Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Cái Rìu, Cây Đàn Koto Và Cánh Hoa Cúc

    Lãng Tử Buồn Bã


    Kindaichi hắng giọng và quay sang Sukekiyo :

    - Sukekiyo, vụ án thứ nhất thế là đã rõ.Chúng ta bước sang vụ án thứ hai. Để tôi hỏi và ông trả lời. Đồng ý chứ ?

    Sukekiyo thẫn thờ gật đầu.

    - Ngày 25 tháng 11, ông có mặt ở Toyobata. Suketomo đã đem tiểu thư Tamayo đến đó. Việc tồi bại này khiến ông phẫn nộ nên ông đã đánh Suketomo và trói ông ta vào ghế. Sau đó, ông điện thoại cho Saruzo.

    - Vâng! Và tôi nghĩ rằng khi Saruzo đến cứu Tamayo, anh ta cũng sẽ cởi trói cho Suketomo.

    - ...Nhưng, Saruzo chẳng làm điều đó mà chỉ đưa tiểu thư về, cho nên vào khoảng 7, 8h gì đó, có lẽ Suketomo đã tự cởi trói rồi trở về đây bằng chiếc thuyền của Saruzo...

    - Cái gì?...Tối hôm đó Suketomo đã trở về đây ?

    Giọng ông cảnh sát trưởng ngạc nhiên.

    - Vâng, thưa ông cảnh sát trưởng. Vết dây trói hằn trên ngực Suketomo chứng tỏ rằng sợi dây khá lỏng. Nhưng khi chúng ta tìm ra ông ta thì ông ta lại bị trói chặt, sợi dây như muốn cứa vào thịt. Đây là bằng chứng cho thấy ông ta đã bị trói lần thứ hai.

    Sukekiyo run lên:

    - Lại cũng là một tình thế đáng nguyền rủa...Sau khi rời Toyobata, tôi quyết định đến định cư vĩnh viễn ở Tokyo. Nhưng phải có tiền đã. Thế là tôi lẻn về gặp Shizuma. Trong khi chúng tôi đang trò chuyện thì có ai đó nhảy rào vào nhà...Chúng tôi nhìn qua cửa sổ và nhận ra Suketomo. Hắn loạng choạng đi về phía toà nhà chính...Đột nhiên có hai cánh tay từ trong bóng tối vươn ra và quáng vật gì đó như một sợi dây vào cổ hắn...Hắn chỉ chống cự được một lát rồi ngã xuống. Thủ phạm bước ra khỏi bóng tối. Tôi...tôi - Sukekiyo lắp bắp.

    Vâng, lại là một sự tình cờ khốn khổ ! Đây không phải là lần đầu tiên mà là lần thứ hai, Sukekiyo chứng kiến tác phẩm gớm ghiếc của mẹ mình...

    Matsuko lên tiếng, giọng thản nhiên , không thèm đếm xỉa đến những ánh mắt đang chòng chọc nhìn bà :

    - Tôi đang học đàn với bà Kokin...Tôi muốn làm một việc gì đó nên đã vào phòng Sukekiyo và qua cửa sổ phòng, tôi thấy Suketomo đang chèo thuyền về. Suốt từ tối, Umeko đã làm náo động cả nhà vì không tìm thấy nó...Tôi kín đáo bước ra khỏi nhà và chờ đợi nó trong bóng tối và với chiếc dây thắt lưng kimono của tôi...

    Matsuko chợt cười. Nụ cười thật đáng sợ.

    - Chính vào lúc đó bà đã bị thương ở ngón tay trỏ vì chiếc cúc áo của Suketomo? Chiếc cúc đã bị đứt...

    - Có lẽ...Tôi cũng không để ý nữa, chỉ khi trở về phòng, tôi mới biết tay mình bị chảy máu. Tôi nén đau và tiếp tục chơi đàn. Nhưng bà giáo Kokin đã nhận ra...

    Kindaichi quay sang Sukekiyo:

    - Sukekiyo, xin mời tiếp tục.

    - Khi mẹ tôi đi, tôi và Shizuma cố gắng làm hô hấp nhân tạo để cứu hắn nhưng vô vọng...Shizuma bảo không thể để hắn lại đây. Anh ta bỏ đi và một lát quay về, đưa cho tôi một sợi dây đàn koto, bảo tôi phải làm gì khi đem Suketomo trở lại Toyobata...Sau khi mọi việc xong xuôi, tôi lên đường đi Tokyo ngay. Sau đó tôi đọc báo và thấy tin Shizuma - dưới lốt của tôi- bị giết...Tôi bèn đáp tàu trở lại Nasu...
  2. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Cái Rìu, Cây Đàn Koto Và Cánh Hoa Cúc

    Shizuma Tiến Thoái Lưỡng Nan


    Kindaichi quay sang Matsuko :

    - Thưa bà, giờ đến phiên bà... Bà sẽ nói chứ?

    - Vâng, vì càng nói nhiều thì tội lỗi của con tôi sẽ càng giảm bớt. Vâng, chính tôi đã ra lệnh cho Wakabayashi sao lại lá chúc thư. Quí vị cũng hình dung ra được sự phẫn nộ của tôi khi đọc lá chúc thư này.Thế là tôi quyết định : Tamayo phải chết ! Tôi đã dùng đủ cách, bỏ con rắn vào phòng ngủ, dũa mòn thắng xe, đục thuyền.

    Matsuko rít một hơi thuốc.

    - Tuy nhiên, Wakabayashi nhận ra được tất cả các âm mưu của tôi. Ông ta si mê Tamayo...Vì thế, trước khi đi gặp Sukekiyo, tôi đã biếu ông ta một điếu thuốc tẩm độc bỏ lẫn trong gói thuốc ...

    Matsuko cười khẩy :

    - Nhưng khi đọc kỹ lá chúc thư , tôi đổi ý vì nhận ra rằng, nếu Tamayo chết, tất cả các xí nghiệp sẽ thuộc về Sukekiyo, nhưng của cải thì sẽ bị chia làm 5. Sukekiyo sẽ chỉ được 1/5. Và hơn nữa, con trai của Aonuma Kikuno sẽ được một phần. Con trai của Aonuma Kikuno sẽ được một phần , một trong hai trường hợp : hoặc Tamayo chết, hoặc từ chối không lấy ai trong 3 người. Tôi rất thán phục ông bố quá cố của chúng tôi...Ông đã biết rất rõ những đứa con gái của ông. Và để ngăn chặn mọi mưu toan muốn hãm hại Tamayo, ông đã thêm vào cái khoản Aonuma. Cha chúng tôi biết chúng tôi hận mẹ con Aonuma đến độ nào. Ông biết là để không cho con trai của mụ Aonuma một xu nào thì chúng tôi phải để Tamayo sống.

    Kindaichi đã chú ý đến điểm này. Nhưng khi thấy Tamayo luôn gặp may, ông đã nghi ngờ nàng dàn dựng tất cả những màn kịch đó sau khi đã đọc lén di chúc.

    - ...Thế là phải để cho Tamayo sống và cho cô ta lấy Sukekiyo. Điều này thì tôi rất tự tin. Tamayo vẫn thích thằng bé. Thế nhưng, tôi hoàn toàn thất vọng khi nhìn thấy bộ mặt nát bấy của Sukekiyo...

    - Xin lỗi vì ngắt lời bà...Quả thật bà không nhận ra người đàn ông nọ là một kẻ giả mạo sao ?

    - Không, tôi không nhận ra...Thỉnh thoảng hắn có vài điểm kỳ quái, nhưng hắn bảo hắn đã quên quá khứ vì bị chấn động mạnh ở đầu...Lúc Suketomo và Suketake đòi so dấu tay, tôi đã cương quyết từ chối vì tức giận. Nhưng tận đáy lòng, tôi đợi hắn đồng ý...Không ngờ, lợi dụng ý kiến của tôi, hắn không chịu làm. Cho đến lúc đó tôi có đôi chút nghi ngờ nhưng nó đã tan biến ngay khi sáng hôm sau, chính Sukekiyo đã đề nghị được so dấu tay, và tôi thật hạnh phúc khi thấy chúng giống nhau,

    Bà thở dài, lắc đầu :

    - Nhưng mọi nỗ lực của tôi chỉ hoá ra bọt bèo...Tamayo không còn xem hắn như xưa. Giờ đây tôi mới hiểu cô ta thù ghét hắn vì nghi ngờ hắn là kẻ giả mạo...Vậy chỉ còn cách làm cho Suketake và Suketomo chết đi.

    - Nhưng khi bà nhận ra có ai đó đã khéo léo xoá sạch những dấu vết tội ác...?

    - Tất nhiên, tôi rất ngạc nhiên...Nhưng mặt khác, tôi chấp nhận tất cả. Tôi chỉ hơi phật ý vì trong những lối nguỵ trang này, dường như có một lối liên hệ nào đó với những lời thề của Kikuno...

    Khi Suketake và Suketomo đã chết. Tôi không ngớt giục hắn hỏi cưới Tamayo. Thế mà hắn cứ khăng khăng từ chối...

    Cảnh sát trưởng nhíu mày :

    - Vì lẽ gì chứ ?

    Kindaichi giải thích :

    - Vì tiểu thư Tamayo là cháu ruột của già Sahee. Shizuma không thể nào lấy tiểu thư Tamayo được nữa, vì họ đã trở thành cậu cháu...

    Kindaichi quay sang Matsuko

    - Thế khi nào bà biết được lai lịch thật của Shizuma?

    - Tối 12, khoảng 10 giờ rưỡi.

    Có chút gì bi thương trong nụ cười của Matsuko :

    - Tối hôm đó , chúng tôi lại cãi nhau về chuyện đám cưới. Cuối cùng, không chịu nỗi nữa, hắn đã tiết lộ bí mật. Và có lẽ hắn tưởng tôi không dám làm gì bởi lẽ hắn cũng đã biết những bí mật của tôi. Nhưng hắn đã lầm và thêm một lần nữa chiếc thắt lưng của tôi lại có chỗ xài!...-Matsuko cất tiếng cười ghê rợn.

    Kokin ngã vật xuống sàn, miệng gào lên :

    - Mày là một con ác quỷ!...

    Bà giáo Kokin khóc nức nở, nhưng Matsuko vẫn điềm nhiên.

    - Tôi chỉ làm điều mà lẽ ra tôi phải làm từ 30 năm trước! Tôi vô cùng bối rối với cái xác của hắn. Khi giết Suketake và Suketomo, tôi không nghĩ đến việc đánh lạc các dấu vết...Còn vụ Shizuma lần này, tôi không muốn bị bắt...vì Sukekiyo. Nếu những dấu tay giống nhau thì Sukekiyo thật đã có mặt khi đó. Vả lại, Shizuma cũng đã nói với tôi.

    - Thế là bà đã cho xác chết làm xiếc ?

    - Đúng ! Phải mất cả tiếng đồng hồ tôi mới quyết định được. Với một câu đó như vậy, tôi có thể khiến mọi người tin cái xác chính là Sukekiyo. Và, trong một chừng mực nào đó, với tư cách là mẹ của hắn, tôi có thể an toàn.

    Những lời nguyền về cái rìu, cây đàn koto và đoá hoa cúc mà Shizuma muốn thực hiện đã trở thành hiện thực ghê gớm như vậy, với kẻ cuối cùng chính là Shizuma !
  3. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Cái Rìu, Cây Đàn Koto Và Cánh Hoa Cúc

    Đoạn Kết


    Câu chuyện của Matsuko kết thúc. Bài toán hóc búa liên quan đến vụ án đã được giải đáp. Tuy nhiên, chẳng ai thấy nhẹ nhõm.

    Trong sự im lặng bao trùm cả căn phòng, Matsuko lên tiếng :

    - Sukekiyo ! Tại sao con lại trở về dưới một cái tên giả? Con có điều gì không ổn với lương tâm sao ?

    - Thưa mẹ, trong chiến đấu, sau khi đơn vị con hy sinh gần hết, con đã bị bắt làm tù binh. Con xấu hổ phải làm tù binh với cái tên nhà Inugami cho nên con đã đổi tên...

    Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi Matsuko :

    - Tôi yên lòng rồi. Thế, thưa ông cảnh sát trưởng, Sukekiyo có bị truy tố không?

    - ...Điều này có lẽ không tránh được...Cậu ta đã cố tình che dấu tội phạm.-Cảnh sát trưởng bối rối .

    - Dù sao thì cũng không đến nỗi phải kết án tử hình chứ ?

    - Tất nhiên là không. Vả lại, tôi nghĩ cũng còn những tình huống để giảm khinh.

    - Tamayo !

    Nghe Matsuko gọi, Tamayo tự nhiên rùng mình.

    - Cô sẽ đợi Sukekiyo cho đến khi nó ra tù chứ ?

    Tamayo mặt trắng bệch như sáp, nhưng má nàng chợt đỏ bừng lên trong khi đôi mắt nàng đẫm ướt. Với giọng cương quyết và không hề do dự, nàng nói thật rõ ràng :

    - Vâng, tôi sẽ đợi anh ấy...Nếu Sukekiyo muốn...

    Đôi tay Sukekiyo đặt trên đầu gối bất chợt run lên làm chiếc còng chạm nhau kêu leng keng. Chàng cúi đầu xuống...

    Ngay lúc đó, ông luật sư lấy trong valy ra một bọc vải. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào đó, ngạc nhiên.

    Ông luật sư đến gần Tamayo và trịnh trọng đặt nó trước mặt nàng. Từng chiếc hộp được mở ra. Ba báu vật nhà Inugami bằng vàng chói : cái rìu, cây đàn koto và đoá hoa cúc !

    Giọng ông luật sư xúc động :

    - Theo ý nguyện cuối cùng của già Sahee, tôi trao chúng cho cô để cô tặng lại cho người mà cô đã chọn...

    Tamayo đỏ mặt, ngượng ngùng. Nàng nhìn khắp cử toạ và ánh mắt nàng chạm phải ánh mắt Kindaichi,dừng lại ở đó một lúc. Kindaichi tán thành kèm theo một nụ cười ranh mãnh. Tamayo lấy hơi rồi cất giọng yếu ớt :

    - Sukekiyo, em xin anh hãy nhận...

    Matsuko ngắm cảnh tượng này với vẻ mãn nguyện. Bà nhồi ống điếu với một nhúm thuốc mới. Nếu khi đó, Kindaichi quan sát kỹ hơn, có lẽ ông đã nhận ra nhúm thuốc mà bà vừa lấy, không phải từ trong cái hộp mà nãy giờ bà vẫn sử dụng...

    Bà vừa điềm nhiên hút thuốc vừa cất cao giọng :

    - Tamayo ! Tôi có một chuyện muốn xin cô. Sayoko sẽ sinh con. Cha nó là Suketomo nên đứa bé sẽ là cháu của Suketake và cả Umeko...Tamayo, cô hiểu tôi muốn nói gì chứ?...

    - Vâng...

    - Tôi muốn rằng, khi đứa bé lớn lên, cô sẽ cho nó một nửa gia tài nhà Inugami...

    Takeko và Umeko bàng hoàng nhìn nhau.

    - Điều này đối với Takeko và Umeko là lời x..i..n l.. ỗ..i..

    - Không xong rồi !- Kindaichi đâm bổ đến chỗ Matsuko nhưng bà đã buông rơi ống điếu và ngã vật xuống sàn...

    - Coi chừng khói thuốc lá...Thứ độc dược đã dùng với Wakabayashi...

    Khi bác sĩ chạy đến thì người đàn bà - một linh hồn của tội ác- đã thở hơi cuối cùng. Những giọt máu rỉ ra trên môi...

    Trên bờ hồ Nasu, tuyết sắp đóng băng. Hoàng hôn xuống nhanh, mang theo cái lạnh thấm thía... Hết
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này