Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 14

    Nỗi nhớ
    Sau dịp lễ Noel, Duyệt Duyệt rầu rĩ nói:"Lạc Lạc Tô, tốt nhất là cậu nên đến với An Lương đi, cậu ấy vốn chẳng để ý đếntớ, khi nghe điện thoại, biết rằng cậu không đi, chỉ có một mình tớ đi, cậu ấycòn chẳng muốn gặp mặt tớ nữa! Trong lòng cậu ấy chỉ có cậu mà thôi".

    Tôi nói không thể như vậy được, nếu thậtlòng yêu tôi thì không thể điềm tĩnh đến thế khi nghe tôi kể về chuyện tôi đãtiếp xúc như thế nào với người đàn ông khác.

    Nhưng sự thật đã chứng minh, An Lươngchính là một người đàn ông có thể điềm tĩnh trước tình yêu. Năm thứ tư đại học,cậu ấy phong độ ngời ngời, được rất nhiều người chú ý, nhưng lại không hề hẹnhò với bất kỳ cô gái nào. Tôi nói cậu ấy tại sao không hẹn hò, cậu ấy chỉ hờ hữngnói "Chẳng phải cậu cũng không thể hẹn hò với bạn trai nào đó sao?"

    Tôi cứng họng không nói được câu gì.

    An Lương luôn biết giữ mức độ thân thiếtđúng chừng mực trong mối quan hệ với tôi, khăng khít mà không nhàm chán, tần suấthẹn tôi đến những nhà hàng lớn dùng bữa ngày càng tăng lên nhưng lần nào cũngcó những lý do rất chính đáng: chúc mừng cậu ấy thi đỗ tiếng Anh cấp bốn; tiếngAnh cấp sáu; tiếng Anh cấp tám; bằng B tin học; trình độ trung cấp tiếng phổthông; chúc mừng cậu ấy được giải nhất cuộc thi hùng biện; người hùng biện haynhất trong cuộc thi hùng biện tiếng Anh v.v...

    So với một sinh viên năm thứ tư bình thường,không chút gì nổi trội như tôi, An Lương hầu như tháng nào cũng có một thànhtích gì đó để mời tôi ăn cơm, chất lượng bữa ăn của tôi được cải thiện rõ rệt.Điều đó cũng khiến tôi tự cảm thán không thôi.

    Nhưng trong điều kiện được ăn uống đầy đủnhư vậy, tôi vẫn cứ dần dần gầy đi.

    Gia cảnh nhà An Lương như thế nào, tôikhông hề hay biết, cũng không có hứng thú để tìm hiểu.

    Tôi chỉ biết rằng, cậu ấy là nam sinh đầutiên trong trường lái BMW7 series đi học. Chiếc BMW đó của An Lương là do tôiđi mua cùng với cậu ấy.

    Thời gian đó, mẹ tôi ngày nào cũng thúcgiục tôi đưa bạn trai về nhà chơi. Giục giã mãi, tôi liền đưa An Lương về nhà,nhưng lại trịnh trọng tuyên bố: "Cậu ấy chỉ là bạn thân của con".

    Mẹ tôi cười đến híp cả mắt lại, nói mẹhiểu rồi, mẹ hiểu rồi, mẹ hiểu rồi.

    Mẹ còn nghĩ An Lương là bạn thân giốngnhư Alawn ngày trước, thực ra, mẹ hoàn toàn chẳng hiểu gì cả. An Lương là AnLương, Alawn là Alawn .

    Mẹ rất hài lòng về An Lương, dù sao cậu ấycũng sở hữu một vẻ ngoài ưa nhìn, tính tình lại trầm ổn, đáng tin cậy. Mỗi khiAn Lương đến nhà, bố mẹ tôi đều tỏ ra hết sức nhiệt tình, có món gì ngon đều dọnhết ra cho cậu ấy ăn. Táo để trên bàn, An Lương còn có thể dùng dao gọt vỏ mộtcách thành thục. Đầu tiên cậu ấy rửa sạch tay trước khi gọt táo, sau đó dùng nhữngngón tay trắng trẻo, thon dài, tỉ mỉ gọt vỏ. Quả đầu tiên mời mẹ tôi, quả thứhai mời bố tôi, sau đó lại gọt tiếp cho tôi, cuối cùng là ngồi lặng lẽ nhìn tôiăn. Chỉ là việc gọt táo nho nhỏ thôi, nhưng trong mắt một người lo xa tính kỹnhư mẹ tôi có thể đưa ra được hai kết luận: Hiếu thuận với bề trên, kính trọngvà yêu thương vợ.

    Bố tôi còn lôi cả những chuyện vặt vãnhkhi tôi còn nhỏ như ị đùn, đái dầm ra kể cho cậu ấy nghe. An Lương không bìnhluận nhiều, nhưng thường chăm chú lắng nghe rồi cười hì hì. Cậu ấy có một tấmlòng khoan dung độ lượng và khiêm tốn. Thậm chí đã có hôm, trong cuộc nói chuyệnvới An Lương, bố tôi còn nói rằng, con gái bố gặp được người như An Lương,chính là bởi kiếp trước tôi đã làm thân trâu ngựa để rồi kiếp này nhận được báođáp. Đôi mắt An Lương cũng ngân nước.

    An Lương còn biết chủ động giúp mẹ tôinhặt rau bóc tỏi, trở thành một trợ thủ đắc lực trong bếp.

    Vì vậy, mỗi lần cậu ấy đến đều khiến cảnhà, từ trên xuống dưới hòa hợp vui vẻ. An Lương chính là mẫu người con rể điểnhình trong mắt của những ông bố bà mẹ truyền thống Trung Quốc.

    Đó là dịp mới bắt đầu năm thứ hai đại học,An Lương vốn là khách đến nhà tôi chơi. Buổi chiều, mẹ nói muốn ăn thanh long,tôi và An Lương bèn cùng nhau đi siêu thị để mua. Trên đường đi, vừa hay gặp cuộctriễn lãm xe BMW của hàng 4S, tôi chạy vào đó để đi vệ sinh nhờ. Khi đi quagian hàng trưng bày, bèn xoa xoa một cái bày tỏ lòng ngưỡng mộ với chiếc BMW7series màu đỏ, cao hứng huýt một hồi sáo, nói rằng, được ngồi trong xe BMW rồingắm phong cảnh là mơ ước của bất kỳ một cô gái nào. An Lương lúc đó nhìn tôivà hỏi, cũng bao gồm cả cậu trong đó ư. Tôi cười một cách không hề giữ kẽ, limdim mắt chỉ vào mình và nói, đặc biệt là tớ.

    Tôi cũng chỉ là một cô gái không thểthoát khỏi sức hấp dẫn của hư vinh thôi mà.

    Sau đó, chỉ trong thời gian tôi đi nhà vệsinh, An Lương đã mua luôn chiếc xe đó.

    Tôi đi từ trong nhà vệ sinh ra, đang vẩyvẩy nước trên tay, đã nhìn thấy An Lương đang đứng tựa lên cửa chiếc BMW màu đỏđó, khẽ vẫy tay với tôi.

    Lúc đó, cậu ấy mặc một chiếc áo nỉ có mũmàu trắng, quần bò, mái tóc cắt kiểu Hàn Quốc. Chiếc xe màu đỏ bóng lộn không mộthạt bụi phản chiếu khuôn mặt thanh tú của cậu ấy. An Lương cũng chỉ là một namsinh viên bình thường có lối ăn mặc thời trang thôi.

    Ánh mắt trong sáng không chút chế nhạo.

    Trên đường trở về, ngồi trên chiếc xe lướtđi êm ru, tôi tròn mắt líu lưỡi mãi mới có thể định thần lại. An Lương vẫn giữthái độ điềm tĩnh như cũ, thản nhiên như vừa tiêu một trăm đồng để mua thanhlong siêu thị vậy. Nhưng ban nãy cậu ấy tiêu những một vạn đồng cơ!

    Tôi hỏi cậu ấy, rốt cuộc là cậu ấy đi rangoài làm gì vậy. Cậu ấy lại làm như tôi đã quên chuyện gì đó, nhắc nhở tôi: "Mẹcậu muốn ăn thanh long mà."

    Sao câu chuyện lại chuyển sang hướngnày, cái gọi là, sự khoe khoang ngang ngược nhất chính là giọng điệu bình thản,hóa ra là như thế này đây.

    Từ đó về sau, chiếc BMW màu đỏ của AnLương thi thoảng lại đậu trong bóng râm trước sân ký túc xá của tôi, làm dấylên cơ man nào là bình luận và ngưỡng mộ. Nhưng cậu ấy lại không hề vì giàu cómà thay đổi. Cậu ấy vẫn xuất hiện một cách dịu dàng và hòa nhã, luôn khiêm tốn,kiệm lời mỗi khi bên tôi.

    Một hôm, khi đi qua một hiệu ảnh, nhìnthấy một tấm ảnh cưới, một nam một nữ, đứng giữa một cánh đồng hoa hướng dướngrộng lớn, bên cạnh là một chiếc xe đạp, bên dưới những đám mây trắng phía xa xalà một cối xay gió rất to. Ánh mặt trời trong suốt chiếu rọi lên người họ, khiếntất cả đều trở nên vô cùng trong sáng và thuần khiết. Tôi bỗng nhiên cảm thấyvô cùng ngưỡng mộ cô gái đó, buột miệng nói: "Cô gái đứng trong cánh đồng hoahướng dương kia thật hạnh phúc biết bao!".

    Khuôn mặt An Lương tràn ngập vẻ trìu mến,nói, tớ sẽ đưa cậu đi.

    Tôi lập tức hét ầm lên: Xin cậu, đừng cómang đống sắt BMW của cậu đến làm hỏng hết cả vẻ tinh khiết của cánh đồng hướngdương!

    Thực ra, điều mong muốn trong lòng tôiđó là, được cùng đi với Alawn, đèo nhau bằng xe đạp, vừa đi vừa hóng gió, vừagào thét vui vẻ.

    An Lương cũng không chấp nhặt với tôi, vỗvỗ vào đầu tôi, mỉm cười cho qua chuyện.

    An Lương là một chàng trai rất rất tốt.Cậu ấy không bao giờ để ý đến cá tính tùy tiện, hay nhõng nhẽo, buồn vui thấtthường của tôi. Có nhiều khi tôi thầm nghĩ, An Lương đã gần đạt đến độ hoàn mỹnhư vậy, tại sao tôi vẫn không thể thích cậu ấy.

    Còn cái tiên tiểu tử chẳng có điểm gì tốtđẹp kia, tại sao tôi lại vẫn thích cậu ấy như vậy. Tôi coi An Lương là người bạnthân mới của mình, muốn đối xử với cậu ấy như trước đây tôi đã từng đối xử vớiAlawn nhưng luôn cảm thấy lực bất tòng tâm. Dù sao chúng tôi cũng còn là trẻcon, rốt cuộc An Lương là An Lương, Alawn vẫn là Alawn. Phía sau lưng tôi có khắctên của Alawn, trên người Alawn cũng có tên của tôi. Còn An Lương lại không có.

    An Lương là một chàng trai không bao giờthể hiện tình cảm yêu, ghét, giận, hờn ra mặt cả, thế giới nội tâm của cậu ấychín chắn tới độ khiến người khác phải trông cậy. Dường như từ trước đến giờ cậuấy không có giai đoạn vô tư và ngây thơ của trẻ con, cũng không có sự lỗ mãng,bộp chộp và dùng dằng, do dự của tuổi trẻ. Biểu hiện trên khuôn mặt cậu ấy chỉcó hai loại: cười và không cười. Cậu ấy sắp xếp cuộc sống học tập một cách ngănnắp có trật tự, là một chàng trai có tất cả mọi thứ, ưu tú đến nỗi khiến tôiluôn cảm thấy cực kỳ áp lực.

    Ít nhất, tôi cũng không dám đùa với AnLương rằng: "Có cần tớ phải tìm một bác sỹ đến để khống chế căn bệnh ái tìnhcho cậu không?!"

    An Lương còn là một chàng trai rất câu nệhình thức, chỉ mặc một nhãn hiệu quần áo, chỉ cắt tóc ở một hiệu làm tóc và chỉđồng ý cho duy nhất một người thợ cắt tóc. Cậu ấy còn dùng cả bốn năm đại học đểchứng minh sự câu nệ của mình trong tình yêu. Tinh thần ấy khiến tôi phải rútlui. Bởi vì, tôi không thể yêu cậu ấy.

    Một hôm, lúc một mình đi ngang qua sânbóng rổ, tôi nhìn thấy một cậu sinh viên đang cẩn thận xếp những cây nến thànhmột hình trái tim cho bạn gái của mình. Tôi không nói gì cả, chỉ bước đi thậtnhanh. Trong đâu tôi lúc đó toàn là hình ảnh của năm thứ hai, trong ngày sinhnhật tôi, tên tiểu tử kia đã nghỉ học về nhà, bỏ ra hai tiếng để xếp những câynến thành tên của tôi. Khi những ngọn nến được thắp lên ánh sáng tỏa sáng lunglinh, ánh mắt của cậu ấy nhìn tôi cũng lunh linh sáng... Sau đó, thầy giáo đuổiđến và quát mắng, cậu ấy kéo tay tôi bỏ chạy, chúng tôi vừa chạy vừa hò hét, vừagân cổ hát suốt dọc đường. Hồi ấy, trời cao đất rộng, mây trắng mênh mang.

    Tôi vẫn còn chưa kịp nói với cậu ấy rằng,lúc đó tôi rất cảm động, vô cùng cảm động. Cũng đã có người từng xếp nến chotôi đấy. Tôi đắc ý nghĩ thầm, sống mũi cay cay. Sau này của sau này, cái tên tiểutử ấy, lại đã ở bên ai đó rồi.

    Chỉ còn lại một mình tôi trong thành phốrộng lớn này, chốc chốc lại cảm thấy thương cảm trước sự ấm áp của người khác.

    Còn có rất nhiều chuyện, tôi không dámsuy nghĩ lung tung. Tôi sợ, khi nghĩ tới, tâm tư sẽ không thể nào ổn định được,sẽ là một đống suy nghĩ mông lung, mơ hồ. Thậm chí, tất cả những người và vậtcó liên quan tới cậu ấy, mỗi lần nghĩ lại, trái tim liền đau nhói như vừa bị mộtcon thú hoang cắn một mành lớn.

    Một hôm, tôi nhận được một bức thư, làthư của cô bạn Lý Như - người ngồi cùng bàn thời trung học. Trong thư kể vắn tắtvề tình hình hiện nay của cô ấy, đã ký hợp đồng với công ty phát hành đĩa hát,đã có hai ca khúc đơn, cũng có thể coi là đã bước những bước chân đầu tiên trêncon đường sự nghiệp mà cô ấy hằng mơ ước. Phần còn lại của bức thư đều dùng đểhồi tưởng lại những kỷ niệm đẹp thời còn học chung.

    Cô ấy cũng nhắc tới Alawn, trong thư cô ấycòn khẳng định một câu chắc nịch: "Alawn chắc chắn là rất thích cậu!".

    Duyệt Duyệt quả là một cô gái tốt. Cô ấylại gần tôi, dùng bàn tay ấm áp, mềm mại của mình nắm lấy tay tôi, nói: "Đừng sợ,còn tớ rất yêu thương cậu!".

    Cảm tạ ông trời, một người gian trá nhưLạc Lạc Tô cũng được ngài ưu ái ban cho một người bạn tri kỷ chân thành, tốt bụng.

    Chớp mắt một cái, bốn năm đã trôi qua.Tôi từ một sinh viên mới nhập trường năm thứ nhất, giờ đã trở thành sinh viênnăm cuối sắp tốt nghiệp. Không còn việc hàng ngày giương đôi mắt bồng bột ngâythơ đi tìm lý tưởng, không còn tâm tư nghĩ đến chuyện tìm mọi lý do để bỏ học nữa.Đã học được việc đối nhân xử thế, đã nhìn rõ được thói đời ấm lạnh. Đối vớitôi, những từ ngữ hay câu chữ liên quan đến chuyện tình yêu mới chớm nở, nhữngrung động đầu đời... dường như chỉ là một giấc mộng từ kiếp trước, sau khi tỉnhdậy, chỉ còn lại những vệt nước mắt nhạt nhòa mà rầu rĩ.

    Thiếu nữ đã trưởng thành rồi.

    Trong suốt bốn năm học đại học, tôi cũngtừng thử hẹn hò với vài người bạn trai, nhưng cuối cùng đều thất bại. Bởi vìtrong lòng tôi, không thể chứa một mình bóng nào khác nữa rồi.

    Alawn là Đồ Đểu!

    Tôi đã từng nhận định về chuẩn mực củatình yêu: cần phải có tiếng sét ái tình, cần phải có cảm giác tim đập chân runnhư điện giật, cần phải có những hành động cử chỉ dịu dàng làm rung động contim... Alawn lại chẳng có chút biểu hiện nào như thế.

    Nhưng vì vậy mà tôi lại nhớ cậu ấy, đâucó cần lý do tại sao.

    Tôi làm giống như đã từng làm với Alawn,mỗi lộ trình tình cảm của mình, tôi đều báo cáo lại với người anh em An Lương,sau đó để cậu ấy giúp tôi phân tích, nên tiến hay lùi, nên cứu vãn hay rũ bỏ.Trước đây, bất kể một sinh vật nào, bất kể cao gầy béo thấp, chỉ cần mang giớitính đực là Alawn chỉ có một câu duy nhất: Tránh xa! An Lương lại vô cùng quântử, cậu ấy biết dùng góc nhìn của người thứ ba, bình luận một cách khách quan,phân tích một cách lý tính. Hơn nữa, cậu ấy còn luôn nghe theo ý nguyện củatôi, chỉ cần tôi cảm thấy vui vẻ.

    Cậu ấy quả thật là vĩ đại như vậy đấy.Cho dù niềm vui của tôi có được xây dựng trên nỗi buồn của cậu ấy, chỉ cần tôithích, cậu ấy đều chiều theo.

    Duyệt Duyệt đã có bạn trai rồi, là mộtanh khóa trên đã tốt nghiệp được ba năm, tướng mạo rất thanh tú, thái độ khiêmtốn, nhã nhặn, cũng có nét quân tử giống An Lương. Anh ấy đối xử với Duyệt Duyệtrất tốt, tôi cũng yên tâm rất nhiều.

    Thực ra, tôi không hề ghét An Lương,nhưng cũng không thể coi là thích cậu ấy được. So sánh một chút, tôi thích Leohơn.

    Anh chàng Leo khôi ngô tuấn tú ấy vẫn ởlại trong thành phố này. Mối quan hệ giữa tôi và anh ấy đã tốt đẹp hơn, thườngxuyên gặp gỡ nhau, người quen thì cho rằng tôi là em anh ấy, người không rõ nộitình thì chỉ lại chỉ biết rằng tôi là người tình của anh.

    Bạn gái chính thức của Leo cũng biết rõsự tồn tại của tôi, cô ấy biết theo cách tôi là em của Leo. Mặc dù tần số xuấthiện của tôi trong thế giới của Leo nhiều đến bất thường, nhưng dường như cô ấythấy tôi không hề có chút uy hiếp nào cả, vì vậy cũng chỉ mắt nhắm mắt mở, mặckệ cho đứa con gái giả danh em của Leo này xuất hiện cùng anh ấy ở khắp các buổitiệc tùng gặp mặt.

    Có lúc, tôi và bạn gái của Leo còn ởchung dưới một mái nhà, chúng tôi thậm chí còn nhìn nhau mỉm cười một cách lịchsự, điều này khiến người khác không thể không cảm khái về cách nghĩ kỳ lạ củacái người gây ra sự việc này.

    Tôi thích Leo, và cũng không hề che giấuđiều đó với anh ấy. Tôi thích đôi mắt xanh lam u buồn của anh ấy, thích mái tócxoăn màu vàng của anh ấy, thích hàng lông mi cong dày của anh ấy, thích làn datrắng ngần của anh ấy, còn cả việc anh ấy dùng giọng phổ thông đáng yêu củamình để gọi tôi là bé Lạc Lạc nữa. Nhưng tôi chưa bao giờ nói từ yêu cả.

    Leo thường hỏi tôi có yêu anh ấy không,tôi nói tôi không biết, tôi không hiểu thế nào là yêu.

    Leo liền nói anh ấy yêu tôi, thậm chíngay cả trước ngày cử hành hôn lễ với bạn gái, anh ấy còn ôm tôi trong vòngtay, nói rằng anh ấy yêu tôi.

    Anh ấy nói thích tính cách của tôi, sauđó anh giống như một người ca tụng, nói tôi trầm tĩnh, tôi không hay khóc, tôingoan ngoãn nghe lời, tôi hiểu biết nên không hay gây chuyện...

    Khi anh ấy miêu tả tính cách của tôi,tôi cảm thấy rất buồn cười, lại ấm ức.

    Bởi vì, trước khi gặp anh, tính cách củatôi đáng ra phải tương phản với những gì anh ấy nhìn thấy. Tôi hiếu động, tôihay khóc, tôi không ngoan ngoãn lại không chiu nghe lời, hơn nữa lại rất cóchính kiến, thế giới nội tâm rất phong phú... Leo cảm thấy nước mắt chỉ là mộtloại mánh khóe để gây chuyện một cách vô lý của phụ nữ. Anh ấy thích những côgái tĩnh lặng, khi lên giường thì phóng đãng, trước mặt người khác thì tỏ rangây thơ thánh thiện, sau lưng lại là một người tình lơi lả, hơn nữa, những biểuhiện đó lại phải được diễn ra một cách tự nhiên. Còn tính cách ung dung không hềlo nghĩ, vui vẻ cười đùa của tôi đã là chuyện của rất lâu rất lâu trước đây rồi.Lâu đến nỗi mỗi lần chợt nhớ lại, lại cảm thấy như là từ kiếp trước. Là bởi vìanh ấy đến rồi, Alawn rời xa rồi, vì vậy tính cách của tôi, đã hoàn toàn méo móhết cả.

    Hôn lễ của Leo, tôi cũng đến tham gia.Tôi vừa bóc vỏ tôm, vừa nhìn Leo đang ôm hôn cô dâu của anh ấy một cách thắmthiết, cũng giống như đêm hôm trước, anh ấy say mê ôm hôn tôi. Dù rằng Leo cónói với tôi, giữa anh ấy và bạn gái đã không còn tình yêu nữa rồi, việc kết hônvới cô ấy chỉ là vì lý do sinh tồn. Tôi ngoan ngoãn mỉm cười, không hề góp thêmsuy nghĩ của mình.

    Tôi cũng chẳng thể suy nghĩ gì cả.

    Leo hỏi: "Anh kết hôn rồi, em có còn ởbên anh nữa không?".

    Tôi nói anh còn cần em nữa không, anh ấyliền ôm chặt tôi trong lòng.

    Vậy là thân phận của tôi được chuyển từngười tình lên vợ nhỏ, tôi quả thật là một người con gái không biết liêm sỉ.

    Leo dắt tay cô dâu đến chỗ chúng tôichúc rượu. Tôi bỏ miếng tôm đã được bóc vỏ vào miệng, thản nhiên nâng cốc rượulên, nói câu chúc mừng cặp đôi trời sinh, chúc họ trăm năm hòa hợp, sớm sinhquý tử. Cô dâu mỉm cười nhìn tôi nở một nụ cười khinh miệt, tôi ung dung mỉm cười,cố gắng né tránh sự khiêu khích của cô dâu, làm ngơ vẻ thị uy của cô ấy.

    Khi đi qua chỗ tôi, Leo cố ý nhìn tôi mộtcái.

    "Chị dâu thật xinh đẹp." Tôi nói với Leomột cách vô tư. Không phải tôi ra vẻ cao siêu khác người, tôi nghĩ, nếu như hômnay tôi còn nồng nhiệt với Leo nữa thì quả là chẳng có chút nhân tính nào cả.Duyệt Duyệt ngồi bên cạnh hỏi tôi, cậu đã có An Lương rồi, tại sao vẫn còn quấnquýt bên Leo như vậy, hơn nữa, Leo bây giờ đã kết hôn rồi, lẽ nào cậu vẫn muốnlàm vợ bé nữa ư?

    Tôi nói mà không chút suy nghĩ, cứ làm vậyđi.

    Duyệt Duyệt kinh ngạc than thở, cậu thậtsự yêu anh như vậy sao?

    Tôi lắc đầu.

    "Có phải là cậu đang muốn trả thù Alawn?Bởi vì anh ta là anh họ của Alawn?"

    Tôi không nói gì nữa.

    Sau đó, Duyệt Duyệt nhìn tôi có dụng ý,nói một câu: "Anh trai kết hôn, sau em trai lại không tới tham dự nhỉ?".

    Ly rượu trên tay tôi liền bị đổ ra ngoài,rượu đỏ nhuộm hồng cả tấm khăn trải bàn, đỏ đến nỗi nhìn thấy mà giật mình.
  2. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 15

    Vợ bé
    Bốn năm học đại học coi như đã kết thúc,An Lương tiếp tục học cao học, tôi và Duyệt Duyệt cùng vào làm cho một công tyngoại thương. Từ chỗ là bạn học nói nói cười cười thân thiết, chúng tôi trởthành những người bạn tri kỷ, thân thiết hơn.

    Tần số hẹn hò giữa tôi vào Leo càng ngàycàng dày đặc, chúng tôi có quán bar yêu thích riêng, đôi khi, anh chàng có tínhtrẻ con Leo còn cao hứng rủ đi chơi game online, thoải mái bắn giết trong quángame. Alawn mới có bạn gái, điều này tôi được biết thông qua Leo. Anh ấy vừa điềukhiển con chuột vi tính một cách thành thạo vừa bâng quơ nói với tôi: "Đúng rồi,cậu em họ đã chuyển đến Bắc Kinh ở của anh, chính là Alawn, cậu bạn học hồi cấpba của em đó... em còn nhớ không?" Trái tim tôi nhói đau một hồi, nhưng giả vờnói còn nhớ một cách thờ ơ, sau đó liền nghe Leo nói, "Cậu bé đó cuối cùng đãcó bạn gái rồi, hôm qua đã gửi một bức ảnh của bạn gái nó cho anh, là một cô békhá xinh xắn đấy! Thằng nhóc đó mãi vẫn không chịu hẹn hò khiến dì của anh lo lắngđứng ngồi không yên, còn cứ nghĩ rằng nó có vấn đề gì nữa chứ, ha ha ha..." Sauđó, Leo tìm tấm ảnh bạn gái của Alawn mà cậu ấy vừa gửi cho tôi xem, trên mànhình máy vi tính, bên cạnh Alawn là một cô gái, trong trắng, ngọt ngào, khi cườicòn có lúm đồng tiền, hai người họ dựa vào nhau dưới gốc cây ngô đồng trong vườntrường Đại Học B, trông tình cảm như vừa mới trao nhau những lời non hẹn biển.

    "Ha ha, hay quá." Tôi cười.

    Buổi tối, Leo rủ tôi đi chơi, tôi lần đầutiên đã từ chối. Tôi nói công ty còn nhiều việc phải xử lý. Sau đó, tôi trangđiểm thật đậm, ngồi xe đi đến phía ngoại ô yên tĩnh nhất của thành phố, tìm mộtquán rượu nhỏ, bụng rỗng, uống đến say mèm.

    Nôn rồi lại uống, uống hết rồi lại nôn.

    Trên sân khấu có một ca sĩ có mái tócdài, yêu kiều, gợi tình nhưng không xinh đẹp đang hát góp vui. Giọng hát trầmtrầm khàn khàn, hát những bài tiếng Anh xưa cũ mang phong cách u buồn. Tiếnghát rất yếu ớt, lời ca lại sâu sắc. Cô ấy hát rằng:
    "..Are you stillmine, I need your love...".

    Đưa tay xoa mặt một hồi, mới phát hiệnra khuôn mặt mình giàn giụa nước mắt.

    Tôi cảm thấy phản cảm bởi sự yếu đuối mộtcách khó hiểu của mình, nhưng bướng bỉnh không chịu suy nghĩ kỹ xem lý do tạisao. Chỉ hằn học tưới đẫm bản thân mình, hết ngụm này đến ngụm khác thứ rượutây nồng nặc không pha thêm một chút nước nào ấy.

    Chốc chốc lại có nhân viên phục vụ đếnđưa một mảnh giấy, bên trên hỏi những câu khiến người ta ghê rợn hãi hùng. Còncó những người bạo gan hơn, đến thẳng trước mặt tôi.

    Tôi đều nở một nụ cười rất tươi, nói rằng,xin lỗi, tôi đang đợi bạn.

    Đúng vậy, tôi luôn đang đợi bạn, xungquang tôi có biết bao nhiêu chàng trai đủ mọi tầng lớp, nhưng trong sâu thămtâm hồn tôi, trước sau chỉ có duy nhất một người. Hơn nữa, tôi kiên quyết chờ đợi,kiên quyết đợi cậu ấy quay về.

    "Em yêu, em đang đau khổ gì vậy? Thậtkhiến người khác đau lòng!" Một giọng nói vang lên, tôi ngẩng đầu, liền nhìn thấymột khuôn mặt thanh tú, mái tóc cắt ngắn, đeo một sợi dây chuyền có gắn hình đầulâu, anh ta nâng cốc của mình lên, chủ động chạm cốc với tôi. Những người đếnquán bar uống rượu giải sầu đều có những nỗi niềm riêng của mình, chúng tôi đềuđã mệt mỏi đến nỗi không còn để ý tới những thứ khác, chỉ một cái chạm ly khekhẽ, một ánh mắt quan tâm ấm áp là có đủ lý do để cùng nhau uống cạn.

    Khuôn mặt trẻ trung ấy có chút gì đóthương xót thật lòng, vuốt ve khuôn mặt của tôi, dịu dàng nói, "Xem em kìa, phấnson nhòe nhoẹt hết cả rồi, trông thật giống với một cô bé lang thang đángthương".

    Tôi không nói một lời nào, chăm chú nhìnngười đàn ông lạ mặt, nhưng mỗi lần anh ta chạm cốc với tôi, tôi liền ừng ực uốngmột hơi cạn ly. Cuối cùng, anh ta ôm tôi vào lòng, tôi cũng chẳng còn chút sứclực nào mà giãy giụa nữa.

    Khi An Lương tìm thấy tôi, tôi đang cùngngười đàn ông lạ mặt kia trao nhau những nụ hôn cuồng nhiệt, chúng tôi đangtrong một tư thế rất nóng bỏng trên sô pha, tay của anh ta thậm chí còn luồnsâu vào trong cổ áo của tôi. Tôi đang trong tư thế nửa đầy ra nửa sán lại gầnthì nhìn thấy đôi mắt đỏ rực những tia máu của An Lương.

    Chỉ bằng một động tác dứt khoát, cậu ấylôi phắt cô gái đang say mềm là tôi dậy, đạp một cái thật mạnh vào người đànông kia, nghiến răng nói: "Cút ngay cho tao".

    Sau đó, người đàn ông kia vội vã bỏ đi.Trong cơn thịnh nộ, An Lương chắc chắn không để ý đến cái cổ trơn nhẵn bằng phẳngcủa anh ta - đó là điều đầu tiên tôi chú ý tới, người đó không có yết hầu, anhta, cần phải nói là cô ta, là một T.
    (Viết tắt củaTomboy hoặc Transgender (Transsexual) nói về những người mang giới tính nữnhưng có xu hướng tự coi mình là đàn ông (khác với lesbian))

    Rất nhiều năm sau này, khi tôi nhớ lại cảnhtượng đêm hôm ấy, cảm thấy vô cùng cảm kích tấm lòng của An Lương. Nếu không phảilà cậu ấy hỏi Duyệt Duyệt về hành tung của tôi, kịp thời cứu tôi thoát khỏinhân vật T thanh tú kia, có thể lần đầu tiên của tôi đã bị cống nạp cho nhân vậtT trẻ trung kia mất rồi.

    Đương nhiên, những điều đó An Lương lạikhông hề biết, những điều cậu ấy nhìn thấy chỉ là tôi đã làm những chuyện đồitrụy với đàn ông trong quán rượu.

    Trong con mắt lờ đờ vì say rượu, lần đầutiên, tôi nhìn thấy khuôn mặt giận dữ của một người vốn ôn tồn nho nhã như AnLương. Trái tim trăm nghìn lỗ hổng của tôi có chút run rẩy. Tôi đang đoán xemtiếp sau đó, cậu ấy sẽ làm gì với một người đang đứng không vững như tôi, liệucậu ấy có tát cho tôi vài cái không. Trong lòng tôi vẫn còn có chút lo sợ, tôinhớ đến việc lần đầu tiên ra ngoài thuê phòng nghỉ với bạn trai, tôi đã bịAlawn mắng là không biết xấu hổ, nhớ lại lúc đó, Alawn đã hằn học nói với tôi rằng:"Cậu làm tớ thất vọng quá...".

    Nhưng cậu ấy không đánh tôi, cậu ấy thậmchí không nói một lời nào cả. Khi cậu ấy quay mặt lại nhìn tôi, đôi mắt đã hồiphục lại nét ôn hòa vốn có, rồi cậu ấy cởi áo khoác ngoài ra, quấn nó quanh ngườitôi, thận trọng bế bổng tôi lên bằng cả hai tay.

    Sau khi bước ra khỏi quán rượu, cậu ấyđưa tôi vào trong chiếc BMW của mình, sau đó tôi đã ngủ thiếp đi trong bầukhông khí ấm áp và mùi nước hoa Eau de Cologne.

    Ngày hôm sau, tôi giả vờ như ngây dại,không còn nhớ chút gì cả, tôi hỏi An Lương xem tối qua khi trở về, tôi có nóicâu gì không. Cậu ấy liếc nhìn tôi một cái, nói tôi uống say rồi, toàn nói nhữnglời mơ hồ. Tôi không can tâm, tiếp tục truy hỏi. An Lương nói: "Cậu nói ;cơ thểem, đã gìn giữ suốt hai mươi mốt năm là vì anh’." Sau đó, mặt tôi đỏ lựng lên,cũng may mà An Lương không dò hỏi kỹ xem là gìn giữ cho ai. Chuyện này đã trôiqua như vậy.

    Mối quan hệ của tôi và An Lương cứ bìnhthản giậm chân tại chỗ như vậy. Duyệt Duyệt thường xuyên trách mắng tôi, nóitôi đối xử tàn nhẫn với An Lương, bởi vì tôi chưa từng coi cậu ấy là người yêu,còn cậu ấy trước sau luôn giữ mình như vàng ngọc là vì tôi. Tôi cũng rất muốn đốixử với An Lương nhân từ hơn một chút, vì vậy, tôi đã dọn tới sống chung vớiLeo.

    Leo thuê cho chúng tôi một căn hộ, trongđó có đồ dùng nhà bếp kiểu Âu tinh xảo, hoàn chỉnh nhưng tôi chưa hề nấu ăn.Tôi cảm thấy nấu ăn cho đàn ông là nghĩa vụ ngọt ngào của người làm vợ, tôikhông phải là vợ của anh ấy, tôi chỉ là người thứ ba.

    Đối với tôi, Leo có thân phận quan trọngbiết bao. Anh ấy là thầy dạy tôi biết trang điểm sao cho tinh tế mà độc đáo, biếtsuy nghĩ một cách thấu đáo, dạy tôi đi lại một cách nho nhã, dịudàng, dạy tôi ăn nói lịch lãm, đúng chỗ, dạy tôi cách liếc mắt đưa tình lả lơi,dạy tôi từ bỏ món nước chanh để thư thái uống rượu, dạy tôi những bước đầu tiêntừ chỗ đang dò dẫm tìm đường đến khi tự tin bước chân vào xã hội.

    Anh ấy là ước mơ của tôi, người đàn ônglãng mạn ân cần này, anh ấy không thể lấy tôi, vì vậy cũng không miễn cưỡng éptôi phải bị tiêm nhiễm những khói lửa của nhân gian, không để tôi phải khommình phục vụ đàn ông. Nhà bếp và tủ lạnh của chúng tôi chỉ dùng để lưu trữ rượutây và rượu vang. Chọn một đêm với lý do đi công tác, Leo lại có thể thắp nến,bật ngọn đèn nhỏ, cùng tôi ngồi lặng lẽ nhâm nhi ly rượu, thưởng thức cuộc sống,thưởng thức phong vân tình trường, thưởng thức nhân tình thế thái.

    Anh ấy là tình nhân của tôi. Chúng tôitrao nhau những nụ hôn cuồng nhiệt, vuốt ve lẫn nhau, cũng ngâm nga quên mình,cũng từng an ủi vỗ về cho nhau. Dù rằng anh ấy không phải là cậu ấy, còn tôicũng sớm đã không phải là tôi của ngày xưa rồi.

    Tôi dường như là nhân vật thứ ba ưu túnhất trên thế giới, tôi không bao giờ kiểm tra điện thoại di động của Leo, vớinhững hàng động giấu đầu hở cuối của Leo, tôi cũng có thể không nghe, khôngnói, không bao giờ chủ động khiêu khích cãi lộn, không ích kỷ, không đố kị cũngnhư không nghi ngờ. Hai chúng tôi luôn thẳng thắn với nhau như đôi mắt của anh ấy,không cần thiết phải khách sáo giả tạo, không nghi kị lừa dối lẫn nhau. Thái độcủa tôi luôn khiến Leo vừa thích thú lại vừa rầu rĩ, anh ấy thậm chí còn hy vọngtôi có một chút ghen tị thường tình như những người phụ nữ khác để chứng minhtrong lòng tôi có anh ấy. Với tôi, không thể không nói rằng Leo chính là ngườiđã hướng dẫn tôi thoát xác thành bướm. Tôi vừa không đếm xỉa đến mối quan hệ vớiLeo, lại vừa vô cùng cảm kích với sự dạy bảo của anh ấy.

    Nhưng đối với Leo, tôi dần dần đã mất đisự hấp dẫn.

    Lại đến đầu xuân của một năm mới, cả thếgiới vừa được gội rửa bởi những cơn mưa nhỏ, ngay cả ánh nắng ban mai lọt vàotrong phòng cũng mơn mởn xanh non.

    Tôi vùi đầu trong ô chăn, phả hơi thở vềphía giữa eo của Leo, chỗ đó của anh ấy đặc biệt nhạy cảm, chỉ cần chạm vào đólà anh ấy sẽ cảm thấy rất buồn và ngứa ngáy.

    Leo choàng tay kéo tôi lại, lật người nằmđè lên tôi, dùng mũi cọ cọ vào mũi tôi, cười một cách xảo quyệt "Em không sợanh sẽ ăn thịt em sao?".

    "Anh không dám." Tôi lẳng lơ khiêukhích. Tôi mê khóe môi hơi nhếch lên của anh ấy, mê giọng nói khàn khàn của anhlúc sáng sớm. Né tránh bàn tay đang xâm phạm cơ thể mình của anh ấy, tôi nói mộtcách vô tội: "Bên ngoài trời mưa rồi, có thể không đi được không?".

    "Cô ấy một mình đến thành phố này tìmanh, ngoài anh ra thành phố này hoàn toàn xa lạ đối với cô ấy, em nói xem anhcó thể không đi đón cô ấy được không?" Leo dịu dàng nói, ngón tay vẫn đang dò dẫmtrong làn áo ngủ của tôi, nhẹ nhàng mơn man như đang chơi đàn.

    Leo yêu quý của tôi vẫn là người quantâm, ân cần với phụ nữ như vậy đấy.

    Tôi đẩy tay anh ấy ra, đúng lúc đó, điệnthoại di động của Leo rung mạnh phía dưới gối, trái tim tôi cũng đang tan vỡ,tan vỡ theo từng nhịp rung của nó...

    "Đã lên máy bay rồi ư? Hử? Emyêu." Leo nói với người phụ nữ trong điện thoại với cùng một giọng nói ấmáp dịu dàng như vậy, thậm chí còn không thèm thay đổi một chút cho khác với điệubộ khi nói với tôi, cứ thẳng thắn xoay chuyển như thế, đem chút hấp dẫn đó dànhtặng cho người con gái trong điện thoại.

    Tôi lật người, cưỡi lên người anh ấy,cúi đầu gặm nhấm vùng cổ trơn bóng trắng ngần của Leo như một chú kiến nhỏ, tôiđã học được cách làm thế nào để chọc ghẹo đàn ông. Còn Leo, anh chỉ cần gạt nhẹmột cái là có thể dẹp tôi sang một bên, vẫn nói vào điện thoại như không có ảnhhưởng gì: "Đồ ăn sáng trên máy bay tệ lắm, em đừng ăn nhé, bữa sáng cứ để anhlo, sau hai giờ đồng hồ em sẽ được toại nguyện. Phải ngoan nhé, được rồi, ừm,hôn em..." Sau đó, anh ấy dí môi vào điện thoại, phát ra những tiếng hôn rõràng.

    Cuối cùng cuộc điện thoại cũng đã kết thúc.

    Tôi chăm chú nhìn vào mắt của Leo, cố gắngtìm trong ánh mắt đó một chút áy náy, nhưng nào có chút gì. Leo cười nhẹ vớitôi, véo má tôi nói: "Sao, lại ghen cơ à? Chẳng phải hôm qua em còn giúp anh chọnquà tặng cho vợ anh hay sao? Cô bé Lạc Lạc biết điều đâu rồi? Hử?".

    "Nhưng cô ấy không phải là vợ của anh."Tôi nhắc nhở anh ấy.

    Đúng vậy, hôm qua tôi còn hớn ha hớn hởđi cùng với Leo để chọn quà tặng cho vợ anh ấy, còn giúp anh ấy phân tích mộtcách nghiêm túc xem nên chọn loại quà tặng nào để vợ anh ấy cảm thấy vui vẻ.Đôi lúc, Leo còn rất cảm động anh ấy thường ôm chặt lấy tôi, nói rằng cô bé LạcLạc, sao em lại tốt như vậy, nếu một ngày nào đó, em rời xa anh, anh sẽ phảilàm thế nào?

    Nhưng tôi vẫn còn chưa rời xa cơ mà, bâygiờ lại có một cô gái đang trên máy bay, chỉ vì một câu nói đầy sức hấp dẫn củaLeo "anh nhớ em quá" đã vội vàng bất chấp tất cả để bay đến đây. "Cô gái hômnay đến đây, cô ấy có biết em không?" Tôi hỏi.

    Leo véo nhẹ vào mũi tôi, nói sao có thểđể cô ấy biết được. Anh ấy mãi mãi sở hữu nụ cười mê hoặc như ánh nắng chiều rọikhắp mặt đất này, lo gì những khi phải đối mặt với nghi vấn và đối chất của phụnữ.

    "Nhưng em lại biết cô ấy."

    Leo không nói gì cả, chỉ nâng bàn taytôi lên, đặt lên đó nụ hôn thắm thiết.

    "Anh quen cô ấy như thế nào" Kìm nénmãi, cuối cùng tôi vẫn hỏi câu đó.

    "Qua mạng." Leo vẫn tiếp tục nụ hôn củaanh ấy.

    "Em yêu, anh rất hy vọng em sẽ nói rằngcô ấy là người thân của em."

    Sau đó, Leo bắt đầu thể hiện chính sáchlôi kéo sở trường nhất của anh ấy, "Em là cô bé Lạc Lạc mà, em là người biết điềunhất mà." Leo nâng cằm tôi lên, nói "Nào, hãy thể hiện một cử chỉ chăm sóc đichứ."

    Cử chỉ chăm sóc? Sau đó, tôi tặng anh ấymột nụ cười tươi rói rạng rỡ, lộ rõ cả hàm răng nhỏ trắng tinh, Leo yêu quý,đây là cử chỉ chăm sóc mà anh muốn ư?

    Leo rất hài lòng với biểu hiện của tôi.Anh ấy nói, anh ấy rất tâm đắc với tôi, dù tuổi đời còn trẻ nhưng lại có tấmlòng độ lượng. Sau đó, ánh mắt anh ấy bắt đầu phát ra những tia nhìn đầy dục vọng.Tôi chủ động hướng đôi môi của mình lên chờ đợi. Khi Leo cúi đầu xuống, dùngrăng cởi lớp áo ngủ của tôi, tôi đã khóe léo đẩy anh ấy. Ánh mắt của Leo hiệnrõ vẻ thất vọng khi nhu cầu dục vọng không được đáp ứng.

    Tôi làm tình nhân của Leo ba năm, nhưngtrong ba năm ấy, Leo chưa một lần nào có được thân thể tôi. Anh ấy là một ngườiđàn ông không thích cưỡng ép phụ nữ, anh ấy nói rằng sẽ đợi đến ngày tôi chủ độnghiến thân cho anh ấy.

    Nhưng ngày đó vẫn còn chưa tới, đã có mộtcô gái khác vội vội vàng vàng hiến thân rồi.

    Anh ấy nói rằng chính bởi vì tôi khôngthỏa mãn anh ấy, nên anh ấy mới đi tìm cô gái khác để thay thế. Một lý do kín kẽbiết bao!

    Sau đó, anh ấy khẽ hôn lên trán tôi, vỗvỗ vào má tôi thể hiện sự sủng ái.

    Anh ấy bước vào phòng vệ sinh, bên trongvọng ra tiếng nước chảy cùng với tiếng huýt sáo sảng khoái của Leo.

    Tôi bước chân trần xuống giường, giúpLeo chuẩn bị áo sơ mi đã được giặt sạch, là phẳng. Tôi vẫn rất thích ngắm nhìncơ thể cao lớn mạnh mẽ của anh ấy khi mặc áo sơ mi trắng. Khe khẽ xịt một chútnước hoa, tôi đặt chiếc áo sơ mi đã được gấp cẩn thận xuống. Khi đi đến trướcgương, nhìn thấy xương quai xanh của mình bỗng nhô lên, không biết từ bao giờ,tôi đã trở nên gầy rộc như vậy.

    Có lẽ đêm qua đã không ngon giấc, quầngmắt hiện lên rất rõ. Duyệt Duyệt nói, nếu tôi cứ tiếp tục gầy đi như vậy sẽ chếtdần chết mòn mất. Tôi sờ lên chiếc xương quai xanh của mình, Leo cho rằng xươngquai xanh của tôi rất hấp dẫn. Lúc còn nhỏ, tôi thường ngưỡng mộ những cô gáicó chiếc xương quai xanh xinh đẹp, tôi cảm thấy họ rất hấp dẫn. Lúc đó, Alawnthường nhìn vào cổ tôi, lắc đầu nói tôi không thể nào như họ được. Theo cáchnói của Alawn, có nghĩa là: "Ngực, mông, xương quai xanh, cậu chẳng có cái gì cả,rốt cuộc không biết có phải là phụ nữ không". Nghĩ lại những lời nói lúc nhỏ,tôi nói đợi đến lúc ngực tôi đầy lên, mông tôi mẩy lên, cậu sẽ phải ân hận...Nghĩ đến lại buồn cười, cười xong lại thấy vô cùng thê lương. Không biết là lưuluyến thời niên thiếu thanh xuân hay là lưu luyến người của cái thuở tươi trẻ ấy.

    Còn hôm nay, cô gái đến từ phương xa ấy,tôi cũng không buồn hỏi Leo xem anh ấy dự định sắp đặt cho cô ấy địa vị như thếnào, trên tôi hay là dưới tôi nữa.

    Tôi thậm chí còn cao hứng phát huy trítưởng tượng phong phú của mình: anh ấy và cô ấy sẽ cùng nhau nghỉ ở khách sạnnao? Liệu có ân ái cuồng nhiệt trên chiếc giường trải ga trắng tinh không?

    Tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh đã dừnglại, tôi vội vàng chui vào trong chăn giả vờ đang ngủ.

    Leo bước ra ngoài, bắt đầu mặc bộ quầnáo mà tôi đã chuẩn bị sẵn. Anh ấy đã quen với việc đó một cách tự nhiên. Anh ấydường như cảm thấy rằng, quần áo luôn tự động được thay giặt sạch sẽ, sắp xếp gọngàng trong tủ để chờ được anh ấy sử dụng.

    Trước khi đi, anh ấy gọi tôi vài ba câu,thấy tôi không phản ứng gì, Leo bèn dụi dụi vài cái vào mớ tóc xoăn ngắn củatôi, sau đó vang lên tiếng đóng cửa.

    Bấy giờ tôi mới ngồi dậy, ngây người ranhìn căn phòng ngủ còn phảng phất hương thơm của mùi sữa tắm.

    Điều tôi quan tâm lo lắng duy nhất lúc bấygiờ là Leo lấy đâu ra thời gian và sức lực để có thể xoay vòng giữa ba người phụnữ như vậy.

    Gần ba tháng sống chung với Leo trongcăn hộ này, thời gian đã lâu đến độ khiến Leo có thể để vài bộ quần áo ở đây.Quần áo mặc đi chơi cũng có, trang phục công sở cũng có. Còn có cả chiếc áo sơmi trắng năm đó bị rơi mất khuy, phải dùng khuy của tôi để đơm vào, đã có chútvết tích bị ố vàng. Đã rất lâu rồi, Leo không mặc chiếc áo ấy, tôi lại thườngxuyên lôi nó ra, đặt lên tầng cao nhất của tủ quần áo hy vọng chủ nhân của nóchiếu cố lại. Nhưng Leo nói, nó đã cũ quá rồi.

    Thu qua xuân tới, mới cũ luân phiên làchuyện thường tình.

    Giờ đây, chiếc áo sơ mi trắng đó đang nằmtrong góc sâu nhất của tủ quần áo. Tôi lại lôi nó ra, tỉ mỉ là lượt cẩn thận,mân mê chiếc khuy bằng gỗ đính trên đó, thẫn thờ. Tự cảm thấy mình giống nhưchiếc khuy áo này, kiểu cách đã cũ, không còn là chính mình.

    Bỗng nhiên, chiếc khuy áo trong tay bịtuột chỉ, chiếc khuy áo do chính tay tôi đơm năm đó đã rơi xuống đất, lăn vàotrong gầm giường. Tôi bò vào trong đó tìm kiếm hồi lâu mới tìm lại được nó.

    Nghĩ rằng khuy áo cũng giống như người vậy,rốt cuộc cũng kho6ng phải là người vợ đầu. Khi thời gian thế thân đã kết thúc,cần phả ra đi, dù cố níu kéo cũng chẳng được.

    Tôi cẩn thận là chiếc áo sơ mi tới độkhông thể tìm thấy một vết nhăn nào, treo nó lên chỗ bắt mắt nhất trong tủ quầnáo, còn chỗ thiếu chiếc khuy ấy, lại hiện lên một nút chỉ thắt thô lỗ. Tôi tưởngra bộ dạng ngốc nghếch của mình năm mươi tám tuổi ấy, vụng về nhưng chuyên tâmmà khâu vá. Tôi còn nhớ rất rõ hồi ấy, khi ngồi khâu cúc áo bên cạnh Leo, tráitim của tôi đã đập rộn rã như thế nào, từng nhịp từng nhịp, vừa mạnh mẽ lại vừaloạn xạ.

    Rốt cuộc cũng bật cười thành tiếng.

    Tôi rời khỏi căn hộ mà Leo thuê cho tôi.Toàn bộ trang sức trân châu mã não, vàng bạc vòng xuyến mà Leo tặng cho tôi,tôi đều không mang theo thứ gì, ngoại trừ chiếc khuy bằng gỗ mà năm xưa tôi đãcắt từ áo của mình ra để khâu lên áo sơ mi cho Leo. Tôi nắm chặt chiếc khuy đótrong lòng bàn tay, không muốn nó lưu lại nơi hoang đường rối rắm này.

    Trên đường về nhà, tôi đưa tất cả các sốđiện thoại của Leo có trong điện thoại di động vào danh sách đen, nói nhỏ vớilòng mình rằng: "Tạm biệt, chàng kỵ sĩ mắt xanh của em!".

    Ánh mặt trời bỗng trở nên nhợt nhạt, tôinheo mắt lại, cảm nhận mặt trời mới mẻ của mùa xuân năm nay.

    Bỗng nhiên nhận được điện thoại của AnLương, An Lương nói, Lạc Lạc Tô, tối nay cùng nhau ăn cơm nhé.

    Tôi nói, được thôi.

    Tắt điện thoại đi, dù rằng ánh mặt trờivẫn dịu dàng như vậy, cũng không ngăn được những giọt nước mắt đang lăn dàitrên khuôn mặt tôi.

    Tình yêu không phải là thứ duy nhấttrong thời thanh xuân, nhưng sau khi xa anh rồi, tôi cũng không còn vô tư thưởngthức kẹo mềm vị chanh nữa. Đã biết cuộc sống vốn buồn tẻ không chút ý vị như thếnày, vậy những người đàn ông khác bước vào phòng tôi rồi lại bước ra có ý nghĩagì đối với tôi đây?

    Điều đáng sợ nhất là, tôi thậm chí khôngthỏa mãn với việc "không hẹn mà gặp" với anh, mà lại cố chấp để chờ đợi việc"quay lại vì tôi" của anh.

    Mặc xác cái thời thanh xuân thối nát, mặcxác thứ tình yêu xa xỉ!

    Tôi loạng choạng bước đi, tôi làm vợ bécủa người ta, tôi đi hẹn hò với người khác.

    Nhưng...

    Đồ Đểu, em vẫn còn, vẫn còn, vẫn còn rấtnhớ anh!

    Em đã mang tên anh ở sau lưng, có xóa đượckhông?
  3. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 16

    Buổi họp lớp
    Mùa xuân của năm hai mươi hai tuổi ấy,đã xảy ra không ít chuyện.

    Chuyện thứ nhất, chính là Duyệt Duyệt đãcó thai rồi, chàng kỵ sĩ của cô ấy đã nhân cơ hội đó cầu hôn với Duyệt Duyêt.Duyệt Duyệt mặc dù không muốn bị trói buộc vào chuyện gia đình sớm như vậy,nhưng không thể cưỡng lại sự nhõng nhẽo quấy rầy của em bé và bố của nó, đànhvác bụng bầu tiến vào lễ đường để cử hành hôn lễ. Đêm tân hôn của Duyệt Duyệt,cô ấy cùng tôi ngồi ôn lại những chuyện thú vị đã qua của thời sinh viên. Cô ấynói rằng, lần đầu tiên nhìn thấy tôi là lúc tôi đang nói chuyện một mình với bồnhoa, cô ấy đã cảm thấy tôi là một người kỳ lạ. Tôi nói với cô ấy rằng, lần đầutiên tôi nhìn thấy cô ấy đã thề rằng không thể chơi với con người này, vì tôikhông thích chơi với cô gái nào xinh đẹp hơn tôi. Tôi lại nói, lần đầu tiênchúng tôi đặt nền móng cho tình bạn thân là khi cùng nhau bỏ học tiết học đầu củagiờ học buổi chiều, sau đó, cô ấy còn hồi tưởng về thời tiết khi ấynóng bức như thế nào… Mặc dù đã là một bà bầu nhưng Duyệt Duyệtvẫn hoạt bát nhanh nhẹn như bốn năm về trước, như khi tôi mới quen côấy, mỗi lần kể đến đoạn gì đó kích thích, cô ấy còn hứng chí vỗđùi, dùng đầu lưỡi liếm liếm mép rồi lại kể tiếp. Đến hai giờsáng, chồng của Duyệt Duyệt đến yêu cầu tôi trả lại cô dâu để vềđộng phòng, tôi và Duyệt Duyệt mới ôm nhau cùng cười, rồi lại gụclên vai nhau thút thít khóc. Khi tôi cầm tay Duyệt Duyệt trao cho chồngcô ấy, trái tim tôi vô cùng trống rỗng, cảm thấy chỉ cần tôi buông tayra, những thứ tôi từ biệt, cũng giống như khi tôi từ biệt tuổi thanhxuân, sẽ không bao giờ lấy lại được nữa. Nhưng Duyệt Duyệt lại đangcười, cô ấy nhìn chồng cười một cách vô tư. Vậy là tôi đã phấn chấntrở lại, mừng vì người bạn tốt của mình đã tìm được một hướng đimới.

    Chuyện thứ hai, sau khi An Lương biếtrằng mấy con cá vàng cậu ấy tặng tôi đã chết, tôi đã rất đau lòng,bèn tặng tôi hai con rùa Ba Tư, nói rằng giống rùa này có thể chịuđựng được điều kiện khắc nghiệt. Tôi nuôi chúng trong một bình thủytinh trong suốt, hàng ngày ngắm nhìn chúng lười biếng bò qua bò lạimột cách chậm chạp, từ từ thò chân rụt cổ, tham lam ăn mồi, trôngrất ngộ nghĩnh. Tôi rất thích chúng.

    Chuyện thứ ba, chính là tôi đã gặplại Alawn rồi. Ngay từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy Alawn, tôi đãphải cố gắng hết sức mới có thể kiềm chế bản thân không chạy ngayđến để hỏi cậu ấy rằng "Cậu biết là tớ đang đợi câu, đúng không?".

    Tôi chưa từng nói với bất kì ai,nhưng ông trời biết, tôi nhớ Alawn biết bao. Một người ngây ngô ngu muộinhư tôi đã dồn hết toàn hy vọng lên người anh họ của Alawn, coi anh ấylà cây cầu nhảy, tự nguyện làm người tình, làm vợ bé của anh ấychỉ để có thể được gặp Alawn. Nhưng ông trời đã không chiều lòngngười.

    Sau này, tôi mới hiểu ra rằng,trước đây, không cần cây cầu nhảy nào, tôi vẫn có thể tùy ý đượcnhìn thấy cậu ấy là bởi vì cậu ấy tự nguyện ở bên tôi; còn cho dùtôi có gần gũi với người thân của cậu ấy bao nhiêu đi nữa nhưng vẫnkhông thể gặp được cậu ấy là bởi vì cậu ấy không muốn xuất hiện.

    Bốn năm xa cách, khi tôi cuối cùngđã nhận ra và thừa nhận sự thật đó, sau khi tôi đã rũ bỏ cây cầunhảy rồi, đồng thời khi tôi đã nghĩ rằng sẽ không thể nào gặp lạiAlawn được nữa, cậu ấy lại xuất hiện trước mắt tôi.Tôi không thể khôngcảm khái rằng ông trời quả nhiên không để cuộc sống của một ngườitrở nên quá bình lặng, bèn chốc chốc lại nổi giận công kích ngườita, thêm vào một chút dông tố, rồi lại rắc vào một ít gió mưa.

    Bối cảnh để gặp lại Alawn đơn giảnđến mức rất đời thường, đó là trong dịp họp mặt bạn học cũ thờitrung học. Khi lớp trưởng của lớp cấp ba thông báo với tôi về buổihọp lớp, tôi cảm thấy rất nhạt nhẽo vô vị. Địa điểm họp mặt đượcbố trí ở một khu nghỉ dưỡng trên đỉnh núi. Để tìm lại hứng thú củacuộc sống thời học sinh, mọi người quyết định sẽ đi bộ leo núi lênđến đỉnh, nghỉ ở đó một đêm, sau đó mới quay về.

    Tôi biết Alawn nhất định sẽ khôngđến, bởi vì trong những lần họp lớp hồi tiểu học và trung học cơsở, cậu ấy đều lấy những lý do rất vụng về để vắng mặt. Trướcđây, tôi chỉ chơi thân với Alawn, cậu ấy không đi, nhất định tôi sẽ cảmthấy chẳng vui vẻ gì. Nhưng An Lương lại muốn đi, bởi vì, phần lớnbọn con trai lớp tôi đều là chiến hữu của cậu ấy, tình bạn nảy sinhsau những trận đánh lộn. Lớp trưởng nói, rất hoan nghênh sự có mặtcủa An Lương. Có An Lương cùng đi, tôi mới lấy lại được một chút hứngkhởi.

    Đường đến nơi tập trung có mộtđoạn bị tắc, khi tôi và An Lương đến được địa điểm dưới chân núi,mọi người đều đã đến đông đủ cả.

    Danh tiếng của An Lương thời cònhọc trung học cũng không nhỏ, bản thân cậu ấy cũng có ảnh hưởng tolớn của riêng mình. Vì vậy, mặc dù là buổi họp mặt của lớp khác,nhưng khi An Lương đứng dựa vào chiếc BMW của mình cất tiếng chào mọingười, ai nấy đều không coi cậu ấy là người lạ, đều không bài xíchcậu ấy. Không cần qua màn tự giới thiệu bản thân, An Lương đã có thểnhanh chóng hòa nhập với mọi người một cách vui vẻ. Ngược lại, tôi lạicó phần mất tự nhiên hơn.

    Thoạt nhìn, tôi đã nhận ra Lý Nhưngay. Cô ấy đã thay đổi rất nhiều, cách ăn mặc, trang điểm đều rấtthời trang. Thấy tôi đến, cô ấy nhiệt tình chạy tới nắm tay tôi, tôicũng rất vui mừng, tôi hỏi cô ấy cảm thấy thế nào khi được làm ngôisao, Lý Như sảng khoái vỗ vỗ vào vai tôi và nói, đừng có châm biếmcô ấy nữa. Sau đó, chúng tôi cùng cười vang, nụ cười vui vẻ mà khôngcần kiêng dè gì.

    Bởi vì chúng tôi đã cùng nhau lớnlên, cùng nhau cảm nhận sự trong sáng và ướt át của thời thanh xuân.Thứ tình cảm thân thiết nồng nhiệt đó, cho dù bao nhiêu năm không gặplại, cho dù gặp lại ở bất kỳ nơi nào, đều không thể thay đổi được.

    Lúc đó, một giọng nói quen thuộcđủ làm đau màng nhĩ của tôi vang lên: "Thế này có được coi là đemngười nhà đi theo không?" Chính là Alawn.

    Cậu ấy đang ngồi trong đám bạn trên bậc thềm,vì vậy, ban nãy tôi không nhìn thấy. Lúc này, cậu ấy đột nhiên xuấthiện như từ trên trời rớt xuống, trong niềm hân hoan tôi lại có chútlo lắng, không biết làm thế nào.

    Đã nhiều năm trôi qua như vậy, từ chờ đợi đếnthất vọng, rồi lại đến tuyệt vọng, đến chuẩn bị lãng quên. Tôi chorằng, trái tim tôi đã như dòng nước bị chặn lại, như dòng nước chết,dòng nước đóng băng mà chết, không thể gợn được một cơn sóng nhỏnào nữa. Tôi nghĩ rằng, tôi đã có thể điềm tĩnh như trúc, kiên địnhnhư tùng, nhưng khi Alawn đến, trước mặt Alawn, tôi chỉ là một ngọn cỏnhỏ nhoi, thậm chí không cần gió thổi tới, đã tự lắc lư không ngừngrồi.

    Bốn năm không gặp, cậu ấy đã cao thêm mộtchút, trở nên rắn rỏi hơn xưa, cũng không còn đen như hồi còn nhỏnữa. Vẫn đôi mắt sáng long lanh ấy, nay phát ra những tia nhìn trítuệ chỉ có ở người đàn ông trưởng thành. Áo khoác da màu nâu nhạtvà chiếc quần bò càng khiến cậu ấy càng thêm từng trải. Vẫn máitóc ngắn, chỉ có điều đã thay màu hung vàng ngày xưa bằng màu đenthẫm, cũng không còn đội chiếc mũ lưỡi trai là vật bất li thân từngày xưa nữa. Đôi mắt sâu thẳm của cậu ấy không còn ánh lên những tiavui vẻ giản đơn như hồi nhỏ, động tác khoa chân múa tay cũng không cònlỗ mãng cộc cằn như thời niên thiếu, hoàn toàn thể hiện được nétđường hoàng và sự chín chắn của người đàn ông trưởng thành. Cậu ấycũng đã biết hút thuốc, hai ngón tay kẹp điếu thuốc đưa lên môi rít mộthơi đến hết nửa điếu một cách lão luyện. Thứ duy nhất không thể thay đổi, đó làđôi môi của câu ấy, dày dặn mà gợi cảm, khóe môi hơi xếch lên, giống như cườimà lại không phải đang cười. Tôi nhớ lại nụ hôn đầu của năm năm về trước, nhớ lạinụ hôn đê mê cùng đôi môi ấy trong đêm Noel của bốn năm về trước…. Không nói đượcnguyên nhân vì sao, chỉ khẽ liếc nhìn qua cậu ấy một lượt, khuôn mặt tôi đã ửngđỏ cả lên. Tâm trạng đang trào dâng trong lòng, không biết là ngạc nhiên hay mừngrỡ nữa.

    Bốn năm xa cách, cậu ấy đã không còn là cậu bé đứngdưới ánh chiều tà thô lỗ kéo vạt áo lên lau mồ hôi như ngày xưa; còn tôi, cũngkhông phải là cô bé hồn nhiên nhảy nhót như ngày xưa nữa rồi.

    Nhờ bàn tay của An Lương đang đặt trên vai tôi mộtcách tự nhiên, mà khi toàn thân tôi run lẩy bẩy, cậu ấy dù không lên tiếngnhưng lại có sức mạnh giúp tôi ổn định lại.

    Tôi nghĩ, ngay cả bản thân cũng không ý thức được rằng,tôi lại né tránh bàn tay của An Lương như một phản xạ có điều kiện. Sau đó cố gắngkhởi động lại bộ não đang bị đình trệ của mình.

    Tôi và Alawn nhìn nhau. Tôi dùng ánh mắt để chất vấn,chất vấn cậu ấy năm xưa sao không từ biệt mà vội vã ra đi, chất vấn cậu ấy tạisao không tin tôi. Cậu ấy chỉ nhìn tôi một cái, nước mắt đã ngân ngấn đầy khóemắt tôi. Khi bốn mắt nhìn nhau, tôi có thể nhận thấy sự run rẩy xúc động trongánh mắt của cậu ấy. Tôi cứ ngỡ phút giây ấy kéo dài hàng nghìn năm. Nhưng thựctại, chỉ một giây sau đó, cậu ấy đã thay đổi hướng nhìn, hằn học rít một hơnthuốc, rồi lại dụi tắt điếu thuốc. Tiếp sau đó, Alawn đặt một tay lên vai AnLương, đưa cho cậu ấy một điếu thuốc, nói, "Người anh em, bốn năm không gặp rồi,càng đẹp trai hơn nhỉ." An Lương xua xua tay nói rằng mình không hút thuốc. Sauđó, Alawn lại tự châm cho mình một điếu, rít một hơi thật mạnh, quay sang nói vớilớp trưởng: "Sao không nói sớm là có thể đem người nhà đi chứ!".

    Mọi người đều không biết chuyện tôi và Alawn đã tuyệtgiao, cứ nghĩ rằng chúng tôi vẫn giữ nguyên mối quan hệ thân thiết như hồi họcphổ thông, vậy là đều hét lên đầy hưng phấn: "Alawn, nếu cậu có thì cũng có thểđem theo mà! Đưa đến đây so thử xem bạn gái xinh hơn hay bạn thân xinh hơnnào!" Lại có người hòa theo nói: "Alawn hồi đó nhất định đã thầm yêu Lạc Lạc Tônhà người ta rồi, người mù cũng có thể nhận ra được, nhưng lại bị An Lươngnhanh tay cướp đi mất, đánh nhau bao nhiêu trận thế mà vẫn không ngăn được AnLương hạ độc thủ đối với Lạc Lạc Tô!".

    "Thôi! Thôi! Đừng lôi tớ ra làm trò đùa nữa, hồi nhỏcó hiểu chuyện gì đâu, toàn hành xử lung tung thôi mà."

    Alawn dường như chẳng có chút phản ứng gì trước sựkích động đó, không còn nóng nảy bộp chộp như thời niên thiếu nữa. Cậu ấy chỉnghiêm sắc mặt lại và nói với lớp trưởng, "Có thật là được phép đem theo không?Bạn gái tớ cứ nằng nặc đòi được đi cùng, tớ cứ nghĩ là không ai đem theo ngườithân cả, vì vậy không cho cô ấy đi theo. Nhưng đã có người mở ra tiền lệ rồimà! Tớ bảo tài xế đưa cô ấy tới nhé?".

    Lớp trường đồng ý. Khi nói lời đó, không hiểu vì saoAlawn lại nhìn về phía tôi.

    Alawn gọi điện thoại cho tài xế riêng của gia đình,bảo tài xế đưa một cô gái tên là Đình Đình đến thẳng khu nghỉ dưỡng ở trên đỉnhnúi…

    Tôi quay người lại, nói chuyện với An Lương, AnLương hỏi tôi, hôm nay thời tiết rất đẹp, có cho mấy chú rùa Ba Tư ra ngoài tắmnắng không. Tôi trả lời, đúng rồi, sớm biết thế này thì mặc thêm ít quần áo. AnLương lại hỏi tôi sáng nay đã ăn gì, chốc nữa leo núi sẽ rất tốn sức, rất mauđói. Tôi trả lời quên không mang ô, bố tôi nói chắc trời sẽ không mưa.

    Nhận thức được sự mất tập trung của mình, tôi vẫn luốngcuống đến nỗi không biết phải che giấu như thế nào. Chỉ đành lảng tránh ánhnhìn từ đôi mắt lá răm tinh tường của An Lương.

    Tôi hướng ánh mắt bất lức của mình về phía ngọn núito lớn trước mặt. Tháng tư rồi, đã không còn lạnh nữa. Hôm nay mặc dù trờithoáng đãng nhưng mặt trời vẫn chần chừ chưa chịu ló dạng, cứ ẩn nấp mãi trongmấy tầng mây kia, chỉ chiếu rọi cho những đám mây ấy trở nên trong sáng. Ngọnnúi hùng vĩ sừng sững ngay trước mắt, không thể nhìn rõ được dòng suối chảy lữnglờ bên trong, không thể nhìn rõ được trăm hoa đang thi nhau khoe sắc, không thểnhìn rõ được bầy chim và những con thú nhỏ. Chỉ là một ngón núi xanh lạnh lẽo,bị phủ kín bởi những cây tùng dày đặc khoe những tán lá như cái kim nhọn hoắt,lộ rõ vẻ thần bí và uy nghiêm, không thể xâm phạm.

    An Lương đau lòng liếc nhìn tôi, đưa tay ra nắm lấytay tôi. Tôi lại hoảng loạn từ chối.

    Giờ phút này, trái tim tôi thực sự đã bị từ "bạngái" của Alawn làm chấn động đến rụng rời tan nát. Yếu ớt đến mức không thể chịunổi một đòn như tôi lúc này, rất cần có người an ủi, vỗ về. Nhưng tôi thà đểtrái tim tan vỡ rồi chết đi, cũng không muốn Alawn nhìn thấy thân thể tôi bịngười đàn ông khác chạm vào. Dù rằng lúc nào đây, Alwn dường như không hề để ýtới sự tồn tại của tôi.

    Tham dự lần họp lớp này có tất cả hai mươi chín người,thêm thầy giáo chủ nhiệm lớp hồi đó nữa thành ba mươi người, Thời phổ thôngtrung học là ba năm chúng tôi giành nhiều sức lực nhất trong đời để tranh đua,vì vậy cũng là ba năm đáng nhớ nhất trong cuộc đời của mỗi người. Sau này, thithoảng trong một vài giấc mơ nào đó, chúng tôi lại mơ thấy mình vẫn đang đithi, vẫn đang hồi hộp lo lắng, vẫn đang học lớp Mười hai.

    Mọi người ai nấy đều rất trân trọng tình cảm thời phổthông, vừa leo núi vừa nhiệt tình nhớ lại những kỷ niệm đã qua.

    Bọn họ bắt đầu thảo luận xem ai ít thay đổi, ai thayđổi nhiều hơn. Nói rằng An Lương chẳng hề thay đổi, vẫn khôi ngô tuấn tú, áo quầnbảnh bao như xưa. Nói Alawn thay đổi rồi, trở nên đàn ông hơn. Sau đó, mọi ngườiđồng loạt cho rằng, người thay đổi nhiều nhất chính là tôi, nói tôi ngày xưahay điên loạn, hay cười đùa như thế nào, bây giờ lại trở nên trầm ngâm ít nói rồi.Tôi đáp lại với một vẻ mặt không chút biểu cảm, thế ư.

    Khi nói những lời đó, tôi đưa mắt liếc nhìn Alawn mộtcái, cậu ấy đang đưa tay lên trán che ánh nắng, mắt nhìn về phía đỉnh núi, phảichăng đang nhìn về hướng có bạn gái của cậu ấy.

    Thi thoảng có người lại đem chuyện đồn thổi về tôivà Alawn ngày xưa ra để nói, Alawn đều nghiêm nét mặt lại ngăn cản: "Đừng đemnhững chuyện từ hồi trẻ con chưa biết gì ra làm trò đùa nữa! An Lương người tađang ở đây đấy! An Lương mới chính là mối tình đầu của Lạc Lạc Tô cơ mà!".

    Cậu ấy đã đem tất cả những gì từng có giữa chúng tôihồi đó, gói gọn trong những từ: trẻ con chưa biết gì. Tôi chỉ cảm thấy khóe mắtcàng ngày càng cay, mượn cớ trời nắng, che mặt lại hướng lên trên trời chớp chớpmắt.

    Alawn vẫn là người hoạt bát nhanh nhẹn. Cậu ấy đeoba lô giúp thầy chủ nhiệm, giúp những bạn gái nhát gan phủi sạch đám sâu bọtrên người, nói cười với người bạn đã từng ngồi cùng bàn với tôi, hồi tưởng lạinhững kỉ niệm thú vị khi chơi bóng đá với An Lương. Với bất kì ai, cậu ấy đềunói cười vui vẻ, chỉ trừ một mình tôi.

    Cậu ấy chỉ không hề nói gì với riêng tôi, một câuthôi cũng chưa từng nói. Dường như hôm nay tôi không đến, dường như tôi là mộtngười không tồn tại. Đương nhiên, tôi cũng không chủ động tìm cậu ấy để nóichuyện. Mọi người dường như bắt đầu đoán ra giữa tôi và Alawn đã xảy ra chuyệngì đó, vì vậy đã thầm hiểu ý nhau, không lôi chúng tôi làm chủ đề bàn luận nữa.

    Tôi không thể leo núi một cách thản nhiên vô tư nhưkhông có chuyện gì xảy ra được, bởi vì người đàn ông khiến tôi quên ăn quên ngủbao nhiêu năm qua, đang hiện diện ở đây.

    Cậu ấy đang hiện diện ở đây.

    Đồ Đểu Alawn, anh đang tránh em, là bởi vì tronglòng anh còn có em, đúng không vậy không, hả?
  4. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 17

    Canh giữ thức ăn
    Không biết ai đã nói rằng, trong núi sâurừng già này vẫn còn có gấu. Một bạn gái trước đây thành tích học tập rất kémnhưng lớn lên lại vô cùng xinh đẹp cao giọng hét lên, kéo theo sau là những tiếngkêu hoảng hốt của đám con gái. Dù rằng mọi người đều không tin vào cái thôngtin rằng những ngọn núi ngoại thành này vẫn còn có gấu hoang sinh sống, nhưng vẫnbị bầu không khí kì dị này khiến nảy sinh lo âu sợ hãi. Các bạn nam bắt đầu thểhiện vẻ dũng cảm của họ, thi nhau vỗ về động viên bạn gái đi bên cạnh. Vài nămtrôi qua, bọn họ đều đã rũ bỏ hẳn vẻ trẻ con, đã cao lớn đến độ có đủ sức mạnhđể bảo vệ những bạn gái yếu ớt bên cạnh. Một bạn nam còn dùng cây gậy gỗ, vừađánh vài cái vào đám cỏ ở dưới chân, vừa nói: "Gấu thì không có nhưng rắn chắcchắn là có." Cả nhóm lại được một phen hoảng loạn.

    Alawn dùng tay vỗ vỗ vào lưng một bạngái đi bên cạnh cậu ấy, nói: "Đừng sợ, có tớ đây." Cô bạn đó lập tức nép sátvào người Alawn.

    Thời học sinh, sức hấp dẫn của Alawn vớicác bạn gái luôn không thua kém gì An Lương. Cậu ấy, gia cảnh giàu có, ngoạihình lại đẹp trai, học lực cũng tốt, chỉ có mỗi một trở ngại là sự tồn tại củatôi, vì vậy các cô gái đó nhiều lắm cũng chỉ dám thổ lộ nỗi lòng trong cuốn nhậtký, không dám khinh suất bày tỏ. Bây giờ, tôi đã ở bên An Lương rồi, vị tríđang bỏ trống bên cạnh Alawn quả là hấp dẫn biết bao. Alawn quả nhiên đã biếtcách đối xử dịu dàng với những người con gái khác, cậu ấy cùng một lúc mang hộcả ba chiếc ba lô cho ba cô bạn gái.

    Nhớ lại trước đây, hàng ngày sau khi tanhọc, Alawn đều mang cặp sách cho tôi, lại thấy nó mơ hồ không chân thực đến nỗidường như đó chỉ là một giấc mơ chủ quan, một giấc mơ đẹp. Trong giấc mơ, trênvai cậu ấy chỉ có duy nhất một chiếc cặp sách của tôi.

    An Lương đột nhiên hỏi tôi: "Mệt chưa?"Sau đó, không đợi tôi kịp trả lời, giật lấy túi xách trong tay tôi.

    Vừa hay, Alawn nhìn thấy cảnh tượng ấy.Lúc bấy giờ là khoảng mười giờ sáng. Mặt trời cuối cùng cũng xuyên thủng tầngmây, ánh nắng vàng hoe tới tấp chiếu xuống lớp sương mù mỏng manh, đổ dồn vàotrong khu rừng rậm, giống như một cõi mơ, là nơi ở của hoàng tử và công chúatrong những câu chuyện cổ tích. Ánh mắt đảo nhanh đó của Alawn, tôi đã quá quênthuộc, lộ rõ máu ghen không thể che giấu của chủ nhân. Alawn thậm chí còn dùngchân hằn học dẫm nát một cây nấm dại mới nhú. Chút phẫn nộ mới xuất hiện đó củaAlawn khi thấy người khác tiếp cận tôi đã giúp tôi cuối cùng tìm lại được mộtchút hình bóng của Alawn hồi nhỏ.

    Đó Đều Alawn, anh vẫn còn để ý tới em,có đúng không?

    Đôi khi, có một vài chú thỏ hoang nhảyqua, An Lương thường kéo tay tôi, chỉ cho tôi xem. Sau đó tôi quay đầu lại nhìnAlawn, chắc chắn có thể nhìn thấy cậu ấy vừa quay mặt đi.

    Cậu ấy vẫn không nói với tôi một lờinào.

    Đến lưng chừng núi, chúng tôi nghỉ ngơiăn trưa bên một dòng suối nhỏ.

    Xung quanh Alawn luôn có vài cô bạn gáitúc trực, ngay cả thầy giáo cũng bị cậu ấy lôi cuốn theo. Mọi người ai nấy đềuhứng khởi nghe Alawn kể chuyện về trường Đại học B. Cậu ấy nhắc tới cô bạn gáicủa mình, họ quen nhau ở trường Đại học B, nói rằng cô ấy rất hiền hậu, rất thuầnkhiết. Một bạn nam cởi mở hỏi rằng, cô ấy có phải là trinh nữ không. Alawn trảlời bằng một giọng rất to rằng điều đó là đương nhiên. Đám con trai liền nhaonhao lên, đám con gái còn ngại vì có mặt của thầy giáo ở đó, im lặng e thẹn.Tôi biết, cậu ấy nói là để cho tôi nghe. Bởi vì tôi là một cô gái không biết xấuhổ, mười tám tuổi đã ra ngoài thuê khách sạn nghỉ qua đêm cùng đàn ông. Mà đó lạilà điều Alawn không thể nào chấp nhận được.

    Chạm đến những chuyện đau lòng, tôi thấycó phần khó chịu. Tôi đứng dậy, muốn đi dạo loanh quanh một mình. An Lương đangngồi nói chuyện với mấy cậu bạn trai, thấy tôi đứng lên, liền chạy theo tôi. Tôinói, để mình tôi đi loanh quanh một lát.

    An Lương vốn không cảm thấy yên tâm,nhưng biết tính cách của tôi, đành phải gật đầu, dặn dò tôi đừng đi xa quá.

    Tôi chỉ là muốn đi xa bọn họ một chút.Giây phút ấy, tôi muốn rời xa tất cả mọi người.

    Tôi mơ hồ suy nghĩ về một vài sự việc,những việc trước đây tôi rất sợ phải nhớ đến nhưng chúng lại chợt hiện về trongđầu. Tôi càng đi càng xa, đợi đến khi tôi bình tâm trở lại, xung quanh đã khôngcòn nghe thấy tiếng của bọn họ nữa rồi.

    Chọn cho mình một thảm cỏ, tôi lặng lẽngồi xuống. Trên đầu là tầng tầng lớp lớp lá xanh lá vàng, giữa tán lá còn có mộtkhoảng trời xanh nho nhỏ. Một chú chim lạ lảnh lót hót tiếng ngắn tiếng dài.Bên cạnh tôi có một bụi hoa, những bông hoa có nhụy màu tím nhạt, nở giữa đốnglá rụng lả lơi. Tiếng suối chảy trong trẻo mà sinh động, dường như đang ca hátxung quanh người tôi. Tôi nhắm mắt lại, cầu mong cảnh tưởng tươi đẹp nguyên thủynhất này có thể giúp linh hồn đang xáo trộn của mình được tĩnh lặng lại. Nhưngvẫn không được, cho dù tôi có nỗ lực đến mấy, trước mắt tôi, trong đầu tôi, nơiđâu cũng đầy ắp hình bóng của cậu ấy.

    Đồ Đểu Alawn! Những lỗi lầm của cậu ấy đốivới tôi, tôi đều đã bỏ qua hết, chỉ còn nhớ những điều tốt đẹp của cậu ấy. Vẻ mặthớn hở của cậu ấy khi đeo hộ cặp sách cho tôi rồi đi giật lùi trên đường, mỗi lầnthấy bạn trai khác nói chuyện với tôi, cậu ấy đều ngay lập tức có những hành độngghen tức… Trước đây, cậu ấy đối với tôi càng tốt, thì hôm nay, những từ "bạngái tớ" thốt ra từ miệng cậu ấy lại càng giày xéo trái tim tôi.

    Không kìm nén được, tôi lặng lẽ rơi vàigiọt nước mắt ở nơi không có bất kì ai bên cạnh này. Sợ người khác nhìn thấy,tôi vội lau khô nước mắt.

    Không biết từ bao giờ, tôi đã quen vớiviệc không khóc trước mặt người khác rồi.

    Khi chuẩn bị đứng lên để trở về nơi tậpkết, tôi bỗng cảm thấy có cái gì đó chuyển động ở vùng eo của mình. Tôi kinhhãi ngồi bật dậy, nhưng không ngờ bàn tay lại chống phải một vật gì đó tròntròn cưng cứng lành lạnh, nhìn kỹ lại, tôi sợ đến dựng đứng cả tóc gáy, là mộtcon rắn! Cả người nó màu đen tuyền, làn da trơn bóng, đang ngẩng cao đầu, lè lècái lưỡi đỏ lòm.

    Tôi sợ đến nỗi toàn thân tê dại, cao giọnghét toáng lên "A!!!" một tiếng, cũng quên mất cả việc phải bỏ chạy, chân tay mềmnhũn, không sao nhúc nhích được.

    Ba hồn bảy vía của tôi đã sớm bay lênmây hết cả rồi, cứ trợn tròn mắt nhìn con rắn lao thẳng vào đùi tôi, đau nhói mộtcái như bị điện giật, thấy tôi vẫn không chút động đây, nó bèn trườn vào trongbụi cỏ rậm rạp.

    Tôi sợ đến nỗi sắp ngất lịm đi, cũngchính lúc đó, nghe thấy một giọng nói quen thuộc, là Alawn. Cậu ấy chạy đến bêntôi, ôm choàng lấy tôi hét lên: "Phù thủy Gà Mên, cậu sao thế!", khuôn mặt lộrõ vẻ lo lắng tột độ.

    Toàn thân tôi run rẩy, chỉ cảm thấy timđập thình thịch, chỉ vào chỗ tê đau nơi bắp đùi nói: "Rắn… rắn…".

    Lúc bấy giờ mới phát hiện ra đôi tấtchân của tôi đã bị thủng hai lỗ, có vết máu loang ra. Lúc đó cũng có hai ba bạnhọc nữa chạy tới, trong đó có cả An Lương.

    "Lạc Lạc! Lạc Lạc!" Cậu ấy chạy nhào tới,mang theo chút hốt hoảng hiếm thấy, "Cậu sao vậy!" Thấy đôi môi tôi tái xanh,đã không còn nói được câu gì, cậu ấy quay đầu sang hỏi Alawn, "Cô ấy sao vậy?".

    Alawn không nói gì, thô thiển xé toạcđôi tất của tôi, cúi đầu xuống dùng miệng ngậm vào vết thương trên đùi tôi đểhút máu.

    Khi đôi môi của Alawn chạm vào cơ thể, ýthức của tôi mới dần dần được hồi phục lại. Nhìn mái đầu cậu ấy đang vùi xuốngnơi bắp đùi, một tay cậu ấy nắm chặt lấy bắp chân, trái tim tôi như đang có mộtdòng điện khác lạ chạy qua. Bàn tay kia của Alawn đang đỡ phía sau lưng tôi, màở nơi ấy, có khắc tên của cậu ấy.

    Cậu ấy vẫn còn quan tâm đến tôi, quảnhiên thế… Có được giây phút này, tôi chết đi cũng cảm thấy toại nguyện rồi.

    Alawn không ngừng hút máu từ vết thươngcủa tôi, nhổ ra đất, nhổ được ba lần, mỗi lần nhổ ra đều là những giọt máu đỏrươi. Nhưng đến lần thứ ba, tôi cảm thấy đau rát, cất tiếng khe khẽ rên rỉ.

    Alawn bỗng ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt vẫntrong sáng như bốn năm về trước, đôi mắt chứa sự quan tâm chân thành mà tôi vôcùng thân thuộc. Tôi thề rằng, cậu ấy chỉ cần nhìn thêm một giây nữa thôi, tôisẽ bật khóc nức nở sà vào lòng cậu ấy. Nhưng An Lương bỗng giơ tay đẩy cậu ấyra, Alawn ngã ngồi xuống đất. An Lương vội vàng lo lắng đỡ lấy, hỏi tôi đã cóchuyện gì xảy ra.

    "Bị rắn cắn, không sao rồi, cũng maykhông phải rắn độc." Alawn cuối cùng cũng nén được cơn thịnh nộ, cậu ấy nhườnglại chỗ, lặng lẽ đứng lên. Cậu ấy nhìn tôi bằng một khuôn mặt biểu cảm phức tạp,lạnh lùng nói, "Chẳng qua cô ấy chỉ bị sợ quá thôi".

    Tôi cảm thấy hơi hụt hẫng, tôi đã hy vọngAlawn không buông tôi ra, giống như lúc trước đây. Nhưng lại bị câu nói cuốicùng của cậu ấy khiến trái tim đập rộn ràng.

    "Không phải rắn độc thì cậu đụng vào cô ấylàm gì!" An Lương bỗng dưng nói môt cách đầy kích động.

    Tôi kinh ngạc quay sang nhìn An Lương, lầnđầu tiên tôi thấy chàng quân tử này có phản ứng mạnh mẽ như vậy. Trước đây, cậuấy luôn điềm tĩnh và thong dong mà.

    Alawn không ngờ An Lương lại nổi cáu vớimình, cậu ấy nắm chặt bàn tay lại, hạ thấp giọng xuống, nói từng chữ từng chữ một:"Nếu tôi muốn động đến cô ấy, có cần sử dụng hành vi đê tiện như giả vờ hút máuđộc ra hay không?".

    An Lương đứng phắt dậy, hằn học nhìn thẳngvào ALawn, hai người hùng hổ như sắp đánh nhau nhưng đã được bạn học khác canngăn kịp thời. Người bạn đó nói: "Thôi đi, Alawn, đừng tức giận nữa, chẳng quaAn Lương cũng chỉ vì lo cho bạn gái của cậu ấy thôi mà."

    Khi tôi đã là bạn gái của An Lương,Alawn đương nhiên cũng chẳng còn gì để nói nữa. Cậu ấy cúi gằm mặt xuống, quayngười bước đi. Không buồn quay lại nhìn tôi một cái. Mây mù dày đặc trên núilàm cho bóng dáng Alawn bỗng càng trở nên cô độc mà nặng nề.

    Khi An Lương đến đỡ dậy, tôi lạnh lùng đẩycậu ấy ra, nói mình có thể tự đi được. Giãy giụa để đứng lên, vừa đứng thẳng dậy,hai chân tôi lại mềm nhũn ra. Lần đầu tiên, An Lương không hề để ý đến sự phảnkháng của tôi, ôm thốc lấy, dìu tôi đi về phía trước không một chút do dự. Tôikhông kịp phản kháng lại, trong giây phút cơ thể đang mất thăng bằng đó liềnchoàng tay ôm lấy cổ An Lương theo phản xạ có điều kiện, kêu lên một tiếng "A"thất thanh.

    Alawn nghe thấy tiếng kêu của tôi, liềnquay đầu lại, vừa hay nhìn thấy cảnh An Lương đang ôm tôi, còn tôi đang níu vàocổ cậu ấy.

    Cậu ấy chằm chằm nhìn tôi, ánh mặt chuyểntừ thâm trầm sang lạnh lùng. Từ lồng ngực đang không ngừng nhô lên hạ xuống củaAlawn, tôi có thể tưởng tượng được cậu ấy đang cố hít thở thật sâu.

    Nhưng cậu ấy vẫn không nói gì, sầm mặt lạirồi đi tiếp.

    An Lương cương quyết đòi cõng tôi lênnúi, tôi nói mình không sao, có thể tự đi được nhưng cậu ấy nhất định khôngnghe, dứt khoát xốc tôi lên lưng.

    Đám bạn học, có người nhìn chúng tôi cườinồng nhiệt, có người lại vô cùng ngưỡng mộ, nói rằng tình cảm của cặp đôi nàythật sâu sắc. An Lương không nói gì, chỉ cõng tôi trên lưng đi về trước, khôngchịu tụt lại phía sau một chút nào.

    Alawn bắt đầu trở nên trầm ngâm. Có ngườinói chuyện với cậu ấy, hét gọi mãi mà cậu ấy vẫn không nghe thấy, bộ dạng như mộtngười mất hồn. Có người cảm thấy bầu không khí có phần khác lạ, hết nhìn tôi, lạiquay sang nhìn Alawn, uổng công dò đoán xem liệu đây có phải là mối tình tay banhư lời đồn thổi không. Alawn không đợi người tò mò kia tìm ra được đáp án, đãlôi điện thoại di động trong túi ra, gọi cho bạn gái: "Đình Nhi, đã đến rồi à?Em ăn cơm chưa? Ngoan ngoãn đợi anh nhé, anh sắp tới rồi đây. Ừm… được, anh sẽcẩn thận… Ha ha, anh là ai cơ chứ, leo những loại núi kiểu như thế này đối vớianh chỉ là chuyện vặt vãnh!".

    Trái tim tôi lại được một phen đau nhói.Sao lại buốt đến thế. Tôi nằng nặc đòi An Lương thả tôi xuống nhưng cậu ấy vẫnkhông đồng ý. Cuối cùng, dường như An Lương đã thấm mệt rồi, mới chịu buông tôira, nhưng lập tức quay sang đỡ tôi, giống như một con thú đang canh giữ thứcăn, đối với một miếng thịt ngay cạnh miệng, lúc nào cũng hết sức cẩn trọng, nhưthể chỉ cần chớp mắt một cái, miếng thịt đó sẽ bị một con thú dữ khác cướp mất.Thật giống với Alawn hồi đó.
  5. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 18

    Cầu hôn
    Cả đội rầm rộ leo lên đỉnh núi. Khi sắplên tới đỉnh, có vẻ mọi người đều đã rất mệt mỏi, không còn ai buồn nói chuyện,tất cả đều cố giữ sức lực, phả ra những hơi thở nặng nề, cố gắng đi về phía trước,động viên bản thân kiên trì đến phút cuối cùng.

    Alawn bị nhóm bạn đi trước chắn mất đường,không hiểu sao lại tụt lại đi ngang phía bên trái tôi. Còn bên phải tôi là AnLương.

    Tôi bị kẹp ở giữa. Bàn tay đang nắm lấytay tôi của An Lương đang cố gắng để kéo tôi sát về phía cậu ấy. Trong rừng rậmẩm ướt, bàn chân tôi trơn trượt một cái, "Ai ya" một tiếng, suýt nữa thì ngãnhào. Alawn thuận thế nắm tay trái tôi, giữ cho tôi đứng vững.

    Chỉ một cái nắm tay khe khẽ thôi, tôi đãcảm nhận được lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấy, dày dặn mà to lớn. Tôi hạ giọngkhe khẽ nói một câu cảm ơn.

    Cậu ấy giả vờ như không nghe thấy, buôngtôi ra rồi đi tiếp.

    An Lương nói: "Lạc Lạc, đường núi khó điquá, để tớ cõng cậu nhé." Còn chưa kịp trả lời, tôi đã lại yên vị trên lưng củaAn Lương rồi.

    Lúc đó liền nghe thấy một tiếng "hừ" lạnhlùng của Alawn. Cậu ấy rảo chân đuổi kịp nhóm người đi phía trước.

    Tôi hỏi An Lương, có phải cậu cố ý đối xửnhư vậy với tớ trước mặt Alawn không. Mặc dù An Lương cao lớn lực lưỡng, nhưngcõng tôi trên lưng lâu như vậy, lại phải leo trên đường núi, thế nào mà chẳng đếnlúc sức cùng lực kiệt. Nhưng cậu ấy vẫn kiên quyết không chịu buông tôi ra, hổnhển trả lời: "Tớ chỉ lo cậu mệt, không suy nghĩ nhiều đến những chuyện khác".

    Nằm rạp trên tấm lưng rộng lớn của AnLương, tôi cảm động vì tất cả những gì cậu ấy đã làm cho tôi. Nhưng tôi lạikhông thể yên lòng thư thái, không thể ngăn mình dõi theo hình bóng của Alawn,không thể khống chế được trái tim đang run rẩy vì Alawn.

    Đến buổi chiều, cuối cùng chúng tôi đãlên tới đỉnh núi.

    Một cô gái đã đứng đợi trong gió núi từrất lâu rồi. Cô ấy có một đôi mắt trong sáng thuần khiết và má lúm đồng tiềnxinh xinh, mái tóc rất dài, rất mượt. Cơn đó núi thổi bay mái tóc của cô ấy,vài sợi tóc còn vướng cả lên đôi môi đang mỉm cười nhè nhẹ. Quả là xinh đẹp giốngnhư cô gái trong bức ảnh mà năm ngoái tôi được nhìn thấy. Đó chính là bạn gái củaAlawn. Alawn gọi cô ấy là Đình Nhi. Cậu ấy vượt lên trên, ôm cô ấyvào lòng, cởi áo khoác của mình khoác lên người bạn gái, nói rằng lạnh như vậy,sao không mặc thêm áo vào, đứng đây làm gì.

    Cô gái ngước khuôn mặt thanh tú lên,chúm chím miệng nói đợi anh mà. Sau đó bọn họ nhìn nhau, lãng quên tấtthảy mọi thứ xung quay, ngọt ngào tính tứ, trong mắt chỉ có hình ảnh của nhau.

    Lần đầu tiên tôi chứng kiến Alawn dịudàng với phụ nữ như vậy. Trước đây, mặc dù nói rằng cậu ấy đối với tôi rất tốt,nhưng trong lời nói thường mang theo chút đùa giỡn, chưa từng dịu dàng tựa nướcnhư vậy.

    Tôi chỉ cảm nhận được cảm giác chua xót,từng đợt từng đợt chậm rãi, không ngừng trào dâng trong lòng ngực, rồi tắc nghẹnlại khiến tôi không thể hít thở được.

    Cứ cố gắng không nhìn, nhưng lại khôngthể che được mắt mình.

    An Lương đứng bên cạnh tôi, nới lỏng nắmtay đang nắm chặt bàn tay tôi, khe khẽ hỏi: "Lạnh không?".

    Tôi lắc đầu không một chút ý thức. Sauđó, An Lương kéo tôi ra khỏi nơi đó.

    Lớp chúng tôi thuê riêng một ngôi biệtthự. Ngôi biệt thự đó được xây dựng sừng sững ngay trên đỉnh núi.

    Đứng trên sân thượng của tòa nhà, hít mộthơi thật sâu bầu không khí tươi mới trong lành nơi đây, cảm thấy lòng mình nhưvừa được gột rửa sạch sẽ.

    Nhìn con đường núi ban nãy vừa đi, ngoằnngoèo như một con rắn, một bác tiều phu gùi gánh củi trên lưng, chậm rãi đitrên con đường ngoằn ngoèo đó, giống như một tiên ông đang sống ẩn dật nơi rừngnúi. Những cành cây um tùm rậm rạp ẩn hiện trong đám mây mù, chúng tôi đều nhưđang đi trên mây. Phía xa, những dãy núi nhấp nhô, một vệt ráng chiều đỏ rựctreo lơ lửng, nhuộm một nửa bầu trời thảnh màu đỏ tím. Phía xa hơn nữa, tận cuốicủa tầm mắt mới là đường biên của thành phố với những tòa nhà cao sừng sữngchen chúc nhau. Mọi người ai nấy đều bị hấp dẫn bởi cảnh tượng tráng lệ nơiđây, tạm thời quên đi sự mệt mỏi trên đường.

    Một giọng nói mềm mại dịu dàng vang lên,chính là bạn gái của Alawn, cô ấy ngân nga: "Thái cúc đông li hạ, du nhiên kiếnNam sơn" (hái cúc dưới dậu đông, nhàn nhã ngắm núi Nam)
    (Tríchbài Ẩm tửu (饮酒) của danh nhân Đào Uyên Minh (365- 427) cuối thời Tấn đầu thời Nam Tống, Trung Quốc). Tôi quay lại nhìn cô ấy, thấy Alawn đang chăm chú nhìn cô ấy mỉmcười. Không cần phải nói, một người khí thế hiên ngang, một người thanh túthoát tục, rõ ràng là một cặp trời sinh rồi.

    Lúc đó, cảnh tượng đẹp đẽ mà mọi ngườitrầm trồ ngưỡng mộ cũng không thể lọt vào mắt tôi nữa, trong đầu chỉ còn lạitâm trạng mù mịt mà Alawn và bạn gái của cậu ấy mang lại cho tôi, có cố gắng đếnmấy cũng không thể xua tan được.

    Sau buổi tối, biệt thự có phòng riêng đểhát. Mọi người đều tập trung tại đó để hò hét và uống cho thỏa thích. Bạn gái củaAlawn rất tốt, cô ấy rất hay cười. Liên tục rót đồ uống, rót rượu cho mọi người,rót cả cho tôi nữa. Tuổi còn trẻ nhưng cô ấy ăn nói lại rất đĩnh đạc. Khả nănggiao tiếp của cô ấy khiến tôi phải tự thấy hổ thẹn. Mỗi câu nói, mỗi nụ cười đềurất đúng lúc đúng chỗ, điệu bộ khoe chân múa tay cũng rất hợp lý.

    Đặc biệt là giọng nói của cô ấy, giọngnói nũng nịu trong trẻo như trẻ con, mềm mại ẻo lả, vừa ngọt vừa mềm, ngay cảcâu nói khi tức giận "sao anh lại như thế" cũng giống như đang làm nũng. Còn cảkhi cô ấy vặn vẹo chiếc eo nhỏ một cách khổ sở, khe khẽ gọi "anh Alawn", trămbiến vạn kiểu, vừa yêu kiều lại vừa mỏng manh, giống như cây kem bông tôi đã ănphát chán từ hồi còn nhỏ.

    Cô ấy lại có nét trong sáng của búp hoasen mới nhú, không hề nhuốm chút bụi trần. Tôi nhìn lúm đồng tiền sinh độngtrên khuôn mặt cô ấy, vừa đố kị với vẻ kiều diễm của chủ nhân, vừa căm hận sựthâmm trầm dung tục của mình.

    Khi nghe cô ấy nói mới chỉ mười chin tuổi,mọi người đều ồ lên trêu đùa Alawn là bò già ăn cỏ non. Tôi lại cảm thấy tự ti,tự cảm thấy mình đã là bò già rồi. Mặc dù tôi cũng đã từng có những năm tháng củatuổi mười tám, mười chín, cũng có những năm tháng của tuổi dậy thì thơm thotrong sáng, nhưng giờ đây, tất cả đã rời xa tôi rồi. Cũng giống như tình cảm giữatôi và Alawn, tưởng rằng đã có thể nắm giữ trong tay, giờ đây cũng chỉ còn lạinhững hồi ức đau thương, vĩnh viễn không thể quay lại dù chỉ một lần. Vậy là,càng nhớ đến, lại càng bắt đầu cảm thấy tuổi già cô đơn.

    Alawn vẫy cô bạn gái nhỏ bé của mình lại,nói không phải bận rộn mệt mỏi nữa. Sau đó, dịu dàng vòng tay ôm eo cô ấy, yêuchiều bảo vệ như đã từng đối xử với tôi trước đây.

    Cậu ấy còn cùng bạn gái hát những bàihát mà trước đây tôi và cậu ấy đều yêu thích. Không khí vô cùng náo nhiệt,không hề vì sự trầm lắng của tôi mà ảnh hưởng đến bầu không khí chung.
    "Càng lớn lên càng cô đơn,càng lớn lên càng bất an, cũng không thể không nhìn thấy đôi cánh trong giấc mơđã đứt rời… cũng bỗng nhiên nhận ra rằng con đường phía trước không hề bằng phẳng,lẽ nào sự thay đổi này là tất yếu…" Họđang hát, Alawn hát một câu, lại đưa micro cho bạn gái hát câu tiếp theo, vẫndùng chất giọng nũng nịu trẻ con của cô ấy. Tình cảm ngọt ngào sâu lắng tràodâng trong mắt của hai người.

    Vẫn là những ca từ đó, những giai điệuđó, xa cách nhiều năm, chúng tôi chỉ đành cảm thán cảnh xưa vật cũ còn ngườinay đã khác; nhân sinh, thế sự thật vô thường. Những lời chúng tôi nói năm đó,những lời thề thốt hứa hẹn năm đó, đều đã cuốn đi theo gió, không để lại chút dấuvết gì sao? Thời gian trôi đi, tên tôi khắc trên người cậu ấy năm đó, đã thay đổirồi ư?

    Tôi bỗng phát hiện ra có rất nhiều ngườiđang liếc trộm về phía tôi, xem tôi có phản ứng gì. Tôi cũng giả vờ như khôngbiết, cứ mặc họ bàn luận đi.

    Tôi đổi nước hoa quả thành bia, tôi nóilúc vui vẻ như thế này, không uống rượu thì thật là mất hứng! Câu nói ấy vừa thốtra, Alawn liền quay mặt sang nhìn tôi. Có xót xa, có hồi tưởng, còn có một chútbất đắc dĩ khó nói nên lời.

    Alwan thường hay bị lạc giọng khi hát,nhưng lại rất thích hát. Trước đây, tôi thường trêu cười cậu ấy ngũ âm
    (Tứcnăm cung điệu Cung, Thương, Giốc, Chủy, Vũ trong cổ nhạc của Trung Quốc)không hoàn chỉnh, cậu ấy cũng không thèm để ý.

    Bài hát
    Em yêu, đó không phải làtình yêu, (Tên gốc là 亲爱的那不是爱情) là do một mình Alawn hát. Tôi lặng ngưởi, thẫn thờ nhìn từngcon chữ hiện trên màn hình:
    "Lời hứa quá đẹp bởi vì cònquá trẻ,
    Nhưng em yêu, đó không phảilà tình yêu,
    Cũng như ngôi sao băng rớtxuống khi chưa kịp nguyện cầu,
    Dù đẹp thế nào cũng chỉ làquá khứ…"

    Hát đến câu cuối cùng, giọng của Alawn cứnhỏ dần nhỏ dần, càng ngân nga càng xa vời… cuối cùng, không thể nào hát tiếpđược nữa. Cậu ấy đứng trước màn hình, quay lưng về phía chúng tôi, không ainhìn rõ những biểu cảm trên khuôn mặt cậu ấy. Cậu ấy không động đậy, cũng khônghát, chỉ có tiếng nhạc đau thương duy mỹ thì giống như một đứa trẻ ngây thơ, cứthản nhiên vô tư vang lên.

    Bất giác, khuôn mặt tôi giàn giụa nước mắt.Khi kịp định thần lại, tội vội vàng nâng cốc rượu lên uống để lấp liếm, thầm cảmthấy may mắn vì giây phút mất thăng bằng đó của mình không bị ai phát hiện. Nhữnggiọt nước mắt không khống chế được rơi vào trong cốc rượu, sau khi trôi xuống bụngrồi, bèn góp thêm vào đó một chút vị đắng chát, ưu sầu.

    Alawn quay người về ngồi cạnh bạn gái,đôi mắt cậu ấy cũng hoe hoe đỏ. Cô gái quan tâm hỏi han điều gì, cậu ấy khôngnói, chỉ lắc đầu mỉm cười đau khổ. Để vỗ về Alawn, cô ấy chủ động hôn lên khuônmặt cậu ấy.

    Alawn thấy tôi đang nhìn cậu ấy, luốngcuống né tránh nụ hôn của bạn gái.

    Trái tim tôi vừa chua xót đau khổ, nângcốc rượu lên, một hơi uống cạn. Giây phút ấy, tôi chỉ muốn ngủ vùi một giấc, đầuxuôi thì đuôi lọt.

    Rất nhiều chuyện tôi không muốn nhớ lại,nhưng chuyện cũ cứ như nước chảy, không cần nhớ vẫn cứ cuồn cuộn đổ về. Chỉtrong chốc lát, những ngày tháng mà mỗi ngày đều có cậu ấy, tâm hồn đơn thuầnkhóc cười vì cậu ấy; thời niên thiếu giả vờ không hề động lòng một cách kiên cườngấy; những tháng ngày luôn bên nhau từ sáng sớm cho tới chiều tà ấy. Có baonhiêu biến chuyển mà ngay cả bản thân mình cũng không hề cảm nhận được, từ baogiờ tôi đã coi mối duyên ấy thành phận của mình; còn cả những rung động màngoài miệng mãi mãi không chịu thừa nhận là đã hối hận; còn một điều vĩnh hằngmà tôi chưa bao giờ muốn vứt bỏ - đó là ngày sinh nhật lần thứ mười tám, có mộtchàng trai nói với tôi rằng, chúng mình trăm năm đầu bạc có được không. Liệu cóphải là thật hay không, hay đó chỉ là bởi khi ấy còn quá trẻ. Bởi vì quá trẻnên không hiểu thế nào là trân trọng, để rồi dễ dàng bỏ qua và rồi mất nhau mãimãi.

    Tôi đã vĩnh viễn mất cậu ấy rồi. Sau đó,tôi lại rơi lệ, lần này nước mắt nhiều quá, lau thế nào cũng không hết được.

    Cũng giống như ca từ trong bài hát, chodù đẹp đến mấy cũng chỉ là quá khứ. Giờ đây, bên cạnh cậu ấy đã có một cô gáixinh đẹp, còn bên cạnh tôi, An Lương cũng đang ngồi đó. Muốn đối mặt nhìn nhaukhông chút kiêng dè, cũng chỉ dám tìm một góc tối. Ví dụ như lúc này đây.

    Bỗng nhiên cảm thấy rằng, cuộc sống thậtbi thương biết bao.

    Sau khi tôi đã dạo lại một vòng của tuổimười tám đã qua, An Lương đã chọn xong bài hát, đứng ở giữa phòng, đắm đuốinhìn tôi, nói: "Bài hát
    Suốt đời có em (Têngốc là 一生有你) này, xin được dành tặng cho Lạc Lạc Tô." Tất cả mọi người cườiồ lên, đám con gái thì vỗ tay khen hay, đám con trai thì huýt sáo cổ vũ. Tôi lặnglẽ nhìn Alawn, cậu ấy đang hút thuốc trong bóng tối, đốm thuốc lá khi tỏ khi mờ.
    "...Đợi đến một ngày già đi,
    Em liệu có còn ở bên anh,
    Để xem những lời thề những lờinói dối đó,
    Chầm chậm tan đi cùng câuchuyện cũ,
    Đã bao nhiêu người từng ái mộsắc đẹp của em hồi trẻ,
    Nhưng đâu biết ai tình nguyệnchịu đựng sự thay đổi vô tình của thời gian,
    Đã bao nhiêu người đến rồi lạiđi trong suốt cuộc đời em,
    Nhưng đâu biết suốt cuộc đờicó em, đều có anh cạnh bên..."

    Trước đây, tôi chưa từng được nghe AnLương hát, hóa ra giọng hát của cậu ấy rất hay.

    Cậu ấy khe khẽ hát, mang theo chút hấp dẫnriêng. Đôi mắt dịu dàng đắm đuối nhìn tôi, ẩn chứa chút ưu phiền mà bao năm quatôi không để ý tới.

    Trong lòng tôi trào dâng một chút xúc động,nhiều hơn cả vẫn là sự áy náy. Khi bạn còn trẻ trung phơi phới, có người luôn ởbên bạn, điều đó không tính là gì, điều đáng quý là, đến khi bạn đã về già, ngườiấy vẫn luôn bên bạn. Tôi không biết mình đã xúc động vì lời hát hay vì thái độbiểu cảm chân tình sâu sắc của An Lương. Tôi nhìn khuôn mặt tuấn tú của cậu ấy,trái tim ban nãy bị Alawn giày xéo đã dần dần bĩnh tâm trở lại.

    Khi kết thúc bài hát, An Lương nói mộtcâu làm kinh động cả hội trường.

    "Hôm nay, tôi chính thức ngỏ lời cầu hônvới Lạc Lạc Tô."

    Trong phòng lúc đó yên lặng tới nỗi cóthể nghe thấy cả tiếng một cây kim nhỏ rơi xuống đất. Mọi người đều ngạc nhiêntới độ không kịp phản ứng. Tôi lại càng không biết phải làm thế nào, bởi vì trướcgiờ, An Lương không hề nói đùa, hơn nữa đây lại là chuyện liên quan tới hônnhân.

    Cậu ấy thật sự cầu hôn với tôi rồi, lạicòn chọn lúc Alawn có mặt để cầu hôn.

    Sau đó, An Lương rút từ trong túi áo ramột chiếc hộp nhỏ, đi đến trước mặt tôi, quỳ một chân xuống, mở nắp hộp ra, giơlên trước mắt tôi, đó là một chiếc nhẫn bạch kim gắn kim cương tỏa sáng lấplánh chói mắt.

    "Lạc Lạc Tô, hãy lấy anh, có đượckhông?" Cậu ấy nhìn tôi một cách trịnh trọng, đôi mắt lá răm ấy, thành khẩn vànghiêm túc hơn bất cứ lần nào kể từ khi chúng tôi quen nhau. Cậu ấy đang quỳtrước mặt tôi, ngước khuôn mặt tuấn tú lên nhìn, không chút động đậy, chỉ chờ đợitôi trả lời.

    Tôi bị lời cầu hôn đường đột này làm chosợ đến mức không biết phải phản ứng thế nào, bởi vì trong lòng tôi, An Lương thậmchí còn chưa được coi là bạn trai, tôi và cậu ấy chưa từng hẹn hò, hôm nay saocó thể tiến thẳng đến hôn nhân được?

    Đám bạn học xung quanh đã kịp hoàn hồn lại,bắt đầu trở nên xôn xao ầm ĩ. Không ai ngờ trong cuộc họp lớp lần này lại cómàn cầu hôn hay đến như vậy. Mọi người nhao nhao bình luận, có người nói lãng mạnquá, có người bảo tôi mau nhận lời đi. Một số bạn gái đa sầu đa cảm thậm chícòn đưa tay lên lau nước mắt, nói thật là xúc động.

    Lý Như ôm lấy vai tôi, nói Lạc Lạc Tô,mau đồng ý đi!

    Mọi người đều cảm thấy tôi nên đồng ý lấychàng trai này. Cưới một người ưu tú như cậu ấy, tôi còn phải đắn đo gì nữa.Thêm vào đó, ánh mắt đang dần chuyển sang trạng thái căng thẳng của An Lươngnhư thúc giục tôi mau mau gật đầu. Toàn bộ tình cảnh lúc đó đều như đang ép tôinhận lấy chiếc nhẫn nặng nề bắt mắt kia. Không khí dường như đang cô đọng lại,bầu không khí bắt đầu khác lạ. Tất cả chỉ bởi vì tôi chần chừ mãi không chịu gậtđầu. Bởi vì tôi biết, khi đã nhận chiếc nhẫn kia, tôi sẽ không còn được nghĩ tớingười đàn ông nào khác.

    Ví dụ như kẻ thối tha kia.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện
Tags: Tào Đình

Chia sẻ trang này