Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Cái Rìu, Cây Đàn Koto Và Cánh Hoa Cúc

    Ba Dấu Tay


    Xin trở lại vấn đề. Ngay từ đầu, bà có biết rằng những vụ án mạng này có liên quan đến cái rìu, cây đàn koto và đoá hoa cúc không ?- Ông cảnh sát trưởng hỏi.

    Bà Kikuko rùng mình :

    - Không, không hề. Nhưng tới lượt Suketomo thì...Tôi đang dạy đàn cho bà Matsuko thì có một ông thanh tra đến...

    Kindaichi chợt xen vào :

    - Khi ông thanh tra đang nói thì có phải bà Matsuko đã làm đứt dây đàn...

    - Vâng !

    - ...Vào lúc dây đàn đứt, bà đã nhíu mày ngạc nhiên và nói :" Mới bây giờ à?". Bà có nhớ không ?

    Bà ngồi bất động một lúc, mắt mở thao láo và khẽ rùng mình.

    - Matsuko bảo bà bị thương bởi sợi dây đàn...Điều đó không đúng. Có lẽ sợi dây đàn đã bật vào vết thương cũ trước đó nên nó lại bật máu.

    - Một vết thương cũ ? Từ bao giờ ?

    - Tối hôm trước.

    - Tức là buổi tối mà Suketomo bị giết phải không ?

    Kikuno ngập ngừng và vó chiếc khăn trong tay nhầu nát.

    - Vâng, thật là lạ lùng...Trong lúc chúng tôi chơi đàn, bà Matsuko đã đứng lên bỏ đi mấy lần, mỗi lần khoảng 5, 10 phút...Nhưng, có một lúc, khi bà Matsuko trở về chỗ ngồi và đàn tiếp, qua tiếng đàn, tôi nhận ra là bà Matsuko đã bị thương ở một ngón tay và bà cố tình dấu điều này nên đã tỏ vẻ thản nhiên chơi đàn.

    Họ còn hỏi bà Kikuno dăm ba câu, rồi cảnh sát đưa bà về khách sạn.

    Một lúc sau, sở cảnh sát đem bản báo cáo phẫu thuật tử thi và dấu tay đến. Kindaichi cho cô hầu phòng đi mời tiểu thư Tamayo.

    Viên thanh tra báo cáo :

    - Nạn nhân chết vì bị siết cổ. Hung khí dường như là một sợi dây mỏng. Án mạng xảy ra vào khoảng 22 đến 23 h. Khoảng một giờ sau thì thhi thể nạn nhân bị vùi xuống băng.

    Ông cảnh sát trưởng quay sang Fujisaki :

    - Nào, ông Fujisaki, đến lượt ông...

    - Thưa ông cảnh sát trưởng, thật quái đản. Dấu tay lấy trên xác nạn nhân hoàn toàn khác với hai dấu tay hôm nào.

    - Thế...thế có nghĩa người bị giết hôm qua không phải là Sukekiyo ?

    · Vậy thì người mà chúng ta lấy dấu tay hôm nào... Kindaichi bình tĩnh ngắt lời :

    - Ông cảnh sát trưởng, đấy chính là Sukekiyo thật...
  2. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Cái Rìu, Cây Đàn Koto Và Cánh Hoa Cúc

    Trên Đỉnh Yukigamine


    14 tháng chạp.

    Khi Kindaichi đi vào sở cảnh sát, cảnh sát trưởng và ông Furudate đang nói chuyện với nhau.

    - Chào ông Kindaichi, Sukekiyo đã trốn lên đỉnh Yukigamine. Chúng tôi chuẩn bị đuổi theo hắn đây.

    Kindaichi hỏi ngay khi xe vừa lăn bánh :

    - Thưa ông cảnh sát trưởng, chuyện gì đã xảy ra ? Sukekiyo đã làm gì ?

    - Tối hôm qua, Tamayo trở về phòng vào lúc 11h. Nàng tắt đèn đi ngủ. Bỗng một người đàn ông từ trong tủ nhảy bổ ra, xông đến bóp cổ nàng. Mặt hắn che khăn, Saruzo nghe tiếng động bèn chạy vào. Đánh nhau một lúc thì khăn bịt mặt của hắn rơi xuống, Saruzo nhìn gương mặt này và chết sững. Còn Tamayo sắp ngắt đi cũng thét lên một tiếng. Kẻ gian chính là Sukekiyo. Lợi dụng cả hai đang sững sờ, hắn biến mình vào trong màn tuyết.

    ...Xe đã đến chỗ dốc dẫn lên đỉnh Yukigamine. Tất cả ra khỏi xe và buộc ván trượt vào. Chợt có tiếng súng nổ. Kindaichi chạy lên dốc, nhìn về phía có tiếng súng. Ông thấy ba viên cảnh sát đang bao vây một người đàn ông mặc quân phục.

    - Đừng giết hắn. Hắn không phải là hung thủ đâu.

    Có lẽ những lời này đã vọng đến tai gã đàn ông. Hắn ngước nhìn Kindaichi. Rồi xoay nòng súng vào màng tang. Một viên cảnh sát nổ súng. Viên đạn ghim vào cổ tay người đàn ông. Hắn buông rơi khẩu súng và quỵ xuống.

    Một phút sau, đôi tay hắn đã nằm trong còng. Ông cảnh sát trưởng và ông luật sư tiến lại gần.

    Ông luật sư quan sát gương mặt của gã đàn ông và quay vội đi với vẻ buồn bã :

    - Vâng! Chính là Inugami Sukekiyo.
  3. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Cái Rìu, Cây Đàn Koto Và Cánh Hoa Cúc

    Lời Thú Tội


    15 tháng chạp.

    Đúng 2h trưa, trên ngưỡng cửa đại sảnh nhà Inugami xuất hiện ông cảnh sát trưởng và Inugami Sukekiyo- dưới sự canh giữ của hai viên cảnh sát. Anh ta đứng sững lại, vẻ sợ hãi, đôi mắt e dè đảo khắp các khuôn mặt. Khi ánh mắt chiếu đến chỗ Matsuko, anh ta vội nhìn đi chỗ khác. Nhưng với hành động này, mắt anh ta lại vô tình dán vào đôi mắt của Tamayo. Họ nhìn nhau trong khoảnh khắc, bất động, rồi từ cổ họng của Sukekiyo, bật ra một tiếng nức nở. Anh ta quay mặt đi, còn Tamayo thì cúi đầu xuống.

    Người mà Kindaichi quan sát nhiều nhất chính là Matsuko. Trong tích tắc, khi vừa nhìn thấy Sukekiyo, mặt bà thoáng tái lại và bàn tay cầm ống điếu run run. Nhưng rồi bà đanh mặt lại, vẫn bình tĩnh ngồi xé nhỏ những sợi thuốc.

    Sau một lúc im lặng, Kindaichi nhìn ông cảnh sát trưởng/

    - Sukekiyo muốn tự sát thật. Nhưng ông ta muốn tự tử sao cho mọi người phải quan tâm đến ông ta, vì như thế thì tác dụng của những lời thú tội sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Ông ta không chống cự với cảnh sát, đó chỉ là chuyện giả vờ.

    Kindaichi nhìn Sukekiyo giễu cợt. Anh ta lặng lẽ cúi đầu. Mặt Sukekiyo giống hệt chiếc mặt nạ mà gã đàn ông nào đó đã mang khi mượn danh nghĩa chàng. Điểm khác biệt duy nhất là tấm mặt nạ không có thần sắc, còn ở gương mặt của Sukekiyo thì ngược lại, máu chạy bừng bừng, và Kindaichi đọc được vẻ đau khổ hiện lên ở đó. Tóc tai gọn gàng như thể anh ta vừa đến tiệm hớt tóc xong...

    Kindaichi nhìn mái tóc này với vẻ hài lòng.

    - Sukekiyo ! Việc ông nhận là hung thủ của mọi vụ án mạng là điều không thể có được. Ngày 12 tháng 11, ông được giải ngũ ở Hakata khi từ Miến Điện trở về. Thế thì làm sao ông lại có thể giết Wakabayashi Hoichiro vào ngày 18 tháng 10 được ?

    Sukekiyo ngẩng đầu lên, đôi môi run rẩy :

    - Tôi không biết gì về vụ ông Wakabayashi.

    Kindaichi mỉm cười ranh mãnh.

    - Vụ Wakabayashi thì vẫn chưa được chứng minh là có liên quan đến những vụ án mạng nhà Inugami, dù về mặt logic mà xét thì phải có cùng một thủ phạm...Nhưng hãy để chuyện này sang một bên và bàn đến vụ Sukekiyo giả bị giết vào đêm 12 tháng chạp, khoảng 10 hoặc 11 giờ, và xác bị dìm xuống hồ khoảng 1h sau đó. Khi biết tin Sukekiyo bị giết trên báo, cậu ta đã đâm bổ về đây ngay. Tôi đã tìm ra hai nhân chứng : một nhân viên nhà ga Kami Nasu và một người lái xe xác nhận đã bắt gặp Sukekiyo xuống chuyến tàu 21h05.

    - Để làm gì ?...

    - Để giả vờ giết tiểu thư Tamayo...Ông ấy làm như vậy để cho lời thú tội của mình thêm sức nặng...

    Một niếm xúc cảm dữ dội xâm chiếm Tamayo. Nàng run lên bần bật, đôi mắt nhìn Sukekiyo sững sờ. Rồi những giọt lệ long lanh trào ra trên má. Tamayo bắt đầu khóc nức nở.
  4. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Cái Rìu, Cây Đàn Koto Và Cánh Hoa Cúc

    Sukekiyo Và Shizuma


    Kindaichi hơi ngạc nhiên. Lần đầu tiên, ông thấy mình khẽ chạm được vào tâm hồn người phụ nữ này. Úp mặt trong đôi bàn tay, nàng tiếp tục khóc nứa nở.

    -...Tôi không bao giờ ngờ Sukekiyo là tác giả của những vụ án mạng kia...Vì thế tôi nghĩ rằng nếu như Sukekiyo muốn giết tôi, là bởi vì, có thể anh ấy đã nghi ngờ tôi...Tất cả mọi người nghi tôi, tôi cũng chẳng cần quan tâm. Nhưng nếu bị Sukekiyo ngờ vực thì buồn lắm...

    - ...Nhưng dù sao, chỉ với những sự kiện này, chúng ta vẫn chưa thể khẳng định Sukekiyo không phải là thủ phạm giết Sukekiyo giả...Sau khi giết Sukekiyo giả vào ngày 12, ông ta vẫn có thể leo lên chuyến tàu chót về Tokyo hoặc chuyến tàu sớm nhất vào sáng 13, để rồi trở lại đây vào chuyến tàu tối 21h05...Tuy nhiên, nếu thế thì hết sức phi lý. Nếu ông ta giết Sukekiyo giả vào tối 12, thì ông ta có thể tấn công Tamayo ngay tối hôm đó và tự tử...Thêm vào đó là cái đầu mới hớt của ông ta...

    Kindaichi mỉm cười ranh mãnh nhìn mái tóc của Sukekiyo.

    - Mái tóc này hớt chưa được bao lâu. Chỉ cần phân phối hình ông ta khắp các tiệm hớt tóc ở Tokyo, cuối cùng ta sẽ biết ông ta hớt tóc ở đâu vào tối 12. Thế là có thể có một chứng cớ ngoại phạm cho Sukekiyo...Thế nào, Sukekiyo?

    Cảnh sát trưởng chồm dậy :

    - Ông bảo Sukekiyo đến đây vào ngày 13 là để che chở cho ai đó và để đóng vai hung thủ à ?

    - Chính thế. Còn một điều chắc chắn nữa là Sukekiyo không thể nào ngờ đến vụ mưu sát Sukekiyo giả. Khi đọc báo,có lẽ ông ấy đã bị shock mạnh...Trong những trường hợp trước, ông ta có thể làm cho mọi người tin là hung thủ ở bên ngoài, nhưng lần này thì khó chấp nhận được. Nếu ông ta bỏ mặc, thì cuối cùng người ta sẽ tìm ta hung thủ. Thế là ông ấy quyết định và, khi tự sát, ông ấy đã có ý muốn che chở cho hung thủ thật.

    - Nhưng ai thế ? Hung thủ...

    Một sự im lặng rợn người lan toả trong phòng. Bị bao vây tứ phía bởi những ánh mắt thù hằn, Matsuko vẫn điềm nhiên. Kindaichi nhổm dậy :

    - Bà Matsuko, bà sẽ nói phải không ? Bởi vì tất cả những gì bà làm, đều vì Sukekiyo. Và nếu Sukekiyo muốn sắm vai hung thủ thì tất cả công sức của bà chỉ có nước đổ sông.

    Matsuko chẳng buồn nghe Kindaichi nói. Bà nhìn cậu con trai mình :

    - Sukekiyo, ta rất sung sướng vì con đã trở về. Nếu ta biết con trở về bình yên thì...- Matsuko tiếp tục

    - Này...Thế sao con không đánh điện cho mẹ hay ngay lúc trở về ? Nếu con làm vậy thì...

    Sukekiyo rên rỉ...

    - Sukekiyo ! Thái độ của con đã hành hạ mẹ. Nếu con hiểu điều này thì hãy nói thật đi...Con đã làm gì ? Cái đầu bị chặt của Suketake , cái xác của Suketomo bị lôi đến tận Toyobata, có phải là những trò của con không ? Ta đâu có muốn con làm thế ...

    Nhìn gương mặt hốc hác của Sukekiyo, Kindaichi thương hại :

    - Ông Sukekiyo! Như mẹ ông đã nói, ông nên thẳng thắng nói ra...Hay để tôi nói hộ ? Tốt...Ban nãy tôi có nói Sukekiyo đã trở về ngày 12 tháng 11, dưới cái tên giả là Yamada Sampei. Tại sao ông ấy dùng tên giả thì tôi không biết...Các binh sĩ giải ngũ đều ngấu nghiến đọc báo chí. Đến Hakata, Sukekiyo cũng đã vồ ngay lấy tờ báo đầu tiên...Ngày 1 tháng 11, lá chúc thư của già Sahee đã được đọc với sự hiện diện của Sukekiyo giả. Tin này được đăng trên báo...đã làm Sukekiyo chấn động mạnh. Ông ấy nhận ra có ai đó đã giả danh mình...

    - Sukekiyo ! - Matsuko thét lên.

    - Tại sao con không đánh điện cho mẹ ?

    - Nếu ông ấy làm như vậy thì cớ sự không đến nỗi này... Tuy nhiên, Sukekiyo có biết điều gì đó về anh chàng giả mạo này. Sukekiyo không hề hận thù kẻ đã mạo danh mình...

    - Nhưng kẻ đó là ai ?

    Kindaichi hơi do dự :

    - Phải hỏi Sukekiyo kìa. Nhưng ...nếu cho phép tôi nói điều tôi nghĩ, thì...có lẽ là Aonuma Shizuma.

    - Không, không ! Shizuma...

    Miyakawa Kokin kêu lên, tay quờ quạng chung quanh, hai đầu gói run lên bần bật.

    - Thế ra là Shizuma...Tối hôm kia, khi ông hỏi tôi, Shizuma và Sukekiyo có giống nhau không, khi đó, tôi đã tự hỏi...Ôi!... Ông trời quả là tàn nhẫn...Nó bị giết mà không xưng được tên với bà mẹ mỏi mòn trông đợi...Ông trời quả là quá nhẫn tâm...

    Kindaichi đợi cho mối sầu não của bà Kokin lắng xuống rồi mới quay sang Sukekiyo :

    - Ông đã gặp Shizuma ở Miến Điện ?

    Giọng Sukekiyo yếu ớt :

    - Chúng tôi không cùng đơn vị. Nhưng chúng tôi giống nhau đến độ nổi tiếng ở cả hai đại đội. Khi cậu ấy thú nhận lai lịch của mình, tôi đã hiểu phần nào câu chuyện. Trên trận tuyến, chúng tôi đã quên hết mọi hiềm thù xưa, chúng tôi thường đi chung với nhau. Rồi chiến sự sôi động, chúng tôi chi tay nhau...Khi nghe tin cả đại đội tôi bị tiêu diệt, có lẽ cậu ấy nghĩ tôi đã chết. Phần cậu ấy thì bị một vết thương khủng khiếp vào mặt và là người sống sót duy nhất của đại đội mình...Thế là cậu ấy quyết định thay chỗ tôi...
  5. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Cái Rìu, Cây Đàn Koto Và Cánh Hoa Cúc

    Một Sự Tình Cờ Khủng Khiếp


    Tôi hiểu...Ông không nỡ tố cáo Shizuma và đã âm thầm trở về Nasu để dàn xếp kín đáo vụ này. Ông đã giấu mặt để đến lữ quán Kashiwaya. Sau đó, ông rời lữ quán vào khoảng 10h và lẻn về nhà. Ông đã bí mật gọi Shizuma ra...

    Sukekiyo tiếp lời, tiếng như rên :

    - ...Tôi đã tính toán sai lầm. Trong tờ báo tôi đọc đã không nói đến việc Shizuma bị thương ở mặt và phải mang mặc nạ. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là sẽ đổi chỗ với shizuma...Tất nhiên...Tôi có ý muốn chia sẽ một phần gia tài cho cậu ấy...Nhưng không còn thay chỗ được nữa...Chúng tôi đang cố tìm giải pháp để cứu vãn tình thế thì...

    - Suketake leo lên sân hiên, sau đó là tiểu thư Tamayo...- Kindaichi nhắc.

    Sukekiyo buồn bã xác nhận :

    - Suketake và Tamayo trò chuyện với nhau khoảng 5 phút. Rồi có nhiều tiếng động...Saruzo đâm bổ đến. Sau đó như có ai bị té, Saruzo và Tamayo chạy về phía toà nhà chính. Ngay lúc này, từ trong bóng tối xuất hiện một người, chính là...

    - Bà Matsuko phải không ? - Kindaichi chêm vào.

    Sukekiyo úp mặt vào lòng bàn tay.

    - Ngay khi đó, Suketake định bước xuống. Họ trò chuyện với nhau trong cầu thang và cả hai leo trở lên sân hiên. Bất ngờ có một tiếng rên nhỏ và có ai đó ngã xuống. Mẹ tôi bước nhanh xuống cầu thang. Shizuma và tôi nhìn nhau bàng hoàng.

    Sukekiyo ôm đầu. Nỗi đau đớn đốt cháy tâm can chàng. Đó là lẽ đương nhiên, vì Sukekiyo đã nhìn thấy mẹ mình giết người ngay trước mắt mình...

    - Được rồi...Sau đó ông đã dàn cảnh để luân phiên thay đổi mặt nạ với Shizuma phải không ?

    Sukekiyo yếu ớt xác nhận

    - Vai trò của chúng tôi giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Trước đó, tôi là người buộc tội và Shizuma đã hoảng lên. Lần này thì ngược lại...Shizuma không ác độc nhưng cậu ấy thù các bà mẹ của chúng tôi lắm. Thế là cậu ấy tước đoạt tên tuổi của tôi. Nếu tôi chống lại, cậu ấy sẽ tố cáo mẹ tôi...Khi đó Shizuma chợt nhớ đến chuyện so sánh dấu tay nên đã giao vai trò Sukekiyo cho tôi, chỉ trong một ngày thôi.

    Một câu chuyện hết sức hoang đường ! Không đời nào, dù trong mơ, Matsuko lại có thể nghĩ là chiếc mặt nạ này lại tiện lợi đến như vậy.

    - ...Sau đó, Shizuma đi kiếm một cây kiếm. Cậu ấy bảo để cứu mẹ tôi vì án mạng càng rùng rợn, người ta càng ít nghĩ là do một phụ nữ hành động...Sau này, khi nghĩ lại, tôi hiểu rằng, không phải chỉ để cứu mẹ tôi, cậu ta còn muốn cho những lời nguyền rủa của mẹ mình trở thành sự thật...Khi cậu ta chặt đầu Suketake xong, chúng tôi thay đổi quần áo với nhau và tôi đeo mặt nạ vào. Shizuma thay tôi quay về Kashiwaya, còn tôi thì ở lại. Theo lệnh Shizuma, tôi đặt đầu Suketake lên đầu con búp bê bằng hoa cúc.

    Khuôn mặt Sukekiyo nhuốm vẻ đau thương. Kindaichi tiếp lời :

    - ...Hôm sau, ngày 16 là ngày so dấu tay. Tôi bị rối trí ở điểm này. Còn gì xác định lý lịch chính xác hơn là dấu tay kia chứ. Tuy nhiên, tiểu thư Tamayo đã nghi ngờ...

    Ngạc nhiên, Tamayo nhìn Kindaichi.

    - Khi được xác nhận người đeo mặt nạ chính là Sukekiyo thật, hai lần tiểu thư đã định nói gì đó...Tamayo, thế tiểu thư định nói gì thế ?

    Tamayo hơi tái mặt :

    - Tôi biết...Không, tôi cảm nhận được...Người đàn ông mang mặt nạ kia không phải là Sukekiyo...Đây là cái mà người ta gọi là trực giác phụ nữ...Vì vậy, tôi rất ngạc nhiên khi thấy kết quả so sánh dấu tay, và tôi chợt có ý muốn yêu cần người đó giở mặt nạ lên...

    Kindaichi buột miệng :

    - Giá như cô nói điều này đúng lúc thì chẳng đến nỗi này...

    Tamayo cúi đầu, tỏ vẻ ân hận.

    - Không , tôi không có ý trách tiểu thư...Tôi chỉ trách sự thiếu sáng suốt của mình...Và rồi, tối hôm đó Sukekiyo lại đổi vai với Shizuma...

    Sukekiyo gật đầu, không nói

    -...Ông đã gặp Shizuma dưới sân hiên, thay đổi y phục, rồi, theo yêu cầu của Shizuma, ông đã đánh ông ta ngất đi và bỏ chạy. Shizuma mở mặt nạ ra. Ông ta muốn phô bày bộ mặt gớm ghiếc của mình cho mọi người thấy để chứng tỏ rằng chẳng có sự thay đổi nào cả, Sukekiyo chính là ông ta, người đàn ông mặt sẹo...

    Sukekiyo gật gù. Đến lượt Tamayo lên tiếng.

    - Thế tối hôm đó, ai đã lẻn vào phòng tôi ? Và để làm gì ?

    - Tất nhiên là Shizuma. Ông ta đến đây sớm hơn giờ hẹn một chút. Vào giờ đó, mọi người đều bận canh xác Suketake. Ông ta đã lợi dụng thời điểm này, lẻn vào phòng cô để lấy chiếc đồng hồ có in dấu tay của ông ta. Nếu để nó lọt ra ngoài thì ông ta sẽ bị lộ tung tích. Nhưng chiếc đồng hồ...

    - Nó ở đây.

    Bà Matsuko lên tiếng bằng một giọng lạnh lùng. Bà mở ngăn kéo nhỏ đựng thuốc lá, lôi ra một chiếc đồng hồ và ném về phía Kindaichi kèm theo một nụ cười nhăn nhó
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này