Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 19

    Đến chết vẫn vương vấn không thôi
    Tôi sững sờ nhìn An Lương, bắt gặp ánh mắtcủa tôi, đôi mắt cậu ấy có chút gì đó bất an. Thấy tôi còn chần chừ do dự, đôimắt vốn long lanh của An Lương dần chuyển sang sắc thái ảm đạm.

    Lúc đó, tôi đã bật khóc.

    Đồ Đểu, em phải lấy người khác rồi,anh... anh quả thực không còn cần em nữa ư... Lời hứa trăm năm đầu bạc, có thậtchỉ là lời nói đùa của thời trẻ con không biết gì không? Vậy tại sao anh còncương quyết muốn khắc tên em lên người anh cơ chứ!

    Tôi nhìn về hướng có Alawn, tìm kiếm ánhmắt của cậu ấy. Nhưng lại phát hiện chỗ ngồi trên ghế sô pha đó đang bỏ trống.Tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi: A, chắc cậu ấy dẫn bạn gái ra ngoài ngắm trăngcũng nên.

    Nhưng ngay giây tiếp theo, bàn tay tôi bịmột bàn tay nam giới nắm chặt, cậu ấy kéo mạnh tôi một cái, tôi liền mất tự chủcất người theo, cậu ấy dùng một giọng điệu ngang ngược đến nỗi tôi không thể cảmthấy quen thuộc hơn nữa để nói, "Đi theo tớ!". Sau đó, tôi theo cậu ấy bỏ chạykhỏi căn phòng mà chỉ thiếu chút nữa đã khiến tôi nghẹt thở. Không lời giảithích, không chút an ủi, tôi đã bỏ đi cùng người đàn ông thô lỗ như vậy, bỏ lạimột đám bạn cả nam cả nữ đang trợn mắt há miệng ngạc nhiên, bỏ lại một ĐìnhĐình đang tròn mắt, đưa tay lên ôm miệng vì kinh ngạc. Còn nữa, bỏ lại một AnLương vẫn đang quỳ dưới đất không chút động đậy.

    Nhưng tôi có thể thề rằng, lúc đó, cảngười tôi, trái tim tôi đều không còn là của tôi nữa rồi. Tôi tự nguyện để ngườiđàn ông kia kéo tôi đến tận chân trời góc bể, đến bất cứ nơi nào. Dù rằng trongmàn đêm đặc quánh bên ngoài, cái gì đang ở phía trước, chúng tôi đều không nhìnthấy được.

    Bởi vì, tôi đã đợi giây phút này suốt bốnnăm rồi!

    Tôi không ngừng khóc, khóc một cách thảmthương, để mặc Alawn kéo tay tôi, chạy qua hành lang dài hun hút như không cóđiểm cuối, chạy qua từng căn phòng tối tăm, chạy qua những người phục vụ đang bậnrộn qua lại, trên đầu toàn hơi nước, chạy qua cả bốn năm đằng đẵng mà chúng tôiđã bỏ phí nhưng không có ngày nào là không hoài niệm, nhớ thương.

    Đồ Đểu Alawn, anh quay lại rồi, đúngkhông.

    Người ta nói rằng phụ nữ cần phải kiêncường, gặp phải khó khăn cần dũng cảm đối mặt... liệu có thể cho phép tôi đượckhóc trước một chút, rồi sau đó tiếp tục dũng cảm không?

    Dường như Alawn cũng không biết phải dẫntôi đi đâu, cậu ấy chỉ níu lấy tay tôi, nắm chặt lại, cắm đầu cắm cổ chạy vềphía trước, giống như chúng tôi của năm mười tám tuổi, chạy trong gió, trong ánhnắng rực rỡ…

    Không biết đã chạy bao nhiêu lâu, chúngtôi đã cách ngôi biệt thực rất xa rồi. Khi dừng lại để thở lấy hơi, mới phát hiệnxung quanh đều là rừng rậm, cây cối um tùm đen đặc.

    Có tiếng côn trùng kêu khe khẽ, có tiếngrên rỉ của những con thú nhỏ. Ngoài những thứ đó ra, trong vùng trời đất yêntĩnh này, chỉ còn lại mình tôi và Alawn.

    Nước mắt tôi vẫn không ngừng tuôn chảy.Tình cảm và nước mắt mà tôi đã kìm nén suốt bốn năm qua, giờ trào dâng như mộtcơn đại hồng thủy, làm sao có thể dễ dàng khống chế lại được. Alawn đưa hai bàntay run rẩy khe khẽ mơn man lên khuôn mặt tôi, dịu dàng biết bao, tỉ mỉ biếtbao, dường như cậu ấy coi tôi là thủy tinh, sợ tôi không thể chịu nổi một độngtác mạnh mẽ.

    "Không khóc nữa." Cậu ấy nghẹn ngào nói.Trong bóng đêm lờ mờ, nhờ ánh sáng yếu ớt của những ngôi sao nhỏ, tôi nhìn thấykhuôn mặt cậu ấy cũng đầy những vệt nước mắt.

    Bao nỗi ấm ức và tổn thương không thể đếmhết khiến tôi trở nên kích động, cứ đấm hết sức lên người cậu ấy, từng cú đấm,từng cú đấm một, đều dồn hết toàn bộ sức lực.

    Tôi đã nhớ cậu ấy bao nhiêu thì dồn hếtsức lực vào từng cú đấm bấy nhiêu. Tôi hận cậu ấy bao nhiêu thì thô bạo với cậuấy bấy nhiêu.

    Alawn để mặc tôi trút giận, không nétránh cũng không phản kháng, cậu ấy khe khẽ gọi tên tôi, gọi rằng "Phù thủy GàMên của anh", giọng nói cũng đã hoàn toàn khản đặc rồi.

    "Tại sao không đến tìm em! Tại sao lại rờixa em! Tại sao không tin em, không nghe em giải thích! Tại sao... tại sao khôngcho em cơ hội! Tại sao đã ra đi là đi luôn bốn năm liền! Tại sao lại tìm bạngái khác! Tại sao lại đối tốt với cô gái khác! Em hận anh! Em vô cùng hậnanh... Alawn, Đồ Đểu! Em hận anh... Nhưng... tại sao đã hận anh như vậy, lại vẫncàng nhớ anh! Đồ Đểu!"

    Tôi vừa khóc vừa gào lên, mãi lâu sau, tôimệt đến nỗi không còn chút hơi sức nào nữa. Trong lúc thẫn thờ ấy, Alawn đã ômtôi vào lòng, vòng tay ôm thật chặt. Mùi cơ thể quen thuộc biết bao, vòng taykhiến tôi cảm thấy yên lòng biết bao. Mùi cơ thể của Alawn, bờ vai của Alawn, vầngngực của Alawn, nơi có trái tim đang đập rộn rã liên hồi của Alawn.

    Bàn tay tôi dò dẫm phía sau lưng Alawn,khe khẽ vuốt ve, hỏi: "Tên của em, phía sau lưng anh ấy, đã xóa đi chưa?".

    Alawn nói: "Cả đời này anh sẽ không baogiờ xóa nó." Sau đó, cậu ấy lại hỏi, thế còn em.

    Nước mắt tôi lặng lẽ rơi. Nhắm mắt lại,cuối cùng tôi cũng được đối diện với một Alawn bằng xương bằng thịt, nói ra nhữnglời mà tôi đã chôn giấu trong lòng suốt bốn năm qua, "Tại sao lại khiến em yêuanh, rồi lại tàn nhẫn bỏ rơi em! Nhưng, có thật là anh không biết, em vẫn đangchờ đợi anh không?".

    Cơ thể của Alawn, sau khi nghe được câu"yêu anh" đã run lên bần bật. Cậu ấy không dám tin vào tai mình, đẩy người tôira, nhìn sâu vào mắt tôi. Trong đêm tối, cặp đồng từ của cậu ấy phát sáng lấplánh, hỏi tôi bằng một giọng khản đặc: "Em vừa nói gì? Nói lại một lần nữađi!".

    "Em nói em yêu anh! Đồ Đểu! Em đã yêuanh từ lâu rồi! Yêu anh đến mức không thể điều khiển được bản thân nữa!" Tôi vừakhóc vừa hét lên, sau đó liền nghe thấy âm thanh rách tim nát phổi vọng lại từdãy núi phía sau - yêu anh rồi, yêu anh rồi…

    Alawn lại một lần nữa ôm ghì lấy tôi vàolòng, dùng tay ấn đầu tôi, để tôi được nép sát vào lồng ngực cậu ấy, để tôinghe được tiếng trái tim đập mạnh mẽ như đang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tráitim ấy đang chứa đựng bên trong cả niềm vui và sự xúc động mãnh liệt.

    "Anh vẫn cứ cho rằng, chỉ có mình anh làcan tâm tình nguyện." Alawn tự lẩm bẩm một mình, có giọt nước mắt ấm nóng rơixuống đầu tôi, xuống mặt tôi, "Em có biết không, ngay từ khi còn nhỏ, anh đã thềrằng, suốt cuộc đời này anh chỉ yêu duy nhất một người, chính là em - Lạc LạcTô. Ngoài em ra, anh sẽ không yêu bất kỳ người con gái nào khác. Năm em tròn mườitám tuổi đó, anh đã chuẩn bị để thổ lộ với em, nhưng trái tim em lúc đó lạikhông dành cho anh".

    "Đồ Đểu, Alawn!" Tôi khóc đến nỗi co quắpcả người lại, hùng hổ mắng cậu ấy, nhưng lại dịu dàng lau nước mắt cho cậu ấy,"Anh biết là em thường phản ứng chậm chạp với tình yêu mà!".

    "Đúng đúng, là lỗi của anh. Anh đã sai rồi,anh quả thực không thể tha thứ cho bản thân mình. Anh xin lỗi." Cậu ấy xin lỗitôi, không biết phải bù đắp như thế nào cho những đau thương mà cậu ấy mang lại."Anh cứ nghĩ rằng em thích Leo, anh sợ phải nhìn thấy hai người tình cảm".

    "Đồ Đểu! Ư…" Tôi bỗng há miệng ra, cắn mạnhmột cái lên vai cậu ấy.

    Alawn không hề né tránh, cố gắng chịuđau, để mặc tôi cắn xé. Mãi cho đến khi trong miệng tôi có vị tanh tanh củamáu, cho đến khi máu và nước mắt hòa quyện làm một. Tôi mới ngẩng đầu lên nhìncậu ấy, lại phát hiện ra trong đôi mắt trong vắt của cậu ấy thấp thoáng nhữngtia nhìn đầy dục vọng.

    Cậu ấy lại ôm tôi vào lòng, ghé sát vàotai tôi hỏi: "Em yêu, em có yêu An Lương không? Em có bị hấp dẫn bởi chiếc BMWcủa cậu ta không?".

    "Ngoài anh ra, em chưa từng yêu ngườiđàn ông nào khác."

    Sau đó, cậu ấy cúi thấp đầu xuống, ghésát đôi môi cắn nhẹ lên vành tai tôi, nói như đang trong giấc mộng: "Cậu ấy đãhôn em chưa?".

    Tôi run rẩy như vừa bị điện giật, đôichân mềm nhũn, dũng chút ý thức cuối cùng còn lại để lắc đầu.

    Một giây ngay sau đó, đôi môi nóng bỏng ấyđã gì chặt lấy đôi môi tôi. Nếu như cậu ấy mới chỉ rời xa tôi bốn tháng, rồi lạiquay về, giằng tôi khỏi tay của người đàn ông khác một cách vô cớ, sau đó hôntôi, tôi sẽ cảm thấy phẫn nộ, sẽ giãy giụa. Nhưng cậu ấy đã rời xa tôi suốt bốnnăm. Tôi đã nhớ cậu ấy suốt bốn năm, đã chờ đợi suốt bốn năm, mong ngóng suốt bốnnăm, cầu xin thần linh phù hộ suốt bốn năm...

    Sau bốn năm, tôi đã sớm bỏ qua những oánhận trước đây, chỉ còn lại tình yêu sâu sắc và nỗi nhớ nhung vô tận. Vì vậy,khi cậu ấy hôn tôi, tôi chỉ cố gắng để đón nhận.

    Bốn năm xa cách, nụ hôn đã mất đi nay đượcnhận lại, nó khiến toàn thân tôi run rẩy. Tôi muốn đến đường chạy bốn trăm mét ởtrường học, cắm đầu mà chạy để bộc lộ sự vui mừng phấn khích của tôi lúc này;tôi muốn có một cây búa thật to, để đập tan dãy núi trùng trùng điệp điệp liênmiên kia, để có thể chứng minh niềm xúc động lớn lao của tôi lúc này. Tôi gắnghết sức bám lấy cổ Alawn, uốn éo bám riết lấy cơ thể ấy giống như con rắn bansáng, nỗ lực dính lấy, cổ họng phát ra những tiếng rên rỉ khó kìm chế được.Giây phút ấy, tôi chỉ muốn được quấn quýt hòa làm một với người mà tôi đãthương nhớ bao năm qua, cho tới tận lúc chết.

    Alawn dần dần không chống đỡ nổi sự cuồngnhiệt và hứng khởi của tôi, một tay cậu ấy đỡ sau gáy tôi, tay kia luồn ra saulưng tôi, vuốt ve phần eo bên ngoài lớp áo mỏng.

    Tôi bỗng đẩy cậu ấy ra. Alawn nghĩ rằngtôi vì bị xâm phạm nên đã tức giận, cậu ấy giống như đứa trẻ vừa làm việc saitrái, nhìn tôi xấu hổ không biết phải làm gì. Ngay giây sau đó, trước mặt cậu ấy,trước ánh mắt kinh ngạc của cậu ấy, tôi nhẹ nhàng cởi bỏ quần áo của mình.

    Sau khi vứt lớp quần áo xuống dưới đất,tôi đưa mắt nhìn cậu ấy, chậm rãi đưa tay lên, tiếp tục cởi lớp áo lót.

    Ở chốn đào nguyên xa rời sự tranh đấuhuyên náo này, tôi đứng trên đỉnh núi, nơi gần với bầu trời nhất, run rẩy trướcmặt người tôi yêu, để lộ cái cổ trắng ngần, xương quai xanh thanh khiết, khuônngực ngạo nghễ mà mềm mại, cùng phần eo bằng phẳng láng mịn.

    Trong giây phút tôi để lộ toàn bộ phầnthân trên ấy, tôi nghe thấy tiếng Alawn hít ngược một hơi khí lạnh. Tôi nhìn trộmvề phía cậu ấy, ngay sau đó, hơi thở của Alawn ngày càng trở nên nặng nề, cànglúc càng gấp gáp, không biết là do kích động hay là do kinh ngạc. Tôi ngượngngùng đến nỗi đỏ mặt tía tai, cảm giác hạnh phúc trong lòng lại tràn trề tràodâng.

    "Anh yêu, giây phút này, em đã chờ đợisuốt bốn năm rồi." Tôi khe khẽ thì thầm, giọng nói có chút run rẩy, nhưng lạivô cùng phong tình lơi lả.

    Sau đó, tôi kéo tay cậu ấy, đặt lên ngựccủa mình. Tay cậu ấy vừa to vừa dày, nóng bừng. Giây phút bàn tay của cậu ấy chạmvào ngực tôi, tôi đang run rẩy, cậu ấy cũng đang run rẩy.

    "Em... em có biết em đang làm gì không?"Cậu ấy cất tiếng hỏi một cách khó khăn, giọng đã khàn đến mức sắp không thể nóiđược nữa rồi.

    Có tiếng thông reo liên hồi, có tiếngchim mỏi mệt kêu khe khẽ, còn có cả nhịp tim của hai chúng tôi đang dần trở nênkịch liệt.

    Tôi không dám nhìn thẳng vào cậu ấy nữa,cúi mặt xuống, nhưng đã gật đầu một cách kiên định, "Lần đầu tiên của em, em đãluôn gìn giữ cho anh. Không để bất kỳ ai khác được đụng vào, bởi vì em muốn giữlại cho anh... Alawn...".

    Một cơn gió lạnh thổi tới, tôi không chịunổi cái giá lạnh trên đỉnh núi, khe khẽ run lên. Ánh mắt Alawn nóng bỏng nhưthiêu đốt, không chỉ giới hạn ở việc nhìn ngắm bữa yến tiệc sắc hương này. Cậu ấykéo tôi lại, ôm ghì vào lòng, sau đó cởi áo ngoài ra trải xuống lớp cỏ dày dướichân, đè mạnh tôi nằm xuống, phủ phục trên người tôi, cuồng nhiệt hôn lên ngườitôi, như cơn mưa bão, tỉ mỉ kỹ lưỡng, lúc mạnh lúc nhẹ, lan tỏa khắp cơ thểtôi, trên cổ tôi, trên khuôn ngực trắng ngần của tôi, từng chỗ từng chỗ, tất cảđều nở ra vô số bông hoa kiều diễm.

    Tôi cảm thấy toàn thân khó chịu như đangbị lửa thiêu, cảm thấy bản thân mình như đang lơ lửng trong không trung, cần phảibấu víu một điểm nào đó, vậy là tôi gắng sức vặn vẹo. Cảm giác khát vọng này,tôi chưa từng có được trong đời. Tôi chờ đợi, lại trống trải, lại lo sợ, nhưngnhiều hơn tất cả, đó là cảm giác hạnh phúc thực sự khi được nằm dưới người đànông cường tráng mà mình yêu thương.

    Ý thức của tôi đang dần dần trở nên mơmơ màng màng, chỉ gọi tên cậu ấy hết lần này đến lần khác, tên của cậu ấy thốtra từ trong miệng của tôi, rồi lại bị nuốt gọn vào trong miệng của cậu ấy.

    Mái tóc ngắn phía trước trán của Alawn ướtđẫm, không biết là do mồ hôi hay do sương đêm. Chúng tôi vuốt ve cho nhau, vuốtve cơ thể của nhau, vuốt ve cái tên của mình, cái tên được xăm một cách sâu sắcmà quả cảm.

    Hóa ra, chúng tôi đang ở một phía kháctrên đỉnh núi, ở nơi gần với bầu trời nhất, dường như chỉ cần giơ tay lên là cóthể hái được những vì sao lấp lánh kia. Trước mặt là rừng rậm tối tăm, sau lưnglà vực sâu muôn trượng. Phía xa xa còn có bóng núi đen thẫm, trùng trùng điệpđiệp, liên miên không dứt kéo tận đến cuối chân trời.

    Trăng đêm hôm đó rất tròn, giống như chiếcđĩa bằng bạc treo nghiêng trên cành cây, ánh trăng mỏng manh, khi tỏ khi mờ, giốngnhư vừa day dứt trôi ra từ dòng ngân hà. Nhưng lại chiếu rọi xuống toàn bộ khurừng rậm, lại đổ dồn ánh sáng qua từng kẽ lá. Mây mù thấp thoáng, lững lờ trôitrong ánh trăng bàng bạc.

    Không khí trên đỉnh núi vào tháng Tư cóphần se lạnh, nhưng tôi và Alawn đều cảm thấy toàn thân nóng bỏng.

    Có một cây tùng cổ thụ cao ngất trời, phầnlớn rễ cây dũng mãnh vươn ra ngoài vách núi cheo leo. Tôi và Alawn đang quấnquýt lấy nhau dưới gốc cây tùng ấy. Giống như ngôi nhà cũ bị bén lửa, không cócách gì ngăn cản, không có cách gì khống chế. Bỏ mặc trời đất, bỏ mặc vạn vật.Cũng đã bỏ mặc cả phía sau cây tùng, cô bạn gái của Alawn đã đuổi kịp theo từlúc nào!

    Bàn tay to lớn của Alawn cuồng nhiệt vuốtve cơ thể tôi, hướng xuống phía dưới, đốt cháy từng milimet da thịt cơ thể tôi.Cuối cùng, khi bàn tay của cậu ấy dò dẫm vào bên trong lớp váy của tôi, côngchiếm thành trì, toàn thân tôi run lên bần bật. Cảm giác đó vừa lạ lẫm lại vừasợ hãi, nhưng tôi không từ chối cậu ấy. Tôi nằm dưới cơ thể của Alawn, giốngnhư một nụ hoa mềm mại ẻo lả, chuẩn bị sẵn sàng hiến dâng cho người đàn ông màtôi yêu. Có một chút mây mù mỏng manh, bao trùm lấy cơ thể tôi.

    Alawn có phần buồn bực vì chiếc quần lótcủa tôi, khi đang chuẩn bị lôi tuột nó ra một cách thô lỗ, một bóng người chầmchậm bước ra từ trong đêm tối, tôi sợ đến nỗi hét lên không ngừng. Alawn lập tứccảnh giác dùng cơ thể mình che lấp phần thân trên đang trần trụi của tôi, gằngiọng quát lên: "Ai?".

    Là Đình Đình.

    Cô ấy yên lặng nhìn chúng tôi, không biếtđã nhìn bao lâu rồi, trong đêm tối, đôi mắt cô ấy long lanh những giọt nước mắttuyệt vọng.

    Alawn nhanh chóng kết thúc tư thế ân áicuồng nhiệt này, vội vàng dùng quần áo che lên người tôi, đỡ tôi đứng dậy, ngượngngùng nói với Đình Đình: "Sao em lại đến đây?".

    Cô gái đó vẫn không nói câu gì, chỉ chằmchằm nhìn vào Alawn. Ánh mắt đó ảm đảm đến nỗi tôi e rằng cô ấy sẽ đẩy Alawn xuốngvực sâu. Nước mắt từ khóe mắt cô ấy giống như một van nước vặn không chặt,không ngừng rơi xuống tí tách.

    Tôi tự cảm thấy có lỗi với cô ấy, vậy làsau khi mặc xong áo, tôi chuẩn bị rời đi, để bọn họ có không gian giải quyếtchuyện này.

    "Phù thủy Gà Mên, em đừng đi." Alawn thấytôi muốn bỏ đi, nghĩ rằng tôi tức giận, bèn kéo tôi lại.

    "Anh Alawn." Cô gái đó cuối cùng cũnglên tiếng rồi, vẫn là chất giọng nhẹ nhàng đó nhưng lúc này lại mang theo chútrun rẩy, chút đau lòng không dám tin vào sự thật. Cô ấy bước từng bước một vềphía chúng tôi, ánh mắt lại xuyên qua chúng tôi, hướng tới một nơi xa xăm nàođó. Sau đó, cô ấy đi qua chỗ chúng tôi, chỉ thêm vài bước chân nữa là vực sâumuôn trượng. Cô ấy bình thản xoay người lại đối diện với chúng tôi, quay lưng lạibờ vực, nói, "Chị ấy chính là người con gái mà anh yêu, tên của chị ấy được xămtrên lưng của anh, đúng không? Anh Alawn".

    "Đình Nhi, em lại gần đây một chút, phíađó là vực sâu đấy!" Alawn vội vàng hét lên.

    "Anh Alawn, anh có yêu chị ấy không?" Côấy hỏi.

    "Yêu." Alawn nói không hề suy nghĩ.

    "Vậy, anh có yêu em không?" Cô bé lại hỏi,gió đêm lạnh lẽo thổi bay vạt váy của Đình Đình. Cô ấy đang đứng bên bờ vực, chấtvấn chân tướng của tình yêu, giống như một liệt nữ kiên định bảo vệ biên cươnglãnh thổ.

    "..." Alawn trầm ngâm, sau đó khe khẽnói, "Xin lỗi".

    "Đợi sau khi trời sáng rồi." Cô gái độtnhiên bật cười, cô ấy đứng bên vực thẳm, thê lương nhưng mỹ lệ không gì sánh nổi,cơ thể nhỏ bé kiên định đứng giữa gió lạnh trên đỉnh núi, tựa như bất cứ lúcnào cũng có thể rơi xuống vực, "Anh định sẽ thế nào? Từ nay về sau, anh định sẽlàm thế nào?" Cô ấy nhẹ nhàng hỏi, câu hỏi bình thản mà thẳng thắn, không mangtheo chút sắc thái tình cảm nào.

    "Từ nay về sau, anh sẽ ở bên Lạc LạcTô." Alawn nói. Trái tim tôi cảm thấy ấm áp vô cùng, tôi nhớ lại Alawn hồi cònlà học sinh, cũng đã từng lạnh lùng kiên định từ chối những cô gái khác như vậy,không cho đối phương một tia hy vọng. Tôi kéo kéo áo của Alawn, bảo cậu ấy đừngnói những lời vô tình kích động đến cô ấy như vậy. Tôi thực sự lo lắng vì nhấtthời xúc động mà cô ấy sẽ quay người nhảy xuống vực sâu.

    Tôi bước về phía trước, ôn tồn nói: "Emgái, em đừng quá kích động, hãy đứng lại gần đây, có gì cùng nói chuyện mà."

    "Tôi kích động ư?" Cô ấy cũng chẳng buồnnhìn tôi một cái, khuôn mặt không chút biểu cảm, nói, "Tôi cảm thấy tôi rấtbình tĩnh đấy chứ. Là chị đang kích động phải không?".

    Tôi không có lời nào để đồng tình hay phảnđối, giọng của cô ấy quả là rất điềm tĩnh.

    Cô ấy bỗng quay sang nhìn tôi, nghiếnrăng lại nói: "Chị sợ rồi phải không?! Kẻ thứ ba tranh cướp chồng của ngườikhác! Đồ đê tiện!" Bộ mặt dữ tợn của cô ấy như muốn ăn sống nuốt tươi cả ngườitôi, còn giọng nói ngọt như đường phèn của cô ấy cũng bắt đầu trở nên sắc nhọn,trở nên gấp gáp.

    "Câm miệng! Cô giỏi thì cứ nhảy xuốngđi, đừng hù dọa người khác! Càng không cho phép xúc phạm phù thủy Gà Mên!"Alawn lớn tiếng trách mắng cô ấy.

    Sau đó, cô ấy liền bật khóc, chầm chậmquỳ xuống, hai tay nắm chặt trên đất, nước mắt rơi lã chã, rên rỉ thê lương:"Sao anh lại hung dữ với em như vậy! Sao anh lại hung dữ với em như vậy!".

    Alawn không nỡ nhẫn tâm, dù sao cũng làngười con gái đã từng đối tốt với cậu ấy. Alawn tiến về phía trước, đỡ cô ấylên, giọng nói đã dịu dàng hơn: "Đi, đi về thôi!".

    "Anh quên rằng anh đã theo đuổi em nhưthế nào rồi sao? Anh quên mùa tuyết năm ngoái, anh đã viết những gì trên tuyếtư? Anh đã quên những lời hứa với em rồi ư? Anh quên là trong ngày sinh nhậtanh, em đã tặng anh thứ gì ư? Anh nói trong trái tim anh, không ai thay thế đượcchị ấy, nhưng anh lại tự nguyện muốn ở bên em, anh nói ở bên em anh cảm thấy rấtvui! Tất cả những điều đó, anh đều quên rồi ư! Quên rồi ư! Đều là giả hay sao?!Đồ lừa dối, đều là giả hay sao? Nếu như anh lừa dối em, chính anh phải nói vớiem, em mới tin được! Anh Alawn..." Nói đến câu cuối, cô ấy dường như đãkhông thể thốt nên lời.

    Alawn đứng yên tại chỗ, yên lặng, dườngnhư đang suy nghĩ, dường như đang tìm lại hồi ức giữa hai người bọn họ.

    Tôi sững sờ, hóa ra không chỉ mình tôicó hồi ức, bốn năm trôi qua, cô gái đang gục dưới đất kia cũng giống như tôi,cũng có một quá khứ khắc cốt ghi tâm với Alawn. Mà hồi ức của cô ấy cũng đã tolớn đến độ có thể đem ra so sánh với tôi. Bởi vì tôi đã nhìn thấy trái tim vì vấnvít mà lay động của Alawn.

    Tôi bắt đầu cảm thấy đau lòng, càng cảmthấy tương lai mờ mịt cho tình cảm đã từng có giữa tôi và Alawn, giống như cóngười dùng một cây dùi sắt, nhỏ bé nhưng cứng rắn, hằn học đâm thẳng vào tráitim tôi. Cô ấy khóc, mỗi câu "Anh quên rồi ư?" lại khiến trái tim tôi bị đâm mộtnhát.

    Vừa dữ dội vừa chuẩn xác.

    Tôi cần phải giống như một nữ vương, cólòng tự trọng nhất định, ngẩng cao đầu, rời xa bọn họ. Bởi vì Alawn không cònlà của một mình tôi nữa. Tình yêu phải giành giật lại, không phải là tình yêumà tôi cần.

    Nhưng đôi chân của tôi dường như đã mọcrễ, không nỡ rời xa nơi này, vẫn không hề nhúc nhích.

    Nhưng một giây sau đó, tôi vẫn phải quayngười rời đi.

    Bởi vì, chúng tôi đã nghe được lời củacô gái đó, nghe rất rõ ràng. Cô ấy nhìn Alawn bằng ánh mắt đau thương, nói từngchữ từng chữ một: "Nhưng em đã mang trong mình đứa con của anh rồi!".

    Alawn hít một hơi thật sâu, kinh ngạcnhìn cô ấy, chậm rãi tiến về phía cô ấy. Cô gái túm lấy cánh tay của Alawn nhưtúm lấy chiếc phao cứu sinh của cả cuộc đời mình, gục đầu vào lòng cậu ấy, nứcnở không ngừng: "Anh không cần em nữa ư, anh không cần em nữa ư?". Lời thỉnh cầudịu dàng đó của cô ấy, người có lòng dạ sắt đá đến mấy cũng không thể không mềmlòng được, huống hồ giờ đây, trong bụng cô ấy còn có đứa con của Alawn, có dòngmáu của Alawn đang chảy trong đó.

    Một cô gái dùng đứa con trong bụng, dùngthước đo đạo đức để níu kéo trái tim của một người đàn ông, một tình tiết tầmthường đến không thể tầm thường hơn được nữa. Nhưng người đàn ông đó lại bị tiếngkhóc đứt gan xé ruột của cô ấy kéo lại gần, càng lúc càng gần hơn.

    Tôi không đủ kiên nhẫn để nhìn cảnh tượngngọt ngào của gia đình ba người đó, ngẩng đầu nhìn mặt trăng đã lệch hẳn vềphía tây.

    Những kỷ niệm cùng nhau bắt ếch, đuổichuồn chuồn hay cùng nhau trốn học, nếu đem so sánh với những gì mà cô gái kiakhóc lóc níu giữ Alawn, thật buồn cười biết bao. Lý do của cô ấy mặc dù dung tụcnhưng lại to lớn, có sức thuyết phục. Tôi biết, tôi đã thua rồi, đã thất bại thảmhại.

    Nếu như lúc đó, tôi lại hỏi cậu ấy, "Anhđã quên lời anh nói với em, chúng mình trăm năm đầu bạc rồi ư?", cũng còn có ý nghĩagì nữa đây.

    Khi tôi đưa mắt nhìn về phía họ một lầnnữa, Alawn đã ôm cô ấy vào lòng, trên khuôn mặt cô ấy còn đọng những giọt nướcmặt mờ mờ, giống như bông hoa sen thơm ngát khe khẽ nở dưới ánh trăng ảm đạm củamặt trăng.

    Chẳng lẽ tôi cứ đứng nhìn một cách vôduyên như vậy ư? Vì vậy, một mình tôi lặng lẽ rời đi.

    Lúc còn nhỏ, khi tôi và Alawn đùa giỡn,tôi chạy phía trước, cậu ấy đuổi phía sau, thông thường, cậu ấy chỉ rảo chânvài bước là có thể đuổi kịp và tóm gọn được tôi. Nhưng lần này tôi đi chậm nhưvậy, nhưng cậu ấy lại không đuổi kịp.

    Tôi không vĩ đại như một trang quân tửhoàn mỹ, tôi chỉ biết điều tối kị nhất trong tình yêu đó là: anh yêu tôi củangày xưa, tôi lại yêu anh của hiện tại.

    Tôi nghĩ, khoảng thời gian bốn năm, lâuđến mức Alawn có thể uốn cong lưỡi nói theo giọng Bắc Kinh một cách lưu loát.Lâu đến mức đã đủ để coi những chuyện đã qua, giống như đám mây trôi nơi xakia, không chịu nổi ánh nắng mặt trời, đã tan biến đi mất, chỉ lưu lại một chútvết tích lờ mờ phía chân trời.

    Tạm biệt, Đồ Đểu Alawn, em sẽ không yêuanh nữa, cũng không chờ đợi anh nữa. Đợi anh đã nhiều năm như vậy, anh đến rồinhưng lại chỉ đi lướt qua vai nhau, dù rằng cũng có một chút tàn lửa nho nhỏ.

    Khe khẽ, tôi lặng lẽ lưu lại một giọt nướcmắt nơi đỉnh núi cô đơn, cáo biệt quá khứ đã qua.

    Chỉ là, các người có hiểu thế nào là đaukhổ không nói thành tiếng không, các người có hiểu không.

    Tôi luôn luôn giống như một cô bé đanghái bông lúa, nhón tay cầm nắm những mảnh quá khứ đã qua. Lúc đó, bầu trời caovời vợi, mây trắng xa xa bay. Lúc đó, cậu ấy gọi tôi là phù thủy Gà Mên, tôi gọicậu ấy là Đồ Đểu, cậu ấy nói tôi là cô bé được nuôi lớn bằng kẹo, lúc nào cũngmang theo bên người món kẹo mềm vị chanh mà tôi yêu thích.

    Các người có hiểu thế nào là nỗi đau khổkhông thành tiếng không? Có thật là hiểu được không?

    Phù thủy Gà Mên cũng được, Đồ Đểu cũngchẳng sao, giờ đây đã trở thành hình bóng, chúng tôi đã không còn tìm được lýdo để đưa tay níu kéo nữa rồi.
  2. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 20

    Vĩ đại
    Trời vừa sáng, tôi đã một mình bắt xe xuốngnúi, không làm kinh động tới giấc ngủ của bất kỳ người nào. Về đến nhà, tôi ốmmột trận rất nặng, sốt tới bốn mươi độ, sốt đến nỗi mê sảng, chỉ gọi tên của mộtngười.

    Alawn không hề liên lạc lại với tôi.Không quay lại tìm tôi, cũng không gọi điện thoại. Thậm chí ngay cả một tin nhắngiải thích hay từ biệt cũng không có. Thật đúng với phong cách của cậu ấy.

    Trong cơn mê sảng lúc ấy, tôi luôn cảmthấy mình đang nằm mơ, mơ thấy mình đang ở trên núi, trong vòng tay của Alawn.Khi giấc mơ và hiện thực lẫn lộn với nhau, tôi thậm chí còn nghi ngờ rằng tôi vồnchưa từng gặp lại cậu ấy, tất cả ở trên núi hôm đó, đều là một giấc mơ mà tôiluôn một lòng mong mỏi.

    Nhưng Alawn đã nói yêu tôi, chỉ yêu mộtmình tôi, tôi không cần nghi ngờ; cũng giống như tôi nới tôi yêu cậu ấy, chỉyêu một mình cậu ấy, cậu ấy cũng tin chắc như vậy.

    Nhưng những lời yêu đó chỉ có thể đẩylùi về quá khứ. Còn cả những lời nói thời niên thiếu, lời hứa trăm năm đầu bạc,đều không phải là giả. Ít nhất thì lúc ấy, khuôn mặt non trẻ của chúng tôi cũngđều mang nét thành khẩn tuyệt đối.

    An Lương nghe nói tôi bị ốm, bèn xin nghỉphép đến chăm sóc tôi hai ngày. Bên giường bệnh, cậu ấy chu đáo bón thuốc chotôi, gọt táo cho tôi ăn. Sáng nào cũng mang đến cho tôi món canh gà cá giếc nấubơ, bón từng ngụm từng ngụm cho tôi. Mỗi lần tôi phải tiêm, cậu ấy đều nắm lấycánh tay tôi, nói tôi đừng sợ, bản thân cậu ấy dường như còn căng thẳng hơn tôinhiều. Tôi nhìn điệu bộ chăm chú của cậu ấy khi nghe bác sĩ dặn dò nên ăn gì vàkhông nên ăn gì, trái tim như bị nghẹn lại.

    Buổi chiều ngày thứ ba, cơn sốt của tôiđã dứt hẳn. Tôi ngồi trên giường bệnh nói chuyện với An Lương như một người bạncũ. Ánh nắng mặt trời chiếu vào nhuộm vàng tất cả đồ vật màu trắng trong phòng.An Lương kéo rèm cửa ra, làn gió ấm áp thổi vào, thổi bay mái tóc trước trán củacậu ấy, tôi tự nhiên đưa tay chỉnh lại cho cậu ấy, mặc dù cậu ấy tỏ ra rất tựnhiên, nhưng tôi vẫn cảm nhận được cậu ấy đang né tránh tôi.

    Tôi và cậu ấy, không ai nhắc tới chuyệncầu hôn hôm đó, giống như chưa hề có chuyện đó xảy ra. Tôi vô cùng cảm kích vàáy náy. Ánh mắt tôi luôn né tránh nhìn vào túi áo của cậu ấy, tôi sợ rằng trongđó vẫn còn chứa chiếc nhẫn ấy. Bởi vì tôi đã ngược đãi trái tim cương quyết vàchân thành của cậu ấy mất rồi.

    Tôi là một người không thể yên lặng mãiđược, liền hỏi: "Trong túi anh đựng gì thế? Phồng hết cả lên rồi".

    "Nhẫn." An Lương trả lời một cách thànhthật.

    "Sao anh cứ phải đem theo bên mình thế,không sợ bị rơi mất à!" Tôi ngạc nhiên nói.

    "Anh nghĩ, cứ mang theo bên mình, bất cứlúc nào em nghĩ kỹ rồi, đồng ý rồi, anh sẽ có thể lấy ra ngay lập tức." AnLương nói một cách nghiêm túc, đôi mắt long lanh như pha lê ấy tràn ngập sựchân thành.

    Thường nói rằng, con người, không thểtrông mặt mà bắt hình dong. Quả đúng là như vậy. Tôi nhìn điệu bộ ăn mặc chảichuốt theo trào lưu Hàn Quốc của cậu ấy, một vẻ bề ngoài phong lưu tuấn tú nhưthế, không thể nào tưởng tượng được rằng trên phương diện tình cảm, cậu ấy lạitruyền thống và si tình đến vậy. Nhớ lại ngày hôm đó, An Lương cầu hôn tôi trướcmặt mọi người... tôi thật có lỗi với cậu ấy.

    Lại còn việc cậu ấy hát bài đó bằng mộtchất giọng dịu dàng mượt mà nữa, cậu ấy đã hát rằng,
    "Đã bao nhiêu người từngái mộ sắc đẹp của em hồi trẻ, nhưng đâu biết ai tình nguyện chịu đựng sự thay đổivô tình của thời gian."

    Khóe mắt cay cay, có giọt nước mắt tràora.

    An Lương vội vàng đến trước mặt hỏi:"Đau ở đâu à?".

    Tôi nói anh là đồ ngốc, không kìm chế đượcbèn bật cười, nước mắt vẫn rơi xuống.

    Tôi hỏi cậu ấy: "Anh có biết, ngày hômđó, em và Alawn chạy ra ngoài làm những gì không?".

    Cậu ấy lắc đầu.

    Tôi lại hỏi: "Có muốn biết không?".

    Cậu ấy sững người lại, dường như đangsuy nghĩ, sau đó tiếp tục lắc đầu, nói: "Đó là bí mật của em, anh không nhấtthiết phải biết."

    Tôi ghét cái điệu bộ trưởng thành đến độkhông thèm ghen tức hay chấp nhặt một đứa trẻ con như tôi, liền cố ý nói, "Nếu...em nói rằng, em không muốn ở bên anh..." Nói những lời ấy, tôi đưa mắt liếctrộm về phía An Lương, cặp đồng tử điềm tĩnh của cậu ấy có một chút luống cuốngkhông dễ gì nhận biết được, nhưng tôi thực sự không muốn làm cậu ấy lỡ dở, vẫntiếp tục nhẫn tâm nói, "Anh có hận em không?".

    An Lương dường như đã cười ngay lập tức.Nụ cười đó giống như một kẻ tử tù bị giam trong ngục đã rất lâu rồi, thi thoảnghồi tưởng lại thời gian tự do yêu đương với người tình của mình năm xưa, vừa ngọtngào ấm áp, lại chua xót bất lực. Cậu ấy nói: "Anh mãi mãi không thể hận em được".

    Tôi bật người dậy, hét lên đầy kích động:"Anh có biết không? Em ghét cái điệu bộ vĩ đại đó của anh! Vì nó nên em khôngtin anh thật lòng yêu em! Tình yêu là ích kỷ, là độc tài! Chứ không phải điệu bộvờ vịt như A Di Đà Phật đại từ đại bi như vậy! Anh thật sự không yêu cầu, khôngđòi hỏi gì như vậy sao? Chỉ cần em vui vẻ? Em ở bên cạnh người đàn ông khác màanh cũng không ghen tức hay sao?".

    Lúc này, An Lương mới nói một cách rấtthật lòng: "Rất ghen tức. Anh cũng không phải là thánh nhân. Chỉ là anh khôngmuốn thể hiện ra mà thôi".

    Tính hư vinh của tôi đã được ve vuốt,tôi mới tin rằng cậu ấy thích tôi. Trong lòng có chút đắc ý như vậy, tâm trạngmới thoải mái hẳn lên, lắc đầu lắc cổ nói: "Vậy nếu em từ chối anh, anh sẽkhông đòi hỏi gì cả, quay người đi ngay ư? Anh không hề có chút yêu cầu gì sao?Ví dụ như, anh có một mong ước nhưng không liên quan gì tới ý nguyện của em".

    An Lương thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.Ngoài đó, trời xanh mây trắng, cành liễu xanh tốt um tùm. Hồi lâu, cậu ấy mớiquay người lại, nhìn tôi: "Nếu em thực sự hy vọng anh ra đi, anh chỉ muốn lấy lạihai thứ đã thuộc về anh".

    "Thứ gì? Em đã lấy đồ gì của anh?" Tôingạc nhiên nói.

    "Chính là tấm ảnh thẻ đó, em đã tặng anh,nó là của anh rồi." Điệu bộ nghiêm túc của An Lương khiến tôi cảm thấy cậu ấycũng có lúc rất đáng yêu như vậy.

    "Thôi được, em sẽ về nhà tìm thử xem.Nhưng nếu không tìm được thì em cũng chẳng còn cách nào khác cả. Còn một thứ nữa,là cái gì?"

    An Lương lại nói, chúng mình đi xem phimđi.

    Tôi mặc dù cảm thấy khó hiểu, nhưng bịgiam hãm trong bệnh viện suốt hai ngày rồi, thực sự cảm thấy bức bối, cũng quyếtđịnh ra ngoài một chút cho thư giãn. Vậy là tôi nhận lời luôn.

    Cậu ấy chủ ý đưa tôi đến một rạp chiếuphim kinh doanh đã lâu, có phần cũ kỹ, hỏi tôi có nhớ nơi này không.

    Tôi nở một nụ cười rất tươi, nói, nhớ,chẳng phải là chúng mình đã từng hẹn hò ở đây sao.

    An Lương mỉm cười không nói gì. Mua haitấm vé, mua nước chanh, mua bỏng ngô. Tôi bấy giờ mới ý thức được sự chu đáo củaAn Lương, cậu ấy thậm chí còn nhớ rõ cả số ghế mà chúng tôi đã từng ngồi ngàyđó, lại chọn đúng vị trí ấy. Chuyện cũ lại hiện về trong tâm trí một cách rõràng, tôi lại cảm nhận được tôi của tuổi mười bảy, cảm nhận được niềm hạnh phúcnhỏ nhoi xen lẫn sự căng thẳng và lo sợ khi lần đầu tiên được đi xem phim với bạntrai.

    Phim được chiếu rồi, An Lương bỗng cầm lấycánh tay tôi, khe khẽ nói: "Tay của em thật nhiều thịt, rất mềm mại." Tất cả đềugiống hệt như hồi đó, giọng nói của cậu ấy đã không còn trong trẻo như thờiniên thiếu, đã trở nên hồn hậu và đầy sức hấp dẫn. Cũng giống như một bộ phimđược phát lại, ngay cả trái tim hồi hộp mà chờ đợi khi ấy, dường như cũng đềunhất loạt quay lại trong lồng ngực. Ánh mặt trời mùa xuân của năm ấy, kỳ thi đạihọc đã cận kề của năm ấy, trái tim thanh xuân lần đầu tiên thổn thức trên sânbóng năm ấy... tất cả ồ ạt hiện về ngay trước mắt.

    Cậu ấy quay người lại, khuôn mặt thanhtú cứ tiến sát gần về phía tôi, tôi đã có thể ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ của loạidầu gội đầu mà cậu ấy dùng, căng thẳng đến quên cả né tránh. Sau đó, nụ hônkhông thực hiện được vì trong miệng tôi toàn bỏng ngô khiến tôi ôm hận năm đó,nay đã thực sự được đặt lên môi tôi.

    Đôi môi mềm mại khiến người ta đê mê củaAn Lương chỉ chạm vào môi tôi rồi dừng lại.

    Nhưng lại khiến trái tim tôi đập loạn xạ,không thể khống chế được một cách khó hiểu. An Lương cũng đỏ bừng mặt, đây là lầnđầu tiên chúng tôi hôn nhau sau năm năm quen biết.

    Sau đó, cậu ấy nhìn vào mắt tôi, ánh mắtlong lanh, nói: "Lúc đó, nhìn thấy đôi môi đỏ hồng của em, anh đã muốn hôn em mộtcái".

    Tâm trí của tôi vẫn còn đang vơ vẩntrong sự ngây thơ, thuần khiết của mối tình đầu, nghe cậu ấy nói như vậy, mặt lạicàng đỏ rực, cúi đầu xuống, ngượng ngùng không biết phải nói gì.

    "Nếu như hồi đó anh hôn em, chắc anh sẽkhông chia tay với em." An Lương nói, "Thực ra, trước khi đánh cược với đám bạnhọc, anh đã thầm cảm mến em rồi. Đánh cược chỉ là cái cớ để tiếp cận em, để khiếnmình mạnh dạn hơn."

    Tôi ngây ra nhìn cậu ấy, bỗng nhiên cảmthấy đó không còn là mối tình đầu thảnh thơi vui vẻ của tôi, bởi những lời nóivừa rồi của An Lương đã khiến nó trở nên vô cùng thơ mộng. Tôi cười nói: "Khôngngờ, một An Lương chín chắn vững vàng của chúng ta mà cũng có lúc lo sợ haysao?".

    "Thực ra, trước mặt em, anh thường cảmthấy lo sợ, sợ rằng em sẽ từ chối." An Lương nói. tôi không còn lời nào để trảlời, nhớ lại tôi đã từ chối cậu ấy biết bao nhiêu lần rồi, trong lòng cũng cảmthấy không một chút thoải mái.

    "Hồi đó anh vốn đã có bạn gái rồi. Em cóbiết tại sao anh lại chia tay với cô ấy không?" Cậu ấy hỏi tôi.

    Tôi lắc đầu, tôi không hề biết gì về nhữngchuyện đó cả.

    "Cô gái đó luôn không chịu đi học, quenbiết với một vài người trong nhóm xã hội đen. Bố cô ấy từng giúp đỡ bố anh, anhcần phải báo đáp cô ấy. Nhưng khi em xuất hiện, anh đã rất cảm mến em, tìm cáchtiếp cận em, hẹn hò với em, đùa giỡn em, rồi lại bỏ rơi em. Anh thấy thời gianđó, em rất tiều tụy. Anh cũng rất đau lòng. Cô gái đó liền hỏi anh, có phải làanh thích em rồi không, anh nói đúng vậy. Cô ấy tặng anh hai cái bạt tai, kêungười đánh anh một trận nhừ tử, đánh đến nỗi mặt mũi sưng húp. Bọn anh chia taynhau như vậy đó." Đây có lẽ là lần đầu tiên An Lương nói một lúc nhiều như vậy.Tôi dần dần cảm động, cảm động vì những câu chuyện phía sau mà năm đó tôi khônghề hay biết.

    Tôi nói, sao anh không nói những chuyệnđó với em sớm hơn.

    An Lương nói: "Bởi vì anh phát hiện ra,trái tim của em không dành cho anh. Anh không muốn khiến em khó xử. Nhưng anhcho rằng, em có thể sẽ cần anh, nên anh đã xuất hiện".

    Tôi vô cùng cảm động, giơ tay lên đấm cậuấy: "Tại sao anh lại nói với em muộn như vậy! Anh nói đi, anh còn chuyện gì giấuem, chưa nói cho em biết không? Nói ra hết để em cảm động luôn một thể!" Tôi vốnđịnh che giấu cảm xúc của mình, cố ý hỏi như vậy, không ngờ An Lương lại tiếp tụcnói: "Còn có một chuyện nữa, đó là kỳ thi đại học năm đó, thực ra anh đã đỗ vàotrường Đại học B như mong ước, nhưng khi anh biết được em học ở trường Đại họcC, anh không đi nữa, anh cũng ở lại học tại trường Đại học C".

    Mức độ gây chấn động của chuyện này cũngkhông kém gì so với câu chuyện trước, đây là chuyện đại sự liên quan đến côngdanh sự nghiệp mà. Đại học B là mục tiêu theo đuổi suốt mười năm đèn sách giankhổ của không biết bao nhiêu học sinh. Năm đó, người thân thiết với tôi nhưAlawn cũng nỡ rời bỏ tôi để ra đi!

    Đã biết là vì cậu ấy muốn được học chungtrường đại học với tôi, tôi vẫn ngây người ra hỏi: "Tại sao?".

    "Anh muốn được ở bên em, chăm sóc choem."

    Giây phút ấy, tôi nhìn vào khuôn mặt AnLương, cuối cùng tôi đã tin rằng, đối với một số người, tình yêu là chiếm hữu,nhưng tình yêu của một số người khác là mênh mông trời biển, cô ấy vui vẻ thì bảnthân cũng vui vẻ, một khi đã cho đi là không cần báo đáp lại... Hóa ra tình yêucủa An Lương thật sự có thể vĩ đại như vậy.

    "Được rồi, đây chính là những thứ em cònnợ anh." Cậu ấy bỗng trở nên vô cùng ảm đạm, nói với tôi bằng một ngữ khí hụt hẫngmà tôi chưa từng nghe, "Sau này anh không ở bên em nữa, em phải gìn giữ sức khỏe".

    "Anh đi đâu?" Vừa nghe cậu ấy nói muốnđi, tôi chợt cảm thấy lo sợ.

    "Anh không đi đâu cả, nhưng anh sẽ khôngđến tìm em nữa."

    "Tại sao?"

    "Bởi vì sự có mặt của anh chỉ khiến emthêm buồn bực, bởi vì anh không thể mang lại hạnh phúc cho em." Cậu ấy mỉm cườiảm đạm, đưa tay vuốt mái tóc tôi, "Sau này, em nhất định phải tìm được một ngườiđàn ông tốt, sống một cuộc sống thật hạnh phúc! Chỉ cần em được hạnh phúc, anhsẽ cảm thấy vui vẻ. Còn việc sống với ai, có phải là anh hay không, đều khôngcó gì đặc biệt cả. Được rồi, chúng ta xem phim thôi!".

    An Lương không nói thêm gì nữa, chăm chútheo dõi lên màn hình.
  3. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương

    21 An Lương
    Bộ phim đó nói về cái gì, tôi không hề biết.

    Đầu óc tôi vẫn đang suy nghĩ về những điều An Lương vừa nói, nghĩ về những năm qua, cậu ấy đối tốt với tôi như thế nào. Còn tôi, vì Alawn và Leo, đã hoàn toàn phớt lờ tấm lòng ấy.

    Giờ đây, khi lần lượt nhớ lại từng điều một, nếu như tôi có thể trân trọng, vậy thì đã hạnh phúc biết bao.

    Xem phim xong, An Lương đưa tôi trở lại bệnh viện rồi rời đi. Cậu ấy sắp đi rồi, tôi có cảm giác hoảng loạn một cách khó hiểu.

    Năm năm quen biết, trong lòng tôi chỉ có một mình Alawn, còn giờ đâu, An Lương - người đã luôn nằm ngoài tâm trí tôi đang từ từ rút khỏi thế giới của tôi... Một cảm giác đau thương, lờ mờ, mang máng, giống như con sóng ngoài biển khơi, cứ nhẹ nhàng từng đợt từng đợt dội vào lồng ngực tôi.

    Năm năm trôi đi mất, những bộ phim còn chưa xem hết ấy, có còn muốn xem?

    Những trang nhật ký còn chưa ghi hết, có còn muốn viết tiếp?

    Những điều chưa nói ra, có còn muốn nhắc lại?

    Những ngượng ngùng chưa kịp thu về, có còn muốn phơi bày trên khuôn mặt?

    Nụ hôn nảy nở trong lòng đã nhiều năm vẫn chưa thực hiện được, có còn muốn nhắm mắt lại để hân hoan?

    Còn bức ảnh đã ố vàng, còn chiếc lá rụng đã thành đất từ lâu. Năm năm huy hoàng có cậu ấy bên cạnh làm bạn, hoặc là thời thanh xuân ngớ ngẩn hay tội lỗi... còn cả bài hát mà khi xưa chúng tôi cùng chạy nhảy ngân nga, cũng đều già cỗi đi cùng năm tháng rồi. Có đúng vậy không?

    Giờ đây cậu ấy muốn ra đi, những ngày tháng hồn nhiên trong sáng cũng sắp kết thúc rồi ư, có đúng vậy không?

    Tôi ngây người thẫn thờ, rồi túm lấy vạt áo của cậu ấy, hỏi: "Ngày mai, anh thật sự không đến nữa ư?".

    Cậu ấy lắc đầu.

    Tôi lại hỏi, thế còn ngày kia. Giống như một đứa trẻ đang nằng nặc đòi được ăn kẹo vậy.

    Mắt An Lương đỏ ngầu, khom lưng xuống ôm lấy tôi, đưa tay vỗ vỗ lưng tôi.

    Giây phút ấy, một câu nói không cần thông qua đại não đã bật ngay ra khỏi miệng, tôi vùi đầu vào lớp áo có mùi thơm thoang thoảng của An Lương, nói: "Anh có thể cho em thời gian, để em quen biết lại anh không?".

    An Lương nhìn tôi ngạc nhiên không biết phải làm sao, giống như đang nhìn một người kỳ quặc xa lạ.

    Vẫn yên lặng.

    Trái tim tôi trở nên ảm đạm. Nghĩ lại bản thân mình, sống chung với Leo, hoan lạc với Alawn trên đỉnh núi, tôi còn mặt mũi nào hưởng thụ tình yêu vĩ đại của An Lương nữa đây.

    Từ trước tới giờ, chưa có giây phút nào tôi khát vọng khung cảnh ấy như lúc này: dưới bầu trời xanh thẳm, những đám mây thuần khiết cuộn tròn. Ánh mặt trời đẹp đẽ, dịu dàng ấm áp chiếu lên người tôi. Tôi đứng dưới tán cây hoa quế rộng lớn, đi đôi tất cotton dài và một chiếc váy xếp nhiều ly màu xanh, thế giới cũng không cần quá thảnh thơi thoáng đãng, chỉ là tôi muốn vẫn được trong sáng như ngày xưa, có thể hào phóng vẫy tay chào anh bạn học An Lương, rồi nói "Hi, em vẫn thuần khiết như ngày xưa".

    Tôi cúi đầu xuống, khe khẽ lẩm bẩm: "Anh cảm thấy em không đủ tốt sao?".

    Nhưng ngay một giây sau đó, cậu ấy lại ôm chầm lấy tôi, xoay tròn một vòng rồi hét toáng lên như một đứa trẻ: "Lạc Lạc! Lạc Lạc vạn tuế! Lạc Lạc là nhất trên đời!" Đó là lần đầu tiên, suốt nhiều năm từ khi quen biết An Lương đến nay, tôi thấy cậu ấy cười vô tư, không cần giữ ý như vậy. Vẻ u ám khi sắp chia tay ban nãy đã hoàn toàn biến mất, chỉ trong chốc lát, tâm trạng của tôi cũng chuyển từ nhiều mây sang hửng nắng, rực rỡ sáng lạn vô cùng. Tôi cười hì hì, hỏi: "Tại sao lại bảo em là nhất trên đời?".

    "Đáng yêu nhất trên đời." Cái anh chàng ngốc An Lương này, đến những lời tình tứ cũng không biết nói.

    Nhưng tôi lại có thể chìm đắm trong những lời tình tứ không mấy sinh động đó, bật ra tiếng cười vô tư từ tận đáy lòng. Đó là lần đầu tiên, trong nhiều năm qua, lòng tôi lại rộng mở như vậy.

    An Lương quả thực rất chiều chuộng tôi. Bản tính tôi vốn không chịu ngồi yên, vừa cảm tính lại vừa lãng mạn, khát vọng những ngày tháng phiêu lưu, đắm đuối theo sự lang thang lãng mạn. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi càng có thêm nhiều thời gian và tiền bạc, cho phép tôi có thể khoác ba lô và máy ảnh lên vai, lang thang suốt từ Nam ra Bắc. Chỉ một nỗi bực dọc nho nhỏ là đủ lý do để tự thuyết phục bản thân một mình đặt chân lên đoàn tàu phiêu du lên phía Bắc hoặc xuống phía Nam, ra đi mà không cần từ biệt. Dùng máy ảnh để chụp lại bầu trời xám xịt hoặc xanh thẳm, chụp lại từng ngọn đèn đường cô độc ở mỗi nơi. Tự cho rằng đó là sự phóng khoáng, tự cho rằng đó là văn nghệ.

    Không có ai biết rằng, tất cả những việc ấy tôi và Alawn đã từng hẹn làm từ thời học sinh. Lúc ấy, chúng tôi cùng chung một giấc mơ, cùng chung một mối tâm tình.

    Trong con mắt lý tính của một người đàn ông trưởng thành như An Lương, tôi ngây ngô đến mức buồn cười. Nhưng An Lương cũng không bóc mẽ những chuyện đó, để mặc tôi được tự do thỏa chí. Cậu ấy biết rồi cũng có lúc tôi sẽ cảm thấy mệt mỏi, sẽ tự về nhà. Mỗi lần tôi lấm lem bụi đường trở về nhà, An Lương sẽ xót xa hỏi tôi: "Nhớ nhà rồi? Hay là nhớ anh rồi?".

    Tôi đã nói, trong cuộc đời này, tôi nhất định phải đến Tây Tạng một lần nhưng rất tiếc là vẫn chưa có dịp đến đó.

    Hồi học đại học năm thứ nhất, tuyến đường sắt đến Thanh Tạng còn đang sửa chữa. Alawn đã hẹn với tôi, đợi khi nào tuyến đường sắt tới Thanh Tạng được khai thông, chúng tôi sẽ cùng nhau đi Tây Tạng, dưới dãy núi tuyết hùng vĩ, cùng ngắm thảo nguyên bao la và đàn dê trắng muốt. Thiên đường ở gần bên, linh hồn được gột rửa, không liên quan gì tới gió trăng.

    Alawn nói, ở nơi trong sáng thanh tịnh này, chúng tôi có một con dê trắng và một con dê đen, đó chính là hạnh phúc.

    Giờ đây, tuyến đường sắt đi Thanh Tạng đã khai thông được một năm rồi, cũng không biết Alawn đã đi đến đó chưa, đến đó cùng với ai.

    Tôi đã đến được Tây Tạng như đúng ý nguyện, đi tàu hỏa cùng với An Lương. Đường sắt tới Thanh Tạng thật dài, là ai đã xây dựng những tuyến đường dài như vậy, dài như những suy nghĩ liên miên không có điểm kết thúc của tôi.

    Đã đến được Lạp Tát, đến được A Li. Bầu trời ở Tây Tạng còn xanh hơn cả trong tưởng tượng. Ánh nắng ở Tây Tạng còn trắng muốt và sáng lạn hơn bất kỳ sự miêu tả nào trong sách vở.

    Bên hồ Ban Công ở huyện Nhật Thổ vùng A Li, gió thổi rất mạnh, thổi tung cả chiếc mũ tôi đang đội lên tận trời cao.

    Không có đàn dê. Thảo nguyên cũng không xanh non như trong tưởng tượng, phía xa xa có một đàn trâu to béo đang gặm cỏ. Những dãy núi màu vàng nhạt đứng sừng sững uy nghiêm xung quanh hồ, tuyết còn đọng lại trên đỉnh núi, lấp lánh phát sáng dưới ánh mặt trời. Mây trắng dày đặc, thấp đến nỗi dường như chỉ cần giơ tay lên là có thể chạm vào chúng. Nước hồ xanh biếc, tĩnh lặng mà trong vắt, thật giống với đôi mắt của Leo. Có những chú chim màu trắng trập trùng bay qua bay lại trên mặt hồ.

    Nơi đây không thể dùng những từ ngữ dung tục như "mỹ lệ" hay "tươi đẹp" để miêu tả được. Đây nhất định là nơi có thần linh canh giữ đêm ngày. Ở nơi đây, việc lưu lại những dấu vết tác động của con người là những hành động khinh nhờn thần linh. Đứng trước hồ Ban Công dài rộng mà tĩnh lặng này, chúng tôi can tâm tình nguyện trở nên nhỏ bé.

    Đồ Đểu Alawn, anh đã đến nơi đây chưa? Tìm thấy con dê đen, con dê trắng chưa, còn cả niềm hạnh phúc của anh nữa? Là đã thay đổi rồi, hay là không cần nữa?

    Tôi thật sự muốn nhảy xuống hồ, để dòng nước tuyết tan thần thánh trong sạch nhất của cao nguyên gột rửa sạch sẽ những luân thường thế tục sâu thẳm trong lòng tôi, những tình cảm phong hoa tuyết nguyệt trong tôi, còn cả người mà tôi muốn quên đi. Gột rửa toàn bộ!

    Vậy là tôi đi đến bên hồ, thận trọng đưa tay nhúng xuống nước, lạnh thấu xương. Lúc đó, tôi ngồi tại nơi thánh khiết nhất trên thế giới, trong lòng cảm thấy yên tĩnh, nhưng lại không ngăn được những giọt nước mắt đang tuôn trào.

    Trên đường về, An Lương tiện đường đưa tôi đi ngắm hoa hướng dương.

    Không có BMW cũng không có xe đạp, chúng tôi đi tàu hỏa, đến một ngôi làng, trong làng có những cánh đồng hoa hướng dương rộng lớn.

    Một điều đáng tiếc là, tôi chưa hẹn trước với hoa hướng dương. Thời gian chúng tôi đi đến đó không phải mùa hoa hướng dương nở rộ.

    Nhưng ngày hôm đó, ánh nắng mặt trời rất dồi dào, đồng ruộng xung quanh rất rộng lớn, cơn gió mang theo cả mùi hương của đất và mùi thơm của lá xanh, thoang thoảng đâu đây, phía xa xa còn có một mặt hồ nhỏ, mặt trời đang tắm rửa trên mặt hồ trong vắt đó.

    Tôi nói nước chanh chua chua ngọt ngọt rất ngon; tôi nói được ngồi trong xe BMW ngắm phong cảnh đúng là mơ ước của bất kỳ cô gái nào; tôi nói cô gái đứng trong cánh đồng hoa hướng dương thật hạnh phúc; tôi nói trong cuộc đời này phải đến Tây Tạng một lần... Bất cứ lời nói vụn vặt nào của tôi thời tuổi trẻ, An Lương đều ghi nhớ trong lòng.

    Tôi bỗng nhớ ra một chuyện, bèn hỏi An Lương - người đang đứng cạnh tôi, nhắm mắt đón gió: "Hôm đó, tại sao anh lại trực tiếp cầu hôn với em? Anh chưa từng theo đuổi em mà!" Ý của tôi là tôi và cậu ấy còn chưa coi nhau là người yêu.

    An Lương lại nói một cách nghiêm túc: "Năm năm trước, anh đã từng theo đuổi em rồi. Em quên rồi sao?".

    Tôi làm sao có thể quên được, lần đầu tiên trong đời, tôi chính thức hẹn họ với người khác, sau khi xem phim xong, dưới ánh đèn đường yếu ớt, chàng thiếu niên mười bảy tuổi phong độ ngời ngời đó, đã chân thành nói với tôi "Cậu có muốn làm bạn gái tớ không?".

    Tôi làm sao có thể quên được. Đó là sự bắt đầu cho mối tình đầu của tôi mà. Tôi vẫn còn nhớ, cậu ấy có một đôi mắt lá răm mê hoặc, cậu ấy đặc biệt thích cười, cậu ấy thích đá bóng, cậu ấy chạy trông vô cùng đẹp trai.

    Bên cạnh chỉ là một dải lá cây hoa hướng dương xanh ngắt, cây hướng dương vẫn còn chưa để lộ những khuôn mặt cười tròn xoe béo mập. Những cây hoa chưa cười, nhưng tôi lại đang cười.

    Cuối cùng, tôi đã không còn nghĩ tới Alawn nữa.

    Rất lâu trước đây, tôi đã từng nói với An Lương rằng, tôi xăm tên của Alawn ở phía sau lưng. Mặc dù có thể xóa đi được nhưng khi xóa đi còn đau hơn lúc xăm hàng trăm lần, vì vậy tôi mãi mãi không muốn xóa nó đi. Lúc đó, đôi mắt của cậu ấy tối lại, không nói gì cả.

    Nhưng ngay cả tình cảm khắc cốt ghi tâm suốt hai mươi hai năm còn có thể dễ dàng buông tay, đừng nói tới một vết xăm mình hời hợt.

    Dù sâu sắc, dù quả cảm đến mấy, cũng có thể xóa hết được.

    Vậy là, một mình tôi đi đến cửa hiệu xăm mình, xóa bỏ vết xăm có tên của Alawn đi.

    Quả nhiên là rất đau, đau vô cùng. Nhưng tôi không khóc, âm thầm chịu đựng. Từng nét từng nét chữ trong tên của cậu ấy dần dần mất đi trên da thịt tôi. Hai mươi hai năm trôi qua, hoa nở rồi hoa tàn, trăng tròn rồi trăng khuyết. Khi còn nhỏ, chưa hiểu biết gì, thời niên thiếu vô lo vô nghĩ, tuổi dậy thì trong sáng ưu phiền, sau khi trưởng thành rồi lại khắc cốt tương tư. Cũng từng lang thang không chốn nương thân, cũng từng nắm tay không nói một lời.

    Nỗi đau khi xóa vết xăm trên mình, làm sao có thể so sánh với lúc này - cậu ấy sau khi đã bám rễ sâu trong linh hồn tôi, chiếm cứ vững chắc suốt hai mươi hai năm, vui vẻ chạy đến, lạnh lùng ra đi...

    Sau đó, tôi cũng học được việc lười biếng nằm trong lòng An Lương nũng nịu, đòi cậu ấy cho ăn kẹo mềm vị chanh; sau đó, tôi cũng học được việc chuyện tâm nấu cho An Lương một bữa cơm tối; sau đó, tôi cũng giới thiệu với mọi người rằng, "Đây là An Lương, bạn trai tôi." Tôi còn đưa An Lương đến thăm trường mẫu giáo của tôi hồi nhỏ, nơi đó sắp bị dỡ bỏ, bức tường ngày xưa vốn được vẽ những hình thù ngộ nghĩnh nay đã mờ nhạt chỉ còn lại vài đốm màu nho nhỏ. An Lương lại có thể đứng ngây ra nhìn bãi đất đó rất lâu, có vẻ còn thân tình hơn cả tôi.

    Tôi thường vuốt ve đôi lông mày thanh tú của cậu ấy, hỏi: "Tại sao anh luôn giữ dáng vẻ lạnh lùng như vậy? Chẳng hồn nhiên sống động gì cả! Giống như một ông già bảy, tám mươi tuổi ấy, vì vậy trước đây em mới mãi mà không thích anh được".

    "Bố của anh thường như vậy." An Lương nói.

    Sau đó, An Lương mới kể cho tôi nghe về gia cảnh của cậu ấy.

    An Lương được sinh ra trong một gia đình xã hội đen. Cậu ấy nói đến đó, tôi bèn cười hic hic. Bởi vì trong tâm trí tôi, trong thế giới hòa bình này, xã hội đen chính là những tên lang thang độ tuổi học sinh trung học, miệng ngậm điếu thuốc, người đầy hình xăm, đứng ở quán bi a hay sân trượt băng để thu phí bảo hộ của những học sinh tiểu học. An Lương hỏi tôi tại sao lại cười, tôi nói về những tưởng tượng trong lòng tôi. Nhưng cậu ấy lại nghiêm nét mặt lại, tôi cảm thấy không phục, hét lên: "Chẳng lẽ lại giống đám xã hội đen cầm súng bắn giết, tham ô buôn lâu như trong vô tuyến hay sao?".

    An Lương lại khe khẽ gật đầu. Tôi sợ đến nỗi sắc mặt tái nhợt, không dám nhiều lời, nghiêm túc lắng nghe An Lương kể lại.

    Bố của An Lương là ông trùm xã hội đen ở vùng này, khống chế toàn bộ quán bar, sòng bạc, hộp đêm thậm chí cả quán massage lớn nhỏ trong thành phố, có công ty chính thống, cũng có cả bè đảng phi pháp. Từ nhỏ, bố An Lương đã quản giáo cậu rất nghiêm khắc, chưa hề cười với cậu ấy, chỉ dạy cậu ấy cách cướp đoạt những thứ mà mình muốn. Nhưng từ cái tên mà bố cậu ấy đặt cho cậu ấy, có thể đoán ra, người bố không muốn con trai mình đi theo vết xe cũ. Cho nên để cậu ấy học ở trường bình thường, sống một cuộc sống của một học sinh bình thường. Mẹ cậu ấy là một phụ nữ dịu dàng xinh đẹp, nhưng không may đã mất đi khi cậu ấy còn rất nhỏ. Năm An Lương mười bảy tuổi, bố An Lương trong lúc thực hiện một phi vụ buôn bán hàng cấm ở Việt Nam, đối phương muốn hủy ước, vậy là hai bên xảy ra một trận giao chiến kịch liệt. Bố An Lương đã nỗ lực chống chọi, chỉ hiềm là đối phương lực lượng mạnh, phía bên này lực lượng lại mỏng. Trong lúc trốn chạy, bố An Lương trúng đạn, bị thương ở cả hai chân, khó mà giữ được tính mạng. Rất may đã được một thuộc hạ dốc lòng liều chết ứng cứu mới bảo toàn được mạng sống. Nhưng cũng từ đó, đôi chân bị tàn phế. Người bố ở tuổi trung tuần, cơ thể bị tàn phế, nhìn khuôn mặt non trẻ của con trai mới nhận ra con mình thiếu thốn sự quan tâm, vậy là tình phụ tử trào dâng trong huyết quản. Thêm vào đó, con người khi tuổi càng cao càng khát vọng về những niềm hạnh phúc bình dị trong cuộc đời. Cuối cùng đã nhường lại ngôi vị cao nhất, rửa tay gác kiếm. Người đàn ông đã liều chết để cứu bố An Lương chính là bố của người bạn gái đầu đời của An Lương. An Lương luôn một lòng biết ơn ân nhân cứu mạng của bố mình, vừa hay lúc ấy hai gia đình qua lại rất thân thiết, con gái của ân nhân cứu mạng lại dần để ý tới An Lương. Để báo đáp gia đình họ, An Lương bèn nhận lời hẹn hò với cô ấy.

    Tôi tròn mắt cứng lưỡi nghe An Lương kể lại về hàng loạt chuyện về thân thế ly kỳ của mình, thật giống như một bộ phim truyền hình nhiều tập, phải rất lâu sau đó mới hồi tâm lại, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi. Trước đây, tôi chỉ biết gia cảnh nhà An Lương chắc chắn không kém, hơn nữa tôi còn nhất định cho rằng, người lái chiếc BMW kia chắc chắn rất hay khoe khoang sự giàu có. Giờ đây mới biết rằng, cậu ấy đã quá nhún nhường rồi. Tôi ngây người ra hỏi: "Vậy, bố anh hiện giờ đang làm gì?" Chắc không phải vẫn buôn bán hàng cấm đấy chứ.

    "Làm ăn chính đáng." An Lương tỏ ra rất điềm tĩnh.

    "Ờ." An Lương đã nói như vậy thì không thể là giả được. Sau đó, tôi làm điệu bộ vô cùng cung kính cảm phục, khom người bái lạy An Lương: "Ngôi vị quý báu của bố anh lẽ ra đã phải nhường cho anh rồi chứ! Hóa ra anh chính là vị đại ca trong truyền thuyết, A! A! Đại ca, đại ca! Tiểu nhân có mắt mà không nhìn thấy Thái Sơn, đã mạo phạm đến đại ca, rất mong đại ca trách phạt, tốt nhất là nên thả người vô tội".

    An Lương cười, bẹo má tôi, nói tôi tinh nghịch, câu ấy nói: "Không thả, cả đời này cũng không thả".

    "Nếu như tiểu nhân vượt ngục, An đại ca liệu có bắn chết tiểu nhân không?" Tôi cố làm ra vẻ sợ hãi, cuộn tròn trong lòng An Lương. An Lương nói, bên cạnh cậu ấy là thành lũy, không phải ngục tù. Sau đó, An Lương ôm tôi vào lòng, cười nói: "Lạc Lạc, em thật thích làm trò. Nhưng anh thích em hoạt bát hồn nhiên như thế, đó mới là bản tính của em, đúng không?".

    Được đại ca biểu dương, tôi thấy mình chưa có gì xuất sắc bèn đỏ bừng cả mặt.

    Tôi có thể coi như đã hiểu được vì sao An Lương lại trưởng thành hơn những bạn học khác rồi. Trước đây, tôi thường cảm thấy cậu ấy không nói cười tùy tiện, chỉ số EQ quá thấp, giả bộ lạnh lùng, giả bộ thâm trầm, giờ đây mới hiểu được rằng, cậu ấy vốn đã không có tuổi thơ, không có một gia đình trọn vẹn, thậm chí khi còn nhỏ, ngay đến một người yêu thương chăm sóc cậu ấy cũng không có.

    Cậu ấy chưa từng cảm nhận được sự ấm áp của gia đình, làm gì còn lý do để cười nữa. Bỗng nhiên tôi cảm thấy thương An Lương vô cùng. Vậy là, tôi thề rằng mình sẽ đối xử với cậu ấy thật tốt. Lần này, đến lượt An Lương cảm thấy xấu hổ, cậu ấy gãi gãi đầu, nói: "Bây giờ em đã quá tốt rồi mà."

    "Có thật không? Em không cần phải thay đổi gì nữa à?"

    "Anh không muốn em thay đổi vì anh, chỉ cần em sống thật hạnh phúc là anh đã cảm thấy vui vẻ rồi." An Lương nói những lời chân thành từ tận đáy lòng. Câu nói này tôi đã nghe cậu ấy nói rất nhiều lần rồi, chỉ là tận bây giờ tôi mới dần dần hiểu hết được ý nghĩ của câu nói đó, cảm thấy cảm động vô cùng.

    Tôi có thể tưởng tượng được một đứa trẻ, để cứu vãn người cha đang lạc đường, cứu vãn tình yêu thương của bố, đã phải chịu đựng những việc vượt quá tuổi tác của mình. Nửa phần đời trước đây của cậu ấy đã quen sống vì người khác, chưa từng nhận được sự quan tâm yêu mến của ai, cậu ấy đã quen với điều đó rồi.

    Nghĩ đến tuổi thơ đáng thương của An Lương, nghĩ lại những ưu sầu làm bộ làm tịch của mình trước đây, cảm thấy sao mà buồn cười, sao mà ấu trĩ đến thế.

    Nhìn vào đôi mắt lá răm đầy lôi cuốn của An Lương, thầm nghĩ mẹ của cậu ấy chắc chắn rất xinh đẹp, vậy là tôi liền hỏi, anh có nhớ mẹ không.

    An Lương chỉ trả lời tôi bằng một chứ: "Nhớ". Ngắn gọn, bất đắc dĩ, lộ rõ vẻ buồn rầu đau khổ.

    Tôi lập tức nhận thức được rằng, mình đã hỏi một câu hỏi ngu xuẩn biết bao. Để làm dịu bầu không khí, tôi nũng nịu ôm lấy cổ cậu ấy, chủ động hiến dâng đôi môi của mình. An Lương lập tức ôm ghì lấy tôi, thận trọng như đang bảo vệ một món đồ bằng sứ dễ vỡ, sau đó, cậu ấy nói lời ngọt ngào ấy lần duy nhất trong đời: "Lạc Lạc, bây giờ em là thứ quý giá nhất trong cuộc đời anh."

    Làm gì có người đàn ông nào gọi bạn gái của mình là "thứ", tôi thì thầm không hài lòng, quả nhiên ngọn lửa tình của cậu ấy lại được dịp bùng cháy. Sau đó tôi nhắm mắt lại, giống như một con thú nhỏ chậm chạp rục rịch, lăn lộn trong lòng cậu ấy.

    Lời kết

    .

    Tôi thường nói, nếu An Lương sinh ra vào thời kỳ loạn lạc, dựa vào bản lĩnh kiên định, sắt đá mà cậu ấy dùng để theo đuổi tôi đó, chắc chắn sẽ gây dựng được sự nghiệp lớn.

    Hai năm gần đây, cho dù thời tiết thay đổi như thế nào, cậu ấy vẫn luôn mang theo chiếc nhẫn bên mình, chỉ đợi tôi gật đầu.

    Từ mười bảy tuổi cho tới hai mươi tư tuổi, bảy năm trôi qua, nói dài thì chưa thật là dài, nói ngắn, chắc chắn cũng không ngắn rồi. An Lương chưa bao giờ thể hiện thái độ đầu rơi máu chảy, coi thường cái chết vì tình yêu, không có sự giày vò liên hồi giữa yêu rồi hận, hận rồi yêu. Không bao giờ định dùng bản thân mình để thử che phủ quá khứ lộn xộn vô cùng của tôi, cũng giành cho tôi một không gian để tôi xóa hết mọi nín nhịn hay những hối hận đã qua trong lòng.

    Cậu ấy chỉ mang trong mình cảm giác sứ mệnh, long trọng mà nghiêm trang đi bên cuộc đời tôi, không mưu cầu huy hoàng, không mong đợi thành quả. Cậu ấy chỉ lặng lẽ túc trực bên cạnh tôi, vật mềm mại thường không phát ra tiếng động, dòng nước nhỏ thường chảy rất dài. Việc thô lỗ nhất mà cậu ấy từng làm đó là trong cái đêm tôi uống say đó, lôi tôi ra khỏi tay của kẻ đồng tính, đưa tôi về nhà.

    Những ngày tháng còn lại khác đều trôi qua một cách tầm thường như vậy, không có gì đặc biệt, không có gì ngạc nhiên nguy hiểm. Còn trái tim thanh xuân phản nghịch của tôi lại làm quen, mặc nhận, hòa nhập và tuân theo cái tầm thường đó. Hết năm này qua năm khác, không thể phân tách ra được.

    Những ngày tháng mới lạ khác nhau trong cuộc sống trôi qua, nhân sinh luôn luôn là vô tận, những thứ có kết cục chỉ là câu chuyện.

    Mùa xuân đến rồi, hoa táo đã nở trắng xóa, tình yêu của tôi cũng đã nở rộ, không chút nhàm chán, vô cùng trách nhiệm.

    Mùa xuân của năm nay thật dài, khiến tôi vừa xinh đẹp lại vừa u buồn. Tôi đã chuẩn bị sẵn những bộ váy mùa hè đẹp đẽ từ lâu rồi, phiền một nỗi mùa xuân cứ dùng dằng chẳng chịu ra đi, lại khiến mùa hè chần chừ không dám mạo muội đến sớm.

    Trong tiết trời xuân bất tận đó, tôi và An Lương tay trong tay bước lên thảm đỏ của lễ đường. Chiếc nhẫn mà An Lương luôn mang theo bên mình suốt hai năm, cuối cùng cũng đã được nhìn thấy mặt trời, đeo vào ngón tay áp út của nữ chủ nhân. Cảm ơn An Lương, trong dòng người ồn ào huyên náo, đã tìm thấy một cô gái lặng lẽ như tôi, đồng thời luôn ở bên tôi, trân trọng tôi.

    An Lương, được quen biết anh thật tốt biết bao.

    Đêm tân hôn, Duyệt Duyệt để chồng ở nhà chăm sóc con trai, cô ấy một mình đến chỗ tôi, kéo tôi lại hàn huyên rất lâu.

    Cô ấy hỏi tôi, cậu có biết thế nào là duyên, thế nào là phận không.

    Tôi nghĩ một lát rồi nói không biết.

    Vậy là Duyệt Duyệt nói một cách chân thành, tình cảm sâu đậm với Alawn và Leo đó là duyên. Từ nay về sau, tôi phải an phận bên cạnh An Lương, vì cậu ấy mà tự vạch ra giới hạn cho mình. Những chuyện đã qua, chỉ là bóng ngược khi sóng tan trong hồ nước mà thôi.

    Tôi nghiền ngẫm những lời vàng ngọc của người đi trước Duyệt Duyệt, cảm thấy vô cùng có ích.

    Duyệt Duyệt níu lấy tay tôi, bắt đầu nhớ lại thời sinh viên, nhớ lại lúc tôi tiễn cô ấy về nhà chống, giống như một người của bên nhà gái, lưu luyến không nỡ rời cô dâu. Mãi tới khi chú rể đứng đợi mãi ngoài cửa, chuyển từ trạng thái vui vẻ hăm hở sang trạng thái hùng hổ mài dao giết người, Duyệt Duyệt mới chịu ngậm ngùi giao tôi cho An Lương.

    Đêm đầu tiên của tôi, đau đến mức chỉ biết khóc, máu ra nhiều đến nỗi An Lương không biết phải làm thế nào. Sau đó, một đại lão gia như cậu ấy, lại cảm động ôm chầm lấy tôi, vừa khóc vừa cười. Đại khái là, cậu ấy không thể ngờ rằng tôi vẫn là một trinh nữ. Tôi - trong những ngày tháng nổi loạn của tuổi trẻ, trong tư tưởng phản nghịch, cởi mở lại vẫn giữ được cái quý giá nhất cho đêm đầu tiên. Thực ra, đây chỉ là ngoài ý muốn. Tư tưởng của tôi vốn không bảo thủ, cũng không cố ý muốn giữ lại cái trinh tiết cho tới tận đêm tân hôn cho chồng của mình, tôi đã từng muốn hiến dâng thân thể của mình cho Alawn. Đương nhiên, đây là một bí mật mà tôi đã chôn cất tận sâu thẳm đáy lòng của mình.

    Nhưng An Lương lại không nghĩ như vậy, cậu ấy ôm lấy tôi, nước mắt vòng quanh thề rằng sẽ đối xử tốt với tôi suốt cả cuộc đời.

    Duyệt Duyệt nói, từ lâu cô ấy đã biết An Lương là một người tốt, chắc chắn tôi sẽ lấy An Lương. Nếu sớm nghe theo cô ấy, tôi đã không phải đi đường vòng xa như vậy.

    Nhưng con người, thường phải đi qua những con đường vòng lớn nhỏ đó mới học hỏi được, qua cảm xúc mà hiểu ra được, thấm thía được, phát hiện được.

    Trong lúc dọn đồ chuyển nhà, chiếc hộp dùng để đựng đồ trang sức từ thời học sinh mà tôi đã tìm rất lâu và cũng không nhớ nổi đã để ở đâu rơi ra ngoài. Tôi nín thở mở nó ra, bàn tay khẽ run rẩy. Tôi biết, trong đó có hai món đồ vẫn đang nằm lặng lẽ, đó là hai chiếc chìa khóa mở ra hai đoạn ký ức của tôi, bày ra hai quãng đời huy hoàng xưa cũ, chờ đợi tôi khi về già sẽ chầm chậm đi thu nhặt lại. Những hồi ức đó, giống như một đóa hoa, nở rộ ở nơi rõ ràng nhất trong não bộ, hoặc sáng lạn xinh xắn, hoặc thê lương ảm đạm, vĩnh viễn không tàn phai, không bạc màu.

    Một chiếc khuy áo bằng gỗ, một chiếc khuyên tai gắn kim cương.

    Dù rằng ký ức đã trở nên vụn vặt, nhưng hai đồ vật này lại có thể dễ dàng kích động tới từng nỗi nhớ nhung của tôi.

    Tôi có thể quên hết những ngày tháng không vẻ vang gì khi sống chung với Leo, cũng có thể quên hết sự sa đọa khi uống say trong quán rượu, quên hết sự cuồng si mê muội trong đêm hôm ấy. Nhưng tôi mãi mãi ghi nhớ khuôn mặt của tôi sau giấc ngủ trưa của cái ngày năm tôi mười tám tuổi ấy, tôi đã ngồi khâu chiếc khuy áo bằng gỗ cho Leo, thuần khiết như ánh nắng chiếu qua cửa sổ lúc bấy giờ. Nếu nói tôi hoài niệm một anh chàng Leo mắt xanh tóc vàng, không bằng nói rằng tôi đang hoài niệm thời thanh xuân tươi đẹp cùng Leo đi tìm kiếm sự lãng mạn. Còn cả đôi mắt mờ mịt mông lung mà lúng túng đi dò tìm những điều mình chưa biết của tôi nữa.

    Chiếc khuyên tai gắn kim cương vẫn phát ra những tia sáng khiến người ta chói mắt. Alawn khi vứt bỏ chiếc khuyên tai này đã nói rằng, "Không có thứ gì vĩnh hằng, kim cương cũng không thể vĩnh hằng." Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa có cơ hội để nói với cậu ấy rằng, tôi đã tìm thấy chiếc khuyên tai gắn kim cương rồi, nó vẫn đang lấp lánh phát sáng và sẽ tỏa sáng mãi mãi, cũng giống như tình cảm giữa tôi và cậu ấy vậy. Cho dù bao nhiêu năm sau này, khi tôi già rồi chết đi, nhắm mắt lại, nền trời cam đỏ đó vẫn chậm rãi lướt qua đầu tôi một cách rõ ràng - cậu ấy đứng trong ráng chiều tà dịu dàng, thần sắc trẻ trung phơi phới, một chân oai vệ giẫm lên trên trái bóng, khuôn mặt trẻ trung mà sống động, có vài giọt mồ hôi nhạt chảy xuống, vậy là cậu ấy kéo vạt áo lên lau loạn xạ, mặt trời kéo bóng cậu ấy dài mãi, dài mãi. Còn chiếc khuyên tai gắn kim cương của cậu ấy, cứ lấp lánh phát sáng bên tai trái…

    Bất cứ lúc nào, cho dù tôi là một thiếu nữ phất phơ tà áo trắng bay hay là một bà lão với mái tóc bạc phơ, trong tim tôi vẫn luôn có một mảnh đất yên tĩnh ấm áp, dùng để lắng đọng quá khứ thuần khiết như trời xanh mây trắng và nước chanh đó. Là ngọt ngào, là thơ mộng, là đau khổ, là cứ nghĩ đến liền rơi nước mắt. Chỉ là, rất lâu sau này, liệu còn có ai gọi tôi là phù thủy Gà Mên không?

    Đó là từ rất nhiều năm, rất nhiều năm trước đây rồi, dường như từ kiếp trước, hồi đó bầu trời cao vời vợi, mây trắng bay xa xăm. Hồi ấy, cậu ấy gọi tôi là phù thủy Gà Mên, tôi liền gọi cậu ấy là Đồ Đểu. Sau đó, trên sân bay vào buổi sáng sớm ngày ôm ấy, chàng trai đó, chiếc mũ lưỡi trai trắng đội lệch che bớt mái tóc màu hung vàng rối rắm, đôi mắt trong sáng, tươi đẹp, viên kim cương trên khuyên tai không ngừng lấp lánh, cậu ấy dùng chất giọng bắt đầu trở nên nam tính của mình, thận trọng trao cho tôi một lời nói đầy mê hoặc: Phù thủy Gà Mên, chúng mình trăm năm đầu bạc có được không.

    Phù thủy Gà Mên nói, được thôi.


    **THE END**
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện
Tags: Tào Đình

Chia sẻ trang này