Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 9

    Chương 9: Cuộc sống về đêm
    Ỷ thế thanh xuân vô địch, chúng tôi còn làm một vài chuyện điên rồ. Ví dụ như trốn học hai ngày đến Bắc Kinh cùng Alawn đi xem đêm diễn của các tài tử hoa ngữ. Trời mưa to, chúng tôi gắng sức cao giọng hét lên trong mưa, không có tham vọng giọng của mình to hơn giọng người khác mà có được cái liệc mắt của các ngôi sao, chúng tôi chỉ muốn hét lên cho bản thân mình nghe, hét lên những điều u uất tích lũy trong những tháng ngày cảu tuổi thanh xuân. Còn một ví dụ khác: xăm mình. Xăm ở sau lưng, trên bả vai, chúng tôi xăm tên của nhau.
    Hôm đó, chuông báo hiệu vào học đã vang lên được khoảng mười phút rồi, một nam sinh đến muộn đẩy cửa lớp, nhân lúc thầy đang viết bảng liền len lén đi vào, ngồi xuống sau lưng tôi.
    Mà khuôn mặt linh hoạt của nam sinh mới bước vào đó, lại chính là của Alawn.
    Tôi vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, quay hẳn người lại nói chuyện với cậu ấy, bị thầy giáo nhìn thấy,
    Thầy giáo không thể nhớ hết tên từng sinh viên trong lớp, nhưng đại khái là thầy có thể được mặt của sinh viên lớp mình. Thầy liền hỏi Alawn "Em là sinh viên lớp khác phải không?".
    Alawn ngoan ngoãn đứng dậy, lắc đầu nói không phải.
    Tôi tự cười thầm, Alawn đương nhiên không phải là sinh viên lớp khác, cậu ấy là sinh viên trường khác chứ.
    Nhưng điệu bộ run rẩy sợ hãi của Alawn lại khiến thầy giáo động lòng chắc ẩn, để Alawn ngồi xuống, nói cậu ấy phải chuyên tâm nghe giảng.
    Alawn lại không hề cảm động, cậu ấy không chú ý nghe giảng, mà còn lợi dụng lúc thầy giáo không chú ý, lôi luôn cả một sinh viên chuẩn bị chăm chú nghe giảng của thầy là tôi ra ngoài. Ra khỏi trường học, Alawn dẫn tôi tới một trấn cổ ở rất xa. Mặt trời lấp sau những tầng mây dày đặc, chần chừ mãi không chịu xuất hiện. Con phố lát gạch đá xanh se lạnh, chúng tôi chui rúc trong đám người huyên náo, cậu ấy nắm tay tôi, mãi cho tới khi lòng bàn tay đầy mồ hôi. Mà cái nắm tay đầy vô tư ấy, chúng tôi, ai cũng chẳng buôn truy cứu hàm ý của nó. Hai dãy nhà ngói cổ, căn gác với những ô cửa soỏ nhỏ dán giấy, nó khiến người ta không thể không tưởng tượng, liệu có một tiểu thư khuê cách nào đó sắp được gả đi, đang ngồi e lệ chải tóc trước gương đồng hay không. Bốn bề đều tràn ngập bầy không khí đậm tính lịch sử, còn tôi và Alawn lại là âm hồn đã tạ thế hàng nghìn năm, quay lại phúng viếng nơi ở cũ của kiếp trước.
    Tôi hỏi, bọn mình đang đi đâu đây.
    Cậu ấy nói một cách thần bì, đi xăm mình.
    Alawn nói: "Phù thủy Gà Mên, tình cảm của bọn mình thật hiếm có, chũng mình hãy xăm tên của nhau ở sau lưng nhé!Ở sau lưng, dù không thể ôm trong lòng, nhưng lại có thể nép sát bên nhau".
    Tôi xúc động nhìn Alawn. Không biết có phải do kích động hay không, khuôn mặt cậu ấu ửng đỏ.
    Tôi nghĩ một lát, nói: "Nhưng nếu sau này, chồng tớ nhìn thấy tên của cậu sau lưng tớ, sẽ ghen mất".
    Alawn bỗng nổi giận, hét toáng lên, "Ta đây còn không quan trọng bằng chồng sau này của cậu hả!".
    Tôi lại hỏi: "Cậu không sợ sau này vợ của cậu cũng ghen à?".
    Alawn kiên quyết nói, không sợ.
    Tôi liền đồng ý, dưới sự bảo chứng của Alawn với danh nghĩa tình bạn hữu nghị.
    Alawn nói: "Bọn mình đều xăm biệt danh của nhau, tớ xin xăm chứ Phù thủy Gà Mên, đúng rồi, thường ngày cậu gọi tớ với biệt danh là gì nhỉ?".
    Tôi buột miệng nói luôn: "Đương nhiên là Đồ Đểu rồi".
    Alawn liền nói được, vậy cậu xăm chức Đồ Đểu lên sau lưng nhé.
    Alawn hư quá. Đợi sau khi tôi kịp phản ứng lại, cậu ấy đã chạy xa tận cuối phố rồi.
    Vậy là chúng tôi xăm biệt danh của nhau lên lưng, cậu ấy xăm chữ: "Phù thủy Gà Mên, tôi xăm chữ "Alawn".
    Tên của Alawn được xăm ở phía trên cạp quần sau lưng tôi. Lúc xăm đau đến nỗi nước mắt tôi rơi lã chã. Mỗi một mũi kim đâm xuống, tôi lại thầm nguyên rủ Alawn một câu, "Đồ Đểu Alawn! Đồ Điểu Alawn!".
    Xăm xong rồi, còn nhìn hình xăm qua gương, màu tím, có chút vết máu nhạt, nét xăm sâu mà quả cảm, dám chặt lên cơ thể tôi.
    Khi ra khỏi cửa hiệu nhỏ, trời đã hoàn toàn tối rồi.
    Alawn thương cảm hỏi tôi, có đau không.
    Tôi ngân ngấn nước mắt gật đầu, nói đau chết đi được.
    Alawn lặng lẽ móc trong túi ra một viên kẹo chanh mềm, nhét vào miệng tôi.
    Tôi nhai viên kẹo, mơ hồ hỏi: "Xăm rồi có thể xóa sạch được không? Ngộ nhỡ sau này chồng tớ không cho tớ xăm tên của cậu thì sao!".
    Alawn kiền dỗ dành tôi: "Xóa được, nhưng lúc xóa còn đau hơn lúc xăm hàng vạn lần!".
    Tôi trợn mắt há miệng ngây người ra, muốn hối hận cũng không còn kịp nữa rồi.
    Nhớ lại tháng trước, nhớ lại những lời nói của Alawn với tôi ở sân bay, cậu ấy nói, phù thủy Gà Mên, bọn mình trăm năm đầu bạc, có được không.
    Giờ đây xem ra, điều này là thật rồi.
    Buổi tối, quay về phòng ở, tôi cởi quần áo ra cho Duyệt Duyệt xem. Duyệt Duyệt nói là mùa tím, chữ tiếng Anh viết rất đẹp, rất Tây.
    Sau đó, coo ấy cười thành tiếng: "Im hơi lặng tiếng, hóa ra mối quan hệ của bọn cậu đã đến mức đội này rồi ư? Cần phải có biện pháp phòng vệ tốt đấy, đừng có quá mức đấy nhá!".
    Tôi liền đỏ mặt mắng cô ấy là đồ yêu nghiệt xấu xa, rồi đuổi đánh cô ấy.
    Có hôm, Alawn nói qua điện thoại, hôm nay Leo xin cậu ấy số điện thoại di động của tôi. Sau đó, cậu ấy lại lem bèm hỏi tôi một cách không biết chán: "Anh ấy vẫn chưa gọi điện cho cậu à? Có thật là chưa không? Một tin nhắn cũng không có á?".
    Ban đầu, tôi còn kiên nhẫn trả lời, nói đúng thật sự không có, một tin nhắn cũng không. Nhưng tối nòa Alawn cũng đều hỏi những câu hỏi nguyên xi, tôi chịu không nổi nữa, thường hét lên trong điện thoại, Duyệt Duyệt của cậu cũng ở đây này, có cần nói với cậu ấy vài câu không, sau đó không cần biết Alawn trả lời như thế nào, quẳng điện thoại cho Duyệt Duyệt như ném một củ khoai lang nóng bỏng tay.
    Nếu như tôi không biết rằng Leo đã xin số điện thoại của tôi thì tốt biết bao. Tôi sẽ không tràn đầy mộng tưởng, nóng lòng mong đợi như bây giờ. Mặc dù tôi thích một cuộc sống có hy vọng, nhưng mức độ mê hoặc của niềm hy vọng này quá lớn khiến tôi không có cách nào chịu đựng nổi. Tôi bắt đầu dần dần hiểu được tình yêu mà những người đi trước viết: sự đau khổ ngọt ngào.
    Duyệt Duyệt thường cai mày lại hỏi tôi: "Alawn hình như rất thích cậu đấy! Cậu thực sự không nhận ra điều đó ư? Đúng là người trong cuộc thường mơ hồ!".
    Tôi nói: "Cậu nghĩ như vậy bởi vì cậu không hiểu bọn tớ đã lớn lên bên nhau như thế nào. Tớ và cậu ấy quá thân thuộc và hiểu nhau rồi, hiểu rõ cả trên người nhau có mấy sợ lông nữa. Cậu ấy không thể thích tớ được, tớ cũng không thể thích cậun ấy. Cậu ấy nói là hẹn hò với tớ sẽ bị viêm đốt sống cổ mà!".
    Duyệt Duyệt hỏi tại sao lại như vậy. Tôi được một phen ngượng ngùng, cũng không thể nói rõ rằng Alawn chê tôi thấp, bèn tìm cách lảnh tránh nói, "Cậu độ lượng tiếp nhận cậu ấy đi, tên tiểu tử đó mặc dù miệng lưỡi xấu xa một chút nhưng tính tình lại rất tốt, cũng biết chăm sóc người khác. Yên tâm đi, tớ không thiếu đạo đức đến nỗi giới thiệu một người đứa con trai có vấn vương tình cảm với mình cho chị em thân thiết đâu".
    Sau đó, Duyệt Duyệt nói rõ lập trường một cách bán tín bán nghi: "Cậu đừng có gán ghép lung tung được không! Alawn - người ta đâu có để ý gì tới tớ đâu".
    Tôi liền khuyên nhủ cô ấy, cứ từ từ, dần dần nuôi dưỡng cảm xúc, lâu ngày sẽ nảy sinh tình cảm.
    "Nếu thật sự lâu ngày sẽ nảy sinh tình cảm, e rằng chẳng có ai tranh giành được với cậu rồi." Nói xong Duyệt Duyệt liều bỏ đi tắm.
    Còn mình tôi trong phòng, nghĩ lại những lời Duyệt Duyệt nói, lại đem những hành động khác thường của Alawn trong nhữung năm gần đây ra xem xét kỹ một lượt, khi còn chưa đưa ra được kết luận, tiếng chuông điện thoại di động đã vang lên, một số thuê bao xa lạ.
    "Hello, Tiểu Lạc Lạc phải không?"
    Vừa nghe thấy giọng nói này, trái tim tôi đã muốn nhảy tung ra khỏi lồng ngực rồi. Vội run rẩy trả lời, đúng ạ.
    "Tiểu Lạc Lạc, anh là Leo, tối nay đi chơi nhé!" Leo quả nhiên là đã hẹn tôi thật rồi.
    Còn chưa kịp đợi tôi thu xếp ổn thỏa trái tim cuồng loại, Leo đã nói rõ địa điểm, thời gian rồi cúp máy. Lại là đi bar! Đó là nơi trước đây rôi chưa từng đặt chân tới. Tôi trở nên do dự, rốt cuộc là có nên đi hay không đây.
    Trong vô tuyến, quán bar là nơi ầm ĩ, ánh sáng lờ mờ, âm nhạc cuồng loạn, đèn chiếu sặc sỡ, nam nữ oằn mình uốn lượn như rắn rồi quấn riết lấy nhau ư? Vừa nghĩ đến chuyện có thể quấn quýt cùng với Leo, tôi bị kích động đến nỗi suýt nữa thì ngất lịm đi. Tôi ngồi trên ghế, gắng hít thật sâu rồi thở mạnh ra mới có thể khiến mình không quên mất hô hấp thông thường nhất…
    Nhưng tính hiều kỳ cộng thêm sức hấp dẫn của Leo vẫn chiến thắng, tôi quyết định đi thử một phen.
    Sau khi quyết định như vậy, toàn thân tôi bị một luồng điện lạ lẫm kích động đến máu nóng chảy rần rật!
    Tôi vội vàng mượn đồ trang điểm của một cô bạn biết trang điểm nhất trong phòng, luống cuống bôi bôi trát trát lên mặt.

    Duyệt Duyệt đã tắm xong, quay lại phòng. Vừa nhìn thấy bộ dạng của tôi đã giật nảy mình: "Mẹ ơi! Mặt cậu ấy bị bỏng à?".

    "Tớ khôngv có thời gian để giải thích nữa, tớ phải đến quán bar ngay bây giờ! Buổi tối có thể sẽ không về. Nếu Alawn gọi điện đến phòng thì nói tớ…. cứ nói tớ bị ốm, đang ở bệnh viện." Phản ứng đầu tiên của tôi klhông phải là đối phó sự kiểm tra của bố mẹ mà là Alawn - âm hồn đã theo tôi suốt mười tám năm không chịu buông tha. Sau đó, tôi vội vội vàng vàng lao ra khỏi cửa.

    Duyệt Duyệt hét lên phía sau lưng: "Cậu phải chú ý an toàn đấy!" Cậu ấy nghxi một lát rồi chạy theo tôi vài bước, "Nói dối Alawn như vậy có được không?".

    "Cần gì phải lo nghĩ nhiều như vậy." Tôi vừa quàng khăn lên cổ vừa nói, rồi lao vào trong đêm tối.

    Tôi cũng không thể nói rõ tại sao phải giấu Alawn. Dù sao, phản xạ theo thói quen, tôi cảm thấy nếu cậu ấy biết được chuyện này sẽ lại ca cẩm suốt ngày ngày không thôi.

    Ngồi vào trong xe taxi, tôi giờ điện thoại di động ra và tắt máy.

    Đêm càng khuya càng đặc quánh. Trời đã vào đông. Gió đêm như một mụ phù thủy đầy nanh vuốt cứ làm rối tung mái tóc của tôi. Bên ngoài cửa xe, đèn đường hào nhoáng, tràn ngập không khí náo nhiệt. Cuộc sống về đêm của thành phố lại bắt đầu mở màn. Còn tôi thì sao? Tôi bắt đầu cảm thấy hổ thẹn vì sự sa đọa của mình, cũng lại cảm thấy bổ thẹn vì sự sa đọa của mình, cũng lại cảm thấy kích động vì nơi sâu thẳm của màn đêm mà tôi chưa biết đến.

    Lúc này đây, Alawn chắc đã gọi điện đến phòng ký túc xa của tôi và biết rôi bị bệnh rồi chăng. Đây là lần đầu riên trong suốt mười tám năm tôi cố ý nói dối Alawn. Tôi cảm thấy có điều gì đó không yên, bắt đầu cảm thấy áy náy. Nhớ lại khuôn mặt tươi cười của Alawn khi đứng trong nắng hồng với mái tóc màu hung vàng, tự cảm thấy rằng bắt đầu từ hôm nay, rôi - một người đang đi theo cuộc sống sa đọa sẽ không thể thuần khiết như cậu ấy nữa rồi.

    Alawn…

    Không đợi tôi kịp ăn năn sám hối xong, xe taxi đã đến trước cửa quán bar. Vừa xuống xe đã nhìn thấy Leo đang day day chân để giữ ấm, đi đi lại lại trong gió lạnh. Anh ấy mặc một chiếc áo gió dài màu xám đậm, lộ rõ áo ghi lê len màu nhạt bên trong. Dáng người dong dỏng cao lại vững chắc, rắn rỏi. Sức hấp dẫn từ một người đàn ông trưởng thành đó, tôi không thể nào tìm thấy được trong đám con trai khoác những chiếc áo lông dày cộm chạy đi chạy lại trong trường.

    "Leo, em đến rồi." Tôi hét gọi anh ấy, mang theo cả sự nhút nhát mà ngay cả bản thân tôi cũng không nói rõ được nbguyên nhân của nó.

    "Oh, Come on! Tiểu Lạc Lạc, cuối cùng thì em đã tới rồi! Mọi người đều đang đợi em!" Leo thấy tôi trang điểm, chỉ khẽ sững lại một chút, nhưng một người đàn ông trưởng thành như anh ấy cũng không thể chỉ bảo ngay trước mặt, chị nhiệt tình vịn vai tôi đi vào quán bar. Tôi rất muốn nói với anh ấy rằng, tôi phải đấu tranh tư tưởng với sự giáo dục nghiêm khắc nhiều năm nay của gia đình cùng những chuẩn mực đạo đức rất lâu mới quyết định đến đây, đồng thời cũng là lần đầu tiên đặt chân tới nơi này. Tôi rất muốn bảo anh ấy đi chậm một chút, bởi trái tim đang thổn thức mạnh mẽ của tôi khiến tôi sắp trở thành một người bị bệnh tim mất rồi. Nhưng rôi không muốn để Leo coi tôi như một cô bé con. Tôi muốn anh ấy nhìn tôi với tư cách là một người phụ nữ. Lúc này đây, tôi khát khao được lột xác thành bướm. Còn Leo, một người đàn ông trưởng thành ở nước Pháp, vốn không thể hiểu được một cô gái phương Đông mười tám tuổi lớn lên trong một gia đình gia giáo dẽ căng thẳng, lo lắng như thế nào khi lần đầu tiên bước chân vào làng giải trí của người lớn. Anh ấy chỉ thấy ngạc nhiên là tại sao tay tôi đang run. Tôi nói là do tôi lạnh quá. Anh ấy liền nắm chặt tay tôi. Nhưng khi mùi hương nam tính đầy mê hoặc mà lạ lẫm của anh ấy vừa thoáng qua trước mũi tôi, toàn thân tôi lại run lên bần bật.

    Tôi lim dim mắt, cùng với Leo đi qua đại sảnh. Ánh đèn chiếu biến đổi không ngừng cùng tiếng nhạc kỳ dị khiến tôi lúc thì có cảm giác như đang ở chín tầng mây, lúc lại cảm thấy mình đang ở dưới địa ngục. Còn Leo, lúc thì đem lại cho tôi cảm giác anh ấy là thiên thần, ngay phút sau lại biến thành quỷ dữ.

    Lep đưa tôi đến một phòng riêng lớn và rất hào nhoáng, bên trong đã có khoảng trên dưới mười người cả nam cả nữ. Bọn họ đang nói cười vui vẻ, uống rượu, nói chuyện phiếm, cũng may là không có cảnh cấm trẻ em dưới mười tám tuổi như tôi từng tưởng tượng.

    Leo dẫn tôi đến giữa phòng, giới thiệu tôi với mọi người: "Đây là Tiểu Lạc Lạc, rất đáng yêu phải không! Cô ấy là em gái tôi, vẫn còn là trẻ con, mong mọi người chăm sóc!".

    Từ nhỏ tôi đã sợ người lạ, bởi vì lạ lẫm nên thấy gò bó. Chân tay tôi trở lên cứng nhắc, gật đầu chào mọi người ngẩng đầu lên mới để ý thấy rằng những cô gái trong đều được trang điểm rất tinh tế, mặc những bộ quần áo bó sát cơ thể, lộ rõ đường nét trưởng thành của một người phụ nữ. Rôi cúi đầu nhìn lại bản thân mình, giấy thể thao, quần bò, rõ ràng là phong cách của một học sinh, bộ dạng không hề ăn nhập, ngây ngây ngô ngô… Tôi hận là không tìm được lỗ hổng nào mà chui xuống đó. Càng cảm thấy thấp kém. Cũng may mà ánh đèn lờ mờ nhàn nhạt, khiến mọi người không nhìn rõ khuôn mặt được bôi đỏ rực một cách thô kệch của tôi.

    Tôi nhìn Leo, tay anh ấy đang ôm lấy vài tôi và mìm cười nhìn tôi.

    Hóa ra, đây đều là đồng nghiệp trong công ty của Alawn, tôi bỗng nhiên hỏi anh: "Bạn gái anh là người nào?".

    Leo sững người lại một chút, sau đó mỉm cười chỉ vào cô gái đang ngồi ở góc trong cùng. Là một cô gái ngoại quốc vàng, cao lớn, không xinh đẹp như trong tưởng tượng của tôi, chỉ có điều trang điểm rất cầu kỳ kinh tế, cũng rất có khí chất phong tình ngoại quốc.

    Leo sắp xếp cho tôi ngỗi giữa đám người lạ lẫm ấy. Sau đó, anh ấy đứng giữa phòng với một khí thế hăm hở, nói vào micro: "Hôm nay là sinh nhật của bạn gái tôi - Maggi, cảm ơn mọi người đã đến tham dự…".

    Tôi đang chút ý nghe Leo nói, một người đàn ông đưa cho tôi ly rượu vang, nói rôi rất đáng yêu. Tôi lập tức uống cạn. Rượu vào trong miệng còn hơi ngọt, xuống đến cổ họng lại cay sè. Tôi liếc nhìn Leo, anh ấy đang ôm bạn gái trong trang phục lộng lẫy, nói những lời tình tứ, đường mật. Anh ấy nở một nục cười tươi nhất trên đời, cặp đồng tử màu xanh phát ra những tia nhìn đầy ham muốn dục vọng khắc hẳn với thường ngày, nó khiến tôi lạ lẫm vừa đau lòng. Ly rươu này, giống như tình yêu cảu tôi vậy.

    Một lát sau, lại có vài người đàn ống tới uống rượu với tôi, tôi không thể từ chối được. Bọn họ đều tự giới thiệu tên tuổi, tôi nói chào anh gì đó, nói xong liền quên luôn tên của họ.

    Vài ly rươu vào bụng, tôi liền trở lên hưng phấn, liền bắt đầu chủ động tìm rượu để uống.

    Leo lại bắt đầu nói vào micro. Tôi chú ý thấy anh ấy nhắc đến tên tôi. Tôi ngước mắt lên nghe anh ấy nói rằng: "Em họ tôi có nói rằng, Tiểu Lạc Lạc hát hay, vì vậy hôm nay tôi đặc biệt mời Tiểu Lạc Lạc đến, để hát cho Maggi, để chúc phúc cho Maggi".

    Hóa ra, tôi chỉ là một người hát phụ họa.

    Men rượu bốc lên nóng rần rật như lửa trong đầu tôi. Tôi hào phóng đứng dậy, cố gắng bước đi cho vững, từng bước từng bước đến giữa phòng, hát bài chúc sinh nhật vui vẻ sau đó hát bài hát mà tôi và Alawn vẫn thích hát.

    Hát bài: "Người tình chưa mãn nguyện" của S.H.E, hát bài: "Tình yêu giản đơn" của Jay. Tôi cũng không biết tình hình phía bên dưới bục biểu diễn như thế nào, tôi chăm chú nhìn vào màn hình, hát giai điệu của mình, cố hết sức để giọng hát của mình vượt ra khỏi tiếng ầm ĩ trong màn đêm, bay vào tận mây xanh.

    Khi tôi bắt đầu hát bài: "Sau này" của Lưu Nhược Anh, bạn gái của Leo nói còn có việc nên về trước, thậm chí còn không chào hỏi một câu với cô bé ngốc nghếch đến hát góp vui cho tiệc sinh nhật của cô ấy là tôi. Bởi vì, cô ấy ngay cả tiếng Trung Quốc cũng nói không lưu loát mà.

    Nhưng bầu không khí lại không hề lắng dịu vì sự vắng mặt của nhân vật chính. Có thể thấy mọi người đều không sống vì người khác, chỉ cười khi bản thân mình được vui vẻ, khóc với nỗi đau khổ của riêng mình. Tôi đabng hát bài hát của tôi, nhớ đến Alawn, nhớ đến lần đầu tiên lừa dối cậu ấy, nước mắt tôi bắt đầu rơi lã chã.

    Leo tiễn xong bạn gái liền quay lại. Đôi mắt với cặp đồng tử màu xanh ấy lại liên tục nhìn tôi chăm chú. Tôi hát xong, anh ấy liền vỗ tay cổ vũ. Mặc dù tôi đã ngà ngà say, nhưng tôi có thể khẳng định rằng mỗi lần tôi nhìn anh ấy, anh ấy đều đang nhìn tôi. Thật đấy.
  2. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 10

    Kỵ sĩ chân chính
    Không biết ai đã khởi xướng ra việc ra đại sảnh khiêu vũ, vậy là mọi người đều giống chim sẻ sổ lồng chen chúc nhau chạy ra ngoài.

    Tôi không biết khiêu vũ. Tôi ngồi ở một góc trong đại sảnh, nhìn vào đán đông đang nhảy nhót loạn xạ. Tưởng tượng xem ban ngày họ đạo mạo nghiêm trang như thế nào , điều gì đã khiến giờ đây họ phát tiết một cách cuồng nhiệt như vậy.

    Leo ngồi ở một chiếc bàn khác, đang ngây người nhìn về một hướng. Cặp đồng tử màu xanh của anh ấy toát ra những tia nhìn ưu tư dưới ánh đèn nhấp nháy. Tôi đoán anh ấy cũng giống như tôi, không biết khiêu vũ. Anh ấy lại nhìn thấy tôi đang nhìn mình liền cười cười với tôi. Tôi nhoài cả người lên bàn, giống như một yêu quái, ngoắc ngoắc tay về phía anh ấy, sau đó, anh ấy liền đến ngồi cạnh tôi.

    Tôi nói, hãy để hai người không biết khiêu vũ ngồi cùng một bàn nhé. Chúng tôi bắt đầu nói chuyện, nói rất nhiều chuyện thú vị. Vì tiếng nhạc quá to, chúng tôi không thể không ghé sát đầu vào nhau để nghe được tiếng nói của đối phương. Leo có một thói quen, đó là khi người khác nói chuyện, đôi mắt anh ấy đều chăm chú nhìn vào người đó. Mà việc bị đôi mắt phát ra những tia sáng màu xanh ấy gắn chặt lấy trong bóng đêm, quả là một việc khiến người khác phải đỏ mặt xốn xang .

    Leo nói về đất nước nơi anh ấy được sinh ra, về gia đình thiếu thốn tình cảm của anh ấy, nói rằng anh ấy đã thất thân từ năm mười lăm tuổi, đối phương là một cô gái phong tình lả lơi, hơn anh ấy những mười tuổi. Nói đến chủ đề đó, nhờ men rượu, tôi cũng không còn ngượng ngập xấu hổ nữa mà chỉ vào anh ấy cười thoải mái. Tôi liền nói về Alawn, nói rằng tôi với cậu ấy đã lớn lên bên nhau thế nào, cậu ấy bảo vệ tôi ra sao, lại bắt nạt tôi thế nào, nói rằng hồi nhỏ, cái gì chúng tôi cũng thi đấu để tranh thắng thua, lần nào Alawn cũng tỏ ra vượt trội, nhưng cậu ấy luôn nhường tôi về nhất.

    " Hai người thi đấu những gì?" Leo ngạc nhiên hỏi.

    " Ờ..." tôi nghiêng đầu nghĩ ngợi một lát, còn chưa nói bản thân đã cười ngặt nghẽo, " Bọn em thi đái tè, xem ai tè xa hơn. Em cứ cho rằng em có thể tè xa nhất, không ai có thể vượt được em. Nhưng khi đến lượt Alawn, cậu ấy lại có thể tè vọt lên đầu em... sau đó em liền trố mắt ra nhìn, hoàn toàn chịu nhận phần thua..." Kể xong chuyện thì Leo đã cười đến nỗi bò xuống cả gầm bàn rồi.

    Alawn ... Nhìn những ánh đèn lắc lư khiến tôi hoa mắt kia, tôi nhớ đến viên kim cương khuyên tai cậu ấy đeo biết bao...

    DJ bắt đầu chơi điệu Jazz lãng mạn, tiếng saxophone chậm rãi lan tỏa khắp không gian lòe loẹt xanh xanh đỏ đỏ, ngập trần sắc thái tình dục. Nam nam nữ nữ bắt đàu ôm lấy nhau, đôi tay bắt đầu dò dẫm một cách thân mật hơn trên cơ thể của nhau. Cũng thi thoảng có một cánh tay đàn ông đưa tay trái ra mời tôi cùng khiêu vũ, Leo thường chưa đợi tôi nói gì, đã lên tiếng thay tôi từ chối.

    Anh ấy nói chúng tôi không muốn bị làm phiền.

    Tôi mông lung phân tính cụm từ " chúng tôi" mà anh ấy nói. Trong lòng cảm thấy vô cùng ngọt ngào.

    " Từ nhỏ anh ấy đã rất thích vẻ kín đáo của các cô gái phương Đông, bọn họ thật thần bí, cũng rất thú vị." Leo bộc bạch tự đáy lòng

    Người nói thì không có ý nhưng người nghe lại rất lưu tâm. Tôi lại tự liệt mình vào hàng ngũ những cô gái phương Đông đó, khuôn mặt khẽ ửng hồng.

    Leo bỗng nói một câu gì đó với tôi, tôi không nghe rõ lắm. Anh ấy ghé sát hơn nữa vào tai tôi: " Anh nói là tại sao chuyện nào của em cũng liên quan tới Alawn vậy?"

    Lần này anh ấy ghé sát đến nỗi như vừa cắn vào tai tôi thậm chí tôi còn cảm thấy rằng, sai khi anh nghiêng đầu về tư thế cũ, bên tai tôi còn hơi ươn ướt. Một dòng nước xiết bỗng vang lên nhanh chóng từ phía sau lưng, đầu óc tôi hoàn toàn trỗng rỗng. Tôi nhìn những đường nét tuần tú của Leo, nghĩ đây chính là điều người ta thường nói " bị điện giật" chăng.

    Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với một buổi tối tràn ngập sắc thái tình dục thế này, rõ ràng cảm thấy lập cập nhưng không biết phải ứng phó thế nào, bèn cúi gằm mặt uống không nói gì nữa. Leo khong còn muốn để tôi khó xử như vậy, anh ấy đứng dậy cởi áo khoác, bước vào trong đám đông đang khiêu vũ.

    Sau đó, anh ấy dùng khả năng khiêu vũ của mình để tôi mở rộng tầm mắt, để tất cả mọi người mở rộng tầm mắt!

    Anh ấy nhảy điệu nhảy đường phố, nhảy Cha cha cha, nhảy Dance, thậm chí nhảy cả Break dance... Chiếc quần tây được cắt may rất vừa vặn của anh ấy ôm gọn lấy phần mông tròn trịa, rắn chắc vô cùng gợi cảm. Cho dù DJ chơi bất kì thể loại nhạc nào, anh ấy luôn phản ứng kịp thời. Đến cuối cùng, DJ chỉ chơi nhạc phục vụ riêng mình Leo, tất cả mọi người xung quanh đều dừng lại, đứng thành một vòng tròn xunh quanh để cổ vũ cho anh ấy.

    Tôi nghĩ đến câu nóii ban nãy: để hai người không biết khiêu vũ ngồi cùng với nhau...mà cảm thấy ngượng toát mồ hôi, hóa ra, chỉ một mình tôi không biết khiêu vũ. Leo rõ ràng là một cao thủ. Còn anh ấy lúc này đây, là tâm điểm của tất cả mọi người trong quán bar.

    Tôi tự hào vì mình đã yêu thích mọt người đàn ông chân chính nhưng cũng lại tự cảm thấy xấu hổi vì đã yêu thích một người hùng kiệt xuất. Nếu như anh ấy không ưu tú như vậy, hoặc giả tôi còn có thể bất chấp tất cả, dũng cảm dấn tới...

    Leo cuối cùng cũng đã kết thúc màn biểu diễn cá nhân xuất sắc với bộ dạng nhễ nhại mồ hôi, lập tức có các cô gái đẹp sán đến mời anh uống rượu. Anh liếc nhìn về phía tôi một cái rồi đi theo các cô gái ấy.

    Chính trong giây phút ấy, tôi mặc nhiên đau khổ tuyên bố với bản thân mình: tôi đã thích anh ấy mất rồi. Có lẽ, tôi đã thích anh ấy từ rất lâu, rất lâu rồi, nhưng nỗi đau đớn trong trái tim tôi lúc này mới khiến tôi thừa nhận và nhìn thẳng vào sự thực đau thương đó.

    Leo, người đàn ông với mái tóc xoăn màu vàng, đôi mắt màu xanh nước biển, hàng lông mi vừa dài vừa cong, khuôn mặt sắc nét, nước da trắng ngần, nụ cười làm mê hoặc đám đông, bạn gái vừa cao quý vừa giàu có, lại là một kỵ sĩ cao quý với tài nghệ khiêu vũ tuyệt vời... còn tôi, một cô gái bình thường, lại thích anh ấy.

    Làm thế nào đây.

    Tôi biết, đây chắc chắn là một câu chuyện mới bắt dầu đã chẳng có kết thúc, hoặc là âm thầm yêu đơn phương, hoặc là lao vào lửa như con thiêu thân để trở thành bi kịch. Tôi không biết phải làm thế nào nữa. Tôi nhớ Alawn, tham mưu của tôi, nhưng cậu ấy lại ở xa tôi như vậy. Chẳng biết phải làm thế nào, tôi chỉ biết uống hết ly rượu này đến ly rượu khác.

    Tình yêu đơn phương giống như một mầm xanh sinh trưởng trong chỗ đất tối tăm, dù không ai biết đến nhưng lại vô cùng xum xuê tươi tốt.

    Khi Leo cuối cùng cũng đã vui chơi chán chê với những cô gái đói khát kia, về đến chỗ tôi ngồi, tôi đã say mềm như bùn đất rồi.

    Leo vô cùng hối hận, nói anh ấy không nên đưa tôi đến chỗ này. Anh ấy dìu tôi bước ra khỏi quán bar, hỏi tôi giờ này còn có thể quay về trường được nữa không, tôi cười ngây ngô lắc đầu. Anh ấy lại hỏi tôi có thể về nhà được không, tôi lại càng lắc đầu dữ dội.

    " Vậy anh chỉ còn cách đến khách sạn thôi."

    Tôi dùng chút tình táo cuối cùng còn lại, nghe rõ ý nghĩa của từ khách sạn, sợ đến nỗi toàn thân bất lực, khuỵu ngã ngay xuống đất.

    Leo loạng choạng ôm lấy tôi, gió lạnh thổi buốt trên người tôi, tôi cuộn tròn trong lòng anh ấy theo bản năng. Đôi mắt xanh đẹp đẽ của anh ấy tràn ngập sự quan tâm và hối hận. Anh ấy luôn miệng nói: " quả thực là không nên đưa em đến..."

    Liệu có thể xảy ra chuyện gì... liệu có thể... tôi rất lo sợ, cảm thấy bất lực... Tham mưu Alawn, cậu đang ở đâu... đầu tớ đang đau quá.

    Tôi bắt đầu nôn thốc nôn tháo, tôi quỳ xuống bên đường, tóc bị gió đêm thổi mạnh, cơn buồn nôn không sao kìm chế lại được. Thi thoảng, một chiếc xe ồn ào chạy qua, trong màn đêm tĩnh mịch, ngay cả tiếng "lạo xạo" phát ra từ lốp xe khi cọ sát vào mặt đường cũng có thể nghe thấy rất rõ.

    Tôi giãy giụa rồi ngồi bệt xuống đất, bắt đầu khóc nức nở, liên tục kêu đau đầu.

    Leo càng ôm tôi chặt hơn, khe khẽ an ủi: " Đau không? Lát nữa uống chút trà xanh sẽ không còn đau nữa đâu, Tiểu Lạc Lạc ngon nào... thật sự là không nên đưa em đến!" Anh ấy ôm tôi, đi về phía khách sạn gần đó.

    Người tình trong mộng của tôi, người đàn ông đầu tiên khiến tôi sùng bái và ngưỡng mộ điên cuồng trong đời, lúc này đây anh ấy gần tôi như vậy tôi đang nằm trong vòng tay anh ấy. Nếu như, đêm nay thật sự xảy ra chuyện gì, ấy là bởi cái cau mày lo lắng cho tôi của anh... tôi không có tư cách nào chống đối ? Bởi vì trước mặt anh, mọi thứ, cho dù là thứ nhỏ bé nhất trong tìm tôi đều cam tầm tình nguyện rồi.

    Tôi cuối cùng cũng thì thầm vào tai Leo

    " Anh ... là kỵ sĩ chân chính trong lòng em."

    Ngay sau đó, tôi chẳng còn biết gì nữa.

    Sáng hôm sau, vừa cựa mình thức giấc, tôi chỉ cảm thấy đau đầu một cách khủng khiếp.

    Mở mắt ra nhìn, chỉ thấy một căn phòng lạ lẫm, mấy điều hòa không khí đang bật, ga trải giường màu trắng tinh, tôi đang nằm vùi giữa đống chăn.

    Tôi cố gắng nhớ lại những chuyện đã xảy ra tối hom qua, đêm, quán bar, Leo, khiêu vũ, say rượu, sau đó, vì đã quá muộn nên không thể về trường học được, Leo đã đưa tôi đến khách sạn... khách sạn!

    Tôi sờ soạng lên người mình, hết rồi, tôi... lúc nãy chỉ mặc mỗi chiếc quần lót! Lúc bấy giờ tôi mới hoàn toàn tỉnh táo trở lại, trong phòng không có ai cả, Leo không biết đã đi đâu từ lâu rồi, còn tôi, tại sao lại không mặc quần áo. Tôi đã bị thất thân rồi ư? Nhưng tôi không thể nhớ được điều gì cả. Tô bỗng cảm thấy lo sợ, cảm thấy có lỗi với bố mẹ, cảm thấy tủi nhục, cảm thấy bản thân mình thật dâm đãng, thật tầm thường.

    Lúc đó có người gõ cửa, tôi cảnh giác lấy chăn che người mình lại, hét to lên: " Ai đấy?"

    Người đó mở cánh cửa từ phía bên ngoài. Một cô khoảng trên dưới năm mươi tuổi bước vào, nói với tôi bằng một gương mặt không chút biểu cảm: " Cô tỉnh dậy rồi à? Đây là quần áo của co, đã được giặt sạch rồi"

    Tôi đón lấy quần áo của mình, nghi ngờ hỏi: " Ai bảo cô mang quần áo của cháu đi giặt khô vậy?"

    " Anh trai người nước ngoài của cô! Hôm qua, anh ấy đưa cô vào khách sạn, thuê phòng xong liền bảo tôi giúp cô thay quần áo và đi luôn. Quần áo của cô bẩn hết cả, cũng là do anh ấy dặn tôi mang đi giặt."

    " Ồ", tôi thở phào một hơi dài, coi như đã được một phen hoảng hồn. Chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Nhưng lại cảm thấy thất vọng, thấy rằng mình chẳng có chút hấp dẫn nào đối với Leo cả.

    Tôi hỏi cô phục vụ xem mấy giờ rồi, tôi giật mình khi nhận được câu trả lời: "bốn giờ"

    " Cái gì? Bốn giờ chiều?" Hôm nay tôi còn phải lên lớp nữa chứ.

    Tôi vội vàng mặc quần áo rồi lao ngay về trường.

    Thế giới bên ngoài trong lành, tươi mới đến nỗi tôi càng cảm thấy bất ổn, tôi dường như đang trốn chạy khỏi khách sạn, tự cảm thấy mình là một phụ nữ toàn thân ô uế. Tôi cũng không dám ngẩng đầu lên, sợ nhìn thấy sự coi thường và khinh bỉ từ ánh mắt của những người đi đường- mọt nữ sinh trốn học, thuê phòng ngủ với đàn ông!

    Trong taxi, điện thoại di động vừa bật lên liện nhận được hơn năm mươi tin nhắn, hơn ba mươi lời nhắn. Trong đó có hai tin nhắn của Duyệt Duyệt, số còn lại đều là của Alawn!

    Còn chưa kịp định thần, màn hình lại hiện lên cuộc gọi từ số của Alawn. Tôi đã làm một việc xấu xa, nên đã nghe điện thoại trong một tâm trạng thấp thỏm.

    " Phù thủy Gà Mên, cậu chết dí ở đâu thế hả?" giọng nói của Alawn sắp làm tôi thủng cả màng nhĩ.

    Tôi nhớ lại lời dặn dò của mình với Duyệt Duyệt, vậy là nên giả bộ yếu ớt nói, tớ đang ở trong bệnh viện.

    " Bệnh viện cái dầu cậu! Duyệt Duyệt đã nói cho tớ biết hết rồi, cậu không bị bệnh! Cậu đang ở đâu nói mau lên!" Alawn lại còn mắng tôi! Lớn từng này rồi, đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy nổi giận với tôi như vậy khiến tôi cnagf thêm lo lắng. Trong lòng thầm nguyền rủa kẻ phản bội Duyệt Duyệt một trận.

    Sau đó, tôi đành phải nói tôi đang ở trường.

    " trường cái đầu cậu! Ta đây đang ở trường của các cậu đây! Cậu còn muốn tiếp tục nói dối à? Có muốn tớ nói cho mẹ cậu biết không?" đầu dây bên kia, Alawn đã trở nên vô cùng tức giận rồi. Người ta nói, thường xuyên đi lại bên sông, làm gì có chuyện giầy không ướt, sao tôi lần đầu tiên ra bờ sông, đã làm ướt hết cả giầy rồi thế này.
  3. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 11

    Viên kim cương
    Vừa rụt đầu rụt cổ về đến trường, tôi đã bị Alawn tóm gọn. Cậu ấy túm lấy áo tôi, xoay cứng vai tôi lại rồi hét lên: " Cậu đã đi đâu vậy hả? Tớ hỏi cậu, cậu đã đi ! Lại còn đi suốt đêm không về trường! Còn sai Duyệt Duyệt bày trò nói dối để lừa tớ! Cậu làm tớ thất vọng quá !"

    Duyệt Duyệt yếu ớt theo sau Alawn thảm thương nói: " Lạc Lạc, cậu nói thật đi không nói thì phòng kí túc xá của bọn mình sắp bị cậu ấy phá tung hết cả lên rồi..."

    An Lương cũng bị kinh động rồi, khuôn mặt đầy vẻ quan tâm hỏi tôi đêm qua cũng đã đi đâu. Nhiều người như vậy nhiều đôi mắt như vậy, tôi phải nói thế nào với họ đây, rằng tôi đã đến quán bar, đã uống rượu say đã cùng đàn ông đi thuê phòng ngủ... Tôi xấu hổ đến mức sắp sửa ngất đi được, mà câu nói tôi làm cậu ấy thất vọng của Alawn lại càng khiến tôi sợ hãi vô kể.

    " Nói đi! Cậu câm rồi à?" Alawn túm lấy tay tôi, kéo mạnh một cái tôi vốn đã hoa mắt chóng mặt đứng đang không vững liền ngã nhào xuống đất.

    Duyệt Duyệt cao giọng hét lên, An Lương chạy lại đỡ tôi dậy.

    Những người xung quanh vây lại vì tò mò càng ngày càng nhiều, mọi người nhìn thấy chúng tôi với ánh mắt hiếu kì.

    " Đồ đểu, Alawn" Tôi vừa xấu hổ vừa tủi nhục vừa tức giận bật ngay dậy, càng dấn sâu vào lầm lỗi chỉ thẳng vào Alawn mắng nhiếc "Cậu sao vậy hả? Cậu muốn đánh tớ ư? Cậu là bố tôi ? Là hiệu trưởng của tôi? Cậu quan tâm tôi đi đâu ư, tôi đi sa đọa hay đi lang thang tôi qua đêm hay không về trường hay đi bán mình mua vui thì liên quan gì đến cậu."

    " Tớ...phù thủy Gà Mên, cậu ngã có đau không?" Alawn thấy tôi bị ngã khuôn mặt lộ rõ vẻ ân hận, chỉ muốn hỏi thăm tôi, không hề truy cứu chuyện gì khác.

    Tôi bắt đầu được thế lấn tới đem tất cả nỗi bực dọc đồ hết lên đầu cậu ấy giống như một bà cô mắng chửi nơi đầu đường xó chợ, nhảy lên chồm chồm chỉ vào Alawn: "không cần cậu quan tâm! Tốt nhất là cậu đẩy tôi ngã chết đi! Từ nhỏ đến lớn, cậu đều quản lý tôi như vậy, tôi làm chuyện gì, cậu đều hỏi, đều quản lý cả! cậu dựa vào cái gì? Rốt cuộc cậu cho mình là ai? Là cái gì của tôi? Dựa vào đâu để quản lý tôi? Cậu nói? Cậu nói ? ai cho cậu cái quyền đó? Tôi thật sự rất ghét câu! Căm ghét cậu!"

    " Tớ..." Alawn bị những lời nói và điệu bộ của tôi lúc đó làm chấn động đến nỗi không nói được câu nào.

    " chẳng phải là cậu muốn biết tôi đi đâu ư? Nói cho cậu biết, đêm qua tôi đã ngủ với đàn ông trong khách sạn đây" Bởi quá phẫn nộ nên tôi chẳng kịp suy nghĩ nhiều lời nói vừa buột miệng ra liền cảm thấy ân hận.

    Hai mắt Alawn ngỏ ngầu, cứ chằm chằm nhìn tôi, mãi lâu sau mới nghiến răng nói: " Lạc Lạc Tô...cho cậu cơ hội cuối cùng, cậu nhắc lại một lần nữa"

    Con người tôi vốn rất ngang ngạnh cậu ấy uy hiếp tôi, tôi lại càng muốn nói thêm lần nữa, lần này giọng nói còn to hơn và rõ ràng hơn: " hôm qua đã ngủ với đàn ông trong khách sạn! Vì vậy mới không về..."

    " cậu có biết nhục không hả?" còn chưa nói hết tay của Alawn đã giơ lên cao tát mạnh và phía tôi. Bốp một tiếng tôi nhắm mắt lại theo bản năng trong giây lát, có chất lỏng lạnh giá trào ra. Hồi nhỏ moioxi lần tôi chịu ấm ức muốn khóc, Alawn thường học theo người lớn, vỗ vỗ vào má an ủi tôi. Vỗ nhẹ nhẹ, có cả sự cưng chiều trong từng nhịp vỗ, vỗ bên trái một cái, bên phải một cái.

    Nhưng tất cả những gì đã trải qua trong suốt mười tám năm lớn lên cùng Alawn những ngày tháng cùng nhau cười đua, cùng nhau rơi lệ đã giống như những chiếc lá mùa đông một cái tát nhè nhẹ là có thể khiến chúng rụng rời tan nát.

    Trong cuộc đời Alawn đây cũng là lần duy nhất cậu ấy động thủ với tôi. Trước đây ngay cả việc nhìn thấy tôi khóc cũng khiến cậu ấy sợ đến nỗi chân tay mềm nhũn... vậy mà hôm nay cậu ấy đã giơ tay đánh tôi. Mặt tôi đau rát nhưng không thấm vòa đâu so với trái tim đang tan ra từng mảnh của tôi. Vậy là tôi không nghe thấy tiếng đổ vỡ.

    Tôi chậm rãi mở mắt ra, cánh tay của Alawn vẫn chưa buông xuống được. Khuôn mặt cậu ấy đầy vẻ không thể hiểu được cùng nỗi ân hận. Đôi môi hơi mở ra của cậu ấy run rẩy như hai chiếc lá khô cuối cùng trong gió. Sự thương xót ánh lên từ đôi mắt tia màu đỏ của cậu ấy.

    Rất lâu sau đó, cậu lầm rầm gọi tôi: " phù thủy gà mên... cậu làm tớ thất vọng quá"

    Tôi bây giờ mới kịp phản ứng lại. Tôi nhìn cậu ấy khe khẽ nói: "Từ nhỏ cậu luôn đối tốt với tớ, tớ đều ghi nhớ cả. bây giờ cái tát này là do tớ nợ cậu, tớ đã trả lại cho cậu rồi. Chúng ta không còn ai nợ ai nữa." Tôi hít một hơi thật sâu nhìn cậu ấy một cách tuyệt vọng "từ nay về sau, xin đừng đến làm phiền tớ nữa. Cậu cũng chẳng là ai của tớ"

    Alawn dường như không dám tin rằng tôi có thể nói ra những lời như vậy. Cậu ấy đứng ngây ra tại chỗ rất lâu, mấy lần định giơ tay ra, còn chưa chạm vào người tôi đã liền hạ xuống. Rất lâu sau đó, cậu ấy mới dùng một giọng nói nhỏ đến nỗi dường như chỉ có mình cậu ấy nghe được để nói: "đúng vậy tớ dựa vào đâu mà quản cậu cơ chứ. Tớ làm gì của cậu nào? Tớ chẳng là cái quái gì cả" nói xong cậu ấy gỡ chiếc khuyên tai gắn viên kim cương đã đeo rất nhiều năm xuống, lấy hết sức bình sinh, ném nó đi thật xa. Chiếc khuyên tai gắn viên kim cương đó như một ngôi sao băng đẹp đẽ, lưu lại một vệt sáng cong cong tinh xảo trong không trung , sau đó dưới ánh sáng huy hoàng của mặt trời biến hóa kỳ ảo thành một điểm sáng nhỏ, biến mất nơi tận cuối của tầm nhìn. " tình cảm của chúng ta, cũng giống như viên kim cương kia, không phải là vĩnh hằng. Không có sự vĩnh hằng. Sau này hãy cứ chăm sóc tốt cho bản thân". Nói xong cậu ấy quay người bước từng bước dài. Trong giây phút ngắn ngủi khi Alawn bỏ đi đó, một giọt nước long lanh trong vắt rơi xuống từ mắt cậu ấy. Đó là lần đầu tiên tôi thấy Alawn khóc. Từ nhỏ chúng tôi rất hay cãi cọ cũng đã từng nói những câu tức giận kiểu như có chết cũng không chơi với nhau nữa nhưng đó chỉ là nhưng câu nói khi tức giận. Lần này không như vậy. Tôi biết chúng tôi đều đã làm cho trái tim nhau bị tổn thương nặng nề. Cậu ấy đã quay lưng đi, sẽ không bao giờ trở lại nữa rồi.

    Dù là bạn thân hay tham mưu, tôi đều vĩnh viễn mất đi cậu ấy rồi.

    Tôi không còn Alawn nữa rồi.

    " đuổi theo gọi cậu ấy lại đi" Duyệt Duyệt cuống quýt giục tôi.

    Tôi ngước nhìn lên trời, ngây người ra, đứng yên không hề nhúc nhích.

    " cậu ngớ ngẩn rồi à? Còn đứng ngây ra đó! Còn không mau đi đi! Cậu ấy đi xa rồi kìa"

    " ban nãy cậu ấy đã đi xa rồi mà, trái tim đã đi rồi". Tôi tuyệt vọng nói.

    Sau đó Duyệt Duyệt bỗng nhiên lại khóc, cô ấy vừa khóc vừa nói: " Lạc Lạc cậu là đồ không có lương tâm! Tối qua Alawn nghe tin cậu bị ốm đã cuống quýt cả lên. Tớ an ủi cậu ấy nói là tớ đi thăm cậu, cậu đã khóc rồi. Ai ngời mới sáng sớm cậu ấy đã bay vào chuyến sớm nhất về đây. Hỏi tớ xem cậu đang ở bệnh viện nào tớ không nói ra được, điện thoại di động của cậu cũng tắt máy, tớ đành phải nói thật là đã không biết cậu đi đâu. Cậu ấy một thanh niên trưởng thành cũng suýt bật khóc vì lo lắng chạy đi khắp nơi tìm cậu! Đã báo cả cảnh sát rồi! Tớ chưa thấy chàng trai nào lại quan tâm như vậy đối với người con gái! Ban nãy cậu nói cậu ấy không có quyền quản lý cậu, nói cậu ấy không phải là gì của cậu! Chỉ có cậu mới ngốc đến nỗi coi cậu ấy là người bạn thân! Đồ ngốc! cậu mù quáng rồi ư? Hay là cậu tự lừa dối mình? Cậu đang né tránh? Không muốn nhìn nhận tình cảm của cậu ấy? Duyệt Duyệt bất chấp tất cả thét lên.

    Tôi không nói câu gì cả, không muốn nói, cũng không tìm được bất kì câu nói nào cả.

    Đám người xung quanh lần lượt tản đi hết còn lại ba chúng tôi đứng giữa cổng trường đông đúc người xe qua lại.

    Tôi vẫn ngửa đầu lên không còn chút cảm giác, không suy nghĩ điều gì, cuối cùng thế giới đã yên tĩnh lại rồi, tôi giống như người bị mất trí, không còn nghe thấy gì cả. Nhưng tôi vẫn ngửa cổ nhìn bầu trời xanh xám. Tôi không dám cúi đàu xuống.

    Tôi sợ, sau khi tôi cúi đầu xuống, những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống sẽ làm mềm yếu chút lòng tự tôn bé nhỏ của tôi.

    Tôi bỗng nhiên hoạt náo trở lại tôi tự nói với mình: " chiếc khuyên tai gắn kim cương đó đâu?"

    An Lương chỉ tay về phía vườn hoa phía xa xa: " hình như cậu ấy ném về phía đó"

    " bọn tớ đi tìm nó giúp cậu" Duyệt Duyệt kéo tay tôi nói.

    Tôi nói không cần tớ muốn tìm một mình các cậu đừng động tay vào.

    " cảm ơn các cậu, các cậu về đi. Để một mình tớ tìm". Tôi nói với họ, sau đó, một mình tôi giống như một chiến sĩ dũng cảm đi về phía vườn hoa.

    Chưa đến bảy giờ ông trời đã keo kiệt thu lại hết chút ánh sáng cuối cùng còn lại,. Tôi vẫn đang quỳ ở đấy, lần mò trong vườn hoa nhờ chút ánh nắng yếu ớt của đèn đường. Có người qua đường tốt bụng hỏi tôi tìm cần tìm cái gì có cần giúp đỡ không, tôi vội vàng lắc đầu. Tôi sợ viên kim cương sẽ khiến người ta này sinh lòng tham tôi sợ sẽ không tìm lại được viên kim cương nữa đó, sợ không còn được nhìn thấy nó nữa... Đột nhiên tôi thấy lo sợ đêm càng khuya càng tĩnh mịch cơ hội tìm thấy viên kim cương càng mờ mịt. Nỗi lo sợ càng ngày càng mãnh liệt. Tôi rốt cuộc là đang sợ mất viên kim cương hay sợ mất đi chủ nhân của viên kim cương đây! Tôi bò lồm ngồm dưới đất như kẻ điên di chuyển từng chút từng chút một chỉ lo sẽ bò sót một chỗ nào đó nhưng lại có viên kim cương ở đó. Gai nhọn của cỏ hoa cào rách da thịt tôi, mùi hôi thối của chất thải động vật xông thẳng vào mũi... Tôi bật khóc khe khẽ. Trời ạ tôi phải làm sao để tìm được nó tô thậm chí còn không dám khẳng định rằng liệu nó có đún là bị rơi trong vườn hoa này hay không. Nhưng chỉ cần một chút hy vọng tôi sẽ không từ bỏ. Tôi bướng bỉnh tìm kiếm bất chấp tất cả vừa khóc vừa tìm. Nước mắt nước mũi chảy xuống ròng ròng ánh nhìn cũng trở nên lờ mờ không rõ nữa, bên tai vang lên tiếng bình luận của những người xung quanh. Tôi nghĩ đây là ngày khốn khổ nhất hết chỗ nói nhất trong cuộc đời tôi.

    Lúc ấy một giọng nói lạnh lùng nhưng thân thuộc vang lên phía trên đầu tôi: " không cần tìm nữa đâu tôi không cần đâu"

    Tôi không ngẩng đầu lên không cần nhìn cũng biết đó là Alawn. Tôi hiểu cậu ấy đến nỗi chỉ cần nghe hơi thở nặng hay nhẹ cũng đủ phân biệt được biểu cảm trên khuôn mặt cậu ấy lúc đó là vui hay buồn.

    " tớ tìm đồ của tớ, liên quan gì đến cậu". Tôi nức nở nói.

    " vậy cậu tiếp tục đi" Alawn nói bằng một giọng lạnh lùng từ tước tới giờ chưa từng có khiến tôi vừa cảm thấy lạ lẫm, vừa cảm thấy sợ hãi.

    Bỗng nhiên tôi sờ phải một đống phân của một động vật nhày nhày nhụa nhụa dính hết cả vào tay, vừa hôi thối vừa buồn nôn trong lòng cảm thấy vô cùng ấm ức không kìm nén được òa lên khóc nức nở.

    " Không cần lần nào cũng dùng nước mắt để che đậy hành vi tội lỗi của mình người trưởng thành cần phải chịu trách nhiệm về việc của mình làm! Không muốn tìm thì mau đi về đi" Alawn vẫn tiếp tục đứng xa buông những lời lạnh lùng.

    " không cần cậu quản" tôi nổi giận túm lấy đống phân ban nãy ném về phía cậu ấy.

    Alawn tránh không kịp bị ném trúng người phẫn nộ nói: "cậu là đồ không biết lý lẽ"

    " cậu cút đi! Tớ không muốn nhìn thấy cậu nữa"

    " Được! tôi cút" sau đó cậu ấy thực sự biến mất.

    Nhìn bóng dáng mãi mất hút trong bóng đêm không một chút vương vãi của cậu ấy ngay sau đó, lần đầu tiên tôi biết thế nào là lòng dạ sắt đá, của đàn ông. Lúc tốt đẹp thì mềm mại ân cần như nước, một khi đã quyết tâm ra đi, người ta sẽ đi một cách vô cùng đường hoàng mà dứt khoát.

    Tôi tiếp tục bò cả lên bãi cỏ để lần tìm, khóc lóc một cách vô cùng thương tâm, thậm chí còn suýt nữa thi ngất đi vì ngạt thở. Có hạt bụi bay vào mắt đang đỏ ngầu, sưng húp, tôi liền đưa tay lên dụi mắt khiến bộ dạng trở nên vô cùng lem luốc.

    Cuối cùng khi sắp đến mười giờ tối, dưới ánh đèn đường một đốm sáng nhỏ bé lọt vào tầm nhìn của tôi, tôi lao tới như bắt được báu vật rón rén thở khẽ vạch tìm trong đám cỏ chiếc khuyên tai gắn kim cương quen thuộc đó đang nằm ngay trước mắt phát ra những tia sáng yếu ớt.

    Tôi lập tức moi nó lên cẩn thận phủi sạch bụi đất bâm lên đó, lại cọ cọ vào vạt áo cho thật sạch nắm chặt nó trong lòng bàn tay. Nhớ lại sự tuyệt tình của chủ nhân viên kim cương nước mắt tôi lại lã chã rơi xuống .

    Lúc đứng dậy, bởi vì quỳ quá lâu hai chân tôi tê cứng suýt nữa thì ngã nhào xuống. Cũng chính chỗ này đây tôi nhìn thấy một bóng đen quen thuộc nép bên cạnh cành cây nhanh chóng biến mất.

    Tôi nhìn nhưng không để tâm quay trở về ký túc. Cũng chẳng buồn để ý Duyệt Duyệt đang bịt mũi hét lên: " trời ạ! Cậu bị rơi xuống hố phân hay sao thế?" tôi đem chiếc khuyên tai có gắn viên kim cương cùng tình cảm của chủ nhân của nó cẩn thận cất giấu tận nơi sâu nhất trong chiếc hộp đựng đồ trang sức của mình.

    Tôi nghĩ kim cương bản thân nó đã đại diện cho sự vĩnh hằng rồi.
  4. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 12

    Nụ hôn của kỵ sĩ
    Cứ mỗi trận đá bóng, An Lương đều mời tôi đi xem. Cậu ấy mời tôi, tôi liền đi. Thực ra trong trường học, An Lương được rất nhiều bạn gái chú ý, nhưng cậu ấy lại luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, không thân mật với bất kì bạn gái nòa cả, chỉ nói chuyện với một mình tôi. Tôi vừa cảm động vừa hổ thẹn day dứt, sợ sẽ làm cậu ấy lỡ dở. Lần nào cậu ấy cũng mỉm cười nói không sao. Vậy là xem cậy ấy đá bóng giữ hộ quần áo trở thành cách duy nhất để tôi có thể báo đáp chân tình đó. Những co gái khác khi xem bạn trai của mình thi đấu trên sân đều khua chân múa tay hò hét cổ vũ tinh thần hco họ cố gắng duy chỉ có mình tôi im lặng. Tôi chỉ lặng lẽ ngồi trong một góc khuất nhất.

    Cho dù tôi ngồi ở đâu. An Lương vẫn có thể chỉ cần quay đầu lại là phát hiện ra sau đó vẫy vẫy tay về phía tôi.

    Tôi vốn dĩ không thích giao lưu với ai khác giờ đâyc àng trở nên ít nói hơn nhiều.

    Duyệt Duyệt lo lắng cho tôi, để khuấy động không khí, cô ấy vừa đùa vừa nói: " An Lương là chàng trai không tồi, có thể cậu ấy thật sự thích cậu, cậu thử nhận lời hẹn hò với cậu ấy xem sao."

    Đối với trò đùa này tôi thường chỉ mỉm cười cho qua chuyện.

    Không có tin tức gì của Alawn nhưng có tên của cậu ấy phía sau lưng tôi bên trên cạp quần.

    Cách đây ba bốn ngày Leo lại hẹn gặp tôi. Anh ấy đã có một thời gian học vẽ tranh đôi khi chúng tôi cùng đi đến một thị trấn cổ kính để vẽ phác họa ngắm nhìn đám mấy trắng với những hình dạng kì lạ lướt qua những con phố cổ in đầy dấu ấn lịch sử, có lúc lại đến quán cà phê ngồi chơi, tâm tình mọi chuyện,. Anh ấy nói rằng bạn gái anh ấy rất ngang ngược nhưng lại rất có ích cho sự nghiệp của anh ấy, không thể đắc tộ được khi anh ấy nói áp lực của cuộc sống quá lớn, mọi người xung quanh đều nhìn nhận anh là một người xuất sắc thực ra anh ấy cũng chỉ là một người bình thường. Nói đến đây, anh ấy thường cười hỏi tôi: " Tiểu Lạc Lạc có cảm thấy anh là siêu nhân?"

    Vậy là tôi liền trả lời một cách nghiêm túc: "em cảm thấy anh là một kỵ sĩ " anh ấy sững người lại một chút sau đó ân cần xoa lên tóc tôi.

    Có khi Leo cũng đưa tôi tham gia những buổi tối gặp gỡ bạn bè, đi nói chuyện với những bậc học giả uyên bác, đến những buổi tiệc rượu cao cấp, đi dùng bữa tối ở những nơi mang đậm phong cách Trung Quốc cổ xưa, thưởng thức phong cách Tần Hán thức hoa nở hoa tàn. Đi hát Karaoke đi leo núi, đi chơi tennis. Có người bạn còn lầm tưởng tôi là bạn gái anh ấy. Ban đầu Leo còn nghiêm mặt ngăn cản những lời đàm tiếu đó: " đừng nói lung tung cô ấy còn nhỏ cô ấy chỉ là em gái tôi thôi." Sau đó thì anh ấy cũng chẳng buồn biện minh nữa , nghe những lời phán đoán anh ấy chỉ thường nhún vai, sau đó nhìn tôi cười một cách chẳng biết phải làm thế nào " Có phải là do chúng tôi quá đẹp đôi không?"

    Vẫn chẳng có tin tức nào của Alawn. Tên của cậu ấy vẫn ở sau lưng tôi khắc trên máu thịt tôi khắc một cách sâu đậm mà quả cảm.

    Từ sau khi tuyệt giao Alawn đêm nào tôi cũng nằm mơ. Có những lúc mơ thấy Alawn đến dỗ dành tôi, cầu xin làm lành với tôi nhưng đợi tôi vừa đồng ý làm lành rồi, cậu ấy lại đi mất bỏ lại một bóng dáng tuyệt tình. Xem ra hình ảnh bỏ đi hôm đó của Alawn quả thực đã trở thành một cú sốc tinh thần đối với tôi. Buổi sáng tôi thường tỉnh giấc trong nước mắt. Có những khi tôi mơ thấy tôi và Alawn không hề cãi cọ. chúng tôi vẫn hòa hợp như trước đây. Khi tỉnh dậy, ngẩn ngẩn ngơ ngơ cẩn thận hồi tưởng lại giấc mơ đó, cảm thấy sao chân thực đến vậy. Nhưng càng là những giâc mơ đẹp chân thực sau khi tỉnh dậy càng cảm thấy bản thân bị hiện thực tàn khốc công kích đến nỗi mình đầy thương tích. Nỗi đau như cắt ruột này còn mãnh liệt hơn nỗi đau trước đây khi tôi bị An Lương bỏ rơi nhiều. Nó gần như là nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời.

    Alawn ruốt cuộc đã thật sự rời xa rồi.

    Duyệt Duyệt không chịu được nói: " nếu nhớ cậu ấy như vậy thì gọi điện cho cậu ấy đi! Sao lại dày vò bản thân mình! Sĩ diện quả thực nghiêm trọng đến thế sao?"

    Tôi nói: " không phải vấn đề sĩ diện. Mà là đã chẳng còn ích gì nữa. Tớ hiểu con người Alawn. Nếu cậu ấy muốn làm lành nhất định sẽ gọi điện trước . da mặt cậu ấy đặc biệt dày. Hơn nữa cứ cho là cậu ấy tìm tớ làm lành tớ cũng không đồng ý. Làm bạn với cậu ấy thật mất tự do. Tớ giờ đây tự do tự tại biết bao nhiêu muốn đi đâu thi đi muốn hẹn hò với ai thì hẹn hò với người ấy, không bị gò bó không bị trói buộc không dây dưa phiền hà." Càng nói càng cảm thấy thê lương ngẩng đầu lên nước mắt đã ngân ngấn đầykhóe mắt.

    Thực ra tôi hiểu Alawn. Cậu ấy vốn có định kiến về tình cảm. Trước đây ngay cả việc thấy bạn gái nào thân thiết với tôi, cậu ấy cũng cảm thấy khó chịu. Cậu ấy không thể tha thứ cho một đứa con gái không có lòng tự trọng như vậy được.

    Duyệt Duyệt nói, thật không thể chịu nổi các cậu nữa.

    Sắp đến ngày lễ Noel rồi, đâu đâu cũng tràn ngập bầu không khí lễ hội ngọt ngào. An Lương và Leo cũng hẹn tôi đi chơi vào đêm Bình An. Tôi đau đầu không biết phải nhận lời ai nữa. Duyệt Duyệt lại bắt đầu bình luận về Leo, Duyệt Duyệt nói Leo không thể tin tưởng được, rõ ràng có bạn gái lại còn dụ dỗ nữ sinh trong trắng nữa. Tôi cũng không muốn giải thích . tôi thực sự đã thay đổi đến nỗi càng ngày càng lười biếng ngay cả một chút sức lực để nói cũng muốn lưu giữ lại .

    Duyệt Duyệt vẫn đánh giá cao An Lương, cô ấy nói An Lương là người tốt, đẹp trai lại lạnh lùng đá bóng cũng rất cừ, lại rất phong độ thành thực, không bao giờ trăng hoa luôn giữ bản thân mình trong sạch... Những ưu điểm nho nhỏ ấy được tổng kết thành một tràng dài. Tôi bỗng nhiên nhận ra tôi hỏi cậu ấy tốt như vậy có phải là cậu ấy đã thích cậu ấy rồi không?

    Duyệt Duyệt vừa nghe thấy câu nói đó, làm rơi mất một cốc cà phê, đánh vỡ luôn một chiếc gương nhỏ, sau đó vừa xua tay vừa lắc đầu, ấp a ấp úng nói: "đâu có thích, đâu có thích gì đâu" Vừa nói vừa lấy tay ôm mặt chạy ra khỏi phòng.

    Tôi đã hoàn toàn hiểu rồi. Duyệt Duyệt thích An Lương. Hóa ra một người mạnh dạn như Duyệt Duyệt cũng có lúc lộ rõ vẻ mềm mại thẹn thùng của một cô gái trước một chàng trai mình yêu mến.

    Vậy là tôi từ chối An Lương nhận lời đi chơi với Leo.

    Leo tỏ rõ vẻ vui sướng. Đây là ngày lễ quan trọng nhất của người phương tây bọn họ. Anh ấy hy vọng dược đón ngày lễ bên người mà anh ấy coi trọng nhất. Bạn gái anh ấy phải về pháp Leo nắm tay tôi nói, ngoài bạn gái anh ấy người em gái bé nhỏ là đây chính là người mà anh ấy coi trọng nhất trong lòng.

    Biết tôi từ chối An Lương, Duyệt Duyệt phập phồng giáo huấn tôi một hồi. Vậy là tôi hướng dẫn cho cô ấy chọn một món quà ý nghĩa tặng cho An Lương, hẹn cậu ấy đi xem phim hay uống cà phê gì đó. Nếu không, một mình cậu ấy đi đón Noel cũng thật cô đơn. Duyệt Duyệt ngại ngùng hồi lâu cuối cùng cũng đỏ mặt đồng ý. Hóa ra cô gái ngốc nghếch này ngay cả chuyện hẹn hò yêu đương thế nào cũng không hiểu rồi.

    Một đêm trước đêm Bình An, An Lương đợi tôi phía dưới ký túc xá. Thân hình rắn rỏi của cậu ấy đang nghiêng nghiêng dựa vào gốc cây hoa quế dưới sân kí túc xá nữ, không hề động đậy. Đêm hôm đó, mặt trăng rất to không biết có phải do được ánh trăng trắng bạc bao phủ hay không nụ cười của An Lương vô cùng dịu dàng.

    Nhìn thấy tôi cậu ấy liền đứng thằng người lên nói, cậu đến rồi à?

    Tôi thấy cậu ấy vẫn giữa khuôn mặt hay cười như xưa, những lời nói liên quan đến việc từ chối bỗng nhiên khó thốt thành lời.

    Tôi khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng người nhanh chóng biến mất trên cửa sổ phòng ở của tôi

    Vậy là tôi nghiêm túc nói: " An Lương, Noel tớ có hẹn rồi, cảm ơn lời mời của cậu". Nói xong không dám nhìn cậu ấy một cái, tôi quay người đi luôn.

    Khi đi đến cổng của khu nhà tôi nghe thấy tiếng gọi của An Lương.

    Cậu ấy đuổi kịp tôi đưa cho tôi một hộp quà còn ấm như nhiệt độ cơ thể cậu ấy " Lạc Lạc Tô tặng câu, Noel vui vẻ ."

    Tôi áy náy nhìn An Lương tôi nói tôi quên không chuẩn bị quà cho cậu ấy.

    Cậu ấy nhún vai một cách không vấn đề gì nói: " đều là dự đoán của tớ" sau đó vẫn là khuôn mặt đầy vẻ dịu dàng và nho nhã.

    Vậy là tôi nói một cách nghiêm túc: " cậu thích gì? Ngày mai mới là Noel tớ tặng vẫn còn kịp"

    An lương nói một cách không cần suy nghĩ: " hãy trả lại tấm ảnh cậu tặng tớ hồi trung học nhé."

    Hóa ra cậu ấy vẫn cương quyết muốn tấm ảnh đó. Đôi mắt bỗng nhiên thiếu đi ánh cười khuôn mặt vô cùng dịu dàng tuấn tú của cậu ấy dưới ánh trăng lại trùng hợp với những hình ảnh vụn vặt của Alawn khi đứng đợi tôi dưới gốc cây hoa quế, nó khiến tôi chợt thất thần mãi lâu sau mới ngây ra trả lời: " để tớ tìm lại đã" sau đó lẩn trốn đi như một chú thỏ.

    Leo và đám bạn của anh ấy đã đặt sẵn phòng ở quán Karaoke. Hôm đó rất đông người tới tham dự. Phần lớn trong số đó đều biết Leo đã có bạn gái. Nhưng sau khi rượu vào vài chén liền đều nhất loạt gọi tôi là chị dâu.

    Một hồi lâu sau cửa được mở ra một người đàn ông loạng choạng bước vào nói Marry Christmas, mọi người đợi lâu rồi phải không?

    Đó lại là Alawn.

    Chỉ hai tháng không gặp, vậy mà dài như tểh tôi đã ngồi khô héo dưới ánh đèn xanh mướt suốt hai thế kỉ. Cậu ấy đã thay đổi rồi, râu ria không thèm cạo, mái tóc dài lòa xòa là bộ dạng lôi thôi lếch thếch nhất mà tôi từng nhìn thấy trong suốt mười tám năm qua.

    Cậu ấy chợt nhìn thấy tôi đang ngồi cạnh Leo sắc mặt biến dạng. Rõ ràng là cậu ấy không biết tôi cũng có ở đây. Nhưng chỉ trong giây lát cậu ấy đã lấy lại tinh thần bước về phía tôi, nói một cách lịch sự và xa cách: "Lạc Lạc Tô chào cậu".

    Tôi vốn đự định sẽ giữ một thái độ tốt đẹp và nói: " noel vui vẻ" nhưng khi nhìn thấy đôi m ắt lõm sâu của cậu ấy tôi không kìm nén nổi thốt lên

    " cậu gầy đi nhiều quá"

    Sau đó đôi mắt Alawn liền đỏ ngầu.

    Chúng tôi không nói nhiều với nhau, mỗi người ngồi một đầu sofa, ai làm việc của người đó, không ai phiền ai. Chỉ đến khi chọn bài hát thường chọn đúng bài hát của nhau, bởi vì trong mười tám năm qua mỗi ngày chúng tôi đều ở bên nhau.

    Mỗi khi có người hỏi bài này là bài gì, bài này ai chọn tôi và Alawn đều đứng dậy và nói của tôi.

    Sau khi đứng dậy nhìn thấy đối phương lại cùng nhau ngồi xuống và từ chối nói: cậu hát đi.

    Leo còn nói tôi và Alawn là một cặp đôi thường khéo nhường nhịn. Alawn cười nhạt một tiếng và tôi cũng quay mặt đi hướng khác.

    Dường như không biết khúc mắc giữa tôi và Alawn, Leo vẫn giữ tinh thần phấn khởi. Lúc thì bón hoa quả cho tôi ăn lúc thì cùng tôi song ca một bài hát. Có người tâng bốc nói tin cảm của chúng tôi quá tuyệt vời. Leo lại ôm lấy eo tôi cười vui vẻ: " đương nhiên rồi"

    Suốt quãng thời gian sau đó, anh ấy thường xuyên nắm tay tôi ngay cả thời gian sau đó, anh ấy thường xuyên nắm tay tôi, ngay cả khi đến phòng vệ sinh cũng đi theo cứ như sợ tôi biến mất vậy.

    Có lúc chuông điện thoại của Leo vang lên anh ấy đang ướt vì rượu tôi liền thân mật lấy chiếc điện thoại từ trong túi quần anh ấy ra đặt sát vào tai cho anh ấy nghe.

    Mỗi lần khi Leo có cử chi thân mật với tôi Alawn thường nhìn tôi chằm chằm. Sau khi bị tôi phát hiện ra, lại ngạo mạn quay đầu đi. Vì muốn báo thù cậu ấy tôi càng cố ý nép sát và Leo hơn, nhìn khuôn mặt đau khổ vì bị tổn thương của cậu ấy lòng tôi lại cảm thấy thoải mái. Khiến tôi nhớ đến một câu nói của ai đó: Biết anh sống một cách khó nhọc, em liền yên tâm rồi. Tôi cảm thấy tâm lý của mình đang đúng với câu nói đó.

    Hôm đó Leo đã uống không ít. Anh ấy năm lấy tay tôi nói đã lâu lắm rồi chưa được vui như thế này.

    Leo bỗng nhiên hỏi tôi: " tiểu Lạc Lạc em có thích anh không?"

    Khi anh ấy hỏi tôi câu đó, toi vốn quay sang nhìn Alawn, cậu ấy đang sa sầm nét mặt ừng ực uống rượu cậu ấy nhìn thấy Leo đang nắm tay tôi. Ý tứ của cậu ấy rõ ràng là lòng Tư Mã Chiêu, đến người ngoài đi đường cũng biết. Chính vào lúc đó tôi nghe được câu hỏi của Leo, tô vội vàng quay đầu lại ngạc nhiên nhìn Leo. Cặp đồng tử xanh đẹp đẽ đó không hề có chút đùa giỡn hay xảo quyệt nào cả, chỉ chăm chú nhìn tôi.

    Leo rõ ràng không ngờ rằng một cô gái luôn thùy mị, nho nhã như tôi lại có thể thổ lộ tình cảm với anh ấy trước mặt nhiều người như vậy. Anh ấy hưng phấn nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập xúc động, giống như những con song bạc đầu ở biển khơi. " có thật không?" đầu anh ghé sát vào tôi, khẳng định lại lần cuối giống như say mà không phải sau ánh mắt lim dim mơ màng.

    " thật" tôi khẳng định.

    Ngay sau đó Leo hôn tôi. Leo một tay giữ đầu tôi một tay vòng qua eo tôi. Ban đầu là nhè nhẹ chạm vào môi tôi như muốn do thám, đôi môi gợi cảm rắn chắc của anh ấy mở rộng ra nuốt gọn lấy đôi môi tôi lưỡi anh ấy đưa sâu vào miệng tôi, tôi hoàn toàn mềm nhũn trong lòng anh ấy.

    Nụ hôn đầu đời của tôi là nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn đạp nước cùng với Alawn trong một trò đùa ác ý vì vậy tôi hoàn toàn chưa có khái niệm nào về hôn cả. đối diện với nụ hôn lãng mạn của Leo chỉ một lát sau tôi đã choáng váng không chịu nổi nữa.

    Kinh nghiệm của anh ấy cùng với sự rụt rè của tôi kết hợp lại thành sự hứng khởi. Khi Leo buông tôi ra khuôn mặt tôi đã đỏ bừng lên lâu rồi, đã hoàn toàn không ý thức được mình đang ở đâu. Phải rất lâu sau tôi mới dần dần định thần lại ngây ngây sờ lên môi của mình, không dám tin rằng thần tượng trong lòng mình vừa hôn mình.

    " Anh anh anh...sao anh lại hôn em." Tôi ngây ngô hỏi.

    Leo bật cười ha hả giống như tôi hỏi một câu hỏi ngốc nghếch vậy. Anh ấy trìu mến vuốt tóc tôi ghé sát vào tai tôi nói: " em biết không từ lần đầu tiên nhìn thấy em anh đã muốn hôn em rồi. Chỉ có điều em còn quá nhỏ anh sợ làm tô thương đến em nhưng anh không thể đợi em lớn thêm nữa. Lạc Lạc yêu quý ạ"

    Trước những lời tình tứ thẳng thắn như vậy mặt tôi càng đỏ bừng.

    Tiếng reo hò và vỗ tay của mọi người đã kéo tôi về với thực tại. Tôi vội né tránh ra khỏi vòng tay của Leo với bản năng liếc nhìn về phía Alawn ngồi. Leo biết tôi xấu hổ cũng mỉm cười buông tôi ra.

    Tôi đưa mắt tìm một vòng không thấy bóng dáng của Alawn trong phòng.

    Cậu ấy đi rồi chăng tôi cuối cùng đã nhẫn tâm báo thù cậu ấy lại có được nụ hôn của thần tượng lẽ ra tôi phải mãn nguyện chứ.

    Nhưng sao trái tim tôi lại giống như đã bị ánh mắt tuyệt vọng của Alawn làm thủng một lỗ, lỗ thủng đó vẫn đang rỉ máu đang không ngừng lớn dần lên...
  5. jimjim_12990 Administrator

    Làm thành viên từ:
    31 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,164
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    83
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 13

    Một phần tư cuộc đời
    Hôm đó là lần đầu tiên tôi thấy Leo uốngsay, rõ ràng là anh ấy đã rất vui. Anh ấy và đám bạn đều uống say đến quên cảtrời đất, đổ gục xuống bàn không còn biết gì nữa.

    Tôi cũng hoa mắt chóng mặt, có phầnkhông xác định nổi phương hướng, lúc đứng lên đi vệ sinh, cuối cùng cũng chẳngcòn ai đi theo để bảo vệ.

    Từ nhà vệ sinh bước ra, tôi bị một ngườiđàn ông cao lớn kéo nhanh ra khỏi quán karaoke. Một tay anh ta bịt chặt miệngtôi để tôi không thể nào kêu cứu lên được.

    Là Alawn. Đôi mắt cậu ấy đỏ ngầu, lôitôi ra ngoài. Bàn tay cậu ấy dùng lực rất mạnh, khiến tôi cảm thấy đau. Nhưngtôi chú ý đến đôi mắt của cậu ấy. Đôi mắt đau thương đến nỗi giống như một conchó cùng đường đang hoảng sợ.

    "Cậu làm gì vậy? Lại điên rồ gì nữađây!" Sau khi bị lôi ra ngoài, vừa nhận được sự tự do, tôi đã xông thằng vào cậuấy hét toáng lên.

    Đêm đông, ngày lễ ngọt ngào cũng khôngthể chống đỡ được cái lạnh thê lương của gió bắc. Tôi không mặc áo khoác, đứngtrong gió lạnh đến nỗi run lên cầm cập.

    Alawn lẳng lặng cởi áo khoác của cậu ấyra, khoác lên người tôi.

    Tôi lạnh lùng cởi nó ra, ném xuống đất.

    Alawn không nói câu gì, nhặt áo lên,cương quyết khoác lên người tôi.

    Nỗi tức giận trong tôi lại nổi lên, tôilại cởi ra, ném xuống đất.

    Cứ như vậy, lặp đi lặp lại. Hai chúngtôi đều không ai nói gì nhưng nhất quyết không ai chịu nhường ai.

    Cuối cùng, Alawn đã chịu thỏa hiệp. Cậu ấykhông còn cong lưng nhặt chiếc áo khoác bị ném xuống nữa, chỉ đờ đẫn nhìn tôi.Mái tóc lòa xòa màu hung vàng, đôi lông mày khẽ cau lại, đôi mắt vốn dĩ tươi cườihớn hở giờ đây lại đang đau khổ. Trong đêm Noel, ánh mắt trống rỗng, dáng ngườicô đơn, tăng thêm sự tiêu điều hiu hắt cho ngày lễ.

    "Rốt cuộc cậu muốn làm gì!" Tôi không chịunổi nữa rồi, mở lời trước.

    "Cậu có biết Leo đã có bạn gái rồikhông." Cậu ấy nói, giọng nói khản đặc tới nỗi lòng tôi cảm thấy vô cùng xótxa.

    "Biết."

    "Quan hệ giữa cậu và Leo là gì."

    "Không biết"

    "Quan hệ không rõ ràng, sao cậu lại đểanh ấy hôn cậu!" Cậu ấy bỗng dưng như một con sư tử tức tối lồng lộn, gầm lênkhiến tôi đau nhức cả màng nhĩ.

    "Tớ không biết liêm sỉ mà!" Tôi cố ýdùng câu nói mà cậu ấy dùng để mắng tôi để chọc tức cậu ấy, liền nhìn thấy cụcyết hầu trên cổ cậu ấy khẽ động đậy.

    Sau đó Alawn hoàn toàn không khống chếđược nữa. Cậu ấy kéo mạnh người tôi. Tôi đang đứng không vững liền trượt ngãvào cậu ấy. Tôi nói cậu làm gì vậy, lời còn chưa nói xong, miệng đã bị cậu ấy bịtchặt. Từ đó về sau, tình cảm bạn bè trong sáng giữa tôi và Alawn đã hoàn toànbiến mất theo cơn gió của đêm Noel.

    Cậu ấy hôn tôi như đang giận dỗi và đangmuốn trừng phạt, ngấu nghiến xoay chuyển trên môi tôi. Tôi muốn nghĩ rằng cậu ấysẽ đánh tôi một trận hoặc sẽ lớn tiếng mắng chửi tôi một hồi, giống như hồi nhỏcậu ấy vẫn thường thoải mái trút giận lên tôi vậy. Hoàn toàn không thể ngờ rằng,cậu ấy lại hôn tôi! Lẽ nào, đây là cách thức trừng phạt của cậu ấy mới đổi từsau khi trưởng thành ư? Tôi trợn tròn mắt lên, cũng quên cả việc phải phản ứng,lại để mặc cậu ấy thả sức làm càn.

    Kết thúc nụ hôn, cậu ấy rời xa đôi môi củatôi.

    "Tại sao cậu cũng hôn tớ?" Vừa được tựdo, tôi liền thẫn thờ hỏi cậu ấy. Alawn nângcằm tôi lên, cọ mũi cậu ấy vào mũitôi, khe khẽ thì thầm: "Ban nãy chỉ là giúp cậu gột rửa sạch sẽ, tớ không chophép trên người cậu có mùi của bất kỳ người đàn ông nào khác! Bây giờ mới gọilà hôn. Đồ ngốc, rốt cuộc thì cậu CÓ hiểu không hả?" Sau đó, khi đầu óc tôi cònmơ mơ màng màng không hiểu, đôi môi tôi lại đón nhận một nụ hôn khác.

    Trong miệng cậu ấy, có mùi thơm nhè nhẹcủa bia. Trong vòng tay cậu ấy, có mùi hương riêng có của Alawn mà tôi đã từngrất quen thuộc. Lưỡi của cậu ấy mềm mại, ươn ướt, từ nông đến sâu, khẽ len lỏirồi tách hàm răng của tôi ra một cách khéo léo rồi thoải mái mút mát trong miệngtôi. Tôi áp sát vào người cậu ấy một cách bất lực, toàn thân mềm nhũn như một đốngbọt biển. Điều khiến tôi cảm thấy ngượng ngùng xấu hổ nhất đó là từ trong cổ họngtôi lại không nén nổi tình cảm, thốt lên những tiếng rên rỉ. Sau đó, ngay cả bảnthân mình cũng cảm thấy giật mình bởi những tiếng rên rỉ phóng đãng, cổ họng cậuấy cũng phát ra tiếng cười khe khẽ, tất nhiên cũng mang theo cả sức hấp dẫn màmột người đàn ông trưởng thành mới có. Cậu ấy tiếp tục làm sâu sắc hơn nụ hônnày.

    Tôi tự cho rằng mình là người hiểu Alawnnhất trên thế giới này, nhưng lại chưa biết rằng, kĩ thuật hôn của Alawn lạithành thục và đáng yêu đến như vậy.

    Hai giờ sáng ngày Hai mươi lăm tháng MườiHai, tôi và Alawn ôm nhau trên con phố lạnh giá mà cuồng nhiệt. Gió Bắc thổitung mái tóc của tôi, vướng vào mặt Alawn. Cậu ấy không buồn để ý, chỉ dùng taynhẹ nhàng đỡ lấy đầu tôi, một tay kia ôm gọn lấy eo của tôi, khiến cơ thể tôihoàn toàn nép sát vào cậu ấy. Tay của câu ấy lại dò dẫm đến phần trên cạp quầncủa tôi, nhẹ nhàng mơn trớn, nơi đó có khắc tên của cậu ấy, vết xăm sâu sắc màquả cảm. Vì Alawn quá cao, tôi bắt buộc phải ngửa hết cả cổ mới có thể tiếp nhậnnụ hôn của cậu ấy. Vì vậy, chỉ được một lát, cổ tôi đã mỏi nhừ, đau nhức. Alawnnhẹ nhàng di chuyển, bế tôi lên trên bậc thềm, cậu ấy lại đứng ở phía dưới bậcthềm. Như vậy, chiều cao của hai chúng tôi vừa đủ để trao nhau nụ hôn. Mà trongkhi thực hiện những công việc đó, đôi môi của Alawn vẫn không hề rời khỏi môitôi.

    Tôi đã không thể nhớ nổi nụ hôn đó kéodài bao nhiêu lâu. Thân thiết bên nhau mười tám năm trời, tình cảm tốt đẹp đếnmức như là anh em một nhà, chưa từng nghĩ rằng lại có thể môi chạm môi traonhau nụ hôn với cậu ấy! Rốt cục duyên và phận không giống nhau, đó là cần cótrách nhiệm và dũng khí. Chúng tôi của mười tám năm về trước, chẳng ai có chútlòng dũng cảm này cả. Vậy là, tình cảm được chôn giấu suốt mười tám năm một khiđược thoát ra ngoài, sẽ giống như một cơn đại hồng thủy, đã phát ra là không thểthu lại được.

    Khi tôi bắt dầu vụng về lủng củng đáp lạilời cậu ấy, tôi đã được nếm nước mắt của Alawn. Alawn đã rơi lệ, giọt lệ lăndài trên gương mặt của cậu ấy, chảy vào trong miệng tôi. Lúc bấy giờ cậu ấy mớibuông tôi ra, ngại ngùng lau đi nước mắt. Tôi không hiểu nổi tại sao cậu ấy lạikhóc, tôi liền hỏi Alawn. Cậu ấy nói rằng hình như cậu ấy đã bị viêm đốt sống cổ.Ngay sau đó là những cú đấm túi bụi của tôi lên người Alawn.

    Alawn giữ tay tôi lại, đưa ngón tay cáira, vuốt ve đôi môi vừa bị cậu ấy ngấu nghiến đến nỗi đỏ lựng lên, ánh mắt đắmđuối, mang theo cả sự si mê mà tôi vẫn quen thuộc.

    Cậu ấy lại kéo tay tôi, đánh mạnh vềphía mặt của cậu ấy, nói rằng trả nợ cho tôi. Đương nhiên là tôi không nỡ, cố gắnghết sức để rút tay về.

    Chúng tôi làm lành rồi ư, tôi nghĩ, tấtcả, tất cả những giấc mơ đẹp đẽ kia nếu đem gom hết lại, đều không thể bằng nụcười thực tại của Alawn.

    Tôi cảm thấy vừa vui sướng vừa cảm động,rưng rưng nước mắt nhìn cậu ấy, nghĩ đến sự vô tình của cậu ấy trong hai thángqua, lại cảm thấy ấm ức. Cậu ấy thấy tôi khóc, kéo sát tôi vào trong lòng, khekhẽ gọi tên tôi, giống như lúc còn nhỏ. gọi tôi là phù thủy Gà Mên.

    Cách xưng hô thật cảm động biết bao màtrước đây lại không phát hiện ra. Hóa ra mọi sự việc chỉ sau khi đã mất đi rồi,mới có thể thấy được giá trị trân quý của nó.

    Chúng tôi cứ đứng ôm nhau như vậy, quêncả thời gian, quên đi tất cả mọi người. Cho dù quên đi cả thế giới này, nhưngbàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau, và tình cảm ngày càng gắn bó này sẽ vĩnh hằngmãi mãi, không bao giờ phai nhạt.

    "Tớ không muốn hỏi, tớ thường xuyên tựnhủ rằng không được để ý nữa, không được nghĩ đến nữa… Nhưng tớ không làm được!Tớ sắp khiến mình ức chế đến phát điên mất! Cậu hãy nói cho tớ biết," Alawnnhìn vào mắt tôi, lộ rõ thần sắc đau khổ trước nay chưa từng có, "hôm đó, cậuthuê phòng ngủ ở khách sạn với ai vậy?".

    Hóa ra, cậu ấy vẫn còn canh cánh tronglòng chuyện đó.

    Dù rằng tôi và Leo chẳng hề làm chuyệngì cả, nhưng khi đối diện với anh mắt nghi hoặc của cậu ấy, không hiểu sao lạikhiến tôi trở nên nhút nhát, suy cho cùng, ban nãy Alawn đã tận mắt chứng kiếntôi và Leo hôn nhau.

    "Là ... là.."

    Thấy tôi ấp a ấp úng, Alawn đau khổđoán: "Là...Leo?".

    Tôi chậm rãi gật đầu, nhưng không ngờ rằngAlawn lập tức đẩy tôi ra, nhìn tôi đầy đau khổ tuyệt vọng. Cậu ấy lắc đầu liêntục, nói từng chữ từng chữ một: "Lạc Lạc Tô, cậu thật là, đã khiến tớ quá thấtvọng rồi, cậu có biết không? Tớ không thể tha thứ cho cậu…" Sau đó, cậu ấy bắtđầu đi giật lùi. Tôi tiến lên một bước, cậu ấy liền lùi ba, bốn bước, giống nhưtôi là một con bọ trong nhà xí, bẩn thỉu tột cùng.

    "Nhưng tớ và Leo hoàn toàn trong sạchmà!" Thái độ của Alawn đã khiến tôi hoảng sợ. Tôi vội vàng giải thích. Tôi càngtiến gần về phía cậu ấy, cậu ấy càng muốn né tránh. Cuối cùng, cậu ấy trở nênđiên cuồng, lồng lộn ngang dọc trên đường.

    "Trong sạch? Ai có thể tin được? Hôm naytôi đã tận mắt chứng kiến mối quan hệ của hai người rồi! Hai người chẳng phảiđã sớm ở bên nhau rồi sao?! Chỉ có tôi là bị bịt mắt thôi! Tôi thì được coi làcái quái gì chứ? Tôi là cái gì của cậu!? Chẳng là gì cả!" Alawn chạy trên đường,ngã khuỵu xuống, càng nói càng không khống chế được, cuối cùng ngửa mặt lên trờigào thét, tiếng thét vô cùng thê lương, tuyệt vọng.

    "Alawn..." Tôi sợ đến ngây cả ngưởi,nhưng không dám lại gần cậu ấy, không dám ép cậu ấy thêm nữa.

    Bỗng nhiên, tôi nhìn thấy một chiếc xe tảiđang lao đến từ phía sau lưng cậu ấy. Trong chớp mắt, tiếng phanh xe rít lênphá rách không trung, chọc thủng đêm Giáng sinh cô đơn. Sau giây phút ấy, Alawnngã lăn ra trước mũi xe.

    "Alawn!!!" Tôi sợ đến nỗi hai chân mềmnhũn, hét gọi tên của cậu ấy rồi chạy nhào tới bên Alawn.

    Tài xế xe tải cũng đang hoảng sợ, vộivàng, mở cửa xe nhảy xuống, luôn biện hộ: "Tôi không đâm vào cậu ấy, tôi đãphanh lại kịp thời rồi mà!".

    Tôi chạy đến ôm lấy đầu của Alawn. Cómáu chảy ra từ đầu cậu ấy. Tôi bật khóc thành tiếng, hét gọi tên cậu ấy, hoàntoàn không biết phải làm thế nào, tôi bỗng cảm thấy, nếu như cậu ấy ra đi, tôicũng chẳng còn lý do nào để tồn tại nữa!

    Alawn mỉm cười nhìn tôi, giọng nói run rẩy,yếu ớt: "Phù thủy Gà Mên, tớ... tớ muốn nói với cậu một chuyện".

    "Không không không, bây giờ tớ không muốnnghe! Cậu phải khỏe trở lại rồi hãy nói cho tớ biết!" Tôi sợ đến nỗi toàn thânrun rẩy, tôi sợ cậu ấy sẽ nói điều gì trăng chối. Tôi ôm lấy đầu Alawn, nước mắtgiống như những chuỗi vòng hạt bị đứt dây, thi nhau rơi xuống, rớt lên mặt cậu ấy,chui vào miệng cậu ấy. Cảnh tượng ướt át tầm thường này đã xuất hiện một cáchnhàm chán không biết bao nhiêu lần trong các bộ phim giải trí, nào là nhữngxung động tình cảm giả dối, lối biểu diễn vụng về, bị tôi và Alawn không thèm đểý tới. Trong vô tuyến, hai nhân vật nam nữ khóc lóc thảm thương trước cảnh sinhtử li biệt, còn tôi và Alawn lại cười nghiêng ngả. Thế mà giờ đây, chỉ một chútsơ ý, chúng tôi đã trở thành hai nhân vật chính, diễn xuất bằng cơ thể máu thịtthật sự của mình. ‘Ngoan nào, bây giờ tớ mới cho cậu biết." Sau đó, cậu ấy khókhăn lắm mới nói được một câu, "Thực ra, bó hoa hồng đó, thật đấy, là do tớ tặngcậ." Nỗi đau khổ trong tôi đã lên tới đỉnh điểm. Thử hỏi trên thế giới này, cònlời bộc bạch nào cảm động hơn lời nói này không? Xe cứu thương đã tới, Leo và mộtđám người từ trong quá Karaoke chạy ra, đưa Alawn vào trong bệnh viện, một phennáo loạn...

    Thật may mắn, chiếc xe tải đó quả nhiênđã phanh lại kịp thời. Alawn chỉ bị thương một chút ở bên ngoài, phía sau gáy.Cậu ấy ngất đi chỉ la do đã phải chịu một cú sốc tinh thần lớn.

    Tôi tức trực ở bên ngoài bệnh viện suốtmột đêm, Alawn vẫn chưa chịu tỉnh lại. Bác sỹ nói, cậu ấy đã quá mệt mỏi, hìnhnhư đã mấy ngày liền không được ngủ.

    Leo lo lắng cho sức khỏe của tôi, bắttôi về nhà nghỉ ngơi.

    Alawn không sao, tôi cũng cảm thấy yêntâm hơn rồi, nhờ cảm giác này tôi mới có thể ngủ một giấc thật say sưa. Khi tỉnhdậy đã là chiều tối, mơ mơ màng màng không phân biệt rõ hôm nay là ngày baonhiêu tháng bao nhiêu nữa.

    Tôi dự định ăn tối xong sẽ đến bệnh việnthăm Alawn nhưng lại nhận được điện thoại của Leo, nói Alawn đã xuất viện rồi,bây giờ đang ở sân bay, sẽ về Bắc Kinh ngay bây giờ. Tôi lập tức nói tôi sẽ đếnsân bay tiễn cậu ấy.

    Leo ậm ừ cho qua chuyện, nói không cầnđâu, bởi vì Alawn đã lên máy bay rồi.

    Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, "Cạch"một tiếng, chiếc điện thoại di động rơi xuống đất.

    Cậu ấy đi rồi ư? Tại sao cậu ấy khôngnói với tôi một tiếng... Tôi nghĩ tới nguyên nhân khiến cậu ấy phát điên lên,hóa ra, cậu ấy vẫn không thể tha thứ cho tôi được.

    Ha ha, một tuổi trẻ tự do tùy tiện, mộttình yêu thật đáng buồn cười.

    Tôi đã có một thời gian điên cuồng tìm cậuấy, gọi điện cho Alawn, số điện thoại đã thay đổi, hỏi bố mẹ cậu ấy, hai bậc phụhuynh nhân từ trước đây từng coi tôi là con dâu duy nhất, giờ cũng lạnh lùngkhách khí, "Nếu ở bên Leo rồi, thì đừng làm phiền Alawn nhà chúng tôi nữa."

    Đến kỳ nghỉ đông, nghe nói Alawn đã vềnhà ăn tết, nhưng tôi không thể nhìn thấy cậu ấy. Tôi cũng không thể mặt dạnmày dày đến nỗi không được mời mà tự tìm sang đó.

    Mùa xuân đến, cả nhà Alawn đã chuyển đếnBắc Kinh sinh sống.

    Cố thể suốt đời này, tôi không còn đượcgặp Alawn nữa. Tôi thầm oán trách cậu ấy. Lòng tự trọng mãnh liệt cũng khôngcho phép tôi lại đi tìm cậu ấy. Tôi đem mọi thứ có liên quan đến Alawn khóa chặttrong hòm, phải dùng hết bốn cái hòm to mới chứa được hết. Quà cậu ấy tặng tôi,thư cậu ấy viết cho tôi, bài tập cậu ấy làm cho tôi, quần áo cậu ấy vứt ở nhàtôi mà chẳng buồn sang lấy về, đôi giày thể thao cậu ấy bảo tôi giặt sạch rồicũng quên không cầm về, chiếc áo đôi có dòng chữ "Tôi chỉ ăn cơm, không rửabát" cậu ấy tặng tôi, một chiếc kẹo mềm vị chanh trong ngăn kéo đã bị chảy mấtmột nửa... còn cả bó hoa hồng mà cậu ấy tặng tôi, ký tên một người đàn ông thầmyêu tôi.

    Mười tám năm sớm tối bên nhau, nếu mộtngười có thể sống đến tám mươi tuổi, đó đã là một phần tư của cuộc đời rồi.

    Suốt mười tám năm trẻ trung sôi nổi nhấttrong cuộc đời em luôn có anh, biết bao nhiêu hồi ức thuộc về riêng chúng ta.

    Tôi như một quả phụ đang thu dọn đồ đạckhi người chồng đã ra đi, lặng lẽ sắp xếp những món đồ vụn vặt, sau đó trân trọngvà đau thương lần lượt xếp chúng vào hòm, khóa lại, bụi phủ.

    Mẹ thấy bộ dạng ngày càng ủ ê rầu rĩ củatôi, cảm thấy lo lắng. Mẹ bắt đầu động viên tôi đưa bạn trai về nhà chơi. Mẹnghĩ rằng con gái mẹ đã muốn lấy chồng rồi không chừng, bởi tôi đã có bạn trairồi, nên mới không cần cậu bạn chơi thân từ thời thơ ấu nữa.

    Nhưng cậu ấy không phải chỉ là bạn chơithân, cậu ấy là Alawn.

    Nhớ cậu ấy, lại sợ nhớ đến cậu ấy. Nỗinhớ nhưng đáng ghét đó lại đầy ắp trong không khí, không nơi nào là không có.

    Từ đó về sau, tôi không còn thích ăn kẹonhư xưa nữa.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện
Tags: Tào Đình

Chia sẻ trang này