Chào mừng bạn đến diễn đàn Đọc truyện online. Hãy đăng ký để tham gia thảo luận cùng chúng tôi.
loading...
?

Bạn thích nhân vật nào nhất?

Nguyễn Hoàng Phương Thảo 3 vote(s) 60.0%
Vũ Đình Phong 2 vote(s) 40.0%
Nguyễn Nhật Minh 2 vote(s) 40.0%
Phan Minh Ngọc 0 vote(s) 0.0%
Đào Quốc Duy 0 vote(s) 0.0%
Multiple votes are allowed.
  1. Akiko_Chono New Member

    Làm thành viên từ:
    21 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    26
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Author : Akiko (it me)

    Category :tình cảm, truyện teen, hài .

    Rating :15+

    Status: on-going

    Casting :

    ♣Tôi – nó: Nguyễn Hoàng Phương Thảo, một cô gái dễ thương xinh xắn khiến biết bao chàng “say nắng”. Với IQ khá cao nhưng nó lại thiếu nửa điểm vào trường chuyên. Nó có một sở thích khá là quái dị là ngắm trai đẹp và…. Từ từ rồi mọi người đọc sẽ biết.

    ♣ Hắn: Vũ Đình Phong, một chàng trai đẹp đến mê hồn, chỉ số IQ cực cao nhưng lại không thi vào trường chuyên với một lí do bí ẩn.

    ♣ Honey: Nguyễn Nhật Minh, kẻ đã bị nó làm “say nắng” cách đây không lâu. Cậu cũng là một anh chàng đẹp trai, lớn hơn nó một tuổi.

    ♣ Phan Minh Ngọc: đứa bạn chung trường cũ với nó, lên cấp III là nhỏ thân nhất với nó nhưng lại “phản” nó mấy chục lần vì một tên nó ghét. (biết ai rồi đấy)

    Giới thiệu:

    Màn 1:

    - Ngay từ lần gặp đầu tiên lúc nào tôi cũng chỉ toàn nghĩ về em. Sáng sáng, mỗi khi đi học thì tôi được ở bên em 15 phút trên con đường đến trường. Chiều đi học về cũng vậy, lại được đi cùng em 15 phút nữa. Tổng cộng là 30 phút. Ngoài 30 phút ở bên em ra thì tâm hồn tôi hoàn toàn trống rỗng. Vậy nên tôi yêu em. Em làm bạn gái tôi nhé!

    Không suy nghĩ nhiều để mất thời gian nữa, tôi đưa ra kết luận luôn về hắn ta chỉ bằng một câu “Chắn chắn tên này vừa mới trốn “biệt thự lớn nhất thành phố” ra rồi!”.

    - Đây không phải ở trong tiểu thuyết ngôn tình đâu! Tên mới trốn viện kia!

    Màn 2:

    - Em lấy mất nụ hôn đầu của tôi rồi nên em chịu trách nhiệm đi!

    - Hả???

    - Em phải làm bạn gái tôi.

    - Hở??? Vừa phải thôi nhá! Tôi chưa nói anh lấy first kiss của tôi đâu nhá! Vụ này anh gây ra mà sao BẮT TÔI CHỊU TRÁCH NHIỆM??? – Tôi hét lớn.

    - Tôi không biết, em chịu trách nhiệm đi!



    - Để tôi giải thích anh nghe nhé! Vụ này chỉ là chạm môi thôi. Không phải là hôn. Hôn là tự nguyện đến từ hai bên… cho nên đây không phải hôn đâu!

    - Vậy ư? Thế như thế này có phải là hôn không?

    *Chụt*

    ….
    - Anh… anh… sao anh dám…

    - Vậy là em lấy mất nụ hôn đầu của tôi rồi đấy! – Hắn cười đểu…

    Màn 3:

    - Anh…. Anh bỏ tôi ra ngay!

    - Em có thấy tư thế của hai ta hơi mờ ám trong khung cảnh lãng mạn này không?

    - Lãng mạn cái đầu anh. Anh nằm đè lên người tôi trên cái ghế sofa chật hẹp này mà lãng mạn à? Xuống khỏi người tôi ngay.

    - Em thấy thiếu không khí hả? Vậy để anh tạo không khí nhá!

    Hắn càng cúi sát tôi, môi hắn chỉ cách môi tôi vài xăng ti mét. Ôi không! Cưỡng hôn á?! Má ơi, cứu con!

    - Không!!! Buông tôi ra!!!!
    CHỦ ĐỀ NGẪU NHIÊN CÙNG CHUYÊN MỤC
    CHIA SẺ Share






    Tags: Akiko

    Chia sẻ trang này

    LenJunnySầu đã cảm ơn bài viết này.
  2. Akiko_Chono New Member

    Làm thành viên từ:
    21 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    26
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chương 1:
    Đây không phải ở trong tiểu thuyết ngôn tình đâu!

    [IMG]

    ¤ ¤ ¤



    Ngôn tình? Muôn thưở đều là tiểu thuyết ngôn tình. Haizz… sao bọn con gái luôn thích đọc “cái thứ đó”? Nội dung chỉ xoay quay đúng một vấn đề duy nhất là chuyện tình giữa một anh chàng đẹp trai, nhà giàu yêu một cô gái bình thường. Cốt truyện như thế chỉ có thể xảy ra trong mơ mà thôi. TRONG MƠ! Làm gì có chuyện trong hiện thực như vậy chứ?! >.<…

    Tôi có thành kiến với tiểu thuyết ngôn tình là thế đấy nhưng bản thân tôi vẫn mượn mấy “cái thứ đó” về nhà đọc. Có lẽ phải nói là chính tôi cũng mong muốn chuyện ấy xảy ra với mình. Nhưng ước mơ vẫn chỉ là ước mơ mà thôi, trăm phần trăm là không thực… Quay lại với hiện tại “thảm khốc” thì… tôi tự giới thiệu trước nhé! Tôi tên Nguyễn Hoàng Phương Thảo, một cái tên khá dài và khó xưng hô với bạn. Mỗi lần xưng “Thảo…” thì tôi cảm giác nó ngượng ngượng sao ấy. Tôi là một đứa con gái được mấy đứa bạn nhận xét là đa nhân cách, lúc lạnh lùng, lúc năng đông dễ tính. Khuôn mặt tôi cũng không có gì đặc biệt cho lắm, nhưng đủ đẹp để vài anh chàng “say nắng” thời cấp II. HIện giờ tôi mới bước vào trung học phổ thông. Ai ai cũng tưởng rằng tôi vui sướng lắm khi vào được ngôi trường “chất lượng cao” được sở công nhận, nhưng họ không biết rằng tôi thật sự rất thất vọng về mình khi họ nói đến việc ấy. Tại sao ư? Tất nhiên là do nguyên nhân sâu xa trước khi tôi vào trường này. Tôi chỉ thiếu đúng nửa điểm để vào trường chuyên thành phố. Nửa điểm thôi đó! Cái số tôi xui cực kì! Không ai có thể hiểu cảm giác của tôi khi này đâu. Chưa chấm dứt vận xui tại đó, sau khi thi vào trường TB “chất lượng cao” này xong thì tôi bị viêm họng, suốt ngày chỉ ho và ho, không nói nổi một câu ra hồn. Nhưng bởi vì bản tính noi nhiều khó dời nên dẫn đến việc bốn ngày mất giọng hoàn toàn. T.T Thảm là thế đấy nhưng vẫn phải lê xác đi nhập học. Ngày đầu tiên đi học tôi nói được một chút, nhưng dù sao cũng phải kiềm chế nói ít để khỏi mất giọng lần nữa.

    Trên đường dài đến ngôi trường khang trang cùng với chiếc xe Max, tôi hít thở trong cái không khí trong lành sáng sớm thì bỗng chiếc xe khựng lại và… tắt máy. Ôi không! Hết xăng! Tại hôm qua đi chơi cùng đám bạn mà quên đổ xăng đây. Tình trạng hiện giờ của tôi là… cực kì thảm!!!

    Dắt đứa con cưng của mình đi bộ dọc theo lề đường, tôi khẽ liếc nhìn những “chàng” mặc đồng phục trường mình mà thở đài xuýt xoa. Sao không có anh chàng nào đẹp đẹp học chung trường vậy trời? Nghe nói trường này nhiều trai đẹp lắm cơ mà, sao họ đi đâu mất rồi??? Đó là một phần lí do tôi thi vào đây đó nhé, giờ thì … haizz….

    Thở dài ngao ngán khi mục đích ngắm trai đẹp của mình tan tành thì bỗng…. nói sao ấy nhỉ? Có lẽ là Tào Tháo tới, vừa nhắc cách đây vài phút thì đã xuất hiện. Tôi không hiểu cái miệng của mình có ăn mắm ăn muối gì không mà sao linh thế. Chiếc xe hơi đỏ rực dừng lại bên cạnh tôi, hiệu xe là gì tôi cũng không biết bởi tôi không có niềm đam mê về xe. Một người con trai mặc đồng phục trường TB bước xuống chặn đầu xe tôi lại với tư thế hết sức là… tự nhiên. Tôi gần như chết sững khi nhìn lên khuôn mặt ấy…anh ta thực sự rất … à không, phải là cực kì cực kì đẹp trai. (p/s: máu mê trai nổi lên rồi) Đôi mắt nâu màu cà phê, trông rất là hút hồn. Khuôn mặt đẹp đến từng đường nét, cái mũi cao tôn lên vẻ quý phái. Đôi chân mày rầm thể hiện sự nam tính. Đôi môi hồng nhạt ánh lên một nụ cười mê hồn... Mất chừng năm phút đơ người tôi mới định hình lại, hi vọng là tôi không có há miệng ngạc nhiên trước anh ta, nếu không thì mất mặt lắm! Ừ thì ngắm người ta đủ rồi, đẹp thì đẹp đấy nhưng dù sao cái hành động “dừng xe, chặn đường” như thế này thật không thể chấp nhận được, tôi quyết định “phản công”. E hèm! Lấy lại khuôn mặt lạnh tanh thường ngày, tôi bắt đầu mở màn cho cuộc “giận cá chém thớt” của mình, mà tôi chắc chắn giành phần thắng, hậu quả thì chưa biết được… ^_^

    - Điên hay sao mà chặn đường người khác vậy hả???

    Tôi nói với tần suất âm thanh khá cao, tôi gần như quên mất là mình đang ở ngoài đường. Hậu quả là ngay tức khắc mọi người xung quanh quay lại nhìn tôi và hắn.

    Hắn cũng khá là bất ngờ trước phản ứng của tôi, chắn tại tôi ngẩn người ngắm hắn nên hắn mới ngạc nhiên đây. Hắn nhanh chóng lấy lại vẻ đểu giả trên khuôn mặt rồi cười cười. Cười gì chứ? Tôi tức rồi nha!

    - Ngay từ lần gặp đầu tiên lúc nào tôi cũng chỉ toàn nghĩ về em. Sáng sáng, mỗi khi đi học thì tôi được ở bên em 15 phút trên con đường đến trường. Chiều đi học về cũng vậy, lại được đi cùng em 15 phút nữa. Tổng cộng là 30 phút. Ngoài 30 phút ở bên em ra thì tâm hồn tôi hoàn toàn trống rỗng. Vậy nên tôi yêu em. Em làm bạn gái tôi nhé!

    Từng câu từng chữ hắn nói lọt vào đầu tôi. Gì chứ? Sáng nào hồi cấp II tôi cũng đi đến trường mất có năm phút thôi mà ?! Nếu hắn ta học chung trường với tôi thì tất nhiên tôi phải biết chứ, không có thằng con trai nào được mệnh danh là hot boy ở trường mà tôi chưa có thông tin cả. Với lại nếu tôi đã gặp hắn thì nhất định phải nhớ mặt hắn rồi, một người đẹp trai như hắn ai mà không nhớ cơ chứ? Bởi vì những lí luận sắc bén mà tôi đưa ra, không suy nghĩ nhiều để mất thời gian nữa, tôi đưa ra kết luận luôn về hắn ta chỉ bằng một câu “ Chắn chắn tên này vừa mới trốn “biệt thự lớn nhất thành phố” ra rồi!”.

    - Đồ điên, đồ khùng, đồ hâm,…. (many “đồ”)

    Sau một tràng điệp khúc “đồ” như rapper cho hả dạ thì mặt hắn ngơ ngác như nai tơ. Cũng phải thôi, “tỉnh tò” mà bị **** là đồ này đồ nọ, không đơ ra mới lạ. Chưa để hắn hoàn hồn thì tôi tặng cho hắn một câu cho tỉnh ngủ luôn.

    - Đây không phải ở trong tiểu thuyết ngôn tình đâu! Tên mới trốn viện kia!

    E hèm! Màn “giận cá chém thớt” kết thúc. Tôi liếc nhìn qua bên phải mình. A! Trạm xăng! Ông trời vẫn chưa tuyệt đường sống của tôi. Tôi nhanh chóng dắt “đứa con yêu” của mình tới "điểm đến hạnh phúc”, mặc cho ai đó vẫn đang đơ người trước đoạn đọc rap tài năng của tôi.

    Hehe! Ta đang đang khó chịu, bực bội cực độ kèm theo không được nói mấy ngày nữa mà mi lại chọc cho ta tức lên thì mi ăn “rap” là đúng rồi. Lâu lắm mới có cơ hội để mắng người. Sảng khoái thật!!!

    Trong khi đứa con gái ấy hí hửng dắt chiếc xe Max đến trạm đồ xăng thì chàng trai sau vài phút ngẩn ngơ vì chưa kịp nhận thức được từng câu nói của người con gái đó đã trở lại bình thường với phong thái như trước. Hắn khẽ liếc nhìn theo đứa con gái thú vị ấy mà cười nhạt – đứa con gái đầu tiên mắng hắn nhiều như thế. Dám nói hắn “mới trốn viện” ư? Để xem “tên mới trốn viện” này khiến nó khổ sổ cỡ nào….

    End chương 1...
    LenJunny cảm ơn bài này.
  3. Akiko_Chono New Member

    Làm thành viên từ:
    21 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    26
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Chương 2: Muốn tôi nghe lời anh à? Nằm mơ đi!
    [IMG]
    ¤ ¤ ¤


    Tôi đến trường kịp lúc trước khi trống đánh đúng năm phút. Cũng chỉ tại mất năm phút để ngắm với năm phút để mắng một tên điên như hắn ta nên mới thế này đây. Haizz…

    Bước vào trong lớp, mọi thứ đều mới mẻ ngoài trừ nhỏ Ngọc chung trường cấp II. Không hiểu sao mọi người lại nhìn tôi chằm chằm như thú lạ, nhưng tôi cũng mặc kệ. Không hơi đâu đi nói chuyện rồi để mất giọng như mấy hôm trước, một khi tôi đã nói thì y như rằng là nói rất nhiều.

    Hai tiết đầu tiên để chép nội qui với hoàn tất mất cái thủ tục lặt vặt đã trôi qua. Tâm trạng của tôi lúc này được miêu tả chỉ bằng một chữ “chán!”.=.= Được ngồi một mình ở bàn năm gần cuối nên tôi thấy khá thoải mái, có thể làm việc riêng mà ít bị thầy cô để ý.

    Hiện tại được nghỉ 20’ giữa giờ nên tôi tranh thủ lôi cái mp4 ra nghe vài bài nhạc Hàn. Chưa kịp nghe được hết một bài thì loa trường vang vọng một câu hết sức đặc biệt đối với tôi.

    “Mời em Nguyễn Hoàng Phương Thảo, học sinh khối mười qua phòng phát thanh gấp, có người cần gặp.”

    E hèm! Hình như người đó là tôi. Trong kì thi tuyển sinh có mình tên tôi là độc nhất nên không thể sai được. Mà tôi mới vào trường lấy đâu ra người quen mà gặp? Hơn nữa, tôi cũng chưa gây chuyện gì nên tội khiến thầy cô phải mời lên gặp như thế? Mặc kệ! tôi không đi đấy!

    Nhưng khổ nỗi là cái loa phát thanh lại vang câu đó thêm một lần nữa sau ba phút. Lúc này thì tôi nổi tiếng thật rồi! Không ai mà không biết tên tôi – học sinh lớp mười đầu tiên mới ngày nhập học đã bị gọi. Ngay cả mấy đứa trong lớp nó cũng nhìn tôi nữa. Mặc kệ! Hứ! Không xưng danh là ai tìm mà dám đòi người ta lên thế à? Never nhá!

    “Cố gắng tập trung” nghe bản nhạc Sexy love của T-ara qua mp4 của mình để tránh những ánh nhìn kì dị của mọi người thì một lần nữa loa trường lại vang lên với mức âm thanh cực lớn. Tất nhiên không phải là cái câu chán ngắt khi nãy nữa mà là một câu đủ để tôi biết danh tính, mặt mũi của người tìm và đủ sặc trước câu phát ra từ giọng nói “hết sức ngọt ngào” kia.

    - Nguyễn Hoàng Phương Thảo! Em có lên đây không thì bảo! Có chịu lên gặp cái tên em nói là “mới trốn viện” này không?
    Haha! Hoá ra là hắn ta. Ủa?! Làm sao hắn biết được tên tôi một cách chính xác như thế? Tiêu rồi! Kiểu này hắn tìm mình trả thù đây. Tôi mới vào trường nên chưa muốn chết đâu. Không lên! Không lên! Tôi không lên đấy, làm gì được tôi. Lên đó là coi như tôi tự chui đầu vào hang cọp à? Đừng mơ nhá!

    Mọi người tiếp tục lại nhìn tôi với ánh mặt tội nghiệp. Chắc chắn họ biết hắn là ai và biết rằng tôi đụng phải thú dữ rồi. Sao đời tôi lại khổ thế này hả trời!

    Năm phút trôi qua… yên bình làm sao…

    Sáu phút trôi qua… yên tĩnh cách lạ lùng…

    Đến phút thứ bảy…

    *Rầm*

    Đến rồi!

    Tiếng động phát ra từ trong lớp tôi. Chắc hẳn vừa có kẻ đập bàn đập ghế gì rồi. Mà khoan! Cái… cái tên trước cửa lớp… không phải là hắn sao??? Chết thật, hắn dò ra lớp tôi học rồi. Trời ơi là trời, sao người không thương con vậy chứ?! T.T

    (Trời: tại con gây chuyện với người ta trước mà sao lại trách ta được?)
    - Nguyễn Hoàng Phương Thảo, em ra đây ngay cho tôi! – Hắn nói lớn, hình như hắn rất tức giận.

    Binh pháp tôn tử có 36 kế. Chắc hẳn sẽ có kế sách trong trường hợp này… Đúng rồi! Kế 36: chuồn là thượng sách. Áp dụng vào lúc này là đúng nhất, hên là tôi đang đứng ngoài hành lang. Chuồn thôi!!!

    Chạy thật nhanh xuống dưới sân sau của trường, nơi này hơi vắng nhưng đủ yên tĩnh để tôi thả hồn vào giai điệu du dương. Haizz… Mới vào trường đã phải chạy trộn mệt muốn đứt hơi! Khổ thật!

    Vừa đặt mông xuống cái ghế đá thì có tiếng nói “ngùn ngụt sát khí” của cái tên nào đó mà tôi biết chắc là ai.

    - Nguyễn Hoàng Phương Thảo!

    Rất chậm rãi, từ tốn đủ để người nghe rùng mình mà đánh rơi cái mp4 xuống đất. không ai khác chính là hắn, cái tên khủng bố mà tôi đã trút giận và khiến tôi phải trốn ra đây. Tôi không quan tâm, cố giả vờ không nghe không thấy không biết.

    Hắn lại chầm chậm bước đến bên cạnh tôi, cúi xuống ghé sát vào tai tôi. Ôi mẹ ơi! Con chưa bao giờ gần một thằng con trai thế này, máu chảy ngược lên não mất.

    - Nguyễn Hoàng Phương Thảo!


    Chính xác là hắn vừa kề môi mình vào vành tai tôi và gọi. Ôi mẹ ơi! Nghe kìa, cực kì kinh khủng và chảy nước.

    (Mẹ: ta chưa chết mà sao kêu ta lắm thế?)[

    Làm sao mà không một ngày mà hắn lại gọi cả họ lẫn tên tôi nhiều lần cỡ thế, tổn thọ chết mất. Và cũng không thề tin nổi rằng tôi đang trong tư thế rất dễ hiểu lầm với hắn, một tư thế thường xảy ra trong những cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà tôi đã đọc. Hắn ở trên, cúi người, gần như là ôm lấy tôi, còn tôi thì ngồi trên ghế đá với khuôn mặt không khác gì trái cà chua chín. Bình tĩnh! Phải bình tĩnh! Xem như không quen biết hắn mới được.

    - Anh là ai?

    Tôi cố nói một cách bình thường nhất có thể và chưa đẩy hắn ra. Mà tại sao? Chả lẽ tôi thích ở trong cái tư thế này hơn á? Điên mất! Nên nhớ đây là hiện thực, không phải tiểu thuyết ngôn tình đâu.

    - Em không nhớ tôi sao? Cái người em mắng xối xả ngoài đường ấy. - Hắn chống hai tay lên thành ghế, nhìn tôi với vẻ không hài lòng.

    Em? Ai là em hắn? Ai cho hắn gọi như thế? Chưa chắc gì hắn lớn hơn tôi. Bình tĩnh nào! Đây là hiện thực, phải đáp trả cái tên khùng này đã.

    - À, nhớ rồi! Cái tên “mới trốn viện” hồi sáng là anh hả?

    Chân mày hắn khẽ giật giật rồi hắn lạ cười mỉm. Cười gì mà cười chứ?! Có gì đáng để cười đâu. Muốn đánh người rồi đó nha!

    - Em vẫn khẳng định tôi là “tên mới trốn viện”?






    Tôi gật đầu cho hắn tức chết.

    - Được, cứ cho là vậy đi. Nhưng vì em dám mắng tôi như thế nên em phải nghe lời tôi.
    Hắn lập tức cúi xuống và…

    *Chụt*

    What the hell ?!?! Hắn dám đặt đôi môi “không mấy sạch sẽ” lên má trái phúng phính của tôi. Hắn muốn chết lắm rồi đó nhá! Muốn tôi đứng hình rồi trả lời đồng ý à? Mơ đi!

    Tôi đẩy hắn ra cách thô bạo và nhân tiện tặng cho hắn một cú đấm khá là “nương tay” vào bụng khiến hắn khuỵu xuống. Chọc giận tôi hả? Thích thì đây cho biết.

    Không để hắn đứng lên, tôi tuyên bố hùng hồn với hắn:

    - Muốn tôi nghe lời anh à? Nằm mơ đi!


    Nói xong tôi bỏ đi thẳng về lớp. Khẽ cốc đầu mình mà nghĩ: “Rõ ràng đây là hiện thực cơ mà sao mình thấy giống trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình vừa đọc thế nhỉ? Haizz…=.=”


    End chương 2...
    MonKeyoOo_Nuocmatcotich_oOo đã cảm ơn bài viết này.
  4. Hany Member

    Làm thành viên từ:
    17 Tháng hai 2013
    Số bài viết:
    1,927
    Đã được thích:
    828
    Điểm thành tích:
    113
    Giới tính:
    Nữ
    Truyện hay lắm bạn!Tranh còn đẹp nữa!Kết nv Phương thảo!Like!:p
  5. Sầu Đầy tớ nhân dân!

    Làm thành viên từ:
    11 Tháng một 2013
    Số bài viết:
    3,175
    Đã được thích:
    544
    Điểm thành tích:
    203
Cảm ơn bạn đã đến với Forumtruyen.net cùng đọc truyện đủ mọi thể loại như truyện teen, truyện ngắn hay ebook truyện
Tags: Akiko

Chia sẻ trang này