Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Chương 30 ĐI CỨU GOĐARD

    Chiếc xe bọn Luna về tới lâu đài giữa lúc Will ra tới đường cái.

    Swanhild hỏi thì lão Walton thưa rằng cậu Hammond chưa về. Bất giác nàng đưa mắt nhìn bao quanh: sao trời lấp láy, gió thổi lạnh và khan – một đêm thuận tiện cho con quái vật. Luna đoán được ý nàng, khe khẽ nói:

    - Ông ấy đã hứa với ta rồi, lo gì.

    Bà Yorke lên phòng riêng của bà, Luna đứng trong đại sảnh để ngắm kỷ vật săn bắn mà Swanhild nói cho nàng thấy cái đẹp. Bỗng chuông điện thoại kêu ran. Hai người giật mình. Swanhild vội vàng đến trả lời. Nàng lại nghe những câu đúng như hai tuần lễ trước.

    Tiếng Will hỏi:

    - Allo! Lâu đài Dannow phải không. Đi gọi hộ miss Hammond, mau lên!

    - Tôi đây. Việc gì thế?

    - Con quái vật đấy, thưa Miss. Mà ông Hammond thì đang ở trong rừng, trong ấy đang có người bị giết. Tôi nghe thấy tiếng kêu… Tôi liền chạy về và kể đầu đuôi cho ông Hammond biết. Ông Hammond gạt ông Covert đi rồi đi một mình.

    - Còn ông Covert sau đó làm gì không?

    - Ông Covert lấy xe đạp của tôi đuổi theo xe hơi. Lúc trước ông Covert toan giữ ông Hammond không cho vào rừng nhưng ông anh cô đẩy ông ấy vào bờ rào.

    - Được anh mở cổng ngoài ấy ra.

    Nàng chạy đến nhà xe. May quá, Stredwick chưa cất chiếc Mercédès vào, mà xăng vừa đổ đầy sẵn. Nàng ra lệnh:

    - Đánh xe đến cửa ngay tức khắc cho tôi.

    Nàng trở về thì thấy Luna mặt tái ngắt, nhưng rất bình tĩnh. Duy chỉ có đôi mày cau lại và đôi mắt lóng lánh tỏ ra tinh thần nàng đang căng.

    Luna hỏi:

    - Liệu ta có thể theo kịp ông Covert không?

    Swanhild đáp:

    - Ta đi tắt phải qua lối “borstal” mới được.

    - Họ cũng có những ba người… (nhưng Luna chữa lại). À không! Tôi quên rằng người đàn bà đã ở trong ấy; thế nào cũng phải đến cho kịp mới được. Lối “borstal” là thế nào?

    Trong khi nói, hai người vô tình cùng cài cúc áo măng tô lại. Swanhild đáp:

    - Đó là một đường nhỏ ven đồi dẫn đến khu rừng. Lối này khó đi và không được chắc chắn anh Reggie độ trước đã bị lăn xuống cả người lẫn xe, nhưng tôi cứ đi, rồi có bị gãy cổ ra nữa cũng không cần. Theo đường cái thì không mong gì kịp anh Gođard được. Theo lối nhỏ này thì một là tôi bị chết, hai là năm phút nữa đã đến.

    Lão Walton vẫn bước theo Luna, lúc đó nói:

    - Nhưng thưa miss Bartendale, mấy trận mưa vừa rồi đã làm nước dưới suối dâng to, thế thì cầu hẳn không đi được.

    Không đáp, nàng chạy ra ngay cửa xe, vì xe hơi đã ghé đến ngoài thềm.

    Chiếc Mercédès như nhảy vượt qua cái cầu treo rồi rầm rầm leo lên đường cái. Chạy trên đó một lát, rồi xe rẽ vào một khoảng đường cỏ rộng lớn, có một lối nhỏ ăn thành một đường mờ trắng vắt quạ Hình núi Beacon nổi lên trước mặt hai người. Phía dưới cảnh thôn quê phủ sương nằm soài trong bóng tối mù mịt. Mây bay từng lúc che khuất ánh sao. Luna ngồi trong một góc xe, hít hơi vào như một con chó săn. Swanhild mắt dán lên cái vệt sáng mờ của con đường hết sức chăm chú và người giá ngắt. Đường bỗng thêm dốc xuống làm thiếu nữ chao đầu vào kính chắn gió. Nàng ngã người về phía sau, dò cái vệt đường bắt ven theo chỗ lên dốc phía tay phải. Tiếng nàng quát trong máy ầm ầm để bảo Luna:

    - Cô nhận rõ chỗ cái cầu đấy!

    Cô bạn nàng nghển người lên, tay bíu lấy chỗ ngồi cho khỏi ngã. Nàng trông thấy cách đó một độ có khoảng nước sủi ngầu cắt đứt quãng đường. Ngay lúc đó, cái tiếng rống kinh tởm của con quái vật vang đến tai hai người lần thứ nhất.

    Swanhild nóng nảy hỏi:

    - Đến cầu, hả? Có bị ngập không?

    - Tôi chỉ thấy như có nước cuồn cuộn với một chỗ ngắt quãng giữa nguồn suối, thế thôi.

    Swanhild bảo:

    - Ngồi xuống. Tôi cố vượt. Ta đến ngụp xuống nước nữa là cùng.

    Đường dốc đã thoải hơn. Nàng cho xe đi gần sát hẳn trên mặt cỏ, tăng thêm tốc lực và lạng nhanh tay lái sang bên phải khi chiếc đèn xe lao xuống nước với một tiếng kêu bưng. Một bánh xe thụt, rồi lại nhô, rồi, vừa hộc vừa phì, chiếc xe qua trên cái cầu không trông thấy. Chỉ có thân xe là ở trên mặt nước. Một lúc, xe đã đứng hẳn lại và như chỉ chực lùi. Rồi sau, khác nào một con ngựa lấy đà xe rướn lên và tới bờ bên kia trong những tiếng gầm rú. Chiếc cầu kêu lắc rắc sau xe tưởng như gãy đổ.

    Bây giờ đã gần tới rừng rồi.

    Hai người đàn bà nghe thấy một loạt tiếng kỳ quái.

    Luna bỗng kêu:

    - Ô kìa! Có chiếc xe hơi chạy biến về phía làng kìa. Không hiểu sao lại…

    Nàng ngừng lại, kinh dị, trong lúc chiếc Mercédès đỗ ngay sau xe hơi của Oliver.

    Từ khu rừng chốc chốc lại đưa ra những tiếng rống quái gở. Luna, cằm ngược lên, cố tìm xem những tiếng ấy ở đâu mà đến, rồi, cái đèn bấm trong tay, nàng bước vào. Swanhild theo sau. Nàng đi lên như người mơ ngủ, lần theo những lối gốc cây bụi rậm quanh cọ Tiếng kêu mỗi lúc một nghe rõ thêm. Khi hai người bước tới chỗ rừng quang thì tiếng gầm ma quái dữ dội kia lại vang lên, lẫn với tiếng kêu của Gođard.

    Luna chĩa ngọn đèn thẳng trước mặt và bước lên một bước: một bầu im lặng như chết ám khắp khu rừng.
  2. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Chương 31 CON QUỶ XỔNG XÍCH

    Ngay từ lúc Oliver cất tiếng rống đầu tiên. Gođard đã lùi lại một bước. Mắt đã quen tối. Chàng nhận được các cử chỉ của bạn chàng, Oliver chồm hỗm ngồi, bộ điệu hung hăng, khiến chàng nhớ ngay đến những câu của Kate nói trong lúc mê sảng: “Cái gì trông y như một cái nhà vậy”. Mắt Oliver sáng lên một cách dị kỳ.

    Hai người cứ thế dò xét nhau một hồi, Gođard đờ người không nhúc nhích. Hai con mắt trân trân kia sau lóe lên, đỏ lừ lừ. Ngay lúc đó chàng kín đáo nhích ngang sang một bước rồi vung sang phía trước cái chăn dạ, hai tay thì nắm chắc lấy hai góc. Tức khắc cái chăn bị xé rách bươm, trong lúc tiếng gầm rống lại nổi và cái thân hình to hơn lăn xả đến chàng.

    Gođard lại tránh sang bên cạnh một bước nữa, vừa kịp thì giờ quấn một mảnh chăn quanh cánh tay giả của mình. Hai con mắt đổ lửa dồn mãi lại. Chàng che chở cổ họng mình bằng cánh tay mạnh, còn tay gỗ thì đưa ra phía trước giữa lúc chàng bị vấp mạnh không thể cưỡng được đẩy ngã bẹp về phía sau.

    Nằm ngửa dưới đất, chàng đem hết sức tuyệt vọng chống lại, lòng vẫn biết rằng như thế chỉ làm chậm lại được một lúc sau cùng của bước rủi rọ Chàng cứ đưa hoài cánh tay lắp của chàng vào hai hàm răng nghiến ngấu kia cứ nhè cổ họng chàng mà húc và sau cùng nó cũng tìm được cánh tay mạnh của chàng mà ngoạm và dầy xé một cách ghê gớm. Hết sức bình sinh, Gođard lấy bàn chân đạp, lấy đầu gối đẩy, cố đẩy ra cái thân hình ngồi đè lên chàng. Cái chăn, dù rách mướp, lúc ấy cũng được việc, nhưng sau cùng những ngón tay thèm khát tìm được một chỗ: áo của chàng bị giằng xé, rồi những móng sắc lẩn vào ngực chàng mà cào bới, trong lúc một tiếng rống đắc thắng vang dậy làm rung động mặt đất dưới đầu chàng. Ráng một sức cuối cùng chàng gỡ được cánh tay bị thương ra. Tiếng rống chợt ngưng bặt ngay và trong lúc im lìm – quả tin Gođard tưởng chỉ chực vỡ – chàng nghe răng rắc tiếng cánh tay gỗ chàng gẫy trong sức nghiến của hai hàm răng khỏe dị thường. Một luồng ánh sáng làm chàng lóa mắt. Chàng nhắm mắt lại và ngất lịm đi.

    Nhưng chàng tỉnh lại ngaỵ Từ cánh tay còn nguyên nhỏ xuống cằm chàng những giọt nước nóng. Cánh tay giả bị gãy và nghiến nát, chỉ giữ lại được nhờ có những mảnh chăn rách buông thõng xuống tận ngực chàng. Nhìn lên, chàng thấy trước mặt chàng cái nét trắng muốt hàm răng của Oliver với sự biến hóa quái quỷ trên mặt bạn.

    Oliver lúc ấy vẫn quỳ khom, hai bàn tay úp xuống đất, mười ngón máu me quào sâu. Luna tay áp trên trán con người tội nghiệp ấy đang cố lôi chàng ra phía sau. Không thấy chuyển, nàng bèn lấy đèn bấm soi một luồng sáng lên bộ mặt con quái vật.

    Không đời nào Gođard quên được cái hình ảnh lúc bấy giờ.

    Bạn chàng khác nào bị quỷ nhập tràng và hóa thành một giống hằn học và độc dữ. Mớ tóc thì dựng ngược lên, hai tai vểnh dài ra và kéo về sau đầu, môi trên biến thành một cái mõm hung ác. Mồm Oliver ngầu những máu và nhớt dãi, căn rộng và nhách toạc đến tận mang tai. Hai hàm nổi lên răng nhe ra chỉ chực cắn, còn phần trên mặt co ngắn và quắt hẹp lại, chỉ thấy có đôi mắt đỏ lừ. Trông chàng y như một con chó sói quái dị có thêm sức khỏe của một người trai tráng và uy lực của một giống quỷ quái và hùa vào với sự hung ác bản nhiên.

    Thế rồi mặt Oliver dần dần đổi nét. Hai mắt biến hết ánh lửa và chứa đầy vẻ kinh hoàng. Hàm răng thu cả vào vừng trán, và hai tai trở lại như thường và mái tóc lại giữ nguyên nếp cũ. Sự biến đổi ấy chỉ trong giây phút là hoàn thành.

    Swanhild theo sau. Luna khi bước tới chỗ ba người thì dáng người Oliver đã lại được như thường ngày rồi mặc dầu miệng chàng và ngón tay chàng bê bết những máu. Tuy vậy chàng vẫn còn lại một vẻ đờ đẫn kinh hoàng.

    Swanhild quỳ gối xuống bên mình Gođard:

    Oliver chậm chạp đứng lên, mắt không rời khỏi mắt Luna đang chăm chú nhìn đầu tóc mình. Chàng đến cạnh người bạn trai và nói một giọng không thành tiếng:

    - Tôi… tôi hóa điên rồi! Không, tôi không mê đâu, tôi giết mất Gođard rồi!

    - Không đâu, anh ạ (Gođard nói to có ý cho bạn vững tâm). Không! Tôi chỉ bị đánh đo ván thôi.

    Swanhild ôm lấy anh nàng, ép chàng buông thấp hai bàn tay nắm chặt xuống.

    - Không, anh không điên đâu anh ạ, mà rồi cũng không bao giờ anh hóa điên hết.

    Nàng áp mình khăng khít lấy anh và kiễng chân lên để hôn anh trên má. Máu dính bên má nàng. Oliver nhìn nàng đôi mắt sầm tối. Chàng nói:

    - Swan, máu bết trên mặt em đây này.

    Chàng gỡ một cánh tay mình ra, ngắm nghía những ngón đỏ lòm, đưa lên miệng xem và bỏ ra tay lại càng nhuốm thêm máu. Chàng lẩm bẩm:

    - Một là tôi hóa điên, hai là tôi mơ ngủ. Tôi thấy con quái vật nó đến, nó ám quanh người tôi, nó nhập vào tôi. Rồi tôi muốn giết chết anh Gođard ạ, giết anh và cắn cổ anh mà xé. Ồ, làm phúc bảo cho tôi biết là tôi hóa điên rồi, đi!

    Gođard thân mật vừa cầm lắc tay chàng vừa nói.

    - Cái đó chẳng có gì đáng quan tâm hết. Anh không phải chịu một trách nhiệm nào, mà việc kia rồi sẽ không xảy ra nữa đâu.

    Oliver ngạc nhiên:

    - Nhưng sao anh biết? Mà anh đã biết rõ được những gì rồi? Trước đã xảy ra rồi sao?

    - Xảy ra đến mươi mười lăm lần, rồi mà không ai đáng khép tội cả. Anh đừng nghĩ đến chuyện ấy nữa mà cũng đừng làm to chuyện ra làm gì.

    Oliver đưa tay lên trán và nhìn Lunạ Một lát chàng yên lặng nói.

    - Không mấy nỗi nữa tôi đến hóa điên mất thôi.

    Luna đến bên chàng, nhìn thẳng vào mặt chàng rồi chậm rãi:

    - Ông Hammond, tôi tưởng cứ nói cho ông biết hết còn hơn. Ông không điên đâu, mặc dầu ông đã xông đến bắt ông Gođard như một sài lang đói, đúng như ông đã hại Kate Stringer cách đây mười lăm hôm…

    Swanhild ngắt lời van:

    - Ồ! Luna!

    Nhưng Luna vẫn không chuyển lòng. Nàng cứ nói:

    - Cứ nói tất cả ngay thế này lại hay hơn và đỡ khổ cho ông ấy hơn. Con quái vật kia không bao giờ có hết. Nó chỉ là một vật do trí não ông tạo nên đó thôi.

    Swanhild vẫn ôm anh nàng trong vòng tay và Gođard vẫn nắm bàn tay bạn. Nói lời gì bây giờ vẫn đều vô ích. Chỉ nên làm thế nào cho Oliver hiểu rằng tình cảm của mọi người đối với chàng không hề đổi thay.

    Tiếng nàng thuật sĩ lại cất lên, dõng dạc như tiếng nói của định mệnh:

    - Ông là nạn nhân của chứng bệnh điên ma sói đó, ông Hammond ạ. Đó là một chứng điên thất thường nó xui khiến người mắc bệnh tưởng mình là chó sói và hành động như chó sói thực. Bệnh đó thường hay lan truyền rất mau, như một bệnh thiên thời. Trong dòng họ Ông bệnh đó là bệnh gia truyền và bệnh nổi phát lên khi nào người bệnh ở giữa rừng thông, một đêm trời rét và sao sáng và chỉ có trọi một người nữa đi bên cạnh.

    Gođard khẽ reo lên:

    - À ra thế! Thì chính điều ấy là điều tôi biết đó.

    Oliver đăm đăm suy nghĩ, chàng lẩm bẩm:

    - Tôi tưởng mình là chó sói… ừ, bây giờ tôi nhớ ra rồi. Người ta gọi những hạng này là Wehrwolves, có phải không?

    Luna đáp:

    - Đó là theo tiếng Đức. Theo tiếng cổ ngữ Ăngle thì đó là Turnskins, mà theo tiếng Pháp là loups-garoụ Cổ ngữ Pháp thì gọi là “garoul”: đúng như những chữ khắc trên phiến đá ở phòng bí mật đó.

    Oliver êm lặng nói:

    - Giờ thì tôi bắt đầu hiểu ra rồi. Thế các người biết việc này từ bao giờ?

    Swanhild:

    - Từ hôm thứ Hai.

    Gođard:

    - Từ đêm vừa rồi.

    Luna thú thực:

    - Tôi thì tôi đoán biết được hết từ khi xem thấy bức hình nổi trong nhà thờ, kia.

    Oliver:

    - Vậy ra, ngay từ hôm cô mới đến đây sao?

    Chàng hỏi câu đó một cách bình tĩnh lắm và như thế càng làm cho gớm ghiếc thêm vẻ hỗn loạn kệnh cỡm trên bộ mặt bết máu của chàng cùng với cái vết toạc lớn do Gođard để lại trên đó trông lúc vùng vẫy để thoát thân.

    Chàng nói tiếp:

    - Ngay từ hôm đó, cô đã biết rằng tôi vẫn có những cơn điên muốn giết người, biết rằng tổ tiên nhà tôi là những giống ăn thịt đồng loại, biết rằng nếu tôi có con thì sau này con cái cũng sẽ như tôi, cô biết cả như thế rồi chứ gì. Cô biết rằng tôi đã tàn hại và đã gần ăn thịt một người đàn bà ngay ở đây…

    - Mà tôi cũng biết rằng đó là một việc làm vô tâm gây nên chỉ do tội lỗi của một người trong tổ tiên nhà ông bà ngàn năm về trước.

    - Cô tìm cớ che tội ác cho tôi như thế thực tế quá… Hừm! Giờ thì tôi thấy rõ được mỗi lần xảy ra như thế nào rồi kia: chính ông thân sinh ra cha tôi đã giết chết người đàn bà mà ông đưa vào rừng; còn cụ Pháp sư ngày trước đã bắt đầu ăn thịt đứa con ông cụ. Tôi, tôi sẽ quen dần dần đi với những điều thảm khốc này, tôi chắc thế… Thôi, ở đây lạnh lắm, ta về đi thôi. Phải gọi diện cho bác sĩ và chữa ngay cánh tay của anh đi, Gođard ạ.

    Chàng nói rồi bước vào đường thông. Swanhild chạy theo và luồn một tay dưới tay chàng. Oliver nhìn em một lúc lâu; chàng nhỏ tiếng nói:

    - Thì ra hai người đã biết từ một tuần lễ nay rồi. Dẫu sao, thì anh cũng là người cuối cùng trong dòng họ.

    Không đáp. Nàng ôm sát chặt lấy người chàng.

    Luna với Gođard, mỗi người một ngọn đèn, bước theo sau họ.
  3. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Chương 32 VẪN KHUYẾT MỘT VÒNG

    - Hãy chờ một lát đã! Phải tìm duyên cớ cho những vết thương của ta để có ai hỏi thì đem ra mà nói mới được. Swanhild, em lấy cái xe đạp kia mà quăng thật mạnh xuống đường, ở đầu xe hơi này. Mọi người hiểu ra cái kế của tôi đấy chứ? Tôi bị một tai nạn nhẹ mà! Xe tôi đâm phải xe hơi của Oliver, vì thế mới có cái cánh tay bị gẫy này và những vết máu này trên mặt. Cứ thế, nghe chưa?

    Swanhild làm theo lời chàng.

    - Oliver thì ngồi chiếc xe Mercédès với Swanhild nhé. Còn miss Bartendale thì lái cái xe Maxwell, được không?

    Trong khi hai chiếc xe qua miền thung lũng, Gođard nói cho Luna nghe những điều mình biết. Ngồi trên chiếc xe khác, Oliver lẳng lặng nhìn mặt hai bàn tay máu me của chàng úp trên đùi. Đến chỗ đường rẽ, Swanhild đưa tay nắm chặt tay anh. Chàng ngoảnh nhìn em, đôi mắt tha thiết và nói:

    - Bây giờ thì mọi việc đều đã rõ rệt cả. Điều cần thiết nhất là em đối với anh trước thế nào sau vẫn thế.

    Nàng đáp:

    - Mà cả mọi người cũng vậy, không ai thay đổi đâu, anh ạ.

    Chàng mỉm một nụ cười chán chường:

    - Không thế nào lại thế được, Swan ạ. Thà anh cứ đành tâm chịu lấy điều đó từ bây giờ còn hơn.

    Trên đường làng, từng đám người hình như ở cùng một chỗ nào vừa trở về. Tâm trí còn bận về các mối lo riêng, bọn Oliver không nhận thấy có gì khác thường hết.

    Ở lâu đài Dannow, từ ngoài sân cho tới đại sảnh mọi người nhốn nháo cả lên. Khắp mặt gia nhân xúm lại quanh bà Yorkẹ Bà thì một mực nài Sredwick làm thế nào cho bà có được cái xe để đi tìm cháu gái.

    Trông thấy bọn kia về cả nhà đều im tiếng. Oliver cất tiếng nói tự nhiên để đánh lừa bọn đầy tớ:

    - Mọi sự hoàn hảo cả, bà Yorkẹ Chỉ có mấy người cô đồng đến phu hồn trong rừng thông, Gođard với tôi đi đuổi họ ra thành thử ngã bị thương chút đỉnh thôi. Nếu có cần phải đi mời bác sĩ hay có bất cứ chuyện gì thì độ mươi phút nữa em cứ trong phòng Holbein mà tìm anh nhé.

    Luna đưa mắt cho mấy người hiểu ý. Nàng nói nhỏ:

    - Cứ để mặc một mình ông ấy thì hơn.

    Sau đó một lúc, nàng theo vào phòng Holbein. Oliver đang đứng dựa bên lò sưởi trên đó chỉ thắp một ngọn đèn. Khuôn mặt chàng hình như phẳng dẹt và mờ xám - một kiểu kì dị đối lại khuôn mặt cụ Warlock treo phía trên đầu chàng. Mặt chàng bây giờ đã đờ đẫn mất hết mọi nét linh hoạt. Hẳn trước kia, ông cụ Pháp sư cũng đã có một vẻ y như thế mà nhìn trân trân bà vợ mình khiếp sợ điếng người đi trong căn phòng bí mật. Oliver cố tình lấy giọng bình tĩnh hỏi nàng:

    - Thế nào?

    - Thương tích ông Covert chẳng có gì là nặng hết. Swanhild cùng với cô tôi băng buộc cho ông ấy sắp xong rồi. Mời bác sĩ vô ích.

    - Cô vào an ủi tôi đóphải không? Luna ơi, cô đã rõ lòng tôi mơ ước thế nào rồi đó? Thế mà nay tôi biết ra cái cớ sự này…

    Chàng nói gần như khóc, hai tay đưa ra.

    Nàng toan cầm lấy tay thì chàng rút ngay lại, lẩm bẩm:

    - Tay tôi đầy những máu.

    - Nhưng lương tâm ông vẫn trong trắng!

    Nàng nói lớn tiếng, chực nắm lấy tay chàng lần nữa nhưng Oliver giấu ra sau lưng. Nàng thôi ngay và đặt tay nàng lên hai vai chàng, nói một giọng chua xót:

    - Oliver của em! Em cũng đau khổ chẳng kém gì anh đâu.

    Nét mặt se lại, đôi mắt chan chứa nỗi lo âu, nàng bỗng nhiên giống như một con trẻ sắp sụt sùi khóc. Oliver chỉ nghĩ đến một điều: là an ủi vỗ về nàng. Nhưng chính cái lúc chàng đưa tay toan dìu nàng sát mình thì cái ý niệm về sự thật kia đâm vào lòng chàng một nhát. Cánh tay muốn ôm khăng khít ngừng ngay lại để gỡ hai bàn tay kia ra khỏi vai chàng.

    Chàng dịu dàng nói:

    - Tôi biết. Tôi biết rằng mặc dầu bao nhiêu điều cô đã biết rõ, cô vẫn chung với tôi một mộng ước. Nhưng từ khi tôi đã hiểu rõ các chuyện, cái mộng đó không thể nào thành được nữa và tôi tưởng cô nên tránh xa tôi thì hơn.

    Nàng lùi lại, trấn tĩnh được như trước rồi yên lặng đến ngồi cạnh lò sưởi. Chàng cũng ngồi xuống đối diện với nàng và nói chuyện với nàng bằng một giọng đều đều.

    Oliver:

    - Kể cũng lạ thực: tôi cứ thấy tôi rất bình tĩnh thôi. Cũng gần như khi ở ngoài trận ấy: sau một phen tai họa lớn người ta mụ hẳn đi, không có sức phản động nào cả. Tôi đã sống trong một giấc mộng đẹp trong cái khoảng thời gian từ cái thực cảnh gớm ghiếc của phen tàn sát lớn lao cho đến lúc thực hiện các chứng điên gia truyền này.

    Luna:

    - Không phải là một chứng điên! Nhưng là một thứ hoang tưởng đó!

    - Muốn gọi là gì thì cũng vẫn thế.

    - Nhưng hoang tưởng thì cả đến trí não rất lành mạnh cũng có khi mắc được.

    - Có lẽ. Nhưng thứ hoang tưởng này lại đưa người ta đến tội giết người kia! Thế mà tôi là mấu chốt để cho dứt tuyệt được. Tôi sẽ là cái vòng cuối cùng của sợi dây chuyền đó.

    Nàng lặng im.

    - Vậy mà Luna đã biết rõ cả trong lúc tôi vẫn mù tịt không biết gì!

    - Là vì tôi vẫn mong ngăn ngừa được, không để cho một lần nào chứng bệnh phát hiện ra. Tôi vẫn tin chắc ở lời anh hứa.

    - Tôi nghĩ không việc gì phải tự trách mình rằng đã sai lời. Nào ai biết trước câu chuyện xảy ra đến thế được?

    - Mà tình thế lúc đó đã như vậy, nếu giữ lời hứa mà không can thiệp thì mới thực là điều tôi phải lấy làm lạ.

    Chàng khẽ nói:

    - Hai ta tâm đầu ý hợp đến thế đấy! Mà như thế mới càng thêm cay độc!

    Chàng nhìn lên bức chân dung cụ Pháp sư, giọng nói bỗng thành cay đắng:

    - Bất công thực! Về phần ông cụ, ít ra ông cụ cũng đã được hưởng hạnh phúc rồi, đã có gia đình con cái để mà yêu dấu! Trời! Thà đừng sinh ra tôi làm gì còn hơn!

    Luna úp mặt giấu trong taỵ Chàng mạnh mẽ nói tiếp:

    - Dẫu sao, tôi cũng sẽ làm trọn bổn phận của tôi. Ồ! Giá bổn phận ấy cứ dễ dàng như trong hồi chiến tranh thôi nhỉ. Đằng này còn phải chịu mất em kia! Kìa, em khóc đó sao?

    Giọng chàng ân cần âu yếm. Nàng đáp. Lời nói qua mấy ngón tay che:

    - Không đâu. Mà dẫu cho em có khóc nữa, cũng chỉ vì lòng em cảm tạ trời đã cho em được lòng yêu ở một người như anh.

    - Tình thế bắt phải như thế, chứ anh thì chẳng có gì đáng khen. Cố nhiên là anh sẽ vẫn cứ để mình sống, sống để mà chống giữ lấy cái danh dự nhà cho đến ngày dòng dõi anh sẽ cùng với anh tiêu diệt hẳn.

    Chàng bỗng ngừng lại, kinh ngạc:

    - Trời ạ! Tôi quên bẵng mất bọn đánh bẫy trong rừng cấm đấy. Nếu bọn ấy bị bắt thì…

    Miss Bartendale ngẩng lên nhìn chàng.

    - Nếu tôi bắt buộc phải ra trước công chúng thu hết cái nhục nhã của tổ tiên và của chính tôi thì thực là tai họa đến nước! Thực là ngàn năm nhơ nhuốc.

    Chàng không nói hết, vùi mặt vào lòng bàn taỵ Rồi chàng thấp giọng tiếp:

    - Có em, tôi sẽ đương đầu được với hết mọi điều…

    Nàng quỳ xuống trước mặt chàng:

    - Anh Oliver, thế này thì khổ anh quá. Không, em sẽ là của anh, không còn chi chia rẽ đôi ta ra được hết! Số trời đã định cho ta sống với nhau rồi mà trời không thể bắt ta chịu hình phạt vì một quá khứ xấu xa tội lỗi được đâu.

    - Nhưng em ạ, tương lai lại chịu quả báo của ta…

    - Cần chi phải nghĩ đến tương lai? Tổ tiên của anh cũng đã từng khinh thường cái nghiệp chướng nó ám mãi các cụ đó thì sao?

    - Là vì các cụ không biết mới thế. Còn ta mà cứ thế thì ta lại chủ tâm mà làm ngơ: đốii với con cái ta, ta sẽ phải mang trách nhiệm rất nặng.

    - Vâng, thế đã sao? Ta chỉ sống được có một lần.

    - Hiện giờ, em hy sinh cả tâm hồn em cùng với mọi của báu khác ở đời để cho anh được hạnh phúc, nhưng không đành nhận sự hy sinh kia được vì lòng anh đã quá yêu em rồi.

    Nàng ngả đầu ra phía sau và nói:

    - Tôi lại biết người tôi yêu lại có tấm lòng cao quý hơn tôi: như thế lại góp thêm phần đau khổ tôi phải chịu.

    Chàng buồn rầu đáp:

    - Anh không phải là người siêu việt được như em tưởng đâu. Đáng lẽ anh phải giấu kín lòng anh yêu em mới phải.

    Nàng ra vẻ đắc thắng:

    - Nhưng em đã đoán biết được kia! Em có ý hứa sẽ kết duyên với anh nếu em tìm thấy cái vòng nó khuyết mất trong chuỗi dây chuyền luận đoán của em. Em vẫn mong tìm được phương pháp trừ sức quỷ ám kia cho anh.

    - Thế à? Anh cũng nghe nói có những nhà giải phẫu có những phương chữa rất thần diệu, trả lại ký ức cho những người mắc bệnh quên và ban thông minh cho những người ngu đần mà chỉ có việc giải phẫu một chút ở óc là được.

    Nàng bật buồn cười:

    - Đó là những chuyện ngớ ngẩn trên báo chí tuốt! Một chứng bệnh tâm thần có thể chữa được nếu người ta tìm ra được nguyên nhân. Nguyên nhân bệnh của ngài em chắc đã tìm ra được rồi đó! Ồ, nhưng xin ngài đừng có mừng vội. Đó chỉ là điều phỏng đoán ấy mà sai thì ngài là người sau cùng của dòng dõi Hammond. Nhưng nếu điều ấy mà đúng, thì ngài với em sẽ sánh vai nhau mà đi trên đường đời đó ngài ạ.

    Bên ngoài có ai bước tới, Oliver vội vàng đỡ Luna đứng lên. Swanhild vào, theo sau là Gođard, một tay quấn băng và một cánh tay áo rỗng thõng buông xuống và sau cùng, bà Yorke, Swanhild gọi:

    - Anh Oliver! Bọn nhàAdes vừa bị bắt trước đây một giờ. Vì thế lúc ta ở bên rừng về mọi người trong làng mới đổ ra cả ngoài phố. Anh Will anh ấy bảo là bọn Ades bị khép vào tội giết chết cô Kate.

    Oliver ngoảnh về phía Luna, mỉm một nụ cười thất vọng:

    - Thế là đi đứt: cái nhơ nhuốc của họ Hammond sắp đến lúc phải công khai.
  4. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Chương 33 TỪ TUỔI ĐỒNG ĐẾN NGÀY PHÁN XÉT

    Mấy người sững sờ nhìn nhau. Sau cùng Oliver nói:

    - Tôi phải gọi điện thoại cho nhà chức trách mới được. Không nên để cho bọn kia phải chịu tù ngục như thế.

    - Không! Luna khăng khăng nói. Hãy nghĩ cho kỹ đã rồi hãy quyết định, để cho họ phải giam một vài giờ cũng chẳng có hại gì.

    Oliver với Swanhild cùng nói:

    - Thế nhưng vợ con người ta…

    Luna đáp:

    - Này nhé: thử nghĩ lại mà coi họ phải chịu như thế kể cũng đáng kia đó. Ba giờ nữa Swanhild sẽ đến thăm người nhà họ và nói cho họ vững tâm. Lấy lý mà xét thì họ bị bắt như thế chính là tại tôi đó, trong việc này tôi đã đem nghề nghiệp với tên tuổi của tôi ra mà thử thách đó.

    Oliver băn khoăn hỏi:

    - Sao vậy?

    - Nói vắn tắt thì thế này: đáng lẽ chính tôi phải ngồi trên ghế bị cáo mới phải.

    - Ồ! Luna!

    Bà Yorke chua chát phân giải hộ nàng:

    - Qủa thực như vậy đó. Đáng lẽ Luna phải thú thực cái duyên cớ nó xui khiến mình đã phải phi tang mấy vật làm chứng và để cho những người vô tội bị ngờ oan thế mà ngay từ hôm đầu Luna đã tìm được mọi chứng cớ.

    Oliver ngạc nhiên nhìn người thiếu phụ. Nàng ôn tồn nói:

    - Chính đó. Trong mõm con chó có một mảnh khăn phu là của ông với những thương tích con chó có dính những sợi râu của ông, nếu thấy những thứ đó thì bất cứ người nào của sở liêm phóng cũng có thể đoán được ông là thủ phạm ngaỵ Tôi mới đánh cắp những tang chứng đó và liệng qua cửa sổ trên xe lửa rồi.

    Sắc mặt nàng bừng lên và đôi mắt nàng lấp lánh ánh sao nhìn mọi người vẻ khiêu khích. Nàng lại nói:

    - Nếu tôi không tìm được cách cố bịt đi, để cho cớ sự vỡ lở, thì tôi không bao giờ hết hối hận và nếu tôi xao lãng bỏ lỡ mất cái cơ hội mong có thể chữa khỏi được ông thì tôi đến hóa điên mất. Vậy tôi phải có hạn ba giờ kia để làm xong cuộc thí nghiệm sau cùng.

    Oliver hỏi:

    - Cuộc thí nghiệm sau cùng?

    - Phải, mà làm trong căn phòng kín. Những cố tật lưu truyền kia có một căn nguyên và một duyên cớ. Có khi chỉ có trời mới làm mất được những cố tật kia do một phép lạ. Lại có khi trời để cho một người trong hạng người có khiếu riêng làm được phép diệu kì đó. Tôi đây mong có thể trừ được con quái vật cho ông.

    - Nếu thế, xin cô làm phúc thí nghiệm ngay tức khắc đi.

    Luna giữ thái độ bình tĩnh như trước. Cái công việc khó khăn nàng sắp phải làm nốt kia cần phải có đủ hết đảm lực ở nàng.

    - Tôi hãy nói qua cho ông biết đại thể cái đã, rồi sau sẽ sửa soạn buổi thí nghiệm. Đại khái lai lịch con quái vật dòng họ Hammond kể từ thời đại tuổi đồng cho đến ngày tận thế theo tín ngưỡng dân Bắc Âu như thế này.

    Lúc đó Oliver ngồi trong bóng tối, bên phải lò sưởi, và đối diện miss Bartendalẹ Swanhild ngồi bên cạnh và cầm tay chàng. Bà Yorke và Gođard vừa quây thành một vòng.

    Luna:

    - Về hồi cuối tuổi đồng trong lịch sử Bắc Âu nghĩa là vào khoảng bảy trăm năm trước Tây lịch Sigmund Volsung, vị tổ tiên của ông, là một bực vua chúa rất có quyền thế. Người chỉ có một cô em gái tên là Signỵ Nàng bị một con chó sói cắn chết mặc dầu Sigmund đã đem hết sức bình sinh ra chống cự để cứu nàng. Trong cuộc vật lộn ấy người sinh cuồng dại, phần vì phiền não, phần vì đau đớn, tâm lực không giữ được. Người đâm ra nguyền rủa vị thần thánh vẫn tôn thờ. Người nguyền rủa rằng đến ngày Phán xét tuổi đồng sau này, khi các đấng anh hùng sống lại để cùng thần Ases chiến đấu với những hung thần các loài yêu quái, thì một mình Sigmund sẽ biến thành chó sói mà đứng về phía quân thù. Một câu nguyền rủa như thế ta khó lòng mà lượng được sự quả báo đến chừng nào chỉ biết về thời đó phép giải tội chưa có và khi cụ Sigmund hồi tâm lại thì người bị ám ảnh hoài bởi những lời người đã thốt ra. Việc thảm khốc kia xảy ra trong một khu rừng thông một đêm đông sao điểm vằng vặc. Về sau, bao nhiêu năm đã qua rồi, bỗng tình cờ một đêm người ở trong rừng thông với một người con trai của người. Sự liên tưởng diễn ra trong trí, người nghĩ ngay là thần Odin giáng họa xuống cho mình; thế là người nổi cơn điên ma sói. Con trai cụ về sau, phần thì do sự di truyền, phần do ám thịt, cũng chết vì chứng điên đó, rồi lại đến lượt những con cháu còn mang trong tiềm thức dấu vết những mối kích động dữ dội của ông chạ Bao giờ cơn điên cũng nổi lên trong những trường hợp trùng nhau: đi với một người trong rừng thông, một đêm có sao và có rét.

    Swanhidl nói:

    - Những điều nhớ lại khi ngửi thấy mùi hắc ín cũng thuộc vào hiện tượng này đấy nhỉ.

    Luna:

    - Chính vậy đó. Khi nhắc tới chuyện Covert, tôi gây ra được những kỷ niệm ấy thì biết ngay là mình đi không lầm đường… cụ Sigmund chắc thế nào cũng đem việc mình thỉnh giáo các thầy cả trong đạo mình và chắc bọn họ nói quyết với cụ rằng câu nguyền rủa kia sẽ đời đời trói buộc vào dòng dõi nhà cụ. Một người trong bọn con trai cũng tên là Hammond có một thanh gươm đồng tuyệt quý. Thanh gươm ấy, cha truyền con nối cho nhau giữ rồi thuộc về cái người làm hải tặc sang cướp phá bên Anh. Hồi bấy giờ người ta đã dùng khí giới bằng sắt, nhưng Magnus tha thiết với thanh gươm lắm, đến đỗi sai làm thêm mảnh vàng khắc lên đó và để chôn theo với mình. Trên ngôi mộ có đặt một phiến đá ghi tên họ mình và tổ tiên mình; về sau phiến đá ấy người ta chôn xuống đất, coi như một kỷ niệm thiêng liêng của những đạo sĩ đời thượng cổ.

    “Lời thề độc hóa làm chó sói kia vẫn cứ theo ám ảnh hoài những con cháu nối dõi cụ Magnus, mà họ thì không biết rõ nguyên dọ Bệnh ma sói, là một bệnh rất thường về đời trung cổ, không làm cho người ta ghê sợ như ngày nay.

    Oliver:

    - Hãy khoan, thế chứng bệnh kia không truyền ra các chi họ bọn con cháu Magnus sao?

    - Không. Người ta công nhận rằng con quái vật chỉ theo dõi những chủ nhân trại ấp này thôi. Người nào trong chi này cũng vô tình mà chờ đợi con quái vật hiển hiện, mà tổ tiên nhà ông với những chủ ý tốt nhất đời đã lập ra một thói tục tồi tệ nhất: các cụ đặt ra một bài hát kể những điều kiện cần thiết cho con quái vật hiện hình.

    - Sao lại thế?

    - Vì có những cây thông mọc gần cửa sổ. Cánh cửa mở để ánh sao sáng bên ngoài soi vào, các điều kiện gồm có đủ cả, thế là người chủ động không thể thoát được cơn điên, con cháu sinh ra không những đã sẵn tật di truyền huyết thống, mà người ta còn dàn xếp cho họ nổi diên lên. Điều đó rất quan trọng. Những người hành sự biết cách làm tắt cơn bằng cách chiếu ra một luồng ánh sáng.

    - Oliver nghĩ ra một ý:

    - Tại sao tổ tiên tôi lại không nhổ hết mọi cây thông trong ấy đi thế nhỉ?

    Luna cười:

    - Tránh trên địa hat mình thì lại gặp bất cứ ở đâu cũng có. Cụ Ẩn tu tìm cả được cách cho mọi người tưởng rằng cụ đã giam xích nó trong mồ Thunder. Số trời cũng giúp cụ vì bao nhiêu người tế lễ tục lưu truyền kia đều chết trong hồi phân tranh Lưỡng Hồng. Ấp Dannow vào tay một người dòng họ Hammond không biết gì về những việc làm trong phòng bí mật, người ấy lại tin rằng con quái vật đã bị nhốt trong mồ. Điều tin tưởng ấy hợp với điều tin tưởng trên, giá cứ thế thì chỉ mấy đời nữa dòng họ Hammond khỏi dứt được cái ác bệnh nếu không có cụ Magnus Pháp sự Lúc trông thấy trước mắt cái tượng mũi thuyền ký ức cổ truyền của ông cụ thức dậy trong tâm não Oliver, thế rồi khi ngọn nến tắt sự kích thích não cân của ông cụ làm cho cơn điên dễ nổi lên, làm cho sự hoảng hốt lúc đó. Và từ đó biết rằng chính mình đã gây ra vạ. Về sau, lấy ngay con trai ông cụ làm người giúp việc thí nghiệm, ông cụ giết con chết trong một hồi lên cơn điên, bà vợ giữa lúc tàn sát kia, cầm đèn bước vào: bà chết ngay tại trận, còn cụ hồi tỉnh dần, và đủ bình tĩnh để giấu giếm mọi sự việc. Sức ám ảnh theo dõi mãi con cháu cụ sau này. Sự thực không thể nào tả ra được vì lần nào người tá độc nhất trông rõ cơn điên cũng đều bị giết cả.

    Oliver trầm tiếng nói:

    - Bây giờ thì tôi hiểu tại sao con Holder lại không báo hiệu gì để mách tôi… Tội nghiệp con chó, giá nó chạy trốn đi có hơn không. Trời, thực là ghê tởm! Nhưng mà sao hôm ấy tôi lại bị một chỗ sưng u trên đầu thế nhỉ?

    - Ông tất bị ngã lúc quật con chó vào thân cây, mà chính việc đó đã tạm giữ được cho ông không quyên sinh đó. Nhưng lúc nãy, khi tôi tới nơi, ông đã bắt đầu lờ mờ hiểu ra những việc xảy ra những phút trước.

    Gođard vừa cười vừa nói:

    - Anh làm hỏng cả cái cánh tay chắp rất đẹp của tôi rồi đấy. Giờ thì tôi xin thú thực rằng lúc đó tôi bối rối quá, vì tôi chưa biết làm cách nào để tránh cho anh nổi cơn điên. Tôi chắc rằng miss Bartendale đã đoán biết cả.

    Luna mỉm cười nói Oliver:

    - Cho đến bây giờ tôi vẫn còn bàng hoàng với tất cả những điều “đoán biết” đó.

    Hết
  5. VuHavtvn New Member

    Làm thành viên từ:
    9 Tháng mười hai 2013
    Số bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nam
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này