Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
  1. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    [IMG]

    Tên truyện: Đáng tiếc không phải anh
    Nguyên tác: 可惜不是你
    Tác giả: Diệp Tử
    Convert : mhd
    Edit : devil1703, puha1182
    Beta : Sa & Pethikmua
    Nguồn: windgoddess.wordpress.com

    Giới thiệu:
    "Nhắm mắt lại anh nhớ đến ai nhất, mở mắt ra người cạnh bên là ai, tình yêu ta nuối tiếc đã qua rồi, không phải là tội lỗi, mà để tặng cho màn kịch tình yêu của thời thanh xuân đã qua đi.

    Nếu tình yêu là một giấc mơ, thì khi bình minh lên, anh đã thức dậy còn em thì chưa. Trên con đường tình yêu, đáng tiếc không phải là anh, chỉ có những vết sẹo chưa bao giờ lành hẳn nhưng vẫn còn đó những hạnh phúc muộn màng ..."

    Câu chuyện tình lãng mạn của Diệp Tử và Hướng Huy bắt đầu từ đại học, đã từng hứa hẹn sẽ nắm tay nhau đi suốt cuộc đời. Nhưng những lời thề thốt đẹp đẽ đến mấy cũng không thắng nổi nỗi đau của số mệnh.
    Hướng Huy phải sang Anh quốc thay gia đình trả một khoản nợ, buộc phải rời xa Diệp Tử.

    Thời gian và khoảng cách, liệu tình yêu của họ có đủ để chiến thắng số mệnh? 2 người yêu nhau có trở về bên nhau ?!
    Sau 4 năm dài, với bao hiểu lầm xảy ra, quá khứ và hiện tại, liệu Diệp Tử còn tin tưởng và tha thứ cho Hướng Huy?

    Đã có ebook tại đây
    CHỦ ĐỀ NGẪU NHIÊN CÙNG CHUYÊN MỤC
    CHIA SẺ Share






    Chia sẻ trang này

    s2.GàCon.s2 cảm ơn bài này.
  2. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Tiết tử

    Kể từ khi anh bước chân ra khỏi thế giới của tôi, tôi nghĩ có thể quên, có thể thoát khỏi, luôn tự nhủ bản thân mình rằng anh đã cách xa tôi rồi, nhưng thực tế anh vẫn luôn ẩn mãi trong trái tim tôi.
    “Người em đang đợi chờ, trong tương lai anh ấy còn cách em bao xa?
    Em nghe thấy tiếng gió thổi từ phía tàu điện ngầm và đám đông con người
    Em xếp hàng, tay giữ chặt tấm vé mang con số của tình yêu”[1]

    Đợi hết bản nhạc, tôi mới bình tĩnh nhấc máy, tiếng Uông Nhiên ở đầu dây bên kia như hết kiên nhẫn.
    Màng nhĩ dường như bị phá vỡ, tôi đem điện thoại để cách ra 1 inch vẫn có thể nghe rõ.
    Tôi cố gắng tiêu hóa những điều Uông Nhiên thông báo, thuận tay vuốt mái tóc dài đến eo ra sau đầu. Quyết tâm lần thứ 101, nhất định phải cắt đi mấy ngàn phiền não này. Là ai nói con gái mang mái tóc dài mới có dáng vẻ ôn nhu mê người, hại tôi ham hố để tóc tận bảy năm.
    “Diệp Tử, nha đầu kia, cậu đang ở đâu?”
    Tôi há miệng thở dốc, phải nghe những lời sắp tới, thật không tốt cho bữa trưa của mình.
    “Cậu có tới đó không?” – Uông Nhiên hét to trong điện thoại, tôi cười khẽ, cứ như Uông Nhiên biết tôi đang ở đâu.
    “Cậu đừng nghĩ ‘ăn trong bát nghĩ trong nồi’.”.
    Kì thực tôi không nói, nhưng những lời sau cơ hồ làm tôi xấu hổ vô cùng.
    “Cô gái lại tới nữa à? Vẫn món cũ sao?” – Bác Vương vui vẻ chào hỏi, tôi “Dạ” một tiếng, xem như đáp lại.
    Thấy tôi ko thừa nhận cũng sớm bị quy là không đánh mà khai “Diệp Tử, không phải đã nói, đã nhiều năm như vậy cậu ăn không ngán sao?”.
    Không ngán sao? Tôi ngẩng đầu nhìn tấm biển chữ vàng phía trước, “Cháo bác Vương”, năm chữ lớn lóe sáng khác thường, không thể tưởng tượng nổi, quán cháo này cùng với tôi cũng bảy năm rồi.
    Hít sâu một hơi, đôi đũa trong tay khuấy tùy ý.
    Rõ ràng vừa nãy còn đói khủng khiếp, giờ đột nhiên lại chẳng muốn ăn
    “Nhiên Nhiên, có phải mình rất ngốc không?” Nhịn cả nửa ngày, tôi rốt cuộc nặn ra một câu nói.
    “…”
    Đủ số tiền thanh toán, tôi cầm túi đứng dậy, thực xin lỗi bác Vương, kỳ thật tôi cũng không nghĩ tiếc gì, chỉ là…
    Cuối cùng cũng chen lên được xe buýt, tôi thở dài một hơi, giao thông ở Thượng Hải hàng năm vẫn nói luôn chỉnh đốn và cải cách, xem ra khả năng năm nay vẫn là khó.
    Bỗng nhiên khóe mắt thoáng nhìn một thân ảnh quen thuộc đi ra từ quán ăn bình dân, không khỏi thốt lên một tiếng. Tôi quay đầu, mong muốn được nhìn thấy rõ hơn, nhưng xe buýt cứ vô tình mà dời đi.
    Trong điện thoại lại truyền đến tiếng nói, “Diệp Tử đáng chết, cậu rốt cuộc có nghe mình nói không đấy?”
    “Nhiên nhiên… hình như mình vừa nhìn thấy anh ấy?” Tôi không chắc.
    “Hả…?” Cô kéo thật dài âm cuối, “Mà anh ấy là ai? Hướng Huy hay Lâm Sâm? Nếu là người trước, chắc hẳn cậu giữa ban ngày ban mặt gặp quỷ. Nếu là người sau, bản cô nương kết luận các ngươi kiếp này có duyên có phận, còn không mau đuổi theo.”. Đầu bên kia điện thoại, chắc hẳn cô nàng đang hoa chân múa tay, bày chiêu động tác.
    “Cậu không thể nói cái dễ nghe à, mình thế nào lại đi kết giao với cậu, đúng là ngộ nhân bất thục.” Tôi cố ý than thở, không lường trước cô nàng khinh đạm buông hẳn một câu “Vật họp theo loài, người phân theo nhóm.”. Xét về khoản võ mồm,tôi vẫn luôn ở thế hạ phong.
    “Chắc là mình hoa mắt, phải không?” Tôi không cho là đúng. “Hướng Huy hiện tại đang ở nước ngoài, chính là như cá gặp nước, phong sinh thủy khởi, còn trở về làm gì?”
    “Cậu không cần phải ngày nghĩ, đêm nghĩ, làm cho tinh thần hốt hoảng, nhìn vật hóa người…” Biết cô nàng còn muốn nói tiếp, tôi quát to một tiếng “Stop!”, làm mọi người nhao nhao nhìn tôi chăm chú, “Phải rồi, cô nương, tôi biết cô nội công thâm hậu, công phu mồm mép rất đỉnh , tôi sợ cô rồi. Vì tiết kiệm tiền điện thoại, bổn cô nương quyết định hiện tại treo máy, hừ hừ.”.
    Tôi nghĩ, hét vào điện thoại: “Buổi tối mình chờ cậu trên mạng, mình cảnh cáo cậu đừng cho mình leo cây.”. Nói xong lập tức nhấn nút end call, không cho cô bất kỳ cơ hội nào phản bác.
    Nói về Uông Nhiên, không thể không cảm thán cho số phận kì diệu giữa người với người. Hai chúng tôi tuy chỉ học chung với nhau một năm trung học, tính cách lại khác xa nhau nhưng chính điều này khiến đôi bạn thân không giấu nhau điều gì. Sau khi đến Thiên Tân, người ở nam kẻ ngoài bắc, nhưng vẫn quyết dựa vào tình bạn thắm thiết, gắn bó mà giữ liên lạc. Đương nhiên cũng phải cảm ơn ngành công nghệ viễn thông Trung Quốc đã có đóng góp rất lớn. Cẩn thận tính ra, chúng tôi nhận thức rằng hơn thập kỷ qua, đời người ngắn ngủi nhưng nhiều khổ đau.
    Về đến nhà, kêu “Mẹ, mẹ.” không thấy ai đáp lại, có lẽ mẹ lại đi nghiên cứu văn kiện XXX, chỉ sợ hôm nay cơm chiều cũng không có.
    Tôi nhanh nhẹn mở máy tính, lên QQ, một đầu chim cánh cụt không ngừng nhảy lên. Kích đúp chuột, hàng chữ nhỏ đập ngay tầm mắt, “Diệp Tử, anh đã trở về.”.
    Là anh! Đúng là anh! Tâm tư bỗng nhiên chấn động lạ, những ngón tay vô thức mở rộng giao diện QQ.
    Bốn năm nay chưa hình thấy dung mạo tươi sáng ấy, những lời nói còn in mãi “Diệp Tử, anh phải đi, hãy tha thứ cho anh.” nhưng giờ đây “đã cố gắng chấp nhận cuộc sống không có anh”. Bây giờ anh lại quay về?
    Nhớ lại những chuyện quá khứ, nỗi buồn lại tràn ngập trong tâm trí tôi, những kỉ niệm ngọt ngào, thống khổ, phiền muộn cùng chua xót tràn về như những đợt sóng gợn trong lòng.
    Cùng lúc đó, một địa chỉ QQ khác gửi một nụ cười chào hỏi “Diệp Tử, hôm nay tôi làm thêm giờ. Không thể giúp bạn rồi, thật xin lỗi”.
    “Ồ, đừng nghĩ nhiều”. Tôi tiện tay gửi tiếng “Phập” như gật đầu, nhưng nụ cười trên khóe miệng có phần miễn cưỡng.
    Một chỗ khác, QQ của Uông Nhiên đúng hẹn sáng lên. Tôi nheo mắt lại, tay gõ một hàng chữ: BEGIN NOW...
  3. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 1

    Cuộc sống nhiều khi phải hối tiếc,
    vì thế đừng dễ dàng từ bỏ, cũng không nên cứ cứng đầu nắm giữ …
    Tháng 8 năm đó, khí áp xuống thấp, thời tiết nắng gắt chói chang không có lấy một gợn gió.
    Ở trong phòng máy lạnh nhàn nhã hưởng thụ đồ ăn, cánh cửa rộng lớn ngăn cách với khu vườn hơn trăm mét bên ngoài, Lâm Sâm hung hăng, còn tôi bình thản. Dường như sẵn sàng đón nhận những gì sắp xảy ra.
    “Tại sao lại nói dối anh?” Lâm Sâm căm tức nhìn tôi. Đột nhiên cảm thấy đôi mắt lạnh lẽo của anh so với việc dùng điều hòa không khí còn tốt hơn, rất nhanh sau đó, mồ hôi trên người sợ hãi ùa về.
    “Em dối anh cái gì?” Tôi vô tội chớp mắt, biết rõ còn cố hỏi.
    “Cho anh xem lá đơn thông báo nhập học đó.” Anh tiến đến giật lấy túi xách của tôi, tôi sống chết giữ lại.
    Ta cẩn thận dè dặt “Của anh cũng giống thế, có gì đâu mà xem.”
    Anh hừ lạnh, thân hình cao lớn chậm rãi tiến về phía tôi, tôi sợ hãi bước lùi lại “Cho anh xem, nghĩa là sao?” Không đợi anh trả lời, tôi miễn cưỡng lôi lá đơn trong túi ra, ném cho anh, lo sợ cúi đầu, chuẩn bị khi tình thế bất ổn, chạy là thượng sách.
    Anh giận dữ mở phong bì, khuôn mặt xanh xao đỏ ngay lập tức, sau một hồi chuyển hẳn sang xám. Tôi thầm than, vừa nhón chân chuẩn bị chạy thì đã bị cánh tay mạnh mẽ của anh giữ lại, không cho thoát. Những giọt nước mắt mau chóng chảy ra nhưng vẫn đùa cợt nói: “Xem xong rồi thì trả em, em còn phải mang đi để làm thủ tục”
    “Em...” Lâm Sâm cúi đầu giận dữ mắng vài câu, tôi không nghe thấy gì, cũng không hỏi lại, ý thức nhanh chóng quay về, lập tức giãy dụa, nhưng lại bị anh nắm chặt hơn.
    “Diệp Tử, rốt cuộc em có trái tim hay không?”
    Tôi cười trừ, nhún vai “Lâm Sâm, anh rõ ràng không hiểu em”
    “Anh không hiểu em?” Nhìn biểu hiện như phát điên của anh, tôi không nói nên lời. Con người đó rất lý trí, lịch sự tao nhã, luôn bình tĩnh, riêng khi đối mặt với tôi thường hay nổi giận, đôi khi tôi cũng tự hỏi bản thân, phải chăng mình đã quá cự tuyệt đối với anh?
    Khóe miệng tôi nhếch lên, sờ sờ cằm, ngẩng đầu nhìn trời, a , không một gợn mây, thời tiết thật đẹp.
    “Món ghét nhất ... ”
    "Hồ tiêu."
    "Màu thích nhất ..."
    "Màu tím."
    "Ngôi sao hâm mộ là ..."
    “Gabriel Batistuta"
    “Ca sĩ yêu thích…”
    “Trương Tín Triết” (Jeff Chang 张信哲)
    ........
    “Không nói nữa sao”
    .........
    “Em còn nói là anh không hiểu em?”
    Lúc này trong khu vườn đã dần đông người, hàng xóm ngẩng đầu không gặp, cúi đầu gặp, không đứng đắn đứng nhìn chúng tôi, tôi được đà tốc chiến tốc thắng. Mỉm cười lắc đầu nói “Lâm Sâm, vậy anh có biết em thích kiểu con trai thế nào không?”
    “....” Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, anh rất tự tin mở miệng “Kiểu như anh”
    Tôi cứng họng, một đợt rùng mình lướt trên da đầu, rất tốt, với một mức độ nhất định nào đó thì tự đại cũng trở thành một đức hạnh
    “Lâm Sâm, ngay từ đầu em đã từ chối anh, bởi vì em biết em không muốn anh”. Anh hiểu rồi chứ, kỳ thật em đúng là không có trái tim. Trái tim em phải trao cho người em yêu nhất, là nơi chứa đựng hết sức an toàn.
    Anh hít một hơi thật sâu, tay nắm chặt “Anh vẫn nghĩ rằng, đến một ngày nào đó, em cũng sẽ cảm động”.
    Phải, không sai, ba năm trung học, mỗi lần về muộn đều là anh hộ tống về nhà, nếu không có anh bổ túc cho ba năm, thành tích của tôi cũng không cao vượt bậc như thế. Ngay cả giáo viên và bố mẹ đều đem chúng tôi gán thành một đôi, nhưng vì kết quả học tập của tôi tiến bộ nên cũng mở một mắt nhắm một mắt, cam chịu cho chúng tôi "Yêu sớm".
    Chính là cảm động, không phải yêu. Quy cảm động thành tình yêu và lòng thương hại thành tình yêu cùng một dạng, tôi khó lòng chấp nhận được.
    “Lâm Sâm, đừng lãng phí thời gian với em, vô ích thôi.” Lời đã nói ra, tôi nghĩ chúng tôi ngay cả làm bạn bè thông thường cũng không được rồi.
    Anh dùng ánh nhìn hờ hững lướt qua tôi, làm tôi không khỏi nôn nóng. Nhìn anh từ từ nâng tay lên, tôi nhắm mắt lại nhưng lòng thầm rủa “Lâm Sâm, nếu anh đánh tôi, anh đúng không phải đàn ông”
    Bàn tay đột nhiên cảm thấy thứ gì đó, tôi mở mắt nhìn, hóa ra là tờ đơn thông báo nhập học Lâm Sâm đưa tôi. Xong, anh nhẹ nhàng chân thành nói lời "Tạm biệt" rồi xoay người rời đi.
    Tôi nhìn bóng lưng anh, cứ nghĩ thóat khỏi anh thì sẽ vui vẻ mà cao hứng, cũng không biết vì sao lại nảy lên một tia buồn bã. cũng không biết vì sao lại có một cảm giác mất mát.
    Về nhà, ném mình vào ghế sô fa, không khỏi trầm ngâm.
    Trong ba năm qua, tôi rõ ràng còn nhớ cảnh đầu tiền tôi gặp anh. Trong vòng một ngày, tôi tình cờ gặp anh tới ba lần. Lần đầu tiên, tôi đi học muộn vô tình đụng phải anh ta ngay cửa lớp, làm cả hai ngã xuống gạch đá lạnh trên sàn, nhìn nhau dở khóc dở cười. Khi xếp chỗ chúng tôi lại được xếp ở trên dưới lại nhìn nhau cười đùa, rồi chào hỏi. Buổi tối lúc tan học, vào nhà xe thấy xe tôi bị ai đó khóa chung cùng xe khác. Khi chủ nhân của chiếc xe đó đến, tôi phát hiện đó chính là anh.
    Lâm Sâm là một nam sinh ưu tú, gần như hoàn hảo. Ngay năm đầu tiên, anh luôn đứng đầu trong học tập, sớm trở thành ngôi sao trong trong mắt các giáo viên. Ngoại hình cao to xuất chúng, trở thành bạch mã hoàng tử trong lòng các cô gái. Tôi vẫn không hiểu vì sao, anh vẫn luôn chung tình, đặt tình yêu lên đầu trong những thứ anh tôn trọng trong khi những điều kiện của anh quá tốt với tôi.
    Anh trước giờ luôn bày tỏ những ấn tượng tốt về tôi không che giấu, nên tôi sớm cũng trở thành kẻ thù chung của năm cấp nữ sinh trong trường. Tôi cười khổ một tiếng, mọi người đều ghen tị với tôi, và tôi từ một người không có tiếng tăm gì đột nhiên trở thành tiêu điểm của dư luận.
    Tờ đơn Lâm Sâm để lại thấm ướt dấu tay anh, tấm giấy mỏng trong tay tôi giờ nặng như chứa đá bên trong. Đêm trước, anh không chỉ hỏi ý kiến của tôi một lần, tôi nhất quyết trả lời là xin học ở đại học ZJ, đợi đền ngày cuối cùng rồi chính thức điền vào chỗ quan trọng nhất. Anh còn ra vẻ cao thâm khiến tôi vừa bực mình vừa buồn cười. Tôi cũng không hy vọng bốn năm nữa phải tiếp tục gặp anh cùng ánh mắt sát thủ của các bạn cùng trường. Thế là đại học ZJ đổi thành đại học JT, những tôi sẽ không để anh có được điều anh muốn. Mà Z và J ở hai thành phố khác nhau, dù sau này có thế nào, chí ít có thể hượng thụ bốn năm thanh tĩnh.
    Cửa phòng bị đẩy ra, kéo tôi trở về thực tại. Mẹ mang vào hai túi to, tôi vội vươn tay đỡ lấy. Nhìn xuống, toàn là đồ ăn vặt, hoa quả và bánh ngọt, bất giác bật cười: “Mẹ, mẹ mua nhiều như vậy làm gì?”
    “Để con mang đến trường, nghe người ta nói đồ ăn ở thành phố J không tốt, sợ con lại bị đói”. Mẹ bẻ cổ áo, ngồi xuống cạnh tôi.
    Tôi với tay rót nước, bĩa môi: “Nhiều như vậy ăn sao hết”.
    “Con không ăn hết còn có Lâm Sâm ăn”
    Tôi á khẩu không nói được gì, lời vừa vòng vo đến đầu lưỡi lập tức quay vào, rốt cục cũng yên lặng nuốt trôi.
    Như thấy tâm trạng thay đổi của tôi, mẹ tôi kinh nhạc hỏi: “Vừa rồi Lâm Sâm sang nhà chúng ta chơi, nó nói hôm nào trở lại thăm con. Hai đứa xảy ra chuyện gì thế?”
    Tôi cảm thấy mình toàn điều đen tối, thường nghe nói cha mẹ vì con cái yêu sớm mà dùng mọi cách ngăn cản, chỉ vì ngọn lửa tình yêu bị áp bức mà tình cảm lại càng nảy sinh, còn bố mẹ tôi chẳng những không cản mà còn áp dụng chính sách bỏ mặc cho tự do yêu đương.
    “Mẹ, con và anh ấy đã không học cùng trường, mẹ đừng bận tâm về anh ấy nữa.” Tôi nói rất nhỏ nhẹ nhưng vẫn không tránh được cái cốc vào trán.
    Tôi chán nản chép miệng, thì thầm vài câu, mẹ hừ một tiếng ."Làm như mẹ không biết là con dùng thủ đoạn ấy."
    Biết không giấu nổi mẹ, tôi ngượng ngùng cười gượng.
    “Con được nuông chiều từ bé, cái gì cũng không biết, trước giờ cũng không phải xa nhà, có Lâm Sâm thay chúng ta chăm sóc con, con lại còn không lấy đó làm biết ơn." Mẫu thân đại nhân bụng đầy bực tức, ít nhất trong vòng hai giờ cũng chưa nguôi. Tôi nhướng mắt về phía chiếc đồng hồ treo tường ngoài phòng khách, thầm kêu khổ.
    "Thằng bé Lâm Sâm này cư xử rất biết điều, học rộng tài cao, đối với con cũng rất tốt..." Tôi quay đầu sang một bên, nghe tai trái ra tai phải, nói cách khác, phía trước phía sau nghe qua không dưới trăm lần, vết chai trên lỗ tai cũng dày lên thêm mấy tầng.
    "..."
    “Thật không hiểu con cả ngày nghĩ những gì”. Mỗi lần “thành thật với nhau” nói chuyện thì tôi lại thầm kháng nghị trong im lặng, nhất quyết đợi cuộc thẩm tra kết thúc. Tôi thở dài một hơi, cuối cùng cũng thoát.
    Tôi không thể bỏ qua những lời mẹ tôi, bởi vì những lời bà nói đều chính là tội lỗi của tôi khiến tôi vô hình chung càng thêm hổ thẹn.
    Tôi hồi hộp cùng lo lắng mong ngóng đón lễ khai giảng, cuộc sống đầy màu sắc, mới mẻ ở đại học sẽ giúp tôi quên đi tình cảm áy náy đối với Lâm Sâm.
  4. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 2

    Chúng tôi là một mùa thu và một mùa hè
    Chu Xuân, không biết rằng có ngày chúng tôi lại trở thành bạn thân...
    Chu Xuân là người bạn đầu tiên tôi biết khi vào trường đại học. Ngày hôm đó, tân sinh viên đi trình diện, thực tại có chút hưng phấn, đây là lần đầu tôi rời xa bố mẹ, độc lập sinh hoạt. Sau khi làm thủ tục đăng ký, nộp học phí, nhận được thứ cần thiết hàng ngày, tôi đẩy cửa phòng kí túc 430, lúc đó thấy cô nàng run lẩy bẩy đứng trên thang nhỏ cố hết sức mắc cái màn, nhưng vẫn ngoái đầu lại nhìn tôi, gương mặt dính đầy mồ hồi và bụi bẩn như mèo, trông thật buồn cười, cô chớp chớp đôi mắt đen láy hướng về phía tôi cười ngọt ngào, vẻ mặt chân thành khiến tôi cảm động.
    Không để tôi tự mình giới thiệu, điều tiếp theo xảy ra kì lạ ngoài mong đợi. Thấy cô nàng dũng cảm từ trên cầu thang nhảy xuống, tôi trợn mắt há mồm nhìn cô gái xinh đẹp rơi tự do trên không, ngay sau đó là tiếng binh binh bang bang vang lên, các bình các lọ, cả chậu rửa mặt rửa chân từ trên góc tủ bốn bề rơi xuống, cô ngồi trong đó ngây thơ nhìn tôi vẻ vô tội. Tôi sững sờ vài giây sau đó cũng chợt cười điên điên, đúng là màn ra mắt ấn tượng thật đáng nhớ.
    Đây là điều đầu tiên tôi chứng kiến sau màn anh dũng ấy, không thể lường trước được, đó mới chỉ là bắt đầu. Buổi tối, trong phòng ngủ, một lần nữa tôi lại được lãnh hội những lời nói và hành động vô cùng cường hãn của cô ấy.
    Sau khi dọn dẹp phòng kí túc, buổi chiều là lễ khai giảng và đại hội. Thời trung học, mỗi học kì đều có nghi lễ như vậy, thực không nghĩ ra, khi vào đại học những quy định đó vẫn không thay đổi. Sau một ngày bận rộn, các bạn cùng phòng mệt mỏi trở về kí túc xá, đám con gái tụ tập một chỗ, nói không hết chủ đề, rất nhanh chóng làm thân.
    Với không mặt trẻ con, lại là người lớn tuổi nhất trong 7 chị em, nghiễm nhiên Mai Mai trở thành trưởng phòng kí túc.
    Nói đến Bùi Tử Du, một cô gái tính cách ôn hòa, lặng lẽ ngồi đầu giường nghe chúng tôi thảo luận. Tuy không nói nhiều nhưng mỗi lần nhã nhặn mỉm cười lại làm tôi nghĩ đến nụ cười nghiêng nước nghiêng thành, thật khiến người khác ngưỡng mộ.
    Trần Đông, không ôn nhu dịu dàng như Tử Du, luôn ồn ào, náo nhiệt, lập tức được đặt cái biệt danh: Dưa. Đúng vậy, da trắng nõn nà lại có hai má lúm đồng tiền khả ái, cái ngoại hiệu này quả thực rất thích hợp với cô.
    Cô gái thơ mộng nhất phòng chính xác là : Liễu Như Yên. Theo suy đoán của chính mình, thời điểm khi mang thai mẹ cô rất mê đọc truyện của nữ văn sĩ Quỳnh Dao, bởi vậy mới điên cuồng mong con gái có thể giống nữ chính trong truyện Quỳnh Dao. Dáng thướt tha như liễu, tựa sương khói mộng ảo. Theo Chu Xuân, có chút ghen ti với Như Yên là cô trông thật xứng đáng là mẫu người chuẩn mực cho mọi người, mọi người đều nhất trí, các tên đó quá đẹp, nhanh như mây khói tan biến ... linh hồn ma quỷ
    Trình Anh là nữ sinh duy nhất trong phòng có niềm đam mê võ hiệp, mang theo hai cái vali, nguyên một cái đã chất đầy truyện Kim Dung toàn tập, kêu gọi chúng tôi theo phương châm : tinh thần lương thực, tức là :có thể không ăn cơm, nhưng không thể không đọc Kim Dung. Cô đối với tiểu thuyết võ hiệp là hoàn toàn mê luyến, nghe tên là thấy rõ đó là điều hiển nhiên. Đẹp như thiên thần, đối với Dương Quá một lòng thủy chung, lại đem phần tình cảm cố kiềm chế gửi gắm cho đảo chủ Hoàng Dược Sư[2], cũng từng làm tôi có ấn tượng rất sâu sắc.
    Không biết là trùng hợp ngẫu nhiên hay thầy cô giáo vụ sắp xếp có chủ ý mà cả 7 đứa chúng tôi, tính cách thì khác xa nhau nhưng lại cùng thuộc cung Thiên Bình, điều này làm chúng tôi rất vui mừng.
    Mười giờ là thời điểm cả ký túc phải tắt đèn đi ngủ, cả lũ mới tức giận miễn cưỡng đứng dậy chui vào màn. Thời tiết cuối hè, đầu thu, không khí đầy hơi ẩm, chỉ một chút động đậy trên trán cũng dính một tầng mồ hôi mỏng.
    Tôi lấy cái gối nhỏ kê đầu, với tay bật quạy, một làn gió mát thoải mái tùy thích thổi. Âm thanh của chiếc quát kêu ù ù khiến cho tôi cảm thấy mệt mỏi. Vào lúc đang buồn ngủ, Chu Xuân đội nhiên mở miệng nói : « Chị em, có muốn nghe mình kể chuyện cười không ? »
    “Được” Tôi bất giác nói ngay theo.
    Mấy bạn cùng phòng hứng trí, bản tính tò mò cũng được khai quật, lên tiếng giục « Nhanh nói »
    Chu Xuân hắng giọng, tỏ vẻ thần bí : « Là truyện cười không trong sáng lắm đâu. Tớ nói trước rồi đó, về sau tớ không muốn bị mang tiếng hư hỏng đâu nha.»
    Không biết tiếng cười từ đâu đột nhiên vang ra, Chu Xuân không thèm để ý đến, thấy chúng tôi không phản đối gì liền "vèo" một cái ngồi xuống, khoanh hai chân lại, như Đường Tăng nhập định[3], chậm rãi nói: "Có một người đàn ông, thân hình cao lớn, diện mạo anh tuấn, lại gia tài bạc triệu, là ước mơ của mỗi phụ nữ. Một người toàn diện như vậy, lại không thể tìm được một nửa lý tưởng của mình, không phải do anh đòi hỏi quá cao, mà bởi vì anh ta mắc bệnh khó nói."
    Nói đến đây, Chu Xuân dừng lại, Liễu Như Yên nói leo: "Không phải anh ta có tật xấu gì đó chứ?"

    Chu Xuân "hắc hắc" cười gượng, nói tiếp: "Anh ta chỉ cần mở miệng nói chuyện, các cô gái sẽ lập tức trốn mất xác, nguyên nhân chính là, giọng nói ẻo lả của anh ta cũng chả khác thái giám là mấy. Vì điều này, anh ta trầm mặc trong thời gian dài, rốt cuộc có ngày không cam chịu bị mọi người cười chê, liền tới bệnh viện tìm bác sĩ. Bác sĩ sau một hồi kiểm tra kĩ lưỡng thân thể, nói cho hắn không muốn đổi giọng không phải không có biện pháp, cách duy nhất là trở thành thái giám thật sự, ngoài ra vô phương cứu chữa. Là một người đàn ông trẻ khỏe sung sức, sao chịu dễ dàng đi vào khuôn khổ, do dự hồi lâu, vẫn quyết định thôi không chạy chữa. Tuổi tác ngày càng tăng, thấy bạn bè bên cạnh đều có vợ có chồng, sinh con sinh cái, còn mình vẫn bơ vơ một hình một bóng, trong lòng càng thêm cô đơn buồn tủi. Thế là, trong một buổi nọ, anh một mình tới bờ biển giải sầu. Thấy nhiều người ở đó bơi lội, liền cũng ngứa chân ngứa tay xuống nước. Anh được biết trong vòng phạm vi 1 km là an toàn, ra ngoài vùng là có cá mập. Anh ngâm trong nước một hồi, thấy tâm tình cũng tốt lên rất nhiều, quăng lời cảnh báo ra khỏi đầu, hứng chí bơi ra xa, càng bơi càng xa, dần dần rời khỏi khu vực an toàn
    Một trận gió cùng mùi tanh thổi qua, anh nghe bên dường như có tiếng người hét to, lúc này mới nhớ ra lời cảnh báo, cuống quýt định bơi trở về thì đã quá muộn. Hoa mắt lên, chợt thấy con cá mập hung dữ lao về phía anh, đột nhiên cảm thấy hạ thân đau buốt, trên mặt nước nổi lên vài giọt máu nhỏ, lúc này chỉ còn biết hỏang loạn mở miệng kêu to: "Cứu mạng a, cứu mạng a."
    Chu Xuân hét lớn, miêu tả rất sinh động, dường như được tận mắt nhìn thấy, tôi hòan tòan đắm chìm trong bầu không khí căng thằng. Cô trước dùng giọng lanh lảnh kêu vài tiếng "Cứu mạng," sau đó ôm đầu, dùng tay giữ cổ họng mình ngăn lại âm thanh thô lỗ yếu ớt nói: "Cá mập tới."
    Trong phòng ngủ im lặng như tờ, như thể ngay cả giọt nước rơi cũng có thể nghe rõ ràng. Tôi vẫn đang chờ Chu Xuân kể tiếp, cô nàng chậm chạp không lên tiếng. Này kết thúc rồi sao? Không đầu không cuối thật chẳng rõ ràng gì. Tôi thật sự không nhịn được, mở miệng hỏi : « Chu Xuân, giọng cậu thay đổi là thế nào? »
    Một hồi im lặng, phòng ngủ bỗng chốc phát ra một tràng cười lớn, Liễu Như Yên và Mai Mai cười nghiêng ngả, Trình Anh và Trần Đông vẫn cố gắng ôm bụng . Một người hòa nhã như Bùi Tử Duy cũng không ngừng phát ra tiếng cười nhỏ. Chu Xuân từ trên giường nhảy lên, gầm mạnh: "Diệp Tử đáng chết, chính cậu đổi giọng!" Lại chọc được cả phòng một phen che miệng cười không thôi, chỉ có tôi vô tội nhấp nháy cặp mắt ngây thơ, không hiểu chính mình đã nói sai cái gì.
    Cho đến khi giáo vụ đi qua kiểm tra các phòng, bọn họ mới im lặng chưa thỏa mãn.
    Rất lâu sau này, tôi mới hiểu ý truyện cười này. Từ ngày đó, mỗi lần nói «cá mập đến », tôi và Chu Xuân trở thành đối tượng bị cả phòng cười nhạo. Cũng vì thế, lỗ tai tôi không ít lần bị Chu Xuân chà đạp thảm hại.
    Đương nhiên, sau buổi trò chuyện ấy, cả phòng chúng tôi trở nên thân thiết hơn. Hướng đến thời gian bốn năm chung sống hòa bình, cùng nhau tiến bộ và có một nền tảng tình cảm vững chắc.
  5. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 3

    Đôi khi, định mệnh con người nằm trong khoảnh khắc của một ánh nhìn thoáng qua
    Trời đêm cuối mùa thu, thời tiết mát mẻ khá là dễ chịu .
    Không can tâm tình nguyện bị mẹ đẩy ra khỏi nhà, bắt đầu một cuộc hành trình dài.
    Cảm giác mới mẻ ban đầu biến mất, tôi bắt đầu chán ghét ngày cuối tuần, chán ghét từng chủ nhật phải ngồi trên xe buýt đi cả nửa Thượng Hải trở lại đây. Tên trường vàng chói hiện lên, người người ở phía sau chen chúc xuống tưởng chừng vỡ đầu, chỉ mong mau chóng có thể thoát khỏi nơi chật chội này.
    Khoác cái ba lô nặng trên vai, tay xách hai túi táo, tôi dùng đầu gối đẩy cửa vào phòng
    “Diệp Tử, cậu về rồi”. Chợt một thân hình lao xuống từ trên giường như chiếc máy bay ném bom tự sát, “Để mình đi chết đi”
    Tâm tôi đến cao nhân còn chả làm lung lay được: “Thật không biết, mình lại được hoan nghênh như vậy ?”Tôi nheo mắt nhìn Chu Xuân, đưa túi hoa quả trên tay: “Cậu định bỏ lỡ những thứ này à?”
    "Tớ mà là loại đó à?" Chu Xuân bĩu bĩu môi cười khổ. Trong góc có các chai nước nhãn đỏ, riêng Chu Xuân lấy hai chai. Tôi ném hai cái túi đó lên trên, cười: "Cậu mất một chai, ha, ai nói với cậu nhất định phải mua chai màu phấn xanh lam mới nổi bật."
    Tôi cười đau cả bụng, mắt híp lại thành một đường kẻ.
    "Mình gây hoạ cậu còn cười được à?" Chu Xuân hung hăng véo mạnh tay tôi một cái "kể từ khai giảng thì đây là lần thứ ba."
    Tôi kêu đau oai oái: "Sợ cậu rồi, Chu Xuân, xuống tay mạnh vậy sao."
    "Không quan tâm, bây giờ cậu phải đi mua đồ với tớ," cô lay lay cánh tay tôi nũng nịu, "Được không?"
    Tôi nổi cả da gà: "Tớ nói này Chu Xuân,, cậu dùng chiêu này với bạn trai cũ không phải tốt hơn sao, chứ cái này với tớ không tác dụng đâu."
    "Này Diệp Tử đáng chết, cậu còn dám nhắc tới anh ta, đừng trách tớ không nể mặt." Chu xuân trợn tròn mắt nhìn tôi, hừ lạnh một tiếng.
    Tôi biết mình đã động đến vết sẹo của cô ấy, lấy từ trong túi quả táo đưa cho cô nịnh nọt:" Này, cầm đi, cho mình xin lỗi."
    "Thế còn nghe được," Chu xuân vui vẻ cười tít mắt nhận lấy, tiện tay giật chiếc khăn lau lau, xoa xoa, cho vào miệng gặm "răng rắc" một miếng. "Giòn, ngọt, táo cậu mang đúng là ngon."
    "Này này, không rửa táo trước à?" Giờ đến phiên tôi trợn tròn mắt.
    "Không sao, không sạch thì sao, không bệnh được đâu", cô tinh nghịch thè lưỡi, ăn tới miếng cuối cùng rồi phủi tay, kéo tôi. "Đi mua nước thôi."
    "Tớ vừa tắm xong đấy, bỏ cái tay bẩn của cậu ra." Tôi lùi một bước, bắt chéo hai tay trước ngực ra vẻ tự vệ. "Đồ thô thiển!"
    "Đừng nói cái giọng của ông giáo sư bảo thủ lạc hậu đó nữa. Tớ hận chết ông ta." Thấy Chu Xuân nhăn mặt như ăn phải mướp đắng, tôi che miệng cười khì.
    Nhắc đến vụ bê bối của Chu Xuân hôm đó, tôi bây giờ vẫn còn nhớ như in, ai bảo cô lười biếng dậy muộn, lại đúng ngay vào buổi học của giáo sư Vương - người được giới sinh viên mệnh danh Vương sát thủ. Lúc đó, tiếng hét "Có mặt" vang to thu hút ánh mắt mọi người hướng về phía cửa lớp, đầu tóc bù xù, áo sơ mi cúc trên cúc dưới cài lộn xộn, cứ thế cô nàng "thô thiển" lao vào lớp điểm danh. Cũng vì thế, cô trở thành tâm điểm truyện cười lúc rỗi rãi của cả khoa ngoại ngữ, phòng 430 của chúng tôi cũng nhờ phúc cô mà thanh danh đại chấn khắp nơi.
    Nghĩ lại chuyện này, tôi không khỏi cười phì một tiếng. Nhưng thấy cô ấy không vui, tôi cũng không dám đùa dai. Tôi đụng đụng tay Chu Xuân, chỉ chỉ mấy chiếc giường trống "Những người khác đâu? Sao còn chưa lên?"
    "Hẹn hò, còn ở nhà chưa lên, chỉ riêng có hai chúng ta một mình ở đây cùng nhau tâm sự." Ngữ điệu còn pha đầy khinh thường.
    Nhắc tới cũng lạ, có thể trung học là thời kì bị kiểm soát quá mức, tới khi bước vào cánh cửa trường đại học, mỗi người giống như con ngựa hoang được thoát cương. Khoa ngoại ngữ luôn luôn nữ thừa nam thiếu, vì vậy thật thuận lợi cho tên đàn ông nào chuyên nghiệp rình bắt con mồi. Đặc biệt hoa khôi của chúng tôi, Bùi Tử Du (biệt hiệu do chúng tôi cấp cho nàng), cũng là hoa khôi của khoa (do toàn bộ nam sinh công nhận), số nam sinh ngưỡng mộ theo đuổi cô có thể xếp hàng dài từ quảng trường nhân dân tới tận bến Thượng Hải.
    "Chua lắm đừng uống, để tớ mua cho cậu một chai," tôi lục lọi trong túi xách nặng trịch hai vai lấy ví tiền ra, vừa quay đầu lại, bắt gặp Chu Xuân vẫn đứng đó lẩm bẩm lầu bầu, :"Diệp Tử, cậu nói tớ cả tài sắc đều không tồi, sao lại không có ai theo đuổi nhỉ?"
    "Cậu quên câu chuyện mười đại nữ sinh viên J ..tựa như Tử Du tài mạo song toàn, đều là hiếm có." Tôi đột nhiên vỗ nhẹ cô từ sau lưng, doạ cô thần siêu phách lạc.
    "Đó là sự xúc phạm với chúng ta, cậu còn đùa được à." Chu Xuân cuối cùng đang trong trầm tư chưa tỉnh lại, tôi đẩy cô ấy ra, khoá cửa lại, vừa đi vừa nói chuyện: "Là xúc phạm + vu khống, cậu đang ghen tị với những cái mình không có đấy."
    Nói thật, Chu Xuân là một cô gái đáng yêu có nét như con gái phương Nam và hào khí như nữ tử phương Bắc, đây thật là mâu thuẫn phức tạp, vì vậy làm bạn cùng phòng với cô ấy tuyệt đối sẽ không cô đơn.
    Từ kí túc xá đến căng tin trường phải đi một đoạn đường dài, khuôn viên trường là một trong những nơi truyền thuyết về câu chuyện ma quỷ, một nơi khác chắc hẳn là kí túc xá trong các tầng hành lang.
    “Chu Xuân, cậu kéo tớ đi cùng, không phải sợ ... ma đúng không?” Tôi cười xấu xa, cố tình nói mỗi lần đi qua nơi này. Chu Xuân rùng mình, nhẹ nhàng nói thầm “Diệp Tử đáng chết”, cô nàng phản thủ, lại véo tay tôi. Tôi cười khanh khách, trêu chọc Chu Xuân là một niềm vui của tôi, làm cho cuộc sống nhàm chán đại học của tôi có thêm nhiều màu sắc tươi sáng.
    “Suỵt” tôi đột nhiên đặt ngón trỏ lên môi.
    “Cậu lại làm cái quỷ gì thế”Lời vừa nói ra khỏi miệng, chính cô còn cảm thấy hối hận, với tay vào cổ sờ bùa hộ mệnh Phổ Đà Sơn, miệng lẩm bẩm “Nam mô a di đà phật, nam nô a di đà phật”
    Tôi vốn không tin vào thần phật, thấy cô nàng vẻ mặt thành tín, không nhịn được cười khom người xuống.
    “Diệp Tử, đừng cười, cậu nhìn xem kìa”. Chu Xuân thần bí chỉ cái ghế đá dài bên đường mòn, kéo tôi trốn phía sau cây, loáng thoáng thấy 2 cái vai nhấp nhô bên cạnh.
    “Người yêu cũ?”Tôi có chút tò mò.
    “ Đội trưởng đội bóng đá, chủ tịch hội sinh viên, đại soái ca khoa máy tính – Hướng Huy”. Chu Xuân nói mà nước miếng sắp nhỏ giọt ra ngoài.
    “Cậu chẳng phải đã thề sẽ không kết hôn cho đến già sao? Sao giờ định phá vỡ quy tắc ?” Tôi nheo mắt, nhìn kĩ, thật tình cận 3 đp mà không đeo kính, hậu quả là chỉ nhìn thấy một thân hình mơ hồ.
    “Xì, sắc đẹp thay cơm. Nhìn lại toàn diện đi” Từ khi kết thúc mối tình đầu đau khổ, cô liền nói muốn đi du học rồi vô tư thưởng thức các anh tiêu soái đẹp trai.
    Tôi nhìn thật kĩ “Người này nổi tiếng thế sao, sao tớ chưa từng nghe qua?”
    “Diệp Tử, cậu từ Sao Hỏa đến đấy à?” Chu Xuân bất ngờ cốc vào đầu tôi, thần sắc mờ màng “Không biết cô gái bên cạnh anh ta là ai ...”
    “Cậu quan tâm nhiều chuyện vậy sao? Thôi, đi đi”. Tôi kéo tay cô ấy đi, không cho cô nàng có cơ hội tung tin đồn, anh chàng này chắc chắn có tiềm năng lớn với các tay săn ảnh
    Căng tin trường như một siêu thị náo nhiệt bùng nổ, hai nhân viên bán hàng hôm nay không thèm để ý, nếu không, phải xếp một hàng dài từ cửa, một số học sinh còn có chút nóng vội bắt đầu nói kháy.
    Trong căng tin bị chen không kẽ hở tôi cau mày dùng một tay quạt gió, một tay với lấy mấy gói mì ăn liền. Quả thật không ngoài dự đoán, khẩu vị của Chu Xuân không thay đổi, vẫn là hai chai nước màu xanh lam
    “Không sợ mất lần nữa?”
    “Lần này viết tên bổn cô nương lên, xem ai dám ăn cắp” lại nhìn đồ ăn trong tay tôi, giật lấy, sau đó nói “Cậu lại ăn cái này”
    “Tớ đang giảm béo, đừng cản tớ”. Tôi lại cướp về .
    “Ăn cái này không dinh dưỡng”. Thật tốt, có bạn cùng phòng quan tâm.
    “Tớ còn tiền mua vé cho những việc khác”.Con gái thường gặp một số vấn đề chung, ham mê thời trang đồ hiệu, mua sắm điên cuồng, vừa đến cuối tháng túi tiền trống trơn, chỉ có thể ăn mì gói cho đỡ đói, đúng là vòng luẩn quẩn.
    “Oh, vì thế tìm một vé cơm lâu dài, là mục tiêu cuối cùng của mình”. Chu Xuân nhún vai, miệng hơi hơi cong lên, thổi lên trên tóc mái, gió đêm phất qua, mái tóc dài bay trong gió. Đối với tôi trăm năm không biến dổi, để tóc ngắn có phần nữ tính hơn.
    “A! Diệp Tử” Chu Xuân bắt đầu liếc mắt.
    “Mắt cậu bị chuột rút à?”Tôi cố ý trêu
    “Đi! Phản ứng của cậu so với người khác chậm nửa nhịp”, ghé lỗ tai tôi nói nhỏ “Soái ca đến, tay nắm tay, thực sự lãng mạn”. Cô nàng rung đùi đắc ý, say sưa nhìn.
    Tôi theo tầm mắt nhìn lại, vẻn vẹn thấy hai cái bóng lưng, cô gái cao, gầy, có vóc dáng mảnh mai, người đàn ông còn cao hơn hẳn một cái đầu, vai rộng, thân hình cao lớn. Như trong truyền thuyết soái ca, thật có phúc mới được tận mắt nhìn thấy.
    "Này, người đi rồi mà cậu vẫn còn nhìn đấy." Khi nói chuyện, xếp hàng trả tiền, hàng chờ đã rút ngắn đi nhiều, rất mau chóng đến phiên chúng tôi, Chu Xuân vẫn đứng đó nhìn đông nhìn tây, tôi gần như kéo đến lỗ tai cô ấy mới hồi tỉnh.
    Kí túc xá sau khi thắp đèn, chỉ riêng cửa sổ phía bên trái tầng bốn là vẫn tối đen một mảnh,“mấy con nha đầu chết tiệt kia còn chưa trở lại.”Chu Xuân đá một cước lên đống đá vụn. “Chúng ta đều cũng vào trường đại học, vì sao bọn họ lại được coi trọng? Khoa ngoại ngữ tỉ lệ nam nữ luôn luôn không đồng đều, ra trường muốn mau mau lấy một đổi một.”
    Tôi mỉm cười, mặc dù cô ấy nói không phải không có lý, nhưng tôi cũng không nghe ra một từ
    “Diệp tử phòng 430 phải không?” Quản lý kí túc xá tiến đến chỗ tôi hỏi.
    “Đúng vậy, dì Ngô.” Tôi ngọt ngào cười.
    “Cháu có thư này, kí nhận đi.” Tôi với tay kí tên vào quyển sổ, cầm bức thư cao hứng bước lên trên tầng.
    “Tớ nói này Diệp Tử, với số lượng thư mỗi tuần cậu nhận được, chả trách dì Ngô nhận ra cậu ngay.” Chu Xuân chu cái miệng nhỏ nói.
    “”Ghen tị sao, số mình vẫn tốt mà.” Tôi thuận tay gõ vào trán cô.
    “Khốn nạn, đồ tiểu nhân đắc chí.” Mở cửa, Chu Xuân không nói thêm nữa, bỏ giày xăng đan, không để ý hình tượng, nằm bò lên giường.
    “Cậu đấy, văn dốt võ nát, dùng từ linh tinh.” Tôi giơ lá thư dày lên. “Cậu còn phải học tập nhiều, như tớ và Nhiên Nhiên này, năm tuổi xem hồng lâu, tám tuổi đọc tiểu thuyết ái tình.” Nhắc tới người bạn thân, trong chợt dâng lên cảm giác ấm áp.
    Leo lên cái thang nhỏ bên cạnh giường ngủ, tìm chố ngồi cho thoải mái, tôi cẩn thận giở bức thư ra, thản nhiên tự đọc ngồi đọc những tâm sự vui buồn của Uông Nhiên.
    "Diệp Tử, Diệp Tử," giọng nói phát ra phía giường bên kia, " 'Thầm mến' tiếng Anh là gì?"
    "Không biết, tự tra từ điển đi." Không để ý đến cô, cô bạn này rất là lười biếng, lười lấy từ điển, lười tra tài liệu, rốt cuộc đều muốn chỉ cần mở miệng hỏi một tiếng là có đáp án.
    "Tớ khoa tiếng Pháp, cậu mới là khoa Anh văn chuyên nghiệp, không hỏi cậu thì hỏi ai." Cô đập quyển từ điển bay sang từ phía đối diện xuống.
    Nghiêng người sang bên, tôi cười hì hì, "Cậu không biết tớ phát huy trình độ siêu cấp của mình mới chui được vào đây sao? Năm đó tớ thi thử vào trường cao đẳng, không may lại rớt.Nhất là khi thầy chủ nhiệm đoán số mình mình chỉ có thể vào trường đại học hạng hai, tớ thực hận không thể đánh vào miệng ông ta. Ha!" Có một thứ bị tôi cố tình bỏ qua, nếu không có Lâm Sâm giúp tôi hệ thống những trọng điểm bài học, phụ đạo học tập, các trường đại học lớn chắc chỉ tồn tại trong giấc mộng mà thôi.
    "Đắc ý ít thôi," Chu Xuân nhanh như con khỉ nhảy đến chỗ tôi, cầm cái gối ôm chen đến cạnh tôi, "Nói đi nói lại, Hướng Huy và mẫu người lý tưởng của cậu cũng có điểm giống nhau."
    "Mẫu người lý tưởng của tớ mà cậu cũng biết sao? Chu Xuân, cậu từ lúc nào đã thành con giun trong bụng tớ vậy?" Cô ấy bắt đầu dụ dỗ tôi khai ra, tôi cũng cẩn thận đề phòng.
    "Không phải lại là mấy cầu thủ bóng đá XX sao, bí mật nào cậu có thể giấu được tớ?" Cô tự hào vỗ vỗ ngực, bản chất nữ quái lộ rõ.
    "Không biết đừng nói bừa, tớ xem bóng không xem người, thưởng thức đơn thuần mà thôi," gương mặt cô thoáng ánh hồng, tuổi này rồi còn ham hố đi theo đuổi hâm mộ mấy ngôi sao, nói ra thật xấu hổ quá
    “Ha! Tin được cậu mới lạ”Cô nàng một đẩy mặt tôi, một tay với lấy chồng thư, liếc nhìn : “Uông Nhiên, Lâm Sâm, Trương Lâm, Tiểu Yến ... thật sự rất nhiều đấy”.
    “Đấy, cậu mang về mà xem, tớ đã đọc đâu?” Tôi không hài lòng nói.
    “Diệp Tử”, trời sinh ra cô nàng này vốn trước nay không nhận thức được sự bất mãn của tôi, tiếp túc cao hứng nói : “Này, anh chàng Lâm Sâm này vẫn không từ bỏ hi vọng, mỗi tuần một lá thư, thật kiên trì, vậy mà cậu vẫn không động lòng sao ?”
    “Tớ và anh ấy là bạn thân, là bạn thân đấy, hiểu không?”Tôi giật lấy lá thư từ tay Chu Xuân, nhét dưới gối, ngồi bất định nghe nàg ta giảng giải.
    “Thôi đi, tớ không tin có tình bạn đơn thuần giữa nam và nữ chứ”cô nàng nhịp nhàng gõ ngón tay lên thành giường ra chiều khiêu khích.
    “Tin thì sao, mà không tin thì sao?” Tôi có chút không vui
    Chu Xuân lấy bút bi tung lên rồi vững vàng bắt lấy, tay còn khua khoắng một hồi, “Cậu cứ nghĩ kĩ đi, EQ cậu còn kém lắm, bổn cô nương sẽ chỉ bảo dần dần”. Cô nàng nhanh chóng ra khỏi giường, tay còn múa may giả bộ uyên thâm.
    Hơn mười giờ, mấy bạn cùng phòng cũng lục đục trở về, sau khi tắt đèn chính là thời gian sắp bắt đầu một ngày mới, còn khuôn viên trường là nơi hầu hết những tin đồn đều từ đó mà lưu truyền ra.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này