Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. Wendy o°• Thanh Thanh •°o

    Làm thành viên từ:
    1 Tháng ba 2013
    Số bài viết:
    1,817
    Đã được thích:
    632
    Điểm thành tích:
    113
    Giới tính:
    Nam
    Chàng mù, hóa ra thật em yêu anh

    [IMG]

    Tên gốc: Khâm hà dĩ khâm, nguyên lai em thực yêu anh
    Tác giả: Mộc Phù Sinh
    Edit: Dol
    Beta: Ami, Helene
    Tình trạng: Hoàn

    Văn án:

    Một chàng mù cực kỳ tuấn tú, một chàng mù sáng tác lời nhạc nổi tiếng, một chàng mù xuất thân giàu có.

    Nếu nói đây là cùng một người, có thể khiến cho người khác tò mò hay không?

    Tang Vô Yên đối với anh vô cùng hứng thú.

    Từng bước đi theo nhưng khi biết được thân phận anh thì hết sức kinh ngạc, vô tri vô giác đi theo anh, yêu thương anh, hôn trộm anh. Cô vừa mắng anh lạnh lùng, ích kỷ, tính tình kì quái, vừa hận chính mình trầm luân yêu anh.

    Thời gian ba năm trôi qua như nước chảy dưới chân cầu, anh vẫn yên lặng ở tại chỗ thủy chung chờ cô trở lại. Anh nói : “Lạc nhau ở đâu, anh nhất định sẽ ở chỗ đó đợi em quay lại”.

    Khoảng khắc kia, cô mới biết được, có lẽ, đúng là anh không hoàn mỹ, cô mới càng thương anh.
    CHỦ ĐỀ NGẪU NHIÊN CÙNG CHUYÊN MỤC
    CHIA SẺ Share






    Chia sẻ trang này

    Suzami cảm ơn bài này.
  2. Wendy o°• Thanh Thanh •°o

    Làm thành viên từ:
    1 Tháng ba 2013
    Số bài viết:
    1,817
    Đã được thích:
    632
    Điểm thành tích:
    113
    Giới tính:
    Nam
    —1—

    Đúng 5h30, đám người từ trong phòng học và thư viện hướng căn tin chạy đến. Tang Vô Yên sớm ăn cơm xong, đang đi đến phòng tự học. Qua 10 phút, đúng giờ nghe được chương trình radio trường học bắt đầu phát. Hôm nay thứ Tư, không biết ai dẫn chương trình ở phòng thu.
    Sau đoạn giai điệu quen thuộc, truyền ra thanh âm của Hứa Thiến: “Chào mọi người, tôi là Tiểu Thiến, lại đến thứ Tư, thời gian phát nhạc. Đầu tiên sẽ là đề cử các ca khúc mới, sau đó là bảng xếp hạng tuần trước của chúng ta ……”
    Chương trình phát thanh ở trường học lúc nào cũng sinh động. So với lúc Tang Vô Yên mới vào trường thì các tiết mục phong phú hơn. Đáng tiếc, phòng thu đó cô đã đã lâu không đi.
    Đứng đợi Trình Nhân ở vườn hoa nhỏ được mấy phút mới thấy cô ấy cười khanh khách đi tới.
    “Làm sao vậy? Vẻ mặt ngốc quá àh.” Trình Nhân hỏi.
    “Tớ đang say mê giọng nói của Hứa Thiến.”
    “Tớ nghĩ là cậu đang ăn dấm chua thì có.”
    “Không có, không có, không có.” Tang Vô Yên nhéo Trình Nhân.
    “Còn nói không có, cậu……” Trình Nhân nói một nửa đột nhiên bị Tang Vô Yên chặn lại
    “Hư–” Cô lên tiếng thủ thế. Tai nghiêng qua một bên như chăm chú nghe gì đó. Nửa ngày cũng không nhúc nhích.
    Thấy vậy Trình Nhân cũng im theo, qua một lát mới nhẹ nhàng hỏi, “Làm sao vậy?”
    Tang Vô Yên nói: “Cậu nghe bài này.”
    Trong radio đang phát ca khúc đầu bảng.
    “Tôi ở thảo nguyên lạc đường, gió thổi qua thảm cỏ, có người từng hát bầu trời tựa như mái lều…” Cuối cùng giọng nam hơi chậm và kéo dài ra, tựa hồ như đến tâm khảm.
    Suốt buổi tối, trong đầu Tang Vô Yên đều là bài hát đó. Vốn chương trình âm nhạc vào thứ tư là do cô làm nên cô có chút mẫn cảm nghề nghiệp.
    “Không biết tên ca khúc là gì nữa? Nghe hay như vậy.”
    “Phỏng chừng là nhạc mới ra.”
    “Muốn biết quá đi.” Tang Vô Yên thở dài.
    “Cậu gọi điện thoại hỏi Hứa Thiến là được rồi.” Trình Nhân đề ra chủ ý.
    “Đánh chết tớ cũng không đi.”
    “Vậy thì lên mạng tìm đi, có lẽ sẽ tìm thấy.” Trình Nhân lại đưa ra ý kiến thứ hai.
    “Không biết tên bài hát thì sao tìm?” Tang Vô Yên lên tiếng phủ nhận.
    “Ách–” Hai người nhìn nhau,“ Tớ cũng không biết.” Trình Nhân cũng không biết.
    “……”
    Xem ra phụ nữ không thể dựa vào phụ nữ.
    Tang Vô Yên và Trình Nhân là bạn cùng thuê phòng bên ngoài khi mới vừa vào học, đều tốt nghiệp một ban. Trường học cũng quản không nghiêm, hơn nữa cô lại làm trong phòng thu, chỉ sợ có đôi khi phải trễ về, trở lại ký túc xá cũng không tiện.
    Sáng sớm hôm sau, Tang Vô Yên vừa đánh răng vừa lẩm nhẩm hát lại đoạn nhạc ngày hôm qua. Giống như vừa nghĩ ra được việc gì, cô phun ra ngụm bọt kem đánh răng, ngẩng đầu hỏi: “Trình Nhân à, không bằng vào lớp tớ hát lại điệu nhạc, hỏi các bạn một chút?”
    “Cậu như thế nào còn suy nghĩ đến chuyện này.”
    “Đương nhiên, tớ làm ở đài, có chút mẫn cảm nghề nghiệp.”
    “Mẫn cảm nghề nghiệp?” Trình Nhân bật cười,“ Cậu không phải là nhà quê, ngũ âm không được đầy đủ. Cái gì từ miệng cậu hát ra đều có thể hư thành tiếng hợp xướng của sông Hoàng Hà.”
    “Trình Nhân!!” Tang Vô Yên nổi giận.
    Buổi chiều, Tang Vô Yên không có lớp học nên đi đến phòng thu. Phòng thu buổi tối là thời gian của Nhiếp Hi. Tang Vô Yên đến phòng thu chủ yếu là làm tạp vụ. Trước đó không lâu, trợ lý Nhiếp Hi vừa mới tạm nghỉ, chưa chọn được người thích hợp. Cũng may, chủ nhiệm cảm thấy Tang Vô Yên đầu óc cũng tốt , nên cho cô tạm thời phụ trách.
    Nhiếp Hi mặc dù rất có danh tiếng nhưng lại rất thân thiện, bất kì chuyện gì cũng tự mình làm. Vẻ ngoài nhìn rất hiền. Vô Yên liền học những người mới trong đài gọi Nhiếp Hi là “ Hi tỷ”.
    Tang Vô Yên cùng một bảo vệ đem một đống thư lên lầu. Tất cả đều do Nhiếp Hi quản lý. Cô thay Nhiếp Hi mở từng phong thư, nên trả lời thì trả lời, nên chuyển đi thì chuyển đi. Bất quá, cơ hồ mỗi lần đọc thư Tang Vô Yên đều có thể thấy những nội dung khiến cho cô buồn cười.
    Mỗi lần cô kể lại cho mọi người trong đài nghe, đều khiến cho ai ai cũng cười.
    Nhiếp Hi luôn lắc đầu, “Vô Yên à, em thật sự là quá vui vẻ đi.”
    Tang Vô Yên đang sửa sang lại chồng sách, đã thấy Nhiếp Hi sau khi ăn cơm từ căn tin về đã muốn đến phòng thu chuẩn bị một chút.
    “Chị Hi, đến sớm vậy.”
    Nhiếp Hi nhìn cô, vừa điều chỉnh mấy đoạn nhạc vừa nói: “Muốn nghe thử mấy ca khúc mới, để coi hiệu quả như thế nào.”
    “Vâng.” Tang Vô Yên nghe vậy ánh mắt tập trung lại ở chồng sách.
    Ngay lúc xoay người sang chỗ khác, Tang Vô Yên nghe thấy Nhiếp Hi thay đổi nhạc khác. Đoạn nhạc dạo giai điệu có chút quen thuộc. Bỗng nhiên, đầu óc cô chợt lóe lên. Cư nhiên là bài hát làm cho cô đau khổ tìm kiếm ngày hôm qua.
    Cô vội vàng trở lại, lớn tiếng hỏi: “Chị Hi, bài này tên gì vậy?”
    Nhiếp Hi đang chuyên chú viết này nọ, chăm chú nghe nhạc, nhất thời không nghe thấy cô hỏi cái gì.
    “Chị Hi, chị biết bài này tên gì không?” Tang Vô Yên lại hỏi.
    “Em hỏi là bài này?” Nhiếp Hi nói, “ Là Libya vỏ sò.”
    “Thật là dễ nghe!!!” Tang Vô Yên cảm thán.
    “Đúng vậy. Tuy rằng là nhạc của người mới, nhưng chị tin rằng nó sẽ nhanh chóng nổi tiếng.”
    “Đúng đúng, mới nghe đã mê mẩn.”
    Nhiếp Hi thấy bộ dáng của cô, không khỏi cười nói, “Vô Yên, chị cũng có đĩa CD. Em muốn mượn nghe không?”
    Tang Vô Yên vừa nghe, gật đầu như giã tỏi.
    Sau khi tan tầm về nhà, cô liền đem đĩa nhạc trong túi xách để vào máy CD. Tên bài hát cũng là tên ca khúc chủ đề của album, được xếp hạng thứ nhất.
    Cô vừa ăn táo, vừa nghe lời bài hát, nghe vài lần mới nhớ hết.
    Bìa album thường là chân dung của ca sĩ. Hiện nay đang có trào lưu quảng cáo như vậy. Ánh sáng mông lung chiếu vào một bên khuôn mặt nhìn càng đẹp hơn.
    Tang Vô Yên mở trang đầu tiên. Cư nhiên là một bức tranh phong cảnh mà không phải hình chân dung thiếu niên kia. Bức tranh đó thật mỹ lệ. Mặt trời vàng óng ánh chiếu vào sa mạc mênh mông bát ngát. Ánh sáng cũng không quá chói mắt. Gần đó là vỏ sò, ánh vàng chiếu xuống tựa như nhiễm một tầng rực rỡ.
    Kế bên là lời bài hát.
    (Libya vỏ sò)
    Tôi ở thảo nguyên lạc đường,
    Gió thổi thảm cỏ,
    Có người từng hát bầu trời tựa như mái lều.
    Bầu trời a bầu trời,
    Bắc đẩu chỉ đường cho tôi.
    Tôi ở sa mạc lạc đường,
    Cát vàng mênh mông,
    Cổ nhân từng gọi nó như biển cát chằng chịt.
    Biển cát a biển cát,
    Bạn hơ khô tôi phải không?
    Mà tôi ở lòng hải lý của em lạc đường,
    Người yêu của tôi
    Em là nguyện ý thổi lên vỏ sò Lybia vì tôi phải không?
    Làm kèn của tôi?
    Tôi lạc đường ở thành thị,
    Lầu các ngàn trượng,
    Người yêu xin nói cho tôi biết nhà ở nơi nào.
    Nhà của tôi a nhà của tôi,
    Tách ra Hồng Hải vòng qua Libya.
    Lấy một túi nước khói,
    Một cái khăn trùm đầu,
    Con ngươi màu đen,
    Nói xong tình cùng nóng,
    Vỏ sò Lybia của tôi,
    Ngôi sao rơi xuống.
    Ca từ rất dễ hiểu. Có chút hương vị cổ điển hơi bất đồng với những ca khúc đang lưu hành trong thị trường hiện nay. Có nét đặc sắc của âm nhạc Arab. Giai diệu như vậy, hát lên tựa hồ như vương tử Arab ngồi giữa sa mạc đang gảy đàn kế bên có một giai nhân hát cùng.
    Tang Vô Yên trong lúc vô tình nhìn đến chế tác ở mặt sau, dòng đầu tiên chỉ có bốn chữ ngắn gọn:
    “Lời nhạc: Nhất Kim”
    Chú ý: trích trong bảng convert
    *Khâm hà dĩ khâm : Khâm làm sao mà chịu được…(Khâm là tên nam chủ)??Chữ Khâm ( 衾 ) trên có chữ Kim ( 今 ) dưới có chữ Y ( 衣 )~ giải thích với bạn nào đọc truyện thấy hơi lạc lạc. Mình nghĩ chắc anh ý nguyên bản muốn lấy nghệ danh là Y Kim ( 衣今 ), tên tách của ảnh, nhưng nói thế nào mà lại thành Nhất Kim ( 一今 ) (chữ Nhất và chữ Y gần đồng âm đọc)
  3. Wendy o°• Thanh Thanh •°o

    Làm thành viên từ:
    1 Tháng ba 2013
    Số bài viết:
    1,817
    Đã được thích:
    632
    Điểm thành tích:
    113
    Giới tính:
    Nam
    Cô luôn cảm thấy hai chữ này có chút quen mắt, lại nhớ không nổi gặp qua ở đâu. Thôi không nghĩ nữa, đi tắm rồi ngủ.
    Đáng tiếc là mới rạng sáng, Tang Vô Yên đã bị tiếng gà gáy của bà cụ bên lầu ba đánh thức. Đã nhiều ngày trôi qua, cũng không biết khi nào bà mới làm thịt con gà đó nữa.
    Tang Vô Yên mặc kệ tiếp tục ngủ. Đáng tiếc con gà kia giống như ăn phải thuốc kích thích, liên tiếp cất giọng ca vàng. Sau đó, di động vang.
    Tang Vô Yên nhìn màn hình hiển thị tên Ngụy Hạo. Tim đập nhanh hơn, có nên tiếp hay không đây.
    Cô lại không dám tắt. Tiếng chuông cứ vang mãi như vậy. Cả buổi mới an tĩnh lại.
    Cô chưa kịp thở ra, điện thoại lại vang lên lần nữa — vẫn là Ngụy Hạo.
    “Người này cũng là, không biết sáng tinh mơ người khác còn buồn ngủ sao?” Trình Nhân nói.
    “Đúng vậy.” Cô nhíu nhíu lông mày.
    “Nghe đi nghe đi, cũng không ăn thịt cậu.”
    “Dựa vào cái gì!” Tang Vô Yên nói xong khẩn trương đem điện thoại đặt vào trong chăn , để âm thanh nhỏ lại.
    Điện thoại vừa ngừng, tiếp theo lại vang.
    Tang Vô Yên đặt thêm cái gối ở phía trên điện thoại di động. Qua thật lâu tiếng chuông mới ngừng.
    Nhưng mà, một buổi sáng không có giờ học, có thể ngủ thẳng mặt trời lên cao cứ như vậy từ sáng sớm đã bị phá hư.
    Tang Vô Yên tuyệt vọng đứng lên, mặc quần áo. Trong lòng hạ quyết tâm, một mình ra cửa, đến khu tây phố ăn bánh bao xiên nướng mà cô đã thèm nhỏ dãi từ lâu.
    Sáng sớm như vậy, trừ bỏ học sinh vội vàng đi học,trên ngã tư đường cơ hồ không có người nào. Đại đa số cửa hàng đều chưa mở cửa. Cô vừa hát thầm vừa bước đi thong thả.
    Tang Vô Yên đi trên đường hít sâu một hơi, đột nhiên cảm thấy tâm tình thật tốt. Trước kia dậy sớm đều vội vội vàng vàng đến đài phát thanh làm việc. Đã lâu không có trải nghiệm qua loại cảm giác nhàn nhã như vậy. Vì thế, cô mua bánh bao ăn để khỏi đói bụng, một đường thẳng tiến đến công viên.
    Trong công viên không khí náo nhiệt hơn, tập thể dục, chạy bộ. Bên hồ có đứa trẻ mập mạp, đang theo một nhóm người già học Thái Cực quyền cũng rất ra dáng. Cô vẫn luôn thích trẻ con, nhìn bộ dạng trẻ con đáng yêu liền vui vẻ, ngồi xuống ghế dựa ven đường.
    Thời tiết hôm nay thật tốt. Tuy rằng mới tháng chín nhưng thời tiết đã không còn nóng như trước.Cô cứ như vậy ngồi trên băng ghế. Gió thổi nhẹ, không khí trong lành. Thậm chí cô còn cảm thấy hơi lạnh.
    Một khoảng trời xa xa dần dần sáng. Ánh mặt trời chiếu xuống như xuyên qua các tầng mây.
    Một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi trên băng ghế bên cạnh. Lúc Tang Vô Yên vừa đến, người đàn ông này đã ở đây. Người hướng mặt hồ, lẳng lặng nhắm hai mắt. Đại khái tạo cho người khác cảm giác vô cùng tốt. Vì thế cô nhịn không được vụng trộm nhìn thêm mấy lần.
    Môi của anh rất mỏng. Môi mỏng mím quá chặt, hiện ra bộ dáng khá hờ hững.
    Bởi vì anh nhắm hai mắt, cho nên Tang Vô Yên mới cam đảm nhìn anh nhiều hơn vài lần. Cô từ nhỏ thị lực rất tốt, cho dù cách vài thước đều có thể nhìn thấy lông mi anh rất đen hơn nữa lại dày, không dài cũng không ngắn quá, giống như một cây quạt nhỏ vậy.
    Nhưng mà cũng vì anh nhắm hai mắt, cho nên không biết khi nhìn toàn khuôn mặt sẽ có cảm giác gì.
    Tang Vô Yên vẫn tin tưởng ánh mắt là cửa sổ tâm hồn. Một cặp mắt đẹp là tiêu chuẩn tạo lên mỹ nhân. Bởi vậy, trước khi tự phong bốn chữ “Cực kỳ anh tuấn”, cô tạm thời đem hai chữ “Cực kỳ” thu hồi, chờ khi nhìn hết toàn bộ mới tính tiếp. (bà này đúng là sắc nữ)
    Gần đó có vài ông cụ, bà lão luyện giọng. Còn có người đứng trước hồ hét to. Nghe nói làm như vậy hơi từ trong lồng ngực thoát ra khiến cho vị giác tốt hơn, giúp kéo dài tuổi thọ.
    Tâm tình Tang Vô Yên biến đổi tốt liền nhớ ra ca từ. Vì thế cũng học bọn họ, đứng lên hai tay chống nạnh mặt hướng “Đại hải”, cao giọng hát lên.
    “Trái ba vòng, phải ba vòng. Mông xoay xoay, cổ xoay xoay. Ngủ sớm, dậy sớm chúng ta cùng vận động. Xoay xoay cổ, nào xoay xoay chân. Hít thở sâu, học người già tập thể dục sáng sớm sẽ không già……”
    Giọng rống lớn lên cũng không biết xấu hổ, tiếp tục xoay thắt lưng xoay mông. Bị tra tấnnhư vậy, ông cụ bên cạnh đang tập thể dục buổi sáng động tác từ từ chậm rãi rồi dừng lại.
    Ách — hình như là hơi ngây thơ nhí nhảnh.
    Cô nghĩ nghĩ, lại thay đổi bài.
    “Cờ đỏ năm sao đón gió tung bay, thùng thùng, tiếng ca vang xa, đây là hướng đi của những người yêu tổ quốc như chúng ta, thùng thùng thùng đông……”
    “Quốc ca” vừa ra khỏi miệng, bên cạnh có bà dì đang chạy thụt lùi bị cô làm cho hoảng sợ. Chân chuệnh choạng thiếu chút nữa té nhào.
    Bất quá cũng có chút may mắn. Lúc cô mở miệng hát câu đầu tiên chàng trai vừa rồi bị cô nhìn chằm chằm trừ bỏ hơi nghiêng tai, thời gian còn lại đều trấn định.
    Tang Vô Yên hát chưa bao giờ nhớ lời nhạc, nhất là lúc ngân nga hát một mình thì đều loạn hết cả lên như kiểu ông nói gà bà nói vịt.
    Hiển nhiên, bài Cờ đỏ năm sao cũng vậy. Những chỗ không biết cô đều “thùng thùng” và “đông đông” để thay thế.
    Hơn nữa, mỗi khi cô đi hát karoke, kết cục đều là khi cầm lấy phone mở miệng hát chưa đến ba câu sẽ bị đám người đánh.
    Trình Nhân mỗi lần nhắc đến đều lắc đầu than thở, “Mọi người nghĩ cũng không ra, cậu thân là một phát thanh viên trong phòng thu, sao lại hát tệ như vậy?”
    Quên đi, quên đi.
    Tang Vô Yên ngậm miệng lại, lắc lắc đầu.
    Nơi này nhiều người già như vậy, vẫn là không nên hát lên bài ca bất hữu này. Miễn cho cô bị nói là làm bẩn hình tượng vĩ đại của tổ quốc.
    Trong lòng Tang Vô Yên quyết định, chuẩn bị chuyển sang bài khác.
    Lúc này, cô đột nhiên nhớ tới bài Bình minh màu xanh rất nổi tiếng, của thần tượng mà cô cực kì sùng bái – A Quân. Với không khí lúc này cũng rất thích hợp. Vì thế, trong đầu cô hiện ca từ, mở miệng lại hát:
    Hiu hiu gió thổi
    Đưa tới hương tóc của em
    Làm cho tôi, ở trong gió mạnh, đưa tay bắt giữ
    Hương vị của em
    Thừa dịp trời chưa hiểu
    Thừa dịp bí mật này em còn không biết
    Tôi ở dưới ánh sáng trời xanh
    ……
    Bởi vì thích cho nên bài hát này cô hát qua vô số lần ở nhà. Tất nhiên còn nhớ rõ một đoạn ca từ. Uhm — Tang Vô Yên cảm thấy rất vừa lòng.
    Lúc này, người muốn ngã không có nhiều như lần trước, có tiến bộ.
    Bất quá, chàng trai ngồi bên kia quay đầu lại bởi vì giọng hát lần này của Tang Vô Yên. Lúc đầu biểu tình bình thường, đột nhiên đứng lên vẻ mặt hơi kỳ quái.
    Anh vừa quay đầu, vừa chậm rãi mở ra hai mắt. Con ngươi dần dần xuất hiện, Tang Vô Yên nhất thời quên hô hấp.
    Anh có một đôi mắt vô cùng xinh đẹp.
    Hai tròng mắt ở dưới lông mi đậm, thâm trầm như nước sơn bình thường.
    Sau này, Vô Yên hỏi anh: “Anh có biết lần đầu tiên thấy ánh mắt anh, em nghĩ đến cái gì hay không?”
    Anh nghi hoặc.
    Cô cười, “Giống như hạt thủy tinh ngâm trong nước đen.”
    Kỳ thật, sau khi nghe tiếng hát của cô, biểu tình chàng trai cùng có chút kỳ quái, không bằng nói thẳng là cực kỳ tức giận.
    Tang Vô Yên buồn bực. Cô hát ca khúc của thần tượng A Quân, anh giận cái gì? Chẳng lẽ anh là fan hâm mộ của A Quân? Giờ phút này, trong trí óc nhỏ nhoi của Tang Vô Yên không ngừng hiện lên hình ảnh mang tính bạo lực của các fan cuồng nhiệt mê nhạc.
    Vì thế, để không thấy ánh mắt như muốn lột da nhìn mình nữa, Tang Vô Yên không nói tiếng nào, cầm lấy túi xách chạy lấy người.
    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Có sâu mới nghe ta nói~~~~
  4. Wendy o°• Thanh Thanh •°o

    Làm thành viên từ:
    1 Tháng ba 2013
    Số bài viết:
    1,817
    Đã được thích:
    632
    Điểm thành tích:
    113
    Giới tính:
    Nam
    Giữa trưa Tang Vô Yên quay về ký túc xá trường, vừa vặn gặp Lí Lộ Lộ bưng đồ tắm rửa từ nhà tắm trở về.

    “Tớ còn tưởng là ai, kết quả là cô Tang” Lí Lộ Lộ nói,“ Sao rồi? Mới từ bên ngoài trở về?”

    Lí Lộ Lộ ngoài miệng đặc biệt yêu mến Tang Vô Yên, nhưng mà thực tế thì không phải vậy.

    “Tớ trở về thay chút quần áo.”

    “Đúng rồi, Ngụy Hạo luôn khuya khoắt gọi điện thoại tới tìm cậu. Rất phiền. Có thể làm cho chúng tớ không bị phá tỉnh hay không.”

    “Được.” Tang Vô Yên vừa vùi đầu sửa sang lại tủ áo mình vừa đáp.

    “Cậu nói rồi đó……” Lí Lộ Lộ dừng lại, lại khoát tay áo, “Không nói nữa.”

    “Có nói cũng vô ích.” Tang Vô Yên tiếp lời.

    “Đúng. Không biết Ngụy Hạo kia như thế nào lại thích một người như cậu. Thật sự là ngu tám đời.”

    Tang Vô Yên hắc hắc cười.

    “Đừng cười, tối thứ bảy cùng nhau ăn cơm. Đừng suốt ngày đều trốn ở ổ chó của cậu. Cũng nên đi chơi với mọi người.”

    “Không muốn đi.” Tang Vô Yên cúi đầu.

    “Cậu chắc là đã quên. Hôm đó là sinh nhật tớ. Cậu nếu dám không đi, xem tớ trù cho cậu chết.”

    Lí Lộ Lộ cười nói. Chiêu này đối Tang Vô Yên rất hiệu quả.

    Kết quả đến ngày đó lúc đi ăn lẩu thấy Ngụy Hạo đã ngồi ở đó. Tang Vô Yên cau mày liếc Lí Lộ Lộ.

    “Đồng hương thôi, không ý tứ khác.” Lí Lộ Lộ đầu cũng không nâng lên nói.

    Ăn cơm tổng cộng tám người, vừa vặn bốn nữ bốn nam.

    Tang Vô Yên suy nghĩ, vừa vặn đủ hai bàn mạt chược.

    Mọi người đều là đồng hương, toàn bộ Tang Vô Yên đều quen.

    Ngồi giữa Ngụy Hạo và Tang Vô Yên là Lí Lộ Lộ. Tang Vô Yên không liếc anh một cái. Anh cũng rất bình thường. Toàn bộ quá trình bình an vô sự.

    Chính là ăn đến một nửa đồ ăn lại không đủ. Lí Lộ Lộ kêu phục vụ lấy thực đơn, thuận miệng hỏi Ngụy Hạo: “Anh chàng đẹp trai, cậu xem còn cần kêu thêm cái gì?”

    Ngụy Hạo không hề nghĩ ngợi liền nói: “Thêm một phần thịt bò đi, Vô Yên thích ăn.”

    Đũa của Vô Yên dừng một chút.

    Đồ ăn bưng lên, Lí Lộ Lộ một hơi kêu hết các món ăn đều có thịt bò. Nhưng mà đũa Tang Vô Yên một chút cũng không đụng tới.

    Sau khi ăn xong, một đám người lại đi ca.

    Lí Lộ Lộ và một đám người điên đòi mạng. Có đứa con gái thậm chí cởi giày, đứng trên sô pha hát. Tang Vô Yên và Ngụy Hạo hai người đều tự ngồi hai hướng khác nhau.

    Đồng hương A nói: “Tang Vô Yên, hát đi.”

    Đồng hương B nói: “Đừng, đừng, đừng. Chờ tớ đem lỗ bịt lại trước.”

    Tang Vô Yên tức giận nói: “Biến!”

    Lí Lộ Lộ nói: “Ngụy Hạo, tới bài của cậu rồi, chúng tớ thay cậu chọn đó. Nhanh hát đi.” Nói xong, đem microphone đưa cho Ngụy Hạo.

    Anh lười nhác tiếp nhận microphone. Sau đó nhạc đệm bắt đầu.

    Trước kia, Ngụy Hạo vẫn không biết hát. Sau đó cùng bạn học tổ chức ban nhạc “Eleven”. Ban đầu có chút danh tiếng, thường chọn dòng nhạc có giai điệu chậm, mà bây giờ trở thành ban nhạc chính ở phòng phát thanh trong trường, trưởng nhóm Hứa Thiến.

    Mãi đến khi có một lần, cả nhóm rủ nhau đi ca. Tang Vô Yên uống say, ôm microphone hát.

    Cô ồn ào: “Lộ Lộ giúp tớ chọn Bình minh màu xanh, tớ muốn hát…… Mười lần.”

    Đừng nói mười lần, Tang Vô Yên vừa hát đến câu thứ ba, một đám người liền trợn tròn mắt. Đây là ca hát sao, quả thực là tra tấn bằng âm thanh. Nhưng mà lúc đó cô đã uống say, hoàn toàn mặc kệ cảm giác người khác, túm chặt microphone không buông tay, muốn hát hết bài.

    “Vô Yên, không nên hát như vậy.” Ngụy Hạo dỗ cô.

    “Hát như vậy thì sao?” Cô dừng lại hỏi.

    “Để anh hát cho em nghe?”

    “Được…… A. Hát không đúng em sẽ…… Phạt tiền!” Tang Vô Yên dựa vào hơi rượu mà làm càn, “Không đúng, không đúng, là phạt…… Rượu.”

    Cô nói xong liền thả lỏng tay.

    Ngụy Hạo thấy thế mới lấy microphone từ tay cô ra.

    Lúc ấy là lần đầu tiên Ngụy Hạo thật sự hát trước mặt mọi người. Hát bài Bình minh màu xanh so với ca sĩ chính còn cuốn hút mọi người hơn.

    Chỉ hát qua một lần, toàn trường đều kinh ngạc. Lại nghe được Tang Vô Yên một mình mang theo men say ngây ngốc cười nói: “Cũng không tệ lắm, chính là hát so với em…… Kém một chút.”

    Nay, Lí Lộ Lộ lại nhắc tới bài này, đơn giản là muốn hai người bọn họ lại tiếp tục duyên phận.

    Giai điệu quen thuộc lại vang lên, Ngụy Hạo dùng giọng trầm hát.

    Gió hiu hiu thổi qua mặt của tôi

    Làm cho tôi biết

    Trời đã hiểu

    Hiu hiu là khuôn mặt tươi cười của em

    Làm cho tôi nghe được

    Tiếng cười của em

    Hiu hiu, a, kia hiu hiu

    Hiu hiu gió thổi

    Đưa tới hương tóc của em

    Làm cho tôi, ở trong gió mạnh, đưa tay bắt giữ

    Hương vị của em

    Thừa dịp trời chưa hiểu

    Thừa dịp bí mật này em còn không biết

    Tôi ở dưới ánh sáng trời xanh

    Cười với em

    Hiu hiu là ôn nhu của em

    Làm cho lòng tôi say

    Là em thật tốt…

    Nhạc chưa dứt, Tang Vô Yên cũng rốt cuộc không muốn nghe tiếp, cầm lấy túi xách đứng dậy, đẩy cửa phòng, đi ra ngoài.

    Bỏ lại sau lưng những âm thanh ồn ào, cô nhẹ nhàng thở ra.

    Cô đột nhiên nhớ tới buổi sáng hôm đó, cô đứng ở bên hồ liền hát bài này một cách ngu ngốc. Có lẽ không phải ngẫu nhiên, mà là trong lòng cô vẫn mang theo một chút lưu luyến. Đột nhiên bắt đầu có một chút chán ghét bài hát này.

    Nhưng mà Ngụy Hạo lại đuổi theo.

    “Vô Yên.” Ngụy Hạo giữ chặt cô.

    “Tôi ra ngoài hít thở.” Cô bỏ tay anh ra.

    “Vì sao trốn anh?”

    “Tôi không có.”

    “Đổi số điện thoại, chuyển ra ký túc xá. Trong trường thấy anh liền đi đường vòng, còn nói không có?” Ngụy Hạo nói,“ Nếu có thể chuyển trường, phỏng chừng em liền lập tức đổi.”

    “Tôi chuyển đi ra ngoài ở, không phải bởi vì anh. Đổi dãy số cũng là bởi vì tôi là người thất thường. Tôi đường vòng là vì……” Tang Vô Yên dừng một chút, ở trong đầu nhanh chóng tìm lí do thoái thác, “Là vì anh, Ngụy Hạo là đại minh tinh trong trường. Tôi sợ đường không đủ rộng cho chúng ta cùng đi, e cản đường anh.”

    Đây là sở trường của cô mà.

    Ngụy Hạo bất đắc dĩ cười cười, “Thật không, không muốn cùng anh có quan hệ.”

    “Chưa nghĩ qua.”

    “Vì sao?”

    “Chính là không nghĩ.”

    “Anh đã nói rồi, anh và cô ấy chỉ là bạn.”

    “Bạn?” Tang Vô Yên ngẩng đầu,“ Bạn có thể hôn nhau sao? Hôn môi trước mặt của tôi, là chuyện bạn bè có thể làm sao?”

    “Đó là cô ấy uống rượu, anh cũng uống hơi nhiều, liền nhất thời không chú ý……”

    “Ngụy Hạo,” Tang Vô Yên ngắt lời anh,“ Cái gì tôi cũng không muốn nghe nữa.”

    “Vì sao?”

    “Chính là không muốn nghe.” Cô nói.

    “……”

    Hai người tranh luận. Ngụy Hạo nhất thời cảm thấy bất lực, cùng Tang Vô Yên hoàn toàn không thể nói đạo lý.

    “Tôi muốn về nhà.” Cô nói.

    “Anh đưa em về.”

    “Không cần.”

    Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Kỳ thật, chuyện xưa vẫn là cái kia chuyện xưa. Chính là trước kia ở chỗ không hợp lý cần sửa chữa.~~~
  5. Wendy o°• Thanh Thanh •°o

    Làm thành viên từ:
    1 Tháng ba 2013
    Số bài viết:
    1,817
    Đã được thích:
    632
    Điểm thành tích:
    113
    Giới tính:
    Nam
    Về đến nhà, Tang Vô Yên buồn bực trèo trên giường.
    Trong phòng cực kì im lặng. Chủ nhà không đặt sẵn tivi. Cô cũng không dư tiền để mua, cho nên tiêu khiển duy nhất ở nhà chính là đọc sách, hát và nghe nhạc.
    Lúc cô bắt đầu làm phát thanh viên tại trường, thích sưu tầm đủ các loại nhạc êm tai và thịnh hành. Cho nên mỗi lần dọn dẹp CD so với quần áo còn nhiều hơn, có thể sắp xếp thành một thùng lớn.
    Nhưng mà giờ phút này, nhạc gì cô cũng không muốn nghe.
    “Vì sao không để anh ta nói rõ ràng?” Trình Nhân hỏi.
    “Đúng vậy, tớ vì sao lại không muốn nghe anh ấy giải thích? Tò mò quá.” Tang Vô Yên hỏi lại.
    “……” Trình Nhân trầm mặc.
    “Chẳng lẽ là trong tiềm thức của tớ cảm thấy tình yêu chân chính không thể bị làm bẩn?”
    “Ai biết được.”
    Buồi tối thứ bảy là thời gian Tang Vô Yên gọi điện thoại về nhà báo cáo lại tình hình thời gian gần đây.
    “Ba, con muốn ăn bánh trôi.” Tang Vô Yên làm nũng.
    “Được được được. Tiền tiêu vặt còn đủ dùng không? Nếu không ngày mai ba lại đi chuyển tiền cho con để mua bánh trôi ăn.” Ba Tang Vô Yên nói
    Bà Tang ngồi kế bên lải nhải, “Phí sinh hoạt hàng tháng của con mình còn nhiều hơn Tiểu Quỳnh nhà bên cạnh rất nhiều lần, ông còn sợ bát bánh trôi con không có tiền mua?”
    “Nhưng mà con chỉ muốn ăn bánh trôi nhân mè tự tay ba làm thôi.” Tang Vô Yên không để ý bà Tang, tiếp tục làm nũng.
    “Ngày mai ba làm. Tuần sau chú Dư của con sẽ đi họp trong thành phố. Ba kêu chú ấy đem nhân bánh cho con. Nhưng mà con phải tự mình bao.”
    “Không muốn, con muốn ba làm. Con nhớ ba, con nhớ nhà.”
    “Vậy……” Tang ba ba khó xử, “Yên Yên àh, không bằng con tuần sau trở về đi.”
    “Đi học thì sao?”
    “Nếu không có tiết nhiều, để ba xin phép.”
    “Hồ đồ!” Bà Tang liền đoạt điện thoại nói,“ Vô Yên, con với ba con kẻ tung người hứng. Ổng thương con đến vô pháp vô thiên. Không nhớ đến chính mình còn là giáo viên nữa. Làm như vậy làm sao dạy học sinh.”
    Tang Vô Yên cười hắc hắc.
    Bà Tang tiếp tục nói: “Vô Yên, tháng sau bắt đầu đăng k‎í thi nghiên cứu sinh, con có thể suy nghĩ thử coi là đi thi hoặc là đi làm. Con thật muốn thi thì nên chuyên tâm ôn tập, đừng tới phòng phát thanh làm những chuyện không cần thiết nữa, mất nhiều thời gian. Còn nữa, không cần đặt hy vọng ở ba sẽ giúp con liên hệ với người ta. Con của một giáo sư danh tiếng trong đại học B đi cửa sau. Đề tài này đúng là nói ra rất dọa người.”
    “Dạ.” Mẹ nói rất có đạo lý. Tang Vô Yên chỉ có thể gật đầu phụ họa.
    Nhà khác đều là nghiêm phụ từ mẫu, nhà cô là nghiêm mẫu từ phụ.
    “Lời mẹ nói con đều nhớ kỹ chưa?” Bà Tang hỏi.
    “Nhớ kỹ.”
    “Thằng nhóc Ngụy Hạo kia, tuần trước gọi điện thoại đến nhà hỏi di động con. Sốt ruột như vậy, mẹ xem chắc là có chuyện. Con nếu thực không muốn cùng người ta thì phải nói rõ ràng. Bằng không về sau ba con và chú Ngụy làm sao sống chung.”
    Cái gì mà bất quá, mẹ cô nói chuyện chính là trực tiếp.
    Giữa cô và Ngụy Hạo là không có khả năng.
    Thời tiết dần dần chuyển lạnh.
    Giờ học không nhiều lắm, Tang Vô Yên mỗi ngày đều đi thư viện chiếm chỗ, ôn tập. Nhưng mà, trừ bỏ cuối tuần đi học hai lớp bổ túc, thời gian còn lại đều trong phòng phát thanh.
    Kỳ thật, thi đối với cô mà nói không phải rất khó.
    Theo lời Trình Nhân thì là: “Đừng nhìn cậu bình thường đần độn, sọ não thiếu cân bằng, nhưng mà học tập cũng không ngu ngốc.”
    “Học bổng hạng nhất của tớ, bị cậu dùng một từ không ngu ngốc để tóm lại. Xem ra các cậu đều thuộc loại không quá ngu.” Tang Vô Yên phản bác.
    Có sự thay đổi trong chương trình phát thanh. Lúc đầu tới sáu giờ là thời gian dành cho chuyên mục âm nhạc thịnh hành. Bởi vì người nghe đài tăng thêm và danh tiếng Nhiếp Hi tăng vọt đã tạo nên sự điều chỉnh.
    Nhiếp Hi vẫn là DJ chính trong chương trình này, tương đối quen thuộc với người ở đây, hơn nữa quan hệ cũng rộng, thường thường có thể mời đến những người nổi tiếng có tiền cũng không mời được, đến đây trao đổi.
    Ví dụ như hôm nay, đến làm chương trình là ngôi sao A Quân — thần tượng của Tang Vô Yên.
    A Quân theo nghề đã nhiều năm vẫn giữ vững phong độ, nhưng mà từ khi album Bình minh màu xanh phát hành vào năm trước rất được yêu thích, mới nổi tiếng lại.
    “Một bài hát mang đến thành công lớn như vậy, bạn cảm thấy thành công này chủ yếu là đến từ nguyên nhân nào? Hoạt động tuyên truyền? Hay là sự cố gắng của bản thân?” Nhiếp Hi nói chuyện có vẻ tùy ý. “Như mọi người đã biết, trong nghề này bạn có tiếng chăm chỉ.”
    A Quân cười cười, “Sự quan tâm của các fan cũng là một trong những nguyên nhân đó. Sự giúp đỡ của công ty đĩa nhạc với tôi rất nhiều. Đương nhiên, còn muốn cảm ơn thầy Nhất Kim.”
    “Là thầy Nhất Kim, tác giả lời bài hát Bình minh màu xanh.” Nhiếp Hi thuận miệng giải thích, để cho người nghe hiểu được.
    “Thầy thật sự rất tài hoa.” A Quân tiếp tục nói, “Tôi biết ca khúc của thầy Nhất Kim có tiền cũng khó có được. Lúc thầy cự tuyệt công ty đĩa nhạc, chúng tôi đều tuyệt vọng.” A Quân trầm ngâm.
    “Nhưng tuyệt chỗ phùng sinh *.” Nhiếp Hi cười. (*a` giống như là 1 việc nào đó mình tưởng chúng là việc bất khả thi nhưng cuối cùng lại được )
    “Cho nên thực cảm ơn thầy Nhất Kim.” A Quân chân thành nói.
    Đến lúc này, Tang Vô Yên mới nhớ đến. Nguyên lai Bình minh màu xanh cũng là Nhất Kim viết, khó trách ngày đó lúc xem bìa CD Libya vỏ sò vẫn cảm thấy tác giả kia rất quen.
    Đại danh đỉnh đỉnh Nhất Kim, Tang Vô Yên nghe nói qua.
    Gần hai năm, một bài hát của người này có thể làm cho một ca sĩ nổi tiếng. Nhưng mà lại là người không hề phô trương. Cho tới bây giờ cũng chưa từng xuất hiện trước mặt công chúng, cũng cự tuyệt phỏng vấn của truyền thông. Không chỉ nói tuổi, tướng mạo, sơ yếu lý lịch, ngay cả nam hay nữ thì gần đây mới sáng tỏ.
    Tất cả không phải đều nhờ có tin đồn mà ra sao.
    Năm nay có một người đẹp, ở trên Internet đột nhiên tuyên bố chính mình là “Nhất Kim” , sau đó công khai blog cá nhân. Hơn nữa, còn nói bản nhân và ngôi sao A Quân có một loạt “Chuyện xưa không thể nói”.
    Lúc ấy chỉ có một cục đá nhỏ đã tạo ra ngàn tầng sóng lớn. Giới giải trí bùng nổ. Thậm chí có trang web lấy cô làm tin nóng, sưu tầm các tác phẩm của cô.
    Phóng viên giáp: “Vì sao lại gọi là Nhất Kim vậy?”
    Người đẹp rụt rè cười: “Một là trong quá khứ có một câu chuyện xưa mơ hồ và ấm áp xảy ra với tôi. Thời thơ ấu của tôi bị ảnh hưởng bởi văn hóa Hán, nhưng sau nhiều năm học tập ở nước ngoài với một ý tưởng về giao thoa giữa hai nền văn hóa, vì vậy bút danh ngày hôm nay dựa trên hai tầng nghĩa thành một.
    “Quá khứ hiện tại là những câu chuyện vừa mập mờ vừa ngọt ngào đã xảy ra trong cuộc sống của tôi. Quá khứ hiện tại là những gì mà tôi chịu ảnh hưởng từ văn hóa nước ngoài, là một thứ tư tưởng được tác động và tích góp sau nhiều năm du học tại nước ngoài. Vì thế tôi đã biến hai tầng ý nghĩa này thành nghệ danh hiện tại.
    ( 一今 : vừa có nghĩa là hiện tại, hôm nay, lại là nhất kim như phần văn án mà tác giả giải thích.)
    Phóng viên đáp: “Rất hay, hai chữ vô cùng đơn giản nhưng ẩn chứa tư tưởng sâu sắc như vậy.”
    Kết quả bên ra mặt làm sáng tỏ sự thật lại là công ty đĩa nhạc của ngôi sao A Quân, mà không phải bên Nhất Kim.
    “Tin đồn cô ấy và A Quân chỉ là hư cấu.”
    “Các vị có chứng cớ gì sao?”
    “Kỳ thật rất đơn giản. Cô ấy là giả mạo, bởi vì Nhất Kim căn bản chính là đàn ông.”
    Các phóng viên ồ lên.
    “Như vậy, có thể mời Nhất Kim tham dự hội chiêu đãi ký giả không?” Có phóng viên hỏi.
    Người phát ngôn hơi buông lỏng ,“ Thực xin lỗi, này…… Chúng tôi bất lực.”
    Lúc ấy, Trình Nhân bình luận: “Người đàn ông này không màng danh lợi đạt đến trình độ biến thái.”
    “Cậu mới là biến thái.” Tang Vô Yên nhíu mày, cư nhiên dám nói xấu thần tượng của cô.
    “Tớ là đang khen ngợi anh đó.”
    “Cậu cảm thấy sẽ có người lấy từ biến thái này để khen ngợi sao?”
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này