Mazolini đã chết cách đây hơn trăm năm?”.
    Không khí ở đây giá lạnh và ẩm ướt. Cao Huyền hơi do dự rồi gật đầu:
    “Chắc là có liên quan, nếu không đã chẳng ngẫu nhiên như thế. Lâu nay, cứ đến khuya là anh vào địa ngục, anh muốn nghiên cứu cái trò chơi này, xem xem điều kinh khủng nó là ở đâu, những bí mật đáng sợ ở đằng sau nó là gì?”.
    “Anh đã nghiên cứu ra chưa?”.
    “Hiện giờ thì chưa, nhưng anh tin rằng sẽ mau chóng tìm ra kết quả. Em cần phải nhẫn nại, nếu không làm nổi thì đừng để ý đến các tin nhắn làm gì nữa”.
    Xuân Vũ thấy ấm lòng, cô gật đầu: “Em hiểu ý anh rồi, em sẽ cố gắng”.
    Hai người đứng trong cái đình, xung quanh là tiếng mưa rơi não nề, họ cũng im lặng.
    Cao Huyền chợt hỏi: “Nick name của em trong trò chơi là gì?”.
    Xuân Vũ khẽ nói: “Tiểu Chi”.
    “Tiểu Chi?” Cao Huyền mỉm cười: “Anh đã từng nghe câu chuyện về cô gái này”.
    “Cái tên Tiểu Chi có ý nghĩa đặc biệt với em”.
    Nhưng Cao Huyền không hỏi tiếp, chỉ cười với ngụ ý sâu xa: “Xin lỗi, anh đã làm mất nhiều thời gian của em. Để anh đưa em về”.
    Họ giương ô, trở lại con đường giữa hàng cây, về đến ký túc xá của Xuân Vũ. Cô chỉ im lặng, chạy thẳng lên phòng mình. Cao Huyền đứng trong mưa, rồi anh rảo bước về trong những ánh mắt của các nữ sinh đang nhìn theo.
    Mưa đêm đã ngớt. Diệp Tiêu mở máy tính, anh đang mở mục Google tra cứu nhữngtừ mấu chốt liên quan đến “Địa ngục”.
    Hôm nay anh đã đến trường đại học ấy điều tra, thì ra là, trong vòng 1 tháng qua có 2 nữ sinh năm thứ 4 tự tử, Tố Lan là một trong hai cô, và còn 1 nữ sinh phải đưa vào viện tâm thần. Điều trùng hợp là cả 3 đều cùng ở 1 khu ký túc xá, Thanh U đã chết và Văn Nhã bị tâm thần thì lại là bạn cùng phòng, hai cô ở sát vách với Tố Lan. Những phát hiện này khiến Diệp Tiêu kinh ngạc, anh nhớ đến Xuân Vũ mà anh gặp ở hiện trường hôm đó, chắc cô ta cũng là bạn học của 3 cô này. Và, cô Thanh U chết 1 cách kỳ lạ, cắn lưỡi tự tử. Điều này không thể tưởng tượng được. Điều này có thể liên quan đến cái chết của Tố Lan. Hai cái chết đều được kết luận là tự sát, nếu cảnh sát lại đi điều tra thì không thực tế. Giờ đây Diệp Tiêu lại làm như trước kia phát hiện ra những điều bí ẩn, nghĩa là dùng thời gian ngoài giờ để điều tra. Nhưng lại chỉ có 1 manh mối là mẩu tin nhắn bí hiểm, điều tra ra chủ nhân thực sự của số máy này rất khó khăn. Nếu muốn tiếp tục điều tra chỉ có 1 cách là vào “địa ngục”. “Không vào hang cọp sao bắt được cọp con” Diệp Tiêu đã mấy lần nhắc nhở mình câu này.
    Ngoài kia mưa vẫn rơi tí tách. Anh cố tập trung tinh thần cho tỉnh táo. Anh cầm máy soạn tin nhắn: “741111= HELL?”. Rồi anh gửi tin nhắn này vào số xxxxx741111. Cũng như lần anh dùng di động của Tố Lan, chỉ vài giây sau anh nhận được tin nhắn của đối phương: “Bạn có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?”.
    Diệp Tiêu đã chuẩn bị tâm lý, anh nhắn: “Bạn có biết không?”. Đối phương nhanh chóng trả lời: “Hoan nghênh bạn đã tới địa ngục”.
    Diệp Tiêu chưa kịp phản ứng thì một tin nhắn nữa lại tới: “Nick name của bạn là gì?”.
    Lần này anh trở tay không kịp. Nick name? Trò chơi này có thật hay sao? Anh nghĩ, lẽ nào mình lại sợ trò chơi? Anh bèn tặc lưỡi nhập luôn tên thật của mình - Diệp Tiêu.
    Gửi tin nhắn đi rồi anh nhận được tin trả lời: “Bạn đã vào tầng 1 địa ngục, hãy lựa chọn: 1. Lâu đài Dracula, 2. Chùa Lan Nhược, 3. Khách sạn Jamaica, 4. Quán trọ U linh, 5. Phủ tiến sĩ thôn vắng”.
    Đa số những địa danh này anh đã nghe, nhất là Phủ tiến sĩ thôn vắng. Nhưng sau khi do dự anh chọn số 2- Chùa Lan Nhược. Anh biết đó là nơi nảy sinh câu chuyện tình yêu trong truyện Nhiếp Tiểu Sảnh - Liêu trai chí dị.
    Thế rồi anh nhận được tin nhắn hướng dẫn anh bước vào “chùa Lan Nhược”. Tiếp đó, thực hiện theo trình tự nói trong tin nhắn Diệp Tiêu từng bước thâm nhập thế giới đầy rẫy u linh ma quỷ, nhìn thấy Nhiếp Tiểu Sảnh đang kinh sợ hãi hùng…
    Nửa đêm, căn phòng ký túc xá nữ sinh…
    Tín hiệu lại vang lên như 1 quy luật, một tin nhắn đập vào mắt Xuân Vũ: “Bạn đã vào tầng 7 địa ngục, rời khỏi nghĩa địa của các con vật cưng, hãy lựa chọn: 1. Tiếng chuông ghê rợn lúc nửa đêm, 2. Chùa Lan Nhược, 3. Lâu đài Dracula, 4. Quán cà phê Địa ngục”.
    Điểm khác là trong tin nhắn này còn có “tiếng chuông ghê rợn lúc nửa đêm” - bộ phim kinh dị của Nhật bản. Cô thận trọng ấn nút 1 trả lời. Rất nhanh, cô nhận được ngay tin nhắn từ địa ngục. Rời nghĩa địa những con vật cưng, cô lên 1 hòn đảo có nhiều núi lửa, trên đảo có 1 phụ nữ xinh đẹp mang họ Yamamura, có cô con gái sống nội tâm, tên là Yamamura Sadako.Vậy là đêm nay ở địa ngục, Xuân Vũ là Sadako ráng chịu mọi bi thương và đau khổ, ngồi dưới đáy giếng cầu khẩn được sống lại trở về dương thế. Vào lúc Sadako sắp sống lại, bỗng 1 hồi chuông điện thoại vang lên gấp gáp kéo Xuân Vũ từ địa ngục trở về. Lúc này cô nhận ra mình vẫn đang nằm trong chăn, màn hình di động vẫn sáng trong tay. Cô vội nghe điện thoại, không thấy đối phương nói gì, chỉ có tiếng thở khe khẽ mà sởn tóc gáy. Cô bỗng nhớ tới câu chuyện: “Tiếng chuông lúc nửa đêm”, hễ vừa xem xong cuốn băng hình đáng nguyền rủa thì đều nhận được cú phôn bí hiểm - cô không dám nghĩ tiếp, vội dập máy không nghe nữa.
    Lúc này, cô lại nhận được 1 tin nhắn: “Bạn đã đi qua tầng 7 địa ngục, bước vào tầng 8”.
  4. lulu Member

    Làm thành viên từ:
    18 Tháng ba 2013
    Số bài viết:
    79
    Đã được thích:
    13
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Ô Sin
    Chương 9
    TẦNG 8 ĐỊA NGỤC
    Năm giờ sáng.
    Khu ký túc xá nữ sinh vẫn chìm trong màn đêm, gió lạnh vẫn chưa có dấu hiệu ngừng thổi, chúng đồng hành cùng các cô gái đang say giấc nồng.
    Một hồi chuông di động vang bên tai Xuân Vũ còn đang ngủ - giai điệu bài “Phá gió đông” của Châu Kiệt Luân - có người gọi điện cho cô. Như bị cái gì đó đâm nhói một cái, cô giãy nảy trong chăn. Cô từ từ cầm di động, tay dụi mắt còn đang ngái ngủ, nhìn vào màn hình, thì ra là Nam Tiểu Cầm gọi đến.
    Xuân Vũ bấm nghe luôn. Giọng của Tiểu Cầm vang lên: “Xuân Vũ, cậu vẫn còn sống à?”
    Nói gì lạ thế? Nếu là ai khác, nửa đêm bị dựng dậy để nghe câu này, chắc phải tức mà chết! Nhưng Xuân Vũ vẫn bình thản trả lời: “Mình vẫn đang sống đây”.
    “Cậu có chắc là vẫn còn sống không? Có nhiều người đã chết mà vẫn tin rằng mình đang sống - đó là người tử sinh!”. Giọng Tiểu Cầm rất trịnh trọng, không có chút nào gọi là pha trò gì cả.
    Xuân Vũ thì vẫn bình thản, cô nhìn đồng hồ, và hỏi: “Tiểu Cầm, cậu đã tỉnh ngủ chưa?”
    “Cậu khẳng định là cậu chưa chết à? Cậu bật đèn nhìn lại mình xem, nếu không nhìn thấy bóng, tức là cậu đã biến thành hồn ma rồi!”.
    Nghe Tiểu Cầm nói với giọng hết sức thật như thế, Xuân Vũ bỗng thấy rùng mình sởn tóc gáy. Không hiểu sao, mấy câu điện thoại giời ơi đất hỡi ấy đã xui khiến cô đưa tay bật đèn đầu giường, ánh đèn rọi vào mặt, phải vài giây sau mắt cô mới quen, cô ngoái đầu nhìn lên tường đối diện, thấy một bóng người lờ mờ động đậy - đó là bóng cô, do ánh đèn tạo nên.
    Cô chưa kịp trả lời về kết quả “thực nghiệm” vừa rồi, thì giọng Tiểu Cầm đã vang lên cứ như là “đã bắt được thóp”: “Không nhìn thấy bóng chứ gì?”
    Xuân Vũ lại nhìn ra ngoài cửa sổ mưa rơi trong đêm: “Tiểu Cầm, cậu sao thế? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
    “Có một ông già”.
    “Cậu nói gì?” Xuân Vũ cảm thấy giọng nói của Tiểu Cầm hơi hơi giống âm thanh của những cú phôn gọi từ “địa ngục”.
    “Cậu đã chết rồi thì bây giờ mình nói cho cậu biết cũng được: hồi mình học lớp 12, có một hôm, sau khi hết giờ tự học buổi tối ở trường, mình đi xe đạp về nhà trên con đường nhỏ hơi tối. Nào ngờ có một ông già đi ngang qua đường, mình nhìn không rõ, đã lóng ngóng rồi đâm phải ông ta”.
    “Cậu làm người ta bị thương à?”
    “Lúc đó mình không rõ lắm, ánh đèn đường mờ mờ, chỉ thấy ông ấy đập đầu xuống đất, toé máu, bắn cả vào quần của mình. Sợ quá, mình nhìn quanh không thấy ai khác, bèn lên xe phóng luôn một mạch về nhà.”
    “Cậu không cứu ông già à?”
    “Phải. Mình quá sợ, nên chỉ biết trốn cho nhanh, mình nghĩ rất có thể ông ấy sẽ chết, thì mình bị nguy to. Hồi đó chỉ còn hai tháng nữa sẽ thi đại học, nếu mình đưa ông già đi viện, ngưòi nhà ông ấy sẽ gây phiền hà với mình, thì còn thi cử gì nữa? Mình đã tốn bao sức lực để chuẩn bị cho kỳ thi, không thể vì chuyện này mà mình bị lỡ dở cả đời.”
    “Nhưng ông già ấy sẽ ra sao? Lẽ nào lại bỏ mặc, không cứu người ta? Lẽ ra cậu phải đưa ông ấy đi viện chắc vẫn có thể cứu sống.”
    Tiểu Cầm nói trong tiếng khóc: “Nhưng lúc đó đầu mình như trống trơn, chỉ thấy quá lo sợ, không nghĩ đến điều này. Về đến nhà rồi, mình không dám kể lại với bố mẹ, chỉ kín đáo giặt sạch vết máu trên quần. Từ đó mình không dám đi xe đạp, cũng không dám đi qua con đường ấy nữa. Mình cố ép bản thân hãy quên ông già ấy đi, và dồn tâm trí cho kỳ thi đại học. Rồi mình đã thi đỗ vào trường ta, nhưng ông già ấy đã trở thành một cơn ác mộng của mình.”
    “Cậu đừng nghĩ thế, chưa chắc ông già ấy đã chết.”
    “Ông ấy có chết hay không, với mình cũng vậy thôi. Xuân Vũ, có phải ngày trước các cậu vẫn hay thấy mình mê ngủ kêu thét lên không?”
    Xuân Vũ nghĩ lại, thấy đúng là như thế: “Có! Bấy giờ bọn mình đều phát hoảng”.
    “Mình thường nằm mơ thấy ông già ấy. Mình nghĩ, mình đã có tội, tội ác rất lớn. Bây giờ đã đến lúc phải chịu báo ứng.”
    “Đừng nói vậy, cậu nên nghĩ cho lạc quan thì hơn”.
    “Xuân Vũ à, hiện giờ Thanh U và Văn Nhã đều đã xuống địa ngục. Nói thật lòng, tớ rất nhớ các cậu”. Hình như Tiểu Cầm đã nước mắc đầm đìa. “Mình sẽ mãi mãi nhớ các bạn, các bạn thân cùng phòng”.
    Điện thoại bất ngờ gián đoạn, Xuân Vũ vội bấm máy gọi ngay cho Tiểu Cầm, nhưng máy bên kia chỉ có tiếng chuông mà không thấy trả lời. Có lẽ Tiểu Cầm không muốn đối thoại thêm nữa. Xuân Vũ đặt máy xuống, căn phòng lại im lặng như cõi chết. Chỉ thấy rền rĩ tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, khiến căn phòng dường như bị chìm trong đáy nước vĩnh viễn tối đen.
    Buổi sáng từ khi thức dậy đến giờ, Xuân Vũ vẫn thẫn thờ uể oải, mưa ngoài kia vẫn rơi, như nhốt cô ở đây không thể đi đâu. Buổi chiều, ngoài hành lang hình như hơi lao xao, một số bạn nữ đang nhỏ to thì thầm, đôi khi còn kêu lên kinh ngạc.
    Xuân Vũ bước ra ngó nhìn, nhưng khi thấy cô, họ đều lánh đi. Vừa qua xảy ra chuyện tày trời như thế, cộng với sự kiện bí hiểm cách đây nửa năm, họ đã coi Xuân Vũ như một kẻ nặng vía, dường như hễ ai ở gần cô đều sẽ gặp nạn mà chết. Bởi vậy chẳng ai thiết trò chuyện với cô, thậm chí hễ thấy cô là chỉ trỏ, bảo nhau tránh đi cho nhanh. Mấy hôm trước Xuân Vũ đến học ở hội trường, thì tất cả đều ngồi lùi lại bàn phía sau, chỉ còn trơ mình cô ngồi ở bàn đầu, cứ như gặp phải người mắc bệnh AIDS.
    Thực ra vừa nãy các bạn nữ đang bàn tán về Nam Tiểu Cầm.
    Tiểu Cầm đã bị tai nạn giao thông.
    Vụ tai nạn xảy ra ở một ngã tư gần trường. Khoảng hơn 9 giờ sáng, Tiểu Cầm đi bộ đến đó, chỉ cần đi sang đường là sẽ đến trường ngay. Trước mặt Tiểu Cầm đèn đỏ đã bật, xe cộ đang vùn vụt chạy ngang qua không ngớt. Tiểu Cầm đứng chờ đèn xanh dành cho người đi bộ bật lên. Đèn đỏ ở chỗ này bật rất lâu, xe cộ qua lại thì đông; bình thường, không ai dám cứ thế mà đi sang đường. Nhưng Tiểu Cầm lại cứ mặc kệ đèn đỏ, bước đi rất ung dung, dường như bên cô không hề có xe cộ gì hết. Và, một chiếc xe Buick (ôtô nguồn gốc hãng General, Mỹ) chạy qua ngã tư, lái xe hoàn toàn bất ngờ bèn cố phanh gấp, nhưng vì đường mưa trơn nên xe vẫn va vào Tiểu Cầm.
    Anh lái xe ấy rất tốt, đã đưa cô đi viện ngay. Các bác sỹ tận tình cấp cứu, Tiểu Cầm đã thoát cơn nguy kịch nhưng vẫn còn bị hôn mê chưa rõ bao giờ mới hồi tỉnh.
    Khoảng 4 giờ chiều nay Xuân Vũ mới được thầy giáo cho biết tin Tiểu Cầm bị tai nạn giao thông. Cô ngớ ra không dám tin ở tai mình nữa. Cô rất hiểu Tiểu Cầm mọi ngày đi qua đường luôn luôn cẩn thận, dù thấy rất ít xe chạy qua thì Tiểu Cầm cũng không đi bừa như thế, huống chi xe cộ đang chạy rất đông. Cô đã nhiều lần đi cùng Tiểu Cầm, cả hai đều biết, đi sang đường ở nơi xe cộ dày đặc như thế thì khác nào tự sát!
    Hay là... Tiểu cầm định tự sát thật?
    Cô nhớ lại cuộc điện thoại lúc tờ mờ sáng, Tiểu Cầm nói những câu kỳ cục, phải chăng đó là điềm báo trước? Tiểu Cầm kể về chuyện khi còn học trung học đã đâm xe đạp vào một ông già, rồi bỏ chạy, không đưa ông đi cấp cứu. Chuyện đó trở thành cơn ác mộng lớn nhất của đời cô. Nay cô lại bị xe đâm, thì đó chẳng phải là báo ứng hay sao?
    Và, trong điện thoại, Tiểu Cầm rành rành đã rối loạn tâm trí, coi Xuân Vũ là người đã chết, ở dưới địa ngục. Cô ấy còn nói “sẽ mãi mãi nhớ các bạn thân thiết cùng phòng”, nghe đặc một giọng buồn thảm tử biệt sinh ly!
    Mấy hôm trước đó, Tiểu Cầm còn gửi tin nhắn cho Xuân Vũ, nói rằng mình nhận được tin nhắn của Tố Lan đã chết hỏi rằng “địa ngục tầng thứ 19 là gì” - hệt như tin nhắn của Thanh U chết rồi mà vẫn gửi cho Xuân Vũ. Chỉ e Tiểu Cầm cũng giống như Xuân Vũ - nhập cuộc trò chơi địa ngục, rồi sau đó...
    Xuân Vũ đưa tay áp lên ngực, không dám nghĩ tiếp nữa.
    Cô quyết định vào viện thăm Tiểu Cầm.
    Bảy giờ tối, cô đi trong mưa lạnh, bước vào bệnh viện. Sau vài lần rẽ, cô đã đến được phòng chăm sóc bệnh nhân nặng và nhìn thấy Tiểu Cầm.
    Tiểu Cầm quấn băng kín đầu, rất may mắn, khuôn mặt không sao cả, tay bị nhiều vết thương, đều đã được băng bó. Cô nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, mũi đang luồn ống, tay cắm kim truyền dịch... chẳng thể nhận ra cô sinh viên dong dỏng mọi ngày nữa.
    Bà mẹ Tiểu Cầm đang ngồi trên giường nắm tay con gái, nước mắt rơi lã chã. Bà biết Xuân Vũ là bạn cùng phòng với con gái mình, nhưng không biết cô đã bị coi là một thứ “hung tinh”, bà rất cảm kích vì cô đã vào thăm Tiểu Cầm.
    Bà nói, mấy hôm nay Tiểu Cầm vẫn ở nhà, nói là người hơi khó chịu, nhưng lại không đi khám bệnh, chỉ mải miết với chiếc máy di động, đêm khuya vẫn nghe thấy trong phòng cô những tiếng “tít tít” không ngớt.
    Khoảng 12 giờ đêm hôm qua, Tiểu Cầm bỗng ra phòng khách, mặc chiếc váy ngủ màu trắng, đi vòng quanh bộ bàn ghế. Vì Tiểu Cầm làm đổ cốc chén, bà mẹ nghe thấy bèn chạy ra, mới thấy cảnh tượng ấy, bà vội ôm lấy cô. Nào ngờ cô lại nói luôn cái câu “Có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?”
    Bà không hiểu ra sao nữa. Chỉ thấy ánh mắt cô thực đáng sợ, bèn đưa cô về phòng đi ngủ. Sáng hôm sau, Tiểu Cầm đã trở lại bình thường, nói là phải đến trường để lên lớp học. Bà mừng rỡ nhìn con gái bước ra khỏi nhà, không ngờ Tiểu Cầm lại gặp tai nạn trên đường...
    Nói đến đây, bà lại trào nước mắt. Bác sỹ cho biết, Tiểu Cầm bị chấn thương sọ não khá nặng, cũng đã thoát cơn nguy hiểm nhưng chưa thể khẳng định có thể bình phục được hay không, hiện giờ còn phải tiếp tục quan sát.
    Nghe xong câu chuyện, Xuân Vũ thấy lòng mình chơi vơi trống vắng. Tiểu Cầm đang nằm đây, chẳng rõ còn có thể nói chuyện với bạn được nữa không? Giữa đêm qua Tiểu Cầm đã nhìn thấy những gì?
    Cô bỗng mạnh dạn hỏi bà mẹ: “Bác có thể cho cháu xem máy di động của Tiểu Cầm được không?”
    Bà mẹ gật đầu, rồi mở ví của Tiểu Cầm, lấy chiếc di động ra đưa cho Xuân Vũ. Cô mở ngay danh mục tin nhắn, thì thấy các tin nhắn đã bị xoá sạch, ngoại trừ một tin nhắn cuối cùng:
    “GAME OVER”
    Xuân Vũ như hoá đá, đờ đẫn nhìn vào hàng chữ tiếng Anh. Nhưng cô vội trấn tĩnh, rồi nhìn vào ô “người gửi”, quả nhiên là số máy kia: xxxxx741111.
    Và, thời gian gửi tin nhắn này lại là 9 giờ 19 phút sáng nay - đúng vào lúc Tiểu Cầm gặp tai nạn giao thông.
    Cô thở dài nặng nề. Mọi điều ngờ ngợ đều đã được chứng minh. Tiểu Cầm đã bị GAME OVER ở địa ngục!
    Xuân Vũ nhìn Tiểu Cầm một lần nữa, rồi vội vã cáo từ. Cô giương ô, bước ra khỏi bệnh viện. Thành phố trong đêm mưa, ánh đèn chỉ còn thấp thoáng. Cô lẩm bẩm với mình: “Người thứ nhất là Thanh U, người thứ hai là Tố Lan, người thứ ba là Văn Nhã, người thứ tư là Tiểu Cầm. Người thứ năm sẽ là ai đây?”
    Xuân Vũ ngả ô sang bên, ngẩng đầu nhìn bầu trời tím tái.
    Một hạt mưa rơi trúng vào mắt Xuân Vũ.
    Chín giờ tối Xuân Vũ về phòng của mình, cô thấy toàn thân xâm xấp nước. Hơi ẩm giá lạnh thấm vào tận xương tuỷ.
    Cô phải đi tắm nước nóng. Trong nhà tắm chỉ có vài người, khi thấy cô bước vào, họ đều né dạt sang một bên. Có cô còn chưa kịp xát xà phòng đã vội lau khô người rồi lủi ra ngay.
    Rất nhanh chóng, chỉ còn mình Xuân Vũ trong nhà tắm. Không rõ mắt bị nhoà đi do nước mắt hay do hơi nước, cô chỉ thấy xung quanh là một màn trắng đục. Tiếng nức nở đã át cả tiếng nước chảy, vòi nước phun xối xả vào mặt chỉ đem lại cho Xuân Vũ cảm giác cô độc chưa từng có.
    Cô khoá vòi nước, rồi dụi mắt, quay nhìn khắp nhà tắm trống trải, chỉ còn hơi nước mù mịt và tiếng nước róc rách nghe rất rõ. Cô cúi nhìn thân hình quyến rũ và hoàn hảo của mình. Cô bỗng nhớ đến Thanh U và Tố Lan. Ít ra mình vẫn còn may mắn hơn họ. Cô xoa nắn khuôn mặt trắng mịn sau khi tắm gội. Hãy nâng niu tấm thân mà thượng đế đã ban cho.
    Trở về phòng ở, Xuân Vũ chải mái tóc dài, rất tỉ mỉ. Mái tóc đen nhánh vẫn còn bốc hơi nước ấm buông rủ xuống đôi vai trắng ngần. Mưa ngoài trời gần như đã tạnh, cô nhìn khắp căn phòng. Giường bên trái là của Văn Nhã và Tiểu Cầm, bên phải là của Thanh U và cô. Cô không dám đụng đến các đồ dùng của họ, thậm chí không dám đụng đến giường đệm. Hình như Thanh U vẫn chưa ra đi, bạn ấy đang lặng lẽ đứng ở một góc nào đó nhìn cô...
    Chẳng rõ bao thời gian đã trôi qua, tín hiệu tin nhắn lại vang lên.
    Lúc này Xuân Vũ đang nằm trên giường, cô ngồi ngay dậy như một phản xạ có điều kiện, cầm di động lên xem ngay. Lại có tin nhắn:
    “Bạn đã vào tầng 8 địa ngục, rời khỏi Tiếng chuông ghê rợn lúc nửa đêm, hãy lựa chọn: 1. Quán trọ U linh; 2. Chùa Lan Nhược; 3. Lâu đài Dracula; 4. Quán cà phê Địa ngục.”
    Nhìn đồng hồ, lúc này đúng 12 giờ đêm. Vào cái đêm đầu tiên bước vào “địa ngục”, hình như cũng có địa điểm “Quán trọ U linh”. Vì đã từng đọc cuốn tiểu thuyết cùng tên, cho nên Xuân Vũ chọn “1. Quán trọ U linh”.
    Tiếp đó, sau chuyến lữ hành kinh hãi kéo dài nửa giờ, Xuân Vũ thoát ra khỏi chốn bãi hoang bên bờ biển đông lạnh lẽo.
    Cô lại xuống một tầng địa ngục sâu hơn:
    “Bạn đã đi qua tầng 8 địa ngục, bước vào tầng 9”.
  5. lulu Member

    Làm thành viên từ:
    18 Tháng ba 2013
    Số bài viết:
    79
    Đã được thích:
    13
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Ô Sin
    Chương 10
    TẦNG 9 ĐỊA NGỤC
    Hôm nay thứ bảy.
    Lúc sáng thức dậy, Xuân Vũ nhận ra rằng ký túc xá yên tĩnh hơn hẳn mọi hôm. Kể cả các bạn quê ở tỉnh ngoài cũng đều đã đi chơi, chỉ còn Xuân Vũ một mình một bóng ngồi đây.
    Thực ra Xuân Vũ rất sợ sự cô độc. Lúc cô sợ hãi nhất, không phải hồi đang ở thôn hẻo lánh kia, mà là những ngày bị nhốt riêng trong buồng bệnh.
    Giờ này chắc Hứa Văn Nhã cũng đang bị nhốt riêng trong đó?
    Xuân Vũ không tưởng tượng nổi bạn ấy sẽ sống ở đó ra sao. Dù là một người bình thường bị nhốt vào nơi đó, thì sớm muộn gì cũng phải hoá điên. Cô quyết định vào viện thăm Văn Nhã.
    Cô đã biết địa điểm ấy ở đâu, vì đó là nơi mà cô rất không muốn lại phải vào nữa. Nhưng, vì Văn Nhã, vì cái bí mật mà có lẽ chỉ những người chết mới biết được, Xuân Vũ phải dằn lòng ráng chịu để đi vào cái chốn khơi lại những cơn ác mộng của cô.
    Mười giờ sáng, Xuân Vũ đã đến cái bệnh viện nằm ở Khu kết hợp thành thị nông thôn. Trông nó vẫn giống như khi cô ra khỏi đây nửa năm về trước. Cánh cổng lớn khuất sau những hàng cây tĩnh mịch, phải tiến sâu vào một quãng xa mới nhìn thấy bệnh viện này.
    Trước khi vào gặp Văn Nhã, cô phải gặp bác sỹ Văn đã. Ánh mắt của bác sỹ Văn sau cặp kính tỏ ra rất kinh ngạc, vì nửa năm trước chính ông đã tiễn Xuân Vũ ra viện; ông có ấn tượng rất sâu về việc Xuân Vũ đã bình phục một cách lạ lùng. Ông trò chuyện với cô một lúc, thực ra là ông cũng muốn khéo léo quan sát trạng thái tinh thần của cô. Nhưng mọi biểu hiện của cô đều rất bình thường, ổn định, bác sỹ Văn không phải nghi ngờ bất cứ điều gì nữa.
    Sau đó Xuân Vũ đã được thấy Văn Nhã.
    Một căn phòng rất đủ ánh sáng tự nhiên trong ngày đông này, Văn Nhã còm nhom đang ngồi co rúm trên giường trông chẳng khác gì một con khỉ. Xuân Vũ khẽ gọi tên, nhưng Văn Nhã phản ứng rất chậm, hồi lâu mới ngẩng đầu lên, cặp mắt vô hồn nhìn Xuân Vũ như nhìn một người xa lạ.
    “Cậu có nhận ra mình không?” Xuân Vũ nhìn thẳng vào mắt Văn Nhã, hỏi. Cô cũng thầm nhắc nhở mình không được liên tưởng đến chuyện ngày trước của bản thân.
    Mái tóc của Văn Nhã được chải rất gọn gàng, khuôn mặt cũng rất sạch sẽ, nhưng cô chỉ lắc đầu: “Cô là ai?”
    Bạn ấy đã quên ư? Đôi môi Xuân Vũ run run, cô nghẹn ngào không nói nên lời.
    Văn Nhã bỗng ngoảnh nhìn sang bức tường, lúc này Xuân Vũ mới nhìn ra, có rất nhiều chữ viết chi chít trên bức tường trắng tinh. Cô bước vòng sang nhìn thấy có vài chục dòng chỉ viết lặp lại duy nhất một từ tiếng Anh:
    MARZORINI.
    Xuân Vũ không hiểu nghĩa của từ này. Chúng được viết kín đặc một mảng tường bằng bút bi xanh. Cô vội hỏi Văn Nhã: “Cậu viết những chữ này lên tường à?”
    Văn Nhã gật đầu.
    “Những chữ này nghĩa là gì?”
    “Là ông ta đấy!”. Văn Nhã nói với giọng đượm vẻ bí hiểm.
    Xuân Vũ vẫn không hiểu, bèn hỏi tiếp: “Là gì?”
    Văn Nhã bỗng đứng lên, nói thật to: “Bạn có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?”
    Câu hỏi chết người này khiến Xuân Vũ phải lùi lại một bước dài, cô gắng kìm nén con tim khỏi đập nhanh, khẽ hỏi lại: “Cậu có biết không?”
    Nhưng Văn Nhã không trả lời, mà chỉ nhắc lại câu hỏi vừa nãy. Xuân Vũ nhớ lại Thanh U trong đêm hôm nọ và Tiểu Cầm lúc sáng sớm hôm qua... Họ đều như nhau cả!
    Cô nhìn lại bức tường, cố ghi nhớ cái từ MARZORINI này, rồi ra khỏi căn buồng bệnh nhân.
    Cô không gặp lại bác sỹ Văn nữa, chỉ cắm cúi đi ra khỏi bệnh viện, lúc ra đến cổng bỗng nghe thấy có người gọi tên mình.
    Xuân Vũ ngẩng đầu, căng thẳng. Một nam giới đã đứng trước mặt, đôi mắt sắc sảo đang nhìn cô.
    “Cảnh sát Diệp Tiêu?”. Cô hoàn toàn không ngờ lại gặp anh ta ở đây, nên rất lúng túng.
    “Tôi cũng rất ngạc nhiên lại gặp cô ở đây”. Diệp Tiêu nhíu mày, nhìn vào khu nhà bệnh viện: “Tôi cứ nghĩ cô không bao giờ muốn đến nơi này nữa!”
    “Đúng thế, tôi không bao giờ muốn đến đây. Nhưng vì có người bạn đang nằm ở viện này, hôm nay tôi vào thăm...”.
    “Là cô bạn cùng phòng à?”
    Xuân Vũ gật đầu, vẻ căng thẳng.
    Diệp Tiêu bình thản nói: “Trông khí sắc cô không được tốt lắm, đang có điều gì băn khoăn phải không?”
    Xuân Vũ cúi đầu: “Không. Tôi chỉ hơi mệt...”
    “Thế thì cô hãy về nghỉ đi. Chào cô nhé!”
    Diệp Tiêu đưa tay lên chống cằm nhìn theo Xuân Vũ đi xa dần, anh nghĩ ngợi...
    Diệp Tiêu đã liên hệ với nhà trường, biết rằng ở gian bên cạnh của Tố Lan, trước đó đã có một nữ sinh tự sát, sau đó lại có một nữ sinh mắc chứng tâm thần phân liệt; hai cô này cùng là bạn thân cùng phòng của Xuân Vũ. Bây giờ anh phải vào viện thăm nữ sinh Hứa Văn Nhã đang phát điên.
    Anh cũng biết bác sỹ Văn. Nói đúng ra là kể từ năm ngoái, họ đã rất quen nhau. Và, chuyện về Xuân Vũ cách đây nửa năm, cả hai người đều thấy không sao hiểu nổi.
    Bác sỹ Văn nhiệt tình tiếp đãi Diệp Tiêu, rồi dẫn anh vào thăm Văn Nhã. Anh không hỏi được điều gì từ cô, ngoài câu “Bạn có biết địa ngục tầng thứ 19 là gì không?”
    Thoạt đầu anh cũng phát hoảng, nhưng bác sỹ Văn cho biết, ngày nào Văn Nhã cũng nói đến hàng chục lần cái câu này, mọi người nghe đã quen rồi. Diệp Tiêu nhìn lên những hàng chữ trên tường, bác sỹ Văn cho biết: “Không ai hiểu nổi ý nghĩa là gì.”
    Ra khỏi buồng bệnh, Diệp Tiêu lắc đầu: “Bác sỹ Văn cho rằng tại sao cô ấy phát điên? Tôi đã đến trường tìm hiểu, được biết cô ấy vốn rất khoẻ mạnh hoạt bát, trước đây cũng chưa có vấn đề tâm lý gì.”
    “Không nên nói chung chung là điên, đây là bệnh tâm thần phân liệt. Bệnh thường xảy ra ở tuổi dậy thì, cũng khó khẳng định về nguyên nhân, thông thường cho rằng do nguyên nhân nội tâm, do yếu tố di truyền...”
    “Tôi đã điều tra rồi, bố mẹ Văn Nhã đều rất khoẻ mạnh, cả họ đều không có bệnh di truyền.”
    “Tất nhiên Văn Nhã có phần đặc biệt, chỉ có thể khẳng định rằng không do di truyền. Có nhiều người trước khi mắc bệnh đều có đặc điểm tính cách cô độc, sống khép kín, lập dị, nhút nhát, hay thẹn... nhưng tôi tìm hiểu biết rằng Văn Nhã thì trái lại, tính cách cô ấy lại rất hoạt bát, cởi mở.”
    “Tức là, cô ấy là một bệnh nhân rất đặc biệt?”
    “Phải! Tôi quan sát thấy rằng bệnh trạng của Văn Nhã hết sức đặc biệt, rất giống Xuân Vũ cách đây nửa năm.”
    Diệp Tiêu sững sờ: “Xuân Vũ? Tôi vừa gặp cô ấy ở cổng viện.”
    “Tôi cũng gặp rồi, không ngờ cô ấy lại là bạn học với Văn Nhã. Tôi chưa gặp một sự trùng hợp như thế bao giờ!”. Hình như bác sỹ Văn đang hồi tưởng về cô, ông chần chừ giây lát rồi nói: “Xuân Vũ là một trường hợp kỳ lạ, rất giống Văn Nhã hiện nay, thật khó mà giải thích được.”
    “Lẽ nào đúng là tại địa ngục?”
    “Anh nói gì thế?”
    Diệp Tiêu nhận ra mình lỡ lời, anh vội lắc đầu: “Không có gì.”
    “Triệu chứng của tâm thần phân liệt chủ yếu là những trắc trở về tư duy, tình cảm, ý chí, hoặc stress... Nhưng hay gặp nhất là chứng hoang tưởng - cô Văn Nhã mắc chứng hoang tưởng rất nặng, cứ luôn miệng nói là có một con khỉ, chứng tỏ bộ não cô ấy có ấn tượng mạnh và khiếp hãi đối với loài khỉ.”
    “Tại sao cô ấy lại hoang tưởng như thế?”
    “Tôi sẽ nghiên cứu về điều này, tôi đang thấy rất hứng thú với ca này. Sẽ điều tra thêm ở các tài liệu y khoa nước ngoài, biết đâu họ đã có ghi chép về phương diện này...”
    Bác sỹ Văn đã từng sang Mỹ du học mấy năm, Diệp Tiêu luôn rất tín nhiệm ông.
    Ra khỏi bệnh viên, Diệp Tiêu nhớ đến cái câu hỏi Văn Nhã nói ra, đến lúc này anh đã tin chắc, Thanh U, Tố Lan rồi đến Văn Nhã - cả ba đều vì chuyện “địa ngục” mà xảy ra bất hạnh.
    Vậy thì địa ngục là ở đâu?
    Buổi chiều, phòng ký túc xá nữ sinh.
    Xuân Vũ ngồi trước tờ giấy trắng đặt trên bàn, trên giấy có hàng chữ: MARZORINI.
    Văn Nhã đã viết hàng chữ này trên tường căn buồng bệnh. Lúc đó nhìn mảng tường chi chít những chữ này, Xuân Vũ thấy rùng mình. Trực giác mà cô gái thường có đã mách bảo Xuân Vũ: hàng chữ cái tiếng Anh này nhất định ẩn chứa một ý nghĩa đặc biệt nào đó.
    Cô đã tra vài cuốn từ điển, trong tiếng Anh không có từ nào na ná như MARZORINI. Có lẽ không phải tiếng Anh, mà là một thứ tiếng Châu Âu nào đó? Nhưng Văn Nhã không học ngoại ngữ nào khác, thì sao có thể viết ra cái từ này? Phải chăng đây là một tên người hoặc địa danh nào đó?
    Đúng, khả năng này khá lớn. Xuân Vũ đọc lại MARZORINI theo kiểu tiếng Anh, kể cũng tạm ổn. Chia theo âm tiết để đọc, nó sẽ là “Mar-zo-zi-ni”.
    Đọc chầm chậm bốn âm tiết này, cô nhớ đến một cái tên người - Mazolini.
    Âm đọc “MARZORINI” - tức là Mazolini chứ gì?
    Đây không phải là trùng hợp ngẫu nhiên, nên coi MARZORINI là cách phiên âm của Mazolini bằng tiếng Anh hay tiếng Ý chẳng hạn?
    Cô vui vẻ ngẩng phắt lên, cứ như đầu óc vừa được sáng ra! Mazolini có phải là MARZORINI hay không, có lẽ Cao Huyền có thể trả lời.
    Phải! Bây giờ đi tìm anh ấy để hỏi rõ điều này. Cô lập tức thay áo rồi chạy ra khỏi phòng.
    Nửa giờ sau, Xuân Vũ đã đến Khoa Mỹ thuật.
    Cô vẫn nhớ lối đi lần trước, và tìm đến phòng vẽ của Cao Huyền ở trên gác, nhưng không thấy ai. Cô hỏi thăm, mới biết Cao Huyền đang dạy học ở tầng ba. Nhưng hôm nay là thứ bảy kia mà? Cô ngờ ngợ, rồi chạy lên tầng ba.
    Tầng ba là một phòng học rất lớn, cô nhẹ nhàng đẩy cửa. Các sinh viên đang ngồi kín bên trong, khiến Xuân Vũ rất ngượng nghịu. Vài chục đôi mắt nhìn về phía cô, ngạc nhiên không rõ cô ở đâu lò dò vào. Cao Huyền đứng trên bục giảng nhận ra cô, anh mỉm cười.
    Xuân Vũ chọn một chỗ ở dãy cuối cùng, ngồi xuống. Các nữ sinh đều chăm chú nhìn thầy Cao Huyền bằng con mắt kính nể, cô đành làm ra vẻ cũng lắng nghe bài giảng. Cao Huyền mặc chiếc áo gió màu đen, đĩnh đạc tự tin đứng trên bục giảng. Ánh đèn trong phòng học bỗng tối đi, một phông trắng cỡ lớn phía sau được mở ra, Cao Huyền đứng sang một bên, chỉ vào bức tranh được chiếu lên phông, nói: “Đây là tác phẩm Gào thét của Munche (Edvard Munch (1863-1944), hoạ sỹ Na Uy, chuyên vẽ tranh sơn dầu).”
    Trong lớp học rộng rãi, mờ tối, các sinh viên đều nín thở nhìn lên bức tranh sơn dầu chiếu trên phông - một nhân vật đang đứng trên cầu, thân thể khô đét trơ cả xương, người chẳng ra người ma chẳng ra ma, hai tay đang ôm đầu, đôi mắt sợ hãi đang trợn trừng, mồm há hốc hết cỡ, dường như đang kêu thét lên tuyệt vọng. Nền phía sau nhân vật có hai con thuyền trên hồ nước, lại có hai người dài ngoẵng rất quái dị đang từ đầu cầu bên kia bước về phía nhân vật.
    Bức tranh đem đến cho người ta cảm giác thê lương và kinh hãi ghê gớm, nước và bầu trời đều được vẽ bằng những nét cong kỳ quái, không rõ đó là cảnh nhân gian hay địa ngục. Xuân Vũ ngây nhìn “con người” trong tranh đang đau khổ kêu lên, hình như cô nghe thấy những âm thanh gào thét thực sự.
    Cao Huyền nói: “Các bạn ạ, Munch sinh năm 1863 tại Oslo, Na Uy, từng học hội hoạ ở Pháp, qua bức tranh này có thể nhận ra ông chịu ảnh hưởng sâu đậm của phong cách Van Gốc và Gô Guyn (Van Gogh (1853-1890), hoạ sỹ Hà Lan; Paul Gau Guin (1848-1903) hoạ sỹ Pháp, trường phái ấn tượng). Ông có sở trường dùng gam màu mạnh và những nét uốn khúc, thể hiện chủ đề tình yêu và chết chóc, nói lên những nỗi lo âu sợ hãi của nhân loại, nỗi tuyệt vọng của con người. Bức tranh “Gào thét” này sáng tác năm 1895, được thế giới đánh giá là đỉnh cao của nghệ thuật chủ nghĩa biểu hiện. Các bạn đừng chú ý đến vấn đề kỹ xảo, và hãy dùng tâm linh để cảm nhận bức tranh này. Bạn không thấy ở một nơi nào đó thẳm sâu trong lòng ta đang rung động ư? Với tôi, tôi đã bị nó chinh phục từ rất lâu. Tôi nghĩ, bức tranh này đến từ địa ngục của chính tâm hồn Munch, thể hiện nỗi tuyệt vọng và bất an không gì cứu vãn nổi ở trong sâu thẳm tâm hồn nhân loại. Điều khiến tôi cảm thấy tuyệt diệu nhất là bức tranh này đã dự báo về trạng thái tinh thần của xã hội loài người 100 năm sau - cũng tức là giai đoạn hiện nay. Cho nên tôi vẫn thường nói rằng, những nghệ sĩ vĩ đại đồng thời là những nhà tiên tri vĩ đại!”
    Cao Huyền giảng bài rất say sưa, dường như toàn bộ tinh thần của anh lắng sâu trong bức tranh. Nhất là khi nói những câu cuối, đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn về phía trước, đúng vào chỗ Xuân Vũ đang ngồi.
    Đèn trong lớp đã bật sáng trở lại, Cao Huyền thở một hơi thật dài, kết thúc một bài giảng sinh động. Các nam nữ sinh viên vỗ tay hoan hô anh rất lâu. Tan lớp rồi mà Cao Huyền vẫn chưa thể ra, có mấy nữ sinh vây lấy anh nói chuyện, phải sau một lúc lâu anh mới đột phá khỏi trùng vây.
    Xuân Vũ đứng ngoài hành lang đợi, Cao Huyền tất tả chạy ra, và lập tức dẫn cô xuống phòng vẽ tầng hai. Cửa phòng vừa khép lại, Xuân Vũ đã nói ngay điều thắc mắc của cô: “Hôm nay thứ bảy, sao anh vẫn phải lên lớp?”
    Cao Huyền lau mồ hôi lấm tấm trên trán, nói: “Lẽ ra hôm qua lên lớp, nhưng anh bận việc, đành chuyển sang hôm nay. Nhưng anh em sinh viên vẫn rất thích nghe anh giảng bài, dù lên lớp vào thứ bảy cũng không sao”.
    “Em có thể nhận ra họ đều rất ngưỡng mộ anh! Lần nào lên lớp anh cũng say sưa như thế à?”
    “Tất nhiên rồi!”. Anh mở cửa sổ cho thoáng khí. “Thực ra anh không phải giảng viên đại học chính thức. Nửa năm trước, anh từ Châu Âu trở về, nhà trường mời anh đến dạy mỗi tuần ba buổi, chủ yếu là về tranh sơn dầu và lịch sử nghệ thuật Châu Âu. Họ còn bố trí cho anh căn phòng này để làm việc.”
    Thì ra anh là giáo viên thỉnh giảng. Xuân Vũ luôn cảm nhận rằng giáo viên mời từ bên ngoài giảng bài còn hay hơn cả giáo viên nội bộ.
    Cô gật đầu, hỏi: “Vậy thì danh nghĩa chính thức của anh là gì?”
    “Anh chẳng có danh nghĩa gì chính thức, anh chỉ mở một phòng tranh ở bên bờ sông Tô Châu. Gọi là một hoạ sĩ tự do vậy! Nhưng vì ở đây có phòng làm việc, và còn phải lên lớp nữa, cho bên ban ngày anh thường có mặt ở trường. Có lẽ cũng vì lưu luyến những năm tháng đã theo học ở đây...”
    Những lời của Cao Huyền khiến Xuân Vũ thấy nhẹ nhõm, vì ít ra là cô không phải căng thẳng như khi nói chuyện với các thầy giáo khác. Cô xởi lởi nói: “Hôm nay em đến, muốn hỏi anh một việc.”
    Cô mở ví, lấy giấy bút, rồi viết hàng chữ cái tiếng Anh: MARZORINI.
    Cao Huyền liền nhận ra ngay: “Đây là tên hoạ sỹ Mazolini viết bằng tiếng Ý.”
    “Đây đúng là tên của Mazolini à?”
    “Anh không thể nhớ nhầm. Tên tiếng Anh của các hoạ sĩ Châu Âu, anh hầu như có thể thuộc lòng.”
    Anh khẳng định chắc chắn như thế, cũng đã xác nhận giả thiết của Xuân Vũ. Cô bèn kể cho anh nghe về chuyện sáng nay vào viện thăm Văn Nhã, thấy trên tường buồng bệnh viện rất nhiều cái tên MARZORINI này.
    Vẻ mặt Cao Huyền trở nên nặng nề, trầm ngâm hồi lâu, rồi hỏi: “Em cho rằng Mazolini có liên quan đến trò chơi địa ngục này à?”
    “Ít ra cũng có liên quan đến việc Văn Nhã phát điên.”
    “Nhưng ông ta đã chết từ trăm năm trước rồi!”
    “Khi đối thoại ở địa ngục, có một nickname tên là Mazolini đấy thôi? Anh nói Mazolini ấy rất nguy hiểm, dặn em đừng bắt chuyện với đối phương...”
    “Đúng thế.” Cao Huyền không biết nói gì nữa, anh đi mấy bước trong gian phòng chật hẹp, rồi hỏi: “Bây giờ em định thế nào?”
    “Anh có thể tra cứu tư liệu về Mazolini không? Em muốn biết ông ta là người như thế nào?”
    Cao Huyền gật đầu. Anh đóng cánh cửa sổ lại, rồi mở máy tính xách tay, cắm dây lên mạng. Anh nhanh chóng mở trang web nước ngoài bằng tiếng Anh, phần mở đầu là rất nhiều tranh sơn dầu, có lẽ là trang web liên quan đến hội hoạ. Anh vừa nhấp chuột vừa nói: “Trang này nối với thư viện Anh quốc, hồi ở nước ngoài anh thường xuyên vào trang này, có thể tra cứu được rất nhiều tư liệu về lịch sử mỹ thuật.”
    Anh tìm đến mục Mazolini. Một bức ảnh đen trắng hiện ra, đó là một người Châu Âu rất phong độ, với hai bên ria mép nho nhỏ, ánh mắt sâu lắng đang nhìn về phía xa xa.
    Xuân Vũ bất giác nhìn sang Cao Huyền, chợt cảm thấy mắt anh rất giống với Mazolini.
    Cao Huyền dịch những hàng chữ tiếng Anh phía dưới: “Mazolini sinh năm 1870, mất năm 1905, người Florence - Ý, năm 20 tuổi sang Pari - Pháp, sau lại sang London - Anh. Ông chuyên vẽ tranh sơn dầu theo chủ nghĩa cổ điển truyền thống, đề tài tác phẩm chủ yếu là diễn tả địa ngục và tội ác với phong cách rất kỳ dị và thiên về gam màu tối. Tháng 6 năm 1898, ông lần đầu tiên mở triển lãm tranh ở London, với tên gọi là Địa ngục.”
    “Địa ngục? Tức là bức tranh hồi nọ em đã nhìn thấy à?”
    “Có thể coi là thế. Thực ra, ở Châu Âu, Mazolini đã vẽ 18 bức tranh kiểu như vậy, đặt tên lần lượt là “Tầng Một Địa Ngục, Tầng Hai Địa Ngục... cho đến Tầng Mười Tám Địa Ngục. Bức tranh hồi nọ em nhìn thấy là bức Tầng Ba Địa Ngục.”
    Xuân Vũ đã nhớ ra: “Bức tranh đó anh vẽ lại ở một bảo tàng mỹ thuật Châu Âu?”
    “Đúng. Anh sao lại từ bản gốc của Mazolini. Hồi đó bức tranh ấy đã cho anh một ấn tượng rất mạnh.”
    “Anh còn vẽ lại bức tranh nào khác của ông ta không?”
    “Trong tài liệu có thể nhìn thấy vài bức tranh khác, nhưng anh mới chỉ sao chép lại có một bức đó.” Cao Huyền khẽ thở dài. “18 bức tranh về địa ngục của Mazolini đã từng gây chấn động khắp Châu Âu, dấy lên một làn sóng trở về với phong cách cổ điển. Tiếc rằng phần lớn các tác phẩm ấy đã bị các cá nhân mua với giá cao, hiện nay hiếm khi được nhìn thấy. Hình như bức tranh anh đã chép lại ở Châu Âu, là bức tranh duy nhất nằm trong viện bảo tàng.”
    “Tại sao lại chỉ có ít như vậy?”
    Cao Huyền nhấp chuột, mở ra một trang web khác. Anh nhìn qua, rồi nói: “Nghe nói, hồi đại thế chiến thế giới thứ hai, tên đầu sỏ quốc xã Đức là Gơ-rinh đã chiếm đoạt rất nhiều tác phẩm nghệ thuật Châu Âu, trong đó có nhiều tranh của Mazolini. Gơ-rinh đã cất giấu một phần trong một toà lâu đài ở Đức, lâu đài này nằm lọt giữa vùng quân đội Đức đóng quân. Tháng 1 năm 1945, quân đồng minh tấn công dữ dội, toà lâu đài ấy trở thành đống đổ nát, các bức tranh mà Gơ-rinh giấu trong đó đã bị thiêu rụi.”
    “Đúng là do ý trời, 18 bức tranh sơn dầu vẽ địa ngục đã bị hoả táng để trở về địa ngục.”
    Cao Huyền tiếp tục xem trang web, khẽ đọc: “Tuy Mazolini đã thành công ở Châu Âu nhưng giới phê bình vẫn e dè khi đánh giá về tác phẩm của ông. Nghe nói có người mua tranh của ông, ít lâu sau bỗng tự sát một cách kỳ lạ. Có người sau khi xem triển lãm tranh của ông đã nhảy xuống sông Thames - London tự tử. Năm 1900 ông sang Thượng Hải - Trung Quốc, và ở lại đó ba năm, năm 1903 trở về nước.”
    “Ông ta đã sang tận Trung Quốc.”
    “Điều này anh cũng không ngờ. Có lẽ nên tra cứu thêm về thời gian ông ta ở Trung Quốc.” Vẻ mặt của Cao Huyền vẫn nặng nề, anh tắt máy tính, nói: “Anh sẽ tra cứu vấn đề này, hồ sơ ở phòng tư liệu nghệ thuật của khoa Mỹ thuật có lẽ có ghi chép về thời kỳ đó.”
    Ngoài kia sắc trời đã hơi sẫm, Xuân Vũ trở lại vẻ bẽn lẽn: “Xin lỗi, em đã làm phiền anh.”
    “Không. Em đã cho anh biết những thông tin rất hệ trọng. Ít ra là anh đã có thêm những manh mối...” Cao Huyền mỉm cười. “Em định về à? Cần gì, em cứ đến gặp anh, anh sẽ hỗ trợ.”
    Xuân Vũ từ chối anh ra tiễn, cô rời khỏi toà nhà khoa Mỹ thuật, trở về ký túc xá trước khi trời tối.
    Nửa đêm, Xuân Vũ đang lặng lẽ nằm trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Căn phòng im ắng khiến cô cảm thấy nghẹn thở, cứ như cảnh tượng “chết trong mật thất” mà các tiểu thuyết suy luận vẫn miêu tả.
    Thực ra cái chết của Thanh U và Tố Lan chẳng phải là “chết trong mật thất” hay sao? Cả hai đều chết trong căn phòng vắng không có ai, và cũng không tìm ra bất cứ dấu vết nào chứng tỏ bị sát hại, kết quả rất giống với các vụ “sát hại ly kỳ không nguyên cớ”. Là tự sát hay là tại các u linh trong không gian? Nếu đúng là có các hồn ma thì “nó” nhất định vẫn còn “bay chấp chới” trong căn phòng này.
    Bỗng nhiên u linh lại tìm đến cô thật, tín hiệu tin nhắn đã vang lên, Xuân Vũ run rẩy nhìn màn hình, quả nhiên là cái số máy đến từ địa ngục ấy:
    “Bạn đã vào tầng 9 địa ngục, rời Quán trọ U linh, hãy lựa chọn: 1. Chùa Lan Nhược; 2. Lâu đài Dracula; 3. Quán cà phê Địa ngục.”
    Vẫn là đúng 12 giờ đêm. Xuân Vũ bỗng nhớ đến Văn Nhã mới gặp sáng nay, đó là hậu quả của GAME OVER, vậy người tiếp theo sẽ là ai?
    Nghĩ đến đây, tay cô run run, ngón cái dừng lại trên di động. Có nên trả lời hay không?
    Nhưng ngón tay cái hình như không nghe lời cô, nó tự động nhấn “số 2”.
    Cô không kiểm soát được nữa, dường như trả lời trong vô thức.
    Tin nhắn thứ hai của đối phương đã đến rất nhanh.
    “Bạn đã đến Transilvania ở Romani, nhìn thấy trên miền đất hoang có một lâu đài cổ, đó là ngôi mộ của bá tước Dracula, hãy lựa chọn: 1. Vào lâu đài; 2. Trở về thế kỷ 15; 3. Trở về thế kỷ 19.”
    Xuân Vũ chọn “1. Vào lâu đài”.
    Chỉ vài giây sau cô đã bước vào một nơi chưa bao giờ tưởng tượng đến, ở nơi sâu trong toà lâu đài cổ tối om, có ngàn vạn con dơi đang treo mình trên nóc tầng hầm giống như một sơn động, mỗi khi mặt trời lặn chúng lại bay ra ngợp bầu trời đêm. Nhưng điều đáng kinh hãi nhất vẫn là vị chủ nhân toà lâu đài - bá tước Dracula.
    Trong ánh nến mờ tối, bá tước Dracula hiện ra với khuôn mặt trẻ trung tuấn tú, ông đã từng là nhà quý tộc hiển hách nhất Romani, là người tình trong mộng của biết bao thiếu nữ. Vị bá tước trẻ tuổi chăm chú nhìn Xuân Vũ bằng đôi mắt sáng trong như ngọc bích, ánh mắt nhìn thấu tận nơi thẳm sâu trong lòng cô. Ánh mắt ấy đã khiến con tim Xuân Vũ như bị tan chảy, cô chầm chậm ngả người vào lòng bá tước. Đôi môi bá tước đỏ thắm dị thường, khẽ hôn Xuân Vũ.
    Bỗng nhiên miệng bá tước nhe ra hai hàm răng nhọn hoắt, Xuân Vũ thấy cổ mình lạnh tê, sau đó lại hơi âm ấm - bá tước đang hút máu cô!
    Xuân Vũ cảm thấy xung quanh đang quay cuồng, dường như máu của toàn thân đang rút lên cổ, rồi bị hút vào cái miệng đỏ lòm của bá tước. Vào lúc chót, máu đã bị hút cạn kiệt, bá tước khẽ hỏi cô: “Có biết tầng 19 địa ngục là gì không?”
    “Không! Tôi không biết!”
    Cô gần như nhảy bật lên khỏi giường, nhìn lên trần nhà thét to. Rồi cô ngồi xuống, khắp người đầm đìa mồ hôi, cổ họng bỏng rát. Cô cầm gương soi, thấy ở cổ có vết hằn đỏ rất rõ, như bị ai đó bóp cổ rất mạnh.
    Lần này thì Xuân Vũ thật sự khiếp hãi, rõ ràng trong phòng chỉ có một mình, thì ai bóp cổ cô? Lẽ nào trong phòng có u linh thật hay sao?
    Cô từ từ chìa tay phải ra, nhìn bàn tay trắng hồng của mình. Cô bỗng nhớ đến Thanh U và Tố Lan.
    Cho đến lúc này Xuân Vũ mới biết Dracula là ai. Cô nhớ đến bộ phim Mỹ “400 năm hút máu kinh hoàng”, bộ phim nổi tiếng về ma quỷ hút máu, kể về con quỷ hút máu xa xưa nhất Châu Âu - bá tước Dracula, đã đến London tìm cô con gái yêu quý của mình như thế nào.
    Bỗng tín hiệu tin nhắn cắt ngang dòng suy tư của Xuân Vũ:
    “Bạn đã đi qua 9 tầng thượng địa ngục, kể từ đây bước vào 9 tầng hạ địa ngục.”
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này