Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
  1. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Cái Rìu, Cây Đàn Koto Và Cánh Hoa Cúc

    Máu Rỉ Trên Ngón Tay Trỏ


    Umeko lồng lộn như một cơn cuồng phong rồi oà khóc :

    - Matsuko ! Chính nó đã giết Suketomo ! Nếu như không có lá chúc thư thì Sukekiyo đã trở thành người thừa kế nhà Inugami. Matsuko rất muốn trở thành một bà nguyên soái...Nhưng lá chúc thư đã làm sụp đổ mọi tính toán của mụ. Để trở thành người thừa kế thì phải cưới cho được Tamayo. Nhưng mặt Sukekiyo giờ đây nát bấy thế kia...Suketake và Suketomo chết rồi thì Tamayo chỉ còn có nước lấy con quái vật đó thôi. Nếu cô ta từ chối thì sẽ mất quyền thừa kế. Và mụ Matsuko đã ra tay. Mụ sát nhân, con mụ Matsuko sát nhân...

    Umeko càng lúc càng trở nên dữ dằn. Tuy nhiên, khi được nghe kể nguyên do cái chết của Suketomo thì Umeko trợn tròn mắt lên vì sửng sốt.

    - Một sợi dây đàn koto...

    Umeko thì thào qua kẽ răng. Rồi mặt bà ta chợt biến sắc như thể vừa nhớ lại điều gì.

    - Đàn koto..., hoa cúc...!

    Người thứ hai bị chấn động mạnh là Takeko và khi nghe viên thanh tra nói về sợi dây đàn koto, bà cũng có cùng phản ứng như Umeko.

    Người được báo tin cuối cùng là Matsuko, bà ta đang học đàn koto với bà giáo Miyakawa Kokin và vẫn thản nhiên tiếp tục đàn như thể chẳng có việc gì xảy ra. Người tỏ ra ngạc nhiên khi nghe viên thanh tra báo tin là bà Kokin. Bà mở to con mắt tật nguyền với vẻ sợ hãi và vừa run rẩy, vừa thở dài.

    Ngay lúc đó, Matsuko khẩy mạnh đàn đến nỗi một sợi dây đàn đứt tung. Bà giáo dạy đàn nhấp nhỏm với vẻ sợ hãi. Matsuko buông rơi phím. Máu rỉ ra trên ngón tay trỏ của bà ta.

    - Ồ, bà đã bị thương - viên thanh tra kêu lên.

    - Vâng, khi sợi dây đàn đứt...

    Vẫn còn sợ hãi, bà giáo Kokin thở dồn dập. Nghe những lời này , bà nhíu mày với vẻ kinh ngạc :

    - Mới bây giờ à ? - Bà ta thì thầm như nói với chính mình.

    Ngay lúc đó, viên thanh tra bắt gặp ánh mắt khác thường của bà Matsuko. Nó chất chứa một sự căng thẳng tột cùng và một nỗi hận thù thô bạo. Ánh mắt này chỉ loé lên một thoáng.

    Đôi mắt tật nguyền của bà giáo Kokin không nhận ra được điều đó, vẫn bất động. Bên cạnh bà, Sukekiyo như muốn chồm về phía bà Kokin để sẵn sàng bảo vệ cho bà...
  2. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Cái Rìu, Cây Đàn Koto Và Cánh Hoa Cúc

    Tàn Độc


    Trong gian đại sảnh, hình già Sahee lồng trong những tràng hoa cúc to, được đặt trên bục gỗ trắng...

    Trong số những thành viên nhà Inugami họp mặt hôm nay trước bức ảnh, lại thiếu mất hai người. Như thế có nghĩa là trong số những người thừa kế, ngoại trừ Aonuma Shizuma vẫn bật vô âm tín, chỉ còn lại Sukekiyo.

    Im lặng đến ngạt thở...Cuồi cùng thì Matsuko lên tiếng :

    - Câu chuyện này là một bí mật của chúng tôi. Tuy nhiên , đã đến nước này thì không thể giấu được nữa. Chuyện xảy ra vào lúc Sukekiyo ra đời. Thời kì đó, bố chúng tôi phải lòng Aonuma Kikuno. Thiên hạ bảo nhau rằng Kikuno đã có thai và ông sẽ đuổi chúng tôi đi và rước nó về làm chính thất. Quí vị cũng biết chúng tôi có 3 bà mẹ khác nhau và chẳng ai được làm chánh thất cho bố chúng tôi cả. Suốt đời, họ chỉ làm vợ lẻ trong thất vọng và nhục nhã. Khi vụ Kikuno nổ ra, tất cả đã chết, nhưng trong kí ức chúng tôi vẫn còn đậm nét lối xử sự tàn tệ của bố chúng tôi đối với họ. Những toà biệt thự rải rác trong khuôn viên nhà Inugami là những tì vết về cuộc sống thú vật của bố chúng tôi vào thời kỳ đó. Trong mỗi toà nhà, ông nuôi 3 bà vợ như những con thú chỉ để thoả mãn dục vọng. Bởi vậy, khi chúng tôi ra đời, ông luôn tỏ vẻ bực bội. Ông chỉ muốn thân xác của mẹ chúng tôi thôi, còn việc sinh con đẻ cái đối với ông là điều vô ích. Thế mà ông lại si mê một con nhỏ đầu đường xó chợ và còn muốn dẫn nó về đây, đuổi chúng tôi đi.

    Kindaichi cảm thấy khó chịu. Ông thấy sự lạnh nhạt của già Sahee đối với 3 bà vợ lẻ và các con gái của họ có điều gì đó không thể tin nổi...Theo cuốn " Cuộc đời của Inugami Sahee", ông ấy là một con người nhạy cảm cà chung thuỷ trong tình cảm. Thế tại sao ông lại tỏ ra độc ác đối với vợ con mình ? Kindaichi nhớ lại mối liên hệ đồng tính luyến ái giữa Nonomiya Daini và già Sahee. Nhưng chắc không phải chỉ có thế, mà còn một điều bí ẩn nào đó. Nhưng điều gì ?...

    Matsuko tiếp tục câu chuyện :

    - Lúc đó, tôi đã sinh Sukekiyo. Sukekiyo là cháu đích tôn của ông, nên ông bảo sẽ để nó đứng đầu nhà Inugami. Nhưng nếu Kikuno trở thành vợ chính thức của ông và sinh con trai thì thằng bé này sẽ trở thành kẻ thừa hưởng cả gia tài nhà Inugami. Một ngày nọ, cả 3 chúng tôi đến chỗ của Kikuno và bố chúng tôi. Tôi bảo bố tôi : " Nếu bố cưới con nhỏ này, con sẽ giết chết cả hai mẹ con nó trước khi nó sinh và sau đó con sẽ tự tử". Tôi đã thành công trong việc làm cho ông cụ phải sợ. Vụ cưới hỏi Kikuno đã giải quyết xong. Kikuno sợ nên đã bỏ trốn trước khi sinh một tháng...Chỉ sau khi Kikuno trốn đi , chúng tôi mới biết là ông cụ đã giao 3 báu vật nhà Inugami cho Kikuno. Tôi giận đến nghẹt thở. Biết được cô ả sống trong một nông trại ở Ina, đã sinh xong một đứa con trai vào hai tuần trước đó, chúng tôi không chậm trễ và vào một tối nọ...

    Matsuko lắp bắp. Có lẽ cả Takeko và Umeko cũng đang nhớ lại cái việc khủng khiếp mà họ đã thi hành chiều nào nên rùng mình.

    -...Đó là một buổi tối lạnh khủng khiếp. Khi chúng tôi bước vào thì Kikuno chỉ mặc độc một chiếc kimono và đang nằm cho con bú. Thấy chúng tôi, cô ả khiếp đảm. Khi cô ả muốn ôm đứa bé chạy trốn ra ngoài hàng hiên, tôi nắm lấy thắt lưng cô ả. Ả cởi phắt thắt lưng và với chiếc kimono hở hang, bỏ chạy. Tôi túm được gáy ả, Umeko cướp lấy đứa bé. Ả vùng vẫy cố giằng lại thằng bé, chiếc áo kimono tuột xuống và ả loã lồ. Tôi túm lấy tóc, xô ả xuống sàn nhà lạnh buốt và chụp lấy một cây chổi tre, quật túi bụi. Thân thể ả trầy trụa và máu bắt đầu chảy. Takeko lấy nước giếng tưới lên mình ả, hết xô này đến xô kia...Kikuno rên rỉ ! Nhưng Kikuno cứng đầu hơn chúng tôi tưởng. Tôi tiếp tục những trận đòn thù và Takeko tiếp tục dội nước lên người ả. Kikuno quằn quại trên nền đất buốt giá nhưng vẫn không chịu thua. Khi đó, Umeko lột trần thằng bé ra, áp mông nó sát lò lửa. Đứa bé thét lên, giẫy giụa. Kikuno đành chịu thua. Ả chịu trả lại 3 báu vật. Khi chúng tôi chuẩn bị rút lui, Kikuno ôm đứa nhỏ trên tay, mặt đầy máu và ném cho chúng tôi những lời này...

    Matsuko dừng lại, nhìn khắp các khuôn mặt với ánh mắt soi mói :

    -...Một ngày kia, ta sẽ báo thù. Cái rìu, cây đàn koto và đoá hoa cúc... có nghĩa là : " Hãy lắng nghe những điều hay" ***. Không, ta không để các ngươi nghe những lời hay đâu. Nhớ cho kĩ, cái rìu là mi, đàn koto sẽ là mi, và hoa cúc sẽ là mi...Đầu tóc rối bời, miệng trào máu, cô ả có một bộ dạng ghê gớm. Ả điểm mặt từng người trong bọn chúng tôi, vừa nói vừa nghiến răng ken két như một mụ điên. Cài rìu dành cho ai, đàn koto dành cho ai và đoá hoa cúc dành cho ai thì giờ đây tôi đã quên, nhưng....

    Bên cạnh bà, Sukekiyo run lên bần bật như bị động kinh.

    chú thích

    *** Trò chơi chữ dựa vào hiện tượng từ đa nghĩa :

    - yoki : cái rìu ; tốt.

    - koto : đàn koto; chuyện.

    - kiku : hoa cúc ; lắng nghe.

    =====> yoki koto kiku : cài rìu, cây đàn koto và đoá hoa cúc hoặc " hãy lắng nghe những lời hay "
  3. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Cái Rìu, Cây Đàn Koto Và Cánh Hoa Cúc

    Lý Lịch Của Tamayo


    Cảnh sát trưởng quay sang ông luật sư :

    - Ông vẫn không có tin tức gì về Kikuno và con trai bà ấy à ?

    Ông luật sư lấy tài liệu trong cặp ra :

    - Bà Aonuma Kikuno mồ côi từ nhỏ. Nhưng người ta đã khám phá ra một sự kiện quan trọng : người phụ nữ ấy có quan hệ bà con với Haruyo, vợ của Daini, bà của tiểu thư Tamayo.

    Tất cả đều nhìn nhau.

    -... Đó cũng là lý do tại sao già Sahee lại yêu Kikuno đến thế. Kikuno là người cuối cùng sống sót trong họ hàng của Haruyo.

    Matsuko, Takeko và Umeko nhìn nhau. Một nụ cười mỉa mai phớt qua môi Matsuko. Có lẽ bà thấy những tình cảm này là lố bịch ?

    - Giờ trở lại chuyện Kikuno. Ngay đêm bị hành hung, bà đã đem Shizuma đến xin tá túc nơi người bà con ở Toyama.

    Khi Shizuma được 3 tuổi, bà để cậu bé lại cho một người bà con nuôi và đi lấy chồng nơi khác. Đã hai mươi mấy năm rồi và những người họ hàng đó đã chết dưới bom đạn ở Toyama. Còn về Shizuma thì những người láng giềng nhớ là cậu có ở đấy. Shizuma được những người họ hàng nhận làm con nuôi và mang họ mới là Tsuda. Kikuno có nhận được một số tiền lớn cùng với những báu vật do già Sahee trao lại trước đó, nên bà để lại một số tiền cho Shizuma ăn học. Nhờ vậy cậu bé được học đến bậc trung học. Năm 21 tuổi, Shizuma gia nhập quân đội. Dường như cậu đã giải ngũ rồi nhập ngũ lại đôi ba lần, trước khi phải phục vụ vĩnh viễn vào mùa xuân hoặc mùa hè năm 1944. Từ đấy, không còn dấu vết nào nữa...- Ông Kindaichi có lần ông nói với tôi ông nghĩ có thể Saruzo là Shizuma. Không đâu ! Tôi đã tiến hành một cuộc điều tra về thân thế anh ta. Saruzo sinh ở Toyobata và mồ côi khi lên 5 tuổi. Mẹ của tiểu thư Tamayo đã đem về nuôi. Bà mụ đỡ đẻ cho mẹ anh ta khẳng định điều này.

    Vừa lúc đó, giáo sĩ Oyama xuất hiện. Ông ném xuống sàn một bọc vải, nói với giọng kiêu căng :

    - Đây là bí mật lá chúc thư của già Sahee. Tamayo có một vị trí ngon lành bởi vì Tamayo...chính là cháu ruột của già Sahee. Mẹ của tiểu thư Tamayo, Noriko, chính là con của Sahee với Haruyo.

    Tất cả đều bàng hoàng nhìn nhau.

    Tamayo tái mặt và qua cái nhìn của nàng, người ta có cảm tưởng nàng sắp ngất đi. Sukekiyo run lên bần bật . Matsuko, Takeko và Umeko ném những ánh mắt thù hằn toé lửa về phía Tamayo.

    Kindaichi đọc qua những tài liệu do Oyama đã sắp xếp. Từ những tài liệu này, người ta biết rõ là có những mối quan hệ đồng tính luyến ái giữa chàng Sahee trẻ với Nonomiya Daini. Nhưng dường như những mối quan hệ giữa họ đã chấm dứt vào năm thứ 2 hoặc thứ 3.

    Ông Daini hoàn toàn bất lực đối với phụ nữ. Họ đã lấy nhau được 3 năm cho đến lúc gặp Sahee, nhưng Haruyo vẫn hoàn toàn tring trắng. Dù quan hệ giữa Daini và Sahee chấm dứt, nhưng Sahee vẫn tiếp tục đến chơi với Daini. Và, một ngày kia, những mối quan hệ mới đã nảy sinh giữa chàng Sahee và bà vợ của vị ân nhân. Vào thời kỳ đó, Sahee chỉ mới đôi mươi, còn Haruyo thì đã 25. Ngọn lửa đam mê đốt cháy họ mạnh bạo như thể đấy là lần đầu tiên họ mới biết đến người khác phái. Nhưng đồng thời , sự hối hận cũng mạnh mẽ chẳng kém. Quá đau khổ, dường như có lúc họ định tự tử.

    Daini biết được dự tính này, đồng thời ông còn biết cả những gì họ giấu, nhưng thái độ ông thật kỳ lạ. Không những ông không ngăn cấm họ, mà còn ngấm ngầm khuyến khích họ tiếp tục mối quan hệ vô luân này. Có lẽ đây là một hình thức chuộc lỗi đối với người vợ trẻ mà ông không có khả năng thoả mãn về mặt xác thịt. Ông sợ tai tiếng nên không muốn công khai ly dị vợ, để trao hẳn nàng cho Sahee. Những cuộc hẹn hò luôn diễn ra trong một căn phòng của đền Nasu. Daini để mặc họ với nhau, nhưng như một con chó trung thành , ông canh chừng trong một căn phòng khác để bí mật không bị lọt ra ngoài. Mối quan hệ bí mật này kéo dài khá lâu, cho đến khi Noriko ra đời, Daini không hề do dự khi tuyên bố đó chính là con ruột của mình.

    Năm tháng trôi qua trong bình lặng. Tuy nhiên, sự yên bình ấy chỉ là giả tạo, đặc biệt là đối với Haruyo, vì không một người Nhận Bản nào vào thời kỳ đó lại cho phép một người phụ nữ ngoại tình bởi vì chồng bất lực.

    Trước cuộc chiến đấu nội tâm của người phụ nữ khốn khổ, người phụ nữ thực sự thuộc về mình, đã cho mình một đứa con, nhưng không bao giờ có thể trở thành vợ chính thức của mình được, tình thương và sự cảm thông của Sahee đối với nàng ngày càng sâu đậm hơn, nhất là khi ông đã thành danh. Già Sahee không bao giờ lấy vợ chính thức, ấy cũng vì lý do này. Khi trở thành một nhân vật quan trọng thì những cuộc hẹn hò của ông đối với Haruyo ngày càng trở nên khó khăn. Vì vậy, ông cần đến những người đàn bà khác. Nhưng nếu chỉ lấy một người vợ lẽ, thì ông sợ một ngày nào đó sẽ yêu người phụ nữ này mất. Vì thế, ông cưới một lúc 3 bà vợ để có thể khinh miệt những ghen tuông và bất hoà của họ. Và già Sahee không bao giờ yêu các cô con gái của mình cũng vì lẽ đó. Ông chỉ yêu Noriko, đứa con gái duy nhất của tình yêu ! Già Sahee rất yêu nàng những chẳng bao giờ được gọi nàng là con. Gia đình Inugami ngày càng trở nên thịnh vượng, nhưng Noriko muôn đời vẫn chỉ là con một giáo sĩ nghèo của đền Nasu. Một niềm phẫn nộ bí ẩn đối với sự bất công này gặm nhấm Sahee suốt đời.

    Kết quả cuối cùng của mối hận, niềm phẫn nộ và mối thương cảm này , ấy là lá chúc thư của ông. Ân sủng đặc biệt mà ông đã chuẩn bị cho Tamayo, ấy là hoa trái đơm kết từ tất cả lòng thương hại mà ông đã dành cho Haruyo, bị bỏ rơi như một bông hoa trong bóng tối, và cho Noriko, đứa con gái đầu lòng. Ông không ngờ là lá chúc thư của mình đã mở màn cho những thảm kịch...!
  4. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Cái Rìu, Cây Đàn Koto Và Cánh Hoa Cúc

    Một Câu Đố Kỳ Dị


    Hai mươi ngày đã qua kể từ sau cái chết của Suketomo. Hôm ấy là buổi sáng 13 tháng chạp...Lúc 7h, chuông điện thoại đặt ở bàn ngủ đánh thức Kosuke dậy. Vừa cầm ống nghe, ông đã nghe thấy giọng bấn loạn của cảnh sát trưởng Tachibana.

    - Ông Kindaichi ! Đến mau...Không , trước tiên hãy nhìn qua cửa sổ hướng xuống hồ đã, về phía sau nhà Inugami. Ông sẽ hiểu chuyện gì đã xảy ra...

    Kindaichi gác máy, nhảy xuống giường và mở toang cửa nhìn xuống hồ. Gió từ hồ thổi lên lạnh buốt. Ông lấy ống dòm ra và nhanh chóng chỉnh hướng nhà Inugami. Sau đó, ông như chết sững, quên cả lạnh..

    Ngay dưới sân hiên,nơi Suketake đã bị giết trước đây, trên lớp băng đã dựng lên một... người đàn ông với tư thế chổng ngược cả thân mình cắm trong băng, chân dang ra trên không tạo thành hình chữ V ! Đứng lố nhố chung quanh là các thành viên nhà Inugami. Kindaichi chỉnh ống dòm, nhìn vào từng khuôn mặt...Khi ông thấy thiếu mất một khuôn mặt đàn ông, Kindaichi nhắm mắt lại, nín thở...

    Kẻ vắng mặt kia, chính là anh chàng Sukekiyo mang mặt nạ...

    - Ông Kindaichi, chẳng biết tại sao hung thủ lại lôi ông ta đến tận đây và dựng ngược lên...Cứ là dựng tóc gáy lên được...

    Cảnh sát trưởng nhăn mặt và như thể muốn nôn đến nơi. Ông nhìn cái xác thê lương cắm ngược trong băng. Trời đổ tuyết. Trên mặt hồ, bầu trời xám xịt một màu chì lạnh lẽo.

    Kindaichi run lập cập. Nhưng không phải vì cái lạnh sớm mai mà hình như cả thể xác lẫn tâm hồn ông đều run lên vì một ý tưởng kỳ lạ.

    - Theo lời bà Matsuko thì bộ Pyjama này đúng là của Sukekiyo.

    - Bà Matsuko...?

    Kindaichi nhìn chung quanh. Không thấy bà ta đâu cả.

    - Vâng! Ngay cả khi nhìn thấy Sukekiyo, bà ta cũng chẳng khóc lóc, kêu gào như những bà em. Bà ta chỉ nói mỗi một câu : " Gã này, gã này...Hắn đã kết thúc công việc trả thù cuối cùng của hắn ...", bà ta dừng ở đó, và thế là bà ta giam mình trong căn hộ của mình.

    Kindaichi nhận thấy Tamayo đứng ở một góc sân hiên, bất động nhìn cái xác. Nàng đang nghĩ gì ? Những đường nét đẹp lạnh lùng của nàng mang vẻ lãnh đạm thường lệ.

    - Quả thật, nếu Sukekiyo bị giết chết thì lần này đến lượt cái rìu đây. Nhưng sau không thấy máu ?

    - Đúng như Kindaichi nói, không hề có một vết máu nào chung quanh. Ngay lúc hai viên thanh kéo cái xác ra, tất cả mọi người đứng trên sân hiên đều thét lên. Chiếc mặt nạ của Sukekiyo đã biến mất, để lộ một khuôn mặt kinh tởm bầy nhầy.

    Tuy nhiên, dường như không hề có vết thương trên sọ như cảnh sát trưởng đã tiên đoán.

    Sau khi quan sát bộ mặt gớm ghiếc nọ, Kindaichi quay mặt đi và điều khiến ông chú ý là thái độ Tamayo. Bộ mặt mà một người đàn ông như Kindaichi đã phải do dự khi nhìn cho rõ ràng hơn, thì Tamayo lại nhìn chăm chú ! Nàng đang nghĩ gì ?...

    Bác sĩ pháp y chuẩn bị khám nghiệm.

    - Bác sĩ, xin ông cảm phiền...Tamayo nói - Trước khi phẫu thuật tử thi, nếu có thể, xin hãy lấy dấu tay...bàn tay phải...

    Cảnh sát trưởng nhíu mày nhìn Tamayo. Ông quay sang bác sĩ :

    - Bác sĩ, thế thì ông hãy lấy dấu tay trước khi phẫu thuật.

    Kindaichi chợt khựng lại, trong đầu ông hoạt cảnh hôm lấy dấu tay của Sukekiyo hiện ra. Vào lúc Fujisaki tuyên bố chúng giống nhau, Tamayo đã hai lần muốn nói điều gì. Nàng đã biết điều gì đó mà ông không thể nào nhận ra được. Điều gì mới được chứ ?...

    - Vụ án hơi lạ thường, tôi nghĩ hung thủ đã sử dụng một cái rìu. Nhưng không, như Seketomo, Sukekiyo cũng đã bị siết cổ rồi ném từ sân hiên xuống...

    Kindaichi lắc đầu :

    - Không đâu, ông cảnh sát trưởng. Chính là cái rìu đấy.

    Kindaichi lôi trong túi ra cuốn sổ và cây bút :

    - Ông cảnh sát trưởng, cái xác này là Sukekiyo nhưng bị cắm đầu xuống đất, chân chổng lên trời...

    Kindaichi viết to lên trong giấy : "YOKIKESU"

    -... Nửa thân trên của Sukekiyo , phần chổng ngược này coi như bị giấu kỹ, cắm vào băng...

    Kindaichi gạch bỏ phần "KESU" đi, trên giấy chỉ còn lại "YOKI" ***. Ông cảnh sát trưởng bàng hoàng.

    ***Yoki : cái rìu.
  5. s2.GàCon.s2 Beyond Godlike !!!

    Làm thành viên từ:
    3 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,876
    Đã được thích:
    164
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ăn Xin
    Cái Rìu, Cây Đàn Koto Và Cánh Hoa Cúc

    Người Mẹ Và Đứa Con Định Mệnh


    Kindaichi, cảnh sát trưởng và Furudate ngồi đợi kết quả cuộc phẫu thuật xác Sukekiyo và dấu tay.

    Phòng khách chợt mở và cô hầu phòng xuất hiện.

    - Cảnh sát trưởng, có một bà tự xưng là Aonuma Kikuno...muốn gặp ông.

    Ba người đàn ông giật nẩy mình.

    Ngay lúc đó, một người phụ nữ nhỏ thó xuất hiện trên ngưỡng cửa. Cả 3 người đàn ông như muốn ngừng thở. Chính là bà giáo dạy đàn koto, Miyakawa Kokin.

    -... Bà là Aonuma Kikuno ?

    Người đàn bà nhìn họ với con mắt thương tật.

    - Vâng ! Hôm nay, ở Tokyo, tôi được biết qua tờ báo Buổi Trưa cái chết của Sukekiyo. Và tôi nghĩ mình không nên ẩn tích nữa.

    - Bà Kikuno, hình như sau đó , bà có đi thêm bước nữa?

    - Vâng ! Ông ấy là một nhạc sĩ dạy đàn koto. Nhưng tôi từ chối không kết hôn chính thức với ông ta vì sợ khai báo sẽ lộ tung tích.

    - Thế đứa bé mà bà để lại ở Toyama có phải là Shizuma ?... Shizuma biết bà chính là mẹ ruột chứ ?

    - Hồi còn nhỏ, nó đã được đổi tên và trở thành con nhà Tsuda...Tuy nhiên, khi cháu lên trung học, có lẽ nó đã được nghe phong phanh...Các ông cũng biết là thằng bé bị động viên hai, ba lần gì đó. Mỗi bận tôi đều đến thăm cháu ở Toyama. Tuy nhiên, lần cuối cùng , vào mùa xuân năm 1944, lúc đó lệnh tổng động viên, có lẽ do linh cảm đó là lần cuối cùng chúng tôi có thể gặp nhau nên tôi đã không thể kềm chế. Tôi đã nói tông tích của tôi và cha nó cho nó biết.

    - Cả những điều nguyền rủa về cái rìu, cây đàn koto và đoá hoa cúc nữa à..?

    Bà Kikuno ngẩng mặt lên, sợ hãi nhìn 3 người đàn ông và gật đầu với vẻ tuyệt vọng.

    Kindaichi đặt tay lên vai bà.

    - Bà biết Sukekiyo chứ ?...Thế Shizuma có giống Sukekiyo không ?

    Câu hỏi như một trái phá. Kikuno ngồi chết lặng.

    - Làm sao...làm sao ông biết được điều này? - phải mất một lúc lâu, Kikuno mới mở miệng được.
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện

Chia sẻ trang này